Huyền Huyễn Nhị sư Huynh đã trở lại

Thảo luận trong 'Truyện Đang Convert' bắt đầu bởi Hovodanh, 17/10/20.

  1. Hovodanh

    Hovodanh Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Tên Truyện: Nhị sư Huynh đã trở lại
    Tác giả:
    Thỏ Nha A Lương(兔牙阿梁)
    Số chương: 77
    Edit: Hovodanh

    Văn án:

    Vinh Yên là nhị sư huynh của môn phái Quy Vân, năm mười chín tuổi được đưa đi vùng đất tà giáo Tây Vực làm con tin.
    Không may trên đường gặp phải biến cố, hắn bị người ta bắt lên núi Vụ Ẩn, là bị hành hạ cho tới chết.
    Sơn thần trấn tại núi Vụ Ẩn thương xót hắn tuổi thiếu niên mà phải bỏ mạng, cho hắn một cơ hội sống lại, cho hắn làm sứ giả đi lại trên nhân thế, lấy việc giúp đỡ nhân loại thực hiện nguyện vọng đổi lấy dương thọ cho mình.
    Vinh Yên ở nhân thế biến mất sáu mươi năm, Thẩm Trú Miên: đứa nhỏ hắn nhặt nuôi từ lúc nhỏ cũng tìm hắn sáu mươi năm, từ vùng đất Cửu Châu cho đến chín thành Tây Vực.
    Cho đến đại hội võ lâm, nhìn thấy hình dáng Vinh Yên từ xa, từ đó về sau quấn quýt bên người hắn, sống chết không chịu rời đi.
    -----Sư huynh
    -----Ta đây
    ----- Sư huynh…
    -----Ta ở đây
    Chú thích:
    1. Truyện này tuổi tác bình quân là 300 tuổi (trường hợp chết tự nhiên, không tự nhiên không tính)
    2. Truyện này là lâu ngày sinh tình, tác giả không tin vào tình yêu sét đánh, cùng nhau đồng hành.
    3. Hiện đã hoàn, yên tâm đào hố.
    4. Cập nhật hàng tuần, không lo đứt đoạn.
    Nội dung: Ân oán Giang hồ, Ân oán, Tình yêu, Trọng sinh
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/10/20 lúc 11:49
  2. Hovodanh

    Hovodanh Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Chương 1: Đêm trăng, gió lớn, thích hợp giết người

