Tiên Hiệp Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục - [Nữ chính]

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Chpn, 29/1/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    165,842
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực
    Quyển 1 - Chương 1: ‘Gạch’ huynh, đa tạ ơn cứu mạng
    Edit: Tâm Tĩnh
    Beta: Tiểu Tuyền

    “Tiểu Nhàn, củ ấu, mầm rau hạnh đã rửa và bốc xong chưa?Bây giờ cũng không còn sớm! Vợ Hồ bá đã tới dục cơm rồi.”

    “Được rồi, Tống tẩu xong rồi đây!” Bên ngoài phòng bếp, Ninh Tiểu Nhàn cầm trên tay việc đã làm xong ném vào trong chậu, ngẩng đầu nhìn sắc trời đã gần giữa trưa, lau tay một chút rồi xoay người đi vào phòng bếp nhỏ. Sau đó, một trận tiếng xào nấu vang lên.

    Nàng nhanh nhẹn xào xong vài món thức ăn, Tống tẩu vội vàng bưng ra ngoài, trong phòng bếp chỉ còn lại một mình nàng. Ninh Tiểu Nhàn tự mình vội vã ăn mấy miếng cơm để nhét đầy cái bao tử rồi ôm bó củi đi xếp, ở trên bức tường đất của phòng bếp lại vẽ đầy vạch đen ngắn thật dài.

    Nàng cầm than củi lên, ở trên tường nghiêm túc vẽ một vạch màu đen dài nhất, sau đó thuận tay ở bên cạnh đó viết số “1”Á Rập.

    “365 vạch ký hiệu rồi. Thì ra là ngày này năm ngoái, ta đã xuyên không tới đây. Bây giờ đã trôi qua một năm rồi.” Nàng nhìn mặt tường này, nỉ non lẩm bẩm: “Ninh Tiểu Nhàn ơi Ninh Tiểu Nhàn, mày còn muốn ở thôn Thiển Thủy này ngốc bao lâu nữa đây? Trên bức tường này đã vạch không dưới 365 vạch rồi.”

    Bây giờ cũng không phải lúc thương tâm, có lẽ cho tới bây giờ lão tặc thiên cũng không đồng tình với nàng.Tiểu Nhàn lắc đầu với mình, cầm thùng gỗ lên, đến bờ sông giặt quần áo.

    Cuộc sống đần độn u mê, lúc này mới qua một năm, cuộc sống của nàng ở thời không khác đã trở nên rất xa xôi, tựa hồ là chuyện tình đời trước.

    Vốn tên nàng là Ninh Tiểu Nhàn, quê ở Trái Đất, ngườiHoa Hạ. (tên cũ của Trung Quốc.)

    Bây giờ đang giữa mùa hè, nàng dùng sức đập y phục bằng gậy, hoàn toàn chưa phát giác y phục trên người mình sớm bị mồ hôi làm ướt nhẹp, lộ ra đường cong uyển chuyển. Mặc dù sau khi xuyên qua ăn uống không có nhiều thịt nhưng dù sao nàng đã mười sáu tuổi, đang như nụ hoa chớm nở, tự nhiên có một vẻ đẹp trẻ trung hấp dẫn.

    Nàng cũng không biết, sau lưng đang có đôi mắt nhỏ sáng quắc nhìn chằm chằm nàng.

    Cho đến lúc thân thể bị một đôi tay chặn ngang ôm lấy, miệng cũng bị bịt lại. Dưới sự kinh hãi, nàng trở tay tát một cái. Người phía sau bị từ chối lại không khó chịu, ngược lại chậc chậc khen: “Nương tử tốt, đánh rất hay, đánh rất hay, xem ta sẽ báo đáp nàng như thế nào đây?”

    Nàng ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một cái miệng răng vàng khè, một đôi mắt chuột không có ý tốt, còn có khuôn mặt đầy mụn.

    Hồ Lão Thất là kẻ nổi danh lưu manh vô lại trong thôn Thiển Thủy, suốt ngày chơi bời lêu lổng, chỉ toàn thích hoạt động trồm gà cắp chó, nữ nhi tốt trong thôn không có một người nào nguyện ý gả cho hắn. Vì vậy năm nay hắn đã hơn bốn mươi mà vẫn là một người đàn ông độc thân. Sau khi Ninh Tiểu Nhàn tới thôn Thiển Thủy, hắn đối với cái nữ hài mặt mày thanh tú này nhưng thân tựa như lục bình liền nổi lên ý đồ.

    Làm sao Ninh Tiểu Nhàn để ý tới hắn? Mấy lần Hồ Lão Thất mở miệng quấy rầy, bị Ninh Tiểu Nhàn mắng cho chạy trối chết, trong lòng tức giận khó chịu bùng nổ vì bị cự tuyệt. Hôm nay nam nhân trong thôn phần lớn đều đến hợp chợ hơn mười dặm bên ngoài huyện Tứ Bình, hắn nhìn thấy đây là một cơ hội tốt liền chuồn êm tới bờ sông có ý định với Ninh Tiểu Nhàn.

    May ra thì gạo nấu thành cơm, cái tiểu mỹ nhân này sẽ phải theo ta! Hắn vừa đắc ý nghĩ vừa đè nữ hài xuống đất, đưa tay sờ loạn.

    Đáng thương Ninh Tiểu Nhàn năm nay chỉ là tiểu cô nương chưa tới 17 tuổi. Cho dù sau khi xuyên qua làm việc nấu nước nấu cơm nhiều nhưng sức lực làm sao theo kịp thân thể nam nhân trung niên cường tráng như Hồ Lão Thất? Nàng càng xô đẩy, Hồ Lão Thất lại càng cảm thấy hưng phấn, ba phen mấy bận muốn cúi đầu hôn đôi môi đỏ mọng của nàng, đều bị nàng mạo hiểm tránh né.

    Dưới loại tình huống trong tay người bại hoại này, nàng tình nguyện đi chết! Ninh Tiểu Nhàn giãy giụa tới đỏ mặt, lửa giận trong lòng hừng hực thiêu đốt, cơ hồ muốn vỡ tung lồng ngực.

    “Ta không cam lòng, ta không cam lòng, lão tặc thiên! Ông ném ta từ ngôi nhà Địa Cầu ấm áp tới nơi này chẳng quan tâm cả năm, tiêu chuẩn nhân sĩ xuyên qua trang bị “bàn tay vàng” (ý là vận may ưu đãi) một cái cũng không có, còn chặt đứt mộng tưởng ta làm thần tiên không nói, hiện tại lại còn muốn lấy trong sạch của ta đưa cho một thằng cha không bằng heo chó như vậy! Lão tặc thiên, ta thăm hỏi mười tám đời tổ tông nhà ông!” Về phần lão thiên gia có mười tám đời tổ tông hay không, chuyện này liên quan gì tới nàng?

    Hồ Lão Thất nào biết trong lòng nàng tiếng mắng liên tục, trên tay hắn đang loay hoay vui sướng.

    Hiển nhiên lão tặc thiên vẫn giống như mọi ngày, đối với vấn đề quan niệm trinh tiết của bản thân nàng làm như không thấy, nàng phải nghĩ biện pháp tự cứu lấy mình!

    Chính mình sức lực không bằng hắn, gậy giặt quần áo lại bị hắn một cước đá bay rồi, bản thân tay không tấc sắt làm sao đánh thắng được?

    Nàng duỗi tay cào con mắt, chỗ quan trọng của Hồ Lão Thất, lại bị hắn mấy lần đẩy ra.

    Còn tiếp tục như vậy, sức lực giãy dụa cũng sắp không còn. Nàng tuyệt đối không muốn trở thành cá nằm trên thớt, ít nhất không nên là đồ ăn của nam nhân hèn mọn bỉ ổi trước mắt này.

