Linh Dị Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ - Thất Nguyệt Tửu Tiên

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 25/9/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    298,777
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 118: Ra tay đi

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Cản thi tượng là một khái niệm phổ biến trong kịch bản phim bộ Hồng Kông. Thế hệ Mạnh Chí Thành đều lớn lên nhờ phim Hồng Kông nên gã không xa lạ gì với tên gọi này. Trong phim, mấy kẻ cản thi tượng điều khiển nhất cử nhất động của bầy cương thi mặc quan phục triều Thanh, còn mấy cái thi thể thì nghe lời tăm tắp như rối gỗ.

    Hình ảnh quái dị này là cơn ác mộng từng đêm suốt tuổi thơ của gã.

    Thế quái nào đêm nay gã lại xui xẻo đụng độ một “cản thi tượng” hàng thật giá thật thế này? Gã bỗng nhận ra nghề nghiệp này thực khủng bố gấp mười lần hơn so với hình ảnh trên phim. Đối phương không cần mặc trang phục ly kỳ cổ quái, cũng chẳng cần ra vẻ kỳ nhân dị tướng. Chỉ là một kẻ mặt mày tái nhợt, mắt trũng sâu hoắm với ánh mắt lạnh lùng u ám nhưng so với phim ảnh thì kinh hồn hơn nhiều.

    Đến bây giờ, Mạnh Chí Thành vẫn không dám suy đoán cái hộp gỗ đối phương cõng trên lưng rốt cục là vật gì? Kẻ yếu bóng vía như gã ta sợ nếu nghĩ sâu thêm chút nữa thì chân sẽ nhão như cá khoai, có muốn chạy trốn cũng hữu tâm vô lực.

    Bọn họ người trước kẻ sau tiến vào nơi rừng sâu núi thẳm, dọc đường toàn bộ côn trùng đều im thin thít không một tiếng kêu, dường như cả lũ chúng nó đều muốn thoát thân thật nhanh, tránh họ như tránh tà.

    Thậm chí khi cả hai đi qua một gốc cây, có hai con chim non đang ngủ trong tổ. Ngay lúc ấy, bọn chúng bỗng dưng giật mình kêu lên đầy hoảng sợ, vội vàng đập cánh liều mạng bay đi. Nghe tiếng chim kêu thê lương thảm thiết như bị đòi mạng, Mạnh Chí Thành nuốt nước bọt, càng thêm căng thẳng.

    Rốt cục cái hồ lô sau lưng ông tướng này chứa thuốc gì đây?

    Đến chim cũng hồn vía lên mây như thế, không lẽ trên lưng cậu ta toàn hài cốt với quỷ sao? Nửa đêm gà gáy ông tướng này còn đi tìm xác cô bé kia, không lẽ muốn luyện cô ta thành cương thi?

    Nhưng vì sao lại chọn đúng cô bé đó?

    Càng đáng sợ hơn là, vì sao thằng này lại nắm rõ như lòng bàn tay về gã? Vì sao lại trực tiếp tìm gã?

    Khi cô bé kia say xỉn rồi mất tích, cảnh sát cũng không thẩm vấn gã, vậy vì sao một người ngoài như ông tướng này lại điểm mặt chỉ đích danh vào mình?

    Chẳng lẽ thằng khốn này lợi hại hơn cả cảnh sát sao?

    Mạnh Chí Thành cực kỳ tò mò, không hiểu đối phương làm cách nào để tìm ra mình. Nhưng với cái bầu không khí lạnh chẳng kém đỉnh Bạch Ngọc lúc tuyết rơi thế này, gã ta làm sao dám mở miệng đây. Gã đoán chừng chỉ cần mình lải nhải một câu thôi, ông tướng kia sẽ giết chết gã rồi luyện thành cương thi luôn.

    Gã nào đã muốn chết, lại càng không muốn chết rồi cũng chẳng được yên thân, còn bị người ta huấn luyện thành cương thi để sai bảo nha.

    Mạnh Chí Thành cố gồng mình lên để không suy nghĩ linh tinh nữa. Nếu không như thế, chân của tên ca sĩ này kiểu gì cũng sẽ mềm nhũn ra.

    Cả hai người đi bộ trong rừng hơn hai mươi phút, đường đi càng ngày càng vắng vẻ, xung quanh không có dân cũng chẳng có đất đai gì, đúng thật là thâm sơn cùng cốc. Cũng bởi ở đây hoang vu hẻo lánh quanh năm chẳng thấy bóng người nên Mạnh Chí Thành mới lựa chọn làm chỗ giấu xác.

    Cuối cùng, cả hai dừng chân ở một gốc sồi vô cùng tươi tốt.

    Mạnh Chí Thành đi một vòng quanh gốc cây, cuối cùng chỉ vào tảng đá dưới gốc, nói:

    - Ở đây.

    Ông tướng đô con nhìn gã, hỏi lại:

    - Chắc chắn chứ?

    Mạnh Chí Thành gật đầu:

    - Chính xác, trước đây tôi đặt viên đá này làm mốc, không sai đâu, chắc chắn ở đây mà.

    Thấy vậy cậu ta ném cái xẻng qua, quát:

    - Ra tay đi!

    Cậu ta đặt hộp gỗ xuống, tay đặt trên hộp ra lệnh: - Đào nhanh lên, chúng ta phải đào được thi thể trước khi trời sáng!

    Mạnh Chí Thành nhìn cái xẻng trước mắt, miệng quéo lại.

    Má ơi, gã phải đào sao? Trò đào mồ quật mả này thằng bạn Sói già đơn độc của gã lành nghề hơn đó, gã tự lẩm bẩm.

    Nhưng nhìn ông tướng như thiên lôi sừng sững trước mắt, mặt mày đen thui không khác gì Bao Chửng, dũng khí phản bác của Mạnh Chí Thành bị nuốt chửng vào bụng.

    Gã lặng thinh nhặt cái xẻng lên rồi bắt đầu đào hố.

    Hơn hai năm trôi qua, bùn đất bên dưới đã cứng lại. Mạnh Chí Thành vật vã xúc từng xẻng đất rất tốn sức. Ấy vậy mà ông thiên lôi đứng cạnh gã chẳng thèm nhấc tay hay có ý định giúp đỡ. Thằng chó chết này dựng hộp gỗ xuống, đứng chằm chằm giám sát thao tác đào đất của Mạnh Chí Thành.

