↑ ↓

  V.I.P  FULL  Q.Trường Quan Sách - Tịch Mịch Độc Nam Hoa - FULL ( tháo zen 1136)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi codon.trai, 12/12/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chương 526: Kế Tiểu Bình choáng váng!

    Nguồn:Metruyen
    Share: MTQ Banlong.us







    Thành ủy Dung Châu, văn phòng thư ký thành ủy Kế Tiểu Bình.

    Sắc mặt Kế Tiểu Bình xanh mét, ông ta vò nát bức viết những chữ mà chính ông ta vừa viết xong.

    -Một tên Trưởng phòng nhãi nhép, lại dám ngạo mạn như thế! Hắn tưởng Kế Tiểu Bình này lớn lên trong sự dọa nạt sao?
    Trong lòng Kế Tiểu Bình vô cùng tức tối!

    Ông ta ngồi mạnh xuống ghế, mắt nhìn chằm chằm vào máy điện thoại trên bàn làm việc, sắc mặt sầm xuống tột độ.

    Những câu nói của Tương Bình trong cuộc nói chuyện điện thoại vừa rồi vẫn còn vang rõ rành rành bên tai ông ta, điệu cười thì khanh khách, với cái giọng điệu làm cho người ta không đoán được ý đồ, tất cả những điều đó làm cho Kế Tiểu Bình tương đối lạ lẫm!

    Tương Bình làm trợ thủ cho ông ta hơn ba năm nay, tên này giờ ăn phải tên hùm rồi sao? Dám lên mặt với mình rồi?

    Ông ta cũng không nghĩ xem, hiện tại mới chỉ tạm thời giữ chức Chủ tịch thành phố thôi, hai chữ “tạm thời” dán trên trán, đó khác gì tấm bùa nguyền rủa, ông ta không muốn cho mình vượt qua ải này hay sao?

    Kế Tiểu Bình càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, càng nghĩ càng thấy căm giận.

    Sau cùng, ông ta thở một hơi dài, đập một cái thật mạnh xuống bàn.

    Thư ký ở bên ngoài thấy bên trong có tiếng động lớn bèn đẩy cửa vào, Kế Tiểu Bình hất tay, nói:
    -Chuẩn bị xe đi tỉnh thành!

    Ngồi trong xe lên tỉnh thành, Kế Tiểu Bình nhắm mắt tĩnh lặng nghỉ ngơi, trong lòng ông ta nghĩ về những sắp xếp công việc của mình ở tỉnh thành, ông ta có nguyên tắc, đó là dù thế nào đi chăng nữa cũng không được để Trần Kinh nắm được đằng chuôi.

    Ông ta làm trụ cột trong chính quyền Dung Châu bao nhiêu năm nay, cho nên cũng đủ tự tin trong việc nắm bắt cục diện của Dung Châu.

    Ông ta không tin rằng Trần Kinh, một kẻ từ bên ngoài đến, lại có thể nắm cả thành phố Dung Châu trong lòng bàn tay, nếu như điều này mà cũng không chắc chắn thì Kế Tiểu Bình ông ta còn trụ lại trong chính quyền Dung Châu làm gì? Sớm đã phải về nhà bế cháu rồi!

    Trong khi ông ta đang nghĩ ngợi, thư ký ngoảnh lại nói:
    -Bí thư, điện thoại của ngài!

    Kế Tiểu Bình nhíu mày hỏi:
    -Ai vậy?

    Thư ký bịt lấy ống nói, trả lời:
    -Là phó chủ tịch Từ !

    -Hả?
    Kế Tiểu Bình khẽ nhíu mày, đưa tay lấy điện thoại, ông ta nhẹ nhàng hắng giọng, trên mặt liền lộ nụ cười hết sức tự nhiên, nói:
    -Chủ tịch Từ, ông không phải đã đi Kinh thành rồi sao? Sao lại có thời gian gọi điện cho tôi thế này? Ông có gì dặn dò vậy?

    Giọng điệu Từ Tự Thanh từ đầu dây bên kia lạnh lùng, hừ hừ nói:
    -Ông Kế à, ông làm việc kiểu gì vậy? Có việc cỏn con cũng không che đậy kỹ càng được?

    Kế Tiểu Bình hoảng hốt, nói:
    -Chủ tịch Từ, ý ngài muốn nói gì vậy? Lẽ nào công việc ở Dung Châu chúng ta có sai sót gì sao?

