HOT  FREE  Đồng Nhân Pokemon Master - c45 - Khinh Tuyền Lưu Hưởng

Thảo luận trong 'Truyện do Bàn Long dịch' bắt đầu bởi mafia777, 7/4/20.

  1. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Pokemon Master
    Tác giả: Khinh Tuyền Lưu Hưởng
    Dịch: mafia777

    Chương 20: Chiêu thức mới
    Ngày thứ ba về quê.

    Eevee cuối cùng đã khắc phục toàn bộ khó khăn, có thể có thái độ nghiêm túc tiến hành đặc huấn.

    Chẳng qua, mỗi khi Eevee vừa nghĩ tới mình bị Phương Duyên trừng phạt một tuần không cho phép xem phim, liền có một loại tâm tình bi thương.

    Chỉ có mất đi, mới biết được quý trọng. . .

    Eevee tỏ vẻ, nó muốn được xem phim!

    Tốt nhất là bọc lấy khăn quàng cổ thoải mái dễ chịu nằm quấn ở trên giường ôm điện thoại di động xem phim, dù chỉ có một hai giờ mỗi ngày cũng được.

    Phương Duyên căn bản không có ngờ tới. . . Bản ý là muốn thông qua kế hoạch mưa dầm thấm đất để bồi dưỡng cho Eevee hứng thú đối chiến, nhưng nhanh như vậy đã lật xe.
    Tuy Eevee xác thực đã chịu một số ảnh hưởng, sinh ra tâm tư muốn mạnh lên, nhưng càng nhiều trong đó, là mang đến cho nó một loại hứng thú khác. . .

    Bất luận là điện ảnh, anime, phim truyền hình hay là video các trận thi đấu, nó đều xem hết không có cự tuyệt, nó thích loại cảm giác ngồi trước màn hình quan sát chuyện xưa thế này.

    Có thể là vì không muốn cò kè mặc cả cùng Phương Duyên, ngày thứ tư không được xem phim, Eevee cơ hồ là hóa bi thương thành động lực, càng thêm nghiêm túc huấn luyện.
    Có lẽ còn có thứ quan trọng hơn một chút, đó là Eevee không hi vọng bởi vì chính mình lười biếng mà để Phương Duyên lại không có cơm ăn.

    Cho nên, hiệu quả đặc huấn hôm nay tốt hơn nhiều so với hôm qua, dưới tiền đề không dùng chiêu thức Va chạm (Tackle) thu được sức bật, Eevee không chỉ có thể càng thêm thuận buồm xuôi gió lướt nhanh trong rừng rậm, mà tốc độ cũng không sai biệt lắm đạt tới cực hạn của trạng thái bình thường.

    Còn có một chút, là bởi vì trong đặc huấn lấy được một số thành quả, Eevee đột nhiên có chút không còn sợ hãi đặc huấn như trước.

    Lúc này ánh mắt nó nhìn về phía rừng rậm, đã không khác gì lúc nhìn thấy tác phẩm của Sandshrew bên bờ cát, chỉ còn lòng hiếu thắng.

    Thoát khỏi sợ hãi do 'Dự đoán nguy hiểm' (Anticipation) mang đến, Eevee biến trở về bộ dáng Phương Duyên quen thuộc, nó vẫn là tiểu Eevee tính cách hiếu thắng.
    Một ngày này, bọn họ như thường lệ đi qua trung tâm pokemon, sau cùng lại rời đi dưới ánh mắt kỳ quái của nữ y tá thực tập.

    Ngày thứ năm.

    Phương Duyên nói với Eevee: "Kế tiếp chúng ta bắt đầu huấn luyện chiêu 'Chớp nhoáng' (Quick Attack)."
    "I Vy!" Eevee lòng tin mười phần, tuy còn chưa hiểu Phương Duyên nói đến là cái gì.

    "Hôm trước em đã thể nghiệm qua chiêu thức 'Va chạm' rồi nhỉ?"

    Eevee gật đầu.

    Lúc đó Eevee động tác sợ hãi rụt rè, không dám tăng tốc xông vào trong rừng với tốc độ cao, Phương Duyên liền dứt khoát để nó lấy chiêu 'Va chạm' để khởi đầu, sau đó không cho phép giảm tốc độ, làm vậy cho dù Eevee muốn dừng lại cũng vô cùng khó khăn.

    Sự thật chứng minh, làm vậy thật có hiệu quả, Eevee bị đụng rất thê thảm.

    Bất quá sau khi Eevee tâm tính biến chuyển, phương pháp này bọn họ lại không có dùng tiếp, bắt đầu lại nội dung ban đầu lúc khởi điểm đặc huấn, để Eevee tiến hành xông vào phổ thông, dù sao đặc huấn cũng phải tuần tự tiến lên.
    "Nếu như nói 'Va chạm' chỉ là để em thu hoạch được sức bật lúc khởi đầu, trong thời gian ngắn gia tốc đánh tới mục tiêu, như vậy 'Chớp nhoáng' là để em liên tục sử dụng một cái tốc độ cực nhanh 'Va chạm' vào mục tiêu cần công kích." Phương Duyên giải thích cặn kẽ.

    "Chớp nhoáng càng yêu cầu cao hơn về thể lực, cường độ thân thể, sức bật, năng lực phối hợp, bất quá một khi em nắm giữ chiêu thức này, em liền có thể dựa vào nó thu hoạch được tốc độ di chuyển càng nhanh hơn."

    Eevee đã có chút minh bạch.

    "Cho nên kế tiếp, chúng ta muốn lần nữa tiến hành nội dung đặc huấn lần trước, dùng 'Va chạm' không ngừng chạy vào rừng rậm, đồng thời tránh né chướng ngại vật, nếu như em có thể dần dần thích ứng được, như vậy khoảng cách học được 'Chớp nhoáng' cũng không còn xa." Phương Duyên nói.
    Tại cái chỗ dày đặc như vậy. . . Liên tục dùng 'Va chạm'? !
    Dù Eevee có chuẩn bị tâm lý rất tốt, cũng bị giật mình, sau đó dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Phương Duyên.

    "Khụ. . . Em đây là ánh mắt gì!"

    Phương Duyên có chút mặt đỏ tới mang tai, phương pháp huấn luyện ra 'Chớp nhoáng' tuy là do chính hắn tổng kết ra, nhưng tuyệt đối đáng tin.

    "I Vý." Eevee quay đầu, lộ ra vẻ tui tin tưởng ông, sau đó liền chạy đến chỗ vạch xuất phát.

    Ở ngày thứ tư, cũng chính là ngày hôm qua, Eevee dùng tốc độ bình thường đã có thể thuận lợi xuyên toa trong rừng rậm, hiện tại nó cũng muốn thử một chút xem có thể hay không đột phá cực hạn của chính mình, để có thể dùng tốc độ càng nhanh hơn hoàn thành đoạn đường này.

    Theo tiếng hô khẩu lệnh của Phương Duyên, thân thể Eevee tràn ngập bạch quang, hóa thành một bóng trắng lao ra ngoài, ước chừng mấy giây sau, bạch quang biến mất, cái này là tiêu chí năng lượng tán đi, từ chỗ này cũng có thể thấy được, nếu như là trong đối chiến, 'Va chạm' của Eevee chỉ có thể dùng để công kích đối thủ khoảng cách gần, nếu như đối thủ cách nó qua xa, 'Va chạm' căn bản còn còn chưa có đụng được mục tiêu đã mất đi hiệu lực.

