Võng Du Tate No Yuusha No Nariagari - Aneko Yusagi

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 2/7/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,117
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 11 – Thành tựu của nô lệ

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Sau bữa trưa ở quán ăn, chúng tôi tiến thẳng đến thảo nguyên. Trên đường đi, Raphtalia đang vung vẩy chân tay phấn khởi. Tuy nhiên, vừa thấy thảo nguyên, con bé bắt đầu run rẩy. Nỗi sợ hãi còn rơi rớt lại trong đôi mắt con bé.

    “Chuyện này có lẽ đáng sợ nhưng ta chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi khỏi lũ ma thú.”

    Con bé nghiêng đầu nhìn tôi ngay khi nghe thấy lời của tôi.

    “Nào, lũ ruồi muỗi này cắn ta chỉ đủ gãi ngứa thôi, ta chẳng cảm nhận được chút đau đớn nào.”

    Raphtalia chết lặng đi khi tôi cho con bé thấy “bộ sưu tập ” mấy Quả Bóng được tôi che giấu dưới lớp áo choàng.

    “Cái đó không… đau sao?”

    “Không.”

    “Vậy…”

    “Ta sẽ chịu đòn.”

    “Vâng…. *Khụ*…”

    Tôi có chút quan tâm về cơn ho của con bé, nhưng con bé có vẻ vẫn ổn. Chúng tôi hái vài cây thảo dược trên đường đi đến khu rừng. Oh, chúng lại đến nữa rồi. Ba Quả Bóng Đỏ bay ra từ một bụi cây trong rừng. Tôi hi sinh thân mình để chắc chắn rằng không con nào trong số chúng cắn phải Raphtalia.

    “Được rồi, cứ làm như chúng ta vừa làm lúc trước .”

    “… Hây!”

    Raphtalia lao mạnh và đâm mấy Quả Bóng Đỏ từ đằng sau.

    BỐP!* BỐP!* BỐP!*

    Nhờ vậy, Raphtalia đã lên Lv 2.

    Điều kiện cho Red Small Shield (Khiên Nhỏ Đỏ) đã được mở khóa.

    Red Small Shield

    Equipment Bonus: Defense +4

    Tôi lập tức thay đổi chiếc khiên của mình.

    Đôi mắt của Raphtalia mở to khi con bé nhìn thấy khiên của tôi biến đổi hình dạng.

    “Goshujin-sama[1] … Ngài thực sự là ai thế?”

    Con bé không có vẻ biết tôi là Khiên Hiệp sĩ độc nhất vô nhị. Mà đến tận bây giờ, con bé chẳng là gì ngoài một đứa nô lệ á nhân [2] cả.

    “Ta là một Anh Hùng. Khiên Hiệp sĩ.”

    “Vị anh hùng huyền thoại?”

    “Vậy ra ngươi có biết?”

    Raphtalia rụt rè gật đầu.

    “Đúng vậy, ta là một Anh Hùng được triệu hồi đến thế giới này. Còn 3 người khác giống như ta… nhưng ta là người yếu nhất trong số họ!”

    Tôi bắt đầu cắn móng tay, cố dằn lại cơn thịnh nộ bất ngờ bộc phát từ trong tâm can của mình. Đầu tôi tràn ngập không gì khác ngoài sự hung tàn khi khuôn mặt của con ả khốn kiếp đó hiện lên.

    Qua đôi mắt tôi, thấy được Raphtalia đang hoảng sợ, theo bản năng con bé biết rõ là không nên đào sâu hơn vào chuyện này.

    “Trong lúc này, công việc của hôm nay sẽ là săn ma thú trong khu rừng này. Ta sẽ lùa chúng ra và ngươi đâm chúng.”

    “Hai…”

    Khi mà Raphtalia gật đầu ngoan ngoãn, có vẻ con bé đã trở nên quen dần với chuyện này.

    Và sau đó, mỗi khi chúng tôi đụng độ lũ ma thú trong khu rừng, chúng tôi luôn dùng chiến thuật thông thường này, đó là tôi thu hút và vô hiệu hóa chúng trong khi đó Raphtalia tiến vào giết chúng.

    Nữa chừng, chúng tôi lần đầu tiên đụng độ một con ma thú khác ngoài mấy Quả Bóng.

    Roux Mush

    Một ma thú dạng nấm có thể di chuyển, có màu trắng.

    Nó có đôi mắt xếch sắc nhọn, và kích cỡ chừng bằng cái đầu người.

    Tôi thử đánh nó, và nó làm ra phản ứng y như một Quả Bóng Đỏ.

    Raphtalia sau đó cũng hạ gục con này.

    Một đám hỗn tạp cùng loại với con này cũng xuất hiện nhưng trong những màu sắc khác, có màu Lam và Lục.

    Điều kiện cho Mush Shield đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Blue Mush Shield đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Green Mush Shield đã được mở khóa.

    Mush Shield

    Equipment bonus: Nhận Biết Thảo Dược 1

    Blue Mush Shield

    Equipment bonus: Công Thức Pha Chế Đơn Giản 1

    Green Mush Shield

    Equipment bonus: Kỹ Năng Pha Chế Tập Sự

    Không có chỉ số cộng thêm; tất cả mấy cái khiên này đều thêm level-based skill( kỹ năng tăng theo Lv).

    Pha Chế….Những loại thuốc có thể tạo ra hàng loạt sẽ cực kỳ kiếm được nhiều tiền.

    Vào cuối ngày, Lv của Raphtalia tăng thêm 3, vậy nên con bé tổng cộng đã đạt được Lv 5.

    Chúng tôi đi qua thảo nguyên và cắm trại gần dòng sông vào buổi tối.

    “*khụ*…”

    Raphtalia đi với tôi mà không có một lời phàn nàn nào.

    Tôi cho rằng chuyện này sẽ cho con bé vài điều tốt nếu con bé học được giá trị của đồng tiền bằng cách nếm trải được sự khó khăn khi làm ra chúng.

    Sau khi chúng tôi đốt lửa với vài khúc củi cạnh con sông, tôi lấy ra một cái khăn từ trong túi và đưa nó cho Raphtalia.

    “Bây giờ tự đi tắm rửa cơ thể đi. Sau khi ngươi xong, trở lại đây và ngồi gần ngọn lửa để làm ấm cơ thể.”

    ‘… Hai.”

    Raphtalia cởi đồ và ngụp người vào dòng sông, sau đó con bé bắt đầu tẩy rửa cơ thể mình.

    Suốt lúc đó, tôi bắt đầu bắt cá để chuẩn bị bữa tối.

    Tôi vẫn để mắt đến Raphtalia trong khi làm vậy.

    Chắc chỉ có mấy Quả Bóng yếu đuối vờn quanh khu vực này, nhưng sẽ khôn ngoan hơn khi không bao giờ được mất cảnh giác.

    Tôi duyệt sơ qua thu hoạch của ngày hôm nay.

    Một lượng thừa thãi 'Thảo Dược Vùng Thảo Nguyên'.

    Một lượng lớn "Thảo Dược không thường mọc ở Vùng Thảo Nguyên'.

    Một lượng vừa phải 'Bong Bóng của Baloon(Quả Bóng)'.

    Một lượng vừa phải 'Nấm Hỗn Tạp'.

    Số lượng khiên mở khóa: 4 loại.

    Mhm. Năng suất rõ ràng khác hẳn.

    Mua một nô lệ đúng là một lựa chọn đúng đắn.

    Đúng vậy. Tôi nên cố thử nghiệm với việc pha chế.

    Tôi đọc vài công thức đơn giản.

    Một cửa sổ xuất hiện, thông báo những công thức pha chế có thể tạo ra được với những thảo dược mà tôi đã thu thập được.

    Còn về các dụng cụ thì…. Tôi nghĩ rằng tôi chỉ có thể tạo ra giới hạn các dụng cụ khi sử dụng đá và sỏi trên bờ sông. Vậy nên thử xem những công thức có thể được tạo ra từ một cái chày cối.

    Tuy nhiên, công thức đơn giản không có bất cứ ghi chép gì về kỹ thuật phối hợp, pha trộn các thành phần.

    Gori gori gori*…

    Tôi thử bắt chước cách người chủ tiệm thuốc pha trộn tạo ra thuốc để thử nghiệm kết quả.

    Viên Thuốc Chữa Bệnh đã được tạo ra!

    Chất lượng: Kém -> Một viên thuốc hơi kém chất lượng, gia tăng

    tốc độ hồi phục vết thương, cần bôi trên vết thương để có tác dụng.

    Bảng biểu tượng này trôi nổi trước mắt tôi.

    Tốt, thành công rồi.

    Cái khiên đang phản ứng, nhưng tôi bây giờ quyết định giữ lại viên thuốc này.

    Được rồi, đến lúc thử nghiệm với một công thức mà tôi không biết.

    Đôi lúc việc pha chế thất bại và chất liệu trở thành một đống cặn màu đen nhánh. Chuyện này vui hơn tôi nghĩ nhiều.

    Tách tách tách*.

    Tiếng đống lửa lách cách vang lên.

    Raphtalia tắm rửa xong và đang làm ấm cơ thể bằng ngọn lửa.

    “Ngươi làm đã ấm người chưa?”

    “Vâng, *Khụ*…”

    Nó trông tương tự như một cơn cảm lạnh. Tên buôn nô lệ có nói là con bé bị nhiễm phải một căn bệnh.

    Trùng hợp ngẫu nhiên là…có một loại thuốc chữa cảm nằm trong đám thành phẩm thí nghiệm.

    Thuốc Thông Thường

    Chất lượng: Hơi chấp nhận được. Thuốc này tác dụng tốt chống lại những cơn cảm nhẹ.

    “Này, uống cái này đi.”

    Tôi có chút lo lắng, nhưng thế này còn tốt hơn là không làm gì.

    “… Đắng lắm, không thích…ư…”

    Raphtalia cố nói gì đó vị kỷ nhưng thay vào, con bé ôm lấy ngực trong đau đớn.

    “Đây.”

    “V-,vâng.”

    Raphtalia run lên khi con bé nuốt hết thuốc tôi đưa cho con bé.

    “Haa… Haa…”

    “Rồi rồi, ngoan lắm.”

    Raphtalia lần nữa nhìn tôi lúng túng khi tôi vỗ nhẹ đầu con bé.

