↑ ↓

 V.I.P  Q.Trường Quan Đạo Thiên Kiêu - Chương 1577 - Tây Lâu Nguyệt

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi codon.trai, 10/10/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,343
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1171: Cảm ơn sai người rồi.




    Chương 1171: Cảm ơn sai người rồi.

    Trương Nhất Phàm ho khụ khụ, cuối cùng đã ra tay .

    Chẳng lẽ Lý Dung Thanh cũng đã cùng Tống Hạo Thiên đạt được thỏa thuận rồi?

    Hắn nhìn mọi người, mọi người dường như biết hắn phải phản kích, Trương Nhất Phàm cất cao giọng nói:
    - Về chuyện cảnh sát đánh người, việc nên truy cứu đương nhiên vẫn là nên truy cứu. Nhưng đối với cái nhìn của hai vị, tôi có ý kiến bất đồng. Thu hút đầu tư cũng có điểm mấu chốt, chúng ta không thể bởi vì một mặt của việc thu hút đầu tư, mà làm chậm lại điểm mấu chốt của chúng ta. Nếu nhà đầu tư mà chúng ta thu hút vào, không thể giúp chúng ta sáng tạo ra giá trị, không thể cung cấp phát triển cho địa phương, không thể mang đến cho dân chúng và chính phủ tiền lời nhất định, thử hỏi một chút, như vậy có còn tất yếu phải thu hút sao? Mục đích thu hút đầu tư của chúng ta, chỉ là để phát triển càng tốt, càng thêm mạnh mẽ, cũng là vì thực hiện phát triển kinh tế địa phương nhanh chóng hơn. Nếu nhà thu hút đầu tư thoát ly khỏi căn cứ điểm này, thoát ly tiêu chuẩn này, chúng ta lần này lại thêm một lần làm giảm yêu cầu và điểm mấu chốt của chúng ta có ý nghĩa gì? Tiền và tôn nghiêm là không cùng một tầng lớp! Nếu khách thương nhân đưa tới, bởi vì ham mê đặc thù của một số khách, mà mang đến cho nhân tố địa phương không hài hòa, tôi cho rằng thu hút đầu tư loại này không cần thiết. Thùng rỗng kêu to, hậu hoạn vô cùng, cũng đi ngược lại với lợi ích của Đảng và nhân dân.

    Tống Hạo Thiên nói:
    - Mũ của Chủ tịch tỉnh Trương Nhất Phàm này cài được hơi lớn rồi chăng? Doanh nghiệp giống công ty Viễn Cảnh như vậy, khai thác dự án từ bất động sản và tài nguyên, bọn họ ở trong và ngoài nước, chưa từng có xuất hiện tình huống xấu gì. Là một doanh nghiệp và đơn vị tin tưởng được, chẳng lẽ Chủ tịch tỉnh Trương cho rằng doanh nghiệp như vậy không có tư cách vào xâm nhập vào tỉnh Tương chúng ta? Hay là bởi vì nguyên nhân khác, Chủ tịch tỉnh Trương không hy vọng doanh nghiệp như vậy vào tỉnh tôi phát triển.

    Tống Hạo Thiên nói nguyên nhân khác, là chỉ doanh nghiệp này, không phải dưới chủ đạo của Trương Nhất Phàm thu hút vào. Cho nên ý của Tống Hạo Thiên rất rõ ràng. Nói Trương Nhất Phàm mượn cơ hội trả đũa, chỉ có thu hút đầu tư dưới sự lãnh đạo của chính hắn hạ mới là chiến tích, người ta thu hút đầu tư vào, hắn liền mượn cơ hội đả kích, có vẻ hơi lo lắng người khác ở trong chiến tích sẽ vượt qua hắn vậy.

    Lý Hồng bắt đầu lên tiếng nói:
    - Là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh, tôi nói vài câu. về mâu thuẫn giữa thu hút đầu tư và quản lý xã hội là điều tất nhiên. Hiện tại rất nhiều kẻ có tiền, đều tồn tại một ít ham mê bất lương, giống như những thứ chúng ta bình thường nhìn thấy rõ con cháu nhà giàu…Hành vi của bọn họ, thường không biết đối nhân xử thế. Về phần vì sao thì không cần tôi nói thêm nữa . Là cán bộ một quốc gia, một Đảng viên, cán bộ chúng ta hẳn càng nên là trói buộc chính mình tốt, không cần thông đồng làm bậy. Cá nhân tôi cho rằng, kỳ thật thu hút đầu tư cùng quản lý trị an xã hội không hề có mâu thuẫn. Cái chúng ta cần chính là tinh hoa, chính là phát triển, mà không phải là hành vi phạm tội và trái pháp luật và bất lương. Xét điểm này, tôi cảm thấy chúng ta nên là xử lý sự việc chứ không phải là xử lý con người. Không thể bởi vì thân phận của đối phương, mà bỏ nguyên tắc chấp pháp của chúng ta. Nếu không chúng ta ở trong xã hội này, không phải đang tiến bộ, mà là đang lui về phía sau. Cổ nhân Vương tử phạm pháp cùng thứ dân đồng tội, chẳng lẽ chúng ta hôm nay vì kẻ có tiền này một đường đèn xanh sao? Đánh mất luân lý đạo đức của chúng ta sao?

    Thẩm Hoành Quốc lên tiếng nói:
    - Tôi cho rằng lời nói của Bí thư Lý Hồng rất có đạo lý, thu hút đầu tư và quản lý trị an xã hội không hề có mâu thuẫn. Chúng ta phải dẫn ra lợi này, đi việc này. Trong vấn đề thu hút đầu tư, không thể cứ nhặt được rổ là đồ ăn, mọi người vẫn là cần phải từ từ châm chước một chút.

    Cuối cùng, Bí thư Lý Thiên Trụ tổng kết, Lý Thiên Trụ ho khan một tiếng, ánh mắt nhìn khắp nơi.

    - Ý kiến của mọi người đều có chỗ bất công.
    Ông ta nhìn nhìn Trương Nhất Phàm, Tống Hạo Thiên và Lý Dung Thanh vài cái. Lúc này mới cất cao giọng nói:
    - Vẫn là câu nói kia của Chủ tịch tỉnh Thẩm Hoành Quốc, thu hút đầu tư và quản lý trị an xã hội không hề có mâu thuẫn, chúng ta phải làm đến cùng, lấy tinh hoa này, đem đầu tư bên ngoài dẫn đường đến chỗ có lợi đối với chúng ta, nếu không chúng ta thu hút đầu tư còn có lợi ích gì? Đối với hành động triển khai tập độc ở toàn bộ tỉnh, vẫn phải tiếp tục chấp hành, không thể bởi vì một số người, một số việc mà quấy rầy bước tiến của chúng ta. Còn có một việc, thu hút đầu tư không phải ăn xin, là bình đẳng cùng có lợi, chung sống hoà bình, cùng nhau mưu cầu phát triển. Chúng ta lợi dụng tài nguyên nhân lực và môi trường tài nguyên của địa phương, cho nhà đầu tư bên ngoài có không gian phát triển. Đồng thời bọn họ có được phát triển, chúng ta cũng phải cam đoan lợi ích của chúng ta. Đối với tranh cãi này của thành phố Đông Lâm, do sở Công an tỉnh xử lý. Nếu đối phương đang tồn tại hiềm nghi việc buôn lậu thuốc phiện, các người phải đưa ra phương pháp ứng phó, không thể bởi vì thân phận của đối phương mà có chút bận tâm. Còn nữa đối với việc cảnh sát đánh người, cứ theo chế độ mà làm việc. Hôm nay hội nghị đến đây chấm dứt, tan họp!

    Lời này của Lý Thiên Trụ, trên cơ bản khẳng định cách nói của Trương Nhất Phàm nhưng lại không hoàn toàn đồng ý, hơi có vẻ chiếu cố vậy.

    Giám đốc sở Thương đi vào văn phòng của Trương Nhất Phàm, Trương Nhất Phàm biết ông ta phỏng chừng là tới để thăm dò ý tứ. Bởi vì liên quan đến chuyện của Đường Vũ, Thương Chính Văn tiếp điếu thuốc rồi ngồi xuống. Vài năm trước, ông ta luôn là lãnh đạo ở tỉnh, vài năm sau, Trương Nhất Phàm vãn bối này, tiểu hậu sinh liền leo lên đầu của ông ta.

    Đối với việc trong quan trường này, Thương Chính Văn cũng không cảm thấy ngạc nhiên và kinh ngạc. Tống Hạo Thiên, Lý Hồng đều là một thế hệ người trẻ tuổi này, bối cảnh của người ta tuyệt đối không phải chính mình có thể so sánh. Thương Chính Văn liền cân nhắc, chính mình đến vị trí này, còn muốn đi lên chỉ sợ là không có khả năng.

    Là lão bằng hữu của Trương Kính Hiên ông ta vẫn là cảm thấy có một số việc đợi chính mình sau khi lui ra, vẫn có thể cậy vào thế lực của nhà họ Trương được. Bởi vậy, hôm nay ông ta muốn mượn cái thể diện, để Trương Nhất Phàm biết ý trong lòng chính mình.