    Chờ một lúc, Phương Duyên đình chỉ bấm giờ.

    Eevee thất bại.

    Năng lượng chiêu 'Va chạm' vừa tán đi, lại lần nữa ngưng tụ năng lượng, dùng 'Va chạm' tiếp, cứ như vậy, Eevee liền có thể liên tục bộc phát ra lực lượng tiến hành xông vào, nhưng rất rõ ràng Eevee nắm giữ không tốt cái tốc độ xông vào này, không bao lâu liền đụng vào thân cây, y hệt ngày thứ ba.

    Bất quá cũng may, trải qua hai ngày ma luyện, Eevee đã không còn là quỷ khóc nhè như trước, sau khi từ dưới đất bò dậy, Eevee chỉ là tùy tiện lắc lắc bụi đất dính trên người, rồi lại lần nữa bắt đầu chạy, cường độ thân thể so với ban đầu tăng cường không ít.

    Quả nhiên da dầy đều là bị đánh mới có. . .

    Bởi vì yêu cầu cần sử dụng chiêu thức liên tục, Eevee tiêu hao rất lớn, cho nên cái đặc huấn này không có khả năng tiến hành cả ngày, quá trình học chiêu thức mới rất là gian nan, Phương Duyên cũng không nhắm mắt vì cái mục tiêu trước mắt mà bắt Eevee làm điên cuồng, cơ bản là tập qua một lần liền sẽ để Eevee chuyển sang huấn luyện thân thể phổ thông hoặc là nghỉ ngơi.

    Đại khái đặc huấn dạng này lại duy trì ba ngày.

    Bọn họ đi vào phiến rừng rậm này triển khai đặc huấn tới ngày thứ bảy, Eevee rốt cuộc đã có biến hóa rõ rệt.

    Nó đối việc thao túng năng lượng đã nâng cao một bước, chỗ thể lực được rèn luyện ra cũng đủ để nó duy trì thời gian dài vận động tốc độ cao, kinh nghiệm mấy trăm lần đụng vào thân cây gộp lại, cũng làm cho Eevee càng thêm thuần thục chiêu thức 'Va chạm', sẽ không còn khó như trước để khống chế 'Va chạm' tạo nên sức bật.

    Duy nhất có chút khiếm khuyết, chính là năng lực phối hợp.
    Bất quá, cái này đã không thể ngăn cản Eevee học được 'Chớp nhoáng' (Quick Attack).

    Sau khi tích lũy đầy đủ, Eevee nước chảy thành sông đem thành quả đặc huấn hỗn hợp tổng hợp lại, hoàn thành đặc huấn 'Chớp nhoáng', nhìn toàn thân Eevee tràn ngập bạch quang, không ngừng chạy đi chạy lại vèo vèo trong sân trống, Phương Duyên xém chút rơi lệ.

    Quả thật không dễ dàng, học tập 'Chớp nhoáng' so với học 'Tung Cát' (Sand Attack) khó quá nhiều, lĩnh ngộ chiêu 'Tung Cát' có lẽ có thành phần trùng hợp, nhưng chiêu 'Chớp nhoáng', có thể nói là Eevee dùng từng dấu chân đầy mồ hôi để đổi lấy.

    Eevee biểu diễn xong, Phương Duyên một tay liền ôm lấy nó, nói ra một câu để Eevee cảm động nhất mấy ngày qua.
    "Bắt đầu từ đêm nay, ta cho phép em chơi điện thoại di động hai giờ. . ."

    Eevee: (✪ω✪) , chờ chỉ là câu này của ông đó.

    Nhìn thấy Eevee biểu lộ, Phương Duyên luôn có cảm giác là lạ ở chỗ nào, thế nhưng lại nói không rõ được cụ thể là không đúng chỗ nào, chỉ có thể hồ đồ gãi gãi đầu.
    "Còn nữa, vì chúc mừng một chút, đặc huấn hôm nay liền đến đây thôi."

    Phương Duyên cười ha ha một tiếng, hết thảy coi như thuận lợi, nếu như cứ tiếp tục thế này, cúp tiểu Ho-Oh có hi vọng nha.

    [**Skill 'Chớp Nhoáng' tên trong game là Quick Attack, sở dĩ không dịch thành 'Tấn công nhanh', là vì skill này tên gốc tiếng Nhật là でんこうせっか, có nghĩa tiếng Anh là Lightning Speed, cho nên ra tiếng Việt phải là 'Chớp nhoáng'.
    Skill này là skill hệ Normal, sát thương 40, ngang với skill 'Va chạm', nhưng lại có thêm tác dụng tăng độ ưu tiên +1, giúp Pokemon đánh trước đối phương**]
     
  2. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Pokemon Master
    Tác giả: Khinh Tuyền Lưu Hưởng
    Dịch: mafia777

    Chương 21: Bác sĩ Pokemon
    Ban đêm.

    Eevee đã được như ý nguyện cầm điện thoại di động của Phương Duyên chơi, đồng thời quấn quanh khăn quàng lụa ngồi xem anime.

    Cùng lúc đó.

    Trong cùng một căn phòng, Phương Duyên đang yên lặng cập nhật số liệu tố chất cơ sở mới của Eevee, chế định phương án kế tiếp cho đặc huấn.

    Trước khi tiến hành đặc huấn, Eevee bất luận là thể lực, cường độ thân thể, tốc độ, sức bật, năng lực phối hợp đều không hợp cách, đối với chiêu thức nắm giữ cũng không có gì đặc biệt.

    Nhưng hiện tại, nó đã có tiến bộ rất lớn.

    Thể lực, cường độ thân thể, tốc độ, sức bật, năng lực phối hợp, những tố chất cơ sở này qua một tuần huấn luyện, đã coi như là hợp cách trong mắt Phương Duyên.

    Tuy trông có vẻ vẫn khá bình thường phổ thông, không có chỗ nào chói sáng, nhưng Eevee cuối cùng đã có vốn liếng để tham dự đối chiến, không còn nhỏ yếu như trước.

    Về phần phương diện chiêu thức, Eevee bây giờ nắm giữ 5 chiêu thức là Va chạm (Tackle), Vẫy đuôi (Tail Whip), Tiếng tru (Growl), Tung cát (Sand Attack), Chớp nhoáng (Quick Attack).

    Ba chiêu thức Va chạm, Vẫy đuôi, Tiếng tru, Phương Duyên không có ý định tiếp tục huấn luyện.

    Eevee tinh lực hữu hạn, mà bọn họ thì nhất định phải tận dụng thời gian hơn một tháng một cách tốt nhất.

    Chiêu thức 'Chớp nhoáng' ẩn chứa lực va đập cùng sức bật, giúp Eevee siêu việt tốc độ cực hạn bình thường, là thủ đoạn công kích tối cường trước mắt của nó.

    Có thể nói, 'Chớp nhoáng' đã hoàn toàn có thể thay thế 'Va chạm'.

    Mấy ngày đặc huấn kế tiếp, Phương Duyên dự định đồng thời tiến hành xoay quanh ba phương diện.

    'Chớp Nhoáng', 'Tung Cát', 'Dự Đoán Nguy Hiểm'!

