↑ ↓

  V.I.P  FULL  Q.Trường Quan Sách - Tịch Mịch Độc Nam Hoa - FULL ( tháo zen 1136)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi codon.trai, 12/12/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chương 524: Lời đồn bốn phương!

    Nguồn:Metruyen
    Share: MTQ Banlong.us





    Tỉnh ủy đã có quyết định chính thức về việc điều chỉnh bộ máy lãnh đạo Dung Châu.

    Ban tổ chức Tỉnh ủy đã đưa ra thông báo, bổ nhiệm đồng chí Tương Bình, hiện là Phó bí thư Thành ủy làm Phó chủ tịch, tạm thời cũng đảm nhiệm chức Chủ tịch thành phố Dung Châu.

    Bổ nhiệm Phó chủ nhiệm Ủy ban cải cách và phát triển Vương Phượng Phi đảm nhiệm chức vụ Ủy viên thường vụ Tỉnh, phó bí thư thành phố Dung Châu.

    Những lãnh đạo khác tạm thời không có quyết định điều chỉnh, vẫn tiếp tục đảm nhiệm chức vụ như trước.

    Tin này vừa được công bố đã tạo lên một chấn động lớn cho các giới xã hội ở Dung Châu, không cần nói thêm nhiều, lần điều chỉnh nhân sự này của Tỉnh ủy nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người.

    Đầu tiên là tranh cử giữa Tương và Quách, Tương Bình thắng cử, việc này hoàn toàn bất ngờ, vì theo những người nắm rõ tình hình chính đàn Dung Châu thì lần này việc Quách Vĩ Toàn trúng cử được sự ủng hộ và hỗ trợ đắc lực của Kế Tiểu Bình, có Kế Tiểu Bình làm hậu thuẫn, Tỉnh ủy ắt sẽ phải tôn trọng ý kiến của Kế Tiểu Bình, nên Quách Vĩ Toàn đáng lẽ phải trúng cử.

    Ngoài ra, trước đó không lâu, trong những chuyện phát sinh ỏ Trương Khê, Tương Bình từng bị đẩy vào cảnh đầu sóng ngọn gió.

    Trong lúc Tương Quách tranh giành, xuất hiện những lợi thế cho Quách Vĩ Toàn, việc khiếu nại Quách Vĩ Toàn có nhiều điều không đúng sự thật, phải chăng Tương Bình đang thao túng cục diện?

    Nếu như không phải Tương Bình đang điều khiển thì ai đang điều khiển đây?

    Tương Bình phải đối mặt với nhiều nghi ngờ như thế, tổ chức trong quá trình khảo sát cán bộ không thể nào không tiến hành suy xét, trong tình hình như thế, Tương Bình đánh bại được Quách Vĩ Toàn là vô cùng khó khăn.

    Nhưng kết quả thì Tương Bình nhiệm chức một cách suôn sẻ, còn Quách Vĩ Toàn vẫn giậm chân tại chỗ không nhúc nhích, việc này sao có thể không làm cho người ta ngạc nhiên đây?

    Mặt khác, Phó chủ nhiệm Ủy ban cải cách và phát triển Vương Phượng Phi được điều đến Dung Châu, việc bổ nhiệm này cũng gây bất ngờ cho rất nhiều người.

    Ban cải cách và phát triển là một bộ phận quan trọng của chính phủ, phó chủ nhiệm cũng là một chức vụ với trọng trách hết sức nặng nề, có những trường hợp lãnh đạo chủ chốt từ cấp dưới lên nhiệm chức phó chủ nhiệm tỉnh, nếu theo như những trường hợp mà nói này thì có cần thiết phải điều Vương Phượng Phi đảm nhiệm chức phó bí thư Dung Châu hay không?

    Vương Phượng Phi mấy năm trở lại đây mới nổi lên là người tài giỏi ở chính đàn Sở Giang, tiền đồ chính trị của ông ta luôn được mọi người quan tâm, giờ bị điều đến thành phố bé như Dung Châu làm phó Bí thư, phải chăng nói lên một điều rằng một số lãnh đạo của tỉnh có gì không vừa lòng ông ta?

    Những nghị luận đó bắt đầu từ Dung Châu và nhanh chóng lan rộng đến tỉnh thành.

    Nhanh chóng lại có những nghị luận mới, có tin đồn rằng Ban tổ chức tỉnh ủy sau khi tiến hành khảo sát mọi mặt về việc điều chỉnh đội ngũ lãnh đạo của Dung Châu, lại phải qua Sở giám sát thẩm tra một cách cẩn thận, mà người trực tiếp phụ trách công tác thẩm tra lại chính là Trưởng phòng phòng giám sát Trần Kinh.

