Huyền Huyễn Phục Thiên Thị - Tịnh Vô Ngân

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 10/8/18.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,942
    [​IMG]
    Phục Thiên Thị
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân
    Chương 1: Thiếu niên nơi này.

    Dịch giả: Leia
    Nguồn: truyenyy.com

    Giới thiệu:


    Đông phương Thần Châu có Nhân Hoàng lập đạo thống, có thánh hiền tông môn truyền đạo, có chư hầu hùng cứ một phương, cường quốc san sát, Thần Châu hỗn loạn ngàn vạn năm, đúng lúc này, Diệp Thanh Đế và Đông Hoàng Đại Đế xuất hiện, trảm Nhân Hoàng, ngự thánh hiền, chư hầu thần phục, Đông phương Thần Châu nhất thống.

    Nhưng Diệp Thanh Đế bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử, các bức tượng trên thế gian đều bị hủy, bị xóa tên khỏi thế gian, trở thành cấm kỵ, từ nay về sau Thần Châu chỉ có Đông Hoàng Đại Đế độc tôn!

    Mười lăm năm sau, Đông Hải thành Thanh Châu, một thiếu niên tên Diệp Phục Thiên đã tạo ra huyền thoại về hắn....






    Mùa thu năm 9999 theo lịch Thần Châu, Đông Hải, thành Thanh Châu.

    Học cung Thanh Châu là thánh địa của thành Thanh Châu, hơn phân nửa cường giả của thế gia tông môn và quý tộc thành Thanh Châu đều xuất thân từ học cung Thanh Châu cho nên người ở thành Thanh Châu đều rất tự hào khi có thể vào học cung tu hành nhưng để có cơ hội bước vào học cung tất phải khổ luyện.

    Nhưng hình như không phải tất cả mọi người đều có suy nghĩ này.

    Lúc này trong phòng học của học cung Thanh Châu có một thiếu niên đang gục xuống bàn ngủ say.

    Trên giảng đường, một thiếu nữ mặc y phục màu xanh cũng đang chú ý tới cảnh này, trên gương mặt tươi cười không khỏi hiện lên vẻ tức giận, bước về phía thiếu niên đang ngủ.

    Tần Y, mười bảy tuổi, là đệ tử chính thức của học viện Thanh Châu, giảng viên của đệ tử ngoại môn, dung nhan xinh đẹp, vóc người cuốn hút.

    Trong phòng học, từng đôi mắt dõi theo chuyển động của Tần Y, cho dù tức giận nhưng bước chân của Tần Y vẫn rất ưu nhã.

    "Tiểu tử này lại dám ngủ trong giảng đường của Tần sư tỷ.” Lúc chú ý tới dáng người ngủ say, các thiếu niên xung quanh cũng cạn lời, hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên.

    "Với dung mạo và dáng vóc của Tần sư tỷ cho dù là nhìn thôi cũng đủ để khiến người ta mãn nguyện, không biết rốt cuộc trong đầu tên kia chứa cái quái gì thế. "

    Trong các giảng viên, Tần Y là giảng viên nổi tiếng nhất, không ai sánh bằng, còn về nguyên nhân, chỉ cần nhìn nàng là hiểu, không biết bao nhiêu người tôn sùng là nữ thần, giảng đường của nàng luôn chật kín.

    Ngủ trong giảng đường của Tần Y? Thật quá xem thường nữ thần rồi.

    Tần Y bước rất nhẹ, tới bên người thiếu niên không hề phát ra tiếng động, nàng đứng trước bàn nhìn gương mặt đang ngủ say, vẻ đẹp của nàng phủ lên một lớp sương lạnh.

    "Diệp Phục Thiên." Một âm thanh êm ái phát ra nhưng không phải là từ Tần Y mà là từ sau lưng Diệp Phục Thiên.

    Đang ngủ nghe được có người gọi mình, Diệp Phục Thiên động đậy, hai tay ôm đầu từ từ mở mắt, đập vào ánh mắt mông lung là núi non phập phồng.

    "To quá." Diệp Phục Thiên không kiềm được khẽ nói, thanh âm của hắn rất nhẹ như đang thì thầm nhưng trong hoàn cảnh yên tĩnh lúc này, thanh âm quá đột ngột, chỉ trong nháy mắt, rất nhiều ánh mắt ngưng đọng lập tức hóa thành phẫn nộ.

    "Hắn dám… ngang nhiên xem thường Tần sư tỷ? "

    "Tên tiểu tử vô liêm sỉ này thật khốn kiếp!" Từng ánh mắt phẫn nộ như hóa thành lưỡi kiếm khiến Diệp Phục Thiên rùng mình, hình như có gì đó sai sai, hắn nhìn lên thấy một gương mặt tinh xảo như ngọc nhưng tràn đầy lửa giận.

    "Ủa…" Diệp Phục Thiên sầm mặt, tại sao là Tần Y? Người gọi hắn không phải Tình Tuyết sao?

    Hắn quay đầu nhìn qua liền thấy một thiếu nữ mười lăm tuổi đang trợn mắt nhìn hắn.

    Diệp Phục Thiên nhìn lướt qua thiếu nữ thầm mắng một tiếng, thảm rồi, thảo nào có điềm không lành.

    "Tần sư tỷ, ta…" Diệp Phục Thiên đang muốn giải thích.

    "Diệp Phục Thiên." Tần Y lạnh lùng cắt lời hắn, nói: "Học cung Thanh Châu thành lập trong hoàn cảnh nào?"

    Hiển nhiên Tần Y muốn lảng tránh chuyện xấu hổ lúc nãy nên mới chuyển đề tài nhưng lửa giận trong lòng nàng lúc này Diệp Phục Thiên có thể cảm nhận rõ ràng, hắn thậm chí mơ hồ cảm giác được từng luồng kiếm khí phát ra từ Tần Y, sắc bén đến xương, đâm hắn đau từng tấc da thịt.

    "Ba trăm năm trước, Đông Hoàng Đại Đế thống nhất Đông Phương Thần Châu, hạ lệnh cho các chư hầu trong thiên hạ sáng lập học cung, hưng thịnh võ đạo, học cung Thanh Châu được sáng lập trong hoàn cảnh này." Diệp Phục Thiên đáp, đương nhiên những gì hắn nói đã được chính sử ghi lại, trong dã sử của gia tộc hắn còn thấy một cái tên khác tồn tại nhưng đó là tên cấm kỵ không được phép đề cập.

    "Tu hành có những hệ nào?" Tần Y lại hỏi.

    "Tu hành có thể phân võ đạo và pháp thuật, tu hành võ đạo có chiến sĩ, kỵ sĩ, kiếm khách, tu hành pháp thuật có pháp sư, đan sư, luyện khí sư, pháp sư lại phân nhiều nhánh, đương nhiên cũng có kẻ thiên phú dị bẩm tu hành cả võ pháp." Diệp Phục Thiên đáp.

    "Ngươi hình như còn bỏ sót một hệ." Tần Y nghiêm túc nói.

    "Đương nhiên sẽ không sót." Thiếu niên lộ ra vẻ xán lạn như thánh thần: "Hệ mạnh nhất được Thần Châu công nhận, được trời cao chiếu cố, là pháp sư thiên mệnh sở hữu thiên phú trời cao ban cho, những thiên phú đó đều cực kỳ hiếm thấy như triệu hoán sư, ngự thú sư, tinh thuật sư, đa số đều xuất thân từ pháp sư thiên mệnh, cho dù họ tu hành võ pháp đều có thiên chất hơn người."

    Mọi người đều chăm chú lắng nghe, pháp sư thiên mệnh - hệ huyền thoại kế thừa thiên mệnh, được trời xanh chiếu cố.

    "Không chỉ có vậy, mặc dù là pháp sư thiên mệnh bình thường nhất cũng trời sinh thích hợp tu hành cả võ pháp." Tần Y lộ ra vẻ thích thú sau đó nhìn thiếu niên trước mặt lại có chút tức giận nói: "Không ngờ ngươi lại có hiểu biết không ít về vấn đề này."

    "Đương nhiên." Diệp Phục Thiên nhìn Tần Y nghiêm túc nói: "Ta chính là pháp sư thiên mệnh."

    "Phù..." Cách đó không xa, một gã thiếu niên đang uống nước chợt bị sặc, ho kịch liệt, mọi người xung quanh nhìn Diệp Phục Thiên như tên ngốc.

    Không ngờ thế gian lại có người vô liêm sỉ như thế, không hổ là nhân vật truyền kỳ của học cung Thanh Châu, không chỉ ngang nhiên đùa giỡn Tần sư tỷ, bây giờ lại nói dối mình là pháp sư thiên mệnh vì muốn thu hút sự chú ý của Tần sư tỷ sao?

    Nhưng hắn là ai chứ, nhập học cung tu hành ba năm vẫn mãi luẩn quẩn ở cảnh giới Thức Tỉnh tầng một Tụ Khí cảnh, thân thể gầy yếu, hiển nhiên luyện thể cũng chưa hoàn thành, tầm thường như vậy thậm chí chỉ có thể là kẻ phế vật, đằng này lại dám nói mình là pháp sư thiên mệnh?

    Có còn biết xấu hổ hay không vậy?

    Bộ ngực Tần Y lại phập phồng, nàng tức giận nhìn Diệp Phục Thiên: "Ngươi đã là pháp sư thiên mệnh, đương nhiên mệnh cung có hồn, giải phóng mệnh hồn ra cho ta xem thử."

    "Mệnh hồn của ta còn đang ngủ say, không cách nào triệu hồi ra được, ta ngủ trên giảng đường cũng bởi vì mệnh hồn." Diệp Phục Thiên bình tĩnh đáp lại.

    "Diệp Phục Thiên..." Tần Y đột nhiên hét lớn, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt nói: "Ba năm trước, mười hai tuổi ngươi vào học cung, khi đó ta là đệ tử ngoại môn quan sát bài kiểm tra thiên phú của các ngươi, ngươi có năng lực cảm nhận linh khí chấn động cả học cung, rất nhiều sư trưởng quan tâm, nhưng ba năm qua lại không hề tiến triển, vẫn dừng lại ở cảnh giới giác ngộ thứ nhất Tụ Khí, suốt ngày không làm gì, lười biếng bất kham, không chú tâm trên giảng đường, rốt cuộc ngươi có tu hành hay không? Bây giờ ngươi lại nói dối xưng mình là pháp sư thiên mệnh, mượn cớ để ngủ trên giảng đường."