    Lý Thiên Trụ vừa nói rồi, đối với chuyện cảnh sát đánh người, phải làm theo chế độ. Chế độ này là chết đó, người sống mà. Mấu chốt là xem người ta làm thế nào để tha thứ?

    Bỏ cảnh sát dân ở trong phòng riêng đánh người không nói, bởi vì khi đó hoàn toàn có thể làm như xử lý tính chất tự vệ nhưng sau đó ở trong phòng thẩm vấn, có cảnh sát nhân dân dùng gạt tàn thuốc lá đập Chu Vận. Việc này dưới sự sai khiến của Phương Tấn Bằng, thống tới đến tỉnh, Lý Dung Thanh đã đem chuyện này định thành vụ ác tính cố ý đả thương người.

    Cái này đề cập đến việc cảnh sát lạm dụng hình phạt riêng, vu oan giá hoạ.

    Gần đây, Phó giám đốc sở Dư Khang kiện cáo trạng rất lợi hại, một lòng nghĩ muốn kéo Đường Vũ xuống.

    Giám đốc sở Thương đi rồi, Trương Nhất Phàm cầm lấy điện thoại nói với Lý Hồng:
    - Bí thư Lý, cảm ơn cô!

    Lý Hồng sửng sốt, thằng nhãi này không ngờ xưng hô như vậy với chính mình, muốn bị đòn.

    Cô liền vừa công vừa tư trả lời câu:
    - Cám ơn sai người rồi, muốn cám ơn đi mà cám ơn Bí thư Lý Thiên Trụ đi ~

    Trương Nhất Phàm cười cười nói:
    - Cả hai đều nên cám ơn, đều nên cám ơn!

    Hắn cùng với Lý Hồng hẹn là, mỗi tuần đi một lần căn nhà trong thành kia để họp riêng

    Nhất là để giao lưu cảm tình, hai là kết nối công việc.

    Hôm nay lại đến ngày giao lưu cảm tình, Trương Nhất Phàm nói:
    - Buổi tối muốn ăn cái gì? Anh đi mua.

    Lý Hồng nói:
    - Tùy anh thôi!

    Trương Nhất Phàm sờ sờ đầu, như vậy thì tùy vậy! Vừa vặn Đằng Phi vào báo cáo, hắn thuận thế cúp điện thoại.

    Sau khi Đằng phi rời khỏi đây, Trương Nhất Phàm liền cân nhắc, Dư Khang Kiện này có phải rất an nhàn hay không? Xem ra có phải để Lý Hồng tiến hành gõ gõ một phen. Nghĩ đến đây, Trương Nhất Phàm liền gọi điện thoại cho Trương Tuyết Phong, giải thích một số việc.

    Dư Khang Kiện này, bố đã sớm không vừa mắt, rất muốn giết chết anh ta.

    Dư Khang Kiện cho tới nay, đều là đại biểu do Phương Cảnh Văn tạo lên, năm đó khi Phương Cảnh Văn làm Chủ tịch tỉnh, thế lực nhà họ Phương ở tỉnh Tương vô cùng sôi nổi. Dư Khang Kiện chính là người mà thời gian đó được đề bạt đi lên. Xem thế lực của anh ta vài năm này, dường như bất cứ lúc nào cũng muốn thay thế vị trí của Thương Chính Văn.

    Giám đốc sở Thương là người lập tức phải nội lui, nhưng ai cũng không hy vọng chính mình còn chưa có lúc lui xuống, người phía dưới liền nhảy ra.

    Ông ta hôm nay đến chỗ Trương Nhất Phàm nơi đó, trong lời nói cũng lộ ra một tầng ý, Dư Khang Kiện luôn muốn tìm cơ hội chèn ép Đường Vũ. Trương Nhất Phàm biết rằng, có thể là bởi vì quan hệ của Phương Tấn Bằng, Phương Tấn Bằng tiểu tử này ở Đông Lâm ăn nghẹn, trong lòng tức giận. Thề phải làm cho Đường Vũ rớt xuống, có mối hận trong lòng.

    Tối nay, nghe được triệu tập của Phương Tấn Bằng, ông ta lại lập tức chạy qua rồi.
     
    haihoq thích bài này.
  2. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,343
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1172: Phục kích




    Chương 1172: Phục kích

    Trong một căn phòng trong thành phố, hai người vừa ăn cơm xong, Lý Hồng chỉ vào chậu nuôi cá kia nói:
    - Làm phiền anh, chủ tịch tỉnh Trương, lau cái chậu này giúp em, em muốn nuôi mấy con cá.

    Trương Nhất Phàm tìm một chiếc khăn mặt sạch, sao lại nghĩ đến nuôi cá? Trước kia sao không phát hiện ra em có sở thích này nhỉ?

    Lý Hồng nói:
    - Anh có lúc nào quan tâm em? Anh biết em có những sở thích nào không?

    Ánh mắt khinh miệt kia, khiến Trương Nhất Phàm xấu hổ, gã thực sự không biết Lý Hồng có những sở thích nào.

    Lý Hồng nói:
    - Em nuôi cá không phải vì thích chơi, bình thường cũng không rảnh như vậy, em thấy trong phòng này thiếu cái gì đó, liền muốn nuôi cá, làm tăng thêm chút sức sống.

    Cô ấy nhìn Trương Nhất Phàm:
    - Ơ, anh lau sạch một chút, không được qua loa đâu.

    Trương Nhất Phàm biết Lý Hồng quá sạch sẽ, vừa lau kính của chậu cá vừa nói:
    - Em muốn loại cá gì, ngày mai anh đi mua.

    -Anh á?
    Lý Hồng cười một lúc:
    - Thôi đi! Trông chờ anh mua cá, em sợ là anh mua loại cá vớ vẩn, em không thích.

    - Em nói cho anh biết chẳng phải là được rồi sao?

    Lý Hồng do dự một lúc:
    - Vậy thì mua một con cá cảnh đi, đẹp mắt là được! Không cần quá to.

    - Một con à?
    Trương Nhất Phàm không dám tin, cái chậu lớn như thế này, chỉ nuôi một con cá, chẳng phải là quá lãng phí sao?

    Lý Hồng nói:
    - Một con là đủ rồi, cái bể của em, chỉ nuôi một con cá thôi.

    Trương Nhất Phàm đã hiể, Lý Hồng không thực sự muốn nuôi cá, mà là đang ám chỉ mình, không cần nuôi quá nhiều. Nhiều cá quá, sẽ không thở nổi. Quả nhiên, Lý Hồng liền đi đến, nhìn cái bể cá rộng hơn một mét, một mũi tên trúng hai đích nói:
    - Nuôi cá cũng có quy tắc nuôi, không phải cá nào cũng vứt vào bên trong, không gian trong nước nhiều như vậy, nếu như chia sẻ với những con cá khác, thời gian nó tồn tại sẽ ngắn đi.

    Trương Nhất Phàm đành giả ngốc, có phải Lý Hồng đã nhận ra được cái gì rồi không? Hắn cười rất nghiêm túc nói:
    - Đúng vậy, chỉ nên nuôi một con cá, anh tán thành quan điểm của em.

    Lý Hồng lườm hắn một cái, may mà không tiếp tục đi sâu vào chủ đề này.

    Trương Nhất Phàm liền đổi sang chủ đề trông cuộc họp ngày hôm nay:
    - Xem ra Tống Hạo Thiên rất có thành kiến với anh, Phương Tấn Bằng luôn bất hòa với anh, hai bọn họ cùng quấy rối, sẽ không có lợi ích gì.

    Lý Hồng nói:
    - Cây ngay không sợ chết đứng, sao anh lại sợ gã?

    Thấy bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng của Lý Hồng, Trương Nhất Phàm thầm nghĩ, Anh có thể không sợ chết đứng sao? Có bầy yêu tinh như bọn em, anh thực sự muốn đi tìm một cái bể cá, nuôi tất cả các em. Về mặt kinh tế, Trương Nhất Phàm có thể đảm bảo được, nhưng mà trong vấn đề thương nhớ, hắn đã không thể.

    Trong cái bể cá của hắn đã nuôi năm sáu con cá đẹp rồi, hơn nữa ai nấy cũng đều đẹp tuyệt trần, ai nấy cũng thiên thu.

    Đặc biệt là Lý Hồng, tính tình của cô làm cho người ta khó mà chòng ghẹo được, cái đẹp mèo khen mèo dài đuôi này, trên đời khó kiếm.

    Hắn nhìn Lý Hồng, chăm chỉ lau cái bể thủy tinh:
    - Nếu như anh và Tống Hạo Thiên đánh nhau, em sẽ giúp ai? Bà xã.

    Nghe thấy một tiếng bà xã này, toàn thân Lý Hồng liền nổi da gà, thân thể mềm mại run rẩy, vô cùng bất mãn nhìn chằm chằm vào hắn, không liên quan đến em.