    Trần Kinh sau khi tiến hành thẩm tra bộ máy cán bộ Dung Châu, báo cáo lên Chủ tịch thành phố và kiến nghị Tương Bình là người thích hợp, đây có thể là điểm mấu chốt trong việc Tương Bình thuận lợi thăng chức.

    Mà mối quan hệ giữa Trần Kinh và Tương Bình cũng được mọi người bàn tán không ngừng.

    Có người nói Tương Bình tặng trọng lễ cho Trần Kinh, tặng hắn hẳn một căn nhà, cho nên Trần Kinh mới thiên vị Tương Bình, thế nên việc thăng chức của Tương Bình mới không có chút trở ngại nào như thế.

    Những tin đồn này truyền đi truyền lại, càng truyền càng xa, Trần Kinh dường như trong phút chốc rơi vào cảnh đầu sóng ngọn gió!

    Ban tổ chức tỉnh ủy Sở Giang, tại văn phòng của Biên Kỳ, tinh thần Trần Kinh có chút trầm lắng, hắn ngồi trên ghế sô pha, đầu tóc ủ rũ, chẳng nói gì.

    Biên Kỳ nhíu mày nói:
    -Chuyện là thế nào? Sao mà một lần điều chỉnh cán bộ mà gây ra trấn động lớn đến thế? Anh cần phải xem lại tác phong làm việc của mình?

    Trần Kinh cắn chặt môi, sau một hồi khá lâu, hắn nói:
    -Đúng là những lời đồn đại vô căn cứ! Trần Kinh tôi có được bản lĩnh lớn như thế sao? Lại có thể đề xuất cán bộ với cấp trên sao? Điều đơn giản như thế những người kia cũng không hiều, lại còn đồn đại nhảm nhí!

    Thần sắc Biên Kỳ có chút trầm trọng. nói :
    -Đừng kích động! Bên ngoài có lời đồn đại, lại rất kịch liệt, điều đó nói lên rằng lúc anh làm việc đã không suy nghĩ chu toàn, không suy xét đến nơi đến chốn, làm cho người khác không vừa lòng, vấn đề chỉ đơn giản như thế mà thôi!

    Trần Kinh mặc nhiên không nói gì, những lời của Biên Kỳ quá sắc bén, điều chỉnh bộ máy chính trị Dung Châu, một việc lớn như thế, hắn sao có thể một mình giải quyết chu đáo đây?

    Không giải quyết chu đáo được thì sẽ có lời gièm pha, điều này làm sao mà tránh khỏi được.

    -Vẫn là chưa đủ kinh nghiệm đâu! Giải quyết một vấn đề nào đó thường thì có hai cách, một là dựa vào lý để làm người khác phải phục, còn lại là phải biết nắm rõ tâm lý người khác, dùng những phương pháp khác làm cho người ta không còn gì để nói, anh cần phải hiểu rõ những điều đó, nếu không nắm rõ, chắc chắn sẽ nảy sinh thêm nhiều vấn đề khác! Đây là những lời răn dạy!


    Trần Kinh bất chợt ngẩng đầu, nói :
    -Trưởng ban Biên này, nội trong ba ngày tôi sẽ giải quyết xong chuyện này!

    -Ba ngày?
    Biên Kỳ nhíu mày, liếc mắt nhìn Trần Kinh, tỏ vẻ không tin lắm!

    -Chỉ ba ngày thôi, ba ngày tôi sẽ giải quyết xong xuôi!
    Trần Kinh nói dõng dạc.

    Biên Kỳ nhìn chằm chằm Trần Kinh, một hồi lâu, nét mặt nghiêm túc của anh ta dần biến mất, cuối cùng gật đầu nói:
    -Được! Anh có đủ khả năng! Có những lúc đủ năng lực nhưng mà không dùng cũng chẳng phải bản lĩnh, vì có người cứ không nhạy bén, chậm chạp như thế đấy.

    Anh không trả đũa họ, thì họ cứ tưởng anh yếu đuối dễ bắt nạt!

    -Tôi hiểu, Trưởng ban Biên! Tôi biết phải làm thế nào!
    Trần Kinh đứng dậy, hầm hập, gấp gáp đi ra khỏi văn phòng của Biên Kỳ.

    Đi đến hành lang, hắn hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra.

