HOT  Tiên Hiệp  Đô Thị Siêu Cấp Thần Y Tại Đô Thị - 2019 - Truy Thư Bang

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    75,338
    Được thích:
    6,227
    SIÊU CẤP THẦN Y TẠI ĐÔ THỊ
    Tác giả: Truy Thư Bang
    === oOo ===

    [​IMG]

    Y tiên bất tử bị người ta phản bội trọng sinh 500 năm trước, lại trở thành học sinh trung học. Trí nhớ trước đây, y thuật vô địch, tiên pháp thần kỳ, bảo tàng kinh thiên gần ngay trước mắt. Kiếp trước hắn từng biệt ly thế giới, phản bội, ức hiếp, tuyệt vọng và bất đắc dĩ. Một đời này, hắn phải nhanh chóng tính toán ân cừu, giải phóng buồn bực trong lồng ngực, quay trở lại Tiên giới.

    Chương 1: Y Tiên Trọng Sinh



    Năm 2006, trong bệnh viện Đông Phương của thành phố Giang Nam Đông Hải, một y tá xinh đẹp đang đẩy máy siêu âm sỏi thận đi vào phòng bệnh.

    - Số 82, chuẩn bị làm phẫu thuật.

    Trên giường bệnh, một thiếu niên cao một mét bảy, mày kiếm mắt sáng nâng mí mắt nặng trĩu lên, mờ mịt nhìn bốn phía.

    Chỉ thấy trong phòng bệnh, một mỹ nữ tóc quăn mặc trang phục y tá màu hồng nhạt, đặt máy móc giống như máy đóng cọc lên vùng đan điền của hắn.

    Trong đan điền lập tức truyền đến một cơn đau đớn, giống như có thứ gì đó vỡ ra vậy.

    - Dừng tay, lão phu tu luyện 500 năm mới có Kim Đan, ngươi làm gì Kim Đan của lão phu thế hả?

    Đầu thiếu niên choáng váng vội vàng nói.

    “Bốp!”

    Y tá đánh vào tay thiếu niên.

    - Chưa đủ lông đủ cánh còn tự xưng là lão phu, đọc nhiều tiểu thuyết tu chân đi, không phải là viên sỏi thận, tuổi còn trẻ mà Kim Đan, em là thần mà không phân biệt được, tối hôm qua thiếu chút nữa chị đây được Hợp Thể đó, nếu không dùng Dục Đình thần đan, rất có khả năng rớt xuống Nguyên Anh rồi.

    Một câu vui đùa đơn giản lại làm sắc mặt Mạc Phàm thay đổi, trong lòng có kinh hãi lật chuyển từ núi đến sông.

    - Đây không phải là cuộc đối thoại năm ta 16 tuổi, vừa mới chuyển đến thành phố Đông Hải học lại bị sỏi thận, nói với chị y tá đó sao?

    Bởi vì cuộc nói chuyện này, hắn còn thấy được ảnh riêng tư của chị y tá, nhưng mà?

    - Không phải ta đang luyện thành Cửu Chuyển thần đan thì bị Vũ Đế ám toán, hồn phi phách tán, chuyện này là sao đây?

    - Chẳng lẽ?

    - Mạc Phàm ta không chết, từ hơn 500 tuổi quay lại 16 tuổi sao?

    - Không có khả năng.

    Hắn nhớ rõ mình nhận được lời mời của Vũ Đế Quân Mạc Tà, luyện chế Cửu Chuyển thần đan giúp Quân Mạc Tà đột phá cảnh giới Đại Thừa.

    Ngay lúc Cửu Chuyển thần đan sắp luyện thành, bỗng nhiên Quân Mạc Tà ra tay, một quyền đánh nát Kim Đan của hắn.

    Tuy hắn được xưng là y tiên bất tử, kỳ tài trong giới y đạo trên Tiên giới, y thuật gần như không có ai có thể đạt được.

    Nhưng bởi vì say mê y đạo, tu vi chỉ đến Kim Đan Kỳ, lúc Quân Mạc Tà ra tay hắn không có cơ hội phản kháng, dễ dàng chết dưới tay anh ta.

    Cảm giác đau đớn khi Kim Đan bị vỡ nát, cho dù bây giờ nhớ lại vẫn làm hắn đứt từng khúc ruột.

    Hắn vô cùng chắc chắn, hắn đã chết rồi.

