[Sắc Hiệp 18+] Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ - Trường Phát Lãng Tử (New: Q4 - C15)

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi biglove, 29/9/12.

  1. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 1 - Sơ thiệp giang hồ
    Chương 11: Ái dục cuồng triều.


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Lúc này Âu Dương Quốc Vĩ cũng không có ý nghĩ thương hoa tiếc ngọc. Hắn đã bị xuân dược của Cung Bằng Phong chiếm phách hết tâm trí. Dục hoả phần thân, đã không thể không chế. Bởi vậy, hắn giống như con hổ đang đói, không để ý hết thảy, cuồng áp vào cúc môn của Cung Bằng Phong, cũng không có ngừng lại, và khiến cho Cung Bằng Phong ngất đi đã tỉnh lại, trong miệng thì ‘kỷ lý oa lạp’ gọi không ngừng, tình huống cực độ dâm mị.

    Cung Bằng Phong tuy đã tỉnh lại, nhưng y căn bản vô lực chống lại toàn lực tiến công của Âu Dương Quốc Vĩ. Hơn nữa, trong thân bất tri bất giác sinh ra một loại khoái cám quái dị, khiến cho y không tự giác nghênh phục những đợt công kích của Âu Dương Quốc Vĩ.

    Đột nhiên, tình huống xảy ra kịch biến.

    Cung Bằng Phong kinh hãi phát hiện, chân khí ‘âm dương kỳ công’ nhiều năm tu luyện theo động tác của Âu Dương Quốc Vĩ không ngưng lưu thất, sự lưu thất càng lúc càng nhanh. Trong lòng không khỏi hoảng sợ, nghĩ muốn thoát khỏi thân thể của Âu Dương Quốc Vĩ, như lại bị hắn không thuận theo đè lên mặt đất. Thân thể không thể phát lực. Chân khí lưu thất càng lúc càng nhanh. Cung Bằng Phong trong lòng càng lúc càng tuyệt vọng….

    Loại hiện tượng này sao lại xuất hiện vậy? Nguyên lai, loại phương pháp tăng công thải dương bổ dương nếu đụng phải nội công cao hơn với mình, sẽ xuất hiện cắn trả. Người yếu sẽ bị đối phương toàn bộ hấp thu, biến thành phế nhân. Cho nên người trong võ lâm muốn dùng loại tăng công này đều hết sức cẩn thận, nếu không sẽ rất thảm. Trách là trách, Cung Bằng Phong chỉ vì gấp gáp muốn đột phá tần thứ bảy ‘âm dương tâm pháp, hơn nữa tu vi nội lực của Âu Dương Quốc Vĩ quá sâu, ngoại nhâu không nhìn ra được. Còn Cung Bằng Phong chỉ biết Âu Dương Quốc Vĩ luyện là ‘Xích dương thần công’ chí dương chí cương, vừa đúng giống với dương công trong ‘âm dương kỳ công'. Cung Bằng Phong nằm mơ cũng không nghĩ tới, ‘Xích dương thần công’ của Âu Dương Quốc Vĩ đã sớm đạt tới tầng thứ bảy, đã hoàn toàn cao hơn so với y, lại còn khắc chế được y. Có lẽ thật sự là thiên ý nha. Bởi vì Cung Bằng Phong không nghĩ tới, lại tạo ra một đa tình kiếm khách chánh tà lưỡng đại kỳ công, sau này khiến nhiều nữ tuỷ hắc bạch lưỡng đạo trong chốn võ lâm hoàn toàn bị hấp dẫn, từng người từng người đều nằm dưới khố Âu Dương Quốc Vĩ. Đây là chuyện sau, tạm thời không nói tới.

    Hơn nữa, Âu Dương Quốc Vĩ cũng cảm thấy được cổ chân khí ‘âm dương kỳ công’ trong cơ thể Cung Bằng Phong cuồn cuộn chảy vào thân thể. Mà bởi vì hắn luyện chính là nội công chí cương chí dương, cổ âm công chân khí trong ‘âm dương kỳ công’ của Cung Bằng Phong tại trong cơ thể mình loạn chuyển, bài xích với chân khí chí cương chí dương trong thân thể mình, tương đối quái dị, khiến cho trong cơ thể một trận khó chịu. Âu Dương Quốc Vĩ tiềm ý thức cảm thấy không ổn, muốn thoát ly thân thẩn của Cung Bằng Phong. Nhưng thân thể hai người giống như nam châm hút chặt với nhau. Bất kể hắn cố gắng ra sao, việc tách ra chính là không thể, hơn nữa thân thể dĩ nhiên lấy ý chí muốn rời khỏi, càng thêm mãnh liệt hơn….

    Âm công chân khí trong ‘âm dương kỳ công’ bị hấp càng ngày càng nhiều, Âu Dương Quốc Vĩ thân thể không chịu được nữa, đầu óc đã lâm vào một mảnh mê mang. Lúc này Cung Bằng Phong dước thân Âu Dương Quốc Vĩ đã bị làm đến phải ngất đi.

    Như vậy, nửa canh giờ trôi qua, chân khí ‘Âm dương kỳ công’ trong cơ thể Cung Bằng Phong đã hoàn toàn bị Âu Dương Quốc Vĩ hút hết. Âu Dương Quốc Vĩ cũng không còn nhịn được nữa, cuối cùng, hét một tiếng, đẩy Cung Bằng Phong ra ngoài, rồi ngất đi.

    Bên trong phòng hiện ra một cảnh quái dị, yên lặng đến nổi nhịp tim đập cũng có thể nghe được. Hai nam một nữ đều nằm ngổn ngang trên đất không nhúc nhích. Hai nam nhân toàn thân đều không mặc gì, người loã thể, người khác không khỏi liên tưởng đến việc kia.

    Từ từ, Tằng Mỹ Mỹ trước hết tỉnh lại, nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng nhớ ra phương pháp tu luyện ‘âm dương kỳ công’. Mà Âu Dương Quốc Vĩ đã bị trúng xuân dược kỳ lạ của Cung Bằng Phong, tâm lý tựa hồ nghĩ đến việc gì, mặt chỉ thoáng ửng đỏ như mắc cỡ muốn chết. Nàng cho dù tối qua loả thân cùng Âu Dương Quốc Vĩ cực độ thoả mãn, nhưng cũng không dám nhìn Âu Dương Quốc Vĩ loã thể. Bây giờ chợt thất trước mắt là hai nam nhân loả thể, sao lại không kinh hoảng, phương tâm kinh hoàng.

    Lập tức, Tằng Mỹ Mỹ đè nén nội tâm bất an, trêm mặt đỏ bừng cùng sự bất an đi tới bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ, vừa khó vừa đẩy thân thể, kêu lên: “Vĩ ca, Vĩ ca, ngươi ra sao rồi, ngươi tỉnh lại đi.”

    Trả lời nàng chỉ là một mảng yên lặng.

    Tằng Mỹ Mỹ đoán có lẽ hai người bọn họ ngất đi sau khi đánh nhau khiến lưỡng bại câu thương. Nhưng Cung Bằng Phong rõ ràng chính mình toàn lực một chịu điểm thuỷ huyệt, sao có thể như vậy? Tằng Mỹ Mỹ đưa mắt nhìn chung quanh, nhát thời không có chủ ý.

    Nơi này là Thiều Châu phân đàn của Châu Giang bang, còn có rất nhiều cao thủ của Châu Giang bang ở đây, vạn nhất bọn chúng biết bang chủ xảy cuyện mà xông vào thì thảm rồi. Về điểm này, Tằng Mỹ Mỹ cũng không suy nghĩ nhiều, dìu đỡ Âu Dương Quốc Vĩ đi ra ngoài. Có lẽ những cao thủ trong Châu Giang bang biết bang chủ bọn họ đang luyện tuyệt thế kỳ công, đều đã đi ngủ, tự nhiên không có ai ngăn chặn.

    Ra khỏi Phong Độ viện, Tằng Mỹ Mỹ đỡ Âu Dương Quốc Vĩ loã thể đi dọc theo bờ sông cắm đầu mà chạy như điên. May mắn bây giờ là đêm khuya, trên đường cũng không còn ai, nếu là ban ngày, một tuyệt thế mỹ nhân dỡ một nam nhân loã thể chạy như điên, như thế còn không phải là doạ chết người ta ư.

    Bất tri bất giác, đã tới được dưới Mạo Tử phong ngoài thành cửa bắc. Đây là một tiểu sơn phong không lớn, bởi vì sơn phong nhìn như cái nón lớn, nên mới có tên như thế.

    Tằng Mỹ Mỹ đột nhiên nhớ ra trên núi có một huyệt động, rất bí mật, chính là dân bản xứ, trừ mấy vị lão liệp hộ ra, cũng không biết sự tồn tại của huyệt động này. Bình thường lại người càng không có đến đó. Trong động, đông ấm hạ mát, sạch sẽ mà cũng không ẩm ướt, trước kia vì gấp rút lên đừng sợ trễ, cũng từng dừng chân ở đây. Tâm lý nàng không do dư, liền trực chỉ sơn động chạy đi.

    Tằng Mỹ Mỹ cẩn thận đặt Âu Dương Quốc Vĩ xuống, xoay người muốn tìm một chút cây khô, để thắp sáng.