    Khoan đã, khoan đã, đây là cái gì?

    Tay nàng ở trên bờ sông với tới một vật, không phải là thứ mà bọn trẻ dùng để đánh trận sao? Không phải cái loại đá cuội vừa tròn lại nhỏ, là một khối vuông, sờ tới sờ lui rất nặng – cục gạch! Ít nhất là giống như cục gạch.

    Thật sự là buồn ngủ lại có người đưa gối, muốn đánh nhau lại có người đưa cục gạch! Nàng mừng rỡ, không còn kịp suy nghĩ vì sao nàng qua lại bờ sông này vô số lần, hôm nay đột nhiên có thêm cục gạch, một tay giơ cao lên, liền hướng trên đầu Hồ Lão Thất đập tới.

    Lần này Ninh Tiểu Nhàn thật sự là ôm hận mà đánh ra, toàn bộ sức mạnh đều sử dụng vào đó, chuẩn xác nện vào trên huyệt thái dương của Hồ Lão Thất. Cổ họng của hắn còn chưa kịp kêu một tiếng, chớp mắt, lung lay hai cái, mềm nhũn ngã sấp xuống, lập tức ngất đi.

    Ái ui! Khó trách mọi người đều nói võ công cao tới đâu cũng sợ cục gạch nha, thì ra nó dùng tốt như vậy! Ninh Tiểu Nhàn nắm cục gạch xoay người bò dậy, cẩn thận mà hôn nó một cái: “Cục gạch huynh, đa tạ ân cứu mạng của ngươi, ngươi so với lão tặc thiên kia đáng tin hơn nhiều!”

    Đưa tay dò xét hơi thở của Hồ Lão Thất, đừng nhìn máu hắn chảy đầy mặt nhưng hô hấp vẫn còn vững vàng.

    “Nếu sau khi hắn bình phục, người Hồ gia làm sao chịu bỏ qua cho mình?”Hồ Lão Thất ở trong thôn hoành hành, hơn phân nửa cũng là ỷ vào người Hồ gia nhiều mà cậy mạnh.Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn lập tức xoay chuyển rất nhiều ý niệm trong đầu.

    “Ta ở chỗ này không chỗ nương tựa, nếu Hồ gia cưỡng ép trói ta đưa cho Hồ Lão Thất làm tiểu thiếp. Kết cục sau này của ta so với hôm nay còn thảm hại hơn gấp trăm lần! Nếu ta không giết hắn, đó là nuôi hổ gây họa. Nếu như ta giết hắn rồi, có lẽ còn có một con đường sống!”

    Nhưng nàng vốn chỉ là nữ hài bình thường trong xã hội pháp chế, chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày lại muốn giết người diệt khẩu, cục gạch trong tay mấy lần nhấc lên lại mấy lần để xuống. Cứ như vậy do dự chỉ trong chốc lát, đương nhiên Hồ Lão Thất chậm rãi tỉnh lại.

    Hắn mới mở mắt, tiếng rên rỉ còn chưa phát ra vừa hay nhìn thấy Ninh Tiểu Nhàn đang giơ cục gạch lên, trong mắt lóe hung quang, thật giống như tính toán cho hắn lại một kích tuyệt sát. (thuần túy là phán đoán của Hồ Lão Thất)

    “Tha mạng a, tha mạng!” Hắn không kịp lo lắng đau đớn trên đầu, cuộn tròn ở trên mặt đất co lại thành một đoàn, còn không quên dùng hai tay vững vàng bảo vệ đầu.

    Hắn giống như chó chết nằm trên mặt đất, hoặc là Ninh Tiểu Nhàn cắn răng nhắm mắt lạ một cái, cũng sẽ thấy một cục gạch nện xuống. Nhưng bây giờ hắn có thể kêu to, có thể lớn tiếng cầu xin tha thứ để được sống, khóe mắt còn liếc qua nhìn nàng cầu xin thương xót, điều này làm nàng hết sức khó xử.

    “Ngươi còn dám nổi lên sắc tâm. . . . . .” Cuối cùng nàng vẫn không thể độc ác quyết tâm để giết người.

    “Không dám, không dám nữa. Bà nội của ta, ta sai lầm rồi, tha cho ta một con đường sống đi!” Hồ Lão Thất liền khóc lóc mang theo gào thét.

    “Nếu có lần sau nữa, ta sẽ khiến ngươi chết không toàn thây!” Nàng nói ra một câu tàn nhẫn: “Cút!”

    Hồ Lão Thất run run, dùng cả tay lẫn chân chạy ra xa, đầu cũng không dám quay lại.

    Nàng an ủi mình nói: nếu thật giết người, chỗ Hồ gia cũng không tiện khai báo. Nhìn Hồ Lão Thất mới vừa rồi ngay cả dũng khí chống cự cũng không có, chắc hẳn sau này cũng sẽ không dám tới tìm mình gây phiền toái.

    Trên tay nàng vừa buông lỏng. “Rắc rắc” Chỉ nghe được một tiếng giòn vang, cục gạch vinh quang hoàn thành sứ mạng, rơi trên mặt đất đứt thành hai đoạn.

    “Thật có lỗi, thật có lỗi, ngươi cứu tính mạng của ta, ta lại đập vỡ ngươi.” Ngoài miệng nói thật nhẹ nhàng, hiện tại hai tay nàng mới bắt đầu phát run, hai chân cũng chống đỡ không nổi sức nặng toàn thân, từ từ xụi lơ trên mặt đất.

    Nàng rất muốn khóc, cái mũi cũng rất đau xót nhưng lại không khóc nổi, chỉ có thể ngồi ở trên bờ sông, dùng sức mà thở gấp mấy ngụm.

    Tại bên trong thời không khác, nàng cũng là người con gái trong sạch. Nhưng nàng rốt cuộc làm cái gì, lão thiên gia chết tiệt muốn ném nàng một thân một mình tới nơi này chịu tội chứ?

    Mặc dù từ nhỏ phụ mẫu nàng đều mất nhưng có cậu trong nhà nuôi dưỡng nàng đến 16 tuổi, nên niềm vui gia đình cho tới bây giờ cũng chưa từng thiếu qua. Thành tích học tập của nàng rất tốt.Thời điểm người khác tự học buổi tối, nàng còn có thể vụng trộm chạy tới mấy tiệm hàng nhỏ ở quảng trường bên ngoài làm việc vặt. Nàng đã nghĩ kỹ, mình tích lũy nhiều tiền một chút, đến kỳ thi Đại Học sẽ đi thi trường học trọng điểm Thiên Kinh, từ nay về sau có thể hãnh diện, báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cậu.

    Hết thảy tất cả đều rất tốt đẹp, sổ tiết kiệm nàng gửi trong ngân hàng càng ngày càng nhiều, thành tích cũng siêu quần bạt tụy(thuộc loại tài năng xuất chúng, nổi tiếng), trường đại học trọng điểm Thiên Kinh thậm chí đã phái người xuống tới khảo sát, không muốn bỏ qua hạt giống tốt như nàng.

    Thế nhưng mà, thế nhưng mà, một năm trước sau khi nàng ngủ ở trên giường thức dậy, tất cả đều thay đổi.
     
    buinhi99, anchoiko, tuongnd and 3 others like this.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    165,842
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực
    Quyển 1 - Chương 2: Người phàm không có linh căn
    Thời điểm mở mắt ra, nàng cũng nằm ở con sông nhỏ bên cạnh thôn Thiển Thủy. Bầu trời xanh thẳm chưa bao giờ nhìn thấy qua, bên cạnh là cỏ xanh mơn mởn, nước chảy róc rách, khói bếp từ bên trong ống khói phòng nhỏ nông thôn bay lên, cảnh tượng yên bình tường hòa của nhà nông. Ở Trái Đất, loại cảnh đẹp như vậy đủ để vẽ nên tranh.