    "Ba năm qua, bất kể là thi Hội hay thi Hương ngươi đều bỏ thi, hạng nhất từ dưới đếm lên, Diệp Phục Thiên, rốt cuộc ngươi có liêm sỉ hay không?"

    Cùng với sự tức giận của Tần Y, cả phòng học đều im ắng không tiếng động đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, ánh mắt mọi người ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp đầy tức giận của Tần Y, hình như bọn hắn lần đầu tiên nhìn thấy Tần sư tỷ có dáng vẻ như thế.

    Diệp Phục Thiên cũng im lặng, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm dung nhan tinh xảo đỏ ửng vì phẫn nộ.

    "Ba năm rồi sao."

    Diệp Phục Thiên nói nhỏ trong lòng, không ngờ thấm thoắt đã qua ba năm mà mệnh cung của hắn vẫn không hề thay đổi, hơn nữa hắn có chút bất ngờ, nữ thần Tần sư tỷ lạnh lùng lại luôn chú ý tới hắn từ khi hắn bước vào học cung kiểm tra thiên phú.

    Không gian hoàn toàn tĩnh mịch, đôi mắt đẹp của Tần Y nhìn thiếu niên tuổi mười lăm trước mặt đường nét anh tuấn, đôi mắt trong suốt sáng như sao, ngoại trừ hình thể hơi gầy thì không tìm ra khuyết điểm nào, ba năm nữa chắc chắn sẽ là một mỹ nam.

    "Ngữ khí của ta có phải hơi nặng quá hay không?" Tần Y nhìn đôi mắt hiu quạnh của Diệp Phục Thiên không khỏi thầm nghĩ trong lòng, tức giận cũng tiêu tán vài phần.

    "Còn một tháng nữa là tới thi Hương, lần này ngươi nếu vẫn bỏ thi hoặc không qua thì cho dù Dư Sinh có nói giúp cho ngươi cũng vô ích, học cung sẽ không giữ lại ngươi, ngươi có hiểu không?" Tần Y tiếp tục nói, ánh mắt mọi người trong phòng chợt ngưng đọng, xem ra học cung sắp không nhịn nổi tên kia rồi.

    Rốt cuộc cũng sắp bị học cung Thanh Châu đuổi đi rồi sao? Nếu vậy e rằng sắp được ghi vào sử sách của học cung Thanh Châu rồi, dù sao bị học cung Thanh Châu đuổi cũng cực kỳ hiếm thấy.

    "Hắn đi, ta cũng đi." Phía sau, một giọng nói lạnh nhạt vang lên, không ít người nhìn về phía thiếu niên đang ngồi trong góc, ánh mắt phức tạp, có ngưỡng mộ, có đố kỵ, cũng có sùng bái, sợ hãi.

    "Trong học cung đã có quyết định, Dư Sinh không cần phải tham gia thi Hội sang năm nữa mà có thể tùy ý chọn một trong các Chiến lầu, kỵ sĩ đoàn hoặc Pháp cung để tu hành, tương lai của hắn sẽ không bị ngươi làm liên lụy nữa." Tần Y nhìn Diệp Phục Thiên thở dài, số phận của hắn và Dư Sinh cuối cùng sẽ đi về hai hướng khác nhau.

    "Liên lụy?" Khóe miệng Diệp Phục Thiên nở một nụ cười có chút bất cần đời.

    "Câm miệng..." Dư Sinh ngồi phía sau bật dậy, đôi mắt lộ vẻ sáng chói sắc bén đâm về phía Tần Y.

    "Ngồi xuống." Diệp Phục Thiên không quay đầu lại nhàn nhạt nói, ánh mắt của Dư Sinh ngưng lại, nhìn bóng lưng phía trước rồi im lặng ngồi xuống, dường như lời của Diệp Phục Thiên là mệnh lệnh với hắn.

    "Ta quyết định..." Diệp Phục Thiên lộ ra một nụ cười lông bông, nhìn Tần Y nói: "Năm nay ta chính thức tham gia thi Hương."

    Ánh mắt Dư Sinh hiện lên vẻ rạng ngời.

    Đã ba năm qua, hắn rốt cuộc cũng nên nghiêm túc rồi đúng không?

    Ba năm tu luyện ở học cung Thanh Châu, tất cả người trong học cung đều biết Dư Sinh thiên phú tuyệt luân, năng lực cảm nhận thuộc hệ Kim, thiên phú võ đạo cũng cực cao, có thể pháp võ kiêm tu, tuy là đệ tử ngoại môn nhưng cảnh giới còn cao hơn nhiều giảng viên.

    Nhưng ai thật sự hiểu được tên thiếu niên ngủ say kia?

    "Thân thể ngươi gầy yếu, vẫn dừng ở Tụ Khí cảnh, cho dù có tham gia thi Hương thì sao mà qua được?" Tần Y nhìn Diệp Phục Thiên, trong lòng thầm than, cho dù bây giờ hăng hái sợ là cũng đã muộn rồi.

    "Nếu qua thì sao?" Diệp Phục Thiên hiểu mình, giọng nói có sự tự tin mạnh mẽ.

    "Nếu ngươi có thể qua, sau này ngươi muốn làm gì trong giảng đường đều được." Tần Y nói.

    Ánh mắt Diệp Phục Thiên hiện lên vẻ khác thường nhìn bóng hình xinh đẹp trước mặt, mắt không tự chủ được nhìn về nơi không nên nhìn, nhẹ nhàng nói: "Muốn làm gì cũng được sao?"

    "Tên này, ngươi có ý gì…" Rất nhiều người nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên.

    "Cái tên vô sỉ kia, mắt ngươi đang nhìn đi đâu thế?" Khi chú ý tới ánh mắt của Diệp Phục Thiên, rất nhiều người kích động đến mức nhảy dựng lên, hắn vẫn dám đùa giỡn Tần sư tỷ?

    Tần Y cũng chú ý tới ánh mắt Diệp Phục Thiên, sự thông cảm vừa nãy trong nháy mắt không còn sót lại chút gì, đôi mắt đẹp hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên, cắn răng nghiến lợi nói: "Muốn làm gì cũng được!"



     
    thanhson, inthenight and buinhi99 like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,942
    Phục Thiên Thị
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân
    Chương 2: Ba Năm Tụ Khí.

    Dịch giả: Leia
    Nguồn: truyenyy.com




    Tần Y hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên, thấy nụ cười trên mặt hắn khiến nàng nhớ lại ba năm trước đây, khi hắn mười hai tuổi, lúc kiểm tra thiên phú đối mặt với rất nhiều nhân vật lớn học cung, trên gương mặt non trẻ của hắn là nụ cười tự nhiên và kiêu ngạo khác hẳn với những thiếu niên khác đang thấp thỏm.

    Kết quả kiểm tra lần đó, năng lực cảm nhận thiên địa linh khí là thiên phẩm; là người tu hành võ đạo trời sinh.

    Bây giờ ba năm qua đi, ngoại trừ thiên phú cảm nhận vẫn còn, cảnh giới của hắn lại không có chút tiến bộ, tàn tàn, lười biếng thậm chí rất ít khi thấy hắn trên giảng đường nhưng ánh mắt của hắn vẫn như ba năm trước.

    "Nếu ngươi không làm được thì sao?" Tần Y hỏi.

    "Tần sư tỷ muốn như thế nào cũng được." Diệp Phục Thiên nói.

    "Hi vọng ngươi đừng ảnh hưởng đến tiền đồ của Dư Sinh." Tần Y ngẩng đầu liếc mắt nhìn thiếu niên cương nghị ngồi phía sau.

    Dư Sinh, năng lực cảm nhận thuộc tính hệ Kim, tầng tám Bách Biến cảnh, còn mạnh hơn tầng bảy Huyền Diệu cảnh của nàng một bậc, tương lai của hắn không nên bị làm lỡ.

    "Được." Diệp Phục Thiên gật đầu, chỉ là, điều này có thể sao?

    Tần Y trở về bục giảng, đôi mắt đẹp nhìn mọi người xung quanh rồi nói: "Chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi Hương, hy vọng mọi người có thể tranh thủ thời gian, đến thi Hội sang năm sẽ có một nhóm đệ tử ngoại môn chính thức bước vào học cung, Lăng Tiếu, ngươi đã bước vào tầng sáu Vô Song cảnh, Phong Tình Tuyết, ngươi đang dừng ở tầng năm Thần Lực cảnh cũng lâu rồi, hy vọng thi Hội sang năm có thể tiến bộ thêm."

    Cảnh giới tu hành đầu tiên là Giác Ngộ, chia thành chín tầng gồm: Tụ Khí, Luyện Thể, Khai Mạch, Thiết Cốt, Thần Lực, Vô Song, Huyền Diệu, Bách Biến, Quy Nhất.

    Nếu trước mười tám tuổi có thể đạt tầng bảy, bước vào Huyền Diệu cảnh, trong kỳ thi Hội chỉ cần thể hiện không quá kém là có thể thực sự trở thành đệ tử chính thức của học cung Thanh Châu.

    "Tần sư tỷ yên tâm." Lăng Tiếu gật đầu đáp, Phong Tình Tuyết nắm chặt tay, mục tiêu sắp đạt được rồi.

    "Tan học thôi." Tần Y nhẹ giọng nói rồi bước ra khỏi phòng, nhiều ánh mắt thiếu niên cũng dõi theo bóng hình yểu điệu, sau khi Tần Y đi khỏi, từng ánh mắt mắt hung tợn lại nhìn Diệp Phục Thiên, tên khốn này lại dám xem thường nữ thần trong lòng bọn họ.

    "Diệp Phục Thiên." Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên thu hút ánh mắt của nhiều người, chủ nhân của giọng nói đó chính là thiếu nữ ngồi phía sau Diệp Phục Thiên - Phong Tình Tuyết.

    Nàng mười lăm tuổi duyên dáng yêu kiều, đôi mắt dễ nhìn vô cùng, ngũ quan tinh xảo, toàn thân tràn đầy khí tức thanh xuân khiến người ta có cảm giác thanh thuần duy mỹ, khi nàng đứng lên, nhất thời đôi chân ngọc có vẻ thon dài kia cũng thẳng tắp đầy ưu nhã.

    "Sao huynh lại như vậy?" Ánh mắt Phong Tình Tuyết có chút phẫn nộ, trừng mắt nhìn Diệp Phục Thiên.

    Diệp Phục Thiên nhìn dáng vẻ tức giận của nàng, chân mày nhíu lại, lập tức cười nói: "Muội sẽ không ghen chứ?"