    Hơn nữa trước khi chết, hắn còn dứt khoát đánh ra một chiêu cuối cùng, kích nổ lò luyện đan luyện chế Cửu Chuyển thần đan, lò đan và thần đan bị hủy hoại trong chốc lát.

    - Đúng rồi, pháp lực?

    Hai tay Mạc Phàm chạm vào nhau, ý đồ điều động pháp lực trong cơ thể, sắc mặt hắn khẽ trầm xuống.

    Không có bất luận pháp lực gì dao động.

    Cho dù bây giờ hắn lấy Thanh Mộc Quyết cấp thấp ra khôi phục pháp thuật, cũng khó mà thi triển.

    - Chẳng lẽ lò đan luân hồi và Cửu Chuyển thần đan nổ mạnh, sản sinh ra chuyện khó mà tưởng tượng được?

    - Ba hồn bảy phách còn chưa trở về vị trú cũ à?

    Y tá thấy Mạc Phàm còn đang sững sờ, đành phải lấy điện thoại ra, đưa tới trước mặt Mạc Phàm.

    - Đúng là tiện nghi cho thằng nhóc thối như em, nhanh xem đi, xem xong thì trả lại cho chị, đừng có giả chết, đừng tưởng rằng chị không biết em suy nghĩ cái gì.

    Ánh mắt Mạc Phàm nhìn về phía di động, hai mắt hắn hơi sáng lên, màn hình di động đúng là ảnh riêng tư của chị y tá.

    Cô làm bộ dạng tức giận, gương mặt lộ rõ, trang phục nửa kín nửa hở làm người ta máu nóng sục sôi.

    Ở một góc ảnh riêng tư hiện lên tin tức quan trọng với Mạc Phàm, hôm nay là 20 – 08 – 2006.

    - Xem ra mình thật sự quay lại năm 16 tuổi, biến thành phàm nhân không có bất luận pháp lực gì lần nữa.

    Kết luận như vậy, Mạc Phàm không chỉ không có bất luận uể oải gì nữa, trái lại nhẹ nhàng thở ra.

    Cho dù bị người ta ám toán từ Tu Sĩ biến thành phàm nhân, nhưng hắn nhận được cơ hội lần nữa.

    Cơ hội này đừng nói hắn đạt tới cảnh giới Kim Đan, cho dù hắn đột phá đến cảnh giới Đại Thừa trên Tiên giới, cũng không có khả năng đạt được.

    Nhưng bây giờ hắn thật sự quay lại, quay lại quãng thời gian cho dù hắn đã trở thành y tiên vẫn muốn quay lại.

    Kiếp trước hắn không rảnh tu luyện, đẩy y đạo lên cao không ai sánh được, tuy được giới tu luyện ban cho danh xưng y tiên bất tử, cuối cùng lại rơi vào kết cục bị tiểu nhân ám hại.

    Một đời này hắn sẽ làm từng bước một để thực lực tăng lên.

    Những người ám toán hắn, hắn sẽ trả lại từng kiếm từng kiếm một, không bỏ qua cho bất kỳ người nào.

    Không chỉ như vậy, cả trước khi chưa tu thành tiên, những người từng làm chuyện khiến hắn tiếc hận cả đời.

    Năm 14 tuổi, cha mẹ buôn bán bị thân thích phản bội, bị bắt vào tù, hoàn cảnh gia đình vô cùng nghèo khó, không chỉ chịu đựng người khác bắt nạt sỉ nhục, còn bệnh tật đầy người, thân thể ngày càng suy yếu.

    Năm 16 tuổi, hắn chuyển từ thị trấn đến thành phố Đông Hải học, ở trường học chị họ cố gắng bảo vệ hắn, lại bị bạn học nhục nhã, hắn không có sức phản kháng.

    Năm 21 tuổi, tình địch Lâm Khuynh Thiên vì khiến hắn và bạn gái Tuyết Nhi chia tay, làm hại hắn nhà tan cửa nát, bạn bè cũng gặp tai họa theo, Tuyết Nhi không thể không chia tay với hắn.



    Toàn bộ những chuyện này, hắn sẽ không để xảy ra một lần nữa.

    - Cha, mẹ, em gái, chị họ, Bàn Tử, còn có Tuyết Nhi, ta đã quay lại, một đời này không ai có thể sỉ nhục các ngươi, tổn thương các ngươi.

    Mạc Phàm nắm chặt tay lại thầm nghĩ.

    Ánh sáng trong mắt vô cùng nóng bỏng, như ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt.