    Mùa xuân năm thứ năm theo Yến lịch, mùng ba tháng ba.
    Ban đêm. Bầu trời quang đãng. Trăng sáng sao thưa.
    Trưởng phái Tung Sơn đi cả một ngày đường đã đứng trước bậc cửa, nhìn ngang ngó dọc, lo lắng quan sát xung quanh một lúc rồi mới thật cẩn thận đẩy cửa.
    “Xin hỏi, ngươi đang tìm ta sao?”
    Một giọng nói khàn khàn bất ngờ vang lên trong bóng tối.
    Chưởng môn phái Tung Sơn sợ hãi giật mình, ngay sau đó là một tiếng “Loảng xoảng”, cánh cửa phía sau lưng tự động đóng lại.
    Người ngồi trong phòng giơ tay lên, trong bóng đêm búng một cái, ánh nến bỗng nhiên đồng loạt sáng lên.
    Bỗng nhiên sáng lên làm cho chưởng môn phái Tung Sơn theo bản năng năng nheo mắt, một lúc sau, mới nhìn rõ hình dáng người ở trong phòng.
    Đó là một người thiếu niên nhìn qua có vẻ nghèo khổ chán chường.
    Hắn mặc trên người một bộ quần áo rách nát như kẻ ăn xin, trên thân thể hắn cuốn kín mít băng gạc trông có vẻ còn sạch sẽ, cũng che lại một mắt bên phải của hắn. Mà một bên mắt trái lộ ra lại là con mắt trơn thuần đáng yêu như mắt mèo, con ngươi có mầu như mầu trà xanh, điềm đạm sâu sắc, so với người bình thường có vẻ lạnh lẽo hơn vài phần.
    Trên khóe miệng hơi cong lên còn có điểm một nốt ruồi son.
    Giờ phút này, một nửa người hắn đang ngồi bên mép giường, giống như ở nhà mình, ôm trong lòng một khay hạt hạnh nhân xốp giòn, “Kẽo kẹt kẽo kẹt” ăn đến ngon miệng.
    “Rất giống tên ăn xin vào nhà ăn trộm”
    Chưởng môn phái Tung Sơn lập tức nhẹ nhàng thở ra.
    Hắn giống như là người mù, hoàn toàn bỏ qua hai bộ hài cốt đã khô héo đang đứng tựa vào giá đèn, chỉ thẳng mặt mũi Vinh Yên, phô trương thanh thế mà mắng: “Thằng nhãi con mà cũng dám đến dọa dẫm ông nội nhà ngươi! Tiền đều ở trên người ta, ngươi có mạng lấy cũng không có mạng để tiêu, biết điều thì nhanh cút đi!”
    Sau khi kiên nhẫn nghe xong hắn đe dọa, thiếu niên không chút sợ hãi ăn nốt một hạt hạnh nhân cuối cùng, hỏi ngược lại: “Ngài đang làm cái gì vậy, Ngài không biết ta sao?”
    Chưởng môn phái Tung Sơn đề phòng nhìn hắn, không nói một lời.
    Thiếu niên cười nhạo một tiếng, nâng một tay đã không còn chiếc khay tròn, bình thản mà nhắc nhở: “ Cách đây ba mươi năm, ngài đã hướng núi Vụ Ẩn hứa nguyện, muốn trở thành chưởng môn phái Tung Sơn, lúc ấy ta nói cái gì, ngài có còn nhớ rõ?”
    Ánh mắt chưởng môn phái Tung Sơn co rút lại.
    “Bao giờ ước nguyện đạt được, lời thề đã thành hiện thực, ba mươi năm sau ta tới lấy tính mạng của ngươi”
    Thiếu niên lặp lại lời nói khi xưa, chậm rãi đứng dậy, không kịp đứng vững, lại lảo đảo ngồi trở về.
    ……. Lại đúng lúc chân bị tê dại, thật sự là mất hết mặt mũi. Thiếu niên mặt không biểu tình nghĩ thầm.
    Chưởng môn phái Tung Sơn sau phút hoảng sợ, nhanh chóng bình tĩnh lại.
    Ba mươi năm trước, hắn thật sự có hứa nguyện với núi Vụ Ẩn.
    Lúc đó sứ giả của núi Vụ Ẩn – Cũng chính là người thiếu niên trước mặt này, dở sống dở chết nằm trên xe, trên thân thể cuốn đầy băng gạc vẫn còn đang rỉ máu.
    Tình cảm bi thảm như vậy khiến chưởng môn phái Tung Sơn có cảm giác thật vi diệu.
    ----- Có lẽ quy tắc của núi Vụ Ẩn “Chỉ cần chịu trả giá núi Vụ Ẩn sẽ giúp người đó thực hiện nguyện vọng của mình, bất cứ ai đã lập lời thề đều bắt buộc phải tuân thủ theo những gì đã hứa hẹn” cũng không phải không có gì phá nổi.
    Một sứ giả dở sống dở chết như thế này sao có thể đánh lại hắn. Trong lòng chưởng môn phái Tung Sơn nghĩ như vậy, nên ngoài miệng thoải mái đồng ý hứa hẹn.
    Trở lại Tung Sơn chưa quá nửa năm, những kẻ đè đầu cưỡi cổ hắn người không chết thì bị thương, hắn thuận lợi lên làm chưởng môn, ở phái Tung Sơn hô mưa gọi gió, vẫn luôn như vậy cho tới tối nay.
    Bây giờ đã trôi qua ba mươi năm, công lực của hắn đã thăng tiến rất nhiều, sao có thể để một tên tóc còn để chỏm dọa cho sợ vỡ mật, suốt ngày nơm nớp lo sợ chứ?
    “Xem chừng là ngươi đã nhớ ra rồi?”
    Thanh niển đấm lên đùi phải đang đau nhức, chậm chạm mà mở miệng: “Vậy là tốt rồi, ngươi chính mình động thủ, hay là cần ta giúp ngươi?”
    “Trẻ ranh không hiểu chuyện.”
    Chưởng môn phái Tung Sơn tức giận trợn mắt lên, lớn tiếng quát to: “Ngươi cho rằng ta - Chưởng môn phái Tung Sơn là đứa trẻ con tay trói gà không chặt? Hôm nay lão già này phải nhìn xem: Ngươi làm sao có thể lấy đi tính mạng ta?”
    Câu nói mười phần mang tính khiêu khích.
    Thiếu niên cũng không hề tức giận.
    Tay hắn ngừng lại động tác, nghiêng đầu, buồn bã hỏi:
    “Có phải ngươi muốn chống lại? Việc này cũng không dễ đâu!”
    Lời vừa dứt, thiếu niên cử động hai chân đã gần như tê liệt, chậm chạp đi vài bước về phía chưởng môn phái Tung Sơn.
    Khí tức mạnh mẽ khiến Chưởng môn phái Tung Sơn theo phản xạ mà lui lại mấy bước.
    Khóe miệng thiếu niên mang ý cười, nhìn qua không hề có ác ý lại hòa nhã, sau đó nhanh như chớp, chụp xuống đầu chưởng môn phái Tung Sơn, tàn nhẫn ấn xuống cây đinh nhô lên nơi góc bàn.
    Tất cả phát sinh chỉ trong cái chớp mắt.
    Cây đinh sắt sắc bén tàn nhẫn đâm xuyên qua huyệt thái dương, Chưởng môn phái Tung Sơn còn không kịp dãy dụa đã vội vàng tắt thở.
    Thiếu niên buông tay ra, vỗ vỗ lòng bàn tay vốn dĩ không hề bám chút tro bụi nào, mặc cho thi thể chưởng môn phái Tung Sơn mềm oặt ngã xuống mặt đất.
    Ngoài cửa sổ ánh trăng trong suốt như nước.
    Thiếu niên ngồi ở bệ cửa sổ đợi một lát, đưa tay cởi xuống băng gạc trên đùi.
    Những vết thương dữ tợn nối tiếp nhau dọc hai bên chân đã tụ thành máu đen, không bao lâu lại dần dần ngừng lại, thiếu niên dùng băng gạc lau đi vết máu, hai bên vết thương cũng dần dần hoàn toàn biến mất.
    Thiếu niên lười biếng ngáp một cái, từ cửa sổ nhảy sang phòng bên cạnh, cuốn chăn ngủ mất.
    Chỉ còn lại trong phòng trọ hai bộ xương khô đợi thật lâu cũng không thấy chủ nhân ra lệnh, dần dần im lặng không một tiếng động biến mất ở trong phòng.
     
    Last edited by a moderator: 21/10/20
  3. Hovodanh

    Hovodanh Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Chương 2: Ta hình như đã thấy tên ăn mày này ở đâu đó.