    Ah, đôi tai Tanuki [3] thực sự mềm thật.

    Con bé ôm chặt lấy đuôi trong khi xấu hổ, không cho tôi sờ nó. Con bé nghĩ rằng tôi sẽ thử chạm vào đuôi con bé khi tôi nhìn vào nó à?

    “Đây, bữa tối của ngươi đây.”

    Tôi đưa cho con bé món cá nướng và sau đó trở lại với việc pha chế thuốc.

    Tôi luôn yêu thích làm những kiểu công việc khéo léo, tinh tế như thế này.

    Mặt trời đã hoàn toàn xuống núi,song tôi vẫn tiếp tục pha chế, dùng ngọn lửa trại này thay ánh sáng.

    Fumu… Chuyện này thật thú vị theo nhiều hướng.

    Ăn xong con cá của mình, Raphtalia thẫn thờ nhìn vào ngọn lửa trong khi phảng phất phát ra vài tiếng ngáp.

    “Đi ngủ đi.”

    Vào lúc nghe được mệnh lệnh của tôi, Raphtalia liên tục lắc đầu.

    Con bé đang thấy xấu hổ sao? Con bé đang từ chối ngủ như một đứa trẻ phiền toái… À thì, tôi cho rằng con bé đúng thật như vậy.

    Dù thế nào đi chăng nữa, có vẻ như con bé cuối cùng cũng sẽ ngủ gục thôi.

    Khi nghĩ về điều đó, thuốc có tác dụng chứ? Tôi vẫn chưa nghe thấy con bé ho từ lúc nãy.

    Sau đấy, tôi xem xét những loại thuốc được tạo ra từ những thí nghiệm của tôi, và phần lớn trong số chúng chỉ có những tác dụng đơn giản.

    Những loại thuốc mà tôi cho rằng kém hơn, bị hấp thụ vào chiếc khiên.

    Điều kiện cho Petit Medicine Shield(Khiên Thuốc Nhỏ) đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Petit Poison Shield(Khiên Độc Nhỏ) đã được mở khóa.

    Petit Medicine Shield

    Equipment bonus: Tăng tác dụng của Thuốc.

    Petit Poison Shield

    Equipment bonus: Kháng Độc (Nhỏ)

    Cả hai chiếc khiên có vẻ liên quan đến Leaf Shield và Mush Shield. Mặc dù tôi không rõ “Tăng tác dụng của Thuốc” hoạt động như thế nào.

    Nó tăng tác dụng của các loại thuốc tôi dùng cho bản thân mình hay tác dụng của các loại thuốc tôi tạo ra?

    Mà sao cũng được.

    Không hề lầm lẫn rằng thu hoạch hôm này rất tốt.

    “Không…cứu tôi…”

    Raphtalia phát ra một tiếng nói kỳ quặc.

    Con bé có vẻ đang có một cơn ác mộng.

    “KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGG!”

    Tôi cảm tưởng như tai tôi bị điếc đặc đi một lúc.

    Thật khó chịu. Mấy Quả Bóng đang bay đến chỗ chúng tôi; bọn chúng chắc chắn bị thu hút bởi tiếng hét của con bé.

    Tôi nhanh chóng lao đến chỗ Raphtalia và bịt miệng con bé lại

    “C――――――――――――――――!”

    Tuy nhiên, vẫn nghe được tiếng ồn, tôi sau đó nhớ lại lời nói của tên buôn nô lệ về tình trạng tiến thoái lưỡng nan này.

    “Bình tĩnh, không có chuyện gì đâu.”

    Tôi ôm lấy Raphtalia khi con bé đang khóc và vỗ về con bé.

    “Noo…a-san…o-san.”

    Có phải con bé đang gọi cha mẹ mình? Raphtalia không làm gì khác ngoài khóc và chìa cánh tay ra, như cầu xin sự giúp đỡ.

    “Tốt rồi…Được rồi, em giờ an toàn rồi.”

    Tôi vỗ nhẹ đầu con bé và tiếp tục vỗ về con bé.

    “Đừng khóc. Hãy mạnh mẽ lên.”

    “Huhu…”

    Tôi tiếp tục ôm lấy Raphtalia khi con bé đang khóc lóc.

    “Grah!”

    Một Quả Bóng bị thu hút bởi tiếng khóc của con bé xuất hiện.

    “Fu…”

    Thực sự, lại ngay vào lúc như thế này.

    Tôi giữ Raphtalia lại gần tôi và lao đến Quả Bóng.

    “Uwoooooooooooooooooooooooooo!”

    xxxxxxxxx

    Chíp… Chíp!*

    “Sáng rồi sao?”

    Thật là một đêm tồi tệ.

    Ngay lúc tôi xong việc với mấy Quả Bóng xuất hiện, tiếng khóc của Raphtalia cũng bắt đầu dịu đi. Nhưng lúc tôi cố tách con bé ra thì khi chỉ bị đẩy ra một chút thôi, con bé sẽ bắt đầu khóc lớn lần nữa.

    Vì vậy mấy Quả Bóng sẽ lại xuất hiện.

    Đó là tại sao tôi không thể chợp mắt được tí nào.

    “Nn…”

    “Ngươi tỉnh rồi à?”

    “Hiii!?”

    Raphtalia mở lớn mắt ra trong sự ngạc nhiên khi mà tôi đang giữ lấy con bé ở đằng trước người.

    “Ha… Ta mệt quá.”

    Vẫn còn một lúc nữa cổng thị trấn mới mở ra. Nên tôi định làm một giấc ngắn ngay bây giờ.

    Hôm nay, tôi sẽ bán số thuốc mà tôi đã làm ngày hôm qua, nó chắc hẳn kiếm được nhiều hơn mấy cái thảo dược chưa được tinh chế.

    Nếu giá thảo dược mà cao hơn thuốc thì người ta tạo ra chúng làm cái quái gì chứ.

    “Ta sẽ ngủ một lúc. Còn về bữa sáng…Con cá còn thừa lại ngày hôm qua thích hợp với khẩu vị ngươi chứ?”

    Raphtalia rụt rè gật đầu.

    “Vậy thì ngủ ngon. Gọi ta nếu có con ma thú nào xuất hiện.”

    Thật đau khổ khi cứ cố giữ cho đôi mắt mở ra, nên tôi nhanh chóng được mời đến cõi mộng mơ.

    Tôi vẫn không biết lí do đằng sau nỗi sợ hãi của Raphtalia. Và tôi cũng chả hứng thú nghe về nó nữa.

    Thích hợp nhất là do tổn thương khi bị bán bởi cha mẹ, hay bị bắt cóc.

    Kể cả nguyên nhân là cái sau đi nữa, tôi không có nghĩa vụ phải trả lại con bé. Quý ông đây đã trả số tiền lớn cho con bé nô lệ này.

    Nếu con bé hận thù tôi vì điều này thì cũng chẳng sao cả. Tôi cần làm tất cả những gì có thể chỉ để sống sót.

    Tôi phải tìm một cách để trở lại thế giới cũ của tôi, tất cả cũng chỉ vì thế.

    CHÚ THÍCH

    [1] Goshujin-sama: Chủ nhân

    [2] demi-human: á nhân- nữa người

    [3] Tanuki : Lửng chó Nhật Bản
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,117
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 12 – Thứ gì của ngươi là của ta

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Khoảng giữa buổi trưa, tôi mở mắt ra và Raphtalia ngồi đó đợi tôi.

    “Ngài có định đến thị trấn quanh lâu đài không? *Khụ*”

    “Ha ha.”

    Con bé lại ho lần nữa.

    Tôi âm thầm đưa cho con bé viên thuốc ‘Thuốc Thông Thường’ và Raphtalia nhận nó trong khi nhăn mặt.

    Giờ chính là thời điểm tôi ghé qua tiệm thuốc để bàn tí chuyện làm ăn.

    “Fumu… Chất lượng mấy món này không tồi đâu. Anh Hùng-sama, ngài có quen thuộc với dược lý sao?”

    Khi mà tôi không còn là một người khách lạ với cửa tiệm nữa, tôi có thể nhìn thoáng qua một vài sản phẩm của cửa tiệm thuốc này.

    “Không, hôm qua là lần đầu tiên ta làm. So với thảo dược chưa được tinh chế, cái nào có lợi hơn?”

    “Đó là một câu hỏi khó đấy. Mặc dù sử dụng thảo dược thì rẻ tiền hơn, nhưng thuốc thường có thể cứu được vài cái mạng đấy.”

    Mặc dù người buôn dược phẩm cau mày khi ông ta nhìn thấy Raphtalia, thông qua sự quan sát, tôi biết được ông ta không dùng những lời lừa gạt rẻ tiền và đang nói thật với tôi.

    “Giá của thuốc hiện tại đang tăng vọt do lời tiên tri, nên những nhu cầu về chúng bây giờ là rất cao.”

    “Fumu…”

    Cả rủi ro thất bại khi làm ra chúng để được giá cao hơn, hay bán trực tiếp nguyên liệu thô cho loại sản phẩm của chúng(product line)[1] ; vấn đề này đáng cân nhắc xem liệu cách nào sẽ kiếm được nhiều vàng hơn.

    Tuy nhiên, mọi thứ đều có may rủi của riêng nó cả. Chẳng hề mất mát gì khi tiếp tục thu thập chúng nhiều hơn nữa.

    “Này, không phải thế này nghĩa là ngài không đến đây nữa sao?”

    “… Không phải ta đã nói điều gì tương tự như là: ‘Trong hai tuần, ta sẽ bán thảo dược quanh thị trấn’ .”

    Người buôn dược phẩm hiểu được câu trả lời của tôi và nhìn vào tôi với vẻ mặt kỳ quặc trước khi cười lớn.

    Lần này, ông ta đưa tôi vài món dụng cụ cũ và dạy tôi cách dùng chúng, lấy thảo dược của tôi thay cho số tiền tôi phải trả, trong khi vẫn mua hết những viên thuốc của tôi.

    Tôi nhận được những món dụng cụ khác ngoài cái chày cối.

    Dụng cụ thí nghiệm như: dụng cụ đo lường, lọ thót cổ, và máy cất(distiller) [2] .

    Những thứ này chắc sẽ dùng được một khoảng thời gian kha khá trước khi tôi phải kiếm những cái mới.

