Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 26: Tiếng khóc

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Bị nhốt cứng trong quan tài, Dương Húc Minh nằm co rúm cơ thể, mò mẫm phân tích tình huống.

    Từ trước đến giờ, bóng đen kia dường như có thể di chuyển vô thanh vô tức, nhưng một khi bị nhìn thấy thì nó sẽ không thể nhúc nhích được. Nó có chút sức mạnh nhưng cũng không lợi hại cho lắm, bởi vì nếu nó mạnh mẽ thì đã bóp chết luôn Dương Húc Minh rồi chứ cũng chẳng cần vẽ vời xô hắn vào trong quan tài.

    Như vậy cái bóng đen gầy yếu này là ai nhỉ? Bốn người trong nhà này thì cô bé út mới 6 tuổi, không thể nào là con bé được. Cô chị Tiểu Vũ 13 tuổi, cũng có khả năng, nhưng mà dựa vào những thông tin hắn thu nhập được thì Tiểu Vũ chính là người mang đôi giày thêu màu đỏ kia, vậy đây hẳn là lệ quỷ ghê gớm nhất trong nhà này, nếu trình độ chỉ có như bóng đen kia thì ắt hẳn Sinh Tử Lục đã ko có hù dọa hắn rùng rợn như vậy.

    Cũng không thể nào là ông bố Tưởng Vận, bởi chân phải của ông ấy đã bị cắt cụt đến đầu gối, mà công nhân làm công trường không có khả năng gầy yếu thấp lùn như vậy.

    Cho nên đối tượng hoài nghi cuối cùng chính là bà mẹ. Hai chị em đều có nhắc đến mẹ, đều tỏ ra chán ghét mẹ mình. Trong nhật ký của cô bé Tiểu Vũ thì bà mẹ chẳng những không để ý con cái mà đến cả chồng mình cũng chẳng thèm quan tâm. Ông bố đi làm công trường, trong nhà có 3 nữ nhân nhưng đều là cô bé Tiểu Vũ đi chợ mua đồ nấu cơm, thật giống như trong nhà không hề có mẹ.

    Cô chị Tiểu Vũ muốn đi làm thuê, lo lắng em gái ở nhà không ai chăm sóc, hoàn toàn không có gửi gắm hi vọng gì vào bà mẹ. Chẳng lẽ bà mẹ thật sự lạnh lùng như vậy? Hoàn toàn không hề quan tâm con mình? Quan hệ hai bên lạnh nhạt đến độ cả hai chị em đều cảm thấy trong nhà, mẹ là người thừa thãi.

    Đương nhiên bóng đen này cũng có thể là bà đồng cốt lừa đảo mà Tiểu Vũ đã nhiều lần nhắc đến trong nhật ký, nhưng từ những tình tiết trong đó cho thấy Tiểu Vũ đối với bà này có oán hận rất mãnh liệt, hẳn là sẽ không thể để cho bà ta chết rồi mà vẫn còn được ở trong nhà mình.

    Bất kể nói thế nào, cái bóng đen này hẳn là rất yếu. Đánh lén Dương Húc Minh, trong lúc bất ngờ cũng chẳng làm được gì hơn ngoài việc xô hắn vào quan tài, hi vọng hắn chết ngạt trong đây.

    Cho nên Dương Húc Minh hít một hơi thật sâu, quyết định lao ra ngoài trực tiếp chiến đấu chống lại nó. Hắn lần nữa dùng sức đẩy mạnh nắp quan tài, muốn mở nắp ra.

    Nhưng lần này vẫn là thất bại. Sức mạnh của bóng đen có vẻ lớn hơn đôi chút so với hắn suy đoán.

    Ngay sau đó, Dương Húc Minh phát hiện có điểm kỳ quái: Trong quan tài không còn mùi thối… Từ khi hắn bị xô ngã vào trong quan tài, mùi hôi thối nồng nặc kia tự hồ tự biến mất.

    Ý thức được điều này, Dương Húc Minh cảm thấy trong lòng trầm xuống. Rõ ràng là thời điểm này, dù là mùi thối có nồng đậm hơn hay phai nhạt hơn thì đều không phải là dấu hiệu tốt lành gì.

    Hắn lia đèn pin nhìn quanh lòng quan tài, cũng may không thấy con quỷ nào bò ra, nhưng hắn phát hiện bên trong vách quan tài có nhiều vết cào, giống như ai đó điên cuồng dùng móng tay cào lên vách quan tài.

    Đặc biệt là trên nắp quan tài vết cào nhiều vô cùng, những vết cào thậm chí đen như mực, giống như máu dính lên lâu ngày khô cứng đen bẩn. Nếu như không phải đang nằm ngửa trong quan tài, có lẽ Dương Húc Minh đã không nhìn thấy những thứ này.

    Hắn liên tưởng tới bãi nước khô màu đen hình trẻ em dưới đáy quan tài, có khi nào cô bé em Tưởng Hân 6 tuổi bị nhốt sống trong này không ra được và bị chết ngạt?

    Thế nhưng cái quan tài u ám này nằm đây, cô bé chui vào để làm gì? Mặc dù ông bố Tưởng Vận có vẻ mê tín tin tưởng tà giáo nhưng tuyệt đối sẽ không phát rồ nhốt con gái vào quan tài cho chết ngạt!

    Cơ mà tình huống hiện tại lại cho thấy cô bé 6 tuổi này rõ ràng là bị nhốt sống trong quan tài đến lúc ngạt chết. Trên vách và nắp quan tài vẫn đầy những vết cào dính máu đen ghê rợn, tự hồ khiến Dương Húc Minh nhìn thấy hình ảnh lúc đó …

    … Một khuôn mặt tái xanh của cô bé đang liều mạng cào lên nắp quan tài, sợ hãi gào khóc, nhưng không có ai để ý đến cô bé… Ngón tay đã bị bong hết móng, bê bết máu, cô bé tiếp tục khóc gào thật lớn nhưng vẫn không có ai đến cứu… Dần dần cô bé lả đi … Tay vẫn cố cào lên thành vách quan tài nhưng động tác ngày càng chậm, tiếng khóc yếu dần… Cuối cùng thân thể khốn khổ của cô bé co quắp lại, bị thiếu dưỡng khí, cô bé chết dần chết dần…

    Chỉ có đôi mắt tuyệt vọng, bởi vì ngạt thở mà trợn ngược lên, nhìn chòng chọc vào Dương Húc Minh.

