↑ ↓

 Tà Thần - Vô Cực (New Chương 13)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Vô_Cực, 28/5/15.

?

Bạn thấy truyện này thế nào?

  1. Rất hay, tiếp tục phát huy!

    72.7%
  2. Bình thường, cố gắng hơn chút!

    18.2%
  3. Quá dở, dẹp ngay!

    9.1%
  1. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 10: Bàn Long Hội-Tuyệt thế tà công


    Mua xong tờ vé số, Phùng Khoan cẩn thận đút vào trong túi, tờ vé số không đắt nhưng cũng không rẻ, 10k. Dù không mấy hi vọng trúng nhưng trong tâm trí Phùng Khoan dường như có một luồng suy nghĩ nhắn nhủ với cậu rằng tờ vé số này có khả năng trúng.

    Phùng Khoan lắc đầu buồn cười với ý nghĩ này của mình, song cậu vẫn cất tờ vé số cẩn thận.

    Lại tiếp tục con đường về với chiếc xe đạp cà tàng của mình, Phùng Khoan không biết rằng đằng sau cậu có một cặp mắt tràn đầy tà dị đang nhìn về phía cậu.

    Mấy ngày sau đó, công trường tạm thời đình chỉ vì tai nạn, Phùng Khoan lại tiếp tục cuộc sống thất nghiệp của mình. Tuy nhiên, một tin vui lại đến với cậu, đó là tờ vé số kia trúng 10 triệu đồng. Biết tin này, Phùng Khoan vui vẻ đến mức nhảy cẫng lên, sung sướng khoe với gia đình.

    10 triệu nghe có vẻ lớn nhưng lúc thật sự nhận giải lại chẳng còn bao nhiêu, nào là thuế, tiền đi lại, tiền ăn mừng...vân vân và vân vân. Tiền linh tinh cũng hết gần một nửa, cuối cùng trên tay Phùng Khoan chỉ còn lại khoảng hơn 5 triệu. Bố mẹ Phùng Khoan muốn giữ giúp cậu số tiền này với lý do muôn thưở: Con còn nhỏ, cầm tiền làm gì, bố mẹ chỉ giữ hộ, sau này sẽ trả lại cho con. Với lý do này mà nhiều bậc cha mẹ đã hack luôn số tiền mừng tuổi của nhiều thiếu nhi trên khắp đất nước, và đương nhiên số tiền đó sẽ chẳng bao giờ trở lại trên tay của các bé ngây thơ nhà ta.

    Phùng Khoan cũng đã lớn đầu, không còn ngây thơ như lúc bé nữa, dù biết bố mẹ cũng là muốn tốt cho mình nhưng thực sự thì Phùng Khoan có rất nhiều ý định với số tiền này. Vì lẽ đó, sau một thời gian thuyết phục cha mẹ đến rã họng, cuối cùng, bố mẹ Phùng Khoan cũng đồng ý cho Phùng Khoan giữ một phần. Tỷ lệ 4-6, Phùng Khoan 4. Cầm trên tay 2 triệu, Phùng Khoan không khỏi cười khổ.

    Tuy nhiên, đối với cậu, số vốn đó cũng tàm tạm rồi, còn hơn là không có xu nào, cộng thêm tiền làm thêm, tiền tiết kiệm cũng được 4 triệu, thế là Phùng Khoan ra ngân hàng, mở ngay một tài khoản, gửi tiền vào. Cậu quyết định đầu tư vào chứng khoán.

    Phùng Khoan vừa đi vừa nhai bỏng ngô, vừa lắc lư theo điệu nhạc. Cậu vừa trúng đậm. Năng lực phân tích siêu phàm của bộ não đã giúp cậu nhanh chóng thành công trong thị trường chứng khoán. Từ khoản tiền cỏn con 4 triệu, số tiền vốn của cậu đã lên tới hơn trăm triệu chỉ sau 2 tuần, điều này làm Phùng Khoan lâng lâng. Không bị thành công làm cho mù quáng, cộng thêm tư tưởng nông dân ăn chắc đã ngấm sâu vào máu, Phùng Khoan rút ngay 10 triệu gửi ngân hàng, số còn lại tiếp tục mua cổ phiếu, dù mất hết thì vẫn tính là lời, Phùng Khoan thầm nghĩ.

    -Này chàng trai, nhìn cậu cốt cách thanh kì, thể chất thiên tài luyện võ, cậu có muốn theo ta học võ không?

    Một ông lão râu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào, quắc thước, lại mặc bộ áo the trắng cách điệu làm người ta liên tưởng đến ông bụt, lại giống như chiến tướng áo trắng trong phim truyền hình. Ông lão đứng chắn trước mắt Phùng Khoan, nheo nheo con mắt tà dị cười cười hỏi một câu làm Phùng Khoan suýt sặc.

