Tà Thần - Vô Cực (New Chương 13)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Vô_Cực, 28/5/15.

?

Bạn thấy truyện này thế nào?

  1. Rất hay, tiếp tục phát huy!

    72.7%
  2. Bình thường, cố gắng hơn chút!

    18.2%
  3. Quá dở, dẹp ngay!

    9.1%
  1. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 12 : Tu Luyện (4)


    Phùng Khoan đưa tay mở quyển sách ra, trong sách tỏa ra ánh sáng nhẹ dịu màu vàng kim. Trang đầu tiên ghi đầy các chữ viết ngoằn ngoèo khó hiểu nhưng lại ẩn chưa một sức hút kỳ dị làm cho người ta bất giác bị hấp dẫn vào trong đó. Phùng Khoan đọc hiểu được cuốn sách này. Tiếp tục mở những trang tiếp theo, càng ngày Phùng Khoan càng kinh ngạc.

    Trong sách không chỉ chứa đựng những kiến thức về nhiều bí thuật của người, yêu thú, thần thú, đồng thời còn có không ít cách tu luyện bí thuật. Phùng Khoan hiểu được, dù trong Vô Cực bí điển mình đã luyện được đến 69%, hơn nữa, những thứ ở trong Vô Cực bí điển đã cao hơn một tầng so với những bí thuật này, đạt đến mức thần thông. Nhưng số lượng và sự đa dạng của những bí thuật này lại hơn hẳn những thần thông trong Vô Cực bí điển.

    Phùng Khoan hứng thú ngồi nghiên cứu cuốn sách này, không hề hay biết trong nhà cậu ta đang rất lo lắng cho cậu. Phùng Khoan đi khỏi nhà đã ba năm, tuy rằng mỗi tháng Trần Hoành đều giả mạo Phùng Khoan viết thư về cho gia đình cậu, nhưng lâu ngày không gặp được Phùng Khoan, gia đình cậu cũng rất lo lắng.

    Nhờ sự giúp đỡ của Bàn Long, gia đình Phùng Khoan đã trở thành đại phú hộ khắp cả nước. Cũng là do tài kinh doanh của mẹ Phùng Khoan cộng thêm sự ủng hộ từ Bàn Long mà từ một xưởng may ban đầu đã trở thành một doanh nghiệp lớn sở hữu tài sản kếch xù vươn xúc tu đi đến đủ các loại ngành nghề. Sự quật khởi của công ty P chỉ trong ba năm đã gây ra không biết bao nhiêu sóng gió thương trường.

    Trong căn phòng bí mật, Phùng Khoan đã luyện đến gần hết bí thuật trong cuốn sách, chỉ còn một vài bí thuật cần có những nguyên liệu hỗ trợ đặc thù mới có thể luyện thành là cậu không luyện được. Cậu quyết định ra ngoài, trở về nhà.

    Đi ra khỏi mặt biển, Phùng Khoan đứng trôi nổi trên mặt nước. Đây là bí thuật Đạp thủy trong Bí Thuật Toàn Thư. Tiếp đó cậu nhắm mắt lại cảm nhận phương hướng. Phùng Khoan bây giờ không còn là tên mù đường như trước, cậu ta đã luyện được bí thuật Định hướng. Trong chớp mắt, Phùng Khoan đã lao về một phương hướng với một tốc độ không thể tin được.

    Ba ngày sau, Phùng Khoan nhìn lên tòa nhà cao ốc có ghi một chữ P to đùng mà lắc đầu cảm thán, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà gia đình mình đã trở nên giàu có sang trọng như vậy, xem ra cái hội Bàn Long và lão già Trần Hoành kia cũng không tệ, tha thứ cho bọn họ một lần vậy.

    Phùng Khoan từ từ bước vào công ty, cậu ta biết giờ này em gái đang đi học ở nước ngoài, bố thì đang đi đàm phán với đối tác ở một thành phố khác, chỉ có mẹ là đang làm chủ tịch hội đồng quản trị công ty, đang xử lý một đống việc trong văn phòng.

    Phùng Khoan rất vui mừng phấn khởi hội ngộ cùng mẹ. Mẹ Phùng Khoan rất vui vì thấy đứa con trai bảo bối đã về quyết định gác lại hết công việc, dành hẳn một ngày cho Phùng Khoan. Cha và em gái Phùng Khoan nghe tin cũng bỏ lại công việc về nhà đoàn tụ. Mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên. Sau đó mọi người lại ai vào việc nấy. Người trong nhà đều nghĩ Phùng Khoan đi phục vụ cho quốc gia, giờ lại trở về an toàn lành lặn nên cũng không có ai nghi ngờ chuyện gì. Sau khi gặp gỡ đoàn tụ thì mọi việc lại diễn ra bình thường, chỉ có Phùng Khoan là không có việc gì làm.