    So sánh với tốc độ bình thường của bản thân, Eevee đối với tốc độ biến hóa do 'Chớp nhoáng' mang đến còn có chút lạ lẫm, nếu như trong một tháng này, Eevee có thể mượn nhờ tốc độ 'Chớp nhoáng' xuyên toa không hề cố kỵ trong rừng rậm phức tạp, vậy ở các mặt tốc độ di chuyển, tốc độ phản ứng, năng lực phối hợp, thể lực, sức bật cùng nhiều phương diện, Eevee tuyệt đối sẽ hơn xa Pokemon cùng giai đoạn, đồng thời nắm giữ 'Chớp nhoáng' cũng sẽ tương đối thuần thục hơn.

    Đương nhiên, chỉ là tăng trưởng tố chất cơ sở còn chưa đủ, thủ đoạn đối chiến cũng phải có càng nhiều.

    Chiêu thức 'Tung Cát' so với 'Vẫy đuôi', 'Tiếng tru' mà nói, có giá trị chiến thuật càng lớn, Phương Duyên không muốn để cho Eevee hoang phế cái chiêu thức đầu tiên nó tự lĩnh ngộ này.

    Nếu như trong đối chiến vận dụng thoả đáng, cho dù là 'Tung cát' cũng có thể đưa đến tác dụng cực kỳ trọng yếu.
    Cuối cùng, chính là đặc tính.

    "Huấn luyện đặc tính cũng là gắn liền với rèn luyện thân thể." Phương Duyên thầm nghĩ.

    Theo Eevee trưởng thành, số lần nó đụng vào gốc cây đã càng ngày càng ít, tiểu Eevee thông minh đã sớm nắm giữ quy luật nhất định, cái này hiển nhiên là chuyện tốt, nhưng Phương Duyên hi vọng là huấn luyện mang tính toàn năng.
    Cho nên đến lúc này, hắn cũng định bắt đầu để Eevee luyện tập liên quan tới nắm giữ đặc tính, như vậy sẽ có thể để Eevee lật xe càng nhiều, để nó rèn luyện cường độ thân thể cùng ma luyện ý chí.

    "Phương thức huấn luyện cùng lúc cả đặc tính và chiêu thức 'Chớp nhoáng' chính là bịt mắt, dùng 'Chớp nhoáng' bộc phát tốc độ toàn lực tiến hành xông vào."

    Cái huấn luyện này, sẽ làm số lần Eevee đụng vào thân cây lần nữa tăng lên, mà yếu quyết quan trọng để tránh né, chính là nằm ở đặc tính của Eevee, 'Dự Đoán Nguy Hiểm' (Anticipation).

    Tuy đụng vào thân cây không tính là nguy hiểm gì trí mạng, nhưng cũng đau nha, đụng quá nhiều lần thì Eevee cũng chịu không nổi. Thông qua kinh lịch trước đó, đã để Phương Duyên hiểu được, hiện thực và trò chơi căn bản là hai chuyện khác nhau, đặc tính cùng chiêu thức tuyệt đối không chỉ có một hiệu quả cứng nhắc, duy nhất như trong trò chơi.

    Đáng nhắc tới là, trước mắt ở thời điểm này, đặc tính còn chưa được tổng kết toàn diện, Huấn Luyện Gia phổ thông còn rất mơ hồ đối với khái niệm đặc tính.
    Chỉ có những người có chức nghiệp Huấn Luyện Gia (Trainer) mới có tinh lực bỏ qua chiêu thức, đi nghiên cứu năng lực đặc tính của Pokemon, nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì đặc tính so với chiêu thức càng thêm thần bí, càng thêm khó có thể nghiên cứu triệt để.

    Cái đặc tính 'Dự Đoán Ngưu Hiểm' này tính ra còn tương đối dễ lý giải.

    Chính vì cái đặc tính này, khiến Eevee càng mẫn cảm hơn đối với nguy hiểm so với các Pokemon khác, cho nên ở đặc huấn trước đó, nó mới có thể do dự như thế.

    Mấy ngày nay đặc huấn, Eevee đã có ý thức khắc phục bản năng phản ứng do 'Dự Đoán Nguy Hiểm' mang đến, hơn nữa còn thành công, cái này đủ để chứng minh, nó đã có tư cách bắt đầu nếm thử nắm giữ cái năng lực đặc thù này.
    Nếu như trong vòng một tháng tới Eevee còn có thể đồng thời nắm giữ đặc tính của bản thân, vậy thì tương đương với nó mang theo một cái Radar dò nguy hiểm, thứ này trong đối chiến sẽ đưa đến tác dụng phi thường đáng sợ.
    Huấn luyện nhằm vào đặc tính, Phương Duyên tạm thời chỉ dự định làm nhiêu đây, căn bản cũng không có suy xét qua đặc tính có phải lĩnh vực tân Huấn Luyện Gia nên tiếp xúc hay không, nói đến cùng, vẫn là do ý tưởng lớn mật trong đầu hắn quá nhiều.

    Trong giải đấu tiểu Ho-Oh sắp tới, tân Huấn Luyện Gia xuống tay bắt đầu huấn luyện đặc tính cho Pokemon, có khả năng Phương Duyên là kẻ thứ nhất, cũng là kẻ duy nhất.
    Ngày kế tiếp.

    Phương Duyên cùng Eevee như thường lệ đi ra ngoài, bất quá hắn cùng Eevee đều không có phát hiện, một bóng người lặng lẽ theo sau lưng bọn họ, cũng đi về hướng rừng rậm.

    Sau khi đặc huấn bắt đầu, có thể thấy được, bởi vì mấy bữa tối nay có hi vọng, tâm tình Eevee vui sướng không ít. . .
    "Không được lơi lỏng, hết thảy vì thắng lợi cúp tiểu Ho-Oh, đến lúc đó tất cả 10 vạn tiền thưởng đều sẽ là của em, ăn ngon uống sướng đều sẽ không thiếu. . . Đúng rồi, còn có thể mua một máy tính cùng điện thoại di động cho em, chính em muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, muốn xem cái gì thì xem cái đó."

    Để Eevee không lười biếng vì chút thu hoạch, Phương Duyên thế nhưng cũng liều, ngay cả hứa hẹn mua máy tính và điện thoại di động cũng xách ra.
    Quan trọng là. . .

    Eevee thật đúng là ăn kích thích thật.

    Nghe được điều kiện Phương Duyên hứa hẹn, tròng mắt Eevee xém chút có thể thả ra Hyper Beam.

    "Pokemon cũng có đứa nghiện net. . . Thật trí mạng a." Phương Duyên đầu đầy hắc tuyến.

    Mà thời điểm Phương Duyên cùng Eevee tiến hành đặc huấn, thân ảnh ban đầu đi theo bọn họ kia rốt cuộc cũng lộ diện.

    Đây là một trung niên vóc người cao lớn, sắc mặt hiền hoà, một thân áo khoác trắng, rất dễ để người ta liên tưởng đến một cái chức nghiệp, đó là bác sĩ.

    "Đây chính là vị học sinh mấy ngày gần đây đều tới trung tâm Pokemon sao."

    Trung tâm Pokemon Nam Vụ trấn một tuần gần đây có cái hiện tượng rất quái lạ, mỗi ngày đều sẽ tiếp đãi một con Eevee mười phần chật vật, tuy trung tâm Pokemon có phục vụ chữa bệnh, nhưng phải biết, trung tâm Pokemon ở nông thôn vài ngày cũng chưa chắc sẽ gặp một tên Huấn Luyện Gia, ngẫu nhiên tới một người, phân nửa cũng là có chuyện đi ngang qua, còn tình huống tới xử lý thương thế do đối chiến hay huấn luyện thì rất ít. Còn giống Phương Duyên, mỗi ngày đều mang theo Eevee thụ thương Eevee chạy tới trung tâm Pokemon, muốn không để người ta chú ý cũng khó.

