V.I.P  Q.Trường Quan Đạo Thiên Kiêu - Chương 1577 - Tây Lâu Nguyệt

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi codon.trai, 10/10/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 463: “Tình” chị em!

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê truyện





    Công tác tiếp đón của lãnh đạo thành phố đã kéo dài suốt một tuần, nhưng khi tiếp xúc, đoàn đại diện của tập đoàn Âu Phil mỗi khi đến thời điểm mấu chốt luôn luôn bị kẹt lại, mà Tổng giám đốc điều hành của bọn họ lại chậm trễ không chịu xuất hiện.

    Phương Nghĩa Kiệt nghe nói tiểu thư Emi đột nhiên đến tập đoàn Hoa Long khảo sát, liền nghĩ thầm: con bé này đùa chắc? Bên này thì cứ lần lữa mãi, bên kia lại đi khảo sát tập đoàn Hoa Long.

    Tập đoàn Hoa Long này rốt cục có năng lực như thế nào? Phương Nghĩa Kiệt cũng không biết thế lực của tập đoàn Hoa Long, nghe thư ký Chủ tịch thành phố nói lại, y mới biết một chút.

    Điều khiến y càng tức giận chính là, sau đó y lại nghe nói, khi y vất vả phục vụ đoàn đại diện như ông nội thì tiểu thư Emi lại dùng tư cách cá nhân đi gặp Trương Nhất Phàm. Bọn họ đã nói những gì với nhau, chỉ có quỷ mới biết!

    Tên Trương Nhất Phàm này có bản lĩnh thật lớn, chẳng lẽ tiểu thư Emi có quan hệ gì với hắn?

    Phương Nghĩa Kiệt bảo người đánh liều gọi điện thoại đến tận Cổ Dương để tìm hiểu về những hoạt động gần đây nhất của tập đoàn Âu Phil ở Trung Quốc. Thư ký trả lời, hai năm trước khởi công, năm ngoái mới hoàn thành công trình trạm thủy điện ở thành phố Đông Lâm, đó là dự án đầu tư đầu tiên của tập đoàn Âu Phil ở Trung Quốc.

    Ngoài công trình đó, bọn họ còn tài trợ cho thành phố Đông Lâm mấy trăm triệu, xây dựng một bệnh viện giá bình dân trong thành phố, chữa trị rất nhiều ca bệnh khó, không chữa được, giải quyết được một vấn đề trong xã hội.

    Phương Nghĩa Kiệt bảo thư kí ra ngoài, ngồi một mình trong văn phòng, cảm thấy khó chịu.

    Thì ra bản thân mình bận rộn mấy ngày nay, cuối cùng toàn bộ công lao đều thuộc về hắn. Xem ra đoàn đại diện kia cũng không có tác động gì lớn, mấu chốt còn phải đợi Trương Nhất Phàm và tiểu thư Emi đạt được thỏa thuận.

    Làm bừa! Phương Nghĩa Kiệt mắng một câu, rồi bảo thư ký gọi điện thoại cho Quan Bảo Hoa: sau này việc tiếp đón đại diện của tập đoàn Âu Phil sẽ do anh ta chủ trì, mình chẳng muốn tiếp tục vất vả nữa.

    Tuy nhiên, y lại nghĩ rằng, nếu Trương Nhất Phàm có thể kêu gọi người khác đến giúp đỡ, thì chẳng lẽ mình không thể gọi tập đoàn Hoa Sơn đứng ra giúp đỡ để giữ thể diện hay sao? Dù sao tập đoàn Hoa Sơn cũng là một trong năm trăm tập đoàn lớn của thế giới, tập đoàn đứng thứ nhất, thứ hai ở Trung Quốc.

    Nếu có thể nói được với chú thì thành tích của mình ở thành phố Song Giang chắc chắn sẽ càng nhiều hơn. Nghĩ đến đây, Phương Nghĩa Kiệt cảm thấy có chút vui vẻ.

    Dự án quy hoạch thành phố mới ở thành phố Song Giang và điều kiện đấu thầu cuối cùng cũng được công bố. Tiếp theo việc sử dụng đất và công tác đấu thầu như thế nào đều là do Ủy ban nhân dân thành phố đảm trách. Ngoài ra, trong bản kế hoạch còn có cả việc xây dựng hai khu định cư ở vùng ngoại thành. Tất cả những người dân nằm trong khu quy hoạch sau này sẽ chuyển đến hai khu định cư này.

