Q.Trường Quan Thuật - Cẩu Bào Tử - Full - Free! 3670+1C

Thảo luận trong 'Đô Thị - Quan Trường' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 22/12/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    172,785
    Quan Thuật
    Tác Giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 3660: Đổi chủ.



    Nhóm dịch: Quan Trường.
    Nguồn: Mê Truyện






    Chương 3660: Đổi chủ.

    - Các anh đang lý luận kiểu gì thế, đúng là vớ vẩn. Hiện giờ chúng ta đang thảo luận về sân huấn luyện Báo Săn chứ không phải Nhà Trắng hay Trung Viên Hải. Chúng ta phải thảo luận đúng đề tài, chứ không phải bàn đến những phương diện đó.
    Đổng Lâm nghiêm mặt.

    - Các đồng chí à, nói đông nói tây cũng chỉ vô ích thôi. Đối mặt với tình huống hiện tại tư tưởng chúng ta phải thống nhất, nhận thức phải thống nhất mới đúng.
    Diệp Phàm nói.

    - Ồ, tôi lại muốn nghe xem thống nhất nhận thức của Tổ trưởng Diệp là như thế nào?
    Lâm Đống Quốc lại hừ lạnh nói, thái độ đối ngoại của người này không tệ lắm, nhưng lúc đối nội thì có rất nhiều ý kiến.

    - Tôi thấy sân huấn luyện Báo Săn không thể cứ trực thuộc quân khu Lĩnh Nam như vậy được nữa.
    Diệp Phàm nói.

    - Báo Săn còn trực thuộc thì sao sân huấn luyện lại không trực thuộc được, như thế mà được sao?
    Đổng Lâm hỏi.

    - Ý của tôi chính là tách rời Báo Săn và sân huấn luyện, không để làm bộ đội trực thuộc quân khu Lĩnh Nam nữa. Chỉ có để sân huấn luyện độc lập bọn họ mới không thể chỉ trích này nọ nữa.
    Diệp Phàm nói.

    - Tách ra tách ra, tách đi đâu? Chẳng lẽ để cho Báo Săn độc lập trở thành bộ đội đặc biệt trực thuộc trung ương sao, điều này căn bản là không thể nào.
    Đổng Lâm hừ nói.

    - Trực thuộc Bộ An ninh quốc gia, do Bộ An ninh quốc gia trực tiếp quản lý. Hơn nữa còn phải chỉ ra là do đồng chí cố vấn Cung Khai Hà của Bộ An ninh quốc gia trực tiếp quản lý.
    Diệp Phàm nói.

    - Anh làm như vậy mấy vị lãnh đạo Ủy ban Quân giới sẽ đồng ý sao? Đây quả thực là chuyện không thể thực hiện được.
    Trần Trường Minh hỏi.

    - Chuyện không thể thực hiện được chúng ta cũng phải cố gắng, cứ gây giằng co như vậy sớm muộn gì sân huấn luyện của chúng ta cũng sẽ bị phân chia.

    Nếu trở thành sân huấn luyện bình thường, vậy thì tính nguy hiểm của chúng ta càng cao. Tôi đã nói rồi, cần vạch ra một khu vực tại sân huấn luyện Báo Săn làm căn cứ đào tạo nhân tài.

    Kỳ thực chính là một trường đào tạo cao thủ loại nhỏ. Chẳng qua không thể gọi như thế mà thôi.
    Diệp Phàm nói.

    - Hay là độc lập mở trường ở chỗ khác?
    Thôi Kim Đồng nói.

    - Độc lập mở trường đương nhiên tốt, có điều, lấy đâu ra tiền? Sân huấn luyện Báo Săn cần đầu tư những 10 tỷ đấy.

    Chúng ta có thể bỏ ra 10 tỷ xây một cái từ đầu sao? Không những thế, huấn luyện viên thì sao? Thiết bị thì sao?

    Còn nữa, sân huấn luyện Báo Săn Tổ A phải trải qua mấy chục năm xây dựng mới được hoàn thiện như ngày hôm nay, khía cạnh thời gian không cho phép chúng ta xây thêm một sân nữa.

    Riêng việc xây dựng cũng đã mấy mấy năm. Còn thêm phương diện chinh địa, bảo mật, cùng với huấn luyện viên...

    Điều này căn bản là cái động không đáy. Cho nên, muốn tự mình xây một cái là việc bất khả thi.

    Chỉ có thể đầu tư mở rộng trên căn cứ vốn có mà thôi.
    Diệp Phàm khí phách bừng bừng.

    - Ừ, đơn độc mở thêm một trường đào tạo nhân tài là không thực tế. Cho dù là mở rộng thêm như hiện giờ tài chính của chúng ta cũng đã là lấy trứng chọi đá.

    Đương nhiên, ý kiến của một số đồng chí bên quân đội chúng ta cũng phải nghe. Chẳng qua không thể để mặc bọn họ cùng nhau đề nghị Bộ tổng tham mưu trực tiếp quản lý sân huấn luyện Báo Săn như thế được.

    Như vậy sẽ khiến sân huấn luyện này mất đi nguyện vọng thiết kế ban đầu. Điều này là không thể được, làm thế nào để điều hòa tình thế mới là vấn đề hiện giờ chúng ta phải thảo luận giải quyết.

    Nếu như có thể tách Báo Săn ra cũng không phải là không được. Đồng chí Diệp Phàm ký kết hợp đồng với quân khu Việt Châu cũng chỉ là cách bất đắc dĩ mà thôi.

    Đây có thể coi là một cách kiếm vốn đầu tư. Chỉ là các đồng chí ở quân khu khác không muốn bỏ ra khoản tiền này nên mới gây ra sóng gió.

    Muốn sử dụng sân huấn luyện của chúng ta nhưng lại không muốn bỏ tiền, trên đời làm gì có bữa cơm nào miễn phí.

    Sân huấn luyện Báo Săn là sự nỗ lực qua bao đời lãnh đạo của Tổ A chúng ta, trải qua quá trình xây dựng mấy chục năm mới hoàn thiện xong.

    Thực không dễ dàng gì. Trao lại nó cho Bộ tổng tham mưu là điều tuyệt đối không được, như vậy đội viên Tổ A chúng ta sẽ đi đâu để huấn luyện.

    Đội viên Tổ A đã mất đi “chất lượng” thì năng lực công kích và phòng ngự sẽ suy yếu đi rất nhiều. Thế nhưng tác dụng của chúng ta lại không có quân đội phổ thông nào có thể thay thế được.

    Cũng như tác dụng của quân đội phổ thông chúng ta cũng không thể thay thế. Bên nào cũng có tính chất riêng cùng sự tất yếu phải tồn tại của mình.
    Cung Khai Hà lúc này đã mở miệng. Ý tứ rất rõ ràng, ủng hộ quan điểm của Diệp Phàm.

    - Đúng vậy, muốn chúng ta đào tạo giúp bọn họ thì phải bỏ tiền ra. Tiền này bọn họ nên bỏ ra mới đúng.

    Bởi vì phải mở rộng thêm. Không muốn bỏ tiền lại muốn mượn sân huấn luyện của chúng ta, mượn đội ngũ huấn luyện viên của chúng ta. Điều này căn bản là không thể được.

    Chúng ta xây dựng sân huấn luyện dâng cho bọn họ, chúng ta là đồ ngốc sao? Ngay xét từ tính chất tồn tại của Tổ A chúng ta cũng không thể làm vậy được.
    Đới Thành lời lẽ sắc bén.

    - Cho nên, tôi hy vọng các đồng chí có thể thống nhất nhận thức thống nhất tư tưởng. Tôi đã phác thảo ra một đơn đề nghị.

    Chính là xin tách Báo Săn ra, trở thành bộ đội trực thuộc Bộ An ninh quốc gia. Do đồng chí Cung Khai Hà quản lý.
    Diệp Phàm nói, Thư ký trưởng Tổ A đồng chí Phương Khán Hải lập tức đặt tài liệu đề nghị trước mặt từng đồng chí.

    - Làm thế này cũng chỉ có thể giải quyết tạm thời, nếu như đến nhiệm kỳ sau, tôi chỉ nói ví dụ. Nếu như người lãnh đạo Tổ A nhiệm kỳ sau không giữ chức vụ trong Bộ An ninh quốc gia, vậy chẳng phải Báo Săn chân chính trở thành quân đội trực thuộc Bộ An ninh quốc gia rồi sao. Đến lúc đó, vận mệnh của Báo Săn chẳng phải sẽ nằm trong tay của Bộ An ninh quốc gia sao?
    Lâm Đống Quốc cau mày nói.

    - Hiện giờ không có biện pháp giải quyết tốt hơn, dù thế nào cũng không thể nào xin cho Báo Săn trực thuộc Quốc vụ viện được phải không nào?

    Chuyện này không có tiền lệ. Chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Hơn nữa, xét theo lệ thường, người lãnh đạo Tổ A các đời đều là Thứ trưởng số 1 của Bộ An ninh quốc gia.

