↑ ↓

 V.I.P  Q.Trường Quan Đạo Thiên Kiêu - Chương 1577 - Tây Lâu Nguyệt

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi codon.trai, 10/10/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,142
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1181: Vạch trần sự thật




    Chương 1181: Vạch trần sự thật



    Chất giọng của người phụ nữ là giọng địa phương nên có chút nghe không rõ, nhưng Đằng Phi vẫn có thể hiểu được.

    - Được rồi, được rồi, cô à, chúng cháu đưa cô đến bệnh viện đã, nếu không có chuyện gì, chúng tôi phải đưa cô về huyện ngay. Đi làm rõ chuyện này, trả lại trong sạch cho con gái cô.

    Nghe thấy chuyển về huyện, sắc mặt người phụ nữ liền thay đổi, trở nên thấp thỏm lo âu:
    - Đừng, đừng, tôi không muốn chuyển về huyện, bọn họ sẽ giam tôi lại. Tôi muốn lên tỉnh thành, lên tỉnh tìm Chủ tịch tỉnh Trương, tôi biết Chủ tịch tỉnh Trương là người tốt, chỉ có ông ấy mới có thể giúp tôi!

    Nói
    - Chủ tịch tỉnh Trương? Làm sao cô biết Chủ tịch tỉnh Trương là người tốt?
    Đằng Phi hỏi.

    Người phụ nữ nói:
    - Tôi nghe nói, mọi người trong thôn tôi đều nói Chủ tịch tỉnh Trương là người tốt. Nên tôi phải lên tỉnh tìm ông ta. Hai đồng chí, các anh giúp tôi với, giúp tôi tìm Chủ tịch tỉnh Trương đi! Tôi không về huyện đâu, bọn họ sẽ nhốt người lại.

    - Họ nhốt cô lại ư ?

    Đằng Phi cầm cây bút xanh, ghi lại toàn bộ lời người phụ nữ này nói.

    Người phụ nữ tiếp tục nói :
    - Tôi muốn kêu oan, tôi muốn khiếu nại, bọn họ không cho tôi đi, liền nhốt tôi lại.

    - Giam ở đâu?

    - Chỗ nào cũng giam, có lúc ở trong phòng giam, lúc thì ở văn phòng, còn có lần bị nhốt trong chuồng lợn của chính quyền xã.

    Mặt Đằng Phi tối sầm lại, không ngờ lại có thể khốn kiếp như vậy, nhốt người vào chuồng lợn. Họ có còn là người nữa không? Cầm thú, không, đến cầm thú cũng không bằng!

    Đằng Phi nghiến răng, lần này nhất định phải bắt hết những kẻ làm chuyện xằng bậy này lại, tốt nhất là tử hình ngay tại chỗ!

    Giết sạch - Trương Tuyết Phong nhìn qua kính, thấy dáng vẻ của Đằng Phi, liền nói:
    - Bình tĩnh nào.

    Đằng Phi gật đầu, lại hỏi người phụ nữ kia:
    - Cô này, cô có thể kể lại một lượt cho cháu nghe những chuyện đã xảy ra vừa qua không. Cháu sẽ làm chủ cho cô!

    Cô ta kể:
    - Vào ngày mười ba, Niếp Niếp nhà chúng tôi tan học về nhà, nói với bố nó là nhà trường yêu cầu đóng tiền. Bố cháu liền hỏi , đóng tiền gì? Tuần trước không phải đã nộp tiền học bù rồi ư? Sao lại đóng nữa, có phải con ham ăn, ra ngoài tiêu tiền, giờ về đòi tiền bố bù vào đúng không? Niếp Niếp nói không phải thế, cô giáo bảo vậy, nếu mai không nộp, sẽ không cho vào lớp học. Sau đó tôi hỏi ra mới biết thông báo ở trường, yêu cầu mỗi học sinh nộp hai mươi đồng, nói rằng đây là tiền quyên góp cho trẻ em nghèo vùng thất học. Ba Niếp Niếp nghe xong liền nổi giận, nói không có, nhà mình còn thuộc diện nghèo. Con bé không dám hỏi thêm nữa. Lúc ấy trong đầu tôi nghĩ, khoản quyên góp này, có tiền thì quyên, không có tiền thì đáng lẽ không đóng cũng không sao chứ? Nhưng nhìn thấy bộ dạng tủi thân của Niếp Niếp, liền lén lút đưa cho con bé năm đồng, Niếp Niếp nhà chúng tôi rất hiểu chuyện, sau đó con bé cũng không cầm năm đồng ấy, hôm sau đến trường, nào ngờ, nào ngờ …

    Cô ấy nói, rồi khóc :
    - Con bé đi rồi không trở lại nữa. Ôi, Niếp Niếp của tôi, con gái tôi.

    Đằng Phi tức giận, ở đâu có phép tắc này, đây là trường học gì? Quyên góp tiền còn cưỡng chế, không quyên không được đến trường, thật quá đáng!

    Anh an ủi người phụ nữ:
    - Cô à, đừng khóc, từ từ nói, kể rõ sự tình, chúng cháu mới dễ dàng điều tra.

    Người phụ nữ gật đầu, giàn giụa nước mắt nói:
    - Sau đó chiều hôm ấy, cô giáo ở trường đến nhà nói chuyện, hôm nay Niếp Niếp không đi học, ra bờ sông chơi rồi ngã xuống nước. Oa oa.

    Cứ nói, cứ nói, rồi người phụ nữ ấy lại khóc, Đằng Phi cũng không dễ để an ủi, đợi cô ta khóc đủ rồi, mới lau nước mắt:
    - Nhà trường nói là Niếp Niếp không đi học, ham chơi rồi rơi xuống sông chết đuối, nhưng nghe bạn ngồi cùng cháu nói, hai đứa đi nhặt rác, nhặt một cái chai trôi trên sông. Oa oa, Niếp Niếp của tôi, con gái của tôi, sao con lại ra đi như thế.

    - Cô à, cô à.
    Trương Tuyết Phong đang định đi ra đường ngoài, từ phía sau Đằng Phi hét lớn, anh ta vừa quay đầu lại, Đằng Phi nói:
    - Mau tới bệnh viện, cô ấy ngất rồi.

    Trương Tuyết Phong tăng tốc độ vượt lên trước, ở đây cách huyện Vận một thành phố.

    Xe phóng viên đằng sau, không ngờ cũng tăng tốc độ theo, xem ra rất không an tâm, Sở Nhược Thủy đã đuổi kịp.

    Đằng Phi từ cửa kính nhìn sang xe cô ta, nói:
    - Cô ấy cũng đuổi kịp rồi.

    Trương Tuyết Phong quát, âm hồn không tiêu tan!

    Đằng Phi không hiểu, vì sao Trương Tuyết Phong lại có ác cảm với vị đại mỹ nhân này, nhìn thấy cô ta như nhìn thấy kẻ thù vậy.

    Xe dừng ở một bệnh viện, hai người đưa cô ấy vào. Khi Trương Tuyết Phong làm thủ tục, Sở Nhược Thủy đã tới rồi.

    - Thật không nhìn ra, các anh còn có tình đến vậy. xem ra tôi đã hiểu nhầm các anh rồi.

    Trương Tuyết Phong không để ý tới cô ta, nộp tiền xong liền lên tầng hai.

    Bác sĩ đang khám cho người phụ nữ này, Đằng Phi đang đi lại ngoài hành lang, nhìn thấy Sở Nhược Thủy đi theo sau Trương Tuyết Phong lên đây, lặng lẽ lắc đầu, thân phận của hai người, tuyệt đối không thể bị vạch trần, nếu để người huyện Vận biết, e là chuyện này khó mà giải quyết.

    Thấy Sở Nhược Thủy đi theo, Trương Tuyết Phong dừng lại:
    - Cô có ý gì đây?

    Sở Nhược Thủy rất lạ, người này sao cứ nhằm vào mình vậy, như mắc nợ từ kiếp trước vậy. Nhưng cô cũng mặc kệ Trương Tuyết Phong:
    - Tôi đến thăm cô kia.

