Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 11: Tiểu Tư là ai

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Trong phòng khách, Dương Húc Minh rất thành khẩn ăn ngay nói thật, đồng thời thuận tiện vì chính mình mà giải thích.

    Vương Trấn thì nhẹ gật đầu, trấn an cảm xúc Dương Húc Minh.

    "Yên tâm, chúng tôi tạm thời không hoài nghi cậu, cho nên cậu không cần khẩn trương."

    Vương Trấn nói xong, thu hồi tấm hình kia. Sau đó lại hỏi Dương Húc Minh một vài vấn đề.

    Tỉ như vào đêm nữ sinh này bị sát hại, Dương Húc Minh lúc đó đang làm cái gì, đi nơi nào, có liên hệ với người lạ nào không...

    Cơ hồ đều là theo một dạng công thức xét hỏi điều tra thông thường.

    Nhưng Dương Húc Minh hoàn toàn chính xác cùng nữ sinh này không quen thân, hai người cũng không có liên hệ gì. Thậm chí cả tên nữ sinh này, Dương Húc Minh cũng không biết luôn, hai người cơ bản là người xa lạ, không cho cảnh sát có được bất kỳ sự trợ giúp nào.

    Đối với cái này, hai cảnh sát cũng không có bất kỳ cái gì ngoài ý muốn.

    Bọn họ trước khi đến đã có điều tra hết các vấn đề liên quan giữa Dương Húc Minh và nạn nhân này, tìm đến Dương Húc Minh cũng chỉ là làm theo nguyên tắc điều tra không bỏ sót, cũng thực tình không có trông cậy tìm được thông tin gì trọng yếu.

    Sau khi hỏi xong một loạt câu hỏi, Vương Trấn đứng dậy.

    -Đã xong rồi, chúng tôi sẽ không quấy rầy cậu nữa. Dương Húc Minh, cậu nếu sau này có phát hiện gì mới thì tùy thời có thể gọi điện cho tôi,chúng tôi sẽ liên lạc lại ngay.

    Hai cảnh sát rất lễ phép chào tạm biệt Dương Húc Minh rồi quay người đi ra cửa.

    Dương Húc Minh tiễn hai vị cảnh sát ra tận cổng. Đưa mắt nhìn hai cảnh sát rời đi, Dương Húc Minh theo bản năng quay lại nhìn thoáng qua.

    Hắn thấy được trong nhà, căn phòng cũ của Lý Tử kia cánh cửa đang từ từ mở ra. . .

    Dương Húc Minh giật mình, vội vàng đuổi theo Vương Trấn.

    "Vương ca Vương ca! Chờ một chút!"

    Dương Húc Minh cuống quít hô to, khiến hai cảnh sát đang chuẩn bị rời đi quay lại sững sờ. Bọn hắn nhìn thấy Dương Húc Minh đang chạy hùng hục như chạy nạn, lao ra khỏi nhà rồi vội vàng đóng cửa và khóa trái lại.

    Vương Trấn có chút kỳ quái:

    - Dương Húc Minh có chuyện gì vậy?

    Dương Húc Minh vừa khóa cửa nhà, vừa cười khan một tiếng:

    - Ta đột nhiên nhớ đến ta phải đi ra ngoài có chút việc… Chúng ta cùng đi nha.

    Nói xong, cũng mặc kệ hai cảnh sát phản ứng như nào, Dương Húc Minh trực tiếp đẩy lưng hai người, vừa đi vừa cười nói:

    - Nào xong rồi, chúng ta đi thôi.

    Hai cảnh sát đều bị hành vi cổ quái của Dương Húc Minh làm cho mơ hồ. Nhưng là Dương Húc Minh sau đó cũng không làm thêm sự tình quái dị gì cho nên bọn hắn cũng không có hỏi nhiều.

    Trên đường đi, Vương Trấn một mực an ủi Dương Húc Minh, bảo hắn cố nén bi thương, đừng quá mức đau lòng, người chết không thể sống lại, phải mạnh mẽ vượt qua nỗi buồn…

    Bất quá Dương Húc Minh một câu đều không có nghe lọt.

    Hắn một mực suy nghĩ : Lý Tử sẽ không đuổi theo hắn ra ngoài luôn chứ?

    Mặc dù bây giờ ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật, nhưng lúc này ánh mặt trời ấm áp đã không còn cho hắn có được chút cảm giác an toàn nào.

    Sau khi cùng hai cảnh sát tách ra, Dương Húc Minh đón xe taxi rời đi.

    Hắn tạm thời không dám về phòng trọ nữa. Dù sao buổi tối nay hắn cũng phải đi Song Dát, đêm nay không cần về nhà.

    Song Dát Di Tộc trấn là một hương trấn ở sát biên giới nội thành Lục Bàn Thủy, trước kia thì hương trấn này cách nội thành một quãng khá xa, nhưng đến khi thành phố mở rộng phát triển thì Song Dát đã giáp biên giới cùng với nội thành. Chỉ là khu vực này nhà lầu vẫn là mang phong cách cũ kỹ của mười mấy năm trước.

    Xe taxi đi hết đoạn đường lớn khu vực nội thành, rẽ vào một đoạn đường cũ chật hẹp. Con đường này chính là đường đi Song Dát, con đường duy nhất, cũ kỹ và rách rưới.

    Trên đường phố mấp mô, hai bên đường phố là khu nhà ốc cũ kỹ thấp bé, tràn đầy phong cách dơ dáy bẩn thỉu của mười mấy năm trước.

    Song Dát là tên của hương trấn này, ở Quý Châu này, bởi vì có khu vực quần cư của người dân tộc thiểu số cho nên có rất nhiều địa danh có tên kỳ lạ. Dương Húc Minh đã ở Quý Châu ba năm, đã sớm quen với những kiểu kỳ hoa danh tự kiểu này.

    Hắn ở hương trấn tùy tiện kiếm một nhà hàng nhỏ, mua một bát cơm chiên mong muốn nhét đầy bao tử. Từ tối hôm qua đến giờ hắn chưa từng ăn gì, trong bụng ùng ục vang lên tiếng réo.

    Trong thời gian chờ đợi cơm chiên bưng lên, Dương Húc Minh lại móc ra Sinh Tử Lục nhìn một lần.

    Trang thứ ba vẫn như cũ bị lít nha lít nhít văn tự lấp đầy, không có bất kỳ thay đổi nào.

    Nội dung phía trên, vẫn như cũ là: Nửa đêm khóc nỉ non.

    Dương Húc Minh nhìn thế nào cũng đều cảm thấy đoạn văn tự này miêu tả giống như là một cái hệ thống nhiệm vụ.

    Khác biệt duy nhất, chính là cái hệ thống nhiệm vụ này không có điều kiện hoàn thành và phần thưởng hoàn thành.

    Chỉ là bảo hắn vào lúc nửa đêm rạng sáng là hai giờ sau tiến nhập vào căn phòng ốc bỏ hoang màu đỏ sậm kia, tìm kiếm chân tướng cách đây ba năm.

    Nhưng là thế nào chân tướng, tìm ra chân tướng thì có chỗ tốt gì, như thế nào mới tính là tìm ra chân tướng thành công, những thứ then chốt này Sinh Tử Lục một câu cũng không nói thêm.

    Tin tức từ đoạn văn tự quá mơ hồ khiến cho Dương Húc Minh có một dự cảm bất an.