    Việc học của Phùng KHoan đã bị gián đoạn, bây giờ chỉ có thể ôn thi lại, vì thế Phùng KHoan lại tiếp tục ôn thi đại học. Tuy nhiên, không hề vất vả như trước, nhờ siêu trí tuệ đã được khai phá, cậu ta nhanh chóng ôn lại hết kiến thức và bổ sung một lượng kiến thức mới để phục vụ cho kỳ thi lần này.

    Hiện nay Phùng Khoan không còn áp lực cơm áo gạo tiền nữa, cậu ta đi học đơn giản là chỉ để trải nghiệm cuộc sống sinh viên, tạo vài mối quan hệ bổ trợ cho công việc làm ăn sau này.

    Ngày thi đã đến, Phùng Khoan bước vào phòng thi với một tâm trạng vô cùng thoải mái. Trong phòng thi cậu bất ngờ gặp lại cô bé em gái của người bạn của con ông hàng xóm của bà dì của bạn cha cậu ta. Hai người từ nhỏ đã quen biết nhau, sau lại vì gia đình cô bé kia chuyển đến nơi khác sống nên đã lâu không gặp. Cũng nhờ siêu trí não có khả năng nhớ đến những chuyện khi còn bé cộng thêm phân tích cử chỉ hành động và sự phát triển của cô bé nên Phùng Khoan chỉ hơi liếc qua đã nhận ra.

    Cô bé ốm nhom đen thùi lùi ngày xưa bây giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp thanh thuần trắng trẻo. Cô mặc một chiếc áo cơ mi trắng, quần jean xanh bó sát tạo cho người ta cảm giác đây là một cô bé hoạt bát lanh lợi. Chiếc răng khểnh và lúm đồng tiền duyên dáng làm cho không ít nam sinh trong phòng không làm được bài vì lo ngắm gái.

    Phùng Khoan bước đến gần cô bé, nói bằng một giọng ngọt ngào như mía lùi:

    - Vân Khanh, còn nhớ anh không?

    Cô bé kia sửng sốt quay đầu lại nhìn nhìn anh chàng đẹp trai vừa gọi mình. Từ khi Phùng Khoan luyện được Vô Cực bí điển, làn da, gương mặt, cơ thể của cậu ngày càng trở nên đẹp đẽ mạnh mẽ rắn chắc. Bất cứ cô gái nào nhìn vào cũng sẽ cảm thấy có thiện cảm.

    - Xin lỗi, anh là...?

    Phùng Khoan cũng không thất vọng vì Vân Khanh không nhận ra mình, dù sao đã quá lâu rồi.

    - Anh là Phùng Khoan ngày xưa là hàng xóm của em đây. Nhớ chưa?

    Vân Khanh nghe được là hàng xóm cũ, sau hồi lâu suy nghĩ cuối cùng cũng nhớ ra thằng bé đen nhẻm răng sún ngày xưa hay bắt nạt mình liền vui vẻ đánh cho Phùng Khoan mấy cái gọi là trả lại thù xưa. Hai người nhanh chóng nói chuyện, lại vui vẻ, thân thiết như xưa. Ngày xưa tuy Phùng Khoan có hay bắt nạt cô nhưng khi Vân Khanh bị người khác bắt nạt thì cậu ta lại rất hay đứng ra giúp đỡ Vân Khanh. Điển hình là một lần vì giúp Vân Khanh mà Phùng Khoan đã bị nện cho một trận nhừ tử. Từ đó Vân Khanh đã coi Phùng Khoan như là một người anh trong nhà.

    Phùng Khoan cảm thấy cô bé này ngày càng táo bạo hoạt bát, trong ba ngày thi mà cô bé ôm vai bá cổ, nắm tay cậu không dưới 30 lần. Cậu thầm cảm thán con gái bây giờ táo bạo quá, chẳng bù cho mình, nắm tay cũng không dám.

    Thực ra đó là do Vân Khanh coi Phùng Khoan như anh trai mình nên mới có cử chỉ thân thiết như thế chứ đứa khác thì còn lâu mới có chuyện đó.

    Kiến thức của Phùng Khoan rất sâu rộng, lại có khả năng phân tích vô cùng chính xác khiến cho Vân Khanh nói chuyện với cậu ta luôn luôn cảm thấy thú vị, thích thú vô cùng. Con gái ở tuổi này rất hay mộng mơ, thấy Phùng Khoan đẹp trai lại hiểu biết, cộng thêm thấy cậu ta đi con xe audi mới cứng màu đen ánh bạc hấp dẫn giá cũng phải bạc tỷ, người anh trai trong mắt Vân Khanh dần dần trở thành mẫu người yêu lý tưởng, bạch mã hoàng tử.

    Thế là trong suốt quãng thời gian ngồi chờ kết quả thi, đến khi nhận được giấy báo nhập học, hai người luôn quấn quýt bên nhau nhưng thủy chung vẫn không bước qua màng ngăn cách cuối cùng, dù sao thì hai người cũng mới gặp lại nhau chưa đầy hai tháng.

