Tiên Hiệp Nhất Thế Chi Tôn - Mực Thích Lặn Nước

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi HalfTwice, 18/12/14.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    258,654
    Nhất Thế Chi Tôn
    Tác giả: Mực Thích Lặn Nước
    Quyển 7: Từ xưa thiên ý cao khó hỏi!
    Chương 172: Vô thượng tâm ma

    Dịch: Tiểu Băng
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Âm thổ trùng điệp, cương phong không ngừng, từ thiên ngoại có một dòng chảy đỏ máu ào ào cuốn tới, dũng mãnh xuyên qua Hoàng Tuyền của giới, nối âm tào địa phủ đã được đồng hóa với Chân Không gia hương trong La Phong chi vực thành một khối.

    Trong sáu tầng tử phong tối đen do trọc khí lắng đọng thành, Huyền Minh Quỷ Đế im lặng nhìn lên hướng thượng du của dòng chảy màu đỏ máu, trong mắt rực lên ngọn lửa giận dữ. Mấy năm nay, nó đã dần bị mất đi quyền khống chế La Phong, chỉ còn giữ được đàn tràng, không bao lâu nữa sẽ phải hoàn toàn buông tay tầng này, trở về Hắc Ngục.

    Đột nhiên, nó nhìn thấy một vùng biển màu đỏ máu theo một bàn tay trút xuống, cuồn cuộn tràn về phía biên giới Cửu U, như muốn nuốt chửng Hoàng Tuyền, cắt đứt mối liên hệ của La Phong Hắc Ngục và Chân Không gia hương.

    “Cơ hội!”

    Huyền Minh Quỷ Đế trong nháy mắt đã nhìn ra sự việc, đưa ra quyết định của mình, không chút do dự thò quỷ trảo ra.

    Nơi quỷ trảo đi qua, cương phong vạn năm ngưng tụ thành hoa tuyết đầy trời, âm thổ hoang vu hóa thành những tầng băng phách lóng lánh, oan hồn ác quỷ nhất tề bay lên, rơi vào trong trảo, tạo ra một cái lốc xoáy của tử vong và âm quỷ chi đạo, vô thanh vô tức chụp về hướng biên giới Cửu U.

    Ngoài Cửu U, giữa dòng chảy hoàng tuyền, đột nhiên dâng lên một vầng trăng sáng, cực kì viên mãn, bao dung vạn đạo, lóng lánh sáng tỏ, tỏa ra thần quang sáng ngời, tiêu diệt từng phần huyết hải, lốc xoáy bị đồng hóa, ‘hoàng tuyền’ xuyên qua hai giới không còn giữ nổi.

    Liên kết La Phong Hắc Ngục và Chân Không gia hương gặp nguy, Vô Sinh Lão Mẫu không chút do dự, tự mình ra tay!

    Nhưng lúc này, hư vô đung đưa, một cây thanh mộc xuất hiện, đầu cành có những quả cây huyền ảo, tỏa thần quang, tiếng chuông vang đinh đang không dứt.

    Ánh trăng khựng lại. Rễ thanh mộc nhanh chóng lan ra, cắm vào vầng trăng, hai bên đánh nhau kịch liệt.

    Thanh Đế từ trong Đông Phương lưu ly thế giới giáng xuống thần uy!

    Cực Lạc thế giới, Bồ Đề tịnh thổ và Đâu Suất cung, Yêu Hoàng điện đều im bặt, không biết vì kềm chế nhau, hay Tây phương nhị thánh đồng tình với việc Kim Hoàng vứt bỏ La Phong.

    Một bóng đen khổng lồ từ trong dòng sông máu đứng dậy, hóa thành Quỷ Đế Trấn Nguyên tử một tay cầm tố sắc Vân Giới kỳ, một tay nắm Thiên Tru phủ, công kích cả huyết hải lẫn quỷ trảo, muốn lấy một địch hai.

    Mây khói khắp nơi, dị hương bao phủ, huyết hải bị công kích mà dừng lại, bị kỳ phiên bao phủ, từ trên Thiên Tru phủ hiện ra chín cái đạo văn, tru phạt chi ý hóa thành thiểm điện màu đen và hỏa diễm màu âm lục đánh về phía quỷ trảo.

    Dương Tiễn cười khẽ, bàn tay đang ấn xuống khẽ run lên, huyết hải nổi lên bọt nước đỏ rực. Những bọt nước phình to ra, sau đó thi nhau nổ tung, liên tục không ngừng, tạo nên lực bạo tạc kinh thiên.

    Ầm!

    Phong bạo quét ngang tất cả, đẩy tố sắc Vân Giới kỳ lui trở về.

    Ầm!

    Mọi tầng của Cửu U đều nghe thấy tiếng nổ đinh tai nhức óc. Ngay cả trong sơn mạch màu đỏ, những tà thần tà ma cũng nhịn không được đầu váng mắt hoa. Khí tức của chúng như những đốm lửa, nối thành liệu nguyên chi thế, đốt cháy gần một nửa tầng thứ tám Cửu U. Ở nơi trung tâm, Tề Chính Ngôn mở mắt, nhìn nơi phát ra tiếng nổ mạnh, mi tâm đã có vì sao vàng óng trong vắt.

    Qua hơn trăm năm, có Mạnh Kỳ và Dương Tiễn hỗ trợ, y đã đủ để tự chứng Truyền Thuyết, đặt chân vào Tạo Hóa!

    Ầm!

    Dương Tiễn không kiêng nể gì, khiến huyết hải nổ tung, cướp đoạt hết năng lượng xung quanh, khiến dòng chảy màu đỏ máu rít lên, không ngừng tan rã.

    Phá hoại lúc nào cũng dễ hơn là bảo vệ!

    Hơn nữa Dương Tiễn chỉ nhằm vào một đoạn dòng chảy này, chứ không phải muốn tạo ảnh hưởng gì tới dòng chảy ở ngoại giới!

    Hoàng Tuyền vỡ ra, hai giới bị cắt đứt, sương mù mịt mờ tự động tiêu tán. Thanh Mộc và Minh Nguyệt lập tức tan biến, có tranh đấu nữa cũng là vô ích.

    Trấn Nguyên tử đứng ở ngoài Cửu U, nhìn Dương Tiễn thật sâu, sau đó xách tố sắc Vân Giới kỳ và Thiên Tru phủ, ngược dòng trở về âm tào địa phủ, sự đồng hóa của Chân Không gia hương đối với La Phong ngừng bặt.

    Ở bên kia, bên ngoài đàn tràng của Hắc Thiên Đế, kiếm khí sát lục và hủy diệt dần phiêu tán, lộ ra Cái Thế Ma Quân khá là chật vật và Minh Hải kiếm không còn sinh cơ.

    Mạnh Kỳ dùng Nhất Khí Hóa Tam Thanh thần thông đã tiêu hao quá mức, gần đến mức cực hạn, thấy Dương Tiễn đã đắc thủ, lập tức kết thúc Tru Tiên kiếm trận, thân ảnh lại trở về ngọn núi tối đen.

    “Hắn quả thật là muốn tới thì tới, muốn đi thì đi......” Ma Quân ánh mắt vi diệu, trong lòng thầm hận.