    Đôi mắt đẹp của Phong Tình bất lực nhìn đối phương, tiếp tục nói: "Huynh ăn nói sao với Diệp thúc."

    "Ăn nói với phụ thân hả?" Diệp Phục Thiên chớp mắt, nhớ lời phụ thân nói Tình Tuyết mông lớn dễ sinh, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía đường cong ấy, thần sắc trở nên cổ quái.

    "Đầu muội đang nghĩ cái gì suốt ngày vậy, chúng ta dù sao cũng còn nhỏ, chuyện sinh con sau này hẵng tính." Diệp Phục Thiên nói, lời vừa nói ra nhất thời khiến rất nhiều thiếu niên giận dữ trong sảnh đường vắng vẻ.

    Tên khốn này sao có thể vô sỉ như vậy, vừa mới ngang nhiên xem thường nữ thần Tần sư tỷ, bây giờ lại nói ra những lời thiếu tế nhị với Phong Tình Tuyết.

    Có biết xấu hổ hay không vậy trời?

    Phong Tình Tuyết ngây ngẩn cả người, nhớ lại Diệp thúc đã từng nói đùa với phụ thân nàng, sắc mặt bỗng đỏ ửng, cái tên vô sỉ khốn kiếp có phải lại dám cố ý xuyên tạc lời nói của nàng không?

    "Ý của ta là lần này thi Hương này nếu ngươi bị đuổi khỏi học cung thì làm sao ăn nói với Diệp thúc." Ngực nàng phập phồng, không hiểu trong đầu tên này chứa cái gì?

    Hiển nhiên, nàng không tin Diệp Phục Thiên có thể vượt qua kỳ thi Hương sắp tới.

    "Sao có thể chứ." Diệp Phục Thiên nhìn dáng vẻ nàng, nhàn nhạt lắc đầu.

    "Ba năm vẫn dừng lại ở tầng một, làm theo ý mình, nói nói cười cười, ta cũng muốn hỏi một câu, Diệp Phục Thiên, hai chữ liêm sỉ, ngươi rốt cuộc có biết viết như thế nào không?" Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên, rất nhiều người quay đầu nhìn thiếu niên ngồi phía sau Phong Tình Tuyết - Lăng Tiếu.

    Lăng Tiếu đạt tầng sáu Vô Song cảnh, đi theo con đường pháp sư hệ Phong, đệ tử ngoại môn mười lăm tuổi này của học cung Thanh Châu thiên phú xuất chúng, sang năm có cơ hội vượt qua kỳ thi Hội chính thức bước vào học cung.

    Lúc Lăng Tiếu nói chuyện thậm chí không ngẩng đầu nhìn Diệp Phục Thiên, ánh mắt của hắn nhìn Phong Tình Tuyết, tiếp tục nói: "Ở tầng chót lại có lời xem thường một thiếu nữ thiên tài, rốt cuộc ngươi lấy dũng khí và tự tin ở đâu ra, nhưng lại ứng với một câu nói, kẻ không biết, không sợ."

    Lăng Tiếu đã nói ra suy nghĩ của rất nhiều người muốn nói lại không dám nói, bọn họ đều châm chọc nhìn về phía Diệp Phục Thiên, người này, luận mức độ vô sỉ hoàn toàn không ai sánh bằng.

    Không biết từ lúc nào Dư Sinh đã đi đến bên Diệp Phục Thiên, khi hắn đứng đó, lập tức khiến người ta cảm thấy khí thế cường đại, những ánh mắt châm chọc cũng bớt đi phần nào.

    "Dư Sinh ca." Phong Tình Tuyết nhẹ nhàng gọi.

    "Ừ." Dư Sinh gật đầu, ánh mắt của hắn lại nhìn chằm chằm Lăng Tiếu, lộ ra vẻ mạnh mẽ áp chế.

    "Kẻ không biết không sợ?" Diệp Phục Thiên cũng không vì lời châm chọc của Lăng Tiếu mà thẹn quá hóa giận, chuyện như vậy ba năm nay đã trải qua không ít, thường hay có vài tên thích đạp người khác để chứng minh mình ưu việt, nhất là ngay trước mặt mỹ nữ.

    "Ngươi cho là mình biết rất nhiều?" Diệp Phục Thiên thản nhiên nói.

    "Những gì ta biết về tu hành đương nhiên ngươi không thể bì được." Lăng Tiếu bình tĩnh nói, hiếm khi trên giảng đường mới xuất hiện một kẻ phế vật, không phải là kẻ vô tri sao?

    "Một người chiến sĩ phải làm thế nào để chiến thắng pháp thuật sư song hệ Hỏa Kim?" Diệp Phục Thiên đột nhiên hỏi khiến Lăng Tiếu sửng sốt, lập tức nói châm chọc: "Ngươi đang khoe sự thông minh của mình sao, đừng nói là pháp sư Hỏa Kim, cho dù là pháp sư đơn hệ, chỉ cần không phải là kẻ ngốc cận chiến với chiến sĩ, độc chiến chắc chắn sẽ bất bại."

    Pháp sư có thể sử dụng pháp thuật, độc chiến trội hơn chiến sĩ, điều này không thể nghi ngờ, khả năng thắng chiến sĩ cực thấp.

    "Ngốc quá, nếu như cảnh giới chiến sĩ càng cao, dĩ nhiên là có thể chiến thắng." Diệp Phục Thiên giễu cợt nói, Lăng Tiếu sửng sốt, sắc mặt trầm xuống, mọi người xung quanh cũng nhìn Diệp Phục Thiên, câu hỏi này cũng hơi bị vô sỉ.

    "Ngươi đưa ra vấn đề chiến đấu khác hệ, đương nhiên mặc định cảnh giới như nhau, ngươi nói vậy có ý nghĩa sao? " Lăng Tiếu châm chọc nói.

    "Nếu cùng cảnh giới, vậy thì nếu chiến sĩ là thể tu, lại tu hành thân pháp thì sao?" Diệp Phục Thiên hỏi lại, nhiều người trong phòng học đều sửng sốt, lộ ra vẻ suy tư, khả năng bạo phát của thể tu rất mạnh, nếu như lại tu hành thân pháp, tất nhiên có thể cận chiến phát thuật sư trong thời gian ngắn.

    "Ngươi nói pháp sư Hỏa Kim có Hỏa Diệm thuật pháp bọc thân, lại phối hợp hệ Kim cường đại phòng ngự cùng công kích, cho dù cận chiến cũng sẽ không thua thể tu." Lăng Tiếu cười lạnh nói.

    "Thể tu nếu đột phá tầng chín phối hợp khả năng bạo phát của thể tu, ngươi cho rằng phòng ngự thuộc Kim hữu dụng?" Diệp Phục Thiên lộ ra vẻ khinh miệt: “Tấn công của pháp sư, ngươi nên hiểu rõ nó không có chút ý nghĩa nào."

    Ánh mắt Lăng Tiếu ngưng trọng, hoàn toàn chính xác, một thể tu tu hành thân pháp tất nhiên có thể né tấn công pháp thuật chính diện, dựa trên lý thuyết mà nói, Diệp Phục Thiên đúng.

    "Điều này chung quy chỉ là lý luận suông mà thôi, không có ý nghĩa thực tế." Lăng Tiếu đương nhiên không thể chịu thua.

    "Không sai, pháp sư sao có thể thua chiến sĩ." Có người phụ họa nói.

    "Bảo sao hay vậy, còn tự xưng là bác học châm chọc người khác vô tri, ta đây hỏi lại ngươi vấn đề đơn giản nhất, tầng một Tụ Khí cảnh có khác biệt với người tu hành sao?" Diệp Phục Thiên lại hỏi.

    "Tu hành võ đạo cảm nhận thiên địa linh khí, dùng nó để tụ khí, năng lực cảm nhận một thuộc tính linh khí của pháp sư nhạy cảm hơn nhưng càng thêm thuần túy bá đạo, cho nên tích tụ linh khí đơn của hai người tất nhiên không giống nhau, nếu đều tu hành võ đạo thì không có gì khác biệt, nếu là pháp sư tụ khí, vì thuộc tính bất đồng, Tụ Khí cảnh đương nhiên có khác biệt." Lăng Tiếu chậm rãi nói, ẩn chứa nhiều kiến thức bên trong.

    "Ngu ngốc." Diệp Phục Thiên khinh miệt liếc nhìn Lăng Tiếu rồi xoay người rời đi.

    "Ngươi có ý gì?" Lăng Tiếu nhíu mày nhìn bóng lưng Diệp Phục Thiên: "Không nói gì tính giả bộ thắng lợi rời đi sao? Nực cười."

    "Tên này giả vờ thật." Có người nói châm chọc.

    Ngay lúc bọn họ nói, trên người Diệp Phục Thiên đang quay lưng về phía bọn họ đột nhiên xuất hiện một tia sáng chói mắt, đó là khí lưu, lưu chuyển quanh thân giống như một màn ánh sáng rực rỡ, những ánh mắt châm chọc sau lưng lập tức ngưng đọng lại, thần sắc trở nên rất đa dạng.

    Diệp Phục Thiên là Tụ Khí cảnh, hắn đang dùng thực tế nói cho mọi người biết, Tụ Khí cảnh của hắn không giống người thường.

    Ánh mắt Lăng Tiếu hơi lộ ra vẻ âm trầm, khí lưu quanh thân phát ra bốn phía, đây là Tụ Khí cảnh ư?

    Dư Sinh cùng Diệp Phục Thiên rời đi, bóng dáng nhanh chóng khuất sau cánh cửa, sau khi họ rời khỏi, cả phòng học xôn xao hẳn lên.

    "Tụ Khí cảnh của tên bại hoại này quả thật rất khác thường."

    "Vậy thì sao, ba năm vẫn dừng lại ở Tụ Khí cảnh, đương nhiên sẽ có chút không giống, nếu chúng ta giống như tên phế vật kia thì chúng ta cũng có thể làm được."

    "Nói không sai, ba năm tụ khí, không biết hắn lấy đâu ra sức mạnh, có tư cách gì phách lối như vậy."

    "Còn dám nói ra những lời như vậy với Tần sư tỷ và Phong Tình Tuyết, thật cặn bã."

    "Lăng Tiếu, đừng quá để ý, lý luận suông có hay hơn nữa, nếu như hắn thật sự đánh với huynh, một ngón tay huynh cũng có thể bóp chết hắn." Có người nói với Lăng Tiếu, ngay lập tức có rất nhiều người phụ họa theo.