    Cuốn sách bại hoại này không phải là chơi xỏ hắn chứ?

    Dương Húc Minh lại nghĩ tới tối hôm qua thực hiện nghi thức Hỏi quỷ.

    Sinh Tử Lục bảo hắn chuẩn bị đầy đủ đồ lễ, bảo hắn đến Hỏi quỷ, kết quá cuối cùng mới biết là cuốn sách bại hoại kia cũng không có dự đoán được là Hỏi quỷ sẽ phát sinh ra điều gì.

    Bất quá Dương Húc Minh nhìn lại một lần nữa trang sách, hắn phát hiện dưới câu cuối cùng tựa hồ tiết lộ một chút tin tức nào đó.

    - Chú thích: Tiến vào khu vực này, không cần lo lắng bị Trành Quỷ tập kích

    Đây là vì cái gì? Là bởi vì khu vực này lệ quỷ quá kinh khủng, Trành Quỷ không dám trêu chọc? Hay là bởi vì nguyên nhân khác?

    Còn có câu kia "Không nên mang theo hung khí", cũng có chút ý vị thâm trường.

    Yêu cầu Dương Húc Minh lẻ loi một mình tiến vào một khu vực quỷ dị, đồng thời không thể mang theo vũ khí phòng thân, cái này giống như có chút ép buộc.

    Nhưng là vì cái gì không thể để cho Dương Húc Minh mang hung khí phòng thân? Có thể là bởi vì hung khí có khả năng chọc giận lệ quỷ tồn tại trong khu vực kia.

    Còn có dòng chữ “bọn hắn” , cái chỗ kia chẳng lẽ là cái tổ quỷ? Bên trong không chỉ có một đầu lệ quỷ?

    Dương Húc Minh ngồi trong góc nhà hàng, nắm vuốt Sinh Tử Lục, vẻ mặt đắng chát.

    Có nên hay không nghe lời cuốn sách đi tìm căn phòng cũ kỹ màu đỏ sậm kia? Có khi nào đêm nay hắn liền phơi thây ở đó không? Mà Sinh Tử Lục khốn nạn nhất là cái địa chỉ căn nhà kia cũng không nói cho Dương Húc Minh, bắt Dương Húc Minh tự mình đi tìm.

    Nếu như nói cuốn sách bại hoại là cái hệ thống, như thế thì cái hệ thống này cũng quá phế vật.

    Lấy điện thoại ra, Dương Húc Minh vừa ăn cơm vừa lên mạng đọc tin tức. Hắn mong muốn tìm thấy chút dấu vết để lại ở trên Internet.

    Nhưng mà hắn tìm kiếm một hồi lâu cũng không tìm ra ở khu vực Song Dát này có sự kiện kì quái gì, cũng không thấy căn nhà bỏ hoang màu đỏ sậm nào. Tìm ra một mớ thông tin toàn là râu ria ba xàm.

    Một lúc sau, Dương Húc Minh uể oải bỏ điện thoại xuống, không thể không thừa nhận công cụ tìm kiếm vạn năng cũng không cách nào trợ giúp hắn.

    Hắn ăn hết hai phần cơm, vừa mới chuẩn bị đứng dậy tính tiền, thuận tiện tìm bà chủ quán hỏi thăm căn nhà đỏ sậm bỏ hoang, đột nhiên điện thoại của hắn rung lên nhè nhẹ.

    Có một tin nhắn đến.

    Dương Húc Minh liếc qua, ngây ngẩn cả người.

    Đây là tin nhắn từ một số điện thoại nặc danh. Không có hiện đầu số nhắn tới. Theo lý mà nói, dù là tin nhắn rác thì cũng cần có một dãy số mới đúng. Nhưng cái tin nhắn này lại không có, ở mục người gửi là một đống loạn mã.

    Dương Húc Minh mở đọc tin nhắn, chỉ có một câu hỏi đơn giản xuất hiện ở trên màn hình:

    - Tiểu Tư là ai?
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 12: Ông lão

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    "Tiểu Tư là ai?"

    Dương Húc Minh lặng yên đọc lại nội dung tin nhắn một lần nữa, hắn cảm thấy có chút kỳ quái.

    Là ai đã gửi tin nhắn rác này cho hắn? Có thể nào là gửi nhầm máy không? “Tiểu Tư là ai” là ý gì? Hắn có quen với người nào gọi là Tiểu Tư hay sao?

    Mà số điện thoại người gửi không có, chỉ có một đoạn mã loằng ngoằng, chẳng lẽ là quỷ gửi tới ???

    Ha ha ha. . .

    Hắn lẳng lặng xóa tin nhắn! Dù cho là Lý Tử gửi tin nhắn tới, chẳng lẽ hắn còn dám trả lời?

    Nửa đêm nhắn tin với quỷ hả, thôi cho hắn xin! Không biết ai gửi còn tốt, biết rồi thì thêm sợ hãi mà thôi!

    Đêm nay Dương Húc Minh còn phải đi tìm căn nhà màu đỏ sậm kia để điều tra, hắn cũng không muốn lại xảy ra chuyện gì khác ngoài ý muốn.

    Dương Húc Minh đi tới chỗ bà chủ quán cơm, vừa quẹt thẻ tính tiền, vừa nói:

    - Bà chủ à, cho tôi hỏi ở Song Dát này có căn nhà nào màu đỏ sậm mà bị bỏ hoang không?

    Đêm nay, căn nhà màu đỏ này mới là vấn đề mấu chốt mà Dương Húc Minh cần quan tâm.

    Bà chủ quán đang chơi Wechat ngẩng đầu nhìn Dương Húc Minh, liếc mắt suy nghĩ:

    - Căn nhà màu đỏ sậm? Bỏ hoang không ai ở???

    Ô… hình như tôi biết có một cái, nhưng mà đi tới đó hơi xa chút nha!

    Bà chủ chỉ tay ra ngoài đường và nói:

    - Cậu đi dọc theo con đường này thẳng vào phía trong, ở bên cạnh trường tiểu học có một cái giao lộ. Rẽ phải ở chỗ giao lộ sau đó cứ đi thẳng mãi, thẳng tới khi nhìn thấy một tòa nhà bỏ hoang sơn màu đỏ sậm.

    Nói xong, bà chủ quán hiếu kỳ nhìn Dương Húc Minh dò hỏi:

    - Cậu tìm cái tòa nhà này làm gì? Tôi nhớ mấy năm trước ở đó có tà ma lộng hành, khu vực xung quanh lại vắng vẻ, cơ bản là không có ai đến đó… Cậu đến đó làm gì?

    Dương Húc Minh cười cười, nói ra:

    - Cháu xem trên mạng thấy có người bảo là căn nhà ấy có nhiều điều thần kỳ bí ẩn, cho nên muốn đi tìm hiểu khám phá một chút xem sao… Bà chủ quá à, bà nói chỗ đó có tà ma, vậy là dạng ma quỷ gì vậy?

    Bà chủ quán lắc đầu:

    - Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, dù sao thì ba năm trước, tất cả những người ở trong căn nhà ấy toàn bộ đã mất tích. Về sau có người nghe thấy trong phòng thường văng vẳng tiếng khóc của thiếu nữ, dần dần thì không còn ai dám bén mảng đến nhà đó nữa!

    Dương Húc Minh giật mình: Nửa đêm có tiếng khóc của con gái vang ra? Nửa đêm khóc nỉ non? Nơi này chẳng lẽ chính xác là nơi Sinh Tử Lục đã nhắc đến?