    Thị trấn Lâm Thủy chính thức được đưa vào phạm vi của thành phố Song Giang, đổi tên thành quận Lâm Thủy.

    Trong kế hoạch xây dựng thành phố mới này, Phương Nghĩa Kiệt lại rất phối hợp với công tác của Thành ủy. Để xây dựng và phát triển thành phố mới, trong thời gian ngắn nhất, thu hút càng nhiều người đến khu quy hoạch mới càng tốt.

    Trương Nhất Phàm đề nghị, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đi đầu, những đơn vị có năng lực bên dưới, có thể chọn một mảnh đất ở khu quy hoạch mới, xây dựng địa điểm mới của đơn vị và góp vốn cùng người thân.

    Khu nhà ở mới của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố sau này sẽ nằm ngay trong khu quy hoạch. Đề nghị này lập tức khiến rất nhiều người có vốn đang suy tính phải đưa ra một quyết định quyết đoán.

    Một số đơn vị có khả năng đã hưởng ứng lời kêu gọi này của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố, chứng minh rằng sau này xu hướng phát triển của thành phố phải dựa vào tổng thể. Chiêu này lần nào cũng có tác dụng ở những nơi khác, việc khai thác, phát triển và quy hoạch một thành phố mới khiến cho rất nhiều nhà đầu tư chờ đợi và tính toán.

    Suy cho cùng thì việc xây dựng lên một thành phố phải hoàn toàn phải do chính những con người của thành phố đó hành động. Nếu không có ai ủng hộ, tất cả đều sẽ trở thành nói suông. Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Song Giang nói rằng phải biến thành phố thành một thiên đường, có mạnh miệng đến đâu thì cũng chỉ có thể là lời nói, điều mấu chốt chính là ở sự quyết tâm và hành động thực tế.

    Nhất là lần này những nhà đầu tư đang phát triển và khai thác trong lĩnh vực bất động sản, bọn họ không thể giữ đất lâu, nếu không sẽ khiến toàn bộ vốn trong công ty của họ bị chia nhỏ. Người làm bất động sản phần lớn đều hy vọng dự án trong tay mình sẽ thành công trong thời gian sớm nhất, sau đó họ sẽ bán ra toàn bộ, kiếm một khoản lời là họ lại có thể tiếp tục đầu tư vào dự án tiếp theo.

    Phần lớn những công ty bất động sản trong nước đều không có thực lực. Mua vài mảnh đất, sau đó đợi ba đến tám năm để khai thác, phát triển, đối với bọn họ mà nói, đây là một sự mạo hiểm quá lớn.

    Thông báo này vừa xuất hiện, việc thu hút đầu tư của thành phố Song Giang liền trở nên vô cùng mạnh mẽ.

    Trong bản quy hoạch thành phố mới, ngoài những vị trí trọng yếu và những mảnh đất do Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đặc biệt chỉ ra, những chỗ khác, đều có thể tự do mua bán. Nhưng những nhà đầu tư khéo léo đều đã chọn những khu đất mà Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố chỉ ra hoặc là những mảnh đất bên cạnh đó, những khu đất đó rất dễ bán được giá tốt.

    Nhà hàng bậc nhất thành phố Song Giang – Bắc Hải Ngư Thôn, trong thời gian này kinh doanh vô cùng thuận lợi, bởi vì việc khai thác và phát triển khu quy hoạch mới đã thu hút rất nhiều nhà đầu tư bên ngoài chạy đến thành phố Song Giang. Nhưng vị khách hôm nay không phải là người bình thường, bởi vì cô là phu nhân của Chủ tịch thành phố.

    Cừu Cương, Đinh Hạo Thiên đang ngồi trong phòng riêng, nghe nói phu nhân của Chủ tịch thành phố muốn đến ăn tối, họ lập tức sắp xếp căn phòng VIP nhất Bắc Hải Ngư Thôn. Bảy giờ rưỡi, Tống Vũ Hà ngồi trên chiếc xe BMW hạng sang tới nhà hàng.

    Đi cùng với cô còn có hai người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi. Cừu Cương sắp xếp xong liền vội vàng rời khỏi phòng.

    Trong phòng, Lý Tông Hán và Phương Tấn Bằng liên tiếp nâng chén, Phương Tấn Bằng ngoác miệng cười nói:
    - Lần này vô cùng cảm ơn chị dâu, vụ buôn bán đất vừa rồi đã kiếm thêm được chút tiền tiêu vặt.