    Lúc này, dược hiệu của xuân dược mà Âu Dương Quốc Vĩ trúng đã hết. Tâm trí cũng từ từ hồi tỉnh. Nhưng cổ âm công chân khí trong ‘âm dương kỳ công’ cũng vẫn không có ổn định trong thân thể mình. Toàn thân rất khó chịu, không khỏi khoanh chân ngồi xuống, từ từ tiến hành điều tức. Tằng Mỹ Mỹ trở về vừa thấy, ái lang đang khoanh chân bàn toạ, phỏng chừng muốn điều tức chữa thương, cũng không lên tiếng, chỉ si ngốc nhìn khuôn mặt phong thần như ngọc của Âu Dương Quốc Vĩ, rồi lộ ra tâm sự của thiếu nữ…

    Âu Dương Quốc Vĩ vận chân khí ba vòng, trên trán có chút mồ hôi. Thật vất vả mới trấn áp âm công chân khí, nhưng bởi vì mới vừa Cung Bằng Phong giao hợp, ảnh hưởng của dương công ‘âm dương kỳ công’ lại không có gì chế trị. Âm công chân khí tuy nói đã trấn áp được, nhưng một cổ dục vọng lại bành trướng. Hắn cố gắng vận công khống chế, đều không có kết quả. Lúc này Âu Dương Quốc Vĩ đang không ngừng đối kháng với dâm độc trong cơ thể, khiến hắn thập phần khó chịu. Càng làm khó chịu hơn chính là, bằng cảm giác, hắn biết Tằng Mỹ Mỹ đã quay lại. Cổ hơi thở đặc biệt của Mỹ Mỹ, giờ khắc này trở nên cực kỳ rõ ràng.

    Tằng Mỹ Mỹ nhìn Âu Dương Quốc Vĩ đầu đầy mồ hôi, hơi thở dồn dập, sắc mặt lúc trắng, lúc đỏ, biến ảo vô lường. Nàng biết thân thể hắn rất nhanh sẽ đến cực hạn, cũng đoán ra trong đầu hắn lúc này đang muốn cái gì, cả khuôn mặt liền một màu đỏ, thân thể khẽ run, trong mắt toát ra vài phần tâm tình, không nhịn được đưa tay lên sờ mặt hắn, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho hắn. Nhưng hành động này không ngờ lại là một cái mồi hoả. Âu Dương Quốc Vĩ lần nữa không thể nhịn được, phản thân áp Mỹ Mỹ xuống dưới, không hề thương tiếc cởi y phụ của Mỹ MỸ, rồi ra sức xông vào. Chỉ trong chốc lát, cả người đều hãm vùi trong tình dục điên cuồng.

    Tằng Mỹ Mỹ vì giải dâm độc mãnh liệt trong người hắn, cắn răng cắn lợi nhẫn nhịn sự thôi tàn bạo phong của Âu Dương Quốc Vĩ, cố ý đem tình dục chi hoa trong người hắn đưa lên đỉnh điểm. Như vậy mới dễ dàng một lần giải hết dâm độc hắn đã trúng. Nếu không sau này hắn sẽ lưu di chứng.

    Chưa phát giác ra đã đến ngọ, phong vũ cũng đã tạnh. Âu Dương Quốc Vĩ ra sức trên người Mỹ Mỹ mấy canh giờ liền. Mỹ Mỹ cũng ngất đi mất lần, vì ái lang, nàng bất oán bất hối chịu đựng. Dâm độc trong cơ thể Âu Dương Quốc Vĩ theo tình dục phát tiết, từ từ bài xuất ra ngoài, chánh thức bước vào trong khôi phục. Âu Dương Quốc Vĩ hơi thở yếu ớt, rời khỏi thân người Mỹ Mỹ, nằm lên đất, từ từ điều hoà hô hấp. Hắn dụng ánh mắt áy náy nhìn Mỹ Mỹ bên cạnh.

    Hiện tại chỉ là một khoảng thời gian yên lặng.

    “Vĩ ca, đừng như vậy, là ta tự nguyện giúp ngươi giải độc.” Mỹ Mỹ ôm Âu Dương Quốc Vĩ, ôn nhu nói.

    Đột nhiên, Âu Dương Quốc Vĩ bật dậy, “Cung Bằng Phong đâu?”


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  2. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 1 - Sơ thiệp giang hồ
    Chương 12: Cừu nhân mất tích


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Từ trong tình dục cuồng triều tỉnh lại, Âu Dương Quốc Vĩ trước tiên nghĩ đến cừu nhân Cung Bằng Phong, có thể đã sát hại phụ mẫu.

    Âu Dương Quốc Vĩ lúc này tựa như người mới thua bài rất nhiều, mắt đã đỏ lên nhìn Tằng Mỹ Mỹ. Mỹ Mỹ nhìn thấy sát khí trong mắt của hắn, cũng bị khí thế của hắn doạ đến sợ hãi, ngây người một hồi, rồi mới thì thào: “Y… Y chắc còn ở Phong Độ viện!”

    “Cái gì? Vậy… chúng ta bây giờ đang ở đâu?” Âu Dương Quốc Vĩ ngẩn ra.

    Lúc này Âu Dương Quốc Vĩ trừ anh khí như trước bừng bừng xuất ra, còn có một loại khí chất khiến nữ nhân hơi khuynh đảo. Chỉ là dưới tình hình hiện giờ, Mỹ Mỹ cũng không quá để ý mà thôi. Nhưng nam nhân trước mắt, người mình phó thác chung thân đại sự, trong cơn phẫn nộ, cũng tản ra một lực lượng hấp dẫn khiến mình không cách nào chống đở được, làm cho mình say mê rất sâu. Trong trầm mê đột nhiên nhớ đến nam nhân này lúc trên thân thể của mình biểu hiện sự mạnh mẽ, Tằng Mỹ Mỹ trên mặt như nóng rần lên. Nếu sau này đều cũng như thế này, chính mình làm sao chịu nỗi đây. Trừ phi, trừ phi, còn có thêm mấy vị tỷ muội nữa… Nghĩ tới đây, Tằng Mỹ Mỹ mặt càng đỏ hơn, đầu cũng không dám ngước lên nhìn Âu Dương Quốc Vĩ. Ài, nữ nhân đều là như vậy. Ở tình hình này, lại còn có thể nghĩ đến chuyện đó. Thật sự khó hiểu. Đây cũng là điểm bất đồng giữa nam nhân và nữ nhân.

    “Mỹ Mỹ, nàng sao vậy, nàng đừng gấp, từ từ kể cho ta nghe.” Thấy Mỹ Mỹ như vậy, Âu Dương Quốc Vĩ tưởng hành vi vừa rồi đã doạ Mỹ Mỹ, không khỏi cường ngạnh áp chế lại, ôn nhu nói.

    Mỹ Mỹ nhìn thấy ái lang trở thành như vậy, mà còn có thể dùng ôn từ để hỏi, trong lòng tự nhiên dâng lên một cổ ấm áp, phương tâm ngọt ngào. Vì vậy, từng chi tiết kể từ khi hắn trúng xuân dược, đơn giản kể lại cho hắn một lần. Đương nhiên về đại chiến của hắn và Cung Bằng Phong thì không kể ra. Nàng không muốn xát muối lên vết thương của ái lang.

    Kỳ thật, bọn họ lúc ấy cũng không biết, sau khi Âu Dương Quốc Vĩ hấp thu xông chân chí ‘Âm dương kỳ công’ của Cung Bằng Phong, dương công bị ‘xích dương thần công’ hùng hậu áp chế không để lộ ra, nhưng còn âm công bị hấp thu thì không cách nào áp chế được, tại thân thể trong vô hình tản ra một loại hơi thở. Loại hơi thể này tự nhiên hình thành một lực hấp dẫn trí mạng đối với nữ tính, nhất là ánh mắt kia còn có tia cuồng dã. Khiến cho nữ nhân tiếp xúc với hắn tâm bị diêu động, băng tuyết tan ra, tự nhiên bị hơi thở trên người mê trụ, rồi bị đánh ngã.

    Mỹ Mỹ hiện giờ cũng chính là bị hơi thở của Âu Dương Quốc Vĩ hấp dẫn. Không còn giữ được phong phạp nữ hiệp anh tư hào sảng trước đó, hoàn toàn đã biến thành tiểu nữ nhân bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ. “Chung ta cưỡi ngựa đến Phong Độ viện, mau.” Âu Dương Quốc Vĩ lôi kéo Mỹ Mỹ định lập tức xông ra ngoài.

    “Chàng với bộ dáng như vậy mà còn đòi đi ư?” Mỹ Mỹ kiều sân nói. Hai con mắt lướt qua thân thể Âu Dương Quốc Vĩ, một trận ửng đỏ.

    “À, nàng mau đi tìm hai bộ y phục trở về. Chúng ta lập tức đi!” Âu Dương Quốc Vĩ vừa nhìn mình, thì mặt cũng không khỏi đỏ lên.

    “Được, chàng đợi một hồi.” Mỹ Mỹ xoay người ra ngoài, nghĩ đến ái lang thân thể loã thể kia, trên mặt không khỏi hiện lên sự hạnh phúc si mê. Rất nhanh, Mỹ Mỹ mang hai bộ y phục của thợ săn quay về. Y phục trên người của Mỹ Mỹ cũng bị Âu Dương Quốc Vĩ làm cho không còn chỉnh tề. Hai người mặc y phục vào, rồi ra khỏi huyệt động.

