↑ ↓

 Tà Thần - Vô Cực (New Chương 13)

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Vô_Cực, 28/5/15.

?

Bạn thấy truyện này thế nào?

  1. Rất hay, tiếp tục phát huy!

    72.7%
  2. Bình thường, cố gắng hơn chút!

    18.2%
  3. Quá dở, dẹp ngay!

    9.1%
  1. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Tà Thần Vô Cực
    Tác giả: Vô Cực
    Giới Thiệu:
    Người đời cho hắn là kẻ điên, nhưng hắn lại thấy họ mới chính là kẻ điên
    Nắm trong tay sức mạnh bá đạo vô song, hắn sẽ làm gì? Trả thù nhân loại? Hay trở thành anh hùng, bảo vệ những kẻ đã từng nhạo báng hắn?
    Tình yêu, tình bạn, tình thân, tình người...Tất cả đều không thoát khỏi một chữ TÌNH....
    Mời các bạn đón đọc một siêu phẩm bom tấn của tác giả nổi tiếng Vô Cực với nhiều bộ truyện quen thuộc được đánh giá là THE KING của nền văn học chém gió VN do Hội những người phát cuồng vì Vô Cực bình chọn. Mong rằng siêu phẩm này sẽ khiến các độc giả thỏa mãn thú tính của mình.
    ...COMING SOON...
     
