Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    315,915
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 21: Hôi thối nồng nặc

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Gia đình 4 nhân khẩu, bố là Tưởng Vận, mẹ là Thái Xuân Cầm, 2 con gái bé cô lớn 13 tuổi, cô bé 6 tuổi. Hai cô con gái đều là học sinh của trường tiểu học lúc chiều Dương Húc Minh đi ngang qua, hoặc tối thiểu cô bé em Tưởng Hân là học sinh nơi đó.

    Bốn năm trước, ông bố bị thương ở công trường, phải phẫu thuật cắt bỏ chân, tiêu tốn một số tiền lớn.

    Cho nên căn nhà này trên lầu 2 vẫn chưa xây xong, không có tiền trang trí hoàn thiện.

    Nhưng vì sao cả gia đình này mất tích vào 3 năm trước thì Dương Húc Minh vẫn chưa tìm được nguyên nhân.

    Hắn lật hết ga giường, tìm kiếm kỹ một lần nhưng không phát hiện được thêm manh mối nào khác.

    Dương Húc Minh chuyển sang tìm kiếm ở những nơi khác. Hắn mở tủ đầu giường ra, phát hiện bên trong có một bao băng vệ sinh chưa dùng hết, ngoài ra không còn gì.

    Dương Húc Minh liếc mắt nhìn khắp phòng, dừng lại ở cái rương nơi góc tường. Hắn đi tới, phát hiện rương này không khóa, phía trên phủ đầy bụi bặm.

    Dương Húc Minh để tay lên rương gỗ, định mở ra thì bỗng hắn chần chờ rụt tay lại.

    - Vạn nhất trong rương có thứ gì đột ngột nhảy ra thì sao?

    Trong mấy phim kinh dị toàn là những cảnh như này đấy thôi.

    Thế là, Dương Húc Minh ngậm đèn pin vào miệng, tay phải giơ nến đỏ, tay trái chậm rãi đặt ở trên cái rương.

    Hắn nhẹ nhàng hé nắp rương ra…. Không có động tĩnh gì…

    Trong phòng ngủ tăm tối tĩnh mịch, hắn có thể nghe được tiếng tim mình đang đập dồn dập.

    May mà nến đỏ trong tay Dương Húc Minh cũng không có cháy lên. Hắn hít một hơi, đem nắp rương nhấc cả lên.

    Dưới ánh đèn pin, hắn nhìn rõ những đồ đạc trong rương. Tất cả toàn là quần áo.

    Nhưng hai mắt Dương Húc Minh chợt tỏa sáng, có khi nào đôi giày thêu màu đỏ nằm trong cái rương quần áo này?

    Hắn để nến đỏ xuống bên cạnh, giơ đèn pin bắt đầu lục lọi tìm kiếm trong rương.

    Nhưng mà kiếm nửa ngày, trừ những quần áo cũ bốc mùi ẩm mốc ra, hắn chỉ tìm được hai đôi giày vải đế nhựa, không thấy giày thêu màu đỏ ở đâu.

    Ngược lại là giữa mớ quần áo lộn xộn, hắn thấy một quyển sách cũ kỹ được in lậu chất lượng kém.

    Tên sách là “Cô giáo Thảo”.

    Dương Húc Minh mở ra đọc vài trang, trợn mắt lên.

    Ông chủ nhà này mặc dù đã bị cụt hai chân mà vẫn còn mua ba cái thể loại sách đồi trụy này về đọc. Ái dà dà!

    Bỏ quyển sách kinh điển vào lại trong rương, Dương Húc Minh đậy nắp, đứng dậy rời đi.

    Hắn có chút thất vọng. Rõ ràng đôi giày thêu không có ở lầu 1.

    Nhưng lầu 2 từ ngoài nhìn vào thì như kiểu vừa xây thô xong, chẳng lẽ đôi giày lại nằm trên đó hay sao?

    Lầu hai hẳn là phòng ngủ của hai cô con gái.

    Sinh Tử Lục nhắc đến đôi giày thêu màu đỏ, chắc là giày của một trong hai cô bé này. Như vậy cũng có khả năng cao là đôi giày đang nằm trên lầu 2.

    Dương Húc Minh giơ nến đỏ và đèn pin, rời khỏi buồng ngủ. Hắn không có dừng lại ở gian phòng ngoài mà trực tiếp đi ra, trở lại chỗ cánh cửa nơi có cầu thang lên lầu 2.

    Đến chỗ này, Dương Húc Minh lại lần nữa ngửi thấy mùi hôi thối kia, cảm giác như mùi thối càng lúc càng nồng nặc.

    Nhưng so với mùi thối không biết từ đâu này, Dương Húc Minh càng kinh ngạc hơn khi nhìn cánh cửa đi sang bên phòng khách.

    Cánh cửa đã bị hắn chốt khóa kĩ, bây giờ đang im lặng mở ra toang hoác.

    Đứng ở nơi này, nhìn xuyên qua căn phòng chính, Dương Húc Minh thậm chí có thể nhìn thấy bàn ăn bên phòng khách đối diện.

    Dương Húc Minh cảm thấy da gà toàn thân đồng loại nổi lên.

    Cửa này không phải chính mình đã khóa trái rồi sao? Sao giờ lại mở ra rồi?

    Là cái bóng đen trong phòng khách đã mở cửa?

    Nhưng vì sao hắn không hề nghe được bất kỳ tiếng động nào? Lúc hắn đóng cánh cửa này thì tiếng ken két vang lên rất to và rõ trong đêm cơ mà!

    Dương Húc Minh nhìn chòng chọc vào cánh cửa đang mở rộng, nhưng hắn không thấy bóng đen kia xuất hiện.

    Bóng đen liệu còn đang ở trong phòng khách?

    Hay là nó… nó đã sang tới bên đây rồi???

    Dương Húc Minh bỗng dưng cảm thấy bóng tối xung quanh hắn trở nên đặc quánh và kinh khủng. Tựa hồ bốn phương tám hướng trong từng góc tối lúc nào cũng có thể xông ra một bóng đen quỷ dị, nhảy chồm lên lưng hắn…

    Trong trầm mặc, Dương Húc Minh nuốt ực một ngụm nước bọt, không một tiếng động từ từ đi đến chỗ thang lên lầu.

    Hắn ép lưng sát vào vách tường.

    Bóng đen kia chỉ cần không đưa lưng về phía nó thì sẽ không có việc gì, Dương Húc Minh dán lưng vào tường bước ngang, con hàng kia hẳn không có khả năng lao ra từ trong bức tường!

    Mặc dù hành động kiểu cua bò sát tường này nhìn có vẻ ngu xuẩn, nhưng hắn không có biện pháp nào tốt hơn.