    Phương Tấn Bằng là em họ của Phương Nghĩa Kiệt, lần này gã ta và Lý Tông Hán đến thành phố Song Giang chủ yếu là muốn làm đầu cơ đất. Đúng lúc Tống Vũ Hà ở Ủy ban Xây dựng đang quản lý những mảnh đất này. Hơn nữa, chồng cô lại là Quyền Chủ tịch thành phố, ai dám không nể mặt cô?

    Tống Vũ Hà xuất thân là một thương nhân, việc cô thích nhất chính là kiếm tiền. Với cô mà nói, làm quan chức không có sức hấp dẫn quá lớn. Bởi vậy, nghe nói thành phố Song Giang phải mạnh mẽ khai thác, phát triển, chuẩn bị lực lượng để xây dựng nên thành phố lớn thứ hai ở tỉnh Tương, cô liền nghi nhớ trong lòng.

    Khi đó Phương Nghĩa Kiệt cảm thấy rất khó hiểu, không phải Tống Vũ Hà rất ghét người nhà họ Trương hay sao? Tại sao cô ta lại cố gắng giật dây mình ủng hộ đề nghị này của Trương Nhất Phàm? Sau đó y mới hiểu ra, vợ mình muốn chơi trò tay không bắt giặc.

    Thương nhân vẫn là thương nhân, dù cho Tống Vũ Hà đã kết hôn, vẫn không thể thay đổi được bản tính hám lợi. Với những việc vợ làm, Phương Nghĩa Kiệt luôn mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

    Phương Tấn Bắng từ thủ đô chạy tới, trong tay gã ta còn có mấy công ty khai thác, phát triển bất động sản. Hơn nữa lại được Tống Vũ Hà giúp đỡ, lần này đã nhẹ nhàng lấy được vài miếng đất.

    Bữa cơm tối nay là do hai người muốn cảm ơn chị dâu.

    Phương Tấn Bằng thuộc thế hệ thứ ba của nhà họ Phương, là một gia tộc có tiếng là mưu mô, Tống Vũ Hà lại thường xuyên khen ngợi gã ta rất có đầu óc!

    Tửu lượng của Tống Vũ Hà cũng không tệ lắm, sau khi uống mấy chén rượu cùng hai người, hai má cô mới hơi ửng đỏ, lại càng tăng thêm vẻ quyến rũ của một thiếu phụ. Lý Tông Hán nhận một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài.

    Phương Tấn Bằng giơ cái chén lên:
    - Chị dâu, em xin chúc chị một ly! Chúc chị luôn luôn trẻ trung xinh đẹp!

    Tống Vũ Hà lườm Phương Tấn Bằng, nhíu mày:
    - Cậu rất biết nói những lời khiến phụ nữ vui, nhưng đừng tâng bốc tôi như vậy. Tôi cũng không còn là một cô gái hơn hai mươi tuổi nữa.

    Phương Tấn Bằng bỏ kính mắt xuống, đột nhiên nắm lấy bàn tay xinh đẹp của Tống Vũ Hà:
    - Chị dâu, những lời em nói là sự thật!

    Tống Vũ Hà liền run lên, vội vàng rút tay về:
    - Cẩn thận kẻo Tông Hán nhìn thấy!

    - Không sao đâu! Tên đó, ngay cả bạn gái cũng có thể dùng chung, thấy thì có sao đâu?
    Phương Tấn Bằng tỏ ra không việc gì. Tống Vũ Hà trừng mắt nhìn gã ta một cái:
    - Được rồi, lợi nhuận lần này, tôi lấy ba phần, còn lại các cậu tự phân chia đi.

    Lúc này Lý Tông Hán nói chuyện điện thoại xong quay lại, nghe Tống Vũ Hà nói như vậy, liền cười nói:
    - Bốn phần đi! Còn lại em và Tấn Bằng mỗi người vừa vặn ba phần. Hơn nữa lần này nếu không có chị dâu giúp đỡ thì chưa chắc bọn em đã có thể lấy được mấy miếng đất đó.

    Nghe Lý Tông Hán nói như vậy, Phương Tấn Bằng tự nhiên cảm thấy vui.

    Tống Vũ Hà nói:
    - Các cậu định làm như thế nào?

    Phương Tấn Bằng liền cười ha ha đứng lên:
    - Chị dâu lại nghi ngờ chỉ số thông minh của bọn em rồi.
    Ánh mắt gã ta nhìn Tống Vũ Hà, luôn mang theo một sự thản nhiên chinh phục. Tống Vũ Hà tức giận trừng mắt nhìn gã ta, trước mặt người ngoài cũng tự nhiên như vậy, nếu chẳng may bị người khác phát hiện ra thì chỉ có chết.