    Lát sau, tên to con bên cạnh đột nhiên chất vấn: Vì sao ông anh đặt ký hiệu bằng tảng đá ở đây?

    Mạnh Chí Thành lau mồ hôi trán, thở hắt ra: Là vì nếu lỡ như cảnh sát có bắt tôi, tôi còn đưa họ đến xác nhận hiện trường gây án.

    Cậu ta nghe câu trả lời thì cười phọt ra:

    - Xác nhận hiện trường sao?

    Trong bóng tối có tiếng cười khẩy:

    - Ông anh quả thật thú vị... Dẫn đến xác nhận hiện trường cơ đấy? Ông anh đoán chắc mình sẽ bị cảnh sát bắt à?

    Mạnh Chí Thành vừa ì ạch xúc đất vừa trả lời:

    - Ai biết được, lỡ đâu chạy trời không khỏi nắng... Cậu xem chương trình Ma sói rồi chứ? Thời buổi này cảnh sát còn đáng sợ hơn chúng ta nghĩ nhiều. Camera tựa như thiên nhãn, treo đầy trên đường... Chỉ cần cậu phạm tội, cảnh sát kiểu gì cũng sẽ tìm ra, chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

    Mạnh Chí Thành vốn định nói thế để đe doạ đối phương, để hắn ta không hại gã. Nhưng ông tướng kia lại cười khẩy:

    - Nếu ông anh đã biết cảnh sát đáng sợ như thế, sao còn dám giết người?

    Mạnh Chí Thành chật vật vét bùn, vừa xoa mồ hôi trán rồi hổn hển đáp:

    - Tao... Ban đâu tôi cũng không cố ý ... Là cô ả khùng điên đêm khuya đứng một mình trên đường vẫy xe xin đi nhờ. Ả nói mình không mang theo tiền, nhưng sẽ hậu tạ bằng cách khác...

    Lúc đó ả ta vừa nói vừa kéo cổ áo xuống thấp để tôi nhìn áo ngực của ả ta nữa... Nhìn cô ả lả lơi phóng đãng như thế, mà đường tôi đi còn dài, ma xui quỷ khiến nên tôi đồng ý.

    Tôi chở cô ta một đoạn, đến đoạn đường gần đây, tôi mới thò tay ra hái “bưởi” của cô ả.

    Lúc bắt đầu tôi cũng chỉ muốn thăm dò chơi chơi chút thôi chứ không chủ định thịt cô ả đâu.

    Ai ngờ cô ta nhiệt tình như lửa, phối hợp ăn ý ngoài tưởng tượng của tôi. Vậy nên tôi mới dừng ven đường, định mây mưa một trận đã đời.

    Đến khi tôi hết chịu nổi, súng đã lên nóng, vừa muốn kéo quần cô ả thì ả lại trở tay tát tôi hai phát đau điếng.

    Con mẹ nó thật là điên hết thuốc chữa mà!

    Mạnh Chí Thành càng nói càng cáu tiết,

    - Cô ả nói ả hối hận rồi, ả không muốn làm nữa. Ả ta bảo tôi giống bố dượng ả ta, còn nói đàn ông đều chỉ muốn ngủ với ả mà thôi!

    Con khùng đó! Không phải là nó câu dẫn tao sao!

    Nó tát tao hai cái, lại ngồi chửi rủa liên tục y chang mấy mụ già điên!

    Nó khóc lóc nói muốn đến cục cảnh sát báo án là tao say rượu cưỡng bức ả! Con mẹ nó, là tao đây bị ả ta dụ dỗ lôi kéo!!!

    Đi nhờ xe tao, lẳng lơ quyến rũ tao rồi lại giở quẻ tát tao, đánh tao, còn muốn đi thưa tao?

    Lúc đó tao giận run cả người nhưng cố nhịn, chỉ định đuổi ả ta xuống xe.

    Chỉ là một đứa con gái bị tâm thần thôi mà, tao không lợi dụng được, chẳng lẽ cũng không trốn nổi ư?

    Ai ngờ con nhỏ đó cứ bám lấy không buông, không chịu xuống xe, tao nổi điên nên tát cho ả ta hai cái.
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    298,777
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 119: Kể hết tội ác của anh bạn đi

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Xem ra, Mạnh Chí Thành thực sự rất tức giận. Dù thời gian đã qua hai năm, khi gã kể lại sự việc hôm đó, toàn thân gã run rẩy vì tức.

    Tên to con chỉ đứng bên trong bóng tối, lẳng lặng nhìn gã. Trong bóng đêm, Mạnh Chí Thành không thấy rõ nét mặt của hắn.

    Nhưng tên to con dường như rất thích nghe chuyện này của gã. Đối phương hỏi:

    - Sau đó thì sao? Anh bạn giết cô ta à?

    Mạnh Chí Thành đứng ở đó, thở hổn hển, có vẻ thấm mệt. Cũng có tức giận. Một lát sau, gã hung hăng lấy xẻng xúc đất, có vẻ như đang trút giận.

    Gã nói:

    - Không có! Khi đó tao không hề muốn giết nó.

    - Mày không tưởng tượng ra được con quỷ cái đó thần kinh như thế nào đâu!

    - Sau khi ăn hai cái bạt tai, ả đột nhiên tỉnh táo lại, không nói gì cả. Ngay khi tao vẫn còn đang nghĩ có phải nó bị đánh ngu người hay không, nó đột nhiên lại thay đổi chủ ý, nói muốn cùng tao làm tình.

    Mạnh Chí Thành nói:

    - Lúc đó không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, thấy con ả đột nhiên lại đồng ý quan hệ, trông dáng người nó thật đẹp, mà tao cũng nhịn từ lâu, thế là tao tin ả.

    - Ngay từ đầu, nó rất phối hợp.

    - Nhưng chơi được cmn một nửa, ả ta đột nhiên nói tao làm ả đau, rồi ả đẩy tao ra, ngồi khóc ở đó, sau đó dưới chân con quỷ cái đó bắt đầu chảy máu.

    Mạnh Chí Thành nói:

    - Sau đó con điên này nói với tao là nó có bầu, nói rằng tao hại chết con của nó.