    Dương Húc Minh tiếp tục dò hỏi:

    - Người trong nhà toàn bộ mất tích? Là mất tích bao nhiêu người vậy bà? Cảnh sát mặc kệ hay sao?"

    Bà chủ quán tặc lưỡi nói:

    - Cảnh sát đương nhiên tới điều tra, sao có thể mặc kệ được. Lúc trước đã từng có rất nhiều xe cảnh sát tới, phong tỏa hết trước sau tòa nhà, điều tra đủ các kiểu. Nhưng về sau lại thấy im lìm không có kết quả gì, cụ thể chuyện gì xảy ra thì tôi cũng không biết, chỉ có tòa nhà đó về sau không có ai dám tới gần.

    Dương Húc Minh hỏi tiếp:

    - Thế nhưng bà nói chỗ kia có ma quỷ, nửa đêm có tiếng khóc của con gái… Không lẽ không có ai đến nghiên cứu xem có việc gì?

    - Có chứ, có nhiều thanh niên to gan lớn mật đến xem, nhưng cuối cùng cũng chẳng phát hiện thứ gì.

    - Bọn họ đi đến đó buổi tối hả?

    - Ấy! Đương nhiên là phải đi ban ngày chớ! – Bà chủ quán nhìn Dương Húc Minh như nhìn kẻ ngốc – Ban đêm không lo đi ngủ, ai hơi đâu đến chỗ đó mà đi dạo?

    Dương Húc Minh cười khan một tiếng, không dám trả lời.

    Hắn lại nói bóng nói gió hỏi mấy vấn đề, nhưng bà chủ quán này biết cũng không nhiều, hắn không thu được thêm tin tức nào có ích. Chỉ biết là căn nhà màu đỏ kia trước đây có một nhà 4 người ở, về sau đều mất tích bí ẩn, đến nay còn không tìm ra.

    Sau khi xác nhận lại vị trí căn nhà màu đỏ với bà chủ quán, Dương Húc Minh rời khỏi nhà hàng. Hắn đi dọc theo con đường cái mấp mô, theo hướng bà chủ quán chỉ đi sâu vào trong trấn.

    Con đường này coi như là đường cái chính của trấn Song Dát, hai bên đường phố toàn là cửa hàng nhỏ, ngoài ra còn có một trạm xăng dầu. Mặc dù là đường đi cũ nát, bẩn thỉu nhưng lưu lượng người khá đông, trên đường nhiều xe cộ qua lại.

    Dương Húc Minh đi bộ tầm nửa tiếng, gặp được trường tiểu học mà bà chủ quán đã nói. Trường tiểu học được vây xung quanh bởi bức tường khá cao. Bên ngoài bức tường có dòng chữ tuyên truyền cũ mèm, chữ viết mờ gần như không đọc rõ:

    “Trẻ em được nuôi dạy tốt thì cả đời sẽ hạnh phúc ấm no”

    Dòng chữ tuyên truyền này dường như đã có cả chục năm trước. Dương Húc Minh tò mò nhìn dòng chữ. Quảng cáo gì mà cả chục năm chưa thay nữa!

    Hắn đi đến bên cổng trường tiểu học, nhìn vào bên trong. Hoàn toàn chính xác, trường tiểu học này hẳn đã có lịch sử khá lâu. Không những phòng học cũ kỹ bẩn thỉu, xi măng trên bãi tập có nhiều vết rạn nứt vỡ, nhiều chỗ thậm chí có cỏ dại mọc lan tràn.

    Hiện tại là kỳ nghỉ hè, trường học hẳn là đang nghỉ.

    Trường học trống rỗng, im ắng tĩnh mịch không một bóng người. Có vẻ có chút âm trầm u ám.

    Dương Húc Minh rụt cổ lại, cảm giác có chút bất an.

    - Chẳng lẽ chỗ này cũng có quỷ hay sao?!!

    Dương Húc Minh cảm giác mình giống con chim sợ cành cong.

    Hắn lùi về sau hai bước, dự định rời đi. Nhưng mà vừa mới quay đầu về phía sau thì hắn liền giật nảy mình.

    Phía sau hắn không xa, không biết từ khi nào xuất hiện một ông lão dáng người gầy gò. Lão mặc một bộ đồ màu xanh, lưng còng gầy guộc, tay mang theo một cái túi màu đen, mắt trừng trừng nhìn Dương Húc Minh.

    Dương Húc Minh bất an nhìn ông lão, theo bản năng, hắn sờ lên túi quần nơi đang cất cây nến đỏ. Cây nến vẫn yên vị trong túi, lúc này hắn mới cất tiếng hỏi:

    - Chào ông, có chuyện gì không ạ?

    Trường tiểu học này nằm ở vị trí biên giới của hương trấn, nơi đây người ở rất là thưa thớt. Lão nhân trầm mặc một lúc lâu, rồi thở hổn hển, ho khạc ra một cục đờm đặc từ trong cổ họng. Sau đó lão hờ hững nhìn Dương Húc Minh nói:

    - Cậu ở trước cửa trường học nhìn ngó cái gì?

    - Ah… cháu chỉ tình cờ đi qua đây ngó nhìn chút thôi ạ - Dương Húc Minh lúng túng nói – Không lẽ trường học này cấm nhìn hay sao?

    Dạo này có nhiều người lừa đảo, ông lão này chẳng lẽ lại bảo trường học này không được nhìn, bắt Dương Húc Minh phải trả tiền hay sao!

    Ông lão nhìn soi mói Dương Húc Minh một lúc lâu mới dời ánh mắt đi.

    - Không nên nhìn, nơi này không có gì đẹp mắt – Ông lão lạnh lùng nói – Trường này đã bỏ hoang ba năm nay, không có cái gì để cho cậu xem đâu!

    Dương Húc Minh nghe được câu này cảm thấy ngây ngẩn cả người.

    "Nơi này đã bỏ hoang ba năm?"

    Không biết có phải hay là do hắn suy nghĩ nhiều quá, hắn luôn cảm thấy ba năm quả thật là quá trùng hợp. Bởi vì gần đây có căn nhà màu đỏ, ba năm trước cũng xuất hiện chuyện dị thường.

    Dương Húc Minh nhìn ông lão trước mặt, nghi ngờ có thể nào mình đã tìm được manh mối quan trọng hay không?

    Hắn vội vàng hòi:

    - Vì sao nơi này lại bỏ hoang vậy ông? Cháu cảm thấy trường tiểu học không có vấn đề gì mà, hơn nữa trong trấn này thì đây là trường tiểu học duy nhất, nếu như bỏ nơi này thì bọn trẻ con sẽ đi học ở chỗ nào đây?

    Nghe Dương Húc Minh hỏi một loạt câu hỏi, ông già trầm mặc một hồi lâu. Ngay khi Dương Húc Minh lo lắng cho rằng mình đúng là có chút lỗ mãng, thì ông lão mở miệng nói:

    - Tìm không ra giáo viên, thì trường phải bỏ hoang chứ làm sao nữa! Mặc dù bộ giáo dục đã rót kinh phí, nhưng giáo viên trẻ không ai tình nguyện tới nơi này dạy học, có tiền thì cũng làm được gì? Nơi này cách thành phố quá gần, tất cả giáo viên đều muốn vào thành phố làm việc. Trường học không có giáo viên nên đành bỏ hoang.

