HOT  Huyền Huyễn  Võng Du Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Chơi Game - 1597 - Thập Nhị Dực Hắc Ám Sí Thiên Sứ

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    119,984
    Được thích:
    188,164
    Chương 10: Trứng Phối Sủng
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===

    Điền Hướng Đông luyện quyền kỹ trên bãi tập, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Chu Văn đang ngồi dưới bóng cây, hắn đã luyện tập một giờ, Chu Văn cũng đã ngồi gốc cây nghịch điện thoại một giờ.

    - Người so với người thực sự tức chết người mà, chúng ta luyện sống luyện chết, tên kia lại vẫn cứ nhàn nhã chơi đùa.

    Điền Hướng Đông càng nhìn càng phiền muộn.

    Qua mấy ngày luyện chung, Điền Hướng Đông hiểu rõ một chuyện, sở dĩ Chu Văn là đệ nhất thiên tài ở đây, chẳng qua là do hắn có thiên phú tốt mà thôi.

    Điền Hướng Đông vốn cho rằng, tu hành như đi ngược dòng nước có thể áp dụng cho tất cả mọi người, dù sao nhân loại không phải là máy móc, nếu không tập luyện hàng này, rất dễ dàng bị đẩy lại.

    Đặc biệt là trong thực chiến, thời cơ cùng phản ứng đều có thể xuất hiện sai lầm.

    Mà Chu Văn lại khác, chỉ cần thứ mà hắn học được, vô luận là bình thường có luyện hay không, khi sử dụng đều vô cùng thuần thục tự nhiên.

    Mấy ngày vừa rồi, khi bốn người phối hợp, Chu Văn đều sẽ chủ động hợp tác, nhưng khi từng người luyện tập, Chu Văn liền sẽ chạy sang một bên chơi game.

    Nếu như không phải biểu hiện khi phối hợp của Chu Văn không thể bắt bẻ, thậm chí có thể nói là xuất sắc nhất trong bốn người. Điền Hướng Đông thực sự cũng không nhịn được mà thay giáo viên dạy hắn một trận, cho hắn biết tầm quan trọng của việc ngày ngày luyện tập.

    Nhưng hiện tại, Điền Hướng Đông chỉ có thể lén lén nhìn Chu Văn ở bên chơi điện thoại, bản thân chỉ có thể tiếp tục khổ luyện.

    - Nhìn cái gì đấy? không chuyên tâm luyện tập, động tác của ngươi sai hết cả rồi.

    Lý Trí ở bên lập tức đi tới.

    Điền Hướng Đông nhìn thoáng qua Chu Văn, hâm mộ nói:

    - Ngươi nói, nếu như ta cũng có thiên phú như Chu Văn thì tốt biết bao, tu luyện không khổ, ai chẳng muốn ngày ngày chơi đùa.

    Lý Trí cười nói:

    - Ngươi thực sự cho là Chu Văn ngày ngày chơi đùa?

    - Chẳng lẽ không đúng sao? Ngày nào ta cũng thấy hắn nghịch điện thoại, có gì không biết đâu.

    Điền Hướng Đông nói.

    Lý Trí lại lắc đầu nói:

    - Lúc chúng ta thấy hắn là lúc hắn ở trường, còn sau khi tan học, hắn làm gì chúng ta cũng không thấy.

    - Ý ngươi nói, sau khi tan học, hắn đều ở nhà liều mạng tập luyện?

    Điền Hướng Đông hiểu ý của Lý Trí.

    - Trên đời này làm gì có chuyện không làm mà hưởng, Chu Văn này, nhìn thì có vẻ vô hại, cái gì cũng không để ý, thế nhưng kiêu ngạo trong cốt tủy lại rõ hết sức, lần trước hắn thua An Tĩnh thảm như vậy, lấy tính cách của hắn, nhất định đang liều mạng nỗ lực, từ độ thuần thục của hắn, có thể thấy hắn tuyệt không chán chường ham chơi như thể hiện.

    Lý Trí nghiêm mặt nói.

    - Vậy tại sao khi tới trường hắn lại như vậy? căn bản không cần thiết a, dùng thời gian đó để luyện thêm không phải sẽ tốt hơn sao?

    Điền Hướng Đông nửa tin nửa ngờ.