    Riêng cái vị tiểu y tá thực tập kia, thậm chí hoài nghi Phương Duyên đang lấy lý do huấn luyện để ngược đãi Pokemon. . .

    Liên quan tới chuyện này, bác sĩ ngoại khoa Pokemon Hà Hải Phi của trung tâm Pokemon cũng rất tò mò, sau khi xin nghỉ phép, hắn cố ý đi dạo xung quanh mấy nơi phù hợp huấn luyện Pokemon, quả nhiên phát hiện Phương Duyên cùng Eevee dậy sớm tới đây.

    "Có chút ý tứ a, em học sinh này, vậy mà lợi dụng hợp lý loại địa phương này tiến hành đặc huấn. . ."

    "Lúc kiểm tra Eevee, mỗi một ngày các hạng chỉ số thân thể đều tăng trưởng toàn diện, thì ra là do rèn luyện thế này ra được."

    Thân là bác sĩ Pokemon, Hà Hải Phi nhìn Phương Duyên và Eevee đang huấn luyện rồi cảm khái nói, hắn tự nhiên nhìn ra Eevee mới xuất sinh không lâu, nhưng cũng vì thế, mới càng khiến hắn tò mò.

    Phải biết, chuyện thú vị ở nông thôn quá ít, cho dù là bác sĩ Pokemon, cũng sẽ nhàn tới nhức cả trứng.

    Nhìn một lát, Hà Hải Phi liền đi qua, có ý muốn cùng Phương Duyên trò chuyện một chút.
     
  3. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Pokemon Master
    Tác giả: Khinh Tuyền Lưu Hưởng
    Dịch: mafia777

    Chương 22: Tình hình tai nạn
    "Chào em, làm quen một chút, ta là Hà Hải Phi, có lẽ Eevee của em nhận biết ta đó."

    Khi Hà Hải Phi đến gần Phương Duyên, hắn mở miệng nói.
    Hả?

    Thời điểm Hà Hải Phi đi tới, Phương Duyên cũng chú ý tới có người, tuy nhiên sau khi đối phương mở miệng, hắn vẫn là sững sờ một chút mới phản ứng được.

    Người này. . .

    Lại có khả năng quen biết Eevee. . .

    "Em là Phương Duyên, ngài khỏe chứ, ngài là bác sĩ trung tâm Pokemon sao?" Phương Duyên dò hỏi, đồng thời vẫy tay với Eevee, để nó tạm dừng đặc huấn.


    "I Vý?"

    Sau khi được gọi, Eevee bỗng thắng xe cái kít, nhanh chóng chạy tới.

    Đồng thời, nó cũng bắt đầu dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Hà Hải Phi đột nhiên xuất hiện

    Nhưng sau một khắc, Eevee liền cao hứng kêu một tiếng. . .
    Rất hiển nhiên, đúng như đối phương nói, Eevee đã gặp qua vị bác sĩ này.

    Phương Duyên chợt nhận ra, nói: "Thì ra là bác sĩ Hà, vô cùng cảm tạ ngài đã trị liệu cho Eevee, thương thế của nó khôi phục rất tốt."

    Hà Hải Phi nói: "Đều là việc ta phải làm."

    Dứt lời, hắn cười ngồi xổm xuống, nhìn về phía Eevee, tiếp tục nói: "Nhìn từ bề ngoài, bé Eevee này ở giai đoạn trước chăm sóc rất tốt, bất luận là tinh thần hay khí tức đều rất mạnh khỏe dồi dào, mặt khác nhìn màu lông hiện tại. . . Hẳn là thường xuyên uống sữa Miltank phải không?"

    "Đúng là vậy." Phương Duyên bất động thanh sắc gật gật đầu, bất quá trong lòng cũng rất kinh ngạc, chỉ dựa vào màu lông liền có thể nhìn ra đồ ăn của Eevee sao?

    Còn nữa, sao hắn thấy màu lông của Eevee có khác gì rất lớn đâu. . .

    Eevee:. . . Xin lỗi, hổng hiểu gì hết.

    "Ha ha, thật ra người bình thường rất khó phân biệt được sự khác biệt này." Hà Hải Phi nói: "Chúng ta là học tập có hệ thống."

    "Đúng rồi, ta lúc trị liệu cho Eevee thường xuyên kiểm nghiệm thấy trên người nó có rất nhiều thành phần thuốc trị thương, so với mức độ vết thương, thì em dùng lượng hơi qua nhiều một chút, kỳ thật mấy vết thương nhỏ thế này cũng không có hậu quả gì lớn, đối với Pokemon mà nói, trầy da nho nhỏ ngược lại có thể rèn luyện năng lực tự lành của chúng."

    "Í vý?" Lời nói này vừa xong, Eevee nguyên bản nhìn Hà Hải Phi còn có chút thân cận, nhất thời lui lại một bước, xém chút nữa muốn mọc răng nhe ra.

    "Cám ơn, em sẽ chú ý." Tuy không biết vị bác sĩ Pokemon này vì sao sẽ nhiều lời như vậy, nhưng kinh nghiệm đối phương để lộ ra, Phương Duyên ghi tạc ở trong lòng, hắn trong quá trình đặc huấn thường xuyên cho Eevee sử dụng thuốc trị thương, thuần túy là bởi vì lo lắng thương thế của nó, sợ vết thương sẽ chuyển biến xấu.

    Dứt lời, Eevee lại tuyệt vọng nhìn Phương Duyên một cái.
    Đây là chuyện gì. . . Eevee cảm thấy toàn thế giới đều đang nhắm vào nó.

    Sau khi nói đơn giản hai câu, Hà Hải Phi đứng dậy, đối với phương pháp đặc huấn của Phương Duyên, cho dù là vị bác sĩ Pokemon như hắn cũng rất tán thành, loại huấn luyện mang tính toàn diện này, có thể tiết kiệm không ít thời gian, mà lại càng dễ để Eevee thông hiểu nhiều thứ, trưởng thành cân đối.

    "Bác sĩ Hà, ngài hôm nay không cần làm ở trung tâm Pokemon sao?" Phương Duyên tò mò hỏi.

    "À, hôm nay ta xin nghỉ." Hà Hải Phi chỉ áo blouse trắng, nói: "Trong nhà không có quần áo mới, chỉ có thể mặc nó, hơn nữa chờ lúc ta trở về lại là đã vào ca mới, nên không cần thay quần áo."

    "Ngài là người Nam Vụ trấn?" Phương Duyên kinh ngạc hỏi.
    "Không giống sao?" Hà Hải Phi cười cười, nói: "Nói đến, em vừa mới trở thành tân Huấn Luyện Gia nhỉ? Học ở Bình Thành Nhất Trung phải không? Đúng rồi, em là hài tử nhà ai?"

    Vị bác sĩ Hà này cứ thao thao bất tuyệt, như cái máy nói, Phương Duyên cũng không thiếu chút thời gian này, tiện thể liền trả lời.

    "Dạ, là mùa hè này đăng ký, ông của em. . . Tất cả mọi người gọi ông ấy là Phương Đại Hắc. . ."

    "Ha ha, em là hài tử nhà Phương lão gia tử?" Hà Hải Phi có chút ngoài ý muốn.

    "Ngài còn quen biết ông của em?"

