Võng Du Tate No Yuusha No Nariagari - Aneko Yusagi

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 2/7/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,292
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 16 – Chuẩn Bị Cho Đợt Sóng

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Điều kiện cho Khiên Dây đã được giải phóng!

    Điều kiện cho Khiên Pikyu Pikyu đã được giải phóng!

    Điều kiện cho Khiên Gỗ đã được giải phóng!

    Điều kiện cho Khiên Đá đã được giải phóng!

    Điều kiện cho Khiên Bướm đã được giải phóng!

    Điều kiện cho Khiên Ống đã được giải phóng!

    v.v…

    Khiên Dây

    Điểm Cộng Trang Bị: Kỹ năng – Air Strike Shield (Khí Trọng Kích)

    Khiên Pikyu Pikyu

    Điểm Cộng Trang Bị: Kỹ thuật: Sửa chữa vũ khí của người mới bắt đầu 1 < Chưa thành thạo>

    Khiên Gỗ

    Điểm Cộng Trang Bị: Kỹ Thuật: Đốn Gỗ 1

    Khiên Bướm

    Điểm Cộng Trang Bị: Kháng Tê Liệt (Nhỏ)

    Khiên Ống

    Điểm Cộng Trang Bị: Kỹ Năng – Shield Prison (Khiên Tù giam)

    v.v…

    Đã bước sang ngày thứ 8 kể từ ngày đó đến nay.

    Sau khi chia tay với Lão Già, chúng tôi tiến về phía ngôi làng.

    Tên của ngôi làng là Ryut, nơi có vẻ như là một căn cứ hoạt động khá tốt cho các du hành giả. Nhưng ở đó chỉ có một nhà trọ, và mức phí là 1 SC cho một đêm.

    Người Du Thương ghé qua nơi này cứ mỗi 2 ngày một lần.

    Do không có cửa hiệu dược phẩm ở nơi này, nên tôi phải trực tiếp bán các loại thuốc với giá rẻ hơn cho những người dân ở đó hòng cạnh tranh với các loại thuốc nhập từ Thành Phố Lâu Đài.

    Để bù cho việc đó, các loại thuốc tôi bán thì có chất lượng thấp hơn một tí.

    Ngoài ra tiếng xấu của tôi cũng lan đi khá xa rồi. Lúc lần đầu mới đến đây, tôi đã phải dùng tới món trừng phạt có tên “Phóng Thích Con Quả Bóng” với mấy tên ngu ngốc.

    Lý do hẳn là vì chúng cho rằng chúng nên ‘đùa’ một tí.

    Nhờ vào những con ma thú, thảo dược quanh ngôi làng, khoáng thạch, gỗ từ các nơi khác mà tôi đã hấp thụ, tôi mở khóa hàng loạt các Khiên mới. Tôi cũng học thêm được một số kỹ năng và kỹ xảo khác.

    Cũng có khá nhiều các điểm cộng cho chỉ số, nhưng tôi thấy chẳng cần kể đến do nếu kể hết ra thì quá sức phiền phức.

    “Đứng lại ——! “

    Raphtalia đuổi theo một con ma thú trông như con nhím, ngay khi nhận ra nó đang gặp bất lợi, nó bỏ chạy ngay lập tức.

    Lv của Raphtalia đã tăng lên đáng kể. Hiện giờ, tôi đang ở Lv 20 trong khi con bé là Lv 25.

    Tốc độ tăng trưởng của con bé thật đáng kinh ngạc!

    …Tiện thể, tôi vẫn chỉ mặc duy nhất một bộ đồ đó mà chiến đâu.

    Do tôi chưa bị tí thương tổn nào hết, vì cho tới nay, những đòn tấn công của các ma thú khá yếu và gần như chẳng tạo nên tí thương tổn gì, nên việc tôi sắp kể đã để lại một kinh nghiệm đáng nhớ mỗi khi nghĩ về nó.

    Vì quá tự tin vào khả năng phòng thủ của mình mà tôi đã chiến đấu chỉ với một tấm khiên khá yếu. Kết quả là tôi đã bị dính một ‘hit’ rất đau.

    Tôi đã ngạc nhiên chịu một vài vết xước từ đòn mai phục bất ngờ của con ma thú dạng nhím.

    “Ư! Đau đấy! Cũng khá lâu rồi mới có cảm giác này.”

    Tôi thoa một “Viên Thuốc Hồi Phục” lên vết thương để cầm máu.

    Lẽ dĩ nhiên là những cái lông nhọn trên mình con nhím đã đâm tôi!

    Tôi đã quên khuấy đi mất loại cảm giác này kể từ khi tôi đến thế giới này và nhận được sự bảo vệ của tấm Khiên.

    “Em sớm đã nói rồi mà. Nó đau, phải không? Naofumi-sama cũng nên mua vài món trang bị đi.”

    “Không… Lý do chỉ vì ta đã dùng một tấm Khiên quá yếu!”

    Kể từ khi nào mà Raphtalia bắt đầu gọi tôi bằng tên ‘Naofumi-sama’ thay cho ‘Goshujin-sama’ nhỉ? [1]

    Thôi kệ. Cũng chả có gì nghiêm trọng. nghe cũng khá lọt tai!

    Dẫu sao, tấm Khiên của tôi có thể che hết toàn cơ thể nên tôi cảm thấy việc mặc thêm những món bảo vệ thật vô nghĩa.

    Để phòng hờ, từ trước tới nay, tôi đã dùng phần cứng nhất của tấm Khiên để bảo vệ nên tôi chưa hề nhận tí tổn thương gì.

    Vậy nên đây là lần đầu tiên tôi bị tổn thương. Tóm lại chỉ có vậy!

    Tôi đã xem khả năng tự đánh bóng của Khiên Đá Mài (Shield of Whetstone) hoạt động. Đó quả thực là một tấm Khiên tiện lợi. Tôi rấy hay sử dụng nó.

    Thời gian đánh bóng là khoảng 8 tiếng. Nếu tôi rút món vũ khí ra trước thời hạn thì nó sẽ bị mất tác dụng.

    Bất lợi duy nhất trong quá trình đánh bóng là SP của tôi không thể hồi phục do nó bị dùng liên tục.

    A! Sẵn đang nhắc đến các kỹ năng, tôi cho là nên kiểm tra thử các kỹ năng khác mà tôi có.

    “Air Strike Shield!”

    Đó là kỹ năng đầu tiên mà tôi học được, tạo ra một tấm khiên hiện lên trong phạm vi bán kính 5m.

    Nhưng nó thật chẳng có tí tác dụng gì nếu như tôi chỉ có một thân một mình.

    Tôi có cảm giác là mọi thứ phải có một vai trò nhất định nào đó.

    Tôi tập trung tinh thần, nghĩ đến vị trí mà nó sẽ xuất hiện; bức tường bí ẩn này biến mất ngay khi thời gian hiệu lực kết thúc.

    Tốt rồi. Thêm tí nữa thôi.

    Con nhím bị sẩy chân vì bất ngờ trước sự xuất hiện của tấm khiên tôi triệu ra.

    Tuy vậy, nó nhanh chóng lấy lại thăng bằng và bắt đầu bỏ chạy lần nữa.

    Chậc…! Tôi đã nghĩ rằng khoảng cách 5m là đủ để bắt kịp nó, nhưng con này chạy trốn nhanh quá!

    Chẳng còn cách nào khác.

    “Shield Prison!”

    Một kỹ năng cho phép tôi gọi lên một cái lồng kín ở bất cứ đâu trong phạm vi 6m.

    Lần này, tôi sẽ thả nó thẳng xuống mục tiêu – con nhím.

    Mặc dù kỹ năng này vốn dùng để bảo vệ, nó cũng có thể được dùng như một cái bẫy để bắt giam đối tượng.

    Đúng vậy! Nó là một kỹ năng dùng được cho cả tấn công lẫn phòng thủ.

    “Kii-“

    Do không còn đường thoát, con nhím lồng lộn lên trong cái Tù Giam.

    Thời gian hiệu lực là 15 giây.

    Trong thời gian đó, Raphtalia nhanh chóng tiến đến cái Tù Giam và ngay khi hiệu quả chấm dứt, con bé dùng kiếm đâm con nhím.

    “Chít- chít“

    “Làm được rồi!”

    Raphtalia cầm theo xác con nhím quay trở lại.

    “Làm tốt lắm!”

    Exp: 48

    Thu hoạch cũng khá!

    Chúng tôi đánh bại con mồi, cắt xác con nhím ra thành nhiều phần, rồi dùng một ít để cho tấm Khiên hấp thụ. Tuần trước, tôi chỉ mới phát hiện ra là những con Quả Bóng, Nấm, và Quả Trứng cũng là những ‘vật liệu’ có thể hấp thụ. À thì, trước đây, điều đó chẳng phải là thứ đáng quan tâm.

    Ngay lập tức, tôi ‘mổ xẻ’ con nhím ra thành các phần như là lông nhọn, thịt và da. Cũng khá dễ dàng khi đã nắm được bí quyết trong việc này.

    Tất cả chúng đều là những vật liệu quan trọng và cần phải được ‘xử lý’ cẩn thận.

    Những chiếc xương thuộc về phân nhóm xương, chúng gồm khá nhiều loại xương của những con ma thú khác nhau, trong khi những bộ da là thuộc về phân nhóm da và lông, và sẽ cho thêm điểm cộng chỉ số trong Điểm Cộng Trang Bị. Lẽ dĩ nhiên, có một số trường hợp mà tôi chưa đạt tới Lv hay là thiếu phân nhóm cần thiết để mở khóa.

    Phần thịt thì thuộc về phân nhóm ẩm thực. Giờ tôi cũng hiểu khá rõ về cái hệ thống này.

    Tôi rất trông đợi xem không biết những cái lông nhọn sẽ cho ra cái gì. Chúng chính là điểm nổi bật của loài nhím cơ mà.

    Điều kiện cho Khiên Animal Needle (Kim của Thú) đã được giải phóng!

    Vậy ra đây là cái Khiên tạo ra từ gai nhọn của thú vật à? Một cái Khiên kim… tôi rất háo hức muốn xem hiệu quả của nó sẽ ra sao sau khi được mở khóa.

    Khiên Animal Needle

    Chưa được giải phóng…

    Điểm Cộng Trang Bị:

    Sức tấn công +1

    Hiệu Ứng Đặc Biệt:

    Khiên Kim (Nhỏ)

    Ô de!!! Sức tấn công của tôi tăng rồi ~ aaaaaaaaa!!!

    Phải rồi. Tôi có biết mà. Tuy chỉ là một điểm +1 nhỏ nhoi.

    Dù vẫn chưa rõ ‘Hiệu Ứng Đặc Biệt: Khiên Kim (Nhỏ)’ có thể làm được gì, tôi đã có một chiếc Khiên tấn công, điều này là quan trọng hơn cả.

    Đây mới chỉ là khởi đầu. Từ rày về sau, tôi sẽ có thể tấn công nếu tôi tiếp tục hấp thụ các loại vật liệu liên quan đến phân nhóm khiên này.

    Dù sức phòng thủ của nó thấp hơn mớ khiên thuộc nhóm khoáng chất, nhưng không thành vấn đề.

    “Như thế nào ạ?”

    “Ha ha. Có vẻ như đây là một cái Khiên làm tăng sức tấn công của ta.”

    “Vậy cuối cùng thì ngài cũng có được, thật tốt quá. Nhưng về sức phòng thủ thì sao?”

    Raphtalia chỉ vào vết thương của tôi với biểu cảm tôi cũng không rõ cho lắm.

    “Tàm tạm. Ta cho là vậy.”

    “Vậy ạ?… Ừm, em muốn hỏi liệu cây kiếm của em có thể được đánh bóng không nhưng…”

    “Được rồi. Vậy chúng ta kết thúc chuyến đi săn ở đây và quay trở về khu rừng.”

    “Vâng!”

    Tôi chuyển sang Shield of Whetstone và gắn thanh kiếm của Raphtalia vào một trong các khe rãnh của nó.

    Đang mài……

    Giờ đây, Lv của chúng tôi đã tăng đáng kể. Sau một tuần luyện tập đầy hiệu quả cả về mặt kiếm tiền, hiện chúng tôi đã có 230 SC.

    Chúng tôi cũng bán được một số lượng thuốc ổn định, và việc kinh doanh từ việc khai thác gỗ và mỏ cũng rất tốt do hiệu quả của những kỹ năng mới.

    Tuy vậy, có một mối quan tâm nhỏ là dường như xu hướng chơi game online của tôi đang có ảnh hưởng lên cách hành xử của tôi.

    Tôi đã quá quan tâm vào làm thế nào cho tốt nhất để kiếm tiền. Và tôi lại chẳng hề bỏ tí công sức nào cho việc gia tăng sức mạnh của mình.

    Cũng chẳng thể làm gì khác được khi mà đó là những gì tôi cần làm vì sự sống còn của bản thân.

    “Được rồi. Bây giờ chúng ta quay về sớm và đổi mới những món trang bị cho ngươi, Raphtalia.”

    “… Naofumi-sama?”