    “Khi mà những món đã qua sử dụng này chỉ toàn dính đầy bụi trong nhà kho, ngài sẽ không biết được khi nào chúng có lẽ hư đâu.”

    “Ta cho rằng đây là một bộ đủ tốt cho những người mới bắt đầu.”

    Dù thế nào đi chăng nữa thì với những món này, tôi sẽ có thể thử nghiệm nhiều công thức hơn.

    Giờ thì tôi chỉ phải giải quyết lớp da của Quả Bóng nữa thôi.

    Trong khi trên đường đến chỗ người mua Quả Bóng, tôi bắt gặp mấy đứa trẻ nằm ngoài tầm nhìn của tôi.

    Có vẻ lớp da của Quả Bóng được người lái buôn mua làm nguyên liệu để chế tạo mấy cái bong bóng bán ra ngoài chợ. Những đứa trẻ đang chơi xung quanh với một thứ hình như là một trái banh.

    Raphtalia đang nhìn vào lũ trẻ đó với sự ghen tỵ.

    “Này, đó là cái gì?”

    “Vâng?”

    Tôi chỉ vào trái banh mà lũ trẻ đang chơi và hỏi.

    “Ừm, đó là một trong những vật dụng có ích mà chúng tôi làm với lớp da của Quả Bóng.”

    “Tôi hiểu, vậy ông có thể làm một cái khác, sử dụng món hàng mà chúng tôi định bán được không?”

    “Eh, à thì…nếu ngài thực sự muốn một quả.”

    Chúng tôi đi đến chỗ người mua để bán món hàng hóa và rời đi với tiền trên tay. Ông ta sau đó để tôi lấy một trong những trái banh được làm từ da của Quả Bóng.

    “Đây.”

    Tôi ném trái banh và Raphtalia bắt lấy nó.

    Với đôi mắt mở to, Raphtalia nhìn lên xuống giữa trái banh và khuôn mặt tôi vài lần.

    “Gì? Ngươi không muốn?”

    “M-, Mhm.”

    Raphtalia cười vui vẻ, lắc nhẹ đầu mình.

    Đây là lần đầu tiên tôi thấy con bé mỉm cười.

    “Khi chúng ta xong việc ngày hôm nay, ngươi có thể đi chơi với nó.”

    “Yay!”

    Con bé không rõ làm sao bỗng nhiên cực kỳ hiếu động. Đây là một tiến triển tốt đấy.

    Vì một Raphtalia năng động sẽ càng có lợi với tôi.

    Sau khi chúng tôi trở lại khu rừng, tiêu diệt lũ ma thú và thu thập thảo dược như ngày hôm qua.

    Chúng tôi có thể đi vào sâu hơn nhờ vào khả năng phòng thủ của tôi được tăng cao.

    … Hình như có một ngôi làng nếu chúng tôi tiếp tục tiến vào sâu trong khu rừng. Tuy nhiên, tôi từ chối nghe theo lời khuyên của con khốn đó.

    Điều này có nhiều lợi ích và chúng tôi phát hiện ra nhiều thứ khác nhau. Có thể do chúng tôi đang tiến vào khu vực chân núi.

    Ồ? Chúng tôi đã tìm thấy một con ma thú mới.

    Một loài có hình dáng như trái trứng.

    Thứ này trông như là nó thuộc một nhánh của họ Baloon(Quả Bóng).

    “Chúng ta đang chiến đấu với con ma thú này lần đầu. Ta sẽ lên trước. Khi ta ra hiệu, lao lên giết nó.”

    “Un!”

    Trả lời tốt lắm.

    Tôi lao đến con ma thú; nó cũng nhận ra tôi và nhe nanh ra chặn đường tôi.

    Gừ!*

    Nó thực sự chẳng gây tí thiệt hại nào. Không đau tí nào hay quá lắm thì cũng như một vết ngứa mà thôi.

    Lưỡi dao của Raphtalia chém qua không khí và dễ dàng đâm xuyên qua nó.

    “Taha!”

    Chúng tôi dọn sạch lũ ma thú dễ dàng hơn hẳn so với hôm qua.

    Một Eggy (Trái Trứng).

    Một con khác với mấy con trước đó.

    Cùng với tiếng *Rốp*, Eggy vỡ thành từng mảnh với lòng đỏ trứng vỡ ra khắp nơi khi nó chết.

    “B-ue, Kinh quá!”

    Lớp vỏ này có thể không bán được không? Như thế thật lãng phí.

    Nó có mùi thối nên tôi đoán nó chắc không ăn được.

    Tôi hấp thụ những mảnh lớp vỏ vào chiếc khiên.

    Khi mà con bé đã quen với nó, Raphtalia có thể đâm xuyên con Eggy theo cách tốt hơn.

    Điều kiện cho Egg Shield đã được mở khóa.

    Egg Shield

    Equipment bonus: Bếp núc 1

    Thêm một kỹ năng level-based.

    Lần này là nấu nướng, huh?

    Chúng tôi tiếp tục săn con ma thú này với những biến thể màu sắc khác nhau.

    Điều kiện cho Big Egg Shield đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Sky Egg Shield đã được mở khóa.

    Blue Egg Shield

    Equipment bonus: Phán xét 1

    Sky Egg Shield

    Equipment bonus: Công Thức Nấu Ăn Sơ Cấp

    Lạ thật, gần đây những điểm cộng thêm chỉ toàn là kỹ năng.

    Có phải nó dựa trên loại ma thú chúng tôi đánh bại?

    Ừm, trong khoảng thời gian này, tôi sẽ chỉ sử dụng kỹ năng thu thập dược thảo.

    Ban ngày có vẻ dài hơn một chút trong khi ở trên ngọn núi.

    Tôi vẫn có chút quan tâm tới trang bị của Raphtalia.

    Đây là kết quả ngày hôm nay:

    Tôi: Lv 8

    Raphtalia: Lv 7

    Chết tiệt. Con bé gần như bắt kịp được tôi. Không cần nghi ngờ cũng biết được nguyên nhân là do Raphtalia là người tung đòn kết thúc. Gừ*….

    “Bụng em trống rỗng rồi….”

    Raphtalia trông có vẻ lo lắng lúc con bé nói điều này với tôi.

    “Ta nghĩ ngươi đúng, chúng ta sẽ quay trở lại để dùng bữa.”

    Chúng tôi kết thúc chuyến thám hiểm tại đây và trở lại thị trấn.

    Sau khi trở lại, tôi bán những lớp vỏ của Eggy, do trông chúng không thích hợp để dùng Pha Chế.

    Chúng tôi kiếm được 9 đồng bạc hôm nay, bao gồm cả số tiền mà chúng tôi kiếm được lúc sáng.

    Tôi nghi ngờ rằng liệu có thể kiếm được bao nhiêu từ những cái vỏ trứng này chứ. Tuy vậy, chúng được mua với giá cao không ngờ.

    Thuốc và thảo dược cũng được được trả với một cái giá tốt, làm tôi phải xem xét lại nên ăn gì hôm nay đây.

    À thì Raphtalia vẫn đang chảy nước dãi trước quầy thức ăn nãy giờ….

    Tôi không có ý định nuông chiều con bé, nhưng con bé nên được thưởng vì con bé đã làm rất tốt. Vậy thì sao lại không?

    “Chúng ta sẽ ghé vào, chỉ hôm nay thôi.”

    “Eh? Vậy có được không?”

    “Ngươi muốn ăn ở đây, đúng chứ?”

    Raphtalia gật mạnh đầu với câu hỏi của tôi.

    Con bé đã trở nên khá là thành thật.

    “*Khụ*…”

    Con bé lại ho lần nữa.

    Tôi âm thầm đưa cho con bé một viên ‘Thuốc Thông Thường’, sau đó tôi gọi món trông giống như món khoai tây nghiền viên lại trên một cái xiên.

    “Đây, ngươi đã làm việc rất cố gắng hôm nay.”

    Sau khi nuốt viên thuốc, Raphtalia vui vẻ chấp nhận cái xiên tôi đang cầm và ăn ngấu nghiến.

    “Cám ơn ngài!”

    “Kh-không có g…..”

    … Tôi mừng là con bé đã trở nên hăng hái như vậy

    Tôi tìm kiếm một nhà trọ rẻ tiền xung quanh trong khi vừa đi vừa ăn.

    “Ngươi có muốn ở lại đây tối nay?”

    “Aaah.”

    Raphtalia khóc liên tục cả đêm đã đủ phiền rồi, ít nhất xin hãy tha cho ta với mấy trận chiến với lũ Quả Bóng đi.

    Chúng tôi bước vào Quán Trọ.

    Ngay lúc bước vào, hiển nhiên Người Chủ Quán Trọ cau mày; tuy nhiên, ông ta ngay lập tức nở một nụ cười chào mừng.

    “Có khả năng là người đồng hành đây của ta sẽ khóc thét tối nay, như thế được chứ?”

    Tôi lắc qua lắc lại Quả Bóng được giấu dưới áo choàng một cách đe dọa trước một nhóm khác lúc tôi hỏi.

    “Đ-,đó có hơi—–“

    “Ta có thể trông cậy vào ông, đúng chứ? Chúng ta sẽ giữ tiếng ồn ở mức độ vừa phải.”

    “V-,vâng.”

    Kể từ khi đến thế giới này, tôi đã học được rằng làm kinh doanh không thể bỏ qua tầm quan trọng của việc hăm dọa được.

    Cái đất nước chết tiệt này biến tôi thành mục tiêu để nhạo báng, giễu cợt; tên vua khốn kiếp còn không thể nhận thức được hành động của hắn gây tổn hại cho tôi nhiều như thế nào.

    Không, kể cả hắn biết đi nữa thì hắn chắc chắn sẽ nói thứ như là “Đó không phải chuyện của ta”.

    Tôi trả tiền phòng và sau đó để hành lý vào trong căn phòng chúng tôi đã thuê.

    Đôi mắt Raphtalia tỏa sáng lấp lánh khi con bé nhìn vào trái banh.

    “Trở lại trước khi trời tối. Còn nữa, ở gần Quán Trọ hết mức có thể.”

    “Yaaay!”

    Ra vậy, con bé thực sự vẫn hành động như một đứa trẻ.

    Á nhân có vẻ là những con người phải chịu sự khinh miệt ở đất nước này, nhưng chắc không vấn đề gì cả nếu con bé được nhận ra và đối xử như một Du hành giả.

    Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy Raphtalia đang chơi với quả bóng của con bé. Tôi làm vài nghiên cứu thêm về các công thức Pha Chế.

    Khoảng chừng…. 20 phút sau.

    Đó là lúc tôi nghe tiếng la lớn của một đứa trẻ.

    “Sao một đứa người thú lại chơi ở trên đất của chúng ta thế này!”

    Cái gì thế? Tôi liếc ra ngoài cửa sổ.

    Tôi thấy mấy tên nhóc du côn đang chỉ chỏ vào Raphtalia và quấy rầy con bé.

    Ra vậy, dù đi đến chỗ nào cũng luôn có loại trẻ ranh này nhảy ra ở xó nào đó.

    “Con nhóc. Mày có đồ chơi tốt đấy, mau đưa nó đây.”

    “Eh-, a-, cái đó…”

    Raphtalia có vẻ hiểu rõ địa vị thấp kém của á nhân trong cái xã hội này. Vậy nên phản ứng của mấy tên nhóc đó không lạ lẫm gì với con bé.

    Ha…

    Tôi bước ra khỏi phòng và đi xuống cầu thang.

    “Tao nói mày đưa nó đây.”

    “K-, không…”

    Lũ rác rưởi bỏ đi này đang có ý định dùng bạo lực khi mà chúng bao vây quanh Raphtalia. Con bé nganh ngạnh không tuân theo chúng.

    “Ngừng lại ngay, lũ nít ranh.”

    “Ông muốn gì đây, lão già.”

    Gừ, nó nói “lão già” à!

    Nhìn thế nào thì tôi vẫn chỉ 20 cái xuân xanh và tôi cũng không quan tâm tiêu chuẩn độ tuổi ở cái thế giới này như thế nào.

    Tôi cũng đếch cần biết tôi có phải là lão già với bọn chúng hay không.

    “Lý do gì mà các ngươi đòi hỏi đồ của người khác thế hà?”

    “Hah? Đó không phải trái banh của ông, đúng chứ?”

    “Nó là của ta. Ta đang cho con nhóc này mượn. Nếu ngươi chiếm đoạt nó khỏi con nhóc đó thì nghĩa là ngươi chiếm đoạt nó khỏi ta.”

    “Ông vừa nói cái gì thế, lão già khốn kiếp này.”

    Hàizz. Có vẻ bọn chúng chẳng thể hiểu được lời nói của tôi khi mà máu dồn hết lên não chúng rồi.

    Kể cả nó chỉ là một thằng nhãi thì tôi chưa bao giờ có ý định bỏ qua cho nó. Những tên chiếm đoạt đồ từ người khác thì xứng đáng được trừng phạt.

    “Ta hiểu, ta hiểu rồi, vậy thì ta sẽ cho cậu một TRÁI BANH BỰ HƠN HẲN.”

    Nhận ra thái độ của tôi, Raphtalia nặn ra một tiếng, nói với lũ nhóc làm bọn chúng giật mình.

    “Chạy đi!”

    Tuy nhiên, đôi mắt của lũ nít ranh đó đánh giá thấp tôi.

    Tôi cười thầm trong khi lấy ra Quả Bóng đang cắn lấy cánh tay tôi.

    GABU!*

    “MÔNG TÔIIIIIIIIIIIIIIII”

    Quả Bóng ngay lập tức thăm hỏi thằng nhóc bằng một phát cắn ngay mông.

    ‘Vậy thằng ranh, cái đó là một quả bóng THỰC SỰ ĐẤY, các ngươi cũng muốn vài trái chứ phải không?”

    “Ouuchhhhh!”

    “Không đùa đâu. Tên khốn!”

    “Chết đi! Lũ thiểu năng!”

    “Ta sẽ đá vào mông mày, thằng nhóc ranh!”

    Tôi quay trở lại Quán Trọ khi lũ nhóc vừa bỏ chạy vừa nguyền rủa tôi.

    “Er, umm…”

    Raphtalia nắm lấy áo tôi.

    “À, vẫn còn một Quả Bóng còn sống ở chỗ kia.”

    Raphtalia sợ hãi, nhanh chóng vung tay con bé ra, nhìn cái vẻ nhút nhát của con bé làm tôi bật cười.

    “Arigatou.” [3]

    Con bé đang nói gì vậy?

    “Oh…”

    Trong khi xoa đầu Raphtalia, cả hai chúng tôi trở lại Quán Trọ.

    CHÚ THÍCH

    [1] Loại sản phẩm ( product line ) là một nhóm những sản phẩm có liên hệ mật thiết với nhau, hoặc vì chúng thực hiện một chức năng tương tự, được bán cho cùng một nhóm khách hàng, được đưa vào thị trường theo cùng những kênh phân phối như nhau, hay được xếp chung một mức giá bán nào đó…

    [2] Một kiểu dụng cụ chưng cất hơi nước trong hóa học, thí nghiệm

    [3] Arigatou: Cám ơn
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,117
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 13 – Khắc phục

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Ban ngày đã qua và ban đêm trời bắt đầu trở lạnh; đó là thời điểm mà bụng của Raphtalia biểu tình liên hồi. Để lại hành lý ở Quán Trọ, chúng tôi đến một quán ăn gần đấy để ăn tối.

    Trước đó, chúng tôi chỉ mới ăn qua loa một chút thức ăn.

    Raphtalia lấy chúng từ một cửa hàng lạ lẫm, mặc dù tôi chẳng rõ chúng có gì ngon lành.

    Tôi cần một cách nào đó để làm dày lên cái ví tiền của mình. Tôi chắc rằng cắm trại ngoài trời sẽ nằm trong kế hoạch của tôi kể từ bây giờ.

    Nên lần này ta sẽ để cho ngươi ăn đến khi no mới thôi!

    “Xem nào, cho phần ăn Delia cho 2 người và một món ăn vùng Naples.”

    Sau khi yêu cầu món với người hầu bàn, bữa tối của chúng tôi nhanh chóng được dọn ra.

    “Ăn thôi.”

    “Un.”

    Raphtalia lại bắt đầu bỏ thức ăn vô miệng mình bằng tay không lần nữa.

    Xét theo bề ngoài con bé, tôi có thể nói rằng con bé khoảng 10 tuổi. Con bé đang nhìn qua đĩa của tôi, nên tôi tiếp tục gọi thêm.

    “Ăn trong khi ngươi còn có thể, chúng ta sẽ cắm trại ngoài trời kể từ ngày mai.”

    “Ha-gu-i!”

    Nói chuyện và ăn cùng một lúc là thái độ cư xử tồi tệ ở trên bàn ăn. Nhưng khi mà con bé ăn một cách thích thú như vậy, nên lần này tôi sẽ tha thứ cho hành động của con bé.

    Sau đó, chúng tôi trở lại căn phòng, tôi lưu ý bề ngoài của Raphtalia lần nữa.

    “Tóc ngươi rối quá, hãy cắt đi một ít đi.”

    “… Hai.”

    Tôi vỗ lên đầu Raphtalia ‘*bộp*’ một cái khi mà con bé đang làm bộ mặt khó chịu.

    “Được rồi. Ta không định cho ngươi một kiểu tóc kỳ quặc nào đâu.”

    Bên cạnh đó, bề ngoài hiện tại của con bé trông đã kỳ quặc sẵn rồi.

    Dùng một con dao,tôi bắt đầu cắt đi mái tóc dài quá mức này của con bé. ‘gushi*’ ‘gushi*’

    Tôi cắt tóc con bé dài khoảng ngang vai.

    “Xong rồi, chừng này chắc là đủ,… phải.”

    So với kiểu tóc cũ của con bé, kiểu này ít nhất có vẻ coi được hơn.

    Nhờ vậy, con bé trông sẽ khá xinh đẹp sau khi ăn diện vào.

    Raphtalia bắt đầu xoay quanh, khuôn mặt con bé phồng lên vẻ tự tin.

    Tôi tự hỏi con bé vui vẻ như vậy vì điều gì.

    Cái khiên phản ứng khi tôi đang dọn đi mớ tóc thừa.



    Tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra điều này cũng có thể xảy ra được.

    Suuu*…

    Tôi mở bảng tình trạng của mình để xác nhận. Mặc dù nó hiện lên rằng Lv và ‘Cây’ vẫn còn thiếu.

    “Hm?”

    Ặc, con bé xoay người lại.

    “Giờ thì, ngươi nên mau lên và đi ngủ đi.”

    “Un!”

    Con bé đang thành thật đến kỳ lạ, khác hẳn hôm qua.

    Ừm, tốt thôi.

    Con bé có lẽ khóc nữa, nên tôi pha chế ngay trong căn phòng.



    Dinh Dưỡng Bổ Sung đã được tạo ra.

    Dinh Dưỡng Bổ Sung

    Chất lượng Kém --> Một loại thuốc hơi tệ, làm giảm mệt mỏi,

    cũng có tác dụng hồi phục nhanh chóng bệnh suy dinh dưỡng.

    Bình Hồi Phục đã được tạo ra.

    Bình Hồi Phục

    Chất lượng Hơi tệ -->Một loại thuốc bình thường, chữa được những căn bệnh nhất định.

    Kém tác dụng với mấy căn bệnh nghiêm trọng.

    Fumu…Có hàng đống thứ có thể tạo ra khi dùng thảo dược trong ngọn núi và khu rừng.

    Vì vậy, tôi có thể đổi những thứ này ở tiệm thuốc lấy một món tiền béo bở.

    Chỉ là nguyên liệu bị tiêu thụ với một tốc độ đáng sợ với tỉ lệ thành công nằm trên ranh giới may rủi.

    Nhìn chung, tôi tạo ra 6 Dinh Dưỡng Bổ Sung và vài loại thuốc chữa bệnh khác.

    Tuy nhiên, vẫn rất khó để tạo ra thuốc chất lượng cao; tôi chẳng là gì khi so với các chuyên gia trong chuyện này.

    Khi mà tôi là Khiên Hiệp sĩ và không phải là một Dược Sĩ.

    … Để cho chiếc Khiên hấp thụ vài cái trong số chúng xem.

    Điều kiện cho Calorie Shield đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Energy Shield đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Energic Shield đã được mở khóa.