    Tao còn đang hoang mang, ả liền vừa khóc vừa lao đến bóp cổ tao.

    Con mẹ nó đúng là tai bay vạ gió!

    Mạnh Chí Thành tức giận nói: - Tôi liều mạng giãy dụa, muốn đẩy nó ra. Nhưng con điên này thà chết chứ không buông tay.

    Cuối cùng tao cũng tức giận bóp cổ lại. Tao dùng hết sức từ thời bú tí mẹ bóp cổ ả ta. Nói thật, lúc ấy tao chỉ muốn ép nó buông tay ra, không hề muốn giết chết nó.

    - Kết quả là, người bóp qua ta bóp lại, đến khi tao nhanh chóng ngất đi, nó mới buông lỏng tay.

    - Một lát sau, khi tao tỉnh táo lại, phát hiện con bé đó đã chết rồi.

    Mạnh Chí Thành mặt xúi quẩy nói:

    - Anh bạn nói xem tao có oan không? Tự nhiên chọc vào người điên.

    Tên to con đứng ở nơi đó nhìn hắn, nhún vai, từ chối cho ý kiến.

    Bỗng nhiên trong bóng tối, một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên. Trong nháy mắt nghe thấy âm thanh của cô gái này, Mạnh Chí Thành bị dọa đến nhảy dựng lên. Mặt gã hoảng sợ. ,

    - Má ơi cíu!

    Gã giống như bị điện giật lui về sau, kinh hoảng nhìn bốn phía:

    - Ai đang la hét đấy?

    Tên to con gõ gõ hộp gỗ, sau đó rất bình tĩnh nói:

    - Có người la hét à? Đâu có đâu? Có phải anh bạn nghe nhầm hay không?

    Mạnh Chí Thành mặt tái nhợt:

    -Thế nhưng tao … Rõ ràng tao nghe thấy tiếng của một cô gái đang kêu la.

    Tên to con rất bình tĩnh nói: - Tôi có thể cam đoan, không có ai kêu la cả.

    Nói xong, hắn vác cái hộp gỗ nặng nề lên vai, sau đó đi về phía trước mấy bước, nhìn vào cái hố. Tên to con nhẹ gật đầu:

    - Gần được rồi. Anh bạn nghỉ ngơi một chút đi, đưa cái xẻng cho tôi. Tiếp theo để tôi đào là được.

    Hiện tại trong đầu Mạnh Chí Thành còn văng vẳng tiếng cô gái kia kêu thảm thiết, gã không quan tâm những chuyện khác.

    Gã đem xẻng đưa cho to con, đổi cách xưng hô, khẩn trương hỏi:

    - Anh Kira Yoshikage, tôi đã dẫn anh đưa đến nơi này, mà thi thể cũng sắp đào ra. Tôi có thể đi rồi chứ?

    Âm thanh vừa rồi làm gã hoảng sợ. Nơi núi hoang rừng vắng, tại sao đột nhiên có tiếng phụ nữ kêu chứ.

    Gã to con cầm lấy cái xẻng, cười cười lắc đầu:

    - Thật có lỗi, tôi còn có một chuyện cần anh bạn giúp.

    Gã to con ném bao tải cho Mạnh Chí Thành.

    - Anh bạn tự đội lên đầu đi, đừng để tôi phải ra tay.

    Mạnh Chí Thành trợn mắt:

    -. . . anh Kira Yoshikage. Anh… Anh định làm gì?

    Tên trâu nước này nhìn một đoạn thi thể lộ ra trong cái hố nói: - Tôi đang bảo vệ anh bạn đấy.

    Hắn nói:

    - Vừa rồi tiếng hét của cô gái kia, anh có cảm thấy quen tai không? Có phải rất giống cô gái hai năm trước không?

    Nghe được câu này, hai chân Mạnh Chí Thành nhũn ra.

    - . . . anh Kira Yoshikage!

    Gã dường như sắp khóc đến nơi:

    - Anh đừng làm tôi sợ!

    Gã to con nhún vai:

    - Tin tôi đi, ngoan ngoãn trùm bao tải lên đầu, sẽ không có chuyện gì đâu, ngoan đi cưng.

    Mạnh Chí Thành cầm bao tải, mắt rơm rớm:

    - Tôi chỉ chờ ở xe thôi, tôi thề!

    Mạnh Chí Thành đoán chắc đối phương muốn diệt khẩu.

    Tên to con nhìn thẳng vào mắt gã, nói đầy thâm ý:

    - Anh ra xe chờ tôi à? Tôi sợ anh bạn vừa rời khỏi tôi, còn chưa đi đến xe, anh đã chết lăn quay rồi.

    Tên to con để hộp gỗ trên vai xuống nói:

    - Vừa rồi tiếng kêu của cô gái kia, chẳng lẽ anh bạn không nhận ra?

    Tên to con bình tĩnh nói ra những lời đáng sợ.

    Sắc mặt Mạnh Chí Thành càng tái mét.

    Gã hoảng sợ nhìn bốn phía núi rừng đen kịt, rừng cây tĩnh mịch, lúc này giống như quái vật đang giương nanh múa vuốt, lúc nào cũng có thể chui ra một thân ảnh cả người là máu.

    Không nói hai lời, Mạnh Chí Thành ngay lập tức quỳ xuống trước mặt tên to con khóc lóc kể lể:

    - Đại ca Kira Yoshikage cứu tôi! Tôi không muốn chết! Lúc đó tôi chỉ vô tình giết chết cô ta, xin anh rủ lòng từ bi cứu khổ cứu nạn giúp tôi lần này, xin anh đấy…

    Tên to con nhún vai:

    - Anh bạn cứ trùm đầu vào, tôi cam đoan đêm này anh không chết được đâu.

    -. . . Thật sao?

    Mạnh Chí Thành nửa tin nửa ngờ.

    Tên to con vỗ vai gã:

    - Nhìn người anh lẻo khà lẻo khoẻo thế này, nếu tôi muốn hại anh cũng đâu cần âm mưu gì. Tôi cho anh bạn ăn một xẻng liệu anh còn sống được không?