    Lão nhân thật thà nói ra:

    - Tội nghiệp bọn trẻ con, đứa nào tốt phước thì được bố mẹ cho vào học trong thành phố, đứa nào không tốt thì phải về nhà, hoặc là đi theo người nhà đến nơi khác làm thuê, cũng hi vọng chúng nó ở nơi khác có thể còn được đến trường …. Ai biết được?

    Lão nhân lại nhìn Dương Húc Minh, liếc mắt nói:

    Đừng xem nữa, nơi này không có gì đẹp mắt. Cậu nên về nhà đi.

    Ông lão nói xong quay đầu đi vào con đường nhỏ bên cạnh trường tiểu học. Dương Húc Minh hai mắt tỏa sáng vội vàng đi theo.

    Ông lão này lại ở bên trong này? Theo bà chủ quán đã nói lúc trước, con đường nhỏ cạnh trường này chính là lối dẫn vào căn nhà màu đỏ sậm. Hành vi của ông già này rõ là cổ quái, hẳn là lão sẽ biết điều gì đó.

    Dương Húc Minh đi theo bên cạnh ông lão, dò hỏi:

    - Ông nhà ở gần đây hả? Cháu thấy ông rất quen thuộc đối với trường tiểu học này. Ở Quý Châu này nói tiếng phổ thông cũng không nhiều, ông chắc là người địa phương khác tới ạ?

    Ông lão nhìn hắn một cái, dùng tiếng Quý Châu trả lời:

    - Tôi thấy cậu mới là người địa phương khác tới ấy!

    - Úi … Không sai, cháu đúng là người nơi khác tới. Cháu quê Hồ Nam, nhưng Hồ Nam với Quý Châu thì cũng gần, ngôn ngữ địa phương cũng không khác nhau lắm, đều là ưa thích ăn cay, cho nên chúng ta thật ra xem như là nửa đồng hương!

    - ….

    Lão nhân nhìn hắn một lúc, lắc đầu nói:

    - Cậu có việc gì thì nói thẳng luôn, không cần phải vòng vo tam quốc. Tôi không mua thuốc không mua thực phẩm chức năng.

    Dương Húc Minh cũng không xấu hổ, tiếp tục cười nói làm quen:

    - Ông ơi ông hiểu lầm cháu ạ, cháu đâu phải là tiếp thị thực phẩm chức năng đâu ạ!

    - Lúc đầu thì không giống, nhưng giờ thì có vẻ giống rồi đấy.

    - Úi… Kỳ thật là cháu tò mò chuyện của trường tiểu học này, một ngôi trường tốt như vậy mà bỏ phế thì thật là đáng tiếc. Ông thấy có đúng không?

    Lão nhân im lặng không phản ứng lại lời cửa hắn. Dương Húc Minh lại hỏi:

    - Lại nói ông giống như hiểu rất rõ với trường tiểu học này…

    Ông lão nhìn hắn một cái rồi nói ra:

    - Tôi trước đây là hiệu trưởng trường này, nhưng bây giờ thôi rồi. Cậu còn gì muốn hỏi không? Hỏi nốt luôn đi – Ông lão trực tiếp ngừng lại, dùng cặp mắt hờ hững nhìn Dương Húc Minh – Chứ lát nữa mà cứ đi theo tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.

    Dương Húc Minh cười khan một tiếng, vội vàng nắm cơ hội:

    - Ông à, cháu nghe nói đi thẳng đường này là đến một căn nhà màu đỏ sậm bỏ hoang, ông có biết không?

    Ông lão lui về sau một bước, ánh mắt trở nên lạnh lẽo:

    - Cậu hỏi cái này làm gì?

    - Là như này, cháu nghe nói trong căn nhà này ba năm trước đây có vụ mất tích bí ẩn, còn nghe nói có tà ma quỷ quái quấy phá, cho nên mới tò mò, muốn ….

    - Không cần tò mò – Ông lão vẻ mặt lạnh lùng cắt ngang Dương Húc Minh – Không có ma quỷ gì hết, đều là do người ta đồn nhảm đấy. Cậu trở về đi, thanh niên trẻ trung muốn tìm thú vui thì đi nơi khác mà tìm, đừng mất thời gian ở mấy chỗ như này. Nơi này không có ma quỷ cậu cần tìm.
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 13: Nét chữ xấu xí

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Hiển nhiên là ông lão cho rằng Dương Húc Minh là kiểu thanh niên nghe tin ma quỷ thần bí nên kích thích trí tò mò tìm đến để xem. Thời nay kiểu thanh niên này có rất nhiều, có gì xảy ra là đến hóng luôn!

    Nhưng Dương Húc Minh lần này không phải là loại đi tìm kích thích. Ông già này rõ ràng nói dối, lại bảo căn nhà kia không có ma quỷ. Chính Sinh Tử Lục đã ghi rõ nơi này có quỷ, ông lão còn muốn gạt hắn.

    Nhìn thấy ông già có vẻ cau có bực bội quay lưng bước đi, Dương Húc Minh có chút bất đắc dĩ, hắn muốn hỏi thêm vài chuyện nữa, nhưng ông lão đã tức giận, lỡ hắn lại chọc cho ông tăng huyết áp nhập viện thì biết xử lý làm sao?

    Dương Húc Minh cũng không có tiền để chu cấp cho một ông già nhìn như kiểu sắp xuống mồ tới nơi.

    Đứng xa xa nhìn ông lão xách cái túi đen rời đi, Dương Húc Minh hít sâu một hơi. Hoàn toàn chính xác là ông lão này ở trong khu vực căn nhà màu đỏ sậm.

    Nhưng hắn cũng không có cách nào hỏi dò được thêm thông tin từ ông ta. Thậm chí cái túi màu đen kia Dương Húc Minh cũng đã quan sát kĩ, đó là túi nhựa thông thường, bên trong đựng một chút ít rau quả. Hẳn là ông lão từ trên trấn đi mua thức ăn, lúc trở về vừa vặn gặp Dương Húc Minh ở chỗ trường học.

    Một ông cựu hiệu trưởng trường tiểu học, bắt gặp thanh niên lén lút trước cổng trường thì liền quát mắng. Chuyện này hết thảy đều rất bình thường.

    Bất quá Dương Húc Minh đứng xa xa nhìn, lại cảm giác bước chân ông lão càng đi càng nhanh?

    Ông già này còn đi lại tốt như vậy luôn hả?

    Dương Húc Minh vội vàng đi theo. Hắn đi theo xa xa phía sau ông lão, dọc theo con đường đi sâu vào bên trong.

    Lúc đầu thì 2 người bọn hắn còn đi qua đi lại xuyên giữa những căn nhà của cư dân địa phương. Nhưng dần dần, Dương Húc Minh đã đi ra khỏi khu dân cư, phía trước không còn căn nhà nào nữa. Ông lão vẫn như cũ bước nhanh về phía trước, thi thoảng ngẫu nhiên quay lại nhìn phía sau, thấy Dương Húc Minh nhưng vẫn không có chút phản ứng gì, dường như ngầm cho phép Dương Húc Minh đi theo.

    Dương Húc Minh vừa đi vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh.

    Rời khỏi tiểu trấn, phía trước của hắn là những vườn rau của nông dân. Đoạn đầu con đường còn có xen lẫn vườn rau với vườn ngô, dần dần con đường tiếp theo toàn bộ đều bị cây ngô rừng che khuất.