    Nhưng nhìn ở trong mắt nàng lại quỷ dị nói không nên lời! May mắn trước kia nàng cũng xem qua một ít loại tiểu thuyết xuyên không, cố gắng lấy lại bình tĩnh, muốn tìm ra là ai khiến cho mình diễn cái trò đùa dai này, thần tiên hay là người phàm?

    Mọi người trong thôn Thiển Thủy có lòng tốt thu nhận nàng. Nàng giả bộ mất trí nhớ, trong lúc mấy thôn phụ bọn họ bảy mồm tám lưỡi nói chuyện, tạm thời chắp ghép lại hiện ra hình dáng ban đầu về thế giới này.

    Nàng thật sự xuyên không rồi! Nơi này là thế giới tiên hiệp! Nơi này là thế giới đạo pháp tự nhiên, yêu vật hoành hành!

    Quan trọng nhất là, ở đây thần tiên vẫn hay đánh nhau, thế giới người phàm sẽ chịu tai ương! Từng có hai vị tiên nhân đánh nhau, giơ tay nhấc chân liền tiêu diệt một tòa núi lớn! Từng có đại yêu quái xuất thế, trong một đêm đã ăn sạch người của cả một tòa thành! Đã từng. . . .Còn cần nêu ví dụ nữa sao?

    Vốn nàng vẫn còn đang nửa tin nửa ngờ, mãi cho đến ngày hôm đó, nàng không cẩn thận nhìn thấy một đạo bạch quang bay vút qua bầu trời thôn Thiển Thủy. Lại còn là một đạo nhân trẻ tuổi chân đạp bảo kiếm ngân quang lóng lánh đi ngang qua. Ninh Tiểu Nhàn không bình tĩnh đưa tay chỉ lên bầu trời, run giọng nói: “Có người bay qua kìa!”

    Cũng không thể trách nàng cảm thấy kinh ngạc kì lạ mà làm mất thể diện người trái đất, cảnh tượng này quá có lực trùng kích thị giác rồi. Vốn ở trong thế giới của nàng, chỉ có lúc con người ngồi trong máy bay mới có thể bay lên trời, hơn nữa còn có nguy hiểm rơi vỡ hoặc mất tích.

    Thôn dân Tống tẩu tay mắt lanh lẹ, một phen chụp được móng vuốt của nàng nói: “Đừng có dùng ngón tay chỉ về phía tiên trưởng! Cẩn thận tiên trưởng giáng tội!”

    Nàng còn cười mắng: “Ngươi cái đồ nhà quê này, sao một chút thường thức cũng không có vậy? Địa phương khác muốn gặp được tiên trưởng cũng không dễ dàng nhưng ở chỗ chúng ta chỉ là chuyện thường như cơm bữa.”Lời nói của nàng mang theo vẻ tự hào: “Thôn Thiển Thủy chúng ta dựa lưng vào núi Xích Tiêu. Trên núi Xích Tiêu trong phái lại có rất nhiều tiên trưởng, tiên cô, bản lãnh đều lớn đấy.Bọn họ thường ra ngoài trừ yêu hàng ma, trong thôn chúng ta cũng thường được tiên trưởng ghé thăm.”

    Nói vậy, thôn Thiển Thủy cùng phái Xích Tiêu có qua lại! Ninh Tiểu Nhàn nghe thế tinh thần chấn động, một phen dỗ ngon dỗ ngọt như viên đạn bọc đường đánh qua, mới biết được phái Xích Tiêu ba năm sẽ mở sơn môn một lần, nghiệm thu môn đồ. Thôn Thiển Thủy coi như gần quan được ban lộc, mỗi lần cũng sẽ có một, hai đứa bé được chọn làm đệ tử ngoại môn.

    Tuy cấp bậc thấp nhưng đó cũng là một chân bước vào thế giới tiên hiệp a. Từ nhỏ nàng đã biết rõ, đối với người nghèo mà nói thế đạo không quá thái bình. Cái thế giới này đối với người phàm mà nói cực kì cực kì không an toàn. Mới đến, Ninh Tiểu Nhàn chưa quen cuộc sống nơi đây, theo bản năng muốn tìm cho mình một chỗ dựa tốt.

    Nhắc tới cũng đúng lúc, vừa khéo tới thời điểm phái Xích Tiêu mở sơn môn ở nơi này trong một năm. Nàng ưỡn ngực nghiêm mặt cùng rất nhiều đứa bé của thôn trấn phụ cận cùng nhau leo lên núi Xích Tiêu, hy vọng có thể tình cờ gặp gỡ tiên duyên, trở thành một phần tử vĩ đại của phái Xích Tiêu.

    Đáng tiếc ở thời điểm kiểm tra linh căn, nàng trở thành tiêu điểm trên quảng trường vạn chúng chú mục -trưởng lão ngoại môn phái Xích Tiêu nhiều lần dụi dụi mắt, kinh hãi nói: “Không có linh căn?Điều này sao có thể?”

    Chỉ cần là con người, bất kể tiên hiệp hay người phàm, trên người chắc chắn sẽ có thuộc tính linh căn, đây cũng là tư chất cơ bản nhất người tu tiên dựa vào. Thế nhưng kết quả kiểm tra được của Ninh Tiểu Nhàn lại là quả trứng vịt cực lớn! Cho dù ngươi ném Hồ lão thất đi kiểm tra đo lường cũng không đến mức trên linh căn là một bảng trắng a! Trưởng lão không tin điều kì quái này lại cho nàng kiểm tra thêm hai lần, kết quả đều giống nhau như đúc.”Ta chịu trách nhiệm công việc thu đồ đệ đã 46 năm, lần đầu tiên nhìn thấy chuyện kỳ lạ kiểu này!” Hắn xác định tiểu cô nương này tuyệt đối là loài người đồng thời cũng chỉ có thể cảm thán thế giới thật kỳ diệu.

    Con đường Ninh Tiểu Nhàn theo đuổi tu tiên đến chỗ này liền chấm dứt. Bởi vì trưởng lão nói cho nàng biết, sẽ không có người tiên môn nào nhận đệ tử không có linh căn. Cả đời này của nàng chỉ có thể sinh tồn với tư cách người phàm, sống với tư cách người phàm, chết với tư cách người phàm.

    Nhưng nàng không cam lòng ah. Lão tặc thiên truyền tống nàng đến cái thế giới này không cần tiêu hao năng lượng sao? Chẳng lẽ đầu của lão bị cửa kẹp à, lại nguyện ý làm mấy việc mua bán lỗ vốn hại người không lợi mình như thế? Điều này nói ra không thuyết phục a.

    Nàng cầu khẩn nhõng nhẽo với trưởng lão ngoại môn suốt, một phen nước mũi nước mắt kể về thân thế đáng thương của mình (đương nhiên là bịa ra), nói tới ba hoa chích choè, lúc miệng đắng lưỡi khô, vị lão nhân gia thiện lương này mới thở dài, nghĩ lại nàng là một đại cô nương 17 tuổi song thân chết sớm, bơ vơ không nơi nương tựa, tứ hải phiêu bạt, thân không có linh căn vậy nửa đời sau nhất định sống như con kiến hôi, sẽ kết thúc trong ảm đạm, liền đồng ý thời điểm trên núi cử hành các hoạt động quan trọng hay lễ khánh sẽ cho phép nàng tới phòng bếp giúp việc. Phải nhắc tới chính là, trong thế giới này tính mạng người phàm rất là yếu ớt, cái loại cô nhi đáng thương giống như nàng vậy, thật ra thì nhìn mãi cũng quen mắt rồi.