    - Mẹ kiếp, thằng nhóc thối em cầm ảnh chụp của chị nghĩ miên man gì thế?

    Chị y tá thấy hai mắt Mạc Phàm tỏa sáng, vội vàng cướp lấy di động, bất mãn nói.

    Đây còn là ảnh chụp cô mặc quần áo, nếu nhìn thấy cô không mặc gì, tiểu soái ca này sẽ hưng phấn đến mức nhào qua hợp thể với cô mất.

    Khóe miệng Mạc Phàm hơi cong lên, tâm trí thoải mái hơn 500 tuổi biến mất vẻ hưng phấn, khóe miệng cong lên tươi cười đã lâu không xuất hiện.

    Lúc này chắc là cha đã bị người thân phản bội, về quê nhà ở Vĩnh Thành rồi.

    Hắn mới được đưa đến thành phố Đông Hải học, còn chưa khai giảng, mọi chuyện đều chưa muộn, còn chưa có muộn.

    Bỗng nhiên một giọng nói chói tai truyền từ bên ngoài đến.

    - Thi Vũ, người nằm viện là em họ em mới từ nông thôn đến sao?

    - Trương Siêu, anh có ý gì, gì mà từ nông thôn đến chứ?

    Một giọng nói quen thuộc tức giận nói.

    - Thi Vũ, em đừng hiểu lầm, ý của anh là vừa từ thị trấn chuyển đến, ha ha.

    - Lúc em còn nhỏ cũng là nông dân, nếu anh không thích nông dân thì đừng đi theo đến đây, em tự mình đi vào.

    - Sao có chuyện đó được, em nhìn anh giống người như vậy sao?

    Một cuộc tranh cãi…
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/4/20
    tempking1970 and Dạ Tâm like this.
  2. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    75,338
    Được thích:
    6,227
    Chương: Gặp Lại Người Kia
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===

    Chỉ một lát sau, đôi nam nữ tranh cãi đi đến cửa phòng bệnh của Mạc Phàm.

    Người đàn ông mặc trang phục thoải mái nhưng toàn là đồ hiệu, trên tay còn đeo đồng hồ Rolex.

    Bộ dạng cao to đẹp trai, bất luận đứng ở nơi nào đều dễ dàng thu hút ánh mắt của phụ nữ, chẳng qua trong đáy mắt luôn hiện lên sự kiêu ngạo.

    Người phụ nữ có dáng người cao gầy, gương mặt tinh xảo, mặc một bộ váy màu trắng, tóc dài khẽ bay tự nhiên ở sau lưng, cách ăn mặc của người phụ nữ làm người ta cảm thấy thân thiết, thoải mái.

    Tuổi hai người xấp xỉ Mạc Phàm, người phụ nữ là Lý Thi Vũ chị họ luôn quan tâm hắn ở thành phố Đông Hải, người nam là Trương Siêu bạn trai của chị họ.

    - Chị họ.

    Mạc Phàm gọi Lý Thi Vũ.

    Lý Thi Vũ nhìn thấy Mạc Phàm nằm trên giường bệnh, bước nhanh tới, trong mắt đều là lo lắng, ân cần hỏi han:

    - Tiểu Phàm, em tỉnh rồi, đỡ hơn chút nào chưa?

    - Chỉ là kết sỏi, làm phẫu thuật xong sẽ không đau nữa.

    Mạc Phàm nhìn Lý Thi Vũ, cười nói.

    Trong đáy mắt hắn có chút ướt át, rất nhanh liền biến mất.

    Lý Thi Vũ là người thân hắn nhìn thấy đầu tiên từ lúc trọng sinh, cũng là người thân vô cùng quan tâm đến hắn.

    Hắn vừa đến thành phố Đông Hải, Lý Thi Vũ liền nghĩ tất cả biện pháp giúp hắn quen thuộc hoàn cảnh, giới thiệu bạn bè cho hắn quen biết, quan tâm đến cuộc sống, vấn đề học tập của hắn, có thể nói là rất chu đáo.

    Cho dù không có hiệu quả, trái lại còn làm hắn thành trò cười của người khác, nhưng hắn vẫn ghi nhớ trong đáy lòng.

    Có lẽ lần gặp lại này đối với Lý Thi Vũ mà nói chỉ là một vòng tuần hoàn, nhưng đối với Mạc Phàm lại thoáng như một giấc chiêm bao.

    Mơ khoảng chừng hơn 500 năm, cuối cùng tỉnh lại rồi gặp nhau.

