Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 2: Bóng tối trong thành phố!
    Chương 228: Trở về

    Dịch: BsChien
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Nắp quan tài màu trắng đậy kín khít không một khe hở, giống như liền thành một khối, Dương Húc Minh cơ hồ sử dụng toàn bộ sức lực bình sinh cũng không tài nào đẩy cái nắp xê dịch được một milimet.

    Thở hổn hển vì mất sức, Dương Húc Minh lắc đầu:

    - “Mở không được!”

    Ứng Tư Tuyết nhìn kỹ cái quan tài, nói:

    - "Quan tài không có đóng đinh, không có chuyện mở không được nắp. Trừ khi thứ bên trong nhất quyết không để anh mở nắp quan tài ra.”

    Đối với thân phận chủ nhân quan tài màu đen, Dương Húc Minh có một phỏng đoán đại khái. Hắn thử lấy tay đẩy nhẹ nắp quan tài màu đen. Kết quả dễ như ăn bánh mochi hoa đào, cái nắp bị xô lệch sang bên. Chỉ là trong quan tài rỗng tuếch, không có bất cứ thứ gì.

    Dương Húc Minh nói

    - “Trong quan tài đen này hẳn là cái bóng lưng gù vẫn ám anh từ đầu đến giờ, bà lão trong căn nhà này!”

    Ứng Tư Tuyết gật đầu đồng ý với suy luận này:

    - "Nhưng có một vấn đề rất kỳ quái, đó chính là quan tài trắng và đen đại biểu cho một ông lão và một bà lão, như vậy vì sao hành vi hai kẻ này lại hoàn toàn khác biệt?

    Ông lão theo lời kể của anh Tiểu Minh thì rất tốt bụng, nhắc nhở anh đi vào thôn sẽ gặp nguy hiểm, còn chỉ cho anh một con đường lui an toàn, nguyện ý lúc anh gặp nguy hiểm sẽ tiếp nhận bảo vệ cho anh Minh.

    Nằm bên cạnh ông ấy là bà lão trong quan tài đen, bà ta lại chỉ muốn hãm hại Tiểu Minh, cũng chẳng tốt lành gì.”

    Nhưng hai cái quan tài cùng bày trong một căn phòng, tuổi tác hai người này cũng tương tự, khẳng định ông lão và bà lão này có mối liên quan rất sâu sắc, khả năng là hai vợ chồng.

    Vì sao hành vi lại hoàn toàn ngược nhau như thế?”

    Nhìn vẻ mặt thắc mắc hoang mang của Ứng Tư Tuyết, Dương Húc Minh bật cười mắng:

    - "Đừng có ghép đôi vợ chồng bừa bãi chớ, lỡ người ta không có quan hệ gì với nhau thì sao?”

    Dù sao cũng đại khái biết tình huống quan tài đen và trắng, Dương Húc Minh không có ở lâu. Hắn dẫn theo Ứng Tư Tuyết rời khỏi căn phòng.

    Kỳ thật cái bóng quỷ từ quan tài đen chui ra có rất nhiều điểm còn nghi vấn, bà lão quỷ này năng lực cũng như hành vi khá đặc biệt. Tối thiểu nhất là vào thời điểm quan tài đen trong thôn toàn bộ đều mở ra, nhưng chỉ có bóng quỷ lưng còng này tấn công Dương Húc Minh.

    Đó cũng chính là bằng chứng xác nhận bóng quỷ này từ quan tài đen trong căn nhà đầu thôn này bò ra. Cho nên Dương Húc Minh không muốn ở lâu trong căn phòng này.

    Mặc dù ông lão trong nhà trước mắt có vẻ tốt bụng, nhưng ai mà biết được? Dù sao lão cũng rất kì quái khó lường.

    - "Chúng ta đi vào chỗ sâu trong làng nhìn xem một chút!”

    Dương Húc Minh đặt mục tiêu vào rừng trúc cuối làng, nơi hắn đã thăm dò trước đó nhưng chưa thành công. Hơn nữa bóng đen cầm đồng la đi tới chủ động làm mồi cho con quái nhện ăn, nó chính là từ trong rừng trúc đi ra.

    Hai người nhanh chóng đi xuyên qua thôn nhỏ, hướng đến rừng trúc nơi cuối làng. Khi bọn hắn đi qua linh đường ở căn nhà cuối, quan tài sơn đỏ vẫn lẳng lặng nằm đó.

    Chỉ là Dương Húc Minh và Ứng Tư Tuyết vội vàng đi qua, không phát hiện ra: Từ khe hở trên miệng quan tài đang tràn ra những giọt máu tươi đỏ lòm…

    Dương Húc Minh bọn hắn nhanh chóng đi ra khỏi làng, xâm nhập vào khu rừng trúc.

    Con đường nhỏ ngoằn ngoèo trong rừng trúc chỉ vừa cho một người đi qua. Hai bên đường, những cây trúc mọc san sát vào nhau, hoàn toàn không có cách nào xuyên qua.

    - “Để em đi trước, anh đi phía sau nha!” - Ứng Tư Tuyết trực tiếp đề nghị phương án sắp xếp đội hình di chuyển.

    Dương Húc Minh tỏ vẻ ngạc nhiên hiếu kỳ:

    - "Wao, em lớn gan thế?”

    Ứng Tư Tuyết lườm nguýt hắn:

    - “Trong phim kinh dị thì những người đi sau thường hay bị ma bắt! Mà em đi trước, lỡ phát sinh chuyện gì thì anh có thể lập tức hỗ trợ. Còn nếu em đi sau, đoán chừng bị quỷ bắt mất thì anh cũng chẳng phát hiện ra!”

    Dương Húc Minh cười cười gật đầu:

    - "Nói cũng có lý! Rồi, em đi trước đi!”

    Hai người một trước một sau đi trên con đường nhỏ giữa rừng trúc, bắt đầu xâm nhập vào hướng sâu trong khu rừng.

    Trong rừng trúc, cành lá rậm rạp che kín ánh trăng trên cao. Con đường nhỏ quanh co tăm tối chỉ có ánh sáng duy nhất phát ra từ ngọn nến trên tay Ứng Tư Tuyết.

    Nhưng càng đi vào trong, không gian tựa hồ càng u ám, ngọn nến leo lét không đủ sức xua tan bóng tối dày đặc xung quanh.

    Hai người Dương Húc Minh gần như sắp sửa không nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh. Cũng không biết do rừng trúc che khuất ánh sáng bên ngoài, hay là trăng trên trời đã lặn và bóng đêm xâm chiếm hoàn toàn không gian này.

    Phía trước, Ứng Tư Tuyết chợt bước chậm lại. Hai người mới đi thêm được một quãng ngắn thì một làn gió âm lãnh thổi phù tới. Ngọn nến trên tay cô gái trực tiếp bốc lên ngọn lửa đỏ lòm như máu.