    Phương Tấn Bằng nhận được tín hiệu, cười nói:
    - Về phía chính quyền, có chị dâu đối phó, em và Tông Hán mỗi người đầu tư một nửa. Đầu tiên mua một miếng đất xấu, sau đó để Tông Hán ra mặt, nhờ Giám đốc Ngân hàng Xây dựng Chu ra mặt, dùng miếng đất này để vay tiền, sau đó lại mua một miếng đất khác. Sau khi lấy được miếng đất thứ hai, tiếp tục vay tiền, tiếp tục mua đất, đất ở thành phố Song Giang có thể lấy bao nhiêu thì vay bấy nhiêu, không phải sợ! Chơi trò tay không bắt giặc chính là sở trường của bọn em mà, ha ha…Đợi đến lúc đất vừa đổi chủ, bọn em sẽ đi ngay.

    Tống Vũ Hà gật gật đầu:
    - Không nên dùng tên của một công ty duy nhất, nếu không sẽ khiến người ta nghi ngờ.

    Phương Tấn Bằng nói:
    - Yên tâm đi, trong tay em có ba công ty bất động sản, Tông Hán cũng có mấy công ty. Để những công ty bất động sản đó ra mặt đấu thầu, đến lúc đó lại có sự giúp đỡ của chị dâu, việc này chẳng phải sẽ thành công hay sao?

    Lý Tông Hán cũng đắc ý cười, với thủ đoạn này, bọn họ đã rất thuận buồm xuôi gió. Những công ty bất động sản thực sự muốn làm dự án không mua được đất, cuối cùng sẽ phải mua đất trong tay bọn họ. Cái Phương Tấn Bằng muốn chính là điều này, lợi dụng quan hệ trong gia đình của mình, kiếm khoản tiền chênh lệch khi làm trung gian.

    Nhưng những miếng đất bình thường trong tay bọn họ, muốn nâng cao giá, cũng không tiện, vì thế những miếng đất mà bọn họ mua đều là những miếng đất tốt nhất. Tống Vũ Hà gật gật đầu, thấy hai thanh niên này làm việc rất biết suy nghĩ, trong lòng cô liền cảm thấy vui vẻ.

    Lúc này, di động của Lý Tông Hán lại reo lên. Thấy gã mở chiếc áo khoác ra, bên trong có sáu chiếc điện thoại di động, Tống Vũ Hà liền đùa:
    - Cậu định mở cửa cửa hàng bán điện thoại hay sao thế?

    Lý Tông Hán cười cười đi ra ngoài:
    - Hai người nói chuyện đi, Cừu Cương tìm em có chút việc. Tấn Bằng, để lát nữa tôi gọi điện thoại cho cậu.
    Nói xong, gã liền đi ra ngoài.

    Tống Vũ Hà đứng lên, cầm ví của mình:
    - Tôi cũng phải về nhà, việc này các cậu cố gắng làm kín tiếng một chút.

    Phương Tấn Bằng nhìn người chị dâu có dung nhan xinh đẹp mĩ miều, dáng người yêu kiều thu hút người khác này, trong lòng liền cảm thấy rung động.
    - Để em tiễn chị!

    Nói xong, gã ta đứng lên kéo tay Tống Vũ Hà, Tống Vũ Hà trừng mắt nhìn gã ta:
    - Đừng làm bậy!

    - Ở đây không có người khác, sợ gì chứ?
    Phương Tấn Bằng kéo cô lại, ôm eo cô.
    - Chị dâu, em không chịu nổi nữa rồi, chị giúp em đi!

    - Mau buông ra, chết bây giờ!
    Tống Vũ Hà vừa giãy dụa thì bàn tay của Phương Tấn Bằng đã chạm vào bộ ngực của cô, hung hăng nắm lấy.

    Tống Vũ Hà biết Phương Tấn Bằng không thật lòng, nhưng cô không có cách nào từ chối tên đáng ghét này. Từ hai năm trước khi cô tắm bị gã ta cưỡng bức, hai người đã có loại quan hệ không trong sáng này.

    Nhưng đây là một bí mật, Phương Nghĩa Kiệt vẫn không hề hay biết.

    Thật ra, nhìn Tống Vũ Hà nghiêm túc, xinh đẹp lạnh lùng như quý tộc, không thể tiếp cận, nhưng bên trong cô cũng khá cởi mở. Chẳng qua sự cởi mở đó không dễ dàng biểu lộ ra ngoài mà thôi.