    Sở học của nó thật ra không hề thua kém Tô Mạnh bao nhiêu, mặc dù gặp phải đại thần thông Nhất Khí Hóa Tam Thanh, nhưng có Vô Thượng Ma Khu vạn kiếp bất diệt, nên cũng vẫn có khả năng chống đỡ tới khi thời hạn hóa thân kết thúc, nhưng không làm sao chịu nổi Tru Tiên kiếm trận, không chịu nổi đối phương cầm tới hai thanh thần binh tuyệt thế trong khi nhà mình một kiện cũng không!

    Người so với người thật làm tức chết người!

    Minh Hải kiếm hóa thành u quang, bay về tới tầng chót Cửu U, trở về trong tay Thất Sát đạo nhân, Ma Quân cũng tan biến, chẳng biết đã độn ẩn đi đâu, về mặt này nó rõ ràng là mạnh hơn Mạnh Kỳ.

    Cửu U lại trở về bình tĩnh như cũ. Khổ công, tâm huyết hơn trăm năm của Vô Sinh Lão Mẫu chỉ trong chốc lát đã bị hủy hoại.

    Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi...... Mạnh Kỳ thầm nghĩ, ngẩng đầu, nhìn một tầng nào đó của Cửu U, đối mắt với Dương Tiễn, khẽ gật đầu với nhau.

    Chém đứt bàn tay của Vô Sinh Lão Mẫu thò vào Cửu U, bức ép Hắc Thiên Đế chỉ có thể cố thủ đàn tràng xong, đã có thể bắt đầu đi làm nhiều chuyện khác mà không phải lo bị đại nhân vật nhìn trộm nữa!

    Mạnh Kỳ nhắm mắt, trái tim trong lồng ngực đột nhiên đập nhanh hơn.

    Đông đông đông, đông đông đông, tiếng tim đập bị thân hình ngăn cách, dù có đứng ngay bên cạnh Mạnh Kỳ cũng khó mà nghe được.

    Đông đông đông, đông đông đông, Mạnh Kỳ kết nối nhịp đập của tim mình với minh minh bên trong Đâu Suất cung, lại trở nên vô bi vô hỉ.

    Trong Chân Thật giới.

    Lục đại tiên sinh đã dời Họa Mi sơn trang đến Đông Hải giới vực, vẫn ngồi bảo vệ phần mộ phu nhân, trong đầu thi thoảng lại nhớ tới những chuyện cũ ở trung thổ mấy trăm năm trước, Xung Hòa vừa mới mất, Cổ Nhĩ Đa chưa thể từ Trung Cổ trở về, và Tô Mạnh mà chính mắt ông chứng kiến hắn từng bước đi lên từ mở khiếu đến Tạo Hóa, sau đó đi tới đường cùng......

    Sáu mươi năm trước, từ trong nhà tranh, ông chém ra một đường kiếm quang sáng rực, trong vắt và thuần túy, từ xa bổ về phía Tẩy Kiếm các đã chuyển tới Đông Hải, cách không so chiêu với Tô Vô Danh. Với đường kiếm quang đó, cuối cùng ông cũng đã mở ra một con đường trước đó chưa từng có ai thành công, bản tính linh quang trước vào chỗ cao vô cùng, sau đó phản chiếu các giới, tạo được hình chiếu.

    Sau thành công đó, nhờ tích lũy sâu dày, chỉ trong ba mươi năm ngắn ngủi, ông đã trở thành Tạo Hóa, tới nay đã đạt tới trung giai, đuổi kịp Tô Vô Danh.

    Lục đại tiên sinh thả bức tượng gỗ trong tay xuống, nhìn ra sóng biếc dập dờn, nghĩ tới cái hộp ngọc tạo ra oanh động gần đây.

    “Không biết Tô tiểu hữu hiện giờ đã đạt tới trình độ thế nào.” Ông vừa nghĩ thế, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh Mạnh Kỳ ngày xưa, bào xanh tiêu sái, tươi cười thân mật.

    Hình ảnh Mạnh Kỳ đột nhiên chắp tay lại, trong mắt tràn ngập khí tím hư ảo, như có tiếng tim đập đâu đây!

    Này...... Lục đại tiên sinh cau mày, như không xảy ra chuyện gì, thu ánh mắt về, lại cầm dao nhỏ lên, tiếp tục tập trung điêu khắc.

    Tại một hòn đảo nào đó ở Đông Hải, một lão giả tóc trắng xóa nằm trên xích đu, trong ánh nắng chiều tà, câu được câu không kể cho thằng bé con ở bên cạnh nghe câu chuyện ngày xưa khi Đại Chu phồn thịnh.

    “Nếu Đại Chu không vong, Vạn Giới thương thành, video dạy học và các diễn đàn thảo luận trao đổi võ đạo sẽ không sụp đổ, tổ gia gia có thể đã có hi vọng trùng kích Pháp Thân, đứng vào hàng tiên ban, dù có không xuất sắc cũng có thể được Nhân Hoàng sử dụng, được ban thần chức, phù hộ một phương......”

    “Thời điểm đó, thánh địa tiên gia chính là Côn Luân sơn Ngọc Hư cung, chưởng giáo là Nguyên Hoàng Tiên Tôn Tô Mạnh, hắn là người cả đời này tổ gia gia kính nể và tôn sùng nhất......”

    Lão giả vừa kể vừa nhớ lại chuyện cũ, nhớ lại lần đầu tiên khi Phong Thiên đài xây dựng thành công, Nguyên Hoàng Tô Mạnh tự mình đến xem lễ.

    Lão không biết ở trong lòng lão chợt hiện ra thân ảnh của Tô Mạnh, đôi mắt mang một màu tím hư ảo, hình như có tiếng tim đập sống động như thật.

    Nhiều nơi khác trong Chân Thật giới, cảnh tượng tương tự không ngừng lặng lẽ xảy ra.

    ............

    Ngoài Yêu Hoàng điện, một đóa Cân Đẩu vân bay tới, dừng ở cổng, hóa thành Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không mặc Hoàng Kim tỏa tử giáp.

    Nó gãi má, nói với yêu vật giữ cửa: “Lão tôn đến cầu kiến Yêu Hoàng.”

    Nhìn thấy thần tượng, thủ vệ nào dám ngăn trở, chưa kể cửa lớn sau lưng tự nhiên mở rộng, rõ ràng là đã được Yêu Hoàng bệ hạ cho phép.

    Xuyên qua những lớp cửa, đi vào trong Yêu Hoàng điện, Tôn Ngộ Không đột nhiên dừng bước, trong đầu nghĩ tới hình ảnh Mạnh Kỳ mặc huyền bào.

    Khí tím lóe lên, tiếng tim đập hiện lên, thân ảnh này không ngờ sống dậy!

    Tôn Ngộ Không chỉ tay một cái, chém ý nghĩ này ra. Khí tím trong người nó bay ra, tiếng tim đập trở nên rõ ràng, duỗi ra biến thành hóa thân của Mạnh Kỳ.