    Đến ngày nhập học, Phùng Khoan, thủ khoa cả nước năm nay tay trong tay với Vân Khanh bước vào trường đại học X dưới ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái và khen ty của các chàng trai.

    Hết phần mở đầu buff cho main, sắp tới sẽ là chuỗi ngày ăn chơi sa đọa, gái gú cờ bạc của anh chàng, mời quý độc giả đón xem...( các sắc lang bơi hết vào đây) :haha:
     
  2. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 12 : Tu Luyện (4)


    Phùng Khoan đưa tay mở quyển sách ra, trong sách tỏa ra ánh sáng nhẹ dịu màu vàng kim. Trang đầu tiên ghi đầy các chữ viết ngoằn ngoèo khó hiểu nhưng lại ẩn chưa một sức hút kỳ dị làm cho người ta bất giác bị hấp dẫn vào trong đó. Phùng Khoan đọc hiểu được cuốn sách này. Tiếp tục mở những trang tiếp theo, càng ngày Phùng Khoan càng kinh ngạc.

    Trong sách không chỉ chứa đựng những kiến thức về nhiều bí thuật của người, yêu thú, thần thú, đồng thời còn có không ít cách tu luyện bí thuật. Phùng Khoan hiểu được, dù trong Vô Cực bí điển mình đã luyện được đến 69%, hơn nữa, những thứ ở trong Vô Cực bí điển đã cao hơn một tầng so với những bí thuật này, đạt đến mức thần thông. Nhưng số lượng và sự đa dạng của những bí thuật này lại hơn hẳn những thần thông trong Vô Cực bí điển.

    Phùng Khoan hứng thú ngồi nghiên cứu cuốn sách này, không hề hay biết trong nhà cậu ta đang rất lo lắng cho cậu. Phùng Khoan đi khỏi nhà đã ba năm, tuy rằng mỗi tháng Trần Hoành đều giả mạo Phùng Khoan viết thư về cho gia đình cậu, nhưng lâu ngày không gặp được Phùng Khoan, gia đình cậu cũng rất lo lắng.

    Nhờ sự giúp đỡ của Bàn Long, gia đình Phùng Khoan đã trở thành đại phú hộ khắp cả nước. Cũng là do tài kinh doanh của mẹ Phùng Khoan cộng thêm sự ủng hộ từ Bàn Long mà từ một xưởng may ban đầu đã trở thành một doanh nghiệp lớn sở hữu tài sản kếch xù vươn xúc tu đi đến đủ các loại ngành nghề. Sự quật khởi của công ty P chỉ trong ba năm đã gây ra không biết bao nhiêu sóng gió thương trường.

    Trong căn phòng bí mật, Phùng Khoan đã luyện đến gần hết bí thuật trong cuốn sách, chỉ còn một vài bí thuật cần có những nguyên liệu hỗ trợ đặc thù mới có thể luyện thành là cậu không luyện được. Cậu quyết định ra ngoài, trở về nhà.

    Đi ra khỏi mặt biển, Phùng Khoan đứng trôi nổi trên mặt nước. Đây là bí thuật Đạp thủy trong Bí Thuật Toàn Thư. Tiếp đó cậu nhắm mắt lại cảm nhận phương hướng. Phùng Khoan bây giờ không còn là tên mù đường như trước, cậu ta đã luyện được bí thuật Định hướng. Trong chớp mắt, Phùng Khoan đã lao về một phương hướng với một tốc độ không thể tin được.

    Ba ngày sau, Phùng Khoan nhìn lên tòa nhà cao ốc có ghi một chữ P to đùng mà lắc đầu cảm thán, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà gia đình mình đã trở nên giàu có sang trọng như vậy, xem ra cái hội Bàn Long và lão già Trần Hoành kia cũng không tệ, tha thứ cho bọn họ một lần vậy.

    Phùng Khoan từ từ bước vào công ty, cậu ta biết giờ này em gái đang đi học ở nước ngoài, bố thì đang đi đàm phán với đối tác ở một thành phố khác, chỉ có mẹ là đang làm chủ tịch hội đồng quản trị công ty, đang xử lý một đống việc trong văn phòng.

    Phùng Khoan rất vui mừng phấn khởi hội ngộ cùng mẹ. Mẹ Phùng Khoan rất vui vì thấy đứa con trai bảo bối đã về quyết định gác lại hết công việc, dành hẳn một ngày cho Phùng Khoan. Cha và em gái Phùng Khoan nghe tin cũng bỏ lại công việc về nhà đoàn tụ. Mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên. Sau đó mọi người lại ai vào việc nấy. Người trong nhà đều nghĩ Phùng Khoan đi phục vụ cho quốc gia, giờ lại trở về an toàn lành lặn nên cũng không có ai nghi ngờ chuyện gì. Sau khi gặp gỡ đoàn tụ thì mọi việc lại diễn ra bình thường, chỉ có Phùng Khoan là không có việc gì làm.