    Lăng Tiếu suy nghĩ, lập tức lộ ra một nụ cười xán lạn, không sai, chẳng cần phải để ý đến sự tồn tại của tên thấp kém đó.

    "Tình Tuyết, tên kia thật không biết tự trọng, mình biết cậu và hắn quen nhau từ nhỏ nhưng vẫn nên giữ khoảng cách với hắn." Mộ Dung Thanh, tỷ muội thân thiết của Phong Tình Tuyết khuyên nhủ, nàng vẫn luôn rất ghét Diệp Phục Thiên, cảnh giới thấp như vậy mà lúc nào cũng dương dương tự đắc.

    "Hắn quả thật có chút quá đáng." Phong Tình Tuyết có chút tức giận nói.

    "Tình Tuyết." Mộ Dung Thanh thấy giọng điệu của Phong Tình Tuyết không quá để ý đến chuyện đó bèn nghiêm túc nói: "Cậu tỉnh táo một chút được không, bất cứ lúc nào cậu cũng có thể trở thành đệ tử chính thức của học cung, nên suy nghĩ cho tương lai, hành vi của hắn sẽ ảnh hưởng đến danh dự của cậu mà cậu lại không so đo, khiến người khác nghĩ gì? Vì một người như vậy có đáng không? "

    Đôi mắt đẹp của Phong Tình Tuyết trầm xuống, nàng không nghĩ nhiều như vậy.

    "Cậu nên chín chắn một chút, về sau bớt tiếp xúc với hắn, tốt nhất là nên vạch rõ giới hạn với hắn." Mộ Dung Thanh tiếp tục khuyên nhủ


     
    thanhson, inthenight and buinhi99 like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,942
    Phục Thiên Thị
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân
    Chương 3: Một Ngày Ba Cảnh

    Dịch giả: Leia
    Nguồn: truyenyy.com




    Học cung Thanh Châu thân là thành Thanh Châu thánh địa, diện tích cực kỳ rộng, dựa núi xây lên, lưng tựa vào Thiên Yêu sơn, ở học cung Thanh Châu, cho dù là đệ tử ngoại môn cũng có biệt viện độc lập của riêng mình.

    Diệp Phục Thiên trở lại biệt viện của mình trong khu vực cư trú của đệ tử ngoại môn, Dư Sinh yên lặng đi theo phía sau hắn.

    "Dư Sinh, mình định từ bỏ." Lúc này, Diệp Phục Thiên dừng bước, thấp giọng nói.

    "Mặc dù thiên mệnh không thức tỉnh, cậu vẫn là thiên tài." Dư Sinh nhìn thiếu niên phía trước nói, Diệp Phục Thiên nói hắn là pháp sư thiên mệnh, mọi người đều tưởng đó là chuyện đùa, chỉ có Dư Sinh biết điều đó không hề buồn cười.

    Diệp Phục Thiên, hắn thực sự là pháp sư thiên mệnh.

    "Đương nhiên mình hiểu chỉ là có chút không cam lòng." Diệp Phục Thiên cười khổ: "Ba năm rồi, nếu tiếp tục như vậy nữa, chắc chắn sẽ bị cậu đá đi mất, xem ra, phải cố gắng hơn nữa."

    "Đi thôi, bắt đầu tu hành." Diệp Phục Thiên quay đầu nhìn thiếu niên cao hơn hắn một cái đầu, hình thể Dư Sinh cao to hơn so với người thường, trời sinh có khí chất mạnh mẽ.

    Hai người đi tới nơi tu hành trong biệt viện, Diệp Phục Thiên khoanh chân ngồi xuống, chỉ thấy đôi mắt hắn nhắm lại, trong phút chốc, quanh thân hắn lưu chuyển luồng khí sáng bừng, một cụm linh khí nhỏ xung quanh như phát điên, nhao nhao vọt tới thân thể Diệp Phục Thiên, Dư Sinh ngồi phía sau hắn yên lặng nhìn cảnh này, lúc này Diệp Phục Thiên như một vòng xoáy đáng sợ, thôn tính tất cả linh khí, nếu những người khác chứng kiến e là sẽ rất kinh ngạc.

    Luồng khí đáng sợ theo thân thể Diệp Phục Thiên, di chuyển vào trong đầu hắn, nơi đó là chính là mệnh cung của hắn.

    Mệnh cung có hồn, là mệnh hồn, có thể coi là người tu hành thiên mệnh.

    Lúc này, ở trong mệnh cung Diệp Phục Thiên có một gốc cây cổ thụ chọc trời rậm rạp xanh biếc cành lá nhưng xung quanh rất hoang vu, khi thiên địa linh khí dũng mãnh tràn tới, cổ thụ tham lam hấp thu tất cả linh khí, cành lá xanh biếc phát ra tiếng xào xạc, không gió tung bay.

    Ở dưới cây cổ thụ ngưng tụ một hình bóng hư ảo, đó là hình bóng Diệp Phục Thiên, hắn nhìn cây cổ thụ trước mắt, thấp giọng nói: "Hấp thu ba năm linh khí vẫn không hề thay đổi, chỉ biết đòi lấy, đã như vậy từ nay về sau ta sẽ không cung cấp thêm linh khí nữa."

    Dứt lời, hư ảnh ý thức của Diệp Phục Thiên biến mất, thiên địa linh khí trong cơ thể không chảy vào mệnh cung nữa.

    Thiên địa linh khí mạnh mẽ cọ rửa thân thể, chuẩn bị luyện thể, nhưng vào thời khắc này nảy sinh dị biến, một lực hút hấp xả mạnh mẽ được tạo ra, trong phút chốc linh khí đảo lưu, điên cuồng di chuyển về phía mệnh cung lần nữa.

    Biến hóa bất thình lình khiến thân thể Diệp Phục Thiên run lên, lập tức có một sự khó chịu ập đến, ba năm qua toàn bộ linh khí đều đưa vào mệnh cung, nó chẳng hề thay đổi, bây giờ lại còn muốn ngang nhiên cướp đoạt, ngăn cản hắn tu hành?

    Nghĩ vậy Diệp Phục Thiên muốn chống lại nhưng nguồn sức mạnh bá đạo đó coi thường tất cả, điên cuồng hút tất cả linh khí, thậm chí tinh khí trong cơ thể Diệp Phục Thiên đều bị hút ra, trong khoảnh khắc ngắn ngủi sắc mặt của hắn trở nên tái nhợt đi.

    "Khốn kiếp." Diệp Phục Thiên tức giận mắng một tiếng, cùng với linh khí điên cuồng dũng mãnh tràn vào mệnh cung, hắn cảm giác đầu mình rung động kịch liệt như mệnh cung bên trong đã xảy ra thay đổi lớn, ý thức muốn đi vào nhưng trong nháy mắt bị một luồng sức mạnh cuồng bạo xé nát.

    "A..." Một tiếng gào thét trầm thấp bật ra, Dư Sinh đứng dậy ngay lập tức, theo dõi sát sao sự thay đổi lớn của Diệp Phục Thiên, không chỉ có thân thể Diệp Phục Thiên, ngay cả thiên địa linh khí quanh người hắn đều điên cuồng chảy về phía Diệp Phục Thiên, hơn nữa, hoa cỏ cây cối xung quanh héo rũ cực nhanh, đôi mắt Dư Sinh hiện lên sự sắc bén rạng ngời như nghĩ ra điều gì đó, hắn đi tới phía sau Diệp Phục Thiên rồi ngồi xuống, hai tay đặt trên người của hắn, quả nhiên, chỉ trong nháy mắt một sức hút mạnh mẽ thôn tính linh khí trong cơ thể hắn.

    Cuối cùng cũng sắp thức tỉnh rồi ư?

    ...

    Khi Diệp Phục Thiên tỉnh lại chỉ cảm thấy thân thể cực kỳ suy yếu, hắn mở mắt, ánh mặt trời có chút chói mắt, rõ ràng đã qua một đêm.

    "Chuyện gì đã xảy ra?" Diệp Phục Thiên ngồi dậy, nhìn thấy cỏ cây xung quanh héo rũ, Dư Sinh cũng mệt mỏi ngồi một bên điều hòa hơi thở.

    Nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, hắn nhắm mắt lại, ý thức tiến vào mệnh cung, sau đó thân thể chợt run, lúc này trong mệnh cung hoang vu, trên trời cao có ánh trăng chiếu xuống, còn có một mảnh đất nhỏ mịt mờ, hình như có nước từ trên núi chảy xuống, mệnh hồn cổ thụ đứng sừng sững trên mặt đất phất phới theo chiều gió, cành lá sum xuê trở nên càng thêm xanh biếc như tràn đầy linh khí.

    "Thế giới chi thụ." dưới cây cổ thụ xuất hiện hình bóng Diệp Phục Thiên do ý thức biến thành, lẽ nào cha không lừa mình?

    Cha từng nói với mình, tổ tiên hắn có pháp sư thiên mệnh nghịch thiên tu hành, mệnh hồn thế giới chi thụ, có thể đoạt thiên địa vạn vật chi linh, chỉ là sau đó gia tộc truyền thừa bị đoạn tuyệt, mà hắn Diệp Phục Thiên là người duy nhất thừa kế thiên phú tổ tiên.

    "Nói như vậy, Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp chẳng phải cũng là thật?" Diệp Phục Thiên nhớ tới lúc nhỏ đọc làu làu Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp, trong lòng có chút kích động, lập tức nhắm mắt, thốt ra pháp quyết khó hiểu, hắn nhanh chóng trở chú tâm, ý niệm trong đầu thông suốt, ý niệm tùy tâm sở dục rong ruổi giữa đất trời.

    Rất nhanh, trong quan tưởng của Diệp Phục Thiên, thiên địa linh khí xuất hiện dày đặc, hắn thậm chí có thể nhìn thấy linh khí có màu sắc khác nhau, đó là các thuộc tính linh khí khác nhau thuần túy nhất, mỗi một màu sắc đại biểu cho một loại thuộc tính.

    "Hỏa Diệm." Ý niệm của Diệp Phục Thiên tập trung vào màu sắc linh khí của Hỏa Diệm, đó là thiên địa linh khí của thuộc tính Hỏa, mệnh hồn thế giới chi thụ hóa thành sắc Hỏa Diệm chói mắt, linh khí nhanh chóng chảy vào cơ thể Diệp Phục Thiên, tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, cảm giác nóng rực cực kỳ mãnh liệt.