    Giữ chức cố vấn Bộ An ninh quốc gia. Nếu bên trên có hành động lớn vậy chúng ta chỉ có thể …

    Có điều, tôi tin chắc, trong vòng mấy năm hẳn vẫn yên ổn.
    Diệp Phàm nói.

    Cuối cùng, tám vị thường ủy, hai đồng chí Đổng Lâm và Trần Trường Minh từ bỏ quyền, kết thúc cuộc tranh luận, hình thành ý kiến thống nhất đề nghị Báo Săn trở thành bộ đội trực thuộc Bộ An ninh quốc gia.

    Thế nhưng cái này còn cần thượng tướng Tiếu Thiết Phong Bộ trưởng Bộ An ninh quốc gia phê chuẩn mới được, nếu như người ta không phê chuẩn thì cũng chẳng làm gì được nữa.

    Cho nên, buổi chiều Diệp Phàm cùng Cung Khai Hà chạy đến văn phòng của Bộ trưởng Bộ An ninh quốc gia Tiếu Thiết Phong.

    Sau khi nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa thành lập được mấy nhiệm kỳ 5 năm liền thành lập Bộ An ninh quốc gia. Thuộc Quốc vụ viện, chủ yếu phụ trách công tác cụ thể phương diện kiến thiết quốc phòng.

    Các hạng mục công tác của Bộ An ninh quốc gia do Bộ Tổng tham mưu quân giải phóng nhân dân Trung Hoa, Bộ tổng chính trị và Bộ tổng hậu cần phân chia phụ trách.

    Đối với Tiếu Thiết Phong, Diệp Phàm và ông ta còn có chút quen biết. Bởi vì Tiếu Thập Lục Muội, vợ của Vương Nhân Bàng chính là con gái của Tiếu Thiết Phong.

    Mà năm đó Tiếu gia lại không coi trọng Vương Nhân Bàng, lúc đó là vì Vương gia vẫn chưa tạo nên tiếng tăm.

    Mà năm đó Tiếu gia muốn đính hôn với Tạ Thủy Đông, Phó thư ký Văn phòng Quốc vụ viện khi đó, con trai của Tạ Thắng Cường Phó bí thư Đảng ủy cơ quan Quốc vụ viện, Cục trưởng Cục sự vụ cơ quan. Kết quả Tạ Thủy Đông bị cái tên Vương Nhân Bàng không sợ trời không sợ đất đánh.

    Năm đó việc này cũng dính líu đến nhiều người. Cuối cùng vẫn là Diệp Phàm và Cung Khai Hà ra mặt mới có thể làm yên việc này.

    Đương nhiên, sau đó Tiếu Thiết Phong cũng biết lai lịch của Vương gia, điều này mới là điều mấu chốt nhất. Trải qua vài năm, Tiếu Thiết Phong vẫn cứ oai hùng như vậy, không để lộ chút thái độ cũ.

    Đương nhiên, đợt trước Diệp Phàm thăng chức, Tiếu Thiết Phong biết rõ nhất. Đối với vị quân quan mới mới nhậm chức xuất chúng này kỳ thực trong lòng Tiếu Thiết Phong cũng thầm giật mình trước năng lực của hắn.

    - Ha ha ha, anh Cung, hình như anh rất ít khi đến dạo chơi ở văn phòng tôi đó?
    Vừa thấy hai người tiến vào, Tiếu Thiết Phong liền tươi cười chào đón, lần lượt bắt tay với Cung Khai Hà và Diệp Phàm.

    Hơn nữa, còn giơ cả hai tay bắt, có thể thấy Tiếu Thiết Phong đã đặt Diệp Phàm ngang hàng với mình.

    Đương nhiên, Diệp Phàm cũng sâu sắc hiểu được. So với tai to mặt lớn như Tiếu Thiết Phong, bản thân mình còn kém xa, người ta làm như vậy một là nể mặt Cung Khai Hà, hai là có lẽ đã nhìn ra được năng lực tiềm ẩn của bản thân.

    - Sao có thể chứ, anh là lãnh đạo của tôi mà. Tôi phải luôn luôn đến báo cáo công tác với anh chứ, phải không nào?
    Cung Khai Hà ha ha cười.

    - Luôn luôn, ha ha, thế nhưng tôi nửa năm rồi không nhìn thấy bóng anh đấy?
    Tiếu Thiết Phong và Cung Khai Hà dường như đã bắt đầu đấu võ mồm.

    Đương nhiên, Tiếu Thiết Phong biết. Cung Khai Hà bề ngoài là cấp dưới của mình, nhưng người ta kỳ thực không thuộc quyền quản lý của mình.

    Đừng nói bản thân không thể quản lý nổi ông ta, ngay cả hai vị chức Phó trong Ủy ban Quân giới kia cũng không quản lý được ông ta. Ông ta nhận lệnh trực tiếp từ thủ trưởng số 1.

    Chức vụ của Cung Khai Hà có chút giống với Thủ lĩnh Cẩm y vệ thời cổ đại, được Hoàng đế trực tiếp quản lý.

    - Ái chà, đã lâu như vậy sao? Thất lễ rồi thất lễ rồi, tôi không phải đã vội vàng đến nhận tội rồi hay sao?
    Cung Khai Hà cười nói, hai bên sau khi nói đùa vài câu thì ngồi xuống.

    - Bộ trưởng Tiếu, lần này đến đây chủ yếu là báo cáo với anh một số tình hình liên quan đến huấn luyện của Báo Săn. Ở đây có một bộ tài liệu, anh hãy xem qua một chút.
    Diệp Phàm cung kính đưa tài liệu đề nghị lên.

    Tiếu Thiết Phong sau khi nhận lấy cẩn thận lật xem, sau khi xem xong không ngờ lại xem lại từ đầu một lượt.

    - Ý của các anh là muốn xin cho Báo Săn về dưới sự quản lý của Bộ An ninh quốc gia phải không?
    Tiếu Thiết Phong khẽ đặt tài liệu trong tay xuống, hỏi.

    - Dạ, ý của chúng tôi chính là như vậy. Đây là quyết định của Tổ chúng tôi sau khi đã thảo luận tập thể.
    Diệp Phàm vẻ mặt bình tĩnh, nói.

    - Như vậy chẳng phải là nói Báo Săn sẽ tách khỏi sự quản lý của quân khu Lĩnh Nam sao?
    Tiếu Thiết Phong hỏi, trong câu nói này dường như còn ý khác.

    - Đúng là ý này.
    Diệp Phàm gật đầu nói.

    - Ha ha ha, quân khu Lĩnh Nam gần các anh hơn, tại sao gần như vậy mà không muốn mà lại xin chỗ xa thế? Hơn nữa, Bộ An ninh quốc gia trên cơ bản không trực thuộc bộ đội. Nhiệm vụ chủ yếu của chúng tôi là chỉ đạo quốc phòng, kiến thiết quân đội.
    Tiếu Thiết Phong nhìn Diệp Phàm, cười hỏi.

    - Nguyên nhân nằm ở nhiều phương diện, ắt hẳn chuyện gần đây Bộ trưởng Tiếu cũng đã nghe nói. Chúng tôi đang ở vào tình thế khó cả đôi đường.

    Nếu như không làm như vậy chúng tôi sợ rằng sân huấn luyện Báo Săn sẽ bị phân chia. Bởi vì sân huấn luyện Báo Săn quá quan trọng đối với Tổ A.

    Tuyệt đối không thể để mất quyền khống chế và phải đảm bảo tính bí mật của nó. Nếu như muốn tiếp tục trực thuộc quân khu Lĩnh Nam mà không chịu sự khống chế của bọn họ, chuyện đó là không thể nào.

    Anh thuê phòng cũng phải trả tiền thuê phòng, đúng không? Đến lúc đó người ta muốn dùng sẽ có đầy đủ lý do, còn chúng tôi thì chẳng thể nêu ra được lý lẽ gì.
    Diệp Phàm nói.

    - Ha ha ha, anh không sợ trực thuộc Bộ An ninh quốc gia rồi sau này tôi cần dùng nó thì các anh làm thế nào?
    Tiếu Thiết Phong không ngờ bật cười.
     
  2. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    172,785
    Quan Thuật
    Tác Giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 3661: Ý đồ thật sự của nhà họ Tiếu là…

    Nhóm dịch: Quan Trường.
    Nguồn: Mê Truyện






    Chương 3661: Ý đồ thật sự của nhà họ Tiếu là…

    - Ha ha, phía sau còn có một chiếc, trực thuộc Bộ Phòng vụ do đồng chí Cung Khải Hà đích thân quản lý.
    Dương Phàm cười khan vài tiếng.



    - Nếu Bộ trưởng Tiếu thật sự muốn sử dụng thì vẫn có thể sắp xếp thời gian, chỉ cần không sử dụng dài hạn.
    Diệp Phàm nói.

    - Ha ha, việc này khó rồi.
    Tiếu Thiết Phong duỗi ngón tay, gõ nhẹ xuống bàn.