    Dương Húc Minh bỗng nhiên lắc lắc đầu, trên mặt tràn đầy kinh ngạc. Đệt mợ, vừa rồi là chuyện gì xảy ra? Vì cái gì trong đầu hắn đột nhiên hiện ra những hình ảnh như vậy? Mà một màn cuối cùng kia cũng thật quá mức kinh dị.

    Dương Húc Minh ngồi xổm dậy, lưng tựa vào nắp quan tài, cả chân và tay chống xuống đáy quan, hắn dùng hết sức lực đứng dậy, cố gắng dùng lưng đẩy tung nắp quan tài.

    “Hây da da a a a!!!”

    Trên trán hắn nổi gân xanh, cơ bắp cả người căng cứng, sử dụng hết sức bình sinh đứng lên. Nắp quan nặng nề cuối cùng cũng bị hắn đẩy nhích lên. Nhưng hắn rõ ràng có thể cảm giác được bóng đen bên ngoài cũng gắt gao đè mạnh lên nắp quan tài, quyết không cho hắn thoát ra.

    Mà đúng lúc này. . .

    "Ô ô ô ô ô. . . Ô ô ô ô. . . Bố ố ố ơi i i.. cứu con on n n. . . Chị hai i ơi i i cứu e em m m… . . Ô ô ô. . ."

    Trong quan tài đột nhiên truyền đến tiếng khóc lóc của trẻ con, tiếng khóc này rất gần, tựa như vang lên ngay bên cạnh tai Dương Húc Minh. Đang vận hết sức đẩy nắp quan tài, hắn bị dọa đến tóc gáy dựng đứng, sức lực biến đâu hết cả.

    Phành…

    Nắp quan tài vừa mới bị Dương Húc Minh đẩy nhô lên một chút đã rơi trở lại vị trí cũ, nện lên quan tài thành một tiếng trầm đục.

    Bên trong quan tài, nến đỏ bên người Dương Húc Minh đột nhiên run rẩy cháy lên.

    Đệch mợ nó…

    Nến đỏ bừng cháy trong nháy mắt khiến tim hắn như rớt ra ngoài lồng ngực. Hắn thấy rõ ràng ngay trước mặt, bãi nước đen nhánh hình dạng giống đứa trẻ đang chậm rãi biến thành màu trắng bệch quỷ dị.

    Giống như màu da xác chết…

    Sau đó, những phần màu trắng từ từ biến thành hình dạng một cô bé, một xác chết bé gái cực kỳ thê thảm dần xuất hiện trong lòng quan tài. Cùng với xác chết đang dần dần xuất hiện, mùi hôi thối lúc nãy đã hết bây giờ bỗng nhiên trở nên nồng nặc.

    Âm thanh khóc lóc quanh quẩn trong quan tài tựa hồ càng ngày càng gần.

    Tràn ngập bi thương và tuyệt vọng.

    "Ai tới cứu cứu Hân Nhi. . . Ai tới cứu cứu Hân Nhi. . . Ô ô ô. . . Bố ơi, con ở trong này. . . Con không trốn mà. . . Con thật không phải đang trốn mà … Ô ô ô ô. . ."

    Nghe tiếng khóc lóc thảm thiết bi thương, Dương Húc Minh trên đầu toát đầy mồ hôi lạnh. Hắn có thể nhìn ra được là thi thể cô bé càng lúc càng ngưng thực. Lúc đầu chỉ là một hình bóng phẳng dưới đáy quan tài, bây giờ dần dần bổ sung da thịt, dần dần đầy đủ chi tiết cơ thể.

    Chẳng bao lâu nữa, trong quan tài này sẽ có thêm một thi thể của em bé gái! Mà giờ hắn đang bị nhốt trong quan tài, mặt đối mặt với xác chết này….
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 27: Ai đó ho khan

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Nôn nóng và kinh hoảng, giống như có ngàn con kiến cùng lúc cắn xé trong tâm trí Dương Húc Minh, hắn gấp đến độ toát mồ hôi hột.

    Tuyệt đối không thể ở đây chờ thi thể này hoàn toàn xuất hiện, hắn cắn chặt răng dùng lưng đẩy lên nắp quan tài, vận hết sức bình sinh đứng dậy.

    Á á a a a …

    Dương Húc Minh phẫn nộ rống lên, cơ hồ lấn át cả tiếng khóc quanh quẩn của cô bé. Nắp quan tài nặng nề rốt cuộc được nâng lên dần.

    Chiều cao hơn môt mét tám, Dương Húc Minh thường xuyên chơi thể thao ở trường nên tố chất thân thể của hắn không tệ, sức lực cũng rất mạnh mẽ. Nhưng dù là như vậy, hắn như cũ vẫn cảm thấy vô cùng mất sức. Bên ngoài quan tài, bóng đen kia vẫn một mực đè lên nắp quan, muốn đem hắn ép về lại bên trong.

    Trong ánh nến cháy leo lắt, Dương Húc Minh nhìn thấy thi thể của cô bé trong quan tài càng ngày càng chân thực. Gương mặt vì ngạt thở mà bầm đen dữ tợn, hai mắt mở trừng trừng nhìn thẳng vào hắn như muốn nguyền rủa cả thế giới này.

    Trong không khí mùi thối rữa càng nồng đậm gay mũi, tiếng khóc của cô bé càng ngày càng gần bên tai.

    Dương Húc Minh vẫn ra sức cõng nắp quan tài trên lưng như cũ, cố gắng từng chút từng chút đẩy lên. Đến khi nắp quan đã nhô lên được một khoảng kha khá, hắn cắn chặt răng, dùng hai tay nắm lấy hai bên nắp quan tài, dùng hết sức lật ngang.

    Rầm…

    Nắp quan tài nặng nề bị Dương Húc Minh hất bay ra ngoài, nện lên sàn nhà gây nên tiếng vang thật lớn. Ánh trăng lạnh băng chiếu lên người hắn như dát một lớp bạc, hắn chưa bao giờ thấy hạnh phúc như vậy khi lại được nhìn thấy ánh sáng trăng.

    Dương Húc Minh nhảy vọt ra khỏi quan tài, trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn chằm chằm vào bóng đen đang đứng cạnh quan tài. Chính là bóng đen hắn nhìn thấy dưới lầu một, vẫn một kiểu cúi đầu lẳng lặng đứng quay lưng về phía hắn, vẫn vóc dáng gầy yếu mà quỷ dị đó. Nhưng lần này Dương Húc Minh không sợ hãi, hắn cầm nến đỏ lên, giơ đèn pin lao về phía bóng đen.