    Mạnh Chí Thành chần chờ mấy giây, nhìn tên trâu nước như ôn thần trước người, gã cũng đành tin. Thế là, gã vội vàng nghe lời dùng bao tải trùm lên đầu. Bên cạnh, tiếng nói của kẻ lạ mặt kia đồng thời vang lên:

    -Ok bây bi!!! Bây giờ tôi sẽ trói anh bạn lại. Anh cứ ngoan ngoãn quỳ ở miệng hố, dù anh bạn nghe thấy cái gì, dù có chuyện gì xảy ra, anh bạn không được kêu la bất kỳ tiếng nào, càng không được bỏ chạy, ngoan ngoãn quỳ ở đây, cúi đầu xuống, hiểu không?

    Tên to con nghiêm túc cảnh cáo:

    - Anh bạn mà bỏ chạy hoặc kêu la, làm đối phương kích động, tôi cũng không đảm bảo anh còn sống qua đêm nay.

    Quỳ gối trước miệng hố, Mạnh Chí Thành cảm giác hai tay gã bị trói ra sau lưng. Nhưng gã không dám động đậy, đầu gã gật gật, dường như sợ tên to con vứt bỏ gã mà đi. Nhìn thấy Mạnh Chí Thành ngoan ngoãn phối hợp, Dương Húc Minh rất hài lòng.

    Hắn mở hộp gỗ, lấy ra thanh Sát Phụ kiếm bự chảng. Sau đó, Dương Húc Minh mở chức năng ghi âm của điện thoại, đưa về phía gã đang quỳ trên mặt đất. Trong bóng tối, Dương Húc Minh vác thanh kiếm to tướng trên vai, nở nụ cười:

    - Nói lại chuyện của anh bạn lần nữa, hãy thành thật một chút. Nếu như còn nói láo, tôi cũng không cứu được anh.
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    298,777
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 120: Có quỷ

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Giữa màn đêm nơi rừng sâu núi thẳm, Mạnh Chí Thành quỳ gối bên cạnh hố chôn xác bị bao tải trùm lên đầu, hai tay bị trói sau lưng.

    Dây thừng còn thừa bị Dương Húc Minh buộc lại trên cây sồi trước người hắn.

    Cho dù Mạnh Chí Thành muốn chạy trốn, cũng không chạy được. Xong xuôi, Dương Húc Minh mới thảnh thơi lấy điện thoại di động ra bật ghi âm, yêu cầu Mạnh Chí Thành khai thật sẽ được khoan hồng. Mặc dù đêm nay hắn muốn đến siêu độ oán hận của nữ quỷ, nhưng cũng không có nghĩa Dương Húc Minh bỏ qua tên tội phạm cưỡng hiếp giết người này. Xử lý xong nữ quỷ thì gọi 110 báo án, biết đâu lại nhận được thêm mấy chục ngàn tệ tiền thưởng. Nghĩ mà phê.

    - Đến đây, kể hết tội ác của anh bạn ra nào.

    Dương Húc Minh vác thanh Sát Phụ kiếm, nói với Mạnh Chí Thành đang quỳ bên hố:

    - Lần này phải ăn ngay nói thật.

    Bên cạnh cái hố, Mạnh Chí Thành quỳ đến phát run.

    Gã hoảng sợ:

    - Anh Kira Yoshikage, tôi... tôi khai thật! Tôi sẽ khai hết!

    - Ok bây bi, vậy anh bạn nói đi, từ chỗ anh bạn bắt đầu nói láo trở đi.

    Dương Húc Minh nói như vậy.

    - Vâng, lần này tôi không nói láo!

    Mạnh Chí Thành liều mạng gật đầu, nhìn chỉ muốn ngay lập tức ôm chân Dương Húc Minh cầu xin tha thứ.

    Gã vội vàng nói:

    - Tôi vừa rồi có nói láo, mặc dù trong lúc vô tình tôi gặp được cô ta.

    - Cô ta nói muốn trả ơn tôi. Còn cố ý kéo thấp áo ngực dụ dỗ tôi.

    - Nhưng lúc sau tôi muốn cùng cô ta quan hệ, cô ta cự tuyệt tôi, lúc ấy tôi đang rất hứng, thêm vào nhìn cô ta cũng chẳng phải gái nhà lành. Thế là tôi liền cưỡng hiếp cô ta. . . Đúng là tôi bị ma xui quỷ khiến mà.

    - Tôi không hề biết cô ta mang thai

    - Bởi vì tôi thấy dáng vẻ cô ta cũng không giống đang mang thai, tôi còn tưởng rằng cô ta lừa gạt tôi.

    - Tôi xin thề, nếu như tôi biết cô ta có thai, tôi tuyệt đối sẽ không chạm vào cô ta.

    Mạnh Chí Thành khóc lóc mong thông cảm. Dương Húc Minh bèn đạp đối phương một phát:

    - Nói tiếp, đừng dừng lại.

    Mạnh Chí Thành vội vàng gật đầu:

    - Vâng, tôi nói tiếp . . . Lúc ấy tôi làm được một nửa, phía dưới cô ta bắt đầu chảy máu, chảy rất nhiều máu.

    - Lúc ấy tôi bị dọa sợ, cô ta vừa khóc vừa mắng tôi, nói tôi làm cô ta sảy thai, nói muốn đi tố cáo.

    - Tôi lúc ấy bị dọa ngu người, không biết làm gì, chỉ cầu xin cô ta đừng tố cáo tôi.

    - Tôi thậm chí cầu xin cô ta, nói với cô ta chỉ cần cô ta tha cho tôi, tôi có thể cho cô ta thật nhiều tiền.

    - Khi cô ta nghe thấy tôi muốn cho tiền cô ta, lại càng kích động nhào tới muốn cùng tôi liều mạng. Nói tôi lấy tiền sỉ nhục cô ta, muốn tôi đền mạng cho con cô ta.

    - Cô ta điên rồi.

    - Cuối cùng tôi cũng không khống chế được bản thân, cũng bóp cổ của cô ta. Muốn ép cô ta buông tay, không ngờ lại bóp chết người.

    - Anh bạn Kira Yoshikage, tôi thật sự không cố ý muốn giết người! Tôi chỉ muốn bóp cho cô ta ngất xỉu, hoặc ép cô ta buông tay, tôi thật sự không cố ý muốn bóp chết cô ta đâu! Hức…hức

    Mạnh Chí Thành tiếp tục khóc lóc cầu xin tha thứ.