    Thực sự người phụ nữ kia cũng chưa đến bốn mươi, nhưng mấy ngày nay chưa tắm, cũng không rửa mặt, bị người ta nhốt trong phòng than đá, làm cho người không ra người, quỷ chẳng ra quỷ, vì lên tỉnh thành kêu oan, chị không dám đi xe, cũng không có tiền mà đi. Đi trên đường như một kẻ ăn mày, đi rồi lại dừng, tra tấn mười mấy ngày nay, nhìn có vẻ già nua, vì thế mà Sở Nhược Thủy đã gọi chị là cô.

    Trương Tuyết Phong tức giận nói:
    - Muốn làm anh hùng ư ? Vậy chúng tôi giao chị ta cho cô đấy.

    Sở Nhược Thủy trừng mắt hai mắt nói:
    - Anh thật không biết tốt xấu, tôi tới xem có chuyện gì không không được sao? Chẳng lẽ các anh có chuyện không thể để người khác thấy?

    Trương Tuyết Phong không để ý tới cô ta, Đằng Phi đi đến, đúng lúc bác sĩ từ phòng bệnh đi ra:
    - Ai là người nhà bệnh nhân?

    - À, người nhà bệnh nhân chưa tới, chúng tôi là người qua đường phát hiện ra chị ấy, rồi đưa tới đây.

    Bác sĩ nhìn hai người có chút nghi ngờ, trên đời còn có người tốt như vậy sao? Định lừa ai chứ?

    - Vậy đợi người nhà bệnh nhân đến rồi nói sau vậy !
    Bác sĩ liếc mắt nhìn hai người một cái rồi đi.

    - Này .
    Đằng Phi giận dữ.
    - Y đức kiểu gì vậy? ông đây đã nộp viện phí rồi, đến một kết quả cũng không có là sao?

    Sở Nhược Thủy đi tới.
    - Bác sĩ, tôi là phóng viên nhật báo của tỉnh, người bệnh vừa rồi đúng là ngã ở ven đường, được hai người họ cứu, chúng tôi đều không biết thân phận người bệnh, không có cách nào thông báo cho người nhà biết. Có thể nói qua tình hình bệnh nhân cho chúng tôi được không?

    Bác sĩ nhìn thẻ phóng viên, nhìn trông lại là một cô gái xinh đẹp, liền nói liên hồi:
    - Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là lao động quá sức, đến mức đói quá. Bây giờ đang truyền nước cho chị ta, nghỉ ngơi một lát thì sẽ tỉnh lại thôi, nghỉ ngơi vài ngày là không có gì. Nếu là các cô cứu cô ấy, thì việc tốt phải làm đến cùng, nộp đầy đủ tiền thuốc men viện phí, bệnh viện chúng tôi không cáng được.

    Mẹ kiếp, Trương Tuyết Phong muốn đánh người rồi !

    Đằng Phi kéo gã lại, bước đến nói :
    - Anh yên tâm,không nợ nổi mấy đồng tiền làm mờ mắt của các người đâu, đây là biên lai giao tiền, mở to mắt ra mà nhìn.
    Anh vung tờ hóa đơn ra, vừa nộp hai nghìn tệ. Nếu đã không có chuyện gì to tát, đây cũng chẳng phải bệnh viện lớn gì, hai nghìn tệ là quá đủ rồi.

    Bác sĩ nghe Đằng Phi nói như vậy, liền trừng mắt:
    - Ăn nói kiểu gì vậy, bệnh viện có quy định của bệnh viện, đừng nghĩ rằng anh cứu người là có thể không kiêng nể gì đến thanh danh của bệnh viện, cái gì mà tiền mờ mắt, đây là tiền thuốc.

    - Đúng ! Đây là tiền thuốc. Anh với cô phóng viên đây đã nói rồi, quy định của bệnh viện các người.

    Sở Nhược Thủy nhìn hai người, trong lòng cân nhắc, hai người này từ đâu đến? Âm dương quái khí. Dường như không phải là người tốt bụng đến vậy! Chẳng lẽ là mình kêu họ làm như vậy? chắc chắn là như thế rồi, bọn họ vốn không muốn cứu người, có thể là nhìn thấy mình đã chụp lại được ảnh của họ, sợ mình phơi bày trên báo chí, cho nên mới trái lương tâm đưa cô này đến.

    Nghĩ đến đây, cô lại khách sáo liếc qua hai người, tố chất gì đây?

    Dành một chút rảnh rỗi, Đằng Phi gọi điện cho ông chủ, báo cáo tình hình ở đây.

    Trong điện thoại phát ra tiếng vỗ bàn của Trương Nhất Phàm:
    - Khốn kiếp! Chết chưa hết tội!

    Mắng vài câu, hắn mới nói:
    - Nhất định phải làm rõ chuyện này! Bất cứ lúc nào cũng có thể báo cáo với tôi!

    Trong điện thoại, Đằng Phi cũng có thể cảm nhận được sự tức giận này, ông chủ nổi giận rồi!
     
    haihoq thích bài này.
  2. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,142
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1182: Cuộc gặp không hẹn trước.




    Chương 1182: Cuộc gặp không hẹn trước.

    Trương Nhất Phàm đột nhiên cảm thấy có chút kinh hoàng và phẫn nộ vô cùng.

    Chuyện này phải điều tra, mà còn phải điều tra rõ toàn bộ.

    Bình tĩnh lại, hắn đã ý thức được một vấn đề, chuyện quyên tiền, là do mình đề ra, cũng chính là mình đi đầu thực hiện, hô hào khẩu hiệu về dự án . Không ngờ lại bị người ta biến thành cơ hội trục lợi, tạo thành những chuyện hoang đường như vậy.

    Nếu cứ để tình trạng này tiếp tục, tất sẽ có người thừa cơ lật đổ mình.

    Vì thế, hắn giao trách nhiệm này cho Đằng Phi, nhất định phải điều tra cho rõ.

    Gọi điện thoại xong, Trương Nhất Phàm cầm cặp, chuẩn bị ra khỏi trụ sở chính phủ.

    Hai cảnh sát có vũ trang đứng gác ở cửa cúi chào hắn:
    - Chào Chủ tịch tỉnh Trương!

    Trương Nhất Phàm gật đầu, rồi đi ra ngoài.

    Dưới hàng cây bên cạnh, có một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, nhìn thấy Trương Nhất Phàm từ Ủy ban nhân dân tỉnh đi ra, xem đi xem lại tờ báo cầm trong tay, sau khi xác định chính xác, liền điđi tới.

    - Chủ tịch tỉnh Trương, ngài chính là Chủ tịch tỉnh Trương sao?

    Trương Nhất Phàm quan sát người này một hồi, đối phương đeo một túi giả da, cách ăn mặc cũng xem như sạch sẽ, thoáng nhìn có chút giống nông dânbản địa, khi nói chuyện có chút nặng của giọng địa phương. Điều này khiến Trương Nhất Phàm liền nhớ tới người phụ nữ bị phòng Thông tin đối ngoại dẫn đi, tiếng hai người này quả là giống nhau.

    Hắn gật đầu:
    - Anh là?

    Đối phương xúc động nói:
    - Đúng là Chủ tịch tỉnh Trương rồi, tôi đã tìm đúng người rồi. Tôi là một nhà giáo làm trong một ngôi trường tiểu học nhỏ ở huyện Vận, tên là Lưu Trung Thành. Chủ tịch tỉnh Trương, ngài có thời gian không, tôi muốn trình bày với ngài một số chuyện.

    Nghe nói là huyện Vận, Trương Nhất Phàm liền chú ý, lập tức nói:
    - Đi theo tôi!

    Hai người trở lại văn phòng, Trương Nhất Phàm pha cho anh ta tách trà:
    - Chuyện anh muốn phản ánh là gì, cứ từ từ nói!

    Lưu Trung Thành khá xúc động nhận tách trà, cầm trên tay, Trương Nhất Phàm làm gã run quá.
    - Đừng sợ, nói đi, văn phòng của tôi, bình thường không ai vào.

    Lưu Trung Thành đặt tách trà xuống, lúc này mới có chút lo lắng bất an, nói:
    - Trường học có một học sinh vì đi nhặt đồng nát mà chết đuối, tôi thực sự không chịu được, giờ mới mạo hiểm đến tìm ngài, tôi biết ngài rất bận, tôi nói xong rồi sẽ đi ngay.