    Mỗi một cây ngô đều cao hơn đầu người, lít nha lít nhít giống như một rừng cây nhỏ. Dương Húc Minh không dám chạy nhanh, sợ trêu chọc đến ông lão phía trước – thế là hắn rất nhanh bị mất dấu ông già.

    Con đường trong rừng ngô lượn quanh cong cong khúc khuỷu, chỉ một đoạn ngắn liền bị những cây ngô xanh biếc che khuấn, Dương Húc Minh mới đi một đoạn đã phát hiện không nhìn thấy bóng dáng của ông lão đâu nữa.

    Đối với điều này, Dương Húc Minh có chút bất đắc dĩ. Nhưng bà chủ quá đã có nói, cuối con đường này sẽ gặp căn nhà màu đỏ sậm, cho nên Dương Húc Minh cũng không cố ý tìm ông lão mà vẫn tiếp tục đi vào trong.

    Xuyên qua mảnh rừng ngô, Dương Húc Minh đi tới một ngọn núi nhỏ. Khu vực Quý Châu đa phần là núi lớn rừng sâu, các dãy sơn mạch nối liền liên miên hùng vĩ, ngược lại đồi núi nhỏ cao mấy chục mét thì lại là hiếm thấy.

    Dương Húc Minh đứng tại rìa rừng ngô, ngửa đầu nhìn ngọn núi trước mặt, quan sát kĩ một vòng.

    Trên núi thưa thớt một ít cây cối, cây cũng không cao, bên tay phải có thể nhìn thấy một mảnh rừng trúc. Con đường nhỏ quanh co uốn lượn một đoạn rồi vừa vặn biến mất vào bên trong rừng trúc kia.

    Nơi này không có ngã rẽ, chỉ có một đường duy nhất tiến lên, nhưng Dương Húc Minh cũng không vội đi lên phía trước.

    Hắn quay lại nhìn thoáng qua sau lưng.

    Bởi vì rừng ngô cao lớn che chắn nên Dương Húc Minh không nhìn thấy những kiến trúc bên kia hương trấn. Nhưng căn cứ khoảng cách hắn đã đi được thì khu dân cư trong trấn cách đây phải hơn năm trăm mét.

    Nơi này, có lẽ đã không thuộc về khu vực của hương trấn?

    Ở cái địa phương vắng vẻ này có thật là có một tòa nhà màu đỏ?

    Ai lại rảnh đi kiếm cái góc hẻo lánh này xây nhà ở ha!

    Dương Húc Minh móc cây nến đỏ ra nhìn thoáng qua. Trong tay hắn, cây nến vẫn bình thường không có một chút gì phản ứng.

    Tốt rồi, tối thiểu là nơi này tạm thời không có lệ quỷ.

    Dương Húc Minh lúc này mới thu hồi nến đỏ, tiếp tục đi hướng vào sâu trong. Hắn theo con đường nhỏ dưới chân núi, chậm rãi đi tới rừng trúc kia.

    Rừng trúc quy mô không lớn, thậm chí có thể nói là rất nhỏ. Gió lướt qua xao động lá trúc phát ra âm thanh nghe rất êm tai, mùi lá trúc thoang thoảng dịu nhẹ khiến cho tâm thần hắn có chút thanh thản.

    Dương Húc Minh vừa đi về phía trước, vừa chú ý nhìn xung quanh. Nếu không có chính sự muốn làm, hắn rất muốn ngồi nghỉ lại một chút ở trong rừng trúc này.

    Nhưng đi thêm một đoạn nữa, Dương Húc Minh phát hiện không chỉ có mình hắn cảm thấy ưa thích mảnh rừng trúc này.

    Ở ven đường, trên một tảng đá lớn, Dương Húc Minh thấy có mấy chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo. Giống như là đứa nhỏ nào đó đi qua dừng lại nghỉ ngơi, rảnh rỗi viết lên tảng đá. Mà lại không chỉ có một đứa nhỏ viết.



    - Ta sau này lớn lên muốn đi thi đại học, mang bố mẹ và tiểu muội muội đi Bắc Kinh, xem Thiên An Môn.
    - Tiểu Hân sau này muốn bảo vệ tỷ tỷ."

    Hai câu này, rõ ràng là hai đứa trẻ viết nên. Tựa hồ là một đôi tỷ muội?

    Dương Húc Minh nhìn hai dòng chữ này một lúc lâu, rồi đi vòng quanh tảng đá. Hắn phát hiện mặt sau tảng đá còn có mấy dòng chữ xấu xí xiêu vẹo. Chỉ là dòng chữ này ở vị trí khá bí mật, khuất trong góc tối của tảng đá, phải kéo lùm cây ra mới nhìn thấy.

    Nét chữ xấu có vẻ cùng là một người viết, hẳn là cô em gái kia.

    - Không muốn về nhà, nếu có thể ở lại trong rừng trúc cùng tỷ tỷ thì tốt biết bao nhiêu.
    - Bố trở về từ công trường, chảy thật nhiều máu. Tiểu Hân rất sợ.

    - Con ghét mẹ.

    - Bố nói trong nhà hết tiền, không thể mua đồ chơi xếp hình, nhưng các bạn khác đều có đồ chơi xếp hình, chỉ có Tiểu Hân là không có.

    - Ghét mẹ

    - Trường sắp họp phụ huynh, bố vì sao không ở nhà, Tiểu Hân nhớ bố.

    - Chán ghét mẹ

    - Ghét mẹ.

    - Ghét mẹ.

    - Ghét mẹ.

    Trong góc tối này, những đoạn chữ xiêu vẹo cũng không nhiều, nhưng mỗi câu đều rất ngắn gọn. Giống như một cô bé nào đó mỗi lần có tâm sự thì sẽ vụng trộm chạy đến nơi đây viết ra suy nghĩ trong lòng.

    Nhưng xuất hiện nhiều nhất lại là một câu cổ quái: “Chán ghét mẹ.” Đặc biệt là đoạn sau tất cả đều là câu nay, không có thêm câu nào khác.

    Vì cái gì mà cô bé này ghét mẹ nó như vậy? Chẳng lẽ là vì mẹ cô bé không đi họp phụ huynh cho nó?

    Dương Húc Minh có chút hoang mang. Những chữ viết này hiển nhiên là không phải được viết cùng lúc, mẹ cô bé cuối cùng đã làm cái gì khiến cho con gái một mực ghét mẹ như vậy?

    Suy tư một hồi lâu, Dương Húc Minh thả tay khiến cho nhanh cây nhỏ một lần nữa che phủ đoạn chữ viết xiêu vẹo trên tảng đá.

    Con đường này vắng vẻ, chỉ có một hướng như vậy phía trước hẳn là không có người khác ở. Nghe bà chủ quán nói, gia đình kia bị mất tích có 4 người, vừa vặn là bố mẹ và hai cô con gái. Chẳng lẽ trên tảng đá này, những dòng chữ nguệch ngoạc kia chính là 2 cô bé trong căn nhà màu đỏ đã viết nên?

    Nghĩ đến đây, Dương Húc Minh bỗng thấy rùng mình.
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 14: Căn nhà màu đỏ

    Dịch: BsChien
    Biên: VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Rời khỏi rừng trúc, Dương Húc Minh tiếp tục hướng phía trước mặt bước đi. Hắn đi không lâu thì thấy con đường này rốt cục xuất hiện chỗ rẽ.