    Dương Húc Minh thì liếc bên trong cái hố.

    Một ngón tay tái nhợt từ bên trong cái hố chậm rãi chui ra, dường như muốn tóm lấy Mạnh Chí Thành. Nhìn thấy điều này, Dương Húc Minh đưa tay tóm lấy cổ Mạnh Chí Thành:

    - Cho nên sau khi giết người, mày sợ bị cảnh sát bắt, thế nên mày mang thi thể của cô ấy đến đây, đào hố chôn xác?

    Mạnh Chí Thành liên tục gật đầu, sau đó lại khóc lóc cầu xin tha thứ:

    - Tôi cũng không muốn như vậy đâu… Thế nhưng tôi rất sợ.

    - Tôi không muốn ngồi tù, tôi không muốn bị tử hình. Tôi chỉ có thể làm như vậy, tôi không ngờ giết chết cô ta dễ dàng như vậy, tôi không cố ý đâu mà, hức...hức

    - Đại ca Kira Yoshikage, cầu xin anh nói với cô ta tha cho tôi có được hay không? Tôi có thể đốt cho cô ta rất nhiều tiền vàng, thật nhiều nhà cửa xe cộ, cầu xin cô ta đừng giết tôi.

    Hu hu hu…

    Một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi, quỳ gối trước mặt Dương Húc Minh khóc lóc nước mắt nước mũi rơi đầy đất.

    Khi Mạnh Chí Thành kêu khóc muốn đốt vàng mã, một nữ quỷ máu me khắp người từ trong cái hố chui ra. Nó oán hận trừng mắt nhìn Mạnh Chí Thành, khàn giọng giận dữ hét:

    - Tao nhổ vào mấy đồng tiền dơ bẩn của mày! Bà mày muốn lấy cái mạng chó của mày!

    A a a a a a a!!!

    Tiếng kêu rống thảm thiết của nữ quỷ vang vọng khắp núi rừng. ,

    Mạnh Chí Thành bị dọa đến mức nhảy dựng lên

    - Á á á á á! Có quỷ! Má ơi cíu con!

    Gã quay người muốn chạy ra phía ngoài. Nhưng gã vừa chạy không được bao xa thì phải dừng bước. Dây thừng buộc trên cây sồi đã giữ gã lại.

    Mạnh Chí Thành kinh hãi hét lên:

    - Anh bạn Kira Yoshikage! Tôi bị quỷ bắt rồi! Nhanh cứu tôi! Huhuhu.

    Rất hiển nhiên, Mạnh Chí Thành còn tưởng rằng gã bị quỷ tóm, cho nên không chạy được. Nữ quỷ khắp người là máu đã từ từ bò ra ngoài. Nhưng ả không đi tiếp được vì có một tên to con cầm thanh Sát Phụ kiếm to tướng cản đường.

    Trong bóng tối, Dương Húc Minh ho khan một tiếng, nói:

    - Cái gì ra cái đấy, vị tiểu thư này, trước khi em báo thù, anh có một chút ân oán muốn cùng em chấm dứt, không biết em có nhã hứng không?

    Đôi mắt nữ quỷ nhìn hắn chằm chằm, nhưng nữ quỷ chỉ phát ra tiếng gầm rú oán ghét phẫn nộ.

    - Đều phải chết! Bọn mày đều phải chết! Toàn bộ chúng mày đều phải chết!

    Nhìn qua thì không có cách nào nói chuyện rồi.

    Đối với việc này, Dương Húc Minh có chút bất đắc dĩ.

    Quả nhiên quỷ càng mạnh, chấp niệm càng sâu, tư duy logic càng hỗn loạn. Vậy nên Lý Tử không chịu nói chuyện, cũng không phải do cô ấy, mà tất cả lệ quỷ hung mãnh đều như vậy?

    Trừ báo thù và oán hận, bọn chúng giống như không quan tâm đến cái khác. Đối với việc này, Dương Húc Minh chỉ có thể thở dài.

    - Xem ra không thể ngồi xuống tâm sự được rồi.

    Dương Húc Minh cầm đại kiếm trong tay nhắm vào nữ quỷ trước mắt:

    - Đến phang anh đi em ơi!

    Trong bóng tối, thanh Sát Phụ kiếm vạch một đường cong giữa không trung chém tới đập trúng nữ quỷ.

    - Ách a a a a a a a a a a

    Tiếng kêu của nữ quỷ thảm thiết thê lương vang vọng khắp núi rừng.

    Một kiếm này của Dương Húc Minh đã chém nữ quỷ ra làm hai. Sau đó, Dương Húc Minh lao thẳng tới, khẽ gọi Tiểu Tư.

    Một đôi tay tái nhợt từ trong túi áo Dương Húc Minh chui ra ngoài bắt lấy nữ quỷ đã bị chém làm đôi.

    Sau đó, đôi tay thu lại.

    Hai đoạn thân thể của nữ quỷ ngay cả giãy dụa đều không thể làm được, ngay lập tức bị Tiểu Tư hút vào trong quyển nhật ký.
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    298,777
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Chương 121: Xác chết mặt cười

    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Sau khi nữ quỷ bị Tiểu Tư lôi vào trong quyển nhật ký, xung quanh đã an tĩnh lại.

    Dương Húc Minh thu hồi Sát Phụ kiếm, chống thanh kiếm to tướng này đứng ở đó, nhún vai.

    - Ông anh, bây giờ an toàn rồi.

    Mạnh Chí Thành bị đeo bao tải lên đầu vẫn đang chạy, nhưng đáng tiếc gã chỉ có thể chạy tại chỗ.

    Tiếng kêu thảm thiết của gã vẫn còn vang vọng khắp dãy núi.

    Lời của Dương Húc Minh gã không nghe thấy.

    Sợ quá hóa rồ rồi? Dương Húc Minh cũng không tiếp tục gọi gã nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi, xem Mạnh Chí Thành chạy tại chỗ.

    Hắn lấy ra quyển nhật ký của Tiểu Tư, nhìn qua quyển nhật ký vẫn giống như trước. Trên bìa quyển nhật ký, một cô gái ngồi trên đồng cỏ, đưa lưng về phía hắn.