    Nhìn thấy bộ dạng Lưu Trung Thành, Trương Nhất Phàm ở trong lòng không khỏi có chút cảm thương, một thầy giáo tiểu học, xem cách ăn mặc. Trừ lịch sự hơn mấy người thợ xây một chút, thì mặt cũng không có gì khác biệt.

    Trong ấn tượng của hắn, thầy giáo hẳn phải là người nhã nhặn, đeo kính, cầm một cuốn sách, dáng vẻ rất tao nhã. Nhưng Lưu Trung Thành trước mặt này, lại không khác gì một nông dân. Mặc chiếc áo cũ, chân mang đôi dày giải phóng, quần cũng cũ rích.

    Điều này khiến hắn thay đổi chút ấn tượng về giáo viên, hắn xua tay:
    - Không sao, cứ từ từ nói.

    Có thể là lần đầu tiên đối diện với một lãnh đạo lớn như vậy, Lưu Trung Thành đúng là có chút lo lắng, ngồi ở đấy, hai tay xoa xoa không yên. Ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào Trương Nhất Phàm, gã lcắn môi nói:
    - Chuyện là thế này, ngày hai mươi tám tháng sáu, trường học nhận được thông báo, yêu cầu hưởng ứng kêu gọi ở tỉnh, toàn lực giúp đỡ những học sinh nghèo khó vùng thất học. Nhà trường sẽ mở cuộc họp về việc này. Căn cứ vào văn kiện phòng Giáo dục huyện gửi xuống, lãnh đạo nhà trường đã quyết định yêu cầu giáo viên chủ nhiệm lớp tổ chức, rồi nộp tiền quyên góp của học sinh lên.

    Lưu Trung Thành nói đến đây, liền lấy ra mộtcông văn:
    - Đây là công văn đưa xuống trường lúc ấy.
    Gã run run đưa, Trương Nhất Phàm nhận lấy xem, công văn đơn giản chỉ là vài câu nói rỗng tuếch, yêu cầu từng giáo viên và học sinh của trường, tích cực quyên góp, hưởng ứng lời kêu gọi.

    Công văn này nhìn đi nhìn lại cũng không ra cái gì, hắn nhìn Lưu Trung Thành, Lưu Trung Thành nói:
    - Dù công văn chỉ nói có vậy, quyên tiền là tự nguyện, nhưng trên thực tế, cũng có chỉ tiêu, chính là ấn đầu người từng lớp, mỗi người hai mươi đồng. nhiều hơn không giới hạn, nhưng ít hơn thì không được.

    - Có chuyện này nữa sao?
    Trương Nhất Phàm phát hiện ra chính mình cũng xúc động, châm điếu thuốc.

    Lưu Trung Thành thành thật gật đầu.
    - Dựa theo quy định của trường học, trong thời gian yêu cầu giáo viên lập chỉ tiêu hoàn thành, không hoàn thành sẽ bị trừ vào lương. Thiếu bao nhiêu bù bấy nhiêu, chính vì chính sách này mà rất nhiều giáo viên dùng biện pháp cứng rắn, không cho phép những học sinh không đóng tiền đến lớp. Lưu Mi Mi là học sinh lớp 3, c nhà em nghèo, bố là một nông dân chân chất, dựa vào vài đồng đi xây trong thành phố để nuôi cả gia đình sống tạm. Mẹ em cũng là một phụ nữ nông thôn, tôi là người cùng thôn với gia đình họ, nên rất hiểu gia cảnh nhà họ.

    Lưu Trung Thành chà xát hai tay:
    - Chủ tịch tỉnh Trương, Lưu Mi Mi chính vì không nộp được tiền này, mới cùng một đám bạn học đi nhặt rác, không cẩn thận rơi xuống nước chết đuối.
    Nói xong, gã đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Trương Nhất Phàm, quỳ thụp xuống.
    - Chủ tịch tỉnh Trương, tôi nghe nói kế hoạch quyên tiền này là do ngài đề xuất, ngài có thể thu hồi lại lệnh này không, nếu không, có thể sẽ còn rất nhiều học sinh, rất nhiều đứa trẻ bị đuổi học. Những người ấy vì bảo vệ lợi ích của mình, hoàn toàn không nghĩ đến cảm nhận của bọn trẻ. Tôi đã làm giáo viên hai mươi năm nay, tôi hiểu tâm lý chúng, không ai muốn mình bị đuổi ra khỏi lớp. Chúng vì chuyện này mà bị các bạn khác coi thường, bản thân cũng vì không có tiền đóng mà tự ti. Chủ tịch tỉnh Trương, cầu xin ngài, hãy cứu lấy bọn trẻ!

    Trương Nhất Phàm tâm đột nhiên chết lặng, chìm nặng, thì ra đúng là mình đã hảo tâm làm tốt chuyện xấu rồi.

    Lúc này, hắn không nghĩ đến việc lấp tức đổ trách nhiệm cho người khác, chỉ là trong lòng có chút day dứt. Đỡ Lưu Trung Thành dậy, Trương Nhất Phàm trầm trọng nói:
    - Anh đứng lên đi, đứng lên rồi nói. Những việc anh vừa trình bày, tôi sẽ đặc biệt xem xét.

    Trương Nhất Phàm hít thở một hơi thật mạnh, sắc mặt ảm đạm.

    - Trường đó xử lý chuyện này ra sao? Anh có biết không?

    Lưu Trung Thành lắc đầu.
    - Nhà trường mặc kệ, nói Lưu Mi Mi trốn học, không đến lớp, tự bản thân ham chơi rồi rơi xuống nước, vì thế trường sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào. Nghe nói bố mẹ em ấy có khiếu kiện, đến giờ vẫn chưa thấy trở về, nghe người ta nói, họ bị người của huyện giam lại rồi. Cụ thể tôi cũng không rõ lắm, là một người trong thôn, tôi thực sự không thể chịu được nữa, mới mạo hiểm lên tỉnh tìm ngài, ở huyện và thành phố đều không quan tâm.

    Trương Nhất Phàm hỏi:
    - Bài viết trên mạng là do anh phát ư?

    Lưu Trung Thành gật đầu, rồi lại lắc đầu.
    - Không , không phải tôi. Trường học không có máy tính.

    Lúc này, điện thoại của Trương Nhất Phàm reo, là Lý Hồng gọi tới.
    - Anh không ở văn phòng sao?

    - Có! Vào đi!

    Lý Hồng tắt điện thoại, liền vang lên tiếng đập cửa.

    Lưu Trung Thành sợ hãi đứng lên ngay;
    - Chủ tịch tỉnh Trương, ngài bận rồi, khi nào không bận nữa, tôi lại trình bày với ngài.

    Trương Nhất Phàm xua tay:
    - Cứ ngồi xuống, không sao.

    Lưu Trung Thành lúc này mới lo lắng ngồi xuống.

    Trương Nhất Phàm mở cửa, cho Lý Hồng vào.

    Lý Hồng nhìn thấy Lưu Trung Thành, khi ấy sửng sốt, Trương Nhất Phàm nói:
    - Giáo viên tiểu học ở huyện Vận, đến phản ánh tình hình.

    Lý Hồng chính vì nhìn thấy bài viết kia, mới tới đây tìm Trương Nhất Phàm. Chuyện ở huyện Vận, quả là bất ngờ.

    Đây chính là để nói, trên có chính sách, dưới chấp hành, không quan tâm đến suy nghĩ của người khác thế nào, xuống đến cấp dưới lúc nào cũng xảy ra những tình huống không ngờ đến. Lý Hồng gật đầu, ánh mắt nhìn người thầy giáo nông dân này.

    Trương Nhất Phàm nói:
    - Thầy Lưu, anh tạm ra ngoài một chút, tôi muốn nói với bí thư Lý vài câu.

    Lưu Trung Thành lập tức cung kính đi ra, Trương Nhất Phàm nhìn bóng dáng anh ta, chất chứa đầy tâm sự.

    Lý Hồng nói:
    - Em tìm anh cũng chính là vì chuyện huyện Vận, vừa rồi tin này đã được đăng trên báo huyện. Nên em tới tìm anh bàn xem.

    Trương Nhất Phàm thở dài.
    - Xem ra, anh phải đích thân đến huyện Vận một chuyến rồi!

    Lý Hồng cũng thở dài, hai tay ôm trước ngực.
    - Nhất Phàm, em có cảm giác bất an. Lần này chỉ e sắp nổi trận phong ba lớn.