    - Bộ trưởng Tiếu, tôi biết việc này khó. Nhưng việc này cũng chỉ là bất đắc dĩ. Hiện giờ chúng ta bốn phía đều có địch, nếu không huấn luyện như vậy thì sẽ mất đi quyền khống chế.
    Cung Khai Hà lên tiếng.

    - Haiz, lão Cung, không phải là tôi không giúp mọi người, quan trọng là ở chỗ Báo Săn vốn là thuộc quân khu Lĩnh Nam.

    Hơn nữa, trong lúc quan trọng, đồng chí Thường Thủy Cương ở quân khu Lĩnh Nam đó còn không đâm ở sau lưng tôi sao?

    Đương nhiên là tôi cũng không sợ đồng chí Thường Thủy Cương đâm sau lưng tôi, tình hình bây giờ khác rồi.

    Nhưng mấy đại quân khu liên thủ, nhiều người cùng nhau ra tay như vậy thì tôi dù có mạnh đến đâu cũng không thắng được.

    Hơn nữa, Bộ Quốc phòng còn có một lực lượng, cũng thuộc Ủy ban quản lý quân giới.

    Việc này Ủy ban quản lý nhất định sẽ nhúng tay vào. Đến lúc đó, chúng ta đều sẽ như “khuỷu tay không thể với tới đùi”.
    Tiếu Thiết Phong thở dài, nói tình hình thực tế.

    Báo Săn hiện giờ bởi vì sân huấn luyện phong ba đã sắp trở thành một củ khoai lang móng, ai bằng lòng tiếp nhận đồng nghĩa với việc phải qua một cuộc chiến nước bọt.

    - Bộ trưởng Tiếu, Bộ Quốc phòng tuy nói là chịu sự quản lý của Ủy ban quản lý. Nhưng lãnh đạo của các người cũng là Quốc vụ viện.

    Cho nên, tương đối độc lập với đơn vị trực thuộc quân khu Lĩnh Nam.
    Cung Khai Hà nói,
    - Hơn nữa, trong Ủy ban quản lý, ngoài ông ra còn có hai phó chủ tịch.

    Tôi dù sao cũng đã vào rồi. Nếu hai người chúng ta liên kết, mặc dù chuyện này báo cáo lên cũng sẽ có cách quanh co.

    - Lão Cung ơi lão Cung, ông như vậy chính là đưa tôi lên đứng mũi chịu sào rồi.
    Tiếu Thiết Phong vuốt tóc một cái, dựa lưng về phía sau, dường như có chút mệt mỏi.

    Diệp Phàm hiểu, áp lực của ông ta cũng không nhỏ. Trong hai vị cấp phó của Uy ban Quân giới có một người tên là Tiễn Phong Vân thường đối đầu với ông ta. Nếu người ta muốn dùng việc này để công kích Tiếu Thiết Phong thì ông ta phải chịu rồi.

    Diệp Phàm trước kia đã từng có giao dịch với nhà họ Tiễn nên coi như là có chút giao tình nhỏ với Tiễn Phong Vân. Nhưng Diệp Phàm cũng hiểu, chuyện đó sớm đã là quá khứ.

    Muốn Tiễn Phong Vân vì chuyện đó mà giúp mình thì thật sự không có khả năng. Hai chuyện khác nhau, đó cũng chỉ là một giao dịch, không phải là giao tình.

    Tuy rằng, giao dịch và giao tình chỉ khác nhau một chữ, nhưng ý nghĩ ở bên trong lại khác nhau quá nhiều.

    - Ha ha, chúng ta liên kết với nhau là được rồi. Hơn nữa, bên phía quân khu Việt Châu đã không có ý kiến gì. Các bên còn lại cũng không phải cứng như thép.

    Chúng ta còn có thể làm công việc của bọn họ, phân chia ra một chút, vậy cũng chỉ còn lại có 3,4 đồng chí.

    Hai ủy viên chúng ta lẽ nào còn không thắng được 3,4 đồng chí sao? Hơn nữa, chúng ta đều có lý.

    Muốn có lợi thì phải ra tiền đúng không? Đây là chuyện kinh thiên động địa.
    Cung Khai Hà cười nói.

    Tiếu Thiết Phong ngạc nhiên, dường như có điều suy nghĩ. Mặc dù bản thân thừa nhận rằng áp lực sẽ càng lớn. Nhưng lần này, rõ ràng là đi đúng đường. Người này mới là nhân vật có thủ đoạn và cứng rắn.



    - Haiz, lão Cung ông đã nói như vậy rồi thì tôi còn có cách nào nữa. Bây giờ coi như là bị ông đặt lên lửa nướng rồi, nướng thì nướng đi, đừng thành heo nướng là được rồi.
    Tiếu Thiết Phong cười ha ha, tinh thần hưng phấn.

    Thật ra, Tiếu Thiết Phong cũng có tính toán của mình. Việc này nhất định là mất mặt Cung Khai Hà nên nhất định phải lo liệu.

    Nhưng có thành hay không thì còn không chắc. Đầu tiên, Báo Săn muốn rời khỏi quân khu Lĩnh Nam, Thường Thủy Cương kia sẽ không dễ dàng bỏ qua. Thứ hai, nhất định còn phải qua cửa của Ủy ban quân giới, cửa này thì càng khó qua hơn.

    Cho nên, đến lúc đó không qua được thì nhân tình này là do tự mình bán đi rồi, việc không thành thì không thể trách mình được.

    - Vẫn là Cung đầu ông ra ta mới có thể thành công được, nếu tôi đến một mình thì có lẽ là đi làm trò cười rồi.
    Sau khi đi ra, Diệp Phàm cười nói.

    - Không hẳn, trong chuyện này có rất nhiều điểm không chắc chắn. Điểm mấu chốt là ở trong ủy ban. Nếu bọn họ không đồng ý thì chúng ta cũng không có cách nào. Thường Thủy Cương của quân khu Lĩnh Nam chỉ là thứ 2, hơn nữa, đằng sau còn có một vấn đề tồn tại.
    Cung Khai Hà nói.

    - Ừ, Báo Săn hiện giờ ở căn cứ Lam Nguyệt Loan. Bên ngoài căn cứ Lam Nguyệt Loan vẫn là căn cứ thuộc quân khu Nam Lĩnh. Đến lúc đó nếu Thường Thủy Cương muốn giở trò thì thật đúng là đau đầu. Nếu hắn nói mình là chủ, muốn đuổi chúng ta ra ngoài thì phải làm thế nào?
    Diệp Phàm nói.

    - Chuyện đó thì hắn không dám, đây là chính sách lớn của quốc gia, Thường Thủy Cương hắn gây sức ép một chút không ảnh hưởng đến toàn cục. Nếu hắn dám làm bừa thì có lẽ là hắn không cần chức quan này rồi.
    Cung Khai Hà hừ lạnh nói.

    - Việc này ông đã báo cáo chưa?
    Diệp Phàm hỏi.

    - Đương nhiên, chuyện lớn như vậy có thể không báo cáo được sao?
    Cung Khai Hà nói.

    - Cung đầu, về việc phân chia sự liên kết của bọn họ ông phải sớm làm.
    Diệp Phàm nói.

    - Tôi sớm đã gọi điện thoại rồi. Có 1,2 đồng chí nói là không quản lý việc này rồi.
    Cung Khai Hà cười hơi đắc ý.

    - Gừng càng già càng cay nha, nhưng, chúng ta có phải trả giá một chút không?
    Diệp Phàm hỏi.

    - Đương nhiên là có, 2 triệu kinh phí huấn luyện giờ biến thành 1,5 triệu rồi.
    Cung Khai Hà nói.

    - Cung tổ, một thoáng đã mất 1 triệu rồi sao.
    Diệp lão đại nghẹn lại một lát.

    - Không có cách nào, tiêu tiền thì tiêu tai.
    Cung Khai Hà xoa xoa tay. Khi trời nhập nhoạng tối, vừa về đến Hồng Diệp Bảo thì Vương Nhân Bàng lại đến.

    - Thế nào, có phải là đã thay đổi chủ ý muốn chính thức tham gia?
    Diệp Phàm cười hỏi.

    - Chuyện đó thì tôi không có hứng thú, hơn nữa, hiện giờ vẫn còn trẻ, nhân lúc còn trẻ thì nên thoải mái một chút, hà tất phải khiến cho mình khổ như vậy, đúng không?
    Vương Nhân Bàng cười nói.

    - Haiz, tên này, đã là cục trưởng cục cảnh về rồi mà vẫn tính tình như vậy, thật là không còn gì để nói.
    Diệp Phàm thở dài.

    - Cả đời này là như vậy rồi, có lẽ khó sửa được. Nếu không phải là do cha ép thì chức cục trưởng này tôi đã sớm mặc kệ rồi.
    Vương Nhân Bàng nhún vai.

    - Ồ, cậu thật sự không tiếc?
    Diệp Phàm liếc mắt nhìn người này.

    - Hà hà, nói khoác cũng tin. Trước kia, lúc chưa làm thì thật sự không muốn làm, lúc đó rất lười biếng.