    Mái tóc cô đen nhánh, thoạt nhìn như đang còn sống vậy.

    Màu da trắng bệch quỷ dị, không hiểu sao làm người ta sợ hãi. Lẽ ra là một trang bìa đáng yêu cute, bây giờ nhìn lại giống như áp phích của một bộ phim kinh dị. Nhìn bên ngoài, quyển nhật ký của Tiểu Tư sau khi hấp thu một nửa trành quỷ và một lệ quỷ cũng không có gì thay đổi.

    Cũng không mạnh mẽ lên hoặc lợi hại hơn. Nhưng nữ quỷ này giải quyết dễ dàng như vậy, Dương Húc Minh cũng hơi bất ngờ.

    Mặc dù « Sinh Tử Lục » đã nói, nữ quỷ này bị Lý Tử đánh cho tiêu tán chỉ còn lại một chút oán hận cuối cùng mãi không thể hóa giải - tình trạng nữ quỷ rất yếu ớt.

    Nhưng không ngờ tới nó yếu đến mức này???

    Dù sao cũng là trùm Lệ quỷ có thể khiến nến đỏ đốt lên ngọn lửa màu lam, cuối cùng bị Lý Tử thu thập, bây giờ yếu đuối đến mức Tiểu Tư cắn nuốt cũng không phản kháng?

    ... Có lẽ bởi vì nó quá yếu, nên Tiểu Tư hấp thu nó cũng không tăng thêm sức mạnh gì?

    Dương Húc Minh trông chờ cho Tiểu Tư nuốt thêm mấy lệ quỷ, có khi Tiểu Tư lại trở nên mạnh hơn cũng nên.

    Về sau Lý Tử thật sự muốn giết hắn, ít nhất còn có thể nhờ Tiểu Tư chống lại một chút. Hiện tại có nến đỏ bảo vệ, nếu không Lý Tử thật sự muốn giết hắn. Dương Húc Minh khẳng định Tiểu Tư cũng không làm được gì.

    - Cuộc sống sao mà khó khăn quá!!!

    Dương Húc Minh đứng trong bóng tối nói với thi thể trong hố:

    - Đừng có trách anh, ít nhất anh đã siêu độ oán niệm cho em.

    - Nếu có kiếp sau, hãy làm một cô gái tốt nhé.

    Dương Húc Minh tùy tiện nói vài lời xã giao, xong cũng không để ý đến thi thể đã bị đào ra một nửa kia nữa. Cô gái này mặc dù chết thảm, nhưng cô ta cũng chả phải người tốt lành gì.

    Việc duy nhất Dương Húc Minh có thể làm chính là trả lại công bằng cho cô ta bằng cách đưa tội ác của Mạnh Chí Thành ra ánh sáng.

    Về phần nữ quỷ này, Dương Húc Minh chém cô ta cũng không cảm thấy áy náy. Trong kiếm của hắn còn có hai cha con vì lòng tốt giúp đỡ người khác mà gặp tai họa. Quỷ bên trong biệt thự nếu muốn nói vô tội thì chắc chỉ có hai cha con họ thôi.

    Dương Húc Minh lấy ra điện thoại bấm số của Vương Trấn.

    Nửa phút sau anh ta mới bắt máy.

    Tiếng Vương Trấn vừa buồn ngủ vừa bất đắc dĩ.

    - Dương tiểu tổ tông của anh, cậu xem đã mấy giờ rồi? Ba giờ rưỡi sáng, sinh viên các cậu đều không ngủ hả! Phải biết thông cảm cho mấy người đi làm các anh chứ!

    Dương Húc Minh gượng cười một tiếng, nói:

    - Vương ca, kỳ thật em cũng không muốn đánh thức anh. Nhưng em nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chuyện này phải nói cho anh mới được.

    - Vậy cậu nói đi. Chuyện gì?

    Vương Trấn ngáp dài nói.

    - . . . . Là như vậy, em trong lúc vô tình phát hiện ra một vụ án giết người chôn xác, còn thuận tay bắt được hung thủ luôn.

    Dương Húc Minh nói:

    - Bây giờ em đã trói hung thủ lại ở ngay cạnh chỗ chôn thi thể. Các anh chỉ cần tới đây là lấy được cả nhân chứng với vật chứng luôn.

    - Ngoài ra em còn có bản ghi âm hung thủ kể lại quá trình giết người, các anh cũng không cần điều tra, cứ đến đây còng hung thủ là được.

    Dương Húc Minh nói xong, Mạnh Chí Thành liền hoảng sợ kêu lên:

    - Anh Kira Yoshikage… Anh đang gọi cảnh sát à.

    Dương Húc Minh nhún vai, nói vào điện thoại:

    - Anh nghe thấy không? Vương ca, đấy là tiếng của hung thủ giết người đó.

    Bên kia đường dây Vương Trấn trầm mặc mấy giây, nghiêm túc nói:

    - Nhanh nói địa điểm cho anh. Anh lập tức thông báo Cục Cảnh sát cho người tới.

    Một tiếng sau, mấy chiếc xe cảnh sát bật còi inh ỏi xuất hiện trên con đường nhỏ trong núi.

    Đèn báo động xanh đỏ vô cùng bắt mắt.

    - Các đồng chí cảnh sát vất vả rồi.

    Mấy cảnh sát hai mặt nhìn nhau. Vương Trấn đi tới, một mặt cổ quái:

    - Đây chính là hung thủ giết người mà cậu nói?

    Bọn họ nhìn về phía Mạnh Chí Thành đang ngồi bên người Dương Húc Minh.

    Dương Húc Minh lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm Mạnh Chí Thành kêu khóc một lần. Vẻ mặt các cảnh sát nghiêm túc lại.

    Mạnh Chí Thành đã ý thức được tình cảnh của mình, ngồi ở đó ủ rũ, cũng không có ý nghĩ chạy trốn.

    - Em khai hết! Em khai hết toàn bộ! Em sẽ hợp tác điều tra! Liệu có được khoan hồng không các anh?

    Mạnh Chí Thành muốn cầu xin tha thứ.

    Dương Húc Minh đứng lên, đưa dây thừng cho Vương Trấn:

    - Anh Vương, tên này giao cho anh. Địa điểm chôn xác ở ngay kia, các anh để gã dẫn tới là đươc, em phải đi.