    kuhoito, triluong, anchoiko and 3 others like this.
  2. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 1: Kẻ điên
    Phùng Khoan hì hục đạp chiếc xe cọc cạch trên đường từ trường về nhà. Hôm nay trời nắng đến 40 độ, nóng cháy da cháy thịt vậy mà cậu cùng đám học sinh lớp 12 vẫn phải đến trường học thêm. Đó là một việc vô cùng bình thường đối với học sinh cuối cấp, muốn vào được đại học, tất nhiên là phải bỏ ra nhiều công sức. Phùng Khoan vừa đi vừa nguyền rủa chế độ thi cử, lại chửi ông trời sao không hạ nhiệt độ mát mẻ một chút.
    Phùng Khoan nhà nghèo nhưng được cái học dốt, cha mẹ cậu vẫn bắt cậu phải học hành đầy đủ dù thành tích cậu chẳng khá khẩm lắm. Biết đầu óc mình không thông minh, học cũng không vào nhưng vì thương cha mẹ, Phùng Khoan vẫn lao đầu vào học, học đến mụ mị đầu óc, hoa mắt loạn trí.
    Từ nhà Phùng Khoan đến trường phải đi 6 cây số, đường xá cũng không thuận tiện, có đến một nửa là đường đất, lại còn dốc, ổ gà khắp nơi. Phùng Khoan đang cúi đầu cúi cổ đạp xe lên con dốc thì chợt thấy một người phụ nữ trung niên dáng vẻ khắc khổ đang cố gắng đẩy xe đạp chở một bao gì đó có vẻ khá là nặng. Khuôn mặt bà ta trắng bệch, mồ hôi rơi như suối, có vẻ sắp ngất đến nơi. Phùng Khoan vội bóp phanh nhảy xuống xe dựng vào bên đường chạy đến nói:
    - Cô ơi, để cháu đẩy dùm cho.
    Đoạn, cậu dành lấy chiếc xe, dùng sức đẩy nhanh lên đoạn dốc. Người phụ nữ ngạc nhiên, thấy Phùng Khoan giật lấy xe tưởng là ăn cướp vội la toáng lên. Mọi người xung quanh thấy vậy xúm vào định đánh cho cậu một trận. Phùng Khoan phải giải thích mãi họ mới tha cho, trước khi thả cậu còn nghe được có người nói:
    - Thời buổi này không tin được bố con thằng nào đâu. Đẩy xe hộ? Không phải cướp thì là thằng điên, rỗi việc.
    Câu nói đó làm Phùng Khoan chạnh lòng, cãi lại người kia nhưng bị người cản lại. Thấy vẻ mặt họ, Phùng Khoan biết được dù mình có giải thích mấy thì họ cũng chẳng thèm đếm xỉa đến.
    Nghĩ đến lời dạy của cha mẹ, thương người như thể thương thân, thấy người gặp khó khăn phải ra tay giúp đỡ, Phùng Khoan lại lắc đầu, ngồi lên chiếc xe cà tàng tiếp tục đi.
    - A! Anh Khoan về mẹ ơi.
    Một cô bé tầm 10 tuổi đen nhẻm từ trong nhà chạy ra vui mừng ôm chầm lấy Phùng Khoan. Đó là Phùng Vân, em gái Phùng Khoan. Nhà nghèo nên cô bé phải nghỉ học ở nhà phụ giúp bố mẹ cho Phùng Khoan đi học. Vì vậy, Phùng Khoan thương đứa em này vô cùng, có gì ngon đều dành cho cô bé hoặc kiếm mấy thứ linh tinh làm thành đồ chơi cho cô. Cô bé cũng rất yêu quí Phùng Khoan. Tình cảm hai anh em rất tốt.
    Mẹ Phùng Khoan từ trong bếp nói vọng ra:
