[Sắc Hiệp 18+] Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ - Trường Phát Lãng Tử (New: Q4 - C15)

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi biglove, 29/9/12.

  1. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 12: Loả nữ trận pháp


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Âu Dương Quốc Vĩ và Hắc Cổ dẫn Hà Thiên Hoa và Hà Bách Hoa hai tỷ muội về bang hội, rồi an bài nhân thủ đi tiếp tay toàn bộ sinh ý ở 'Hồ Tâm sơn trang', việc này không cần thay đổi.

    Vì hai tỷ muội đã mất nhà không thể trở về, cũng không muốn trở về tiếp tục làm cái việc bán niềm vui sỉ nhục kia, Âu Dương Quốc Vĩ liền cùng với ba phu nhân thương lượng. Ba vị phu nhân cũng thông cảm cho phụ thân hai vị tỷ muội, nhìn hai nàng cũng lung linh đáng yêu, Tằng Mỹ Mỹ đề nghị để các nàng làm nha hoàn bên cạnh mình, đợi sau này tìm kiếm được nam nhân tốt, thì sẽ cho thành gia lập thất, có một cuộc sống tốt. Tỷ muội hai người vốn đã thầm có ý với Âu Dương Quốc Vĩ, vừa thấy ba vị phu nhân của Âu Dương Quốc Vĩ xinh đẹp thiên tiên, có chút xấu hổ, trong lòng hơi mất mác. Hiện tại còn có thể ở bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ, cũng coi như là một điều an ủi, liền an tâm ở lại.

    Sinh ý ở 'Hồ Tâm sơn trang' tiếp nhận xong, tất cả kỹ viện ở Thiên Nga đàm đều toàn bộ thay đổi, đưa những cô nương không muốn làm công việc xác thịt này hồi hương. Dựa theo suy nghĩ của Âu Dương Quốc Vĩ, thay đổi "hoa nhai' dưới sự quản lý của Châu Giang bang tiến vào sự mua bán bình thường.


    Vào lúc này, Phi Hổ bang lại không có một chút động tĩnh. Võ lâm ở Tuệ thành lâm vào một cảnh yên lặng khiến người khác bất an. Người võ lâm biết, đại chiến giữa Âu Dương Quốc Vĩ dẫn đầu Châu Giang bang và Chư Cát Bất Vi dẫn đầu Phi Hổ bang sắp đến.

    Ngày mai, liền đi tổng đàn của Phi Hổ bang một trận tử chiến.

    Âu Dương Quốc Vĩ sau khi dùng cơm xong, ngồi suy nghĩ. Mấy buổi tối này đều cùng Hoa Ngọc Khanh ở một chỗ, thân thể Tằng Mỹ Mỹ thì không tiện, nhưng lại lãnh lạc với Lưu Phỉ Phỉ, liền ngồi bắt chuyện với nàng, nói rằng, đêm nay sẽ qua chỗ của nàng, khiến Phỉ Phỉ kích động đến nỗi mặt đỏ rực lên, mừng rỡ không ngớt.

    Âu Dương Quốc Vĩ tin tưởng mười phần, ngày mai có thể một lần tiêu diệt Phi Hổ bang. Sau khi an bài hết thảy mọi việc, cũng không có bận tâm gì, liền đi về phòng ngủ của Phỉ Phỉ.

    Cáp, đêm nay, Phỉ Phỉ tự nhiên đặc biệt chuẩn bị rượu và thức ăn chờ đợi sẵn Âu Dương Quốc Vĩ.

    Vừa uống vài chén rượu xong, hai gò má Phỉ Phỉ ửng đỏ, kiều diễm như hoa, dưới lớp y phục trắng như cánh chim kia loáng thoáng là thân thể tuyệt đẹp động lòng người tản ra lực hấp dẫn trí mạng. Bây giờ Âu Dương Quốc Vĩ cũng không còn câu nệ, thoải mái uống rượu.

    Rượu có thể trợ hứng, còn có khả năng trợ tính. Phỉ Phỉ lúc này mặt đã như hoa đào, mị thái đãng nhân, nhìn ánh mắt của Âu Dương Quốc Vĩ mà như trách như cười, mềm mại vô lực. Âu Dương Quốc Vĩ nhìn Phỉ Phỉ thần thái kiều diễm vạn phần, đôi mắt mê ly, phong tình vạn chủng, cũng không nhịn được xúc động một trận, ôm lấy nàng rồi cùng ngã lên giường. Phỉ Phỉ kiêu mỵ liếc hắn một cái, luôn miệng gọi to: "Nga, thiếp nóng quá." Nói, liền cở y phục ra. Nàng vừa thoát y, một thân thể tuyết trắng đã hiện ra trước mặt Âu Dương Quốc Vĩ.

    Vẫn còn chưa đủ, Phỉ Phỉ còn uốn éo cái eo nhỏ, di chuyển cái mông, song phong cao ngất cũng rung động, mang theo nụ cười mê chết người, nằm ở trên giường nhìn Âu Dương Quốc Vĩ, nhìn qua cực kỳ kiều diễm, quả thật là một vưu vật trên thế gian.

    Âu Dương Quốc Vĩ chỉ cảm thấy tim đập dồn dập, mạch máu bành trướng, khuôn mặt đỏ bừng, hoàn toàn không có ôn nhu như bình thường, ba bằng năm trừ hai, trong nháy mắt đã trở thành người nguyên thuỷ ( ý: không có y phục). Hai người ôm chặt lấy nhau, vừa hôn, vừa vuốt ve…

    Không lâu, từ trong phòng truyền đến trận nhạc giao hưởng từng đoạn, "phách phách bá bá" và "ân ân nga nga". Diễn tấu kéo dài đến hơn một thời thần mới buông màng xuống.

    Phỉ Phỉ chúng ta chính là không thắng được tửu lực mà lại thắng được nhân lực. Nhưng mà, bây giờ toàn thân thật vô lục nằm trong lòng ngực Âu Dương Quốc Vĩ ngủ thiếp đi. Âu Dương Quốc Vĩ nhìn mỹ nhân trong lòng ngực mà cười khổ, bởi vì hắn còn chưa tận hứng. Từ khi đột phá tầng thứ tám 'Xích Dương thần công', tính dục của hắn bây giờ như một bảo tàng bị khai phá, dùng không bao giờ hết. Một đêm đối mặt chỉ với một phu nhân đã càng ngày càng khó thoả mãn tính dục cường thịnh của hắn rồi…..

    Tại đại đường tổng đàn của Phi Hổ bang, hai đại bang phái đại biểu cho chánh nghĩa và tà ác trong võ lâm đang giương cung giơ nỏ, đứng thế đối lập, song phương đại chiến cũng đã bắt đầu.

    Bang chủ Phi Hổ bang Chư Cát Bất Vi âm trầm đánh giá Âu Dương Quốc Vĩ, tuổi không lớn, vóc người khôi ngô đĩnh dạt, phủ trên khuôn mặt anh tuấn là một sát khí, một đôi mắt thần quang bạo xạ. Đứng bên cạnh là ba tuyệt thế mỹ nhân phong tình vạn chủng như hoa như ngọc, phó bang chủ Châu Giang bang 'Song thương tướng' Chung Kiên, tổng hộ pháp Thần Binh, hình đường đường chủ Hắc Cổ, còn có hơn mười đường chủ trên cấp cao thủ. Và chính cái bang phái dẫn đầu do vị trẻ tuổi trước mắt đã khiến cho mấy chục năm khổ tâm kinh doanh của mình thành một con số không tròn trĩnh, hận phải cắn một miếng mới hả dạ.