    Vương Trấn trừng mắt nhìn hắn: - Giờ này cậu còn định đi đâu?

    - Em về nhà. Dương Húc Minh vừa cười vừa nói. - Đã bốn giờ sáng, cả đêm không ngủ, em mệt muốn chết. Em định về nhà ngủ một giấc đã đời. Em cũng không phải phạm nhân, cũng không cần lấy lời khai của e đâu.

    Vương Trấn nói:

    - Đi ngủ à. . . . Trùng hợp vậy, anh cũng rất buồn ngủ. . . Như vậy đi, chúng ta lên xe về nội thành ngủ nhé?

    Dương Húc Minh vội vàng xin tha:

    - Thật ra em có chuyện rất quan trọng cần đi xử lý gấp, Vương ca cho em đi đi. Có gì sáng mai em đến đồn cảnh sát khai báo bổ sung đầy đủ.

    Vương Trấn trừng mắt liếc hắn:

    - Tiểu tử cậu lại phát hiện một tên tội phạm giết người? Muốn nhanh nhanh đi bắt hắn?

    Dương Húc Minh cười lớn:

    - Anh Vương nói vậy là sao? . . . Em là một công dân gương mẫu tuân thủ luật pháp, làm sao lại có quan hệ với nhiều tội phạm giết người như vậy? Lần này em cũng là ăn may thôi, mèo mù vớ cá rán ý mà. Những tội phạm giết người hung ác như thế này, em tránh xa còn không kịp, nào dám chủ động trêu chọc bọn chúng đâu anh.

    Vương Trấn khoát tay: - Vậy cậu đi đi, sáng mai anh đến tìm cậu.

    - Ok ok, cảm ơn Vương ca.

    Theo Vương Trấn sắp xếp, một cảnh sát lái xe đưa Dương Húc Minh về nội thành.

    Về phần nguyên nhân Dương Húc Minh vội vã trở về, thật ra rất đơn giản.

    Sau khi hắn giải quyết nữ quỷ này, trên Sinh Tử Lục đã có nội dung mới.

    Xác chết mặt cười: Mình cảm giác lão già kia ở ngay cạnh bên cửa sổ…
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    298,777
    Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ
    Tác giả: Thất Nguyệt Tửu Tiên
    Quyển 1: Bạn gái là Lệ Quỷ!
    Chương 122: Đèn trong toilet

    Dịch: BsChien
    Nhóm dịch: Vô Sĩ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    .

    Ngồi một mình trên băng ghế sau xe cảnh sát, nhìn đám cảnh sát và Mạnh Chí Thành biến mất phía sau lưng. Dương Húc Minh mở Sinh Tử Lục ra, yên lặng đọc nội dung mới trên đó:

    Xác chết mặt cười: Mình cảm giác lão già kia ở ngay cạnh bên cửa sổ…
    Mỗi khi mình tỉnh dậy từ ác mộng, mình luôn cảm thấy có thêm một ai đó trong nhà.

    Kẻ đó hình như đang tìm mình.

    Mình đóng chặt cửa sổ, nằm co quắp trong chăn, không muốn bị kẻ đó tìm thấy

    Nhưng cuối cùng nó vẫn tìm được.

    Ngoài cửa sổ vang lên tiếng gõ…

    Xin mời ngay lập tức đi đến Khu biệt thự Hưng Diệp, tìm căn biệt thự trên cổng có dán mấy tấm bùa màu vàng.

    Trước khi cô gái chết, phải tìm cách cứu nàng.

    Đây là chấp niệm sau cùng của linh hồn đồng trinh – Tôn Hưng Diệu. Giải quyết nguy cơ của cô gái trẻ sẽ giúp linh hồn đồng trinh được giải thoát.

    Cảnh cáo: Ngọn lửa màu đen, thiêu đốt oán niệm không chịu tiêu tan.

    Khi tiếng mèo kêu vang, chú em phải nhắm mắt lại ngay.

    Xem hết nội dung trên Sinh Tử Lục , Dương Húc Minh cau mày. Tình huống lần này có vẻ bí ẩn tà dị, không giống như những lần trước.

    Trước đó bất luận căn nhà đỏ ở Song Dát hay là biệt thự bỏ hoang ở Bạch Vân Sơn Trang, Sinh Tử Lục đều đưa ra những nhắc nhở nguy hiểm, khiến hắn cảm giác sắp đụng tay đến những con quỷ khủng bố.

    Nhưng lần này, những dòng chữ không nói đến nguy hiểm, khiến hắn ngược lại nổi hết da gà, một loại cảm giác lạnh gáy quỷ dị. Chắc hẳn lần này đối mặt với một thứ gì đó đặc thù kì dị hơn trước.

    Dương Húc Minh thở dài một hơi, cất Sinh Tử Lục, ngồi nhìn ra cửa sổ chờ xe chạy đến mục tiêu. Hắn đã xin quá giang xe cảnh sát đi đến Khu biệt thự Hưng Diệp.

    Xe cảnh sát nhanh chóng vượt qua rừng hoang tối tăm, trở lại nội thành.

    Khu biệt thự Hưng Diệp là một khu vực dân cư cao cấp dành cho người giàu.Trực thuộc nội thành nhưng lại không phải trung tâm thành phố ồn ào bụi bặm, trái lại khu vực này khá yên tĩnh và an ninh cực cao. Cách đó không xa là vườn hoa thành phố, trung tâm thương mại, bệnh viện hàng đầu Lục Bàn Thủy, còn có một trường trung học. Có thể nói nơi đây là vùng đắc địa tấc đất tấc vàng.

    Trong khu vực này tất cả đều là biệt thự, giá cả đắt đỏ, đối với thành phần bình dân như Dương Húc Minh rõ ràng đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Hắn ở Lục Bàn Thủy hơn ba năm nhưng cũng không biết nhiều về khu nhà giàu này.

    Thậm chí ngay cả đám cảnh sát cũng không có mấy người biết, cuối cùng phải mở bản đồ trên điện thoại ra tìm mới biết được đường đi đến đó.