    Tưởng lão già không bình thường, Phùng Khoan định tránh ra cho đỡ tai bay vạ gió, chợt, cậu dừng lại bởi bộ não truyền ra tin tức làm cậu trực tiếp đứng yên tại chỗ.

    Lão già này toàn thân không có sơ hở!

    Bộ não của Phùng Khoan từ khi gặp chuyện đánh nhau với Từ Bân đã xuất hiện một công năng mới: phân tích sơ hở trong chuyển động của đối phương, từ đó có thể đánh vào những chố hiểm của hắn để chiến thằng. Năng lực này rất hữu hiệu trong việc đánh nhau. Từ sự kiện Phùng Khoan không biết chút võ thuật nào đánh bại kẻ học võ hơn 20 năm như Từ Bân thì biết. Dù có thêm yếu tố bất ngờ đánh lén nhưng cũng không phủ nhận được tác dụng của năng lực này. Năng lực này có chút giống với độc cô cửu kiếm, nhìn thấu sơ hở, công vào chỗ yếu hại, lấy mạnh đánh yếu.

    Vậy mà bây giờ nhìn lão già này, Phùng Khoan không cảm thấy được một chỗ sơ hở nào, dù lão đứng rất tùy tiện, nhưng Phùng Khoan cảm giác được, nếu ra tay đánh vào bất cứ chỗ nào, lão cũng có thể đỡ được, cảm giác này vô cùng kỳ quái, vì vậy, Phùng Khoan từ bỏ ý định né tránh mà đứng lại quan sát lão già.

    -Ông lão, ông đừng nói đùa chứ, cháu làm gì có cốt cách gì đó, hơn nữa lại đã 18 tuổi rồi, không thích hợp luyện võ nữa. Muốn tìm đệ tử cũng phải tìm trẻ con chứ.

    Phùng Khoan biết lão già không phải tầm thường, vì vậy nhẫn nại trả lời.

    Lão già nghe được câu đó, ý cười càng đậm, lão cảm thấy lần này mình thực sự đã tìm được truyền nhân vừa ý rồi. Trời xanh có mắt, không phụ công lão đi tìm đồ đệ hơn 50 năm.

    - Yên tâm đi cậu bé. 18 tuổi vẫn còn trẻ chán, hơn nữa võ công của ta không phải luyện quá sớm,luyện sớm ngược lại không tốt. Được rồi, đứng ngoài đường nói chuyện không tiện, ta vào quán cà phê đèn mờ bên kia tâm sự nhé!

    Lão già cười híp mắt, không đợi Phùng Khoan đồng ý đã kéo cậu vào một quán cà phê tên CHiều Tím!

    Một lúc lâu sau, Phùng Khoan chia tay lão già, rồi đi về nhà. Trong lòng cậu tràn đầy bắt đắc dĩ, hóa ra lão già kia là Tà Tôn Trần Hoành của Bàn Long Hội, cái hội này không phải bình thường, trước đây không biết nhưng vào được giới làm ăn kinh doanh Phùng Khoan cũng có nghe nói qua. Cái hội này chính là bang hội ngầm của quốc gia dùng để trấn áp các thế lực trong thế giới ngầm, nó được nhà nước nâng đỡ vì vậy chen chân được trong tất cả các lĩnh vực: kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội... không chỗ nào là không có mặt nó.

    Hội chủ chính là người đứng đầu hội có địa vị vô cùng cao, cao đến đâu thì không biết nhưng trong giới kinh doanh từ trên xuống dưới đều lưu truyền một câu:"Thà đắc tội với một số kẻ cũng không đắc tội với Bàn Long hội".

    Lão già kia tự giới thiệu là người có địa vị vô cùng cao trong hội, thậm chí trên cả hội chủ, lão bảo thuộc Bàn Long Thánh Địa gì gì đó, hỏi tiếp thì lão không nói.

    Lão tự quảng cáo mình chính là cao thủ số 1 Bàn Long Hội, thậm chí là số 1 thế giới làm Phùng Khoan không khỏi hơi nghi ngờ. Tuy nhiên, lúc lão nắm vai Phùng Khoan một cái, có một luồng lực lượng khiến cho Phùng Khoan cảm thấy sợ hãi truyền qua, năng lượng kỳ quái làm cho Phùng Khoan thoải mái, tuy nhiên lại không điều khiển được nó làm cho Phùng Khoan hơi sợ. Phải biết rằng từ lúc dị năng sơ hiện thì Phùng Khoan có thể điều khiển bất cứ thứ gì trong cơ thể mình một cách dễ dàng.