    Bây giờ bắt đầu làm cũng cảm thấy không tệ lắm, rất uy phong. Hơn nữa, bây giờ có gia đình rồi, không giống trước kia nữa.

    Nếu vẫn là một kẻ nhàn rỗi như trước kia thì có phải là khiến cho người ta coi thường không. Anh xem, người nhà họ Tiếu trước kia không hề quan tâm tới tôi, hiện giờ thì thế nào.

    - Coi tôi cũng như khách quý, đây chính là thực lực, đầu năm nay, toàn bộ đều phải dựa vào thực lực mà nói chuyện.
    Vương Nhân Bàng nắm vặn vặn nắm tay.

    - Đúng vậy, chức vụ này chỉ là thân phận thôi. Cậu có điểm giống tôi, trước kia Kiều gia đại viện còn xem thường tôi, bây giờ thì sao? Có phải là khác rồi không?
    Diệp Phàm cười nói.

    - Anh không giống với tôi, tính ngang ngạnh của anh còn hơn nhiều so với tôi. Còn tôi chỉ là lười biếng quen rồi. Trước kia Kiều gia đại viện không chú ý tới anh, anh cũng đâu có quan tâm, đúng không?

    Nhưng thật ra bây giờ thuận lợi nhiều rồi. Kiều gia đại viện thì thế nào, cũng phải dựa vào hai người này.

    Vài năm trở lại đây, người giữ thể diện còn phải dựa vào anh. Kiều Báo Quốc không thành, Kiều Thế Hào là chính quân trưởng Đính Thiên rồi.

    Kiều Báo Quốc đó, có thể lên được vị trí phó tỉnh trưởng là đã tốt lắm rồi. Diệp lão đại anh vài năm nữa chức chính tỉnh bộ này còn không phải trong lòng bàn tay rồi sao.
    Vương Nhân Bàng cười nói.

    - Không dễ như vậy, chính tỉnh bộ, tôi cảm thấy có chút khó khăn không thành được.
    Diệp Phàm lắc lắc đầu.

    Vương…Vương… Vương…

    Lại nữa rồi, con rắn nhỏ bay tới, vừa nhìn thấy Diệp Phàm liện nhào tới trên cổ tay hắn, lưỡi co duỗi liếm không ngừng.

    - Tiểu tử này thật đáng yêu mà.
    Vương Nhân Bàng duỗi tay định sờ con rắn một chút, không ngờ lưỡi nó đột nhiên duỗi ra, như tia chớp bắn lên tay của Vương Nhân Bàng. Đừng thấy lưỡi của nó chỉ bằng chiếc đũa, nó khiến cho Vương Nhân Bàng đau đến mức nghiến răng mắng:
    - Khốn kiếp, tiểu tử này cũng thật hung hăng quá đi.

    - Ha ha, con rắn nhỏ này chỉ nghe tôi. Cậu ngàn vạn lần đừng lộn xộn với nó, cậu không làm gì nó thì nó cũng không làm gì cậu đâu.

    Hơn nữa, đừng thấy lưỡi của nó nhỏ. Tôi đã thấy nó chỉ dùng lưỡi mà làm nứt một tảng đá.

    Có lẽ năng lượng tấn công của con rắn này có thể đạt tới trình độ cao thủ ngũ đoạn. Hơn nữa, lưỡi của nó đặc biệt dài.

    Đừng thấy thân của nó bây giờ chỉ dài gần bằng ngón tay, nhưng đầu lưỡi của nó phải dài khoảng 1 mét, cũng không hiểu được bình thường lưỡi này cuốn thế nào ở trong miệng.

    - Có lẽ lưỡi chính là vũ khí tấn công.
    Diệp Phàm cười nói. Trong tai lại truyền đến tiếng cười giống như đứa trẻ của con rắn. Có vẻ nó cũng có thể hiểu một chút lời nói của mình.

    - Gần đây nghe nói anh dùng nước Xử nữ khiến sau đó tốc độ lớn của nó đã nhanh hơn rồi?
    Vương Nhân Bàng tò mò hỏi.

    - Đúng là vậy, nhưng nước Xử nữ cũng không nhiều. Muốn giữ một chút để làm dung dưỡng hoàn. Nếu không, lần sau đi cung Hồng Đàm, áp suất trong bình ô xy làm tôi chết rồi.
    Diệp Phàm nói.

    Vương… Vương… Ta muốn…


    Đột nhiên truyền đến tiếng thỉnh cầu đáng thương của con rắn nhỏ.

    - Ngươi muốn gì?
    Diệp lão đại tức giận nói.

    - Nước… nước… nước Xử nữ…
    Âm thanh non nớt của con rắn nhỏ truyền tới.

    - Nước cái gì, hết rồi, đi chơi thì đi chơi đi, đừng làm phiền lão tử.
    Diệp lão đại lắc lắc tay muốn bỏ con rắn nhỏ ở trên cổ tay ra.

    Nhưng nó lại không đi.

    Ha ha ha… Vương Nhân Bàng ở cạnh cười vui sướng.

    - Được rồi, cho ngươi một viên dung dưỡng hoàn, phiền phức quá.
    Diệp Phàm lấy ra một viên thuốc, con rắn lập tức không há miệng nữa há miệng ra, nhưng lần này dường như trở nên kích động, con rắn nhìn chằm chằm Diệp lão đại sờ tìm trong túi.
     
  3. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    172,785
    Quan Thuật
    Tác Giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 3662: Tiếp tục đối phó

    Nhóm dịch: Quan Trường.
    Nguồn: Mê Truyện






    Chương 3662: Tiếp tục đối phó

    - Nếu không đi thì lão tử sẽ làm rắn nướng.
    Diệp Phàm thật sự tức giận, nghiêm mặt, con rắn vừa nhìn thấy, biết “đức vua” đã tức giận, sợ tới mức vội vàng chuồn mất. Hơn nữa, còn xoay vài vòng trên không nữa rồi mới bay đi.

    - Con rắn này dường như có thể hiểu ý của anh, đúng là thần kỳ, không phải là xà tinh đấy chứ?
    Vương Nhân Bàng lại nhìn con rắn nhỏ bay đi ra ngoài với vẻ mặt ngưỡng mộ.

    - Tôi đâu hiểu được tại sao, có lẽ là con rắn này trời sinh có nội lực ở trong người. Sau đó thông qua dao động sẽ hiểu được ý của tôi.

    Hoặc là con rắn này vốn là sủng vật gì đó của cao thủ thời cổ đại làm ra.

    Trước đó còn có ý định để sống trong quả trứng. Ví dụ như, một phần hồn khí được tách ra

    Cho nên, có thể hiểu ý cũng là điều bình thường. Không biết là sau này khi nó lớn lên có khiến cho tôi vui mừng không, có khả năng là nó đến từ đảo Thủy Tinh.
    Diệp Phàm nói.

    - Ừ, còn rắn này nhất định là có bí mật. Không biết chừng lại liên quan đến xà mị ngàn năm. Vậy thì chúng ta vớ bở rồi.
    Vương Nhân Bàng cười nói, quay sang nhìn Diệp Phàm một cái rồi nói:
    - Thật ra tối nay tới đây còn có một chuyện mà vợ đại nhân giao cho.

    - Ồ, Thập Lục giao cho cậu chuyện gì?
    Diệp Phàm sửng sốt, hỏi.

    - Anh cả Tiếu Quân của Thập Lục, cũng chính là người vài năm trước đã đánh với chúng ta, khi ở quân khu Bắc Kinh đã là thượng tá rồi đúng không? Đã vài năm qua rồi rồi, Tiếu Quân vẫn còn là thượng tá đoàn trưởng. Lần này cũng muốn tiến một chút. Hơn nữa, tuổi tác lý lịch cũng phù hợp yêu cầu.
    Vương Nhân Bàng nói.

    - Việc này còn không phải dễ dàng sao, chỉ cần một câu nói của Bộ trưởng Tiếu là đủ rồi, lại không phải là loại cấp bậc quân trưởng tư lệnh đúng không?
    Diệp Phàm nói.

    Liếc nhìn Vương Nhân Bàng một cái, đột nhiên ngộ ra điều gì, cười nói:
    - Việc này thật ra còn có lý do khác ngoài vợ cậu giao cho?

    - Điều này tôi cũng không rõ lắm, vợ cả ngày cứ lải nhải ở bên tai, phiền chết đi được. Việc này tôi lại không có bản lĩnh đưa Tiếu Quân lên làm phó sư trưởng. chỉ có thể đến làm phiền Diệp lão đại.
    Vương Nhân Bàng cười gượng.

    - Không phải chứ, sao sớm không tới, muộn không tới lại tới vào lúc nào?
    Diệp Phàm nhìn Vương Nhân Bàng.

    - Ý gì vậy Diệp lão đại?
    Vương Nhân Bàng hỏi.