    Trương Nhất Phàm cười nhạt.
    - Tới lúc rồi, cuối cùng cũng đến thôi, chỉ cần chúng ta đồng lòng không thẹn với lương tâm thì sợ gì chứ?

    Lý Hồng nhìn hắn, hơi lo lắng nói thầm: Lần này hảo tâm làm tốt chuyện xấu, anh đúng là có thể không thẹn với lòng không? Nếu không thẹn với lòng, thì sao phải tự mình tới huyện Vận? Cô biết Trương Nhất Phàm muốn đến huyện Vận để bù đắp một số thứ gì đó.

    Hai người nói xong đi ra, Trương Nhất Phàm ra cửa gọi Lưu Trung Thành:
    - Thầy Lưu, thầy Lưu!

    Lưu Trung Thành nói đứng ở ngoài phòng thư kí đợi, giờ lại không thấy bóng người đâu.
     
    haihoq thích bài này.
  3. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,142
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1183: Tìm cách xóa dấu vết.




    Chương 1183: Tìm cách tẩy dấu vết.



    Trương Nhất Phàm có chút kỳ lạ, Lưu Trung Thành này sao lại lẳng lặng mà đi như thế?

    Lý Hồng nói:
    - Có lẽ anh ta đi rồi chăng?

    Trương Nhất Phàm ra khỏi văn phòng, đúng lúc va phải cô gái đang cầm văn kiện đi tới, đối phương hét một tiếng Chủ tịch tỉnh Trương, Trương Nhất Phàm liền hỏi ngay:
    - Vừa nãy cô có nhìn thấy một người đàn ông đeo một cái túi không?

    Cô kia nghĩ một hồi:
    - À, có ạ, vừa rồi có một người đàn ông trông như nông dân sợ sệt đứng ở đây, anh ta còn hỏi tôi nhà vệ sinh ở đâu.

    - Sau đó thì sao?

    Cô gái cúi đầu:
    - Tôi bảo anh ta xuống lầu rẽ trái đi vào là có nhà vệ sinh công cộng.

    Trương Nhất Phàm ngẩn mặt, quay đầu về văn phòng.

    Cô gái này cũng lạ thật, nhà làm việc tầng nào chả có nhà vệ sinh? Sao phải lừa người ta xuống dưới mà đi.

    Lý Hồng thấy hắn trở về:
    - Người đi rồi sao?

    Trương Nhất Phàm cười lạnh một chút:
    - Bị lừa xuống tầng dưới đi vệ sinh rồi.
    Nói xong, hắn liền lắc đầu:
    - Xem ra người không có tiền, đi đâu cũng bị người ta coi thường.

    - Anh tính thế nào?
    Lý Hồng hỏi.

    - Đến huyện Vận một chuyến, xem xem những người ấy rốt cuộc đang làm cái quái gì ! Coi trời bằng vung!

    Lý Hồng nói:
    - Nhất định phải đích thân đi sao?

    Trương Nhất Phàm gượng cười:
    - Em nghĩ anh còn có thể tin được những người đó sao?

    Huyện Vận là một nơi Trương Nhất Phàm chưa từng đặt chân đến, ở đó không có thể lực của mình, cấp dưới rốt cuộc ra làm sao, hắn một chút cũng không hề để tâm. Lần này, hắn không muốn làm kinh động quá nhiều người.

    Lý Hồng đưa tay ra:
    - Chúc anh may mắn !

    - Cảm ơn.

    Sau khi Lý Hồng đi khỏi, Trương Nhất Phàm chờ một hồi trong phòng làm việc, vẫn không thấy bóng dáng Lưu Trung Thành, tay này chạy đi đâu rồi?

    Không chờ được Lưu Trung Thành, Trương Nhất Phàm đến văn phòng của Thẩm Hoành Quốc.

    Đằng Phi và Trương Tuyết Phong đã ở bệnh viện cả đêm, vì người phụ nữ là nhân chứng, hai người không dám tơ tưởnglơ là. Sở Nhược Thủy đã rời khỏi bệnh viện, hai người đó cũng không quan tâm, dù sao thì cũng đường ai nấy đi.

    Ngày hôm sau, ba người mới lại lên đường đến huyện Vận.

    Trong bệnh viện, hai người mới biết họ tên người phụ nữ này, là Vương Quế Chi.

    Vương Quế Chitối qua đã tắm rửa một lượt, thay quần áotinh tươm, nhìn trông sạch sẽ hơn nhiều.

    Có sự an ủi của Đằng Phi, chị ta mới đồng ý cùng hai người ấy về huyện Vận thu thập chứng cứ.

    Vào đến thị trấn, Đằng Phi mua lương khô ăn vội trên xe, rồi đi thẳng tới trường Lưu Mi Mi học khi còn sống.

    Cách nơi có con sông10m, khi xe chạy đến, Vương Quế Chi liền khóc thét lên. Hai người biết, chắc chắn đây là nơi Lưu Mi Mi gặp chuyện không may. Đằng Phi lại an ủi chị một hồi, mới khuyên được chị ta.

    Trường học cách con sông2km, đây là ngôi trường điển hình của nông thôn, phòng thấp, chỉ có hai tầng.

    Hai dãy nhà một trái một phải, ở giữa là sân vận động, đằng trước là khu kí túc xá kiêm văn phòng giáo viên.

    Tấm cửa sắt gỉ loang lổ, đến bảo vệ cũng không có. Phía trên cửa sắt viết chữ lớn: Trường tiểu học Đầm Long.

    Trương Tuyết Phong lái xe đi, nói đùa một câu:
    - Thư kí Đằng, chúng ta có thể vào đầm rồng hang hổ rồi, cẩn thận một chút đấy.

    Đằng phi vỗ Vương Quế Chi:
    - Là chỗ này đúng không?

    Vương Quế Chi gật đầu, Đằng Phi nói:
    - Xuống xe đi! Mình xem xem, đừng sợ, có chúng tôi rồi.

    Vương Quế Chi vẫn hơi sợ.
    - Họ sẽ kêu chính quyền xã đến bắt chúng ta!

    - Có chúng tôi ở đây, ai dám bắt chị. Chị chỉ cần nói cho chúng tôi biết, khi còn sống Mi Mi học lớp nào, đi nhặt rác cùng bạn nào, thế là được rồi.

    Vương Quế Chi sợ hãi gật đầu, đi theo sau hai người.

    Trường tiểu học Đầm Long là trường học của vài thôn hợp lại, học sinh khá đông, có gần hai mươi lớp, khoảng sáu trăm người.

    Vì có mấy trường làng bị dỡ bỏ, ba trường tiểu học hợp làm một, nên số học sinh khá nhiều.

    Mi Mi học lớp ba chủ nhiệm lớp là một cô giáo chừng năm mươi tuổi. Vương Quế Chi liền đưa hai người đến.

    Hiệu trưởng trường Đầm Long cũng đang trong văn phòng gọi điện.
    - Chủ nhiệm Chu, vâng, vâng, chắc chắn rồi, cảm ơn, cảm ơn.

    Người ông ta gọi điện, chính là Chủ nhiệm văn phòng giáo dục huyện Chu, nghe nói chuyện một nữ học sinh trường Đầm Long chết đuối đã bị một số phóng viên đăng lên báo, Chủ nhiệm Chu gọi điện, bảo hiệu trưởng thủ tiêu sạch sẽ mọi dấu vết, nói không chừng sẽ có lãnh đạo cấp trên xuống thị sát, nhất định phải làm thật kín mít không để lộ sơ hở nào.

    Hiệu trưởng Long cam đoan nói:
    - Yên tâm, tôi sẽ cho chuyện này trôi qua một cách êm thấm.

    - Đúng, nhất định phải lặn xuống, Vương Quế Chi lại trốn rồi, có khi là đã chạy lên tỉnh, các anh phải nhanh chóng ra tay bịt miệng.

    Hiệu trưởng Long như một con cún, vâng, vâng, yên tâm đi

    Chủ nhiệm Chu lại nói:
    - Chuyện quyên tiền lần trước, trường học các anh làm được lắm, cấp trên lên tiếng rồi, có thưởng.

    - Đây là việc chúng tôi nên làm, gánh vác nỗi lo cho cấp trên
    Hiệu trưởng Long cười ha hả.