    Vô thượng tâm ma chi đạo, dùng thứ này bí mật bái kiến Yêu Hoàng!
     
    banhdacua25 and minh luan like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    258,654
    Nhất Thế Chi Tôn
    Tác giả: Mực Thích Lặn Nước
    Quyển 7: Từ xưa thiên ý cao khó hỏi!
    Chương 173: Du thuyết

    Dịch: Tiểu Băng
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Tôn Ngộ Không nhìn ý niệm hóa thành Mạnh Kỳ của mình: “Lão tôn ta chỉ có thể giúp ngươi đến nơi này, gặp nương nương thế nào đó là việc của ngươi.”

    Mạnh Kỳ không phiền lòng, ngược lại trang trọng hành một lễ:

    “Làm phiền Đại Thánh!”

    Thấy đại lễ kính trọng, Tôn Ngộ Không ngược lại cảm thấy không được tự nhiên, vò đầu bứt tai: “Mau vào đi, mau vào đi thôi.”

    Thu hồi tầm mắt, tiếp tục xuyên qua những lớp cửa, không bao lâu sau, trước mắt Mạnh Kỳ xuất hiện thềm đỏ và cổ đỉnh, bốn phía mây khói khắp nơi, dị hương ngào ngạt, ngẩng đầu hướng phía trước, chỉ thấy những tầng mành che lấp tầm mắt, thần thức không qua được, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy xa phía sau có một thân ảnh mông lung, rất nhu hòa.

    “Tô Mạnh bái kiến bệ hạ.” Mạnh Kỳ nhìn không chớp mắt, hành đại lễ.

    Từ sau những tầng lụa trắng mành che vọng ra giọng nói dịu dàng lạnh nhạt: “Đã là Nhân tộc, vậy gọi nương nương đi.”

    “Vâng, nương nương.” trong Yêu Hoàng điện này, ý niệm biến ảo thành Mạnh Kỳ không ngừng nhộn nhạo gợn sóng, hiện rõ ra là do những đốm sáng màu tím hợp thành, nếu không phải được chủ nhân cho phép, sự tồn tại này của hắn không thể nào thành được.

    “Ngươi hôm nay tới đây, là vì chuyện Bỉ Ngạn?” Giọng Yêu Hoàng vọng qua mành che, bình tĩnh vô cùng, không vui không buồn.

    Mạnh Kỳ hít sâu: “Nương nương minh kiến vạn dặm, vãn bối chính vì việc này mà đến.”

    Lụa trắng lay động, như có một làn gió mát chầm chậm thổi qua, Yêu Hoàng im lặng.

    Thấy vậy, Mạnh Kỳ thản nhiên nói tiếp: “Nương nương ở thời Thái Cổ ban sơ tạo nhân tạo vật, quản lý quyền lực sinh linh. Vừa là vua của yêu, cũng là tổ của người, hướng đến công bằng. Cho đến khi Đạo Đức Thiên Tôn coi trọng tiềm lực cho Nhân tộc tu luyện, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng đi theo hướng ấy, vì để cân bằng, ngài mới dần chuyển sang che chở nhiều hơn cho Yêu tộc, nhưng đối với Nhân Hoàng ngày xưa cũng có rất nhiều chiếu cố.”

    Nhân Hoàng đây là ý chỉ cái vị Nhân Hoàng thật sự đã xưng hùng những năm cuối Thượng Cổ kia.

    “Đáng tiếc hắn thành kiến quá sâu, không chịu bao dung Yêu tộc......” Yêu Hoàng khẽ thở dài.

    Cho nên bà mới ngồi im nhìn Nhân Hoàng vẫn lạc, mà không đưa tay ra giúp đỡ...... Mạnh Kỳ thầm nghĩ, nói tiếp, “Nương nương là Nhân tộc chi tổ, là nơi máu thịt của vãn bối xin được tới nương nhờ, đây là ân đức chứ không phải nhân quả, nên vãn bối không dám vì vậy mà cầu xin gì.”

    “Theo vãn bối thấy, kẻ nương nương muốn cho trở thành Bỉ Ngạn giả mới hẳn là Tề Thiên Đại Thánh. Nó xuất thân Yêu tộc, là sản phẩm làm giảm cầu không của Nguyên Thủy Thiên Tôn, cũng có quan hệ tốt với Bồ Đề Cổ Phật. Trước khi Linh sơn đại chiến xảy ra, khi các thế lực vẫn còn giữ mối quan hệ tốt với nhau, nó đã có đủ khả năng giành một con đường cho mình, chỉ cần tích lũy đầy đủ, thì con đường lên Bỉ Ngạn không còn gì cản trở, trừ phi nó không muốn.”

    Giọng Yêu Hoàng mơ hồ: “Nó xuất thân Yêu tộc, lại cùng tu phật với Kim Thiền tử, hẳn có thể cũng đối xử bình đẳng với Nhân tộc.”

    Bà đã thừa nhận lời phỏng đoán của Mạnh Kỳ.

    “Đáng tiếc lại có Linh sơn chi chiến.” Mạnh Kỳ bình tĩnh nói tiếp, “Tình cảm của nó và Phật môn bị cắt đứt, chỉ còn lại khúc mắc với nhau. Hơn nữa thân lại bị thương nặng, suýt nữa vẫn lạc, không thể không nhờ vào Đạo Đức Thiên Tôn mấy chục vạn năm nay luyện đan cho mới khôi phục lại được, lấy lại thực lực đỉnh phong, nhưng cũng bởi vì vậy mà đã để lỡ mất nhiều cơ duyên, không tích lũy bằng Di Lặc và Dương Tiễn, đăng lâm Bỉ Ngạn không còn thuận lợi dễ dàng.”

    Hơn nữa Kim Hoàng cũng sẽ không vui nếu Tề Thiên Đại Thánh tránh thoát được khổ hải.

    Yêu Hoàng lại chìm vào im lặng.

    “Những vị Đại Thánh còn sót lại nhờ mạt kiếp thiên địa biến hóa và nhiều cơ duyên, sẽ rất có hi vọng đạt tới Tạo Hóa viên mãn, nhưng mà muốn thành Bỉ Ngạn thì chẳng có mấy khả năng. Thái Ly có được di vật Khổng Tước Đại Minh vương để lại, luyện hóa năm cái lông đuôi Tiên Thiên Ngũ Hành, đăng lâm Tạo Hóa, nhưng cách Bỉ Ngạn còn quá xa...... Đếm tới đếm lui, chỉ còn lại có hồ ly Thanh Khâu. Cô ấy được Yêu Thánh truyền thừa, ngũ đức gia thân, từng bước tăng lên, tiến trình rất ổn, hôm nay mặc dù chưa phải là Tạo Hóa viên mãn, nhưng cũng chỉ còn cách không xa, đáng tiếc so với một kẻ nơi đầu sóng ngọn gió như vãn bối, cô ấy lại bị thiếu quá nhiều kinh lịch, ma luyện để trưởng thành. Cơ duyên hẳn là ở kỷ nguyên kế tiếp, nếu như có.”

    Giọng Yêu Hoàng không chút cảm xúc:

    “Cửu Linh Nguyên Thánh thì sao? Còn Dương Tiễn nữa?”