    "Lão gia tử đánh cờ rất tốt, ta thường xuyên ở bên đường xem bọn họ chơi cờ tướng." Hà Hải Phi nói.

    Phương Duyên cũng thật bất ngờ, đột nhiên, hai mắt hắn tỏa sáng, dù sao đã trò chuyện lâu như vậy, chi bằng hỏi chút vấn đề hữu dụng, giấy chứng nhận bác sĩ Pokemon cũng không dễ lấy so với Bồi Dưỡng Gia, tại các phương diện bồi dưỡng Pokemon, bác sĩ Pokemon cũng coi như là nửa chuyên gia.

    "Bác sĩ Hà, thời điểm ở trung tâm Pokemon không biết ngài có kiểm tra qua thân thể Eevee không, lần trước nó kiểm tra sức khoẻ vẫn là lúc nó mới sinh, ngài cũng biết đó, em là tân Huấn Luyện Gia, phương diện bồi dưỡng này. . . Thực sự không biết nhiều." Phương Duyên tận lực cười nói làm thân, muốn nghe xem cái nhìn của đối phương.

    "Cái này à." Hà Hải Phi gật gật đầu, đối với việc Phương Duyên có thể đem Eevee mới xuất sinh không lâu bồi dưỡng đến trình độ này, hắn vẫn rất bội phục, còn có một chút, hắn có thể nhìn ra, cảm tình của Eevee và Phương Duyên rất tốt, điểm này là vô cùng đáng quý.

    "Thật ra các phương diện Eevee đều phát dục rất tốt. . ."

    "Nhưng cũng không phải không có không gian tăng cường."

    "Hiện tại Eevee vẫn còn uống sữa Miltank phải không?"

    "Dạ, ăn là đồ ăn dặm thích hợp Pokemon hệ Thường (Normal) của tập đoàn Thự Quang." Phương Duyên nói: "Có vấn đề gì không?"

    "Không có vấn đề, bất quá nhìn các ngươi huấn luyện nghiêm túc như vậy, là cần làm chuyện gì đặc biệt sao?" Hà Hải Phi hỏi.

    "Em muốn cùng Eevee tham gia giải thi đấu cho tân Huấn Luyện Gia bên Ma Đô." Phương Duyên thuận miệng nói, dù sao cũng không phải chuyện gì bí mật.

    "Nếu như vậy, cần phải chú trọng tăng lên thực lực, đồ ăn phối hợp em cho Eevee hiện giờ cũng không là sự lựa chọn tốt nhất." Hà Hải Phi suy nghĩ một chút nói.

    "Bất quá cũng không cần làm thay đổi quá lớn, em đem sữa bò Miltank đổi thành 'Lemonade' hoặc 'Pinap juice milk' phối hợp cùng sữa Miltank thời kỳ cho con bú 'Mu Mu sữa tươi' đi, cũng không cần cho Eevee uống mỗi ngày, lấy cường độ huấn luyện trước mắt của em, đại khái một tuần 3 bình là được rồi."

    "Eevee trước mắt ở vào thời kỳ phát triển, hai loại Lemonade có thể cho thân thể nó trở nên cường tráng hơn, bổ sung vi lượng nguyên tố dinh dưỡng, mà 'Mu Mu sữa tươi', có thể bất tri bất giác thay đổi thể chất của nó, để nó càng có hiệu suất cao hơn hấp thu thành quả huấn luyện, cứ như vậy, cường độ huấn luyện của em cho dù mạnh hơn một chút cũng không sao."

    "Ta không phải Bồi Dưỡng Gia chuyên nghiệp, chỉ có thể cho em những đề nghị này."

    Lemonade là thực phẩm đặc thù điều phối từ Berries, cũng không phải là hoa quả phổ thông, 'Mu Mu sữa tươi' là tinh hoa sữa bò thời kỳ Miltank cho con bú, cả hai đều có giá trị dinh dưỡng cao hơn sữa bò phổ thông, thậm chí còn có hiệu quả khôi phục thể lực, đương nhiên, giá cả thì. . .

    Phương Duyên vội ho một tiếng, xấu hổ a.

    Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ có 4 chữ, nghèo rớt mồng tơi.
    Với lại, loại thực phẩm dinh dưỡng cao này, phải sử dụng thời gian dài mới được, một tháng rất khó đưa đến công hiệu rõ rệt. . .

    Tính ra giá cả mắc hơn quá nhiều sữa bò Miltank!
    Phương Duyên nhất định phải thận trọng cân nhắc.
    Hà Hải Phi mỉm cười, nhìn ra Phương Duyên quẫn bách, nhưng cái này không liên quan hắn, hắn cũng là cảm thấy Phương Duyên rất có ý tứ, tùy tiện tới trò chuyện chút, dù sao mọi người đều là đồng hương.

    Bất quá, hai người cũng không có trò chuyện quá lâu, Hà Hải Phi mượn lý do đi làm rời đi, trước khi đi, còn cổ vũ Phương Duyên và Eevee một phen, nói bọn họ nhất định phải cố lên.

    "Vị đại thúc này cũng là người Nam Vụ trấn à?"
    Phương Duyên đối với vị bác sĩ Hà Hải Phi này không có ấn tượng gì, nhưng hắn cũng không có xoắn xuýt quá lâu, chỉ coi đó là khúc nhạc đệm cho kỳ đặc huấn.

    Đề nghị của đối phương, hắn nghe hiểu một phần, về phần đề cao chất lượng thực phẩm gì đó. . . Phương Duyên thực sự hữu tâm vô lực.

    Trừ phi, hắn và Eevee hiện tại có thể cầm được tiền thưởng cúp tiểu Ho-Oh.

    Nhưng sau khi tham gia cúp tiểu Ho-Oh, cũng đã hết thời kỳ cần mấy thực phẩm này rồi.

    Cái này hoàn toàn là BUG a.

    "Mặc kệ, tiếp tục đặc huấn." Phương Duyên hô.

    "I vy!"

    . . .

    Khoảng cách cúp tiểu Ho-Oh diễn ra còn có hơn 30 ngày, Phương Duyên cùng Eevee đặc huấn cũng tiến vào giai đoạn khẩn trương nhất.

    Phương Duyên không muốn quá đề cao hiệu suất huấn luyện của Eevee, bời vì trừ ba cái nội dung huấn luyện này ra, bọn họ còn có một cái nhiệm vụ trọng yếu khác...

    Eevee trước mắt còn không có chiêu thức có thể đối kháng Pokemon hệ Ghost, cho nên trong khoảng thời gian này, Phương Duyên nhất định phải nghĩ ra một cái biện pháp.
    Nếu không, chờ tới trên giải đấu gặp được Pokemon hệ Ghost làm đối thủ, Eevee cũng không có chỗ để khóc.
    Thời gian. . .

    Nháy mắt trôi qua.

    Nửa tháng lại qua.

    Đặc huấn vừa khổ vừa mệt, Phương Duyên cùng Eevee vẫn đang kiên trì.

    Bất quá cùng lúc đó, ở Bình Thành, trung tâm dự báo tai họa của phân bộ hiệp hội Huấn Luyện Gia, lại đột nhiên phát sinh biến cố.

    "Sơ bộ ước định, quy mô bí cảnh là cỡ siêu nhỏ."

    "Vị trí dự đoán bí cảnh xuất hiện đã xác định, Nam Vụ trấn, tọa độ. . ."

    "Lần nữa xác nhận, tuyên bố cảnh báo tai họa cấp D."