    Mùng bốn tháng ba, thành Ký Châu, Trời rét nhẹ.
    Gần đây do đại hội võ lâm sắp sửa bắt đầu, hai phái võ lâm cả chính và tà từ trời nam biển bắc đều hướng về Ký Châu, chuẩn bị tham ra luận võ mười năm mới tổ chức một lần.
    Hai phái chung sống hòa bình đã lâu, lần này vì đề phòng quá trình đại hội xảy ra biến cố, các thanh niên tài tuấn của các phái đều sẽ được cử đi trước vào thành Ký Châu, mỗi ngày thay phiên nhau tuần tra các con phố.
    Mới sáng sớm một màn mưa tuyết dầy đặc, trong trẻo nhưng lạnh lẽo không hề báo trước mà rơi xuống.
    Đang ở phía Bắc con phố tuần tra hai gã thiếu niên mặc bạch y không kịp đề phòng, bị tưới cho ướt như chuột lột. Hai người vụng về lấy tay che ở trên đầu, hướng khách sạn Phúc Đông Lai gần đó chạy tới.
    Vội vàng vào trong, thiếu niên vóc dáng thấp bé đụng ngã một tên ăn xin đang đứng ngập ngừng ở cửa khách sạn.
    “Xin lỗi, xin lỗi…” Thiếu niên thấp bé che lại cái trán của mình, chìa tay đem người ăn xin nâng dậy, thân thiện hỏi han: “Người có việc gì không?”
    Người ăn xin lắc đầu, chật vật phủi phủi nước bùn dính trên người, thanh âm khàn khàn nói: “Ta không sao!”
    Mặc dù hắn nói như vậy, thiếu niên thấp bé trong lòng vẫn cảm thấy áy náy. Người bình thường sẽ không dùng băng gạc che lại đôi mắt, người ăn xin này rõ ràng là bị mù mắt phải.
    Hắn quần áo rách nát, chân mang một đôi guốc gỗ cũ nát, trên cánh tay băng gạc đã bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, dường như có thể thấy được ở trong là vết sẹo đỏ thẫm.
    Chắc hẳn là bị người ta bắt nạt, bị trọng thương như vậy, lại bị hắn va vào, vết thương chắc hẳn sẽ càng đau đớn đi……
    Thiếu niên cao hơn một mình chạy vào khách sạn, vừa quay đầu lại không thấy sư đệ của mình đâu, vội vàng quay lại tìm.
    “….. Nếu không ta bồi thường cho người tiền được không?”
    Vừa ra đến cửa khách sạn, thiếu niên cao hơn nghe thấy sư đệ của mình đang nhẹ nhàng mà thương lượng: “Ta cho người tiền, vậy trước tiên người đem vết thương xem lại cẩn thận, được chứ?”
    Thiếu niên cao hơn nghĩ rằng hắn bị đe dọa, ngay lập tức nổi giận đùng đùng tiến lên, kéo lấy người ăn xin mà mắng: “Ngươi ăn gan hùm mật gấu có phải hay không?! Lại dám…”
    Đối diện với đôi mắt trong trẻo của người ăn xin, đột nhiên liền không thốt nổi ra lời.
    Không hiểu sao, bất kể là mầu mắt hay nốt ruồi son nơi khóe môi, đều làm cho hắn cảm thấy người ăn xin này có chút quen mặt.
    Thiếu niên thấp bé hơn nóng nảy đi kéo tay hắn: “Sư huynh! Người buông tay, cánh ta hắn đang bị thương đó! Người làm cho hắn đau đó!”
    Thiếu niên cao hơn vội vàng buông tay, cởi túi tiền từ thắt lưng ra, nhét vào trong tay người ăn mày: “Cái này cho ngươi, cho dù sư đệ ta làm sai cái gì, mong ngươi thông cảm nhiều hơn.”
    Nói xong liền túm cánh tay thanh niên thấp bé hơn, vội vàng lên lầu tìm sư bá nhà mình.
    Người ăn xin: “…..?” Đây là hai huynh đệ đầu óc suy nghĩ đen tối.
    Vốn cũng chưa bảo các ngươi phải bồi thường tiền a!
    Trong phòng nhỏ của lầu hai khách sạn.
    Thiếu niên thấp bé lau qua loa đầu tóc, đi đến bên cửa sổ, nhìn mưa bên ngoài, nhỏ giọng thầm nói: “Mưa này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, không biết đến bao giờ mới có thể dừng…..”
    Nam tử mặc bạch y đang ngồi ngay ngắn trước bàn uống trà, nghe vậy hiểu ý cười: “Không cần vội, chờ ăn sáng xong, ta liền tìm cho các ngươi hai cây dù, sẽ không làm chậm trễ các ngươi tuần tra.”
    Thiếu niên thấp bé quay đầu lại ai oán nói: “Cố sư bá, bên ngoài rất lạnh, người cũng không cho ta cùng sư huynh nghỉ ngơi một chút.”
    Thiếu niên cao hơn không trả lời, vẫn đang chìm trong suy nghĩ của chính mình, không thể thoát ra.
    Một lúc sau, hắn bỗng nhiên đập bốp vào trán một cái, vui vẻ hô lên: “Ta nhớ ra rồi! Là nhị sư huynh! Cái người ăn xin kia! Tướng mạo giống nhị sư huynh của chúng ta!”