    Âu Dương Quốc Vĩ nhẹ nhành đỡ Mỹ Mỹ rời khỏi Mạo Tử phong chạy thật nhanh về Phong Độ viện. Mỹ Mỹ đã cùng Âu Dương Quốc Vĩ mấy canh giờ liền, bây giờ bước đi còn chưa thuận tiện.

    Đi tới Phong Độ viện, tư nhiêu không giống như bình thường có người ra ngăn cẳn. Trong đại đường cả thây người, bóng quỷ cũng không thấy. Hai người trực tiếp chạy thẳng vào hậu hoa viên, thì thấy một nhóm cao thủ của Châu Giang bang đang hỗn loạn. Bang chủ không thấy đâu, tuyệt thế mỹ nhân bị bang chủ bắt về biến mất, thanh niên cao thủ bị bang chủ dụ đến cũng không gặp.

    Chính lúc này, thì thấy được bọn họ hai người tiến vào. Lấy thân phận tổng hộ pháp Châu Giang bang, ‘Hắc vô thường’ Qua Đại Hoàng cầm đầu một nhóm cao thủ trong bang xong tới. Âu Dương Quốc Vĩ nghiêm mặt, liếc qua một vòng, chỉ thấy chánh đàn chủ phân đàn Thiều Châu ‘Lãnh diện vô tình’ Phong Vi Thiếu cùng phó đàn chủ ‘La phù đâu đà’ Hồng Đại Soả dưới sự chỉ huy của Qua Đại Hoàng dẫn theo bang chúng và các cao thủ ở Thiều Châu Phân đàn vây quanh hai người Âu Dương Quốc Vĩ. Mỗi người trong tay đều cầm binh khí, âm thầm vận chân khí, chỉ cần Qua Đại Hoàng ra lệnh một tiếng, sẽ phát một kích trí mạnh đối với Âu Dương Quốc Vĩ hai người. Kỳ quái chính là bên trong lại không thấy lão quản gia Thần Binh.

    Âu Dương Quốc Vĩ đối với tình huống này không tỏ vẻ gì, tựa hồ không để ý gì, âm thanh lạnh lùng nói: “Oan có đầu, nợ có chủ, bổn thiếu gia muốn tìm bang chủ các ngươi. Nếu các ngươi còn muốn ngày mai vẫn thấy thái dương, tốt nhất là đừng cản dường bổn thiếu gia. Bằng không, các người một người cũng đừng hòng sống sót!” Vừa nói vừa vận chân khí ‘Xích Dương thần công’ lên tám phần, trên người phát ra sát khí khiến tất cả mọi người rùn mình. Tất cả không khỏi sửng sờ đứng yên một chỗ.

    Thật ra Âu Dương Quốc Vĩ nổi sát tâm là vì mắt thấy đại sắp báo, nhưng đột nhiên phát sinh dị biến, trong lòng đã cực kỳ khó chịu. Vừa lúc mấy tên bang chúng này chẳng biết tốt xấu, lại nghĩ thủ hạ của Cung Bằng Phong cũng chẳng là thứ tốt lành gì. Hắn quyết định dứt khoát giải quyết luôn.

    Qua Đại Hoàng biết, hôm nay không chiếm được cơ hội thoát khỏi, toàn lực liều mạng có lẽ còn có đường sống. Nghĩ vậy, gã hô to: “Các huynh đệ, lên, báo thú cho bang chủ của chúng ta!”

    “Chờ một chút, ngươi vừa nói cái gì, bang chủ các ngươi đã chết rồi ư?” Chợt nghe được câu cuối, Âu Dương Quốc Vĩ hống một tiếng. Đang định hành động mà bị tiếng hống khí của Âu Dương Quốc Vĩ, mọi người không khỏi dừng lại.

    Hồng Đại Soả giọng căm hận: “Bang chủ chúng ta bị ngươi mang đi đến bây giờ còn chưa trở về. Ngươi đừng giả mù sa mưa nữa. Các huynh đệ, lên, phế hắn, vì bang chủ báo thù!” Âu Dương Quốc Vĩ không nói thêm, dùng Đồ Long bảo kiếm ra một chiêu ‘Phiên giang đảo hải’ kèm theo chân khí mạnh mẻ ‘Xích Dương thần công’. Chỉ thấy phong vân biến sắc, cát đá bay mù mịt, ‘oanh long’ một tiếng, còn lại là một mảnh tử tịch.

    Toàn bộ cao thủ Châu Giang bang bị một chiêu kiếm khí sắc bén giết chết. Có mấy người lúc chết mắt cũng không nhắm, tràn ngập kinh hãi, tựa hồ đến chết cũng không dám tin trên đời lại có võ công mạnh mẻ như thế. Bị chết thảm nhất là tổng hộ pháp Châu Giang bang Qua Đại Hoàng, bị kiếm khí chém từ đầu đến chân thành hai mảnh, ngũ tạng lục phủ cùng mát văng tứ tung.

    “Vĩ ca, ngươi làm sao vậy?” Mỹ Mỹ nhìn thấy Âu Dương Quốc Vĩ ngây ngốc, không khỏi lo lắng hỏi.

    ‘Cung Bằng Phong đã được người khác cứu đi. Ta thù lớn chưa trả được. Lão ba lão mụ, hài nhi bất hiếu’ Âu Dương Quốc Vĩ đột nhiên quỳ xuống, đúng nha, đây là cơ hội tốt, mà lần này để Cung Bằng Phong thoát được, sau này biết tìm y ở đâu đây? Đều là do mình, tại sao lại không cẩn thận trúng phải xuân dượt đáng chết kia. Âu Dương Quốc Vĩ rất tự trách, nước mắt không tiếng động chảy xuống khuôn mặt. Ai nói nam nhân chảy máu không chảy nước mắt vậy?

    Mỹ Mỹ ngồi xuống, ôm Âu Dương Quốc Vĩ, cũng không nói cái gì, chỉ là yên lặng cùng hắn rơi lệ.

    “Công tử…” Chẳng biết khi nào, lão quản gia đã đứng ở bên cạnh.

    Âu Dương Quốc Vĩ tỉnh lại, hỏi: “Sao, là ngươi? Trước đó ngươi đã ở đâu?” Đúng rồi, từ ngày hôm qua đến bây giờ mới xuất hiện, ngay cả ước hẹn hôm qua cũng không tới. Âu Dương Quốc Vĩ trong lòng nghi hoặc không ít, cũng chỉ không có thời gian để suy nghĩ.

    “Công tử, ta…” Lão quản gia chi tiết kể lại.

    Nguyên lai, ngày hôm qua Cung Bằng Phong phát hiện Thần Binh có thần sắc không đúng, tâm sự rất nhiều, lại nhìn không ra được cái gì. Nghĩ đến gã ở bên cạnh mình trung tâm cảnh cảnh đã hơn mười năm, nhưng lại sợ gã ảnh hưởng đến đại sự luyện công, liền đem giam gã lại, chuẩn bị sao khi thành công thì sẽ thẩm tra. Ai biết là không có cơ hội nữa. Vừa rồi sau khi Âu Dương Quốc Vĩ giết hết đám cao thủ của Châu Giang bang ở Thiều Châu phân đàn, một vị huynh đệ bình thường quan hệ không tồi lắm đã thả gã ra. Việc mất tích của Cung Bằng Phong gã biết được từ vị huynh đệ đó. Lúc đầu còn tưởng rằng Âu Dương Quốc Vĩ mang y đi, ai mà biết không phải. Gã liền nhanh chóng chạy tới. Gã sớm đã quyết định, sau này đi theo Âu Dương Quốc Vĩ, mặc kệ phát sinh chuyện gì. Trong lòng gã, đã coi Âu Dương Quốc Vĩ là tân chủ nhân của mình. Cho nên ngày hôm qua đã đem cách xưng hô từ ‘Âu Dương thiếu hiệp’ đổi thành ‘công tử’

    Nghe Thần Binh kể lại, Âu Dương Quốc Vĩ yên lặng không nói. Nhưng mà hắn tin tưởng Thần Binh không lừa hắn, chỉ là đang suy nghĩ có nên mang gã theo không nữa.

    “Công tử, ngươi dẫn ta đi theo đi. Võ công của ta tuy nói không thể so với công tử, nhưng muốn tự bảo vệ thì không có vấn đề gì. Để ta đi theo chiếu cố công tử người và phu nhân đi. Nếu người muối đi tổng đàn Châu Giang bang ở Tuệ thành, nơi đó ta rất rành, có thể có ích cho công tử đó.” Lão quản gia gấp gáp, sơ Âu Dương Quốc Vĩ không chịu thu lưu mình cũng không biết như thế nào nói ra lời này.

    Tằng Mỹ Mỹ nghe lão quản gia gọi nàng là phu nhân, trong lòng như mới uống mật, ngọt ngào đến nỗi phải thẹn thùng, liếc nhìn Âu Dương Quốc Vĩ một cái. Thấy người trong lòng bộ dáng vài phần thẹn thù đáng yêu, Âu Dương Quốc Vĩ trong trầm tư, vẫn không khỏi dâng lên vài phần thương yên, một trận xuân tâm nhộn nhạo.