    Từ đó về sau Ninh Tiểu Nhàn lập tức giơ lông gà làm lệnh tiễn, không có việc gì liền chạy lên trên núi Xích Tiêu.Tuy nàng không phải xinh đẹp tuyệt mỹ nhưng lớn lên thanh tú đáng yêu, hết lần này tới lần khác ngoài miệng lại ngọt, sư ca sư tỷ gọi không ngừng. Ban đầu đệ tử thủ sơn còn nghiêm mặt gây khó dễ nàng vài câu, về sau cũng bị nàng dụ dỗ khiến mở cờ trong bụng, cười híp mắt phất tay cho đi.

    Nàng ở trong phòng bếp núi Xích Tiêu cũng hòa đồng như cá gặp nước. Từ nhỏ nàng đã sống độc lập nên sớm nấu được một tay thức ăn ngon, một tuần có ba ngày buổi tối còn phải đi quán rượu nhỏ làm đầu bếp chưởng tạm thời. Phái Xích Tiêu từ trên xuống dưới đề xướng khắc khổ chăm chỉ luyện công, đối với ăn uống cũng không quá để tâm. Ninh Tiểu Nhàn ở trong phòng bếp thay đổi thức ăn tuy rằng cũng là chuyện thường như cơm bữa nhưng phù hợp với nguyên tắc của phái Xích Tiêu thanh đạm thanh cao, mùi vị đó chỉ có một chữ: ngon!

    Các trưởng lão đều tu luyện đến cảnh giới Ích Cốc(không có nhu cầu dùng thức ăn đã xào nấu, uống nước và phục dụng một ít thức ăn thiên nhiên.)nhưng thỉnh thoảng dùng món ngon nàng làm vẫn mặt mày tươi cười, khen ngợi có thưởng.

    Ninh Tiểu Nhàn lại hết sức thông minh, chỉ đẩy công lao làm thức ăn ngon lên trên người những đầu bếp nữ khác, chỉ có lác đác mấy vị trưởng lão quan trọng “trong lúc vô tình” biết được việc này. Bởi vậy, người trong phòng bếp cũng không hận nàng đến đoạt chén cơm của mình, ngược lại cực kì thích nàng đến đây hỗ trợ.

    Nàng cùng phái Xích Tiêu thoạt nhìn quan hệ rất thân thiết, khiến cho trong một đoạn thời gian rất dài Hồ lão thất cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cho đến hôm nay nàng đổ mồ hôi làm ướt lớp áo, cái nam nhân háo sắc hèn mọn này mới không nhịn được lao tới, kết quả thiếu chút nữa đánh mất tính mạng của mình.

    ***

    Nàng ngồi dưới đất thở dốc thật lâu, mới cố gắng đứng lên.

    Cục gạch huynh cứu nàng một mạng, nàng đưa tay nhặt nó lên. Kết quả “keng” một tiếng, từ chỗ vỡ gảy lìa rơi ra một chiếc nhẫn, lăn trên mặt đất hai cái.

    Cái này cái này cái này, đây không phải là ‘Bàn Tay Vàng’ trong truyền thuyết mà nhân sĩ xuyên qua được trang b ịsao?Lão tặc thiên lén lén lút lút ẩn dấu suốt cả một năm, rốt cục lại để cho nàng phát hiện sao? Ninh Tiểu Nhàn nhất thời buồn vui lẫn lộn, không nhịn được liền muốn ngửa đầu cười to ba tiếng.

    Nhưng chờ đến lúc nàng nhặt nó lên, haiz, lập tức liền thất vọng, cái chiếc nhẫn này đen sì, xem ra là giống như khắc từ một khúc gỗ, đâu có vẻ cao cấp nào chứ? Nếu như ‘Bàn Tay Vàng’ trưởng thành là hình dáng này, thì lão thiên gia kia cũng thật keo kiệt quá, ngay cả việc tối thiểu nhất là đóng gói cũng không có!
     
    anchoiko and codon.trai like this.
  3. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    165,842
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực
    Quyển 1 - Chương 3: Xuyên qua trang bị ‘Bàn Tay Vàng’, khai mở!
    Edit: Tâm Tĩnh
    Beta: Tiểu Tuyền

    Mặc kệ như thế nào, trước tiên đeo lên rồi nói sau, có lẽ đó là một ‘Bàn Tay Vàng’ có nội hàm. Nàng nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm tình của mình, vui thích đeo nó lên trên ngón áp út của tay phải, sau đó yên tĩnh chờ. Nhìn xem, nhìn xem, tùy tiện nhặt được một chiếc nhẫn cũng có thể đeo lên vừa vặn không kẽ hở, còn dám nói đây không phải lão tặc thiên đưa tớihay sao? Không có linh căn thì thế nào, đến lúc đó tỷ tỷ ta giơ lênbảo bối lão tặc thiên đưa cho uy chấn tứ hải, làm cho các ngươi trong lòng run sợ!

    Thời gian chừng uống một chung trà trôi qua. . . . . .

    Một khắc đồng hồ đi qua. . . . . .

    Cái gì cũng không có phát sinh, nàng đợi chưa đủ lâu sao, nàng cũng không có thời gian chờ đợi a. Chẳng lẽ đây thật sự chỉ là món đồ nhặt được ven đường sao?

    Ánh mặt trời sau giờ ngọ, nàng cẩn thận quan sát chiếc nhẫn, phát hiện trên mặt nhẫn đen sì có đường vân kỳ quái, nhìn kỹ phía dưới thì giống như là kí tự.Nhưng phải làm thế nào mới có thể sử dụng đây? Nàng nhớ được các loại sách thường xuyên nhắc tới phương pháp kích hoạt thần khí chính là….

    Được rồi, coi như cô nãi nãi ta hy sinh một chút vậy! Nàng nhịn đau cắn đứt ngón tay rồi nhỏ một giọt máu tươi trên mặt nhẫn.

    Vâng, cảm tạ kinh nghiệm quý báu của tất cả tiền bối xuyên qua, quả nhiên hữu hiệu!

    Huyết châu bị chiếc nhẫn quỷ dị hấp thu vào, một chút cũng không dư thừa, kí tự trên mặt nhẫn giống như con rắn nhỏ bắt đầu linh hoạt chuyển động, cuối cùng ngưng tụ thành một văn tự nào đó màu bạc có phong cách cổ xưa. Kỳ quái nhất chính là, nàng chưa bao giờ từng thấy qua loại văn tự này vậy mà lại tự nhiên hiểu ra được.

    Nàng nhịn không được đem văn tự hiện lên trong đầu nhẹ nhàng mà nói ra: “Thần.. . .Ma. . . Ngục!”

    Vừa dứt lời, trước mặt liền hiện ra một hắc động thật lớn, nàng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hút vào.

    Có thể nhắc nhở trước được không? Ta căm ghét nhất là rơi tự do a! Ninh Tiểu Nhàn sắp khóc ra nước mắt rồi, cảm giác mình đang không ngừng rơi xuống, bên tai lại có người nào đó không ngừng thì thầm, nàng rất muốn la người này đừng có om sòm nữa. Dù sao nàng cũng nghe không rõ nhưng là tốc độ rơi xuống nhanh như vậy, ngay cả miệng nàng cũng không mở ra được.

    Nàng sẽ không ngã thành bánh thịt đấy chứ, trở thành người xuyên qua đầu tiên dùng loại phương thức buồn cười này kết thúc? Nàng mơ mơ màng màng nghĩ tới.

    Một giây sau, khi đầu nàng sắp chạm đất, âm thanh rơi xuống đất nhẹ như bông, bản thân nàng căn bản không bị thương tổn.

    ****

    Nàng bỏ chút thời gian vỗ vỗ trái tim đanghoảng sợ trở lại trong lồng ngực. Sau đó mới có thời gian ngắm nhìn bốn phía.