     
  4. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Pokemon Master
    Tác giả: Khinh Tuyền Lưu Hưởng
    Dịch: mafia777

    Chương 23: Ngộ nhập bí cảnh
    Quay ngược thời gian 6 giờ trước khi trung tâm dự báo tai họa tuyên bố cảnh báo tai họa.

    Phương Duyên cùng Eevee đang ở quanh rừng rậm luyện tập chiêu thức 'Tung Cát'.

    "I vy!"

    Eevee biểu lộ nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt đất trước mặt, tập trung tinh thần dùng cái chân ngắn nhỏ hướng về trước vạch một cái, ngay sau đó, một cỗ tro bụi quét qua, trong tro bụi, ẩn chứa đại lượng đất cát, mạnh mẽ đánh về phía trước mặt Eevee.

    Phịch. . .

    Phương Duyên nhìn đến tảng đá lớn bị 'Tung Cát' vừa vặn nện vào, hơi đong đưa một cái, sau đó mặt ngoài bị hạt cát bao trùm một tầng thật dày.

    "Rất tốt."

    Phương Duyên lau mồ hôi, không nghĩ tới hiệu suất Eevee luyện tập chiêu thức 'Tung Cát' cao hơn 'Chớp nhoáng' nhiều như vậy.

    Nửa tháng trôi qua, Eevee tuy có thể tương đối thành thục sử dụng 'Chớp nhoáng', nhưng 'Tung Cát' nó lại sử dụng càng thêm thuần thục, có thể nói là chỉ đâu đánh trúng đó.
    Hơn nữa, hiệu quả hạn chế thị giác của 'Tung Cát' nhìn qua đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc ở bãi cát.

    Ban đầu, 'Tung Cát' của Eevee chẳng qua là thao túng một đống cát nhỏ rồi đưa chúng nó đẩy ra, còn hiện tại, giống như Phương Duyên thấy vậy, rất có cảm giác đánh ra một loại 'Bão Cát Mini' (Mini Sandstorm), điều này nói rõ, Eevee khống chế đối với năng lượng hệ Đất rất không tệ.

    "Dựa vào xây lâu đài cát liền có thể lĩnh ngộ 'Tung Cát', Eevee khẳng định có thiên phú phương diện này. . ."

    Phương Duyên lộ ra nụ cười, hai cái chiêu thức 'Chớp nhoáng', 'Tung Cát' này Eevee đều có thể thuần thục sử dụng, qua đặc huấn, tố chất cơ sở của Eevee đang vững bước tăng trưởng từng ngày, ngoài ra bọn họ còn ẩn giấu một át chủ bài, đó là đặc tính 'Dự Đoán Nguy Hiểm', tuy trước mắt Eevee vẫn nắm giữ chưa tốt, nhưng cũng đã khá hơn lúc mới bắt đầu rất nhiều.

    Thực lực của nó, sau khi trải qua 3 tuần đặc huấn, có thể nói là phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, đồng thời khí chất thân thể Eevee cũng phát sinh thay đổi rất lớn.
    Nếu nói nó vừa mới ra đời một tháng, khẳng định không ai tin.

    "Eevee, kế tiếp là tiến hành huấn luyện 'Chớp nhoáng', quy định cũ, khoảng cách 800 mét, yêu cầu trở về trong vòng 90 giây, số lần sai lầm không quá 5 lần."

    Bởi vì là chạy vượt chướng ngại vật, nên lộ trình thực tế đã vượt qua 800 m, bất quá đây đối với Eevee đã thuần thục sử dụng 'Chớp nhoáng' không tính là khiêu chiến khó khăn gì.
    "I vy! !"

    Thấy Eevee đã chuẩn bị tốt, Phương Duyên cầm ra đồng hồ, chuẩn bị tính thời gian, nhưng đúng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp, cùng lúc đó, Eevee cũng kéo căng thân thể, cảnh giới nhìn bốn phía.
    "Em cũng cảm giác được có chỗ nào lạ à."

    "I vy." Eevee gật gật đầu.

    Hai người bọn họ cơ hồ là cùng một lúc cảm nhận được một cảm giác áp bách khó hiểu, sau một chút do dự, Eevee động, nhẹ nhàng vung vẩy lông tơ màu bơ phần đuôi, theo bộ lông đuôi mềm mại màu nâu của nó xoã tung chấm mặt đất, lỗ tai dài của nó hơi rung nhẹ, dùng ánh mắt lo lắng nhìn về phía không trung.

    So với Phương Duyên cảm nhận được áp lực, cảnh báo do đặc tính 'Dự Đoán Nguye Hiểm' mang đến để cho Eevee càng thêm mẫn cảm.

    "Chúng ta vẫn là rút lui trước đi."

    Phương Duyên lập tức có ý định kết thúc đặc huấn, hắn nắm chặt thời gian quay đầu, Eevee thì cấp tốc nhảy đến trên vai hắn.

    Nhưng mà, Phương Duyên vừa đi mấy bước, biến cố đã xuất hiện, một cỗ gió lốc năng lượng thổi qua, kết cấu không gian địa cầu chỗ này giống như là trong khoảnh khắc bị sửa lại, dẫn đến xuất hiện vô số thông đạo dị giới. . .

    Không có gì bất ngờ, bọn họ bị cuốn vào.

    "Con bà nó!"

    "I vyyy! ! !"

    Đây là ý nghĩ sau cùng của Phương Duyên và Eevee.

    . . .

    Hai mắt nhắm lại, sau khi mở, xung quanh liền trở nên xa lạ.

    Trái tim Phương Duyên nhảy ầm ầm, vẻ mặt mộng bức, căn bản không biết phát sinh chuyện gì.

    Eevee cũng ôm chặt cổ Phương Duyên, bị biến hóa quỷ dị dọa cho phát sợ.

    Hai gia hỏa đều vô cùng khẩn trương, gặp phải loại chuyện này, không có bị dọa sợ đến ngất đi đã là không tệ.

    Màu tím, màu lam, màu xanh lá. . .

    Ba loại màu sắc này bao vây lấy bọn họ, hơn nữa sâu trong mắt Phương Duyên và Eevee còn đang không ngừng chuyển đổi, phía trên còn thỉnh thoảng xuất hiện vết nứt màu trắng, xém chút lóe mù con mắt hai người họ, bất quá cũng may loại oanh tạc thị giác này không có duy trì quá lâu, trước mắt bọn họ liền bị một màn bạch quang bao phủ.

    "Gặp quỷ."

    Phương Duyên và Eevee run rẩy một cái, khi bọn hắn mở mắt lần nữa, tiếp tục lại hoài nghi nhân sinh.

    "Ta lại xuyên qua?"

    "I vý?"

    Nơi này hẳn là rừng cây a. . .

    Phương Duyên đánh giá trái phải một cái, sau đó đột nhiên tựa như là nghĩ đến cái gì, nháy mắt lộ ra gương mặt đau khổ.

    Hắn đã có chút đoán được chuyện gì xảy ra.

    Bí cảnh!

    Bọn họ không phải là ngộ nhập bí cảnh đó chứ!

    Kể từ gần trăm năm trước đại quy mô bí cảnh dung hợp cùng Địa Cầu, thì việc xuất hiện bí cảnh chưa bao giờ dừng lại.

    Mỗi một lần bí cảnh mới xuất hiện, tất nhiên sẽ làm cho hệ sinh thái ở thành trấn, địa phương đó bị nguy hại.