    Trương Siêu đứng bên cạnh thản nhiên đánh giá Mạc Phàm.

    Không cao lắm, bất luận là khí chất hay tướng mạo đều lộ ra cấp bậc người qua đường, chưa nói tới xuất chúng, càng không liên quan đến đẹp trai, tối đa xem như là thanh tú.

    Quần áo trên người và giày ở bên giường vừa nhìn liền biết là đồ vỉa hè, chỉ sợ đống đồ từ trên xuống dưới không bằng giá một chiếc quần lót của anh ta.

    Vậy mà một tên nhóc quê mùa như vậy lại là em họ Lý Thi Vũ.

    Chuyện này thì thôi đi, Lý Thi Vũ thân là hoa hậu giảng đường, bất luận là tướng mạo hay thân phận, tên quê mùa này đều không thể so sánh được, vậy mà cô lại đối tốt với tên quê mùa như thế, đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.

    Trong mắt Trương Siêu hiện lên chút khinh thường và ghen tị.

    Lý Thi Vũ thấy Mạc Phàm không có gì đáng ngại, lúc này mới yên tâm, cười giới thiệu:

    - Đúng rồi, đây là bạn trai chị, học cùng trường chúng ta, hai người làm quen đi, sau này có thể chăm sóc nhau ở trường.

    Ánh mắt Mạc Phàm lạnh lẽo, dời mắt nhìn Trương Siêu, nhìn ‘anh rể’ của hắn.

    Nhà Trương Siêu buôn bán bất động sản, vô cùng giàu có.

    Theo đuổi chị họ một nửa là vì chị họ là hoa hậu giảng đường, một nửa là vì cha chị họ, dượng của hắn là Phó Cục Trưởng cục xây dựng, phân lượng phía sau lớn hơn phía trước một chút.

    Cuối cùng sau khi chị họ tốt nghiệp đại học thì gả cho Trương Siêu, nhưng không hạnh phúc một chút nào, bất động sản nhà họ Trương càng làm càng lớn, Trương Siêu cũng nhanh chóng lộ nguyên hình, rất nhiều lần mang mấy tiểu tam về nhà qua đêm trước mặt chị họ và đứa bé.

    Dượng hắn mới nghỉ hưu ở cục xây dựng, Trương Siêu liền ly hôn với chị họ, không chỉ tài sản bị sửa đổi, ngay cả quyền nuôi con cũng không cho chị họ.

    Sau đó hắn và chị họ có gặp nhau vài lần, chị họ đều khóc lóc.

    Chỉ là khi đó hắn nghèo rớt mồng tơi, cũng không có biện pháp đối phó với Trương Siêu trùm sở hữu đất đai.

    - Em là em trai của Thi Vũ đúng không, anh là Trương Siêu, nhà anh làm về bất động sản, nếu sau này em gặp phiền phức ở trong trường thì cứ nói tên Trương Siêu anh ra, ítnhiều gì bọn họ sẽ nể mặt anh.

    Trương Siêu rộng lượng chủ động vươn tay nói.

    Sau đó lại rộng lượng nói:

    - Đúng rồi, nếu trong cuộc sống có vấn đề gì cũng có thể tìm anh, ngàn vạn lần đừng khách sáo, ai bảo chúng ta là thân thích chứ?

    Ý ở ngoài lời, ông đây có tiền, nếu không có tiền có thể tìm tôi, tâm tình ông đây tốt sẽ cho cậu một chút.

    - Mạc Phàm.

    Mạc Phàm không giơ tay lên, thản nhiên nói.

    Hắn nhớ rất rõ, Trương Siêu không chỉ không chăm sóc hắn, còn thích trêu đùa, âm thầm sai người dạy dỗ hắn, bảo hắn cách xa chị họ một chút.

    Nếu là một tên mặt người tính thú như vậy, vì sao hắn phải nể tình?

    Trương Siêu xấu hổ trong chớp mắt, lập tức cười không cho là đúng, thu tay lại.

    - Thi Vũ, em họ của em rất sợ người, như vậy không được, ở thành phố lớn da mặt phải dày, nếu không tìm bạn gái thế nào được.

    - Anh cho rằng ai cũng giống như anh sao, anh không thấy trên tay em ấy còn kim tiêm à.

    Lý Thi Vũ tức giận nói.

    - Anh không thấy rõ, dù sao chúng ta đã giới thiệu rồi, sau này có rất nhiều cơ hội gặp mặt, chậm rãi làm quen.