    Hả? Chẳng biết tại sao, Raphtalia đang nhẹ nhàng mỉm cười với tôi. Tuy vậy, tôi vẫn không thể rũ bỏ được cái cảm giác lạ lùng lạnh sống lưng khi nhìn con bé.

    “Em rất biết ơn khi ngài nghĩ đến chuyện mua thêm trang bị mới cho em, nhưng chẳng phải ngài nên để ý hơn đến bản thân và trang bị của mình sao?”

    “Bộ ta trông lạ lắm sao?”

    “Ngoại trừ chiếc Khiên ra, ngài trông chẳng khác gì một người dân bình thường!”

    “À-… không thực cần thiết … nhưng kiếm một vài bộ đồ để thay vẫn tốt hơn, thế chắc đủ rồi?”

    *chộp*

    Raphtalia nắm lấy vai tôi khi mà miệng vẫn cười nhưng lại đầy ý hăm dọa.

    “Chẳng phải ngài vừa mới bị thương hay sao?”

    “Ta nói rồi… Ta cố ý dùng một chiếc Khiên yếu… nên vẫn ổn mà, chẳng phải sao? Miễn là vũ khí của ngươi được thay mới thì chúng ta có thể đến được nơi — …”

    “Naofumi-sama, ngài có biết ngài rất có thể sẽ chết nếu như không biết chừng mực như thế này không?”

    “Chết !?”

    Cầm thanh kiếm dự phòng trong tay, Raphtalia cứ dứ dứ nó vào tôi mà hăm dọa.

    Đáng lẽ do phong ấn nô lệ hạn chế nên con bé vốn dĩ không thể gây hại gì cho tôi mới đúng…

    “… Bây giờ chẳng phải là lúc mà ngài nên chú ý hơn đến trang bị của mình à? Chẳng phải thời hạn đang đến gần sao?”

    “… Ha ha…”

    Nghĩ lại thì con bé nói cũng đúng. Chỉ còn một vài ngày nữa trước khi Đợt Sóng Tai Ương kéo đến.

    Cho tới lúc đó tôi vẫn cần phải trở nên mạnh hơn nữa.

    Mặc dù tôi cũng khá băn khoăn về việc ăn mặc như một dân thường thành thị.

    Mục đích và phương tiện[2] dường như đã bị đặt sai chỗ rồi.

    “Haa…”

    Mặc dù tôi vẫn muốn nâng cao lực tấn công của mình thêm nữa…

    “Thay vì mua cho em, chúng ta trước tiên cần phải nhanh chóng tìm mua những món trang bị thích hợp cho Naofumi-sama thì hơn.”

    “Ta đoán cũng nên vậy, trước hết sẽ mua trang bị cho ta. Nhưng chúng ta sẽ dùng phần tiền còn lại để mua cho ngươi vũ khí mới.”

    “Vâng!”

    Dù tôi cũng khá quen với chuyện này, nhưng con bé dường như đang dần trở nên táo tợn và khó đối phó hơn. (Biên: Được voi đòi Hai Bà Trưng :v)

    Những hành động thô bạo của con bé cũng leo thang cùng với sự tăng lên của tính ương bướng. Tuy vậy, chúng vẫn nằm trong vòng hạn chế của phong ấn nô lệ.

    Tôi thực rất muốn biết lý do vì sao vị thế của chúng tôi lại bị đảo ngược như thế này đây.

    Nếu như tính đến tình thế cho sau này, thì chuyện này cũng không phải chuyện xấu.

    Chú thích

    [1] Nhắc lại cho những ai đã quên, Goshujin-sama nghĩa là “Chủ nhân”

    [2] Chỗ này áp dụng câu thành ngữ “The end justifies the means.” – “Mục đích biện minh cho phương tiện.”

    Biên: Phương tiện = cách thức/ thủ đoạn. Câu thành ngữ trên cũng có thể hiểu là:”Đôi lúc cũng cần những hành động trái với chuẩn mực đạo đức bình thường.”
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,292
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 17 – Giáp Man Di

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    A! Chẳng phải nhóc Khiên đấy sao? Cũng hơn cả tuần rồi mới gặp lại nhỉ?”

    Ngay khi về đến Thành phố Lâu Đài, chúng tôi đi thẳng đến khu mua bán.

    Lão Già cửa tiệm vũ khi chẳng biết sao lại há hốc mồm khi trông thấy Raphtalia.

    “Mới chỉ chưa gặp có hơn 1 tuần một chút mà cháu đã trở nên xinh đẹp thế này rồi!”

    “Cái gì???”

    Lão này đang nói cái quái gì vậy? Chưa quá già mà bắt đầu lẩm cẩm rồi à?

    “Jou-chan trông xinh đẹp hẳn ra … khác hẳn so với dáng vẻ gầy còm nhom, ốm đói trong lần gặp đầu tiên.”

    “Xin đừng nói như thể cháu đã mập lên vậy!”

    Raphtalia chạm nhẹ hai tay vào nhau và thẹn thùng đáp lại lời của ông ta.

    Nhìn phản ứng của con bé làm tôi có chút khó chịu. Nó làm tôi nhớ lại con khốn kia!

    “A ha ha. Jou-chan đã lớn lên thành một cô gái dễ thương rồi.”

    “Lớn lên? À phải, Lv của nó cũng có tăng lên mà.”

    Một tuần trước đó, con bé chỉ mới ở Lv 10 mà giờ đây đã lên đến Lv 25 rồi. Nhưng có thật là diện mạo của con bé thay đổi nhiều đến vậy không? [1]

    “Hừmm, cậu ngược lại lại trở nên thật ngơ ngáo, cậu biết không?”

    “Ông đang nói cái quái gì vậy?”

    Quả thực là bất cứ ai cũng thấy một cô bé 10 tuổi đúng là rất dễ thương. Nhưng do dạo gần đây con bé suốt ngày chỉ ăn toàn thịt với thịt nên trông béo ra một chút cũng chẳng có gì lạ.

    Cứ mỗi khi bụng con bé kêu ọc ọc là chúng tôi dừng lại và ngay lập tức ‘làm thịt’ những con ma thú chúng tôi vừa hạ ngay.

    Lo lắng con bé sẽ trở nên giống như mấy kẻ béo phì do ăn uống không điều độ nên tôi có nấu thức ăn cùng với các loại rau và thảo dược, dù rằng tôi có hơi đau lòng vì điều này ảnh hưởng khá nặng đến thu nhập của chính tôi.

    Dạo này, con bé đã không còn ho nữa, có lẽ là do loại thuốc hồi phục cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

    “Suốt tuần qua cô cậu đã làm gì vậy? Săn ma thú suốt à?”

    “Những nhân viên quán trọ đã dạy cho cháu lễ nghi trên bàn ăn. Cháu hi vọng một ngày nào đó mình có thể ăn uống trang nhã như Naofumi-sama.”

    “Có vẻ như cô cậu cũng có tiến bộ đó chứ.”

    Đáng ngạc nhiên thay, Lão Già đang rất phấn khởi, với tình hình này, tôi có lẽ ép giá được vài món trang bị tốt cũng không chừng!

    Cứ tiếp tục tán chuyện với lão nữa đi, Raphtalia.

    “Vậy cậu muốn gì ở ta lần này đây?”

    “Ha ha. Tôi định mua vài món trang bị.”

    Tôi chỉ vào Raphtalia vừa nói. Tuy vậy, con bé lại nắm chặt vai tôi và nở một nụ cười kỳ quái.

    “Lần này bọn cháu tới là để mua một bộ trang bị phòng ngự cho Naofumi-sama.”

    “Ta biết rồi… Nhưng ngươi cần gì nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy?”

    “Xin ngài hãy suy nghĩ cẩn thận lại lý do cần nó đi ạ.”

    “Ừm… À, để chuẩn bị cho Đợt Sóng sắp tới, phải không?”

    “Này, ý của 2 người là sao vậy? Thực tình ta chẳng hiểu Jou-chan đây muốn nói gì hết…”

    “Được rồi. Vậy cậu chỉ cần một bộ giáp là được chứ gì. Cô cậu tính chi bao nhiêu?”

    “Trong khoảng 180 SC.”

    Raphtalia tùy tiện ra giá mà chưa qua sự đồng ý của tôi.

    Tôi cảm thấy hơi tức giận!

    Nếu dùng hết nhiêu đó, chúng tôi sẽ chẳng còn lại bao nhiêu để mua vũ khí mới cho Raphtalia.

    “Xem nào… với giá đó thì bộ giáp tốt và cân bằng nhất sẽ là bộ Chain Mail này đây.”

    “Bộ Chain Mail? … HỪ!”

    Những cảm xúc đen tối bất chợt tuôn trào lên từ tận sâu trong tâm can tôi.

    Tại sao tôi lại phải mua lại một món trang bị đáng lẽ là của tôi chứ!

    “Được rồi… Nếu nhóc Khiên đã ghét nó đến vậy thì ta sẽ lấy món khác.”

    Lão Già vừa nói vừa gãi đầu, do lão hiểu rõ tình cảnh của tôi nên lão chuyển sang những bộ giáp khác trong cửa hàng.

    “Thực ra thì cũng khó mà tìm được món trang bị nào phú hợp chỉ với mức giá đó. Cậu thấy một bộ giáp sắt thế nào?”

    Tôi nhìn vào bộ giáp mà Lão Già chỉ.

    Đó là một bộ Full Plate Armor [2] ghép từ những miếng sắt và với biểu tượng của Thành phố Lâu Đài được trang trí trên đó.

    Tôi biết món này mà. Ở thế giới cũ của tôi, nó được gọi là bộ ‘Full Plate armor’ hoặc tên gì đó đại loại vậy. Người ta nói rằng cực kỳ khó di chuyển khi đang mặc bộ giáp này; thậm chí người mặc nó chẳng thể nào tự đứng dậy được khi bị ngã, và là kẻ bị chìm nhanh nhất khi bước vào đầm lầy.

    “Thể chất tốt là điều kiện cần thiết để mặc bộ này. Khuyết điểm duy nhất của nó là không áp dụng được tính năng Khí Động (Air Walk) vào nó.”

    “Tính năng Khí Động?”

    “Đó là một tính năng cho phép người dùng tiêu thụ năng lượng ma thuật nhằm làm nhẹ đi trọng lượng của họ. Phải nói rằng đó là một tính năng cực kỳ tuyệt vời.”

    “Hiểu rồi!”

    Tóm lại, cơ bản là, trong thế giới này, nếu một bộ Full Plate Armor mà không có tính năng Khí động đi kèm thì người mặc nó sẽ chẳng khác gì một bao cát bất động!

    Cũng chưa hẳn như vậy. Nếu người mặc nó có thể chất cực tốt thì họ vẫn có thể di chuyển ở một mức độ nào đó.

    Điều đáng nói là ngay lúc này, thể chất của tôi chẳng tốt gì cho cam!

    “Hình như chúng ta có thể làm nó rẻ hơn và nhẹ hơn bằng cách tháo ra những phần trông kềnh càng…”

    “Này nhóc, nhóc có suy nghĩ kỹ khi nói câu đó không vậy?”

    “Chẳng phải vậy sao?”

    “Quả thực những tấm giáp ngực thì rẻ hơn nhưng phạm vi bảo vệ của chúng thì rất hạn chế.”

    “Hừm… Đúng thật sức phòng thủ cao là rất cần thiết, nhưng mất đi tính linh động thì cũng thành vô nghĩa.”

    Mặc dù trở nên cứng rắn như một bức tường cũng là một ý hay, nhưng chuyện tôi gần như chẳng thể nào di chuyển được lại là một vấn đề cực kỳ lớn.

    Mà tôi lại muốn trang bị những món nào càng ít hạn chế tính linh động càng tốt.

    Tính năng Khí Động à? Tôi băn khoăn liệu nó có tốn kém lắm không nếu tôi thêm tính năng này vào.

    “Nói vậy thì … Ta có thể làm một bộ giáp theo yêu cầu nếu cậu có thể mang cho ta những loại vật liệu cần thiết.”

    “Hay đấy!… Tôi thích những việc kiểu này hơn đó.”

    “Cậu trông có vẻ hài lòng nhỉ… Được, vậy chúng ta tiến hành theo hướng này đi.”

    Lão Già trải ra một cuộn giấy da có liệt kê những loại vật liệu cần thiết.

    “Tôi không đọc được!”

    Tuy vẫn có thể giao tiếp trực tiếp thông qua tính năng phiên dịch của chiếc Khiên, nhưng tôi vẫn không tài nào đọc được chữ viết của thế giới này.

    Lão Già làm ra điệu bộ “thật phiền toái” và đành phải giải thích mọi thứ cho tôi.

    “Nhóc có thể mua đồng và sắt với giá rẻ ở cái xưởng đằng kia. Sau đó, mang cho ta những bộ da sống của loài Usapiru và Nhím. Thêm vài cái lông của loài Pikyupikyuu nữa.”

    “Da và lông đây!”

    Raphtalia nở nụ cười và vui vẻ lấy từ trong túi hành lý ra những bộ da và lông chim.