    Calorie Shield

    Equipment Bonus: Tăng Thể Lực (Nhỏ)

    Energy Shield

    Equipment Bonus: Tăng SP (Nhỏ)

    Energic Shield

    Equipment Bonus: Giảm Tiêu Hao Thể Lực (Nhỏ)

    Lúc này, tất cả chúng tăng điểm thưởng liên quan đến tính trạng.

    Chỉ là, ‘Thể Lực’ là cái gì? Có phải giống như tình trạng thể chất?

    Có vẻ như tôi sẽ cần tự trải nghiêm điều này.

    Tiếp sau đó, tôi còn thảo dược, nhưng… Tôi tự hỏi liệu nó càng trở nên khó khăn hơn không nếu tôi tiếp tục học thêm kỹ năng thủ công một cách thiếu thận trọng thế này.

    Tôi muốn nhiều điểm thưởng cho chỉ số chiến đấu hơn nữa.

    Hay có lẽ vì tôi không thể đủ điều kiện mở khóa với chỉ những thảo dược mà tôi đã thu thập được.

    Ừm, tốt thôi.

    “Nn~…”

    Trong khi tôi đang vươn vai và chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận ra Raphtalia nhắm chặt đôi mắt của mình lại. Dường như con bé không thể có được một giấc ngủ ngon nào; đó là một dấu hiệu cho thấy con bé gần khóc thét lên rồi.

    “Kya—-“

    Tôi bịt miệng con bé ngay trước khi con bé hét lên, sau đó tôi ôm con bé vào trong khi nhẹ nhàng vỗ đầu con bé.

    Phù, tôi bằng cách nào đó có thể trấn an con bé đêm nay.

    Nhưng con bé sẽ khóc lớn lần nữa nếu giờ tôi cố bỏ con bé ra.

    Chắc hết cách rồi. Đành phải ngủ cùng nhau vậy.

    … Tôi cảm thấy hơi lạnh.

    Cảm nhận được ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt tôi, tôi mở mắt mình ra.

    Raphtalia, tôi cho rằng đang ngủ cạnh tôi, lại đang run rẩy ở góc phòng.

    “Chuyện gì thế?”

    “Gomennasai gomennasai, gomennasai gomennasai!”

    Tôi cau mày nhìn Raphtalia, người đang bạt mạng lặp lại lời xin lỗi; tôi có thể đoán đại khái lí do nhờ vào cơn lạnh ẩm ướt từ phía dưới tôi. Tôi hiểu rồi… Raphtalia đã tè dầm.

    Haa…

    Con bé nghĩ tôi sẽ cực kỳ giận dữ.

    Tôi chưa bao giờ nghe đứa con nít 10 tuổi nào tè dầm, nhưng không đời nào tôi có thể giận dữ được khi mà nhìn thấy đôi mắt hoảng sợ đó của con bé.

    Tôi đến gần Raphtalia.

    Tôi vươn tay ra làm Raphtalia giật mình. Con bé cuộn mình lại như một trái banh và che lấy đầu.

    “Được rồi…”

    Tôi dùng tay mình vỗ nhẹ lên vai đang run lên của Raphtalia.

    “Tè dầm không phải là điều mà ngươi có thể chế ngự được, đúng chứ? Đi nào, nhanh chóng cởi đồ và tắm rửa đi.”

    Con bé cũng sẽ cần thêm một vài bộ đồ để thay.

    “Eh…”

    Raphtalia nhìn tôi bối rối.

    “Ngài không giận ạ?”

    “Làm sao ta có thể thóa mạ người đang cực kỳ hối hận về hành động của mình được? Ngươi đã ngẫm nghĩ về điều ngươi đã làm, nên ta không giận,”

    Tấm khăn trải giường đã bị làm bẩn. Tôi tự hỏi tôi sẽ phải trả cho Chủ quán trọ bao nhiêu đây… chúng tôi sẽ giữ lấy nó như một mảnh vải trong lúc này.

    Sau đó, tôi giải thích tình cảnh cho Chủ quán trọ, trả tiền thiệt hại, và vội vàng mua vài bộ áo quần thừa từ Tiệm Vũ Khí.

    Mặc dù nước trong giếng có hơi lạnh, tôi giặt sạch cái tấm trải giường và nhét nó vào túi hành lý.

    Có vẻ như phơi khô tấm trải giường này bằng cách buộc nó lên một cành cây và vắt lên vai trong khi đi qua thảo nguyên là một ý kiến hay.

    “Được rồi”

    Tôi đang hơi phát cáu khi đi với Raphtalia, con bé cứ tiếp tục xin lỗi.

    “Ta đã nói với ngươi không cần lo lắng về nó!”

    “… Hai.”

    Haa… Con bé đúng thực sự là một đứa dễ bảo.

    Tuy nhiên, nó cũng là phiền toái cho tôi nếu con bé không có chút động lực nào.

    Ọc*

    Bụng của Raphtalia lại biểu tình lần nữa.

    Ồ, và khuôn mặt con bé đỏ lên do xấu hổ,

    “Ta chắc đến lúc ăn sáng rồi.”

    “Un…”

    Raphtalia đi bên cạnh tôi trong khi nắm lấy viền áo tôi.

    “….*khụ*”

    “Như vậy, ngươi sẽ cần phải uống thuốc này như hình phạt.”

    Tôi đưa một bình ‘Bình Hồi Phục’ cho Raphtalia.

    Đó dường như đúng một căn bệnh dai dẳng, cần một lượng thuốc thường xuyên, đây là chính xác là điều chính xác mà con bé cần lúc này.

    Chỉ mới ngửi thử một lần, khuôn mặt Raphtalia trở nên cau có. Tuy nhiên, con bé rất nhanh chóng uống lấy nó khi mà đó là trừng phạt của con bé.

    “Uwaa… Đắng quá.”

    “Cố chịu đi.”

    Ực..ưực*

    Raphtalia uống hết cả lọ, khuôn mặt con bé hiện lên vẻ kinh tởm và trông gần như muốn nôn ra.

    Nhân tiện, loại thuốc được pha chế đó có vẻ như sẽ được một cái giá cao. Nhưng khi mà chất lượng quá kém, mùi vị của nó càng tệ hơn.
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,117
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 14 – Mạng sống

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Phong cách chiến đấu của Raphtalia đã được hoàn thiện khá nhiều thông qua trải nghiệm từ các trận chiến, và các bước di chuyển của con bé cũng khéo léo hơn.

    Việc thu thập dược thảo của chúng tôi cũng đang tiến triển tốt. Lũ ma thú vẫn cứ liều mạng lao đến liên tục và cho chúng tôi khá nhiều Exp. Hành lý của chúng tôi đã quá đầy tràn với đống vật phẩm rơi ra.

    Nhưng sau đó ‘chuyện đó’ xảy ra.

    Trước đây chúng tôi chỉ đánh với mấy con ma thú hình dáng như nhảy ra từ trong truyện cổ tích. Nhưng giờ đây chúng tôi cuối cùng đã chạm trán với con ma thú loại động vật đầu tiên.

    Một cái đầu….con thỏ màu hạt dẻ?

    Usapiru. (Viên Thuốc Thỏ)

    Thật là một cái tên kì lạ.

    “Pyo!?”

    Con Usapiru nhận thấy sự có mặt của chúng tôi và nhảy bổ vào, tấn công bằng cặp răng cửa to lớn của nó.

    “Cẩn thận!”

    Nó nhắm vào Raphtalia sau khi phán đoán rằng con bé yếu hơn.

    Tôi nhảy ra trước để bảo vệ con bé như lúc bình thường.

    Rốp! Rốp!

    Có vẻ như sức phòng thủ của tôi vẫn cao hơn đòn tấn công của nó.

    “Được rồi! Đâm nó đi.”

    “A… Aah…”

    “Chuyện gì thế?”

    “M-,một loài sống, sẽ, sẽ có máu, ….”

    Tôi có thể hiểu rõ ràng ý của Raphtalia từ lời nói lắp bắp của con bé.

    “Xử lý nó đi, chúng ta sẽ phải chiến đấu với những loại ma thú này kể từ bây giờ.”

    “N-,nhưng.”

    Rạo! Rạo!

    Con Usapiru liên tục cắn tôi bằng răng của nó.

    “Gắng hết sức vào và hãy chịu đựng nó. Không thì ngươi trở thành một gánh nặng quá lớn và ta sẽ phải vứt bỏ ngươi.”

    Đúng vậy. Kể cả con bé là nô lệ yêu quý của tôi đi chăng nữa; nếu con bé không thể chiến đấu thì con bé không còn cần thiết nữa.

    Tôi sẽ chỉ phải đi gặp gã buôn nô lệ xấu xa đó và mua một nô lệ khác, một nô lệ có thể chiến đấu được.

    “K-,không!”

    Hoảng sợ với đôi mắt nhắm chặt, Raphtalia đâm nhiều lần vào con Usapiru bằng con dao của mình.

    Máu bắt đầu phun khi con bé rút con dao ra.

    “Ah…”

    Con Usapiru ngã lăn ra chết và nằm bất động trên mặt đất.

    Raphtalia nhìn chằm chặp vào con dao trong khi cơ thể run lẩy bẩy, cảnh tượng này hoàn toàn in đậm vào trong đôi mắt con bé.

    Khuôn mặt con bé trắng bệnh, con bé trông như muốn trốn tránh khỏi tất cả chuyện này.

    Tuy nhiên, chúng tôi không cần phải cảm thấy bất cứ ăn năn nào.

    Vì chúng tôi sẽ phải chiến đấu với những con ma thú như thế này lần nữa và hàng trăm, hay kể cả hàng ngàn lần nữa.

    “Pyo!”

    Một con Usapiru xuất hiện từ một bụi cây và nó nhảy vào Raphtalia, cố cắn lấy con bé.

    “Ah――”

    Tôi ngay lập tức nhảy vào giữa để ngăn cản đòn tấn công.

    Rạo!

    “… Xin lỗi. Thực lòng, ta phải ép buộc ngươi. Vì ta không thể làm gì khác ngoài việc bảo vệ những người khác. Nên ta không còn lựa chọn nào khác ngoài để cho ngươi làm tất cả những công việc bẩn thỉu này.”

    Con Usapiru đang nhai ngấu nghiến cánh tay tôi trong khi tôi nói điều này với Raphtalia.