    Cửu Linh Nguyên Thánh là lão yêu đã đạt tới Tạo Hóa viên mãn từ thời Tây Du, bao năm nay trông coi Cửu U đại môn cũng có khá nhiều thu hoạch, quan trọng nhất là, nó là môn hạ của Thanh Đế, nếu ủng hộ nó sẽ đổi lại được thiện ý của Thanh Đế, Dương Tiễn còn ghê gớm hơn, hành tung khó định, tích lũy sâu dày, gần như là đứng đầu đương thời, ngay cả Di Lặc cũng chưa chắc gì hơn được.

    “Dương Tiễn là tự mình không muốn. Nếu hắn muốn, vãn bối đương nhiên sẽ toàn lực hỗ trợ cho hắn.” Mạnh Kỳ bình thản.

    Chỉ cần Dương Tiễn tránh thoát khổ hải, thì phe mình có thêm một Bỉ Ngạn, cộng với Đạo Đức Thiên Tôn giúp đỡ, tới lúc đó, thế cục nhất định sẽ xoay chuyển, đối phương dù có thả Ma Phật ra thì cũng chỉ hơi chiếm thượng phong một chút mà thôi. Mình có thể thong dong bố trí chuyện Bỉ Ngạn, so với hiện tại thoải mái hơn đâu chỉ ngàn lần vạn lần!?

    Đáng tiếc điều này ai cũng nhìn thấy.

    “Về phần Cửu Linh Nguyên Thánh......” Mạnh Kỳ chỉ hộc ra năm chữ, “Một môn hai Bỉ Ngạn.”

    Không phải ý chỉ Phật môn Đạo gia, mà chỉ Phù Tang cổ thụ giới vực mà thôi!

    Yêu Hoàng thoáng có ý cười:

    “Vậy theo ý ngươi, tân Bỉ Ngạn này nên là ngươi nhỉ?”

    Mạnh Kỳ nghiêm mặt:

    “Không. Vãn bối không muốn cầu nương nương ra tay tương trợ.”

    “Hửm?” Yêu Hoàng không hiểu.

    “Yêu Thánh chết hẳn là do A Nan. A Nan đọa lạc thành ma, phát điên phát rồ, đây cũng là một trong những lý do nương nương vẫn có thiện ý với vạn bối, ngài không muốn nhìn thấy nó viên mãn.” Mạnh Kỳ trầm giọng, “Vãn bối chỉ cầu nương nương một việc, lúc vãn bối đăng lâm Bỉ Ngạn, mong nương nương để mắt tới Linh sơn, đừng để cho Ma Phật thoát khốn, ngài không cần trực tiếp ra tay tham chiến.”

    “Vãn bối xin hứa rằng, nếu sau này trở thành Bỉ Ngạn, sẽ đối xử bình đẳng với Yêu tộc, chỉ cần yêu tộc đừng gây nên chuyện giống như yêu loạn đại địa ngày xưa.”

    Yêu Hoàng trầm ngâm một lát, mới mở miệng:

    “Coi chừng Ma Phật vốn cũng là một ý nguyện của ta, ngươi có lòng này tất nhiên là càng tốt.”

    “Nhưng cũng muốn nhắc nhở ngươi một câu, chuyện ngươi nghĩ ra, chúng ta cũng có thể nghĩ ra.”

    Nói xong, một cơn gió nhẹ thổi qua, mây khói mở rộng, thân ảnh Mạnh Kỳ trở về là một mảng khói tím, tiêu tán ở trong Yêu Hoàng điện.

    “Nương nương, sao hắn lại điên cuồng như vậy? Nhờ ngài để mắt tới Linh sơn, vậy lấy cái gì để đối kháng Kim Hoàng? Đạo Đức Thiên Tôn và Thanh Đế liên thủ còn chưa bằng A Di Đà Phật và Bồ Đề Cổ Phật, huống chi còn có một Vô Sinh Lão Mẫu!” Mành che gợi lên, lụa trắng đung đưa, lộ ra hồ ly Thanh Khâu thiên kiều bá mị, cô rất không đồng ý với lời bình luận vừa rồi của Mạnh Kỳ.

    Yêu Thánh thương trong tay cô đã thức tỉnh đến cấp độ Bỉ Ngạn.

    Giọng Yêu Hoàng nhẹ bẫng: “Chỉ có Bỉ Ngạn mới đấu được với Bỉ Ngạn. Hậu chiêu của hắn chỉ trong số Thiên Đạo quái vật, Phục Hoàng và Thiên Đế có lẽ còn chưa chết, và các thần binh tuyệt thế cấp Bỉ Ngạn mà thôi. Nên mới ở ngoài sáng tự lấy mình làm mồi, ở trong tối thì để Cố Tiểu Tang bày mưu tính kế, trong đó nhất định là lấy Thiên Đạo quái vật làm chủ vì nó có mối quan hệ rất chặt với Đông Hoàng.”

    “Hắn dùng chư quả chi nhân và Nguyên Tâm ấn luyện ra Vô Thượng Tâm Ma, quả thật rất bất phàm, nhưng thần thông, công pháp mà hắn giỏi, các Bỉ Ngạn giả ai mà chẳng biết! Hậu chiêu của hắn, ai mà chẳng đoán ra!”

    “Hắn nghĩ ra, đương nhiên bọn ta cũng nghĩ ra. Hôm nay nhìn thì như thuận buồm xuôi gió, nhưng trước đó thì chỉ toàn là cạm bẫy trí mạng mà thôi.”

    Thanh Khâu nhíu mày: “Vậy đường sống của hắn ở đâu?”

    “Vậy phải xem Cố Tiểu Tang có thể biết được bí mật nào đó của Nguyên Thủy Thiên Tôn mà chúng ta không biết hay không.” Yêu Hoàng bình thản.

    “Nguyên Thủy Thiên Tôn?” Thanh Khâu hoảng sợ.

    ............

    Ngọc Hoàng sơn, Huyền Thiên tông.

    Gian phòng đặt Quang Âm đao, chưởng môn đang nhắm mắt tu luyện.

    Đột nhiên, ông mở mắt, ánh mắt một màu tim tím, trước mắt ánh đao như nước, trong nháy mắt đã phong cấm cả tòa đại điện.

    “Ngươi là thân hình Thiên Đế luyện chế mà thành, vạn cổ tới nay thủy chung chưa từng nhận chủ.” Mạnh Kỳ dùng Vô Thượng Tâm Ma chi đạo tạm thời khống chế chưởng môn Huyền Thiên tông, nói chuyện với Quang Âm đao, “Hẳn là đã biết Thiên Đế chưa hoàn toàn vẫn lạc, đang chờ ông ấy trở về.”

    Quang Âm đao hào mang như nước, không có phản ứng gì.
     
    banhdacua25 and minh luan like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    258,654
    Nhất Thế Chi Tôn
    Tác giả: Mực Thích Lặn Nước
    Quyển 7: Từ xưa thiên ý cao khó hỏi!
    Chương 174: Rút củi dưới đáy nồi

    Dịch: Tiểu Băng
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Gợn sóng lấp lánh, hư ảo mà chân thật, không thể nhìn thấy nhưng lại cảm nhận được tuế nguyệt trôi qua, Quang Âm đao im lặng nằm đó, không phản ứng.