    Ở đây là một không gian rất lớn, tất cả mặt đất đều dùng tấm hắc thạch lót đường, ngay ngắn, trơn nhẵn và sạch sẽ. Ngoại trừ con đường lớn thẳng tắp trước mặt nàng, hai bên là các gian phòng thật chỉnh tề, từng cái gian phòng đều dùng lan can ngăn cách. Nàng tò mò đến gần một gian phòng, nhẹ nhàng gõ lan can liền nghe được âm thanh nặng nề ‘đông đông’. Ừ, lan can này tuyệt đối không phải dùng sắt cứng làm ra nha!

    Chỗ này giống như đã từng quen biết a. Nàng cau mày nghĩ nghĩ, còn không phải giống nhà tù chiếu trên ti vi hay sao? Đúng vậy, chẳng phải nó chính là bộ dáng này sao?

    “Nói như vậy, ta đang ở trong một nhà tù? Tốt lắm, người khác xuyên qua đều mang vàng mặc bạc, lão tặc thiên ông lại đưa cho ta một nhà tù, rất có trí tưởng tượng nha!” Nhưng phòng giam trong nhà tù này, mỗi một gian thoạt nhìn đều cao sáu, bảy trượng, tính ra tương đương cao khoảng 20 mét, ở đây rốt cuộc dùng để giam giữ dạng phạm nhân gì?

    “Có ai không?” Nàng thăm dò đi vào bên trong xem, bên trong rất an tĩnh, hơn nữa còn tối om. Qua một lúc lâu, ánh mắt của nàng mới thích ứng với ánh sáng của bóng tối, thấy được một vật núp ở góc tường.

    Một bộ hài cốt khổng lồ! Hơn nữa tứ chi chạm đất, sống lưng uốn cong, trong miệng mọc răng nanh, móng vuốt có gai sắc. Rất rõ ràng, đây căn bản không phải là hài cốt loài người!

    “Ah…!” Nàng hét lên một tiếng, “Thịch! Thịch! Thịch!” rút lui ba bước lớn, mạnh mẽ thở gấp mấy ngụm. Đại sảnh trống trải, phòng giam tối như mực, hài cốt trắng bệch, đây quả thực là mấy cái đoạn chiếu đi chiếu lại trong phim kinh dị kinh điển tiểu mà! Tác giả ngươi đừng có chơi ta như vậy có được hay không?

    Đừng sợ, Ninh Tiểu Nhàn, chuyện đến lúc này thì tranh thủ thời gian làm một chút chuyện hữu dụng có được hay không? Nàng dùng sức bắt buộc mình đừng sợ, cẩn thận xoay người lại nhìn một cái lồng sắt khác.

    Ở đấy nằm lê lết một bộ hài cốt khác, răng nhọn trong miệng lồng vào nhau, hết sức dọa người, nó chỉ có hai chân trước, phần dưới cơ thể lại là một xương cột sống thẳng tắp, cuối cùng toả ra hình dáng đuôi cá.”Ách, chẳng lẽ Mỹ Nhân Ngư cũng xuyên qua rồi sau đó chết ở chỗ này?” Thật bội phục mình a, trong lúc bối rối lại còn có thể suy nghĩ lung tung.

    Nàng hít sâu, sau đó thả giọng, lấy hơi hét tiếng:

    “Có —— ai—— không?”

    “Có —— ai—— ở —— đây không?”

    “Có người ở đây không? Bất luận kẻ nào đều được ah!….”

    Một chữ “A” sau cùng, âm cuối kéo dài rất dài rất dài.

    Nhưng thật bất hạnh là, mấy câu nói đó quanh quẩn trong cả đại sảnh, kéo dài mãi không thôi, thoạt nhìn muốn tạo ra hiệu ứng quanh quẩn ở đó ba ngày. Để một nữ tử yếu ớt như nàng lẻ loi đứng trong nhà tù trống trải rộng lớn này, bên cạnh chỉ có tiếng vang nhộn nhạo không dứt, cảm giác này, quá doạ người. Nàng cảm giác mình sắp té xỉu rồi.

    May mắn lúc này có một giọng nói vang lên, mặc dù chỉ có ba chữ nhạt nhẽo, nhưng thành công bình phục một chút tâm tình của nàng.

    “Ầm ĩ quá!” Còn hơi trầm thấp, giọng nam có mấy phần khàn khàn!

    Quỷ dị nhất chính là ba chữ kia giống như nói ở bên tai nàng vậy, rõ ràng, ngắn ngọn nhưng không có hồi âm!

    Nàng đột nhiên xoay người rồi nhìn bốn phía xung quanh một chút, vẫn là nửa cái bóng người cũng không có!

    “Ngươi ở đâu?” Nàng nhẹ giọng gọi mấy câu nhưng đối phương lại trầm mặc, chung quanh một mảnh an tĩnh.

    Được rồi! Trong lòng nàng tự khích lệ chính mình, đây là tiểu thuyết tiên hiệp, đây không phải là tiểu thuyết kinh dị, con bà nó, tác giả sẽ không đột nhiên chuyển thể loại chứ? Ninh Tiểu Nhàn cố lấy dũng khí tiến lên!

    Đi về phía trước không biết bao lâu, cho đến khi nàng cảm thấy hai chân đều đau đớn, đoạn đường trầm mặc mà quỷ dị này mới coi là kết thúc. Tận cùng là một con đường lớn thẳng tắp có cầu thang quanh co đi xuống, nàng nhấc chân đi xuống, phát hiện không gian bên dưới nhỏ hơn nhiều.

    Đại khái là không gian này không cần phải quá lớn, bởi vì nơi này chỉ đang giam giữ một người.

    Một nam tử tóc đen hắc y. Có lẽ vì lâu ngày không có phơi nắng nên màu da rất trắng, càng làm nổi bật lên đôi kiếm kéo đến tóc mai, khuôn mặt tuấn mỹ phảng phất như được khắc hoạ thành, đáng tiếc đôi môi hơi mỏng không chút huyết sắc. Đặc biệt nhất chính là ánh mắt của nam tử này, chợt nhìn lại cực kỳ giống màu hổ phách, lại có một chút màu vàng nhàn nhạt, làm cho Ninh Tiểu Nhàn nhớ lại trước kia mình uống trộm rượu bran-đi, rượu cất lâu năm chất lượng tốt nhất, đại khái chính là làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

    Chẳng lẽ đây chính là người ngoại quốc đầu tiên mình nhìn thấy ở dị giới? Nàng nghĩ thầm.

    Vẻ ngoài của nam nhân này quá xuất sắc rồi, bộ dáng của tất cả nam minh tinh trên trái đất so được với hắn thực sự có thể đếm được trên đầu ngón tay. Điều này làm cho nàng nghiêm túc đánh giá thêm mấy lần, mới chú ý thấy hắn đang ngồi trong một suối nước rộng sâu và trong suốt, nước sâu tới ngực. Bờ vai của hắn rất rộng, hai sợi dây xích bác lóng lánh xuyên thủng xương tỳ bà của hắn, khoá trên một cột đá khổng lồ khóa ở sau lưng. Cái dây xích này mỗi một dây đều lớn bằng ba ngón của tay nàng, thỉnh thoảng còn nhúc nhích một cái, phát ra tiếng vang leng keng thật nhỏ, giống như là vật còn sống. Ninh Tiểu Nhàn thấy vậy trong lòng nổi lên một trận hàn khí, ông trời của nàng, cái này chắc đau lắm?

    Nhưng soái ca ở đối diện lại lộ ra vẻ khí định thần nhàn, lông mày cũng không có nhăn chút nào, thật giống như dây xích làm tổn thương không phải là hắn mà là đâm vào trên người kẻ khác vậy. Nước suối rất trong suốt, có thể nhìn thấy một đầu gối hắn cong lên, một chân vươn về trước, cánh tay khoác lên trên đầu gối, tràn ngập sự tùy ý cùng không bị trói buộc.
     
    codon.trai thích bài này.
  4. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    165,842
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực
    Quyển 1 - Chương 4: Ta tên Trường Thiên
    “Xin chào! Xin hỏi đây là đâu vậy?” Nàng cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm. Quá không có nhân đạo rồi, lại có thể để cho soái ca ngồi thủy lao như vậy.

