Đồng Nhân Overturn Life Direction - Đảo chiều sinh mệnh - Jade Elain

Thảo luận trong 'Thể Loại Khác' bắt đầu bởi Villain, 27/1/19.

  1. Villain

    Villain Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    [​IMG]
    Tác giả: Jade Elain

    Tác phẩm: Overturn Life Direction - Đảo chiều sinh mệnh

    Thể loại: Fanfic, đồng nhân (Harry Potter), xuyên không, phép thuật, hành động, phiêu lưu, nữ cường, ngược tâm..

    Tình trạng: Còn tiếp

    Giới thiệu: Nữ chính, con nuôi của gia tộc có thế lực cuối thế kỉ XXI tại Anh, quá khứ không mấy tốt đẹp, từ nhỏ đã tinh thông nhiều thứ do bị bắt buộc. Khi vừa tròn 11 tuổi, và cũng là lúc vừa dịch xong tập 8 chẳng mấy cuốn hút của Harry Potter, cô thiếp đi một lúc.. Cho đến khi tỉnh dậy, cô mới phát hiện ra mình đang ở thế giới khác: Chính cái thế giới Harry Potter mà cô yêu thích! Vậy, với tính cách táo bạo nhưng đủ cẩn thận của mình, cô sẽ làm gì đây?

    Link full: https://dembuon.vn/threads/overturn-life-direction-dao-chieu-sinh-menh-jade-elain.7037/
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/2/19
  2. Villain

    Villain Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Tôi tỉnh lại và thấy mình đang ở một nơi nào đó lạ lẫm. Ngồi dậy xoa xoa đầu, tôi choáng váng. Đám đông chạy toán loạn khiến tôi thấy tò mò và bước đến. Len lỏi qua bao người, tôi thấy 1 cậu bé trạc tuổi tôi ngã xuống mặt đất, dáng người gầy gò và hơi cao. Cậu mặc 1 bộ đồ trông có vẻ đã cũ, cặp kính thì nứt vỡ phải dán lại bằng băng keo. Mái tóc của cậu rối bù, nhưng đôi mắt thì lại xanh màu ngọc lục bảo tuyệt đẹp. Và đặc biệt, trên trán cậu có 1 vết sẹo hình tia chớp.. Đây chẳng phải là Harry Potter sao? Tôi không thể tin được, nhưng lại gắng nhịn cái cảm xúc phấn khởi của mình và đứng quan sát. Đối diện với Harry là một con rắn to khủng khiếp màu nâu bóng láng, hai con mắt như hai hòn bi thủy tinh. Nếu tôi nhớ không lầm thì đây là Boa constrictor đến từ Brazil. Và chính Harry đã giải thoát cho nó! Con rắn trườn ngang qua chỗ Harry, giọng trầm trầm xúc động vang lên:
    - Ta về Brazil đây.. cám ơn nhiều lắm, bạn của ta.
    Vì quá hào hứng, tôi không để ý rằng mình nghe được tiếng rắn.
    Và, sau sự việc đó, ông giám đốc sở thú đích thân pha một tách trà đậm có đường cho bà Dursley, rối rít xin lỗi không thôi. Chuyện gì diễn ra tiếp theo thì ai cũng biết, Harry bị nhốt vào gầm cầu thang, nhịn ăn.
    * * *
    Ở thế giới này, tôi có cảm giác là phản xạ của tôi nhanh hơn hẳn. Chiều hôm đó, tôi đã thử nhảy qua các bậc cao từ thấp đến cao của tòa nhà, có lần trượt chân suýt mất mạng, nhưng cuối cùng cũng có thể thích nghi với cơ thể mới. Bỗng một ý nghĩ lạ lùng xẹt qua tâm trí tôi: Cướp ngân hàng Gringotts. Và sáng ngày mai, đó là tin tức nóng hổi nhất từ trước đến giờ. Họ đồn rằng người của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đã hành động. Còn tôi thì lại ung dung bước vào ngân hàng số tiền mình cướp được, rất tự nhiên. Tôi sắp không nhịn cười được nữa rồi!