    Âu Dương Quốc Vĩ cũng đánh giá Chư Cát Bất Vi phía bên kia, chỉ thấy ông vóc người khôi ngôi, ánh mắt trong suốt có thần, tay cầm một đại đao chuôi hình đầu hổi, bên cạnh cũng đứng mấy vị mỹ nhân, tuy kém diễm lệ hơn với Tằng Mỹ Mỹ ba người, nhưng công bằng mà nói, cũng thua không nhiều lắm. Bên cạnh ông là một tên râu ria đầy mặt, có thể là cái đệ nhất cao thủ Đông Doanh cao thủ Tả Đằng Hữu Đằng gì đó, các cao thủ trong Phi Hổ bang đều cũng có mặt đông đủ, chỉ duy nhất thiếu phó tổng hộ pháp 'Thiên thủ quan âm' Hồng Nương Tử. Hắn nghĩ thầm, chỉ cần mình giải quyết xong Chư Cát Bất Vi và cái tên Tả Đằng Hữu Đằng gì đó, đám người còn lại thì do các huynh đệ của mình cũng đủ rồi. Còn có mấy vị phu nhân kiều mỹ võ công không kém của mình nữa, không cho các nàng tới, nhưng mà cũng đòi đi theo. Ài…nữ nhân chính là thích xem náo nhiệt.

    "Chư Cát lão quỷ, chúng ta là đơn độc hay quần ẩu đây?" Âu Dương Quốc Vĩ lạnh nhạt cười hỏi. Dù sao tới cũng đã tới rồi, tóm lại, một người trong bang các ngươi cũng không được ra khỏi cửa này, dù cho ngươi có dùng cách gì đi nữa?

    'Phi thiên ngô công' Chư Cát Bất Vi vừa định trả lời, thì mấy vị tuyệt sắc mỹ nhân bên cạnh lão đã tiến lên, người dẫn đầu kiều thúy thúy nói: "Đối phó với các ngươi, không cần bang chủ chúng ta ra tay." Hừ, nữ nhân nghênh chiến, phải cẩn thận, nhưng mà hắn thật sự không muốn cùng nữ nhân so chiêu, trong lòng thầm do dự, phó bang chủ Chung Kiêm đã bước lên.

    "Bang chủ, mấy ả nữ nhân này giao cho ta đối phó đi." Tâm tư của Âu Dương Quốc Vĩ y đã biết.

    "Được, cẩn thận một chút." Âu Dương Quốc Vĩ ngày càng thưởng thức năng lực làm việc của y, uy tín trong ban của y rất cao, cho nên đặc biệt dặn dò hắn một câu.

    Chỉ thấy mấy mỹ nhân tay cầm phiến đao, mặc bộ y phục trắng như cánh chim, song phong bão mãn thành thục mơ hồ có thể nhìn thấy được, di chuyển theo bước đi như một cơn sóng mãnh liệt. Các nàng mị tiếu tiến tới phía trước Chung Kiên. Ánh đao chiếu vào mắt Chung Kiên, nhưng y tựa hồ như không để ý, trong lòng âm thần đề cao cảnh giới. Năm đó sư phụ từng có nói qua, đụng tới nữ nhân nhất định phải cẩn thận ứng phó, đặc biệt là nữ nhân mỹ lệ. Các nàng có thể ở trên giang hồ, tất có cách của họ. Điều này Chung Kiên không bao giờ dám quên.

    Đột nhiên, trong một trận kinh hô của mọi người, cuộc chiến xảy ra biến hoá không ai lường được.

    Chỉ thấy mấy ả nữ nhân tự nhiên kéo thắt lưng phía sau y phục của bọn họ xuống, vạt áo nới lỏng, y phục mấy ả đồng thời cở ra, tiếp theo là y phục cũng rơi xuống đất. Mấy ả nữ nhân thân thể tuyết trắng lõa lồ trước mặt mọi người. Nhưng Chung Kiên vẫn bất động, loại định lực này thật khiến người ta kính ngưỡng.

    "Loả nữ đao trận!" Lưu Phỉ Phỉ lớn tiếng kêu lên. Loại đao trận tà dị này, trước kia nàng có từng nghe sư phụ nhắc qua. Các nàng luyện chính là loả nữ đao pháp. Loả nữ đao pháp lấy sắc để đối với địch nhân, chỉ cần bị đối phương bị thân thể đẹp đẻ mê dụ, tâm thần sẽ hoảng hốt, đối phương sẽ bị sát chiêu giết chết. Lưu Phỉ Phỉ lớn tiếng chính là muốn nhắc nhở Chung Kiên

    Mấy ả nữ nhân đã liên tiếp truyền tời trận tiếng cười câu hồn, thân thể thành thục uốn éo, song phong săn chắc cũng phập phồng không ngữ, đôi mắt toá ra ánh mê người, nhất thời trở nên phong tình vạn chủng.

    Đột nhiên, mấy ả đồng thời uốn éo cái eo, xích loả loả đánh về phía Chung Kiên.

    Một trận hàn quang hiện lên, mị tiếu của từng ả đã trở nên cứng ngắc, trong mắt là một loại ánh mắt không thể tin nổi. Bởi vì vú bên trái tưởng rằng mềm mại hấp dẫn lại bị đâm trúng nhiều lỗ, máu tươi phun ra.

    Ai kêu đao trận mấy ả dụng sai đối tượng. Chung Kiên từ nhỏ luyện chính là 'Đồng Tử công', đến bây giờ vẫn duy trì được thân thễ thuần dương, y đã hoàn toàn mất cảm giác đối với hấp dẫn của nữ nhân. Hôm nay y biết phải đại khai sát giới, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình, liền ra tay không có thương hoa tiếc ngọc, một chiêu trí mạng. Nếu đổi lại là Âu Dương Quốc Vĩ, mấy ả có lẽ còn cơ hội, a a.

    Giờ thì nhân vật chính cũng xuất tràng, trận đấu nhỏ cũng kết thúc ở đây.

    Âu Dương Quốc Vĩ từ từ bước ra, một ánh tay chỉ vào cái tên Đông Doanh mặt màu râu ria, lạnh lùng nói:" Ngươi! Đông Doanh cẩu, bước ra nhận chết đi! Đừng có chần chờ, dám gọi đồ đệ gây phiền phức với bổn thiếu gia."

    Đệ nhất Đông Doanh cao thủ Tả Đằng Hữu Đằng tay cầm một thanh tự kiếm tự đạo âm trầm nghiêm mặt tiến vào sân đấu ...


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  2. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 13: Long tranh hổ đấu.


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net




    Âu Dương Quốc Vĩ rút thanh Đồ Long bảo kiếm ra, cũng không cần nghĩ đến võ công của cái tên cẩu Đông Doanh này có lợi hại bao nhiêu, mà hắn nghĩ đến, tiểu tạp chủng các ngươi có mắt không tròng, dám đến địa bàn ở Trung Hoa để chơi đùa, lại còn tự cho kiếm pháp là đệ nhất, thật con bà nó không biết tự lượng sức. Hôm nay, Âu Dương Quốc Vĩ sẽ trên phương diện kiếm pháp hảo hảo cho y nhục nhạc, khiến y chết dở sống dở.