    Trương Nhất Phàm vội vàng:
    - Sao lại không liên quan chứ? Không liên quan mà em bảo anh lau… à?

    Thật ra, tiếng bà xã này, khiến cho trong lòng Lý Hồng có một cảm giác lạ thường, rất ngạc nhiên, từ trước đến giờ Trương Nhất Phàm chưa từng gọi cô như vậy, vừa nãy cũng là tình thế cấp bách, buột miệng nói ra.

    Mặt Lý Hồng đỏ đến mức nóng lên, cô đem lời nói của Trương Nhất Phàm, nghe thành chữ cha! Thô lỗ như vậy, * lõa, bảo Lý Hồng làm sao mà chịu được? Lý Hồng liền mắng một câu:
    - Anh đúng là một gã lưu manh.

    Trương Nhất Phàm tỉnh táo lại:
    - Sao anh lại là lưu manh được?

    Nhìn cái cổ đỏ kia của Lý Hồng, Trương Nhất Phàm đã hiểu ra:
    - Cái anh nói là lau thủy tinh, lại nghĩ đi đâu thế?

    Lúc nãy hắn đúng là có ý như thế, Lý Hồng lại nghe thành chuyện đó, hơn nữa dùng một chữ cha, làm cho Lý Hồng cảm thấy rất tục, vô cùng thô tục, nếu là người khác, cô ấy đã ném cái gạt tàngười qua rồi.

    Trương Nhất Phàm giải thích, Lý Hồng cắn môi, xoay người liền tiến vào toilet.

    Nhìn bóng dáng của Lý Hồng, Trương Nhất Phàm bĩu môi một cách vô tội:
    - Là bản thân em nghĩ sai, đừng có trách anh!

    Lúc lau xong bể cá, Lý Hồng cũng rửa mặt, Trương Nhất Phàm ném khăn mặt:
    - Bí thư Lý, đến đây nghiệm thu một chút đi! Không được anh lại…
    Lúc nói đến chữ đó, Trương Nhất Phàm đột nhiên dừng lại.

    Đúng là không lau lại nữa, nếu không thì Lý Hồng lại bất mãn.

    Trong lòng Lý Hồng xấu hổ! Đồ đáng chết này, trừ phi sau này anh chỉ nuôi một con cá, nếu không thì cả đời này cũng không cần nghĩ đến cái kia nữa.

    Thấy Trương Nhất Phàm đứng ở đấy, Lý Hồng quả thực không đến.

    Trương Nhất Phàm đi đến, giơ tay ra muốn ôm eo cô, Lý Hồng lùi lại một bước:
    - Anh đã rửa tay chưa?

    - Ồ
    Ôi, nghiện phụ nữ, rất phiền toái.

    Đợi Trương Nhất Phàm rửa tay, Lý Hồng liền nghiệm thu cái bể cá của hắn, Trương Nhất Phàm đi đến, ôm eo Lý Hồng. Hai người sát lại khá gần nhau, hơn nữa Trương Nhất Phàm vừa tiếp xúc với Lý Hồng, liền cứng lên.

    Mông Lý Hồng cảm nhận được hắn cứng, trong lòng liền nghĩ đến câu nói vừa rồi của hắn, dường như hơi sợ Trương Nhất Phàm tiếp tục như thế này. Cô nhéo một cái:
    - Đừng nghịch nữa! Em nói chuyện nghiêm chỉnh với anh.

    Trương Nhất Phàm gật đầu:
    - Vậy chúng ta đến ghế sô pha nói.

    Sau khi hai người ngồi xuống, Lý Hồng nói:
    - Em đã cử người điều tra viễn cảnh cơ sở của ông chủ Chu Vận. Thằng cha này quả thực bị tình nghi buôn lậu thuốc phiện. Thậm chí em còn nghi ngờ tiền đầu tư của bọn họ đến Hồ Nam, có phải là mượn cớ này để rửa tiền không.

    Kỳ thật tình hình này, Trương Nhất Phàm cũng đang cử người điều tra, thấy Lý Hồng nói như vậy, Trương Nhất Phàm mới nói:
    - Năm ngoái, một minh tinh kết bạn với gã, vì hút thuốc phiện đã bị bắt giam. Tháng tám năm kia, cũng có mấy vận động viên bóng đá, vì hút thuôc sphieenj đã bị bắt đi, hiện tại vẫn đang bị giam ở nơi cai nghiện.

    Lý Hồng gật đầu:
    - Năm ngoái minh tinh kia, không phải là người thứ nhất, trước đó, cũng có người bị hại như thế. Chỉ cần là người bên cạnh gã, đều bị nghiện, điều này nói rõ một vấn đề.

    - Thằng ranh này không chỉ là hút thuốc phiện, mà còn buôn lậu thuốc phiện?
    Trương Nhất Phàm tiếp nhận trọng tâm câu chuyện.

    - Có thể nói như vậy
    Lý Hồng bê trà lên, khá tao nhã ngồi ở đó. Trương Nhất Phàm lại châm một điếu thuốc:
    - Nói như vậy, gã cũng có hiềm nghi rửa tiền đen. Nhưng ở giữa Tống Hạo Thiên và Phương Tấn Bằng, giữ vai diễn gì?

    - Anh không biết Phương Tấn Bằng, Tống Hạo Thiên chắc không tham dự, gã nhằm vào anh, chỉ là vì phản đối mà phản đối!
    Lý Hồng nói.

    Đúng là, dựa vào thân phận của Tống Hạo Thiên, gã không cần thiết tham gia vào cái này. Nếu như sự việc phát tác, đó là thân bại danh liệt, bêu danh thiên cổ.

    Phương Tấn Bằng và Tống Hạo Thiên, sau này lại làm những cái này, ở chỗ của bọn họ sẽ có những thứ này.

    Trương Nhất Phàm cười:
    - Được một người vì phản đối mà phản đối. Anh thấy Tống Hạo Thiên không chỉ muốn phản đối, mà còn muốn đánh bại anh!
    Hắn nhìn Lý Hồng:
    - Nếu như anh đấu với Tống Hạo Thiên, em sẽ giúp ai?

    Lý Hồng sa sầm mặt:
    - Không giúp ai cả!

    Trương Nhất Phàm nói:
    - Sẽ không tuyệt tình như vậy chứ?

    Lý Hồng đứng lên:
    - Chuẩn bị đi, tốt nhất là tiến cử đối phương vào, rồi nghĩ đối sách!

    - Em đang ám chỉ anh phục kích à?

    Trương Nhất Phàm cười phá lên, Lý Hồng trừng mắt nhìn hắn, cô rất ghét điệu cười này của Trương Nhất Phàm, rất gian, vừa nhìn đã thấy mưu đồ quấy rối.

    Ý của Lý Hồng Trương Nhất Phàm hiểu, chính là muốn Trương Nhất Phàm xây một cái cục ở Đông Lâm, lại nghĩ cách khiến công ty Viễn Cảnh đến Đông Lâm đầu tư, đợi bọn họ tiến vào vòng mai phục của mình, một khi phát hiện ra có dấu vết gì, lập tức lên đường, để tiêu diệt đối phương.

    Đây là một chiến thuật được vận dụng trên chiến trường, không ngờ Lý Hồng lại có thể hiểu đạo lý, dẫn nó vào trong quan trường.

    Nhưng có một nghi vấn, nhỡ đâu thành phố Đông Lâm nhường một bước, mà sau khi đối phương đến thành phố Đông Lâm ở, lại không lợi dụng trận này để tẩy tiền đen, vậy thì sao? Há chẳng phải đã dễ dàng cho thằng ranh này rồi sao?

    Theo sự hiểu biết của Trương Nhất Phàm, Chu Vận có hiềm nghi buôn lậu thuốc phiện, nhưng công ty Viễn Cảnh hình như không có mối quan hệ quá lớn với chuyện này. Sở dĩ Chu Vận có thể lựa chọn tiến vào nội địa. Hoàn toàn là muốn khai thông con đường buôn lậu thuốc phiện, mở ra thị trường nội địa.

    Chuyện này trước mắt chỉ là dự đoán, không hình thành dây xích chứng cớ, không có cách nào tiến hành phán định Chu Vận có thực sự tồn tại chuyện buôn lậu thuốc phiện hay không. Nếu như không phải Đường Vũ đánh bậy đánh bạ phát hiện ra manh mối, chắc Trương Nhất Phàm cũng sẽ không nghi ngờ Chu Vận.

    Trải qua trận ồn ào này, có lẽ sẽ đánh rắn động cỏ, rất có thể Chu Vận sẽ không lựa chọn đầu tư ở Hồ Nam nữa. Nếu như gã rời khỏi tỉnh Hồ Nam, tất cả các hành động, sẽ không bị cảnh sát tỉnh Hồ Nam nắm giữ, vậy thì kế hoạch này sẽ trở nên vô nghĩa.

    Lúc Trương Nhất Phàm chăm chỉ, luôn trịnh trọng, hết sức bình tĩnh.
     
    haihoq thích bài này.
  3. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,343
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1173: Dương Mễ có thai!