    -Reng, reng!

    Điện thoại kêu, Trần Kinh cầm di động nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói ôn tồn trầm ấm của Tương Bình, ông ta nói:
    -Trưởng phòng Trần, anh đang bận?

    Trần Kinh nhanh chóng trấn tĩnh lại cảm xúc, nói:
    -Chào Bí thư Tương, chúc mừng anh! Chức Chủ tịch thành phố hoàn toàn xứng đáng thuộc về anh!

    Ở đầu dây bên kia Tương Bình cười có chút không tự nhiên, nói:
    -Cảm ơn Trưởng phòng Trần...

    Vẻn vẹn có năm từ, Tương Bình nói ra từ tận sâu đáy lòng mình.

    Vốn trong lần ông ta cũng không trông chờ gì vào chức chủ tịch thành phố, nhất là từ hôm từ nhà Trần Kinh về, trong lòng ông ta đã thấy không còn hy vọng gì.

    Nhưng thứ khác thì không nói, chỉ dựa vào việc bị Trần Kinh nắm được chứng cớ, việc ông ta liên tục chạy chọt để được vào cơ quan của tỉnh, phạm vào điều tối kỵ, không thể dung tha, ông ta đâu còn tư cách tranh cử chức Chủ tịch thành phố đây?

    Nhưng cuối cùng, mọi chuyện biến chuyển một cách ly kì, Trần Kinh lại không hề chỉ ra vấn đề của ông ta, mà chỉ căn cứ vào tình hình thực tế báo cáo lên cấp trên, đó rõ ràng là một đại ân cho Tương Bình.

    Đại ân này không phải vài hộp thuốc vài chai rượu là có thể báo đáp được.

    Trần Kinh là cánh tay đắc lực của sở giám sát cán bộ tỉnh ủy, rượu với thuốc đâu có thiếu?

    Những cái khác không nói, chỉ mỗi việc Tết hàng năm các tổ chức địa phương lên thành phố để tặng lễ, với chiếc ghế hiện giờ của Trần Kinh, bên dưới không quan tâm tới hắn sao được?

    Với những nước cộng hòa, việc tặng quà đã trở nên hết sức bình thường, không còn gì xa lạ, từ trên xuống dưới đều làm như vậy, chỉ cần không quá lộ liễu tặng những số tiền quá lớn, thì đây hoàn toàn không vi phạm quy định, Trần Kinh chẳng lẽ còn để ý những thứ mà Tương Bình đem tặng sao?

    -Trưởng phòng Trần, hiện giờ bên ngoài đang có rất nhiều lời xằng bậy...
    Tương Bình nói được nửa câu, Trần Kinh cắt ngang lời của ông ta, nói:
    -Bí thư Tương, tôi muốn nhờ ngài một việc, việc này có liên quan đến vụ án Trương Khê, chúng tôi vẫn đang tiến hành điều tra! Ngài thông báo Kế Tiểu Bình đến Ban tổ chức tỉnh Ủy gặp tôi để trình bày rõ về việc này. Tôi cho ông ta ba ngày, nếu trong vòng ba ngày ông ta không đến, tôi sẽ công bố vụ án này ra ngoài!
    Trần Kinh nói dõng dạc.


    Trần Kinh dừng lại một lát, nói tiếp:
    -Những chuyện khác thì không nói nhiều làm gì! Ngài bây giờ đã là lãnh đạo lớn rồi, không tới lượt những thế hệ sau như chúng tôi góp ý kiến cho ngài nữa! Nhưng có một điều là, Dung Châu hiện giờ còn nghèo lắm, cuộc sống của dân chúng Dung Châu còn quá khó khăn!

    Làm lãnh đạo cần biết nghĩ nhiều cho dân chúng, nghĩ ít cho bản thân mình, đấy mới chính là phúc của trăm họ!

    Đầu dây bên kia, Tương Bình vâng vâng dạ dạ, tư thái của ông ta đâu giống như lãnh đạo dày dạn hơn Trần Kinh nữa? Ngược lại, càng giống như đang nghe Trần Kinh ra chỉ thị hơn.

    Nhưng đến cuối cùng, ông ta nói:
    -Trưởng phòng Trần, anh yên tâm! Tôi lần này lên chức lãnh đạo mới, đó đều là sự tín nhiệm của các tổ chức cơ quan đối với tôi, và cũng là do sự công bằng của tổ chức các cấp! Tương Bình tôi tin tưởng tổ chức, và nhất định sẽ không phụ lòng tin của tổ chức!