    Chúng đã từng được dùng như là mền và nệm (futon) [3] do chúng rất nhiều lông và rất ấm. Nhưng mà … thôi kệ, cũng chẳng sao, có lẽ vậy.

    “Phẩm chất của bộ giáp không cao lắm, nhưng nó vẫn còn nhiều hiệu dụng.”

    “Vậy ông dùng những loại tài liệu này có thể làm ra được cái gì?”

    ”Đây là Bộ Giáp Man Di. Hiệu quả của nó không thua kém gì so với bộ Chain Mail đâu, nó lại còn che phủ được phần lớn cơ thể nữa. Nó rất mạnh còn có cả khả năng kháng lạnh.”

    “Ồ…”

    Bộ giáp Man Di à… Cái tên nghe chẳng được hợp tai cho lắm!

    “Vẫn có thể bổ sung thêm những tính năng ma thuật khác nữa, nhưng những việc đó để sau, khi mà cậu đã thu thập đủ những loại vật liệu khác nữa.”

    “Nghe được đấy. Vậy giờ chúng tôi sẽ đi mua đồng và sắt.”

    “Vâng. Chúng ta mau đi thôi!”

    Raphtalia hăm hở kéo tay tôi rồi nhanh chóng rời khỏi cửa tiệm.

    “Sao ngươi lại bất chợt hăm hở như vậy?”

    “À, Naofumi-sama sắp sửa ăn mặc như một du hành giả thực thụ rồi. Em rất nóng lòng được xem cảnh ấy.”

    “Ừ-Ừm… Có lẽ.”

    Con bé đã có lần nói tôi ăn mặc y như một thường dân.

    Dẫu cho bộ giáp trông có hơi man rợ, nhưng có còn hơn không. Vả lại, tôi cũng chẳng có mấy sự chọn lựa.

    Sau đó, chúng tôi tiến về khu xưởng kim loại, để mua đủ số lượng đồng và sắt cần thiết.

    Bọn họ chắc hẳn đã nghe tin từ Lão Già nên họ bán những món hàng cho chúng tôi với giá rẻ đến bất ngờ.

    Bọn họ cũng bảo rằng Raphtalia rất xinh xắn nên có cho chúng tôi thêm một ít nữa.

    Ông chủ của xưởng kim loại vẫy tay chào và nở nụ cười với con bé. Raphtalia cũng duyên dáng vẫy tay đáp lễ.

    Rốt cuộc cái thế giới này có bao nhiêu tên Lolicon vậy?

    “Mới chỉ một lúc mà chuyến thu gom vật liệu này đã xong rồi!”

    “Chẳng phải cũng nhờ vào một phần rất lớn những nỗ lực của cậu sao?”

    “À, ừm. Một phần cũng vì người quen của Lão toàn là một đám Lolicon mà. Tôi có thể chỉ ra ba người như vậy đấy.”

    “Lolicon á? Cái quái gì ở Melromark này lại khiến cậu nói vậy?”

    “Lão không hiểu ‘Lolicon’ là gì à? Tôi những tưởng rằng Lão sẽ hiểu nó thông qua tính năng phiên dịch của cái Khiên này chứ!”

    “Không phải chuyện đó! Ta chỉ không hiểu tại sao cậu lại cho rằng người quen của ta là những người thích bé gái?”

    “Bọn họ nói do Raphtalia quá xinh xắn nên mới bán rẻ hàng hóa cho chúng tôi.”

    “Nhóc… Nói vậy là cậu chẳng hiểu cái gì hết hả?”

    “Không hiểu cái gì?”

    “Bác ơi, tạm thời dừng chủ đề này đi.”

    Chẳng rõ vì lý do gì mà Raphtalia lại khẽ lắc đầu.

    Lão Già tỏ vẻ đã hiểu nên ông ta chỉ nhún vai và liếc mắt nhìn tôi.

    “Ngày mai sẽ hoàn thành. Vậy cậu chịu khó đợi tới mai đi.”

    “Nhanh đấy! Tôi cứ ngỡ ông sẽ mất ít nhất 2 ngày để hoàn thành nó chứ.”

    “Hừm, đối với người lạ thì đúng là như vậy. Nhưng với cậu thì lại khác.”

    “Chỉ lần này thôi đó, nhưng tôi mang ơn Lão rất nhiều.”

    “Ha ha ha. Câu trả lời của cậu làm ta nhấp nhỏm không yên đây.”

    Đột nhiên ông ta như chế giễu tôi khi tôi bày tỏ lòng biết ơn, cảm giác cứ như tôi là một tên ngốc.

    “Vậy giá của bộ giáp đó là bao nhiêu?”

    “Tính cả tiền mua đồng và sắt là … tầm 130 đồng SC. Ngoài ra, cậu cũng có thể thêm vào đó một số tính năng mở rộng khác nữa.”

    “Giá gốc là nhiêu đó à? Tôi nghĩ giá đó cũng khá hợp lý do tôi có đem đến những loại vật liệu đó.”

    “Ha ha. Giá đó là sau khi cân nhắc chuyện đó rồi đó. Không giảm hơn nữa được đâu.”

    “Hiểu rồi. Cứ như vậy đi.”

    Tôi lấy ra 130 SC và đưa cho Lão Già.

    “Cám ơn đã mua hàng.”

    “À, suýt thì quên. Tôi muốn mua một món vũ khí trong khoảng 90 đồng SC.”

    “Hẳn là cho Jou-chan này hả?”

    “Chuẩn rồi đó. Ha ha…”

    À, đúng rồi. Cây kiếm thường chúng tôi mua lần trước hiện đã được đánh bóng lại như mới. Chúng tôi có thể yêu cầu đổi lại không nhỉ?

    “Raphtalia.”

    “Vâng!”

    Raphtalia rút cây kiếm giắt ở thắt lưng ra và đặt nó lên quầy.

    “Tôi muốn trao đổi nó. Nên hãy cộng thêm giá trị của cây kiếm này vào số tiền kia luôn đi.”

    “Ồ… Lần này cậu bảo dưỡng nó tốt đấy.”

    “Đều nhờ vào chiếc Khiên này cả.”

    Nếu chúng tôi cắm một món vũ khí nào đó vào những cái rãnh của Khiên Đá Mài vào buổi tối trước khi đi ngủ thì sáng hôm sau, khi thức dậy, việc bảo trì và đánh bóng sẽ hoàn tất.

    Độ bén của phần lưỡi kiếm cũng được duy trì nữa.

    “Cái Khiên thuận tiện nhỉ! … Ta cũng muốn có một cái như vậy đấy!”

    “Nhưng đổi lại, ông chẳng trang bị thêm một món vũ khí nào hết.”

    Tôi hiện chỉ là một bức tường di động với số điểm tấn công gần bằng 0.

    Tôi chỉ muốn trao nó lại cho ai đó muốn có nó mà thôi. Ước gì điều đó là có thể!

    “Một khuyết điểm cũng thật phiền phức!”

    Tôi phải chịu đựng tiếng cười khả ố khó chịu của lão ta trong lúc chờ ông ta định giá lại giá cả.

    “Ừm, không có bất cứ vết gỉ sét nào trên lưỡi kiếm. Đúng là chiếc Khiên huyền thoại, hiệu suất cực tốt.”

    Lão Già tỏ vẻ ngưỡng mộ, bắt đầu kiểm tra độ bền của cây kiếm.

    “Xem nào… Với mức độ này thì ta có thể bán cho cậu một cây kiếm sắt ma thuật cũng được.”

    Tôi có nhớ là một cây kiếm sắt ma thuật có xếp hạng cao hơn hẳn một cây kiếm sắt thông thường.

    “Có kèm theo Lớp Phủ Chống Máu phải không?”

    “Hưm. Ta sẽ thêm nó vào như là phần tặng thêm. Ta cũng hiểu rất rõ là cậu đang nỗ lực hết mình.”

    Lão Già thật tốt bụng. Nghĩ kỹ lại thì ông ta đã giúp đỡ tôi rất nhiều kể từ khi tôi bị cướp trắng tay.

    “Cám ơn…”

    Tôi bày tỏ lời cám ơn chân thành từ tận đáy lòng.

    “Nhóc. Thật tốt khi thấy lại được ánh mắt đó của cậu kể từ khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên. Cậu đã cho ta thấy một thứ rất tuyệt. Thật đáng bõ công!”

    Lão Già trông có vẻ rất hài lòng khi lão đưa cây kiếm sắt ma thuật cho Raphtalia.

    “Vũ khí tốt chỉ phát huy được thực lực trong tay những người giỏi. Trái lại, chúng sẽ trở thành đồ phế thải khi nằm trong tay những kẻ vô dụng. Tuy vậy, ta tin Jou-chan đây sẽ có thể hoàn toàn làm chủ được sức mạnh của nó. Cố gắng lên.”

    “Vâng!”

    Với ánh mắt long lanh đầy nhiệt tâm, Raphtalia giắt cây kiếm vào thắt lưng.

    “Rồi, quay lại đây vào giờ này ngày mai nhé.”

    “Ưm.”

    “Cám ơn rất nhiều.”

    “Hẹn gặp lại.”

    Thế là chúng tôi rời khỏi Cửa Tiệm Vũ Khí.

    Việc đã xong nên chúng tôi vừa đi vừa nghĩ xem mình nên ăn cái gì và nên làm gì cho tới hết ngày.

    Ngay cả khi dù ăn bất cứ thứ gì cũng đều chẳng hề có chút mùi vị, tôi vẫn phải ăn vì đói như bao người khác.

    Tôi còn lại 10 đồng SC. Số tiền vất vả kiếm được trong suốt tuần qua đã nhanh chóng biến mất.

    Thôi kệ, miễn là số tiền đó đổi lấy những trang bị tốt, đây cũng chính là vốn đầu tư cho tương lai.

    May mắn là cách kiếm tiền thì có rất nhiều.

    “A, phải rồi. Ngươi có muốn ăn ở cái cửa hiệu chúng ta ăn lần trước không?”

    “Ngài có chắc như vậy ổn không?”

    “Ta nghĩ ngươi rất muốn ăn lại phần thức ăn đó.”

    “Xin hãy thôi đi. Em không còn là một đứa trẻ nữa đâu.”

    Vừa mới vui vẻ đây mà Raphtalia đã phồng má lên giận dỗi rồi.

    Lý do gì mà khiến con bé hành xử như người lớn trong khi chỉ mới cách đây 1 tuần, con bé vẫn hành xử như một đứa trẻ vậy nhỉ?

    Có vẻ như cô gái nhỏ của chúng ta đã tới tuổi dậy thì rồi.

    “Rồi, rồi. Nhưng thực lòng thì ngươi vẫn muốn ăn chứ gì. Ta hiểu mà. Ta hiểu mà.”

    “Naofumi-sama chẳng chịu nghe lấy một lời em nói nữa!”

    “Rồi, rồi. Ngươi là người lớn rồi. Dù là như vậy … Ngươi vẫn rất muốn ăn mà, phải không?”

    “Ngài cho rằng em chẳng hiểu ngài thực tâm nghĩ gì đằng sau ánh mắt dạy bảo, tự cho là hiểu rõ đó ư? Em thực sự không cần mà.”

    Quỷ thần ơi!! Cái lứa tuổi nổi loạn này thật khó đối phó!

    Chúng ta có nên gọi một suất ăn Trẻ Em cho con bé không nhỉ? Chúng tôi bước vào cửa hàng có bán phần ăn đó.

    “Kính chào quý khách!”

    Ô?? Lần này người bồi bàn lịch sự dẫn chúng tôi đến bàn ăn.

    Có phải là do hiệu quả khi Raphtalia thay đổi kiểu tóc không? Trước đây đúng là diện mạo của con bé có vấn đề.

    “Ta muốn 1 suất ăn rẻ nhất , còn về phần cô nhóc này, 1 suất ăn Trẻ Em tặng kèm 1 lá cờ nhỏ.”

    “Naofumi-sama!”

    Gã nhân viên bối rối xác nhận lại món ăn trong khi phân vân không biết nên nghe theo tôi hay là Raphtalia.

    “Ừm,… Xin cho tôi 1 suất ăn rẻ nhất như vậy luôn.”

    “V-Vâng!”

    Sau khi gật đầu với Raphtalia, tên bồi bàn quay vào bếp.

    “Chuyện đó nghĩa là sao đây? Ngươi thực sự không muốn ăn sao?”

    “Em đã nói rồi mà, em đã LỚN RỒI!”

    “Ể… thôi, sao cũng được!”

    Thật hết cách. Tôi đành để cho Raphtalia làm theo sự ích kỷ của mình!

    Cho con bé ăn món ăn mình muốn cũng chính là một phần trách nhiệm của người chủ nhân này.

    Chú thích

    [1] Anh main nhà ta có vấn đề về mắt thì phải??? =))

    [2] Chain Mail, Full Plate armor và Lớp phủ chống máu: Xem lại giải thích ở chương 4

    [3] futon (布団): Đọc giả tra google hình ảnh bằng từ gốc tiếng Nhật để rõ
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,292
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 18 – Đồng Hồ Cát Chạm Rồng

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Ngày hôm sau, chúng tôi lại đến Cửa Tiệm Vũ Khí.