    Lão già bảo Phùng Khoan đã thức tỉnh Thông Linh thể chất vô cùng phù hợp với võ công Vô Cực Tà Công của lão nên bắt buộc Phùng Khoan phải làm học trò. Lão dọa nếu Phùng Khoan không chịu là lão sẽ thi triển thủ đoạn làm cho gia đình cậu tan cửa nát nhà. Phùng Khoan không dám đùa, vì vậy xin lão cho suy nghĩ ít ngày, lão cười cười đồng ý, hẹn 3 ngày sau sẽ đến nhà nói chuyện với bố mẹ Phùng Khoan.






    Chap sau sẽ xuất hiện một số nhân vật trong banlong động, hứa hẹn sẽ mang đến nhiều điều bất ngờ, quí độc giả chú ý đón xem :yy75:
     
  2. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 11: Tiếp nhận


    Đúng ba ngày sau, lão già Trần Hoành theo đúng ước hẹn đến nhà Phùng Khoan thưa chuyện với bố mẹ cậu. Chẳng hiểu lão nói những gì mà bố mẹ Phùng Khoan nghe xong vừa mừng lại vừa lo, rối rít dặn dò một hồi làm cậu chẳng hiểu mô tê gì cả.

    Sau này khi hỏi lại mới biết thì ra lão già bảo Phùng Khoan được nhận vào cơ quan đặc biệt của nhà nước, vừa không nguy hiểm, lại vừa có tiền lương cao, tiền đồ sáng lạn. Chỉ có điều duy nhất đó là phải xa nhà một thời gian. Đồng thời, lão cũng đưa giấy chứng nhận kèm theo một số tiền gọi là phí an ủi gia đình chiến sĩ, kể ra thì cũng không tệ lắm.

    Lúc Phùng Khoan biết được việc này thì hai người đã rời nhà cậu lên đường được hơn 1 tiếng, cậu nhảy cẫng lên:

    - Cái gì? Vậy còn việc học của tôi thì sao, tôi vừa mới đỗ đại học đó!!!

    Trả lời cậu là một cái cú đầu thật đau.

    - Phải con là sư phụ, xưng là con, ta mà còn nghe xưng hô linh tinh nữa là ăn đòn đó nghe chưa.

    Phùng Khoan ôm đầu đau khổ, lão già chết tiệt, lúc mới gặp thì ngọt ngào lắm, giờ có được con nhà người ta rồi thì mới thể hiện ra cái bản chất phũ phàng.

    - Việc học của con thì sau này ta sẽ lo, bảo lưu kết quả vài năm không thành vấn đề, với lại con cũng cần gì phải học đại học, theo ta lăn lộn là được rồi.

    Phùng Khoan suy nghĩ một hồi thấy cũng không sai, dù gì học đại học thì cũng chỉ là để sau này kiếm việc làm tốt thôi, mà mình đã có khả năng kiếm tiền từ chứng khoán rồi cũng không cần phải lo về chuyện cơm áo nữa, học hay không cũng không sao.

    Nói đi cũng phải nói lại, vào đại học không chỉ vì sự nghiệp mà còn vì ... kiếm gấu, vì vậy Phùng Khoan quyết định sau này mình nhất định sẽ quay về học đại học để ngắm gái xinh cho đã đời :baby2:.

    - Sư phụ, vậy chúng ta đi đâu đây?

    - Chúng ta đang trên đường ra sân bay, ở đó sẽ có người đón, ta sẽ đưa con đến nơi huấn luyện đặc biệt giúp con nhanh chóng luyện thành Vô Cực Tà Công.

    Bây giờ Phùng Khoan cũng sư phụ đang ngồi trên chiếc xe BMV đời mới nhất, thân xe bóng loáng, ghế ngồi êm ái khiên Phùng Khoan rất thích thú.

    - Đó là nơi nào vậy sư phụ? Mà võ công cũng cần phải đến đúng nơi mới luyện được à?

    - Đương nhiên là không. Đến địa phương đó chỉ làm cho tốc độ luyện công nhanh hơn thôi, tất cả vẫn phải dựa vào con. Còn về chuyện đó là nơi nào à, khà khà, rồi còn sẽ biết...

    Lão già Trần Hoành nở một nụ cười kỳ dị làm cho Phùng Khoan đang thoải mái bỗng chốc nổi hết da gà.

    Vài tiếng sau, hai người sau một khoảng thời gian bay bằng trực thăng thì đáp xuống một hòn đảo trên biển. Phùng Khoan không rõ chỗ này là chỗ nào vì lão già không nói cho hắn biết còn người tài xế lái thì như người câm, từ lúc gặp đến lúc đi không nói một lời.