    - Ép con mẹ mày hả? Có ngon thì ép nữa đi!

    Mặt hắn đỏ bừng nửa vì thiếu dưỡng khí, nửa vì vận động gắng sức quá mức. Nét mặt bởi vì sợ hãi cùng phẫn nộ mà trở nên vặn vẹo méo mó. Khoảng khắc sinh tử khiến tim Dương Húc Minh đập liên hồi như trống trận, hắn lao thẳng tới bóng đen kia, vừa bước vừa điên cuồng chửi rủa:

    - Con mẹ mày, có bản lĩnh thì mày lại xô tao tiếp đi. Chỉ giỏi rình chơi sau lưng thôi hả?

    Nến đỏ bùng cháy chiếu trực tiếp vào bóng đen. Bóng đen vốn im lìm không nhúc nhích giờ này lại vội vàng chạy trốn khỏi ánh sáng của ngọn nến, nó vẫn quay lưng về phía Dương Húc Minh, lướt chạy về phía căn phòng lớn bên cạnh. Dù nó chạy rất nhanh nhưng lại không hề phát ra một chút âm thanh nào.

    Phía sau, Dương Húc Minh như một con mãnh thú cuồng bạo rầm rầm đuổi theo. Hắn mặt mày dữ tợn, giơ cao nến đỏ, điên cuồng đuổi theo bóng đen trước mặt, tiếng bước chân rầm rập vang vọng khắp nhà, phá vỡ màn đêm yên tĩnh.

    - Con mẹ mày có ngon thì đừng chạy! Đứng lại đó cho tao!

    Hắn phẫn nộ đuổi theo bóng đen, xuyên qua căn phòng lớn trống trải, đuổi tới cầu thang thông xuống lầu 1. Bóng đen phía trước vẫn vội vàng chạy trốn, xuyên qua từng bậc thang tối om hướng thẳng xuống dưới lầu.

    Phía sau Dương Húc Minh vẫn đuổi theo như hình với bóng, khuôn mặt phẫn nộ dưới ánh nến u ám chập chờn nhìn nhăn nhó kinh dị còn hơn cả mặt quỷ. Trong hành lang cầu thang vang vọng tiếng rống gào của hắn:

    - Con mẹ mày đứng lại cho tao!

    Nhưng bóng đen cứ như không nghe thấy hắn rít gào, chỉ một mực chạy trốn khỏi vùng ánh sáng nến đỏ phát ra, nó như một u linh lặng im lướt trên từng bậc thang, nhanh chóng chạy xuống đến lầu 1. Lúc này Dương Húc Minh mới chạy qua được một nửa số bậc thang, nhìn thấy bóng đen định chạy trốn vào phòng chính của lầu 1, hắn cắn răng định nhảy luôn từ giữa cầu thang xuống đất.

    Nhưng đúng vào lúc này, từ bên ngoài đột nhiên vang lên một trận ho khan đầy thống khổ.

    "Khụ khụ. . . Hụ khụ khụ khụ khục. . ."

    Tiếng ho xuất hiện đột ngột, quỷ dị trong nháy mắt khiến cho Dương Húc Minh triệt để bình tĩnh lại. Mà bóng đen vừa chuẩn bị bước vào cửa căn phòng giữa, nghe tiếng ho vang lên thì nó liền dừng khựng lại, sau đó chậm rãi xoay người lại, hướng mặt về phía Dương Húc Minh.

    Phía cuối cầu thang vẫn tối om om, Dương Húc Minh nhìn không rõ mặt của đối phương, hắn chần chừ giây lát rồi trực tiếp giơ đèn pin lên, soi thẳng vào bóng đen.

    Dưới ánh đèn pin nhập nhòa, hắn nhìn thấy một gương mặt trắng bệch … Là một người phụ nữ …

    …Thái Xuân Cầm. . .

    Bóng đen này chính là nữ chủ nhân của căn nhà, là mẹ của 2 chị em Tưởng Tiểu Vỹ và Tưởng Hân: Thái Xuân Cầm. Mặc dù khá giống như bức hình người vợ mỉm cười hạnh phúc trong tờ giấy Đăng ký kết hôn, nhưng khuôn mặt Thái Xuân Cầm hiện giờ lại đầy vẻ quỷ dị khủng bố, làn da trắng bệch như vôi, hốc mắt trống rỗng vô hồn, từ hai mắt đang chậm rãi tràn ra 2 dòng máu tươi rồi nhỏ tong tong xuống sàn nhà.

    - Con mẹ nó … Mình thật là đại vận đại cát quá đi … Gặp nguyên gia đình nhà quỷ…

    Dương Húc Minh dừng lại ở giữa cầu thang, đứng không nhúc nhích, trong lòng cảm thấy đắng chát.

    Mà từ ngoài nhà, tiếng ho khan vang lên cảm giác rất gần.

    "Khụ khụ. . . Khụ khụ khụ. . ."

    Tiếng ho khan dồn dập thống khổ, giống như một người bị bệnh viêm phổi nghiêm trọng, ho liên tục rũ rượi như bể gan bể phổi vang lên càng lúc càng gần căn nhà, cùng với tiếng ho là tiếng bước chân chậm rãi cũng càng lúc càng gần.

    Phía ngoài có cái gì đang đi đến đây?

    Dương Húc Minh thâm tâm trầm xuống.

    Hắn đứng im ở đoạn giữa cầu thang, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt với hai hàng huyết lệ, trong lúc nhất thời không biết phải ứng xử như thế nào.

    Mà phía sau lưng Dương Húc Minh, từ phòng để quan tài, tiếng bé gái ri rỉ khóc càng ngày càng gần. Rõ ràng hắn đã chạy ra khỏi phòng, tới cầu thang này, nhưng hắn vẫn cảm giác tiếng khóc kia cứ lượn lờ ngay bên cạnh tai hắn. Cùng với tiếng khóc nỉ non còn có văng vẳng tiếng rít ken két rợn người, tự hồ như móng tay ai đó đang điên cuồng cào xé lên tấm gỗ quan tài.

    Dương Húc Minh trong lòng run lên. Hắn biết đây là tiếng móng tay cào lên vách quan tài. Xác chết cô em trong quan tài đang muốn leo ra ngoài!

    Về phần bà mẹ dưới chân cầu thang vẫn chỉ lẳng lặng đứng im nơi đó, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào hắn, không hề có một cử động gì khác. Dương Húc Minh hoàn toàn có thể lao xuống, lấy nến đỏ đuổi bà ta đi.