    “Không còn con đường nào khác cho ta để trở nên mạnh hơn. Vì mục đích đó, ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”

    Nếu tôi không, thì sẽ không còn tương lai nào cho tôi hết. Thời gian giới hạn đang cận kề và Đợt sóng tai ương sẽ sớm xuất hiện.

    Tôi không có tự tin sống sót được khi mà mọi thứ vẫn đang dậm chân tại chỗ thế này.

    “… Nhưng…”

    “Trong vòng một tuần, một Đợt sóng tàn phá thế giới sẽ xuất hiện.”

    “Eh!?”

    “Vì vậy, ta muốn trở nên mạnh hơn, dẫu cho chỉ được một ít đi chăng nữa.”

    Cơ thể Raphtalia run lên lúc con bé nghe lời nói của tôi.

    “Ngài đang…chiến đấu chống lại thảm họa đó?”

    “Haha, ta bị bảo rằng đây là vai trò của ta. Ta không làm điều đó vì ta muốn vậy… Chắc chúng ta giống nhau ở khía cạnh đó đấy. Ta bị ép buộc phải chống lại Đợt sóng; ta chẳng hề có bổn phận hay nghĩa vụ nào với nó hết.”

    “…”

    “Nên, hãy cố mà hiểu rằng ta không hề muốn ta và ngươi phải tự hành động riêng lẻ.”

    Phải kiếm một đứa nô lệ khác chắc chắn là một điều cực kỳ lãng phí, và gửi trả con bé vào cái cũi đó cũng không làm bản thân tôi cảm thấy dễ chịu gì.

    Nhưng đáng tiếc là tôi không còn tiền nữa. Nếu tôi muốn mua một nô lệ mới, thì tôi sẽ phải bán con bé đi.

    “… Em hiểu rồi. Goshujin, -sama, em… sẽ, chiến đấu.”

    Huyết sắc dần hiện lên trên khuôn mặt trắng bệch của con bé. Con bé chậm rãi gật đầu và đâm con dao còn dính đầy máu của mình vào chỗ chí mạng của con Usapiru.

    Không biết vì sao, thái độ con bé hoàn toàn trái ngược với vừa nãy, đôi mắt con bé ánh lên vẻ kiên quyết.

    Nhìn vào con Usapiru đang quằn quại và co giật, Raphtalia trầm lặng nhắm đôi mắt mình lại.

    Một lúc sau, con bé thay đổi cách cầm con dao và bắt đầu lột da con thỏ.

    “Để em làm điều này. Em không muốn ngài phải làm tất cả những việc vặt vãnh này.”

    “Hai.”

    Tôi lấy ra con dao được dùng để xẻ thịt, và như thế con Usapiru sớm bị chặt ra thành từng miếng.

    Đây là hiện thực, không phải là một trò chơi.

    Đây là điều dễ hiểu nếu có ai đó muốn nhìn đi chỗ khác.

    Nhưng sau lần đầu tiên giết một loài vật sống, tôi thực sự hiểu rằng còn sống trong thế giới này có ý nghĩa như thế nào.

    Máu con Usapiru dính đầy tay tôi, tôi có thể hiểu được điều Raphtalia vừa trải qua.

    Tôi xẻ thịt cả hai con thỏ và hấp thụ những mảnh vụn vào chiếc khiên.

    Điều kiện cho Usa Leather Shield đã được mở khóa.

    Điều kiện cho Usa Meat Shield đã được mở khóa.

    Usa Leather Shield

    Equipment bonus: Agility +3

    Usa Meat Shield

    Equipment bonus: Kỹ Thuật Tháo Dỡ 1

    Tôi trang bị cái khiên thứ hai rồi đứng dậy.

    “Goshujin, -sama. Xin, đừng vứt bỏ em.”

    Raphtalia cầu xin tôi trong khi con bé ngẩng mặt lên nhìn tôi.

    Con bé chắc chắn ghét phải trở lại nơi đó, nơi con bé la hét hàng đêm và bị bệnh tật và đói khổ.

    Không được chăm sóc phù hợp, con bé chắc chắn sẽ chết ở đó. Chuyện đó nhất định để lại một dư vị tồi tệ trong miệng tôi.

    Mặc dù tôi sẽ rất thích thú hình dung cảnh nhạo báng con khốn đó cho đến khi thời điểm con ả đó chết. Chuyện này hoàn toàn phi thực tế khó mà xảy ra được.

    “Ngươi đang thực hiện đúng vai trò của mình, nên ta sẽ không vứt bỏ ngươi.”

    Bên cạnh đó, tôi sẽ rắc rối nếu như Raphtalia chết.

    Còn nữa… Đúng vậy. Con bé là một sinh vật có cùng giới tính như con khốn đó… chính xác giống như con ả đó.

    Tôi lắc đầu mình liên tục.

    Tôi cần ngừng suy nghĩ như thế này. Nó không tốt cho tim tôi.

    Bây giờ, tôi phải tìm một cách để trở nên mạnh mẽ hơn với đứa nô lệ này của tôi, kể cả chỉ một chút đi chăng nữa.

    EXP 7 x 2

    “Em muốn, cho goshujin, -sama, mượn sức mạnh của em, desu.”

    Từ lúc đó trở đi, Raphtalia hăng hái không ngờ. Con bé lao đến và đâm lũ ma thú vừa xuất hiện.

    Người mà tôi luôn cần phải bảo vệ giờ đây quá xông xáo mà không chút đắn đo nào.

    Điều này là một tiến triển tốt, nhưng có vẻ như…. con bé đang được thúc đẩy bởi những lí do sai lầm.

    Cái cách mà tôi giải quyết vấn đề không bao giờ có thể khen ngợi được.

    Điều này hoàn toàn vì quyền lợi bản thân tôi.

    Nhưng ….kể cả như vậy, đây là điều mà tôi cần phải làm.

    Khi trời tối, chúng tôi quyết định nghỉ ngơi ở trong khu rừng. Chúng tôi tìm thấy một khu vực rộng rãi, nhóm lửa và bắt đầu dựng trại.

    Chúng tôi hầm thịt con Usapiru cùng với những loại rau thơm mà chúng tôi kiếm được.

    Số thịt còn lại được nướng trên ngọn lửa.

    Mặc dù kế hoạch của chúng tôi là trở lại thị trấn vào tối mai, không có gì chứng minh được thịt lũ ma thú sẽ bán được.

    Khi mà tôi có hơi hoài nghi, tôi dùng kỹ năng ‘Phán Đoán’ để nhận dạng thức ăn xem chúng có an toàn để ăn không.

    Tôi cắt một miếng thịt đã chín để xác nhận không có vấn đề gì với nó. Nhưng tôi vẫn không biết liệu nó có vị như thế nào.

    Nó mới chỉ được luộc và nướng nên đó không thể coi như cách nấu thích hợp được.

    Tôi cũng kích hoạt kỹ năng ‘Nấu Nướng’, và chất lượng chuyển từ ‘bình thường’ sang ‘hơi tốt’. Nên chắc chúng có vị không quá tệ.

    “Đây, ăn đi.”

    Raphtalia bắt đầu ngấu nghiến món hầm và món thịt nướng.

    “O-, Oishii!”

    Bụng con bé biểu tình mong chờ cũng được một lúc rồi, Raphtalia ăn uống ngon lành với đôi mắt sáng rực.

    Sau những trận chiến ngày hôm nay, tôi Lv 10 và Raphtalia cũng lên Lv 10.

    Con bé cuối cùng đã bắt kịp tôi.

    Ờ thì, chuyện này cũng đành chịu thôi.

    Tôi bắt đầu pha chế dưới ánh sáng từ ngọn lửa trại.

    Mục tiêu trước mắt của chúng tôi là để tiết kiệm tiền dần dần, nên chúng tôi phải chuẩn bị sẵn. Đây là tại sao tôi cố tạo ra loại thuốc đắt nhất để bán.

    grind*grind*grind* (Tiếng mài)

    Tôi giã thảo dược bằng chiếc chày, sau đó trộn lẫn phần chiết xuất lại với nhau trước khi đổ dung dịch qua chiếc cốc bêse.

    Bình Hồi Phục đã được tạo ra.

    Dinh Dưỡng Bổ Sung đã được tạo ra.

    Lần nữa, những công thức này là cái tôi đã tìm ra trước đây.

    Đây là giới hạn của “Công Thức Pha Chế Đơn Giản 1”. Mặc dù hai loại thuốc này đúng là kì tích khi tạo ra chúng sớm hơn dự đoán.

    Khả năng của chiếc khiên – thứ được đốt bởi một ‘ngọn lửa bất diệt’ sẽ-,…tôi đang nói giỡn với ai đây,… ‘Pha Chế’ đã chạm giới hạn của nó.

    Về cơ bản, đa số chất lượng của chúng đều hơi tệ.

    “… Ắt xì*”

    Có phải tác dụng của thuốc đã hết?

    Tôi đưa con bé một ‘Bình Hồi Phục’, và Raphtalia cau mày uống nó.

    Dù thế nào đi nữa, để kiếm được nguồn thu nhập mới thì chúng tôi sẽ cần phải mạnh hơn nữa.

    ‘Ta sẽ trông coi ngọn lửa, ngươi đi ngủ trước đi. Phải rồi… Sau một lúc ta sẽ đánh thức ngươi dậy.”

    “Em hiểu rồi.”

    Con bé ngoan ngoãn kì lạ. Một sự khác biệt lớn giữa lúc này và lần đầu chúng tôi gặp nhau.

    “Chúc ngủ ngon.”

    “Haha, chúc những giấc mơ đẹp. À đúng rồi, chúng ta sẽ bán những thứ đó ngày mai. Nên cứ dùng bộ lông này làm gối.”

    Tôi đưa bộ lông thú cho Raphtalia, nó được hơ qua lửa trong khi tôi nấu ăn để đuổi lũ bọ chét đi.

    Nó hơi nhỏ, nhưng nó sẽ giữ ấm được cơ thể khi gối lên nó, phải không?

    “Hai.”

    Khuôn mặt Raphtalia trở nên nhăn nhó sau khi con bé ngửi mùi của bộ lông.

    “Nó có mùi khét à?”

    “Vâng. Nó có mùi khét lắm.”

    “Ta đã nghĩ vậy.”

    “Nhưng, nó trông ấm lắm.”