    "Thuộc tính Mộc." Diệp Phục Thiên thi triển Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp, linh khí quan tưởng chuyển màu xanh, trong khoảnh khắc khi linh khí hệ Mộc rót vào, những hao tổn tinh khí trong cơ thể hắn nhanh chóng khôi phục một cách thần kỳ.

    "Kim, Thổ, Phong, Thủy…" Diệp Phục Thiên không ngừng thử, một lúc lâu sau hắn mới dừng lại rồi mở mắt ngẩn ngơ đờ người ra.

    "Đây là thật sao?" Diệp Phục Thiên nhìn hai tay mình, có chút không dám tin.

    "Đương nhiên là thật, cậu là pháp sư toàn hệ." Phía sau, hai tay Dư Sinh nắm chặt, toàn thân kích động nổi gân xanh, ánh mắt nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên nói: "Hơn nữa còn là pháp sư toàn hệ có thể kiêm tu cả võ pháp."

    "Nói vậy, thiên phú của ta chẳng phải là…" Đôi mắt sáng của Diệp Phục Thiên chợt lóe lên nét rạng rỡ.

    "Nghịch thiên." Dư Sinh nói: "Thành Thanh Châu tuyệt đối không có người thứ hai."

    Nụ cười xán lạn nở rộ nơi khóe môi, thiên phú của tổ tiên nhiều đời không có người kế thừa lại rơi vào mình, đây chính là thiên mệnh sao? Pháp sư thiên mệnh, kế thừa thiên mệnh.

    "Đi." Diệp Phục Thiên đột nhiên đứng dậy đi ra khỏi biệt viện.

    "Đi đâu?" Dư Sinh hỏi.

    "Phía sau núi." Diệp Phục Thiên đáp lại, chính là ngọn núi học cung Thanh Châu dựa lưng vào - Thiên Yêu sơn.

    "Phía sau núi có yêu thú hoành hành, đi đến đó làm gì?" Dư Sinh hỏi.

    "Ở khu vực ranh giới, cậu sợ cái gì." Diệp Phục Thiên đã đi ra ngoài, Dư Sinh không nhiều lời bèn theo sát phía sau.

    Thiên Yêu sơn là một dãy núi trùng điệp địa thế hiểm trở, trên núi có yêu thú hoành hành, rất ít người biết rốt cuộc nó sâu cỡ nào, nghe nói học cung Thanh Châu dựa núi xây lên chính là để phòng ngừa yêu thú Thiên Yêu sơn xuất sơn gây tai họa, đồng thời cũng là nơi rèn luyện của đệ tử học cung.

    Chính ngọ, hai thiếu niên leo lên đỉnh một ngọn núi sát ranh giới Thiên Yêu sơn, đứng trên mỏm đá lớn nhìn về học cung nguy nga ở xa xa, Diệp Phục Thiên thở dài.

    Ba năm rồi, hắn tự biết bản thân là pháp sư thiên mệnh cam tâm chỉ tu hành võ đạo nhưng mệnh hồn vẫn không biến đổi làm cho vẻ ngoài kiêu ngạo của hắn ẩn chứa sự cô quạnh, bây giờ tất cả cuối cùng đã kết thúc, hắn đang tiến về phía ước mơ trở thành một người tu hành thiên mệnh cường đại.

    Mặt trời lên cao chiếu lên người Diệp Phục Thiên, thiếu niên ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mặt trời, híp mắt lộ ra sự tự tin mạnh mẽ.

    Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp tinh túy ở chỗ Quan và Tưởng.

    Lúc này, hắn muốn quan tưởng mặt trời.

    Diệp Phục Thiên đứng trên mỏm đá lớn quan tưởng mặt trời chói chang, rất nhanh, những tia nắng hóa thành thái dương hỏa tràn ngập quanh người Diệp Phục Thiên, len lỏi vào cơ thể hắn, một luồng ánh sáng chói chang tỏa khắp cơ thể đả thông lục phủ ngũ tạng bao bọc lấy hắn.

    Dư Sinh nhìn thấy Diệp Phục Thiên hóa thành hỏa nhân, đôi mắt kiên nghị lộ ra một nụ cười, chân long ngủ say cuối cùng sẽ thức tỉnh.

    Âm thanh đùng đùng vang lên, da thịt Diệp Phục Thiên đều bị ngọn lửa nung đỏ dưới ánh nắng mặt trời, cơ thể hắn đang lột xác.

    Một lúc sau, da thịt Diệp Phục Thiên trở nên trong suốt như có hỏa quang, trong cơ thể hắn xuất hiện nhiều con hỏa long bay về phía kinh mạch tạo ra âm thanh cực lớn, cũng may đỉnh núi không người, chỉ có Dư Sinh nghe thấy âm thanh cuồng bạo này.

    Động tĩnh của khai mạch luyện thể thật kinh người.

    Thấm thoắt hoàng hôn sắp buông xuống, mặt trời lặn về phía tây, cơ thể Diệp Phục Thiên đã bị ngọn lửa bao vây, trong cơ thể hình như có mưa rền gió dữ, xương cốt không ngừng vang lên âm thanh rắc rắc mãi cho đến khi mặt trời biến mất, Diệp Phục Thiên mới dừng lại, đôi mắt chậm rãi mở, chợt có một tia lửa bắn ra từ trong ánh mắt.

    "Một ngày ba cảnh." Dư Sinh chấn động thốt lên, kiềm nén ba năm một khi bộc phát, mượn sức mạnh của mặt trời nung rèn thân thể, đột phá luyện thể, khai mở mạch cảnh, bước vào tầng bốn Thiết Cốt, toàn thân mình đồng da sắt.

    "Quá bá đạo." Diệp Phục Thiên thì thào nói nhỏ, người bình thường muốn rèn mình đồng da sắt chí ít cần mấy tháng trời, hắn trở thành pháp sư thiên mệnh, dùng Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp quan tưởng thái dương hỏa để rèn luyện, có mệnh hồn phụ trợ, chỉ nửa ngày đã luyện được Thiết Cốt.

    Giờ phút này hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, Diệp Phục Thiên đứng dậy đi tới một cây cổ thụ to trên đỉnh núi, quyền phong gào thét, một quyền đánh thẳng vào cây đại thụ cường tráng, trong khoảnh khắc âm thanh rắc rắc vang lên, thân cây nát bấy phân thành nhiều mảnh rồi ầm ầm sụp đổ, nắm đấm buông xuống cháy đen.

    "Thần Lực cảnh chưa chắc đã địch nổi một quyền của cậu." Dư Sinh thấy vậy bèn than thở, tầng năm Thần Lực cảnh sức mạnh vô cùng lớn nhưng một quyền này của Diệp Phục Thiên tuyệt đối hơn hẳn những võ tu Thần Lực cảnh bình thường.


     
    thanhson, inthenight and buinhi99 like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,942
    Phục Thiên Thị
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân
    Chương 4: Thái Dương Mệnh Hồn

    Dịch giả: Leia
    Nguồn: truyenyy.com





    Diệp Phục Thiên sững sờ nhìn uy lực một quyền của bản thân sau đó như nhớ ra điều gì, ánh mắt hắn nhắm lại, ý thức tiến vào mệnh cung.

    Hình bóng của ý thức xuất hiện dưới thế giới chi thụ, ánh mắt tràn đầy sự chấn động.

    Lúc này, cổ thụ xanh biếc mơ hồ có một lớp hỏa diệm sáng bóng như tràn ngập linh khí thuộc tính hỏa, điều thật sự khiến Diệp Phục Thiên khiếp sợ là trên trời cao lại xuất hiện một vầng mặt trời chói chang tản ra ánh sáng rực rỡ của hỏa diệm, tuy chưa thật sự chói chang như mặt trời nhưng vẫn khiến hắn kinh ngạc bội phần.

    Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp xem núi được núi, nhìn nước được nước, hắn quan tưởng mặt trời chói chang tu hành, bây giờ mệnh cung đã xuất hiện mặt trời.

    "Đoạt tạo hóa của thiên địa vạn vật, công pháp này thật mạnh." Diệp Phục Thiên cảm thán trong lòng, hắn bắt đầu quan tưởng mặt trời trong mệnh cung, ngay lập tức hắn cảm giác bản thân hóa thành mặt trời chói chang, linh khí hỏa diệm trong đất trời hung mãnh tràn vào cơ thể, chảy vào mệnh cung, tiến vào thế giới chi thụ.

    Cổ thụ mệnh cung hóa thành ánh sáng hỏa diệm khiến mặt trời trên cây cổ thụ càng thêm rực rỡ.

    "Nóng quá." Diệp Phục Thiên cảm giác mình đang ở trong lò lửa, kinh mạch xương cốt trong cơ thể không ngừng rèn luyện thái dương chi hỏa.

    "Mệnh cung có hồn, chính là mệnh hồn." Diệp Phục Thiên thì thào nói nhỏ, nghĩ đến một khả năng, hắn hơi chuyển động ý nghĩ, trong phút chốc sau ót hắn lại xuất hiện vòng sáng mặt trời rọi sáng xung quanh, khuôn mặt anh tuấn của hắn thấp thoáng khí chất thần thánh.

    "Mệnh hồn là mặt trời?" Dư Sinh hỏi.

    Diệp Phục Thiên bỗng nhiên mở mắt, vòng sáng biến mất, hắn thấy thần sắc Dư Sinh có chút quái dị, thấp giọng nói: "Hình như mình có thể tạo ra mệnh hồn..."

    Hắn phát hiện mặt trời trong mệnh cung rõ ràng chính là mệnh hồn, không chỉ có thể tu hành mà còn có thể hiện ra bên ngoài.

    Dư Sinh trợn mắt nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên, nghiêm túc nói: "Có thể giúp mình tạo một mệnh hồn không?"

    Diệp Phục Thiên sầm mặt lại, tư duy của hắn nhanh nhạy quá, đáng lẽ nên nghi hoặc hay khiếp sợ chứ nhỉ? Đằng này lại muốn mình tạo một cái...

    "Trí tưởng tượng phong phú thật." Diệp Phục Thiên nghiêm túc gật đầu rồi xoay người rời khỏi.

    Dư Sinh gãi đầu nhìn Diệp Phục Thiên nói: "Đi đâu?"