    Mạnh Kỳ vẫn thản nhiên như không:

    “Nếu Thiên Đế thật sự trở về, trở về trạng thái đỉnh phong thì thôi, nhưng nếu ông ấy cần một thời gian để củng cố, tin rằng sẽ cũng muốn có thêm một minh hữu là Bỉ Ngạn.”

    “Chỉ cần tới lúc đó ông ấy hoặc ngươi ra tay một lần, giúp ta chứng Bỉ Ngạn, ta nhất định sẽ giúp đỡ Thiên Đế trở lại đỉnh phong.”

    Nói xong, hắn rời khỏi Huyền Thiên tông chưởng môn, thu tâm ma đi, mà không cần chờ Quang Âm đao phản ứng, cũng không quản nó có chuyển lời này cho Thiên Đế hay không.

    Ngọc Hoàng sơn còn, Huyền Thiên tông vẫn ở, không có đại nhân vật nào cướp Quang Âm đao đi, hẳn đều muốn “Ôm cây đợi thỏ”!

    ............

    Tầng chót Cửu U, giữa di tích Minh Hải có một nam tử trẻ tuổi mặc bào đen đang ngồi, khuôn mặt thanh tú, chân mày khóe mắt đều tỏ rõ sự chán ghét và uể oải với hồng trần thế tục và vạn sự vạn vật, trên gối đặt ngang một thanh kiếm dài ba thước ba tấc ba phân, u ám không ánh sáng.

    Trước mặt hắn chợt có tử mang lóe lên, vặn vẹo mấp máy, hóa thành thân ảnh Mạnh Kỳ.

    “Ngươi đã đến.” Thất Sát đạo nhân thản nhiên.

    Mạnh Kỳ khẽ gật đầu: “Ta đến đây.”

    “Ngươi muốn lấy cái gì để thuyết phục ta?” Thất Sát đạo nhân vẻ đã biết trước vì sao hắn tới.

    “Kẻ ở Cửu U có tư cách chen một chân vào trong Chân Thật giới không có ai ngoài ngươi và Cửu Loạn, nhưng tên kia là đồ điên không có lý trí chỉ biết hủy diệt, không trao đổi được.” Mạnh Kỳ đáp.

    Không đợi Thất Sát đạo nhân đáp lại, Mạnh Kỳ tiếp tục: “Còn lý do ư. Nếu ta chết, Ma Phật sẽ đem viên mãn, quay về hàng ngũ cổ lão giả, vậy đã đủ chưa?”

    Thất Sát đạo nhân bình thản không cảm xúc: “Minh Hải kiếm đã hoàn toàn thức tỉnh, thân ở Cửu U, ta lại là ngụy Bỉ Ngạn, dù có đánh không lại nó cũng đâu phải sợ nó giết được mình!”

    “Ma Phật là trước ma sau phật, ta lo y sẽ nghĩ cách đồng hóa thậm chí nuốt mất Cửu U, mà các ngươi trở thành ngụy Bỉ Ngạn bất quá đều chỉ là nhờ Cửu U ban cho mới được như vậy mà thôi.” Mạnh Kỳ chậm rãi nói xong, thân ảnh tiêu tán, biến mất.

    Thất Sát đạo nhân nhìn đốm sáng tím lụi tắt, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

    ............

    “Mẫu thân! Mẫu thân!”

    Tiếng trẻ con non nớt không ngừng vang lên bên tai, xa xôi đến mức như là từ kiếp trước, Cố Tiểu Tang từ từ mở mắt, trong mắt phản chiếu một vì sao sáng rực, mộng ảo mà thần bí.

    Cô nhìn quanh, thấy đây là một gian phòng ngủ vô cùng tráng lệ, đặt một cây đàn cổ vô giá, một thanh tiêu nổi tiếng nhất thiên hạ, dưới đất trải thảm dày ấm áp, thoải mái đến mức người ta muốn nằm lên trên đó.

    Đối lập với nội thất xa hoa ấy là những thanh gỗ màu đen đóng đinh ngang dọc trên cửa sổ, tầng tầng lớp lớp, vô cùng kiên cố, tới mức ánh sáng không thể lọt được vào, và nhất là, cái phòng ngủ này không có cửa!

    “Thật đúng là vặn vẹo a......” Cố Tiểu Tang cong môi, cười tự giễu, mặc kệ như không nghe thấy tiếng gọi ‘mẫu thân’ vẫn vang vọng không ngừng.

    Cô từ trên giường đứng dậy, hai bàn chân trần trắng tinh, bước chậm tới bên cửa sổ, thò tay vuốt ve những thanh gỗ đen.

    Thu tay về. Tự nhiên nhìn thấy có một làn ánh sáng mỏng từ ngoài lọt vào, giữa những thanh gỗ không biết từ lúc nào xuất hiện một cái khe hở nhỏ. Khe hở xuyên qua mấy tầng gỗ đóng, cho thấy người làm ra nó rất là kiên trì nhưng ngốc nghếch tới mức không biết linh hoạt.

    Nét cười của Cố Tiểu Tang rõ thêm, khẽ nhấc chân, như một hư ảnh xuyên qua chỗ hổng, xuyên qua những lớp gỗ và cửa sổ.

    Bên ngoài không phải đình viện, mà là một dòng sông rộng tới mức không thấy bờ bên kia cũng không thấy đầu đuôi, một chiếc đò đậu ở bên bờ, trên đó có một người lái đò già đầu đội đấu lạp.

    Cố Tiểu Tang bước tới, nhàn nhã như đi dạo ngày xuân, mất một hồi mới tới chỗ con đò, nhìn thấy rõ người lái đò.

    Da mặt ố vàng, nếp nhăn vừa nhiều vừa sâu, lông mi và tóc đều đã rụng sạch, Cố Tiểu Tang không nói gì, cứ thế đi lên đò, ngồi ở đầu thuyền.

    Người lái đò chống sào, đò khởi hành, bơi vào lòng sông, lúc này, Cố Tiểu Tang mới mỉm cười, nhẹ nhàng hành lễ:

    “Xin chào Tiếp Dẫn Phật Tổ.”

    Người lái đò này là Tiếp Dẫn Phật Tổ, là A Di Đà Phật trong Nam Mô A Di Đà Phật, một trong những Bỉ Ngạn cổ xưa nhất?

    “Tiếp Dẫn chỉ là Tiếp Dẫn, phật giả vô tổ.” Người lái đò già giọng rất bình thường, chấp nhận xưng hô của Cố Tiểu Tang!

    Cố Tiểu Tang mỉm cười: “Bọn họ đều đoán ta sẽ dùng huyết nhục Đông Hoàng để kết nối với Thiên Đạo quái vật, đi tìm Phục Hoàng và Thiên Đế, nhưng chỉ dựa vào thứ đó thì làm sao đủ. Nên ta mới trốn ở trong Tuyệt Đao, giả vờ bày mưu gì đó, đợi tới khi phu quân chém đứt bàn tay Lão Mẫu thò vào Cửu U, ngăn chặn Hắc Thiên Đế, mới dùng Tuyệt Đao che giấu, chạy tới ‘Tha Hóa Tự Tại Thiên’, tiến vào nơi dựng dục ra ‘Đại Tự Tại Thiên Tử’, lấy nguồn cội tâm ma nối kết mộng cảnh, mời Phật Tổ tới đây làm khách.”