    Trước mặt Phùng Khoan bây giờ là tổng bộ Bàn Long hội theo như lời của Trần Hoành. Không xa hoa lộng lẫy như Phùng Khoan tưởng, tổng bộ Bàn Long thậm chí có thể nói là khá rách nát, chỉ có mấy chục cái lỗ to đùng xuyên vào lòng núi. Miệng động nào cũng đen thui không nhìn rõ bên trong. Phùng KHoan suy nghĩ có nên đổi Bàn Long Hội thành Bàn Long Động thì đúng hơn.

    Trần Hoành dẫn Phùng Khoan nhảy vào một trong các hang động đó. Hang động nằm trên vách núi cao hơn chục mét mà lão già ôm Phùng KHoan nhảy vèo một cái rất là pro khiến Phùng KHoan hết cả hồn.

    Bên trong hang động cũng không có gì hot, đi được một đoạn thì Phùng KHoan thấy được chút ánh sáng. Đó là một căn phòng ở cuối động, có vẻ đơn sơ giản dị vô cùng. Căn phòng rộng chừng 20 mét vuông, tiện nghi nội thất không có cái gì. Giữa căn phòng là một bàn tròn làm việc bằng đá, có 5 người mặc áo choàng đen như hội pháp sư hắc ám đang ngồi đó, Phùng Khoan không thấy rõ mặt bất cứ một ai, dường như có một tầng sương mờ đang che dấu diện mạo họ.

    Một người trong 5 người đó chợt lên tiếng, là giọng phụ nữ trung niên:

    - Hoành lão, đệ tử ông mới nhận đây à, xem ra cũng bình thường thôi nhỉ.

    Lời nói và ngữ khí người này có vẻ không hảo hữu cho lắm.

    - Bà cô già ngươi đừng nhìn bên ngoài mà đánh giá, thằng nhóc này chắc chắn thích hợp với công pháp đó, đừng nhiều lời nữa, mau thi pháp lấy công pháp ra.

    5 người kia trầm mặc một lúc, nhìn về phía Phùng Khoan làm cậu cảm thấy như bị lột sạch, tất cả đều bị nhìn thấu, cảm giác vô cùng khó chịu. Cuối cùng, vị ngồi giữa có vẻ như có vai vế lớn nhất đứng dậy nói:

    - Được rồi, không hổ danh là người Hoành lão chọn, tinh thần lực rất mạnh, tất cả cùng thi pháp nào, đoạn nhìn về phía Trần Hoành ý vị nói, hi vọng lần này cậu nhóc sẽ thực sự luyện được nó.

    Phùng KHoan ngơ ngác, ý ông này là sao, tức là có người đã luyện võ công này mà không thành công à, liệu có bị sao không? tẩu hỏa nhập ma? phản phệ?

    Không cho Phùng KHoan có cơ hội suy nghĩ tiếp, Trần Hoành dùng lực đẩy vào lưng Phùng KHoan một cái khiến cậu bay lên không, vừa lúc nằm chính giữa căn phòng. 6 người Trần Hoành liền nhảy vào vị trí của mình tạo thành hình lục lăng. Một lực đẩy mạnh mẽ khiến cho Phùng Khoan lơ lửng giữa không trung. Tiếp đó là chuỗi thủ ấn phức tạp của 6 người làm Phùng Khoan hoa cả mắt. Một đồ hình sao sáu cánh hiện ra, ánh sáng mạnh mẽ, xinh đẹp tỏa sáng khắp căn phòng tôi tăm, Phùng Khoan cảm thấy trong cơ thể mình có cái gì đó rục rịch nhộn nhạo. Trước mắt cậu bỗng hiện lên một quyển sách đen tuyền, tỏa ra thức ánh sáng yêu dị, năng lượng tỏa ra từ nó khiến cho người ta vừa cảm thấy khó chịu, lại vừa dễ chịu, rất cực đoan.

    Bỗng, Trần Hoành hét lên một tiếng:

    - Nhập!

    Quyển sách trước mắt Phùng Khoan liền tỏa sáng mãnh liệt, tiếp đó hóa thành một luồng ánh sáng bắn thẳng vào mi tâm Phùng Khoan. Cậu không còn biết gì nữa.



     
  3. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 12 (chương nhỏ, hứng lên thì viết nên hơi ngắn :baby6:): Tu Luyện (1)


    - Đây là đâu?

    Phùng Khoan tỉnh dậy trong một không gian u tối, xung quanh chỉ toàn một màu đen. Cậu hốt hoảng chạy quanh hét toáng lên. Cậu phát hiện ra rằng dường như không gian này không có giới hạn, chạy mãi mà không có điểm cuối. Trong lúc tinh thần cậu gần như kiệt quệ đến bờ vực tan vỡ, một đạo ánh sáng lóe lên như bếp ga sưởi ấm giữa ngày tuyết rơi làm Phùng Khoan mững quýnh lên.