    "Tu hành, quan sát muôn thú." Diệp Phục Thiên cao giọng hăng hái nói, hắn quan tưởng thái dương, tạo nên thái dương chi hỏa liên tục đột phá các cảnh nhưng từ Thiết Cốt đến Thần Lực cảnh cần dựa vào sự phối hợp của cơ thể và sức mạnh, chỉ có có thể tùy tâm sở dục phát lực, tinh khí thần hợp nhất, một quyền một cước đều có thể tùy ý bộc phát ra sức mạnh kinh người mới được coi là Thần Lực cảnh.

    Yêu thú của Thiên Yêu sơn có ở khắp nơi, e là cho dù ở bên ngoài cũng vậy.

    Tiến vào Thiên Yêu sơn chưa bao lâu, Diệp Phục Thiên và Dư Sinh liền thấy phía trước có một con yêu thú Yêu Phong Báo cấp bốn.

    "Dư Sinh, cậu ngăn nó lại đừng để nó hất mình ra." Diệp Phục Thiên kêu lên, Dư Sinh liền lập tức lao đến, mặt đất rung động, Yêu Phong Báo như cảm nhận được sự uy hiếp liền nhanh chóng bay đi như một tia chớp.

    "Ý từ tâm mà ra, di chuyển theo tâm trí, đại đạo tự nhiên, không giới hạn bởi hành động, không bị trời đất chi phối." Diệp Phục Thiên thốt ra pháp quyết Đại Tự Tại Quan Tưởng Pháp, hắn chạy như bay đồng thời trong đầu quan tưởng hư ảnh Yêu Phong Báo chạy như điên, dường như mỗi một động tác của Yêu Phong Báo đều lặp lại chậm rãi trong đầu hắn vô cùng rõ ràng.

    Sau đó, thân thể hắn bắt đầu bắt chước động tác của Yêu Phong Báo chạy nhanh trong không trung đồng thời chân phải hơi cong, trong phút chốc toàn bộ sức mạnh đều tập trung ở chân phải chợt bùng ra như tia chớp nhưng lúc mới bắt đầu động tác của hắn có vẻ không suôn sẻ lắm, nhanh chóng bị Yêu Phong Báo hất ra, cũng may Dư Sinh đã sớm chạy về phía trước ngăn cản Yêu Phong Báo.

    "Không chỉ phát lực, còn mượn cả gió." Diệp Phục Thiên có thể cảm nhận được xung quanh cơ thể Yêu Phong Báo là sức mạnh thuộc tính Phong, xung quanh thân thể của hắn dường như cũng có gió vây quanh, tiếng vang xào xạc không ngừng, động tác của hắn ngày càng nhanh, sau nửa canh giờ, hắn thực sự đã có thể chạy nhanh như gió giống Yêu Phong Báo.

    "Dư Sinh, được rồi." Diệp Phục Thiên dừng lại, lúc này Dư Sinh mới tha cho con Yêu Phong Báo kia.

    "Khả năng bắt chước của cậu quá mạnh." Dư Sinh nói, hắn luôn chú ý cơ thể của Diệp Phục Thiên, không ngờ lại có thể chạy nhanh như Yêu Phong Báo chỉ trong nửa canh giờ.

    "Mình có thể cảm giác được linh lực của gió, phải nắm được kỹ thuật phát lực mới có thể bắt chước được tốc độ của Yêu Phong Báo, nhưng như thế vẫn chưa đủ, mấy ngày nay phải nhờ đến cậu rồi." Diệp Phục Thiên cười nói, Dư Sinh không nói gì thêm, yên lặng theo sau hắn.

    Ngày tiếp theo, Diệp Phục Thiên tiếp tục tu hành ở Thiên Yêu sơn, quan sát thân pháp của Ngộ Yêu Hầu, sức mạnh của hổ thậm chí đuổi theo chim, mỗi ngày đều tiến bộ, ngày thứ mười tiến vào Thiên Yêu sơn, hắn cũng đột phá được tầng năm Thần Lực cảnh.

    Hôm đó, Diệp Phục Thiên và Dư Sinh đi trong rừng sâu, mặt đất rung nhè nhẹ, cây cối xung quanh hơi lay động, chốc chốc có tiếng gầm cuồng bạo vang lên.

    Hai người nhìn nhau, đi về phía âm thanh phát ra, cảm giác chấn động trở nên ngày càng mạnh, cuối cùng bọn họ thấy được một con mãnh thú cuồng bạo vô song, hình thể khổng lồ cao năm thước.

    "Yêu thú Bạo Lực Viên cấp chín." Dư Sinh lộ ra vẻ hoang mang, yêu thú này có thể uy hiếp được hắn, nhưng càng khiến bọn họ giật mình là phía trước con yêu thú cuồng bạo này lại xuất hiện một thiếu nữ thướt tha yểu điệu.

    Thiếu nữ mặc y phục trắng như tuyết, tóc dài bay theo gió, tay áo phấp phới, dung nhan hoàn mỹ đến mức đáng ghen tỵ, mặc dù tuổi còn trẻ nhưng đã có phong thái hồng nhan họa thủy.

    "Là nàng ấy, Hoa Giải Ngữ." Dung nhan xinh đẹp động lòng người kia là mỹ nữ của học cung Thanh Châu, sao Diệp Phục Thiên có thể không nhận ra chứ.

    "Muốn đến giúp không?" Dư Sinh nói.

    "Chờ đã, Bạo Lực Viên bị thương." Diệp Phục Thiên nói, trên người yêu thú có rất nhiều vết thương nhưng thiếu nữ kia lại bình yên vô sự.

    "Gầm." Một tiếng rống vang lên, Bạo Lực Viên bước về phía Hoa Giải Ngữ, dường như muốn bóp chết nàng, chỉ thấy Hoa Giải Ngữ thân khinh như yến bay thẳng lên cây.

    Bạo Lực Viên đánh đổ cây đại thụ, bật gốc nó lên quật về phía Hoa Giải Ngữ với sức mạnh khổng lồ đáng sợ.

    Thiếu nữ trên không trung bỗng lóe lên, từng phiến lá nhảy múa theo gió như vòng xoáy cuốn lấy Bạo Lực Viên, mỗi một phiến lá nhỏ lại mang theo tiếng gào thét phá vỡ không trung vô cùng sắc bén.

    Bạo Lực Viên điên cuồng vung cây đại thụ lên, lá cây bay cuồng loạn, cây đại thụ không ngừng xuất hiện những vết nứt, có thể vỡ thành ngàn mảnh bất cứ lúc nào.

    Mặt đất cát bay đá chạy, vô số đá vỡ bay lên, thân hình Hoa Giải Ngữ bay xuống một thân cây khác, chỉ thấy nàng nhắm mắt lại, những khối đá vỡ lập tức bay về phía Bạo Lực Viên, mỗi một khối đá vỡ đều giống như ám khí sắc bén tuy không hoàn toàn phá vỡ phòng ngự của Bạo Lực Viên nhưng vẫn không ngừng lưu lại những vết thương đầy máu trên người nó.

    Đáng sợ hơn là, các khối đá trong hư không được bao bọc bởi linh khí hóa thành từng cây trường mâu sắc bén hướng về Bạo Lực Viên đang điên cuồng.

    "Pháp thuật." Diệp Phục Thiên trong lòng khiếp sợ, sau một khắc, hắn chứng kiến những trường mâu sắc bén kia phá vỡ hư không đâm vào mắt Bạo Lực Viên, nó gầm lên thảm thiết, nó xoay người bỏ chạy, những cây đại thụ liên tiếp bị đụng ngã.

    Thiếu nữ ấy không hề có ý đuổi theo, thân hình trắng muốt bồng bềnh đáp xuống hệt như tiên nữ.

    "Nhìn đủ chưa hả?" Hoa Giải Ngữ thản nhiên nói, Diệp Phục Thiên và Dư Sinh đi ra, có chút thán phục nhìn thiếu nữ bằng tuổi trước mắt.

    "Rất lợi hại, cô là pháp sư đa thuộc tính ư?" Diệp Phục Thiên hỏi.

    "Ta biết ngươi." Hoa Giải Ngữ không trả lời, nhìn Diệp Phục Thiên.

    "Ta nổi tiếng thế sao?" Diệp Phục Thiên cười nói, mỹ nữ học cung Thanh Châu cũng biết mình thật sự rất vinh hạnh đó chứ!

    "Ba năm trước khi chúng ta lần đầu gặp mặt trong đợt kiểm tra nhập môn của học cung Thanh Châu, ta đã nghe được lời ngươi nói."

    "Hà hà…” Diệp Phục Thiên lộ vẻ lúng túng, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục như thường, nói: "Ta nói điều gì sao?"

    Hoa Giải Ngữ nhìn Diệp Phục Thiên bật cười làm cho Diệp Phục Thiên có chút ngây dại.

    "Giống yêu tinh không?" Hoa Giải Ngữ cười nhẹ nói, sau đó chậm rãi xoay người đi về phía rừng rậm.

    "Giống." Diệp Phục Thiên sửng sốt trong nháy mắt, nhìn tấm lưng kia nghiêm túc gật đầu.

    "Bị cậu nói trúng rồi." Dư Sinh nhìn bóng dáng của Hoa Giải Ngữ biến mất trong rừng sâu.

    Diệp Phục Thiên hồi tưởng lại cảnh ấy ba năm trước, khi hắn thấy Hoa Giải Ngữ mười hai tuổi bèn quay qua nói với Dư Sinh: "Con nhỏ mười hai tuổi này dáng dấp như yêu nghiệt, vài năm nữa nhất định là một yêu tinh."

    "Nghe nói nàng ấy đã đột phá tầng chín rồi, võ pháp kiêm tu, nhưng pháp thuật công kích ly thể dù là tầng chín cũng rất khó làm được, nghe đồn nàng có thể là người tu hành thiên mệnh, sớm được các nhân vật lớn trong học cung nhắm tới, sẽ thu làm đệ tử, người theo đuổi đông như mây, không ai dám nhìn thẳng dung nhan và thiên phú của nàng." Dư Sinh nhẹ giọng nói.

    "Cậu động lòng rồi hả?" Diệp Phục Thiên nhìn Dư Sinh nói.

    Dư Sinh nhìn Diệp Phục Thiên lắc đầu, sau đó nghiêm túc nói: "Mình cảm thấy nàng ấy có thể làm vợ của cậu."

    "Hả…” Diệp Phục Thiên vỗ đầu Dư Sinh: "Đầu cậu nghĩ gì thế?”

    Nói xong hắn xoay người đi, khóe miệng cong lên một nụ cười xán lạn, nói: "Có điều cậu nói rất có lý, là người được chọn đó!"