    Ánh lửa đỏ hồng chiếu lên gương mặt đang lộ rõ vẻ kinh hãi của Ứng Tư Tuyết. Dương Húc Minh liếc nhìn xung quanh một chút, đẩy vào lưng cô gái:

    - “Tiếp tục đi, đừng có ngừng.”

    Hiện tại gà trống chưa chết, cho dù có nguy hiểm thì hắn nghĩ cũng không phải là thứ gì ghê gớm lắm. Hoặc là nói, dù có nguy cơ thì cũng không thể vì e ngại mà dừng lại ở chỗ này.

    Hai người tiếp tục đi về phía trước. Trong rừng trúc an tĩnh chỉ có những trận gió lạnh hun hút thổi qua, lay động cành lá, khiến thân cây trúc cọ xát vào nhau thành những tiếng rin rít ghê tai.

    Loại thanh âm kia nghe giống như một nơi bí mật gần đó, đang có thật nhiều côn trùng ngọ nguậy cắn xé lẫn nhau, khiến người ta ớn lạnh nổi da gà.

    Hai người Dương Húc Minh tiếp tục đi vào trong. Rất nhanh, bọn hắn đi đến cuối khu rừng.

    Cuối con đường là một bức tường vây khá cao, thẳng hướng đi tới có một cánh cửa. Trên cửa gỗ là lớp sơn màu đỏ nhìn còn rất mới, dường như được sửa sang lại cách đây không lâu.

    Mà tới nơi này, khoảng không gian trở nên rộng rãi, con đường cũng lớn hơn, cây trúc hai bên thưa thớt dần chứ không mọc dày đặc như trước.

    Chen giữa những thân trúc là từng tấm bia mộ sừng sững im ắng như những bóng người thấp thoáng lẩn khuất.

    Nơi đây giống như một nghĩa địa bỏ hoang, những nấm mộ nằm hai bên đường xen lẫn trong đám trúc. Bia mộ hằn lên nét cũ kỹ của thời gian, mặt bia không có chữ. Bia đá phủ đầy rêu xanh loang lổ, dưới ánh nến màu đỏ lay lắt chiếu rọi trở nên vô cùng quỷ dị.

    Không ai biết được trong nghĩa địa này mai táng bao nhiêu người, nhưng nhìn những bia mộ lẩn khuất khắp khu rừng, số lượng tuyệt đối không ít. Dương Húc Minh hơi lo lắng nhìn quanh. Nhưng hắn vẫn không dừng lại.

    Thời gian con gà trống còn sống thì trong làng hẳn là còn an toàn. Nhưng chỉ không biết là gà trống có thể sống được bao lâu. Có thể một giây sau, gà chết, con quái vật ngoài thôn sẽ lại trở về.

    Đối với bọn hắn mà nói, hiện tại mỗi phút mỗi giây đều vô cùng quý giá.

    Dương Húc Minh trực tiếp đi đến cánh cửa trên bức tường rào.

    Cánh cửa này rất phổ thông, hình như mới được sơn lại, chạm tay vào cửa gỗ thậm chí còn chút cảm giác nhớp nhúa dinh dính, tựa hồ sơn còn chưa khô hoàn toàn. Tuy nhiên hắn không ngửi thấy mùi hôi của sơn dầu. Trong không khí chỉ phiêu đãng một mùi hôi tanh nhàn nhạt.

    Dương Húc Minh hít một hơi thật sâu, dùng sức đẩy mạnh tấm cửa gỗ…

    Một giây sau, hắn bước vào một căn phòng rạng rỡ ánh nắng…

    Trong phòng khách trống trải, Lý Tử quay lưng về phía hắn, đang lúi húi dọn đống quần áo mới phơi khô để trên ghế sopa.

    - "Anh về rồi ạ?”

    Lý Tử cũng không quay đầu lại, nói:

    - "Hôm nay em nhìn thấy một cô gái đứng sau lưng anh, giống như đang theo dõi Tiểu Minh! Có phải anh chọc phải kẻ thù nào rồi hay không?”
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 2: Bóng tối trong thành phố!
    Chương 229: Giết anh

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Ánh nắng rực rỡ chiếu sáng căn phòng khách quen thuộc. Dương Húc Minh kinh ngạc đứng trước cửa, nhìn Lý Tử đang quay lưng về phía hắn, lúi húi gấp dọn mớ quần áo đã giặt khô để trên ghế sopha.

    Nét mặt của hắn ngơ ngác mờ mịt.

    Thanh âm Lý Tử vô cùng quen thuộc, một màn này thoạt nhìn hệt như hắn bỗng nhiên trở lại thời điểm lúc xưa, khi Lý Tử còn chưa biến mất khỏi cuộc đời. Khung cảnh đẹp như một bức tranh ký ức. Dương Húc Minh vô thức nói:

    - "Làm gì có em… Anh đâu có đắc tội với người nào? Mỗi ngày anh chỉ đến lớp đi học rồi về nhà chơi game. Hoàn toàn là một kẻ hiền lành vô hại!”

    Lý Tử vẫn quay lưng về phía hắn như cũ, hí húi thu dọn quần áo trên sopha.

    - "Thời gian này em trở về Cửu Giang, một mình anh ở nhà nhớ học bài cho tốt, đừng có ham chơi game cả ngày. Laptop của anh em sẽ mang đi, không cho anh đi ra quán net luôn.

    Bao giờ chưa kết thúc thi học kỳ thì anh không được phép đi chơi game. Em sẽ kiểm tra giám sát tài khoản trò chơi của anh.”

    - “Anh mà để rớt tín chỉ…” - Lý Tử hừ nhẹ tỏ vẻ uy hiếp - “Kết quả thế nào thì anh tự biết rồi đấy!”

    Dương Húc Minh nhăn nhó kêu ca:

    - "Oan ức quá Lý Tử đại nhân, anh tuyệt đối sẽ chăm lo học bài, khẳng định sẽ không bị rớt tín chỉ. Bất quá nói đi thì nói lại, nếu như anh học giỏi, không bị rớt môn nào thì Lý Tử đại nhân có ban thưởng gì cho anh không?”

    Dương Húc Minh cười hắc hắc tinh quái. Lý Tử ngừng tay, suy nghĩ giây lát rồi nói:

    - "Chờ em từ Cửu Giang trở về, em sẽ đi Tương Tây thăm mẹ cùng anh!”

    Dương Húc Minh kinh ngạc:

    - "Hả? Đi Tương Tây? Lý Tử, em nghiêm túc sao?

    Thế nhưng mà. . . . Không phải cha mẹ em đều một mực phản đối em lấy chồng xa hay sao?”

    - "Cho nên lần này em về Cửu Giang là để nói chuyện thẳng thắn với cha mẹ” - Lý Tử tỉnh bơ đáp - “Em đã chịu đựng đủ rồi, cấm đoán và ép buộc em mãi rồi, không thể để tiếp diễn như vậy nữa.