    - Về rồi hả con. Vào nhà nghỉ tý đi rồi ăn cơm.
    Mẹ Phùng Khoan là Nguyễn Thùy Linh, là giáo viên mầm non của trường mầm non xóm. Cha Phùng Khoan là Phùng Hổ, công nhân của nhà máy khai thác đá vôi. Nghe nói ngày xưa mẹ Phùng Khoan rất đẹp, tính cách lại hiền lành, không biết cha Phùng Khoan kiếm ở đâu về làm không ít thanh niên cùng thời ghen tị. Nhưng bây giờ, nhìn những nếp nhăn, những vết chân chim bên khóe mắt, làn da sạm đi vì cháy nắng, bàn tay gầy gầy mảnh khảnh… còn đâu người con gái xinh đẹp ngày nào. Cuộc sống vất vả đã lấy đi xuân sắc của bà. Dù vậy, bà vẫn yêu chồng thương con như ngày nào, chính bà là người dạy bảo những điều hay lẽ phải cho anh em Phùng Khoan.
    - Vâng.
    Phùng Khoan rửa mặt xong đi vào nhà, thấy mâm cơm đã được dọn sẵn, mẹ cậu đang xới cơm vào bát, bát cơm nóng hổi tạo ra hương thơm nhè nhẹ. Dù chỉ là rau canh đạm bạc nhưng đối với Phùng Khoan thì nó hơn bất kỳ một bữa sơn hào hải vị nào, đơn giản vì cậu đang rất đói hơn nữa, tay nghề mẹ cậu cũng vô cùng tốt.
    Vừa ăn vừa thổi, Phùng Khoan hỏi:
    - Bố chưa về hả mẹ?
    - Ừ, bố con giúp chú Quang đào giếng nên chiều mới về.
    - Dạ!
    Gia đình Phùng Khoan thường vừa ăn vừa nói chuyện như vậy. Mẹ Phùng Khoan thường hỏi thăm tình hình học hành của cậu thì cậu ta đành trả lời nhát gừng, không phải không muốn nói thật mà chỉ sợ mẹ buồn.
    Ăn xong, bé Phùng Vân giúp mẹ rửa bát còn Phùng Khoan vì sắp thi đại học nên được ưu tiên nghỉ ngơi. Cậu ngồi vào bàn học, mở sách ra cố gắng làm nốt mấy bài toán trong đề thầy vừa cho lúc sáng…
    Cuộc sống cứ như vậy từ từ trôi qua, hôm nay là ngày thi đại học, Phùng Khoan cùng cha đến địa điểm thi là trường XXX. Phùng Khoan biết năng lực của mình không tốt nên chỉ đăng ký thi vào một trường đại học công lập hạng bét, tên cũng ít người nghe qua.
    Cũng như bao thí sinh khác, Phùng Khoan mang một tâm trạng hồi hộp bồn chồn, sau khi được cha khích lệ, cậu hít một hơi lấy can đảm rồi bước đến phòng thi. Đang run run đứng trước cửa chờ đợi thì có người đằng sau vỗ vai:
    - Ê cu, cậu cũng thi phòng 7 à?
    Phòng thi của Phùng Khoan đúng là phòng 7, và cậu đang đứng loay hoay trước cửa phòng. Phùng Khoan quay đầu lại thì thấy một tên thanh niên béo mập, tuy nhiên cậu ta khá cao nên nhìn cũng không đến nỗi nào.
    - Ừ, cậu cũng thi phòng này à? Phùng Khoan đáp.
    - Phải, anh em cùng phòng tí nữa nhắc bài nhau với nhé! Tên béo vui vẻ nói.
    Phùng Khoan cười khổ, trình độ mình thế này thì nhắc bài cho ai được. Tuy nhiên, cậu vẫn gật đầu:
    - Tất nhiên rồi, tý nữa cậu nhắc bài tôi với nhé! Mà cậu tên gì?
    - Tôi là Trần Doãn Phi, còn cậu?