    “A. Nhóc Khiên tới rồi đấy à.”

    “Đơn hàng của tôi thế nào rồi?”

    “Xong rồi! Ta đang đợi cậu đây.”

    Lão Già vừa nói vừa đem từ phía sau quầy ra một bộ giáp.

    Thứ được mang ra là một bộ giáp trông thô kệch nhưng lại khá ‘man dại’. Lại còn phảng phất nét dã tính nữa.

    Phần cổ của bộ giáp được may bằng bộ da mềm của con Usapirun còn che phủ phần ngực lại là một tấm kim loại.

    Các khớp nối không làm từ kim loại mà là từ những bộ da nhím. Khi đưa tay sờ thử thì tôi có thể cảm nhận thấy những cái lông chim Pikyu Pikyu được nhồi giữa những lớp da.

    “… Tôi phải mặc cái này sao?”

    Nói thế nào đây nhỉ. Trông nó y như là bộ giáp mà những tên đầu lĩnh trộm cướp hay mặc.

    Bộ giáp được gọi là “Giáp Man Di” chắc hẳn do hình dáng thế này đây. Tôi mà mặc vào chắc hẳn trông sẽ rất giống với những tên trộm cướp vào thập niên 90.

    “Có chuyện gì sao, nhóc?”

    “Không. Tôi chỉ đang nghĩ là bộ này trông y như bộ giáp của bọn du thủ du thực.”

    “Cậu không thấy nói điều này bây giờ là quá trễ rồi sao?”

    Hả-ả?

    Ông muốn ám chỉ rằng tôi vốn đã là một tên du thủ du thực đồi bại chắc?

    Hẳn là tôi nỗ lực kiếm tiền bằng mọi cách, chẳng từ bất kỳ thủ đoạn nào, nhưng điều đó chẳng thể nào lại biến tôi thành một tên trộm cướp mới đúng!

    Chương 18 – Đồng Hồ Cát Chạm Rồng

    Người đăng LittleKai Đăng ngày 15/09/2015 Cập nhật mới 08/01/2016 12562 Lượt xem

    5 (99.77%) 768 votes

    Chương trước

    Tate no Yuusha no Nariagari

    Chương tiếp

    THÔNG BÁO

    Tuyển sinh trung cấp chính quy ngành du lịch - Trường HHTC

    Ngày hôm sau, chúng tôi lại đến Cửa Tiệm Vũ Khí.

    “A. Nhóc Khiên tới rồi đấy à.”

    “Đơn hàng của tôi thế nào rồi?”

    “Xong rồi! Ta đang đợi cậu đây.”

    Lão Già vừa nói vừa đem từ phía sau quầy ra một bộ giáp.

    Thứ được mang ra là một bộ giáp trông thô kệch nhưng lại khá ‘man dại’. Lại còn phảng phất nét dã tính nữa.

    Phần cổ của bộ giáp được may bằng bộ da mềm của con Usapirun còn che phủ phần ngực lại là một tấm kim loại.

    Các khớp nối không làm từ kim loại mà là từ những bộ da nhím. Khi đưa tay sờ thử thì tôi có thể cảm nhận thấy những cái lông chim Pikyu Pikyu được nhồi giữa những lớp da.

    “… Tôi phải mặc cái này sao?”

    Nói thế nào đây nhỉ. Trông nó y như là bộ giáp mà những tên đầu lĩnh trộm cướp hay mặc.

    Bộ giáp được gọi là “Giáp Man Di” chắc hẳn do hình dáng thế này đây. Tôi mà mặc vào chắc hẳn trông sẽ rất giống với những tên trộm cướp vào thập niên 90.

    “Có chuyện gì sao, nhóc?”

    “Không. Tôi chỉ đang nghĩ là bộ này trông y như bộ giáp của bọn du thủ du thực.”

    “Cậu không thấy nói điều này bây giờ là quá trễ rồi sao?”

    Hả-ả?

    Ông muốn ám chỉ rằng tôi vốn đã là một tên du thủ du thực đồi bại chắc?

    Hẳn là tôi nỗ lực kiếm tiền bằng mọi cách, chẳng từ bất kỳ thủ đoạn nào, nhưng điều đó chẳng thể nào lại biến tôi thành một tên trộm cướp mới đúng!

    “Nó quả thật rất thích hợp với ngài đấy, Naofumi-sama!”

    “Raphtalia … ngươi…”

    Nói vậy chẳng khác gì thừa nhận tôi cũng như lũ đầu trộm đuôi cướp??

    “Dù sao thì cũng hãy thử mặc nó đi.”

    “Hừm… Nếu có thể, tôi chẳng muốn mặc cái này tí nào… nhưng do ông đã mất công làm nó nên tôi cho là chẳng còn lựa chọn nào khác.”

    Tôi bất đắc dĩ bước vào phòng thay đồ và mặc nó vào.

    … Tôi thậm chí không thể thốt nên sự ngạc nhiên của mình khi bộ giáp cực kỳ vừa vặn với tôi.

    Quả thực là một món đồ tuyệt hảo mà chỉ Lão Già – một người chủ tiệm vũ khí và giáp trụ thực thụ – mới có thể tạo ra được. Ông ta có thể nhìn cũng có thể suy được chính xác số đo cơ thể của tôi!

    Tôi bước ra khỏi phòng thay đồ để ‘trình diện’ với Lão Già và Raphtalia.

    “Ha ha… dẫu cho khuôn mặt của cậu không có nét man dại nhưng ta có thể thấy từ ánh mắt của cậu toát nên vẻ thô bạo và vô kỷ luật.”

    “Gì? Ý ông là cặp mắt tôi rất hung ác hay sao?”

    Cái quái! Ông ta có ý gì khi nói vậy?

    “Wow, Naofumi-sama, nó rất hợp với ngài và ngài trông rất ‘ngầu’!”

    Raphtalia bật ra lời khen cùng với nét cười trên khuôn mặt.

    Tôi trừng mắt nhìn Raphtalia.

    Nếu ngươi cứ làm quá thì ta sẽ cho ngươi biết tay!

    … Ít nhất thì ý định của tôi là như vậy.

    Con bé đã lớn lên trong hoàn cảnh nào vậy?

    À!! Tôi đã quên mất là Raphtalia là một Á Nhân. Việc này ắt hẳn là do con bé có con mắt thẩm mỹ khác với tôi.

    Tôi kiểm tra lại bảng trạng thái, và thấy rằng khả năng phòng thủ của nó sánh ngang với bộ Chain Mail kia. Nó còn cao hơn là đằng khác!

    Lão Già nháy mắt với tôi. Vậy ra đây là đồ tặng thêm của ông ta sao?

    “Ha~ Cám ơn ông.”

    Nói trắng ra thì bộ giáp này chẳng hợp sở thích của tôi tí nào, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác được, do tôi phải chuẩn bị cho Đợt Sóng sắp tới nữa.

    Tôi dùng lý do đó để tự thuyết phục bản thân.

    “Được rồi, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?”

    “Nhắc mới nhớ, dạo này bầu không khí căng thẳng đang bao trùm thành phố này.”

    “Đợt Sóng sẽ đến sớm thôi. Nhưng vấn đề là ở đâu và khi nào nó sẽ bắt đầu.”

    “Hả? Bộ chẳng có ai nói gì với cậu hết sao?”

    “Nói gì là nói gì??”

    Tại sao Lão Già ở tiệm bán vũ khí lại biết những thông tin này trong khi tôi, một Anh Hùng lại mù tịt? Đó là cách mà đất nước này đối phó với Đợt Sóng đó à? Tôi vừa thầm nguyền rủa vừa lắng nghe lời ông ta.

    “Cậu chắc hẳn đã thấy cái tháp đồng hồ to lớn ở quảng trường thành phố của đất nước này rồi, phải không?”

    “À, chỉ liếc mắt sơ qua thôi. Do tôi chỉ thường hoạt động ở khu vực ngoại ô thành phố.”

    “Cái Đồng Hồ Cát Chạm Rồng nằm ở trong tòa tháp đó. Khi hạt cát cuối cùng chạm đáy, những người Anh Hùng cùng nhóm của họ sẽ được dịch chuyển tới nơi Đợt Sóng xảy ra.”

    “Ô hô~”

    Không còn nghi ngờ gì nữa… Tên vua chết toi kia ắt hẳn đã nói mọi thứ cho bọn kia và những đồng hành của chúng trước rồi.

    “Nếu cậu đã không biết khi nào thì Đợt Sóng sẽ đến thì tại sao lại không tự mình ghé vào đó để kiểm tra đi?”

    “Hừm… Ý hay đó.”

    Sẽ rất là rắc rối cho tôi nếu tôi không biết khi nào cũng như mình sẽ bị dịch chuyển đến đâu.

    Để chắc ăn, tôi dự tính sẽ ghé qua đó.

    “Tạm biệt… Lão Già.”

    “Ừm!”

    “Hẹn gặp lại!”

    Tôi nói lời chia tay rồi tiến thẳng đến cái tháp đồng hồ.

    Tháp đồng hồ là cấu trúc cao nhất của thành phố Lâu Đài, rất dễ nhìn thấy nó khi ở vùng lân cận. Chiều cao của nó sánh ngang với những cấu trúc nhà cao tầng của thời hiện đại.

    Tháp chuông cao vút có mái hình vòm, nhìn từ bên ngoài trông như nhà thờ.

    Ắt hẳn là vào cửa tự do vì tôi thấy nhiều người ra vào qua cánh cổng rộng mở ở đó.

    Người nữ trực ở bàn tiếp tân với trang phục giống như một nữ tu đầy kinh ngạc nhìn tôi. Hẳn là cô ta đã nhận ra tôi.

    “Chắc ngài là Khiên Hiệp Sĩ phải không?”

    “Đúng vậy. Ta đến đây vì thời gian giới hạn đã gần đến.”

    “Nếu vậy, xin đi lối này.”

    Sau đó tôi được hướng dẫn đi đến một cái đồng hồ cát được chạm trổ ở chính giữa giáo hội.

    Đó là một cái đồng hồ cát khổng lồ cao tầm 7m được chạm khắc hoa văn, toát nên một cảm giác thần thánh và trang nghiêm.

    … Cái gì vậy? Cảm giác cột sống của tôi tê rần rần như thể có một luồng điện chạy qua đó.

    Chỉ mới quan sát thôi mà bản năng của tôi bị kích thích và một cảm giác kỳ lạ bất chợt dâng lên trong tôi.

    Màu của cát… là màu đỏ tươi!

    Tôi đưa mắt nhìn xuống dòng cát mịn đang chảy xuống đó.

    Ngay lập tức tôi hiểu việc gì sẽ diễn ra ngay khi hạt cát cuối cùng rơi xuống.

    Đột nhiên một tiếng *ping* vang lên rồi một tia sáng phát ra từ cái Khiên và hiện ở chính giữa của cái đồng hồ cát đó, ngay vị trí của viên ngọc.

    Một cái đồng hồ số hiện lên trong tầm mắt tôi.

    20:12

    Không bao lâu, con số 12 xuống thành 11.

    Hiểu rồi. Như vậy tôi có thể biết được chính xác được thời gian.

    Sử dụng nó, tôi sẽ có thể tính toán cho hành động của mình.

    Tuy vậy,… những việc tôi có thể làm trong 20 tiếng là rất hạn chế. Sau khi cân nhắc mọi điều, việc tốt nhất nên làm là thu thập càng nhiều thảo dược trên thảo nguyên trong ngày hôm nay càng tốt.

    Tôi cũng càn phải chuẩn bị một số loại thuốc hồi phục nữa.

    “Hửm?? Chẳng phải kia là Naofumi sao?”

    Một giọng nói nghe rất đáng ghét mà tôi rất không muốn nghe vọng ra từ phía trong tháp.

    Bước lại gần tôi cùng với một đám phụ nữ là tên Thương Hiệp Sĩ Motoyasu.

    Nhìn hắn khó chịu. Điều duy nhất tôi muốn làm là đá bay hắn đi thôi. Nhưng lý tính kiềm chế bớt sát ý của tôi.

    “Ngươi cũng đến đây để chuẩn bị cho Đợt Sóng sao?”

    Đó là một ánh mắt xấu xa d*m đ*ng tới cực điểm. Hắn quét ánh mắt khinh miệt nhìn tôi từ đầu tới chân.

    “Ngươi nghĩ cái quái gì vậy? Tính chiến đấu với đống trang bị đó à?

    Nếu vậy thì sao? Liên quan quái gì tới ngươi?

    Ngươi nghĩ ‘nhờ ơn’ ai mà ta lại bị quẳng vào tình trạng hiện tại? Chính là ngươi và con khốn đang đứng sau lưng ngươi!

    Phục trang của hắn hoàn toàn khác so với một tháng trước đây. Bất cứ ai cũng chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra hắn đang mặc toàn ‘hàng’ cao cấp.

    Đó không phải là làm từ sắt, mà đó là một bộ giáp lấp lánh làm từ bạc. Bộ lót giáp của hắn tỏa ra màu xanh lá nhạt, có lẽ do đã được ban thánh phép. Không chỉ có vậy, một bộ Chain Mail cũng được mặc giữa 2 bộ đó nữa. Cứ như thể là tên Motoyasu đang cố nổ về khả năng phòng ngự tuyệt đối của mình.