    Cúp máy, trong lòng Trần Kinh vẫn cảm thấy rất khó chịu.

    Đúng lúc này, Vương Phượng Phi gọi điện tới, hắn vừa mở miệng đã nói:
    -Lãnh đạo, sao vậy? Ức chế gì sao?

    Trần Kinh cười ha hả, nói:
    -Anh Vương, à, không phải, giờ phải gọi anh là Bí thư Vương rồi nhỉ? Anh giờ thì tốt rồi, sắp được làm quan to rồi, đuôi đã cong lên chưa?

    -Thôi, thôi! Anh đừng chế giễu tôi nữa, anh giờ là lãnh đạo tổ chức, có nhiều điều tôi không hiểu, không hỏi anh, thì hỏi ai đây?


    Anh ta ngập ngừng rồi nói tiếp:
    -Thế này có được không? Hôm nay tôi chuẩn bị bữa rượu nhạt ở quán cá Tam Giang, anh phải qua đấy nhé!

    Trần Kinh nhíu mày nói:
    -Sao? Anh vẫn còn ở Sở Thành à? Anh vừa mới ở Dung Châu nhiệm chức đã tùy tiện rời bỏ vị trí, anh còn muốn mời tôi ăn cơm nữa à? Định hối lộ tôi đấy à?

    -Thôi đi, đừng có đắc chí như thế! Tôi hôm nay vào thành là bàn giao công việc, anh tưởng tôi vào thành chỉ là để mời anh ăn cơm sao?
    Vương Phượng Phi nói.

    -Tôi chẳng dám ăn cơm anh mời đâu, anh còn nhớ lần trước ăn cơm không? Làm cho mọi người đều khó xử, anh bảo việc gì phải khổ thế chứ?
    Trần Kinh quả quyết từ chối.

    Vương Phượng Phi vừa thấy Trần Kinh nhất quyết không nhận lời, anh ta có chút gấp gáp nói:

    -Trần Kinh, Trưởng phòng Trần! Tôi bù lại việc lần trước, hôm nay không có ai khác, chỉ có anh em mình hai người, tôi chỉ muốn nói chuyện tâm sự cùng anh, anh không định không cho tôi chút thể diện này chứ?

    Vương Phượng Phi nói như thế, nét mặt Trần Kinh mới nở nụ cười, nói:
    -Thế còn nghe được! Được rồi! Nhưng tôi nói trước với anh, không được kí hóa đơn, phải trả tiền mặt nhé, xem tôi xử anh thế nào !

    Không ký hóa đơn, nhất định sẽ trả tiền mặt, tôi giờ tha hương, đâu có quyền kí hóa đơn nữa?
    Vương Phượng Phi nói.

    Cúp máy, Trần Kinh trong lòng cảm thấy tốt hơn một chút. Đối với mục đích mời ăn cơm của Vương Phượng Phi, trong lòng hắn rất thoải mái!



    Vương Phượng Phi chẳng hiểu rõ gì về Dung Châu, giờ lại được điều đến Dung Châu, trong lòng cũng thấp thỏm không yên!

    Tính cách Vương Phượng Phi điềm tĩnh, vững vàng, nếu chưa nắm chắc điều gì đó, anh ta sẽ không mạo hiểm, giờ anh ta không nắm rõ về chính đàn Dung Châu, giờ không tìm đến Trần Kinh, kẻ lão luyện đã từng nhiều năm ở Đức Cao, anh ta cam chịu sao?

    Dung Châu và Đức Cao liền kề nhau, văn hóa xã hội có rất nhiều điểm tương đồng, con mắt của Vương Phượng Phi vô cùng rất tinh tường, sắc bén.

    Anh ta quan hệ ở tỉnh thành cũng rộng, lại từng là lãnh đạo ban cải cách và phát triển, lần này đến Dung Châu, xem ra sẽ làm một vụ lớn đây...


    (Tobe continued~ Nếu bạn thích tác phẩm này, hi vọng các bạn chia sẻ và giới thiệu rộng rãi hơn. Sự ủng hộ của các bạn là động lực lớn nhất cho chúng tôi tiếp tục hoàn thành tác phẩm. Chân thành cảm ơn !)




     
    Chỉnh sửa cuối: 20/4/16
  2. Chương 525: Nghị luận ở Kinh Thành !

    Nguồn:Metruyen
    Share: MTQ Banlong.us





    Kinh Thành, sau một cơn mưa, khó lắm mới có được một bầu không khí mát mẻ trong lành thế này.