    Theo một tiếng "Bát cách nha lỗ" Tả Đằng Hữu Đằng giơ kiếm đấm tới Âu Dương Quốc Vĩ, tốc độ so với hai đồ đệ của y phải nhanh hơn, kiếm xuất ra cũng hung mãnh hơn. Quả nhiên có vài phần bộ dạng Đông Doanh đệ nhất cao thủ.

    Dù y có nhanh, Âu Dương Quốc Vĩ vẫn nhanh hơn, thêm vào ý nghĩ muốn y phải nhục nhã.

    "Nha mỹ ky biệt!" Âu Dương Quốc Vĩ gầm lên một tiếng.

    Lập tức thân hình tránh bên trái, tay phải xử kiếm như tia chớp đâm vào đầu gối của y hai mũi. Tả Đằng Hữu Đằng chợ cảm giác đầu gối tê rần, thân hình khổng lồ đang hướng về phía trước yếu đi, rồi không tự chủ được mà quỵ xuống. Việc này cũng chính là do Âu Dương Quốc Vĩ muốn chơi đùa với y, không dùng nội lực, nếu không một chiêu đã phế được y, và y cả đời phải ngồi xe lăn rồi. Điểm này cũng không nói rằng Tả Đằng Hữu Đằng quá kém, ai biểu y đụng phải Âu Dương Quốc Vĩ chi.

    Đệ nhất Đông Doanh cao thủ Tả Đằng Hữu Đằng vừa định đứng lên, Âu Dương Quốc Vĩ lại điểm một kiếm lên vai của y, "phác thông" một tiếng, lại quỵ xuống. Sau đó Âu Dương Quốc Vĩ nhẹ nhàng tiến hai bước. Nhìn hắn cười không phải cười, cùng ánh mắt trêu chọc đã khiến Tả Đằng Hữu Đằng khuôn mặt lúc đỏ, lúc trắng.

    Đệ nhất Đông Doanh cao thủ bị nhục nhã như thế, y làm sao mà chịu nổi được, rú lên một tiếng, đột nhiên thân thể đứng lên, rồi lại đánh tới Âu Dương Quốc Vĩ. Trong nháy mắt đã liên hoàn công ra mười tám kiếm. Âu Dương Quốc Vĩ thấy y tựa hồ muốn liều mạng, cũng không muốn chơi đùa với y nữa, liền giơ bảo kiếm lên. Những người bên cạnh còn chưa thấy rõ ràng, chỉ nghe "đương" một tiếng, trên sân đấu yên tĩnh lại, chỉ thấy kiếm của Tả Đằng Hữu Đằng rớt xuống một bên, còn người thì sao, tay và chân đều bị bảo kiếm của Âu Dương Quốc Vĩ chặt đứt, hiện y đang nằm trên mặt đất mà kêu oa oa, nhưng không thể nào đứng lên được nữa. Âu Dương Quốc Vĩ lập tức tiến lên, dùng kiếm điểm vào mấy đại huyệt trên toàn thân của y, khiến y muốn tự sát cũng không được.

    Sau đó dùng một giọng điệu lãnh khốc vô tình nói với y: "Nói cho ngươi biết, mấy cái cẩu tạp chủng Đông Doanh các ngươi chỉ đáng là cẩu ở Trung Hoa của chúng ta. Nhưng tự nhiên ở trên địa bàn của chúng ta mà tác oai tác oái. Hừ, còn dám sủa bậy, con mẹ nó, liền cho toàn bộ nam nhân các ngươi đi khổ lao, nữ nhân đi làm điếm. Bây giờ lưu ngươi một cái mạng chó, trở về nói cho người trong tộc các ngươi, còm dám tiến vào địa bàn của chúng ta, giết không tha!" Cũng mặc kệ Tả Đằng Hữu Đằng nghe có hiểu hay không, rồi quay nhìn Chư Cát Bất Vi, và nói:" Ngươi, con mẹ nó, cũng không phải người tốt, tự nhiên làm hán gian, mời mấy Đông Doanh cẩu tới gây phiền phức cho ta, giờ đến phiên ngươi!" Đồ Long bảo kiểm vừa chỉ, khí thế thật bức người.

    Nhìn thấy Âu Dương Quốc Vĩ đối phó với đệ nhất Đông Doanh cao thủ hung tàn như vậy, dù Chư Cát Bất Vi có lợi hại đến đâu, cũng không khỏi thở ra một hơi chán nản. Đại địch trước mắt, không phải dễ chơi.

    Chư Cát Bất Vi cười gằn một tiếng, rồi nói: "Ngươi cho rằng ngươi nhất định thắng được lão phu ư? Hừ!"

    'Phi thiên ngô công' Chư Cát Bất Vi sớm đã lấy 'Thái hư vô vi công' bước vào võ lâm, hai mươi năm qua lại khổ luyện không ngừng, mà công lực đã đến cảnh giới cao nhất, lập tức không nói thêm lời nào, vận chân khí, đại đao đầu hổ bổ tới.

    Âu Dương Quốc Vĩ cũng biết nội lực của lão hùng hậu, là cao thủ đầu tiên mà mình đụng phải từ lúc hạ sơn cho tới nay, sớm đã thủ thế để nghênh tiếp, toàn bộ tinh thần đề phòng.

    Khi thấy đại đao đầu hổ của lão bổ tới, Đồ Long bảo kiếm cũng lập tức ra nghênh tiếp. Đao kiếm vừa chạm, giữa sân lập tức một cỗ khí lưu mạnh mẽ hiện ra, trong vòng mấy trượng đất đá bay mù mịt, đồng thời cũng phát ra âm thanh sắt nhọn do đao kiếm tiếp xúc nhau, gây chói tai nhức óc. Cao thủ ở đây công lực kém một chút đã bị bức lui và bước.

    'Xích Dương thần công' của Âu Dương Quốc Vĩ lấy chí cương chí dương làm sở trường, còn 'Thái hư vô vi công' của Chư Cát Bất Vi lấy chí âm chí nhu mà nổi tiếng. Hai người vừa giao thủ, đều dùng tới tám phần công lực, lực đạo song phương vừa tiếp xúc liền hoà tan với nhau, dĩ nhiên là ai cũng không chiếm được chút tiện nghi nào.

    Chư Cát Bất Vi miễn cưỡng cười: "Cũng quả nhiên có chút bản lãnh, trách không được dám đến vùng của ta."

    Âu Dương Quốc Vĩ cười một tiếng, ngạo nghễ nói: "Ha ha, ngươi cũng không tệ, đáng tiếc hôm nay ngươi chết chắc."
    Nói xong, tay phải ra chưởng, tay trái giơ kiếm, toàn lực tấn công, một cổ chân khí nội lực từ bàn tay phóng ra, tiếp lấy tả chưởng của Chư Cát Bất Vi, còn bảo kiếm cũng nghênh đó đại đao đầu hổ của lão.

    Chư Cát Bất Vi thấy Âu Dương Quốc Vĩ dùng nội lực để phân hơn thua với mình, trong lòng khiếp sợ khó mà diễn tả được, nhưng cũng không cam lòng yếu thế, đều đứng ra nghênh tiếp.

    'Song thương tướng' Chung Kiên bên cạnh thấy vậy lẫm nhiên thay đổi sắc mặt, vội vàng vung thương lên ra hiệu, nười của hai bang đồng thời xông lên, hỗn chiến liền bắt đầu.