    Việc học của Phùng KHoan đã bị gián đoạn, bây giờ chỉ có thể ôn thi lại, vì thế Phùng KHoan lại tiếp tục ôn thi đại học. Tuy nhiên, không hề vất vả như trước, nhờ siêu trí tuệ đã được khai phá, cậu ta nhanh chóng ôn lại hết kiến thức và bổ sung một lượng kiến thức mới để phục vụ cho kỳ thi lần này.

    Hiện nay Phùng Khoan không còn áp lực cơm áo gạo tiền nữa, cậu ta đi học đơn giản là chỉ để trải nghiệm cuộc sống sinh viên, tạo vài mối quan hệ bổ trợ cho công việc làm ăn sau này.

    Ngày thi đã đến, Phùng Khoan bước vào phòng thi với một tâm trạng vô cùng thoải mái. Trong phòng thi cậu bất ngờ gặp lại cô bé em gái của người bạn của con ông hàng xóm của bà dì của bạn cha cậu ta. Hai người từ nhỏ đã quen biết nhau, sau lại vì gia đình cô bé kia chuyển đến nơi khác sống nên đã lâu không gặp. Cũng nhờ siêu trí não có khả năng nhớ đến những chuyện khi còn bé cộng thêm phân tích cử chỉ hành động và sự phát triển của cô bé nên Phùng Khoan chỉ hơi liếc qua đã nhận ra.

    Cô bé ốm nhom đen thùi lùi ngày xưa bây giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp thanh thuần trắng trẻo. Cô mặc một chiếc áo cơ mi trắng, quần jean xanh bó sát tạo cho người ta cảm giác đây là một cô bé hoạt bát lanh lợi. Chiếc răng khểnh và lúm đồng tiền duyên dáng làm cho không ít nam sinh trong phòng không làm được bài vì lo ngắm gái.

    Phùng Khoan bước đến gần cô bé, nói bằng một giọng ngọt ngào như mía lùi:

    - Vân Khanh, còn nhớ anh không?

    Cô bé kia sửng sốt quay đầu lại nhìn nhìn anh chàng đẹp trai vừa gọi mình. Từ khi Phùng Khoan luyện được Vô Cực bí điển, làn da, gương mặt, cơ thể của cậu ngày càng trở nên đẹp đẽ mạnh mẽ rắn chắc. Bất cứ cô gái nào nhìn vào cũng sẽ cảm thấy có thiện cảm.

    - Xin lỗi, anh là...?

    Phùng Khoan cũng không thất vọng vì Vân Khanh không nhận ra mình, dù sao đã quá lâu rồi.

    - Anh là Phùng Khoan ngày xưa là hàng xóm của em đây. Nhớ chưa?

    Vân Khanh nghe được là hàng xóm cũ, sau hồi lâu suy nghĩ cuối cùng cũng nhớ ra thằng bé đen nhẻm răng sún ngày xưa hay bắt nạt mình liền vui vẻ đánh cho Phùng Khoan mấy cái gọi là trả lại thù xưa. Hai người nhanh chóng nói chuyện, lại vui vẻ, thân thiết như xưa. Ngày xưa tuy Phùng Khoan có hay bắt nạt cô nhưng khi Vân Khanh bị người khác bắt nạt thì cậu ta lại rất hay đứng ra giúp đỡ Vân Khanh. Điển hình là một lần vì giúp Vân Khanh mà Phùng Khoan đã bị nện cho một trận nhừ tử. Từ đó Vân Khanh đã coi Phùng Khoan như là một người anh trong nhà.

    Phùng Khoan cảm thấy cô bé này ngày càng táo bạo hoạt bát, trong ba ngày thi mà cô bé ôm vai bá cổ, nắm tay cậu không dưới 30 lần. Cậu thầm cảm thán con gái bây giờ táo bạo quá, chẳng bù cho mình, nắm tay cũng không dám.

    Thực ra đó là do Vân Khanh coi Phùng Khoan như anh trai mình nên mới có cử chỉ thân thiết như thế chứ đứa khác thì còn lâu mới có chuyện đó.

    Kiến thức của Phùng Khoan rất sâu rộng, lại có khả năng phân tích vô cùng chính xác khiến cho Vân Khanh nói chuyện với cậu ta luôn luôn cảm thấy thú vị, thích thú vô cùng. Con gái ở tuổi này rất hay mộng mơ, thấy Phùng Khoan đẹp trai lại hiểu biết, cộng thêm thấy cậu ta đi con xe audi mới cứng màu đen ánh bạc hấp dẫn giá cũng phải bạc tỷ, người anh trai trong mắt Vân Khanh dần dần trở thành mẫu người yêu lý tưởng, bạch mã hoàng tử.

    Thế là trong suốt quãng thời gian ngồi chờ kết quả thi, đến khi nhận được giấy báo nhập học, hai người luôn quấn quýt bên nhau nhưng thủy chung vẫn không bước qua màng ngăn cách cuối cùng, dù sao thì hai người cũng mới gặp lại nhau chưa đầy hai tháng.