    Trong sân lớn nhà họ Phương, mấy hôm từ khi trở về từ Lĩnh Nam, Phương Lộ Bình ở nhà chăm sóc cha già, Phương Lộ Kiên cũng thường xuyên đến chăm nom, cả nhà vẫn đoàn tụ rất thường xuyên.

    Căn cứ vào thông tin mới nhất về sự điều chỉnh nhân sự của Trung ương, Phương Lộ Bình được bổ nhiệm làm Bí thư tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông, một bước xuyên tỉnh từ nam đến bắc, Phương Lộ Bình trải qua quá trình lột xác hoàn toàn từ chức Chủ tịch thành phố để trở thành bí thư tỉnh ủy.

    Làm bí thư tỉnh ủy của một tỉnh, coi như đã chính thức là chư hầu một vùng rồi, nhưng ở vào độ tuổi của Phương Lộ Bình mà đã lên được chức vụ như thế, tương lai và tiền đồ có thể nói là vô hạn.

    Mấy hôm nay, Phương Lộ Bình ở Kinh thành, cứ thỉnh thoảng lại có không ít người đến chúc mừng ông ta.

    Hôm nay, Từ Tự Thanh, nhân vật có tiếng của cả khu phía tây bắc Sở Giang, phó chủ tịch tỉnh Sở Giang, ủy viên ban thường vụ tỉnh ủy tỉnh Sở Giang tới Bắc Kinh, Phương Lộ Bình và Từ Tự Thanh gặp nhau ngay trong sân nhà Phương Lộ Bình.

    Từ Tự Thanh và Phương Lộ Bình trước giờ cũng không thường qua lại, vì trước kia, Phương Lộ Bình vẫn chưa đủ khả năng đại diện vùng tây bắc, và vẫn chưa nổi lên ở vùng tây bắc này.

    Lúc đó, hai người họ cũng có tiếp xúc vài lần, nhưng chỉ là ngồi cùng nhau, đôi bên còn hết sức khách sáo, và rất ít bàn về công việc.

    Còn lần này, Phương Lộ Bình có được bước tiến lớn, nắm được đại quyền một tỉnh, địa vị ở vùng tây bắc được nâng cao, sau này hoàn toàn có khả năng trở thành một trong những người đứng đầu khu tây bắc.

    Văn Trác Nam và Cổ Minh Phàm, những nhân vật có tiếng ở khu tây bắc, đều có ý muốn dìu dắt Phương Lộ Bình, điều này cũng làm cho những thế lực bên dưới đua nhau chạy về phía Phương Lộ Bình, Từ Tự Thanh lần này đến thực ra cũng vì mục đích này.

    Các loại trà ở Lĩnh Nam, nổi tiếng nhất là trà Đơn Tung.

    Đặc điểm lớn nhất của trà Đơn Tung là những cánh hoa thơm được bao bọc bên trong, Phương Lộ Bình nấu trà, lại thêm cảnh ngoài sân tươi sắc, rực rỡ, với cảnh tượng như thế này làm cho người ta có cảm giác như muốn siêu thoát ra khỏi thế trần tục.

    Cuộc nói chuyện giữa Phương Lộ Bình và Từ Tự Thanh bắt đầu từ chén trà.

    Từ Tự Thanh nói:
    -Bí thư Phương, cảnh vật của nơi đây đẹp như thế này, đúng là một nơi lý tưởng để tu thân dưỡng tính. Lão tướng quân tu dưỡng ở đây, hoàn toàn có thể thọ bỉ nam sơn!

    Phương Lộ Bình cười thản nhạt, nói:
    -Trà này tôi mang từ Lĩnh Nam đến, phụ thân tôi cả đời binh mã, tính khí cương trực, với người cao tuổi mà nói, nơi tu dưỡng tốt nhất đáng lẽ phải là Lĩnh Nam, mùa đông ở đó ấm áp lắm! Nhưng phụ thân tôi lại nhất quyết không định đi Lĩnh Nam, nói mình gốc gác người tây bắc, về miền nam làm gì?


    Anh em tôi đều không khuyên nhủ được ông!

    Anh ta ngập ngừng một lát rồi hỏi Từ Tự Thanh :
    - Chủ tịch Từ là người Trung Nguyên, Trung Nguyên cũng là một nơi không tồi mà !