    Dư Sinh sau lưng hắn nghe được câu này liền lảo đảo, trừng mắt với tên tiểu tử trước mặt, người được chọn ư? Cũng ít có vô sỉ ha.

     
    thanhson, inthenight and buinhi99 like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    241,942
    Phục Thiên Thị
    Tác giả: Tịnh Vô Ngân
    Chương 5: Quyết Định Của Phong Tình Tuyết

    Dịch giả: Leia
    Nguồn: truyenyy.com




    Trong nháy mắt, hơn hai mươi ngày trôi qua, phía sau núi có hai bóng người đi ra, trở lại học cung Thanh Châu.

    Cơ thể Diệp Phục Thiên có thay đổi không nhỏ, đôi mắt trở nên có thần hơn, vóc người cũng tốt hơn chút, đi trên con đường ở học cung, hắn chợt có cảm giác như mộng, dường như đã rời đi thật lâu.

    "Tên này trốn tránh bấy lâu rốt cuộc đã trở về."

    "Chỉ còn tám ngày nữa là đến kỳ thi Hương, có muốn tránh cũng không tránh được."

    Trong học cung không ít người thấy Diệp Phục Thiên đều xì xào bàn tán, chuyện xảy ra hơn hai mươi ngày trước trên giảng đường của Tần Y đã sớm truyền ra ngoài, “nhân vật huyền thoại” ba năm nay không đột phá một cảnh nào lại cả gan xem thường nữ thần Tần sư tỷ trước mặt mọi người rồi còn đùa giỡn với Phong Tình Tuyết, ba chữ Diệp Phục Thiên bây giờ cực kỳ vang dội ở học cung Thanh Châu.

    "Hình như có người muốn gây phiền phức cho mình?" Thính giác của Diệp Phục Thiên hôm nay nhạy bén hơn, cho dù thấp giọng bàn tán hắn vẫn có thể nghe thấy.

    "Cậu cảm thấy thế nào?" Dư Sinh cảm thông nhìn hắn, dù là Tần Y hay Phong Tình Tuyết, tướng mạo của họ đều là hàng cực phẩm, rất nổi tiếng ở học cung Thanh Châu, người theo đuổi vô số, nhất là Tần Y, dù sao nàng đã mười bảy tuổi, vóc người nóng bỏng, Diệp Phục Thiên một ngày xem thường hai vị mỹ nữ, kẻ muốn tìm hắn tính sổ đâu có thiếu.

    "Không sao, dù gì cũng có cậu ở đây." Diệp Phục Thiên nhún vai.

    "Bây giờ cậu đã có thể tự mình giải quyết rồi mà?" Dư Sinh buồn bực nói, bây giờ Diệp Phục Thiên đã đạt đỉnh phong Thần Lực cảnh, lực chiến còn mạnh hơn tầng sáu Vô Song cảnh.

    "Phải khiêm tốn." Diệp Phục Thiên chắp hai tay sau lưng nghênh ngang đi về phía trước, Dư Sinh cạn lời nhìn theo, trước đây chỉ mới tầng một thôi đã kêu gào mình là pháp sư thiên mệnh, bây giờ thực sự là pháp sư thiên mệnh rồi lại bảo phải khiêm tốn? Còn có thể vô sỉ hơn không hả?

    Hai người trở lại biệt viện không lâu, quả nhiên có người đi đến biệt viện của bọn họ, hơn nữa không chỉ là một nhóm người.

    Hai nhóm người này hình như là trùng hợp, lúc chạm mặt nhau bèn nhìn nhau, ánh nhìn sắc bén va chạm giữa không trung, sau đó cùng đi về phía biệt viện.

    "Là người của kỵ sĩ đoàn Võ Đạo cung và Thuật Pháp cung." Rất nhiều người đổ về phía bên này, nhao nhao lộ ra vẻ hoang mang kỳ lạ, những người này đều là đệ tử chính thức của học cung Thanh Châu, tuyệt đối không phải đơn giản chỉ đến tranh giành nhau.

    Võ Đạo cung của học cung Thanh Châu có Chiến lầu, Kiếm các và kỵ sĩ đoàn, Thuật Pháp cung có bảy đại hành cung, trong đó có một cung y phục màu bạc rạng ngời rực rỡ chính là kỵ sĩ đoàn.

    Bên kia mặc y phục vàng óng tương phản với màu bạc, đây tất nhiên là pháp sư Kim Hành cung của Thuật Pháp cung.

    "Mạc Lam Sơn sư huynh - kỵ sĩ vinh dự ba sao, Hàn Dạ sư huynh - pháp sư vinh dự hệ Kim hai sao, bọn họ lại cùng đến." Có người nhận ra người cầm đầu hai phe, trong lòng hơi run, lập tức hiểu người hai phe vì sao mà đến.

    Thực sự là vinh dự quá lớn!

    Người của Võ Đạo cung và Thuật Pháp cung đồng thời cùng đến, tất nhiên không phải đến tìm Diệp Phục Thiên.

    Trong biệt viện, Diệp Phục Thiên đứng một bên nhìn Dư Sinh đứng trước mặt người hai phe, trên khuôn mặt mang nụ cười thản nhiên, tiểu tử đứng sau mình, hào quang của hắn không thể nào che giấu, hơn nữa tương lai sẽ càng thêm chói mắt, đối với điều này, hắn vô cùng tin tưởng tựa như Dư Sinh tin hắn vậy.

    Lúc trước trên giảng đường, Tần Y sư tỷ nói Dư Sinh không cần tham gia thi Hội sang năm và được tùy ý chọn Võ Đạo cung hoặc Thuật Pháp cung, khi đó hắn bèn nghĩ liệu người bên trên có chủ động ra tay chiêu mộ hay không, bây giờ quả nhiên đã tới.

    "Ngươi ra ngoài trước đi." Mạc Lam Sơn nhàn nhạt nói, Diệp Phục Thiên biết những lời này là nói với hắn nên hắn mỉm cười ra khỏi biệt viện.

    Ngoài biệt viện lúc này tụ tập không ít người, đệ tử ngoại môn của học cung Thanh Châu đến mấy nghìn, hàng năm số người có thể được học cung chủ động mời chào trở thành đệ tử nội môn không quá hai bàn tay, kẻ ước ao ghen tỵ đương nhiên sẽ không thiếu.

    "Dư Sinh sắp trở thành đệ tử chính thức của học cung, mà hắn lại là kẻ sắp bị đuổi khỏi học cung, thật là chuyện nực cười." Mọi người thấy chỉ có một mình Diệp Phục Thiên liền không ngại nói to, bây giờ kẻ khó chịu với hắn trong học cung cực kỳ nhiều.

    "Hắn dựa vào sự che chở của Dư Sinh mới trải qua được ba năm vô lo, bằng không e rằng hắn sớm đã có không có cách nào ở lại học cung."

    "Ta rất mong chờ biểu hiện của hắn trong kỳ thi Hương sắp tới.” Có người cười nói.

    "Thay vì ở đây lo lắng cho ta, chi bằng các ngươi nên suy nghĩ thật kỹ nên làm cách nào để ứng phó với kỳ thi Hương sắp tới, đến lúc đó nếu biểu hiện quá tệ, sợ là sẽ phải thật mất mặt đấy." Diệp Phục Thiên vào tường hờ hững nói.

    “Chà, ngữ khí thật kiêu ngạo.”

    "Quả nhiên lời đồn chính xác.” Rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm Diệp Phục Thiên, Dư Sinh sắp trở thành đệ tử chính thức của học cung, lẽ nào hắn không thấy hổ thẹn sao?

    Diệp Phục Thiên nhắm mắt lại chẳng muốn nghe những âm thanh kia, không lâu sau, trong biệt viện có người đi ra, là Mạc Lam Sơn đứng đầu kỵ sĩ đoàn, bọn họ lướt qua Diệp Phục Thiên, sau đó, bước chân của Mạc Lam Sơn dừng lại.

    "Ta nghe nói phụ thân của Dư Sinh là quản sự trong gia tộc của ngươi?" Mạc Lam Sơn nhàn nhạt hỏi, hắn không quay đầu lại, ánh mắt cũng không biết đang nhìn về đâu.

    "Đúng vậy." Diệp Phục Thiên gật đầu nói.

    "Thân thế bình thường quả nhiên ràng buộc tầm nhìn của con người, có điều dần trưởng thành càng hiểu rõ, chung quy không phải là người của một thế giới, bây giờ ngươi có kiêu ngạo thế nào, tương lai sẽ thấp hèn thế đó, những người đã từng giao thiệp với ngươi, tương lai, ngay cả tư cách ngưỡng mộ ngươi cũng không có." Mạc Lam Sơn lãnh đạm nói rồi tiếp tục bước đi, bóng dáng dần dần khuất xa.

    Từ đầu tới cuối, hắn không hề nhìn Diệp Phục Thiên, tựa như không đáng để nhìn.

    Diệp Phục Thiên nhìn bóng lưng rời đi hơi nghi hoặc, hắn tin Dư Sinh không hỏi ý kiến của mình sẽ không dễ dàng quyết định, mà Mạc Lam Sơn đã biết quan hệ của mình và Dư Sinh, vì sao lại châm chọc mình như thế? Hình như mình và hắn chưa từng quen biết mà nhỉ.

    Người của Thuật Pháp cung cũng đi ra, Hàn Dạ nhìn bóng dáng khuất dần phía trước, sau đó nhìn Diệp Phục Thiên cười nói: "Ngay cả sư tỷ cũng dám đùa giỡn, ngươi có gan to thật."

    "Ờ…" Diệp Phục Thiên không lời chống đỡ, việc này đã truyền đến tai đệ tử chính thức của học cung rồi hả?

    "Mạc Lam Sơn là người của kỵ sĩ đoàn Võ Đạo cung, mặc dù Tần Y tu hành ở Kiếm các nhưng cũng coi như là tu hành trong Võ Đạo cung.” Hàn Dạ để lại một câu rồi rời đi, mắt Diệp Phục Thiên sáng lên, lập tức tâm như gương sáng, hóa ra là thế.

    Diệp Phục Thiên trở lại biệt viện, Dư Sinh thấy hắn đi tới liền định mở miệng.

    "Không cần suy nghĩ nữa, để cậu ra quyết định như vậy rất không phải với thiên phú của cậu, không chọn gì cả, nếu không có sau đó, vậy thì thi Hương sắp tới, bọn họ tự nhiên sẽ hiểu cậu là thiên tài như thế nào!" Diệp Phục Thiên nói khiến Dư Sinh sửng sốt, thấy Diệp Phục Thiên không để tâm đến chuyện này, hiển nhiên trong lòng sớm đã có cách, hắn cũng không khỏi gật đầu.