    Nhưng chần chờ giây lát, hắn lựa chọn lui lại. Cái bóng đen này đột nhiên chuyển biến hành vi gây cho hắn một loại dự cảm bất tường. Tiếng ho khan từ ngoài vang đến càng làm hắn bất an hơn. Dương Húc Minh quyết định tạm thời tránh lui.

    Hắn nhìn chòng chọc vào gương mặt trắng bệch quỷ dị của bà mẹ ở nơi cuối cầu thang, rồi chậm rãi lui lại. Khi hắn thối lui đến hành lang nhỏ nơi lầu 2, bà mẹ kia vẫn như cũ vô thanh vô tức đứng im nơi đó, ngẩng đầu vô hồn nhìn Dương Húc Minh.

    Dương Húc Minh trợn mắt lên nhìn đối phương giây lát rồi yên lặng thối lui vào trong căn phòng ngủ của 2 chị em nhà họ Tưởng. Hắn nhẹ nhàng kéo cửa khép lại…
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 28: Bóng người bên ngoài

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Trong ánh sáng u ám, Dương Húc Minh thấy căn phòng ngủ của hai chị em Tiểu Vũ vẫn duy trì bộ dáng nguyên bản, quyển nhật ký vẫn nằm yên lặng trên bàn học, hết thảy đều giống như lúc hắn rời đi. Không chút do dự, Dương Húc Minh đi đến bên cửa sổ, hắn cất bước hết sức nhẹ nhàng, cố gắng không phát ra tiếng động.

    Đứng sau cửa sổ, Dương Húc Minh lặng lẽ nhìn ra ngoài xuyên qua lớp kính mờ đục, ngọn núi hoang phía ngoài một màu đen thăm thẳm như một con quái vật khổng lồ đang há mồm muốn cắn nuốt hết thảy mọi thứ. Căn nhà màu đỏ giống như con thuyền nhỏ phiêu lãng trên biển rộng đen ngòm, những ngọn sóng bóng đêm thâm trầm khủng bố, chập chờn chồm lên như muốn nhấn chìm hoàn toàn tất cả vào bóng tối vô tận.

    Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một bóng người trắng bệch lẳng lặng đứng trước cửa căn nhà màu đỏ. Nó quay lưng về phía Dương Húc Minh nên hắn không thấy rõ khuôn mặt, nhưng nhìn phía sau giống như một người bị suy dinh dưỡng với bộ dáng gầy gò quá mức. Thỉnh thoảng cái bóng trắng bệch này co gập người lại phát ra một trận ho khan thống khổ.

    Thì ra tiếng ho khan lúc nãy chính là của nó phát ra. Dưới ánh trăng, nó chậm rãi bước tới chậu than trước cổng, sau đó ngồi xổm xuống. Nó chậm rãi thò hai bàn tay trắng bợt vào trong chậu than, tựa hồ như tìm kiếm thứ gì trong đó.

    Nó mò mẫm tìm kiếm một hồi nhưng chỉ lấy ra được chút tro giấy đã đốt thành than đen.

    "Khụ khụ khụ. . . Hụ khụ khụ khụ. . ."

    Bóng người trắng bệch dưới ánh trăng bàng bạc đầy quỷ dị tiếp tục cúi gập người phát ra hàng tràng ho thống khổ. Trong đêm tối tĩnh mịch, tiếng ho khan càng lộ ra vẻ ma quái đáng sợ. Sau khi không tìm được gì trong chậu than, bóng trắng chậm rãi rời đi. Nhưng nó không đi về hướng cửa chính căn nhà mà lại đi đến phía mặt sau, lặng lẽ biến mất ở lối rẽ bên hông nhà.

    Thấy cảnh này, mặt Dương Húc Minh dài ra ngốc trệ, bóng trắng này là cô chị Tưởng Tiểu Vũ hay sao? Vì sao nó không vào nhà mà đi lòng vòng phía ngoài làm gì? Chẳng lẽ nó đang dự định tuần tra xung quanh, chặn phá tất cả mọi con đường trốn thoát của hắn?

    Trong lòng Dương Húc Minh cảm giác bất an trỗi dậy mãnh liệt, mà tiếng cô gái nhỏ khóc lóc ở phòng bên cạnh càng lúc càng rõ bên tai. Tiếng khóc bi thảm thê lương tựa như cuống họng bị cào rách nát, mỗi lúc một khàn đặc lại khiến hắn nổi hết da gà khắp toàn thân.

    Sao lại có loại tiếng khóc dọa người đến như vậy chứ?

    Đồng thời hắn cảm giác trong không khí nhiệt độ như đang dần dần giảm xuống. Vì sao mấy con quỷ cứ xuất hiện là nhiệt độ lại trở nên lạnh buốt vậy chứ? Chúng nó là tủ lạnh di động hay sao?

    Không do dự, Dương Húc Minh rời khỏi cửa sổ, trốn vào trong cái tủ quần áo cũ nát, bởi cả phòng này chỉ có duy nhất chỗ này có thể trốn được.

    Trong tủ, quần áo ba năm không ai mặc toát ra mùi nấm mốc nhàn nhạt, nhưng nếu so với mùi hôi thối càng lúc càng nồng nặc bên ngoài kia thì mùi mốc này vẫn còn thơm tho chán!

    Dương Húc Minh co rúm thân thể cố gắng chui vào trong cái tủ quần áo thấp bé, rồi lặng lẽ khép cửa tủ lại. Hắn dự định trốn trong đây chờ đợi thêm chút nữa. Hiện tại ở phía ngoài nhà có một con lệ quỷ đang đi dạo mát, trong nhà có thêm 2 con nữa, như vậy tối thiểu vẫn còn 1 con chưa từng xuất hiện, đó là ông bố tên gọi Tưởng Vận kia.

    So với chị em Tưởng Tiểu Vỹ, Tưởng Hân cùng bóng đen bà mẹ Xuân Cầm đã gặp trước đó thì ông bố Tưởng Vận một mực chưa xuất hiện khiến Dương Húc Minh rất không thoải mái. Đến giờ phút này thì ổng cũng nên ra mặt đi là được rồi, chứ chờ đợi gì nữa mà còn lẩn trốn hắn. Rõ ràng là năm đó mất tích tới 4 người chứ không phải 3.

    Dương Húc Minh tạm thời không dám hành động thiếu suy nghĩ. Chủ yếu là phía ngoài nhà còn bóng trắng đang lượn lờ, nhìn qua thì 90% là cô chị Tiểu Vỹ đã chết. Khiến cho kế hoạch nhảy qua cửa sổ lúc đầu của hắn coi như dập tắt từ trong trứng nước, bởi nhảy ra ngoài cũng gặp quỷ, mà lại có lẽ là con lệ quỷ kinh khủng nhất nơi này.