    Vừa gác máy, chủ nhiệm Giáo Đạo liền hớt hải chạy đến:
    - Hiệu trưởng Long, Vương Quế Chi về rồi !

    - Vương Quế Chi về rồi ư? Không phải bà ta chạy rồi sao?

    - Về rồi, và còn dẫn theo hai người trẻ nữa. Đã đứng ngoài lớp ba rồi .

    - Mụ ta dẫn theo ai? Đi, đi xem xem!

    Lớp ba Đằng Phi và Trương Quế Phong đưa Vương Quế Chi tới cửa, ở trong học sinh lập tức hô:
    - Mẹ Lưu Mi đến rồi, mẹ Lưu Mi đến rồi.

    Đang dạy lúc đó cũng chính là giáo viên chủ nhiệm, nhìn thấy Vương Quế Chi, rõ ràng là có chút bối rối.

    Đằng Phi bước đến:
    - Chị là cô giáo chủ nhiệm của em Lưu Mi?

    Cô chủ nhiệm thần sắc hoảng loạn, lắc đầu:
    - Tôi không biết gì cả, các anh đừng hỏi tôi.

    Đằng Phi liền thấy có chút kí lạ, quay đầu liếc nhìn Trương Tuyết Phong một cái, người này thật kì lạ, mình chỉ hỏi có phải giáo viên chủ nhiệm của Lưu Mi không thôi, sao lại không biết?

    Đằng Phi đưa giấy tờ ra.
    - Chúng tôi là người làm việc ở tỉnh, về cái chết của Lưu Mi, chúng tôi muốn hỏi chị vài vấn đề.

    Cô chủ nhiệm đột nhiên hai chân mềm nhũn, ngất ra đất.

    Việc này làm Đằng Phi và Trương Tuyết Phong sững người lại. Như vậy là sao!

    Đúng lúc hiệu trưởng Long và chủ nhiệm giáo vụ đến.
    - Các người làm gì vậy, các người làm gì vậy?

    Nhìn thấy cô chủ nhiệm, hiệu trưởng Long nói:
    - Làm gì mà các anh đánh người? Tôi phải báo cảnh sát.

    Đằng Phi giận dữ:
    - Này, ai đánh người chứ, ông hỏi các học sinh này xem. Chúng tôi vừa tới, cô ta liền ngất.

    Hiệu trưởng Long nhìn Vương Quế Chi.
    - Sao lại là cô, đã nói với cô rồi, Lưu Mi là do nghịch nước mà chết đuối, cô làm gì mà cứ rảnh rỗi tìm việc thế. Bọn họ là ai, bọn họ là ai? Đừng đến trường học làm loạn.

    Ai làm loạn chứ?

    - Đằng Phi không chịu được, lấy ra giấy tờ của mình: Nhìn cho kĩ, chúng tôi là nhân viên tổ điều tra ở tỉnh tới. Bây giờ mời ông hợp tác, đối cới cái chết của học sinh Lưu Mi, buộc phải có một lời giải thích.

    Nghe nói là tổ điều tra đến từ tỉnh, hiệu trưởng và chủ nhiệm giáo vụ liền rụng rời.
    - Đằng kia…
    Hiệu trưởng Long quay đầu lại nhìn, chủ nhiệm giáo vụ chuẩn bị bỏ chạy, Trương Tuyết Phong hét một tiếng:
    - Đứng lại.

    Chủ nhiệm giáo vụ, cười gượng:
    - Tôi đi vệ sinh, đi vệ sinh.

    Trương Tuyết Phong quát:
    - Nếu ông đi vệ sinh, ông có đảm bảo sẽ vào rồi sẽ ra không!

    Hiệu trưởng Long gọi vài người đến, nâng cô chủ nhiệm dậy.
    - Mau, đưa đến kí túc xá.
    Lúc này mới nói với Đằng Phi:
    - Hai vị, mời đến văn phòng ngồi.

    Ba người cùng hiệu trưởng đến phòng làm việc,chủ nhiệm giáo vụ vừa rồi bị Trương Tuyết Phong dọa, lập tức liền thành thật, đứng bên cạnh mồ hôi ướt đẫm.

    Hiệu trưởng Long lựa một cái bình, nói:
    - Này, Chủ nhiệm Lưu, đến phòng cậu lấy nước sôi lại đây, phòng này hết nước rồi.

    Hắn nhìn mắt chủ nhiệm giáo vụ, chủ nhiệm giáo vụ lập tức hiểu ngay, quay người đi luôn.

    Trương Tuyết Phong đi theo, Đằng Phi nói:
    - Không cần phải khách sáo, chúng tôi đã hiểu qua tình hình ở đây rồi.

    Hiệu trưởng Long vẻ mặt cung kính.
    - Ngài cứ hỏi đi, tôi
    biết thì sẽ nói, đã nói là nói hết!

    Đằng Phi lấy ra quyểnsổ.
    - Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút về em Lưu Mi lớp ba, rốt cuộc là em chết như thế nào?

    Hiệu trưởng Long thở dài:
    - Ôi —— đứa nhỏ này.

    Trong văn phòng bên cạnh, chủ nhiệm giáo vụ lén lút cầm điện thoại, đang chuẩn bị bấm số, một bàn tay từ phía sau đưa ra, giữ lấy chiếc điện thoại.
    - Có phải là gọi điện thì mới có nước sôi không?

    - Phải, phải, sao ngài biết?
    Chủ nhiệm giáo vụ đỡ mắt kính, cười trừ !
     
    haihoq thích bài này.
  4. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,142
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1184: Chuyện đang dần sáng tỏ




    Chương 1184: Chuyện đang dần sáng tỏ

    Từ trường tiểu học Đầm Long, Trương Tuyết Phong hỏi Vương Quế Chi, nhà em Lưu Khánh Phi ở đâu?

    Lưu Khánh Phi cùng thôn với Lưu Mi, hai đứa rất thân nhau, gia cảnh đều nghèo khó, nên hai đứa chơi với nhau khá lâu rồi. Đằng Phi và Trương Tuyết Phong cùng Vương Quế Chi trở về thôn, lúc tìm thấy Lưu Khánh Phi, em vừa đi chăn trâu về. Một cậu bé mười hai tuổi, đen thui, hoảng sợ khi nhìn thấy hai người lạ mặt.

    Đằng Phi đang định hỏi, mẹ Lưu Khánh Phi từ trong nhà chạy ra.
    - Các người là ai?

    Khi chị ta nhìn thấy Vương Quế Chi, sắc mặt liền thay đổi:
    - Mẹ Lưu Mi, sao chị lại đến tìm Khánh Phi nhà chúng tôi, Khánh Phi vẫn chỉ là một đứa trẻ, nó không hiểu gì sất, chị đừng đến gây sức ép với nó.

    Lưu Khánh Phi quay đầu.
    - Lưu Mi cùng cháu đi nhặt rác mà chết! Bọn họ đều không cho cháu nói!

    Đằng Phi và Trương Tuyết Phong nhìn nhau, quả nhiên là có vấn đề! Đang định hỏi, mẹ Khánh Phi liền lôi thằng bé.
    - Con nói linh tinh gì vậy, vào nhà, vào nhà.

    Vương Quế Chi nổi giận.
    - Mẹ Khánh Phi, Mi Mi cũng đã mất rồi, sao chị không để thằng bé nói chứ?

    Mẹ Khánh Phi cảnh giác nhìn Trương Tuyết Phong và Đằng Phi.
    - Không biết, không biết. Các người đừng đến tìm Khánh Phi nữa, chúng tôi không biết gì cả !
    Nói rồi, chị ta liền đi vàonhà, đóng cửa lại.

    Chỉ có trẻ con mới nói thật, không ngờ lại một lần nữa không được cho vào nhà, Trương Tuyết Phong muốn đến đập cửa, Đằng Phi nói, chúng ta đi thôi, đưa bố Lưu Mi ra đã.

    Nhiệm vụ cấp bách, đành vậy thôi.

    Trương Tuyết Phong nói với Vương Quế Chi:
    - Về thị trấn đi, xem chồng chị bị giam ở đâu, cứu anh ấy ra trước.

    - Anh ấy bị giam ở Ủy ban xã.
    Vương Quế Chi trả lời trong nước mắt.