    ‘Đúng rồi, sao mình không nghĩ đến Cung Bằng Phong có thể chạy về tổng đàn Châu Giang bang cơ chứ?’ Lập tức có chủ ý.

    Một tiếng thét to, rồi nói: “Được, chúng ta ngày mai lên đi đến tổng đàn Châu Giang bang ở Tuệ thành, phá hang ổ của y. Cho dù Cung Bằng Phong chạy đến chân trời góc biển, ta cũng phải tìm cho được y, vì báo thù cho phụ mẫu. ha ha ha…”

    Trong tiếng cười, Âu Dương Quốc Vĩ đã khôi phục sự tư tin và cuồng vọng.
    Lão quản gia biết mình có thể lưu lại, cao hứng không thôi, nhình Âu Dương Quốc Vĩ khuôn mặt anh tuấn tràn ngập tự tin, trong lòng không khỏi khâm phục …


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  3. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 1: Hồng y thiếu nữ


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Buổi trưa vừa qua, tại trên đường từ Thiền Châu đi Tuệ hành. Trên đường người đi đường thưa thớt cũng chỉ không tới mấy người.

    Âu Dương Quốc Vĩ và Tằng Mỹ Mỹ cùng lão quản gia Thần Binh từ từ đi, bọn họ cũng không cần thi triển khinh công, bởi vì dù sao nơi này cũng nơi hoang vu, nếu mà thi triển ra thì cũng quá kinh thế hãi tục rồi. Cung Bằng Phong khả năng còn ở tổng đàn không cao, y hiện tại nội lực hoàn toàn biến mất, cho dù không chết cũng tìm một địa phương ẩn trốn để có thể điều dưỡng hồi phục nội lực, chứ không lẽ chờ Âu Dương Quốc Vĩ đến lấy mạng già của y?

    Bọn họ biết rõ Cung Bằng Phong không có ở tổng đàn Châu Giang bang từ trước rồi. Chính là họ muốn nhìn xem y có lưu lại dấu vết gì không, để từ đó có thể tính từng bước. Hơn nữa Âu Dương Quốc Vĩ nghe lão quản gia nói bản chất đại đa số bang chúng của Châu Giang bang không có biến chất hoàn toàn, bang chủ làm những chuyện như vậy bọn họ cũng không biết. Âu Dương Quốc Vĩ cũng bởi vậy nổi lên ý niệm thu dụng bang chúng, dù sao Châu Giang bang đúng là Tuệ thành đại bang phái, nếu có thể cho mình sử dụng thì ngày sau muốn tra tìm hạ lạc của Cung Bằng Phong có thêm một cánh tay giúp lực.

    Ba người cười nói từ từ chậm rãi đi tới. Lão quản gia đều đem tất cả bang phái và võ lâm cao thủ ở Tuệ thành tường tận giới thiệu cho Âu Dương Quốc Vĩ.

    Trải qua nhiều ngày tiếp xúc, lão quản gia cùng Âu Dương Quốc Vĩ và Tằng Mỹ Mỹ ở chung ngày càng tốt, mà theo đó Thần Binh đối với Âu Dương Quốc Vĩ ngày càng hiểu rõ, lòng kính nể cũng càng lớn. Âu Dương Quốc Vĩ và Tằng Mỹ Mỹ có lão quản gia cũng đỡ bận rộn hơn, những việc bình thường như ăn cơm, tìm quán trọ cũng không cần lo lắng nữa. Thần Binh nguyên lai là lão quản gia của Châu Giang bang, cùng Cung Bằng Phong xuất môn ra ngoài là chuyện thường như cơm bữa, này đối với ông là rất quen thuộc. Bất giác Thần Binh cũng thành quản gia Âu Dương Quốc Vĩ và Tằng Mỹ Mỹ, chúng ta vẫn xưng ông là lão quản gia nghen.

    Đi tới, đi ngang qua một mảnh cây cối, đột nhiên từ sau lưng vang lên tiếng la của một người: “Uy! Các người đứng lại.”

    Thanh âm trong trẻo, âm điệu rất động lòng người.

    Bon họ ba người ngẩn người, là ai vậy? Là gọi chính mình sao? Không khỏi dừng chân lại.

    Theo một làn gió thơm phác vào mũi, một thân ảnh hồ điệp đi tới, đúng là một nữ tử thiên kiều bá mị. Xem bộ dáng nàng bất quá không tới mười tám mười chín tuổi, một thân xiêm y màu lửa đỏ, gò má ửng đỏ. Tóc dài tùy ý phiêu dật, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo cùng đôi mắt to, kiều mị nhưng bên trong mang chút tinh nghịch, biểu thái thích chọc ghẹo người khác.

    “Các ngươi có chuyện gì xảy ra vậy, kêu cả nửa ngày rồi mới chịu dừng lại.” A a tự nhiên tới hỏi tội.

    “Ờ, phải không? Xin lỗi chúng ta không nghe thấy.” Âu Dương Quốc Vĩ tự mình không biết từ sau khi hấp thu từ Cung Bằng Phong âm dương chân khí của âm dương tà công thì sau đó đối với nữ tử đặc biệt ôn nhu mà lại kiên nhẫn.

    “Hừ, thật biết gạt người, ngươi không nghe thấy thì không biết dùng mắt nhìn nha?” Hồng y thiếu nữ thân thể mềm mại uốn éo như con rắn nhỏ, đẹp mắt cực kỳ.

    “A a, chúng ta vội đi Tuệ thành không để ý, xin lỗi.” Nói xong xoay người muốn đi. Mặc dù nói nữ nhân là tốt, nhưng dù sao nữ nhân này lại xuất hiện cũng quá đột ngột nha, nàng cái gì lai lịch đều không rõ, Âu Dương Quốc Vĩ không muốn cùng nàng dây dưa.

    “Vậy à? Thật tốt quá, ta cũng muốn về Tuệ thành, chúng ta chung đường rồi, tốt quá.” Nói xong, đôi mắt lại nhìn Tằng Mỹ Mỹ vòng vo.

    “Nga, đúng không? Chúng ta cũng không quen biết, đồng hành dường như không tốt lắm?” Âu Dương Quốc Vĩ vẫn còn muốn cự tuyệt.

    “Tại sao? Chẳng lẻ nói là ta không xứng với ngươi à?” Câu nói cũng quá thẳng thắn đi, mặt hồng y thiếu nữ đỏ lên, lời vừa ra khỏi miệng thì nghĩ lại nhất tưởng xấu hổ đến phương tâm phải loạn, mặt càng đỏ hơn, xoay sang chỗ khác cũng không dám nhìn lại Âu Dương Quốc Vĩ một cái nữa.

    Âu Dương Quốc Vĩ vô tình nghe nàng nói như vậy cũng ngẩn cả người. Trong lòng không khỏi nổi lên tia rung động.
    Xoay mặt lại nhìn Tằng Mỹ Mỹ thì nàng cũng không thèm để ý tới hắn. Tại huyệt động ở ngọn Mạo Tử, Âu Dương Quốc Vĩ cấp cho nàng mấy lần phải ngất đi, nàng cũng không dám quên. Tuy nói hai ngày qua hắn đều thực ôn nhu, nhưng là có thể nhìn ra hắn cũng không có tận hứng, tự mình có tâm muốn thỏa mãn hắn. Nhưng nhớ tới ngọn Mạo Tử thì trong lòng vẫn còn sợ hãi. Bởi vậy tâm lí trong lòng cố ý cho hắn tìm thêm mấy người tỷ muội cùng nhau thị hầu hắn. Bây giờ gặp được vị hồng y thiếu nữ thiên kiều bá mị thì cảm thấy cũng rất thích, lập tức mỉm cười có tâm ý với Âu Dương Quốc Vĩ nhưng không mở miệng.

    Âu Dương Quốc Vĩ nhìn Mỹ Mỹ cười như vậy cảm giác rất lạ, trong lòng càng xấu hổ, nói: “Này, này tại hạ cũng không có ý này.”

    Lão quản gia đột nhiên nhớ ra, hồng y thiếu nữ mặc xiêm y hỏa hồng chẳng lẻ đó là người hai năm trước ở Tuệ thành nổi danh hàng đầu “Võ lâm ngọc nữ” Lưu Phỉ Phỉ? Nghe nói nàng là đồ đệ đắc ý của “Đỉnh hồ tiên cô” Dương Tổ Nhi, một thân võ học toàn bộ được “Đỉnh hồ tiên cô” chân truyền, bởi vì nhân bộ dạng thanh thuần đáng yêu, xuất đạo hai năm đến đã đem tiểu nam sinh trong chốn võ lâm khiến cho thần hồn điên đảo. Mà nàng chỉ cũng không dùng để bán, tuyên bố muốn thủ thân như ngọc, còn nói không đến ba mươi tuổi không lấy chồng đây. Dẫn ra rất nhiều tin đồn trong võ lâm, có người nói nàng là được một bang chủ hay chưởng môn bao dưỡng, lại có người nói nàng tại hải ngoại đã có ý trung nhân rồi. Đủ loại tin đồn bất đồng nổi lên khắp nơi. Nhưng người phát xuất tin đồn đều bị giết không rõ vì sao, sau đó, Lưu Phỉ Phỉ lại đi ra bắc bỏ tin đồn. Ài, tóm lại, người này không phải một người dễ đối phó.