    Lý Trí nhìn thoáng qua chỗ Chu Văn, sau đó nói:

    - Ta cảm thấy, khi hắn mới bị An Tĩnh đánh bại, xác thực có chút tâm lý uể oải, khiến người khác nghĩ là hắn cam chịu.

    - Vậy cũng không thể nói rõ nguyên nhân khiến hắn đến trường chỉ có chơi với ngủ a?

    Điền Hướng Đông vẫn không thể hiểu nổi.

    - Ngươi thử tưởng tượng xem, nếu như người khác đều cho rằng ngươi là cặn bã rác rưởi, đợi đến khi thi đại học ngươi lại lấy được điểm số kinh người, thu được thành đích đệ nhất, lúc đó lại đi nhìn mặt những người khác, như vậy không phải vô cùng thoải mái sao?

    Lý Trí nói.

    - Con mẹ nó, tên Chu Văn này đủ âm u, thực sự quá con mẹ nó xấu bụng…

    Điền Hướng Đông lập tức hiểu rõ, kém chút kêu thành tiếng, may mà bị Lý Trí nhanh tay bịt miệng lại.

    Đương nhiên, Chu Văn không phải như Điền Hướng Đông nghĩ, hắn chơi điện thoại chính là tăng thực lực, nhật vật trong trò chơi chẳng khác nào phân thân của hắn, khi nhân vật tí hon chiến đấu, hắn cũng thu được kinh nghiệm cùng cảm ngộ, cho nên hắn căn bản không cần đi luyện tập.

    “Đại Lực nghĩ biến dị!”

    Chu Văn đang vui vẻ cày quái, đột nhiên lại nhìn thấy một đầu Huyết sắc Đại Lực nghĩ.

    Mấy ngày nay, hắn đã giết ít nhất mười mấy con Đại Lực nghĩ biến dị, thế nhưng kết quả cũng không khả quan lắm.

    Ngoại trừ lần đầu thu được hai viên Thứ Nguyên kết tinh, những lần sau tỉ lệ ngày càng thấp, hơn nữa phẩm chất cũng kém hơn không ít.

    Đừng nói là Nguyên Khí kỹ kết tinh, coi như là cấp chín Thứ Nguyên kết tinh khác cũng đều rất khó gặp, giết trên mười đầu Đại Lực nghĩ biến dị, cũng không thu được cái gì.

    Lúc này nhìn thấy Đại Lực nghĩ biến dị, Chu Văn cũng không còn kích động như trước nữa, bình tĩnh thao tác nhân vật tí hon lên phát động Đại Lực thần quyền, trực tiếp oanh sát Đại Lực nghĩ biến dị.

    “Đinh!”

    Thanh âm quen thuộc vang lên, lần này lại rớt đồ.

    Chu Văn cũng không quá hưng phấn, coi như tuôn ra Thứ Nguyên kết tinh, nhưng nếu chỉ là cấp bảy cấp tám, trừ phi là Tốc độ kết tinh, bằng không cũng không có tác dụng quá lớn, chẳng qua cũng chỉ dùng để bổ sung năng lượng tiêu hao mà thôi.

    Thế nhưng sau khi nhìn đồ rơi ra, Chu Văn lập tức ngẩn người, bởi vì lần này, rõ ràng không phải là kết tinh.

    “Giết chết Đại Lực nghĩ biến dị, phát hiện trứng Phối sủng.”

    Một nhắc nhỏ nhảy ra dưới góc màn hình, Chu Văn nhìn thấy mà vừa mừng vừa sợ.

    Thu được trứng Phối sủng, liền có nghĩa là có cơ hội thu được Sủng vật phối hợp, Chu Văn biết rõ, Phàm thai rất khó để thu được Sủng vật phối hợp, trên cơ bản phải tới Truyền kỳ trở lên mới có thể thu được Sủng vật phối hợp.

    Có thể nói, bản thân Phối sủng chính là biểu hiện của thực lực cùng địa vị, người có thể mang Phối sủng đi đường, trên cơ bản đều là Truyền kỳ cường giả trở lên, được người kính ngưỡng cũng hâm một.