    Đến ngày nhập học, Phùng Khoan, thủ khoa cả nước năm nay tay trong tay với Vân Khanh bước vào trường đại học X dưới ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái và ghen tỵ của các chàng trai.

    Hết phần mở đầu buff cho main, sắp tới sẽ là chuỗi ngày ăn chơi sa đọa, gái gú cờ bạc của anh chàng, mời quý độc giả đón xem...( các sắc lang bơi hết vào đây) :haha:
     
  3. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 13 : Ngày đen đủi (1)


    Phùng Khoan vừa cùng Vân Khanh đi được một đoạn trong trường thì đã có vài người sinh viên tình nguyện chạy tới hướng dẫn. Dĩ nhiên phần đông đều là mấy tên con trai, chỉ có 1,2 chị sinh viên mê trai đến vì Phùng Khoan.

    Phùng Khoan tươi cười lắc đầu, cậu ta cũng không để ý đến mấy người này, chỉ kéo Vân Khanh đi làm thủ tục nhập học, nộp các khoản tiền linh tinh rồi lên con xe mô tô mới tậu hôm trước phóng đi.

    Mấy thanh niên tình nguyện lúc nãy thấy vậy không khỏi lắc đầu, tự nhủ xem ra đã không còn cơ hội.

    Phùng Khoan chở Vân Khách đến bờ sông, một chỗ mà Phùng Khoan nghĩ là lãng mạn. Cậu ta rất vui vẻ trò chuyện với Vân Khanh, hai người lại hiểu nhau hơn không ít.

    Sau khi về nhà, Phùng Khoan nằm trong căn phòng rộng rãi thoải mái tiện nghi nhưng cậu bỗng nhiên cảm thấy trống trải. Tuy gia đình đã trở nên giàu có, nhưng lại không có thời gian dành cho nhau như trước nữa. Phùng Khoan cười khổ, xem ra giàu có cũng có cái hại của nó.

    Phùng Khoan nhàm chán bật TV xem, trên TV hiện lên một quảng cáo về trò chơi siêu thực tế ảo quốc tế Bá Vương.

    Theo như quảng cáo thì trò chơi này dựa trên công nghệ mới nhất trên thế giới, giá có vẻ hơi đắt so với bình dân, 10 triệu, nhưng đối với Phùng Khoan bây giờ thì khoản tiền đó chẳng là gì. Cậu ta liền gọi điện đến cho công ty phát hành game đặt một bộ.

    Không đến hai tiếng sau, trong phòng Phùng Khoan đã có một bộ máy chơi game Bá Vương, trông nó chẳng khác nào một túp lều nhỏ. Phùng Khoan bước vào không gian bên trong, lập tức có một vài sợi dây tự động bay đến gắn vào một vài chỗ trên cơ thể cậu ta, người ta gọi nó là cảm biến hành động.

    Một chiếc mũ như mũ bảo hiểm đội vào đầu Phùng Khoan che hết mặt mũi cậu ta. Một giọng nói điện tử vang lên:
    - Xác nhận người chơi, chuẩn bị đăng nhập...
     
  4. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 13 : Ngày đen đủi (2)


    Phùng Khoan cảm thấy cơ thể được nâng lên trôi nổi trên không trung. Hóa ra cái bộ trò chơi này có thể tạo môi trường chân không để người chơi có thể hoạt động thoải mái. Tiếp sau đó nó sẽ đọc các cử động của người chơi chuyển thành dữ liệu tương tác với các đối tượng khác trong trò chơi. Đây chính là một sự kết hợp hoàn hảo giữa tập luyện thân thể với chơi trò chơi.

    Nhưng cũng chính vì vậy mà khi người chơi cảm thấy mệt ở bên ngoài thực tế thì họ cũng sẽ không thể tiếp tục chơi. Tóm lại, trò chơi này giúp cho người chơi vừa có thể thưởng thức một game thực tế ảo vô cùng chân thật, có thể thoải mái làm những việc mình thích trong thế giới trò chơi, lại vừa có tác dụng rèn luyện thân thể mỗi ngày. Người chơi hoạt động trong trò chơi thì cũng chính là hoạt động ngoài thực tế. Trong trò chơi này, người chơi chính là Bá Vương, thích làm gì thì làm! Chỉ cần bạn có đủ thực lực!

    - Đăng nhập thành công! Xin mời người chơi đặt tên cho nhân vật!

    Âm thanh hệ thống lại vang lên.

    - Thánh Phồng! Phùng Khoan trả lời.

    - Tên được chấp nhận! Đang quét cơ thể! Quét xong! Cập nhật thuộc tính! Vì là một trong mười người chơi đặt mua đầu tiên bạn sẽ được tặng một phần quà đặc biệt của nhà phát hành - kỹ năng: Vọng Khí ( biết được cấp độ người chơi có level thấp hơn hoặc người chơi có level cao hơn không quá 2 cấp - kỹ năng duy nhất ).