     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/15
    kuhoito, triluong and hpbuidat like this.
  3. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 2: Dị năng sơ hiện
    - Tôi tên Phùng Khoan!
    Phùng Khoan cùng Trần Doãn Phi khá là hợp tính nhau vì vậy hai tên đứng nói chuyện chém gió đủ mọi thứ trên đời. Trần Doãn Phi có vẻ hay giao tiếp nên khả năng gợi chuyện của cậu khá tốt còn Phùng Khoan thì ít nói hơn.
    - Reng, reng…
    Tiếng chuông báo hiệu giờ thi đã điểm. Tim Phùng Khoan đập nhanh hơn nhiều. Cậu lo lắng nếu thi không tốt thì sẽ làm cha mẹ buồn. Chẳng qua là cậu cũng nghĩ nếu không vào đại học sẽ tiết kiệm được nhiều tiền, hơn nữa cậu có thể đi làm kiếm tiền để cho em gái đi học.
    Nhìn vào đề thi, Phùng Khoan hít một hơi. Môn thi đầu tiên là môn Toán. Đề cũng không khó lắm, đều là các dạng bài mà thầy cô đã cho luyện đi luyện lại nhiều lần đến phát ngán. Tuy nhiên cùng dạng không có nghĩa là Phùng Khoan có thể làm được, nhiều bài có bẫy, dữ liệu rối rắm cần phải tính toán để đưa về dạng bài quen thuộc. Cũng may có 2 bài đầu tiên là dạng bài cố định, lại không phức tạp nên Phùng Khoan cúi đầu vào làm ngay.
    Đây là hai bài kiếm điểm nên cậu làm rất cẩn thận, nháp ra ngoài đến khi cảm thấy thật chính xác mới chép vào giấy thi. Việc này cũng lấy mất một nửa thời gian thi của cậu.
    Nhìn đồng hồ thấy đã trôi qua một nửa thời gian, Phùng Khoan toát mồ hôi, không ngờ mình lại làm lâu vậy. Mấy bài sau đều không dễ, Phùng Khoan nháp mãi mà vẫn không ra kết quả. Nhìn sang chỗ Doãn Phi thấy hắn cũng đang vò đầu bứt tai, xem ra cũng không khá hơn là mấy.
    Trần Doãn Phi thấy Phùng Khoan nhìn mình, mở miệng nhưng không phát ra tiếng, chỉ có khẩu hình. Phùng Khoan nhìn mãi mới hiểu được cậu ta muốn nói là : “Làm được không? Ném tui bài 4 với”
    Phùng Khoan lắc đầu cười khổ, giơ giơ tờ giấy thi của mình lên cho Trần Doãn Phi xem. Trần Doãn Phi thấy giấy thi của Phùng Khoan mới chỉ viết được một đoạn ngắn, lại thấy một cái đồ thị ở cuối bài thì biết ngay hắn mới chỉ làm đến bài 2, còn kém hơn cả mình.
    Thế là Trần Doãn Phi cúi đầu chép bài 3 cho Phùng Khoan. Phùng Khoan nhận được phao của Doãn Phi thì mừng húm, cúi đầu chép túi bụi. May mà giám thị phòng này không khó lắm, không thì 2 thằng đã ăn hành rồi.
    Chép xong thì còn một ít thời gian. Phùng Khoan thầm nhẩm tính lại điểm. Sau khi tính ra cũng chỉ có 3 điểm nếu như đúng toàn bộ, chưa kể sai sót, với trình độ 2 môn còn lại còn gà hơn môn này thì cậu trượt vỏ chuối là cái chắc.
    Phùng Khoan nhắm mắt, cố gắng nhớ lại những kiến thức liên quan đến bài tiếp theo. Có thể do bị áp bách, đầu cậu như muốn nứt ra, nhưng cậu vẫn cố gắng suy nghĩ. Nghĩ đến việc cha mẹ buồn như thế nào nếu như mình trượt đại học, nhớ đến bố mẹ hi vọng vào cậu như thế nào, Phùng Khoan lại cố vắt óc suy nghĩ bài toán.