    Sở dĩ Phàm thai cấp không thể có Phối sủng, là bởi vì sinh vật dị thứ nguyên cấp Phàm thai gần như sẽ không rớt trứng Phối sủng, chỉ có sinh vật thứ nguyên cấp Truyền kỳ mới có xác suất rất nhỏ, hơn nữa trứng cấp Truyền kỳ, cần phải có Nguyên khí cấp Truyền kỳ mới có thể ấp được, cho nên nhân loại mới chỉ ở Phàm thai có lấy được trứng Phối sủng, cũng không thể nào ấp ra.

    Phối sủng sau khi ấp, có thể nói sẽ đồng sinh cộng tử với chủ nhân, rất khó chuyển giao cho người khác, nếu cưỡng ép chuyển giao, cần phải bỏ ra một cái giá khổng lồ, người bình thường không ai làm thế.

    Cái địa phương nhỏ như Quy Đức Phủ này, chưa từng thấy nhân loại Phàm thai nào có được Phối sủng.

    Viên trứng Phối sủng chỉ to bằng nắm đấm nhân vật tí hon, toàn thân màu ngà sữa, điểm điểm sáng đỏ lấp lánh, một hình bầu dục thần bí mà mỹ lệ.

    Chu Văn không kịp chờ đợi, lập tức điều khiển nhân vật tí hon nhặt trứng Phối sủng, ngón tay nhân vật vừa tiếp xúc với trứng Phối sủng, Chu Văn lập tức cảm nhận được thân thể đang run lên, Nguyên khí trong thân thể như bị dùng ống kim hút ra, nhanh chóng chảy về điện thoại.

    Mà ở trong game, trị số Nguyên khí của nhân vật tí hon cũng nhanh chóng về không.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    119,984
    Được thích:
    188,164
    Chương 11: Đại Lực Nghĩ Biến Dị
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===

    Chu Văn cảm thấy thân thể như bị hư thoát, cơ hồ bị hút tới khô, sắc mặt lập tức trở nên ảm đạm, trên trán toát đầy mồ hôi.

    Trong trò chơi, viên trứng Phối sủng mới hấp thu Nguyên khí liền tản ra hồng quang, nhuộm cả quả trứng thành một màu huyết hồng.

    Răng rắc!

    Trứng Phối sủng vỡ vụn ra, một bóng mờ Huyết sắc Đại Lực nghĩ lóe lên rồi biến mất, nhập vào thân thể nhân vật tí hon.

    Cũng ngay lúc đó, Chu Văn cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ dị tràn vào thân thể, một cỗ lực lượng dường như có sinh mệnh, mặc dù không nói thành lời, thế nhưng lại dùng một loại phương thức kỳ dị để truyền đạt tin tức cho Chu Văn.

    - Thề chết đi theo… Thề chết đi theo… Thề chết đi theo…

    Một thanh âm như có như không vang vọng trong đầu Chu Văn, lực lượng trong cơ thể nhanh chóng tụ lại phía mu bàn tay trái, dần dần tạo thành một đồ án huyết sắc Đại Lực nghĩ, tựa như một hình xăm máu.

    Chu Văn theo bản năng kéo tay áo, nắm tay trái rụt vào, để người khác không nhìn được đồ án trên tay.

    Phối sủng là một tồn tại vô cùng đặc biệt, nó tựa như là ký sinh trùng, ký sinh trên thân thể nhân loại, đồng sinh cộng tử cùng chủ ký sinh.

    Chu Văn nhìn thoáng qua tư liệu trong trò chơi, quả nhiên trên mục Phối sủng có thêm một cái gọi là Đại Lực nghĩ biến dị, sau đó lại nhìn tư liệu của Đại Lực nghĩ biến dị.

    Đại Lực nghĩ biến dị: Phàm thai.

    Lực lượng: 9

    Tốc độ: 5

    Thể phách: 9

    Nguyên khí: 9

    Kỹ năng thiên phú: Đại Lực thần quyền (cửu đoạn).

    Hình thái Phối hợp: Quyền sáo.

    Chu Văn thầm vui vẻ, thuộc tính của Đại Lực nghĩ biến dị có thể so với đỉnh cấp Phàm thai trong nhận loại, lại còn có Đại Lực thần quyền đạt tới cửu đoạn, nếu triệu hoán ra thì chẳng khác nào thêm một cái chiến lực không kém Chu Văn, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả hắn, dù sao Đại Lực thần quyền của Chu Văn mới chỉ có thất đoạn, mà nó lại đạt tới cửu đoạn.