    Raphtalia áp sát lại gần tôi, dựa vào lưng tôi, và nhắm mắt lại.

    Ừm, được thôi.

    Tôi tiếp tục tạo ra thuốc và ném thêm củi vào ngọn lửa, chỉ đợi đến khi Raphtalia hét lên như Banshee. [1]

    … Thở dài.

    Tôi tự hỏi cuộc sống như thế này sẽ tiếp tục bao lâu đây.

    Cũng có lẽ chỉ phải kéo dài thêm một tuần nữa, huh. [2]

    Mặc dù, tôi không nên suy nghĩ về cái chết đến bất cứ khi nào, nhưng tôi luôn phải chuẩn bị cho khả năng đó.

    … Đến lúc rồi. Khi mà chúng tôi đã cùng nhau trong ba ngày, không biết vì sao, tôi có thể cảm giác được khi nào con bé sắp phát ra một tiếng ồn khác.

    “Nn…”

    Raphtalia cọ nhẹ bàn tay lên đôi mắt mình và từ từ ngồi dậy.

    “Ngươi tỉnh rồi à?”

    Con bé không hét lên.

    Ah, tôi hiểu rồi. Đó là vì con bé đang ngủ dựa vào lưng tôi một cách thỏa mãn.

    Nó có lẽ là một chấn thương tinh thần, nhưng có vẻ như con bé sẽ ổn nếu có một người khác ở cạnh.

    Ọc*

    “… Bụng em đói rồi.”

    Con bé lại đói lần nữa khi vừa mới ăn cả bữa tiệc như vậy.

    “Hai hai.”

    Tôi đưa Raphtalia món thịt nướng mà tôi định để dành cho bữa sáng ngày mai.

    Raphtalia nhồi nhét ngấu nghiến miếng thịt đầy miệng mình.

    “Vậy thì, giờ ta sẽ đi ngủ. Thức ta dậy nếu có chuyện gì xảy ra.”

    “Hai!”

    Raphtalia gật đầu trong khi nhai thức ăn.

    Con bé trở nên năng động hơn nhiều. Nhưng nhìn thì thấy con bé đã trở nên tham ăn đến dường nào.

    CHÚ THÍCH

    [1] Banshee: Nữ thần báo tử. Banshee là một ma nữ trong văn hóa Ireland và Scotland. Hình dạng của Banshee đa dạng, từ xinh đẹp như hoa tới xấu xí khôn cùng. Khi Banshee hét lên, chắc chắn sẽ có một người chết gần đó.

    [2] Một tuần nữa đến Đợt Sóng Tai Ương
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,117
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 15 – Đặc điểm của Á nhân

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Chúng tôi thay phiên nhau ngủ đến khi trời sáng.

    Vào khoảng giữa trưa, một chuyện bất ngờ xảy ra.

    Chúng tôi đang săn mấy con Usapiru đã nhảy ra trước mặt chúng tôi.

    “Ah…”

    Rắc*

    Lưỡi dao trong tay Raphtalia đã gãy nát hoàn toàn.

    “Đưa nó cho ta xem.”

    Đây là điều khó tránh. Con dao đã hoàn thành công việc của nó và chỉ gãy sau khi giết được con Usapiru cuối cùng đang gặm nhấm cánh tay tôi.

    “Em xin lỗi.”

    “Không có thứ gì có thể tồn tại mãi mãi. Con dao này gãy cũng là điều hiển nhiên.”

    Đây là một con dao rẻ tiền, hơn nữa nó chưa bao giờ được mài qua lần nào cả.

    “Chúng ta sẽ nghỉ ở đây trước khi trở lại thị trấn.”

    “Hai.”

    Cái túi mà Raphtalia mang chất đầy một đống vật phẩm trong đó.

    Thêm nữa, tôi đã lên Lv 11 và Raphtalia cũng vậy.

    Trên đường đi, chúng tôi bắt gặp vài con ma thú, nhưng chúng tôi xoay xở được với con dao dự phòng của tôi.

    Khi đến thị trấn, chúng tôi bán hết vật phẩm trong hành lý, gồm cả mấy bình thuốc được tôi pha chế, lấy một món tiền lớn tổng cộng đến 70 đồng bạc.

    Leng keng*…

    “Ta tự hỏi chúng ta nên mua cái nào.”

    “Ý ngài là một con dao à?”

    Raphtalia lẩm bẩm trong khi đang ăn bữa trưa ở trong một quầy thức ăn ven đường.

    Chúng tôi có thể giảm được chi phí sinh hoạt bằng cách cắm trại ngoài trời.Và sẽ không có vấn đề về thức ăn nếu chúng tôi lột da con Usapiru lấy thịt.

    Tôi ngừng suy nghĩ về điều đó trong lúc này.

    Khi mà tôi không hề có một cửa hàng ưa thích hay nơi tốt nào khác để mua đồ, tôi ít nhất cũng muốn biết nhiều hơn về thông tin của món trang bị mà chúng tôi mua.

    “Hừm, chắc chúng ta nên ghé qua Cửa Tiệm Vũ khí.”

    “Un.”

    ――――――――――

    Ọc…*

    Tôi nghe một tiếng ọc phát ra từ đằng sau tôi.

    “Em đói rồi.”

    “Không phải ngươi vừa mới ăn một lúc trước sao?”

    Có phải do con bé đã đến tuổi lớn rồi không?

    Con bé định ăn bao nhiêu lần trong một ngày đây!

    “Haa…”

    Phải rồi, hệ số Engel sẽ tăng mạnh với con bé theo hệ phương trình [1] .

    Chúng tôi cần bắt đầu đi săn lần nữa sớm nhất có thể. Chỉ với chi phí ăn uống với tốc độ thế này thì đủ làm chúng tôi cạn túi rồi.

    ――――――――――

    “–Và đó là chuyện đã xảy ra. Tôi muốn mua vài món vũ khí và trang bị bảo vệ trong mức giá 65 đồng bạc, thêm một con dao rẻ tiền.”

    Vì vài lí do,Lão già càu nhàu khi đập bàn tay lên trán ông ta.

    “Ừm… đây không phải việc của ta, nhưng ít nhất hãy bảo quản trang bị của cậu đi.”

    “Xin lỗi về điều đó. Tôi đã nghĩ lớp phủ chống-máu sẽ giữ được mọi thứ, nên tôi chưa có dự định với nó.”

    Đúng vậy.Những con Balloon, Mush, và Eggy là những con ma thú có cấu tạo cơ thể từ các hợp chất vô cơ. Và chất lỏng của cơ thể con Eggy có thể bị tẩy đi dễ dàng.

    Tuy nhiên, máu của con Usapiru lại gây hen rỉ lên vũ khí.

    Không chỉ thế, lưỡi dao có vẻ còn bị hư hỏng nhanh hơn do bảo dưỡng không đúng.

    “Nhưng ta ngạc nhiên là cô bé này trông tốt hơn nhiều chỉ sau 3 ngày. Và không phải giờ đây cháu đầy đặn hơn một chút sao?”

    Raphtalia gật đầu với ông ta và nở nụ cười mỉm. Chỉ là Lão già đang nói về cái gì vậy?

    “Hô? Nét mặt tốt đấy.”

    “Un!”

    Được rồi, kết thúc công việc đi nào.

    “Lão già, sắp xếp ưu tiên độ bền của vũ khí khi ông bày ra cho chúng tôi hàng hóa dành cho con bé.”

    “Và còn cậu thì sao?”

    “Tôi không cần gì cả.”

    “Ngài không muốn thứ gì sao?”

    Raphtalia nhìn lên tôi và hỏi.

    “Trông ta có giống như sẽ phải cần trang bị bảo vệ không?”

    Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa chịu một vết thương nào từ đòn tấn công của lũ ma thú.

    Không phải lũ Hiệp sĩ đần độn đó từng nói rằng: “Khiên dễ dàng lúc bắt đầu, nhưng thảm hại khi về cuối trò chơi?”

    Đó là tại sao tôi không thấy cần thiết phải mua trang bị cho mình đến khi tôi bắt đầu chịu tổn thương.

    “Uun.”

    Raphtalia lẩm bẩm nhìn tôi hoài nghi. Tay con bé đang cầm lấy trái banh mà tôi mua cho con bé trước đây một cách quý báu.

    “Hừm, ta chắc đây đúng là nghiệp chướng. Ta sẽ cho cậu thêm một thứ nhỏ.”

    “Tôi sẽ phải mặc cả nếu cái giá quá cao.”

    “Ta đã phải bán cho cậu cái giá quá rẻ mạt rồi. Không thì cậu sẽ ném mấy con Baloon đó vào ta khi bị ép quá mức, phải không?”

    Chuyện rắc rối của tôi với nhà lái buôn trước đây chắc hẳn đã bắt đầu được đồn thổi rồi. À thì tốt thôi, khi mà kết quả sẽ vẫn như vậy.

    “Ân đền oán trả, đó là tất cả những chuyện tôi đang làm.”

    “… Chẳng liên quan đến ta. Nhưng kể cả khi ta nghĩ ra một biện pháp phòng chống đi chăng nữa thì cậu sẽ lại tìm ra một cách khác. Đó mới đúng bản chất của cậu, đúng chứ?”

    “Ông nhất định hiểu tôi rất rõ nhỉ.”

    “Ai nhìn cậu cũng có thể nói: Chính là cậu ta, người thương nhân khôn khéo dưới lớp vỏ một Anh Hùng”

    “Tôi sẽ coi đó như một lời khen.”

    “Vậy thì…”

    Lão già xoa cằm trong khi nhìn vào Raphtalia.

    “Có vẻ như Jou-chan[2] đây sẽ sớm tự quyết định dùng một thanh kiếm hơn là một con dao.”

    “Nó sẽ ổn chứ?”

    “Có vẻ như cô bé khá hăng hái với nó. Một thanh kiếm là món vũ khí phù hợp hơn với người mới, phải không?”

    Lão già tìm kiếm ở một góc cửa tiệm của lão. *gacha gacha*

    “Đây rồi.”

    “Em sẽ phải dùng thanh kiếm này sao?”

    “Có vẻ vậy.”

    “Ta sẽ dạy cô bé cách dùng nó.”

    Sau đó, Lão già mang một tấm giáp ngực có bọc lớp da từ phía sau cửa tiệm.