    Thiếu niên thấp bé khó hiểu: “Cái gì? Nhị sư huynh của chúng ta? Nhị sư huynh của chúng ta không phải là Lục Hoàn danh tiếng lẫy lừng sao? Mẹ ta nói sau này hắn còn có thể nổi bật hơn nữa, người ăn xin kia mắt phải còn bị mù, có điểm nào giống nhị sư huynh của ta?”
    “Ây da, không phải nhị sư huynh này, là người trước kia!”
    Thiếu niên cao hơn vỗ vỗ cái đầu, vội vàng lắp bắp giải thích: “Là người kia, người kia, là người sáu mươi năm trước mất tích. Gọi là gì Vinh…. A đúng rồi! Gọi là Vinh yên!”
    “Vinh Yên?” Thiếu niên thấp hơn nghĩ nghĩ, “Người nói đến, chính là con trai của trưởng môn chúng ta?”
    “Đúng! Ngươi nhớ lại nốt ruồi ở khóe môi hắn, nhớ lại con mắt hắn, có phải trông giống như đúc nhị sư huynh trên bức họa của chúng ta không?”
    Sau khi nghe thấy hai chữ “Vinh Yên”, bạch y nam tử sắc mặt biến đổi.
    Hắn không còn giữ được vẻ bình tĩnh như lúc trước, gần như hoảng loạn mà đứng lên, cầm lấy đao bên cạnh bàn vội vội vàng vàng đi xuống lầu.
    “A!” Thiếu niên thấp bé bị động tác của hắn làm cho khiếp sợ, vội vàng hỏi: “Cố sư bá muốn đi đâu vậy?”
    Nam tử mặc bạch y đứng yên, trầm mặc thật lâu sau đó, cũng không quay đầu lại nói: “…… Chào hỏi cố nhân.”
    Dưới lầu người ăn xin ước lượng số tiền có trong túi, nhấc chân đi vào khách sạn.
    Phục vụ khách sạn thấy hắn tuy rằng quần áo rách rưới, nhưng người lại sạch sẽ, cũng không có đem người đuổi đi như đối với những tên ăn xin khác.
    Chờ hắn lần lượt tiếp đãi các khách nhân khác xong xuôi, mới tiến lên lễ phép hỏi: “Quý khách, ngài muốn nghỉ chân hay là ở trọ?”
    Người ăn xin lấy từ trong túi ra một nén bạc, giọng khàn khàn nói: “Ở trọ. Phiền bố trí một chút.”
    Bởi vì trên người hắn không có tiền nên mới ở bên cửa khách sạn đứng, hai người thiếu niên kia, cũng coi như là người tốt đưa than trong ngày tuyết.
    Khi người nam tử mặc bạch y xuống lầu, người ăn mày đang đứng ở bàn lễ tân khách sạn ký tên vào sổ.
    Người tập võ mắt tinh tai thính hơn người thường, nam tử bạch y liếc mắt một cái, trước khi chưởng quầy khép lại trang sổ, thấy được người ăn xin viết xuống tên.
    “Vinh Yên”
    Cùng tên Vinh Yên. Đây đã từng là tên của nhị sư huynh Quy Vân Phái.
    Sáu mươi năm trước, hai phái chính tà ở núi Vụ Ẩn đã lập lời thề, từ nay về sau nước giếng không phạm nước sông, cũng theo yêu cầu của sứ giả núi Vụ Ẩn, cùng nhau phái một người làm con tin.
    Bên chính phái chọn người làm con tin đến cuối cùng bị đẩy lên trên đầu của Cửu Châu đệ nhất môn phái --- Quy Vân Phái.
    Sau khi cẩn thận suy nghĩ chưởng môn Vinh Ngọc Thôi, người hộ tống đội ngũ, đem nhị sư huynh của Quy Vân phái là Vinh Yên đưa đi đến tổng đà của tà giáo --- Chín thành Tây vực.
    Vậy mà tà đạo Phù Đồ cung lại đưa đến cái tiểu đệ tử không danh không phận.
    Hai đạo đánh mấy năm, đã sớm mệt mỏi, ai cũng sẽ không vì chuyện con tin địa vị cao hay không cao, liền một lần nữa nhấc lên chiến hỏa.
    Nhưng ai biết không quá nửa tháng, đội ngũ hộ tống Vinh Yên đi tà giáo liền mất đi liên lạc, sau đó, tên tiểu đệ tử của Phù Đồ cung kia cũng mất tích kỳ lạ.
    Người đứng đầu hai phái ấn xuống chuyện này không dám nói ra ngoài, cùng nhau tìm kiếm mấy ngày, sau cùng ở một sơn cốc cách núi Vụ Ẩn trăm dặm phát hiện tên tiểu đệ tử ma cung kia chỉ còn thoi thóp một hơi thở.
    Còn có đội ngũ hộ tống thảm hại cực độ.
    Vinh yên không thấy đâu.
    Theo lời đồn đãi trên phố, Vinh Ngọc Thôi đối với đứa con này đã không vừa lòng từ lâu, cực độ chán ghét, mới nhân cơ hội này đưa hắn tới Tây vực, muốn nửa đường đem người giết chết.
    Sau khi Vân Yên mất tích, Lục Hoàn liền thay thế địa vị của hắn ở Vân phái.
    ----- Thực sự nhớ mong Vinh Yên, chỉ sợ cũng chỉ có đám trẻ con hắn nhận nuôi.
    Vinh yên đã từ khách sạn phía bên phải lên lầu hai, chuẩn bị trở về phòng nghỉ ngơi.
    Thấy tình cảnh như vậy, nam tử bạch y đâu còn nhớ giữ dáng vẻ phong độ, hắn vội vàng xuống lầu, chen qua đại sảnh đầy khách khứa đang ngồi ăn sáng, đối với thiếu niên đang đẩy cửa phòng hô lên: “Vinh Yên!”