    Cha me đồng ý cũng tốt, không đồng ý cũng được. Em đã quyết định rồi, chuyện chồng con của em không thể vì cha mẹ không thích mà cứ thế nghe theo.

    Đã hai mươi năm em nghe lời cha mẹ rồi, hai mươi năm làm đứa con ngoan ngoãn nghe lời, cái gì cũng theo cha mẹ sắp xếp.

    Lần này em muốn sống vì mình, vì sự lựa chọn của bản thân.

    Dù cha mẹ có đánh em chết, em cũng sẽ không khuất phục.”

    Dương Húc Minh xúc động đi tới, nhẹ nhàng ôm Lý Tử từ phía sau.

    - "Chắc không sao đâu” - Hắn nhẹ giọng an ủi - “Bọn họ dù sao cũng là cha mẹ em, trên đời này làm gì có cha mẹ nào không thương con cái. Em cứ nói chuyện rõ ràng cùng cha mẹ, nhất định sẽ được thông qua.

    Nếu như bây giờ nói không thông, em cũng đừng gay gắt với cha mẹ, cứ chậm rãi giải thích với bọn họ. Mưa dầm thấm lâu, chúng ta có cả đời, đến tận khi họ đồng ý mới thôi!”

    Lời nói của Dương Húc Minh khiến Lý Tử trầm mặc hồi lâu. Cô lắc đầu thở dài:

    - "Hi vọng là như thế …”

    Dương Húc Minh siết chặt vòng tay, Lý Tử thấp giọng buồn bã nói:

    - "Nếu như không nói rõ ràng, bọn họ sẽ cứ ôm lấy ảo tưởng không thực tế. . . Khoảng thời gian gần đây, anh cũng thấy rồi đó.

    Họ hàng nhà em, bà con cô bác, thậm chí những người họ hàng xa xôi em chưa từng biết cũng gọi điện thoại đến mắng mỏ em.

    Cha mẹ em giống như bị phát điên rồi. Chuyện trong nhà không truyền ra ngoài, thế nhưng bọn họ đi kể rêu rao khắp họ hàng làng xóm. Em không biết cha mẹ em đang suy nghĩ kiểu gì nữa.

    Một bên không chịu gả em đi xa, một bên lại ra đường kể lể việc em có bạn trai nơi khác. Huyên náo khiến cho bà con họ hàng đến xem trò cười.

    Nếu như em không nhanh chóng chặt đứt hi vọng cuối cùng trong lòng bọn họ, bọn họ điên lên thật thì em không dám tưởng tượng sau đó họ sẽ làm ra chuyện gì.”

    Lý Tử nhẹ nhàng cầm tay Dương Húc Minh, thấp giọng nói

    - "Em không muốn anh phải nhận bất cứ tổn thương gì”.

    Dương Húc Minh cười cười:

    - "Không có chuyện đó, anh vẫn một mực luyện tập sức khỏe chính là chờ giây phút này… Cha em đánh không lại anh!”

    Lý Tử nở nụ cười đắng chát:

    - "Chuyện này giao cho em xử lý đi, dù sao cũng là cha mẹ em, anh không tiện ra mặt. Bất quá anh không cần lo lắng, em có thể làm được tất cả”.

    Lý Tử cất tiếng cười khe khẽ, mang theo một chút phiền muộn buồn rầu.

    Dương Húc Minh ôm người yêu sát vào trong ngực, nói:

    - "Về quê nhớ gọi điện thoại cho anh. Ngày nào cũng phải gọi, kẻo anh nhớ em ngủ không được!”

    - "Nhà em ở quê xa, tín hiệu kém” - Lý Tử thở dài - “Gọi điện thoại lúc được lúc không, chập chờn không nghe được. Ngược lại sẽ làm cha mẹ bực mình, em cũng không muốn gọi điện cho anh trước mặt bọn họ.

    Yên tâm, nếu có chuyện gì khó khăn quá, em sẽ cầu cứu anh, lúc đó anh nhớ tiếp ứng cho em.”

    Dương Húc Minh gật đầu lia lịa:

    - “OK thưa Lý Tử đại nhân, mạt tướng cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”

    Lý Tử thở dài nở nụ cười héo hắt:

    - “Giờ này mà anh còn đùa giỡn được… Nếu đến lúc mấu chốt anh lại không có mặt, chờ xem em trở về sẽ trừng phạt anh như thế nào.”

    Dương Húc Minh bày ra vẻ mặt nghiêm túc:

    - "Nếu như thời khắc mấu chốt không có mặt, mạt tướng đưa đầu tới gặp!”

    Lý Tử bị chọc bật cười toe toét, cô đưa tay vuốt má hắn:

    - "Được rồi, nếu anh lúc ra trận như xe tuột xích, em sẽ trở lại giết anh!”

    - "Tốt! Nếu anh như xe bị tuột xích. Em cứ thoải mái trở lại giết anh!”

    Giết anh.

    Giết anh.

    Giết anh.

    Dương Húc Minh giật mình tỉnh lại, thấy hắn vẫn đứng ở nơi đó, mờ mịt sửng sốt. Những giọt nước mắt lạnh lẽo, im ắng trượt xuống từ khóe mắt.

    Hắn vô thức lấy tay dụi mắt, sau đó nhìn kỹ căn phòng nhỏ trước mặt.

    Dương Húc Minh đang đứng trước một cái miếu nhỏ hoang phế, bụi bặm cùng mạng nhện chăng khắp nơi. Cửa miếu mở rộng, bên trong những bức tượng Phật hờ hững nhìn xuống, đầy vẻ thần bí cao cao tại thượng.

    Sau lưng hắn, Ứng Tư Tuyết cũng đang đứng ngơ ngác, vẻ mặt mờ mịt vô thần. Cô gái đờ đẫn nhìn mông lung trong không khí, nước mắt giàn dụa đầy mặt, vừa nức nở khóc vừa thấp giọng rên rỉ:

    - “Tôi hận các người… Tôi hận các người! Các người cút đi cho tôi! Tôi không có loại cha mẹ như các người! Các người cút nhanh đi… Tôi không muốn gặp lại mấy người…”

    Dương Húc Minh quay lại lần nữa nhìn về miếu nhỏ.

    Phía trước tượng Phật, có một cái bóng nhỏ ngồi co quắp. Đó là một bà lão khá lớn tuổi, toàn thân đen kịt, xiêu vẹo ngồi trước điện thờ, chỉ có một cái đầu cùng bên bả vai không trọn vẹn lộ ra bên ngoài.

    Nhìn thấy Dương Húc Minh quay mặt về phía này, bà già này rùng mình co rúm lại, tỏ vẻ rất hoảng sợ…

    . . . . .