    “Tha Hóa Tự Tại Thiên” là một tầng đặc biệt của Cửu U, là nhạc viên của Thiên, mà A Di Đà Phật là chủ nhân của mộng cảnh.

    “Từ bi, từ bi, thí chủ tìm ta có dụng ý gì?” Người lái đò già chẳng chút ngạc nhiên.

    “Đương nhiên là thỉnh Phật Tổ hỗ trợ phu quân của ta đăng lâm Bỉ Ngạn.” Cố Tiểu Tang nói với vẻ rất đương nhiên, nếu có ai ở đây đứng xem, hẳn mắt sẽ lồi cả ra luôn.

    Năm đó kẻ ngăn chặn Đâu Suất cung, khiến Đạo Đức Thiên Tôn không thể ra tay, mới giúp cho Kim Hoàng không kiêng nể gì đối phó Mạnh Kỳ và Cố Tiểu Tang chẳng phải chính là A Di Đà Phật hay sao?

    Kết thành đồng minh với Kim Hoàng, chia đều nhân đạo hạch tâm cũng không phải là A Di Đà Phật sao?

    Cô lại đi tìm kẻ địch để nhờ hỗ trợ, so với bảo hổ lột da còn khó tin hơn!

    Người lái đò già nhìn Cố Tiểu Tang, mỉm cười: “Thí chủ có hoành nguyện này, thật là hiếm có.”

    “Di Lặc đạo hữu nếu muốn tránh thoát khổ hải, Đạo Đức Thiên Tôn nhất định sẽ ngăn trở, Yêu Hoàng nhất định cũng không muốn vạn tộc đều vào Phật quốc dưới đất, Thanh Đế tuy là Dược Sư Vương Phật, nhưng ngày xưa đã từng xảy ra chuyện trở đạo, hôm nay khó tránh khỏi đòi lại. Chân Không gia hương và Phật quốc dưới đất về mặt căn bản là có xung đột với nhau, ngay lúc quan trọng này, Kim Hoàng sẽ nghĩ như thế nào? Trơ mắt nhìn mình bị suy yếu sao?” Cố Tiểu Tang nói rất lưu loát, “Chỉ bằng hai vị Phật Tổ và Cổ Phật, e là một cây chẳng chống vững nhà, thả Ma Phật ra chỉ tổ tăng thêm kẻ địch mà thôi. Cho nên, lúc Lão Mẫu quyết định trở về trước, ra tay muốn giết ta và phu quân, Phật Tổ không hề dùng hết toàn lực, để lại lời ngụ ý này cho ta.”

    Câu cuối cùng cô nói rất bình tĩnh, như tận mắt nhìn thấy A Di Đà Phật làm vậy.

    “Đạo Đức thí chủ tuy là tồn thế chi cơ, sẽ bị mạt kiếp làm cho suy yếu, nhưng sớm đã thành tựu Đạo Quả sơ hình, ảnh hưởng cũng không tính lớn, phối hợp Nhất Khí Hóa Tam Thanh, ngay cả bản thân ta cũng phải rất khó khăn mới ngăn cản được.” Người lái đò già vẫn rất bình thản.

    Cố Tiểu Tang nghiêng đầu, bật cười: “Không phải ý bảo Phật Tổ ngài không dùng hết toàn lực, mà là ngài không có thúc giục Phục Hoàng!”

    Hai chữ cuối cùng được nâng cao âm điệu, như tiếng sấm giữa trời quang.

    Người lái đò già không nói gì, im lặng nhìn Cố Tiểu Tang một hồi mới khẽ thở dài:

    “Không ngờ thí chủ lại biết bí mật này.”

    Ông ta thản nhiên thừa nhận mình có thể thúc giục Phục Hoàng!

    “Thái Cổ chung kết, Tam Hoàng có tổn hại, không riêng Hạo Thiên và Đông Hoàng, Phục Hoàng ở thời kì đầu Thượng Cổ ngắn ngủi quật khởi, sau đó thần bí biến mất, không ai biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cuối cùng lại rơi vào kết cục không khác gì Đông Hoàng, bị Phật Tổ ngài khống chế. Mà cho dù có Phục Hoàng, Di Lặc đạo hữu muốn tránh thoát khổ hải cũng là vô cùng trắc trở.”

    “Phu quân nhà ta vốn có phật duyên, xuất thân từ Thiếu Lâm, lại được Như Lai thần chưởng tổng cương, tu luyện mấy thức thần chưởng, tuyệt không phải là người tự nhiên đối địch với Phật môn, nếu Phật Tổ có thể giúp hắn đăng lâm Bỉ Ngạn, đợi khi Di Lặc đạo hữu chứng đạo, đương nhiên sẽ có qua có lại, Đạo Đức Thiên Tôn nhất định cũng sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt.”

    “Mặt khác, Phật quốc dưới đất của Di Lặc đạo hữu hẳn cũng rất quan trọng với Phật Tổ ngài nhỉ?”

    Lúc cô nói chuyện, con đò không ngờ lại quay về bên bờ, người lái đò kéo đấu lạp xuống che khuất mắt, không đáp lại.

    Cố Tiểu Tang đứng lên, rời khỏi đò, theo đường cũ quay về, đến khi dòng sông biến mất, mới cong môi lên cười nhẹ.

    Đến khi thân ảnh của cô rời khỏi mộng cảnh, nơi này vẫn chưa tan biến, từ lòng sông chợt dâng lên một vầng trăng sáng, viên mãn vô ngần, lóng lánh trơn bóng, thanh huy vạn trượng.

    “Nếu ngươi nghĩ mình sẽ vui khi nhìn thấy Tô Mạnh đăng lâm Bỉ Ngạn, thì lúc trước khi ngươi khống chế Phục Hoàng đã không ngồi xem một trong Tam Thi của Cổ Phật chết dưới kiếm của Chân Võ.” Một giọng nữ thanh lãnh mờ ảo từ trong đó vọng ra.

    Người lái đò già mỉm cười: “Vậy thí chủ thấy thế nào?”
     
    banhdacua25 and minh luan like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    258,654
    Nhất Thế Chi Tôn
    Tác giả: Mực Thích Lặn Nước
    Quyển 7: Từ xưa thiên ý cao khó hỏi!
    Chương 175: Xây dựng đại thế

    Dịch: Tiểu Băng
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    “Được.” Giọng nữ thanh lãnh đáp lại rất ngắn gọn.

    Mộng cảnh quay về an bình, vầng trăng dần thành hư ảo, thân ảnh người lái đò già biến thành bong bóng, cả thế giới cùng tan biến.

    ............

    Trong Cửu U, trên đỉnh núi tối đen, Mạnh Kỳ ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn, một bên nảy lên tử điện, một bên phù động đạm kim, trong đầu nhớ lại lời Cố Tiểu Tang dặn:

    “Ngày xưa Kim Hoàng lấy thiếp là đạo tiêu, khiến thiếp có được kinh nghiệm và kiến thức của bà ấy. Biết được nhiều, mới có thể mưu đồ được sâu. Nhưng cái này cũng có phần hạn chế, sau khi từ trong bụng mẹ sinh ra, những kí ức sau này của nó, thiếp thân không tài nào biết được, muốn tính toán bà ấy rất dễ dàng bị thuận thế dẫn vào cạm bẫy.”