    Lúc này, Phùng Khoan không biết rằng tim của cậu đập nhanh hơn người bình thường rất nhiều, không chỉ nhanh hơn một hai nhịp mà là nhanh hơn gấp mấy lần. Với nhịp tim như vậy đáng ra cậu phải vào viện hít oxi rồi mới đúng, thậm chí là vào thẳng nhà xác. Nhưng cậu ta vẫn không cảm thấy gì.
    Các cơ quan trong cơ thể Phùng Khoan đều hoạt động ở công suất cao cung cấp năng lượng cho não bộ. Trong đầu Phùng Khoan bây giờ ngoài nghĩ lời giải thì chỉ có tiếng kêu gọi:
    - Mình nhất định làm được!
    - Mình phải làm được!
    - Mình chắc chắn làm được!
    - Mình làm được!
    ẦM!
    Phùng Khoan cảm thấy như có thứ gì nổ trong đầu mình. Chưa kịp hoảng sợ thì từng luồng kiến thức tuôn ào ào ra khiến cậu choáng váng vài giây. Phùng Khoan cảm thấy đầu óc như được khai sáng.
    Trước đây đầu chứa đầy sương mù u tối thì bây giờ sương mù đó đã được xua tan, ánh sáng tràn ngập khắp nơi.
    Nhìn xuống đề bài cậu chỉ muốn cười to sảng khoái. Đề bài như thiên thư lúc nãy bây giờ đã trở nên dễ như một cộng một bằng hai. Chỉ cần nhìn qua là đáp án đã hiện ra trong đầu. Tốc độ tính toán cực nhanh, dù phép toán phức tạp cũng không cần dùng đến máy tính.
    Không cần biết chuyện gì, cứ làm bài cái đã.
    Phùng Khoan nhanh chóng làm bài, viết đến đâu là trong đầu tự có đáp án tiếp theo, dường như không mất thời gian, như một cái máy tính vậy. Kiến thức trước đây mơ mơ hồ hồ bây giờ lại trở nên vô cùng rõ ràng.
    Nét chữ cũng làm cho Phùng Khoan kinh ngạc. Trước đây cậu có nét chữ khá đẹp nhưng tuyệt đối không đẹp như thế. Hẳn là do khả năng não bộ được nâng cao nên năng lực điều khiển các bộ phận thân thể cũng nâng cao hơn nhiều, vì vậy có thể viết chữ theo ý muốn.
    Trong vòng vài phút, cậu đã làm xong tất cả các bài còn lại, kiểm tra lại một lượt sửa lại các chỗ sai của ba bài đầu cũng chỉ mất thêm vài phút. Phùng Khoan nhìn thời gian thì thấy còn tầm 15 phút.
    Vội lấy giấy nháp ra chép đáp án cho Trần Doãn Phi, chép xong một bài liền ném cho Trần Doãn Phi. Tuy rằng giám thị dễ nhưng trao đổi nhiều cũng sẽ bị lập biên bản, nhưng đầu Phùng Khoan tính toán một lúc, thời điểm ném, góc độ, sức ném đều vào điểm mù của giám thị vì vậy không bị bắt. Thí sinh xung quanh dù thấy cũng không rảnh rỗi tố cáo với giám thị.
    Thế là chỉ trong mấy phút cả hai tên đã làm xong phi vụ ném phao thành công mĩ mãn. Tuy nhiên, Trần Doãn Phi không có được khả năng tốt như Phùng Khoan. Hắn chép rất chậm nên sau 15 phút cũng chỉ chép thêm được hai bài, lại không hiểu hoa mắt thế nào lại chép nhầm một số chỗ. Điều này làm cho Trần Doãn Phi chửi rủa không ít lần số mình trong cái rủi có cái xui.