    Bà ta thì thào nói:

    - "Tôi… Tôi rất hối hận…”
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 2: Bóng tối trong thành phố!
    Chương 230: Nợ máu phải trả bằng máu

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Nhìn thấy bà già này, Dương Húc Minh rất sửng sốt.

    Gương mặt này hắn rất quen thuộc.

    Mặc dù đối phương không còn tạo hình kinh dị đáng sợ như lần đầu gặp nhau ở nhà Dương Húc Minh, thậm chí trên mặt bà ta hiện giờ chỉ còn sự sợ hãi khiếp đảm. Nhưng gương mặt này, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ quên.

    Đây chính là gương mặt bà cô của Lý Tử, cũng là con Trành quỷ bị hắn chặt mất một nửa thân thể, chạy trốn suốt từ nhà qua Hầm trú ẩn Chung Sơn đến tận nơi này.

    Dương Húc Minh nâng thanh Sát phụ kiếm trong tay lên. Hắn lạnh lùng nhìn con trành quỷ đang co ro khúm núm ngồi trước điện thờ, hỏi:

    - “Mày hối hận cái gì?”

    Mụ trành quỷ run rẩy bập bõm nói:

    - “Tôi hối… hối hận… Tôi… không…. Không nên lừa… lừa gạt Lý Tử… Tôi không cố… cố ý…

    Van xin… xin… nói với.. Lý… Lý Tử…. không trách… không nên trách… tôi…

    Tôi không cố… ý…. Thật…. tôi… tôi không… cố cố ý….

    Tôi không… cố ý…”

    Con quỷ lắp bắp nói như đứt hơi, lặp đi lặp lại một câu. Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn nó, cũng không tỏ ra ngạc nhiên cho lắm.

    Điểm giống nhau của Lệ quỷ đó là ý thức hỗn loạn, lời nói không được rõ ràng rành mạch. Lệ quỷ càng cường đại thì trạng thái tinh thần và ý thức càng hỗn loạn.

    Nhưng trước mắt con mụ trành quỷ này chủ động cầu xin tha thứ, tỏ vẻ đau khổ ăn năn. Mà vừa rồi, ký ức của hắn quay ngược về thời điểm trước khi Lý Tử đi Cửu Giang. Đây là cuộc đối thoại trực tiếp cuối cùng của hai người, cũng là lần cuối hắn nhìn thấy cô ấy.

    Từ sau lúc đó, Dương Húc Minh bề bộn lo ôn tập cho đợt thi cuối kỳ. Cách hai ngày, Lý Tử đều đặn gửi tin nhắn cho hắn, nhắc nhở hắn lo học hành, an ủi hắn, bảo mọi việc đều đang tốt đẹp. Lý Tử vẫn kể cho hắn chi tiết từng tình huống cô ấy gặp ở quê nhà.

    Tận đến một ngày, điện thoại của Dương Húc Minh bị mất.

    Hắn không biết là bị người ta ăn cắp hay mình làm mất. Đã vậy mất đúng thời điểm hắn đang hết sạch tiền, nghèo rớt mùng tơi. Qua một ngày sau, Dương Húc Minh mới vay được tiền mua điện thoại mới, nạp thẻ vào.

    Từ lúc đó về sau, hắn không nhận được tin nhắn của Lý Tử nữa. Những tin nhắn hắn gửi đi cũng không có hồi âm. Không có Lý Tử bên cạnh, hắn thậm chí không vào được mạng xã hội cũng như tài khoản chơi game, bởi vì bảo mật hai lớp phải xác nhận qua số điện thoại của Lý Tử.

    Dương Húc Minh biết khả năng đã có chuyện gì đó xảy ra. Hắn nôn nóng lo nghĩ nhưng chẳng làm gì được, chỉ còn biết tự an ủi mình, hi vọng lúc nào đó sẽ nhận được tin hồi đáp của Lý Tử.

    Hắn tưởng tượng ra hàng trăm tình huống khác nhau. Lý Tử bị cha mẹ cấm túc, thậm chí Lý Tử bị người nhà đánh, nhốt lại… Tất cả các khả năng đều được nghĩ tới. Nhưng Dương Húc Minh không ngờ rằng, sự tình xảy ra còn tồi tệ kinh khủng hơn ngàn lần so với hắn suy đoán.

    Mọi chuyện đã không cách nào vãn hồi, bởi vì cảnh sát liên hệ với Dương Húc Minh, thông báo Lý Tử đã chết. Hắn phát hiện ra Lý Tử chết đúng vào ngày hắn bị mất điện thoại.

    Khi hắn mượn được tiền, sáng sớm vội vàng dậy đi mua điện thoại mới để liên lạc với Lý Tử, nhưng có ngờ đâu trước đó bốn tiếng, cô ấy đã tắt thở.

    Hắn lấy lại được số điện thoại của Lý Tử, nhưng thứ hắn không cách nào lấy lại đó là những tin nhắn trong một ngày hắn bị mất điện thoại. Không biết trong ngày đó, Lý Tử đã hướng đến hắn cầu cứu những gì, không biết cô ấy đã gửi bao nhiêu tin nhắn.

    Cho nên sau khi Lý Tử biến thành Lệ Quỷ, trở về muốn giết Dương Húc Minh, hắn chỉ có sợ hãi cái chết chứ chưa hề oán hận cô ấy. Hắn biết hắn có lỗi với Lý Tử, khi đã không giữ được liên lạc lúc cô ấy cần hắn nhất.

    Trong đêm cuối cùng của sinh mệnh Lý Tử, Dương Húc Minh không biết cô đã gặp chuyện gì, bị tra tấn như thế nào, chịu bao nhiêu đau khổ tuyệt vọng. Hắn hận bản thân mình không thực hiện lời hứa, không cẩn thận bảo vệ cho người yêu của mình.

    Trong lúc Lý Tử tuyệt vọng đau khổ nhất, hắn thậm chí không cách nào liên lạc hay ở bên cạnh cô.

    Hắn làm mất không chỉ điện thoại di động của mình mà còn là cả tương lai của hai người.

    - "Nói đi, cuối cùng là mày hối hận cái gì?”

    Trong mắt Dương Húc Minh tràn đầy gân máu đỏ ngầu, sự thù hận cùng giận dữ như thiêu đốt tâm trí của hắn. Vẻ ngoài của hắn vẫn lạnh lùng tỉnh táo nhìn con Trành quỷ trước điện thờ. Nhưng loại tỉnh táo này lại càng lộ ra sự khủng bố ghê người.

    Con mụ Trành quỷ thống khổ kêu khóc, tựa hồ mỗi giờ mỗi khắc đều chịu tra tấn của tử vong, dù là nó đã thoát khỏi nô dịch của Lý Tử, nhưng sự trừng phạt vẫn chưa từng kết thúc. Khuôn mặt bê bết máu me của nó vặn vẹo co rúm, tràn ngập tuyệt vọng hối hận:

    - "Tôi thật hối hận. . Tôi… Tôi không phải… cố… cố ý. . . .