    Chương 1173: Dương Mễ có thai!

    Chiều thứ ba, Bí thư Thành ủy thành phố Vĩnh Lâm Trần Phong đã đến.

    Vốn dĩ Trần Phong đến để tham gia hội nghị, mượn cớ đi đến chỗ Trương Nhất Phàm, trải qua khoảng thời gian li hợp trước kia, gã đã nhận ra được một vấn đề. Mình chủ trì đại cục ở thành phố Vĩnh Lâm, nếu như không có sự ủng hộ của Chủ tịch tỉnh Trương, gã không kéo nổi một lá cờ.

    Hôm nay đến thăm Chủ tịch tỉnh Trương, cũng coi như là lôi kéo tình cảm, hai bên giao lưu một chút.

    Trương Nhất Phàm không có thành kiến gì với Trần Phong, hắn biết ai cũng có tâm lí hiếu thắng, muốn dựa vào năng lực của mình để chiến thắng tất cả những khó khăn, hắn có thể hiểu được tâm tư của Trần Phong.

    Buổi tối, Trần Phong mời Trương Nhất Phàm cùng ăn cơm.

    Trên bàn rượu, Trần Phong đã kính một chén, lúc này mới nói:
    - Chủ tịch tỉnh Trương, Ủy ban nhân dân thành phố Vĩnh Lâm, căn cứ vào hiện trạng trước mắt của Vĩnh Lâm. Chúng tôi đã quyết định điểu chỉnh một chút quỹ giúp đỡ người nghèo ở Vĩnh Lâm.

    Quỹ giúp đỡ người nghèo này, lúc trước là do một tay Trương Nhất Phàm sáng lập nên, mục đích lúc đầu, chính là muốn cho các cán bộ các ban ngành của Vĩnh Lâm một cơ hội để tự mình nhận thức ra. Đem số tiền tham ô của mình, chủ động chuyển vào tài khoản này.

    Còn số tiền này, được dùng để xây dựng trường học, và cứu trợ cho các em nhỏ thất học ở những khu vực nghèo khó.

    Phần lớn số tiền vốn ở đây, đều do Trương Nhất Phàm gom góp từ các nơi lại.

    Nhưng mà nó lại hạn chế trong khu vực Vĩnh Lâm, hơn nữa nhiều trường học như vậy, không thể phổ biến rộng khắp. Năm đó Chu Bân dốc hết sức phụ trách dự án này, có quyền sử dụng số tiền này, lại để trong tay của hai nhân vật số một.

    Trương Nhất Phàm làm như vậy, chính là muốn có người kiếm chác bên trong, kiếm lời đút túi tiền riêng.

    Trần Phong muốn điều chỉnh lại, nhưng mà không biết gã nên điều chỉnh như thế nào.

    Trương Nhất Phàm nhìn gã, không nói gì cả.

    Trần Phong nhận được sự ngầm đồng ý, liền nói:
    - Từ khi Chủ tịch tỉnh Trương thành lập quỹ xóa đói giảm nghèo ở Vĩnh Lâm trở đi, Chủ nhiệm Chu luôn tận lực với công việc cứu trợ khu vực nghèo khó, trong những năm gần đây, không dừng ở đó, luôn bôn ba để xóa nghèo cho các em nhở ở những khu vực thất học. Đến nay, chúng tôi lại lập nên lầu dạy học có nguy cơ sắp sụp đổ tiếp theo. Dự án này được coi là công trình trường trung học và tiểu học Hy vọng trong số hàng trăm dự án được tạo ra trong phạm vi thành phố.

    Trần Phong nói đến đây, dừng lại, nhìn Trương Nhất Phàm không tỏ thái độ gì, liền dừng lại.

    Trương Nhất Phàm nói:
    - Như thế chẳng phải rất tốt sao?

    Trần Phong nói:
    - Tốt thì tốt, chúng tôi sẽ chú ý đến dự án này, chỉ có điều…
    Trần Phong cười ngại ngùng, Trương Nhất Phàm biết hàm ý đằng sau nụ cười này của gã. Từ khi Trần Phong cừa mở miệng, Trương Nhất Phàm đã ý thức được rằng, ý của thằng cha này không phải là uống rượu, mà tìm mình chắc không có chuyện tốt gì.

    Quả nhiên đã bị Trương Nhất Phàm đoán trúng, Trần Phong đúng là gặp khó khăn mà đến.

    Lúc đầu trong tài khoản này còn có bao nhiêu tiền, Trương Nhất Phàm đương nhiên biết rõ, muốn tạo ra một trăm công trình trung học tiểu học hy vọng này, sợ là tốn kém một số lượng lớn.

    Trương Nhất Phàm nói:
    - Tôi gọi một cuộc điện thoại cho anh, anh báo cáo với phương tiện truyền thông, xem xem có thể đẫn đến sự chú ý của toàn xã hội hay không. Các xí nghiệp ở Vĩnh Lâm, đều đang ở giai đoạn phát triển, không nên tạo nên áp lực quá lớn cho bọn họ, hơn nữa cái gọi là tài trợ này, cần có sự tự nguyện, làm cho mọi người can tâm tình nguyện rút tiền ra mới được.

    Trần Phong cuống quít nói:
    - Đúng, đúng.

    Trần Phong nói đến chuyện này, trước kia Trương Nhất Phàm đã từng nghĩ, trước kia hắn đứng trên lập trường của Vĩnh Lâm, bây giờ hắn đang đứng ở góc độ của toàn tỉnh. Hắn cũng muốn làm một cái quỹ lớn một lần nữa, cứu trợ tất cả các em nhỏ thất thiệp của toàn tỉnh. Nếu như có thể, hắn lại muốn mượn cơ hội này, mở rộng chuyện cứu trợ khu vực nghèo đói ra toàn tỉnh.

    Vì thế hắn cũng nói với Trần Phong:
    - Anh chuẩn bị tài liệu đi, đến lúc đó tôi sẽ hội ý với mấy vị lãnh đạo của tỉnh.

    Trần Phong liền đồng ý, Trương Nhất Phàm lại nói:
    - Anh đi tìm người này, chắc cô ấy có thể giúp được anh.

    Trần Phong cầm lấy cái danh thiếp mà Trương Nhất Phàm đưa, cảm ơn lia lịa.

    Về vấn đề tiền bạc, là một Bí thư Thành ủy, tuy rằng gã có thể ra sức nghiêng về mảng giác dục, nhưng mà tiền vốn của Vĩnh Lâm lại có hạn. Trương Nhất Phàm nói đúng, những xí nghiệp ở Vĩnh Lâm kia, vừa mới thu hút vốn đầu tư ở bên ngoài, người ta còn trong giai đoạn đnag phát triển, không nên có việc gì, cũng đến tìm người ta đòi tiền. Tuy rằng người ta e ngại, không thể không đưa, nhưng mà làm những việc này nhiều, ai cũng sẽ bực bội.

    Ăn cơm xong, mới chưa đến tám giờ.

    Trần Phong gọi theo số điện thoại ghi trên danh thiếp:
    - A lô, chào chị, chị có phải là chị Dương không?

    Là một Bí thư Thành ủy, đây là lần đầu tiên Trần Phong nói chuyện với người ta như thế này, lời nói nhỏ nhẹ.

    Mấy ngày hôm nay Dương Mễ đang rất buồn ngủ, về đến nhà liền nằm xuống, cơm cũng không ăn. Lúc nhận được cuộc điện thoại này, giọng điệu của cô hiện rõ vẻ lười biếng:
    - Đúng tôi, anh là ai?

    - Ồ, tôi là Trần Phong…

    Lời này còn chưa nói hết. Dương Mễ liền nói:
    - Trần Phong nào nhỉ?
    Trong ấn tượng của cô ấy, không tồn tại người có tên Trần Phong.

    Đây cũng là lần đầu tiên Trần Phong rơi vào cảnh ngộ này, là một Bí thư Thành ủy, có ai dám nói cái giọng điệu này với gã chứ?

    Nhưng hôm nay gã đi cầu xin người ta, thậm chí là cuộc điện thoại này còn không dám để cho thư kí gọi, gã giải thích một hồi:
    - Là như vậy, Chủ tịch tỉnh Trương bảo tôi tìm chị, cô Dương, tối nay có rảnh không? Ra ngoài uống cốc trà.

    Uống trà gì, tôi còn chưa ăn cơm đây này? Dương Mễ nghe thấy là Trương Nhất Phàm bảo gã đến tìm, không thể không trèo ra khỏi giường.

    Gần đây Dương Mễ phát hiện ra nhiệt độ cơ thể mình hơi cao, luôn buồn ngủ, không có tinh thần, đi làm đầu óc cũng không tỉnh táo.

    Nhậm Tuyết Y đã trở về, cô ấy thấy Dương Mễ mặc quần áo phỏng vấn đứng trước gương, liền nói:
    - Chị Dương Mễ, chị lại ra ngoài à?