     
    Chỉnh sửa cuối: 30/5/15
    triluong and hpbuidat like this.
  4. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 3: Dị năng kì quái
    - Ê! Lần này phải cám ơn ông rồi! Không ngờ ông lại giỏi vậy đấy.
    Lúc ra về Trần Doãn Phi vui vẻ vỗ vai Phùng Khoan.
    - Không có gì, chỉ là gặp may thông minh đột xuất thôi.
    Phùng Khoan trả lời. Cậu cũng đang rất nghi hoặc sao mình tự nhiên lại giỏi như vậy, đúng là siêu nhân mà, Phùng Khoan tự sướng.
    - Tôi mời ông ăn bữa cơm nhé, coi như là cảm ơn.
    - Không cần đâu, bố tôi đang chờ, khi khác nhé, còn 2 môn nữa cơ mà.
    Phùng Khoan từ chối. Cậu cần thời gian yên tĩnh suy nghĩ xem năng lực của mình từ đâu ra, nó có duy trì được lâu không. Nếu duy trì đến khi thi xong thì tốt quá.
    - Ok! Ông có điện thoại không, cho tôi số đi.
    Trần Doãn Phi cũng không ép, dù sao hai người mới gặp nhau không bao lâu, hắn cũng không nghĩ đến việc Phùng Khoan đồng ý ngay, ngược lại nếu Phùng Khoan đồng ý ngay thì phải xem lại có nên duy trì mối quan hệ này không. Hắn không thích kẻ hám lợi.
    - Tôi không có điện thoại.
    Phùng Khoan trả lời.
    - Được rồi, thế ông có facebook chứ, đừng bảo thời buổi này mà không có facebook nha.
    Trần Doãn Phi nói, đồng thời lấy ra 1 chiếc Bê - phone mở trình duyệt vào facebook.
    - Thật không thể tin được, máy này mà ông cũng có à, nghe nói sang năm mới phát hành cơ mà.
    Phùng Khoan kinh ngạc, loại máy trong nước này là một trong những chủ đề đang hot trong giới trẻ ngày nay, là sản phẩm quốc nội chính gốc, nghe nói sang năm mới đưa ra thị trường.
    - Đương nhiên, nhà tôi có rất thân với ông chủ hãng này nên ông ấy cho tôi dùng thử trước.
    Trần Doãn Phi cười hềnh hệch, cậu ta có vẻ rất khoái chí khi thấy vẻ mặt Phùng Khoan.
    - Thế bây giờ cho tôi face đi.
    - Ừm, ông tìm đi, face tôi là Haitayhaisung Bantrungtimem.
    Phùng Khoan vừa ngó vào màn hình điện thoại vừa đọc tên facebook.
    - Sặc, tên face ông cũng bá đạo thiệt đó nha.
    - Hề hề, đặt thế cho vui thôi, mà tên face ông là gì về tôi còn add.
    - Đây này, Ngồi trong toalet gào thét tên em.
    - Ặc, tên ông cũng bá đâu kém.
    Hai tên sau khi trao đổi phương thức liên lạc thì ai đi đường nấy.
    - Làm được bài không con?
    Câu hỏi huyền thoại của các bậc phụ huynh khi đón con đi thi về.
    - Được bố ạ, không chín thì cũng mười.
    Nghe thế Phùng Hổ chỉ bật cười, ông biết rõ học lực của con trai, dù mình hi vọng nhưng con trai cũng không thể làm bài tốt vậy được. Ông nghĩ rằng Phùng Khoan chỉ nói vậy để mình vui lên. Vì không muốn gây áp lực cho con nên ông cũng không nói thêm nhiều.
    - Ừ, thế tốt rồi, lên xe, bố con mình về thôi, chắc giờ này mẹ với em đang chờ cơm rồi đấy.
    - Vâng ạ.
    Phùng Khoan lên xe, nhưng trong đầu hắn bây giờ chỉ muốn về nhanh thử giải vài đề toán xem đầu óc mình còn thông minh như lúc trước không. Hắn cũng dứt khoát không nghĩ lý do sao lại làm được vậy, bởi có nghĩ thì cũng chẳng biết được, đối phó kỳ thi trước mắt đã.
    - A!
    Phùng Khoan hét lên một tiếng. Nãy giờ không để ý xung quanh bây giờ tự nhiên nhìn một chiếc xe máy chạy qua, trong đầu cậu liền hiện ra thông số tốc độ, độ bền … của chiếc xe, điều này khiến cậu sửng sốt.
    - Có chuyện gì thế con?
    Phùng Hổ lo lắng hỏi.
    - Không có gì ạ, con gì bay vào mắt thôi, con gạt nó ra rồi.
    - Ừ.
    Phùng Khoan trong đầu thầm sung sướng, xem ra không cần kiểm tra, năng lực của hắn vẫn còn. Từng đợt số liệu xung quanh liên tục hiện lên làm Phùng Khoan thích thú. Tuy nhiên, một lúc sau hắn bắt đầu chán, nhưng các thông tin vẫn hiện lên làm hắn đau cả đầu, bắt đầu phát hoảng.
    May mắn là sau khi mặc niệm ra lệnh cho não bộ không tiếp tục lấy số liệu nữa thì điều đó cũng dừng lại. Phùng Khoan lại phát hiện ra một việc, chỉ cần hắn ra lệnh là có thể điều khiển các bộ phận trong cơ thể. Điều này làm cho hắn vô cùng phấn khích.
    Về đến nhà, Phùng Khoan liền chui thẳng vào phòng, đóng cửa lại, lấy lý do là mệt nên muốn ngủ một chút. Bố mẹ hắn tưởng thật nên cũng mặc kệ hắn, dọn cơm ra ăn trước.
    Phùng Khoan ngồi trong phòng quay tay…chính xác là quay tay theo nghĩa đen. Tay của hắn đang xoay 360 độ dưới sự kinh ngạc của chính hắn. Hắn thực hiện thêm mấy động tác khó nữa như quay đầu 360 độ, vặn ngược tay ra sau, uốn người… tất cả đều được hắn dễ dàng thực hiện, giống như là một diễn viên xiếc vậy. Thậm chí, hắn còn thử điều khiển tim đập nhanh hơn, ngừng thở, điều khiển hệ bài tiết, tốc độ máu… Hắn nhận ra rằng hoàn toàn có thể điều khiển được, tuy nhiên việc điều khiển lung tung như vậy làm cho chức năng cơ thể hắn rối loạn làm hắn rất khó chịu.
    Cuối cùng, hắn mệt quá nằm phịch xuống giường làm một giấc đến cuối ngày khiến cho cha mẹ hắn lo sốt vó tưởng hắn bị làm sao. Đến 8 giờ tối hắn tỉnh dậy mới làm cho cả nhà thở phào nhẹ nhõm.