    Từ Tự Thanh nói:
    -Công việc ở Dung Châu có sai sót hay không tôi không biết, nhưng trong công việc của ông nhất định tồn tại vấn đề! Tôi hỏi thật ông, việc ở Trương Khê rốt cục là như thế nào?

    -Trương Khê?
    Từ Tự Thanh ngạc nhiên, trong đầu xoay chuyển nhớ lại, trong lòng nặng trĩu hỏi:
    -Ông muốn nói đến chuyện ở Trương Khê sao? Việc này tôi đã điều tra rồi, có kẻ đã có ác ý kích động người dân mấy vùng lân cận, hiện giờ chúng tôi đã bắt tay vào giải quyết vụ việc này!

    Từ Tự Thanh phẫn nộ quát:
    -Kế Tiểu Bình, những lời thoái thác này của ông mang về nhà mà dỗ dành vợ đi! Việc ở Trương Khê từ đâu mà ra, trong lòng ông là rõ nhất. Một việc lớn như thế ông lại tự tiện quyết định, cuối cùng lại chữa lợn lành thành lợn què rồi!

    Ông tưởng rằng Cao Vệ dễ qua mặt lắm hả? E là ông có mắt mà không tròng đấy!

    Ông, ông! Đúng là không biết nói ông thế nào nữa!

    Từ Tự Thanh ngừng một lát, nói:
    -Ông giờ đang ở đâu?

    Kế Tiểu Bình trong lòng có chút hoảng hốt, nói:
    -Tôi... tôi đang trên đường lên tỉnh thành...

    Đầu dây bên kia Từ Tự Thanh nói vọng qua:
    -Xem ra ông vẫn còn lí trí đấy, ông nghe đây, lên đến tỉnh thành thì cố mà nghĩ cách, bỏ hết những cái mánh khóe khôn vặt của ông đi, thái độ thành khẩn một chút, một khi để cho Ban tổ chức vì việc này mà có ý kiến với ông, thì chẳng ai cứu được ông đâu!

    Đầu óc Kế Tiểu Bình như bị đơ cứng, hoảng hốt nói:
    -Chủ...chủ tịch Từ, ngài có thể nói rõ hơn không! Chằng qua là Trần Kinh ...

    -Trần Kinh gì mà Trần Kinh? Ông có biết là ai gọi điện cho tôi không? Nhĩ Mễ Tiềm!
    Từ Tự Thanh quát to.

    Ông ta bỗng chuyển giọng, nói:
    -Tôi thấy ông càng ngày càng hồ đồ rồi đấy, Mễ Tiềm là người thế nào ông còn không rõ hay sao? Tôi thấy ông như không muốn sống rồi thì phải!

    -Tút. Tút !

    Từ Tự Thanh đã dập máy, Kế Tiểu Bình đần mặt ra, cứng đơ như con chim gỗ, sau lưng mồ hôi đã ướt đẫm lạnh toát.

    -Mễ Tiềm?

    Cứ nghĩ đến cái tên này, thì trong đầu Kế Tiểu Bình lại hiện lên cái vẻ mặt không lúc nào là không nghiêm nghị, với cả đôi mắt vô cùng sắc bén của ông ta !

    Đôi mắt đó dường như có thể nhìn thấu tất cả những lừa bịp và xảo quyệt, không có bất kỳ điều giả dối nào có thể vượt qua được đôi mắt đó!

    Kế Tiểu Bình hít một hơi thật sâu, vỗ mạnh vài cái vào trán, sự tức tối lúc nãy giờ đã biến hết thành sự sợ hãi và hoảng hốt, những ý định và biện pháp mà ông ta từng nghĩ trước đó giờ đã bị ném hết qua cả chín tầng mây rồi!

    -Trần Kinh ?

    Kế Tiểu Bình đấm mạnh một phát vào ghế ngồi xe!

    Kế Tiểu Bình đã sớm biết Trần Kinh đã nghi ngờ từ lâu việc ở Trương Khê là do một tay Kế Tiểu Bình đạo diễn!

    Nhưng cũng chỉ là hoài nghi, dựa vào năng lực của Trần Kinh thì hắn không thể nào tìm ra được chứng cứ.