    Hắn tin cậu ấy hơn cả tin bản thân mình.



    Chỉ còn bảy ngày nữa là đến thi Hương, sáng sớm, tiếng chuông ở học cung Thanh Châu vang lên.

    Mọi người lần lượt rời khỏi biệt viện cùng đến một địa điểm.

    Hàng năm vào lúc này, học cung Thanh Châu đều sẽ triệu tập đệ tử ngoại môn, tuyên bố một vài việc về thi Hương đồng thời kiểm duyệt trước khi kỳ thi Hương đến.

    Diễn võ trường ở học cung Thanh Châu cực rộng, có thể chứa mấy vạn người, cho dù đệ tử ngoại môn lũ lượt đến đây nhưng vẫn có cảm giác rộng rãi.

    Giảng viên ngoại môn đã đến từ trước, hôm nay Tần Y y phục gọn gàng càng khiến vóc người bốc lửa kia càng thêm nhuần nhuyễn, hấp dẫn không biết bao nhiêu ánh mắt.

    "Tên kia tới rồi kìa." Lúc này cả nhóm người huyên náo, chú ý đến hai người đang đi tới,

    "Nghe nói hôm qua sư huynh của Võ Đạo cung và Thuật Pháp cung đến chiêu mộ Dư Sinh, đãi ngộ như vậy không phải ai cũng có được, tên kia có tư cách gì đi trước mặt Dư Sinh chứ?" Rất nhiều người nhìn “nhân vật huyền thoại” ấy lộ vẻ khó chịu, Dư Sinh tương lai tất nhiên sẽ là nhân vật lớn mà Diệp Phục Thiên thì sao? E là kẻ hèn mọn nhất.

    Có điều Diệp Phục Thiên dường như không hề để ý, quan hệ giữa hắn và Dư Sinh, những người khác sao mà hiểu được.

    "Tần sư tỷ." Diệp Phục Thiên đi về phía Tần Y, hai mắt lóe sáng, dáng vóc và dung nhan này, chả trách Mạc Lam Sơn lại buông lời sỉ nhục kẻ “tiểu nhân” đó.

    Tần Y thấy Diệp Phục Thiên liền sầm mặt lại nói: "Mấy ngày này ngươi đã đi đâu?"

    "Đương nhiên là đi tu hành.” Diệp Phục Thiên nói: "Nếu đã đồng ý với Tần sư tỷ, tất nhiên phải cố gắng vượt qua kỳ thi Hương chứ."

    Tần Y thấy Diệp Phục Thiên không có vẻ như đang nói dối, sắc mặt hòa hoãn vài phần, nếu thật sự có thể khích lệ hắn nỗ lực tu hành, chỉ cần kỳ thi Hương không quá kém thì nàng vẫn có thể xin học cung cho hắn thêm một ít thời gian.

    "Đã bước vào Luyện Thể cảnh chưa?" Tần Y hỏi.

    "Sư tỷ, ta đã bước chân vào Thần Lực cảnh." Diệp Phục Thiên nghiêm túc gật đầu.

    Nghe được lời của hắn, sắc mặt Tần Y trong nháy mắt lạnh đi, hung tợn trừng mắt, nàng ban đầu còn muốn xin cho hắn nên mới tin lời hắn nói.

    "Phụt…" Những người bên cạnh phá lên cười, Lăng Tiếu đứng cách đó không xa tự bao giờ, thấy Diệp Phục Thiên nói: "Tần Y sư tỷ, người như vậy hà tất phải để ý tới."

    "Diệp Phục Thiên, thời gian sắp hết rồi, nếu ngươi còn muốn ở lại học cung, bảy ngày sắp tới phải nỗ lực đột phá Luyện Thể cảnh." Tần Y có chút thất vọng, nghĩ đến đợt kiểm tra thiên phú ba năm trước quả thật quá đáng tiếc.

    Diệp Phục Thiên tựa hồ hiểu được tâm trạng của Tần Y, hắn lại lộ ra nụ cười xán lạn, chí ít sư tỷ thật sự hy vọng hắn tốt lên.

    "Yên tâm đi sư tỷ, ta sẽ không để cho ngươi thất vọng." Diệp Phục Thiên nhếch miệng cười, ánh nắng sáng sớm thấp thoáng trên gương mặt non nớt trông rất đẹp mắt.

    Trong lòng Tần Y cũng dịu bớt, lại nghe Diệp Phục Thiên nói: "Sư tỷ đã đồng ý với điều kiện của ta thì cũng đừng quên nhé."

    "Ngươi thật là…" Tần Y tức giận giậm chân, xoay người đi ra, chung quy nàng cũng chỉ là thiếu nữ mới mười bảy tuổi.

    Rất nhiều người đều có chút ngây dại, sau đó càng thêm tức giận với Diệp Phục Thiên, trong ánh mắt còn có vài phần đố kỵ, đại khái là đố kỵ Diệp Phục Thiên có thể vui đùa không kiêng nể với Tần Y sư tỷ như thế, tuy là rất vô sỉ...

    "Hà tất phải phí thời gian với loại người này." Một giảng viên nam đến bên Tần Y thấp giọng nói.

    Tần Y nhìn hắn nói: "Kỳ thực hắn có thiên phú tốt, đến bây giờ ta cũng không biết, tại sao suốt ba năm lại không thể đột phá Tụ Khí cảnh, hay là, kỳ thi Hương này, hắn thực sự sẽ làm nê kỳ tích?"

    “Thật không hiểu nổi tại sao muội lại cứ ảo tưởng như thế.” Giảng viên bên cạnh lắc đầu, khó chịu nhìn về phía Diệp Phục Thiên.

    Lúc này Diệp Phục Thiên cũng có chút buồn bực, nói với Dư Sinh nói: "Vì sao mình nói thật lại không ai tin?"

    Dư Sinh im lặng nhìn hắn, hơn hai mươi ngày từ Tụ Khí cảnh đến Thần Lực cảnh, ai có thể tin được?

    “Mùa xuân sang năm mình và cậu đều sẽ chính thức vào học cung, có muốn giúp cả Tình Tuyết không?” Diệp Phục Thiên hỏi.

    Dư Sinh nhìn Phong Tình Tuyết, lập tức gật đầu, nếu có thể tu hành cùng Diệp Phục Thiên, trước kỳ thi Hội sang năm Phong Tình Tuyết sẽ có cơ hội đột phá tầng bảy Huyền Diệu cảnh.

    Diệp Phục Thiên tìm được Phong Tình Tuyết liền đi về phía nàng, rất nhiều người không tự chủ được tránh ra, tất nhiên là bởi vì Dư Sinh đang đứng ở phía sau hắn.

    Nhưng lúc đang đến gần Phong Tình Tuyết bỗng nhiên có một người chắn trước mặt, đó chính là hảo bằng hữu của nàng - Mộ Dung Thanh

    "Có chuyện gì sao?" Mộ Dung Thanh lãnh đạm hỏi.

    "Ta tìm Tình Tuyết." Diệp Phục Thiên cười nói.

    "Ta biết, có chuyện gì ngươi nói ở đây đi." Mộ Dung Thanh lại nói.

    Diệp Phục Thiên ngẩng đầu nhìn Phong Tình Tuyết nói: "Ta có chuyện muốn nói với muội."

    “Ngươi đứng đó nói cũng được.” Ánh mắt Phong Tình Tuyết có chút né tránh, tựa hồ không dám nhìn Diệp Phục Thiên.

    "Tình Tuyết, đây là ý gì?” Diệp Phục Thiên nghi ngờ nói.

    "Không hiểu sao, ý là Tình Tuyết không muốn tiếp xúc quá gần với ngươi, chú ý chừng mực một chút." Mộ Dung Thanh lạnh lùng nói.

    Đồng tử Diệp Phục Thiên hơi co rút lại, ánh mắt trở nên sắc bén và cực kỳ nghiêm túc nhưng Phong Tình Tuyết vẫn cố né không nhìn hắn.

    "Bỏ đi." Chân mày Diệp Phục Thiên dần dần giãn ra, nhẹ giọng nói.

    "Phục Thiên muốn muội sau này sẽ cùng tu hành với cậu ấy." Dư Sinh đột nhiên nói, ánh mắt của hắn cũng rất sắc bén.

    Ánh mắt Diệp Phục Thiên ngưng đọng nhìn Dư Sinh, từ trước đến nay cậu ấy không phải người nói nhiều nhưng thời khắc này Dư Sinh hình như rất tức giận.

    Lúc này Phong Tình Tuyết mới ngẩng đầu nhìn lên thấy ánh mắt của Dư Sinh ngại ngùng thốt lên: "Dư Sinh ca."

    Rất nhiều ánh mắt nhìn về phía bên này, Diệp Phục Thiên muốn mời Phong Tình Tuyết cùng tu hành? Nực cười, kẻ này thực sự là kẻ nằm mơ nói mộng nhưng người nói ra là Dư Sinh, trong lúc nhất thời không ai dám xen vào.

    "Ta biết Tình Tuyết rất tôn trọng ngươi, thế nhưng để Tình Tuyết và Diệp Phục Thiên cùng nhau tu hành, ngươi cho rằng Diệp Phục Thiên hắn xứng sao?" Mộ Dung Thanh nhìn Dư Sinh nói.

    Dư Sinh căn bản không nhìn nàng, không coi trọng lời nói của nàng, vẫn nhìn Phong Tình Tuyết nói: "Ta muốn biết suy nghĩ của muội."

    Đôi bàn tay trắng trẻo của Phong Tình Tuyết nhắm chặt, cơ thể run nhè nhẹ, nàng nhìn Dư Sinh rồi nhìn Diệp Phục Thiên, nghiêm túc lắc đầu nói: "Dư Sinh ca, chúng ta đều đã trưởng thành, vẫn nên duy trì khoảng cách thì tốt hơn."

    Nói những lời này, nàng thở dài, dường như nàng đang quyết định một việc quan trọng, nàng cảm thấy thoải mái hơn nhiều nhưng cũng cảm thấy mất mát.

    Sau khi Phong Tình Tuyết từ chối, Diệp Phục Thiên cười khổ lắc đầu, quả nhiên nàng ấy đã trưởng thành.


     
    thanhson, inthenight and buinhi99 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)