    Từ Tự Thanh đáp:
    -Tôi ở về phía tây bắc Trung Nguyên, thuộc người Ký Bắc, khí hậu ở chỗ chúng tôi không khác gì lắm với tây bắc, nhưng hoàn toàn không giống với Trung Nguyên rồi!

    Phương Lộ Bình cười ha ha nói:
    -Cũng đúng, Ký Bắc trong mắt chúng tôi cũng chính là tây bắc ! Quê nhà tôi và anh chỉ cách nhau một quả núi mà thôi!

    Từ Tự Thanh có chút cảm động, nói:
    -Xã hội phát triển nhanh như hiện nay, địa hình hiểm trở đến mấy cũng có thể vượt qua, khoảng cách một ngọn núi có đáng gì đâu!

    Hai người nói chuyện vài câu như thế, trông có vẻ thân thiết hơn rất nhiều.

    Trong giới quan trường, coi trọng tình bạn học, thầy trò, đồng hương, mấy năm gần đây, vùng tây bắc tự thân vươn lên, tiến hành kêu gọi nhân tài trên khắp cả nước, nhưng trong số những người này, chiếm số đông và chủ chốt vẫn là người ở tây bắc.

    Phương Lộ Bình nói Từ Tự Thanh là người tây bắc làm cho quan hệ giữa hai người tự nhiên đã gần nhau hơn.

    Phương Lộ Bình chỉ chỉ ngoài cửa sổ, nói:
    -Chủ tịch Từ, anh nhìn hoa hoa cỏ cỏ ngoài kia, phần lớn đều là anh hai tôi tự tay vun trồng, mấy anh em chúng tôi, tôi thì suốt ngày bôn ba bên ngoài, anh cả lại tuổi tác cao, người cứ sinh bệnh suốt, thực sự ở bên cạnh phụ thân chăm sóc ông chỉ có anh hai tôi thôi!

    Từ Tự Thanh nói:
    -Chủ tịch Phương của tập đoàn Kinh Cương danh tiếng lẫy lừng như sấm đánh bên tai, chỉ có điều tôi không có duyên được gặp mặt, sâu trong đáy lòng cảm thấy hết sức đáng tiếc!

    Ông ta ngừng một lát rồi nói tiếp:
    -Tôi lần này tới Kinh thành, đến thăm lão tướng quân cũng không có gì làm quà, chỉ mang đến hai chậu hoa lan, tôi vốn không hiểu gì về chơi hoa lan, hai chậu nhỏ này đều là do bạn bè mang tặng, không biết có vừa mắt chủ tịch Phương không?

    Phương Lộ Bình cười cười, cầm điện thoại lên quay số, một lúc sau có một người đi ra từ cửa bên hông phòng khách.

    Người đi vào diện mạo giống Phương Lộ Bình vô cùng, không phải Phương Lộ Kiên thì còn là ai nữa?

    Phương Lộ Bình nói:
    -Anh hai, hôm qua chẳng phải anh cứ nhắc tới hai chậu hoa lan kia sao? Anh biết là ai tặng không? Là chủ tịch Từ, chủ tịch Từ tỉnh Sở Giang đấy!

    Phương Lộ Kiên vỗ tay nói:
    -Chủ tịch Từ khách sáo quá, hai chậu lan này đều là loại quý hiếm, được coi là quý nhất trong các loại hoa lan đấy!

    Từ Tự Thanh đã sớm đứng lên hướng về trước bắt tay với Phương Lộ Kiên, nói:
    - Chủ tịch Phương, hoa lan có quý nữa nhưng để chỗ tôi thì cũng chỉ là uổng phí mà thôi, chỉ khi đến tay những người am hiểu như anh mới thể hiện được giá trị vốn có của nó!

    -Ngồi, ngồi!
    Phương Lộ Kiên mời khách sáo.

    Ba người ngồi xuống, Phương Lộ Bình lấy thêm chén trà cho Phương Lộ Kiên.

    Ba người hàn thuyên một hồi, không khí trong phòng khách hòa hợp hơn rồi, anh em Phương Lộ Bình và Phương Lộ Kiên đều đã có thiện cảm với Từ Tự Thanh.

    Chốn quang trường, tặng lễ nhiều khi cũng cần hết sức chú trọng, Từ Tự Thanh tặng hoa lan, không những vô cùng hợp lý, điều này còn nói lên rằng ông ta tương đối hiểu biết về nhà họ Phương.

    Nhân vật quan trọng nhất hiện giờ của nhà họ Phương là ai? Vẫn là Phương lão tướng quân!