    * * *
    Vào một ngày đầu tháng 8, ở Hẻm Xéo, khi tôi vừa mua cho mình một con cú trắng giống Harry và bước ra khỏi cửa tiệm thì bắt gặp cậu. Tôi cũng đi theo Harry và chuẩn bị đồ dùng cho năm học mới, ở Hogwarts. Vâng, tất nhiên rồi, trước đó tôi cũng có nhận được thư mà, thật không thể tin được. Khi Harry bước vào tiệm bán đũa phép Ollivanders, tôi cũng không ngần ngại bước vào theo.
    - Chào mọi người.
    Thấy có người đến, Harry quay sang chào hỏi:
    - Chào bạn.
    - Ừ, chào bạn, Harry.
    - Ơ.. cậu biết mình sao?
    - Trong thế giới phù thủy, không ai là không biết bạn đâu. - Tôi cười.
    - À ờ.. vậy hả? - Harry lúng túng, cậu ấy quả không quen với việc nổi tiếng.
    Chúng tôi không nói gì tiếp theo. Harry thử đũa phép, trông có vẻ hơi tự ti, nhưng rồi cậu ấy cũng đã tìm được cây đũa phép định mệnh của mình: "Cây nhựa ruồi và lông phượng. Hai tấc chín. Đẹp và dễ uốn nắn". Đúng như trong cốt truyện, ông Ollivander không ngừng xuýt xoa về sự kì lạ đó, bởi chiếc lông phượng trong cây đũa của cậu, lại chính là anh em của chiếc lông làm nên cây đũa đã để lại sẹo trên trán cậu. Khi đã có đũa phép, Harry nán lại để xem chiếc đũa phép của tôi. Mất một lúc lâu tôi mới tìm thấy cây đũa của mình. Khi cầm nó, tôi có cảm giác là lạ, vừa nóng vừa lạnh. Bắt chước Harry, tôi giơ cây gậy lên cao trên đầu, ngoắc một cái giữa đám bụi lưu niên trong tiệm. Vậy mà khác với cậu ấy, từ đầu đũa lại bắn ra một chuỗi những tia sáng trắng nhưng cũng y như pháo hoa, tạo thành những điểm sáng nhảy múa trên tường. Ông Ollivander tấm tắc khen ngợi:
    - Tuyệt vời! Cây liễu và lông bạch kỳ mã. Hai tấc rưỡi. Tao nhã mà nguy hiểm. Phù hợp với tất cả loại phép thuật, tuy là có hơi ngắn.
    - Hay quá! Cậu thật là giỏi! - Harry phấn khích reo lên.
    - Ừ, cảm ơn cậu.
    Tôi ngắm nhìn cây đũa phép của mình một lúc rồi cất tiếng, mắt vẫn không rời khỏi nó:
    - Mà, sao cậu đối xử tốt với tớ thế? Chúng ta chỉ vừa mới gặp nhau mà.
    - Lạ lắm. Tớ cũng không rõ về điều này nữa. Chỉ là cảm thấy cậu khá giống mẹ tớ. Không hiểu sao tớ có linh cảm rằng cậu sẽ giúp tớ sau này.
    Harry cười, còn tôi thì hơi đơ ra, nhìn cậu chằm chằm một hồi lâu.
    - À ừm... - Harry đột ngột cất lời. - Cậu tên gì vậy? Cho tớ biết được không?
    - Daisy, Daisy Williams.
    - Ừ. Cậu biết đấy, mình là Harry, Harry Potter. Rất vui được làm quen.
    - Rất vui được làm quen.
    Tôi bất giác nở một nụ cười, thầm nghĩ rằng có lẽ cốt truyện sẽ thay đổi đây..
    Nhưng, ai mà quan tâm chứ? Thử hỏi tôi là ai nào! Nếu ông trời đã ban cho tôi một cơ hội được đặt chân đến đây thì ngại gì mà không thử?