    Tòa nhà lớn của Ủy ban xã Nam Mộc nằm cạnh một nhà ăn, sau nhà ăn là chuồng heo.

    Lưu Khai Sơn bị nhốt trong chuồng heo ấy, trước đây Vương Quế Chi cũng bị giam ở đó, sau đó chị nhân cơ hội đi vệ sinh, rồi lén lút trốn đi. Sau khi trốn được, chị không dám về nhà mà lên thẳng tỉnh.

    Đây là lần thứ hai chị vào tỉnh thành, đã rất quen đường rồi, chỉ là không có tiền đi xe, nên đành phải đi bộ. Dọc đường đi, chị nghĩ đến con gái, vợ chồng lại không có chốn để giải oan, lần đầu đến tỉnh thành, còn bị người ta bắt về, thiếu chút nữa đến tính mạng cũng không còn, chị vừa nghĩ đến điều này, là chỉ muốn chết quách trên đường cho xong.

    Không ngờ đụng phải mấy người Đằng Phi, hai người đã cứu mạng chị.

    Khi xe của Trương Tuyết Phong chạy đến khuôn viên Ủy ban xã Nam Mộc, cảm thấy được sự nghèo khó đến khác thường của xã Nam Mộc. Phòng ốc của ủy ban không đâu vào đâu, tòa nhà gạch hồng ba tầng, cũ kĩ. Tường bao quanh bên ngoài, vài chỗ đã nứt vỡ.

    Có thể thấy, xã Nam Mộc này cũng không giàu có gì.

    Sau khi dừng xe, Trương Tuyết Phong nói:
    - Thư ký Đằng, anh đưa chị ấy đi đòi người, tôi ra đằng sau xem sao.

    Qua hai ngày tiếp xúc, Vương Quế Chi đã hoàn toàn tin hai người, Đằng Phi đưa chị xuống xe, hai người đi về phía nhà Ủy ban.

    Không lâu sau, Trương Tuyết Phong liền nhìn thấy một người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, từ văn phòng chuồn ra, lén lút trốn ra đằng sau.

    Gã liền xuống xe, đi theo người đó ra đằng sau.

    Người đàn ông đó đi đến chuồng heo.
    - Lưu Khai Sơn, anh có thể đi rồi. Sau này nhớ kĩ, không có việc gì thì đừng chạy lung tung, bằng không còn nhốt nữa.

    Lưu Khai Sơn là một nông dân trung thực, thấy đối phương dọa vậy, không dám nói câu nào.

    Bên kia nói:
    - Đi nhanh lên, đừng làm loạn nữa, nếu còn làm loạn, thì không phải nhốt ở đây, mà là cục công an, trừng trị những kẻ gây rối trật tự xã hội.

    Lưu Khai Sơn không dám đáp lại lời nào, cúi đầu ra khỏi chuồng heo. Lúc đang định bước ra cửa, đối phương hét:
    - Quay lại, ai cho anh đi lối ấy, đi chỗ này.
    Người này chỉ vào cái cửa nhỏ đằng sau.

    Lưu Khai Sơn thật thà cúi đầu, chui qua cửa sau.

    Đằng Phi ở phòng làm việc của Chủ tịch xã chứng tỏ thân phận, Chủ tịch xã tỏ ra khá nhiệt tình, lại rót trà, nhường ghế. Nghe Đằng Phi nói thế, gã nghiêng đầu.
    - Lãnh đạo Đằng nói quá lời rồi, sao lại có thể thế, bây giờ là xã hộichủ nghĩa, chúng tôi sao có thể vô duyên vô cớ tạm giam người trong thôn chứ? Hơn nữa, nếu có chuyện ấy đi chăng nữa, thì cũng liên quan đến tám đời nhà chúng tôi, thế thì có nhất thiết phải thế không? Nếu như có chuyện ấy thật, thì cũng là chuyện ở phòng giáo dục, chúng tôi không liên quan.

    Đằng Phi ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, nhưng chuyện gặp phải ngày hôm nay, phải ở trong trường mới cảm thấy kì lạ. Người trong trường làm trò, trường này chắc chắn có ma, có nội tình. Chính quyền xã thoạt nhìn thì cũng không có gì, lẽ nào Vương Quế Chi nói dối.

    Khả năng Vương Quế Chi nói dối không lớn, vì trong khoảng thời gian này, hai người đã thử Vương Quế Chi, chỉ là Đằng Phi không hiểu, vì sao ai nhìn thấy họ cũng đều ra sức lảng tránh.

    Vương Quế Chi nói mình bị bọn họ giam giữ, chủ tịch xã lại không thừa nhận.

    Ngay lúc Chủ tịch xã phủ nhận, Trương Tuyết Phong dẫn một người tới.

    Đi theo đằng sau là một người đàn ông ba mươi tuổi, người này rụt đầu rụt cổ, đến đầu cũng không dám ngẩng lên.

    Chủ tịch xã nhìn thấy Lưu Tuyết Sơn và Trương Tuyết Phong, liền lập tức chột dạ.

    Lúc này Đằng Phi mới lên tiếng.
    - Chủ tịch xã Đàm, chuyện này là thế nào, nhờ ông giải thích cho, nếu không chúng tôi sẽ tố cáo ông tội giam giữ người bất hợp pháp!

    Chủ tịch xã Đàm nhìn hai người.
    - Chuyện này không liên quan đến chúng tôi, các anh đi tìm người ở phòng Giáo dục ấy!

    Đằng Phi nói:
    - Chỉ e chuyện không đơn giản như thế đâu ! Chỉ một câu đi tìm phòng giáo dục là có thể coi như xong sao? Coi chúng tôi là gì chứ?

    Chủ tịch xã Đàm nhìn hai người, nản lòng nói:
    - Chúng tôi thực sự không biết gì cả, chỉ là thay người ta quản lý hai người này thôi, các anh muốn hỏi thì lên cấp trên mà hỏi.

    Nói xong, gã liền đứng lên.
    - Tôi còn có cuộc họp, mời các anh đi cho!

    Gương mặt chủ tịch xã Đàm này thay đổi ngay, Trương Tuyết Phong đứng ở cửa, trừng hai mắt, khí phách liền thể hiện ra ngay. Chủ tịch xã Đàm đi đến trước mặt anh, lại do dự lui về.

    Đằng Phi nhìn chằm chằm mặt Chủ tịch xã Đàm.
    - Chủ tịch xã Đàm, tôi cho ông thêm một cơ hội nữa, nếu bây giờ ông không nói, sau này có muốn nói cũng không được nữa đâu.

    Chủ tịch xã Đàm ngượng quá thành giận:
    - Anh đang uy hiếp tôi ư?

    Đằng Phi lạnh lùng đáp:
    - Ông giải thích như vậy, tôi không phản đối. Nhưng chúng tôi có nhân chứng, đủ để chứng minh điều này, các anh giam người bất hợp pháp, bây giờ không nói, vậy thì để nói trên tòa đi!

    Nhìn khí thế hai người, Chủ tịch xã Đàm đã có chút sợ.
    - Nếu tôi nói, các anh có thể coi như lấy công chuộc tội không?

    Trương Tuyết Phong hét lên một tiếng.
    - Khốn kiếp, giờ này còn cò kè mặc cả nữa?

    Chủ tịch xã Đàm nhìn thấy dáng vẻ tức giận kia của Trương Tuyết Phong, vô cùng lo lắng, gã khẽ cắn môi.
    - Đúng thế, giam họ là ý của cấp trên. Sau khi con gái vợ chồng Lưu Khai Sơn chết, hai người họ chạy lên huyện, lên thành phố để kêu oan, cấp trên đánh điện đến, chúng tôi cũng không còn cách nào khác, đành phải theo chỉ thị cấp trên mà hành sự.

    Trương Tuyết Phong có chút khó chịu.
    - Kêu các người làm, thì các người có thể nhốt họ trong chuồng heo ư? Đây là cách mà các người dùng để đối xử với người đi khiếu nại sao? Khốn kiếp!

    Chủ tịch xã Đàm bạo gan nói:
    - Đó là do bọn họ tự tìm đến, khuyên bảo nhiều lần không nghe, chúng tôi đành phải dọa.