    Món vũ khí huyền thoại của hắn cũng chẳng còn ở cái dạng mộc mạc ban đầu nữa. Tôi phải đau khổ thú nhận rằng tôi thấy nó cũng khá là ‘ngầu’.

    Đó là một cây Pike… À, Pike thì cũng vẫn là một loại Thương mà, chẳng phải sao? [1]

    “……”

    Đáp lại lời của tên này cũng dễ dàng làm tôi nổi giận, nên tôi cố lờ hắn đi và quay lưng đi về phía cửa tháp đồng hồ.

    “Ngươi!! Ngài Motoyasu đang nói chuyện với ngươi đấy. Đứng lại và dỏng tai mà nghe đi!”

    Một người trong đám phụ nữ của tên Motoyasu lên tiếng khi tất cả bọn chúng nhìn tôi trừng trừng đầy giận dữ và sát ý.

    Kèm theo đó là một màn nhạo báng theo khuôn mẫu: cả bọn đều thè lưỡi và cười nhạo tôi.

    Con khốn này. Rồi ngày nào đó tôi chắc chắn sẽ giết ả ta!

    “Naofumi-sama?… Bọn họ là ai vậy?”

    Raphtalia nghiêng đầu khó hiểu và chỉ về phía Motoyasu.

    “……”

    Thay vì trả lời con bé, tôi bước đi, quyết định rằng tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi nơi này.

    Tuy vậy, ngay lúc đó, Itsuki cùng Ren từ cửa bước vào.

    “Chậc!!”

    “Ồ! Motoyasu-san và… Naofumi-san!”

    Có vẻ như Itsuki chán ghét ra mặt với tiếng chậc lưỡi của tôi, nhưng nét tính cách “bé ngoan” của cậu ta nhanh chóng biểu hiện nên cậu ta bình tĩnh lại và chào tôi.

    “……”

    Ren yên lặng bước đến cùng với phong cách cậu ta tự cho là ‘ngầu’. Trang bị của cậu ta, không cần phải bàn cãi gì nữa, tốt hơn lúc bắt đầu rất nhiều.

    Sau đó thì toàn nhóm của 2 tên đó xuất hiện từng người một làm cho tổng số người hiện diện trong tháp đồng hồ tăng lên đáng kể.

    4 + 12 + 1

    Gồm có bọn tôi – 4 Anh hùng được triệu hồi, 12 du hành giả được chọn lựa bởi nhà vua và cuối cùng là Raphtalia.

    Tổng số là 17 người. Một số lượng quân đáng thất vọng khi nghĩ về mối tai họa đang sắp đến.

    “Haa….”

    “Cô gái này là ai vậy? Trông dễ thương quá!”

    Motoyasu vừa chỉ vào Raphtalia vừa nói.

    Tên này! Hắn không chê bất cứ ai miễn người đó là nữ à?

    Một Anh Hùng của đất nước mà đến cả đứa bé cũng không ‘tha’ thì đất nước này … đến hồi kết thật rồi!

    Trên tất cả, hắn tiến đến Raphtalia để hăng hái tự giới thiệu với động cơ ‘đen tối’.

    “Rất vui được gặp cô, thưa tiểu thư! Tôi là một trong Tứ Thánh Anh Hùng được triệu hồi đến đây. Xin tiểu thư hãy gọi tôi bằng tên Kitamura Motoyasu. Tôi rất vinh hạnh được làm quen với tiểu thư.”

    “A, vâng… Ra ngài là một trong số những Anh Hùng.”

    Raphtalia gật đầu trong khi mắt con bé cố lảng tránh ánh mắt Motoyasu.

    “Liệu tôi có được cái vinh dự được biết tên tiểu thư không?”

    “Ừm…”

    Raphtalia hoang mang đưa mắt nhìn rồi rồi nhanh chóng đảo mắt về phía Motoyasu.

    “Tôi là Ra-Raphtalia. Hân hạnh được gặp ngài!”

    Con bé hẳn cũng đoán được tôi đang rất khó chịu, tôi có thể thấy những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên khuôn mặt con bé.

    Chẳng lẽ ngươi cũng muốn bỏ rơi ta để đi theo hắn phải không?

    Chết tiệt! Khốn kiếp! Tôi đã rất muốn nhanh chóng rút lui một cách yên ổn khỏi vụ này. Chẳng lẽ mấy tên khốn này lại có ý định hãm hại tôi hay sao?

    “Nguyên nhân nào khiến cho quý cô đến đây vậy? Và vì lý do gì mà một quý cô xinh đẹp như cô lại mang trên mình những món trang bị và vũ khí nguy hiểm thế này?”

    “À, tôi là người đồng hành cùng chiến đấu với Naofumi-sama.”

    “Cái gì?? Của Naofumi à?”

    Motoyasu quay lại và trừng mắt nghi ngờ nhìn tôi.

    “… Ngươi nhìn cái quái gì vậy?”

    “Ngươi… tên cầm thú! Sao ngươi dám lôi kéo một cô gái dễ thương đến vậy vào những nơi nguy hiểm chứ?”

    Motoyasu khinh thường nói với tôi.

    “Tên khốn. Ta đ*ch cần phải nói với ngươi lý do!”

    “Vậy mà ta cứ tưởng ngươi sẽ gánh cuộc chiến này một mình chứ… Rõ ràng ngươi chỉ đang lợi dụng thiện tâm của Raphtalia mà thôi.”

    “Đậu đen! Tên khốn hoang tưởng này!”

    Cùng là Anh hùng bị triệu đến từ thế giới khác mà lại chẳng chịu tin tưởng lẫn nhau, lại còn tin vào mớ rác rưởi của đám đồng hành. Tên khốn này càng lúc càng làm tôi tức điên lên.

    Tôi tiến về phía Itsuki và Ren vì đó là lối ra.

    2 tên này và đám đồng hành của chúng nhường đường cho tôi.

    “Hẹn gặp lại trong Đợt Sóng!”

    “Đừng có mà làm gánh nặng cho bọn ta đấy!”

    Tôi bước ngang qua Itsuki, người đang cố tạo ra vẻ cao ngạo trong khi Ren lại đang lộ ra sát ý.

    Đột nhiên nhìn lại, tôi thấy Raphtalia đang bối rối nhìn quanh rồi cuối cùng cũng chạy theo tôi.

    “Đi thôi!”

    “Vâng! Naofumi-sama!”

    Sau khi nghe giọng tôi, con bé bỗng nhiên lấy lại vẻ sốt sắng thường lệ.

    Quá đủ rồi. Tôi khó chịu đến cực điểm rồi.

    Cuối cùng cũng bước ra khỏi tháp đồng hồ, tôi nhanh chóng đi thẳng xuyên qua thành phố để hướng về phía thảo nguyên trong khi cảm thấy càng lúc càng bực bội cứ sau mỗi bước đi.

    “Ừm, Naofumi-sama? Có chuyện gì vậy?”

    “Không có gì…”

    “Lúc đó…”

    “Cái gì?”

    “Không có gì đâu.”

    Cảm nhận được tâm trạng không vui của tôi, Raphtalia đành giữ im lặng và tiếp tục đi theo.

    … Ngay lúc đó, một con Quả Bóng xuất hiện.

    Ngay lập tức, Raphtalia rút kiếm ra.

    “Không! Con này để ta!”

    “Ể…? Nhưng~ …?”

    “CỨ ĐỂ TA!”

    Raphtalia ngạc nhiên co rúm người lại trước tiếng hét lớn của tôi.

    Con Quả Bóng đã đi tới trước mắt tôi.

    “Hây a! Hây a! Hây a! Hây a!”

    Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!

    Dùng con Quả Bóng để làm nơi xả giận nên một lúc sau đó tôi có chút thoải mái hơn.

    Tôi kiểm tra lại thời gian ở góc tầm nhìn.

    18:01

    Còn khoảng 18 tiếng nữa.

    Cho tới lúc đó, tôi có thể làm được gì đây?

    Sau đó, tôi tiếp tục chuyến đi săn con Quả Bóng và tiện thể đi thu thập dược thảo.

    Chúng cần phải được pha chế thành thuốc để chuẩn bị cho Đợt Sóng sắp tới.

    … Cuối cùng thì buổi tối cũng đến. Sau khi đã về nhà trọ nghỉ ngơi, Raphtalia băn khoăn nói với tôi.

    “Naofumi-sama.”

    “… Chuyện gì?”

    “Sáng nay, bọn họ cũng là những Anh Hùng giống như ngài phải không?”

    “Hừ …”

    Sao con bé lại nhắc tới chuyện khó chịu đó sau khi tôi đã gắng quên nó đi chứ?

    “Chỉ là … Chuyện gì đã xảy ra giữa các ngài vậy?”

    “Ta không muốn nói về nó. Nếu ngươi muốn biết, ngươi có thể đến quầy rượu mà hỏi.”

    Đằng nào thì cũng chẳng có ai tin tôi dẫu cho tôi có nói sự thật đi nữa. Có lẽ con nhóc này cũng giống như bọn kia mà thôi.

    Tuy vậy, Raphtalia lại là nô lệ của tôi. Đó là điều khác biệt lớn giữa con bé và bọn kia.

    Nếu con bé cố trái lệnh tôi, hay cố chạy trốn, hay cố chống lại tôi thì con bé sẽ rước lấy sự giày vò bởi chính lời nguyền nô lệ.

    Raphtalia hiểu là tôi không hề có ý nói thêm bất cứ lời nào về chuyện này nên cũng không tiếp tục hỏi nữa.

    Tôi pha chế những loại thuốc để chuẩn bị cho Đợt Sóng vào ngày mai cho tới khi cơn buồn ngủ ập đến.

    Chú thích

    [1] Pike: kích, giáo, trường thương, mâu, xoa … tùy nghĩa thôi. Đọc giả tra google, dùng từ khóa “Pike weapon” hoặc đọc manga để có hình ảnh minh họa
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,292
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 19 – Ký Ức/Hắc Thú

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    00:17

    Chỉ còn 17 phút nữa là Đợt Sóng sẽ kéo đến.

    Chắc hẳn thành phố lâu đài đã biết đến việc này rồi, nên chỉ thấy những đội hiệp sĩ cùng du hành giả trang bị sẵn sàng đứng chờ xuất phát trong khi đó dân chúng thì lại nhốt kín trong nhà.

    Vì tôi là Anh Hùng nên tôi chẳng thể nào thoát khỏi vụ này và sẽ bị dịch chuyển tới nơi Đợt Sóng sẽ diễn ra do năng lực của cái Đồng Hồ Cát Chạm Rồng.

    Hiệu quả này cũng sẽ được áp dụng lên những đồng hành của tôi nên Raphtalia cũng sẽ được chuyển đi theo.

    “Cũng sắp tới lúc rồi, Raphtalia.”

    “Vâng!”

    Chắc vì đang tràn đầy tinh thần chiến đấu nên Raphtalia hăng hái gật đầu.

    Ừm, miễn con bé nhiệt tình thì tôi cũng chẳng có gì phản đối cả.

    “Naofumi-sama, em có thể nói chuyện với ngài một lúc không?”

    “Hửm? Được thôi… Có chuyện gì?”

    “À, không có gì đâu. Chỉ là khi nghĩ đến chuyện chiến đấu với Đợt Sóng, em dâng lên một cảm xúc thật khó tả.”

    … Thế quái nào mà con bé lại lẩm bẩm những lời y như trong death flag thế này?

    Ta chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi!

    Vì nếu con bé mà chết đi thì bản thân tôi cũng sẽ gặp phiền toái lắm… À, chờ chút! Sao mà tôi lại có dòng suy nghĩ như thế chứ? Có vẻ là do tôi bị ‘lậm’ anime và manga quá nặng rồi!

    Dù thoạt trông thế giới này rất giống như một game, nhưng nó chắc chắn không phải là game. Đây là đời thực!

    Cứ trông đó thì biết. Lũ khốn Anh Hùng kia có ‘hàng’ tốt quá trong khi tôi còn chẳng biết liệu bộ giáp của mình có mạnh mẽ không nữa.

    Có lẽ tôi sẽ bị thương trong chiến đấu cũng không chừng.

    Nếu cuộc chiến này kết thúc chỉ với vài vết thương thì thật quá tốt, tuy vậy, vẫn có khả năng là tôi sẽ bỏ mạng tại đó.

    Nếu điều đó xảy ra, hẳn lũ rác rưởi của đất nước này sẽ nhảy cẫng lên vì vui mừng trước thi thể của tôi.

    ~~~ Một cái kết thích đáng cho một tên tội phạm!

    … Được rồi. Cóc phải vì bất cứ ai khác, tôi chiến dấu cho chính bản thân mình.

    Để tồn tại thêm một tháng nữa!

    “Sự thật là… em bị nô dịch do hậu quả của Đợt Sóng thứ nhất.”

    “… Vậy sao?”

    À, tôi cũng cho rằng sự việc ắt hẳn là như vậy.