    Khi xe cảnh sát chở Dương Húc Minh đi vào Khu biệt thự Hưng Diệp thì đã hơn bốn giờ sáng. Hắn nhìn lái xe nói lời cảm ơn rồi hít một hơi thật sâu, lưng cõng hộp gỗ giờ đã rất nhẹ nhàng, trực tiếp đi vào bên trong khu dân cư.



    Khu nhà giàu Hưng Diệp đều có tường cao vút vây kín xung quanh, người ngoài không cách nào thăm dò tình huống bên trong. Trong một căn biệt thự, Ứng Tư Tuyết giật mình mở to mắt, tỉnh dậy từ cơn ác mộng.

    Nàng có chút hốt hoảng nhìn về phía ngoài cửa sổ. Không giống trong ác mộng, hiện tại màn cửa sổ phòng ngủ đều đang được kéo kín mít. Cũng không có bất kỳ lão già với nụ cười quỷ dị nào đang đứng nhìn. Tất cả ngoài cửa sổ đều trống trơn, tựa hồ nãy giờ chỉ là cơn ác mộng của nàng.

    Ứng Tư Tuyết cảm giác tinh thần của mình đã sắp sụp đổ. Rõ ràng chỉ đi theo bạn học đến viếng một lễ tang, vậy mà vì sao hết lần này đến lần khác bị chuyện quái dị quấn lên thân mình? Một lão già với nụ cười quỷ dị đứng rình rập ngoài cửa sổ đã ám ảnh nội tâm nàng suốt mấy ngày qua.

    Nằm trên giường, Ứng Tư Tuyết cuối cùng mót tiểu quá, chịu không được, nàng rời giường đi vào toilet. Nhưng khi tay nàng vửa đụng vào tay nắm cửa toilet thì lại do dự rồi rụt lại.

    Toilet tối om lộ ra vẻ băng lãnh thâm trầm, khiến nàng sợ hãi không dám tùy tiện đi vào. Nếu như lão già kia là thứ không sạch sẽ, như vậy sẽ giống như kịch bản phim kinh dị, loại này vẫn thích chờ đợi nàng ở trong toilet.

    Ứng Tư Tuyết nuốt một ngụm nước bọt. Nàng do dự nghĩ nghĩ: Mai phải mua một cái bô để dưới gầm giường mới được.

    Nhưng ngày mai coi như mua được bô thì cũng không thể giải quyết tình thế hiện tại. Bụng dưới của nàng đã căng tức và ẩn ẩn đau nhức.

    Do dự nửa ngày, cuối cùng cô nàng vẫn vặn mở chốt cửa toilet. Hiện tại hơn bốn giờ sáng rồi, mấy thể loại kinh dị chắc hẳn sẽ không xuất hiện chứ? Không phải người ta vẫn nói mấy thứ đó thường nửa đêm mới đi ra hay sao?

    Mắc tiểu không chịu nổi, bụng nàng đau nhức âm ỉ. Ứng Tư Tuyết nhẹ nhàng kéo cửa toilet ra.

    Đột nhiên đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng chuông cửa. Tiếng chuông mặc dù không lớn lắm nhưng trong thời điểm tĩnh mịch lúc rạng sáng này lại réo rắt đến chói tai. Ứng Tư Tuyết giật mình buông tay nắm cửa ra.

    Nàng vẻ mặt bối rối ngơ ngác.

    . . . Ai đang bấm chuông cửa nhà mình? Ứng Tư Tuyết vội vàng chạy đến bên cửa sổ, len lén hé rèm cửa ra nhìn xuống dưới cửa chính.

    Trong ánh sáng mờ mờ nơi cửa nhà, một bóng người cao lớn, trên lưng mang một hộp gỗ kỳ quái, đang ra sức bấm chuông.

    Ứng Tư Tuyết có chút hoang mang. Người lạ này tìm nhầm nhà? Nàng hình như không quen biết hắn, mà hơn bốn giờ sáng đến bấm chuông cửa liên hồi, tên này không sợ phá hỏng giấc ngủ của chủ nhà hay sao?

    Ứng Tư Tuyết suy nghĩ một hồi xem có nên mặc kệ kẻ lạ mặt kia hay không. Kết quả ngay khi nàng đang suy nghĩ thì phía sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh quỷ dị

    …Kẹt… Kẹt…

    Cửa toilet bị đẩy ra. Thân thể Ứng Tư Tuyết bỗng nhiên cứng đờ. Nàng vội vàng quay đầu nhìn về phía sau lưng.

    Trong căn phòng sáng trưng ánh đèn, toilet im ắng mở rộng cánh cửa. Ứng Tư Tuyết có thể khẳng định, vừa rồi nàng chỉ mở hé cánh cửa, trong phòng tuyệt đối không có gió thổi qua. Vậy cánh cửa toilet làm thế nào tự ý mở ra toang hoác như vậy?

    Ứng Tư Tuyết bất an xiết chặt chuỗi hạt trong tay, tựa hồ chuỗi tràng hạt này có thể che chở an toàn cho nàng.

    Cùng lúc đó, tiếng chuông dưới lầu vẫn tiếp tục vang lên réo rắt. Có vẻ như tên cao to trước cửa đã bắt đầu sốt ruột rồi.

    Trong phòng ngủ, toilet im ắng mở rộng, lộ ra một mảnh đen kịt tối om bên trong. Tương phản với căn phòng sáng rực ánh đèn thì toilet đầy vẻ thâm trầm hắc ám.

    Không đúng

    Ứng Tư Tuyết đột nhiên ý thức được một chuyện kinh khủng.

    Thời điểm nàng đi ngủ đã bật tất cả bóng đèn trong nhà, bao gồm đèn phòng ngủ và toilet. Nhưng vì sao hiện giờ toilet lại tối đen như mực? Là ai đã tắt mất đèn bên trong?

    Tiếng chuông cửa dưới lầu càng lúc càng réo rắt. Mà trong phòng ngủ, Ứng Tư Tuyết toàn thân run rẩy, mồ hôi chảy ròng ròng đầy mặt, ánh mắt hoảng sợ nhìn cửa toilet rộng mở.

    Thứ kia . . . . Đã tìm đến rồi? Ngay trong toilet?

    Không … Phải nói là. . . Nó bây giờ đang ở trong căn phòng ngủ này? Trốn ở nơi âm u hẻo lánh nào đó, nhìn nàng chằm chằm?
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)