    - Ý gì, buổi sáng mới vừa ngồi ở văn phòng của bố vợ cậu, buổi tối cậu lại tới tìm tôi. Hai chuyện này có liên quan hay không.
    Diệp Phàm hỏi, kể lại mọi chuyện một lượt.

    - Việc này thật sự tôi không rõ lắm, nhưng chuyện của Tiếu Quân thì Thập Lục đã lải nhải từ rất sớm rồi.

    Lúc ấy tôi còn nói, chỉ cần một câu nói của bố cô ấy thôi là có thể giải quyết được rồi sao phải lải nhải với tôi làm gì. Thập Lục nói bố cũng khó xử, ở vị trí của ông ấy cũng không tiện ra tay.

    Sẽ có người lời ong tiếng ve, tôi nói là anh trai của cô ấy sẽ lên được thôi, nhưng Thập Lục vẫn cằn nhằn bên tai tôi.

    Tôi phiền quá không chịu nổi nữa nên mới tới tìm anh.
    Vương Nhân Bàng tỏ vẻ nghiêm túc.

    - Tôi hiểu, không phải Bộ trưởng Tiếu không tiện hành động, có lẽ là ở anh của cậu có người từ chức.
    Diệp Phàm đột nhiên nở nụ cười.

    - Từ chức, là sao?
    Vương Nhân Bàng không hiểu.

    - Báo Săn.
    Diệp Phàm cười nói.

    - Hiểu rồi, không lẽ thật sự còn liên quan đến việc từ chức này sao?
    Vương Nhân Bàng sửng sốt, cũng đã hiểu ra.

    - Đúng vậy, cậu xem, nếu như đi vào thông qua đơn vị thì bố vợ của cậu ám chỉ đương nhiên có sự tác động của bên dưới rồi.

    Đến mọi người ở Ủy ban quân giới đều phải nể mặt bố vợ cậu đúng không. Không phải là một chức phó sư trưởng, nếu như là vị trí mấu chốt như là quân trưởng thì chưa chắc là người ta sẽ vui vẻ đáp ứng.

    Quan trọng chính là Báo Săn thì khác, bởi vì sĩ quan sư đoàn Báo Săn phải do Tổ A đồng ý mới được.

    Chỉ có Ủy ban quân giới thì vẫn không được. Bởi vì, Báo Săn chỉ là chi nhánh, trên thực tế vẫn là do Tổ A chúng ta kiểm soát.

    Haiz, tiểu tử, đã sớm nói với cậu nhiều lần rồi nếu lần này có thể tham chiến nếu như có thể trở thành ủy viên nòng cốt, việc này cậu sẽ không cần phải phiền đến tôi.

    Cậu nói ra luôn ở trong cuộc họp là xong rồi.
    Diệp Phàm nói.

    - Còn có loại đạo lý này, nhưng có anh hay không đề giống nhau. Hơn nữa, anh hiện tại chính là nhân vật số hai ở Tổ A, một chức vụ phó sư trưởng nhất định là được.
    Vương Nhân Bàng cười gượng.

    - Để cậu lại dựa vào tôi đúng không?
    Diệp lão đại suýt nữa thì trợn trừng mắt.

    - Cái đó thì đương nhiên, có cách gì đâu.
    Vương Nhân Bàng nói.

    - Phiền phức, nếu muốn vào Báo Săn thì còn có vấn đề quan trọng.
    Diệp Phàm đột nhiên nghĩ đến chuyện này.

    - Vấn đề quan trọng, anh nói xem?
    Vương Nhân Bàng hỏi.

    - Báo Săn là đơn vị bên ngoài của Tổ A, vẫn hỗ trợ cho tổ nòng cốt thứ 8. Hơn nữa, Săn Báo cũng là đơn vị dự bị của thành viên Tổ A.

    Cho nên, sĩ quan chủ yếu của Báo Săn, ví dụ như là phó sư trưởng, tham mưu trưởng, chính ủy, những vị trí quan trọng này đều phải là thành viên của Tổ A mới có thể được bổ nhiệm.

    Tiếu Quân hình như không phải thành viên chính thức của Tổ A?
    Diệp Phàm nói.

    - Thật đúng là vấn đề, Tiếu Quân không phải. Anh nói chuyện này chắc chắn là bố vợ tôi phải hiểu rõ, biết rõ là Tiếu Quân không có khả năng vào Báo Săn. Nhưng Thập Lục lại nói như thế, không lẽ chúng ta đã đoán sai ý của cô ấy?
    Vương Nhân Bàng hỏi.

    - Lẽ nào lại đi đơn vị khác, vậy thì liên quan gì tới chúng ta. Đơn vị bình thường thì chúng ta sẽ không thể xen vào. Đó là trong phạm vi quyền lực của bố vợ cậu.
    Diệp Phàm lắc lắc đầu, nhìn Vương Nhân Bàng một cái, nói:
    - Còn có một khả năng, có thể là bố vợ cậu ám chỉ muốn đưa Tiếu Quân vào trong đội. Nhưng bản lĩnh của Tiếu Quân như thế nào?

    - Vừa mới đột phá ngũ đoạn, sư phụ của Thập Lục trợ giúp.
    Vương Nhân Bàng nói.

    - Vậy thì có chút manh mối rồi, nếu vừa mới đột phá ngũ đoạn, đây là chuẩn gia nhập Tổ A, hiện tại nếu muốn gia nhập Tổ phải tới ngũ đoạn.

    Chỉ là việc này sẽ rắc rối lớn. Nếu Tiếu Quân nhất định gia nhập thì việc ở thành phó sư trưởng Báo Săn không thành vấn đề.

    Bởi vì Tiếu Quân vốn đã là thượng tá đoàn trưởng rồi. Vào Báo Săn có thể lên Đại tá. Chỉ là Báo Săn là tổ tấn công.

    Chuyện này, hệ số nguy hiểm sẽ không nhỏ. Việc này cậu vẫn nên đi về hỏi rõ thì tôi mới làm. Nếu không, hiểu sai ý của lãnh đạo thì phiền phức rồi.

    Như vậy đi, cậu về tâm sự với Thập Lục, Tổ A cũng không phải bí mật gì với cô ấy.
    Diệp Phàm nói.

    - Vậy trước tiên ta hỏi cho rõ rồi tính, đừng lo làm chuyện xấu.
    Vương Nhân Bàng gật gật đầu, nhanh chóng hành động.

    Chỉ 3 tiếng sau, người này đã gọi điện đến, cười ha hả, nói:
    - Diệp đại, gần đúng như vậy, là muốn vào Tổ A, chỉ là có chút thay đổi nhỏ.

    - ừ, nói nghe xem?
    Diệp Phàm nói.

    - Tiếu Quân muốn đến làm việc dưới quyền tôi.
    Vương Nhân Bàng cười nói.

    - Hai người thân thích cùng làm một chỗ không sợ người ngoài đàm tiếu sao?
    Diệp Phàm cười hỏi, trong lòng cũng đã hiểu.

    Trở thành thành việc chính thức của Tổ A nhưng nhà họ Tiếu lại lo lắng khi công tác quá nguy hiểm, cho nên, công tác ở trong Cục cảnh vệ tương đối là an toàn. Hơn nữa, công việc này có thể dễ dàng tiếp cận với lãnh đạo cấp cao.

    Những người trong Cục cảnh vệ gặp lãnh đạo cấp cao dễ như ăn kẹo. Nếu như người cả ngày ở bên cạnh lãnh đạo thì lâu ngày lãnh đạo sẽ chú ý đến ngươi. Đến lúc ngươi phải xuống dưới thì có phải là có cơ hội rồi không.

    - Tiếu Quân ở quân khu Yến Kinh là thượng tá, đến Tổ A có lẽ còn lên đại tá. Cứ như vậy thì có thể sẽ làm trợ thủ của cậu.
    Diệp Phàm nói.

    - Ngay lập tức trở thành trợ thủ thì sẽ có lời đàm tiếu, trước hết để cho anh ấy phụ trách một phân tổ ở phía dưới cục, làm đội trưởng chắc là không thành vấn đề.
    Vương Nhân Bàng nói.

    - Cậu nên kiểm soát cho tốt mới được, tốt nhất là giữ ở bên mình một thời gian ngắn, để cho Tiếu Quân quen với tình hình trong Cục rồi sau đó mới để tự do làm đội trưởng. Chức vụ đội trưởng này tuy không phải là chức quan lớn gì nhưng phụ trách lãnh đạo một đơn vị thì không qua loa được.
    Diệp Phàm thận trọng dặn dò.

    - Điều này em hiểu, thật ra anh ấy sớm đã có chuẩn bị rồi. Em nói rồi, cứ có chuyện gì chỉ cần em ở nhà là anh ấy chạy tới hỏi cái này cái kia, hóa ra là sớm đã có ý định này. Cũng tốt, trước kia anh ấy cũng biết rất nhiều chuyện, như thế này cũng tiện cho em
    Vương Nhân Bàng nói.

    Sau đó Diệp Phàm cùng với Cung Khai Hà trao đổi ý kiến, nghe nói Tiếu Quân có thân thủ ngũ đoạn, có thể đưa người mới vào đương nhiên Cung Khai Hà cũng rất cao hứng.