    Trong tủ, Dương Húc Minh chần chờ hai giây rồi móc ra Sinh Tử Lục. Hắn bật đèn pin lên soi, dòng chữ trên Sinh Tử Lục vẫn như cũ là “Đôi giày thêu màu đỏ”, cũng chưa có đầu mối mới.

    Dương Húc Minh cảm thấy đau đầu, đôi giày thêu màu đỏ đến cùng là đang ở đâu? Không có trong quan tài của Hân Nhi, không có trên chân của bóng đen bà mẹ, có lẽ nào lại đang mang trên chân cô chị Tiểu Vũ? Thế nhưng ở bên ngoài tối mò chỉ có chút ánh trăng mờ mịt như vậy, hắn cũng không thể nhìn rõ được bóng trắng đó đang mang giày gì.

    - Đệch mợ nó…. Chẳng lẽ ông trời muốn ta chết?

    Dương Húc Minh cất Sinh Tử Lục vào túi, co rúm trốn trong tủ, càng nghĩ càng thấy bế tắc, tiến thoái lưỡng nan. Cả nhà này hắn đã lần mò lật hết lên để tìm mà vẫn không thấy đôi giày thêu đâu. Có lẽ phải nhanh chóng trốn thoát khỏi nơi này, trong lúc nến đỏ còn có tác dụng, trực tiếp lao ra thoát xa nơi đây?

    Đúng lúc này, tiếng khóc biến mất.

    Tiếng trẻ con khóc ri rỉ vẫn một mực quanh quẩn trong phòng nãy giờ, bỗng nhiên biến mất không hề có chút dấu hiệu báo trước. Cả căn nhà lần nữa lâm vào trạng thái tĩnh mịch quỷ dị.

    Tiếng khóc biến mất đột ngột như thế làm Dương Húc Minh trong lòng rớt bộp một cái.

    Hắn trốn trong tủ, cảm giác mùi thối trong không khí càng lúc càng nồng đậm. Ngay sau đó, phía căn phòng để quan tài vang lên tiếng bước chân, tiếng chân rất nhẹ tựa hồ là tiếng chân của trẻ nhỏ.

    Tiếng bước chân cách Dương Húc Minh càng lúc càng gần, hắn vội vàng tắt đèn pin, giơ lên nến đỏ, nhìn chòng chọc vào khe cửa tủ. Cái tủ quần áo nơi hắn trốn dựa vào tường, cửa tủ vừa vặn nhìn ra cửa phòng ngủ. Xuyên qua khe hở, Dương Húc Minh có thể nhìn thấy phía đối diện là cánh cửa sơn màu đỏ, ánh trăng hắt lên tạo cảm giác như cánh cửa tắm trong máu đỏ thẫm.

    Tiếng chân loẹt quẹt vang vọng quanh quẩn trong căn phòng yên tĩnh, càng lúc càng gần…

    …Càng lúc càng gần…

    Cuối cùng, tiếng bước chân dừng ở ngay ngoài cửa phòng ngủ.

    Trong bóng tối, Dương Húc Minh có thể nghe được tiếng tim mình đập thình thịch nhanh dần từng nhịp như vận động viên đang tăng tốc.

    Thình thịch …. Thình thịch … Thình thịch…

    Mà ngoài cửa phòng ngủ vẫn lặng yên không một tiếng động, tựa như cô bé kia đã rời đi từ lúc nào.

    Nhưng chỉ trong chốc lát, cánh cửa đã bị đẩy ra.

    …Kẹt… kẹt… kẹt…

    Cánh cửa chuyển động chậm rãi mở ra, một bóng đen nhỏ bé từ trong bóng tối đi vào.

    Nó đi vào căn phòng ngủ này.

    Xuyên qua khe hở trên tủ, Dương Húc Minh nhìn thấy bóng đen kia đang đứng lặng yên ở cửa phòng, mặc dù không nhìn rõ khuôn mặt của bóng đen này, nhưng dựa vào hình dáng và chiều cao thì hắn hoàn toàn chắc chắn đây là cô bé em Tưởng Hân mới chui ra từ trong quan tài kia.

    - Nó tới phòng này làm cái gì?

    Dương Húc Minh cảm thấy khẩn trương.

    - Chẳng lẽ nó biết mình ở đây?

    Hắn gắt gao nắm chặt nến đỏ trong tay, Dương Húc Minh trừng mắt nhìn chằm chằm vào bóng đen đang đứng lẳng lặng ở cửa phòng…
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 29: Vì sao anh còn chưa về?

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Trong bóng đêm im ắng tĩnh mịch, bóng đen nho nhỏ chậm rãi bước tới trước một bước, vừa đúng chỗ ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu chếch vào, nhờ ánh trăng lạnh lẽo, Dương Húc Minh rốt cuộc nhìn thấy vóc dáng cơ bản của bóng đen.

    Đúng là một cô bé gái, cao đại khái chừng một mét, thân hình nhỏ bé yếu đuối. Ánh trăng lấp loáng soi rõ hơn vào cô bé, trong nháy mắt, Dương Húc Minh thấy tim như thắt lại.

    Đây là một cái xác chết đang thối rữa.

    Không sai, chính là một cái xác hư thối. Không phải là bóng trắng quỷ dị, cũng không phải bé gái xinh xắn đáng yêu, mà đang đi vào phòng chỉ vẻn vẹn là một một cái xác thối rữa.

    Dưới ánh trăng u ám, xác chết nho nhỏ từ từ tiến tới. Chân trái của nó đã hoàn toàn thối rữa, lộ ra xương cốt trắng bệch, phía trên chân trái còn chút ít thịt treo lủng lẳng, theo từng bước đi của nó, những miếng da thịt rữa lắc lư như muốn rơi ra, phần dưới chỉ có xương trắng thì bất lực kéo lết trên mặt đất.

    Ngược lại bên chân phải của nó thì vẫn còn duy trì nguyên vẹn hình dáng, cũng chưa có bị thối nát. Phần nửa người trên của nó vẹo vọ méo xệch, chỗ bả vai tiếp nối với nửa lồng ngực đã hư thối, quần áo rách nát lộ ra những dải xương sườn dài nhỏ cong vẹo.