    Nói chuyện một hồi, chúng tôi tạm biệt nhau, hẹn gặp lại trên chuyến tàu tốc hành Hogwarts.
    * * *
    Ngày một tháng chín, tại sân ga Ngã Tư Vua, đang đẩy chiếc xe đi tới giữa sân ga số 9 và số 10 thì tôi gặp Harry đứng đó, loay hoay.
    - Chào Harry!
    - A, Daisy! Chào cậu.
    - Có chuyện gì à?
    - Ừm.. mình không biết sân ga chín ba phần tư ở đâu cả.
    - Cậu cứ đẩy xe chạy thẳng đến rào chắn giữa sân ga số 9 và số 10 là được mà.
    - Được sao?
    - Được mà, cứ tin tớ đi.
    Harry ậm ừ miễn cưỡng nhưng rồi cũng lao thẳng vào rào chắn kia. Một vài giây sau, tôi cũng đẩy xe chạy theo. Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi, cho đến khi tôi mở mắt ra thì trước mắt tôi là sân ga chín ba phần tư ngập tràn hơi nước. Phù thủy ở khắp nơi, đông nghịt người, không một Muggle. Thật đúng là chỉ đọc truyện thôi cũng không thú vị bằng việc tự trải nghiệm mà! Đang say mê ngắm nhìn tàu tốc hành màu đỏ giữa làn hơi nước trắng xóa, một bàn tay vỗ vào vai tôi.
    - Daisy!
    Tôi có hơi giật mình.
    - À, là cậu sao Harry?
    - Chúng ta lên tàu thôi.
    Gật đầu đáp lại, hai chúng tôi phải khó khăn lắm mới mang được hai cái rương to tướng lên tàu. Tìm được một khoang trống, chúng tôi ngồi xuống và trò chuyện. Tôi dựa đầu vào cửa sổ ngó ra ngoài và đảo mắt. Ánh mắt tôi chợt dừng lại ở một gia đình tóc đỏ, nhà Weasley. Họ tới rồi sao? Nụ cười bí ẩn của tôi khiến Harry cảm thấy khó hiểu.
    - Có chuyện gì sao?
    - Không, không có gì.
    Trong đầu tôi chợt lóe lên ý nghĩ, có phải tôi đã thay đổi cốt truyện quá mức rồi không. Nhưng, ý nghĩ ấy chưa tồn tại được bao lâu thì đã nhanh chóng bị xua tan. Không, không quá mức đâu. Tôi vẫn sẽ làm những gì mình thích, đến lúc đó mới là quá mức cơ! Hehe..
    Bỗng một cậu bé tóc đỏ mặt đầy tàn nhang đến toa của chúng tôi và hỏi:
    - Toa này còn trống hả? Tớ ngồi được không?
    - Cứ tự nhiên.
    - Haizz.. thật là mệt quá.. Tớ là Ronald Weasley, gọi là Ron được rồi. Còn các cậu?
    - Daisy Williams, rất vui được gặp cậu.
    Sắc mặt của Ron thoáng có chút biến đổi khiến tôi không khỏi nghi ngờ...
    - Harry Potter, hân hạnh gặp mặt.
    - H-H-HARRY POTTER?
    Và nghi ngờ ấy đã bị xóa nhòa. Đúng như dự đoán, khi vừa nghe đến tên của vị Cứu thế chủ, Ron đã bật dậy hét to, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Harry.
    - À ừ.. có gì sao? - Cậu cau mày bối rối.
    - Sao lại không có gì? Cậu đấy, Đứa bé sống sót, cậu có biết cậu nổi tiếng lắm không? À phải rồi, vết sẹo..
    - Là cái này hả?
    Harry đưa tay vén mớ tóc rủ trên trán để lộ cái sẹo hình tia chớp. Ron nhìn cái sẹo đăm đăm.