    Suy nghĩ việc này, lão quản gia mở miệng nói:” Cô nương, chẳng lẻ là đại danh đỉnh đỉnh “Võ lâm ngọc nữ” Lưu Phỉ Phỉ sao?”

    ”Lão quản gia, ta là “Võ lâm ngọc nữ” Lưu Phỉ Phỉ không sai, nhưng đỉnh đỉnh đại danh nên dụng tại công tử các người “Thiểm điệm truy hồn kiếm” Âu Dương Quốc Vĩ là thích hợp nhất.” Lưu Phỉ Phỉ ngọt ngào cười nói. Nụ cười này làm cho trong lòng Âu Dương Quốc Vĩ run lên, trong ánh mắt toát ra một cổ khí tức tà dị mê người rất tự nhiên tản về phía “Võ lâm ngọc nữ” Lưu Phỉ Phỉ ra. Lưu Phỉ Phỉ cũng cảm nhận cổ khí tức này đối với mình có lực hấp dẫn, từ từ lâm vào ý loạn tình mê.

    Lão quản gia nghe nàng nói như vậy thì biết nàng là có ý đồ mà đến, ngay cả thân phận mấy người mình đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Nghĩ thầm rằng, nàng thật có ý đồ bất chính gì đây, với võ công của công tử cũng tuyệt đối không đảm bảo có việc gì, liền nói: Công tử, người xem”

    “Được rồi, nếu chúng ta hữu duyên như vậy thì cùng đi thôi.” Lão quản gia nói vừa rồi là muốn Âu Dương Quốc Vĩ và Lưu Phỉ Phỉ xích lại với nhau. Âu Dương Quốc Vĩ có chút bất đắc dĩ nói.

    “Tốt quá, chúng ta cùng đi lạc. Lạc, lạc, lạc.” Lưu Phỉ Phỉ phương tâm mừng thầm vui vẻ cười nói, như một đám khói chạy vọt lên phía trước

    Quả thật, Lưu Phỉ Phỉ là chuẩn bị mà đến, nàng nghe được người trong giang hồ nói rằng võ công của “Thiểm điệm truy hồn kiếm” Âu Dương Quốc Vĩ xuất thần nhập hóa, còn có người nói bộ dạng tiêu sái anh tuấn như thế nào, bất quá Phan An tái thế cũng như vậy thôi. Nàng không khỏi nổi lên lòng tò mò, cũng mơ hồ động lên cái phương tâm ẩn sâu trong lòng không kia mà không thể để người ngoài biết. Kỳ thật Lưu Phỉ Phỉ cũng là người dám yêu dám hận, chỉ cần tự mình thích, chuyện gì cũng dám làm. Cho dù mình yêu thương người đó trong khi hắn lại có nữn nhân khác, nàng cũng không cần. Nàng cũng sẽ không tranh cái gì đại lão bà, tiểu lão bà gì gì đó. Điều kiện tiên quyết là nam nhân này phải thương yêu nàng, trong lòng có nàng. Bởi vậy, khi nàng nghe nói tin tức Âu Dương Quốc Vĩ tại Thiền Châu thì đặc biệt từ Tuệ thành chạy tới, ai ngờ chậm một bước, đảng sau khi nàng tới Thiền Châu rồi thì Âu Dương Quốc Vĩ đã lên đường đi Tuệ thành rồi. Nàng lại đuổi theo cho tới giờ. Dọc đường đều nghe về Âu Dương Quốc Vĩ phong độ như thế nào, đại chiến bang chủ Châu Giang bang Cung Bằng Phong, vừa lại như thế nào một kích đánh gục hết đám cao thủ ở Thiền Châu phân đàn của Châu Giang bang. Nhưng nghe mỗi người mỗi vẽ bất đồng không giống, khiến nàng muốn gặp Âu Dương Quốc Vĩ, tâm tình ngày càng cấp bách.

    Bắt gặp Âu Dương Quốc Vĩ thì vừa nhìn hắn thật là vóc người cao lớn, chính là mặt ngọc môi đỏ, răng trắng mắt to, ánh khí bức người, giống như ngọc thụ lâm phong, giống như bạch mã hoàng tử trong mộng của mình, cả phương tâm bị hắn mê trụ rất sau. Nhìn nữ hài tử bên cạnh hắn cũng là phong tình vạn chủng, da dẻ mịn màng, oánh ánh trắng tuyết, vóc người uyển chuyển thon dài, nhũ phong cao vút. Biết người này chính là Tằng Mỹ Mỹ. Nhưng nàng đối với chính mình rất tự tin sẽ ở Âu Dương Quốc Vĩ trong lòng chiếm được một vị trí thuộc về mình.
    Đây là lời chân thật của 'Võ lâm ngọc nữ' Lưu Phỉ Phỉ, mặt ngoài nói chuyện ồn ào.

    Hiện tại, mục đích đầu tiên tiếp cận Âu Dương Quốc Vĩ đã đạt được, nàng rất vui vẻ, vừa đi phía trước vừa nhảy, trong lòng trở lại nghi vấn cổ hơi thở tà dị mê người kia như thế nào lại đối với chính mình hấp dẫn như vậy. Càng nghĩ đến, sắc mặt nàng so với quần áo càng đỏ thêm. Thiếu nữ đang yêu là như thế, chính là thích theo đuổi lãng mạn và kích thích, tựa hồ như không tính nói chuyện yêu đương. A a.

    “A có người chết.” Đi tới, đột nhiên ở phía trước Lưu Phỉ Phỉ la hoảng lên, chạy đến bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ lôi kéo cánh tay hắn không ngừng kêu. Nữ nhân vẫn là nữ nhân, lúc không có chỗ dựa thì tự mình một người không sợ trời sợ đất, một khi có chỗ dựa, trời sanh đối với nam nhân có sự ỷ lại liền hiển lộ ra hoàn toàn không bỏ sót chỗ nào.

    Chỉ thấy cây cối ven đường nằm một lão nhân trang phục đen, bên cạnh còn có cây đại đao bỏ lại. Thân hình trước khi chết đầy máu, đang hấp hối. Thấy bọn họ vài người, giãy dụa muốn đứng lên, dường như có lời muốn nói ra.


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  4. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 2: Hoàng tước tại hậu.


    Dịch: Vọng Tưởng
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Âu Dương Quốc Vĩ vừa thấy tình huống của lão nhân, lập tức phóng tới bên cạnh ông, một tay đỡ ông dậy, một tay đặt lên lưng của ông ta. Một cổ chân khí mạnh mẽ đưa vào trong cơ thể của lão nhân. Lão nhân khuôn mặt khôi phục, đã hồng lên rất nhiều, hai mắt từ từ mở ra, cảm kích nhìn Âu Dương Quốc Vĩ, yếu ớt nói: "Mau, Phi Hổ bang đang giết người cướp của."

    "Ngươi nói là Phi Hổ Bang ư? Vậy ở đâu?" Âu Dương Quốc Vĩ vội hỏi.

    Lão nhân cố hết sức đưa tay lên chỉ, "Tại cánh rừng bên kia!" Thanh âm càng lúc càng nhỏ, đầu rục xuống, đoạn khí.

    Ban ngay ban mặt, dám cản đường giết người cướp của, thật quá càn rỡ. Có lẽ cũng chỉ có người của Phi Hổ bang mới dám làm.

    Âu Dương Quốc Vĩ trước đó đã từ lão quản gia biết, Phi Hổ bang là một bang phái không chuyện ác nào không làm, từ đổ phường đến kỹ viện, bang nhân đều quản, thủ đoạn tàn nhẫn, bình thường còn hoành hành trong hương, thu các loại phí dụng ( theo người địa phương, đó là bảo vệ phí), khiến thần ghét quỷ ám, dân bản xứ hận mà không dám lên tiếng. Từng có mấy võ lâm nhân thủ đến trước cửa thay mặt dân chúng lấy lại công đạo. Nhưng bởi vì bang chủ Phi Hổ bang, 'Phi thiên ngô công' Chư Cát Bất Vi võ công cao cường, một thanh đầu hổ đại đao xuất thần nhập hoá, còn có võ công của cao thủ trong bang không tầm thường, mấy người kia không chết cũng bị phế. Về sau cũng không còn người nào dám xuất đầu. Thêm vào đó có vài người trong võ lâm mang tâm tư ai lo việc người đó, nghĩ đến không làm khó đến mình, cũng mắt nhắm mắt mở, dù có thực lực cũng không xuất đầu, càng khiến cho Chư Cát Bất Vi và thủ hạ của hắn không uý kỵ ai. Nhưng hôm nay bọn chúng lại gặp Âu Dương Quốc Vĩ, đúng là đã hết thời rồi. Âu Dương Quốc Vĩ vốn nghĩ sau khi tới Tuệ Thành xong thì sẽ đi gặp Chư Cát Bất Vi. Bây giờ lại gặp phải việc này, như thế nào lại bỏ qua cơ chứ.

    Lập tức không suy nghĩ nhiều, nói với lão quản gia: "Ngươi chiếu cố phu nhân, ta đi xem một chút." Thanh âm chưa dẫn người đã phóng về phía cánh rừng bên kia.

    Những lời này của Âu Dương Quốc Vĩ lọt vào trong tay Lưu Phỉ Phỉ, khiến nàng kinh ngạc. Kỳ thật lúc này, Âu Dương Quốc Vĩ nói 'phu nhân' đó Tằng Mỹ Mỹ, ai mà nghĩ khiến cho người còn lại suy nghĩ nữa. Ài, có những người bản thân đã đa tình rồi.