    Bên này, Chư Cát Bất Vi cùng Âu Dương Quốc Vĩ nhất thời lâm vào giao đoạn giằng co, ai cũng không dám mạo hiểm.
    Đột nhiên, Âu Dương Quốc Vĩ tinh quanh chợt loé, bất ngờ đề chân khí lên mười thành, liền xuất hiện trên đầu một kim long đánh tới Chư Cát Bất Vi. Lão ta giật nảy mình, cũng nhấc chân khí lên, cuống cuồng lui mấy bước.

    Trước cơ hội hiếm thấy trong nháy mắt, Âu Dương Quốc Vĩ như thế nào lại bỏ qua cơ chứ. Lúc này hai vai nhoáng lên, bay lên khoảng hai trượng, hét to một tiếng: "Thiên long hiện thân!" 'Đồ Long bảo kiếm' mơ hồ phát tiếng long ngâm, xé ráng không khí, dẫn theo một đạo kiếm quang màu xanh, đánh tới Chư Cát Bất Vi.

    Chư Cát Bất Vi trước bị kim long của Âu Dương Quốc Vĩ làm cho hoảng sợ, giờ lại thấy 'Đồ Long bảo kiếm' phát ra tiếng long ngâm, lại còn có một kiếm quang màu xanh đánh về phía mình, sớm đã xuất hết sự can đảm, bất chấp nội phủ bị chấn không ngừng, theo ý thức giơ đại đao đầu hổi lên rồi chém xuống một đao.

    "Đương", "A…" Một tiếng thê lương

    'Đồ Long bảo kiếm' sau khi chém đứt đại đao đầu hổ của Chư Cát Bất Vi, thế tiến vẫn không giảm, chém Chư Cát Bất Vi thành hai đoạn từ bả vai bên phải đến phía dưới. Chư Cát Bất Vi chết thảm tại chỗ.

    Âu Dương Quốc Vĩ xuất toàn lực một kích đắc thủ, chân khí tiêu hoa, toàn thân mệt mỏi, trong nháy mắt liền ngã xuống, vài đạo thân ảnh nhỏ nhắn nhanh như điện phóng tới.

    "Vĩ ca!" "Vĩ ca!" "Vĩ ca!" Không cần phải nói, đều là mấy vị kiều thê của Âu Dương Quốc Vĩ tới.

    Giữa sân bên kia, cao thủ Châu Giang bang nhìn thấy bang chủ thắng lợi, quân tâm đại chấn, dưới sự xuất lĩnh của Chung Kiên, cũng toàn bộ giải quyết cao thủ của Phi Hổ bang.

    Kiểm tra nhân số, cao thủ Châu Giang bang mất ba đường, Hắc Cổ người mang trọng thương, nhưng không có đại ngại gì. Còn Phi Hổ bang trừ phó tổng hộ pháp 'Thiên thủ Quan Âm' Hồng Nương Tử, chẳng biết tại sao, hôm nay không có ở trong bang mà tránh được một kiếp, người còn lại toàn bộ bị giải quyết.

    Châu Giang bang đại hoạch toàn thắng.

    Đánh một trận này, vài năm sau đó, huynh đệ trong bang đều kể cho nhau, đối với thần vũ của bang chủ Âu Dương Quốc Vĩ khen không ngừng miệng, và còn có khuynh hướng càng truyền càng thần thoại. Đây là việc sau này, tạm thời không đề cập tới .


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  3. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 14: Phu nhân hội nghị


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    San bằng Phi Hổ bang, án theo ý đồ thống nhất võ lâm của Âu Dương Quốc Vĩ ở Tuệ thành, và thành lập Võ Lâm minh. Đồng thời, trong chốn võ lâm ở Tuệ thành môn chủ của đại bang phái 'Thiết Ưng môn', 'Ưng Vương' Cừu Tích Bá đảm nhận phó minh chủ. Còn lại các vị trí còn lại đều do các bang chủ hoặc chưởng môn nhân của các thể lực có ảnh hưởng ở Tuệ thành đảm nhiệm. Võ Lâm minh phụ trách chủ yếu là xử lý các tranh chấp của võ lâm ở Tuệ thành, đặc biệt là liên quan đến ích lợi căn bản của các bang phái, hay là những nơi mẫn cảm phân tranh tranh địa bàn. Và không có chế độ vĩnh viễn, các chức vị đều không thể do tử tôn hậu thế thay mặt kế thừa, mà chức minh chủ hay các chức vị khác đều năm năm tuyển lại một lần.

    Âu Dương Quốc Vĩ bây giờ trở thành nhân vật phong vân. Hắn bước một bước, cả Tuệ thành như động đất cấp bảy đến nơi. Mà tiếc nuối duy nhất của hắn bây giờ chính là hung thủ sát hại phụ mẫu Cung Bằng Phong vẫn không rõ tung tích. Vì điều tra hạ lạc của Cung Bằng Phong, trừ việc an bài cái huynh đệ trong bang ra ngoài tìm kiếm, còn đưa trọng kim tưởng thưởng cho người báo tin, hay là lấy danh nghĩa của Tuệ thành Võ Lâm minh phát ra lệnh truy nã khắp cả nước. Và còn nói rõ, người biết tin mà không báo sẽ theo tội xử lý, người cung cấp tin tức có công thưởng nhiều tiền. Nhưng thời gian đã trôi qua hơn hai mươi ngày, vẫn không hề có tin tức gì, đôi khi không tránh khỏi liền ức chế không vui. Buổi tối mỗi ngày, cùng mấy vị phu nhân như hoa như ngọc, phong tình vạn chủng tận tình hưởng thụ. Dưới sự trấn an của mấy vị phu nhân, tâm tình cũng coi như khá lên.

    Bởi vì tính dục của Âu Dương Quốc Vĩ quá cường hãn. Tằng Mỹ Mỹ ba người các nàng đều không chịu nổi, cũng khiến Âu Dương Quốc Vĩ không cách nào thoả mãn. Mọi người đều rất buồn rầu, nhưng nhất thời vô kế khả thi.

    Hôm nay, dưới chủ trì của Tằng Mỹ Mỹ, triệu khai hội nghị lần đầu tiên của toàn thể phu nhân.

    Tằng Mỹ Mỹ đầu tiên lên tiếng: "Mọi người đều là hảo tỷ muội, có chút việc nói chúng ta hơi khó xử. Nên nói như thế nào đây, ta nghĩ mấy muội đều cũng không thể không đồng ý?"

    Lưu Phỉ Phỉ và Hoa Ngọc Khanh có điểm kỳ quái, đại tỷ hôm nay thế nào ấy?

    "Đúng nha, đại tỷ có chuyện nên nói đi. Chúng ta đều nghe ngươi hết." Lưu Phỉ Phỉ mở miệng.

    Mỹ Mỹ nói: "Hôm nay ta gọi hai vị muội muội tới, là muốn mở cái hội nghị này, thảo luận về Vĩ ca một chút."

    "Về Vĩ ca cái gì?" Hoa Ngọc Khanh khẩn trương cắt đứt lời nói của Mỹ Mỹ.

    "Cũng không có chuyện gì, các ngươi đều biết rõ, chính là Vĩ ca gần đây cái kia.. cái kia quá mạnh mẽ đi." Tuy nói rằng không có gì không thể nói, nhưng thật muốn nói đến, còn có chút khó khăn mở miệng nha. Lưu Phỉ Phỉ và Hoa Ngọc Khanh vừa nghe, đều biết Mỹ Mỹ muốn nói là cái gì, đều có đồng cảm, mặt ửng đỏ lên, nhưng cũng không lên tiếng, mà chờ Mỹ Mỹ nói hết.