    Ngay khi hai bàn tay Phương Tấn Bằng luồn vào trong quần áo của Tống Vũ Hà thì điện thoại di động của cô reo vang, là Phương Nghĩa Kiệt gọi điện thoại đến.

    - Em đang ở đâu thế?
    Phương Nghĩa Kiệt cũng vừa ăn tối ở ngoài về, thấy Tống Vũ Hà không có nhà, mới gọi điện thoại hỏi.

    Tống Vũ Hà đang bị Phương Tấn Bằng ôm rất chặt, cô lấy lại bình tĩnh trả lời:
    - Em ra ngoài ăn tối, sẽ về nhà ngay.

    Phương Nghĩa Kiệt cũng không nói gì nữa, liền cúp máy.

    Phương Tấn Bằng buông tay ra đầy tiếc nuối, nhưng vẫn hung hăng hôn lên môi Tống Vũ Hà, khiến lúc cô ra ngoài, gương mặt vẫn còn đỏ bừng.


     
  2. Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 464: Cho mượn “bồ”

    Nhóm dịch: Hoa Hướng Dương
    Nguồn: Mê truyện





    Tống Vũ Hà vừa đi khỏi, Lý Tông Hán đã gọi điện thoại tới:
    - Đến “Sự quyến rũ của đô thị” đi, tôi đang đợi cậu ở đó!

    Lúc Phương Tấn Bằng đến “Sự quyến rũ của đô thị”, trong phòng bao riêng đã có ba người, một trong số đó là Cừu Cương và một đôi nam nữ mà y không quen biết. Cừu Cương giới thiệu:
    - Anh Phương, vị này chính là Tổng giám đốc Lư, còn đây là bạn gái của anh ta.

    Người phụ nữ gần bốn mươi tuổi tên Yến Yến, hoàn toàn không có vẻ già như tuổi, nhưng so với Tống Vũ Hà thì vẫn còn kém một bậc. Nhưng lúc này Phương Tấn Bằng đang có phần buồn bực nên trong mắt gã ta, cô ta vẫn rất xinh đẹp thướt tha.

    Nói thật, y cũng chưa từng thưởng thức qua phụ nữ bốn mươi tuổi, vì thế lúc chào hỏi hai người kia, ánh mắt y không khỏi liếc nhìn bộ ngực đầy đặn của Yến Yến.

    Người phụ nữ này không tồi! Ánh mắt này của Phương Tấn Bằng không thoát khỏi đôi mắt của Cừu Cương, người rất giỏi nhìn mặt đoán lòng. Gã thầm nghĩ, không ngờ anh Phương còn có sở thích này!

    Không ngờ gã có thể đón tiếp hai vị thiếu gia ở nơi này. Lần này Lý Tông Hán đến đây, không ngờ lại còn giới thiệu cho gã một trong bốn vị thiếu gia lớn ở thủ đô, Cừu Cương vừa kiếm thêm được một khoản tiền lớn, lại vừa khiến hai vị thiếu gia này thấy vui vẻ.

    Cừu Cương ở thành phố Song Giang làm ăn đã nhiều năm, gã vẫn còn muốn tiếp tục mở rộng việc làm ăn ra khỏi thành phố. Bởi vậy, mỗi lần Lý Tông Hán đến đây, gã đều đưa những thứ tốt nhất ra tiếp đãi.

    Cừu Cương gọi mấy cô gái vào, Lý Tông Hán khoát tay:
    - Miễn đi, gần đây khẩu vị của anh Phương đã thay đổi rồi!

    Khi Cừu Cương nói những lời này thì Lư Khoái Phi dẫn theo Yến Yến đã tới. Lúc ấy Cừu Cương còn không hiểu hết ý nghĩa của những lời này, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Phương Tấn Bằng, gã lập tức hiểu ra.

    Hóa ra khẩu vị của y là thế này! Đây không phải cũng giống khẩu vị của tên Lư Khoái Phi kia sao? Mẹ nó, chẳng lẽ bây giờ khẩu vị ai cũng như vậy?

    Sau khi mọi người ngồi xuống, Phương Tấn Bằng lại liếc mắt nhìn Yến Yến. Cô ta mặc một chiếc áo lót có hình bông hoa, bên dưới chiếc cổ áo rộng, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy. Bộ ngực kia không tồi, khá sâu.