    Hắn cũng không phải con ruồi có tầm mắt 360 độ - không góc chết. Kiểu gì thì cũng có một hướng hắn không thể nhìn thấy.

    Dương Húc Minh chỉ còn cách đem điểm mù giao cho vách tường. Nếu như bóng đen kia còn có thể xuyên tường, vậy thì hắn cũng đành bó tay chịu thua!

    Tay giơ nến đỏ, lưng dựa vách tường, Dương Húc Minh chậm rãi bước từng bước lên bậc thang.

    Bóng tối từ bốn phương tám hướng bao trùm lấy Dương Húc Minh, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng hắn. Dù cho đèn pin của hắn có sáng đến cỡ nào cũng chỉ có thể chiếu sáng một mảnh nhỏ trong đêm đen dày đặc này, chứ đừng nói đến đèn pin của hắn căn bản là loại cùi bắp tù mù chẳng sáng được bao nhiêu.

    Trong không khí, mùi hôi thối càng ngày càng đậm. Giống như Dương Húc Minh càng đến gần lầu hai thì mùi thối càng nồng nặc.

    Hắn vẫn dán lưng vào tường đi ngang lên từng bậc thang, rốt cục hắn cũng đi đến cuối thang lầu, đây là một cái hành lang nhỏ, kẹp giữa hai cánh cửa.

    Hai cánh cửa này một cái sơn đỏ, cái kia thì vẫn còn nguyên màu gỗ thô ố vàng.

    Mùi hôi thối nồng nặc tựa như từ sau cánh cửa không được sơn bốc ra.

    Trong bóng tối, Dương Húc Minh chần chờ một chút, quyết định đi vào căn phòng có cánh cửa sơn đỏ xem trước.

    Căn phòng cánh cửa không sơn có mùi hôi thối như vậy, dù đần độn cũng biết bên trong là có vấn đề. Loại khu vực nguy hiểm kinh dị này hắn chọn để thám hiểm sau cùng.

    Dương Húc Minh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sơn màu đỏ ra.

    Ánh đèn pin chiếu vào trong, hiện ra trước mắt hắn là một gian phòng ngủ.

    Trong phòng chỉ có một cái giường lớn dựa sát vào tường, phía trên treo tấm màn trắng vô cùng dơ bẩn.

    So với căn phòng ngủ dưới lầu của bố mẹ, đồ đạc trong phòng này có điểm khác biệt.

    Có một cái tủ quần áo nhỏ khá cũ kỹ, không biết là có phải mua từ chợ đồ cũ hay là do sử dụng quá lâu, lớp sơn mặt ngoài đã bong tróc rơi rụng gần hết.

    Đồng thời nơi này còn có cửa sổ.

    Ánh trăng chiếu vào qua cửa sổ, khiến căn phòng ngủ trở nên lung linh mờ ảo, càng thêm vẻ huyễn hoặc đáng sợ.

    Đứng trước cửa phòng, Dương Húc Minh chợt thấy xoắn xuýt. Cái này cũng không thích hợp cho lắm. Đúng ra trong phòng có thêm ánh sáng thì hắn phải an tâm hơn mới đúng, vì sao hắn lại thấy càng sợ hãi thêm?

    Nhưng nghĩ đến bóng đen đang lẩn lút trong đêm phía sau lưng, Dương Húc Minh không dám trì hoãn, vội vàng tiến vào trong phòng ngủ, sau đó khép cửa lại.

    Dựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, Dương Húc Minh đến giờ mới tìm được chút cảm giác an toàn.

    Hắn tiếp tục quan sát phòng ngủ trước mặt.

    Đây hẳn là phòng ngủ của hai chị em.

    Trên vách tường dán một vài hình vẽ hoạt hình, mặc dù cũng được quét vôi trắng giống dưới lầu, nhưng hai cô bé đã đem căn phòng ngủ bố trí lại rất ấm áp. Những bức vẽ hoạt hình thủ công dù được chế tác vụng về nhưng cũng tô điểm cho bức tường trắng trở nên đáng yêu hơn.
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    315,915
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 22: Nhật ký

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dương Húc Minh đứng trong phòng nhìn quanh quẩn một lát, sau đó hắn quyết định kiểm tra cái giường trước, cái giường này cùng một kiểu với giường trong phòng ngủ bố mẹ ở dưới lầu 1, trên giường có một cái chăn màu hồng nhạt

    Mặc dù chăn màn lâu ngày dơ bẩn và bốc mùi nấm mốc, nhưng quả thật đúng là giường của bé gái, trên giường có hai cái gối, dưới gầm giường là vài ba đôi giày nữ.

    Giày?

    Dương Húc Minh vội vàng cúi đầu ngó xuống, hắn thất vọng phát hiện đây cũng không phải là giày thêu màu đỏ mà hắn muốn tìm, chỉ là hai đôi giày thông thường của các em bé gái, một đôi lớn, một đôi nhỏ, vậy là cả 2 chị em đều để giày ở nơi này.

    Hẳn là hai chị em ngủ cùng với nhau ở trong phòng?

    Dương Húc Minh tìm kiếm trên giường một lúc, lật tung hết cả ga giường mốc meo, lôi cả vỏ chăn màn ra nhưng cũng không tìm được cái gì.

    Dưới gầm giường cũng trống trơn.

    Dương Húc Minh chưa từ bỏ ý định, hắn mở tủ quần áo cạnh giường ra. Hai chị em này không có nhiều quần áo, chỉ có vài bộ mà toàn là rách rưới vá víu đến độ không thể mặc được nữa.

    Trong tủ nhiều nhất là đồng phục học sinh của hai chị em, có cả thảy 4 bộ, hai lớn hai nhỏ, đều là đồng phục của trường tiểu học, lâu ngày đã nhăn nhúm bạc màu.

    Trong tủ quần áo, Dương Húc Minh vẫn không tìm được đôi giày thêu. Nhất thời hắn cảm thấy có chút chán nản.

    Cuối cùng, hắn chuyển mục tiêu đến cái bàn học cạnh cửa sổ. Đây là một cái bàn gỗ đôi thường thấy trong các trường học, có thể ngồi được 2 học sinh, bàn đã xỉn màu cũ nát, hẳn là lấy từ trường học nào đó mang về.

    Trên bàn học đầy chữ viết nguệch ngoạc và những vết khắc, nét chữ cùng vết khắc đủ các thể loại, chắc là của những học sinh trước đây đã từng ngồi học ở cái bàn này.