    Đến tặng hoa lan, vừa có thể để cho Phương lão tướng quân ngắm nhìn thưởng thức, vừa thỏa lòng đam mê hoa lan của Phương Lộ Kiên, vả lại lễ vật như thế rất có phẩm vị, không làm cho người ta cảm thấy quá đường đột, Từ Tự Thanh tặng hoa lan có hàm ý như đã thân thiết như bạn bè.

    Đương nhiên, ba người có bàn về bồn cảnh, hoa lan, nhưng rốt cục thì vẫn đều là người trần thế tục.

    Một cách rất tự nhiên, mấy người lại nói đến chuyện về Sở Giang, vừa nhắc đến những việc của Sở Giang, Phương Lộ Bình liền nói:
    -Chủ tịch Từ, Sở Giang là một nơi tuyệt vời, đất Sở nhiều tài à! Nhưng gần đây tôi nghe nói, ở Sở Giang, công việc của chủ tịch Từ triển khai không được thuận lợi lắm, rốt cục là gặp phải khó khăn gì vậy? Không biết tôi có giúp gì được không!

    Thần sắc Từ Tự Thanh có chút ngượng ngùng, cười cười, không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

    Sở Giang gần đây, Từ Tự Thanh luôn dằn vặt trong lòng hai chuyện, thứ nhất là việc bầu chủ tịch Dung Châu, ông ta mong muốn Quách Vĩ Toàn sẽ lên đảm nhiệm chức vụ đó, nắm trong tay chức vụ đó chính là cơ hội tốt để phát huy thực lực tại vùng tây bắc Sở Giang.

    Nhưng giờ kết quả lại không được như mong muốn.

    Ngoài việc này ra, là việc Từ Tự Thanh mong muốn tham gia vào quá trình cải cách tập đoàn khách sạn Sở Giang, nhưng hiện giờ vấn đề tập đoàn khách sạn Sở Giang không thể giải quyết được nữa rồi, Cao Thọ Sơn thì sứt đầu mẻ trán, nhưng cũng không có cách nào làm thuyên giảm áp lực từ tập đoàn Âu Lãng (Oley), có thể nói là đã lâm vào tình cảnh sinh tử lưỡng nan.

    Hai chuyện này không giải quyết được, việc phát triển vùng tây bắc Sở Giang sẽ không thể nào tiến hành được, và cũng vì những nguyên nhân này mà thanh danh của Từ Tự Thanh ở Sở Giang cũng bị ảnh hưởng nặng, không còn được như trước!

    Về những vấn đề này, Từ Tự Thanh đã báo cáo lên cho Văn Trác Nam, nhưng hôm nay lại bị Phương Lộ Bình hỏi, ông ta vẫn có chút xấu hổ.

    Ông ta trầm ngâm một hồi lâu rồi mới nói :
    -Bí thư Phương, chủ tịch Phương! Không làm tốt công tác ở Sở Giang, tôi cũng cảm thấy hết sức hổ thẹn! Hôm nay đến đây tôi có một chuyện muốn thỉnh cầu ý kiến của hai vị, Sở Giang hiện giờ xuất hiện nhiều tầng lớp mới, cô Phương trước giờ vẫn chỉ đạo ở Sở Giang.

    Bây giờ bạn trai cô ta, cậu Trần được các lãnh đạo Sở Giang rất tán tụng, cậu Trần này, tác phong công việc vô cùng cứng rắn, không biết nể tình gì cả!

    Trước tiên, chúng tôi thất bại trong việc tranh giành chức chủ tịch thành phố Dung Châu, nhân vật quan trọng trong vụ này chính là cậu Trần. Bây giờ, chúng tôi muốn cải cách tập đoàn khách sạn Sở Giang, nhân vật quan trọng vẫn là cậu ta...

    Anh em Phương Lộ Bình kinh ngạc nhìn nhau, cả hai người đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự sửng sốt.

    Nhất là Phương Lộ Bình, ông ta trước giờ không để ý gì tới Trần Kinh, vì Trần Kinh chẳng phải vẫn chưa lên được chức bí thư huyện ủy sao? Một chức vụ nhỏ như thế mà đè ép thêm, thì làm sao có thể ngóc đầu lên được đây? Điều này ông ta đến nghĩ cũng chưa từng nghĩ đến bao giờ!

    Còn Phương Lộ Kiên biết việc Trần Kinh lên tỉnh thành, hơn nữa nghe nói đảm nhiệm chức Trưởng phòng ban tổ chức, nhưng chỉ một Trưởng phòng thôi sao có thể làm cho Từ Tự Thanh cảm thấy hóc búa, gây khó dễ như thế chứ?