    Trong rừng có một cổ xe bị phá hỏng, người đánh xe cũng bị giết chết. Hơn mười cổ thi thể nằm ngổn ngang trên đất. Người chết đều là bị một kiếm xuyên tim, vẻ mặt thống khổ đều giống nhau.

    Bốn người bịt mặt cầm kiếm phỏng chừng là hung thủ đang thương lượng phải giải quyết ra sao. Một đại hán nhìn qua có vẻ là lão đại đang hung hăng đứng giữa bọn chúng, nhìn thi thể xung quanh, âm trầm nói: "Các ngươi gặp phải 'Anh đức tức hùng' chúng ta là vận khí của các ngươi không tốt, đi gặp diêm vương cũng đừng có trách ta."

    "Đại lão ( từ địa phương, ý chỉ long đầu đại ca) chúng ta tiếp tục nên làm gì đây?" Một người bịt mặt hỏi.

    "Trước thu thập đồ đạc rồi rời khỏi hiện trường, động tác phải nhanh, đừng để người khác phát hiện. Cái lão già kia chạy thoát cũng không biết có chết chưa nữa?" Lão đại giọng quyết đoán nói.

    "Vâng! Đại lão." Ba người bịt mặt còn lại quát một tiếng lớn.

    Đột nhiên, "A" "A" hai tiếng la thảm đồng loạt vang lên. Hai tên bịt mặt ngã xuống dưới kiếm trước mặt người bị mặt còn lại và lão đại.

    Lão đại dùng ta vuốt trường kiếm, ha ha cười to, đắt ý, quan sát một lần, rồi nói với người bịt mặt kia: "Lão tứ, vậy là thiên hạ chỉ còn là của hai ta. Ha ha ha."

    "Đúng đó, đa tạ đại lão chiếu cố." Nói xong rồi cúi người xuống.

    "Ngươi đem đồ vật chia làm hai, rồi bao lại. Lão tứ, chúng ta mỗi người năm phần, thế nào?" Lão đại hỏi.

    "Đa tạ lão đại. Vậy chúng ta có trở về Phi Hổ bang không?" Lão tứ không hiểu liền hỏi lại.

    Lão đại trong lòng đã tính trước, liền đáp: "Về Phi Hổ bang ư? Bằng vào bản lãnh của ta và ngươi về Phi Hổ bang thì có ích lợi gì. Cao thủ trong bang nhiều như vậy, chúng ta 'Anh đức tứ hùng' còn muốn chờ bao lâu mới xuất đầu thiên hạ đây. Bây giờ có vật này trong tay, chúng ta tương lai sẽ tốt hơn, trở về làm chi." Nguyên lai lão đại 'Anh đức tứ hùng' sớm có dự định, trách không được lại tàn sát lẫn nhau.

    "Đúng, đúng, cũng chính là đại lão nhìn xa." Lão tứ nịnh nọt nói.

    "Được rồi, mau thu thập đồ vậy, chúng ta lập tức rời khỏi đây." Lão đại thúc giục.

    Lão tứ vội chạy vào trong xe, cuống cuồng chia tang vậy làm hai phần, rồi bao lại trong hai bao trang phục, đi tới lão đại.

    Lão đại đột nhiên chỉ vào phía sau lão tứ, kinh hoảng la: "Ngươi, ngươi là ai?"

    "Ai?" Lão tứ nghe xong quay lại nhìn.

    "A", lão tứ la thảm một tiếng, kiếm lão đại đã đâm vào lưng của lão tứ. Lão tứ mang theo mũi kiếm đâm vào thân thể, xoay người lại, hoảng sợ tuyệt vọng nói, "ngươi… ngươi". Nói chưa xong, liền ngã xuống, chết không nhắm mắt. A a, người có tâm tính toán người không tâm, thật khó mà phòng bị được a.

    Âu Dương Quốc Vĩ nhìn đến đây, lo lắng chậm rãi bước tới, vỗ tay cười nói: "Quả một người xấu xa. Thật đặc sắc. Các hạ thủ đoạn độc ác, tâm địa tàn nhẫn, xác thật là trên đời hiếm có. Bằng vào điểm ấy bổn thiếu gia lập tức phế ngươi!"

    Lão đại dữ dằn hỏi: "Ngươi, ngươi là ai? Nhìn tuổi ngươi còn nhỏ, tốt nhất không cần xen vào việc người khác, chết đi không phải là việc tốt nha!"

    "A a, người trong thiên hạ quản việc thiên hạ. Ngươi ngay cả đồng bọn đều giết, cũng thật độc đó." Âu Dương Quốc Vĩ vẫn cười cười.

    "Đồng bọn thì thế nào? Bốn người chia nhau không bằng một người độc chiếm. Cái đạo lý này ngươi không hiểu ư?" Nói xong một trận cuồng tiếu, lại hỏi: "Ngươi rốt cuộc là ai?" Nhìn Âu Dương Quốc Vĩ không nhanh không chậm, trong lòng cảm giác có điềm xấu.

    "Ngẩng đầu ba thước có thần minh." Âu Dương Quốc Vĩ vẫn như vậy không cố kỵ, lại hỏi: "Ngươi là người của Phi Hổ bang?

    "Đúng, ta là lão đại trong 'Anh đức tứ hùng' đàn chủ Anh Đức phân đàn, Phi Hổ bang. Ngươi dám động ta, bang chủ Chư Cát Bất Vi chúng ta sẽ không tha qua ngươi." Lão đại trong lòng đã biết hôm nay không may mắn rồi. Âu Dương Quốc Vĩ vẫn cứ như vậy, khiến tâm hắn càng sơ hơn. Đột nhiên nghe nói tới Phi Hổ bang, giống như người chết đuối nắm được một cây gỗ cứu mạng, có thể cứu được, liền vội vàng ôm vào.

    Âu Dương Quốc Vĩ cười nói:" A a, được rồi, bổn thiếu gia tính Âu Dương, đang muốn đi Tuệ thành gặp bang chủ Chư Cát Bất Vi của các ngươi."

    "A! Ngươi là 'Thiểm điệm truy hồn kiếm' Âu Dương Quốc Vĩ!" Thật sự đúng là cây có bóng, người có danh, lão đại vừa nghe xong liền kinh hãi, xoay người như tia chớp phóng vào sâu trong khu rừng.

    "Ha ha, ngươi trốn không thoát đâu." Âu Dương Quốc Vĩ không có truy đuổi. Hắn đã nhìn thấy lão quản gia ba người đi tới.

    Lão quản gia vừa nhìn Âu Dương Quốc Vĩ không đông, tâm niệm thay đổi rất nhanh, ông đã theo Âu Dương Quốc Vĩ lâu như vậy, còn chưa có hiển lộ võ công, hiện đang nhìn công tử như vậy, cũng đoán được Âu Dương Quốc Vĩ muốn xem võ công của ông như thế nào.

    Âu Dương Quốc Vĩ cũng là có ý này, cho dù lão quản gia không giải quyết được tên kia, bằng vào khinh công của mình, tên kia muốn chạy thoát cũng khó khăn giống như lên trời.

    Lão quản gian lập tức không nói lời nào, vận chân khí, bước ra nghênh chiến. Tên kia thấy thế liều mạng đâm kiếm, lão quản gia thân chợt loé, né qua kiếm phong, tay trái giơ lên, một chưởng bổ ra. Tên kia hét một tiếng, ngã xuống đất, thiên linh cái bị đánh nát mà chết. Phải biết rằng một chưởng của lão quản gia phóng ra, chính là tuyện chiêu trấn phái cua phái Nam Hải, 'Sơn băng địa liệt', nhìn đơn giản như vậy, nhưng rất là huyền diệu vô cùng, không luyện đến mức thuần thục thì không cách nào phát huy uy lực của nó. Huống hồ chi, Âu Dương Quốc Vĩ là muốn biết tu vi võ học của ông, ông cũng không dám dấu giếm, bởi vậy vừa ra tay liền xuất tuyệt chiêu.
    Âu Dương Quốc Vĩ còn có một tầng tâm tư, chính là sau này một khi có tin tức hạ lạc của Cung Bằng Phong, tự mình đi báo thù, đem theo Tằng Mỹ Mỹ tổng lại không tiện, đợi sau này thu phục Châu Giang bang rồi, nếu lão quản gia võ công được, thì để ông toạ trấn trong bang, Mỹ Mỹ lưu lại ở đây. Có bảo vệ của ông, từ mình an tâm nhiều hơn. Tuy nói võ công của Mỹ Mỹ không kém, nhưng dù sao, Mỹ Mỹ cũng là nữ nhân mà. Cái này cũng không phải nói Âu Dương Quốc Vĩ xem thường nữ nhân, thực chất hắn quan tâm Mỹ Mỹ, không muốn nàng phải chịu khổ. Dụng tâm có thể nói ra nỗi khổ a.

    Vừa thấy chưởng lực của lão quản gia hùng hậu như vậy, đánh giá rằng võ công của ông có thể đứng vào hàng nhất lưu cao thủ, cũng không khỏi an tâm hơn.