    “Nhưng mà hồi trước thiếp thân có thể giữ được linh tính của mình, có được ý thức độc lập, hẳn là nhờ có một đại nhân vật nào đó âm thầm giở trò, cụ thể là vị nào thì thiếp thân không biết. Rất có thể là Nguyên Thủy Thiên Tôn, cũng có khả năng là Linh Bảo Thiên Tôn, vị đó khiến thiếp thân nhìn thấy rất nhiều tương lai rõ ràng, biết được nhiều bí mật mà ngay cả Lão Mẫu cũng không biết, đây chính là cơ sở để chúng ta bày mưu lập kế.”

    “Mới nhìn thì ai cũng tưởng A Di Đà Phật thuộc về trận doanh đối địch, là liên minh với Lão Mẫu, không phải đối tượng có thể mượn sức, nhưng nếu suy nghĩ cho thật kĩ, sẽ rút ra được kết luận mà không ai đoán nổi. Phật quốc dưới đất và Chân Không gia hương về mặt căn bản là có mâu thuẫn với nhau, tương lai nhất định sẽ có lúc phải phân cao thấp. Nếu Di Lặc chứng đạo đủ để có thể xoay chuyển thế cục này, A Di Đà Phật và Vô Sinh Lão Mẫu sẽ bằng mặt không bằng lòng với nhau, như thế chúng ta cũng có khả năng rút củi dưới đáy nồi, phá vỡ liên minh của họ, mở đường cho phu quân lên Bỉ ngạn.”

    “Hắc, thật ra nói như vậy là để tướng công nghe mà thôi, đây là ý tưởng chúng ta dùng để mê hoặc Kim Hoàng và A Di Đà Phật, chứ còn tình huống thật là A Di Đà Phật tuyệt đối không có khả năng cho phép chàng đăng lâm Bỉ Ngạn, ý chí này của lão còn kiên định hơn cả Kim Hoàng và Cổ Phật, bởi vì đây là Đại Đạo chi tranh, không có con đường thỏa hiệp!”

    “Mục tiêu chủ yếu của Lão Mẫu là thiếp, Cổ Phật và tướng công chỉ là mối thù một bộ ‘Tam Thi’ mà thôi, không phải là không thể hóa giải.”

    “Đối với những kẻ đã thành Đạo Quả sơ hình như họ chỉ có một mục tiêu, đó chính là trọn vẹn Đạo Quả, lấy cầu hoàn toàn siêu thoát, nhưng vì bị số lượng kỉ nguyên hạn chế, lại vào mạt kiếp này, nên mới trở thành cục diện có ngươi không ta.”

    “Nguyên Thủy Thiên Tôn, A Di Đà Phật đều ‘Quan sát’ quá trình Đạo Tôn siêu thoát, đại khái đều biết được điểm mấu chốt trong đó, cũng như biết con đường lên Đạo Tôn là có vấn đề. Phương pháp lấy cầu lấy được vừa thích hợp với bản thân vừa hoàn thiện vô khuyết, vì thế nên mới có chuyện Hạo Thiên Thượng Đế vẫn lạc, Thái Cổ kỷ nguyên chung kết, Phục Hoàng trở nên dị thường. Nhưng từ kỷ nguyên này, bọn họ sẽ đều ẩn thân phía sau màn, thí nghiệm con đường đạo cho mình, trong quá trình này nhất định sẽ xảy ra va chạm với nhau, giúp đỡ Thiên Đế, hưng thịnh Ân Thương. Mấy thứ như Phong Thần chi chiến đều là vì chuyện này mà ra, là đạo lộ chi tranh, là Đại Đạo chi tranh.”

    “Tướng công là sản phẩm làm giảm cầu không lần thứ hai của Nguyên Thủy Thiên Tôn, trên người lại có cái danh xưng Lý Đam, A Di Đà Phật làm sao có khả năng cho phép chàng đăng lâm Bỉ Ngạn, giúp cho kẻ địch cường đại nhất của mình càng tiếp cận gần hơn thậm chí chứng được Đạo Quả?”

    “Nên lão ta khống chế Phục Hoàng, vẫn luôn giấu ở sâu trong Sinh Tử nguyên điểm. Ngày xưa khi Chân Võ đột nhiên xuất kiếm, chém chết Phong Đô đại đế, khiến Tam Thi của Bồ Đề Cổ Phật bị mất đi một cái, mà lão lại không hề can thiệp, là vì cái gì? Chẳng phải chính là muốn nhìn thấy Bồ Đề Cổ Phật không còn được trọn vẹn, bị thụt lùi lại cách Đạo Quả lại càng xa thêm hay sao? Đối với người đã từng là minh hữu của mình không biết bao nhiêu kỷ nguyên tới giờ mà lão còn như thế, huống chi tướng công chàng?”

    “Còn vì sao Di Lặc và ‘Phật quốc dưới đất’ của lão lại quan trọng đối với A Di Đà Phật, tướng công chàng còn đoán không ra à? Là sản phẩm làm giảm cầu không, chính là cùng dạng với Nguyên Thủy Thiên Tôn chứ không phải Đạo Tôn Phật Tổ chi lộ.”

    “Bởi vậy, nếu nhìn mặt ngoài, nhiều thứ chúng ta bố trí chính là để nối kết với A Di Đà Phật, làm kế rút củi dưới đáy nồi, nếu không hiểu được điểm chính đó, thì chính là tự chui đầu vô lưới, khiến A Di Đà Phật có thể tương kế tựu kế, dùng chuyện này để hiếp bức Kim Hoàng, đạt thành giao dịch về chuyện Di Lặc, nhưng trên thực tế đây chính là để mê hoặc bọn họ, để bọn họ cho rằng mưu kế của chúng ta chính là dừng ở đây.”

    “Chuyện có liên quan tới Đạo Quả, Kim Hoàng không biết rằng thiếp hiểu biết rất nhiều. A Di Đà Phật thì không rõ lão có biết là thiếp biết hay không, nhưng lão đã hiện thân trong mộng cảnh của chúng ta, lại không từ chối thỉnh cầu của thiếp thân, vậy chứng tỏ lão đúng là đã tương kế tựu kế , cũng gián tiếp chứng tỏ thái độ của đám Bỉ Ngạn giả bọn họ, cho tướng công chàng hi vọng để chàng thử chứng đạo, cũng như dũng khí rời khỏi Cửu U, hoàn toàn kết thúc việc này.”

    “Nếu không nếu chàng vẫn trốn ở Cửu U, trong người có hai đại thần binh, lại có Dương Tiễn, Thất Sát đạo nhân tương trợ, Cửu Loạn Thiên Tôn thì không cho phép Bỉ Ngạn tiến vào giới này, lúc cần thiết lại có Tề Thiên Đại Thánh giúp đỡ, dù bọn họ có thả ra Ma Phật, thì quá lắm cũng chỉ chiếm được thế thượng phong mà thôi, chứ không làm gì được tướng công chàng, hai phương sẽ lâm vào thế giằng co khi mạt kiếp tới.”