    "Chúng ta nên làm cái gì bây giờ. Các ngươi có đề nghị nào tốt không?" Tằng Mỹ Mỹ dò hỏi.

    Lưu Phỉ Phỉ và Hoa Ngọc Khanh cùng nhìn nhau, Phỉ Phỉ nói: "Đại tỷ nghĩ được biện pháp tốt nào, cứ nói ra đi, chúng muội đều nghe ngươi."

    Phong chừng Mỹ Mỹ gọi mình tới, nàng chắc đã nghĩ được biện pháp, chỉ chờ nghe nàng nói ra là được.

    "Ý kiến của ta là, sẽ giúp chàng tìm mấy nữ tử, cùng thị hầu chàng." Nói vừa xong, xuất hiện sự trầm mặc ngắn ngủi. Đúng nha, tìm mấy nữ tử, để cùng chia xẻ phu quân của mình, nói như thế nào đều trong lòng có chúng không tự nhiên lắm. Nhưng ngẫm lại, trừ cái này ra, dường như thật không có biện pháp khác.

    "Vậy đại tỷ ngươi xem Thiên Hoa và Bách Hoa tỷ muội được không? Ta xem các nàng đối với Vĩ ca có hảo cảm nhiều lắm. Nếu thu các nàng, các nàng khẳng định sẽ nguyện ý." Hoa Ngọc Khanh nhìn Mỹ Mỹ và nói.

    "Ta không đồng ý, các nàng không biết võ công, nếu xảy ra chuyện gì, một chút năng lực tực vệ không có, sẽ liên luỵ đến Vĩ ca." Lưu Phỉ Phỉ phản đối. Nàng còn có một nguyên nhân không nói ra, đó là Thiên Hoa và Bách Hoa tỷ muội đều do Vĩ ca cứu ra từ trong kỹ viện, tuy nói là thân thể trong sạch, nhưng danh tiếng xuất thân thanh lâu dù sao cũng không dễ nghe. Vừa nghĩ đến mấy nàng muốn cùng mình đồng thời chia xẽ Vĩ ca, tâm lý cũng khó chịu.

    Hoa Ngọc Khanh nghe xong cũng không nói, nhưng thật ra trong lòng nàng cũng có băn khoăn, chỉ là nhất thời không chọn được người thích hợp, mà thuận miệng nói ra thôi.

    Mỹ Mỹ biểu lộ: "Ta xem như vậy đi, nếu thật nhất thời không tìm được ai, Vĩ ca lại không chê, chúng ta chọn các nàng ấy đi. Nhưng Thiên Hoa và Bách Hoa tỷ muội các nàng mặt ngoài vẫn là nha hoàn của chúng ta." Không hổ là đại tỷ, làm như vậy, Vĩ ca thật muốn thu hai nàng ta, người khác cũng không biết các nàng và hai cô nương được cứu từ trong kỹ viễn cùng nhau phục vụ Vĩ ca.

    Sau đó mọi người thảo luận từng chi tiết một. Thật thoải mái nói ra, hội khai thập phần náo nhiệt.

    Trải qua một phen thảo luận, nhất trí thông qua, chỉ cần là nữ tử tốt, đều cho phép Âu Dương Quốc Vĩ thu vào, nhưng nhất định phải nghiêm khắc chấp hành tiêu chuẩn của phía dưới, thiếu một cũng không được. Tiêu chuẩn cụ thể là 'tứ tất tu', 'nhất tiền đề'

    Một - quan trọng nhất, phải là tấm thân xử nữ.
    Hai - người phải trưởng thành xinh đẹp.
    Ba - phải biết võ công.
    Bốn - phải được hơn hai phu nhân đồng ý.
    Còn một điều quan trọng chính là, mặc kệ sau này có bao nhiêu người, đều phải cam đoan mấy vị phu nhân giờ có địa vị chủ đạo, vi phản điều kiện tiên quyết, phu nhân hội nghị có thể phủ quyết.

    Sau khi phu nhân hội nghị kết thúc, Lưu Phỉ Phỉ đem tinh thần của hội nghị kể lại cho Âu Dương Quốc Vĩ.

    "Không phải chứ? Vì chuyện này mà các nàng tự nhiên mở cái hội nghị này ư?" Âu Dương Quốc Vĩ ánh mắt kỳ lạ nhìn Lưu Phỉ Phỉ.

    "Đúng, chúng tỷ muội đều đã thông qua, chàng có ý kiến gì không?" Lưu Phỉ Phỉ tươi cười hỏi.

    "Vậy ý kiến của ta có được tính không?" Âu Dương Quốc Vĩ cười khỏi hỏi lại.

    "Không được!" Lưu Phỉ Phỉ một phiếu phủ quyết.

    "A a, vậy nàng tại sao còn hỏi ta?" Âu Dương Quốc Vĩ đùa giỡn.

    "Là Mỹ Mỹ tỷ bảo thiếp đến hỏi. Người ta mặc kệ chàng có ý kiến hay không, dù sao chàng phải nghe chúng thiếp. Hừ!" Lưu Phỉ Phỉ nũng nịu nói. "A… chàng thật hư, nhiều người như vậy đang nhìn chúng ta kìa."

    Nhìn thấy bộ dáng yêu kiều của Phỉ Phỉ, Âu Dương Quốc Vĩ lợi dụng lúc nàng không đề phòng hôn lên mặt nàng một cái.

    "Sợ cái gì, nàng là phu nhân của ta, ai mà dám nói. Ở đây ta là minh chủ, không sợ ta.. hừ." Vừa nói, ôm eo của nàng, "đi!"

    Mặt Lưu Phỉ Phỉ đều đỏ lên như muốn xuất huyết, giãy dụa nói: "Làm gì, bây giờ là trời sáng mà."

    "Ha ha ha.. Phỉ Phỉ thật xấu nha, nàng nghĩ đi đâu vậy. Ta là muốn cùng nàng đi tới tìm Mỹ Mỹ tỷ và Ngọc Khanh muội thôi." Nói xong, liền sát gần tai nàng nói nhỏ: "Buổi tối đến chỗ nàng được không?"

    "Ân…" Lưu Phỉ Phỉ bị Âu Dương Quốc Vĩ đùa giỡn, trong lòng vừa cao hứng vừa thẹn thùng, mặt ửng đỏ lên, kiều diễm cực kỳ.

    Thật ra Âu Dương Quốc Vĩ trong lòng rất là cảm kích mấy vị phu nhân, nhưng hắn cũng không muốn lại tìm thêm một nữ tử nào nữa, có các nàng Âu Dương Quốc Vĩ đã rất thoả mãn rồi. Chỉ là nghĩ tới, khi có cơ hội, không bằng như thử một phen nhất hoàng nhị hậu hay tam hậu, thì vấn đề không thể giải quyết sao? Nhưng yêu cầu các nàng đồng thời cùng mình trên giường, Âu Dương Quốc Vĩ thật không thể mở miệng, chỉ có thể nhìn bước nào hay bước ấy. Người xưa có nói: Xe đến trước núi tất có đường vào, thuyền đến đầu cầu tự nhiên qua được.

    Vấn đề này chúng ta nói sau, Âu Dương Quốc Vĩ đã có quyết định, cũng không suy nghĩ đến, cùng Lưu Phỉ Phỉ đi tìm Mỹ Mỹ và Hoa Ngọc Khanh thương lượng một chút .