    “Em sống ở một ngôi làng vùng biên của đất nước này. Đó là một ngôi làng Á Nhân gần biển chuyên về nông nghiệp. Đó cũng là nơi đầu tiên Đợt Sóng xảy ra.”

    Cha mẹ hòa thuận, mọi người trong làng sống chan hòa với nhau.

    Tuy nhiên, một đàn những con Skeleton(Hài Cốt Binh) đột ngột kéo đến từ Đợt Sóng.

    Tuy vậy, lúc đầu bọn Skeleton chỉ có số lượng mà thôi nên những du hành giả ở vùng phụ cận có thể đánh bại chúng.

    Sau đó là hàng đàn những con ma thú và bọ khổng lồ kéo đến và làm cho bức tường phòng ngự bị sụp đổ.

    Và tiếp đó là một con Cerberus toàn thân đen nhánh với ba cái đầu. Những dân làng bị chà đạp lên như thể những nụ hoa dại không sức kháng cự.

    Làng của Raphtalia bị tàn phá nặng nề nên mọi người bỏ chạy trong tuyệt vọng, tự tìm đường thoát thân. Tuy vậy, thật không may là những con ma thú này lại cực kỳ tàn nhẫn, chúng không để cho một ai thoát khỏi. Chúng tự do tung hoành giết người cứ như đây là sân chơi cho chúng.

    Cũng giống như những người khác, cha mẹ của Raphtalia dắt con bé chạy trốn cho tới khi đến rìa một vách đá sát biển.

    Nhận ra rằng có chạy trốn cũng vô ích nên cha mẹ của con bé quay lại nhìn Raphtalia và nở một nụ cười.

    Với tình trạng như vậy, chạy trốn là không thể, họ vuốt ve nhẹ nhàng đầu của Raphtalia đang sợ hãi.

    “Raphtalia… từ giờ trở đi, con sẽ phải đối mặt với những tình huống khó khăn. Và thậm chí con có thể sẽ chết.”

    “Nhưng con biết không, Raphtalia! Cả cha và mẹ đều mong con có thể sống… nên hãy tha thứ cho sự ích kỷ của cha mẹ.”

    Dù vẫn còn nhỏ nhưng trong thâm tâm, con bé vẫn hiểu được rằng cha mẹ mình chỉ muốn con bé được an toàn.

    “Khôông! Cha ơi! Mẹ ơi!”

    *Don*

    Hai con người, với mong muốn Raphtalia có thể sống sót nên họ đẩy con bé từ vách đá xuống biển.

    Trong khi đang rơi, Raphtalia chứng kiến cảnh cha mẹ mình bị những con ác thú vồ lấy.

    Raphtalia bị nhấn chìm xuống mặt biển. Tuy vậy, kỳ diệu thay, con bé vẫn còn sống và bị trôi dạt vào một bờ biển gần đó một cách thần kỳ.

    Khi tỉnh lại, Raphtalia đứng dậy và tìm đường đến vách núi tìm kiếm cha mẹ.

    Vào thời điểm đó, lũ ma thú đã bị khuất phục bởi những đội du hành giả và hiệp sĩ của đất nước.

    Phải rất khó khăn mới đi qua được vùng hoang vu đầy rẫy tử thi, cuối cùng, Raphtalia cũng đến được vách núi đó.

    Có rất nhiều máu … và rất nhều mảnh thịt rải rác chung quanh. [1]

    Khi hiểu rằng cha mẹ đã chết, Raphtalia quỵ xuống và một cảm giác như là một cái gì đó tận sâu trong tâm can đang bùng nổ.

    “Iyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”

    Sau đó con bé lang thang vô định, khóc nức nở, thực lòng cầu mong tìm lại được hơi ấm của cha mẹ trong nỗ lực chạy trốn khỏi thực tế.

    Và rồi con bé đã bị xem như nô lệ và bị bắt nhốt vào cái cũi tối tăm trong góc của cái căn lều xiếc đó.

    Nơi đó … nếu phải so sánh thì chính là giống như trong địa ngục.

    Mỗi ngày đều có ai đó bị mua đi hay bị bán trả lại. Raphtalia cũng không phải là ngoại lệ.

    Lúc đầu, bọn họ tính mua con bé làm người ở. Một tay quý tộc khỏe mạnh mua con bé về với ý định dạy nhiều thứ cho con bé.

    Nhưng vào lúc đấy, con bé bị bệnh ho và mỗi đêm khi chìm vào giấc ngủ lại gào thét do gặp cơn ác mộng đó.

    Nên ngay ngày hôm sau, con bé bị đem bán trả lại.

    Người tiếp theo mua con bé cũng với ý định dạy con bé làm việc nhưng cũng ngay lập tức đem con bé trả lại vào ngày sau đó.

    Người mua trước tôi là kẻ ác độc hơn cả.

    Hắn đã mua con bé vào ban đêm. Suốt đêm, hắn không ngừng dùng roi quất con bé. Ngay sáng ngày hôm sau, hắn đem bán con bé mình đầy thương tích.

    Bản thân tôi lại không hề có chút ngạc nhiên nào khi biết trong đất nước này tồn tại những tên bệnh hoạn tìm hứng thú trong việc hành hạ người khác.

    Cuối cùng, thân thể phải chịu bệnh tật hành hạ, tâm hồn gần như tan vỡ do bị những cơn ác mộng hành hạ, lại thêm vào việc bị mua đi bán lại nhiều lần không đếm xuể… Đó là tình trạng của con bé khi tôi mua nó.

    “Ngài biết không, em rất vui vì đã gặp Naofumi-sama!”

    “… Ừm…”

    “Ngài là người đã dạy cho em cách để sinh tồn.”

    “… Ừm…”

    Tôi lơ đãng nghe chuyện của con bé và máy móc trả lời. Bởi vì nó cũng chẳng mấy quan trọng đối với tôi.

    “Chính vì vậy, ngài đã cho em một cơ hội. Một cơ hội để chiến đấu chống lại Đợt Sóng.”

    “… Ừm…”

    “Vậy nên em sẽ thật cố gắng! Em chính là thanh kiếm của ngài, dù ngài có đi bất cứ đâu, em đều đi theo ngài.”

    “Ừm… vậy, chúc may mắn!”

    Mặc dù tôi đang hành xử có hơi thô lỗ, nhưng giờ đây, tôi chỉ có thể hành động như thế mà thôi.

    00:01

    Thời gian chỉ còn một phút nữa.

    Tôi chuẩn bị lại tinh thần, và sẵn sàng cho việc dịch chuyển.

    00:00

    *Biiing*

    Một âm thanh chói tai vang khắp toàn thế giới, tiếng động mạnh đó vẫn còn quanh quẩn ở bên tai tôi.

    Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn của tôi bị cuốn đi, quang cảnh đã thay đổi. Tôi biết rằng mình bị dịch chuyển.

    “Bầu trời…”

    Bị nhuộm màu rượu đỏ kỳ lạ, bầu trời xuất hiện những vết rạn và chúng càng lúc càng rộng ra do sự rạn nứt của không gian.

    “Đây là…”

    Trong lúc đang quan sát cảnh vật chung quanh, 3 bóng đen chạy vượt qua tôi. Theo sau đó là 12 người khác. Chính là bọn Anh Hùng chết toi kia.

    Bọn chúng cũng như tôi, đều bị dịch chuyển đến đây nên việc gặp chúng là điều không phải bàn cãi. Nhưng rốt cuộc bọn chúng đang chạy tới đâu?

    Nhìn về hướng bọn chúng đang chạy đến, tôi thấy kẻ địch đang nhung nhúc hiện ra, xô đẩy chen lấn nhau để thoát khỏi vết nứt khổng lồ kia.

    “Đây là vùng phụ cận của làng Riyuto!”

    Sau khi tỉ mỉ quan sát quang cảnh, Raphtalia lo lắng kêu lên.

    “Bởi vì nơi đây là vùng nông thôn nên sẽ có rất nhiều người cư ngụ ở đây!”

    “Nhưng hẳn là mọi người đã đi sơ … “

    Đột nhiên tôi nhận ra một điều quan trọng!

    Chúng tôi chưa từng biết trước nơi nào Đợt Sóng sẽ ập đến, đúng chứ? Vậy thì làm thế quái nào mà họ biết được nơi nào cần được sơ tán chứ!

    “Ê! Lũ ngốc kia. Chờ một chút!”

    Lờ đi lời gọi của tôi, 3 tên Anh Hùng kia tiếp tục chạy về phía trước, hướng về nơi Đợt Sóng đang phát sinh.

    Trong lúc đó, một đám nhện quỷ tách ra khỏi đạo quân ma thú và thẳng tiến về phía ngôi làng.

    Đoàn người của đám Anh Hùng kia chỉ làm được mỗi một việc là bắn một quả pháo sáng lên trời để báo hiệu.

    Chắc chắn là để chỉ đường cho những đội hiệp sĩ.

    “Chậc! Raphtalia. Chúng ta cần phải mau chóng đi đến chỗ của ngôi làng đó!”

    Tôi nhận ơn của không ít người làng Riyuto. Nên nếu để bọn họ chết trong Đợt Sóng này, lương tâm tôi sẽ rất cắn rứt.

    “VÂNG!”

    Sau đó, chúng tôi nhanh chóng chạy về phía ngôi làng, khác hẳn hướng lũ Anh Hùng khốn kiếp kia đang tới.

    Chú thích

    [1] Hy vọng Đọc giả không cảm thấy buồn nôn khi đọc cảnh này…
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,292
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 20 – Đợt Sóng Tai Họa

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Khi chúng tôi vừa đến thì bọn ma thú thoát ra từ Đợt Sóng đang bắt đầu tàn phá ngôi làng.

    Những người lính và du hành giả đóng tại nơi đó chỉ vừa đủ để chống lại cuộc tấn công của hàng đàn ma thú mà thôi. Không cần phải nói thêm là bọn họ bị áp đảo về quân số.

    … Và tệ hơn nữa là hàng rào phòng thủ sắp sửa bị phá vỡ rồi.

    “Raphtalia, ngươi đi sơ tán dân làng mau!”

    “A? Vậy còn Naofumi-sama thì sao?”

    “Ta sẽ giữ chân chúng lại.”

    Tôi lao thẳng đến tiền tuyến và dùng cái Khiên đập mạnh vào một đàn ma thú trông như con châu chấu.

    Lẽ dĩ nhiên, âm thanh của tiếng kim loại va chạm tuy vang lên nhưng chẳng hề tạo ra một tí tổn thương nào cả.

    Tuy vậy, tôi có thể thu hút sự chú ý của chúng.

    Chuyện này cũng giống như những gì tôi thường làm khi chiến đấu cùng với Raphtalia.

    “Gừ…”

    Một đàn ma thú nhỏ như những con châu chấu lao về phía tôi. Tiếp theo, tôi lập tức quyết định ngay mục tiêu tiếp theo của mình là gì: đó là những con thây ma (giống như zombie vậy đó) và một đàn ong.

    *Bang! Bang! Bang!*

    Không rõ là do bộ Giáp Man Di hay do cái Khiên mà tôi chẳng hề chịu tí tổn thương nào.

    “Ng,ngài Hiệp Sĩ ?”

    “À, đúng rồi… Các ngươi tự đi tổ chức lại hàng ngũ trong lúc ta lo thu hút bọn chúng.”

    Tôi thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc trong số người dân ở làng Riyuto.

    “V-Vâng, thưa ngài.”

    May mắn thay, chẳng có ai bị thương nặng trong số những người còn sống sót.

    Tuy vậy bọn họ nhân cơ hội đó đều rút lui hết và cuối cùng để lại tôi là người duy nhất còn lại ở tiền tuyến.

    “Cái quái gì…!!”

    Rốt cuộc bọn họ nghĩ cái gì vậy?

    Trong khi tôi mải suy nghĩ, bọn ma thú tranh thủ thời cơ tấn công tôi bằng đủ loại nanh, vuốt…

    Tuy vẫn còn nghe tiếng *bang, bang* nhưng tôi lại chẳng thấy đau tí nào, có chăng chỉ là cảm giác ngưa ngứa thôi.

    Tuy vậy tôi vẫn cảm thấy chẳng thoải mái chút nào khi lũ ma thú bò nhung nhúc trên cơ thể, nên tôi cố gắng đánh văng chúng.

    *GA!!*

    Chết tiệt! Bọn người ở thế giới này cứ vậy mà trút hết việc lên đầu người khác à?

    “C-Cứu t~…!”

    Đang bị lũ ma thú tấn công ở sau lưng tôi là ông chủ quán trọ, ông ta đã giúp đỡ tôi khá nhiều.

    Ngay khi ông chủ quán trọ gần như bị con ma thú giết chết, tôi liền hét lên.

    “Air Strike Shield!”

    Tôi hét tên kỹ năng để triệu lên ngay lập tức một chiếc khiên bảo vệ trước người ông chủ quán trọ.

    Ông chủ quán trọ bị giật mình vì sự xuất hiện bất thình lình của chiếckhiên, nhưng sau đó, ông ta nhìn về phía tôi.

    “Chạy nhanh đi!”