    Kế Tiểu Bình lăn lộn trong chính đàn bao nhiêu năm nay, ngồi lên được chiếc ghế bí thư Thành ủy, đã điều hành tình hình Dung Châu nhiều năm liền, nếu chỉ chút việc cỏn con đó mà cũng không phòng bị được, thì ông ta còn trụ lại làm gì?

    Trần Kinh phát ngôn muốn lật bài với Kế Tiểu Bình, nhưng ông ta chẳng hề sợ hắn.

    Không những không sợ, ông ta còn muốn đối chất trực diện với Trần Kinh, làm cho Trần Kinh biết thế nào là lễ độ, làm cho hắn không thể trở tay!

    Nhưng cho dù Kế Tiểu Bình có thông minh xảo quyệt hơn nữa, ông ta cũng không ngờ rằng Trần Kinh lại dùng một chiêu ác như thế.

    Trần Kinh đúng là không có chứng cứ, nhưng hắn có thể báo cáo cách nghĩ và phán đoán của hắn cho Mễ Tiềm, Mễ Tiềm cũng không đơn giản, Trần Kinh báo cáo cho ông ta, ông ta dễ dàng nhận ra đâu là cốt lõi vấn đề.

    Có ông ta ra mặt, Kế Tiểu Bình chẳng lẽ lại dám lên mặt với Mễ Tiềm?

    Kế Tiểu Bình có ăn gan hùm, đi nói lý lẽ với Mễ Tiềm đi chăng nữa, nhưng những lời Từ Tự Thanh đã nói cặn cẽ rồi, toàn bộ vụ việc Trương Khê rốt cục là thế nào, người khác không rõ, Kế Tiểu Bình lẽ nào cũng không rõ?



    Vả lại, một khi Mễ Tiềm thực sự nổi giận, đừng nói mỗi vùng Trương Khê nhỏ bé này, cho đến cả Dung Châu, ông ta có gì mà không tra tìm ra được chứ?

    “Mễ mặt sắt”, biệt danh này đâu phải tùy tiện mà được đặt cho ông ta chứ?

    Kế Tiểu Bình ngồi rũ rượi uể oải trên ghế, giống như một đống bùn nhão đang chảy mềm, một mình cười những tràng cười dồn dập, lạnh lùng, nhưng lúc này trong đầu ông ta một ý nghĩ nhỏ nhoi cũng không lóe lên được.

    ...

    Tỉnh thành, Vương Phượng Phi không hề nói dối, hôm nay anh ta đúng là mời một mình Trần Kinh ăn cơm.

    Quán cá Tam Giang, phòng đặt vừa được trang trí lại như mới, nền nhà được trải thảm dày, còn trong phòng lại được treo đèn lồng được làm thủ công với phong cách truyền thống, kiểu trang trí Trung Tây kết hợp này không làm cho người ta không những không cảm thấy cứng nhắc, mà còn tạo cảm giác có sự kết hợp hòa quyện dung hợp, điều này cho thấy con mắt hết sức tinh tế của người thiết kế.

    Bà chủ xinh đẹp của quán cá Tam Giang Chu Đình hôm nay vô cùng niềm nở và vồn vã, cô ta uống trước với Vương Phượng Phi một chén, rồi từ từ đi về phía Trần Kinh.

    Vương Phượng Phi cười nói:
    -Cô Chu, hôm nay Trưởng phòng Trần đã đến đây, cô không được làm ngơ đấy nhé, tôi nói rõ với cô, tửu lượng của tôi chỉ nửa lít Mao Đài, tửu lượng của anh ấy là hai lít rượu mạnh đấy, cô bảo cô kính tôi một chén, cô cũng phải kính anh ấy vài chén, cô tự mình lo liệu đấy nhé!

    Trần Kinh nói:
    -Đừng, cô Chu, cô đừng giúp người ngoài mà không giúp người mình nhé, giờ Vương Phượng Phi làm bí thư Dung Châu rồi, sau này khó có cơ hội qua đây, cô phải uống nhiều với ông ta, so đo với tôi làm gì?

    Vương Phượng Phi trừng mắt nhìn Trần Kinh một cái, nói:
    -Trần Kinh, cậu nói gì vậy, ai người mình với cậu hả? Tôi nói cho cậu biết nhé, cậu nói năng cho cẩn thận, để cho bí thư trưởng Tô nghe thấy, lột da cậu đấy!