    - Vậy ra đó là chỗ kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đã..
    - Phải.. Nhưng mà tớ chẳng nhớ được gì về chuyện đó cả.
    - Cậu có nhớ chút đấy chứ.
    - Ờ.. có ánh sáng xanh lè, thế thôi.
    - Chà...
    Ron nhìn chằm chằm vào vết sẹo rồi chợt nhận ra hành động của mình thật khiếm nhã nên bèn nhanh chóng quay mặt ra ngoài cửa sổ thật nhanh. Harry cũng tò mò về Ron, và cuộc nói chuyện tiếp diễn với chủ đề gia đình phù thủy của Ron. Không ngờ khi nghe chính miệng Ron than vãn lại thú vị đến vậy. Nhưng khi nghe Harry kể câu chuyện của mình thì Ron lại vui lên. Còn tôi, hiện giờ chỉ muốn đóng vai trò của một người nghe thôi.
    [...]
    - Mãi cho tới lúc bác Hagrid kể cho tớ nghe, tớ mới biết mình có nòi phù thủy, mới biết về ba má tớ, về Voldemort.
    Ron nghe nói tới đó thốt nhiên bụm miệng lại khiến Harry ngơ ngác.
    - Chuyện gì vậy?
    - Cậu vừa gọi tên cúng cơm của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy. - Ron thì thào. - Trời ơi, trong tất cả m-
    Cậu chưa dứt câu mà tôi đã vô ý cười cắt ngang.
    - Xin lỗi, xin lỗi. Chỉ là mọi việc không như cậu nghĩ đâu.
    -Phải đấy! Tớ không có ý định tỏ ra can đảm hay gì cả mà chỉ tại tớ không biết không nên gọi như vậy thôi. Cậu hiểu ý tớ không? Tớ chắc là tớ còn phải học nhiều thứ lắm.
    Rồi Harry nói thêm, giọng lo lắng, về cái điều gần đây làm cậu bận tâm nhất:
    - Tớ sợ mình đứng chót lớp quá.
    Ron định lên tiếng nhưng tôi cướp lời:
    - Sẽ không có chuyện đó đâu. Đến nơi rồi cậu sẽ hiểu.
    Harry cười trừ, lại ậm ừ miễn cưỡng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/2/19
  3. Villain

    Villain Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Trong lúc tôi ngồi nghe hai người họ trò chuyện, chiếc tàu đã đưa chúng tôi ra khỏi Luân Đôn. Bây giờ nó đang lao vun vút qua những cánh đồng nhởn nhơ những đàn cừu và bò thong thả gặm cỏ. Khoảng mười hai giờ rưỡi, có tiếng xủng xẻng bên ngoài hành lang và một bà già má lúm đồng tiền, tươi cười đẩy cửa toa, bước vào hỏi:
    - Dùng món gì hở các cháu?
    Harry đứng phắt dậy vì chưa ăn sáng. Nhưng Ron thì vẫn ngồi im, hai tai lại đỏ ửng. Cậu lúng búng nói mình có đem theo bánh mì để ăn trưa rồi. Tôi thì... ăn ké của Harry vậy... Tiền của tôi là ăn trộm mà, không nên tiêu quá mức, tôi chưa muốn ăn trộm lần thứ hai đâu.
    Bà ấy có kẹo dẻo các vị hiệu Bertie Bott, kẹo cao su thượng hạng hiệu Droooble, socola Ếch nhái, bánh bí ngô, bánh bông lan, kẹo que cam thảo, và nhiều thứ lạ lùng khác mà tôi và Harry chưa thấy bao giờ. Hai chúng tôi đều muốn biết hết các món đó nên cậu mua mỗi thứ một ít và phải trả 10 đồng bạc Sickle và 7 đồng xu Knuts. Khi Harry bưng tất cả vô toa, trút cả đống xuống ghế. Ron tròn mắt.
    - Cậu đói lắm hả?
    - Đói muốn chết!
    - Cho tớ xin ít nha?