    Trên bàn có vài cuốn sách, Dương Húc Minh cầm lên thì thấy toàn là sách giáo khoa lớp sáu. Trên nhãn tên ở trang sách đều ghi cùng một nội dung: Tưởng Tiểu Vũ - Lớp 6-1

    Bỏ những quyển sách giáo khoa này xuống, Dương Húc Minh cầm hai cái cặp ở trên bàn lên, hắn mở ra cái cặp nhỏ hơn, bên trong là sách vở của cô em gái, trên nhãn vở còn ghi tên: Tưởng Hân- Lớp 1-2. Chỉ có sách giáo khoa và mấy quyển vở ghi chép, còn có mấy quyển bài tập về nhà, ngoài ra thì không còn thứ gì khác.

    Dương Húc Minh vốn hi vọng tìm thấy trong cặp sách một quyển nhật ký để hắn có thể hiểu rõ hơn một chút về gia đình này, dù sao cô em gái cũng đã vụng trộm viết nhật ký lên tảng đá trong rừng trúc, không chừng còn một quyển nhật ký khác nữa.

    Nhưng sự thật đã chứng minh là học sinh lớp 1 không biết viết nhật ký, nếu không thì cô bé cũng không mang tâm sự của mình viết lên mặt sau tảng đá.

    Dương Húc Minh bỏ cặp sách của Tưởng Hân xuống, hắn cầm cặp của cô chị lên. Trong cặp này nhiều sách hơn của cô em, bên trong nhét đầy sách vở, ngoài sách giáo khoa còn các loại sách bài tập, vở ghi chép, nhưng khiến Dương Húc Minh để ý là giữa những quyển sách giáo khoa có kẹp một quyển sổ ghi chép màu hồng. Đây là một loại sổ ghi chép có ổ khoá thường bán ở các cổng trường, mặc dù loại khoá này là khoá cho trẻ con, Dương Húc Minh có thể dễ dàng mở bằng một cái đầu bút bi, nhưng dù sao cũng là có khoá, chứng tỏ nội dung bên trong quyển sổ này, cô bé chị không muốn để người khác đọc được.

    Có thể nào đây là một quyển nhật ký?

    Dương Húc Minh không quên lời mà Sinh Tử Lục cảnh báo hắn: Biết được càng nhiều thì hi vọng sống sót càng lớn.

    Một quyển nhật ký sẽ giúp hắn hiểu rõ tình huống của người trong nhà này. Hắn mở hộp đựng bút của cô chị ra, lấy một cái ngòi bút, sau đó cẩn thận dùng ngòi bút mở ổ khoá của quyển sổ.

    Quyển sổ nhanh chóng bị Dương Húc Minh mở ra.

    Ở trang đầu tiên không có viết tên hay địa chỉ gì, chỉ có ghi một câu danh ngôn:

    "Cuộc đời như biển lớn, chỉ có người kiên cường mới có thể tới được bờ."

    Nhìn những dòng chữ viết này, Dương Húc Minh trầm mặc trong giây lát, mặc dù chỉ là học sinh lớp 6 nhưng cô bé này viết chữ thật là đẹp. Một cô bé sinh ra trong gia đình nghèo khó, trong quyển nhật ký ghi một câu danh ngôn như vậy thật dễ khiến người ta thấy đau lòng.

    Đúng là con nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà.

    Dương Húc Minh mở quyển nhật ký của Tiểu Vũ. Nội dung trong trang thứ nhất cũng không nhiều:

    "Ngày 9/3, trời trong xanh..

    Thầy giáo nói là chúng ta nên thường xuyên viết nhật ký, có thể giúp học văn giỏi hơn, luyện tập khả năng ngôn ngữ.

    Nhưng việc trong nhà mình nhiều lắm, mỗi ngày phải đi chợ nấu cơm, còn phải làm việc nhà, sợ là không có thời gian viết nhật ký.

    Sau này phải dành thời gian chăm chỉ viết nhé..."

    Đúng là về sau thì Dương Húc Minh phát hiện cô bé này đúng là không phải ngày nào cũng viết nhật ký, thời điểm ban đầu thì còn 2-3 ngày viết một đoạn, ghi lại những việc vặt trong sinh hoạt, càng về sau thì khoảng cách ghi nhật ký lại càng dài, thậm chí nội dung càng ngày càng ít đi.

    ....

    Dương Húc Minh lật đến một trang, trong đó ghi:

    "Ngày 18/9

    Bố trở về, nhưng cả nhà đều rất lo lắng.

    Chân bố chảy máu nhiều liên tục, mặc dù đã được băng bó kín nhưng vẫn dễ dàng thấy được là bố bị thương rất nghiêm trọng, máu thấm cả ra ngoài băng vải.

    Nhưng bố vẫn cười nói không việc gì, bố sẽ khỏi nhanh thôi.

    Nghe bố nói bố bị thương ở trên công trường, ông chủ đã cho tiền và bảo bố về nhà.

    Thầy Ngụy nghe được chuyện này đã rất tức giận, bảo bố đi đòi tiền đền bù tai nạn lao động từ ông chủ.

    Nhưng bố không đi, bố bảo là ông chủ rất hung dữ ghê gớm, sẽ không chịu đền tiền đâu, bố bảo chịu khó ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi thôi.

    Hân Nhi muội khóc rất nhiều đến lúc mệt thì ngủ mất.

    Mình không ngủ được, mới nãy xuống toilet thì nghe tiếng rên khóc khe khẽ.

    Là tiếng của bố, chắc bố rất đau. Nhưng mà mình không giúp được gì cho bố. Thật là khó chịu quá. Đến lúc nào mình mới có thể lớn lên, đi thi đại học và kiếm thật nhiều tiền?

    Đến lúc đó thì bố sẽ không phải khổ cực như vậy!

    . . .

    Ngày 20/9, trời mưa to.

    Chân bố có vẻ nghiêm trọng hơn, bố bảo có đau một chút.

    Nhưng mình biết, mỗi đêm bố đều rất đau đớn.

    Mỗi khi đêm đến bố đều ở trong phòng khóc lặng lẽ, mẹ cũng không có giúp bố, trời tối mẹ đều đi ngủ một mình.

    Ban ngày bố đau đến không đứng dậy nổi, không có nước uống. Mẹ rõ ràng ở nhà mà lại không hề để ý đến bố, chờ đến lúc hai chị em mình đi học về thì bố mới gọi nhờ lấy nước cho bố.

    Thật khó chịu.

    Vì sao mẹ lại nhẫn tâm như vậy? Không phải là vợ chồng hay sao?

    Mà mẹ vẫn luôn nhẫn tâm như vậy, hoàn toàn không quan tâm đến chúng ta.

    Mình và Hân Nhi chẳng lẽ là nhặt được ngoài đường?

    ...

    Ngày 28/9 , trời trong xanh.