    Một đường tiếp tục đi lên phía trước, một đường thì hướng về phía sườn núi, uốn lượn rồi biến mất hút trong bụi cây.

    Dương Húc Minh ngẩng đầu nhìn, phát hiện hướng con đường rẽ lên sườn núi, nơi đó có một căn nhà nhỏ.

    Nhưng không phải là căn nhà màu đỏ sậm. Đây là một căn nhà xi măng cấp bốn thông thường, được quét vôi màu trắng.

    Khi Dương Húc Minh ngẩng đầu nhìn lên, thì ở cửa căn phòng nơi sườn núi, ông lão hắn gặp trước đó đang đứng nhìn xuống chỗ hắn. Hai người ánh mắt gặp nhau, Dương Húc Minh gượng cười vẫy vẫy tay.

    Nhưng ông lão không phản ứng gì với hắn.

    Dương Húc Minh hơi quê độ, nhún vai rồi tiếp tục dọc theo con đường đi thẳng lên phía trước.

    Ông lão này quả nhiên là ở gần đây, ắt hẳn lão phải biết gì đó. Nhưng ông ta đã biểu hiện ra sự đề phòng với hắn như thế thì rất khó để hắn dò hỏi được tin tức gì hữu dụng.

    Dương Húc Minh lựa chọn tiếp tục đi hướng sâu vào trong, xem thử căn nhà màu đỏ cuối cùng là nằm ở đâu. Dù sao bây giờ trời vẫn còn sớm, hắn có đầy đủ thời gian để đi thăm dò. Cùng lắm thì lại quay trở về đây hỏi thăm sức khỏe ông lão kia.

    Dọc đường đi, Dương Húc Minh đều cẩn thận quan sát tình huống chung quanh.

    Có lẽ trên đường này cũng có tảng đá khác có viết chữ. Trước đó, trong rừng trúc, những dòng chữ nguệch ngoạc trên đá đã cho hắn được một chút thông tin có ích.

    Tối thiểu là hắn biết trong gia đình này hai cô con gái đồng thời không thích mẹ mình. Bố thì làm việc ở công trường, về sau còn bị thương chảy máu. Gia đình khá nghèo nàn, trò chơi xếp hình cho con cũng không mua nổi.

    Có phải ban đầu đã rất nghèo hay không? Dương Húc Minh không dám xác định.

    Hiện tại hắn biết tin tức quá ít, căn bản là không cách nào phán đoán ra chân tướng của sự việc.

    Nhưng trên đoạn đường hắn đi tiếp không phát hiện ra thêm manh mối nào khác. Con đường tiếp theo mặc dù cũng có mấy khối đá lớn ven đường, nhưng bên trên không có bất kỳ chữ viết gì.

    Dương Húc Minh đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng thấy được mục tiêu: Căn nhà màu đỏ sậm.

    Đó là một căn nhà hai tầng bằng xi măng, sơn màu đỏ sậm, xây ở khoảng đất trống dưới chân núi, xung quanh có vài bụi cây rừng, có chút hoang vu.

    Xa xa nhìn lại, căn nhà màu đỏ sậm dưới chân núi toát lên vẻ quỷ dị.

    Cũng không biết có phải là ảo giác của Dương Húc Minh hay không, nhưng dù là giữa ban ngày, khoảng cách còn khá xa, nhìn thấy căn nhà này hắn đã có chút cảm giác không thoải mái. Hắn không dám lại quá gần, mà nhằm xa xa đi một vòng quanh căn nhà.

    Bởi vì Sinh Tử Lục đã đặc biệt dặn dò hắn chỉ có một cơ hội để đi vào căn nhà này. Điều này ngăn cản ý định của Dương Húc Minh vào ban ngày đi thăm dò một lần, buổi tối lại quay trở lại lần nữa.

    Bất quá vì sao mà Sinh Tử Lục lại bảo chỉ có thể đi vào căn nhà này duy nhất một lần? Nếu như Dương Húc Minh ban ngày đi vào một lần thì chẳng lẽ buổi tối đi vào liền không điều tra ra được chân tướng?

    Dương Húc Minh lại móc ra Sinh Tử Lục nhìn kĩ lại lần nữa.

    Không sai, phía trên viết rất rõ ràng:

    - Ngươi chỉ có một cơ hội đi vào, phải cẩn thận nắm chắc

    Vào thời điểm này, hắn cũng chỉ còn cách tin tưởng Sinh Tử Lục. Quan hệ đến tính mạng của hắn, nên hắn không có khả năng dùng mạng nhỏ của mình đi thử xem Sinh Tử Lục có lừa hắn hay không.

    Dương Húc Minh quan sát từ xa căn nhà màu đỏ, đại khái đã hiểu rõ kiểu kiến trúc của căn nhà. Đây là một căn nhà hai tầng bằng xi măng, nhưng tầng thứ hai còn chưa xây xong hoàn toàn, mặc dù tường ngoài đã sơn màu đỏ sậm nhưng cửa sổ tầng hai còn chưa có được lắp đặt cửa kính.

    Xa xa, có thể nhìn thấy vách tường thô ráp chưa được thoa trát tốt, cũng không có trải gạch men như kiểu căn nhà mới vừa được xây thô. Lầu một cũng cùng một bộ dáng xây dựng chưa hoàn tất như vậy.

    Theo đủ loại tin tức Dương Húc Minh thu thập được thì gia đình này đã ở trong căn nhà này khá lâu. Nếu ngay cả lầu một cũng chưa xây xong, chẳng lẽ họ ở tầng hầm? Kiểu kiến trúc nhà ở này cũng không có vẻ là có tầng hầm.

    Ngay sau đó, Dương Húc Minh lại phát hiện một điểm kỳ quái.

    Cả căn nhà lớn như vậy mà toàn bộ lầu một không có một cái cửa sổ nào! Thực sự là kỳ quái …

    Toàn bộ lầu một, ngoại trừ chính diện ba cánh cửa lớn sơn màu hồng thì không có bất kỳ cái cửa sổ nào. Ban đầu Dương Húc Minh còn tưởng cửa sổ được mở ở mặt bên hoặc mặt sau, nhưng khi hắn đi xa xa suốt một vòng xung quanh căn nhà thì đều không nhìn thấy cái cửa sổ nào.

    Mặt sau cùng mặt bên thậm chí là không có cái cửa nào, hoàn toàn là bức tường kín mít. Toàn bộ lầu một, ngoại trừ hướng chính diện ra phía con đường nhỏ có ba cánh cửa chính, khu vực khác không có bất kỳ cửa sổ cửa chính gì, giống hệt như một cái phòng giam.

    Nhưng dù là phòng giam thì cũng phải có cửa sổ để thông khí chứ?

    Người xây căn nhà này theo phong cách nào đây? Cả lầu một to lớn như vậy không có một cái cửa sổ nào.

    Tầng hai thì xây dựng tương đối bình thường, nơi cần có cửa sổ thì đều có. Chỉ là lầu hai không có sửa sang, hoàn toàn là xây dựng thô.

    . . . Cho nên gia đình này hoàn toàn ở trong lầu một bị phong bế?

    Dương Húc Minh đối với tình huống này triệt để nín lặng.