    - Được, được lắm! Tôi rất mong lần sau cũng sẽ có người hù dọa các anh như thế. Thân là lãnh đạo chính quyền xã, cán bộ đất nước, cha mẹ của dân, không ngờ lại có kiểu quản lý như vậy.

    Chủ tịch xã Đàm bị Trương Tuyết Phong mắng như vậy, liền tức giận.
    - Anh là ai chứ? Dựa vào cái gì mà ở đây khua tay múa chân? Lời tôi muốn nói hết rồi, các anh cứ tự nhiên đi!

    Đằng Phi thấy Chủ tịch xã Đàm như vậy cũng rất tức giận, nhưng hiện giờ bọn họ không có quyền xử lý người ta. Rời khỏi ủy ban xã Nam Mộc, hai người quyết định về thị trấn rồi tính tiếp.

    Lưu Khai Sơn liền sợ.
    - Quế Chi, anh thấy việc này hay là thôi bỏ đi, chúng ta không làm gì được người ta đâu, chúng ta đừng kiện nữa. Dân không đấu với quan, Quế Chi thôi đi vậy!

    - Khai Sơn, anh nói gì vậy, hai vị này là cán bộ ở tỉnh, bọn họ tới để giúp chúng ta, chẳng lẽ cái chết của Mi Mi, anh không quan tâm nữa sao?

    Lưu Khai Sơn cúi đầu, ôm mặt ngồi xổm xuống đất, khóc tu tu.

    Đám người Đằng Phi sửng sốt, xem ra khẳng định là Lưu Khai Sơn này bị bọn họ dọa cho sợ. hai người vốn định dẫn họ về thị trấn, nhưng vợ chồng Lưu Khai Sơn muốn về nhà, Đằng Phi và Trương Tuyết Phong đành để cho họ về, cũng nói với hai người, ở nhà đừng đi lung tung, ngày mai mình sẽ tới tìm họ. Đằng Phi để lại số điện thoại của mình, rồi mới về thành phố.

    Đằng Phi gọi điện cho ông chủ, báo cáo chi tiết tình hình tìm hiểu được hôm nay cho ông chủ. Trương Nhất Phàm nói:
    - Ngày mai tôi sẽ tới huyện Vận, các cậu ở đó chờ tôi!
     
    haihoq thích bài này.
  5. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,142
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1185: Phong ba sắp đến!




    Chương 1185: Phong ba sắp đến!

    Sáng sớm hôm sau, trên đường đến huyện Vận, Trương Nhất Phàm nhận được tin báo từ thành viên của đội Tia chớp, Lưu Trung Thành bị người ta đánh dã man, rồi bỏ mặc lại ở bãi phế thải ngoại ô thành phố, hiện giờ đã được đưa đến bệnh viện song vẫn trong tình trạng hôn mê.

    Lưu Trung Thành chỉ là một thầy giáo trường làng hiền lành chân chất, ai lại nỡ đánh anh ta ra nông nỗi ấy chứ?

    Tố cáo?

    Trương Nhất Phàm lập tức nghĩ ngay đến hai chữ, tố cáo!

    Chắc chắn là đám người huyện Vận, họ không muốn có người lên trên tố cáo nên mới cho anh ta một bài học. Nghĩ đến đây, sắc mặt Trương Nhất Phàm tối sầm lại, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Đám người này cũng gan to bằng trời rồi, giờ còn không từ một thủ đoạn nào nữa!

    Còn việc gấp phải giải quyết nên hắn đành đến huyện Vận trước, làm xong việc sẽ tính tiếp.

    Trong khi Trương Nhất Phàm đang trên đường đến huyện Vận, thì ở bệnh viện, Lưu Trung Thành đã tỉnh lại, các đồng chí công an đang tiến hành lấy khẩu cung của anh ta.

    Lưu Trung Thành chỉ một mực lắc đầu, không chịu khai báo bất kỳ thông tin gì, đúng ra là anh ta cũng không dám nói.

    Bị đánh đến bất tỉnh, rồi bị vứt lại giữa bãi phế thải vùng ngoại ô, nhưng giờ lại không dám khai báo gì, điều này cho thấy, rõ ràng Lưu Trung Thành đã bị người ta uy hiếp. Tổ thụ lý vụ án lần này là cấp dưới của Củng Phàm Tân, trong tình thế cấp bách, hai đồng chí công an đành dọa Lưu Trung Thành mấy câu, một người hiền lành nhút nhát như vậy sao có thể chịu nổi vài câu dọa dẫm. Cuối cùng anh ta cũng phải kể lại đầu đuôi vụ việc.

    Vốn dĩ ra khỏi phòng làm việc của Chủ tịch Trương, anh ta liền đi tìm nhà vệ sinh, hỏi một cô gái trẻ trong văn phòng mới biết dưới tầng có nhà vệ sinh công cộng. Giải quyết nhu cầu xong, vừa ra đến cửa anh ta liền chạm ngay phải một thanh niên đeo kính đen, tay cầm túitài liệu, y nói rằng Chủ tịch Trương kêu y tới và bảo Lưu Trung Thành đi theo y.

    Trong thành phố lớn thế này, Lưu Trung Thành nào dám đi đâu lung tung, liền theo gã thanh niên đó lên chiếc xe đỗ ở bên ngoài.

    Lưu Trung Thành căn bản cũng không biết xe chạy qua những chỗ nào, anh ta chỉ biết là đi rất xa, còn cụ thể là chỗ nào thì không dám hỏi. Sau đó chiếc xe dừng lại ở một nơi khá vắng vẻ.

    Gã thanh niên đeo kính đen bảo Lưu Trung Thành xuống xe, anh ta nhìn ngó xung quanh, chợt thấy hơi sợ. “Xuống xe”, gã thanh niên ra lệnh:
    - Sau này đừng có cái kiểu không có việc gì cũng đi tìm Chủ tịch Trương, Chủ tịch Trương đâu có rỗi hơi đi lo mấy thứ vớ vẩn ấy. Chẳng lẽ một nhân vật lớn như thế mà mày muốn gặp là lại tùy tiện đi gặp hay sao?” Nói xong y liền lái xe đi thẳng.

    Lưu Trung Thành còn chưa kịp hiểu ra điều gì thì một chiếc xe thùng đã dừng ngay trước mặt anh ta, trên xe nhảy xuống năm sáu tên cầm dùi cui gậy gộc. Đám người đó vây lấy anh ta, vừa đánh vừa chửi. Nói gì đó đại loại như sau này mà còn mò đến tỉnh thành thì bọn chúng sẽ đánh gãy chân! Càng không được phép nhắc đến chuyện quyên tiền nữa!

    Vì có liên quan đến Phó Chủ tịch Trương nên đám công an liền báo cáo việc này lên cấp trên.

    Củng Phàm Tân nhận được tin liền đích thân đến bệnh viện, hỏi lại Lưu Trung Thành:
    - Anh chắc chắn đối phương đã nói như vậy?

    Lưu Trung Thành căn bản không biết phù hiệu trên trang phục của người này có ý nghĩa gì, trong mắt anh ta thì tất cả đám cảnh sát công an đều như nhau. Anh ta chỉ gật đầu.
    - Đối phương thật sự đã nói như vậy, nên tôi mới theo gã đó lên xe. Ai biết lên xe rồi anh ta bảo tôi sau này không được đến tìm Chủ tịch Trương nữa, Chủ tịch Trương bộn bề nhiều việc, không có thời gian lo mấy chuyện vớ vẩn của tôi. Sau đó lại xuất hiện thêm một đám người đánh tôi một trận. Lúc tôi tỉnh lại thì đã ở đây rồi.

    Củng Phàm Tân giận dữ nói:
    - Sao anh có thể như vậy được? Nếu Chủ tịch Trương bảo anh chờ ở cửa, thì sao lại để người khác đưa anh đi chứ? Anh cứ đứng ở cửa là được, chạy lung tung làm gì?

    - Tại tôi buồn đi vệ sinh quá.

    - Thôi được rồi!
    Củng Phàm Tân vỗ vỗ vào giường bệnh.
    - Việc này chúng tôi sẽ tiến hành điều tra, giờ anh miêu tả lại thật chi tiết hình dạng của gã đã dẫn anh đi cho các đồng chí công an!

    Ra khỏi phòng bệnh, y liền châm thuốc hút, suy nghĩ xem việc này liệu có liên quan đến Trương Nhất Phàm hay không.