    Về phần hai tay của xác chết thì lại càng thê thảm, tựa hồ như đây là phần đầu tiên bị thối rữa, toàn bộ trên bàn tay không còn tí thịt nào, xương tay lòi toàn bộ ra ngoài, chỗ đen chỗ trắng, dưới ánh trăng tạo nên một màu loang lổ buồn nôn. Chỗ cẳng tay cũng như vậy, chỉ có xương cốt trụi lủi, đến tận phần cánh tay sát vai mới có chút ít thịt nhão treo lắc lư.

    Đập vào mắt Dương Húc Minh là hai bàn tay của cô bé, bàn tay nhỏ xíu chỉ còn lại xương cốt, nhưng những xương ngón tay tất cả đều vặn vẹo biến dạng, tựa hồ như khi còn sống bị ai đó dùng búa đập nát. Nhìn thấy những ngón tay biến dạng này, hắn nghĩ đến hình ảnh lúc nằm trong quan tài. Một cô bé kêu khóc, liều mạng dùng ngón tay cào cấu nắp quan tài muốn ra ngoài, nhưng mười ngón tay đã cào đến gãy nát máu me đầm đìa mà vẫn không có ai tới cứu…

    Dương Húc Minh trầm mặc, mắt vẫn nhìn chăm chú vào cô bé, vì ánh sáng quá ít nên hắn không nhìn thấy rõ mặt cô bé, nhưng cơ thể đã như vậy thì hẳn là trên đầu cũng rất là khủng bố.

    Mùi hôi thối trong không khí cùng với lúc xác chết đi vào phòng lại càng thêm nồng nặc, giống như lúc Dương Húc Minh rơi vào trong cái quan tài kia. Nhưng xác chết nho nhỏ cũng không có đi về hướng tủ quần áo, nó đứng ở cửa nhìn một lát, tựa hồ phát hiện bàn học kia bị xáo trộn, nó nghiêng lệch đầu qua một bên, nhìn quanh quất rồi mới kéo lê thân xác toàn thịt rữa chậm rãi đi ra phía cửa sổ.

    Cô bé bước từng bước chậm chạp, nhẹ nhàng không gây tiếng động lớn, nhưng mỗi một bước đều khiến tim Dương Húc Minh nhảy lên một cái.

    Tiếng bước chân xa dần ra phía cửa sổ, rồi có tiếng cái bàn bị kéo lê trên sàn kèn kẹt.

    Cái xác không có cơ bắp chỉ toàn xương lại có thể di chuyển được cái bàn học? - Dương Húc Minh hơi tò mò nhưng hắn vẫn như cũ không dám manh động, khe hở ở cửa tủ chỉ có thể giúp hắn nhìn thẳng về phía cửa phòng, còn bên cạnh hướng cửa sổ thì hắn không nhìn được. Căn bản không biết cái xác nho nhỏ kia đang làm cái gì.

    Hắn chỉ nghe thấy tiếng kéo lê bàn học từng chút từng chút tựa như xác chết đang gắng hết sức để đẩy cái bàn, tới mấy phút sau, âm thanh kèn kẹt mới ngừng lại, sau đó tiếng bước chân lại vang lên.

    Tiếng chân chậm chạp bước hướng lại phía tủ quần áo. Trong bóng tối, Dương Húc Minh kinh hoảng:

    - Mịa nó phát hiện ra mình rồi hay sao?

    Hắn vô thức nhìn thoáng qua nến đỏ trong tay, nhưng mà nến đỏ cũng không có cháy lên, tựa như tất cả đều bình thường.

    Nhưng bên ngoài, tiếng bước chân như cũ vẫn đang chậm rãi đến gần. Theo tiếng bước chân càng gần, mùi hôi thối bốc ra càng nồng nặc.

    Rốt cục, tiếng bước chân kia dừng lại.

    Dừng ở ngay cạnh tủ quần áo nơi Dương Húc Minh đang ẩn núp.

    Căn phòng âm u đột nhiên lâm vào trạng thái tĩnh mịch một cách quỷ dị. Trong tủ, Dương Húc Minh toàn thân căng cứng, vô thức nín thở.

    Chẳng cần nhìn thì hắn cũng biết xác chết nho nhỏ kia đang đứng ngay ngoài cửa tủ quần áo, cách hắn chỉ một lớp gỗ mỏng. Hắn không biết đối phương có phát hiện ra hắn hay không, nhưng khoảng cách sát rạt như thế, hắn không dám hít thở sợ làm bại lộ bản thân.

    Ngay tại lúc Dương Húc Minh đã nín thở đến đỏ bừng cả khuôn mặt, sắp sửa không chịu được nữa thì tiếng bước chân rốt cục tiếp tục vang lên. Xác chết nho nhỏ kia thoáng lay động, xuất hiện ngay trước khe hở cánh cửa tủ.

    Nhưng nó chỉ là đi ngang qua, cũng không nhìn vào tủ mà trực tiếp đi thẳng ra cửa, tựa hồ như không hề phát hiện ra Dương Húc Minh.

    Nhưng chỉ một thoáng khi xác chết đi ngang qua cửa tủ, Dương Húc Minh thấy được rõ ràng cái đầu của cô bé.

    Đó là một khuôn mặt thối rữa hoàn toàn, lớp da khô đét dán chặt vào xương sọ, da người mất nước co rút nhăn nhúm tựa như vỏ quýt khô. Trong hốc mắt đen như mực, không có mí mắt che chắn nên nhãn cầu hoàn toàn lộ ra trong không khí, tựa như chỉ cần lắc nhẹ đầu là rơi luôn ra ngoài.

    Nhìn thấy hình ảnh kinh khủng vừa đi ngang qua khiếp Dương Húc Minh dậy lên một trận buồn nôn

    Muốn ói.

    Nhưng hắn cố kìm nén thậm chí không dám thở mạnh, vểnh tai lên lắng nghe, tiếng bước chân bên ngoài đi một vòng trong phòng, thậm chí đi vào trong gian trong nơi phơi bắp ngô, tựa hồ như đang tìm kiếm cái gì. Cuối cùng xác chết nho nhỏ lần nữa xuất hiện trong tầm mắt Dương Húc Minh.

    Nó lắc lư một vòng, không tìm thấy cái gì, cuối cùng đi ra cửa phòng ngủ, đưa tay kéo cửa.

    Rời đi.

    Theo cánh cửa chậm rãi khép lại, xác chết nho nhỏ kia cũng biến mất khỏi tầm mắt Dương Húc Minh. Hắn thở phào ra một hơi. Mùi thối trong không khí tựa hồ phai nhạt đi một chút. Căn phòng lần nữa khôi phục trạng thái im ắng tĩnh mịch quỷ dị.