    Chân bố rất nghiêm trọng, hoàn toàn không động đậy được, bắt đầu bốc mùi thối như là sinh mủ.

    Thầy Ngụy vội vàng gọi người chở bố đi bệnh viện thành phố, nhưng bố không chịu đi, sợ tốn tiền.

    Cuối cùng thầy Nguỵ đã gọi người khiêng bố bắt phải đi bệnh viện, mình đi học về nghe mọi người nói với nhau là bố hình như phải cắt chân.

    Mình phải làm gì đây, nếu bố không có chân thì sau này làm sao có thể đến công trường đi làm kiếm tiền?

    Mình phải đi làm thuê sao? Nhưng mình nhỏ như vậy, không biết có chỗ nào nhận vào làm không?

    Mà mình không ở nhà, ai nấu cơm cho bố với Hân Nhi ăn.

    Hân Nhi còn bé nhỏ như vậy.

    Thật là khó chịu."
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    315,915
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 23: Ba năm trước đây

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    “Ngày 30/9 , trời trong xanh.

    Bố đã phẫu thuật xong, cắt mất chân bên phải từ đầu gối trở xuống.

    Trong bệnh viện, nhìn sắc mặt bố tái nhợt, mình rất muốn khóc, nhưng mà mình không thể khóc, bởi vì nếu mình khóc thì Hân Nhi sẽ khóc theo rất tội nghiệp. Muội muội mấy ngày nay đã khóc rất nhiều rồi, sưng đỏ hết cả hai mắt.

    Mình là tỷ tỷ, phải gương mẫu mới được.

    Mình không thể khóc …



    Ngày 13/ 2 , trời trong xanh.

    Hôm nay là đêm giao thừa, Hân Nhi rất vui vẻ, muội ấy đưa hết cho bố tiền mừng tuổi, được 188 tệ. Mình cũng có 188 tệ, năm nay tiền mừng tuổi rất nhiều, nhưng mình không thấy vui chút nào.

    Bố phẫu thuật ở bệnh viện tốn rất nhiều tiền, bữa đến giờ phải ở nhà dưỡng thương, tiền trong nhà càng ngày càng ít.

    Mình có nhìn lén sổ tiết kiệm của bố, thấy tiền tiết kiệm chẳng còn bao nhiêu. Mùa hè năm ngoái bố bảo là khi làm xong công trình, bố sẽ về sửa sang lại nhà, sau đó mua cho mình và Hân Nhi mỗi người một con búp bê.

    Nhưng năm nay nhà đã hết tiền rồi. Bố nói là sang năm sẽ lên thị trấn đi bán trái cây, nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền. Nhưng hiện giờ bố phải dùng nạng mới đi được, làm sao đẩy được xe trái cây?

    Thật khó chịu. Bao giờ mình mới lớn lên được đây? Mình muốn đi làm…



    Ngày 15/3 , trời trong xanh.

    Thầy Ngụy giúp bố tìm được một cái xe đẩy nhỏ, có thể đẩy xe lên thị trấn bán trái cây. Bố thật lợi hại, có thể vừa dùng nạng vừa đẩy xe. Như vậy nếu mẹ mà không chịu giúp bố thì bố cũng có thể một mình kiếm tiền.

    Thật tốt.

    Mặc dù bố còn đang trong thời kỳ dưỡng thương, vậy mà mẹ vẫn làm cho bố thêm đau lòng. Vì cái gì mà mẹ luôn lạnh lùng như vậy, căn bản như không thèm quan tâm đến gia đình. Ngay cả lúc bố bị phẫu thuật, mình cũng chẳng thấy trên mặt mẹ có một chút nào thương xót.

    Mình cảm giác trong nhà này mẹ là người thừa …

    . . .

    Ngày mùng 5 tháng 6 , trời trong xanh.

    Mình sắp sửa lên lớp 6 rồi, thật là vui quá đi… Thầy Ngụy khen mình học giỏi, nếu tiếp tục chăm chỉ học tập thì sẽ dễ dàng thi lên cấp 3.

    Đó là trường cấp 3 tốt nhất Lục Bàn Thủy, nếu mình có thể thi vào, về sau khẳng định có thể thi đậu Đại học.

    Hân Nhi cũng sắp vào lớp 1, hi vọng muội muội có thể học thật giỏi. Nếu như cả 2 chị em mình có thể thi lên Đại học, sau này bố sẽ không còn cực khổ nữa.

    Thật là vui.

    . . .

    Ngày 13 tháng 7, mưa nhỏ.

    Bố ra quán uống rượu, bị người ta lừa gạt. Bà kia chính là bọn lừa đảo, nhưng bố lại rất tin tưởng, còn bỏ ra năm ngàn tệ mời một tượng Bồ Tát về nhà thờ phụng. Bà kia bảo Bồ Tát có thể phù hộ cho mình cùng Hân Nhi đều thi lên Đại học.

    Rõ ràng chúng ta thi lên được Đại học hay không thì là do chúng ta phải học tập cho giỏi, chứ quan hệ gì đến Bồ tát.

    Lại tiêu tốn nhiều tiền như vậy… Bố thực sự là ngốc quá rồi…”

    . . .

    Đọc đến đây, Dương Húc Minh ngừng lại, hắn nhớ đến bức tượng không đầu của Quan Âm ở trong phòng chính dưới lầu 1. Chẳng lẽ ông bố này tốn 5 ngàn tệ mới mời được Bồ Tát chính là bức tượng kia?

    Vậy tại sao bức tượng lại bị ngã gãy đầu đây? Đã tốn nhiều tiền vậy mới mời tới, người nhà đúng ra phải rất xem trọng chứ.

    Dương Húc Minh nghĩ nghĩ, đứng dựa lưng vào tường ở trong góc, tiếp tục lật xem nhật ký trong tay.

    Nhưng mà phía sau quyển nhật ký, khoảng cách thời gian mỗi lần viết càng ngày càng dài. Nội dung đều là cô bé đang tức giận phàn nàn chuyện bố mình tin con mẹ lừa đảo kia, tốn kém rất nhiều tiền. Con mẹ lừa đảo biết lên đồng, thường xuyên đến nhà để lên đồng, mỗi lần như vậy lại tốn mấy ngàn tệ.

    Dù cô bé không có viết rõ ra, nhưng Dương Húc Minh có thể thấy được kinh tế gia đình này bắt đầu túng quẫn. Ban đầu bởi vì nguyên nhân phẫu thuật chân cho ông bố ở bệnh viện, đã là rất nghèo rồi. Về sau Tưởng Vận mặc dù lên thị trấn bán trái cây, nhưng bán trái cây thì có lời được bao nhiêu tiền đâu. Đã thế còn bị bà đồng cốt lừa đảo, lừa đi mấy ngàn tệ mỗi lần lên đồng…

    Có lẽ Tưởng Vận bán trái cây kiếm được bao nhiêu tiền đều bị bà đồng cốt này lừa hết.