    Phùng Khoan tức giận, cái kỹ năng ngớ ngẩn này game nào chẳng có, lại còn bày đặt kỹ năng duy nhất, quà tặng đặc biệt. Bình thường trong các game online, các game thủ đều có thể xem được cấp, thuộc tính của người chơi khác, nhưng trong game này hoàn toàn không thể làm vậy, Phùng Khoan không biết điểm này nên coi kỹ năng kia chỉ là cùi bắp.

    - Beep! Tin hệ thống: Do game mới phát hành nên sau khi có mười người đầu tiên mua máy, những người tiếp theo sẽ được nhận máy miễn phí tại các cửa hàng của nhà phát hành, giới hạn 1000 máy/ quốc gia.

    Nghe được tin nhắn hệ thống này, Phùng Khoan không khỏi chửi tục một tiếng, cậu chính là một trong mười thanh niên vinh dự được mua máy có phí, nếu đợi thêm chút nữa thì đã có thể nhận máy miễn phí rồi. Mặc dù số tiền mua máy chẳng là gì với cậu nhưng cái cảm giác bất công làm cậu rất khó chịu. Còn may là sau khi bán mười máy đầu tiên thì trong ngày đó sẽ không bán máy nào nữa, tức là cậu ta và chín người khác có thể đi trước các game thủ khác 1 ngày.

    Phùng Khoan đang tức giận thì trước mắt hiện lên một đồng cỏ xanh tươi tốt, đó rõ ràng là một thảo nguyên. Phùng Khoan sững sờ, đồ họa game thật đến không thể tin được. Phùng Khoan có thể cảm thấy từng cơn gió nhẹ mang theo hơi nóng, mùi hương cỏ, hình ảnh sắc nét đến từng chi tiết, quả thật chính là một thế giới khác. Mặc dù các giác quan của Phùng Khoan nhạy hơn người thường rất nhiều nhưng cũng chỉ cảm thấy sự khác biệt rất nhỏ, nếu không chú ý kỹ thì hoàn toàn không cảm giác được. Nói chung Phùng Khoan chỉ biết kêu lên một tiếng tuyệt, mọi sự tức giận trước đó biến mất không thấy.

    - Người chơi có 5 giây chuẩn bị, nhiệm vụ đầu tiên bắt đầu! Hệ thống nhắc nhở.

    - WTF? nhiệm vụ quái gì? cốt truyện đâu? game kiểu gì thế này?ư

    Đang tự hỏi thì âm thanh hệ thống lại vang lên:

    - Nhiệm vụ đầu tiên: giết một trăm con sói hoang dã. Phần thưởng: ẩn. Phạt: không được vào game trong 1 ngày.

    - Định mệnh!

    Phùng Khoan chỉ kịp gào lên hai chữ. Một trăm con sói không biết xuất hiện từ nơi nào đã lao về phía cậu. Một trăm con sói này bao vây xung quanh Phùng Khoan, nhất loạt tấn công. Sói là loại động vật hung hãn khát máu, lại xảo quyệt, sống bầy đàn nên rất khỏ giải quyết. Nhưng Phùng Khoan nào phải người thường. Hệ thống game dựa vào cường độ thân thể mà xác lập thuộc tính nhân vật trong game cho người chơi, hoàn toàn không có sự bình đẳng nào. Ai ốm yếu bên ngoài thì vào game cũng sẽ ốm yếu, ai khỏe mạnh thì vào game sẽ khỏe mạnh. Tuy nhiên, nhiệm vụ đầu tiên sẽ dựa trên mức độ thuộc tính của mỗi người mà độ khó dễ sẽ khác nhau, sẽ bạo ra nhiều vật phẩm mạnh mẽ tương ứng với mức hoàn thành nhiệm vụ, ngoài ra còn rất nhiều kỳ ngộ được đặt khắp nơi trên toàn thế giới game. Các nhiệm vụ tiếp theo sẽ bình đẳng. Mỗi người chơi đều có thể lựa chọn con đường riêng của mình, cũng có thể trở nên mạnh mẽ nhờ kỳ ngộ.

    Phùng Khoan xoay người vung tay. Tuy võ công trong Vô Cực Bí Điển không có bao nhiêu, nhưng lại nâng tố chất thân thể của Phùng Khoan lên một con số khổng lồ. Mỗi một đòn bình thường của cậu ta mang theo sức mạnh ẩn chứa khủng khiếp nhờ vào cách phát lực trong Vô Cực Bí Điển.

    Bụp, bụp, bụp...Những tiếng động liên tiếp vang lên, kèm theo đó là tiếng nổ nát đầu của mấy con sói. Mỗi con sói tan biến đều để lại một chút da lông, hoặc răng nanh, hoặc ít tiền, vài con thậm chí còn để lại vật phẩm như trang bị, bình thuốc, bí tịch tàn quyển...