    Tôi thật không… không phải là cố ý. . .

    Van cầu … cầu xin … bảo Lý … Lý Tử tha thứ… thứ cho tôi… Tôi thật.. biết…. biết sai…. Tôi biết sai… sai rồi…

    Tôi hối hận… hận lắm….”

    Mặc cho mụ Trành quỷ thống khổ kêu rên thảm thiết, Dương Húc Minh vẫn lạnh lùng nhìn nó, không có chút nào thương hại đồng tình. Hắn vẫn nhớ rất kỹ những dòng chữ trên Sinh Tử Lục:

    Bà ta cũng là họ Lý, là người thân của Lý Tử. Nhưng mà do gánh nặng cuộc sống đã làm tâm trí bà ta trở nên vặn vẹo.
    Bà ta oán hận thế giới này, nguyền rủa những người đang hạnh phúc.

    Vì sao các người đều được hạnh phúc?

    Cho nên khi Lý Tử gặp nạn, bà ta cũng tham gia vào đó, chính là một trong những thủ phạm hại chết Lý Tử, cũng là kẻ có tâm địa độc ác nhất.

    Khi Lý Tử chết đi trở lại, bà ta bị nàng bẻ gãy tay chân, vo thành một cục. Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên suốt đêm.

    Nhưng bà ta chết rồi cũng chưa được giải thoát.

    Sự tra tấn kinh hoàng đau khổ vẫn tiếp diễn sau khi chết, bà ta biến thành Trành quỷ xấu xí vặn vẹo, cũng là loại độc ác bỉ ổi xấu xa nhất.

    Không hề nghi ngờ, trong lòng Lý Tử vẫn còn tràn ngập oán hận với bà ta.

    Nếu như có thể đem Trành quỷ này tiêu diệt, chú em có thể gõ cửa mở ra trái tim đã đóng kín của cô gái!

    Lời của Sinh Tử Lục, Dương Húc Minh vĩnh viễn không bao giờ quên. Bất luận con mụ Trành quỷ trước mặt kêu khóc van xin thê thảm cỡ nào, nhưng có một điều không thể nghi ngờ: Nó là thủ phạm chính hại chết Lý Tử.

    Sinh Tử Lục sẽ không lừa gạt Dương Húc Minh, đồng thời bà cô này nếu không phải kẻ cầm đầu, bà ta cũng không bị Lý Tử trả thù kinh khủng đến mức độ như vậy. Kể cả sau khi giết chết tàn nhẫn, Lý Tử vẫn chưa tha thứ cho bà ta, còn biến bà ta thành Trành quỷ, vĩnh viễn chịu nô dịch, tra tấn.

    Sự căm hận của Lý tử đối với bà cô của mình đã rất rõ ràng.

    - "Bây giờ, chắc chẳng thể trông mong vào mày để điều tra về nguyên nhân cái chết Lý Tử được rồi. Chắc mày không còn nhớ được gì đâu. Ngay cả việc mày muốn làm, những việc mày đã làm có lẽ cũng đã quên hết sạch.”

    Dương Húc Minh nhìn con mụ Trành quỷ trước mặt, thứ này chỉ biết van xin tha mạng, trừ cái đó ra thì cái gì cũng không nhớ rõ.

    - "Mày bị Lý Tử trả thù, tra tấn đến chết, lại chỉ biết khóc lóc cầu xin tha thứ… Chấp niệm cuối cùng trước khi chết của mày là khẩn cầu Lý Tử tha thứ hay sao?

    Nhưng thật ra, mày không phải hối hận, mà là bởi vì mày sợ hãi thôi.”

    Dương Húc Minh chậm rãi bước đến trước điện thờ, thanh Sát phụ kiếm với tạo hình dữ tợn kéo sau lưng.

    - "Nhưng không quan trọng, tao cũng không có hứng thú quan tâm mày có phải ăn năn thực tình hay không. Bất luận mày thật sự hối hận hay không, thì cũng có tác dụng gì đâu?

    Tao vẫn phải hoàn thành việc tao nên làm”.

    Sát phụ kiếm trên tay Dương Húc Minh giơ cao, trên lưỡi kiếm bùng lên ngọn lửa quỷ trắng bệch.

    Ánh trăng lạnh lẽo u ám lọt qua cửa miếu Phật, phản chiếu lên gương mặt âm trầm dữ tợn của hắn. Từng thớ cơ trên mặt Dương Húc Minh căng ra, vặn vẹo vì thù hận, cặp mắt tràn đầy tia máu như một con quỷ đích thực.

    - "Tha thứ cho mày là việc của Thượng đế. Còn việc của tao là báo thù.”

    Hắn giơ cao thanh đại kiếm đang bùng cháy lửa quỷ, nhắm ngay vào con mụ Trành quỷ đang co rúm khúm núm trước điện thờ, nói:

    - "Nợ máu phải trả bằng máu!"
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 2: Bóng tối trong thành phố!
    Chương 231: Tu La

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Khi thanh Sát phụ kiếm được bao phủ trong lửa quỷ màu bạc hung mãnh giáng xuống đỉnh đầu Trành quỷ, con quỷ này lập tức phát ra tiếng kêu gào kinh khủng tuyệt vọng.

    Khác với lần trước đó ở hầm trú ẩn Chung Sơn, bây giờ Trành quỷ nhìn thấy Dương Húc Minh, đến cả phản kháng cũng không dám nữa rồi.

    Thanh kiếm trong tay Dương Húc Minh sắp chém xuống đầu nó, nó cũng chỉ biết kêu khóc thảm thiết trong tuyệt vọng.

    Thậm chí nó còn không có ý đồ chạy trốn.

    Dáng vẻ tuyệt vọng chịu chết này của con Trành quỷ khiến Dương Húc Minh cảm thấy có gì đó sai sai?

    Hắn không tiếp tục chém xuống giết con quỷ, cũng không phải tự nhiên thiện tâm trỗi dậy mà là hắn cảm thấy bầu không khí này có gì đó cổ quái.

    Dương Húc Minh lạnh lùng quét mắt nhìn khắp miếu Phật trước mặt, hét lớn:

    - “Còn ai khác ở đây không?”

    Ngoại trừ điện thờ trước mặt Dương Húc Minh và một bức tượng Phật đang ngồi trên đó, trong căn miếu nhỏ không còn thứ gì khác nữa. Tất cả trống hoác, chỉ có bụi bặm và mạng nhện chăng đầy khắp nơi.

    Cuối cùng, Dương Húc Minh nhìn về phía pho tượng Phật trước mắt. Bức tượng này không hề giống với bất cứ tượng Phật nào mà hắn từng gặp trước đó, nó tạo nên một cảm giác kỳ quái lạ lẫm, thậm chí khiến người ta không thể sinh ra hảo cảm với nó.