    Tằng Mỹ Mỹ đều thấy hết, nàng tại sao cũng không nghĩ ra võ công của lão quản gia cường như vậy. Nếu Cung Bằng Phong không có âm dương tà công hộ thể, cùng người này đơn đả độc tấu, ai chết về tay ai cũng còn chưa biết đâu.

    Nhìn lại Lưu Phỉ Phỉ trong mặt có ý nghĩ khác. Hoa, một quản gia bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ võ công lợi hại như vậy. Vậy bản thân võ công của Âu Dương Quốc Vĩ chẳng phải đạt đến mức không thể tưởng tượng nổi ư. Nghĩ xong, không chỉ le lưỡi, trong lòng lòng hiếu kỳ đối với Âu Dương Quốc Vĩ tăng lên.

    Lão quản gia cũng không rõ chỉ một chiêu của mình đã khiến cho nhiều người suy nghĩ. Lúc này ông không vô thanh vô tức đứng bên cạnh Âu Dương Quốc Vĩ.

    Vào lúc này, Lưu Phỉ Phỉ quát lớn: "Người nào?"

    Chỉ thấy một bóng người nhỏ nhắn cầm hai bao trang phục đựng tang vật rất nhanh biết mất ở rừng cây phía trước.


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     
  5. Phong Lưu Diễm Hiệp Truyền Kỳ
    Tác giả: Trường Phát Lãng Tử

    Quyển 2 - Diễm tình chi lữ
    Chương 3: Duyên lai thị ngươi.


    Dịch: dangxuan
    Nguồn: Hoanguyettaodan.net



    Âu Dương Quốc Vĩ hét to một tiếng lao mình đuổi theo bóng ảnh kia. 'Thiểm Điện Truy Hồn Kiếm' cũng không phải là kẻ chỉ có hư danh, chỉ trong chớp mắt, thân ảnh Âu Dương Quốc đã không thấy đâu nữa.

    Kẻ lấy đi tang vật cũng không phải là loại thường, thân ảnh nhanh như lưu tinh, thân thủ cũng đích xác là bất phàm, trong nháy mắt đã tiến vào trong rừng cây. Trong rừng cây rậm rạp, nếu như người đó bí mật ẩn thân thích đáng thì sẽ rất khó bị người khác phát hiện. Tuy nhiên, nếu như hắn tiếp tục di chuyển thì sẽ làm lay động những tàn cây xung quanh và vì thế rất khó giấu được hành tung của mình. Có lẽ vì người kia quá khẩn trương chạy trốn nên Âu Dương Quốc Vĩ đã rất nhanh phát hiện ra tung tích của hắn.

    Âu Dương Quốc Vĩ hít một hơi chân khí, phát động khinh công tuyệt học của sư môn là Lưu Thủy Hành Vân thân pháp, trong khoảng khắc đã xuất hiện phía trước đối phương.

    Đối phương là một người bịt mặt, vóc người cũng không cao nhưng động tác có vẻ rất nhanh nhẹn..

    “Bỏ bao phục xuống!” Âu Dương Quốc Vĩ mở miệng nói.

    “Không được!” Đối phương nói. Thanh âm của người đó vang vào trong tay Âu Dương Quốc Vĩ gây nên cảm giác là lạ.

    “A! Ngươi là ai? Sao lại ngang nhiên đến lấy bao phục?” Âu Dương Quốc Vĩ cười hỏi.

    “Hắc hắc! Chẳng có chỗ nào trên giang hồ mà lão phu lại không dám đến cả.” Khẩu khí của đối phương cũng khá cao ngạo nhưng âm thanh thì lại không vậy, có điểm quái lạ.

    Âu Dương Quốc Vĩ vì trong lòng có điểm chưa rõ ràng nên rất buồn bực. Người này tựa hồ đã cố ý mà đến, như vậy chẳng lẽ hắn rất có địa vị hay là có người chống lưng? Ta sẽ không tin, càng muốn đấu với ngươi.

    “Hắc hắc! Nhân lúc còn chưa muộn thì ngươi hãy đem mấy kẻ theo đuôi đi đi. Ít quản thì nhàn sự, lão phu niệm tình ngươi còn nhỏ tuổi chưa biết, để lại cho ngươi một lối thoát.” Quả nhiên, người nọ lại mở miệng nói.

    Những lời này khơi dậy hào khí từ đáy lòng Âu Dương Quốc Vĩ, làm hắn không khỏi nói: “Thật vậy sao? Thiếu gia sẽ không chạy như ngươi muốn đâu.”

    Người kia thả bao phục xuống, nói: “Được, đã thế thì chuẩn bị chết đi.” Hắn nói xong liền bước lên trước hai bước, đối mặt với Âu Dương Quốc Vĩ, chậm rãi lấy từ cái bọc mang theo trên lưng ra một thanh nhuyễn kiếm, thuận tay rung lên một cái, thân kiếm trở nên thẳng tắp, trên mũi kiếm phát ra một tia hào quang.

    Thân hình Âu Dương Quốc Vĩ bất động, khuôn mặt vừa như cười vừa như không nhìn hắn, chân đứng bất động như đinh đóng, chờ hắn xuất chiêu.

    Người bịt mặt nhìn thấy hắn làm cao như thế, tâm lý trỗi dậy, trường kiếm xuất ra, mũi kiếm hóa thành vô số kiếm hoa, phong trụ toàn bộ các đại yếu huyệt tại thân trên của Âu Dương Quốc Vĩ. Âu Dương Quốc Vĩ trong lòng phát lạnh, đạp chân lùi nhanh ra sau mới thoát được, tuy vậy hắn chưa hề rút kiếm.

    Nếu như đổi lại là một cao thủ khác bình thường khác thì đúng là rất khó có thể tránh được một chiêu này của hắn.

    “Hừ! Ngươi dám cao ngạo! Đến kiếm cũng không rút.” Người bịt mặt thấy một kích không thể đắc thủ, trong lòng cũng có chút tâm lý.

    Tiếp theo, hắn bước lên một bước lớn, kiếm như hình với bóng lại xuất ra nhanh như chớp, nhằm vào eo lưng của Âu Dương Quốc Vĩ. Lần này, hắn sử ra tuyệt chiêu, với ý định là trước tả, sau hữu rồi lại sẽ trước tả sau hữu nữa rồi sẽ đánh thẳng vào góc độ sơ hở phía trước đối phương xuất hiện do việc thối lui. Hắn nghĩ như thế nhưng Âu Dương Quốc Vĩ cũng đã nhìn được ra ý đồ của hắn, tĩnh như chuột, động nhanh như thỏ, thân hình như trượt về phía sau, làm cho kiếm chiêu của hắn hoàn toàn thất bại.

    Kiếm của đối thủ đã nhanh nhưng Âu Dương Quốc Vĩ thối lui còn nhanh hơn, huống chi Âu Dương Quốc Vĩ còn chưa có rút kiếm ra đánh trả. Người bịt mặt khi xuất hai kiếm cũng chỉ làm cho đối phương thối lui hai bước nhưng đối phương cũng chưa có hoàn thủ, đến kiếm cũng chưa cần rút ra. Nhìn từ đầu đến giờ hắn đã nhận thấy là võ công so với đối phương còn có khoảng cách lớn, nói như vậy, tiếng đồn về người này trên giang hồ là hoàn toàn có căn cứ. Lập tức, lòng háo thắng của người bịt mặt nổi lên, không tiếp tục nghĩ nhiều nữa, kiếm chiêu như mưa bão mãnh liệt hướng vào Âu Dương Quốc Vĩ công kích. Chỉ thấy một thân ảnh màu trắng cùng nhiều đóa kiếm hoa bay phải, chớp trái trông thật đẹp mắt. Tuy vậy, người bịt mặt vẫn không thể nào đả thương được Âu Dương Quốc Vĩ, nếu mà Âu Dương Quốc Vĩ rút kiếm thì có thể nói đại khái là người bịt mặt có thể bị nằm xuống.

    Tâm lý người bịt mặt lại càng bị kích động, kiếm chiêu xuất ra lại càng nhanh hơn.

    Lúc này, lão quản gia bọn họ đã đến, nhìn thấy Âu Dương Quốc Vĩ bị người bịt mặt đang như một cơn lốc bạc tấn công, liên tục né tránh, ngay vả đến kiếm cũng chưa kịp rút ra, không rõ tình hình đang sảy ra điều gì, sự lo lắng cho Âu Dương Quốc Vĩ không khỏi trỗi dậy, đặc biệt là hai nữ nhân, đang nắm chặt thanh kiếm trong tay, chỉ cần Âu Dương Quốc Vĩ sảy ra điều gì là sẽ lập tức liều mạng xông lên.

    Công kích của người bịt mặt ngày càng nhanh, tất cả các kiếm chiêu hầu như đã dùng hết cả nhưng cũng còn chưa chạm được đến đối phương chút nào, thậm chí là đối phương cũng chưa một lần hoàn thủ mà chỉ né tránh chứ chưa hề công kích. Tâm lý của hắn khẩn trương thế nào thì chắc không cần phải nói. Âu Dương Quốc Vĩ đối với các chiêu số kiếm pháp mà đối phương đã sử dụng lúc này đã không còn nhiều, tâm lý chợt động, lại càng cẩn thận hơn

    Người bịt mặt đánh mãi không được, trong lòng không khỏi nóng nảy, không khỏi dậm chân, kêu lên: “Âu Dương Quốc Vĩ! Ngươi khi dễ người ta quá đáng. Ta không chơi nữa.” Nói xong, dừng kiếm nhảy lui. Thanh âm lúc này cũng đã biến thành thanh âm của nữ nhân.