    Hơn nữa, nhà họ Tiếu vốn có truyền thống nhà binh, phương diện tố chất chính trị căn bản là không cần lo lắng gì cả.

    Tổ A nhận người vào chú trọng thứ nhất là trình độ võ công, thứ 2 là phương diện chính trị trong sạch. Một thành viên có thể trung thành với đất nước là quan trọng hơn bất cứ điều gì.

    Sáng sớm hôm sau, Tiếu Quân được đưa đến văn phòng Diệp Phàm.

    Người này có vẻ còn có chút khẩn trương, thấy ánh mắt sắc bén của Diệp Phàm nhìn chằm chằm mình, Tiếu Quân có vẻ có chút câu nệ.

    - Ha ha, chúng ta cũng đã từng đánh nhau, ngồi xuống đi.
    Diệp Phàm cười nói.

    - Ngại quá, tổ tưởng Diệp, lúc ấy…
    Tiếu Quân hơi đỏ mặt.

    - Không sao, không sao, ngồi đi. Nhân Bàng đánh nhau với anh bây giờ không phải trở thành em rể anh rồi sao? Cái này gọi là không đánh không quen mà.
    Diệp Phàm cười nói.

    - Thật xin lỗi tổ trưởng, tôi đã sai.
    Tiếu Quân đứng nghiêm một cái, chào theo nghi thức quân đội.

    - Đồng chí Tiếu Quân, Tổ A hoan nghênh đồng chí. Nhưng nghe nói là công lực của anh cũng là do người khác giúp đỡ mới lên được.

    Cho nên, bình thường phải tăng cường luyện công mới được. Chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có thể đảm bảo an toàn cho lãnh đạo.

    Công tác trong Cục cảnh vệ nhìn qua có vẻ là bình thường, nhưng trong đó cũng chứa tính thách thức tương đối lớn.

    Hoàn toàn không giống với nơi anh công tác trước kia…
    Diệp Phàm nghiêm túc dặn dò.

    - Tôi hiểu sự giúp đỡ của tổ trưởng Diệp.
    Vẻ mặt của Tiếu Quân thực sự trang trọng nghiêm túc.

    - Đồng chí Nhân Bàng, cậu dẫn anh ấy đi kiểm tra đi.
    Diệp Phàm nói, Tiếu Quân và Vương Nhân Bàng nghiêm một cái rồi đi ra ngoài.

    - Tiếu Quân tôi trước kia thật đúng là có mắt như mù, tổ trưởng Diệp tuổi trẻ tài cao, thật đúng là một anh hùng xuất chúng.
    Tiếu Quân cảm thán nói.

    - Ha ha, anh chỉ thấy anh ấy băng sơn thôi, sau khi vào rồi, anh sẽ có thể nhìn thấy thực lực của anh ấy.

    Anh nghĩ xem, anh ấy so với chúng ta đều nhỏ hơn, nhưng người ta bây giờ có thể đạt tới trình độ mà chúng ta căn bản không thể đạt tới được.

    Hơn nữa, cậu ta xuất thân bình thường, tất cả những điều này đề là dựa vào bản thân cậu ta mà đạt được, thật không đơn giản.
    Vương Nhân Bàng hơi cười.

    - Ừ, cậu ta chính là tấm gương của Tiếu Quân ta.
    Tiếu Quân cũng nói.
     
  4. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    172,785
    Quan Thuật
    Tác Giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 3663: Có ý gì



    Nhóm dịch: Quan Trường.
    Nguồn: Mê Truyện






    Chương 3663: Có ý gì



    - Tôi lại cảm thấy kỳ lạ, cha tại sao nhất định để anh vào Tổ A. Mặc dù anh ở trong quân đội bình thường bây giờ cũng đã đến lúc đề bạt lên chức phó sư đoàn trưởng. Nếu như vào Tổ A thì không bằng ở trong quân đội bình thường làm một thuộc hạ tốt.
    Vương Nhân Bàng nói.

    - Cha nói, công tác của Tổ A tuy là bí mật nhưng Tổ A là nơi rèn luyện rất tốt. Chỉ cần an toàn ra khỏi thì khi ấy chính là lúc thành công. Cậu xem, thành viện Tổ A các cậu sau khi xuất ngũ đều có nơi tốt để đến. Điểm quan trọng là ở phương diện rèn luyện bản thân, cha coi trọng điều này.
    Tiếu Quân nói.

    - Nói cũng phải.
    Vương Nhân Bàng gật gật đầu.

    - Đúng rồi, nghe nói lần thi đua đề bạt này cậu cũng đăng ký?
    Tiếu Quân hỏi.

    - Ừ, có đăng ký rồi.
    Vương Nhân Bàng nói.

    - Cha rất vui, nói là cậu cuối cùng cũng chí hướng rồi. Cha nói là cậu có năng lực, nhưng…
    Tiếu Quân dừng lại.

    - Nhưng không có chí tiến thủ đúng không, thích ứng với mọi hoàn cảnh, thậm chí có chút tâm lý của kẻ lười biếng.
    Vương Nhân Bàng cười ha hả nói.

    - Ha ha, coi như cậu tự hiểu mình.
    Tiếu Quân nói.

    Nháy máy đã đến cuối năm rồi, thủ đô có tuyết lớn. còn về chuyện sân tập luyện của Báo Săn cũng tạm gác lại vì đến Tết.

    Thương thế của Hồng Tà cũng đã hồi phục được tám phần rồi, nhưng Thiên Đao có lẽ phải nửa năm nữa. Diệp lão đại cũng không thể đợi được, quyết định ngày 28 đi Thái Lan một chuyến, giải quyết chuyện của nhà họ Trác, huống hồ, chuyện mỏ đồng Kỳ Sơn cũng phải thương lượng với núi Ngưu Vĩ một chút, sau đó là cùng tập đoàn Thước Đông ký kết hợp đồng chính thức.

    Ngày 28 âm lịch, Diệp Phàm mang theo Hồng Tà, Lệ Vô Nhai và Phí Thanh Sơn, Xa Thiên, Lam Tồn Quân, Bao Nghị tới Thái Lam.

    Phong thái của sơn trang Tử Trúc Diệp vẫn như trước, nhưng vì sắp đến Tết và sơn trang Tử Trúc Diệp cũng theo phong tục mừng năm mới của người Trung Quốc.

    Thi Mạn đã sớm cho người treo đèn lồng đỏ theo phong cách người Trung Hoa từ trong ra ngoài sơn trang.

    - Hôm nay có thêm hai con sư tử đá, Diệp lão đại, sơn trang này càng uy phong hơn.
    Lam Tồn Quân nhìn phía trước sơn trang cười nói.

    - Ha ha, Thi Mạn thật sự rất hiểu tôi. Nói là dù ở Thái Lan cũng muốn cho tôi cảm giác như ở Trung Quốc.
    Diệp Phàm cười nói, Thi Mạn đã dẫn người làm ra cổng.

    Diệp Thiên Hạ theo yêu cầu của Diệp Phàm đưa hắn đi dạo một vòng, tiểu tử này vô cùng thỏa chí. Thi Mạn cùng với em trai Lạp Mông là hưng phấn nhất, vừa thấy Diệp Phàm đã tới thân mật ôm.

    - Diệp Phàm, mọi người đến thật là đúng lúc.
    Lạp Mông cười nói.

    - Ồ, không lẽ có chuyện tốt cho chúng tôi sao?
    Diệp Phàm cười hỏi.

    - Đương nhiên rồi, hôm nay là sinh nhật của công chúa Thải Nạp, con gái của Lý Thân Vương Đỗ Đức, đến lúc đó sẽ có rất nhiều khách quý. Hơn nữa, muốn góp vui cho sinh nhật của công chúa nên cao thủ của đội cảnh vệ Hoàng thất đều đem khả năng thật sự ra biểu diễn.
    Lạp Mông cười tủm tỉm.

    - Đội cảnh vệ của Hoàng thất là đội ngũ như thế nào?
    Diệp Phàm hỏi.

    - Đó là cận vệ của Quốc vương từ mấy trăm năm nay, gần giống với thân phận vệ sỹ Trung Viên hải của TQ các vị.

    Đương nhiên là trung tâm bảo vệ của cận vệ Quốc vương chỉ là thành viên của vương thất. Nhân số của đội tuy rất đông, nhưng phần lớn chỉ là quân thân vệ.

    Còn đội cảnh vện chân chính của hoàng thất thì tất cả đều là tinh anh. Nghe nói có hơn 200 người, bọn họ đều là cao thủ.

    Tinh thông các loại súng ống cùng với một số vũ khí lạnh hiện đại. Có thể vào được đội cảnh vệ của vương thất là vinh quang cực lớn.
    Lạp Mông cười nói.

    - Có phải tiểu tử ngươi cũng muốn vào không?
    Diệp Phàm nói đùa.