    Chính là vì phòng ngừa nguy hại bí cảnh mang đến, cho nên hiệp hội Huấn Luyện Gia mới có thể sắp đặt ở mỗi khu vực một cái phân bộ, chính là vì để kịp thời kịp phản ứng với bí cảnh mới xuất hiện.

    "Bí cảnh dựa theo lớn nhỏ có thể chia làm cỡ siêu lớn, cỡ lớn, cỡ trung, cỡ nhỏ, cỡ siêu nhỏ. . ."

    "Nói như vậy, bí cảnh càng nhỏ, tốc độ dung hợp không gian với Địa Cầu liền càng nhanh, xung quanh trải rộng Thông Đạo Thời Không không ổn định kết nối với không gian khác cũng càng nhiều."

    "Ta cùng Eevee dễ dàng ngộ nhập bí cảnh như vậy, nơi này hơn phân nửa là bí cảnh cỡ siêu nhỏ, nguy hiểm hẳn là sẽ không quá lớn nha. . . "

    Chính Phương Duyên cũng không có tự tin, hắn lấy ra điện thoại di động, quả nhiên bởi vì bí cảnh, không có cách nào dùng, ngay cả cái đồng hồ bấm giờ kia cũng hoàn toàn mất hiệu lực, đúng như sách giáo khoa dạy, hết thảy thiết bị điện tử đều bị phế, loại mất đi hiệu lực này, sẽ kéo dài đến khi bí cảnh hoàn toàn dung hợp cùng Địa Cầu, sau khi từ trường không gian xung quanh từng bước ổn định.

    "Eevee, chúng ta cứ ở yên chỗ này, không cần cử động, thành thật chờ cứu viện đi." Phương Duyên cẩn thận nói.
    Mỗi cái phân bộ hiệp hội Huấn Luyện Gia đều có thiết bị kiểm tra ba động của bí cảnh, bí cảnh quy mô càng lớn, liền càng dễ phát hiện nhờ ba động.

    Một số bí cảnh cỡ lớn, cỡ siêu lớn, bởi vì ba động rõ ràng, thậm chí có khi mấy tháng trước trước khi xuất hiện đã bị phát hiện, có đủ thời gian cho hiệp hội Huấn Luyện Gia phản ứng.

    Nhưng bí cảnh cỡ siêu nhỏ, Phương Duyên nhớ kỹ là ước chừng sau 6 giờ xuất hiện mới bị phát hiện ba động, cái này có chút căng nha, cho nên hiện tại nguy hại đến người bình thường đều là bí cảnh cỡ siêu nhỏ.

    Căn cứ hiệp hội Huấn Luyện Gia khuyến cáo, cách làm chính xác nhất của người bình thường ngộ nhập bí cảnh chính là tìm tới địa phương an toàn và ở yên đó, chờ Huấn Luyện Gia của hiệp hội đến triển khai cứu viện.

    Phương Duyên mặc dù cũng là Huấn Luyện Gia, nhưng hắn không có ý định chạy loạn tìm đường chết, bởi vì Pokemon trong bí cảnh không quá hữu hảo đâu.

    Bí cảnh cùng Địa Cầu tiếp xúc, có lẽ là trước sau sinh ra một số khác biệt, tuyệt đại đa số Pokemon sống trong bí cảnh đều sẽ trở nên mười phần nóng nảy, rất xao động, mang tính công kích và phá hoại, cho dù là một số Pokemon tính cách dịu dàng ngoan ngoãn cũng không ngoại lệ.

    Trên mặt học thuật gọi triệu chứng này là triệu chứng 'Dị vực dung hợp', nhưng các học sinh càng ưa thích gọi nó 'Thủy thổ không quen'.

    Loại bệnh trạng Pokemon này, trừ khi được người trị liệu, nếu không cần thời gian rất lâu làm dịu mới có thể khôi phục lại tính cách nguyên bản
    .
    "Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh." Nghĩ tới những thứ này, Phương Duyên lại nhìn Eevee, bảo bối a, hai ta thật đúng là không may mắn.
     
  5. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Pokemon Master
    Tác giả: Khinh Tuyền Lưu Hưởng
    Dịch: mafia777

    Chương 24: Salac Berry
    Nhận rõ hiện trạng, Phương Duyên và Eevee bắt đầu quan sát xung quanh.

    Dưới chân tất cả đều là cỏ tươi rậm rạp, cao tới cẳng chân, trong tầm mắt thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy mấy cây đại thụ cao lớn, về phần càng xa hơn, cây tựa hồ cũng dày đặc hơn.

    "Tại sao ta cảm giác không có một chỗ nào an toàn nhỉ, nơi này tựa hồ. . ."

    Phương Duyên nuốt ngụm nước bọt, một giây sau. . .
    Sàn sạt sa...

    Sàn sạt sa...

    Bỗng nhiên, trong tai Phương Duyên và Eevee truyền đến tiếng bụi cỏ lắc lư.

    Eevee liếc mắt nhìn Phương Duyên một chút.

    Thật đúng là miệng quạ đen.

    Phương Duyên cũng là sắc mặt đen sì, sợ cái gì liền tới cái đó a, sẽ không xui xẻo như vậy chứ, vừa mới qua vài phút, liền bị Pokemon để mắt tới rồi?

    Lần này làm thế nào ở nguyên tại chỗ chờ cứu viện đây?
    Phương Duyên và Eevee ngừng thở, tận lực không để cho mình phát ra động tĩnh, muốn quấy nhiễu phán đoán của đối phương, thế nhưng bọn họ vẫn đánh giá thấp khứu giác con Pokemon này.

    "Rattata. . ."

    Chỉ chốc lát sau, một con Pokemon ngoại hình giống con chuột, thân thể chủ yếu là màu tím nhạt chui ra, trừ cái đó ra, đặc thù lớn nhất chính là hai cái răng cửa to đùng của nó.

    "Hù chết ta, Eevee, hốt nó."

    "I vy~~!" Eevee làm ra tư thế chiến đấu.

    "Xoẹt! !"

    Con ngươi màu đỏ hình tam giác trong mắt Rattata có vài tơ máu, gương mặt mọc ra một chòm râu màu bơ dài không gió mà bay, lúc này nó một bên nghiến răng, một bên dùng vẻ mặt hung dữ nhìn chằm chằm Eevee.

    "Rattata. . . Cùi bắp mà thôi, Eevee đừng sợ, đây là thời điểm đem thành quả đặc huấn của em vận dụng trong thực chiến, ặc..."

    Ngay thời điểm Phương Duyên nói nhảm, Rattata đã phát động công kích, tứ chi bộc phát ra lực lượng khổng lồ, trong chớp mắt liền dùng 'Chớp nhoáng' (Quick Attack) xông tới.
    Thẳng tắp?

    Xem thường ai đó!

    "Dùng Tung Cát (Sand Attack)!" Phương Duyên nhanh chóng nói.

    'Chớp nhoáng' thẳng tắp như thế, ngay cả Eevee cũng sẽ không thèm dùng, rất dễ bị nhìn thấu và phá giải, chỉ thấy chân trước Eevee dùng lực hất lên, cát bụi bay tung tóe bao phủ che đậy tầm mắt Rattata.

    "Di chuyển nào."

    Phương Duyên tận lực giữ mình bình tĩnh để làm ra phán đoán, đây là lần thứ nhất hắn chỉ huy đối chiến, là một người mới, muốn nói không khẩn trương tuyệt đối là giả.
    Bất quá cũng may, Eevee vô cùng ra sức, rõ ràng là lý giải ý đồ của Phương Duyên.