    Cứ tính toán như thế đến, Tưởng Vận bán quả táo tiền kiếm được đoán chừng đều bị cái này bà cốt lừa gạt đi. Đúng là chó cắn áo rách, thật là quá đáng quá mà.

    Nhưng mà như trong nhật ký thì tên Tưởng Vận này vô cùng tin tưởng con mẹ đồng cốt, hắn cho rằng nhà mình đủ loại bất hạnh xui xẻo, kể cả chuyện vợ chồng, đều là do không có Bồ Tát phù hộ. Đây là kiểu tin quá hóa cuồng!

    Dương Húc Minh lắc đầu, tiếp tục lật đọc nhật ký, rốt cục đã đến đoạn mấu chốt…

    . . .

    “Ngày 25 tháng 10, mưa to.

    Thầy Ngụy nói trường học sắp phải đóng cửa, tất cả học sinh đều phải chuyển sang trường khác học tiếp. Nhưng trường tiểu học gần chỗ này nhất là ở Đức Ổ, vẫn là rất xa.

    Thật là khó chịu.

    Bố nói là có khả năng gia đình mình bị vận rủi đeo bám, chứ đang yên đang lành sao tự nhiên trường học đóng cửa, chắc chắn có gì đó quấy phá, không cho mình được học tiếp.

    Mình biết là bố lại định mời bà cô lừa đảo kia đến.

    Nhưng mình cũng chẳng muốn để ý nữa.

    Hôm nay đi học về bị mắc mưa, giống như mình muốn bị cảm. Toàn thân đều cảm thấy khó chịu, hi vọng là không bị cảm cúm chứ cảm lại tốn kém tiền chữa bệnh.

    . . .

    Ngày 27 tháng 10, mưa to.

    Trời mưa ba ngày rồi, bố đã mời bà đồng lừa đảo kia đến nhà. Thật là tức chết mà, mình rõ ràng là bị cảm, vậy mà bà kia bảo mình bị trúng tà, cần phải làm phép trừ tà. Mình chẳng tin tí nào.

    Mình thấy thật là mệt, toàn thân đau nhức yếu ớt, uống thuốc không thấy hiệu quả gì. Nếu cứ tiếp tục thế này thì ngày mai phải đi tiêm.

    Dưới lầu bố mình cùng bà lừa đảo kia lại lên đồng, thật là ồn ào, làm mình nhức hết cả đầu.

    Hi vọng bà lừa đảo này mau cuốn xéo đi.”

    . . .

    Nhìn thấy một trang này, Dương Húc Minh ngừng lại. Không biết tại sao, đọc xong trang nhật ký này, hắn đột nhiên có một loại dự cảm bất thường.

    Tiếp theo lẽ nào là nguyên nhân mà ba năm trước cả gia đình này đột nhiên mất tích? Căn cứ những lời nhắc nhở của Sinh Tử Lục, cộng thêm nhật ký của cô bé này, rất có thể nguyên nhân phá hoại tất cả chính là bà đồng cốt lừa đảo này.

    Người mang cho cô bé đôi giày này cũng không biết rằng đôi giày này không phải dành cho người sống.
    Từ thời điểm cô bé mang đôi giày này thì mọi thứ đều mất khống chế.

    Dương Húc Minh chần chờ một lúc, rồi ngồi xổm xuống, để quyển nhật ký xuống sàn nhà, hắn giơ nến đỏ sát quyển nhật ký sau đó mới lật ra trang kế tiếp.

    . . .

    “Ngày 27 tháng 10, mưa to.

    Vì sao mình còn có thể viết nhật ký được đây?

    Thật sự là kỳ quái.

    Đúng, bà đồng cốt lừa đảo kia bảo bố bế mình đến phòng chính, bảo là muốn mình lên đồng trừ tà. Căn phòng lúc ấy tối âm u mờ mịt, chỉ có ngọn nến đang hiu hắt cháy, mùi nến cháy thật khó chịu.

    Nhưng mình không đi được, cũng không cách nào phản đối, mình đã rất suy yếu rồi, cảm giác toàn thân như nhũn ra, mỗi cử động ngón tay thôi cũng đã rất mệt rồi.

    Bà đồng kia cứ nhảy nhót làm mình vô cùng khó chịu, rất muốn bắt bà ta dừng lại. Bố thì lại thành kính đứng một bên, hoàn toàn tin tưởng bà ta.

    Mà Hân Nhi không biết là đi đâu rồi, thật là kỳ lạ, không lẽ muội ấy lại lén trốn đi hay sao? Chẳng lẽ lại trốn vào trong rừng trúc, đi viết chữ ở sau tảng đá? Muộn như này rồi mà sao vẫn chưa về nhà?

    Không đúng… Chờ một chút, chân mình đang mang cái gì đây? Đôi giày này không phải của mình mà sao ai mang vào cho mình vậy?

    Thật là đỏ, đỏ như máu ấy, vì sao mình lại phải mang đôi giày đỏ này?”

    . . .

    Nội dung trang nhật ký này đến đây liền kết thúc, những trang sau hoàn toàn trống rỗng. Dương Húc Minh lật giở hết các trang sau của quyển sổ, tất cả đều trắng xóa, không hề có một chữ, tựa như cô bé từ đó không còn viết nhật ký nữa.

    Trong bóng tối, Dương Húc Minh ngồi xổm trong góc tường, hắn nuốt một ngụm nước bọt. Quyển nhật ký này thật quỷ dị, đặc biệt là đoạn cuối. Rõ ràng ngày 27/10 đã viết qua một lần, vì sao tiếp theo vẫn là ngày 27/10? Mà ở đoạn thứ 2 giọng điệu của cô bé thấy rất là kỳ quái.

    Hít một hơi thật sâu, Dương Húc Minh lại lật giở quyển nhật ký về trang viết ngày 27/10. Đến lúc này thì chuyện vô cùng quỷ dị đã xảy ra, trang nhật ký ngày 27/10 phía dưới bỗng dưng xuất hiện thêm một đoạn chữ viết nữa.

    Dương Húc Minh có thể cam đoan những dòng chữ này là mới xuất hiện, vừa nãy hắn đọc hoàn toàn không có, trên chỗ giấy trắng ban nãy giờ đã viết thêm:

    . . .

    "Đúng rồi, vì sao mình lại phải mang đôi giày này? Thật là kỳ quái. Đôi giày này căn bản không phải của mình mà, màu thì đỏ như máu ấy?