     
    triluong and lethanhtrung2000 like this.
  5. Vô_Cực

    Vô_Cực Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    78
    Chương 4: Xung đột trong bữa tiệc


    Ngày thi thứ 2 và thứ 3, trời nắng như đổ lửa, Phùng Khoan vẫn làm bài ngon ơ như ngày thứ nhất. Thâm chí cậu ta chỉ cần nửa thời gian đã làm xong hết bài thi và nộp bài trước con mắt ngỡ ngàng của giám thị và sự thán phục của mấy bạn gái xinh xắn trong phòng thi. Về phần mấy tên đực rựa hay mấy bé khủng long thì hắn trực tiếp bỏ qua không quan tâm đến.

    Vì hai môn sau là hai môn thi trắc nghiệm nên Phùng Khoan không thể ném phao cho Trần Doãn Phi được, nhưng xem ra hai môn này Trần Doãn Phi cũng không gà lắm vì vẻ mặt lúc thi xong của hắn tươi roi rói.

    Hai tên không gặp nhau vì Phùng Khoan làm xong bài đã về trước còn Trần Doãn Phi chày cối đến hết giờ mới nạp bài. Tuy nhiên, mấy ngày rảnh rỗi tiếp theo, Trần Doãn Phi hẹn Phùng Khoan đi ăn liên hoan, xem ra hắn chắc chắn đỗ rồi.

    - Ê, Phùng Khoan!

    Trần Doãn Phi thấy Phùng Khoan lò dò ngó nghiêng xung quanh thì lên tiếng gọi. Hôm nay Trần Doãn Phi tổ chức tiệc liên hoan ở quán cà phê Chiều Tím, một quán cà phê có cảnh quan rất thơ mộng huyền ảo. Bài trí trong quán cực kì bắt mắt, sặc sỡ. Diện tích quán không lớn, chỉ khoảng mấy chục mét vuông nhưng do đầu óc thẩm mĩ của chủ quán và cách trang trí sắp đặt khiến cho quán trông khá rộng rãi, thoáng mát.

    Phùng Khoan vừa thấy quán này, dù biết gia cảnh Trần Doãn Phi khá giả nhưng không nghĩ lại tốt đến mức này. Hôm nay nghe Trần Doãn Phi bảo đã bao hết chỗ này, xem ra cũng mất không ít tiền, lại còn trang trí lại, thức ăn đồ uống, từng ấy tiền cũng đủ làm cho tên nhà nghèo như Phùng Khoan thở không ra hơi.

    Gật đầu với Trần Doãn Phi, Phùng Khoan thong thả đi đến chỗ Trần Doãn Phi đang đứng. Bên cạnh Trần Doãn Phi lúc này có 2 nam 3 nữ. Hai đứa con trai có vẻ là anh em vì nhìn họ khá giống nhau, cũng không quá đẹp trai nhưng dễ nhìn, phong cách ăn mặc kiểu Hàn xẻng, khiến cho Phùng Khoan cảm thấy bọn họ hơi hơi…công tử bột.

    Ba người con gái cũng rất dễ nhìn, một cô bé tầm 15 tuổi, mặc váy màu hồng, rất xinh, đến nỗi làm cho Phùng Khoan nhìn không chớp mắt. Hai cô gái còn lại trạc tuổi với Phùng Khoan, đều rất sành điệu, quần áo nhìn qua là biết hàng hiệu.
    - Giới thiệu với ông, đây là đám bạn thân của tôi.

    Đoạn, Trần Doãn Phi chỉ vào từng người nói:

    - Đây là Hoàng Văn Tiến, đây là Hoàng Văn Công, bọn họ là anh em. Đây là Nguyễn Nam Liên, đây là Lý Phương Nhung. Còn đây là em gái tôi, Trần Nhã Uyên.
    Rồi chỉ vào Phùng Khoan nói:

    - Giới thiệu với mọi người, đây là Phùng Khoan mà tôi đã kể.