    So với 'Chớp nhoáng' của Rattata, 'Chớp nhoáng' của Eevee tốc độ càng nhanh, mà sử dụng lại càng linh hoạt.

    Khu vực xung quanh đã bị cát bụi bao trùm, Eevee hóa thành một tàn ảnh nhanh chóng di động quanh đó, đồng thời cùng Phương Duyên gắt gao nhìn chằm chằm vào bên trong. . .

    "Chính là lúc này!"

    Cát bụi mù mịt, trong nháy mắt Rattata lao tới, Eevee liền thuận thế mà lên, một đầu đụng nó trở về.

    "Phanh" một tiếng, Rattata ngã xuống đất, lắn trên mặt đất vài vòng một khoảng rất xa, sau đó mất đi ý thức.
    Thắng bại đã phân.

    Eevee lộ ra vẻ cao ngạo.

    Nhưng không đợi nó cao hứng quá lâu, Phương Duyên và nó sắc mặt lại lần nữa biến đổi, động tĩnh quá lớn, lại có Pokemon muốn chạy qua, mà số lượng lại còn không ít.

    "Chạy."

    Rattata rất mạnh, nhưng mạnh không phải thực lực, mà chính là sinh mệnh lực ương ngạnh của nó, loại sinh mệnh lực này có thể để cho Rattata sinh hoạt tại bất kỳ hoàn cảnh nào, lại thêm chúng nó có tốc độ sinh sôi cực kỳ đáng sợ, cho nên cấp bậc nguy hại của Rattata ngược lại viễn siêu tuyệt đại đa số Pokemon.

    Chuột là một trong tứ hại (Ruồi, muỗi, chuột, gián), cho dù là trong Pokemon cũng có thể áp dụng.

    Hiệp hội Huấn Luyện Gia chưa từng có lơi lỏng việc khống chế số lượng Rattata.

    "Số lượng Rattata nơi này đoán chừng sẽ không ít."

    Ý thức được điểm này, Phương Duyên và Eevee nhanh chóng thoát ly bụi cỏ, chạy đến một khu vực trống trải dưới một cây đại thụ.

    Bất quá. . . Khi thấy một con Spearow từ trên cây bay lên, Phương Duyên sắc mặt càng thêm đen, lựa chọn hướng đi vòng.

    Spearow cái loại nhân vật phản diện vạn năm này, bọn họ cũng trêu chọc không nổi.

    Phải biết trong anime có người chỉ là không cẩn thận dùng cục đá chọi vào đầu Spearow một chút, liền dẫn tới trên trăm con Spearow truy sát. . .

    Tiểu Eevee cũng không giống Pi thần (Pikachu của Ash) có thể lấy một địch trăm.

    Phương Duyên và Eevee không phải là không muốn tìm một chỗ an toàn thành thật đợi, thế nhưng bọn họ phát hiện, chỗ này khắp nơi đều có pokemon, mà bởi vì di chứng dị vực dung hợp, những Pokemon này nhìn thấy bọn họ liền như phát điên đánh tới, căn bản không có cách nào để cho người ta ngừng nghỉ.

    Còn may những Pokemon này thực lực không mạnh. . .
    Phương Duyên may mắn trong lòng, cấp bậc tai họa của cái bí cảnh này khẳng định không cao, như vậy đã tạm ổn.
    Sau khi giải quyết một con Sandshrew, bọn họ lần nữa thay đổi phương hướng đi tới, bời vì bên kia lại có một con Diglett để mắt tới Eevee.

    Phương Duyên cuối cùng đã minh bạch cái gì gọi là tứ phương đều là địch.

    Từng tràng chiến đấu qua đi, cường độ chiến đấu tuy không cao, nhưng lại quá nhiều, nếu lại bị một vài tộc quần số lượng hơi nhiều bao vây, bọn họ tuyệt đối sẽ xong đời.
    Nhất định phải nhanh chóng tìm được địa phương Pokemon tương đối thưa thớt.

    Hiện tại Phương Duyên cảm động vô cùng, nhờ có chính mình cố ý huấn luyện đặc tính của Eevee, bời vì nhờ sự cảnh giác của Eevee, bọn họ đã may mắn tránh qua vài lần đánh lén.

    Đồng thời hắn cũng cảm động vì chính mình. . . Mỗi ngày rèn luyện thân thể rốt cuộc có hồi báo, tối thiểu hiện tại không đến mức bị Pokemon truy đuổi tới không chạy nổi.
    "Hít đất 100 cái! Nhảy cóc 100 cái! Gập bụng 100 cái! Sau đó chạy bộ 10 Km! Một ngày ba bữa phải ăn thật tốt. Những cái này về sau phải tiếp tục kiên trì mỗi ngày nha!"

    Cứ chạy cứ chạy, Phương Duyên cũng không biết qua bao lâu, bọn họ rốt cuộc phát hiện một gốc cây hình như không có Pokemon hoạt động xung quanh.

    Bất quá khi Phương Duyên và Eevee ngẩng đầu nhìn lại, nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc, cái cây này hình như có chút lớn?

    "Chẳng lẽ là Berries?"

    Phương Duyên sau khi tỉ mỉ quan sát một chút, phát hiện trên cây thật đúng là có mấy trái cây màu xanh lục dài dài.
    "Xem ra còn không có chín. . . Đáng tiếc."

    "Không đúng. . . Cái cây này hình dáng. . . Làm sao nhìn quen mắt như vậy."

    Phương Duyên dùng sức nhớ lại, chờ một lúc, hắn mừng rỡ kêu lên.

    Salac Berry!

    Tồn tại đỉnh cấp trong Berries.

    Được vinh dự gọi là Berries mê người!

    Ở các truyền thuyết xa xưa, nghe nói bên trong Salac Berry ẩn chứa lực lượng của bầu trời, có thể tăng cường tốc độ của Pokemon!

    Loại Berries này rất thưa thớt, trong phạm vi bí cảnh toàn cầu cũng không có phát hiện được mấy cây, chỗ phát hiện có, không có nơi nào mà không phải là cấm địa được bảo vệ như bảo bối.

    Đối mặt mấy quả Berry lắc lư trên cây, đôi mắt Phương Duyên cứ nhìn chằm chằm, toát ra hào quang.
    "Eevee, qua hái xuống."

    "Chúng ta hình như không phải là không gặp may mắn. . . Mà chính là. . . gặp siêu may mắn nha."
    . . .

    Salac Berry vị chắc là rất khá, tuy Phương Duyên không có ăn, nhưng hắn lại nhìn thấy Eevee ăn say sưa ngon lành.
    Trên ngọn cây này, hết thảy phát hiện bốn quả Salac Berry, những Salac Berry này nếu như xuất ra đấu giá, giá trị không thể đo lường, khẳng định sẽ bị tranh đoạt điên cuồng.
    Nhưng Phương Duyên không có quyết định làm thế, bời vì cho dù hắn mang ra ngoài, cuối cùng quyền sở hữu Salac Berry cũng không ở trên người hắn.

    Làm người không thể tham lam
    .
    Chi bằng. . .

    "Thơm không?"

    Nhìn Eevee cạp mấy cái liền đem bốn quả Salac Berry ăn đến chỉ còn lại hột, một chút thịt quả cũng không còn thừa, Phương Duyên đau lòng hỏi....

    Không có lãng phí là tốt rồi.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)