    - Đúng, em thật sự cũng muốn vào. Nhưng làm thành viên bình thường thì em không có hứng thú.
    Lạp Mông cười nói.

    - Với công lực hiện tại của cậu đã gần đạt tới thất đoạn của thái quyền hoàng gia. Nếu như có thể vào được đội cảnh vệ đứng đầu một phân đội thì được.
    Diệp Phàm cười nói.

    - Em không muốn đứng đầu một phân đội, em muốn là phó thủ lĩnh của thân vệ quân. Đại thủ lĩnh thì em không dám nghĩ, đó là độc quyền của Bồng La Đến, em đương nhiên không bằng hắn.

    Nhưng với thân thủ của em muốn trở thành phó thủ lĩnh thì có thể được. Bởi vì, phó thủ lĩnh Khắc Lý Cương cũng cũng là Thái quyền hoàng.

    Đội thân vệ có bốn phó thủ lĩnh. Khắc Lý Cương có thể làm được thì tại sao em lại không thể?
    Lạp Mông có chút tức tối.

    Thật ra, phụ thân Lạp Lạc Đế của Lạp Mông tuy là thân phương được phong hào nhưng quan hệ thân thích với gia tộc của Quốc vương hiện tại đã quá xa rồi.

    Theo quy củ của Vương quốc Thái Lan, quan hệ huyết thống trong vòng năm đời đều có thể xưng là thành viên vương thất. Điều này chỉ là tương đối thôi.

    Bởi vậy, thành viên của Vương thất có xa thì cũng có gần. Người ta thì thật ra cũng không khác mấy so với cấp bậc quý tộc bình thường.

    Thân vương Lạp Lạp Đến chỉ là một thân vương được phong thôi, trong thành viên vương thất của Thái Lan thì đương nhiên là ông ta bị ra rìa.

    Cho nên, Lạp Mông vẫn muốn gia nhập đội cảnh vệ cũng có nghĩ là muốn gia tăng tầm quan trọng của gia tộc trong Vương thất.

    - Bồng La Đế lợi hại thế nào?
    Lam Tồn Quân không nhịn được hỏi.

    - Ông ta lợi hại thế nào thì tôi không rõ lắm. Nhưng dù sao thì những người thân thủ như chúng tôi chỉ cần không quyền của ông ta là ngã xuống rồi.

    Năm đó phó thủ lĩnh Khắc Lý Cương vừa đinh khiêu chiến với ông ta, kết quả bị ông ta một quyền đánh cho răng rơi đầy đất.

    Bồng La Đế nổi giận, lần đó, ông ta dùng một cước đá sụp cả một tòa nhà. Cho nên, sau này không ai còn dám khiêu chiến với ông ta nữa.
    Lạp Mông nói.

    - Bồng La Đế lợi hại như vậy, ở trong vương thất rất được sủng ái đúng không?
    Diệp Phàm thản nhiên hỏi.

    - Cái đó thì đương nhiên, vương thất tặng cho ăn 5 người con gái xinh đẹp nhất Thái Lan. Còn có một trang viên rất lớn.

    Thưởng cho hắn mười mấy người hầu. Tiền lương hàng năm cũng rất kinh khủng, nếu đổi ra nhân dân tệ cũng không dưới hai nghìn vạn.

    Hơn nữa, Bồng La Đế này đi đến đâu mọi người cũng đều nhiệt tình chiêu đãi. Nhưng người này cũng rất quái gở.

    Rất ít tiếp xúc với mọi người, vẻ mặt bình thường đều giống như bức tượng gỗ. Tất cả mọi người đều sợ ông ta.
    Lạp Mông nói.

    - Lạp Mông, nếu cậu có thể làm phó thủ lĩnh thì có lợi gì cho gia tộc Lạp Lạc Đế?
    Bao Nghị hỏi thẳng.

    - Đương nhiên là nhiều rồi, chương đoàn 3711 đã liên lạc chưa?

    - Đã liên lạc rồi, họ nói bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể đưa người sang ký hợp đồng. Hơn nữa, họ dường như cũng khá nóng vội, liên tục thúc giục chúng ta.
    Lam Tồn Quân nói.
     
  5. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    172,785
    Quan Thuật
    Tác Giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 3664: Tiệc của Vương gia.

    Nhóm dịch: Quan Trường.
    Nguồn: Mê Truyện






    Chương 3664: Tiệc của Vương gia.



    - Ha ha, thứ bọn họ sốt ruột chỉ là mỏ đồng núi Bối Tây, sợ thất bại. Chuyện bên này xử lý xong thì mới có thể xử lý chuyện bên kia. Đây là điều kiện đầu tiên của tôi với bọn họ.
    Diệp Phàm cười nói. Buổi tối, một con chim lớn lặng lẽ bay vào sơn trang Tử Diệp Lâm.

    - Thời gian trước, tập đoàn Thước Đông khai thác mỏ đồng bị tấn công, đã làm rõ là ai làm chưa?
    Diệp Phàm hỏi.

    - Trước kia cho rằng người của Phì lão làm, nhưng lần trước anh đã dặn tôi phải theo dõi người của Phì lão.

    Cho nên khi tập đoàn Thước Đông khai thác mỏ đồng tôi đã đích thân đi theo dõi phía Phì lão.

    Kỳ lạ là người của Phì lão khi đó cũng không có động tĩnh gì. Nếu như có hành động gì thì ít nhất cũng sẽ khiến tôi phát hiện ra.
    Thủ lĩnh núi Ngưu Vĩ – Diều Hâu nói.

    - Không lẽ thật sự không phảilà người của Phì lão làm, bọn họ chỉ cách mỏ đồng Kỳ Sơn chỉ khoảng 50km, trừ mọi người ra thì bọn họ là ở gần mỏ đồng nhất.
    Diệp Phàm có chút nghi hoặc.

    - Đúng vậy, tôi cũng vẫn thắc mắc điều này. Sau khi không phát hiện được điều gì, tôi trở về mỏ đồng Kỳ Sơn bắt một vài công nhân thẩm vấn thử.

    Nhưng mấy tên đó quá lợi hại. Trong đó có cái tên đã đánh với chúng tôi một chưởng, làm tôi bay mấy chục mét.

    Chỉ chớp mắt đã không thấy tắm hơi hắn đâu. Tuy rằng chỉ chạm mặt nhau 1 chưởng, nhưng tôi cảm giác là tên đó rất mạnh. Toàn thân đầy sát khí, có lẽ là đã giết không ít người.
    Diều Hâu nói.

    - Chuyện này cũng thật phiền phức, nếu không tìm thấy chủ của mỏ đồng thì căn bản là không có cách nào khai thác tiếp được. Nếu mọi người qua để làm nhiệm vụ bảo về sợ rằng mọi người cũng sẽ bị tổn thất.
    Diệp Phàm nói.

    - Ừ, chỉ sợ tên đó lợi hại hơn ta. Hơn nữa, tôi cũng không thể ở mỏ đồng lâu dài được, đúng không?
    Diều Hâu nhăn mặt.

    - Có lẽ nào là công ty cạnh tranh, đối thủ cạnh tranh thuê sát thủ quốc tế gì đó làm. Chỉ cần ngươi khai thác thì bọn chúng sẽ quấy rối, đến khi ngươi phải bỏ cuộc mới thôi.
    Lam Tồn Quân nói.

    - Đúng là có khả năng này, còn có một khả năng nữa, kẻ hạ thủ chính là kẻ đối đầu hoặc kẻ thù của tập đoàn Thước Đông.

    Giống như thù hận của chúng ta và nhà họ Trác không thể hóa giải được. Nhưng dường như lại không đúng

    Nếu như quả thật là kẻ thù thì sao không nhắm thẳng vào tập đoàn Thước Đông. Trực tiếp đả kích tập đoàn Thước Đông không phải là hiệu quả sẽ cao hơn sao?

    Hủy một mỏ đồng thì cũng không thể phá được tập đoàn của người ta đúng không?
    Diều Hâu nói.

    - Tôi suy nghĩ có phải là trong mỏ đồng Kỳ Sơn có bí mật gì? Có người biết được bí mật này nên không muốn để người phá hoại cho nên mới ngăn cản không cho khai thác.
    Bao Nghị nói.

    - Không nói nữa, tối chúng ta đến Đế Hà sơn trang ăn cơm. Sáng ngày mai chúng ta tới nhà họ Trác giải quyết chuyện đó trước rồi mới tính đến chuyện khác.

    Hơn nữa, tôi nghĩ, khi thật sự không điều tra ra được thì chúng ta dụ rắn ra khỏi hang, để tập đoàn Thước Đông khai thác mỏ đồng trở lại, chúng ta sẽ mang theo mấy cao thủ bảo vệ.

    Đến khi đó nếu có người muốn phá thì bắt lại thẩm vấn là được rồi. Như vậy lại đơn giản nhất.
    Diệp Phàm khoát tay áo, nhìn Diều Hâu một cái, cười nói:
    - Đúng rồi Diều Hâu, ngươi có đồng ý vào cung làm thủ lĩnh đội cảnh vệ của hoàng thất không?