    Vinh Yên sửng sốt một chút, quay đầu lại tìm kiếm xung quanh một hồi lâu, mới chần chờ mà nhìn về phía nam tử áo trắng: “….. Cố Duy?”
    Phục vụ mang theo siêu nước, rót nước nóng hôi hổi vào trong ấm trà rồi khom người lui xuống.
    Cửa vừa mới khép lại, không đợi tiểu nhị đi xa, Cố Duy liền vội vàng thân thiết hỏi: “Mấy năm nay ngươi đi đâu? Đám nhóc con ngươi nuôi dưỡng đều vội tìm ngươi đến phát điên, thương tích của ngươi, đôi mắt này…. Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
    “….. Đã xảy ra một ít việc nhỏ không đáng kể, không đáng nhắc tới.” Vinh yên nhấp ngụm nước trà, lơ đãng nói: “Ta xem dung mạo sư huynh vẫn chưa phát sinh biến hóa, có phải võ đạo đã đến Nhập tuổi đình chi cảnh?”
    Người đạt đến cảnh giới võ đạo Nhập tuổi đình chi cảnh, có thể giữ được dung nhan trẻ mãi không già, cho đến lúc chết.
    Thấy Vinh yên cố ý chuyển hướng câu chuyện, không muốn nói tới chuyện cũ, Cố Duy cũng phối hợp không hỏi nữa, ngược lại giống như hai người bạn già, nói chuyện hết chuyện lớn chuyện bé xảy ra trong sáu mươi năm kia.
    “…. Những đứa trẻ lúc trước ngươi nhặt về, đứa nào căn cơ tốt đều được Quy Vân Phái thu nhận, đứa nào căn cơ kém sau khi thành niên đều cho xuống núi, chính mình kiếm sống.”
    “Như vậy, thật cũng không sai.” Vinh Yên rũ xuống mi mắt, hàng mi dầy đen nhánh như lông quạ khe khẽ run rẩy. “Cố sư huynh làm việc, trước sau như một chu đáo.”
    Một câu khen tặng không mặn không nhạt, làm Cố Duy đột nhiên sinh ra cảm giác xa cách như đã trải qua mấy đời.
    Nhị sư đệ mất tích đã sáu mươi năm hiện giờ đột nhiên xuất hiện, không chỉ có vết thương đầy người quần áo chật vật, ngay cả tính cách cũng xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
    Vinh yên trong quá khứ nói chuyện lời ít ý nhiều, tính cách cũng thẳng thắn, ở mười chín năm kia của hắn, chưa bao giờ nói qua câu “Cố sư huynh làm việc chu đáo” lời nói khách sáo như vậy.
    Cố Duy trong lòng khó phân biệt được cảm xúc hỗn tạp của chính mình, thanh âm khô khốc nói: “….. Vinh Yên, ngươi và ta không cần khách sáo như vậy, không quá hai ngày nữa sư phụ cũng tới đây, gặp ngươi trở về, người nhất định cực kỳ vui vẻ.”
    “Ngươi ở bên ngoài lang bạt cũng đủ lâu rồi, chờ đại hội kết thúc, hãy cùng chúng ta trở về đi.”
    “Cố sư huynh.” Vinh Yên vẻ mặt bình thản, không tự nhiên mà cắt ngang câu nói của hắn, “Ta chẳng qua là đúng lúc có việc ở đây, tiện đường tới xem một chút mà thôi, cũng không có ý định trở về Vân Sơn.”
    Cố Duy bị thái độ của hắn làm tổn thương, cau mày, do dự nói: “Vinh Yên, mọi người tìm ngươi rất nhiều năm, Sư phụ người cũng…..”
    “Liên lụy chư vị tìm ta nhiều năm, thật là không phải.” Vinh Yên không dao động, lạnh nhạt nói: “Làm phiền Cố sư huynh nhắn lời lại, khiến cho bọn họ không cần tìm nữa.”
    Cố Duy đang muốn nói tiếpcái gì….
    Vinh Yêntrách móc nói: “Ta quần áo còn ẩm ướt, Cố sư huynh khi xuống lầu, nhớ gọi phục vụ mang cho ta thùng nước ấm lên đây.”
    “…..”
    Biết trong lòng hắn oán giận, bị hạ lệnh đuổi khách Cố Duy không tiếp tục khuyên nữa, đứng dậy vội vàng rời đi.
    Sau khi sắp xếp đệ tử tiếp tục tuần phố, Cố Duy trở lại phòng, Cầm bút viết cho Vinh Ngọc Thôi một lá thư.
    Sau khi Vinh Ngọc Thôi nhận được bồ câu đưa thư, không ngừng đẩy nhanh tốc độ, buổi trưa ngày thứ hai đến Ký Châu.
    Nhưng chờ khi Cố Duy mang theo hắn đến khách sạn, Vinh Yên đã biến mất không thấy đâu, căn phòng trống rỗng, một hơi người đều không còn sót.
    Trên bàn vẫn còn đặt ly trà hôm trước, đã lạnh ngắt.
    Cố Duy lo lắng nhìn về phía Vinh Ngọc Thôi.
    “Sư phụ….. Đây…..”
    “Không sao!” Vinh Ngọc Thôi xua xua tay, xoa xoa ấn đường, nhờ Cố Duy dìu đỡ mệt mỏi ngồi vào trên ghế. “Hắn muốn đi đâu thì để cho hắn đi đi, ngươi nói lại cho ta, vết thương trên người hắn là như thế nào, mắt phải làm sao vậy?”
    “Hắn….” Cố Duy cẩn thận nhớ lại một chút, chần chờ không chắc nói: “Vết thương trên người hắn đã băng bó tốt, hẳn là không vấn đề gì, mắt phải đã … mù.”
     