    Đạo ánh sáng kia có màu trắng, một màu trắng thuần khiết không mang tạp chất xuất hiện giữa không gian đen tối làm nó càng thêm xinh đẹp. Đạo ánh sáng bay đến gần Phùng Khoan. Lúc này Phùng Khoan mới thấy rõ đó là một quả cầu trong suốt. Quả cầu bay xung quanh Phùng Khoan, có lúc lại gần, khi Phùng Khoan định chạm vào thì nó như giật mình lùi ra.

    Dường như suy nghĩ đắn đo một lúc, cuối cùng quả cầu cũng lao thẳng vào mặt Phùng Khoan, cảm giác y hệt như lúc quyển sách đen kia lao vào mặt cậu vậy.

    Trong cõi u minh, Phùng Khoan dường như thấy được trong đầu mình vang lên một giọng nói: " Thiên địa chí cực vốn là vô cực, Lấy hạo nhiên chính khí mà lập ra vạn vật, Vật cực tất phản lại sinh ra ma quỉ tà khí, Chính là gì? Tà lại là gì? Tất cả chỉ nằm ở bản tâm "

    Một luồng sức mạnh ầm ầm chảy trong cơ thể Phùng Khoan, tất cả tạp chất dường như tiêu biến. Cũng không phải là tiêu biến, chỉ là chuyển hóa thành một dạng khác theo kinh mạch của Phùng Khoan tụ thành một hạt châu nhỏ nằm trong đan điền Phùng Khoan.

    Không gian u tối kia bỗng sáng rực lên, hiện lên mấy chữ cổ nhưng không hiểu sao Phùng Khoan vẫn hiểu được, dường như trời sinh là đã hiểu được rồi. Mấy chữ đó là: Bản Tâm Vô Cực Quyết.

    Mấy chữ kia tuy to lớn, đẹp đẽ, hoành tráng nhưng lại không tỏa ra chút uy thế nào, dường như có nó là điều đương nhiên, không có gì phải bàn cãi, không có gì phải ngạc nhiên, không có gì phải sợ hãi... tất cả đều thuận theo tự nhiên.

    Phùng Khoan không tự chủ được ngồi xếp bằng, hai bàn tay úp vào nhau, mắt nhắm lại vận chuyển một thứ năng lượng kì quái nào đó mà cậu vừa phát hiện ra trong cơ thể theo một lộ tuyến kì dị vừa hiện ra trong đầu. Theo lộ tuyến này, những luống năng lượng liện tục di chuyển vừa cải tạo kinh mạch Phùng Khoan, vừa giống như là nội lực của người luyện võ, đổ về đan điền, nhập vào trong hạt châu lúc trước.

    Hạt châu được luồng năng lượng kia truyền vào kích thước ngày càng lớn hơn, nhưng biên độ rất nhỏ, phải nhìn kĩ mới thấy được.

    Thời gian trôi qua, dường như là một phút, cũng có thể là một nghìn năm, một vạn năm, hạt châu kia đã lớn như trái bóng bàn, tỏa ra ánh sáng đen kì dị. Ngược lại, kinh mạch, da thịt Phùng Khoan lại trong suốt, tỏa ra thứ ánh sáng nhè nhẹ, thuần khiết, thánh thiện như ánh sáng của quả cầu đã nhập vào cậu.

    Trong đầu Phùng Khoan không hiểu sao tự nhiên hiểu rõ cho dù cậu có ngồi vận công tiếp cũng không thể tiếp tục tăng tưởng hạt châu kia cũng như cơ thể cậu, bởi vì cậu đã luyện thành tầng thức nhất của công pháp Bản Tâm Vô Cực, Thánh Thể Tà Tâm.

    Bây giờ là lúc tìm kiếm đột phá. Vậy là, Phùng Khoan mở mắt.



     
  4. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 12 : Tu Luyện (2)
    lưu ý: do lâu rồi không viết nên đã quên hết tên nhân vật phụ + tên skill, vì vậy từ giờ sẽ đặt tên mới ( do tác giả lười đọc lại :D) mọi người thông cảm =))



    Vừa mở mắt ra, một luồng sáng chiếu vào làm Phùng Khoan phải nheo mắt lại, nhưng đó chỉ là phản ứng tự nhiên. Cậu ta phát hiện dù là bị chói mắt, nếu là trước đây thì đúng là phải nheo mắt lại vì cảm giác khó chịu do lâu ngày không tiếp xúc với ánh sáng. Nhưng hiện tại thì khác, mắt cậu hoàn toàn không có một chút cảm giác khó chịu nào, nheo mắt chỉ là Như một thói quen- Noo Phước Thịnh.