    Hôm nay Cừu Cương dẫn Lư Khoái Phi đến giới thiệu, là vì Lư Khoái Phi cũng muốn tham gia làm bất động sản. Người này trong tay có bốn năm trăm triệu, người có nhiều tiền như vậy rất hiếm ở thành phố này. Đúng lúc thành phố Song Giang muốn khai thác và phát triển lớn nên anh ta liền tận dụng cơ hội.

    Nhưng ngoài tiền ra, trong tay Lư Khoái Phi lại không có công ty, không có khả năng tham gia đấu thầu. Hơn nữa khi đấu thầu, anh ta cũng không thể thắng, bởi vì công ty của bọn họ không biết lấy đâu ra một công trình ra dáng.

    Thật ra Lư Khoái Phi muốn tham gia bất động sản cũng được, anh ta có thể lấy tiền đầu tư vào công ty của người khác, sau đó làm cho người ta trúng thầu. Sau khi lấy được đất, tiền lãi buôn bán sẽ chia nhau.

    Nhưng Lư Khoái Phi cảm thấy thật vô nghĩa, anh ta thích tự mình làm. Một ông chủ lớn nắm trong tay hơn trăm triệu, việc thành lập một công ty không phải khá dễ dàng sao? Nhưng tiêu chuẩn đánh giá của thành phố Song Giang rất nghiêm ngặt, cũng là vì đề phòng có người lợi dụng kẽ hở, cho nên một công ty bất động sản mới thành lập trên cơ bản không thể có khả năng trúng thầu.

    Nghe nói Cừu Cương có thể giới thiệu mối làm ăn cho mình, Lư Khoái Phi liền dẫn theo Yến Yến đến đây.

    Bốn vị thiếu gia ở thủ đô dù đi đến đâu thì tên tuổi của họ vẫn rất nổi tiếng, Lư Khoái Phi đương nhiên rất sẵn lòng bợ đỡ hai vị đại thiếu gia này. Nhất là khi nghe nói, Chủ tịch thành phố Phương là anh họ của một trong hai người, thiếu chút nữa cả cằm của Lư Khoái Phi cũng rơi mất.

    Ngồi trong phòng riêng, anh ta vô cùng niềm nở.

    Cừu Cương gọi đến mấy cô gái rất khá, Lý Tông Hán liếc mắt một cái liền chọn trúng Sở Sở xinh đẹp. Cô gái xinh đẹp giống như hồ ly tinh này bị Lý Tông Hán kéo vào lòng ôm ấp.

    Phương Tấn Bằng lơ đễnh ôm lấy một cô gái, lúc Lư Khoái Phi nâng chén lên nói với y về việc mua đất, y dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Lư Khoái Phi một cái. Lư Khoái Phi hiểu ra ngay lập tức, cười hì hì lấy ra hai chiếc phong bì.

    Muốn người ta giúp đỡ, không thể không tỏ ra có thành ý. Lư Khoái Phi đương nhiên biết rõ đạo lý này.

    Lý Tông Hán không chút khách khí, cầm lấy phong bì, thuận tay nhét vào trong áo lót của Sở Sở.
    - Thưởng cho em này!
    Sở Sở mừng rỡ, thật đúng là đại gia! Hai vạn đồng mà cũng có thể tiện tay cho người khác.

    Lý Tông Hán dùng hoa dâng Phật, khiến Lư Khoái Phi ngồi bên cạnh cảm thấy rất xót ruột. Người có tiền cũng không phải là kẻ vô cảm, hai vạn đồng, không hề nháy mắt lấy một cái, tiện tay thưởng cho người ta.

    Phương Tấn Bằng không hề đụng tới, chỉ từ tốn uống rượu, khiến cho Lư Khoái Phi không rõ y có ý gì. Anh ta lại vội vàng nói:
    - Anh Phương, sau khi thành công, tôi sẽ chia phần cho hai vị.

    Lư Khoái Phi giơ hai ngón tay:
    - Hai phần lợi nhuận.

    Phương Tấn Bằng khẽ mỉm cười:
    - Để nói sau!

    Lư Khoái Phi liền khẽ huých Yến Yến, ra hiệu cho cô ta đi mời rượu. Yến Yến lập tức bưng cái chén, mỉm cười đi tới:
    - Anh Phương, rất vui được quen biết một nhân vật lớn như anh, anh có thể nể mặt tôi không?

    Yến Yến đứng trước mặt Phương Tấn Bằng, chiếc quần đen bó sát lấy cặp mông đầy đặn, làm lộ ra những đường cong mê người. Khi cô ta hơi nghiêng người bưng chén, cả bộ ngực tuyệt đẹp lọt vào mắt Phương Tấn Bằng.