    Trương Siêu cười nói, trong mắt lộ ra chút âm u ác độc.

    Một người từ nông thôn đến, vậy mà không nể mặt mũi ông đây, còn rất nhiều cơ hội chỉnh cậu ta.

    - Đúng vậy.

    Khóe miệng Mạc Phàm hơi vểnh lên, tích chữ như vàng.

    Kiếp trước hắn không có biện pháp đối phó với Trương Siêu, nhưng bây giờ Trương Siêu chỉ là một con kiến ở trong mắt hắn, hắn có ngàn biện pháp chỉnh anh ta, cho dù hiện giờ trong người hắn không có một chút pháp lực.

    Vẻ mặt Trương Siêu ngây ra một chút, khóe miệng cong lên nụ cười mỉa.

    Một tên hai lúa mà cũng dám nói chuyện với anh ta như vậy, đợi coi.

    - Đúng rồi, Thi Vũ, không phải chúng ta còn phải đi đặt bánh sinh nhật sao, đã gần đến giờ rồi.

    Trương Siêu cố ý nhìn đồng hồ Rolex, nhắc nhở.

    - Em biết rồi.

    Lý Thi Vũ lên tiếng, ân cần hỏi han:

    - Tiểu Phàm, mình em ở đây không sao chứ?

    - Em không sao, chị họ, chị bận thì đi đi.

    - Ừm, đây là di động chị mua cho em, không nhiều chức năng lắm, nhưng có thể gọi điện thoại gửi tin nhắn, đã giúp em lắp sim rồi, bên trong có lưu số điện thoại của chị, cóchuyện gì thì gọi điện cho chị.

    Lý Thi Vũ lấy một chiếc điện thoại mới từ trong túi ra để bên đầu giường Mạc Phàm.

    - Cảm ơn chị họ.

    Mạc Phàm cảm kích nói.

    Năm 2006, di động vẫn là đồ quý, có thể có di động không phú thì quý, hắn vừa tới chị họ liền mua di động cho, thấy rõ chị họ rất quan tâm hắn.

    - Đúng rồi, tiệc sinh nhật của chị vào ba ngày sau em có tới không, sẽ có rất nhiều bạn bè của chị đến, đều rất được, tính cách cũng tốt, chị giới thiệu cho em mấy người làmquen nhé?

    Tiệc sinh nhật sao?

    Đột nhiên Mạc Phàm nghĩ, tiệc sinh nhật của chị họ làm vô cùng long trọng, mời rất nhiều bạn học có tiền có thế.

    Kiếp trước chị họ muốn giới thiệu bạn gái cho hắn, sau này cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

    Nhưng ngay trong tiệc sinh nhật xảy ra một chuyện, làm hắn chưa vào trường trung học Đông Hải đã thành truyện cười cho rất nhiều người.

    - Thi Vũ, em họ mới phẫu thuật xong, còn phải nghỉ ngơi thật tốt, vài ngày nữa là đến khai giảng rồi, có khi là cơ hội giới thiệu bạn gái cho em ấy.

    Trương Siêu giả nhân giả nghĩa nói.

    Tiệc sinh nhật lần này là anh ta chuẩn bị vì Lý Thi Vũ, đến lúc đó chắc chắn có rất nhiều người kính rượu Lý Thi Vũ, với tửu lượng của cô, rất dễ bị quá chén.

    Đến lúc đó anh ta sẽ ngủ với Lý Thi Vũ, gạo sống thành cơm chín, tránh để đêm dài lắm mộng, bị những người khác lấy đi đêm đầu tiên.

    Có tên Mạc Phàm này ở đó, chắc chắn sẽ vướng bận.

    - Chị y tá, em họ em thế nào rồi ạ?

    Lý Thi Vũ lễ phép hỏi.

    Cô chọn mấy bé gái cho Mạc Phàm, không dễ dàng gì mới mời đến được, cho nên đó là một cơ hội, không thể bỏ qua, nhỡ đâu có người nhìn trúng mất.

    - Cô ta chỉ là y tá thì biết cái gì, để anh đi hỏi bác sĩ.

    Trương Siêu khinh thường nói.

    Chị y tá luôn ở bên cạnh viết bệnh án liếc mắt nhìn Trương Siêu một cái, lạnh lùng nói:

    - Chỉ là phẫu thuật kết sỏi, truyền nước biển xong là có thể xuống giường, sau đó quan sát mà không có chuyện gì, ngày mai có thể xuất viện.
     
    tempking1970 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)