    - Vừa nãy có người tên là Trần Phong gọi điện thoại đến, nói muốn gặp chị.
    Dương Mễ xoay người đi đôi tất màu đen, kéo lên tận phía đùi, xoay mấy vòng trước gương, mặc một chiếc áo khoác:
    - Em nói xem nhìn chị như thế nào?


    - Chị Dương Mễ không mặc gì thì đẹp hơn!
    Nhậm Tuyết Y cười, làm Dương Mễ rất buồn bực:
    - Đi, đi, đi

    Nhậm Tuyết Y lại nói thầm:
    - Trần Phong? Trần Phong nào cơ? Là tân Bí thư Thành ủy Vĩnh Lâm à?

    Dương Mễ giật mình tỉnh ngộ:
    - A, thảo nào chị nghe cái tên này quen tai, hóa ra là Bí thư Thành ủy thành phố Vĩnh Lâm.
    Dương Mễ lại không biết Trần Phong, nhưng mà đối với những người có chức quan to, bọn họ làm tin túc, đương nhiên có biết một chút.

    Nhậm Tuyết Y lại không vướng mắc tới vấn đề này, mà nhìn thần hình của Dương Mễ, chậc chậc nói:
    - Dáng chị đẹp thật! Em hâm mộ chết đi được!

    Nói xong, cô ấy liền sờ vào cái bụng nhỏ của Dương Mễ, Dương Mễ đang muốn đang muốn kéo cô ấy ra, Nhậm Tuyết Y ngạc nhiên nói:
    - Chị bị cảm rồi sao? Sao người nóng thế?

    Dương Mễ nhíu mày:
    - Có thể, gần đây cứ mệt rã rời, toàn thân không có sức lực gì.

    - Ồ - Không phải là chị đã…
    Nhậm Tuyết Y che cái miệng lại, tỏ vẻ ngạc nhiên.

    Dương Mễ hiểu ý:
    - Đi, ăn nói lung tung, chúng tôi không làm chuyện đó khá lâu rồi.

    Nhậm Tuyết Y lập tức chạy vào phòng vệ sinh, cầm ra một chiếc que thử thai:
    - Chị thử cái này, em nghĩ chắc chắn chị có rồi?

    - Có thể sao?
    Dương Mễ hơi nghi ngờ, mình giữ vững khí tiết trong một khoảng thời gian dài, ít nhất cũng được một hai tháng không ra ngoài với đàn ông. Sao có thể? Hơn nữa…mình chỉ qua lại với một người đàn ông.

    - Thử đi!

    Nhậm Tuyết Y khăng khăng đưa que thử thai cho cô ấy, Dương Mễ rất không thoải mái:
    - Con bé này, có phải là em hy vọng là chị có thai không hả.
    Tuy nhiên, cô ấy vẫn cầm que thử thai đi vào phòng vệ sinh.

    -A

    Bỗng nhiên, trong phòng vệ sinh vang ra một tiếng kêu tuyệt vọng sợ hãi.

    Nhậm Tuyết Y xông vào:
    - Sao thế? Chị Dương Mễ?

    Dương Mễ cầm que thử thai trong tay, vẻ mặt rất ngạc nhiên.

    - Dương tính – Trời ơi, chị…

    Nhậm Tuyết Y há hốc mồm, hai mắt mở to.

    Dương Mễ có thai rồi!

    - Chúc mừng chị, chị Dương Mễ!
    Vẻ mặt Nhậm Tuyết Y đáng yêu, cười nhìn Dương Mễ.

    Dương Mễ sững sờ đứng đó, xua tay:
    - Em ra ngoài đi!

    Chuyện giữa Dương Mễ và Uông Viễn Dương, Nhậm Tuyết Y cũng biết, cô thầm nghĩ, chỉ cần thực sự Dương Mễ có thai, chắc rằng Uông Viễn Dương sẽ không bỏ cô ấy đây! Cho dù là vợ hai, tình cảm không bị hụt hẫng.

    Dương Mễ ngồi ở bồn cầu, vẫn ngẩn người ra:
    - Sao có thể? Sao có thể?

    Gần hai tháng nay Uông Viễn Dương không đến rồi, chẳng nhẽ chính là một lần gần đây?

    Nghĩ đến mối quan hệ giữa mình và Uông Viễn Dương, khoảng thời gian trong vòng hai tháng hai người, quyết định chính thức chia tay. Dương Mễ nói, để không ảnh hưởng đến tiền đồ của cô, đã đề nghị chia tay.

    Uông Viễn Dương cũng không phản đối, bởi vì gã ý thức được một vấn đề, chuyện này đã bị vợ phát hiện ra, vợ và gã đã kết thức. Lúc này gã mới đồng ý với quan điểm của Dương Mễ, tỏ rõ mình sẽ đưa cho cô ấy một khoản tiền, coi như bồi thường.

    Nghĩ đến chuyện chia tay, Dương Mễ liền gượng cười, ông trời sẽ không đùa cợt mình như thế chứ? Vừa chia tay đã có thai rồi.

    Điều chỉnh lại suy nghĩ một chút, Dương Mễ vẫn quyết định đi đến bệnh viện xem xem, rốt cuộc có thực sự mang thai rồi không.
     
    haihoq thích bài này.
  4. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,343
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1174: Biết người biết ta.




    Chương 1174: Biết người biết ta.

    Dương Mễ nói với Nhậm Tuyết Y:
    - Chị ra ngoài có chút việc, em đợi chị ở nhà nhé.

    Ló ra khỏi cửa, Dương Mễ mở cửa chiếc xe Buick của mình, đi thẳng đến bệnh viện.

    Trên đường, cô ấy gọi điện thoại cho Trần Phong:
    - Bí thư Trần à? Tối nay tôi không đến được rồi, ngày mai nhé, sáng mai tôi sẽ liên lạc với anh.

    Trần Phong không có cách nào khác, cho đến nay, gã vẫn không biết thân phận của Dương Mễ, chỉ nghe thấy tiếng nói êm tai kia của Dương Mễ, liền thầm đoán, Chủ tịch tỉnh Trương giới thiệu ai cho mình nhỉ?

    Dương Mễ đến bệnh viện làm hai cái kiểm tra, thử máu và siêu âm.

    Cầm tờ xét nghiệm và bảng siêu âm, Dương Mễ thực sự không dám tin:
    - Bác sĩ, có thể khẳng định không?

    Bác sĩ nhìn cô ấy một cách kì quái, Dương Mễ lập tức giải thích:
    - Ồ, tôi kết hôn với chồng mấy năm rồi, mà không hề có thai, cho nên tôi…

    Bác sĩ hiểu, lúc này mới cười nói:
    - Vậy thì chúc mừng chị, có thai rồi, ba tháng đầu cần cẩn thận một chút, đừng hoạt động mạnh. Càng không thể chung chăn gối, tốt nhất là nằm trên giường nghỉ ngơi một khoảng thời gian.

    Dương Mễ gật đầu một cách mơ mơ màng màng:
    - Ồ.

    Bác sĩ thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô ấy, cầm một cái đơn thuốc đến:
    - Như thế này đi, tôi sẽ kê cho chị một ít thuốc dưỡng thai, sau mỗi tháng chị đến chỗ tôi kiểm tra một lần, tôi đảm bảo chị sẽ sinh ra một đứa trẻ vừa mập vừa trắng. Chị đi lấy thuốc đến đây, tôi sẽ nói cho chị cách sử dụng?

    Dương Mễ đã nghĩ đến cái chết, còn sinh một đứa con vừa trắng vừa mập, mình cần đứa trẻ này làm gì?

    Nhận đơn thuốc dưỡng thai của bác sĩ, ra khỏi cửa thuận tay vứt vào thùng rác. Nhưng mà thầy thuốc kia, còn trông mong cô ấy lấy thuốc, đến chỗ cô ấy hỏi xem nên dùng như thế nào, không ngờ Dương Mễ đã đến bãi đỗ xe của bệnh viện.

    Ngồi trên xe, Dương Mễ không thể bình tĩnh lại được.

    Hai tay che mặt, trong đầu bối rối.

    Vừa rồi siêu âm thể hiện, cái thai khoảng một tháng rưỡi, trong lòng Dương Mễ rất căng thăng, một tháng rưỡi, sao lại là một tháng rưỡi nhỉ? Ít nhất phải là hai tháng chứ, hoặc là nhiều hơn mới đúng, có phải là bác sĩ chẩn đoán sai rồi không?

    Dương Mễ thất thần ngồi trên xe.

    Bản thân cô không biết, đứa trẻ này hình thành từ lúc nào, trên thực tế, mấy năm nay ngoài việc phân phân hợp hợp với Uông Viễn Phương, không ở cùng với ai khác. Dương Mễ buồn rầu.

    Nếu thực sự là của Uông Viễn Phương, có nên nói cho anh ta không nhỉ? Hay là mình lén xử lý, từ giờ trở đi cả đời sẽ không qua lại với nhau nữa?

    Nếu đã chọn lựa chia tay rồi, có cần thiết nói với anh ta không?

    Nếu là của Uông Viễn Phương, khoảng thời gian đó cũng không khớp? Trong lòng Dương Mễ có chút mâu thuẫn.