    Lúc này, y không khỏi nhớ đến Tống Vũ Hà. Hai người phụ nữ này đều xinh đẹp thướt tha, khiến y phải rung động. Phương Tấn Bằng buông cô gái bên cạnh ra, thích thú ngắm nhìn Yến Yến.

    Y còn chưa kịp nói gì, Lý Tông Hán đã nói:
    - Cô Yến Yến, uống chén rượu giao bôi đi!

    Gương mặt Lư Khoái Phi hiện lên một chút xấu hổ, Yến Yến quay đầu lại nhìn anh ta, sau đó rất thoải mái uống chén rượu giao bôi với Phương Tấn Bằng. Cừu Cương thấy thế, lặng lẽ huých Lư Khoái Phi một cái, sau đó đi ra cửa. Lư Khoái Phi hiểu ý, đi theo Cừu Cương ra khỏi phòng.

    - Tổng giám đốc Lư, tôi đoán rằng nếu muốn việc lần này thành công …
    Cừu Cương ghé tai Lư Khoái Phi nói thầm một câu, vẻ mặt Lư Khoái Phi tối sầm lại, không nói gì.

    Yến Yến là một báu vật, bản lĩnh trên giường không tồi, mình còn muốn kết hôn với cô ta!

    Cừu Cương thấy anh ta do dự, liền nói:
    - Tiếc con thú nhỏ thì không bắt được con sói lớn. Nếu có được quan hệ tốt với thiếu gia Phương, bác của gã là Chủ tịch tỉnh, anh họ là Chủ tịch thành phố Song Giang, anh còn sợ sau này phải chịu thiệt hay sao? Hơn nữa, loại người như bọn họ, chơi chán sẽ vứt đi. Đến lúc đó nếu anh thực sự luyến tiếc, chờ gã chơi chán thì mang về cũng được. Đây cũng không phải là thứ duy nhất, rửa sạch thì có thể tiếp tục dùng.

    - Được rồi!
    Lư Khoái Phi khẽ cắn môi, đi cùng Cừu Cương về phòng.


    Yến Yến ngồi trở về vị trí cũ, thấy Lư Khoái Phi đi vào, cô ta tiện thể nói, em đi toilet.

    Lư Khoái Phi đi ra theo, gọi Yến Yến vào một góc, nói với cô ta chuyện này. Yến Yến kinh ngạc nhìn anh ta:
    - Không phải anh đã đồng ý kết hôn với em sao?

    Lư Khoái Phi bất đắc dĩ nói:
    - Tối nay em phục vụ gã cho tốt, chỉ cần lấy được một dự án, chúng ta có thể đưa công ty đến. Yến Yến, sau này sự phát triển của công ty đều dựa vào em.

    - Yến Yến mặc kệ!

    Lư Khoái Phi mặt mày biến sắc:
    - Thiếu gia Phương trẻ tuổi như vậy, còn ít tuổi hơn em, em còn bất mãn cái gì? Nếu việc này không thành, sau này em không cần ở lại thành phố Song Giang nữa, trở về với kẻ bất lực của em đi!

    Yến Yến đứng im:
    - Nếu anh đồng ý, ngày mai hai chúng ta phải xé giấy đăng ký kết hôn, sau này anh khỏi phải ghét bỏ em.

    - Đi đi! Ghét bỏ cái gì? Đây cũng không phải lần đầu tiên của em. Làm chuyện này với thiếu gia Phương còn hơn là với kẻ bất lực kia, ít ra người ta còn có tiền có thế. Đi đi, đừng sợ! Anh sẽ không bạc đãi em đâu.

    Yến Yến khẽ cắn môi:
    - Được! Coi như là bị chó cắn một cái. Đưa tiền đây!
    Cô ta giơ tay đòi tiền.

    Lư Khoái Phi thầm mắng: khốn kiếp, cô chỉ biết đòi tiền thôi. Đây! Anh ta rút ra hai nghìn nhân dân tệ, ném vào tay Yến Yến. Lúc Yến Yến chuẩn bị bước vào, anh ta nói một câu:
    - Anh không vào đâu, nhớ phải dùng bao đấy.

    Lư Khoái Phi đi rồi, Yến Yến đẩy cửa bước vào.

    - Tổng giám đốc Lư đâu?
    Cừu Cương thấy Lư Khoái Phi không đi vào theo, liền hỏi.

    - Ồ, vừa rồi anh ta nhận một cuộc điện thoại, nói có chút việc đi trước rồi.
    Yến Yến mỉm cười bước vào ngồi xuống cách chỗ Phương Tấn Bằng không xa.