    “Một thanh kiếm bằng sắt và một tấm giáp ngực. Mặc dù chúng hơi cũ, ít nhất kích cỡ cũng phù hợp với cháu.”

    Lão già đưa cho Raphtalia thanh kiếm trong khi tấm giáp ngực được mặc phía ngoài bộ quần áo bình thường của con bé.

    Ọc*…

    “Nữa sao!?”

    “Ồ, cô bé là một á nhân, phải không? Khi mà cô bé vẫn còn nhỏ, những thay đổi này cũng là điều bình thường nếu cô bé tiếp tục tăng Lv.”

    Khoan, cái gì? Đó là lẽ thường tình ở quanh đây sao? Thế giới này chắc chắn theo những tiêu chuẩn kì quái mà tôi không thể hiểu được.

    Trước đây, tôi từng nghe câu chuyện về Hina the Crow(Quạ), cô ấy sẽ chết nếu không được cho ăn liên tục.

    “Vậy ra có ít sự thật trong câu chuyện đó… đành chịu vậy. Ở lại đây và ngoan ngoãn lắng nghe đi, ta sẽ mua cho ngươi ít thức ăn trong khi ngươi luyện tập.”

    “Haaai!”

    Gahaha*

    Nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng tôi, Lão già không hiểu tại sao bật cười lớn.

    “Được rồi nghe này, ta sẽ dạy cháu về căn bản —-“

    Tôi rời Cửa Tiệm Vũ Khí và vội vàng đi đến khu chợ.

    Á nhân thực sự là chủng tộc kỳ lạ, dùng cơn đói để bù lại cho việc tăng Lv.

    Mặc dù tình trạng con bé trở nên tốt hơn và con bé cũng dần sôi nổi hơn. Nhưng chi phí thức ăn vẫn không thể đùa được.

    Tôi mua thức ăn từ những quầy hàng và trở lại. Lão già đang dạy Raphtalia cách cầm và vung kiếm.

    “Của ngươi đây.”

    “Cảm ơn ngài!”

    Con bé nhai đống thức ăn khi Lão già dạy con bé cách di chuyển né đòn.

    Kể cả trước tình thế như vậy, tâm trạng lão ta chẳng thay đổi chút nào.

    “Thế nào?”

    “Cháu đã nhớ những bước né tránh đó.”

    “Ừm, cháu dường như thiên hướng theo kiểu đỡ đòn. Nếu lóng ngóng làm mất thăng bằng, điều đó sẽ khá nguy hiểm cho cháu.”

    Điều đó ghi dấu kết thúc buổi dạy cách sử dụng kiếm của Lão già, sau đó tôi trả tiền cho đống trang bị.

    Lão già đưa tôi một cái phiến đá nhỏ màu trắng.

    “Cái gì đây?”

    “Một hòn đá mài. Thanh kiếm không có ‘lớp phủ ngoài’. Nên nó sẽ gãy nếu cậu không thường xuyên bảo dưỡng nó.”

    “Hmm…”

    Cái khiên phản ứng khi tôi cầm hòn đá mài.

    Đấy là tại sao tôi hấp thụ nó luôn.

    “N-,Này!?”

    Điều kiện Shield of Whetstone đã được mở khóa.

    Oh? Đây là cái khiên đầu tiên có tên không phải viết bằng tiếng Anh.

    Ừm, mà sao cũng được, nó vẫn là một cái khiên mà thôi.

    Tôi chắc nên hấp thụ nhiều khoáng thạch hơn nữa từ giờ trở đi…

    Ah ra vậy, đây không phải là một nhánh mới, mà là tổ hợp bởi Sky Egg Shield và Usa Meat Shield.

    Có phải vì hòn đá mài cũng là vật cần thiết như con dao bếp?

    Khả năng phòng thủ của Egg Shield cực kỳ lớn.

    Chắc tôi sẽ nhận được ‘Usapiru Shield’ nếu tôi hấp thụ cả con Usapiru mà không chia nhỏ nó ra.

    Shield of Whetstone

    Equipment Bonus:

    Mineral Identification +1

    Special Effect (Hiệu ứng Đặc Biệt):

    Tự Động Mài ( 8 giờ), Tiêu Thụ Cao

    Một Hiệu ứng Đặc Biệt?

    Tôi nhấn vào nút xác nhận mở cửa sổ “Giúp Đỡ’.

    「Special Effect」

    Một hiệu ứng riêng biệt, chỉ sử dụng được khi trang bị với một vũ khí đặc biệt.

    Hiệu ứng sẽ không sử dụng được bởi món vũ khí khác nếu năng lực đặc biệt của nó đã được mở khóa.

    Vì vậy, hiệu ứng này sẽ cần dùng với một món vũ khí đặc biệt để kỹ năng đặc biệt này được kích hoạt.

    Vậy ra nó có nghĩa như vậy.

    Một kiểu hiệu ứng có nhiều khả năng đa dạng như trong mấy trò chơi ○○ đó. (Chẳng biết ○○ là gì.)

    Tôi nhanh chóng thay đổi chiếc khiên của mình.

    “Huh!? Cái quái,.. gì thế này?”

    Shield of Whetstone(Khiên Đá Mài), nó trông giống như Small Shield (Khiên Nhỏ) nhưng to hơn nhiều. Một cái khiên bự chảng làm bằng đá mài.

    Nhưng ở phía trên chiếc khiên có nhiều rãnh và lỗ với hình dạng và kích cỡ khác nhau. Một số thì rộng trong khi những cái rãnh khác thì mỏng.

    “Này, cậu! Nói cho biết chuyện gì đang diễn ra vậy.”

    Fumu… Chỉ là ‘Tự Động Mài( 8 giờ), Tiêu Thụ Cao’ nghĩa là sao? Mặc dù, tôi đang mong chờ nó hoạt động như cái tên vậy…

    “Này!”

    “Hả? Gì vậy.”

    “Cái khiên đó là thế quái nào vậy?!”

    “Ông không biết sao? Nó là chiếc khiên huyền thoại.”

    “Ta chưa bao giờ thấy hay nghe thứ gì như thế này!”

    “Ông đã thấy nó trước đây rồi, mặc dù lúc đó nó là Small Shield.”

    “Huh!? Vậy tại sao nó lại biến thành một viên đá mài thế này?”

    “Tôi nghĩ chắc vì nó đã hấp thụ viên đá?”

    “…”

    Chắc ông ta không thể thấu đáo chuyện này ngay được.

    “Ông chắc hẳn đã nghe về Vũ Khí Huyền Thoại nắm giữ những khả năng bí ẩn. Đây là một trong những khả năng của nó.”

    “… Ông không phải đã nghe điều này từ những Hiệp sĩ khác sao?”

    “Ta gần đây không gặp họ. Cậu là người đầu tiên biến đổi vũ khí ngay trước mặt ta.”

    Kẻ thù tự nhiên của chúng tôi khoảng một tuần nữa sẽ xuất hiện. Nên không phải bọn chúng nên chia sẻ những điều chúng biết với nhau, kể cả chỉ một chút? Có vẻ mấy tên khốn đó quá ích kỷ để làm vậy.

    Tôi cũng không hề có một cm lòng tin nào với kiểu người như bọn chúng.

    … Nhưng nói cách khác, với chúng điều đó có lẽ không cần thiết, khi mà chúng không phải ở trong hạng mục ‘kẻ thua cuộc’ như tôi.

    “Vậy, phiền phức của cậu là gì đây?”

    “Haha, có vẻ có một hiệu ứng ‘Tự Động Mài ( 8 giờ), Tiêu Thụ Cao’. Nhưng tôi không biết liệu nó thực sự hoạt động mà không dùng thứ gì khác không.”

    Tôi không biết thứ gì sẽ bị tiêu thụ đây.

    “Fuuumu…”

    Lão già cầm lấy một thanh kiếm han rỉ ở bên trong quầy của ông ta và gài thanh kiếm vào một trong những rãnh của cái khiên của tôi.

    “Ta sẽ cho cậu cái vũ khí vứt đi này như một món khuyến mãi. Dùng nó và xem nó hoạt động thế nào.”

    “Ồ, cảm ơn nhiều.”

    Có một biểu tượng nổi lên ở góc tầm nhìn của tôi: 「Đang mài」.

    Lúc đó, tôi cảm thấy vai mình trĩu nặng.

    Tôi ngay lập tức nhìn chằm chằm vào Biểu Tượng và mở bảng Tính Trạng của tôi ra. Tôi thấy ‘SP’ của mình giảm dần.

    Tôi trước đó nghĩ rằng nó sẽ tiêu thụ vật gì đó, nhưng tôi đoán rằng cái khiên này cũng có thể được dùng theo cách này.

    “Giờ thì, đến lúc chúng tôi phải đi rồi.”

    “Chúng ta đi sao?”

    “Haha.”

    Bước ra khỏi cửa tiệm Vũ Khí, tôi xoa đầu Raphtalia một lúc.

    Vậy bây giờ, để chúng tôi tăng Lv và kiếm thức ăn cho Raphtalia-đang-lớn, tôi sẽ cần tiếp tục một cuộc hành trình khác.

    “À đúng rồi, Lão già.”

    Nhìn vào tôi, Lão già nói với một giọng khó chịu.

    “… Cậu vẫn cần gì sao?”

    “Ông có biết về Dungeon nằm gần ngôi làng trong rừng không?”

    Tôi hỏi trong khi mở một tấm bản đồ rẻ tiền và chỉ vào nơi mà con khốn đó đã từng đề nghị.

    Tôi muốn tham khảo một người khác chỉ để đề phòng. Mặc dù tin tưởng họ hay không là một chuyện khác.

    “Lũ ma thú ở đó khác với trong khu rừng; ta nghe nói chúng tương tự với những con xuất hiện ở trên đường cái ở ngôi làng.”

    “Tôi hiểu rồi, chắc chúng tôi sẽ ghé qua nơi đó.”

    Bây giờ, chúng tôi phải nâng cấp cái khiên và kiếm nhiều tiền nhất có thể trước khi Đợt sóng tiếp theo xảy ra.

    CHÚ THÍCH

    [1] Hệ số Engel là tổng chi phí thực phẩm trong tổng chi tiêu tiêu dùng cá nhân.

    [2] Jou-chan gần giống như ojou-san nhưng gần gũi, ít lịch sự hơn, có ý nghĩa là cô gái trẻ.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)