    Dương Mễ đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm túc, sắc mặt cô bỗng chốc trở nên tái nhợt, chẳng nhẽ…

    Ngày hôm sau, cô vẫn giành thời gian, gặp mặt với Trần Phong. Sau khi nghe ý tưởng của Trần Phong, Dương Mễ liền nói:
    - Được rồi, đợi tôi thông báo. Chúng tôi sẽ mau chóng sắp xếp cuộc phỏng vấn này.

    Từ biệt Trần Phong, Dương Mễ lại trở về Ủy ban nhân dân tỉnh, xin ý kiến của Trương Nhất Phàm.

    Trương Nhất Phàm nói với cô ấy, mình có ý tưởng. Lần này muốn trong phạm vi toàn tỉnh, thành lập một quỹ cùng loại, cái tài khoản này, khoản chuyên dụng, mở ra để cứu trợ cho trẻ em thất học.

    Dương Mễ nói, ý kiến này không tồi, chỉ cần Chủ tịch tỉnh Trương có ý tưởng này, và nếu có thể tự mình đứng ra kêu gọi, tôi tin rằng sẽ đạt được hiệu quả không thể tưởng tượng được. Trương Nhất Phàm nói với cô ấy, tôi bảo người ta nghĩ ra một cái kế hoạch trước, đến lúc đó cần chị giúp đỡ, các chị nghĩ cách tuyên truyền.

    Kế hoạch này của Trương Nhất Phàm, rất nhanh đã nhận được sự ủng hộ của Thẩm Hoành Quốc, nếu như trong phạm vi toàn tỉnh, có thể thành lập một quỹ như thế này, cứu trợ đối với những trẻ em thất học, đây là một chiến tích rất tốt.

    Là Chủ tịch tỉnh, điều mà Thẩm Hoành Quốc nghĩ đến đương nhiên là thành tích.

    Nhưng mà vấn đề từ tiền vốn này, đã trở thành chuyện khiến hai người hao tâm tổn trí, Trương Nhất Phàm nói, thông qua hình thức quyên tiền qua xã hội, chúng ta kêu gọi một số nhà tài trợ nữa. Còn trên phương diện tài chính, hướng tới một chút, số tiền này sẽ đi ra.

    Do Ủy ban nhân dân tỉnh đứng đầu, Phó chủ tịch tỉnh Trương Nhất Phàm đề ra phương án tài trợ giúp đỡ người nghèo, đã nhận được sự đồng ý của hội nghị Chủ tịch tỉnh một cách rất nhanh.

    Trương Nhất Phàm nói trong hội nghị, tôi có thể rút ra một bao thuốc lá, có thể uống một ngụm rượu, đưa số tiền tiết kiệm này, đầu tư vào khu vực nghèo đói, giúp đỡ những em nhỏ thất học. Và trong vòng ba đến năm năm, Ủy ban nhân dân tỉnh có niềm tin vào lực lượng, để giải quyết hoàn toàn sự kiện trẻ em thất học của toàn bộ tỉnh nghèo.

    Trương Nhất Phàm còn đề xuất ra một điểm, từ hôm nay trở đi, tôi đi bộ đi làm, tiết kiệm tiền xăng dầu, tặng cho số trẻ em nghèo thất học. Vốn dĩ đến nay tỉnh của tôi, còn tồn tại những vấn đề này, đó là trách nhiệm của chúng tôi. Cho nên chúng tôi nên có nghĩa vụ giúp đỡ bọn họ, để trẻ có người nuôi, già có người chăm sóc.

    Tống Hạo Thiên nghe thấy những lời này, thầm cười.

    Bởi vì lời nói trong hội nghị của Trương Nhất Phàm, tin tức tối hôm đó tự nhiên sẽ truyền đi. Mặt gã mỉm cười. Nói khoác, xem kết thúc như thế nào!

    Sau đó cầm điện thoại lên gọi một cuộc điện thoại;
    - Đã xem tin túc tối hôm nay chưa?

    Phương Tấn Bằng đang ăn cơm ở ngoài, nói một câu:
    - Tin tức gì cơ? Từ trước đến giờ tôi không quan tâm đến tin tức địa phương.

    Tống Hạo Thiên nói một cách khinh thường:
    -Binh pháp nói, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Khó trách anh thất bại thảm hại!

    Nói xong, gã liền dập máy.

    Phương Tấn Bằng ngẩn người ra:
    - Các anh ai đã xem tin tức rồi?

    Bên cạnh không một ai lên tiếng, gã liền mắng một câu, đồ ăn hại

    Sau đó gã gọi điện thoại cho Dư Khang Kiện, Dư Khang Kiện nói chuyện chủ trương thành lập quỹ xóa đói giảm nghèo nhằm cứu trợ các em nhỏ thất học ở những khu vực khó khăn, mà Trương Nhất Phàm nêu ra trong hội nghị, cho Phương Tấn Bằng nghe. Phương Tấn Bằng buồn bực, trước kia gã cũng từng thành lập một cái quỹ ở Vĩnh Lâm, đây là luận điệu cũ rích, có gì kì lạ chứ?

    Thằng ranh Tống Hạo Thiên này còn giải vờ, làm mình cân nhắc. Tuy nhiên gã tin rằng Tống Hạo Thiên sẽ không bắn tên không đích, bên trong chắc chắn có ý đồ gì đó. Sang ngày hôm sau, gã đã tìm được một tờ báo đăng về nội dung của hội nghị này.

    Lời phát biểu của Trương Nhất Phàm phát trong cuộc hội nghị, đã khiến cho Phương Tấn Bằng bừng tỉnh ngộ.

    Mất cảm giác, đúng là giả ngốc! Để tôi xem xem anh có đi bộ đi làm hay không. Thể hiện à! Ông đây cho mày thân bại danh liệt!

    Lời phát biểu của Phó chủ tịch thường trực tỉnh Hồ Nam trong hội nghị, yêu cầu toàn bộ vận động viên, từ tôi trở đi, hút thuốc ít hơn một bao, uống rượu bớt đi một chai. Liêm khiết tự hạn chế, đem số tiền có thể tiết kiệm được, để quyên góp tặng cho các em nhỏ ở những khu vực khó khăn bị thất học.

    Lời nói của Trương Nhất Phàm, rất ăn khớp với tinh thần mà Lý Thiên Trụ truyền đạt cách đó không lâu, trước đây không lâu trong một cuộc hội nghị, nhằm điều chỉnh lại tác phong làm việc của các cán bộ, ông đã yêu cầu các cán bộ liêm khiết công chính, giữ vững nguyên tắc và tính giai cấp của mình, không tham ô dù chỉ là một phân tiền của nhân dân, phải thực sự cầu thị, phải kiên định hoàn thành tốt nhiệm vụ công việc vì đảng và nhân dân

    Trong khoảng thời gian Lý Thiên Trụ đảm nhiệm chức Bí thư này, gã nhấn mạnh nhất, chính là làm sạch bộ máy chính trị, gã cũng nhiều lần đề cập đến vấn đề này trong cuộc hội nghị. Do đó, rất nhiều người đều liên hệ lời nói của Trương Nhất Phàm và Lý Thiên Trụ lại với nhau, cho rằng Trương Nhất Phàm đang có ý ủng hộ Lý Thiên Trụ, đang nịnh bợ Lý Thiên Trụ.

    Ban Tuyên giáo dưới chỉ thị của Trương Nhất Phàm, đã cử một số lượng người lớn, đưa đến những khu vực nghèo, để quya lại hiện trạng của những khu vực nghèo đói ấy, và làm ra các tập phim. Trên đài giáo dục, phát liên tiếp một tuần.

    Mà Trương Nhất Phàm cũng cũng từ đó, đã thực sự đi bộ đi làm. Điều này khiến cho trên dưới, rất nhiều người đều đi bộ cùng. Trước kia đi xe, đi xe công cộng, đi bằng xe công cộng.

    Các lãnh đạo Tỉnh đều cùng hành động, những người phía dưới còn dám không làm theo?

    Trương Tuyết Phong xin lỗi, cứ tiếp tục như thế này, e rằng lái xe như tôi sẽ không có đất dụng võ mất. Cũng may mà gã là một vệ sĩ, nếu không thì lãi xe ngày nào cũng nhàn rỗi đến mức đau khổ.

    Khoảng thời gian này trên báo, thường xuyên xuất hiện cảnh các cán bộ đi xe công cộng, hoặc là đi xe đạp, thậm chí theo báo cáo còn có những người đi bộ đi làm. Có người nói đùa, còn có Chủ tịch tỉnh Trương Anh Minh, từ sau khi tan làm cấm sử dụng xe công cộng trở đi, trên đường cũng không bị tắc nữa, hôm nào cũng có thể đi làm đúng giờ. Lý Thiên Trụ đương nhiên vẫn đi xe đi làm, tuy nhiên gã nghe thấy những lời này, không nhịn được cười, điều này chứng tỏ xe công cộng quá nhiều, không ai trói buộc.