    Hắn đã định thăm dò xem căn nhà này có mấy cửa sổ, để đến lúc cần có thể chạy thoát ra theo đường cửa sổ. Hiện tại như vậy, hắn một khi đi vào trong gặp phải nguy hiểm, chẳng phải con đường chạy trốn đều ít đi rất nhiều?

    So với cấu tạo kỳ quái không có cửa sổ lầu một của căn nhà, thì khu vườn phía sau nhà lại có vẻ bình thường. Có một cái cây khá lớn ở trong vườn.

    Mặc dù Dương Húc Minh không biết đó là cây gì, nhưng nhìn thì khá lâu năm, thân cây thô to xù xì.

    Nhưng đến đây lại thấy có chút kỳ quái.

    Khu vực phụ cận căn nhà màu đỏ là một mảnh đất nhỏ hoàn toàn bị san bằng, chỉ có cái cây này lẻ loi trơ trọi đứng ở đó. Hẳn là gia đình kia đặc biệt lưu lại.

    Dương Húc Minh đứng phía xa dùng điện thoại chụp hình cái cây, dự định lát nữa sẽ lên mạng tìm xem cây này là cây gì.

    Hắn đi xa xa vòng quanh căn nhà màu đỏ một vòng nữa, không có phát hiện thêm điều gì khác lạ, Dương Húc Minh quyết định đi trở về.

    Hắn đi về chỗ ngã ba đường, sau đó ngẩng đầu nhìn lên phía sườn núi.

    Không thấy ông lão đứng trước cửa căn nhà trên sườn núi, hẳn là lão đã vào trong nhà. Dương Húc Minh cũng không khách khí, hắn trực tiếp đi lên theo đường núi, nhanh chóng đã đến trước cửa nhà ông lão.

    Mùi rau xào thơm bay ra ngào ngạt, cùng với âm thanh đảo rau trong chảo nóng.

    Dương Húc Minh đi tới cổng căn nhà, ho khan một tiếng, rất lễ phép gõ cửa.

    - Ông ơi, ông có ở nhà không? Cháu có một số việc muốn hỏi ông được không ạ?

    Âm thanh xào nấu trong nhà nháy mắt biến mất. Tiếp theo đó là sự im lặng kéo dài.

    Sau đó trong nhà vang lên âm thanh lạnh lùng của ông lão:

    - Alo. 113 ạ? Trước cửa nhà tôi hiện có một ….

    - Á á, ông ơi đừng manh động chứ! Cháu đi luôn, cháu đi ngay và luôn đây ạ!

    Cũng mặc kệ ông già có nghe được hay không, Dương Húc Minh nhanh chân chạy biến đi.

    Ông lão này tinh thần cảnh giác cũng quá mạnh rồi… Chẳng lẽ trước đây đã bị lừa đảo rất nhiều lần?

    Dương Húc Minh mặc dù thân thể có chút cao to vạm vỡ, nhìn khá là hung thần ác sát nhưng cũng không nên mới nhìn đã nghĩ hắn là người xấu như vậy chứ!

    Hắn cũng có làm việc gì xấu đâu, chỉ là theo dõi chút xíu mà thôi…

    Vậy mà trực tiếp gọi điện cho cảnh sát báo cáo, ông già này thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Haizz.

    Dương Húc Minh vừa đi nhanh rời khỏi nơi này, vừa phán đoán tính cách cổ quái của lão già trong căn nhà kia.

    Lỡ ra mà cảnh sát đến thật thì thật là vui luôn. Đêm nay hắn còn phải đi điều tra căn nhà có ma, nếu như bị cảnh sát bắt thì có phải là hỏng hết đại sự không!
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    339,888
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 15: Em hăm phải Tiểu tiên nữ

    Dịch: BsChien + VoMenh
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Đi ngược lại con đường cũ, Dương Húc Minh nhanh chóng xuyên qua rừng trúc, rừng ngô, trở lại thị trấn.

    Hắn nhìn đồng hồ, thấy còn sớm nên đi vòng vòng trong trấn tìm một quán net để ngồi. Từ giờ tới 2h sáng còn 8 tiếng nữa, hắn chỉ có thể kiếm quán net ngồi giết thời gian.

    Nhà thì rõ ràng là hắn không dám về rồi. Lúc hai cảnh sát rời đi, cửa phòng Lý Tử đang đóng chặt bỗng từ từ mở ra, Dương Húc Minh đến giờ vẫn không thể quên được cảnh đó. Bây giờ mà về nhà thì giống kiểu mời mọc Lý Tử tiếp tục bóp cổ hắn rồi.

    Nến đỏ quý giá như vậy, hắn không thể tùy tiện lãng phí hết được.

    Với lại là đàn ông con trai, chỉ cần một cái máy tính nối mạng, như vậy là đủ. Dù là ở nhà hay quán net cũng đều giống nhau, kiếm một chỗ chơi giết thời gian.

    Hiện tại Dương Húc Minh cũng không có việc gì khác để làm. Sinh Tử Lục đã ghi rõ không cho phép hắn mang bất kỳ vũ khí nào đi vào, còn dặn kỹ hắn nhất định phải tới đó vào lúc 2 giờ sáng, chỉ có thể đi vào một lần duy nhất. Trước 2 giờ sáng thì Dương Húc Minh cũng chỉ biết chờ đợi thôi chứ không còn lựa chọn nào khác.

    Với lại lúc lên mạng, hắn có thể tranh thủ tìm kiếm thông tin, hỏi đám cư dân mạng xem có cao nhân nào biết lai lịch căn nhà màu đỏ cùng với cái cây kỳ quái kia không.

    Dương Húc Minh bất luận nhìn thế nào cũng cảm thấy cái cây trồng sau căn nhà màu đỏ kia thật là u ám đầy tà khí.

    Cái này không biết có phải là ảo giác của hắn hay không.

    Bước vào trong quán net, Dương Húc Minh nhìn giữa đại sảnh, chỗ đông người ồn ào nhất, hắn kiếm một máy trống rồi ngồi xuống, khởi động máy tính.

    Đăng nhập tài khoản vào mạng xã hội, Dương Húc Minh tải hình ảnh căn nhà và gốc cây lên một nhóm chat quen:

    - Các đại ka, có ai biết được đây là cây gì không?

    Qua mấy giây, nhóm chat lần lượt xuất hiện hàng loạt câu trả lời:

    - Wao, căn nhà màu đỏ trang trí độc lạ đấy nhỉ, chỗ này mà đóng phim kinh dị thì ngon cơm!

    - Căn nhà đỏ sao tao cứ thấy nó ghê ghê kiểu gì…

    - Trên lầu 1 sao tớ thấy sợ sợ các đồng chí ạ!

    - Nhà ai mà lại xài màu sơn đỏ đi sơn tường ngoài thế này? Chẳng lẽ gia chủ thích phong cách chùa miếu cổ? Nhìn thật là mất giá trị căn nhà…

    - Mấy ông bà không phát hiện ra à? Căn nhà này cấu tạo giống hệt như cái quan tài, lại còn sơn màu đỏ sậm quỷ dị này nữa… Chẳng lẽ là đang chuẩn bị mồ mả cho người chết?

    - Nhà cậu xây mồ mả to như vậy luôn hả? Cái nấm mồ to vật vã này có thể chứa được bao nhiêu hũ tro cốt đây chứ?