    Vì sao ta phải mang đôi giày này? Giày…. Giày màu đỏ … Đôi giày thêu màu đỏ … "

    . . .

    Sau đó là hết trang.

    Trong bóng tối Dương Húc Minh trầm mặc mấy giây, chậm rãi lật giở sang trang sau.

    Chỉ thấy dưới ánh trăng lạnh lẽo, trang giấy trống không bỗng vô thanh vô tức hiện ra những chữ viết màu đỏ huyết:

    . . .

    "A…. Ta nhớ rồi …

    Ta đã chết rồi. . .

    Ngươi vì sao lại đọc nhật ký của ta?"

    . . .
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    315,915
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 24: Bọn chúng sẽ dần dần thức tỉnh

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dòng chữ màu máu đột ngột hiện ra làm Dương Húc Minh giật mình lấy chân hất văng quyển nhật ký ra xa. Hắn hoảng sợ thật sự, toàn thân nổi hết da gà.

    Con bà nó, hóa ra người chết là cô chị!

    Nhưng cũng may là nến đỏ trong tay hắn không có đốt lên, quyển nhật ký kia cũng chỉ nằm yên lặng trên mặt sàn xi măng bẩn thỉu, không có bất kỳ động tĩnh gì.

    Nhịp tim của Dương Húc Minh lúc này mới dần dần chậm lại, hắn ngồi xổm ở góc tường, cảm giác cả thế giới tĩnh mịch yên lặng, tĩnh mịch tới có thể nghe rõ tiếng tim của hắn đang đập bình bịch từng nhịp.

    Đến giờ phút này, Dương Húc Minh mới để ý thấy căn nhà này có thêm một điểm kỳ quái, đó là yên tĩnh…

    Không sai, chính là yên tĩnh. Yên tĩnh một cách kỳ quái.

    Thông thường những căn nhà ở gần núi rừng như này thì xung quanh sẽ có rất nhiều tiếng côn trùng, tiếng dế kêu mới đúng. Hiện tại là mùa hè, là thời điểm mà đêm đến là côn trùng thi nhau kêu rả rích. Trên con đường tới đây, ở chỗ rừng ngô với rừng trúc thì tiếng côn trùng cũng liên tục kêu vang không ngừng nghỉ. Nhưng vì sao vừa tiến vào khu vực quanh căn nhà màu đỏ này thì tất cả tiếng côn trùng đều im bặt?

    Trong gian phòng này, thậm chí không hề nhìn thấy vết tích của chuột bọ sinh sống. Đúng ra những căn phòng bỏ hoang lâu năm như này là địa điểm cư ngụ yêu thích của chuột mới đúng. Trong phòng sẽ đầy mùi khai nước đái chuột, trên ghế sopha cùng hộc tủ sẽ đầy dấu răng và phân chuột…

    Nhưng tất cả các phòng trong nhà này đều không có. Trừ một lớp bụi phủ dày kín thì không có vết tích của sinh vật sống hoạt động. Thậm chí trong bếp đồ ăn hư thối nhưng cũng không có bất kì ruồi nhặng hay giòi bọ xuất hiện.

    Có lẽ cả ruồi muỗi chuột bọ cũng không dám tới gần căn nhà màu đỏ này.

    Dương Húc Minh nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận từng li từng tí cầm nến đỏ trong tay đặt bên cạnh quyển nhật ký màu hồng phấn… Nến đỏ không có phản ứng. Quyển nhật ký này ghi lại tâm sự của một cô bé, có lẽ chỉ là một quyển nhật ký đơn thuần nên không làm nến đỏ cháy lên.

    Nhưng trước đó lúc gặp bóng đen dưới lầu 1, nến đỏ cũng không đốt cháy, như vậy nến đỏ này không phải cứ gặp quỷ là cháy, khả năng chỉ khi quỷ tấn công hắn thì nến mới có phản ứng.

    Nghĩ như vậy, Dương Húc Minh không còn dây dưa với quyển nhật ký kia nữa, dù sao nội dung bên trong hắn cũng đã xem hết, không cần đọc lại làm gì nữa. Hắn nhìn kĩ, xác nhận trang giấy không có hiện ra thêm dòng chữ nào nữa mới cầm quyển nhật ký đặt trở lại trên bàn học.

    Sau đó, Dương Húc Minh dán sát lưng vào tường, chậm rãi đi hướng sang bên cạnh. Mặc dù quyển nhật ký không có thêm phản ứng cổ quái nào, nhưng hắn cứ an toàn là trên hết. Hắn sử dụng phương thức di chuyển cua bò ấy rời khỏi phòng ngủ, đi vào căn phòng sâu bên trong.

    Sâu cuối căn phòng ngủ có một căn phòng nhỏ được ngăn lại, nhưng trong này hoàn toàn rỗng tuếch không có bất kỳ thứ gì. Trên vách tường thậm chí còn không có quét vôi, vẫn còn màu xi măng thô. Trên sàn xi măng phủ đầy bắp ngô, mùi tro bụi cùng mùi ngô trộn lẫn dậy lên một thứ mùi khó tả. Hiển nhiên căn phòng nhỏ này không có trang trí, không có ai ở, cũng không có cả đồ đạc, chỉ dành để phơi và cất bắp ngô.

    Dương Húc Minh rời khỏi gian phòng này, trở lại phòng ngủ của hai chị em. Hắn liếc mắt lại góc tường gần cửa sổ, quyển nhật ký vẫn đặt trên bàn không bị lật lên.

    Dương Húc Minh vẫn dán lưng sát vách tường, chậm rãi đi ra cửa. Hắn nhẹ nhàng khép kín cửa gỗ lại, bước ra hành lang tăm tối phía ngoài.

    Đối diện chính là căn phòng có cánh cửa gỗ màu vàng lợt không được sơn phết, toát ra mùi hôi thối nồng nặc, nơi này chính là khu vực Dương Húc Minh đã để dành để thăm dò sau cùng.

    Hắn không trì hoãn, trực tiếp đẩy cánh cửa gỗ mở ra. Thời gian đã mất khá lâu rồi, Dương Húc Minh cảm giác mỗi một giây phút trì hoãn nữa, hắn càng gặp nguy hiểm. Sinh Tử Lục đã nói rõ ràng rằng “Bọn chúng sẽ thức tỉnh dần dần”

    Nếu như "Bọn chúng" hoàn toàn tỉnh lại, căn nhà này sẽ biến thành cái thể loại gì? Đầu tiên là bóng đen ngồi ở ghế sopha, tiếp đó là quyển nhật ký của Tiểu Vũ, sau đây sẽ là cái gì? Dương Húc Minh không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ!

    Hắn xác nhận căn phòng trước mắt không có nguy hiểm, liền bước luôn vào và lập tức đóng cánh cửa sau lưng lại.