    Trần Kinh ngẩn ra, còn Chu Đình thì hai má ửng hồng, nói lớn với Vương Phượng Phi :
    -Bí thư Vương, ngài nói thế tôi không vui đâu nhé!

    Vương Phượng Phi cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, tự thấy mình nói lỡ lời, vội vàng nâng chén lên nói:
    -Được, tôi nói sai rồi, tự phạt một chén!

    Ông ta uống cạn một chén, chỉ chỉ vào Trần Kinh, nói:
    -Cô Chu này, cô không tiếp xúc nhiều với Trưởng phòng Trần chứ, tôi nói với cô, cậu này rất đáng làm bạn bè! Tôi và cậu ấy anh em chân tình đấy!

    Chu Đình cười khúc khích, rung bần bật, người phụ nữ này rất biết cách lợi dụng những ưu điểm của bản thân.

    Là một bà chủ nhà hàng, con người cô ta không hề thể hiện sự mạnh bạo, đanh đá như những người bà chủ khác, Chu Đình tạo cho người khác cảm nhận được sự thẹn thùng dịu dàng, điều này luôn làm cho bất kỳ người đàn ông nào cũng đều phải xiêu lòng.

    Chu Đình lại rất xinh đẹp, tuy đã ngoài ba mươi, nhưng không kém phần thướt tha, càng có mùi vị chín mọng đẫy đà của người phụ nữ, thật sự là một bảo vật khó tìm.

    Lúc nãy Vương Phượng Phi lỡ lời, Trần Kinh lại hiểu được, Bí thư trưởng họ Tô ở Sở Thành, thì chỉ có thể là phó bí thư trưởng Tô Hoa Bình của ủy ban tỉnh rồi.

    Tô Hoa Bình rất có phong độ, cũng rất xứng đôi với Chu Đình, xem ra Vương Phượng Phi nói quan hệ thân mật hai người cũng không phải là không có căn cứ!

    Vương Phượng Phi từng ở Sở Thành bao nhiêu năm như thế, nhiều chiêu thức khó, kết nạp cũng rộng rãi, đâu có ngóc ngách và xó xỉnh nào của Sở Thành mà ông ta không biết chứ?

    Chu Đình cũng không so đo những lời mà Vương Phượng Phi nói, tự mình rót một chén rượu đầy, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ nói:
    -Nào, Trưởng phòng Trần, tôi kính anh một chén! Anh là lãnh đạo trẻ nhất từ trước tới nay mà tôi được gặp, được uống với anh quả là vinh dự quá!

    Trần Kinh cầm chén lên chạm với Chu Đình, trên mặt khẽ mỉm cười, nói:
    -Cảm ơn, vậy để tôi cạn trước!

    Trần Kinh uống cạn chén rượu, Chu Đình đưa mắt nhìn chăm chú vào hắn, mắt như sắp chảy ra nước rồi.

    Không cần nghi ngờ gì, những người như Trần Kinh, có sự nghiệp thành đạt, cán bộ tuổi trẻ tài cao trong mắt bất kỳ người phụ nữ nào, sức hấp dẫn là không thể cưỡng lại.

    Ánh mắt nhìn Chu Đình của Trần Kinh lại rất thản nhiên, trong lòng hắn hiểu rất rõ, những phụ nữ như Chu Đình đâu còn lạ lẫm gì ái tình nữa, tình xuân hưng phấn bừng bừng như hoa nở rộ, những người phụ nữ này bề ngoài tỏ vẻ phong lưu như thế, nhưng sâu trong nội tâm họ vẫn có những thước đo và những chuẩn mực riêng.

    Bất kỳ thứ tình cảm nào mà cô ta biểu lộ ra, đều có thể không phải là thật lòng, đó chỉ là một thứ vũ khí mà thôi, thứ vũ khí mà đàn bà đối phó với đàn ông, những động tác hiện giờ của Chu Đình chính là tuyệt chiêu sát thủ.


    Hơn nữa, những phụ nữ như Chu Đình, đều không phải là những kẻ lạm tình, đàn ông đều phong lưu, nhưng chẳng người đàn ông phong lưu nào lại thích những người phụ nữ lẳng lơ, chơi bời trăng hoa.