    “… Ô, cám ơn cậu!”

    Sau khi cúi chào và nói lời cảm ơn tôi, ông ta nhanh chóng cùng gia đình rời khỏi nơi đó.

    “AAAAAAAAAA!”

    Một giọng hét chói tai vang lên.

    Tiếng hét phát ra từ một cô gái đang chạy trốn khỏi lũ ma thú đang đuổi theo, trông có vẻ như cô ta khó có thể thoát được.

    Tôi đợi cô ta chạy vào trong tầm kỹ năng và…

    “Shield Prison!”

    Tôi triệu lên một cái Khiên dạng hộp để bảo vệ cô gái.

    Ngay khi nhìn thấy chiếc Khiên bất ngờ hiện ra, lũ ma thú quay sang tấn công tôi.

    Tốt lắm. Cứ đến với ta đi. Ta ‘thơm ngon’ lắm đó!

    Tôi lùa lũ ma thú đi trước khi Shield Prison hết hiệu lực.

    *Bang! Bang!*

    *Hộc, hộc,… *

    Cơ thể tôi càng lúc càng trở nên nặng nề hơn do số lượng ma thú bu vào tôi không ngừng tăng lên.

    Ngay lúc đó, một cơn mưa lửa đổ ập xuống.

    Một đoàn hiệp sĩ lao đến từ phía sau của đám quái vật. Những Ma Pháp Sư trong nhóm đó chính là những kẻ đã bắn ra cơn mưa lửa về phía tôi.

    “Ê, Mấy tên này. Có cả đồng minh đang chiến đấu ở đây đó.”

    Mặc dù tất cả đồng minh mà tôi nói chỉ có mình tôi.

    Do đa số trong đám quái vật này là côn trùng nên ma thuật lửa có tác dụng rất lớn. Dưới ảnh hưởng của cơn mưa lửa, lũ quái vật phát hỏa và cháy rụi thành tro.

    Hẳn nhiên là không chỉ sức phòng ngự vật lý của tôi cao, mà cả sức phòng ngự với ma thuật cũng cao nốt.

    Trước mắt tôi là một mảng lửa cháy rực màu đỏ hồng, cùng với đó, cơn giận của tôi cũng đang sôi trào, tự hỏi đòn tấn công vừa rồi có phải chỉ là “bắn nhầm vào đồng minh” hay không. Tôi trừng mắt nhìn chúng và từ từ tiến lại chỗ của đám hiệp sĩ, vung mạnh chiếc áo choàng để phủi bay những đốm lửa còn dính trên đó.

    “HỪM… Ra là Khiên Hiệp Sĩ… Tên khốn này sống dai thật.”

    Cái tên trông có vẻ như là đội trưởng của hiệp sĩ đoàn nhổ nước bọt xuống đất và liếc xéo mắt nhìn tôi trong khi phun ra những lời đó.

    Ngay lúc đó, một bóng đen lao thẳng về phía hắn ta, vung cao cây kiếm.

    Tên đội trưởng nhanh chóng rút kiếm để đỡ đòn tấn công cùng với một tiếng *Keeng* inh tai.

    “Ngươi làm vậy với Naofumi-sama là có ý gì hả? Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi nếu như ngươi cố tình làm vậy.”

    Raphtalia đầy sát ý tuyên bố.

    “Một đồng đội của Khiên Hiệp Sĩ sao?”

    “Đúng vậy. Ta là thanh kiếm của Naofumi-sama! Ta không cho phép bất kỳ hành động thiếu tôn trọng nào!”

    “… Một đứa Á Nhân mà lại dám nói chuyện ngang hàng với hiệp sĩ như chúng ta à?”

    “Các ngươi đã không bảo vệ người dân mà lại còn dùng ma thuật để thiêu cháy đồng minh, Naofumi-sama cùng với lũ ma thú kia. Vì những lý do đó, các ngươi không xứng đáng với danh hiệu Hiệp Sĩ.”

    “Chẳng phải hắn vẫn đang an toàn ở kia sao?”

    “Không. Không ổn tí nào!”

    Raphtalia tiếp tục tranh cãi với tên đội trưởng hiệp sĩ đoàn đó trong khi những kẻ khác sắp bao vây con bé.

    “Shield Prison!”

    “”Chết tiệt, tên kh~.”

    Tôi nhốt bọn hiệp sĩ lại trong cái khiên và trừng mắt nhìn bọn chúng, những kẻ đang cố cướp đi những cố gắng của tôi.

    “Kẻ thù thực sự ở đây là lũ ma thú từ Đợt Sóng, đúng chứ? Đừng có nhầm lẫn mục đích của các ngươi!”

    Bọn hiệp sĩ, tức giận đến xám mặt, quay đầu đi khi nghe tôi quở trách.

    “Một Anh Hùng tội phạm thì không có quyền nói những lời đó.”

    “À… Được thôi. Vậy ta đoán rằng các ngươi muốn biến thành kẻ thù của ta chứ gì!”

    Ở phía trước tiền tuyến đang đầy rẫy những quái vật đang bốc cháy, chúng đều đánh về phía tôi, trong khi càng lúc càng có nhiều con hơn nữa đến từ Đợt Sóng đang chuẩn bị tham chiến.

    Nhìn cảnh tôi chịu đựng tất cả những chuyện đó, bọn hiệp sĩ xanh cả mặt.

    Nói cho cùng, tôi là Khiên Hiệp Sĩ mà. Mấy kẻ như đám hiệp sĩ này chẳng bao giờ có thể giữ vững được tiền tuyến này.

    “Raphtalia, đã hoàn tất việc di tản người dân chưa?”

    “Không… Vẫn chưa xong! Nhưng em cho rằng chỉ cần thêm một lúc nữa thôi.”

    “Được rồi. Vậy hãy nhanh chân lên và giúp việc sơ tán đi.”

    “… Nhưng…”

    “Tuy đám đồng minh này vừa dội một mưa lửa xuống ta, nhưng nó chẳng đau đớn hay ngứa ngáy gì cả. Chỉ là … thái độ của lũ này thật không thể chấp nhận được.”

    Tôi vỗ nhẹ vai Raphtalia, sau đó trừng mắt nhìn bọn hiệp sĩ.

    “… Ta sẽ giết các ngươi, bất kể là dùng đến cách nào. Ví dụ như là dẫn dụ những con ma thú tồi tệ nhất đến và sau đó bỏ mặc các ngươi, hay những ‘trò vui’ khác thú vị hơn.”

    Lời dọa nạt của tôi đã phát huy hiệu quả. Bọn hiệp sĩ hít mạnh một hơi và ngừng niệm ma thuật.

    “Giờ đây, Raphtalia, cuộc chiến đã chính thức bắt đầu. Hãy giúp di tản người dân khỏi cuộc chiến này đi. Ồ, đừng lo, có cả một đống kẻ địch luôn. Sau đó chúng ta xử chúng cũng không muộn.”

    Bất ngờ thay, bọn hiệp sĩ có thể tự lo lấy thân mình được nên… có lẽ mặc kệ chúng chắc cũng chẳng có vấn đề gì.

    “V-Vâng!”

    Nghe lệnh tôi, Raphtalia nhanh chóng chạy về phía ngôi làng.

    “Chết tiệt. Cố ra vẻ ta đây dù ngươi chỉ là một Anh Hùng phạm tội.”

    Ngay khi Shield Prison hết thời gian hiệu lực, tên đội trưởng hét lên với tôi.

    “A, được, được… Ngươi muốn chết chứ gì.”

    Những con ma thú bắt đầu nhằm tôi mà tiến tới.

    Tên ngốc ngậm miệng tức thì do biết rằng điều gì sẽ xảy ra nếu tôi mà bỏ mặc bọn chúng chơi với lũ ma thú này.

    Chậc. Tôi chẳng tài nào tìm được một người kha khá từ cái đám này.

    Những tên này thuộc nhóm cho rằng tôi chẳng thế làm gì được ngoài việc bảo vệ người khác do tôi chỉ là Khiên Hiệp Sĩ. Có đứa ngu ngốc nào lại đi giúp người khác chỉ vì vui thú chứ?

    Sau đó, việc ‘thu dọn’ bọn ma thú bị kẹt lại do Đợt Sóng cũng hoàn thành, nếu xét theo một mức nào đó.

    Ngay khi việc sơ tán người dân được hoàn tất, Raphtalia nhanh chóng quay về tiền tuyến. Đó cũng là lúc tôi bắt đầu mở đợt phản công.

    Sử dụng đội ngũ hiệp sĩ như là những tấm khiên sống, chúng tôi diệt gọn những con ma thú bằng cách nhử chúng chui vào thế trận của chúng tôi.

    …Vài giờ nhanh chóng trôi qua.

    “Được rồi. Có lẽ đến đây là kết thúc rồi.”

    “Có vẻ như vậy, con boss này hạ dễ như ăn bánh vậy.”

    “Đúng vậy. Với cái đà này thì Đợt Sóng tiếp theo chúng ta sẽ thắng là cái chắc.”

    Những Anh Hùng dũng cảm chiển đấu của chúng ta đang vô tư trò chuyện ngay tại trung tâm của tiến tuyến, ngay trước xác của một con Chimera, con boss của Đợt Sóng lần này.

    Cứ như thể việc sơ tán người dân là trách nhiệm chỉ thuộc về những hiệp sĩ và du hành giả vậy…

    Dù đã một tháng đã trôi qua rồi mà bọn này vẫn tưởng rằng đây chẳng là gì khác ngoài một trò chơi!

    Cũng khá là phiền phức cho tôi để có thể phớt lờ bọn Anh Hùng mắc dịch này, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi khi đã qua được Đợt Sóng lần này.

    Bầu trời đã trở lại màu sắc thông thường, Chẳng bao lâu, dần dần chuyển sang màu cam đỏ của hoàng hôn.

    Vậy là tôi sẽ có thể sống sót cho ít nhất một tháng nữa.

    … Dù tôi vẫn không bị bất cứ thương tổn nào hết, nhưng đó có lẽ là do Đợt Sóng này còn khá yếu; ngay lúc này, tôi thực sự không thể nào biết được liệu mình có thể chịu đựng nổi Đợt Sóng tiếp theo không nữa.

    Đến một lúc, khi tôi không còn có thể chịu nổi đòn tấn công của chúng… lúc đó, điều gì sẽ xảy ra cho tôi?

    “Các ngài làm rất tốt, các vị Anh Hùng dũng cảm. Đức Vua đã chuẩn bị sẵn sàng một bữa tiệc ăn mừng chiến công của các ngài. Chúng tôi rất vinh hạnh được mời quý ngài tham dự và chúng tôi cũng sẽ trao tặng phần thưởng cho các ngài.”

    Hẳn nhiên tôi chẳng hề muốn tham gia chút nào. Tuy vậy, tôi lại chẳng còn đồng bạc nào. Do đó, tôi sẽ cùng với những kẻ này trở lại Lâu Đài.

    Tôi nhớ rằng quốc gia này cứ một quãng thời gian thì cho chúng tôi một khoản tiền trợ cấp.

    500 SC. Vào lúc này, đối với tôi, đó là một món tiền khá lớn.

    “A, Ừm…”

    Những người dân làng Riyuto trông thấy tôi và đến nói chuyện.

    “Chuyện gì vậy?”

    “Cám ơn ngài rất nhiều. Chúng tôi sẽ không còn sống nếu ngài đã không có ở đây.”

    “Dù ta không có ở đây, mọi việc rồi cũng chẳng khác gì.”

    “Không đâu.”

    Một dân làng khác phản bác lại lời nhận xét của tôi.

    “Chính nhờ ngài có mặt tại đây mà chúng tôi mới được sống sót.”

    “Nếu các người đã nghĩ vậy thì cứ làm những gì các người muốn.”

    “””VÂNG!”””

    Các dân làng cúi đầu chào tôi và quay về làng.

    Ngôi làng của họ đã bị tàn phá nặng nề. Tôi cho rằng xây dựng lại ngôi làng này sau này sẽ rất khó khăn.

    Lúc bình thường bọn họ luôn khinh rẻ tôi. Còn hiện tại, đáp trả lại việc tôi cứu mạng họ, chỉ mỗi một tiếng cám ơn là hết… Quả là một bọn chỉ biết tư lợi!

    “Naofumi-sama!”

    Sau một trận chiến dài, toàn thân dính đầy mồ hôi và lấm lem bùn đất, Raphtalia đang cười tươi chạy đến chỗ tôi.

    “Chúng ta làm được rồi. Mọi người đang bày tỏ lòng biết ơn với ngài kìa.”

    “… Ta đoán vậy.”

    “Thế này thì sẽ chẳng có ai trở nên giống như em nữa. Tất cả đều nhờ vào Naofumi-sama.”

    “… Ờ.”

    Không biết do niềm vui chiến thắng trận chiến khó khăn hay nhớ lại những ký ức đau buồn của bản thân, hai mắt của Raphtalia đang chảy những dòng nước mắt.

    “Em cũng đã… cố gắng hết mình…!”

    “Đúng vậy. Ngươi thực sự đã làm rất tốt.”