    - Nói đến hũ tro cốt, ta lại nhớ đến Xá lợi tử, nói đến Xá lợi tử, ta lại nhớ đến Phật…. Tháng sáu năm nay …

    - Nói nhảm nhiều quá, mày thích hoa cúc nở toe ra không?

    - Tôi thì cảm giác cây này có vẻ giống cây hòe…

    Nhìn một mớ tin nhắn cãi cọ trên nhóm chat, Dương Húc Minh ánh mắt chợt sáng lên khi rốt cục tìm thấy một câu trả lời có chút ý nghĩa.

    Hắn vội vàng mở công cụ tìm kiếm, gõ vào đó dòng chữ: “Cây hòe” rồi bấm Enter.

    Cuối cùng lần này công cụ tìm kiếm cũng đã hữu dụng, trả cho Dương Húc Minh một đống lớn hình ảnh về Cây hòe. Hắn so sánh cẩn thận và xác nhận, cây trồng phía sau căn nhà đỏ đúng thật là cây hòe.

    Hắn lại liếc mắt nhìn vào nhóm chat, phát hiện nhóm bạn chat lại bắt đầu nói nhảm.

    Có một ID tên là “Em hăm phải Tiểu tiên nữ” trả lời:

    - Mợ kiếp. . . Đúng là cây hòe, gia đình này cũng thật là hung mãnh. Chẳng những xây nhà thành kỉu wan tài, mà còn trồng luôn cây hòe trước cửa, thặc sự là không sợ chớt mà!

    Mặc dù Dương Húc Minh cũng không cảm thấy căn nhà đỏ này giống cái quan tài, nhưng vẫn chat hỏi một câu:

    - Cây hòe thì có vấn đề gì sao?

    ID “Em hăm phải Tiểu tiên nữ” mau chóng trả lời:

    - Đương nhiên cóa vấn đề chớ! Vấn đề lớn lun á chời!

    Cây hòe là ngừi ta vẫn xưng là “Cây gọi quỷ”, chữ Hòe (槐) trái mộc (木) phải quỷ (鬼), tức là dứi cây nè có quỷ đóa. Loại cây này âm khí hơi bị nặng nha, nóa là Ngũ Âm chi mộc, dễ dàng chiêu quỷ, phi thường điềm xấu, tuyệt đối không nên trồng trước cửa nhà á!

    Nhà nè đúng là không mún sống òy. Dám trước cửa đi trồng cây hòe. Tui nói vì sao mà cái căn nhà đỏ đỏ này lại thấy hơi bị tà khí, hóa ra là do cái cây hòe nè!

    Phía dưới nhanh chóng có người phản bác lại:

    - Ta thấy ngươi nói mò! Ai bảo với ngươi cây hòe là Cây gọi quỷ? Ta được biết thì cây hòe chính là biểu tượng may mắn!

    - Nói như nèo?

    - Thời xưa, cây hòe chính là biểu tượng điềm lành khoa cử. Từ thời Đường, thi cử liên quan đến công danh lợi lộc, vinh hoa phú quý, nhờ vào thi cử có thể phất lên như diều gặp gió, lấy được Tam công chi vị, khiến cho bao người ước mong, cổ nhân thường lấy chữ Hòe để nhắc đến trong các hạng mục kỳ thi. Ai nói với ngươi cây hòe là biểu tượng điềm xấu hả?

    - Vậy các bợn đã gặp qua nhà ai đem cây hòe trồng trước cửa chính chưa zậy? Tui cá là nếu cây này mà tiếp tục lớn lên, cả gia đình đảm bảo sẽ gặp vấn đề lớn lun.

    - Dừng …. Ai bảo là trồng trước cửa chính? Ngươi không thấy trong bức hình thứ 2 à? Rõ ràng là trồng ở phía sau nhà mà!

    - Dù cho cóa trồng ở phía sau nhà thì cũng là tà môn! Cây hòe là hông có nên trồng ở gần nhà nhoa!

    - Cắt… Đúng là mê tín dị đoan!

    - Nói đến mê tín dị đoan, ta liền nghĩ đến nghĩ đến Thiên Đình chúng thần, cùng chín chín tám mốt nạn, năm nay tháng sáu ….

    - Đệt, thằng này lại ngoi lên à? Thích ăn đập hay sao mà lại ngoi lên lải nhải bài ca…

    - ….

    Trong nhóm chat một mớ ầm ĩ cãi lộn, Dương Húc Minh đành im lặng bỏ qua. Bọn bạn chat này vĩnh viễn không thể nghiêm túc được.

    Hắn lướt xem một đoạn chat phía trên, nghĩ nghĩ, sau đó bấm vào ID “Em hăm phải Tiểu tiên nữ” chọn Chat riêng.

    Giữa mớ câu trả lời lộn xộn của nhóm chat, chỉ có trả lời của Tiểu Tiên Nữ khiến hắn có chút để ý.

    - Có đang online không bạn? - Dương Húc Minh gõ bàn phím hỏi

    - Hem onl nha! - Đối phương trả lời sau vài giây

    - …

    Dương Húc Minh bị nghẹn một chút, nhưng vẫn tiếp tục hỏi thăm:

    - Những chuyện liên quan đến cây hòe kia có phải là thật không?

    - Tui nói đùa á! Tùy tiện nói giỡn mà cũng tin nữa hở? - “Em hăm phải Tiểu tiên nữ” trả lời

    - Bạn nói rõ ràng rành mạch đâu ra đấy, chẳng lẽ tất cả đều là nói bậy?

    - Thực ra thì cũng hem phải tất cả là nói giỡn hớt, chỉ là mụi mụi xem phim ma phim cương thi nhiều á, trong phim cương thi có cầm cây hòe, nên mới nhớ. Nếu có nói bậy thì là ông đạo diễn phim nói bậy á chứ hem phải mụi mụi! Hí hí.

    - Chuyện căn nhà đỏ giống như quan tài, bạn cảm thấy nó giống quan tài thật à?

    - Cái này seo… Phải nhưng cũng hem phải!

    - Là sao? - Dương Húc Minh có chút cảm thấy đau đầu với cô nàng xì tin dâu xí muội này!

    - Mặc dù căn nhà đỏ này nhìn hem giống wan tài, nhưng hok bít tại sao màk mụi nhìn thấy từ đầu đã nghĩ nóa là cái wan tài… kkk… Cóa khi mụi hay thức đêm nhìu wá nên thành ra ảo giác rùi!

    Trò chuyện với “Em hăm phải Tiểu tiên nữ” một lúc nữa, Dương Húc Minh triệt để xác nhận rằng cái nhóm chat này cũng không phải cao nhân dị sĩ gì, chỉ là một bầy khỉ tán dóc.

    Đóng khung chat lại, Dương Húc Minh có chút uể oải thở dài. Ngay từ đầu nhìn thấy “Em hăm phải Tiểu tiên nữ” nói năng đâu ra đấy, hắn còn tưởng gặp được cao nhân. Còn tưởng là bản thân hắn may mắn bạo phát, rốt cục đêm nay không cần phải xông pha mạo hiểm. Ai dè toàn là thành phần chém gió thành thần.

    Cũng đúng thôi, đâu ra sẵn cao nhân cho mình gặp như thế! Tất cả mọi người đều bận rộn, gặp khó khăn thì chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà thôi.

    Cầu người không bằng cầu mình – Ông bà ta nói cấm có sai. Dương Húc Minh ngồi trước máy tính, vẻ mặt trầm tư bất đắc dĩ.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)