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  4. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 15: phu nhân diễm kế.


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Sau phu nhân hội nghị đầu tiên, cũng không biết là ai tiết lộ phong phanh ra ( hay người tham gia hội nghị cố ý tiết lộ). Trong chốn võ lâm nổi một trận phong ba không lớn cũng không nhỏ, nghe nói minh chủ Võ Lâm minh 'Thiểm Điệm truy hồn kiếm' Âu Dương Quốc Vĩ muốn tuyển tứ phu nhân, đừng nói là nữ hào kiệt có tư sắc trong chốn võ lâm ở Tuệ thành, ngay ngoại phụ cũng tới không ít. Bây giờ ai mà không biết đại danh lẫn võ công siêu quần của Âu Dương Quốc Vĩ. Người tuổi còn trẻ, lại trông tiêu sái anh tuấn, có thể trở thành tứ phu nhân của hắn là mộng tưởng của không biết bao nhiêu nữ tử. Ai nói nữ tử không ham hư danh, đó là giả, giả bộ để người ta nhìn thấy.

    Vào thởi điểm này, tổng đàn của Châu Giang bang lại trở thành đại hội tuyển mỹ nữ. Mỗi ngày mỹ nữ đến rất đông, khắp nơi đều oanh thanh yến ngữ, khiến ba vị mỹ phu nhân như hoa như ngọc vội vội vàng vàng, vừa phải đăng ký tên tưởi, vừa nghiệm minh chính thân (xem còn là xử tử hay không), vừa lại vận dụng đầu ốc suy nghĩ các đề mục, muốn thi như thế nào, cuối cùng là nhìn thân thể xem coi có chỗ nào cần lớn thì lớn, chỗ nào cần nhỏ thì nhỏ, hợp tiêu chuẩn, hoặc là tương tự như ba vị phu nhân các nàng. Thật là bận rộn chết đi được.

    Nhìn một màn này, Âu Dương Quốc Vĩ chỉ có cười khổ. Hắn biết ba vị phu nhân đều thích đùa, cũng không quản các nàng, miễn cho các nàng mất hứng. Hơn nữa, các nàng vì mình tuyển hoa khôi, và chính mình cũng quả thật cần phải tìm thêm vài nữ tử nữa, để chia sẻ gánh nặng với các nàng. Thế là hắn liền trốn phía sau cũng không có xuất hiện, giả bộ bị bệnh, mọi bang vụ đều giao cho Chung Kiên và lão quản gia xử lý, việc của Võ Lâm minh thì giao cho phó minh chủ Cừu Tích Bá xử lý, trừ việc trọng đại mới tiếp nhận.

    Ai mà biết, ba vị phu nhân vội vàng hơn mười ngày, một người cũng không chọn được. Lý do rất đơn giản, có người thì võ công không giỏi, còn có người thì không đủ đẹp, nếu không phải vì mấy vị phu nhân không có hạ thấp tiêu chuẩn, thì cũng chẳng có tuyển được hai người, nhưng lại bị Âu Dương Quốc Vĩ trực tiếp từ chối. Vì hắn vừa nhìn các nàng thì biết bọn họ chỉ muốn hợp thể chi duyên với mình, sau đó để đạt được mục nổi danh cầu lợi. Loại nữ nhân này Âu Dương Quốc Vĩ kinh thường, quá ti tiện, vì danh lợi không để ý liêm sỉ, bán đi thân thể. Âu Dương Quốc Vĩ là theo đuổi kết giữa tâm linh và nhục dục. Loại nữ nhân hiến thân vì mục đích riêng làm sao tiến tới được. Khiến cho mấy vị võ lâm mỹ nhẫn rất có hy vọng lại phải thất vọng, lại thương cảm, tịch mịch không vui rời khỏi.

    Bây giờ, ba vị mỹ phu nhân đang báo lại tình hình cho Âu Dương Quốc Vĩ. Tằng Mỹ Mỹ nói xong, dụng ánh mắt áy náy nhìn Âu Dương Quốc Vĩ, dường như không tuyển được tân phu nhân mới là lỗi của các nàng.

    Âu Dương Quốc Vĩ vốn không dồn hết tâm trí phải tìm được nữ nhân mới, mà chỉ muốn nhìn các nàng vui vẻ cho nên để các nàng chơi, trong lòng không có ý trách khứ các nàng. Lập tức, hắn nhẹ nhàng kéo các nàng trước mặt mình, toàn bộ ôm vào lòng, ôn nhu nói: "Trong cuộc đời của ta có thể có được mấy nàng cũng là rất đủ rồi. Ở trên đời này, không ai có thế sánh được với các nàng. Còn lại thì để tuỳ duyên mà nó đến đi. Các nàng không cần phải hết sức tìm tứ phu nhân gì đó. Ta sẽ cố gắng thương yêu ái hộ các nàng." Nói xong, liền áp sát vào các nàng, đôi mắt tràn ngập nhu tình và ái ý nồng đậm.

    Ba vị mỹ phu nhân đều cảm nhận được tình yêu chân thận của Vĩ ca đối với các nàng. Mọi người nhìn nhau một cái, trong lòng ngọt ngào xen lẫn một ít thẹn thụng, không nói một tiếng, ngã vào lòng ngực của Vĩ ca.

    Hôm nay, Âu Dương Quốc Vĩ và Chung Kiên, lão quản gia cùng 'Trung Nguyên nhất điểm hồng' Mã Thông Cung, chưởng môn nhân 'Ngọc kiếm phái' vào Trung Nguyên để bái phỏng, đi dùng cơm ở trà lâu bên ngoài. (vi chưởng môn 'Ngọc kiếm phái', Mã Thông Cung, sau này giúp Âu Dương Quốc Vĩ rất nhiều trong việc thành lập cơ nghiệp ở Trung Nguyên. Việc này nói sau, tạm thời không nhắc tới.)

    Chả có việc gì làm, ba vị mỹ phu nhân lại ngồi cung nhau, đề tài là trang phục thông dụng gần đây, các loại trang điểm, cứ trò chuyện với nhau, rồi lại đến đề tài về 'việc ấy'

    "'Thân thể Vĩ ca quá cường tráng đi, mỗi lần ta cùng chàng sau khi làm xong, ta đều toàn thân vô lực. Nhưng mà chàng dường như chưa đến cao triều, vậy phải làm sao mới tốt nhất đây?" Ngọc Khanh nói rất nhỏ, vừa nghĩ đến vẻ mặt lúc ấy với Vĩ ca, Ngọc Khanh trong lòng cảm thấy không được.

    Tằng Mỹ Mỹ và Lưu Phỉ Phỉ nghe xong, cũng đồng cảm, nhưng không lên tiếng. Các nàng cũng muốn Vĩ ca vui vẻ lại được thoả mãn, nhưng thân thể các nàng không thể làm được. Mỗi lần việc ấy đến cuối cùng, các nàng đều phải cầu Vĩ ca tha cho. Vĩ ca thương các nàng, thường thường sẽ thu công. Nên làm như thế nào, điều này là vấn đề đau đầu của các nàng.

    "Vĩ ca mỗi lần làm xong, thì đều ngủ trong phòng chúng ta. Nếu…" Phỉ Phỉ nói tới đây, mặt đỏ lên, không nói tiếp được.