    Sau đó. . .

    "Mặc ta mất ba ngàn năm để trưởng thành, lang thang trong nhân thế ..."

    Bất ngờ chuông điện thoại của Dương Húc Minh trong túi hắn reo vang, hắn bị dọa nhảy dựng, vội vàng móc điện thoại ra bấm như điên vào nút tắt chuông.

    Hắn thề rằng đây là lần đầu tiên trong đời hắn tắt chuông điện thoại nhanh như vậy. Tiếng chuông vang lên dọa hắn hồn bay phách lạc.

    Sau khi cúp điện thoại, Dương Húc Minh căng mắt nhìn chòng chọc vào hướng cửa phòng, bắp thịt cả người căng cứng.

    Cứ như thế trôi qua hồi lâu, phía ngoài căn phòng vẫn yên tĩnh im ắng như cũ, cũng không có bất kỳ tiếng bước chân đi tới gần nơi này, Dương Húc Minh lúc này mới thở dài một hơi.

    May quá con lệ quỷ kia không quay lại!

    Bình tĩnh trở lại, nắm điện thoại trong tay, Dương Húc Minh đột nhiên ý thức được điều không đúng. Điện thoại này hắn đã để ở ngoài trước khi bước vào căn nhà màu đỏ cơ mà, vì sao bây giờ đột nhiên lại nằm trong túi hắn?

    Đứng trong tủ gỗ chật hẹp, Dương Húc Minh chần chờ giây lát rồi cẩn thận mở điện thoại ra. Hắn phát hiện vừa rồi tiếng chuông báo cuộc gọi vang lên, nhưng hắn không thấy cuộc gọi nhỡ.

    Trong điện thoại chỉ có một tin nhắn chưa đọc:

    “Vì sao anh chưa trở về? Có phải là đi tìm Tiểu Tư hay không?”

    Người gửi không có, chỉ là một chuỗi mã loằng ngoằng.

    Nhìn thấy tin nhắn này, Dương Húc Minh trong nháy mắt trở nên ngốc trệ.

    Bây giờ… bây giờ nên phải làm như thế nào? Cái tin nhắn này trả lời hay là không?


     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 30: Xác chết

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Trong tủ quần áo, khuôn mặt Dương Húc Minh đờ đẫn nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại di động, hắn đã không còn băn khoăn thắc mắc vì sao điện thoại hắn đã để ở bên ngoài trước khi vào nhà này nhưng mà giờ lại tự động nằm trong túi quần, hắn cũng chẳng xoắn xuýt tại sao chuông điện thoại báo cuộc gọi đến nhưng lúc mở ra chỉ có mỗi tin nhắn, dù chuông báo tin nhắn trong máy hắn vốn chỉ cài đặt là 1 tiếng bíp.

    Thắc mắc nữa thì lại thành thằng ngu mất rồi, có ngu mới đi tìm quỷ mà thắc mắc...

    . . . Nhưng mà dù là biết như vậy, nhưng bây giờ tin nhắn này hắn định trả lời lại hay là không đây? Dương Húc Minh bối rối không cách nào quyết định được.

    Trong phút chốc hắn tựa hồ trở lại thời điểm hắn mới bắt đầu yêu Lý Tử, lúc đó hắn cũng hay cầm điện thoại, nhìn chăm chăm vào tin nhắn Lý Tử gửi đến, bối rối không biết trả lời cô ấy như thế nào cho phải.

    Loại cảm giác quen thuộc này khiến hắn chẳng thấy vui chút nào, cuối cùng hắn hít một hơi thật sau, ngón tay run run bấm điện thoại:

    - Chờ chút xíu anh về liền đây!

    Rồi hắn bấm Gửi đi ...

    ... Gửi đi thất bại!

    Rất hiển nhiên, làm gì có số điện thoại người gửi để cho hắn gửi trả lời được, người sống bình thường cũng không thể nhắn tin mà không để lại số điện thoại huống gì ở đây chỉ là một mớ ký tự loằng ngoằng loạn xạ.

    Trong tủ Dương Húc Minh lẩm bẩm:

    - Không phải là anh không trả lời tin nhắn nha, căn bản là không gửi được tin nhắn đi đây này!

    Nhìn nhìn tin nhắn trong điện thoại di động, hắn đột nhiên không dám về nhà, thật sự là không dám về nhà. Lần này mà về thì chắc là nến đỏ cũng chẳng bảo vệ được hắn nữa!

    Dương Húc Minh móc Sinh Tử Lục ra định hỏi một chút, lại phát hiện trang sách thứ 3 vẫn như cũ tràn ngập nội dung "Đôi giày thêu màu đỏ", không có chỗ cho hắn viết thêm câu hỏi.

    Quả nhiên quyển sách rách nát này không thể trông cậy vào nó được...

    Hắn cất điện thoại và Sinh Tử Lục vào túi, núp trong tủ quần áo, mặt mày nhăn nhó tính toán. Tiếp theo nên làm gì đây? Ban đầu tưởng rằng đến căn nhà đỏ là có thể tìm được con đường sống sót, ai dè đôi giày thêu không tìm được, đã thế còn chọc giận nguyên một bầy quỷ trong nhà!

    Sớm biết vậy thì đi mua chục cân thuốc nổ TNT đem nổ tung căn nhà này lên cho rồi.

    Hiện tại Dương Húc Minh lâm vào hoàn cảnh bế tắc, tiến thối lưỡng nan. Toàn bộ căn nhà này hắn đã tìm kĩ khắp một vòng, căn bản không thấy bóng dáng đôi giày thêu màu đỏ ở đâu, ngược lại bị ba con quỷ lùa cho trốn chui trốn nhủi trong tủ quần áo.

    Hơn nữa con lệ quỷ kinh khủng ở nhà hắn tựa hồ đã chết thành quỷ rồi vẫn không bỏ được thói ghen tuông, giờ này đang nghi ngờ hắn đi ra ngoài tìm Tiểu Tư. Lý Tử ơi là Lý Tử, Tiểu Tư đã biến thành xác chết, toàn thân cứng đơ xám ngoét, hắn cũng không có khẩu vị mặn như vậy, đi nổi hứng tình với cả xác chết, nếu bắt buộc hắn phải ân ân ái ái với xác chết thì thà treo cổ hắn đi cho hắn được thống khoái!

    Trong không khí, mùi hôi thối chợt trở nên nồng nặc, giống như bốc lên từ ngay bên cạnh Dương Húc Minh khiến hắn đang trầm tư suy nghĩ bỗng giật mình ý thức được có chuyện không ổn.