    Nó không hề có vẻ hòa ái dễ gần như đại đa số tượng tiếu Phật, cũng không có biểu tình dữ tợn như nộ Phật – kiểu của Bất Động Minh Vương.

    Bức tượng Phật chỉ ngồi ngay ngắn ở đó, vẻ mặt thờ ơ lãnh đạm, cao cao tại thượng quan sát xuống Dương Húc Minh phía dưới. Giống như một vị thần đứng ở nơi cao xa, không chút cảm tình, thản nhiên nhìn xuống chúng sinh như những con kiến hôi.

    Đột nhiên trong miếu Phật yên tĩnh vang lên một tiếng thở dài xa xăm.

    Tiếng thở kia tựa hồ như ở ngay trước người Dương Húc Minh, lại như ở một nơi rất xa vang đến, mang theo tiếng vọng huyền ảo, không sao biết được vị trí cụ thể của nó. Nhưng bản thân Dương Húc Minh lại rất rõ ràng, nơi phát ra tiếng thở dài đó chính là tượng Phật trước mắt.

    - “Oan oan tương báo bao giờ mới hết… Dương thí chủ, vì sao ngươi phải chấp nhất với thù hận đã qua như thế?

    Bà cô của người ngươi yêu… Lúc này bà ta đã ý thức rất rõ ràng sai lầm của mình rồi, hối hận chồng chất rồi.

    Đồng thời, bà ta cũng phải trả giá xứng đáng với hành vi của mình, hơn nữa sau này sẽ không có cách nào an giấc ngàn thu, gặp phải vô tận thống khổ như cũ.

    Bà ta bây giờ đã rơi xuống tầng mạt hạng đáng thương và ti tiện, ngươi vẫn không muốn tha thứ cho bà ta sao?”

    Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn pho tượng:

    - “Tha thứ cho nó? Nếu như tôi không tha thứ cho nó, có phải là tôi chẳng thể đi ra khỏi cái miếu này?”

    Tượng Phật lại phát ra một tiếng thở dài.

    - “Aizzz… Trong cuộc đời của mỗi con người... Có nhiều sai lầm… Thậm chí có rất nhiều sai lầm là tuyệt đối không được phạm phải, vì sẽ khiến cho người ta hối hận suốt đời. Nhưng trên thế giới này không có ai vĩnh viễn không phạm sai lầm.

    Không phải chính mắt ngươi cũng đã thấy qua chuyện hối hận suốt đời rồi đó thôi? Suy bụng ta ra bụng người, ngươi vì sao không tha thứ cho nữ nhân đáng thương này, ban cho bà ta sự giải thoát chứ?

    Giết chóc, sẽ không thể mang đến an bình, chỉ mang đến thù hận thôi. Ngươi phải hiểu rõ điều này mới đúng.”

    Lời của tượng Phật làm Dương Húc Minh hừ lạnh một tiếng:

    - “Hiểu rõ? Không sai, tôi hiểu rất rõ! Tôi đã hai lần nhìn thấy cảnh khiến tôi hối hận nhất trên đời. Ngay khi bước vào cái miếu này, chính mắt tôi nhìn thấy lại cảnh Lý Tử rời khỏi cuộc đời mình. Mà điều khiến tôi hối hận nhất chính là vì sao lúc đó không ngăn cô ấy lại.

    Tôi cũng đã đánh giá quá thấp sự ngu muội của bố mẹ cô ấy, đánh giá thấp sự ác độc của thân thích nhà cô ấy, tôi vẫn cứ nghĩ rằng tình cảnh nghiêm trọng nhất mà cô ấy gặp phải, cùng lắm cũng chỉ là cấm túc.

    Tôi vẫn nghĩ, nói gì thì nói, đó cũng là bố mẹ của cô ấy, không thể nào sẽ làm hại cô ấy.

    Nhưng tôi phát hiện, tôi sai rồi, sai hoàn toàn.

    Đây chính là chuyện mà cả đời này tôi hối hận nhất!

    Mà bây giờ, tôi đang chuộc lại sai lầm mà tôi đã phạm phải lúc đó.

    Tôi không cách nào thực hiện lời hứa, không cách nào giúp đỡ khi cô ấy tuyệt vọng nhất, nhưng ít nhất, sau khi cô ấy đi rồi, tôi còn có thể cho cô ấy một công đạo.

    Tôi muốn cho tất cả những kẻ đã hại chết cô ấy phải trả hết món nợ máu này!”

    Dương Húc Minh lạnh giọng:

    - “Mà chút công đạo ấy sẽ bắt đầu từ con trành quỷ này! Đây chính là sự ân hận của tôi! Đây chính là những gì tôi hiểu rõ!”

    Tiếng gầm khẽ của Dương Húc Minh vang lên khắp miếu Phật nho nhỏ.

    Trành quỷ trước mắt càng thêm sợ hãi tuyệt vọng nhìn hắn, trên khuôn mặt xấu xí dữ tợn bê bết máu của nó ngập tràn sự kinh hoảng.

    Tượng Phật trầm mặc hồi lâu. Cuối cùng, trong Phật đường lại vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.

    “…Ngươi đang đi trong Tu La chi đạo, lấy oán báo oán... Nội tâm của ngươi đã hoàn toàn bị thù hận chiếm lấy.

    Trên người ngươi, ta không thấy một chút từ bi và thương xót nào. Cái mà ngươi có, chỉ là lửa oán bừng bừng và sự thù hận khiến cho lương tâm ngươi vặn vẹo.

    Nhưng rồi cũng sẽ đến một ngày, ngọn lửa oán hận này sẽ đốt sạch ngươi, khiến ngươi vĩnh viễn không cách nào siêu thoát. Ngươi thực sự muốn đón nhận kết cục như vậy sao?”

    Dương Húc Minh hừ lạnh:

    - “Thì liên quan gì tới ông? Ông là ai? Giả thần giả quỷ! Ông cho ông là Phật thật à?

    Nấp ở trong góc tối âm u như vậy – một cô hồn dã quỷ không biết chạy từ đâu ra, có giỏi thì bước ra xem! Ông muốn bảo vệ con Trành quỷ này! Vậy thì bước ra giết chết tôi đi!

    Giết chết tôi đây này!”

    Trong căn miếu nhỏ lại một lần nữa văng vẳng tiếng thở dài xa xăm.

    - “Phật kiến tam thiên phá, độ sinh trảm tội. Nhưng nay, ta không có tư cách phát xét ngươi.

    Ngươi có thể chọn không tha thứ cho bà lão đáng thương hại này, đó là tự do của ngươi, cũng là quyền lực của ngươi.

    Thế nhưng, nếu ngươi thực sự giết bà ta, ngươi cũng phải gánh chịu hậu quả tương ứng.

    Trong thôn nhỏ này, tất cả mọi thứ đều tồn tại để duy trì chút cân bằng yếu ớt.