    - Cứ tự nhiên.
    Cậu vừa đáp vừa ngoạm một miếng bánh bí ngô to đầy miệng. Trong lúc đó, Ron móc trong túi áo một cái gói và bắt đầu mở. Bên trong có bốn miếng bánh mì, cậu gỡ một miếng ra và nói:
    - Má cứ quên là tớ không thích thịt bò muối.
    Harry cầm một chiếc bánh đưa cho Ron.
    - Đổi cho cậu miếng này, thử đi...
    Ron ngó miếng bánh của mình, trả lời:
    - Cậu không ăn được đâu! Khô queo hà! Má tớ làm vội... tại có tới năm đứa mà!
    Harry trước đây chưa có gì để chia sẻ với người khác, nay thiệt tình muốn chia sẻ với bạn đồng hành.
    - Ăn đi.
    Lưỡng lự một lúc rồi Ron cũng đồng ý. Chúng tôi ăn hết bánh ngọt và kẹo của Harry, chỉ có mấy miếng bánh mì kẹp thịt khô là bị chừa lại. Cầm mớ socola Ếch nhái, Harry hỏi Ron:
    - Cái gì đây? Đâu phải ếch nhái thiệt hả?
    Harry đã bắt đầu bớt ngạc nhiên trước mọi việc. Ron đáp:
    - Không. Nhưng để coi cái thẻ bên trong là gì? Tớ còn thiếu Agrippa.
    - Là cái gì?
    - Ờ, phải, cậu đâu biết. Mỗi gói socola Ếch nhái có giấu bên trong một tấm thẻ để sưu tầm chơi. Thẻ có hình những phù thủy nổi tiếng ấy mà. Mình sưu tầm được chừng 500 cái, nhưng còn thiếu Agrippa và Ptolemy.
    Harry mở bao socola của mình, rút ra một tấm thẻ. Trên thẻ có hình một người đàn ông. Ông đeo một cặp kính hình bán nguyệt, mũi dài khoằm, râu tóc bạc trắng xõa xuống như thác đổ. Phía dưới chân dung ông có ghi: Albus Dumbledore.
    - Vậy ra đây là cụ Dumbledore!
    - Phải đấy! Đừng có nói với mình là cậu chưa hề nghe đến cụ đấy! Cho mình một con nhái đi, biết đâu trong đó có thẻ Agrippa... Cám ơn cậu.
    Đang thỏa sức ăn bánh kẹo của Harry thì tấm thẻ lọt vào mắt tôi.
    - Cho tớ mượn tấm thẻ chút.
    - Đây.
    Tôi hứng thú với mấy tấm thẻ này lắm. Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy nó. Lật tấm thẻ lại, tôi cùng Harry đọc ở mặt sau:
    "Albus Dumbledore, đương kim hiệu trưởng trường Hogwarts, được coi là phù thủy vĩ đại nhất thời hiện đại. Ông đặc biệt nổi tiếng nhờ đã chiến thắng phù thủy hắc ám Grindewald năm 1945; nhờ khám phá ra 12 công dụng của máu rồng, cùng công trình của ông với cộng sự Nicholas Flamel về thuật giả kim. Giáo sư Dumbledore thích nhạc thính phòng và trò ném ki mười chai."
    Lật lại mặt trước của tấm thẻ, Harry vô cùng kinh ngạc.
    - Oái! Cụ đi đâu mất rồi?
    - Chứ sao? Cậu nghĩ cụ rảnh để ngồi lê la với mình cả ngày ở đây à? Nhưng cụ sẽ quay về thôi... Oái! Chán quá, lại thẻ Morgana nữa... Tớ đã có tới 6 bà rồi! Cậu có muốn giữ không? Cậu có thể bắt đầu sưu tầm thẻ từ bây giờ.
    Tôi thích thú với những tấm thẻ mà lơ đi cuộc nói chuyện của hai người. Ánh mắt của Ron không rời được đống socola chưa mở bao bì.