    Chu Đình chắc chắn cũng nghiền ngẫm và hiểu rõ về những điều này, không thế thì sao cả một thành phố rộng mở thế này, một chút bí mật cũng không giữ được, Trần Kinh cũng chỉ nghe nói quan hệ thân mật giữa Chu Đình và Bí thư trưởng Tô, điều này thôi cũng rất có thể nói rõ vấn đề!

    Vương Phượng Phi cũng không phải ngốc thực sự, ông ta mượn cớ lỡ lời để chủ ý phá thủng tấm cửa sổ bằng giấy này, e rằng trong đó cũng có mục đích, đương nhiên, mục đích này chắc chắn là không hề có ác ý gì!



    (Tobe continued~ Nếu bạn thích tác phẩm này, hi vọng các bạn chia sẻ và giới thiệu rộng rãi hơn. Sự ủng hộ của các bạn là động lực lớn nhất cho chúng tôi tiếp tục hoàn thành tác phẩm. Chân thành cảm ơn !)




     
    Chỉnh sửa cuối: 20/4/16
  2. Chương 527 Lão hồ ly đấu trí!

    Nguồn:Metruyen
    Share: MTQ Banlong.us








    Bỏ ra hai ngày, Phương Uyển Kỳ đã bố trí ổn thỏa đồ dùng gia dụng và đồ điện trong nhà, nhà mới của Trần Kinh đã được chuẩn bị đầy đủ chu đáo, chỉ đợi chuyển đến ở!

    Tin tức Trần Kinh chuyển nhà, không biết là ai đã truyền ra ngoài.

    Mấy trưởng phòng bên dưới đều giễu cợt kêu Trần Kinh mời, việc vui này, Trần Kinh đương nhiên là nhận lời.

    Ai ngờ rằng trong buổi sáng ngày mời khách đến, Biên Thạc Lâm cầm một bức thư kích động đi đến phòng Trần Kinh, nhếch miệng nói:
    -Trưởng phòng, đây là một chút tấm lòng của mọi người, một chút tiền, không có gì nhiều!

    Trần Kinh ngẩn người, hầm hầm nói:
    -Các cậu làm gì vậy? Đã nói là mời cơm, còn cần đến tiền của các cậu sao?

    Biên Thạc Lâm nghiêm mặt nói:
    -Trưởng phòng, chút tiền này anh nhận cho! Đây là tình cảm qua lại, anh cũng không thể để mọi người phải áy náy chứ!

    Biên Thạc Lâm nói như vậy, Trần Kinh cũng không thể không nhận.

    Hắn mở phong bì ra, bên trong một sấp tiền dày, hắn vừa đếm đã thấy có hơn 6000 tệ.

    Biên Thạc Lâm nói:
    -Bên trong có danh sách chi tiết, anh tự mình xem! Phòng chúng ta bây giờ cũng gần 30 người rồi, số tiền này không được coi là nhiều!

    Trần Kinh cau mày nói:
    -Còn không nhiều? Tôi mời các cậu ăn cơm có thể tiêu nhiều tiền như vậy sao?

    Biên Thạc Lâm cười ha ha:
    -Cũng không biết được, vậy phải xem anh mời như thế nào!

    Trần Kinh dung văn kiện trên tay đánh Biên Thạc Lâm một cái, vờ tức giận nói:
    -Tên tiểu tử này, tôi thấy là cậu muốn ăn đòn đây mà!

    Biên Thạc Lâm vội vàng xin tha, ngưng cười, đến trước mặt Trần Kinh hạ giọng nói:
    -Kế Tiểu Bình của Dung Châu đến rồi! Lão già này, tôi ghét nhất! Tôi nói với anh ta, trưởng ban đang họp, bảo anh ta đợi ở phòng khách!

    Tôi nhìn trộm một chút, anh ta dường như rất lo sợ, xem ra lần này anh đã khống chế được anh ta rồi.

    -Hồ đồ!
    Trần Kinh đứng dậy.
    -Điệu bộ này của cậu , người ta còn cho rằng tôi rất đáng tín nhiệm! Đi, dẫn tôi đị gặp anh ta!

    Kế Tiểu Bình hôm nay có vẻ tiều tụy, Trần Kinh bước vào, anh ta đứng dậy. Ánh mắt vốn đục ngầu chợt sáng lên.