    Tôi vỗ nhẹ đầu và khen con bé.

    Đúng vậy. Raphtalia đã tuân theo những chỉ thị của tôi và đã tận lực chiến đấu.

    Tôi sẽ là một tên khốn ngu ngốc nếu tôi không nhận ra chính xác điều đó.

    “Em đã đánh bại được rất nhiều ma thú.”

    “Ừm, việc đó giúp ta rất nhiều.”

    “E he he!”

    Khi thấy Raphtalia cười vui vẻ như vậy, tôi lại có cảm giác bực tức, khó chịu. Sau đó, chúng tôi đi về Lâu Đài.

    “A. Quả không hổ danh các vị Anh Hùng! Ta thật không thể giấu được sự ngạc nhiên trước sự khác biệt to lớn về số thương vong giữa Đợt Sóng lần trước và Đợt Sóng lần này.”

    Khi mặt trời đã lặn và màn đêm buông xuống, trong bữa tiệc chúc mừng được tổ chức ở Lâu Đài, nhà vua lớn tiếng tuyên bố.

    Nói thêm là tôi chẳng thể nào biết được con số thương vong của Đợt Sóng trước là bao nhiêu, nhưng lần này, nó đã sụt giảm xuống con số chỉ ở hàng đơn vị.

    Tuy vậy, tôi chẳng hề có ý định vơ hết toàn bộ công lao được, vì suy cho cùng, chính lũ Anh Hùng kia mới là người đánh bại con boss.

    Tuy nhiên, với cái tình hình này thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị đẩy vào cuộc chiến có mức độ thương vong lớn hơn nhiều.

    May mắn lần này Đợt Sóng xảy ra ở gần Lâu Đài, nhưng ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra nếu cái hiệp sĩ đoàn kia không đến kịp chứ.

    Thực sự có quá nhiều vấn đề…

    Tôi nhấn vào bảng Trợ Giúp và xác nhận.

    Trận Chiến Chống Lại Đợt Sóng:

    Khi đã chuẩn bị sẵn sàng trước khi thời gian đếm ngược của Đồng Hồ Cát kết thúc thì những thành viên được đăng ký cũng được dịch chuyển theo.

    Rõ ràng có thể dịch chuyển những hiệp sĩ cùng tham chiến với Anh Hùng trong cuộc chiến chống lại Đợt Sóng. Nhưng chẳng phải là đám hiệp sĩ đó đều bị bỏ lại phía sau trong Đợt Sóng vừa rồi sao?

    Nhìn cái thái độ của bọn chúng thì có lẽ chúng chẳng thèm xem tôi như là một Anh Hùng nên chẳng có lí do gì chúng lại đi cùng với tôi.

    Thế nhưng… sao đám Anh Hùng khốn kiếp kia lại không sử dụng cái chức năng này?

    Bọn chúng có vẻ như đã hiểu rõ cách thức hoạt động của thế giới này nên có những chuẩn bị trước cũng chẳng có gì là lạ.

    … Hẳn là bọn chúng không phải không biết, chỉ là chẳng muốn làm mà thôi.

    Tóm lại, chuyện này quá là phức tạp!

    Trong bầu không khí chúc mừng chiến thắng này, tôi lặng lẽ lấy phần ăn của mình và ngồi trong một góc.

    “Có nhiều món quá!”

    Raphtalia đang lấp lánh nhìn chằm chằm vào hàng núi thức ăn mà bình thường con bé chưa từng có dịp ăn.

    “Cứ đi và ăn bất cứ món gì ngươi thích.”

    “Vâng!”

    Tôi không thường mua đồ ăn ngon cho con bé… nên có lẽ sẽ là lựa chọn sáng suốt khi để con bé ăn bất cứ món gì mình thích. Một khi đã ăn đủ no, con bé sẽ trở nên hữu ích hơn nữa.

    “A… nhưng em sẽ lên cân nếu em ăn quá nhiều.”

    “Ngươi vẫn đang trong tuổi lớn mà, phải không?”

    “Ơ… ——”

    Chẳng biết vì sao mà khuôn mặt Raphtalia lại hiện lên vẻ mặt phức tạp.

    “Cứ ăn món nào ngươi thích, chẳng có vấn đề gì hết.”

    “Naofumi-sama thích con gái mập mạp sao?”

    “Cái gì??”

    Con bé vừa nói cái gì vậy?

    “Không, không có gì đâu.”

    Chỉ nghĩ về phụ nữ là tôi lại nghĩ tới con khốn kia, trong tâm trí tôi lại tràn ngập cảm giác vô cùng khó chịu.

    Cũng nhờ ả ta mà với tôi, phụ nữ chính là loại sinh vật đáng ghê tởm…

    “Vâng. Em quên mất là Naofumi-sama vốn là kiểu người như vậy.”

    Con bé nói như kiểu từ bỏ hy vọng và tập trung vào bữa tiệc.

    “Naofumi-sama, món này ngon quá đi!”

    “Vậy thì tốt.”

    “Vâng!”

    Hừm… bữa tiệc thật là mất thì giờ. Đến khi nào thì tôi mới được nhận phần thưởng của mình đây?

    Nơi này tràn ngập một đám cặn bã. Cứ nhìn xung quanh là lại khiến tôi hăng tiết.

    … Nghĩ lại thì cũng có khả năng là ngày mai phần thưởng mới được phát ra.

    Vậy ra lần này tôi đến đây chẳng để làm gì à? Cũng không hẳn như vậy, tiết kiệm ít tiền thức ăn cũng không phải tệ lắm.

    Nhìn Raphtalia có vẻ hứng thú với thức ăn ở bữa tiệc này và con bé lại là Á Nhân đang trong giai đoạn trưởng thành, chi phí thức ăn của con bé thật chẳng hề nhỏ chút nào.

    “Nếu có gì đó đựng thức ăn, mình chắc nên mang về một ít.”

    Số thức ăn này chắc có lẽ chỉ dùng được đến ngày mai nhưng sẽ tiết kiệm được ít tiền cho tôi… Tôi sẽ hỏi xin bọn họ phần thức ăn thừa và có lẽ còn dư ít nguyên liệu nấu ăn cũng nên, tôi sẽ nấu chúng lại sau. Bất cứ cái gì cũng tốt.

    Đột nhiên, Motoyasu nổi giận đùng đùng dạt đám đông và xông về hướng tôi đang đứng.

    Thật phiền toái, giờ ngươi muốn làm cái gì nữa đây?

    Mặc kệ hắn, tôi đi theo đám đông và nhường đường cho hắn, nhưng Motoyasu lại nhìn tôi hằm hằm và bước đến.

    “NÀY. NAOFUMI!”

    “… Chuyện gì?”

    Hắn ta tháo một chiếc găng tay ra và ném nó về phía tôi.

    Theo như tôi hiểu thì hắn ta đang muốn thách đấu với tôi.

    Đám đông xôn xao hẳn lên khi nghe lời tuyên bố của hắn.

    “Quyết đấu với ta!”

    “Ngươi đang nói cái quỷ gì vậy?”

    Rốt cuộc thì não của tên này phẳng đến mức nào vậy?

    Ngươi cứ tưởng rằng đây là thế giới game riết nên ngươi cũng hóa ngốc luôn rồi à?

    Cái tên Thương Hiệp Sĩ trời đánh khốn kiếp này, kẻ chỉ biết bỏ mặc sự sống chết của những người dân vô tội chỉ để đi đánh boss!

    “Ta biết cả rồi. Raphtalia-chan đi theo ngươi chỉ vì tiểu thư này là nô lệ của ngươi.”

    Hắn chỉ thẳng vào tôi và hét lớn những lời đó.

    “Hửm??”

    Raphtalia chợt thốt lên một tiếng, không hiểu có chuyện gì. Và người được nói đến vẫn đang vui vẻ thưởng thức bữa tiệc…

    “Vậy thì sao nào?”

    “…‘Vậy thì sao nào?’… ngươi dám nói vậy à? Ngươi có nghiêm túc khi nói vậy không đó?”

    “Ô-ô.”

    Có gì sai khi sỡ hữu nô lệ?

    Chẳng có ai nguyện ý sát cánh chiến đấu cùng với ta, bởi vậy nên ta sử dụng nô lệ.

    Dẫu sao, cái đất nước này cũng đâu có luật nào cấm chế độ nô lệ.

    Vậy lý do quái gì mà ngươi nổi giận với ta?

    “Con bé là nô lệ của ta. Việc gì tới ngươi?”

    “Con người… không phải vật sở hữu của kẻ khác! Chúng ta đều là những Anh Hùng đến từ thế giới khác càng không được sử dụng nô lệ, chính điều đó làm cho hành động của ngươi là sai trái.”

    “Ngươi nói những điều đó làm gì?… Trong thế giới của chúng ta cũng từng có rất nhiều nô lệ, không phải sao?”

    Tôi không biết tí gì về thế giới của tên Motoyasu này. Nhưng thực tế chuyện lịch sử nhân loại chưa từng hiện hữu chế độ nô lệ là không có khả năng.

    Nhìn theo một khía cạnh khác: bản thân từng cá nhân của xã hội đều là nô lệ của các công ty, hội nhóm nào đó rồi.

    “Không phải không thể được. Chỉ là ngươi không được phép. Chính ngươi, người từ thế giới khác, là không thể!”

    Tự tiện cưỡng ép người khác tuân theo lý tưởng của mình à? … Đầu óc tên này có vấn đề thật rồi!

    “Thật đáng tiếc! Đây là thế giới khác. Nô lệ hiện hữu ở đây. Vậy việc ta dùng nô lệ thì có vấn đề gì?”

    “Tên kh-kh-khốn!”

    Motoyasu nghiến răng kèn kẹt và chỉ cây thương về phía tôi.

    “Quyết đấu với ta! Nếu ta thắng, ngươi phải thả Raphtalia-chan ra!”

    “Mắc gì ta phải chấp nhận lời tuyên chiến của ngươi? Ta được gì nếu ta thắng?”

    “Ngươi có thể làm bất cứ điều gì ngươi muốn với Raphtalia-chan! Vẫn y như trước đây!”

    “Ngươi mất trí à?”

    Tôi cố phớt lờ tên Motoyasu và bỏ đi bởi vì cuộc quyết đấu này chẳng đem lại chút lợi ích gì cho tôi.

    “Ta đã nghe chuyện của Motoyasu-dono rồi.”

    Đám đông dạt ra cho nhà vua đi qua.

    “Ta có nghe rằng một trong số các Anh Hùng đang sử dụng nô lệ… mặc dù đó chỉ là tin đồn. Nếu ngươi từ chối đề nghị quyết đấu của Motoyasu-dono thì ta ra lệnh cho ngươi. Phải quyết đấu!”

    “Con khỉ! Cứ giao phần thưởng từ Đợt Sóng cho ta. Ta không muốn phí thời gian vô ích ở đây!”

    Nhà vua thở dài và búng ngón tay.

    Những tên lính chẳng biết từ đâu xuất hiện và vây lấy tôi.

    Khi tôi nhìn sang Raphtalia, con bé cũng đã bị những người lính bắt giữ lại.

    “Naofumi-sama!”

    “… Các ngươi đang dọa dẫm ta đấy à?”

    Tôi nói trong lúc trừng mắt nhìn tên vua bằng ánh nhìn hung ác nhất có thể.

    Tên này, hắn chẳng hề, và cũng chưa từng tin những gì tôi nói.

    Hơn nữa, còn làm như không biết những gì tôi đang phải chịu đựng ở đây.

    “Ở đất nước này, lời nói của ta là tuyệt đối. Nếu như không tuân theo thì ta cũng có thể cưỡng chế tịch thu nô lệ của Khiên Hiệp Sĩ.”

    “… Chậc!”

    Những chuyện như là hóa giải phong ấn nô lệ chắc hẳn pháp sư hoàng gia biết rất rõ.

    Nói cách khác, để bảo toàn được mối liên hệ của tôi với Raphtalia, tôi phải chấp nhận lời thách đấu.

    Đừng có đùa! Tôi đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua nô lệ và trang bị cho con bé. Chưa kể tới thời gian và công sức tôi đã bỏ vào nữa!

    “Trận đấu này là vô nghĩa! Tôi … ư-ư-ư~”

    Binh sĩ nhét một miếng vải vào mồm Raphtalia, không cho con bé nói bất kỳ lời nào.

    “Nô lệ nếu không bênh vực cho chủ sở hữu sẽ phải chịu hình phạt. Nên chúng ta buộc nô lệ này phải im lặng.”

    “… Không có con bé thì ta làm sao chiến đấu.”

    “Phần thưởng của cuộc quyết đấu thì tại sao phải tham chiến?”

    “Cái gì! Lũ kh~!”

    “Được rồi. Cuộc quyết đấu sẽ được tổ chức trong khu vườn của Lâu Đài.”

    Tên vua khốn nạn đó cắt ngang lời nói của tôi và công bố nơi quyết đấu.

    Chết tiệt! Các ngươi không thấy là ta chẳng có tí sức tấn công nào sao?

    Cuộc quyết đấu này với tôi gần như không có cơ hội chiến thắng nào!
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)