    Last edited by a moderator: 21/10/20
  4. Hovodanh

    Hovodanh Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Chương 3: Sứ giả núi Vân Vụ đến.

    Vinh Ngọc Thôi không khống chế được cánh tay run lên.
    Hắn không cách nào tiếp thu sự thật tàn khốc như vậy, ngay cả hơi thở dồn dập cũng khiến hắn đau đớn, ngay cả ánh sáng trong mắt hắn cũng tràn ngập chua xót cùng bi thương không thể tả bằng lời.
    Giờ phút này, hắn không còn là chưởng môn của Quy Vân Phái, mà là một người hơn trăm tuổi, là một người cha già đau khổ.
    Một lúc lâu sau, Vinh Ngọc Thôi dừng một hơi, chỉ vào cửa nói: “Ngươi ra ngoài trước đi. Không cần làm phiền ta.”
    Cố Duy rũ mắt rời đi, còn giúp Vinh Ngọc Thôi khép lại cánh cửa.
    Vinh Ngọc Thôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích thật lâu, miệng thở dốc, nước mắt không thể khống chế theo gò má già nua không ngừng chảy xuống.
    ------- Hắn che mặt, cuối cùng không chịu nổi gánh nặng (重负) mà lớn tiếng khóc lên.
    Vinh Yên ngồi ở phòng bên cạnh.
    Hắn nghe được tiếng khóc của Vinh Ngọc Thôi, gương mặt vốn không cảm xúc hiện ra rõ ràng nỗi đau đớn tuyệt vọng tột cùng.
    Nếu như Vinh Ngọc Thôi có thể hối hận sớm hơn một chút, có lẽ hắn sẽ không phải chết thảm ở núi Vụ Ẩn, sẽ không phải bắt đầu cuộc sống giết chóc không ngừng nghỉ…. Cũng sẽ không phải sống cuộc sống không thú vị như vậy, không già không chết.
    Hắn có thể vẫn làm một người bình thường, tưới hoa tưới cỏ, nhận nuôi mấy đứa trẻ lang thang, bình lặng mà trải qua cả đời, bình yên già đi, rồi chết.
    ----- Tất cả đều chỉ có thể là nếu.
    Vinh yên thở dài, nhíu mày đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra nhảy xuống, khéo léo tránh thoát tai mắt Cố Duy, lén lút rời đi.
    Ba ngày sau, thế lực ở khắp mọi nơi tụ tập ở Ký Châu, đại hội võ lâm chính thức bắt đầu.
    Người của phái Tung Sơn chậm chạm chưa đến, mãi đến khi võ lâm minh chủ Thẩm Tòng Việt phái người đi đón, mới biết được, chưởng môn phái Tung Sơn ở trong phòng khách sạn không cẩn thận trượt chân ngã, đầu đập phải cây đinh trên bàn, đã qua đời.
    Các đệ tử đi cùngđều đang vội vàng chuẩn bị hậu sự, phải chậm trễ một chút thời gian mới có thể đến.
    Sân đấu võ được xây dựng trên một cái đài cao mang phong cách cổ xưa.
    Đài có tên là Tầm Anh Đài, trên đài có thiết kế ba chỗ ngồi, là cố ý vì võ lâm minh chủ, tà đạo giáo chủ cùng sứ giả núi Vụ Ẩn mà chuẩn bị.
    Trầm Tòng Việt cùng tà đạo giáo chủ Khúc Tịnh Hà đã một phải một trái ngồi vào chỗ.
    Còn về sứ giả núi Vụ Ẩn….. Sáu mươi năm qua, hắn chưa bao giờ tham ra một kỳ đại hội võ lâm nào, vị trí chính giữa thực tế toàn bị bỏ trống.
    Núi Vụ Ẩn không tham dự việc giang hồ, không làm hại người giang hồ, địa vị có thể nói là một nửa thần minh, vô hình mà có vị trí cao hơn cả hai phái chính tà.
    Bởi vậy, mặc dù biết người gọi là sứ giả sẽ không đến, nhưng vẫn đợi đủ thời gian hai nén hương, coi như là thể hiện rõ sự tôn trọng với núi Vụ Ẩn.
    Vinh Yên mặc vào người y phục ăn xin cũ nát, “cùm cụm cùm cụp” xỏ chân vào guốc gỗ chuẩn bị ra cửa.
    Trái phải theo hầu hai bộ xương khô lập tức dâng lên bộ quần áo hoa mỹ đã chuẩn bị tỉ mỉ, chặn lại đường hắn đi.
    “Thế nào?” Vinh Yên cau mày: “Các ngươi muốn tạo phản sao?!”
    Bộ xương khô lặng thinh, vẫn đứng chặn cửa không cho Vinh Yên đi qua.
    Bọn họ sợ Vinh Yên ăn mặc quá đơn sơ, bị người giang hồ chê cười, đánh mất hết thể diện của núi Vụ Ẩn.
    Vinh Yên thở dài, thỏa hiệp ngồi xuống, mặc cho hai bộ xương khô điều khiển hai tay đã không còn linh hoạt của mình, thay hắn rửa mặt chải đầu chỉnh trang.
    Làn khói trắng lượn lờ đứt quãng bay đến giữa không trung, cuối cùng trong lô hương chỉ còn xót chút tro hương.
    Cuối con phố dài bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng chuông leng keng nho nhỏ, bốn bộ xương trắng âm u nâng một cái ngọc liễn, chậm rãi hướng mọi người đi tới.
    Điều khiển bộ xương trắng theo hầu, đây là sứ giả của núi Vụ Ẩn mới có năng lực đó.