    Trần Kinh bước vào giơ tay nói:
    -Kế bí thư! Anh xem anh, sao đến mà không báo trước? Hơn nữa, có việc lớn đến đâu mà anh lại phải đích thân đến đây, cử một người đến không được sao?

    Kế Tiểu Bình cười nhạt nói:
    -Trần trưởng phòng, sự quan trọng đại, tôi không đích thân đến sao được? Sự việc ở Trương Khê...

    Trần Kinh khoát tay ngắt lời:
    -Kế bí thư, uống trà trước đã, công việc để sau!

    Trần Kinh tự tay rót một chén trà cho Kế Tiểu Bình, cung kính đặt trước mặt anh ta.

    Kế Tiểu Bình nhận chén trà, dùng bàn tay gầy guộc của mình nhẹ nhàng vuốt vuốt nắp đậy, động tác không nhanh không chậm!

    Anh ta dù gì cũng là bí thư thành ủy, bất kể lúc nào, khí chất và phong độ không phải người bình thường có thể so sánh được, từ điểm này mà nói, Tương Bình so với anh ta có yếu hơn một chút.

    Trần Kinh chăm chú theo dõi động tác của Kế Tiểu Bình. Từ từ mở hồ sơ ra.

    Hắn mở hồ sơ ra, cầm trên tay nói:
    -Kế bí thư, về sự việc ở Trương Khê, tôi muốn báo với anh! Theo điều tra của chúng tôi, xảy ra việc này là do vấn đề của thị trấn Ba Đông, chủ tịch mới của thị trấn Ba Đông từ bộ đội chuyển sang.

    Tính tình có chút nóng nảy, làm công tác quần chúng thiếu kiên nhẫn, vì vấn đề bồi thường đã cãi nhau với dân, liền ồn ào nói bất mãn với công việc của anh ta thì có thể cáo trạng, cáo lên tỉnh anh ta cũng không sợ.

    Anh nói việc này…

    Trần Kinh lắc đầu, đưa hồ sơ cho Kế Tiểu Bình nói:
    -Kế Bí thư, thông tin chi tiết đều có trong hồ sơ này, bây giờ tôi giao cái này cho anh! Xử lý như thế nào thì thành ủy các anh cho ý kiến đi!

    Kế Tiểu Bình ngẩn người, mở hồ sơ xem từng trang một.

    Trong hồ sơ không hề có chút nào nhắc đến Kế Tiểu Bình có liên quan đến sự việc Trương Khê, đều là điều tra vấn đề chủ tịch thị trấn Ba Đông Hoàng Tuyển, cuối cùng rút ra kết luận. Những vấn đề tồn tại trong công tác cơ sở của Trương Kê rất nghiêm trọng, bộ may Trương Khê phải kiểm điểm sâu sắc, lãnh đạo liên quan thành Dung Châu phải coi trọng cực độ.

    Xem hết toàn bộ hồ sơ, Kế Tiểu Bình cuối cùng không nhịn được liếc nhìn Trần Kinh một cái.

    Vỗn dĩ hôm nay anh ta đến đã làm đủ công tác chuẩn bị, anh ta nghĩ Trần Kinh sẽ lấy sự việc Trương Khê ra làm khó anh ta, chất vấn sao lại dùng những thủ đoạn bất chính như vậy.

    Trần Kinh làm như vậy, chính là muốn phản kích những lời đồn ở Dung Châu trước đây, lúc này hắn không ra tay với Tiểu Bình, còn đợi đến lúc nào?

    Nhưng hiện tại cái hồ sơ này...

    Kế Tiểu Bình hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi thở ra, anh ta dùng tay gõ nhẹ vào thành ghế, tâm trạng cực kì phức tạp.

    Chiêu này của Trần Kinh nằm ngoài dự đoán của anh ta, gió thổi gấp, sấm sét vang, những cái ban đầu đều chỉ là đòn giả vờ.

    Nhưng đòn đánh giả này rất hay, bởi vì nếu sự việc Trương Khê, thật sự đơn giản như vậy, Kế Tiểu Bình có thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà lên tỉnh một chuyến không?

    Kế Tiểu Bình lòng như lửa đốt đi lên tỉnh, nội tình của chuyện này đã được làm rõ rồi!