    Phùng Khoan từ từ ngồi dậy, cậu đang nằm trên một chiếc giường bằng hàn ngọc, chính là loại hàn ngọc vạn năm như chiếc giường mà cô cô và Dương Quá đã từng vần nhau trên đó luyện Ngọc nữ tâm kinh. Khí lạnh tỏa ra từ chiếc giường tạo thành từng đợt sương khói bay bay trông rất đẹp mắt. Nhưng Phùng Khoan chỉ cảm thấy hơi mát mẻ. Cậu đã đạt đến trình độ thủy hỏa bất xâm, nóng lạnh bất nhập, đao thương súng đạn không xi nhê.

    Phùng Khoan nhìn quanh, chỉ thấy đây là một căn phòng trắng toát, nhìn có vẻ rất sạch sẽ, lúc mới mở mắt cậu ta còn có cảm giác đang ở trên thiên đường. Nhắm mắt lại và cảm nhận, Phùng Khoan cảm thấy bên ngoài có rất nhiều người đang làm những việc khác nhau, có người đi đi lại lại, có người nói chuyện, người luyện công, luyện võ, người tắm rửa, đi vệ sinh, làm tình...nguyện viên lao động công ích.

    - Đây chính là linh giác thần thông trong Vô Cực bí điển sao? Phùng Khoan thầm nghĩ.

    Đưa bàn tay mình lên nhìn nhìn, Phùng Khoan cảm nhận thấy luồng sức mạnh đang tràn ngập trong cơ thể, không kìm chế được sự sung sướng tột đỉnh (người ta thường gọi là lên đỉnh) hét lên một tiếng giải tỏa sự cà phê của mình. Tiếng hét này cực kỳ mạnh mẽ, như tắc zăng chúa tể rừng xanh hú lên gọi thú. Tất cả mọi người trên đảo Bàn Long đều bị một tiếng hét thê lương này làm cho giật hết cả mình.

    Đến ngay cả mấy người đang vừa luyện tập võ nghệ vừa bật nhạc HKT, Sơn Tường ôm ti vi max volumn cũng giật mình tắt loa xem có chuyện gì xảy ra.

    Trần Hoành đang ngồi xem séc trong phòng sắp đến giai đoạn quan trọng cũng bị tiếng hét này cắt đứt tâm trạng đang phê. Lão vốn độc thân mấy chục năm nay, võ công lại luyện đến mức xuất thần nhập hóa, cơ thể khỏe mạnh, sinh lý đầy đủ. Nhưng vì chỉ tập trung vào luyện võ nên bỏ bế công việc tán gái, dẫn đến đã hơn sáu mươi tuổi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Nếu không có mấy bộ phim hot tokyo bên đảo quốc thì có lẽ lão đã bị tự kỉ ám thị vì cô đơn lẻ bóng nhiều năm.

    Nghe được tiếng thét xé lòng kia, Trần Hoành cảm thấy như trút được gánh nặng trong lòng. Cuối cùng thằng đệ tử mà lão chọn cũng hơn hẳn mấy thằng mà mấy tên già kia chọn. Chẳng những không chết mà còn hấp thụ được Vô Cực bí điển một cách hoàn mỹ nhất từ trước đến nay. Nhớ đến mấy người do mấy tên kia chọn, đứa thì lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân, đứa thì tay nhặt lá chân đá ống bơ, đứa nào kha khá hơn chút thì nằm liệt giưởng bán thân bất toại, mất hết võ công... nói chung là không đứa nào nên hồn, lão lại vênh vênh đắc ý. Đệ tử do ta chọn phải thế chứ.

    Lão là người duy nhất trong thế hệ trước tiếp nhận được 1% độ phù hợp với Vô Cực bí điển mà không bị ảnh hưởng gì nên lão khá rõ về điều kiện để tương thích với Vô Cực bí điển hơn mấy lão già kia. Nhưng lão cũng không ngờ được Phùng KHoan lại đạt đến độ tương thích lên đến 69%. Vừa nghe qua tiếng thét kia lão đã đại khái đoán được khả năng tiếp nhận của Phùng Khoan. Lão không thể không công nhận người sáng tạo ra Vô Cực bí điển ( là thằng tác giả) quả thật là thiên tài vài năm có chục, đã sáng tạo ra một môn công pháp mà đến cả người có thể chất luyện võ cực phẩm như Phùng Khoan cũng chỉ tương thích có 69%.