    Đám người như thủy triều bên đường vội vã lui lại.
    Ngọc liễn đi hết con phố dài, đến đúng Tầm Anh Đài thì dừng lại.
    Vinh Yên theo bậc liễn đi xuống, trầm ổn bước lên cầu thang, vừa đi vừa khàn khàn mở miệng, không chút để ý nói: “Cách đây mấy ngày có việc qua lại gần đây, nghĩ đến muốn xem náo nhiệt một chút, tới muộn một bước, còn xin thứ lỗi cho.”
    Mọi người cho dù trong lòng có không vui, cũng không dám trực tiếp biểu lộ ra ngoài.
    Cố Duy nhìn Vinh yên ngồi tít trên cao, trong mắt lóe qua chút kinh ngạc.
    ….. Rõ ràng hôm qua vẫn là bộ dáng tên ăn xin khốn khổ, ăn mặc tả tơi rách rưới, lộ ra một đôi chân trần, rất giống một con khỉ nơi sơn dã không người chăm sóc dạy dỗ, dẫm lên guốc gỗ là có thể tung tăng chạy loạn khắp nơi.
    Vinh Yên cởi bỏ bộ quần áo của gã ăn mày xuống thay bằng chiếc áo gấm màu lục lam, đội một chiếc kim quan gắn bảo thạch, con mắt phải bị mù được che khuất bởi thứ đồ trang sức bằng ngọc hồ điệp trông rất sống động. Toàn thân toát ra vẻ xa hoa trụy lạc giống như một công tử được nuông chiều từ bé.
    Thanh mỹ mà tuyệt diễm, lại không chút nào cảm giác thô lậu.
    Lẫn trong đám người có một thân ảnh màu đỏ sậm nhìn theo Vinh Yên thật lâu, rồi mới im lặng không một tiếng động rời đi.
    Tất cả mọi người ở Tầm Anh Đài đều ồn ào lên.
    Vinh Yên mất tích mấy năm,bọn nhỏ được hắn thu dưỡng cảm nhớ ân cứu mạng, góp tiền mời một họa sư ở dưới chân núi vẽ một bức chân dung của hắn, phân phát khắp mơi cầu tìm người.
    Dung mạo của hắn quá mức thanh diễm, hơn nữa đặc điểm mầu mắt và nốt ruồi son nơi khóe môi làm cho nhiều người ở võ lâm Cửu Châu nhìn một lần cũng nhớ mãi không quên.
    Người đã mất tích sáu mươi năm đột nhiên trở về, còn bay lên đầu cành, trở thành sứ giả núi Vụ Ẩn, cũng khó tránh khỏi khiến mọi người bàn tán xôn xao.
    Lục Hoàn có chút không được tự nhiên giận dỗi đến bên cạnh Cố Duy, bất mãn nói: “ Sư huynh, hắn làm sao lại trở lại? Còn trở thành Sứ giả núi Vụ Ẩn, là muốn cùng chúng ta trở về Vân Sơn sao?”
    “Không rõ lắm!” Cố Duy lắc lắc đầu: “Hắn rốt cuộc vẫn là người của Vân Sơn,hiện giờ gia nhập giang hồ, đại khái vẫn sẽ về lại Vân Sơn”
    “Ây, hắn không biết xấu hổ hay sao mà trở về chứ? Lục Hoàn bĩu môi, gương mặt yêu nghiệt được nuông chiều hiện lên vẻ kiêu căng, “Đã nhiều năm như vậy cũng không nghĩ đến việc về thăm sư phụ, hay bởi vì chính mình mù, tàn phế, ở bên ngoài sống không nổi nữa, mới phải về Vân Phái đi!”
    “Đừng nói bậy!” Cố Duy cau mày khiển trách: “Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, nói chuyện cũng không thể xấc xược như vậy nữa.”
    Vinh Yên thong dong ngồi xuống, nhếch mép, kiên nhẫn nghe tiếng tranh cãi ầm ý không ngớt ở phía dưới.
    Đến khi tất cả yên lặng trở lại, hắn mới không chút để ý mà ngáp một cái, lười nhác nói: “Bắt đầu đi!”
    Đại hội ngày đầu thi đấu trước sau như một thật buồn tẻ.
    Các môn phái cho đệ tử lên đài cùng nhau luận bàn, ở trong mắt Vinh Yên chẳng khác gì mấy phụ nữ nhà quê giật tóc đánh nhau vậy.
    Vinh yên chán muốn chết mà bóc hết một mâm hạt dưa, cảm thấy miệng có chút khô, lại rót một ly nước trà mà uống ừng ực.
    Năm ngày trước, sau khi Vinh Yên dựa theo ước định mà lấy đi tính mạng của chưởng môn phái Tung Sơn, chỉ kịp ngủ một giấc ngắn, liền suốt đêm chạy quay về.
    Hai ngày này là bởi vì Cố Duy tìm kiếm không ngừng, bất đắc dĩ phải khắp nơi trốn tránh, ngay cả một giấc ngủ ngon đều không được.
    Giờ phút này sau khi ăn no uống đủ, Vinh Yên bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.
    Hắn rất không hình tượng mà uốn éo thắt lưng.
    Ống tay áo rộng thùng thình theo động tác của hắn rơi xuống, trong lúc vô ý lộ ra cánh tay chằng chịt vết thương.
    Hắn bình thường mặc quần áo ăn xin, đều đem băng gạc cùng vết thương che khuất đi, hôm nay đột nhiên thay đổi trang phục sang quý, nhất thời không để ý, mới để cho những vết thương ghê người lộ ra ngoài.