    Phùng Khoan tiếp tục hăng hái vung tay, mỗi lần cậu vung tay là có một con sói biến mất. Đối với kẻ luyện được Vô Cực Bí Điển như vậu ta thì đây chỉ là chuyện vặt.

    Con cuối cùng trong đàn sói chính là Lang Vương. Không khác mấy với những con sói thường, nó nhanh chóng bị Phùng Khoan một đấm đánh chết. Vừa đánh chết con Lang Vương. Hệ thống liền nhắc nhở.

    - Người chơi thành công đánh chết Boss ẩn 1- Lang Vương! Thưởng người đầu tiên đánh chết boss! Thưởng người hoàn thành nhiệm vụ trước thời gian quy định! Danh vọng tăng 500, tiền tăng 500, nâng cấp bậc trang bị bạo ra lên 3 lần.

    Phùng Khoan vui sướng. Anh chính là vô địch, quả nhiên là được phần thưởng to.
    Cậu ta vội nhìn vào trang bị đó còn Lang Vương bạo ra.

    - Lang Đầu Đao-vũ khí lam(thuộc tính:tăng +200 công)-tăng lên 3 lần thành Long Đầu Đao-thần khí(thuộc tính ẩn, không đủ cấp độ để xem)-cấp độ có thể dùng:100.

    - WTF? phải trăm cấp mới dùng được à?

    Phùng Khoan vội mở bảng thuộc tính của mình ra.

    Tên: Thánh Phồng
    Danh vọng: 500 - Có chút thanh danh.
    Tiền: 500 - Đủ ăn.
    Cấp 1: 99.69%
    Công: 100/10 (10 là mức độ công trung bình của người thường cấp 1, 100 là mức công cao nhất ban đầu quy định trong hệ thống chứ thực ra công của Phùng Khoan mạnh hơn nhiều)
    Thủ: 100/10
    Tốc:100/10
    Trang bị: Áo phông ( +2 thủ). quần đùi (+1 thủ). giày bata (+1 tốc).

    Xem xong thuộc tính, Phùng Khoan không kìm nổi phải thốt lên một câu:

    - Fu*k!
     
  5. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 14 : Kĩ năng phép thuật (1)


    Phùng Khoan cảm thấy cái trò này đúng là muốn chơi khăm người ta, đánh hộc máu mà không lên nổi một cấp, đã thưởng thần khí còn bắt trăm cấp mới dùng được. Định mệnh, trăm cấp thì cần quái gì thần khí nữa. Phùng Khoan thầm mắng công ty phát hành game.

    Sau khi Phùng Khoan xem xét lại hết mọi thứ đang có, cậu ngẩn người ra.

    - Bây giờ phải làm gì?

    Hệ thống không báo nhiệm vụ, xung quanh toàn là đồng cỏ, chẳng có một con quái nào cả, muốn luyện cấp cũng không được. Thông thường trong game ở thôn tân thủ sẽ có NPC hướng dẫn, nhưng trong game này hoàn toàn không có gì cả. Phùng Khoan cảm thấy hơi hoang mang bèn đăng nhập vào hệ thống hỗ trợ.

    - Nhiệm vụ 2:
    +Mô tả: Trong thế giới game, bạn sẽ được tự do làm những gì mà mình muốn. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, bạn sẽ phải thăm dò địa hình xung quanh. Đó có thể là biển, thành thị, hoang đảo, thảo nguyên, núi rừng....Ở một vài nơi trong bản đồ địa hình tân thủ sẽ có nhiệm vụ ẩn. Nhiệm vụ thứ hai của bạn chính là tìm thấy một nhiệm vụ ẩn trong số những nhiệm vụ đó.
    +Phần thưởng: Có nhiệm vụ 3 để làm.
    +Phạt: Tiếp tục tìm tòi.

    Đọc xong phần nhiệm vụ này, Phùng Khoan không còn gì để nói. Cái game này quả thật là đồ họa đẹp, rất thực tế, nhưng làm thế này thì có khác gì troll người chơi, thế mà cũng gọi là phần thưởng. Với lại trong địa hình thế này, không có NPC hướng dẫn thì tìm đâu ra nhiệm vụ ẩn.

    Lắc đầu, Phùng Khoan đành cho mấy thứ vừa nhặt được vào kho đồ. Cái kho đồ này là một không gian riêng biệt. Nó có 30 ô chứa đồ. May mà mỗi loại đồ giống nhau có thể xếp chồng lên nhau chứ không thì mấy chục bộ da lông, nanh sói vừa đánh được đã phải vứt đi phần lớn.