    Ngẫm lại thì vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ, e là có người vu oan cho Chủ tịch Trương! Củng Phàm Tân thấy cũng có thể xảy ra khả năng này lắm. Biết đâu có người muốn bôi nhọ thanh danh của Trương Nhất Phàm, nhưng nếu như vậy thì y thật không hiểu được kẻ nào lại dám làm những chuyện thế này?

    Với thân phận Phó Chủ tịch thường trực tỉnh của hắn, nếu không muốn lo việc này, thì chỉ cần không liên lạc lại với Lưu Trung Thành là được, hoặc không thì một cuộc điện thoại bảo đám cấp dưới làm cho thỏa đáng là xong. Song hắn lại bảo Lưu Trung Thành chờ ở bên ngoài văn phòng thì tất nhiên là có dụng ý của hắn.

    Củng Phàm Tân gọi một cuộc điện thoại rồi quay vào phòng bệnh, nói với hai công an đang ghi chép biên bản:
    - Lập tức đi xem xét camera giám sát trong tòa nhà Ủy ban nhân dân xem có thể nhận diện gã thanh niên đeo kính râm kia không.

    Hai người đó liền đáp:
    - Đã xem rồi ạ, riêng ở nhà vệ sinh thì họ không lắp đặt camera. Chúng tôi hỏi Chủ nhiệm văn phòng thì họ nói nhà vệ sinh là nơi mang tính riêng tư, nên không lắp camera.

    - Vậy đã tra ra xe của đối phương chưa?

    - Vẫn chưa, theo người bị hại kể lại thì anh ta không biết nhiều về ô tô, chỉ nhớ là chiếc xe đó màu đen. Còn biển số, kiểu dáng, anh ta chẳng biết gì cả. Hơn nữa xe ra vào Ủy ban nhân dân tỉnh nhiều vô kể, xe gì cũng có.

    - Mẹ kiếp! Vậy điều tra kỹ toàn bộ xe ra vào!

    Vừa về đến phòng làm việc thì Dư Khang Kiện đến tìm. Dư Khang Kiện là Cục trưởng Công an thành phố kiêm Phó Giám đốc sở Công an tỉnh. Hai tay ông ta chắp sau lưng, ung dung bước vào, Củng Phàm Tân vừa nhìn thấy liền lập tức đứng dậy chào:
    - Phó Giám đốc Dư! Chú đến đấy ạ.

    Dư Khang Kiện mỉm cười.
    - Tiểu Củng à, cậu xưng hô như vậy rất có hàm ý đấy. Có phải cậu mong tôi nhanh chóng rời khỏi vị trí này rồi lên tỉnh phải không?

    Củng Phàm Tân liền cười đáp lại:
    - Giám đốc Dư thật hài hước. Có điều, cháu thật sự hy vọng chú nhanh chóng thực hiện được mong ước, mau mau thăng quan tiến chức ạ!

    Củng Phàm Tân quả là biết ăn nói, nhanh chóng thực hiện mong ước, y không nói thẳng ra là Dư Khanh Kiện sẽ được lên làm Giám đốc, vì nếu để Giám đốc Thương nghe được thì thật không hay. Y còn chưa định “về vườn” vào lúc này.

    Dư Khang Kiện có hai chức vụ, Củng Phàm Tân thì vẫn luôn gọi ông ta là Giám đốc sở, ông ta thật sự rất vui, có chút cảm giác thành tựu, miệng cứ cười đến không ngậm lại được. Vợ Củng Phàm Tân bây giờ lại là “con dâu hụt” của ông ta, vì Hồ Lôi phá hoại nên việc không thành, có điều, gần đây Củng Phàm Tân leo lên khá nhanh, nên Dư Khang Kiện cũng thầm cảnh giác.

    Thằng nhóc này tốt nhất đừng có leo lên đầu mình, đó có thể nói là chuyện cực kỳ đáng giận.

    Củng Phàm Tân chìa bao thuốc về phía Dư Khang Kiện, ông ta liền rút ra một điếu.
    - Cục phó Củng, nghe nói có người đi tố cáo liền bị người ta đánh trọng thương, giờ vẫn phải nằm trong bệnh viện, vụ này do ai tiếp nhận thế?

    Củng Phàm Tân giật mình, việc nhỏ như vậy mà Dư Khang Kiện cũng muốn nhúng tay vào sao? Tin tức của ông ta cũng nhanh thật đấy!

    Nhìn nụ cười lấp lửng trên mặt Dư Khang Kiện, Củng Phàm Tân càng tỏ ra cảnh giác.
    - À, cháu đã bảo đám cấp dưới điều tra rồi ạ, vẫn chưa có kết quả cụ thể.

    Việc có liên quan đến Chủ tịch Trương, dĩ nhiên Củng Phàm Tân phải chú ý, song việc Dư Khang Kiện cũng có hứng thú với vụ án này khiến y cảm thấy khá khó hiểu. Dư Khang Kiện cười nói:
    - Không có gì, tôi nghe nói người đi tố cáo lần này đã gặp Phó Chủ tịch Trương, nên hy vọng anh ta không có quan hệ gì với Chủ tịch Trương thì tốt hơn. Cậu cũng biết đấy, cán bộ như chúng ta lúc nào cũng phải chú ý giữ gìn thanh danh của người làm lãnh đạo.

    Củng Phàm Tân có chút giật mình.
    - Cháu nghĩ việc này chắc không liên quan gì đến Phó Chủ tịch Trương đâu. Một thầy giáo đi tố cáo thì có khả năng lôi kéo quan hệ với ai được ạ?

    - Không liên quan thì tốt, nếu quả thực có gì thì cậu biết nên làm thế nào rồi đấy, bất luận thế nào chúng ta cũng phải bảo vệ thanh danh của người làm lãnh đạo.

    Củng Phàm Tân cảm thấy trong lời nói của ông ta có gì đó khác lạ, bảo vệ thanh danh người làm lãnh đạo ư, chả lẽ ở bên ngoài thanh danh của Chủ tịch Trương có vấn đề gì sao? Dư Khang Kiện rít một hơi thuốc rồi tỏ ra thái độ của bậc tiền bối và cũng là cấp trên nói với Củng Phàm Tân:
    - Tiểu Củng à, chúng ta là cấp dưới, có một số việc phải tự biết đường mà biến tấu, hai chữ biến tấu này rất quan trọng đấy. Bất kể sự việc lần này và người đi tố cáo ấy có liên quan gì với Phó Chủ tịch Trương không thì chúng ta cũng vẫn phải biến nó thành không liên quan. Cậu hiểu ý tôi chứ?

    Dư Khang Kiện nhìn y, trên mặt còn mang theo một vẻ kỳ bí, Củng Phàm Tân bỗng chốc như được khai sáng.
    - Ồ, cảm ơn Phó Giám đốc Dư đã chỉ bảo. Cháu biết nên làm gì rồi ạ.

    Dư Khang Kiện liền cười rồi đứng dậy.
    - Thôi, tôi đi đây, cậu làm việc đi nhé.

    Củng Phàm Tân cũng đứng dậy tiễn ông ta ra cửa.
    - Chào Phó Giám đốc Dư.

    Dư Khang Kiện vừa ra khỏi cửa liền nở một nụ cười. Vô cùngkì lạ.

    Củng Phàm Tân cảm thấy, vẫn nên gọi điện thoại thông báo việc này cho Trương Nhất Phàm thì hơn, dù sao họ cũng là bạn học cũ. Mà lúc này Trương Nhất Phàm cũng đang nói chuyện điện thoại.
    - Việc này, bảo bọn họ đừng hành động gì vội, cứ để bên công an xử lý. Mọi người chỉ cần đảm bảo hoàn thành công tác là được rồi, có gì thay đổi tôi sẽ thông báo lại sau!
    Điện thoại vừa cúp, Củng Phàm Tân liền gọi tới, y kể lại một lượt tình hình diễn ra ở bệnh viện. Trương Nhất Phàm nghe xong liền bình thản đáp:
    - Tôi biết rồi, nhớ cho người bảo vệ an toàn cho người bị hại đấy.

    Trương Nhất Phàm ngồi trong xe nhìn ra bên ngoài rồi thở dài, xem ra lại sắp có một cơn phong ba nữa rồi!
     
    haihoq thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. Thoha