    - Cứ tự nhiên. - Harry mời. - Nhưng cậu biết không, ở thế giới Muggles, chụp hình rồi là người ta ở yên trong hình.
    - Thiệt hả? Họ không nhúc nhích sao? - Ron tỏ ra ngạc nhiên. - Kì quái thiệt!
    Harry nhìn đăm đăm tấm thẻ đang trên tay tôi. Cụ Dumbledore đang khép nép bước trở lại vào tấm thẻ và mỉm cười. Ron thì xem ra khoái ăn socola hơn là ngắm nhìn những phù thủy lừng danh, nhưng Harry và tôi không thể nào rời mắt khỏi họ được. Chẳng mấy chốc, Harry còn sưu tầm thêm được ngài Hengist xứ Woodcroft, Alberic Grunnion, Circe, Paracelsus, Merlin và bà tu sĩ cổ giáo Ái Nhĩ Lan Cliodna. Một lúc sau, Harry chuyển sang mở mấy gói kẹo dẻo hình hạt đậu đủ vị, hiệu Bertie Bott. Ron nhắc nhở:
    - Phải cẩn thận đấy! Họ nói đủ vị tức là đủ các vị. Đủ các thứ từ vị socola, vị bạc hà, vị mứt nhưng cũng có vị rau dấp cá, vị thận heo, vị lông bò. Anh George có lần bị tẩu hỏa nhập ma vì cái đó rồi.
    Ron nhón một viên kẹo hình hột đậu xanh, nhìn ngắm cẩn thận, rồi phun vô một góc.
    - Ẹ! Đắng quá! Vị rễ non...
    Tuy vậy, cả ba chúng tôi cũng thích thú nhấm nháp sạch món kẹo dẻo đủ vị. Harry nếm được vị bánh nướng, dừa, đậu nướng, dâu, cà ri, cỏ, cà phê, cá mòi, và còn nhấm thử một tí kẹo xám trông rất buồn cười mà Ron chẳng hề đụng đến. Cái đó hóa ra là vị cay như tiêu. Còn tôi, có vẻ hơi bị may mắn, tôi nếm được vị bạc hà, vị socola, vị sữa, vị kem, vị cam... Chúng đều rất là ngon! Ron nhìn tôi ăn mà há hốc mồm khiến tôi cười sặc sụa, Harry dù cố nín cười nhưng cũng không thể được.
    * * *
    Qua cửa sổ toa xe, phong cảnh nông thôn ngày càng trải rộng. Giờ thì không còn thấy những thửa ruộng ngăn nắp nữa, mà thay vào đó là những cánh rừng hoang vu, những dòng sông uốn khúc, và những đồi núi xanh sẫm. Có tiếng gõ cửa và thằng bé có gương mặt tròn bước vào, trông như mếu.
    - Xin lỗi, có ai thấy con cóc của tôi không?
    Cả ba chúng tôi lắc đầu. Thằng bé kêu lên tuyệt vọng:
    - Tôi lại mất nó rồi! Nó cứ bỏ tôi đi hoài à!
    Harry an ủi:
    - Nó sẽ trở về mà.
    Tôi nói thêm:
    - Tới Hogwarts là cậu gặp nó.
    Thằng bé gật đầu rồi rầu rĩ bỏ đi.
    - Không biết sao nó khổ sở thế nhỉ? Nếu có một con cóc thì tớ chỉ mong mất nó thôi, càng sớm càng tốt. Ôi nhưng mà... tớ cũng có con Scabbers tội nợ đấy thôi!
    Con chuột vẫn ngủ li bì trên đùi Ron. Cậu nhìn nó chán ghét. Còn tôi nhìn nó đề phòng và có cả sự căm ghét.
    - Không chừng nó chết rồi, mà chết hay không cũng chả phân biệt được. Hôm qua tớ đã thử đổi màu lông của nó thành màu vàng nhưng không được. Để tớ cho cậu xem...