    Trước mắt Dương Húc Minh là một căn phòng rất lớn. Cấu tạo giống y hệt như căn phòng chính ở lầu một, nhưng bên trong thì rỗng tuếch, vách tường không được quét sơn, trên sàn nhà không có thứ gì cả. Hắn nhìn kĩ lại một lần nữa, vẫn không có bất luận một đồ vật gì ngoài lớp tro bụi.

    Mùi hôi thối tràn ngập trong không khí, càng lúc càng nồng đậm.

    Dương Húc Minh để ý thấy căn phòng này cũng có cửa sổ nhưng không có lắp cửa kính. Nếu quả thật gặp nguy hiểm, hắn có thể nhảy qua cửa sổ ra ngoài, rơi từ lầu 2 xuống chắc là không chết đâu. Nghĩ vậy hắn đi vòng quanh phòng một lần, xác định không có gì khác lạ, lúc này hắn mới tập trung ánh mắt vào một cánh cửa ở phía bên trái căn phòng.

    Phòng ở trong nhà này được xây dựng giống nhau ở lầu 1 và lầu 2, lúc nãy Dương Húc Minh đã đi thăm dò phòng ngủ của 2 chị em ở phía bên phải, tiếp đó là căn phòng lớn bỏ không ở chính giữa, như vậy hiện giờ cũng chỉ còn lại căn phòng bên trái.

    Đôi giày thêu màu đỏ chắc hẳn ở chỗ này rồi?

    Mà mùi hôi thối đang ngập tràn không gian tựa hồ cũng từ nơi đó mà ra…

    Dương Húc Minh giơ nến đỏ, chậm rãi tới gần cánh cửa gỗ mộc không được quét sơn kia. Hắn kéo mạnh cửa ra…

    …Kẹt …kẹt …

    Tiếng bản lề cửa rít lên trong đêm yên tĩnh dù cho có nghe bao nhiêu lần cảm thấy ghê tai. Dương Húc Minh đứng ngay cửa phòng, dùng đèn pin chiếu vào trong. Trong nháy mắt hắn tái xanh mặt mày.

    Trong phòng có một cái quan tài. . .

    Tia sáng đèn pin u ám chiếu lộ một cái quan tài nằm lặng yên trong căn phòng, toát lên vẻ quỷ dị âm trầm. Đến chỗ này, mùi hôi thối đã nồng nặc đến mức Dương Húc Minh chỉ muốn nôn mửa ngay tại chỗ. Mùi thối này chính là xuất hiện từ trong cỗ quan tài này mà ra.

    Mà gian phòng này cũng là một căn phòng xây thô, chưa có trang trí chút nào, bên trong trừ cái quan tài ra thì không bày biện bất kỳ đồ vật nào khác.

    Dương Húc Minh đứng ở ngoài cửa, nhất thời không dám tiến vào. Nhà này không có người già, tại sao lại để dành một cái quan tài trong phòng. Mà cái quan tài này không đặt trực tiếp lên sàn nhà mà gác ở trên ba cái băng ghế dài.

    Quan tài không tiếp xúc với sàn nhà.

    Dương Húc Minh biết rằng quan tài hạ táng thì không được để chạm đất trước. Chẳng lẽ trong cái quan tài này đã có thi thể rồi? Hay là phong tục nơi này không để quan tài chạm đất, dù là quan tài trống rỗng?

    Dương Húc Minh sắc mặt khó coi nhìn cỗ quan tài trước mắt, nhất thời do dự.

    Căn nhà màu đỏ này càng ngày càng quỷ dị. Mà hắn có thể cảm nhận được mùi hôi thối kia càng ngày càng nồng nặc. Cũng không phải nguyên nhân vì hắn tới gần cái quan tài, dù hắn đứng bất động thì mùi thối vẫn càng lúc càng nồng đậm hơn.

    Quả thực là có cái gì đó đang dần dần thức tỉnh…
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    315,915
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 25: Quan tài

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Quan tài màu đen vô thanh vô tức đứng sừng sững trong bóng tối, tản ra mùi hôi thối nồng đậm. Dương Húc Minh đứng trước cửa phòng, nhất thời không dám tiến vào. Hắn có thể cảm giác được mùi thối từ quan tài càng ngày càng đậm, tựa hồ như thứ gì đó đang dần dần thức tỉnh.

    Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ không có khung kính, chiếu vào trong phòng càng khiến cho không khí càng thêm âm trầm u ám. Quan tài màu đen trong hoàn cảnh âm u này khiến người ta có một linh cảm mãnh liệt rằng tựa hồ có một thi thể đang nằm bên trong.

    Nhưng nơi này cảnh sát đã tới điều tra rồi cơ mà?

    Bà chủ quán cơm đã nói rằng trước đó cảnh sát đã vào lục tung nhà này để điều tra, nếu trong quan tài này thực sự có một xác chết thì hẳn là đã bị tìm ra và đưa đi từ lâu rồi.

    Như vậy trong quan tài đến cùng là thứ gì đang tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc như vậy?

    Dương Húc Minh trầm mặc mấy giây, cuối cùng hít một hơi thật sâu, cất bước đi vào trong phòng.

    Mở quan tài!

    Hắn cắn răng quyết tâm. Coi như trong này đúng là có một con lệ quỷ đang nằm thì hắn cũng quyết không thể lùi bước ở đây. Đây là manh mối sau cùng, đôi giày thêu màu đỏ 90% là ở bên trong này.

    Sinh Tử Lục cũng đã nói rằng xác suất sống sót của hắn không phải là không có. Nếu bên trong có lệ quỷ thật thì hắn còn có nến đỏ trong tay, với sự bảo hộ của nến đỏ thì hắn tối thiểu cũng chạy kịp ra khỏi phòng này. Cùng lắm thì nhảy luôn ra ngoài cửa sổ.

    Nghĩ như vậy, Dương Húc Minh đi thẳng tới bên cạnh quan tài.

    Hắn đi quanh quan tài một vòng, xác định bốn phía không có bất kỳ vật gì đặc biệt, lúc này mới hít một hơi thật sâu, thu hồi đèn pin.

    Đứng ở một đầu quan tài, tay trái giơ nến đỏ, Dương Húc Minh đặt tay phải lên nắp quan tài. Hắn dùng sức đẩy mạnh nắp quan tài ra.