    Bây giờ cấm đi làm tan làm dùng xe công cộng, lưu lượng xe trên đường ít nhất cũng giảm đi một phần ba. Đặc biệt là khu vực thành phố, đều là do lạm dung xe công cộng gây ồn. Đồng thời việc quyên tiền trong toàn tỉnh cũng tăng vọt lên.

    Rất nhiều đơn vị, cá nhân, đều hưởng ứng lời kêu gọi này. Có một xí nghiệp lúc được phóng viên phỏng vấn đã nói:
    - Hiện nay các vị lãnh đạo trong tỉnh đều đi bộ đi làm, sau này tôi cũng đi bộ đi làm. Sẽ đem số tiền tiết kiệm được, quyên góp cho các em nhỏ thất học ở một vài nơi nghèo khó.

    Có người nói, tôi quyết định đem một phần nghìn lợi nhuận của công ty, quyên góp cho các khu vực khó khăn, để giúp đỡ bọn họ giải quyết vấn đề khó khăn khi đến trường.

    Sáng sớm hôm nay, Trương Nhất Phàm vừa đi bộ đến cửa ủy ban, Đổng Tiểu Phàm gọi điện từ New York về:
    - Nghe nói hiện nay anh đã đi bộ đi làm rồi, không nghèo khó đến vậy đấy chứ? Được rồi, em tài trợ cho anh một trăm triệu, để giúp anh giải quyết vấn đề đến trường khó khăn cho các em nhỏ thất học ở các khu vực nghèo khó.

    Trương Nhất Phàm cười:
    - Em đang làm khó anh đấy à? Nếu thực sự em muốn tài trợ, đài truyền hình sẽ phỏng vấn em đấy!

    Đổng Tiểu Phàm cười nói:
    - Dù sao cũng không để cho người khác nói rằng, em ở biệt thự nhà Tây, ngồi xe xa hoa, anh sống những tháng ngày khổ cực ở nhà được đúng không?

    Trương Nhất Phàm nói:
    - Thực sự em muốn quyên góp cũng được, đi theo trình tự thông thường đi!

    Đang nói, chỗ cổng truyền đến một tiếng khóc cháy lòng cháy ruột:
    - Hu hu – Tôi không muốn sống nữa, trả lại con cho tôi. Trả lại con cho tôi.
     
    haihoq thích bài này.
  5. codon.trai

    codon.trai Vận ngữ thần thủ Super Moderator

    Được thích:
    149,343
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt
    Nguồn: Mê Truyện
    Shared: MTQ Banlong.us
    === oOo ===
    Chương 1175: Đầu sóng ngọn gió.




    Chương 1175: Đầu sóng ngọn gió.

    Trương Nhất Phàm dừng lại, Trương Tuyết Phong lập tức bảo vệ trước mặt, Đằng Phi nói tôi đi xem xem!

    Còn chưa đợi Đằng Phi đi đến, một chiếc xe Kim Bôi màu trắng đi đến, xem không tắt lửa, có năm sau người nhảy từ trên xe xuống. Trong đó có một người trung tầm bốn mươi tuổi, để tóc dài ngang lưng, rất có chất lãnh đạo, vung tay múa chân nói:
    - Dẫn cô ta đi!

    Năm sáu người thanh niên này lao vào đám người:
    - Mọi người tản ra, không có chuyện gì hay ho để xem cả.

    Nói xong, mấy người liền dẫn cô gái đang nằm ở đó khóc lóc đi. Vứt vào trong chiếc xe Kim Bôi, mấy người nhảy lên xe, xe liền chạy đi.

    Trong xe mơ hồ truyền đến tiếng cô gái kia quát to, trả con cho tôi, trả con cho tôi! Xin lãnh đạo tỉnh làm chủ hu hu…Sau đó thì nghe không rõ nữa, chắc bị người ta bịt miệng lại.

    Ai to gan như vậy, không ngờ dám bắt người ở cổng ủy ban nhân dân tỉnh?

    Trương Nhất Phàm liếc nhìn Trương Tuyết Phong, Trương Tuyết Phong ngầm hiểu, vội vàng cản một chiếc taxi đi lên.

    Đằng Phi chạy đến:
    - Chủ tịch tỉnh Trương, nghe nói cô gái vừa khóc lóc vừa rồi là một người nông dân, con bị chết, đến ủy ban tỉnh gây chuyện
    Đằng Phi đang nói, bỗng phát hiện ra sắc mặt Trương Nhất Phàm không tốt, liền thêm vào một câu:
    - Ồ, chắc là đến tố cáo. Vẫn chưa hỏi thăm rõ ràng, người ta đã bị bắt đi rồi. Cô gái này vừa đến chưa được mấy phút, tỉnh hình hiểu biết cũng không được nhiều cho lắm.

    Trương Nhất Phàm chỉ lên phái trước:
    - Đi thôi!

    Trở về phòng làm việc, trong đầu Trương Nhất Phàm luôn nghĩ đến chuyện xảy ra lúc nãy.Người phụ nữ trung niên này chạy đến Ủy ban nhân dân tỉnh để tố cáo, nói mất con rồi, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Nghe giọng nói chắc là người thành phố, nói tiếng địa phương không rõ. Chẳng nhẽ ủy ban tỉnh địa phương mặc kệ sao?

    Đằng Phi đi vào, uống một ngụm nước nói:
    - Vừa rồi tôi có hỏi lại cảnh sát thường trực, bọn họ thấy cô gái này vẻ mặt hoảng hốt quanh quẩn ở cổng của Ủy ban nhân dân tỉnh một lúc, sau đó định đi vào. Hai gã cảnh sát thấy tình hình không đúng, liền cản cô ấy lại. Ai ngờ lúc đó cô gái này liền ngồi dưới đất vừa khóc vừa làm ổn. Lặp lại một câu nói, đền con cho tôi, đền con cho tôi!

    Trương Nhất Phàm lại thấy có chút gì đó kì lạ, nhiều người ra ra vào vào như vậy, không có lai quản lý sự việc sao?

    Trương Tuyết Phong vẫn chưa về, xem ra chỉ có thể đợi tin tức của anh ta, mới có thể chính xác một tý.

    Buổi sáng họp, không biết vì sao, trong lòng Trương Nhất Phàm luôn nghĩ đến chuyện đó.

    Một người phụ nữ không còn con nữa, đây là một đả kích vô cùng lớn? Xem ra chuyện này, nhất định phải điều tra rõ mới được.

    Vừa tan họp, Lý Hồng liền gọi điện thoại đến, nói anh đã xem báo chưa

    Trương Nhất Phàm thấy rất kỳ lạ:
    - Xem báo gì cơ?

    Lý Hồng cười:
    - Khen ngợi anh đấy! Anh tự xem tờ báo sáng nay đi. Người khổng lồ có lý tưởng, hành động gương mẫu, Phó chủ tịch Tỉnh đi bộ đi làm. Tiết kiệm chi phí, quyên góp cho người dân nghèo ở những khu vực khó khăn.

    Điện thoại còn chưa dập, Trương Nhất Phàm bảo Đằng Phi tìm tờ báo hôm nay, quả nhiên ở đầu tờ báo, đã thấy một tấm ảnh. Đây chính là bức ảnh chụp cảnh con đường hàng ngày mà mình phải đi đây mà, mình đi phía trước, Đằng Phi và Trương Tuyết Phong đi theo sau.

    Sau đó bài báo toàn là viết những lời khen ngợi, không có chút tỳ vết nào.

    Trương Nhất Phàm thấy bài báo này, trong lòng cảm thấy không thoải mái.

    Ai đang nịnh mình ý nhỉ? Hắn để ý đến phóng viên viết bài, Sở Nhược Thủy!

    Chưa từng nghe nói, Sở Nhược Thủy là ai?

    Lý Hồng nói trong điện thoại:
    - Bây giờ anh đề xướng quỹ xóa đói giảm nghèo, toàn tỉnh đều đang hưởng ứng quyên góp, đem thực lực của mình làm thành hành động giúp đỡ các em nhỏ thất học ở khu vực nghèo đói này. Bây giờ bài báo này, lại nhằm vào anh. Xem ra anh được thổi thành thần rồi. Người tên là Nhược Thủy này là ai? Hình như rất sùng bái anh.

    Trương Nhất Phàm cảm thấy buồn trong lòng, hắn có thể khẳng định, bút danh này chắc chắn không phải là tên thật, cũng không phải là phóng viên nổi tiếng mà mình đã từng gặp, chẳng nhẽ là phóng viên mới đến, muốn mượn chuyện này để nịnh mình? Kéo mối quan hệ?

    Trương Nhất Phàm nói:
    - Đây không phải là khen ngợi, mà là đưa anh lên nơi đầu sóng ngọn gió, sợ rằng không có thiện ý!