    Lục lọi trong rương, Ron lấy ra một cây đũa phép trông te tua, mẻ đầu mẻ đuôi, đầu đũa lại dính phất phơ cái gì trắng trắng.
    - Lông kỳ lân gần bong ra rồi, nhưng còn xài được...
    Ron vừa vẩy đũa phép một cái thì cửa toa lại mở. Thằng bé mất cóc bước vào, nhưng lần này có đứa con gái đi cùng. Cô mặc đồng phục Hogwarts mới toanh, cất tiếng hỏi:
    - Có ai thấy 1 con cóc không? Neville mất 1 con cóc.
    Giọng cô oai như giọng bà chủ. Tóc nâu dày xù, lại thêm mấy răng cửa to cồ cộ. Hermione Granger. Cuối cùng cả ba cũng gặp nhau.
    - Hồi nãy tụi này có nói với nó là không thấy rồi.
    Nhưng Hermione không thèm nghe, chỉ chăm chú vào cây đũa phép trên tay Ron.
    - A, đang làm phép hả? Coi nào!
    Cô ngồi xuống, Ron hơi bị khựng lại.
    - Ờ... được thôi.
    "Nắng trời, mật bơ, hoa cúc
    Có con chuột ngu béo núc
    Hãy biến nó ra màu vàng."
    Ron vẫy đũa phép nhưng không có gì xảy ra. Con Scabbers vẫn màu xám và tiếp tục ngủ li bì.
    - Cậu có chắc đó là câu thần chú thiệt không? Không ăn thua chứ gì? Hồi trước tôi cũng tập mấy câu, để thực tập ấy mà! Câu nào cũng linh nghiệm hết. Ở nhà tôi không ai biết làm phép, thành ra lúc nhận thư gọi nhập học tôi ngạc nhiên quá chừng. Nhưng mà tất nhiên là tôi thích lắm, vì tôi nghe nói đây là trường phù thủy danh tiếng nhất. Tôi đã thuộc lòng hết sách giáo khoa rồi, hy vọng như vậy là đủ theo học. Nhân tiện xin tự giới thiệu, tôi là Hermione Granger, các cậu là ai?
    - Tôi là Ron Weasley. - Ron lầm bầm.
    - Daisy Williams. Hân hạnh. Tiện nói thêm, cậu thừa kiến thức để nhập học rồi.
    - Tôi là Harry Potter.
    Hermione kêu lên:
    - Thật hả? Tôi biết hết mọi chuyện về bạn, dĩ nhiên rồi. Tôi kiếm vài cuốn sách đọc thêm. Chuyện về bạn có ghi trong cuốn "Lịch sử pháp thuật hiện đại", cuốn "Thăng trầm của nghệ thuật hắc ám" và cuốn "Những sự kiện phù phép lớn trong thế kỉ XX".
    Harry bàng hoàng cả người
    - Tôi ấy hả?
    Hermione lại kêu:
    - Trời đất! Cậu không biết sao? Nếu như tôi là cậu, thể nào tôi cũng tìm đọc hết tất cả những gì viết về tôi!
    - Nhưng cậu ấy không phải là người như thế. Và cậu cũng chưa biết hết về cậu ấy đâu Hermione.
    Hình như tôi đã phá vỡ bầu không khí...
    - À mà có ai biết mình sẽ vào Nhà nào chưa? Tôi đã dò hỏi khắp nơi rồi, nghe nói Gryffindor là chỗ tốt nhất, tôi hy vọng được vô đó. Nghe nói chính cụ Dumbledore cũng từng ở đó. Nhưng mà Ravenclaw cũng không đến nỗi tệ...
    - Cậu sai rồi. Mỗi Nhà đều có ưu khuyết riêng, kể cả Slytherin.
    - Ờ thì... Tùy cậu nghĩ thôi. Tôi phải đi tìm con cóc cho Neville đây. Sắp đến ga rồi, mọi người chuẩn bị đi nhé.
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/2/19

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)