    Nhưng có chút ngoài ý muốn là cái nắp quan tài này khá nặng, Dương Húc Minh dùng một tay không đẩy ra được. Hắn chần chờ giây lát rồi bỏ nến đỏ xuống góc phía đông nam của quan tài, chắp tay vái cây nến rồi lẩm bẩm:

    - Lý Tử ơi, có lẽ nào em lại trơ mắt nhìn anh chết chứ hả? Nếu như có chết thật thì anh cũng xin tình nguyện chết trong tay của em…

    Dương Húc Minh đặt hai tay lên nắp quan tài, dùng hết sức đẩy mạnh về phía trước. Trong bóng tối truyền đến một tiếng kịch nặng nề, hắn cuối cùng đã di chuyển được cái nắp quan tài này. Nhưng hắn cũng không dừng lại mà tiếp tục đẩy về trước, đến khi nắp quan tài đã lệch ra một khoảng khá rộng, có thể nhìn thấy đồ vật bên trong thì Dương Húc Minh mới dừng lại.

    Lúc này, trong không khí mùi hôi thối tỏa ra nồng nặc giống như đem xác động vật chết rữa ba ngày ba đêm bỏ vào trước mặt Dương Húc Minh. Hắn tái xanh mặt mày lui lại mấy bước, lấy tay bịt mũi mới cảm thấy đỡ buồn nôn chút ít.

    Nhưng mà bên trong quan tài lại không có bất cứ động tĩnh gì, cây nến để trên nắp quan tài cũng không có cháy lên.

    Nhìn cảnh này, Dương Húc Minh mới bình tâm lại một chút, hắn móc đèn pin ra, chậm rãi tới gần quan tài. Đèn pin chiếu sáng một mảnh đen kịt trong quan tài.

    Trước mắt Dương Húc Minh chỉ vẻn vẹn là một cái quan tài rỗng không. Không có thi thể, không có giày thêu… Bên trong hoàn toàn rỗng tuếch.

    Tình trạng này khiến Dương Húc Minh cảm thấy trong lòng đắng chát. Kỳ thật nếu bên trong có xác chết đang đi đôi giày thêu màu đỏ, hoặc bỗng dưng nhảy ra con quỷ kinh khủng nào đó thì cũng đều tốt, thế nhưng trong quan tài lại trống rỗng, giờ hắn biết đi chỗ nào tìm đôi giày thêu?

    Đây đã là gian phòng cuối cùng.

    Vả lại, trong quan tài trống rỗng chẳng có bất kỳ thứ gì, vậy mùi hôi thối từ đâu bay ra? Chẳng lẽ tự quan tài này mang mùi thối?

    Không thể nào. . .

    Dương Húc Minh chần chờ một chút, xích lại gần cái quan tài thêm một chút. Hắn tay trái cầm nến đỏ thò vào dò xét một lúc, xác định không có phản ứng gì, lúc này hắn mới ngó đầu vào xem.

    Trong quan tài, mùi xác chết thối rữa càng nồng nặc, Dương Húc Minh bị hun đến mức cơ hồ không mở được mắt. Lần này rốt cục hắn đã phát hiện ra điểm kỳ dị.

    Mặc dù nhìn thoáng qua thì quan tài rỗng tuếch, nhưng khi nhìn kỹ thì dưới đáy của nó có một lớp hình bóng nhàn nhạt, giống như bôi một lớp sơn đen lên đáy quan tài, lại giống như kiểu trước đây nơi này từng có một bãi nước đã khô cạn.

    Dương Húc Minh cầm đèn pin chiếu rọi vào, phát hiện ra bóng đen dưới đáy quan tài giống như hình dáng một đứa bé nhỏ.

    Đã từng có một đứa bé nằm trong quan tài này, lưu lại vết tích dưới đáy quan?

    Nhìn hình dáng nhỏ bé thì hẳn là cô em gái Tưởng Hân kia, nhưng tại sao cô bé lại nằm trong quan tài làm gì?

    Dương Húc Minh cảm thấy thật kỳ quái.

    Một giây sau, nến đỏ trong tay hắn bỗng phát cháy rừng rực. Dương Húc Minh giật mình, vô thức quay đầu nhìn về phía sau.

    Nhưng lại đã muộn.

    Trong đêm tối, một bóng đen vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng hắn, bóng đen này cúi xuống túm lấy hai chân Dương Húc Minh nâng lên rồi đẩy mạnh ra trước, hắn bị đẩy rơi luôn vào trong quan tài.

    Dương Húc Minh còn chưa kịp phản ứng, đầu đã đâm sầm vào lòng quan tài, phát lên một tiếng Bộp trầm đục. Sau đó nắp quan tài bị khép lại ngay lập tức. Cái nắp quan tài mà Dương Húc Minh thanh niên cao to mét tám phải dùng hai tay mới đẩy ra được, giờ lại bị bóng đen kia nhẹ nhàng đậy lại.

    Trong bóng tối, Dương Húc Minh có chút mơ hồ. Hắn vô thức che đầu của mình, kinh ngạc nhìn nắp quan tài đang đóng lại, không kịp phản ứng gì.

    Đứa nào chơi ác nhốt hắn vào trong quan tài thế này! Đệt mợ, nửa đêm làm chuyện thất đức nha!

    Dương Húc Minh vừa sợ vừa giận.

    Ngọn nến đỏ hắn vẫn cầm trong tay nhưng lúc hỗn loạn bị hắn đè lên nên đã tắt, mà sau đó nến đỏ cũng không cháy lên lại. Tựa hồ ác ý nhắm vào Dương Húc Minh đã biến mất.

    Bên ngoài quan tài trở nên yên tĩnh đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe được. Nhưng Dương Húc Minh biết kẻ vừa chơi đểu hắn chính là bóng đen trong phòng khách kia. Nhưng tên này làm sao mà im lìm lẻn vào phòng lúc nào, không phát ra một tí âm thanh gì khiến hắn trở tay không kịp.

    Dương Húc Minh nằm trong quan tài, cảm thấy đắng chát, hắn hối hận mình chủ quan, đồng thời cũng đang suy nghĩ xem bóng đen này cuối cùng là có ý đồ gì? Nó có thể tấn công từ phía sau hắn, mà lại không tổn thương hắn, chỉ đem xô hắn vào trong quan tài.

    Chẳng lẽ bóng đen kia kỳ thật không có năng lực tổn thương người khác, cho nên chỉ rình mò lúc hắn sơ ý xô hắn vào quan tài định làm hắn chết ngạt?

    Dương Húc Minh đặt hai tay lên nắp quan tài rồi dùng sức đẩy mạnh lên.

    Phanh

    Một tiếng trầm thấp vang lên, nắp quan tài vừa đẩy hé lên được một chút thì phía trên ngay lập tức có một luồng sức mạnh đè xuống, nắp quan tài nặng nề sập trở lại kín kẽ như ban đầu.

    Đã có thể khẳng định, bóng đen này chính là muốn nhốt hắn tới chết ngạt.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)