    Lý Hồng nói:
    - Có thể nghĩ đến điểm này, cho thấy rõ anh không bị viên đạn bọc đường làm cho choáng váng. Là một Đảng viên, phải nhỡ kỹ, đừng bao giờ bị những cái giả dối mê hoặc. Bài báo này nhìn thì không có gì, thực ra có dụng ý khác. Em đoán người viết bài báo này, đúng là có hai mục đích, thứ nhất là nói khoác nịnh nọt, muốn tiếp cận anh. Hai là mưu đồ không tốt, đưa anh lên nơi đầu sóng ngọn gió, gần đây anh phải làm việc khiêm tốn, cẩn thận thì tốt. Em đang cử người đi điều tra, sẽ có kết quả ngay thôi. Đến lúc đó sẽ nói với anh sau, rốt cuộc là ai sùng bái anh như vậy, nhưng mong là không phải cô gái đẹp đó, anh cẩn thận không bị mê hoặc đấy.

    - Có chuyện như vậy sao?
    Trương Nhất Phàm cười:
    - Đẹp hơn nữa cũng có thể đẹp hơn em sao?

    - Đi đi…
    Trương Nhất Phàm cảm nhận được một cách rõ ràng, ánh mắt của Lý Hồng ở bên kia.

    - Anh thấy, bọn họ đều là bộ xương khô màu đỏ.

    Lý Hồng nhíu mày mắng một câu:
    - Giả dối!

    Hai người nói mấy câu, liền dập máy.

    Sự nhắc nhở của Lý Hồng, Trương Nhất Phàm cũng nghĩ đến. Dụng ý của đối phương, đơn giản là hai điểm, thứ nhất là tiếp cận mình, mượn mình lên chức. Hai là mưu đồ bất lương, muốn đưa mình chỗ đầu sóng ngọn gió, có ý đồ khác.

    Trương Nhất Phàm gọi một cuộc điện thoại đến Dương Mễ:
    - Tòa báo của em có ai tên là Sở Nhược Thủy không?

    Khoảng thời gian này Dương Mễ luôn phỏng vấn ở bên ngoài, cũng vì chuyện của Vĩnh Lâm, ra ngoài hết một tuần. Nhận được điện thoại của Trương Nhất Phàm, cô ngẩn người ra:
    - Không rõ lắm, em đang phỏng vấn ở Vĩnh Lâm, hay để em hỏi Tiểu Nhậm cho, cô ấy đang ở tỉnh.

    - Ừ!

    Trương Nhất Phàm dập máy, Trương Tuyết Phong đã trở về:
    - Chủ tịch tỉnh Trương, đã điều tra rõ rồi.

    Trương Nhất Phàm ra hiệu cho gã ngồi xuống, thấy Trương Tuyết Phong chạy đến mức toát hết cả mồ hôi, Đằng Phi liền rót một cốc nước đem đến. Trương Tuyết Phong lau mồ hôi:
    - Người phụ nữ này là người huyện Vân. Mấy người đưa cô ấy đi cũng là người của phòng thông tin đối ngoại huyện Vân. Nghe nói người phụ nữ này có một đứa con bị chết đuối ở trường tiểu học, Cô ấy tìm đến trường tranh luận, ngược lại còn bị bảo vệ của trường đánh cho một trận rồi vứt ra ngoài. Vì thế chuyện này liền làm ầm ĩ trong huyện, lãnh đạo huyện đấy chuyện này cho phòng đối ngoại, phòng đối ngoại lại đẩy cho sở giáo dục, người phụ nữ này mới chạy lên thành phố, thành phố mặc kệ, lại đẩy về huyện, đẩy đi đẩy lại như vậy, tự nhiên mất hút. Lúc này cô ấy mới chạy đến huyện tố cáo. Nghe nói, vốn dĩ cô ấy định tìm anh, nhưng thật không ngờ đã bị cảnh sát canh cổng chặn lại. Sau đó lại bị người của phòng thông tin đối ngoại đưa về. Lúc tôi đi theo bọn họ, bọn họ đang ép người phụ nữ kia ăn sáng. Những người này có tính cảnh giác rất cao, không chịu để người khác dễ dàng tới gần, Chủ tịch tỉnh Trương, tôi cảm thấy bên trong chuyện này nhất định có vấn đề. Con của người phụ nữ này, chắc chết rất kỳ lạ.

    Nghe nói là tìm Chủ tịch tỉnh Trương, Đằng Phi nhinh:
    - Xem ra Chủ tịch tỉnh Trương của chúng ta thực sự là thanh thiên Đại lão gia, người dân biết đều tìm đến anh.

    Trương Nhất Phàm nhíu mày, đúng lúc điện thoại kêu lên, là Dương Mễ, Trương Nhất Phàm xua tay, hai người liền lặng lẽ đi ra ngoài.

    Dương Mễ nói trong điện thoại:
    - Chủ tịch tỉnh Trương, tôi hỏi rồi, mấy hôm nay đích thực là có một phóng viên mới đến tên là Sở Nhược Thủy, mới đến chưa được bao lâu! Sao thế? Có chuyện gì dặn dò không?

    Đúng là có nhân vật như vậy, Trương Nhất Phàm ồ lên một tiếng:
    - Không có gì! Em làm việc của em đi!

    Lúc này Dương Mễ mới khôn khéo đợi Trương Nhất Phàm dập máy, cô mới gấp điện thoại lại.

    Vừa nãy cô có hỏi qua Nhậm Tuyết Y, nói trong tòa soạn mới có thêm một cô gái, tên là Sở Nhược Thủy, không ngờ cô ta vừa đến đã viết một bài báo như vậy, bài báo khen ngợi lãnh đạo tỉnh, đương nhiên vẫn có điểm sáng, hơn nữa gần đây đang thúc đẩy cái mà Trương Nhất Phàm đề xuất ra là nhân viên công chức, cố gắng giảm bớt lượng xe riêng, khởi xướng việc sử dụng các cách thức khác để đi làm.

    Bởi vậy, xe của cả thành phố, đột nhiên ít hơn rất nhiều, một vài đơn vị lãnh đạo, sáng nào cũng xách theo một tập công văn bước đi khoan thai. Người dân trầm trồ khen ngợi, trước kia gặp phải giờ đi làm, xe tắc không thể đi được, đi xe còn không bằng đi bộ, ngựa xe như nước, dòng người đông đúc. Bây giờ vừa đề xuất ra, vấn đề giao thông đã được giải quyết.

    Bởi vậy, bản báo cáo này có thể nói là không thoải mái, đang tuyên truyền tin h thần cách mạng gian khổ của các vị lãnh đạo tỉnh, trả lại cho người dân một bàu trời sạch sẽ. Lấy mình làm gương, như vậy càng bảo vệ môi trường, càng khỏe mạnh.

    Nhưng bài báo này, theo Trương Nhất Phàm thấy, rõ ràng là đang bị tình nghi là nịnh bợ, nhưng mà các vị lãnh đạo tòa soạn báo vẫn thích!

    Chuyện nịnh nọt, vui còn không kịp. Thậm chí có vị lãnh đaoạ còn ám chỉ, để phóng viên và phương tiện truyền thông, phơi sáng nhiều hơn, tích lũy chiến tích cho mình. Đương nhiên, lãnh đạo tòa báo này, ngầm tiếp nhận bài báo này.

    Còn khen cô phóng viên mới tới này biết làm việc, giởi nắm bắt điểm sáng của cuộc sống.

    Bọn họ cao hứng, thầm nhủ Chủ tịch tỉnh Trương nhất định sẽ xem được bài báo này, sẽ ca ngợi phía mình?

    Không ngờ thư kí của Chủ tịch tỉnh Trương gọi điện đến, hỏi bài báo này là do ai viết? Sau này nếu viết những bài như thế này nữa, phải được sự đồng ý của lãnh đạo, nếu không thì sẽ truy cứu trách nhiệm của những người có liên quan.

    Lãnh đạo tòa soạn báo lúc đó ngẩn người ta, không phải chứ, bài báo này mình đích thân xem qua, sao Chủ tịch tỉnh Trương không vừa lòng nhỉ?

    Ông ta cân nhắc rất lâu, không nhìn ra bài báo này có cái gì không đúng.

    Cho dù là hành văn, hay là sự thật, đều khen ngợi mặt ngoài của Chủ tịch tỉnh Trương tốt, chẳng nhẽ nịnh bợ cũng là sai sao?

    Ông ta liền gọi Sở Nhược Thủy đến, Sở Nhược Thủy là một cô gái tốt nghiệp đại học chưa lâu, chưa đến hai nhăm tuổi, xinh đẹp, là loại người mà con trai vừa nhìn, đã muốn chiếm làm người phụ nữ của mình rồi. Đừng thấy cô ấy tuổi nhỏ, lúc học trong trường, từng đảm nhiệm chưc tông tấn viên của nhiều tòa báo, kinh nghiệm xã hội rất phong phú.

    Do vậy cô vừa đến mấy ngày, liền nấm bắt điểm sáng của các vị lãnh đạo tỉnh Hồ Nam rồi, công bố bài báo này. Thấy lãnh đạo uyển chuyển nói Chủ tịch tỉnh Trương không hài lòng, cô liền đích thân đi gặp vị lãnh đạo truyền kì này.
     
    haihoq thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)