    Nam tử dùng đôi mắt màu rượu nguyên chất kia đánh giá nàng từ trên xuống dưới một phen. Ninh Tiểu Nhàn nhịn không được ôm chặt hai cánh tay, bởi vì nàng luôn có loại cảm giác bị tia x quang quét qua. Lại nói, đây là thế giới tiên hiệp a, hai mắt thằng này không phải có chức năng nhìn thấu, có thể nhìn được bộ dạng người khác không mặc y phục chứ?

    “Phàm nhân?” Không sai! Mới vừa rồi nghe được tiếng ở cửa gian phòng đúng là giọng nói này!

    Hắn nhất định là nhìn thấy gì đó, môi mỏng khẽ mở, lộ ra vẻ có chút giật mình: “Sao phàm nhân lại đi vào đây được?”

    “Chờ một chút.” Cả hai hàng lông mày của hắn cũng nhăn lại, hiển nhiên thấy được một chuyện không thể tưởng tượng nổi, tiếp theo liền nói ra một câu long trời lở đất: “Ngươi thậm chí cả linh căn cũng không có.”

    “Wow, ngươi có thể vừa nhìn một cái liền biết? Lão Trưởng phái Xích Tiêu phải mân mê rất lâu mới kiểm tra đo lường ra!” Người này, vừa nhìn bộ dạng cũng rất cao đoan(đẳng cấp địa vị cao),vậy tại sao hắn lại phải ở chỗ này?

    “Phái Xích Tiêu? Cái đó là vật gì?” Hắn lạnh lùng hỏi. Đều nói nam nhân băng sơn khá chảnh, vị trước mắt này chính là ví dụ chứng minh tốt nhất.

    “Đó là một môn phái! Lại nói ngươi là ai? Tại sao bị giam ở chỗ này? Ngươi đã bị giam bao lâu? Nơi giống như ngục giam này rốt cuộc lai lịch thế nào? Vì sao ta thấy trong phòng giam đều chỉ còn dư lại hài cốt vậy?”. Nàng phải hỏi cho rõ đến nơi đến chốn, một hơi liền hỏi xong. Thật ra thì nàng còn muốn hỏi “Tại sao ngươi còn sống?” nhưng rốt cục vẫn nhịn xuống.

    Kiến trúc nơi này trống, trải khắp nơi đều lộ ra vẻ quỷ dị, nàng cần cùng người nói chuyện với nhau để xua đi cảm giác sợ hãi. Mà trước mắt, hắn là người sống duy nhất ở đây.

    Hắn nhìn thẳng nàng, hướng nàng ngoắc ngoắc ngón tay: “Đến gần chút ít, bổn quân sẽ nói cho ngươi biết.” Ngón tay soái ca thon dài bắt đầu gập mở có tiết tấu, khiến nàng mơ mơ màng màng đi về phía trước vài bước. May mắn nàng đột nhiên lấy lại tinh thần liền dừng lại.

    Đá đen trước mũi chân của nàng vạch ra một đường chỉ đỏ thật sâu, màu sắc tiên diễm làm cho người không thể coi thường. Giống như người xây dựng tòa ngục giam thần bí đặc biệt dùng phương thức này nhắc nhở người đến sau, tới gần sẽ gặp nguy hiểm, như vậy nàng không có lý do gì mà không tuân thủ.

    Đáng tiếc, chỉ kém một bước nhỏ. Nam nhân cũng nhìn cái sợi tơ hồng kia, đồng tử hơi co lại, trong lòng âm thầm thở dài một tiếng.

    “Nơi này là Thần Ma Ngục do thiên thần xây dựng, chuyên môn giam giữ tất cả thần tiên, yêu ma.” Hắn mở miệng, hơn nữa lần đầu tiên an ủi nàngmột câu: “Ngươi không cần sợ hãi, nếu có thể đi vào Thần Ma Ngục, ngươi chính là chủ nhân của nơi này, bổn quân không thể tạo thành uy hiếp đối với ngươi.”

    Hừ hừ, câu nói phía sau, nàng tin mới là lạ. Một địa lao âm trầm, một nam nhân kỳ quái. Mặc dù hắn lớn lên anh tuấn lại lãnh khốc nhưng lai lịch và ý đồ không rõ nha. Nàng cũng không giống như mấy tiểu nữ sinh ngốc nghếch theo đuổi ngôi sao trên Trái Đất, làm sao mà dễ dàng mắc lừa?

    Mặc dù mơ hồ biết cái ngục giam lớn này tám phần có thể để mình sử dụng nhưng từ trong miệng hắn nhận được lời chứng thực đúng là vẫn khiến Ninh đại tiểu thư cực kỳ thoả mãn. Chỉ có điều tại sao phạm nhân đã chết đi còn biến thành đống xương trắng chứ?

    Trong lời nói của hắn mang theo khẽ thở dài: “Thời gian Thần Ma Ngục đóng cửa quá dài, rất nhiều tù nhân đều từ từ chết đi. Hài cốt mà ngươi thấy được là Thần Ma rất mạnh khi còn sống để lại, mấy thứ kém một chút đã sớm hóa thành tro bụi, ngay cả chút dấu vết cũng không còn nữa.”

    Khó trách suốt cả quãng đường nàng đi, phát hiện rất nhiều phòng giam đều trống rỗng.

    “Bọn họ đều là chết già hay sao?”

    Hắn lộ ra thần sắc có chút trào phúng: “Chết già? Tuổi thọ của Thần Ma không thể nói là vô hạn nhưng sống ba năm vạn năm cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng tòa ngục giam này sẽ tự động lấy năng lực sinh mệnh của tù nhân để duy trì vận hành. Thời điểm khi cửa ngục mở ra còn có linh khí tràn vào để bổ sung nhưng một khi cửa ngục đóng cửa, bọn họ cũng chỉ có thể không ngừng bị rút ra, cuối cùng sự sống cứ thế bị tiêu hao mà chết!”

    Ngồi ở chỗ này nhìn sức mạnh sinh mệnh bị hút cạn mà bản thân cái gì cũng không làm được? Ninh Tiểu Nhàn rùng mình một cái, tâm tư người dựng lên tòa ngục giam này thật sự ác độc nha! Có thể khiến cho Thần Ma thực sự hao hết tánh mạng, thời gian đóng cửa ở đây nhất định rất dài.

    Nàng ngập ngừng nói: “Thần Ma Ngục đã bị đóng cửa bao lâu rồi?”

    Hắn chỉ chỉ nơi hẻo lánh có một cái đồng hồ nước khổng lồ tinh tế: “Từ khi vận hành đến nay đoán chừng đã ba vạn năm.”

    Cái gì, nàng không có nghe lầm chứ? B vạn năm!

    Trong thế giới ở trái đất, cọp răng kiếm bị tuyệt chủng vẫn chưa tới 1.5 vạn năm, loài người nắm giữ sức người và kỹ thuật lấy lửa ước chừng là 1. 8 vạn năm trước. Toàn bộ văn minh nhân loại đột nhiên phát triển vượt bậc cũng không quá thời gian mấy ngàn năm. Mà hắn, đã ở nơi này vượt qua ba vạn năm dài dằng dặc xa xôi? Từ khi nàng đi vào tòa đại lao này, có cảm giác mỗi giây mỗi phút trôi qua đều như bị đè nén, chậm chạp như thế, mà hắn lại có thể ngồi ở trong không gian nhỏ âm u như vậy, ngồi một lần chính là ba vạn năm, đây là dạng yêu nghiệt gì a?