    Đúng vậy, Âu Dương Quốc Vĩ mỗi lần bất kể là cùng với phu nhân này đều qua đêm ở đó. Sau khi hoan ái xong đều không có rời khỏi, mà rất ôn nhu ôm các nàng cùng ngủ. Không hoàn toàn thoả mãn tính dục chỉ chính mình hắn chịu đựng, sẽ không đi đến vị phu nhân khá để phát tiết.

    Mỹ Mỹ nghe Phỉ Phỉ nói, biết trong lời của nàng ta có chuyện, không do dự vui vẻ nói: "Phỉ Phỉ muội, muội có ý kiến hay nào?"

    Phỉ Phỉ đỏ mặt lấp bắp nói tiếp: "Nếu… nếu chúng ta đều cùng ở trong một phòng, Vĩ ca sẽ có thể." Nói xong, cúi đâu không dám nhình Mỹ Mỹ và Ngọc Khanh.

    "A!" Mỹ Mỹ và Ngọc Khanh thở dài một tiếng, các nàng đều hiểu được ý tứ của Phỉ Phỉ.

    "Phỉ Phỉ muội nói tuy không phải là biện pháp tốt nhất, nhưng dường như là cách duy nhất có thể giải quyết vấn đề trước mắt, chỉ là … chỉ là… ài…." Mỹ Mỹ mở miệng trước, nhưng vừa nghĩ thì đến sự thật như vậy, dù là nữ nhân, cũng có nổi khổ mà, thì làm sao không không nói được chứ.

    "Ta… ta tán thành ý kiến của Phỉ Phỉ tỷ." Ngọc Khanh người luôn luôn e thẹn nhất mở miệng nói, nhưng mà vừa dứt lời, mặt lại đỏ lên như đang chảy máu.

    Cũng thật hâm mộ Vĩ ca chúng ta có mạng tốt, mấy vị nữ nhân bên cạnh quan tâm cảm thụ của hắn như vậy. Nếu đổi lại là người khác, ngươi dù có nằm mơ cũng đừng có suy nghĩ tới.

    Xem ra, ba vị mỹ phu nhân đã thống nhất ý kiến, và cũng đã quyết định. Bây giờ kế tiếp là làm như thế nào để cụ thể tiến hành việc này.

    "Đêm nay Vĩ ca muốn tới chỗ ta, hai vị tỷ tỷ vào đó trước, chờ ta xong 'việc ấy' rồi các tỷ nói, được không?" Ngọc Khanh mặt vẫn còn đỏ nói. Vừa nghĩ tới lúc đó, bên cạnh lại có hai vị tỷ tỷ nghe và nhìn mình, tim cũng đập 'phanh phanh' nhanh hơn, mặt đỏ tới tận mang tai, nhưng kỳ lạ là tự nhiên có một loại tâm lý chờ mong.

    Việc khác cũng không nói, ba vị mỹ phu nhân tỉ mỉ bàn luận một lần, một cái kế hoạch vì thoả mãn tính dục của Âu Dương Quốc Vĩ được sinh ra. Chỉ còn chờ Vĩ ca của chúng ta như thế nào tiếp nhận khảo nghiệm nghiêm khốc như vậy của ba vị mỹ phu nhân!

    Ánh trăng cũng e thẹn trốn đi. Dưới bầu trời đêm tối làm cái gì? Đêm nay chúng ta lại chờ đợi thôi …



    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  5. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 16: Nhất hoàng tam hậu


    Dịch: bsb1912
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net




    Âu Dương Quốc Vĩ và "Ngọc Kiếm phái "Chưởng môn nhân "Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng" Mã Thông Cung cơm nước xong trở về đã là khuya. Giữa bữa tiệc, mọi người liền trao đổi ý kiến về khả năng phát triển sau này của Âu Dương Quốc Vĩ khi đi Trung Nguyên, "Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng" Mã Thông Cung giao kèo, chỉ cần Âu Dương Quốc Vĩ thực sự đi Trung Nguyên, nhất định toàn lực làm phụ tá đắc lực của hắn, cùng mưu đại nghiệp.

    Âu Dương Quốc Vĩ tâm tình cực tốt, thầm nghĩ sao khi báo xong thù, nhất định phải đi nhất định phải đi Trung Nguyên xem xem.

    Sau khi về phòng tắm xong liền trực tiếp đến phòng Hoa Ngọc Khanh, đi qua phòng Tăng Mỹ Mỹ và Lưu Phỉ Phỉ, thấy bên trong một mảnh đen kịt, phỏng chừng các nàng cũng ngủ rồi, trong lòng dâng lên một cỗ cổ nhiệt lưu, hiện tại trong lòng Âu Dương Quốc Vĩ, ba nữ nhân này đối với hắn đều là thiếu một ai cũng không được, các nàng yêu hắn, hắn cũng yêu các nàng.

    Ba mỹ phu nhân như hoa như ngọc đang ở trong phòng Hoa Ngọc Khanh chờ Âu Dương Quốc Vĩ, trong lòng mỗi người đều vừa hưng phấn vừa bất an, cũng không biết đêm nay làm như vậy, Vĩ ca sẽ nghĩ thế nào, nghìn vạn lần phải kiềm chề mình không trở thành nữ nhân dâm đãng nga. Trong đó khẩn trương nhất chính là Hoa Ngọc Khanh rồi, nàng đêm nay phải ra trước hai người tỷ tỷ xung phong lâm trận, vừa nghĩ đến lúc mình cùng Vĩ ca làm cái kia, bên cạnh có hai người tỷ tỷ nhìn trộm, nghe lén, trong lòng liền nổi lên một loại cảm giác rất kỳ quái, vừa có khẩn trương, vừa có chờ mong, ngay cả tự kiềm chế đều là trong lòng nói, tại sao phải như vậy.

    Nghe tiếng bước chân của Âu Dương Quốc Vĩ đến gần, Mỹ Mỹ và Phỉ Phỉ hấp tấp trốn sau giường, bên giường có một cái trướng dày, nhìn thì nhìn không được, nhưng nghe thì không có vấn đề gì, chỉ cần nghe thấy sau khi Ngọc Khanh muội làm việc kia xong, liền đến phiên Phỉ Phỉ lên đài. Trình tự này chính là Mỹ Mỹ đề xuất, Mỹ Mỹ lão luyện thành thục, Phỉ Phỉ lớn mật nhiệt tình, lựa chọn không sai.

    Tiếng bước chân của Âu Dương Quốc Vĩ càng ngày càng gần, tim Ngọc Khanh đập càng lúc càng nhanh, vẻ đỏ ửng trên mặt cũng càng ngày càng đậm. Quá kích thích rồi, một hồi nữa sẽ trước mặt hai người tỷ tỷ làm cái kia rồi. Vừa nghĩ tới đây, trong lòng nàng một trận khô nóng thiêu đốt tự nhiên sinh ra.

    Chỉ chốc lát sau, Âu Dương Quốc Vĩ đã ôm Hoa Ngọc Khanh ngồi xuống bên giường, lấy mặt cọ vào mặt Ngọc Khanh, đầu lưỡi thăm dò trong miệng Ngọc Khanh, hai tay cũng lão luyện không khách khí trên người nàng sờ mó, Hoa Ngọc Khanh cũng kìm lòng không đậu đáp lại sự nhiệt tình của trên người nàng, nhưng trong miệng lại có đè nén không dám cả tiếng kêu ra, " Ư ư" Càng thêm khiến người sôi sục.