    Từ Tự Thanh có chút tự giễu, cười cười nói:
    -Cậu Trần đó không phải là cán bộ bình thường đâu, theo tôi, không biết có phải vì chuyện bí thư huyện ủy lần trước đã làm cho trong lòng anh ta có nhiều khúc mắc không, không thì những việc này sao cứ liên tiếp chất đống lại, thật sự là tôi không ngờ đến!

    Sắc mặt Phương Lộ Bình hơi khó coi, trong lòng ông ta thầm trách Từ Tự Thanh làm việc không đến nơi đến chốn.

    Trần Kinh chẳng qua chỉ là một Trưởng phòng, một tay Trưởng phòng thì lợi hại đến đâu chứ, lại có thể làm khó cho cả một phó chủ tịch tỉnh?

    Từ Tự Thanh là người tỉnh táo, ông ta nhanh chóng cảm nhận được tâm trạng của Phương Lộ Bình, ông ta cũng không muốn giải thích nhiều thêm, bèn kể lại một lượt những việc phát sinh gần đây ở Sở Giang, từ chuyện tập đoàn khách sạn Sở Giang cho đến việc điều chỉnh nhân sự Dung Châu.

    Nghe ông ta kể lại mọi chuyện, Phương Lộ Bình và Phương Lộ Kiên đều đồng thời nhíu mày.

    Bọn họ trước đây chỉ nghe nói qua Trần Kinh, không hể nắm rõ con người Trần Kinh, nhưng giờ nghe Từ Tự Thanh nói như thế, một Trần Kinh bằng da bằng thịt như hiện lên sống động trước mắt họ.

    Từ bao giờ mà Sở Giang lại xuất hiện được một cán bộ tài ba, trẻ tuổi như thế? Chỉ dựa vào những hành vi của thanh niên này, thì đâu có giống như một cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi mà đó rõ ràng là một con hồ ly già đã từng ẩn ngụ lâu năm trong chốn quan trường!

    Từ Tự Thanh đột nhiên đứng phắt dậy, nói:
    -Xin lỗi Bí thư Phương, tôi có một cuộc điện thoại, tôi xin phép ra ngoài nghe một lát!

    Từ Tự Thanh khách sáo bước ra khỏi cửa, tầm khoảng một phút sau, ông ta quay vào, sắc mặt thay đổi một cách lạ thường.

    Phương Lộ Kiên không nhịn nổi hỏi luôn:
    -Chủ tịch Từ, có chuyện gì vậy?

    Từ Tự Thanh cười cười, tỏ ra bần thần, do dự, nhưng sự tức giận vẫn hiện lên trên khuôn mặt ông ta, làm méo hết cả miệng.

    Ông ta chỉ vào điện thoại di động nói:
    -Dung Châu lại xảy ra chuyện rồi! Cái tên ngu ngốc Kế Tiểu Bình, sao có thể bất cẩn như thế, lại để cho Trần Kinh tóm được đuôi sam! Tôi thấy ông ta vẫn còn chưa thấm thía bài học lần trước! Lần này...

    Từ Tự Thanh lúc đầu còn gọi là cậu Trần, nhưng bây giờ thì gọi tên trực tiếp tên hắn rồi.

    Hiển nhiên, Trần Kinh năm lần bảy lượt nắm chặt đuôi của vùng tây bắc không buông, làm cho nhiều người khu tây bắc lâm vào cảnh khốn đốn, trong lòng ông ta cũng trở nên thực sự nổi giận rồi!

    Nhưng câu oán giận này của ông ta nghe từ góc độ của anh em nhà họ Phương thì sự kích động đó trở nên càng khuếch đại.

    Trần Kinh rốt cục là nhân vật như thế nào? Sao lại lợi hại như thế?

    Hiện tại mới chỉ là một Trưởng phòng, hắn đã có thể làm bao nhiêu chuyện như thế, sau này trưởng thành hơn, thì không biết sẽ ra sao đây?


    (Tobe continued~ Nếu bạn thích tác phẩm này, hi vọng các bạn chia sẻ và giới thiệu rộng rãi hơn. Sự ủng hộ của các bạn là động lực lớn nhất cho chúng tôi tiếp tục hoàn thành tác phẩm. Chân thành cảm ơn !)


    ----------oOo----------




     
    Chỉnh sửa cuối: 20/4/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)