    Nhưng thoạt nhìn hắn là một người kiêu ngạo, chắc sẽ không lấy loại chuyện này ra để nói dối. Quan trọng là nhất, không hiểu sao trực giác của nàng lại cho rằng chuyện này có thể tin.

    Hắn không để ý tới trạng thái hóa đá của nàng, nói thẳng ra: “Bổn quân tên là Trường Thiên, ngươi có thể tới chỗ danh sách kiểm tra. Trên đó đều có số thứ tự cùng tư liệu của tù nhân.”

    Nàng hít sâu một hơi, đi tới phương hướng tay hắn chỉ. Chỗ đó quả nhiên có một đài bạch ngọc nho nhỏ. Trên đó đặt một quyển sổ không phải sợi cũng không phải bằng tơ lụa, lóe ánh sáng vàng nhàn nhạt. Xem ra cũng là một bảo bối, bên trên ghi bằng văn tự giống như trên mặt nhẫn cổ chuyết, nhưng nàng vẫn có thể đọc hiểu.

    Lật qua tờ thứ nhất, trên sách đề một cái tên chính là Trường Thiên!

    ======

    Kim phút của đồng hồ nước chuyển động qua lại có quy luật. Trường Thiên cũng yên lặng ngồi trong suối nước, không nói một lời, toàn bộ không gian đều im ắng.

    Cũng không biết trải qua bao lâu, nàng mới thu lại danh sách trên tay, thở ra một hơi thật dài.

    Cho dù thường xuyên tự xưng là thần kinh cứng cỏi có thể so với người thép nhưng mấy thứ ghi lại nghe rợn cả người này cũng làm nàng mắt mờ tinh thần chậm chạp, khó mà kiềm chế mình.

    Không có nhân loại nào có thể tồn tại trong thời gian dài đằng đẵng như vậy mà còn sống sót. Trường Thiên quả thật không phải là loài người. Lúc hắn bị nhốt vào chân thân là thần thú – Ba Xà.

    Nàng nhớ rõ đã đọc qua《Sơn Hải Kinh · Hải Nội Kinh》có viết: “Tây Nam có ba quốc gia, thực giống như là Chu Quyển, có Hắc Xà, Thanh Thủ” Nhưng trong thế giới này, thực lực của Ba Xà xa xa không chỉ như thế.

    Trên thực tế, tòa Thần Ma Ngục này vốn được xây dựng để phong ấn hắn. Dây xích xuyên trên người Trường Thiên gọi là “Trói Long Tác”, có thể chế ngự thần thông của hắn, nó vốn dùng để giam cầm Thần Long. Nước suối dưới chân hắn cũng có lai lịch lớn, gọi là”Hóa Yêu Tuyền”, có thể liên tục không ngừng hút lấy thần lực yêu ma dung nhập vào trong suối. Yêu ma thần thông càng mạnh, thương tổn của Hóa Yêu Tuyền đối với nó lại càng lớn. Mặc dù Ba Xà đã tiến vào hàng ngũ thần thú nhưng bản chất của nó vẫn là một đại yêu quái. Dù tổn thương của Hóa Yêu Tuyền đối với Trường Thiên yếu ớt thì vẫn như nước chảy đá mòn. Ba vạn năm đã trôi qua, tảng đá cũng có thể bị nước chảy đào ra một cái hố nha. Thời gian dài như vậy, trời ạ, Hóa Yêu Tuyền đã tạo thành thương tổn bao nhiêu đối với hắn?
     
    codon.trai thích bài này.
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    165,842
    Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lực
    Quyển 1 - Chương 5: Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục
    Edit: Tâm Tĩnh
    Beta: Tiểu Tuyền

    “Người đã xây dựng lên Thần Ma Ngục là ai?” Nàng thật sự hiếu kỳ, ai có thể bỏ ra số tiền lớn như vậy để xây Thiên Thần Ma, rồi bắt thần ma ném vào đây giam giữ?

    Trường Thiên không đáp.

    “Rốt cuộc tại sao ngươi lại đắc tội với người ta, có mối hận đoạt vợ, hay là mối thù giết con?” Xây một tòa ngục giam lớn như vậy để giam hắn lại, dùng ngục giam rút đi sức lực sinh mệnh của hắn, khóa xương tỳ bà của hắn, còn dùng Hóa Yêu Tuyền để đối phó hắn, ước gì từng giây từng phút Trường Thiên đều phải nhận lấy đau đớn. Người này hận hắn đến thế nào a? Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Người đó cũng thật ác độc! Còn không bằng một đao giết ngươi đi. . . . ”

    “Hắn không giết được bổn quân.” Trường Thiên đột nhiên cắt đứt lời của nàng. Trong lời nói tràn đầy ngạo khí: “Nếu như hắn có thể làm được, ngươi sẽ không nhìn thấy bổn quân ở chỗ này.”

    Cho nên chỉ có thể phong ấn hắn, nghĩ hết biện pháp hành hạ hắn, lại để cho thời gian vô tận từ từ hao hết sinh mệnh lực của hắn? Nàng thật sự bội phục người dựng nên Thần Ma Ngục, chịu tốn công tốn của xây dựng nên cái vực thẳm chờ nước chảy đá mòn này, thật là một nhân tài.

    Chỉ có điều vị trước mắt này cũng thật yêu nghiệt, bị hành hạ 3 vạn năm như vậy mà vẫn bình yên khoẻ mạnh, ít nhất thần trí vững vàng, suy nghĩ rõ ràng, đọc nhấn rõ từng chữ, còn có thể trước mặt nàng làm ra vẻ lãnh khốc. Nghe nói người ở tù chung thân, ở trong không gian nhỏ hẹp và thời gian dài dằng dặc sẽ mắc phải loại bệnh thần kinh, cả ngày đần độn u mê.

    Tốt lắm, nên trở về vấn đề chính rồi. Lão tặc thiên đưa nàng một chiếc nhẫn không phải chỉ vì để cho nàng đến ngục giam du lịch một ngày chứ?

    “Xin hỏi, trở thành chủ nhân của Thần Ma Ngục, đối với ta mà nói có chỗ lợi gì?” Nàng dùng đôi mắt trông mong nhìn về phía hắn, hy vọng có thể từ hắn nghe được nhiều tin tức tốt.

    Câu trả lời của hắn lời ít mà ý nhiều: “Vô dụng.”

    “Làm sao có thể! Người chủ nhân ở đây phí hết tâm tư sức lực dựng lên Thần Ma Ngục, sau đó lại buông tay mặc kệ sao?” Dù là thời gian tiêu hao và chi phí đầu tư không tính, cả phòng Thần Ma này không phải là tài nguyên mạnh nhất sao? Hắn cứ thế mà đóng cửa, cho dù nơi này biến thành một vùng hoang vu sao? Không phù hợp logic!

    Hết hy vọng không phải là ưu điểm của nàng, cho nên nàng muốn đuổi tới ngọn nguồn: “Trên người Thần Ma bị nhốt vào không có bảo bối sao? Pháp bảo tùy thân mọi tu sĩ rèn luyện đều, những lão đại đó hẳn cũng bị nhốt vào đây đúng không?” Lấy được một hai kiện, nói không chừng nàng có thể biến thành nữ kim cương dũng mãnh như thần rồi!

    “Có. Mỗi một tù nhân đều có pháp khí tùy thân. Sau khi tiến vào đều sẽ bị lục soát, chỉ còn lại pháp khí bổn mạng.”

    Đúng vậy nha, nàng rất thông minh đúng không?

    Kết quả hắn dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà nhìn nàng, nói tiếp: “Nhưng không có một pháp khí nào sau khi rời khỏi chủ nhân còn có thể tồn tại trong thời gian 3 vạn năm.”