    Trần Kinh không có chứng cứ không sai, hồ sơ của hắn chỉ nhắc đến những chuyện có chứng cứ, những thứ không có chứng cứ hắn đều không nhắc đến, nhưng không nhắc đến không có nghĩa là không có, nếu thật sự không có, Kế Tiểu Bình có cần sốt ruột lo lắng như vậy không? Lãnh đạo cấp trên không phải là mù quáng!

    Mặt Kế Tiểu Bình có chút ngượng ngùng, anh ta cả đời đánh nhạn, hôm nay lại bị nhạn mổ cho mờ mắt, mấy lần liên tiếp mắc bẫy Trần Kinh.

    Tay anh ta nắm chặt hồ sơ nói:
    -Trần trưởng phòng, anh yên tâm, đối với chuyện ở Trương Khê, tôi nhất định nghiêm túc điều tra!

    Trần Kinh gật đầu nói:
    -Vậy thì cảm ơn Kế bí thư! Bộ máy Dung Châu hiện tại mới điều chỉnh, năng lực chiến đấu của bộ máy mới mạnh hơn, chính là lúc tạo nên thành tích, Kế bí thư điều hành Dung Châu, đúng là đầy hi vọng.

    Trần Kinh dừng một chút nói tiếp:
    -Nói đến vấn đề điều chỉnh bộ máy Dung Châu, cứ nhắc đến là tôi lại nghĩ đến một chuyện. Gần đây khắp Sở Giang đồn rằng tôi nhận trọng lễ của Tươnng bí thư, lễ vật là một căn nhà, sau đó tôi liền giúp Tương bí thư thăng chức.

    Lời đồn này rất cất nhắc tôi, hôm qua tôi đã báo cáo với Mễ bí thư rồi, Mễ bí thư cười nhạo tôi, anh ấy nói nhiệm kỳ này, anh ấy nhường chức vị đó cho tôi!

    Vẻ mặt Kế Tiểu Bình thay đổi, rất nhanh trở nên nghiêm túc nói:
    -Những lời nói đó là bịa đặt nói hươu nói vượn! Gần đây Dung Châu chúng tôi có một làn gió không lành mạnh, có người thích nói những điều kì lạ, nghe nhầm nói bậy, chuyện này không thể phớt lờ, nhất định phải nghiêm túc điều tra!

    Trần Kinh nói:
    -Kế bí thư, anh đừng giận, những lời đồn đại đó những người trong nội bộ chúng ta vừa nghe đã biết không phải thật rồi! Tôi nói như vậy, chính là muốn hỏi ý kiến anh về bộ máy Dung Châu.

    Anh cũng biết rằng, việc điều chỉnh bộ máy Dung Châu lần này, không chỉ có khảo sát của phòng cán bộ ban tổ chức, mà phòng chúng tôi cũng tham gia vào việc này, sau khi có kết quả điều chỉnh cuối cùng, căn cứ vào phản hồi của các bên, hình như bên dưới không hài lòng!

    Lãnh đạo của chúng ta rất tức giận vì việc này, Mễ trưởng ban gọi tôi và Hứa trưởng ban đến mắng cho một trận...

    Trần Kinh chậm rãi nói, hắn càng nói, sắc mặt Kế Tiểu Bình càng không tự nhiên.

    Ai không hài lòng với sự điều chỉnh bộ máy Dung Châu lần này?

    Bí hiểm này anh ta và Trần Kinh đều biết, nếu nói không hài lòng, Kế Tiểu Bình là không hài lòng nhất.

    Nếu Kế Tiểu Bình hài lòng, vậy Dung Châu có truyền ra những lời rảnh rỗi như vậy không? Hiện tại Trần Kinh hỏi trước mặt anh ta, trên mặt anh ta có thể treo được không?

    Nhưng Trần Kinh hỏi cung rất có kỹ xảo, Kế Tiểu Bình muốn tỏ thải độ cũng không đủ sức, chỉ có thể bị Trần Kinh soi mói như vậy!

    Cuối cùng, Trần Kinh nói:
    -Theo như ý kiến của Mễ trưởng ban! Việc điều chỉnh bộ máy Dung Châu lần này của chúng ta có thể đã phạm lỗi ở hai mặt! Lỗi thứ nhất là, chúng ta chưng cầu dân ý không đến nơi đến chốn, lỗi thứ hai có thể là chúng ta không điều chỉnh triệt để bộ máy Dung Châu!