    Khúc Tịnh Hà luôn yêu thích mỹ nhân, hắn thấy Vinh Yên vóc người cân xứng, môi hồng răng trắng, dễ dàng đoán được đó vốn dĩ là một mỹ nhân.
    Nhưng mà mỹ nhân lại có cánh tay loang lổ xấu xí, những vết thương do sau khi bị tra tấn dã man mà lưu lại, liếc mắt một cái nhìn thấy, mười phần phá hư mỹ cảm.
    Nghĩ đến điểm này, Khúc Tịnh Hà lập tức sinh ra cảm giác thương tiếc trong lòng, đối với Vinh Yên đang mơ màng sắp ngủ nói: “Trong phái ta có người giỏi thuật vu cổ, có khả năng Diệu thủ hồi xuân, nếu sứ giả muốn chữa khỏi đôi mắt cùng vết thương trên người, không bằng đi tới tà giáo một chuyến!”
    “Hả?” Vinh Yên đang mê man nghe Tịnh Hà nói vậy, lập tức thanh tỉnh lại vài phần.
    Hắn giống như vô tình mà cử động để tay áo rớt xuống, che khuất đi vết thương, kéo hồ điệp che lại mắt phải, từ chối nói: “Phiền ngài lo lắng. Tự nó từ từ sẽ tốt thôi.”
    Thẩm Tòng Việt ấn đường nhảy lên, không ngăn được tò mò trong lòng, mở miệng nói: “Sứ giả làm sao lại bị một người thương tích như vậy?”
    Vinh Yên khóe miệng nổi lên ý cười, thanh âm nhu hòa nói: “Muốn trở thành ‘Thần minh’ phải trả giá thật lớn. Cái này có gì đáng tò mò? Ngài có muốn thử không?”
    Câu nói đem không khí tán gẫu hoàn toàn triệt tiêu.
    Còn lại nửa ngày Vinh yên về cơ bản đều ngủ gà ngủ gật mà trôi qua.
    Ngày đầu tỷ thí kết thúc, sau khi mọi người lục tục đi hết, Vinh Yên mới chậm chạm từ chỗ ngồi đứng dậy, buồn bã ỉu xìu nhảy xuống đài cao, bộ dạng chán nản đi về khách sạn.
    Hắn ngủ quá lâu, thật sự là không có tinh thần gì.
    Đi ngang qua bên người phục vụ ở dưới lầu, hắn lấy từ trong tay áo ra năm đồng tiền cùng một khối bạc vụn, dặn dò nói: “Chút nữa sang bên kia đường mua một túi hạt dưa, mang lên phòng ta. Tiền đồng mua hạt dưa, bạc vụn là trả công cho ngươi.”
    Khách quan hào phóng rộng rãi, người phục cũng sẵn lòng làm chân sai vặt, rất vui vẻ chạy đi mua hạt dưa.”
    Vinh Yên duy trì bộ dáng chán nản đi lên lầu, động tác thô lỗ đẩy cửa phòng ra.
    “……”
    Vinh Ngọc Thôi đang ngồi trước bàn uống trà, kiên nhẫn ôm cây đợi thỏ.
    Thật rõ ràng, “Con thỏ” đã tới rồi.
    Vinh yên khép lại cửa phòng thật mạnh, chuẩn bị đổi một khách sạn mới để ở.
    “Nghiệt tử! Còn muốn đi chỗ nào nữa?” Vinh Ngọc Thôi đập bàn một cái, nghiêm giọng: “Lăn lại đây!”
    “…..”
    Vinh Yên có chút mệt mỏi thở dài, nhận mệnh đẩy ra cửa phòng, mặt không chút thay đổi nói: “Vinh chưởng môn đến tận phòng ta, là có chuyện gì?”
    Thái độ không mặn không nhạt, như là đối với một người xa lạ.
    Vinh Ngọc Thôi nhướng mày tức giận, lại hung hăng vỗ bàn, suýt nữa đập nát bàn gỗ: “Mấy năm nay bao nhiêu người đều đi tìm ngươi! Ngươi vẫn còn sống, vì sao không quay trở về Vân Sơn! Ngươi đem quy củ của môn phái trở thành cái gì?!”
    Vinh Yên đột nhiên không còn muốn trốn tránh nữa.
    Hắn không có làm sai cái gì, dựa vào đâu muốn hắn trốn tránh khắp nơi, không dám gặp người?
    Vinh Yên thả người ngồi xuống, bình tĩnh mà hỏi ngược lại: “Vậy mời Vinh chưởng môn nói cho ta biết, có bao nhiêu người đi tìm ta?” Nhân tiện để cho ta nhặt được chuyện cười.
    Vẻ tức giận trên mặt Vinh Ngọc Thôi cứng lại, xấu hổ mà chuyển đề tài, tiếp tục cứng rắn nói: “Mặc kệ như thế nào, đệ tử Vân phái thì nên thành thành thật thật trở về Vân sơn, chạy đến núi Vụ Ẩn làm sứ giả! Còn ra thể thống gì?”
    “Ý của ngươi là, muốn ta quay về Vân sơn của ngươi, thành thành thật thật bị ngươi dạy dỗ nhục mạ là phế vật?”
    Vinh Ngọc Thôi ngẩn người.
    Vinh Yên cười như không cười mà nhìn hắn, vươn tay, nhẹ nhàng đẩy cổ áo của mình ra.
    Giấu ở trong quần áo chính là tầng tầng lớp lớp vết thương đan xen nhau, sưng đỏ xanh tím lan tràn đến tận xương quai xanh, làm cho người ta không có cách nào nhìn ra mầu da vốn có.
    Trong mắt Vinh Ngọc Thôi lại có sương mù lần nữa tản ra, trong đáy mắt tràn lên là nồng đậm thương xót.
     
    Chỉnh sửa cuối: 27/10/20 lúc 20:09

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)