    Ranh giới giữa trắng và đen, luân hồi giữa thiện và ác, đều cần duy trì ở trên cái điểm cân bằng yếu ớt nhất kia.

    Sự oán hận và thù hận vô cùng mãnh liệt của ngươi, nếu như hoàn toàn bộc phát ra, chắc chắn sẽ phá hủy sự cân bằng ấy.

    Đến lúc đó, bóng đêm sẽ hoàn toàn bao phủ thế giới này, ác niệm sẽ ngập tràn cái thôn nhỏ này một lần nữa, nhấn chìm tất cả.

    Tất cả mọi sinh vật trong thôn này, toàn bộ sẽ không được siêu thoát.

    Trong đó bao gồm cả ngươi, cả cô gái đứng sau ngươi kia.

    Ngươi có thể chọn khoái ý ân cừu, nhưng cũng phải gánh chịu nghiệp chướng do ác niệm mang đến… Xin hãy nghĩ lại.”

    Lời của tượng Phật làm Dương Húc Minh khẽ nhíu mày.

    Ranh giới trắng đen, luân hồi thiện ác… Ý của pho tượng Phật này là nếu bây giờ giết con mụ Trành quỷ, thì cả thôn này sẽ vĩnh viễn biến thành cảnh quần ma loạn vũ, quái vật khắp nơi ư?

    Dương Húc Minh chợt nhìn về phía sau, phát hiện Ứng Tư Tuyết đang lẳng lặng đứng ở ngoài cửa miếu, nhìn hắn không nói. Chẳng biết cô nàng đã tỉnh lại từ lúc nào.

    Lúc ánh mắt hai người chạm nhau, Ứng Tư Tuyết kích động hét lên:

    - “Giết nó đi! Anh còn do dự cái gì? Mạng của em chính là do anh cứu, chết thì chết!

    Còn không mau báo thù cho Lý Tử của anh đi!”

    Tiếng hét của Ứng Tư Tuyết khiến Dương Húc Minh hơi giật mình. Ở khoảnh khắc hai người nhìn nhau, thời gian dường như ngừng lại. Dương Húc Minh hiểu được tâm ý của cô gái này.

    Hắn khẽ gật đầu, sau đó vung mạnh thanh Sát phụ kiếm chém phập xuống.

    - “Tiểu Tư…

    Sau tiếng gọi của Dương Húc Minh, đôi tay tái nhợt lao vụt ra từ trong túi áo của hắn.

    Con mụ Trành quỷ vốn chỉ còn một nửa cơ thể, nay lại bị chém một nhát trí mạng nữa, bị đôi tay của Tiểu Tư tóm chặt, lôi vào trong quyển nhật ký.

    Một chiếc giày thêu màu đỏ vô thanh vô tức rơi ra. Hoa văn trên giày thêu… đỏ rực như tròng mắt quái vật… lặng lẽ nhìn khắp cả Phật đường.
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    305,179
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 2: Bóng tối trong thành phố!
    Chương 232: Vô Gian Địa Ngục

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Bức tượng Phật cao cao tại thượng chỉ thờ ơ nhìn mọi chuyện xảy ra, không mở miệng thuyết phục, cũng không ra tay cứu con Trành quỷ.

    Trong miếu nhỏ không phát sinh thêm bất cứ chuyện gì. Đôi tay tái nhợt của Tiểu Tư nhanh chóng lôi con Trành quỷ đang kêu la thảm thiết vào trong quyển nhật ký, hoàn toàn thôn phệ.

    Khi vết tích cuối cùng của con mụ Trành quỷ biến mất vào trong quyển nhật ký, miếu Phật trở nên yên tĩnh.

    Ứng Tư Tuyết nhìn Dương Húc Minh, hai mắt hắn đang đỏ vằn những tia máu dần dần bình thường trở lại. Hai người trầm mặc hồi lâu. Căn miếu Phật vang lên tiếng thở dài não nề:

    - "Cuối cùng là một cái kết buồn! Đáng tiếc đáng tiếc. Dương thí chủ, xin chuẩn bị kỹ lưỡng. Thí chủ sắp phải đối mặt với nỗi tuyệt vọng kinh khủng nhất nơi này.

    Hi vọng thí chủ có thể sống an toàn rời khỏi chốn đây.”

    Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn bức tượng Phật, cất tiếng cười gằn:

    - "Ông giả bộ đại nghĩa cao siêu như vậy, ông là người tốt thật sao?

    Con trành quỷ này đã gặp tôi hai lần rồi, lần nào nó cũng tung hết thủ đoạn ác độc, hận không thể lập tức chơi chết tôi.

    Kết quả lần này đến chỗ của ông, nó run lẩy bẩy, nửa điểm phản kháng cũng không có, để mặc cho tôi chém giết… Có phải bên trong là do ông đang giở trò?

    Nếu ông đã từ bi như thế, vì sao không siêu độ nó đi?”

    Trong miếu vẫn đều đều vang lên thanh âm xa xăm bình tĩnh, nó không vì Dương Húc Minh giễu cợt mà nổi giận:

    - "Trả giá cho tội nghiệt gây nên, cũng là một loại giải thoát.

    Ta cũng không nói lão bà này vô tội, trái lại, ta hoàn toàn đồng ý với ngươi, bà ta có tội ác rất sâu. Dù bà ta bị ngươi giết chết, đó cũng là kết cục xứng đáng nhận lấy, cũng là con đường cho bà ta chuộc tội.

    Ngươi vốn là kẻ bị hại, chỉ có ngươi mới có tư cách quyết định tha thứ bà ta hay không.

    Nếu ngươi chọn tha thứ, cho bà ta siêu độ, đó là ngươi rộng lượng.

    Nếu ngươi chọn không tha thứ, muốn bà ta hồn phi phách tán, đó chính là báo ứng cho tội nghiệt của bà ta.

    Ta không có quyền quyết định thay cho ngươi, ta chỉ có thể đề nghị với ngươi.

    Ý ngươi đã quyết.

    Nhưng chỉ đáng tiếc, ngươi không muốn tha thứ cứu rỗi, lại chọn một con đường sát sinh tuyệt diệt.

    Nhưng đó là quyền của ngươi.

    Cân bằng của thôn nhỏ này sắp bị phá vỡ.

    Lúc Lệ quỷ tan biến, oán hận lan tràn sẽ khiến cho phần ác của nơi này trở nên cuồng bạo hơn.

    Tà niệm được thực chất hóa sẽ giáng lâm thôn này, đồng thời sẽ tồn tại rất lâu mà không chịu rời đi.

    Khi các ngươi nhìn thấy chân dung của nó, trên đời này không còn cái gì có thể cứu rỗi các người được nữa.”

    Sau khi câu cuối cùng nói xong, trong miếu Phật vang lên tiếng nức nở nghẹn ngào như ai đó đang khóc tỉ tê luyến tiếc. Mà bức tượng nãy giờ ngồi trên điện thờ lạnh lùng quan sát Dương Húc Minh cũng đột nhiên biến đổi.