    Cừu Cương hiểu ra, nhìn đồng hồ:
    - Anh Hán, anh Phương, các anh đi nghỉ trước đi.

    Lý Tông Hán đương nhiên hiểu rõ mánh khóe của Cừu Cương, cười cười ôm Sở Sở đi ra.

    Phương Tấn Bằng gật đầu:
    - Cậu đi trước đi, tôi ngồi lại đây một chút.

    Lúc Cừu Cương dẫn theo cô gái bên cạnh gã ra ngoài, Yến Yến liền chủ động đến ngồi cạnh Phương Tấn Bằng.

    Sự phát triển của thành phố Song Giang càng ngày càng thuận lợi, việc giải phòng mặt bằng và bán đất đều được tiến hành một cách khẩn trương. Mảnh đất lớn như vậy, chính quyền đang tiến hành theo từng giai đoạn. Việc xây dựng khu định cư cũng đang được triển khai nhanh chóng.

    Tần Xuyên cầm tài liệu đi vào văn phòng Bí thư Thảnh Ủy, anh ta là một trong số ít người không cần thư ký phải thông báo, có thể đi thẳng vào văn phòng.
    - Bí thư Trương!

    Tần Xuyên chào. Trương Nhất Phàm đang đợi anh ta, liền bỏ chiếc bút trong tay ra.
    - Anh tìm hiểu đến đâu rồi?

    - Tất cả đều bình thường.
    Tần Xuyên cầm tập tài liệu đặt lên bàn.
    - Đây là danh sách và tư liệu của những công ty trúng thầu đợt đầu tiên.

    Toàn bộ việc quy hoạch thành phố mới được chia làm ba đợt. Đợt đầu tiên thu mua đất ở khu vực ngoại thành, cách thành phố hai km về phía Bắc, toàn bộ nơi này đều là nông dân. Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đã quyết định di dời toàn bộ những người dân này đến khu vực nội thành phía Nam, cạnh bờ sông. Nếu họ muốn tiếp tục làm nông nghiệp thì cứ tiếp tục, còn nếu không muốn tiếp tục làm nghề nông thì có thể tự do gây dựng sự nghiệp, hoặc là trở thành công nhân trong các xí nghiệp.

    Trương Nhất Phàm mở những tài liệu kia ra xem, Tần Xuyên nói:
    - Theo sự quan sát của lãnh đạo thì hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì. Công việc được tiến hành rất thuận lợi, việc đấu thầu đất và giải phóng mặt bằng hầu như không gặp cản trở. Hơn nữa những nhà đầu tư bất động sản đều có đầu tư từ nước ngoài, vả lại bọn họ đến từ khắp nơi trong cả nước, đều đã có công trình mẫu.

    - Bởi vì lần này là do chính quyền ra mặt, nên việc đấu thầu và giải phóng mặt bằng đều được thống nhất, không hề xảy ra sự hỗn loạn nào. Các cán bộ làm công tác tư tưởng cũng rất đúng lúc, phản ứng của người dân rất tích cực.

    - Ừ!
    Trương Nhất Phàm nhìn đống tài liệu, gật đầu.

    Nhìn sơ qua tập tài liệu một lúc, hắn cảm thấy có chút suy nghĩ, nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:
    - Có phải quá thuận lợi hay không?
    Trong quá khứ việc giải phóng mặt bằng, chỉnh đốn và cải cách lần nào cũng gặp vấn đề lớn. Tại sao lần này lại thuận lợi như vậy?

    Chẳng lẽ sự giác ngộ của người dân đã được nâng cao? Hay là do năng lực làm việc của cán bộ đã được tăng cường?

    Tần Xuyên thấy Bí thư Trương suy tư, liền nói:
    - Bí thư Trương, có phải anh cảm thấy sự việc quá thuận lợi không?

    Trương Nhất Phàm lấy hai tay bụm mặt, chà xát, sau đó hắn mới nói:
    - Không những rất thuận lợi, hơn nữa thủ đoạn làm việc của những người này càng ngày càng cao tay, không ngờ không có một chút sơ hở nào.

    - Tôi cũng biết rằng quá thuận lợi, nhưng lại không nhìn ra vấn đề gì.

    - Như vậy đi, ngày mai hai chúng ta đi xem xét xung quanh, thể nghiệm và quan sát dân tình! Xem có phải bọn họ đang cùng nhau tạo nên sự giả dối đẹp đẽ hay không.


     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)