    A, nói cách khác?

    “Mấy thứ pháp khí kia đều chôn vùi theo thời gian rồi.” Hắn rũ hai mắt xuống, tựa hồ có chút thương cảm. “Thời gian là thứ có được lực sát thương mạnh đại nhất, sau khi chết thì cái gì cũng không lưu lại.”

    Ninh Tiểu Nhàn tỏ ra chán nản đã nghe hiểu! Nhưng vị ca ca này, ta cũng không phải tới đây để cùng ngươi nghiên cứu và thảo luận vấn đề triết học, mặc dù thân thế của ngươi rất đáng thương!

    “Nói cách khác, ta lấy được tòa ngục giam trống rỗng này rồi chuyện gì cũng làm không được sao? Có nó cùng không có nó cũng giống nhau?”

    “Không khác bao nhiêu đâu.” Hắn nhắm mắt lại, tựa hồ không muốn để ý tới nàng.

    Không tin! Một đồng tiền cũng có giá trị của nó, huống chi là một tòa Thần Ma Ngục lớn như vậy, dù có lụn bại thế nào cũng nhất định còn có giá trị thặng dư có thể rút được! Tròng mắt nàng xoay chuyển, đột nhiên cười hắc hắc hai tiếng: “Không đúng nha, tòa ngục giam này cũng không phải trống rỗng đâu!”

    “Không phải sao?”

    “Dĩ nhiên là không phải rồi! Thần Ma nào bị giam ở chỗ này, cuối cùng đều hóa thành xương trắng, chỉ có ngươi còn sống. Điều này nói rõ so với bọn hắn ngươi mạnh hơn rất nhiều, ngươi mới thật sự là *boss!”

    “Tài sản lớn nhất của tòa ngục giam này vẫn còn, chính là – ngươi! Không có ngươi, tòa ngục giam này mới thật sự là cái gì cũng không có!”

    Khóe miệng hắn khẽ cong lên. Xem ra, cái nữ phàm nhân này mặc dù không có chút tư chất nhưng đầu óc cũng không phải ngu ngốc. Hắn đã có rất nhiều, rất nhiều năm chưa từng nghe qua người khác nịnh nọt hắn như vậy. Mặc dù lời này chẳng qua chỉ xuất ra từ miệng một phàm nhân, cũng làm tâm tình của hắn tốt hơn một chút. Nhưng mà “boss” là vật gì?

    Nàng rất thành khẩn mở to mắt nhìn về phía Trường Thiên. Cậu nàng đã từng nói qua, lúc nàng có việc cầu người khác, ánh mắt long lanh ngập nước, có thể làm cho người khác thoáng cái liền mềm lòng.

    “Trường Thiên, phải làm thế nào ngươi mới bằng lòng giúp ta?” Nàng gằn từng chữ. Đây chính là thời kỳ thần thú thượng cổ a, cũng là cây cỏ cứu mạng duy nhất trước mắt của nàng, vô luận như thế nào, nàng cũng phải nghĩ biện pháp để hắn ra tay tương trợ.

    Làn thu thuỷ của nàng giống như không có tác dụng. Ngược lại Trường Thiên lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng: “Thứ bổn quân muốn, ngươi không cho được.” Giống như là sợ nàng nghe không hiểu, hắn lại ác liệt bổ sung một câu: “Ngươi chỉ là phàm nhân!”

    Ninh Tiểu Nhàn tức giận nói: “Ta biết rõ ta là phàm nhân, ngươi cũng không cần phải nhiều lần nhắc nhở ta. Chỉ cần nói cho ta biết, nên làm như thế nào là tốt, ta sẽ tận hết khả năng!”

    “Ngươi có lấy toàn bộ tính mạng của ngươi ra cũng không giúp được.” Hắn chỉ chỉ dây xích trên người rồi nói: “Bổn quân muốn, chính là tự do. Ngươi làm không được.”

    Hoàn toàn chính xác ah, hắn là nguồn gốc để vận hành Thần Ma Ngục. Nếu như thả hắn ra rồi, cái Thần Ma Ngục này cũng sẽ không dùng được nữa. Hơn nữa hắn là thần thú thượng cổ, nếu như ở nhân gian hoành hành lại có lòng làm loạn, không biết sẽ nhấc lên bao nhiêu tinh phong huyết vũ. Nàng không phải là bạch liên thánh mẫu nhưng nàng cũng không muốn chứng kiến nhân gian thành địa ngục a.

    Nàng cắn môi dưới nói: “Giả dụ, chẳng qua là giả dụ thôi, ngươi tự do rồi, như vậy ngươi sẽ tìm một địa phương ẩn cư, không hề làm hại nhân gian nữa chứ?”

    Hắn cười lạnh: “Ẩn cư? Tìm chỗ không có người ẩn cư, vậy cùng hiện tại có cái gì khác nhau? Bổn quân muốn là cuộc sống tiêu dao tự tại.”

    Nàng nghe vậy trong lòng trầm xuống, lại nghe hắn nói tiếp: “Làm hại nhân gian? Sau khi rời khỏi đây ta sẽ tìm một số người tính toán nợ nần. Về phần phàm nhân, cái loại tồn tại như kiến hôi, chỉ cần bọn họ đừng đến gây chuyện chọc ta chán ghét, bổn quân ngay cả hứng thú với bọn hắn cũng không có.”

    Đây là hắn biểu đạt “Ta sẽ không gây tai họa cho loài người” cách nói biến tướng đây sao? Cách nói uyển chuyển nha. Có điều vấn đề này tạm thời để đó, quan trọngnhất là …

    “Trường Thiên, tại thời điểm ngươi mạnh nhất, ngươi có thể xé rách thời không hay không?”

    “Xé rách thời không? Có ý gì?”

    “Chính là phá vỡ không gian, đi tới một thế giới khác.” Trái tim của nàng thình thịch thình thịch nhảy lên. Nhanh cho ta một câu trả lời khẳng định đi.

    Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Chưa thử qua. Nhưng chắc cũng không khó.”

    Quá tuyệt vời, vậy việc trở lại Trái Đất có hi vọng rồi! Chỉ cần sau khi hắn khôi phục thần lực chịu giúp mình, vậy bạn học Ninh Tiểu Nhàn có thể rời xa cái thế giới tiên hiệp nguy hiểm này rồi. Nàng tiếp tục sinh hoạt ở đô thị hiện đại ấm áp, có thể tiếp tục trở về theo học cao trung, thi đại học, tìm người yêu, làm một người Trái Đất bình thường hạnh phúc.

    “Tại đây có ghi các loại chú ngữ gì, khiến ta đọc xong là có thể thả ngươi ra ngoài không? Dù sao ta cũng là chủ nhân của Thần Ma Ngục.” Tôn Hầu Tử người ta bị đè ở dưới Ngũ Hành Sơn 500 năm, thần thông của bản thân hắn dùng hết cũng lật người không được, kết quả phàm nhân Đường Tăng tới, tùy tùy tiện tiện đem Lục Tự Chân Ngôn đặt ở trên núi đọc rồi bóc ra là rơi không phải sao? Cái này có phải là hào quang khác nhau của nhân vật chính hay không?

    “Ngươi suy nghĩ thật tốt. Không có đâu!” Khóe miệng của hắn nhếch lên, cũng không biết là tức giận hay vui mừngnói: “Có thể giúp ta thoát khỏi nơi này chỉ có hai biện pháp. Một là dùng Nam Minh Ly hỏa kiếm chặt đứt hai dây xích này.”

    “Tên thật là ‘kêu’. Bây giờ thanh kiếm này đang ở đây sao?”

    “Trước khi ta bị phong ấn có biết, nó ở trong lòng núi Đại Tuyết Sơn phía bắc của Nam Thiện Bộ Châu.”
     
    codon.trai thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)