    Lão vội bước ra khỏi phòng chạy nhanh đến chỗ Phùng Khoan đang nằm. Vừa thấy Phùng KHoan lão đã tươi cười hớn hở chúc mừng cậu ta đã vượt lên chính mình mà dành được phần thưởng, luyện được võ công siêu phàm nhập thánh vô địch thiên hạ, độc bá võ lâm. Phùng Khoan thấy khuôn mặt tươi cười nham nhở của lão, biết lão trước đây đã lừa mình không nói khi luyện võ công này sẽ gặp nguy hiểm chết người, mà tỉ lệ chết rất thấp, chỉ có 50%, còn lại là điên, tàn phế...nhưng nghĩ lại nếu không có lão chắc mình cũng không có được ngày hôm nay. Vì vậy Phùng Khoan tiếp đón lão bằng một cú đấm thôi sơn làm lão văng ra khỏi căn phòng được thiết kế đặc biệt để dưỡng thương cho cậu ta. Đoạn không nói không rằng ngoắt mông bỏ đi về phía biển Đông.

    Tobe continue....
     
    Last edited by a moderator: 10/9/15
  5. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 12 : Tu Luyện (3)


    Phùng Khoan nhanh chóng bước về phía trước. Trước mắt cậu ta lúc này là mặt biển, sóng vỗ ầm ầm vào bở biển. Trước đến giờ Phùng Khoan cũng không học bơi nên cậu chỉ là một con vịt cạn. Nhưng bây giờ không còn như trước nữa, Phùng Khoan cảm giác được mình hoàn toàn có thể lặn trong nước một thời gian dài, trong Vô Cực bí điển có một phần gọi là nội hô hấp.

    Nội hô hấp tên như ý nghĩa chính là trao đổi khí ở trong cơ thể. Năng lượng vốn không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, khí cũng như vậy, nhờ vào công pháp trong Vô Cực bí điển, Phùng Khoan có thể trao đổi chất lấy được ô xi từ trong nước.

    Phùng Khoan nhún người phóng về phía biển. Cậu chỉ hơi dùng lực một chút đã nhảy xa đến hơn trăm mét, rơi xuống mặt biển tạo thành một vụ nổ lớn làm nước biển văng tung tóe cả lên. Do không biết bơi nên Phùng Khoan lập tức chìm nghỉm xuống, nhưng có võ công trong người, lại không sợ ngột thở, cho nên Phùng Khoan bắt đầu tập bơi.

    Thật sự rất dễ dàng, chỉ sau vài tiếng tập luyện, Phùng Khoan đã có thể bơi khá tốt, không còn là vịt cạn như trước nữa. Phùng Khoan vui vẻ phấn khởi như em bé vừa có đồ chơi mới, liên tục bơi về phía trước. Cậu không nhận ra một việc, cậu hoàn toàn không biết mình đang bơi về phương hướng nào, đi chỗ nào là đất liền.

    Đến khi giật mình tỉnh táo lại thì Phùng Khoan đã ở giữa biển không biết đường nào mà lần. Nhưng sức mạnh trong người vẫn không suy giảm chút nào, nó giúp cho Phùng Khoan không cảm thấy đói, không cảm thấy khát, không cảm thấy mệt, trực tiếp trao đổi chất biến linh khí trong trời đất thành chất dinh dưỡng tạo ra năng lượng cung cấp cho cơ thể.

    Vậy là mấy ngày tiếp đó, Phùng Khoan đành bơi theo quán tính, đi lung tung theo cảm giác. Cậu cũng gặp được vài đảo nhỏ, lên bờ kiếm vài thứ ăn tạm như cá nướng, một vài loại động vật, quả cây trên các đảo cũng được cậu ta thử qua. Dù sao thì Phùng Khoan đã từng ước muốn được đi phượt khắp nơi, đây cũng coi như là hoàn thành một sở thích.

    Cứ thế, Phùng Khoan cứ đi trong mơ hồ cho đến một ngày, cậu ta gặp phải một cơn lốc xoáy và bị cuốn vào đó. Sau này Phùng Khoan mới biết được chỗ mình bị cuốn vào chính là tam giác quỷ Béc- Mu- Đa trong truyền thuyết.

    Phùng KHoan cảm giác được mình có thể nhảy lên tránh thoát khỏi cơn lốc xoáy, nhưng sau khi nhảy thử thì cậu mới biết không chỉ có lực hút của cơn lốc xoáy mà còn có một thứ năng lượng kỳ quái lôi kéo cậu ta xuống.

    Phùng Khoan bị lôi xuống đến tận đáy biển. Cậu ta nhìn thấy một con quái vật khổng lồ đầu bò thân hổ cánh chim ưng, không rõ là con gì. Cậu ta tạm đặt tên là Chim Bò Hổ. Con Chim Bò Hổ này chính là nguyên nhân của trận lốc xoáy. Mỗi lần nó há mồm ra hút một lượng nước khổng lồ vào miệng, kèm theo đó là một lượng cá biển, rong tảo biển bay vào miệng nó. Có vẻ đó chính là cách con Chim Bò Hổ này kiếm mồi.