    Đúng là lúc chuông điện thoại di động kêu lên thì bên ngoài cửa phòng không thấy âm thanh truyền tới, cái xác chết nho nhỏ kia cũng không quay trở lại. Nhưng từ lúc đó đến giờ cũng không thấy có thêm âm thanh gì khác vang lên.

    Tiếng bước chân của nó kể từ khi chuông điện thoại kêu thì đã hoàn toàn biến mất. Rõ ràng trước đó dù cách mấy căn phòng, Dương Húc Minh đều có thể nghe rõ được tiếng chân của nó đi qua đi lại. Vì sao hiện tại cả nhà lại im lìm không có chút âm thanh gì?

    Chẳng lẽ xác chết cô bé kia chui vào lại trong quan tài đi ngủ mất rồi?

    Hay là nó. . .

    Dương Húc Minh nuốt một ngụm nước bọt, cúi đầu nhìn nến đỏ đang cầm trong tay.

    May quá, nến đỏ không có thiêu đốt.

    Thế nhưng mùi hôi thối cứ tiếp tục càng lúc càng nồng nặc, chính xác là rất gần Dương Húc Minh, tựa như ngay sát bên cạnh hắn.

    Chẳng lẽ xác chết kia đã quay trở lại đây trong lúc hắn không để ý?

    Trong bóng tối, Dương Húc Minh đứng yên trầm mặc như pho tượng một hồi lâu. Bỗng từ bên ngoài vang đến từng tràng ho khan thống khổ.

    "Khụ khụ. . . Hụ khụ khụ khụ. . . Hụ khụ khụ khụ. . ."

    Tiếng ho khan vang lên từ xa xa rồi kéo lại gần, càng lúc càng gần đến khi tới khu vực ngay phía sau Dương Húc Minh thì chợt dừng lại, sau đó thì không di chuyển nữa, đứng yên một chỗ sau lưng hắn mà liên tục ho rũ rượi.

    Tựa hồ bóng trắng sau khi lượn lờ quanh ngôi nhà thì đã dừng lại dưới sân, ngửa đầu nhìn vào lưng Dương Húc Minh đang trốn trong tủ trên lầu 2. Rõ ràng con lệ quỷ bên ngoài đã biết hắn trốn ở đây, sắp sửa đi vào nhà leo lên lầu 2 vào phòng ngủ tìm hắn!

    Dương Húc Minh dựng đứng hết tóc gáy, hắn không tiếp tục chần chờ nữa mà đẩy mở cửa tủ bước ra ngoài, tay giơ cao nến đỏ nhìn một vòng xung quanh.

    Trong phòng ngủ ánh sáng mập mờ u ám, mọi thứ vẫn giữ nguyên bộ dáng ban đầu, hoàn toàn trống rỗng, Dương Húc Minh không nhìn thấy bất kỳ bóng đen hay xác chết nào, chỉ có duy nhất cái bàn học bị hắn dịch chuyển trước đó bây giờ đã quay trở về vị trí cũ sát bên cửa sổ.

    Dương Húc Minh đứng ở nơi đó, trầm mặc mấy giây, rồi chầm chậm quay đầu ngước nhìn lên trên.

    Trên tủ quần áo cũ nát hắn vừa trốn, một bóng đen nhỏ bé đang ngồi xổm trên đó, một xác chết thối rữa, hai hốc mắt chỉ còn lại 1 bên nhãn cầu đang nhìn chằm chằm vào hắn.

    ". . ."

    ". . ."

    Trong phòng yên tĩnh đến nghẹt thở, có thể nghe thấy tiếng tim Dương Húc Minh đập thình thịch từng nhịp tăng dần.

    Sau đó, nến đỏ bùng cháy lên. Ánh sáng lập loè chiếu sáng khuôn mặt Dương Húc Minh đang xám ngoét, hắn nhìn chòng chọc vào xác chết trẻ con ngồi trên nóc tủ, không biết nói gì.

    Thứ này trở về lúc nào mà âm thầm ngồi ngay trên đầu chỗ hắn trốn?

    Trong phòng thời gian dường như ngưng lại, im lặng giằng co, mùi hôi thối vẫn càng lúc càng nồng nặc.

    Dương Húc Minh đột nhiên cảm giác như thấy điều gì đó quen quen. Rõ ràng căn phòng này vô cùng trống trải, nhưng hắn lại có cảm giác ngột ngạt như bị nhốt trong một hộp kín thiếu dưỡng khí, không khí càng lúc càng đặc lại, ngực bị đè ép khó thở.

    Giống như lúc hắn bị nhốt cứng ở trong quan tài kia.

    Sắc mặt Dương Húc Minh trắng bệch khó coi bởi tình huống đột ngột biến chuyển một cách quỷ dị, nến đỏ trong tay hắn vẫn lay lắt thiêu đốt như liên tục cảnh báo hắn đang gặp nguy hiểm.

    Nhưng trên nóc tủ, xác chết nhỏ bé kia vẫn ngồi xổm bất động, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Húc Minh, ngoài ra không hề có động tác nào khác.

    Bên ngoài sân, tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên, nhưng cũng vẫn ở yên chỗ cũ không có di động đi nơi khác.

    Hết thảy nhìn có vẻ như không có gì nguy hiểm.

    Nhưng Dương Húc Minh lại cảm thấy càng ngày càng tức ngực khó thở, không khí xung quanh đặc quánh lại hôi thối như hun ngạt buồng phổi của hắn.

    Hắn giơ nến đỏ, cơ bắp toàn thân căng cứng bước từng bước lui về phía sau, cuối cùng lui đến bên cạnh cửa phòng.

    Dương Húc Minh đặt tay nhẹ nhàng lên chốt cửa.

    Trên nóc tủ, xác chết vẫn như cũ nhìn trừng trừng lấy hắn, không có hành động gì.

    Dương Húc Minh cắn chặt răng, dùng sức kéo mạnh chốt cửa…

    . . . Không mở được…

    Cánh cửa lúc nãy hắn vẫn mở ra mở vào bây giờ lại như dính liền cùng với vách tường xung quanh, căn bản kéo không ra.

    Lại tiếp tục như bị nhốt trong quan tài kín, không có lối thoát, không có dưỡng khí để thở.

    …Quan tài. . .

    Dương Húc Minh nhìn chăm chú vào xác chết nho nhỏ vẫn ngồi xổm trên nóc tủ, cuối cùng cũng phát hiện ra ý đồ của nó…
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)