    Trần Kinh thở dài nói:
    -Kế bí thư, về lỗi thứ hai, nói ra có chút oan uổng. Anh là lãnh đạo của Dung Châu, anh hiểu rõ về Dung Châu nhất, việc điều chỉnh bộ máy Dung Châu sao có thể một bước là xong? Lần này chúng tôi điểu chỉnh chủ tịch và phó bí thư, bất kể là Tưởng Bình đồng chí hay Vương Phượng Phi đồng chí, đều là những đồng chí rất có năng lực, rất tài hoa.

    Bọn họ đi Dung Châu có thể làm được việc, lập được thành tích, điểm này chắc chắn không có vấn đề. Nhưng độc chắc một mặt, có phải dùi mài thêm hay không?

    Kế Tiểu Bình nghe Trần Kinh nói vậy, sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi.

    Anh ta là người thông minh, Trần Kinh nói rất khó hiểu, nhưng anh ta có thể hiểu được ý nghĩa của nó.

    Lần này tỉnh ủy điều Vương Phượng Phi đi Dung Châu, có thể nói là gây ra rất nhiều bàn tán, đến cả Kế Tiểu Bình trong lòng cũng có chút buồn bực.

    Nhưng hiện tại Trần Kinh nói điều Vương Phượng Phi đi là muốn để cho y dùi mài thêm, dùi mài xong thì làm gì?

    Kế Tiểu Bình cảm thấy hơi thở có chút gấp gáp, Vương Phượng Phi có năng lực độc chắn một mặt, có phải là có khả năng thay thể Kế Tiểu Bình?

    Hơn nữa, lãnh đạo ban tổ chức cho rằng việc điều chỉnh bộ máy Dung Châu chưa triệt để, ngụ ý có phải là việc điều chỉnh bộ máy lần này có thể trực tiếp khiến cho Vương Phượng Phi thay thế Kế Tiểu Bình?

    Mấy câu nói ngắn gọn, nội dung hàm chứa bên trong lại rất phong phú, Kế Tiểu Bình không thể không nghĩ ngợi lung tung. Anh ta càng nghĩ, trong lòng càng lo sợ, sắc mặt càng trắng bệch ra!

    Anh ta lại nghĩ đến Dung Châu, hiện tại Dung Châu Tương Bình và Vương Phượng Phi đều là đèn tiết kiệm, Kế Tiểu Bình không chấp nhận sự thật, nghiêm túc cân nhắc vấn đề Dung Châu, lại còn thái độ này nọ về vấn đề điều chỉnh bộ máy Dung Châu, gây thù hằn với tỉnh thành, đây không phải là hồ đồ thì là gì?

    Kế Tiểu Bình càng nghĩ trong lòng càng thấy run, trong lòng càng thấy nể sợ Trần Kinh.

    Trần Kinh căn bản không giống một trưởng ban hơn hai mươi tuổi, nhất ngôn nhất cử, đều là người từng trải.

    Mới nghe Trần Kinh nói chuyện thì thấy như nói chuyện phiếm, không có trọng tâm và mục đích, nhưng suy nghĩ kỹ lại, lời hắn nói không có câu nào không nhằm vào Kế Tiểu Bình, càng nói càng làm Kế Tiểu Bình bất an!

    Cuối cùng, Trần Kinh đích thân tiễn Kế Tiểu Bình xuống dưới tòa nhà ban tổ chức.

    Lúc sắp rời đi, Kế Tiểu Bình bắt tay thật mạnh vớI Trần Kinh, nói đầy thâm ý:
    -Công việc của đồng chí Quách Vỹ Toàn tôi sẽ làm nghiêm túc! Đồng chí này, gần đây tâm trạng có chút sa sút, tư tưởng có chút tuột dốc! Phải để anh ta chỉnh đốn lại tư tưởng!

    Anh ta dừng một chút nói:
    -Không chỉ có đồng chí Quách Vỹ Toàn, chúng ta đều phải đoàn kết với nhau, chăm chỉ làm việc, không được phụ lòng tổ chức đối với chúng ta!

    Trần Kinh thản nhiên nói:
    -Có những lời này của Kế Bí thư thì tôi yên tâm rồi! Tôi cũng mong đợi bộ máy Dung Châu dùng hành động thực tế để chứng minh, việc điều chỉnh bộ máy Dung Châu lần này chúng ta đã thành công!






     
    Chỉnh sửa cuối: 20/4/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)