    Phùng Khoan dĩ nhiên không muốn trở thành con mồi của nó, vì vậy cậu nhanh chóng vận khởi sức mạnh Hắc Cầu trong cơ thể biến ra một sợi dây thừng dài màu đen có móc sắt rồi ném nó găm vào một núi đá bên cạnh, kết hợp sức mạnh cơ thể thoát ra khỏi sức hút thần bí kia.

    Con CHim Bò Hổ thấy Phùng KHoan có thể tránh thoát được bí thuật thôn hải của mình thì vô cùng ngạc nhiên. Tuy môn bí thuật này của nó không cao cấp gì cho lắm, chỉ đứng thứ hai thứ ba trong các môn bí thuật của yêu thú, nhưng cũng chính vì bí thuật này mà nó đã bị Tổng hội yêu thú toàn địa cầu hợp lực phong ấn tại nơi này. Nó không thể di chuyển đi đâu, chỉ có thể thỉnh thoảng dùng bí thuật đã bị kiềm chế 8/10 sức mạnh kiếm chút thức ăn giải tỏa cơn thèm thịt.

    Phùng Khoan rất tức giận. Từ khi có được sức mạnh thì Phùng Khoan cảm thấy mình dễ dàng tức giận hơn trước nhiều, có lẽ là do cậu ta mới chỉ luyện được tầng đầu của Vô Cực bí điển- Thánh Thể Tà Tâm nên tâm tình bị ảnh hưởng khá lớn.

    Năng lượng hắc cầu trong cơ thể lại được phóng xuất ra biến thành một cây thương dài đến ba mét. Phùng Khoan nhảy lên cao, như patheon dùng chiêu trời sập đánh lên đầu con CHim Bò Hổ kia. Sức mạnh bài sơn đảo hải khiến cho con CHim Bò Hổ giật thót mình không thể không tỉnh lại sau cơn kinh hãi rống lên một tiếng ừm bò lại dùng bí thuật thôn hải hút đi sức mạnh trong chiêu thức của Phùng KHoan.

    Phùng Khoan không ngờ được con quái thú này lại có thể hút đi sức mạnh trong chiêu thức, nhưng xem ra cũng không hút được nhiều lắm, cậu không hề nao núng tiếp tục đánh tới đầu con quái vật.

    Cây thương dài ba mét cắm vào đầu con quái thú CHim Bò Hổ nhưng chỉ vào sâu được khoảng 1 mét. Năng lượng phá hoại từ trong cây thương tỏa ra. Cây thương bị phân giải thành khói đen theo vết thương chui vào đầu con quái thú phát nổ ầm ầm.

    Con Chim Bò HỔ chỉ có thể gào lên hai tiếng thê lương rồi chết hẳn. Nó ngã xuống đất để lộ ra một cánh cổng ở phía dưới cơ thể. Phùng Khoan tò mò bước đến nhìn cánh cửa màu xanh lam phát ra ánh sáng bảy sắc kia.

    Nhẹ nhàng nhấc cánh cửa lên, Phùng Khoan cảm thấy mình như nhấc cả đại dương vậy. Nhưng trong Vô Cực bí điển vốn có một thần thông gọi là Mượn Lực. Mượn Lực nặng của chính cánh cửa này để nâng cánh cửa lên. CHo nên Phùng Khoan đã triệt tiêu được sức nặng của cánh cửa, chỉ cần dùng thêm chút sức để nâng sức nặng tăng thêm khi nâng cánh cửa lên nữa là được.

    Dưới cánh cửa là một cầu thang hẹp dài tối đen. Nhưng bóng tối vẫn không ngăn cản được tầm mắt của Phùng Khoan. Tuy nhiên dưới đó lại không có gì. Phùng Khoan men theo cầu thang ngoằn ngoèo đi xuống. Cậu ta đi rất lâu, rất lâu, cuối cùng đến một đại sảnh lớn.

    Đại sảnh lớn này tuy ở sâu dưới mặt biển nhưng xung quanh được trang trí các loại ngọc ngà, bảo thạch, dạ minh châu phát ra ánh sáng choang nên không hề tối tăm.

    Giữa đại sảnh có một cái bàn đá bằng cẩm thạch, trên bàn đá có một quyển sáng. Phùng KHoan đến gần thì thấy trên quyển sách viết một loại văn tự kỳ lạ. Nhưng Phùng Khoan lại biết loại văn tự này, bởi vì nó là cùng một loại văn tự trong Vô Cực bí điển. Trên quyển sách có viết mấy chữ: "BÍ THUẬT TOÀN THƯ"
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)