    Hiện tại, Chu Văn hận không thể lập tức triệu hoán Đại Lực nghĩ biến dị ra, nhìn xem bộ dạng trong hiện thực của nó dài ngắn thế nào, dù sao trong trò chơi chỉ là hình hoạt họa theo phong cách anime, hiện thực thế nào còn không biết.

    Có điều, nghĩ tới đây vẫn là trường học, Chu Văn đành phải nhịn xúc động trong lòng.

    Một đầu Phối sủng cấp Phàm thai, triệu hoán trong cái trường này, sợ rằng sẽ bị vây xem, hơn nữa Chu Văn cũng không cách nào nói rõ lai lực của đầu Phối sủng này.

    - Ngươi xem tiểu tử Chu Văn kia xem, chơi trò chơi thôi mà cũng có thể chơi đến cả người tái nhợt, thoạt nhìn hư thoát đến không chịu nổi, nếu như không phải đã tận mắt nhìn thấy lực lượng cùng Nguyên Khí kỹ của hắn, ta còn thực hoài nghi xem tên này có phải có tiền sử bệnh lao hay không a.

    Điền Hướng Đông vẫn không nhịn được mà đưa mắt nhìn trộm về phía Chu Văn, thấy bộ dạng hư thoát của Chu Văn hiện tại, có chút buồn bực nói.

    Hắn làm sao biết, sở dĩ Chu Văn nhìn hư thoát như vậy, là bởi vì hơn một tháng qua hắn một mực dùng máu của mình thay phục sinh dược tề để chơi game, mặc dù mỗi lần một giọt không nhiều, thế nhưng thời gian dài tiêu hao thì cũng không gánh nổi, số lượng tổng lại cũng thực kinh người, điều này sớm đã khiến hắn thoạt nhìn thì gầy yếu, tựa như trong thời gian dài không đủ dinh dưỡng, cho nên sinh thiếu máu vậy.

    Trước kia đám người Dư Thái Bạch cảm thấy hắn tự cam đọa lạc, cũng có một phần là do nhìn thấy hiện trạng này, sắc mặt tái nhợt, nhìn thế nào cũng thấy giống như đang cam chịu.

    Sau khi tan học, Chu Văn nhanh chóng chóng hết cửa sổ, còn cẩn thận kéo màn cửa lại, lúc này mới triệu hồi Đại Lực nghĩ biến dị ra phòng khách.

    Đồ án huyết sắc Đại Lực nghĩ trên tay lập tức đại phóng huyết quang, hình xăm tựa như sống lại, hóa thành dịch thể lưu động trên mu tay, nhanh chóng bao lấy cả tay trái, biến thành một bộ quyền sáo không giống vàng cũng chẳng phải ngọc, mặt trái quyền sáo còn có đồ án Đại Lực nghĩ.

    Chu Văn nhìn quyền sáo trên tay, thầm cảm nhận được một cỗ lực lượng bùng nổ trên tay trái, tựa như hắn chỉ cần đánh một quyền, liền có thể đánh nổ xa Tank.

    - Quả nhiên như trên mạng nói, Phối sủng trong hình thái phối hợp có thể gia trì hiệu quả lên bản thân, hiệu quả gia trì của Đại Lực nghĩ, hẳn là lực lượng a?

    Trong nhà không có chỗ nào có thể thử nghiệm lực lượng gia trì của quyền sáo mạnh tới cỡ nào, Chu Văn đành phải thu hồi quyền sáo, đổi thành triệu hoán Đại Lực nghĩ biến dị.

    Đồ án Đại Lực nghĩ biến dị trên tay lại lóe sáng, trước mắt Chu Văn lập tức lại xuất hiện một bóng mờ huyết sắc, quang ảnh kia dần ngưng tụ lại, hóa thành một con kiến to bằng… con ngựa.

    Đại Lực nghĩ biến dị trong hiện thực, cũng không đáng yêu như trong trò chơi, một thân giáp xác huyết sắc như đúc từ kim loại, mỗi đường cong đều như ẩn chức bộc phát vô tận, chân kiến thon dài như răng cưa đao, xúc tu trên đầu cũng như thép luyện, dẻo dai cứng chắc.