    Phùng Khoan lóc cóc đi dạo quanh thảo nguyên. Thảo nguyên này thật sự chẳng có gì. Cậu ta chán nản ngồi xuống một gốc cây bao-báp khá to, lấy từ trong kho đồ ra một ít thịt sói lúc nãy nhặt được. Nhưng thịt sói này lại là đồ sống. Phùng Khoan đành vận dụng cách phổ thông nguyên thủy của người xưa. Cậu nghĩ cái thế giới này giống ngoài đời thì chắc cũng có thể áp dụng cách này.

    Dùng một cành cây tròn khá thẳng vừa kiếm được xoay liên tục lên cỏ khô đặt trên một khúc gỗ khô khác, Phùng Khoan phải mất hơn mười phút mới có thể tạo ra ngọn lửa. Dù sức mạnh có lớn nhưng công việc này cũng không phải chỉ dùng sức là được, may mà cuối cùng cũng thành công.

    Phùng Khoan hân hoan đang định lấy thịt sói ra nướng thì âm thanh của hệ thống lại vang lên:

    - Chúc mừng người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ 2, bạn vừa nhận được nhiệm vụ ẩn: 'Sức mạnh của lửa' nhờ việc tạo ra lửa. Mở khóa nhiệm vụ 3(ẩn):
    + Mô tả: Việc bạn tạo ra lửa trên thảo nguyên đã dẫn đến sự phẫn nộ của Hỏa Lân Thú, chúng cho rằng chỉ có chúng mới có được quyền lợi sử dụng lửa. Vì bạn đã tạo ra lửa nên bạn sẽ phải nhận lấy sự phẫn nộ của chúng. Bạn phải đánh bại một trăm con Hỏa Lân Thú và thu được sự tôn trọng của chúng, khi đó bạn mới có thể sử dụng lửa.
    +Phần Thưởng: Quyền sử dụng lửa
    +Phạt: Quay về cấp 0, làm lại nhiệm vụ từ đầu.

    Phùng Khoan đã miễn dịch với mấy cái nhiệm vụ vớ vẩn của hệ thống. Không ngờ nhiệm vụ nói phải tìm nhiệm vụ ở xung quanh nhưng lại phát nhiệm vụ sau khi mình làm một hành động vô ý, đúng là thật bất ngờ. Nhưng đối với Phùng Khoan thì có nhiệm vụ làm là tốt rồi.

    Rất nhanh đã có một trăm con Hỏa Lân Thú bao vây lấy Phùng Khoan. Hỏa Lân Thú nhìn như con chó con, nhưng răng trong miệng rất dài, đỏ lòm. Toàn thân chúng là lân giáp phát ra ánh lửa, nhìn như chó địa ngục.

    Phùng Khoan thấy tạo hình mấy con này cũng khá đẹp, thích thú vung tay lên tát chết một con Hỏa Lân Thú vừa lao đến định cắn cậu ta. Thấy đồng đội không ngờ lại bị tên quê mùa kia giết chết, đàn Hỏa Lần Thú kia như phát điên, thi nhau lạo đến muốn xé xác Phùng Khoan.

    Nhưng với kẻ biến thái như Phùng Khoan, làm gì có con Hỏa Lân Thú nào làm gì được cậu. Liên tục một trăm tát đã hạ hết các con Hỏa Lân Thú. Phùng Khoan hơi thất vọng, bọn Hỏa Lân Thú này chẳng rơi ra đồ gì cả, chỉ có mỗi một con Hỏa Lân Thú đầu đàn là rơi ra một tờ giấy trên đó viết:

    - Sự tôn trọng của Hỏa Lân Thú: dùng bùa này sẽ nhận được sự tôn trọng của Hỏa Lân Thú, thần thú thủ hộ ngọn lửa, có thể sử dụng lửa tùy ý.

    Phùng Khoan nhanh chóng dùng lá bùa này, cậu ta tranh thủ xem lại thuộc tính của mình:

    Tên: Thánh Phồng
    Danh vọng: 500 - Có chút thanh danh.
    Tiền: 500 - Đủ ăn.
    Cấp 3: 11.67%
    Công: 300/30
    Thủ: 300/30
    Tốc:300/30
    Trang bị: Áo phông ( +2 thủ). quần đùi (+1 thủ). giày bata (+1 tốc).
    Kĩ năng: Kẻ dùng lửa (cấp 1- có thể thăng cấp), điều khiển ngọn lửa ở mức độ cơ sở, thuần thục: 0/100.

    Không ngờ cái bùa này không phải chỉ cho phép dùng lửa mà không bị tấn công mà còn là một kĩ năng. Phùng Khoan liền thử sử dụng kĩ năng này.

    Một ngọn lửa màu đỏ rực nhanh chóng xuất hiện trên tay của Phùng Khoan, tuy ngọn lửa này có vẻ không mạnh lắm nhưng cũng đủ để Phùng Khoan không phải vất vả khi nấu thức ăn nữa. Độ no của Phùng Khoan lúc này cũng chỉ còn có 38/100, sắp chết đói. Phùng Khoan vội ngồi xuống thưởng thức thịt sói nướng. Mùi vị đúng là không tồi.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)