    - Thủ lĩnh đội cảnh vệ hoàng thất là có ý gì?
    Diều Hâu hỏi, Diệp Phàm kể lại chuyện gia tộc Lạp Lạc Đế.

    - Đội cảnh vệ của hoàng thất tuy là rất vinh quang, nhưng ràng buộc cũng không ít, ta không thích cuộc sống như vậy.

    Nhưng nếu có thể làm cho người dân của núi Ngưu Vỹ được sống hạnh phúc, Diều Hâu tôi đồng ý làm công việc này.

    Như cậu nói, nếu tôi ở trong độ cảnh vệ của hoàng thất thì có thể làm chương thứ 3712. Mercedes-Benz Ferrari ở đây cũng có vẻ rất bình thường. Audi p7 của đám người Diệp lão đại sắp thành đồ bỏ đi rồi.

    Đương nhiên, xe của thân vương Lạp Lạc Đế là Mercedes, chỉ là Diệp lão đại không muốn vừa mới bắt đầu đã thái quá nên mới chọn đi Audi.

    Đội ngũ bảo vệ mặc trang phục màu vàng đứng ở cửa, trong tay đều có súng đã được lên đạn. Đương nhiên, cũng còn có mười mấy người đẹp đứng ở cửa đón khách.

    Còn con lớn của thân vương Đỗ Đức Lý cùng với quản gia Chu Cổ Lạp đứng ở cổng đón khách.

    Bởi vì, thân vương Đỗ Đức Lý rất cưng chiều con gái Thải Nạp nên mới đặc biệt chuẩn bị như vậy. Đương nhiên là làm em trai của quốc vương, thân phận này cũng rất kinh người ở vương quốc Thái Lan.

    Đương nhiên, từ phương diện an toàn, khách quý còn phải bị nhận diện mặt. Đám người Diệp Phàm dưới sự hướng dẫn của Lạp Lạc Đế cho nên dễ dàng qua cửa này.

    Cả nhóm thuận lợi đi vào trong trang viên Đế Hà.

    Chỉ quét qua một góc trang viên, phát hiện ra phật đường, hoa viên, bể bơi, phòng tiệc đều thu gọn trong tầm mắt. Bên trong lại càng lung linh chói mắt.

    Phòng tiệc hết sức xa hoa, cao tới hơn 20m, chiều rộng có lẽ phải chứa được tới hai ba trăm khách.

    Quanh phòng tiệc là các khu với các chức năng khác nhau. Chẳng hạn như, khu vực quầy bar, một cô gái Thái Lan mặc trang phục lộng lẫy thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người.

    Những món đồ vàng bạc đặt trên quầy bar, ngay đến cả những chiếc ly rượu đều có vẻ là đồ cổ, vô cùng sang trọng.

    - Mọi người nhìn trên nóc nhà đi, bông hoa sen bằng vàng kia tiêu tốn mấy thùng vàng của thân vương Đỗ Đức Lý. Trên cơ bản mặt ngoài chỉ là một lớp vàng mỏng, bông hoa sen khổng lồ này chính là làm từ một khối vàng phiến.
    Lạp Mông chỉ lên trên nóc nhà nói.

    - Còn lâu mới tới lúc khai tiệc, chúng ta tới phật đường ngắm cảnh đi.
    Lạp Mông cười nói, 90% người ở vương quốc Thái Lan đều tin Phật.

    - Nghe nói vương quốc Thái Lan có “hoàng bào phật quốc” nổi tiếng, có hơn 2000 năm lịch sử phật giáo, ở một quốc gia có xinh đẹp giàu có, có hơn 3 vạn ngôi đền cổ tràn ngập sắc thái thần thoại và những cung điện nguy nga tráng lệ.

    Chùa chiền của Thái Lan bề ngoài rất to lớn đồ sộ, kiến trúc, trang trí tinh xảo tuyệt vời, được ca ngợi là “bảo tàng nghệ thuật của Thái Lan”, là quốc bảo, tinh hoa văn hóa của Thái Lan.”
    Lam Tồn Quân cười nói.

    - Đúng vậy, anh xem trong trang viên của tôi cũng có phật đường. Trong trang viên biệt thự của những nhà giàu có hầu hết đều có phật đường. Chỉ là quy mô lớn hay nhỏ thôi. Giống như phật đường của thân vương Đỗ Đức Lý thì chính là cực đỉnh. Phật đường nhà nhà tôi chỉ là quy mô trung bình.
    Lạp Mông cười nói, mấy người đi thẳng đến phật đường.

    Phật đường của thân vương Đỗ Đức Lý có thể nói là cực đỉnh, chỉ chiều dài cũng đã năm sáu mươi mét, chiều rộng cũng đến ba mươi mét, nguy nga lộng lẫy đủ khiến cho người ta hoa mắt.

    Đi vào căn bản đều là một màu vàng rực rỡ, ngay cả sàn nhà cũng là dát bằng vàng lá.

    - Đây không phải là tượng mười tám vị La Hán sao?
    Lam Tồn Quân chỉ vào những bức tượng La Hán cười nói.

    - Đúng vậy, đây là La Hán Bố Đại, anh xem, trên vai không phải là đang đeo một cái túi sao? Đó là La Hán Trường Mi, lông mi của vị này đều sắp dài chạm đất rồi, còn có La Hán Trầm Tư giống như người đang suy nghĩ…
    Bao Nghị ra vẻ như hiểu rất rõ về 18 vị La Hán, giới thiệu như học thuộc lòng.

    - Truyền thuyết phật Thích Ca Mâu Ni để có thể lưu truyền phập pháp lại cho đời sau, khiến cho chúng sinh có thể có cơ duyên nghe phật pháp.

    Người đã dặn dò 16 vị La Hán vĩnh viễn ở lại trần gian, phân bố ở khắp nơi truyền phật pháp, giúp đỡ chúng sinh.

    Sao khi phật pháp truyền tới Trung Hoa chúng ta, 16 vị La Hán trở thành đề tài sáng tác của các nhà nghệ thuật, lại thêm hai vị nữa, trở thành 18 vị La Hán.
    Phí Thanh Sơn cũng tỏ vẻ hứn thú với vấn đề này.

    - Kỳ lạ, tại sao thân vương lại thờ phụng 18 vị La Hán? Đây rõ ràng là có mang sắc thái văn hóa Trung Hoa.
    Diệp Phàm nói. Đúng lúc này, Diệp Phàm đột nhiên ngây người, mấy phút sau cũng không phản ứng gì.

    - Ngây ra vậy, không phải bị màu vàng làm hoa mắt chứ?
    Hồng Tà cười, đùa Diệp Phàm.

    - Ông xem, La Hán Khánh Hỷ này có phải có gì đó đặc biệt không?
    Diệp Phàm hỏi.

    - Có gì đặc biệt, hình như là không có gì lạ cả, không phải chỉ là đất sét mạ vàng thôi sao?
    Hồng Tà sờ sờ đầu nói.

    - Có gì lạ hơn không?
    Diệp Phàm hỏi.

    - Có gì? Không có gì cả. Mọi người thấy có gì không?
    Hồng Tà quay đầu hỏi mọi người. Nhưng tất cả mọi người đều lắc đầu nói không phát hiện ra điều gì.

    - Có lẽ là ta hoa mắt.
    Diệp Phàm lắc lắc đầu như tự giễu.

    - Có phải cậu nhìn thấy cái gì?
    Lệ Vô Nhai truyền âm nhập mật nói. Bở vì ở trong phật đường này không chỉ có mỗi mình người của Diệp Phàm, còn có cả khách khứa vào thăm. Đặc biệt còn có một vài phu nhân và các tiểu thư đang quỳ lạy.

    - Ừ, tôi phát hiện ra La Hán Khánh Hỷ trên lưng dường như có một đôi cánh. Đôi cánh này gần như cánh của Hùng Ưng.

    Gần giống với đôi cánh diều hâu mà ta mới dung hợp hồn khí thành. Nhưng mọi người đều nói là không nhìn thấy.

    Nhưng, tôi dùng mắt ưng có thể nhìn thấy hình dáng mờ mờ của đôi cánh khẽ động. Hơn nữa, có thể khẳng định tuyệt đối không phải là làm từ nước Xử Nữ.
    Diệp Phàm nói.

    - Có lẽ chỉ có thể dùng mắt ưng đặc biệt của cậu mới có thể phát hiện ra, còn chúng tôi thì không có cách nào cảm nhận được. Đôi cánh này nhật định là không thể nhìn được bằng mắt thường. Mặc dù tôi và Hồng Tà có công lực cao như vậy nhưng cũng không phát hiện ra.
    Lệ Vô Nhai nói.

    - Chờ đến nửa đêm tôi lại qua đây tìm hiểu một chút, hiện tại quá nhiều người không tiện tìm hiểu. Nếu xảy ra chuyện gì thì sẽ phiền toái cho nhà Lạp Lạc Đế.
    Diệp Phàm nói.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)