    "Ngọc Khanh, nàng làm sao vậy, hôm nay thân thể khó chịu sao?" Bỗng nhiên, Âu Dương Quốc Vĩ cảm thấy sự dị thường của Hoa Ngọc Khanh, đình chỉ động tác trên tay.

    "Không có nữa, người ta. . . Người ta xấu hổ mà." Ngọc Khanh thẹn thùng nói.

    "Ha ha, đều ở cùng nhau thời gian dài như vậy rồi, còn e thẹn nha." Âu Dương Quốc Vĩ bỡn cợt. Nữ nhân thật rất khó hiểu nga.

    Nếu giai nhân đã nói như vậy, Âu Dương Quốc Vĩ cũng không cũng không thềm đi để ý tới nàng nữa, tiếp tục công tác. Hai tay trên song phong ngạo nghễ cao ngất của Ngọc Khanh không ngừng vuốt ve, đầu lưỡi theo đó cũng công tới cao địa. Ngọc Khanh dưới sự khiêu khích từ nhiều hướng của Vĩ ca, tình dục bị thiêu lên, cũng chịu không nổi nữa,"A, a, a" tiếng rên rỉ cũng càng lúc càng lớn, cũng không quản có hai vị tỷ tỷ ở bên cạnh quan sát nữa.

    Hai tay và đầu lưỡi của Vĩ ca càng không ngừng vỗ về, hôn môi, Ngọc Khanh càng không ngừng vặn vẹo, đáp lại , rên rỉ...

    Vĩ ca và Ngọc Khanh hiện tại đã về tới thời kỳ hồng hoang, trên giường hai thân thể tuyết trắng đang vặn vẹo, đang vật lộn...

    "Ư. . . A. . . A. . ." Ngọc Khanh tiêu hồn thực phách kêu lên.

    Bên này xuân sắc vô biên, bên kia bể dục khó lặng.

    Mỹ Mỹ và Phỉ Phỉ nghe Vĩ ca và Ngọc Khanh đang ve vãn nhau, lúc đầu vẫn cắn chặt răng ngọc thủ vững trận địa, theo sự xâm phạm của Vĩ ca đang không ngừng leo thang đối với Ngọc Khanh, lại nghe thấy tiếng rên rỉ hồn xiêu phách lạc càng ngày càng lớn của Ngọc Khanh, dục hỏa cũng thiêu đốt, nhịn không được nữa, mặt đỏ lên, hai tay nhịn không được sự kiềm chế bắt đầu xoa nắn thân thể, răng ngọc cắn vào môi đến hiện ra một vết máu.
    Trong phòng một cỗ khí tức dâm mị toả ra, phiêu đãng...

    Hồi lâu, Ngọc Khanh dưới sự trùng kích mãnh liệt điên cuồng của Vĩ ca, "A" một tiếng, toàn thân co giật một trận, từ từ lâm vào trạng thái bán hôn mê...

    Âu Dương Quốc Vĩ lại thấy phiền muộn, tính dục của hắn lúc này chính thị tại tối cao phong, nhưng mỹ nhân động lòng người dưới thân lại không thể chống đỡ nổi nữa rồi. Gần đây lần nào cũng như vậy, hơn nữa cả ba mỹ như hoa như ngọc ấy nấy cũng đều như thế. Ai. . .

    "Thế nào? Các nàng thế nào lại ở đây. . ." Bỗng nhìn thấy Mỹ Mỹ và Phỉ Phỉ, Âu Dương Quốc Vĩ tất nhiên là kinh ngạc vạn phần, không khỏi ngạc nhiên nói.

    Bên này Mỹ Mỹ và Phỉ Phỉ nghe Ngọc Khanh làm việc kia xong rồi, cũng nhịn không được nữa, không quản đến trình tự lên đài trước sau, đều cùng nhau khẩn cấp tới trước giường, các nàng lúc này, đều đã bị dục hỏa trong lòng thiêu đốt đến hai gò má đỏ gay, xuân tâm nhộn nhạo, đôi mắt mang theo vẻ e thẹn vạn phần nhìn Âu Dương Quốc Vĩ, nghe Âu Dương Quốc Vĩ vừa hỏi, cũng không đáp lời, "Anh ninh" một tiếng, nhảy lên giường, chăm chú ôm lấy Vĩ ca của các nàng. Sự e lệ dưới dục hỏa cường liệt thiêu đốt, đã vô tung vô ảnh.

    Lúc này, Phỉ Phỉ chủ động đem đôi môi anh đào tiếp cận, vươn cái lưỡi đinh hương cùng cái lưỡi Vĩ ca quấn lấy nhau. Mỹ Mỹ tuy nói chậm một bước, nhưng lại không chịu thiệt, đôi tay nhỏ bé mềm mại đã chạy khắp thân thể cường tráng của Vĩ ca.

    Rất nhanh, Phỉ Phỉ ngồi trên người Vĩ ca bắt đầu công tác. Mỹ Mỹ thì cùng Vĩ ca dây dưa hôn nhau...

    Mưa yên gió lặng, xuân sắc đã thu, bể dục đã lặng. Tất cả lại trở về yên ả.

    Âu Dương Quốc Vĩ ngửi thấy trên người ba phu nhân như hoa như ngọc mùi thơm nhàn nhạt, trong mắt toát ra nhu tình thương tiếc nồng đậm nhìn các nàng, mỗi người các nàng trên mặt màu hồng còn chưa có tản đi, thần tình thỏa mãn phơi phới trong mắt, không khỏi trong lòng nóng lên, nhịn không được lại hôn xuống tiếp.

    "Được rồi, các nàng hiện tại có thể nói hôm nay là ai đề ra chủ ý này?" Âu Dương Quốc Vĩ nhìn ba mỹ phu nhân như hoa ngọc đích rất nhu hòa mà hỏi thăm.

    "Vĩ ca, chàng không thích chúng thiếp thị hầu chàng như vậy sao?" Ba phu nhân đối diện nhìn một chút, Phỉ Phỉ làm nũng nói. Trong đôi mắt lộ ra một tia e thẹn, ôn nhu nhìn Âu Dương Quốc Vĩ, trong mắt có vẻ kiều mị không gì sánh được, đủ để hòa tan bất kì thiết huyết nam nhi nào.

    Âu Dương Quốc Vĩ nhìn ba phu nhân như hoa như ngọc sau một lát nỗ lực công tác thân thể đã trở nên thẹn thùng vô lực, đặc biệt khiến người thương tiếc, Âu Dương Quốc Vĩ trong lòng cảm khái vạn phần, ngoài miệng ôn nhu nói: "Sao lại không thích chứ, chỉ là quá làm khó các nàng rồi. các nàng thật sự là hảo phu nhân là của ta nha, có các nàng bên cạnh, ta còn gì chưa đủ chứ."

    Bốn người tâm với tâm đã hoàn toàn giao hòa với nhau, sự giao lưu tâm tình, cần tâm đi thể hội. Giờ này khắc này, nói nói cái gì dỗ ngon dỗ ngọt nữa cũng là dư thừa.

    Một nam ba nữ, cứ như vậy ôm nhau, ngủ thẳng đến trưa hôm sau.

    Âu Dương Quốc Vĩ cũng là lần đầu tiên đạt được cao trào lâm li tẫn trí trong tình dục. Từ nay về sau, Âu Dương Quốc Vĩ không còn việc gì phiền não nữa, hắn nở nụ cười, cười đến rất thỏa mãn .


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)