    Vẻ mặt thật thà phúc hậu của tượng Phật dần dần trở nên vặn vẹo, thành một gương mặt kỳ quái với nụ cười quỷ quyệt. Ánh mắt bức tượng vốn biểu lộ thờ ơ quan sát chúng sinh đột nhiên xếch ngược lên, dữ tợn đáng sợ như dáng vẻ mắt quỷ.

    Bộ dáng tượng Phật bị biến đổi, trở nên khủng bố hơn cả tượng Bất Động Minh Vương.

    Dương Húc Minh bình tĩnh nhìn tượng Phật biến hóa, khẽ nhíu mày. Ứng Tư Tuyết thì lại trực tiếp đi đến phía sau bức tượng, muốn nhìn xem ở đó có thứ gì.

    Ngay sau đó, cô nàng kêu lên với một vẻ kinh ngạc:

    - "Đây là. . Nhục thân Phật*?"

    (*Chú thích: Nhục thân Phật là thân xác của các vị cao tăng, sau khi chết đi, thân xác không bị thối rữa mà bảo trì nguyên trạng một thời gian rất dài. Có thể gọi là “Xá lợi toàn thân”)

    Dương Húc Minh nghe tiếng kêu của Ứng Tư Tuyết cũng vội đi tới.

    Hắn đi đến phía sau điện thờ, nhìn thấy ngay sau lưng bức tượng Phật đúng là có một cái Nhục thân Phật. Đó là một cái xác khô, tựa hồ là một cao tăng chết đã lâu, trên thân mang bộ pháp y, cổ đeo tràng hạt, ngồi xếp bằng tựa lưng vào bức tượng Phật.

    Hai thứ ngồi tựa lưng sát vào nhau giống như cùng một thể sinh ra. Gương mặt của cái xác khô đét lại, tạo thành những nếp nhăn vặn vẹo dữ tợn, nhìn rất quỷ dị dọa người, vẻ mặt giống hệt như trước khi chết đã bị tra tấn rất thống khổ.

    Ứng Tư Tuyết thấp giọng nói:

    - "Cái Nhục thân Phật này có gì đó sai sai… Tử trạng quá thê thảm, không giống vẻ an tường bình thản của cao tăng lúc viên tịch.

    Mà dạng di thể không trọn vẹn này, đại biểu cho tu hành thất bại, không cách nào thành Phật. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến cho Nhục thân Phật này không được mạ vàng.

    Điểm trọng yếu nhất là ở chỗ… Tiểu Minh, anh nhìn tay nó kết thủ ấn kìa!”

    Ứng Tư Tuyết chỉ vào hai tay của xác khô, nói:

    - "Nó kết thủ ấn không phải là Thiền định ấn, cũng không phải Cát tường ấn, thậm chí ngay cả Phục ma ấn cũng đều không phải. Cái ấn nó kết tên là Trí quyền ấn, là một trong những phật thủ ấn thường gặp.

    Thế nhưng tình trạng tọa hóa của cái xác, cùng hoàn cảnh ma quỷ lúc nhúc nơi đây hoàn toàn không phù hợp với kiểu kết Trí quyền ấn.

    Dựa theo Phật giáo lý luận, khi kết quyền ấn này, có thể diệt những vọng tưởng hão huyền của chúng sinh, nhập vào Phật trí, nên mới được gọi Trí quyền ấn.

    Cách kết ấn này là hai tay đều nắm Kim Cương Quyền, tay trái đặt trước ngực, ngón trỏ dựng đứng, tay phải nắm chặt lấy ngón trỏ của tay trái, ngón cái tay phải chạm vào đầu ngón trỏ tay trái. Tay phải đại biểu Phật giới, tay trái đại biểu chúng sinh.

    Theo lý mà nói, lúc tăng nhân viên tịch sẽ không kết cái ấn này. Hòa thượng này đã gần tới lúc tọa hóa, hẳn là tứ đại giai không mới đúng, gần như đắc đạo rồi thì làm gì còn vọng tưởng danh lợi, không cần kết ấn diệt vọng tưởng.

    Chẳng lẽ trước khi ông ta tọa hóa thì tâm ma nhập não rồi?”

    Ứng Tư Tuyết nhìn miếu Phật trước mắt, thấp giọng nói:

    - "Suy nghĩ lại một chút lời nói trước đó của ông ta, nơi đây trắng đen giao hòa, thiện ác luân hồi, tất cả đều nằm trên một tình trạng thăng bằng yếu ớt.

    Như vậy có thể phán đoán rằng ông Phật nói chuyện nãy giờ chính là thiện niệm, vậy còn ác niệm đâu? Là con nhện khổng lồ kia sao?

    Con nhện kia tuyệt đối không phải loại quái vật đơn thuần, nó tồn tại ở một trạng thái rất đặc thù. Rất có thể nó là một loại hóa thân nào đó của ác niệm.

    Còn vị hòa thượng tọa hóa thất bại này… cái Nhục thân Phật…”

    Ứng Tư Tuyết nhìn nhìn gương mặt dữ tợn như ác quỷ của cái xác khô.

    -"Bọn quỷ trong thôn có thể nhiễm cái ác chỉ chực chờ phá phách. Còn trong miếu Phật nho nhỏ này chính là lương thiện còn sót lại.

    Con gà trống thủ hộ thần chính là hóa thân của thiện niệm, còn con nhện là hóa thân ác niệm. Hai thứ này luân hồi chém giết lẫn nhau. Mỗi lần ác niệm giáng lâm, đều đòi hỏi trong làng dâng ra tế phẩm. Ác niệm đạt được tế phẩm mới chịu rời đi.

    Nơi này, quả thực chính là một không gian có tính chất luân hồi, gọi là Vô Gian Địa Ngục!”

    Ứng Tư Tuyết sắc mặt khó coi thấp giọng nói:

    - "Nếu như em không có đoán sai, tế phẩm bị con nhện bắt đi sẽ không chết, nó phải chịu đủ loại tra tấn ngược đãi, sau đó lại phục sinh ở trong thôn. Dân làng ở đây một mực sinh hoạt trong luân hồi thống khổ cùng tử vong, không cách nào được giải thoát.

    Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, cho nên sau khi thiện niệm rời đi, ác niệm giáng lâm, bức tượng Phật này sẽ biến đổi thành bộ dạng đáng sợ kinh khủng như bây giờ.”

    Ứng Tư Tuyết vừa nói xong câu này, từ xa xa trong làng bỗng vang lên một tiếng gà kêu thảm thiết thê lương, tựa hồ như minh chứng cho suy đoán của cô.

    Hai người Dương Húc Minh liếc nhau, sắc mặt Ứng Tư Tuyết trở nên tái nhợt. Cô nàng khô khốc nói:

    - "Ác niệm giáng lâm."
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)