    Phùng Khoan gật đầu chào, cậu không ngờ một tên như Trần Doãn Phi lại có cô em gái xinh xắn như vậy, phải xem xét có nên nâng chức thằng này lên thành anh vợ tương lai không.

    - Rất vui được gặp ông, nghe Phi kể về ông thì chắc ông học giỏi lắm à.

    Hoàng Văn Công hỏi, hai anh em này khá nhiệt tình, cũng không vì bộ đồ cũ mèm của Phùng Khoan mà tỏ ra khinh thường, ngược lại nhìn Phùng Khoan có chút hâm mộ, xem ra hai tên này cũng không phải dạng học hành giỏi giang gì.

    - Hì, tôi cũng bình thường thôi, hôm ấy chẳng qua là gặp đề dễ.

    Phùng khoan khiêm tốn.

    - Dễ con khỉ ấy, tôi làm mãi mà không ra đây này, bọn học giỏi các ông toàn giả vờ dốt thôi, đứa nào cũng bảo ăn may, bảo không làm được. Mịa, đến khi có điểm thì cao chót vót, nghĩ đến là muốn đánh rồi.

    Hoàng Văn Công oán giận nói.

    Phùng Khoan cười khổ, hắn đúng thật chỉ là ăn may, nếu không phải dị năng thức tỉnh thì hắn cũng chỉ có nước ăn hành.

    Đang lúc không biết trả lời thế nào thì một tiếng hét từ trong quán vang lên, mấy người Phùng Khoan đều giật mình nhìn tới chỗ phát ra tiếng động.

    Chỉ thấy một tên trung niên to cao đen hôi, săm trổ đầy mình, mặc chiếc áo ba lỗ để lộ mấy vết thẹo trên người, chắc là do đâm chém. Thằng này vừa túm cổ một đứa con trai gầy mảnh khảnh, vừa nắm tay một cô gái ăn mặc khá là sexy. Cô gái cố vùng vẫy muốn thoát khỏi tay tên hung thần nhưng hắn quá khỏe, vùng vẫy mãi mà không ăn thua, ngồi yên hưởng thụ cho xong.

    Phùng Khoan vừa nhìn qua, đầu óc đã nhanh chóng suy diễn ra câu chuyện. Hẳn là tên côn đồ kia sàm sỡ cô gái, tên công tử mảnh khảnh có thể là người yêu hay đang tán cô gái thấy vậy liền ra tay ngăn cản, ai ngờ đánh không lại tên côn đồ, kết quả là bị xách như xách cổ gà.

    Đây là tiệc liên hoan do Trần Doãn Phi tổ chức, hắn không thể làm ngơ được, hơn nữa tên công tử kia cũng là bạn cùng lớp của hắn, vì vậy hắn bước lại gần quát:

    - Thằng kia, thả bạn tao ra!

    Tuổi trẻ ngông cuồng, cộng thêm cậy thế mình đông người, hơn nữa lại đang giận vì tên côn đồ dám dở trò trong tiệc của mình làm cho Trần Doãn Phi vừa mở miệng đã mắng người, không còn phong phạm lịch sự như lúc trước nữa.

    Kết quả không cần nói cũng biết, tên côn đồ kia chỉ cười nhạt một tiếng, chẳng nói chẳng rằng vung tay ném anh chàng mảnh khảnh đang cầm trên tay xuống đất, lại bồi thêm một đạp.

    Chỉ nghe á một tiếng, anh chàng xấu số đã ngất xỉu. Vậy là mấy thằng con trai nóng máu, lao lên định combat. Có thằng khôn hơn, vớ mấy dụng cụ làm vũ khí như chổi, ghế, chai bia… nhưng chủ yếu vẫn là đứng loay hoay bên ngoài xem cuộc chiến, thỉnh thoảng chọc một phát cho đỡ ngứa tay, nếu thấy gì không ổn thì chạy ngay.





     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)