    Lưu Phỉ Phỉ ngạc nhiên nói: “Di, thế nào mà ngươi lại là nữ nhân?”

    Lão quản gia cùng Tằng Mỹ Mỹ cũng cảm thấy kinh ngạc, chờ đợi người bịt mặt trả lời Lưu Phỉ Phỉ.

    “Cô nương, xem ngươi dùng chính là La Phù kiếm pháp, xin hỏi ngươi một chuyện. Có phải ngươi là người của La Phù Kiếm Tiên Hoa lão tiền bối của La Phù Sơn Tuyệt kiếm cốc?” Âu Dương Quốc Vĩ nhẹ nhàng hỏi, trong giọng nói tràn ngập sự tôn kính đối với La Phù kiếm tiên Hoa lão tiền bối.

    “Hừ, ngươi vẫn còn nhận ra La Phù kiếm pháp của ta. Đó là gia gia của ta.” Người bịt mặt tức giận nói, chính là vì sự việc vừa rồi.

    “Hả?” Âu Dương Quốc Vĩ tuy đã sớm đoán được nhưng nghe nàng nói thế thì cũng ngây cả người, không khỏi chìm trong trầm tư.

    Hoa Tử Cường lão tiền bối có thể nói là đã nhiều năm cùng với 'Ba Thánh Chí Tôn' Lão Nhân nổi danh là tuyệt thế võ lâm cao thủ. Năm đó, một mình dựa vào ba đường La Phù kiếm pháp đả bại người được xưng là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm lúc đó là Hoàng Mi đạo trưởng, sau đó mang kiếm đến Thiên Nhai, quyết đấu thành thiên hạ không địch thủ, được mệnh danh là La Phù Kiếm Tiên. Sau khi 'Ba Thánh Chí Tôn' Lão Nhân quy ẩn thì La Phù Kiếm Tiên Hoa Tử Cường cũng ẩn cư, cũng đã phong kiếm được gần ba mươi năm tại sơn cốc có tên là Tuyệt Kiếm cốc. Nơi này nếu đồng đạo võ lâm muốn đến bái phỏng thì phải bỏ kiếm ở ngoài mới được tiến vào, điều này cho thấy kiếm thuật và sự tự phụ về kiếm thuật của lão cao thế nào.

    Mấy năm trước, sư phụ của Âu Dương Quốc Vĩ, Lão Nhân, từng rời núi có việc rồi thuận đường đến La Phù sơn thăm Hoa Tử Cường, biết lão có một cháu gái rất đáng yêu, khi nàng lớn lên đích xác là vô cùng xinh đẹp, liền nảy ra ý định sáng suốt là vì Âu Dương Quốc Vĩ cầu thân với tiểu cô nương này. Lúc ấy, Hoa Tử Cường không có ý kiến gì, vì biết truyền nhân duy nhất của Lão Nhâ chắc chắn sẽ không kém, trong lòng đã có ý muốn kết thân nên gật đầu đồng ý. Lão Nhân trong khi nói chuyện với đồ đệ trước khi hạ sơn đã yêu cầu Âu Dương Quốc Vĩ đến La Phù sơn bái vọng La Phù Kiếm Tiên Hoa lão tiền bối đồng thời cũng đem những đặc điểm chủ yếu của La Phù kiếm pháp nói cho hắn nghe. Chính vì thế nên khi giao thủ, Âu Dương Quốc Vĩ dựa vào kiếm pháp đã loáng thoáng đoán được nàng là ai rồi.

    “Bây giờ ngươi đã có thể nói tên ngươi là gì không? Ngươi đã biết ta là ai, tại sao vẫn còn cùng ta động thủ?” Âu Dương Quốc Vĩ lập tức ôn nhu hỏi, trong mắt chẳng hiểu sao lại có cỗ khí tức tà dị phát xuất.

    “Ta là Hoa Ngọc Khanh.” Nàng vốn là còn đang tức giận nhưng chẳng hiểu sao, vừa nhìn thấy đôi mắt của Âu Dương Quốc Vĩ thì trong lòng run lên, âm thanh lại trở nên nhu mì.

    Thật ra, Hoa Ngọc Khanh xuống núi lần này cũng là có hai nguyên nhân. Thứ nhất là nàng nghe nói gia gia nàng muốn nàng kết thân với Âu Dương Quốc Vĩ, người gần đây rất nổi danh trên giang hồ. Nàng rất muốn biết Âu Dương Quốc Vĩ tột cùng là cái dạng gì mà nổi tiếng như vậy ví dụ như mặt mũi thế nào, bên ngoài ra sao. Người ta nói nữ hài tử không thích hư vinh là giả, ai mà không hy vọng lang quân của chính mình xuất chúng hơn người khác chứ. Lý do thứ hai, cũng là lý do quan trọng nhất đó là mẫu thân nàng đã nhiều năm mắc phải một quái bệnh, chữa mãi không khỏi. Vị thần y rất nổi tiếng ở địa phương đã nói, trừ khi có được Dã Sơn Tam ngàn năm làm thuốc dẫn thì ngay cả đến thần tiên cũng bó tay. Sau khi nghe nói trong nhà Tri phủ Thanh Thành có cất một nhánh Dã Sơn Tam ngàn năm, nàng vội lên ngựa đi ngay. Vốn là nàng định sau khi đến dùng lời lẽ mềm dẻo thuyết phục Tri phủ đại nhân rồi dùng lượng tiền lớn để mua. Ai ngờ lúc tri phủ đại nhân trên đường trở về thì bị giết hại. Khi nàng vừa định bước ra thì gặp Âu Dương Quốc Vĩ cùng đám cướp nói chuyện. Thấy Âu Dương Quốc Vĩ cao lớn, phong thần như ngọc, phong độ tiêu sái, trong lòng mừng thầm, gia gia thật tinh tường, đã giúp mình tìm một lang quân thật tốt rồi, liền đem toàn bộ tâm ý đặt lên người hắn. Sau đó nàng lại thấy bên cạnh hắn có hai mỹ nhân như hoa như ngọc, xem ánh mắt các nàng nhìn Âu Dương Quốc Vĩ cũng thật nồng thắm, một nàng lại còn cùng Âu Dương Quốc Vĩ rất là thân thiết, trong lòng nàng có một thứ tình cảm khó diễn tả trỗi dậy.

    Hoa Ngọc Khanh rụt rè, nhút nhát, nhìn xuống đất tưởng như không có sơ hở nói nhưng những người có mặt ở đây đều cảm thấy có một mùi dấm chua nồng đậm.

    Âu Dương Quốc Vĩ cũng là người thông minh, sao lại không nhận ra ý tứ trong lời nàng nói nhưng cũng không thể giải thích ngay được, trong lòng thầm cười khổ nói: “Hóa ra là như thế. Đi thôi, nàng còn phải đem gói Dã Sơn Tam ngàn năm về La Phù Sơn để bá mẫu chữa bệnh.”

    Tiếp theo, liền giới thiệu ba người với Hoa Ngọc Thanh, khi nói đến Lưu Phỉ Phỉ chỉ nói là ngẫu nhiên cùng đường, nói đến Tằng Mỹ Mỹ thì cũng giới thiệu qua loa, trong lòng thầm nghĩ với những quan hệ phức tạp này, sau này sẽ từ từ giải thích vậy.

    "Từ đây về núi La Phù thì phải đi qua Tuệ thành, không bằng chúng ta cùng đi, trên đường có nhiều người hỗ trợ lẫn nhau, được không?” Âu Dương Quốc Vĩ ôn nhu hỏi, ánh mắt đầy kỳ vọng nhìn Hoa Ngọc Khanh. Âu Dương Quốc Vĩ muốn trên đường tìm cơ hội cùng nàng giải thích về hai nữ nhân nàng, kỳ thật, loại chuyện này có thể giải thích được sao, rất có thể kết quả lại càng tệ hơn.

    Âu Dương Quốc Vĩ nào biết được rằng từ khi hấp thu chân khí Âm Dương tà công của Cung Bằng Phong, từ ánh mắt và người hắn tỏa ra một loại khí tức quái dị, tràn ngập lực hấp dẫn, có thể làm cho nữ hài tử bị hắn hấp dẫn rất tự nhiên.

    Lúc này Hoa Ngọc Khanh đúng là bị như vậy, qua ánh mắt của nàng có thể thấy tâm tư xáo động, trong ngực trái tim loạn động. Lời cự tuyệt không thể nói ra, nàng chỉ có thể nhỏ giọng nói: “Được, ta đi theo ngươi.”

    Tự ngắm bộ dạng của mình lúc này, nàng thẹn thùng hướng Âu Dương Quốc Vĩ nhỏ giọng nói: “Ta đi trước để thay đổi y phục có được không?” Thấy nàng lộ ra bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn, hoàn toàn không có chút hung hăng như vừa rồi, trong lòng Âu Dương Quốc Vĩ không khỏi run lên.

    Rất nhanh, Hoa Ngọc Khanh đã cởi khăn che mặt và thay đổi lại quần áo xong, trở lại. Mọi người vừa nhìn đều không khỏi ngây người …


    Thank nhiều vào các bạn :yy44:
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)