    Đừng nói là bị chân của nó đâm xuyên, coi như bị thân thể nó va chạm một lần, chỉ sợ cũng khó tránh khỏi kết cục xương gãy thân tàn.

    Đứng gần quan sát Đại Lực nghĩ biến dị, một cảm giác trùng kích thị giác mãnh liệt dâng lên, thoạt nhìn ẩn ẩn một loại mỹ lệ yêu dị mà nguy hiểm, khiến người vừa ngạc nhiên lạnh mình, lại có một xúc động muốn chinh phục.

    - Hình ảnh trong game thực sự không đáng tin cậy, hung khí giếc chóc hung tàn như thế, mà trong game lại mô tả đáng yêu như vậy.

    Chu Văn vươn mình cưỡi lên lưng Đại Lực nghĩ, để nó di chuyển hai vòng.

    Đáng tiếc là phòng khách quá nhỏ, cho nên Đại Lực nghĩ di chuyển có chút khó khăn, cho nên cũng không có quá nhiều khoái cảm.

    - Chờ có cơ hội lại cưỡi ra ngoài một chút.

    Nếu như không phải lúc tất yếu, Chu Văn cũng không tính để người khác biết tới tồn tại của Phối sủng này.

    Phối sủng cấp Phàm thai dù hiếm thấy, nhưng so với Truyền kỳ Phối sủng lại yếu hơn nhiều, khoe khoang cũng không có ý nghĩa.

    Có điều, sau khi thu được trứng Phối sủng, lại khiến Chu Văn càng thêm sức, tiếp tục cầm điện thoại phấn đấu, muốn xem trong cái Huyệt Ma kiến này, còn có thể thu được thứ gì tốt nữa không.

    Kỳ thi đại học đã tới gần, Chu Văn đến trường cũng tương đối sớm, thầm muốn sớm lên lớp để ngủ. Vừa mới bước đến cổng chính trường học, đã thấy Điền Hướng Đông cổ quái dựa ở cửa.

    Thấy Chu Văn đi tới, Điền Hướng Đông nhanh chóng tiến lên đón, vẻ mặt có chút quái dị, cắn răng nói với Chu Văn:

    - Chu Văn, thật xin lỗi, bạn của ta mời ta gia nhập đội của của bọn hắn, ta không thể tổ đội với ngươi được.

    Nói xong, không đợi Chu Văn đáp lại, Điền Hướng Đông đã trực tiếp quay người chạy đi.

    Chu Văn hơi ngẩn ra, không biết đến cùng có chuyện gì, đã sắp thi tốt nghiệp rồi, Điền Hướng Đông lại đột nhiên muốn đổi đội?!

    - Điền Hướng Đông đột nhiên rời đội, không biết là Phương Nhược Tích có chuẩn bị phương án dự phòng không, đên hôm nay rồi, sợ là không dễ tìm được đội viên nữa.

    Chu Văn vừa suy nghĩ, vừa bước vào trong, đã thấy Lý Trí đứng sẵn ở đó đợi hắn.

    - Lý Trí, chuyện Điền Hướng Đông muốn rời khỏi đội, ngươi đã biết chưa?

    Chu Văn hỏi.

    Lý Trí hơi ngẩn ra, cổ quái nhìn Chu Văn:

    - Thật xin lỗi, vì một số nguyên nhân, ta cũng không thể cùng ngươi tham gia khảo nghiệm.

    Chu Văn nhìn Lý Trí, trong lòng thầm dâng lên một cảm giác xấu.

    - Vì sao?

    Chu Văn nhìn Lý Trí hỏi.

    - Ngươi đừng hỏi nữa, tóm lại là ta có lỗi với ngươi.

    Lý Trí xấu hổ, cúi đầu với Chu Văn một cái, sau đố liền nhanh chóng rời đi.

    Bước thêm mấy bước, Chu Văn lại nhìn thấy Phương Nhược Tích, từ sắc mặt của nàng, lập tức khẳng định suy đoán của bản thân.

    - Chu Văn, ta có lỗi với ngươi, ta không thể cùng ngươi tham gia khảo nghiệm được.

    Phương Nhược Tích đến trước mặt Chu Văn, trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng nói.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. yangai71