    “Tới lúc đó, ai cũng thấy không rõ được tương lai, biến số quá nhiều, cho dù cổ lão giả cũng chưa chắc gì thoát khỏi, cho nên cách tốt nhất chính là dẫn tướng công chàng ra khỏi Cửu U, kết thúc việc này, để Nhiên Đăng khống chế được chư quả chi nhân, để Di Lặc lấy được Vô Cực và Khai Thiên ấn.”

    “Cho nên, chúng ta có thể tương kế tựu kế lại tựu kế, tướng công chàng ở trong Chân Thật giới nên lớn mật thêm một chút, nhanh hơn một chút, củng cố căn cơ thật vững, tích lũy thật dày, điều này bọn họ đều đã ‘ngầm đồng ý’, cũng là đại thế mà thiếp thân đã hỏi xin được từ A Di Đà Phật.”

    “Đương nhiên, suốt quá trình cũng nên ra vẻ ẩn nhẫn chút, nếu không bọn họ vì không để chàng nghi ngờ, sẽ làm ra chuyện lưỡng bại câu thương, ít nhiều sẽ khiến môn hạ những kẻ đại thần thông can thiệp. Chàng có thể làm như vừa rồi, vụ tranh cướp hộp ngọc đó, để thử điểm mấu chốt của bọn họ.”

    Mạnh Kỳ thu hồi suy nghĩ, đối với tình hình trước mắt lại càng hiểu được thêm một phần, cũng có thêm vài phần nắm chắc với hành động sắp tới.

    Sau khi hoàn toàn luyện hóa huyết nhục Đông Hoàng, nắm giữ yêu dị huyết đào, tích lũy về Vô Cực ấn cũng đã đủ dày, lúc nào cũng có thể thử ngưng tụ hư ảo Đạo Quả, cũng chính là nửa Đạo Quả, thậm chí có thể từ giữa chém ra nửa quả thực có liên quan tới tuổi thọ và thời gian để giúp bản thân hồi tưởng quá khứ, “Thể nghiệm” tương lai.

    Đăng lâm Bỉ Ngạn bây giờ có hai vấn đề, một là không về Chân Thật giới, chuyển hết cả “Quá khứ và tương lai” dời đến Cửu U để cho nó thành hoàn chỉnh thể, sau đó ở nơi này hồi tưởng quá khứ, giữ lấy tương lai, hai là chư quả chi nhân và Khai Thiên ấn còn thiếu chút hỏa hậu, nếu có cơ hội cần phải bổ sung, không có cũng không cần phải cưỡng cầu, có thể chỉ lấy Vô Cực để chứng đạo.

    Hắn còn đang suy nghĩ, trước mắt đột nhiên sáng lên, một tấm bia đá tang thương hiện ra, trên viết bảy chữ “Sát” thật to.

    Thất Sát bi!

    Xem ra Thất Sát đạo nhân đã ra quyết định...... Mạnh Kỳ cảm khái một tiếng, “Lễ vật” này tới thật là đúng lúc, vừa buồn ngủ gặp được gối đầu.

    Năm đó khi hắn trở lại thời Trung Cổ, lưu lại một đoạn lịch sử, chính là nhờ có Thất Sát bi, hôm nay bản thân của giai đoạn đó tuy đã bị chuyển dời đến Cửu U, nhưng Trung Cổ vẫn còn có dấu vết và lạc ấn lưu lại, nếu dùng Thất Sát bi định vị, và thần dị của “Chư quả chi nhân”, dù mình thân ở Cửu U, cũng có thể thử đưa “Vô Thượng Tâm Ma” về Trung Cổ, đánh thức cái lạc ấn kia, lập ra con đường quá khứ để sau này đăng lâm Bỉ Ngạn!

    Hắn dùng Tuyệt Đao ngăn cách sự liên kết của ngọn núi với ngoại giới, khẽ vuốt ve chữ “Sát” trên bi văn, trong mắt hiện ra Đạo Nhất lưu ly đăng.

    Nhân quả hỗn tạp, càng gần mạt kiếp, thì càng hỗn loạn, ánh sáng đen trắng im lặng chiếu vào Thất Sát bi.

    ............

    La thành tửu lâu, Mạnh Kỳ đang ngồi đối diện với Nhậm Thu Thủy, bình luận kiếm pháp thiên hạ.

    Nhậm Thu Thủy trầm mặc nửa ngày, mới nói: “Ngươi hiểu biết về kiếm pháp như thế gần như tới mức không gì không biết, vậy ngươi tu luyện là môn kiếm pháp nào?”

    Mạnh Kỳ hắc một tiếng: “Ta hả?”

    “Ta tu luyện là ‘Tiệt Thiên thất kiếm’.”

    Tiệt Thiên thất kiếm? Bàn tay Nhậm Thu Thủy nắm chặt lại.

    Ngay khi tinh thần cô dao động, trong mắt Mạnh Kỳ lóe lên ánh sáng tím, sáng rực như điện quang.
     
    banhdacua25 and minh luan like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    258,654
    Nhất Thế Chi Tôn
    Tác giả: Mực Thích Lặn Nước
    Quyển 7: Từ xưa thiên ý cao khó hỏi!
    Chương 176: Nhân vật cấp tổ sư

    Dịch: Tiểu Băng
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Tử mang lóe lên rồi mất, hai mắt Mạnh Kỳ trở lại bình thường, trong đầu như có cái gì ào ạt chảy vào, trong nháy mắt đã hiểu ra tiền nhân hậu quả, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên bình thường, ngón tay dựng thẳng lên, đọ thử một chiêu với Nhậm Thu Thủy.

    Tiếp theo phải tận lực duy trì cho tốt cái đoạn lịch sử này, không để các Bỉ Ngạn đại nhân vật “Nhận ra” dị thường.

    Ta biết các ngươi sẽ biết, nhưng ta giả vờ không biết.

    ............

    Thời gian như nước, tuế nguyệt biến thiên, Ninh Tân thành năm Thiên Nhạc thứ ba mươi bảy.

    Thích khách Bất Nhân lâu mới ám sát xong chưởng môn Thiên Địa môn, chạy ra hướng cửa sổ, dáng người y không cao không thấp, không cường tráng không gầy, không khác gì với người thường, vẻ mặt rất bình tĩnh, chưa bao giờ nghi ngờ mình ra tay thất thủ.

    Đột nhiên, đồng tử y co lại, thấy cửa sổ phía trước tự động mở ra, bên ngoài có một nam tử mặc bào xanh, ngũ quan tuấn mỹ chắp tay sau lưng đứng đó, hai mắt sâu thẳm như biển, lốm đốm những đốm sáng màu tím làm người ta vừa sợ vừa trầm mê. Người ta đưa tay lên, điểm về phía trán y.

    “Tiên nhân phủ ta đỉnh, kết tóc thụ Trường Sinh.”

    Giọng nói trầm tầm như có ma tính không biết vì sao lại mang theo mấy phần trêu tức.

    ............

    Thế giới Tây Du, trong năm Thượng Cổ, Lôi Hỏa giao kích, chư thiên tan vỡ, Thiên Đình sắp rơi xuống.

    Mạnh Kỳ đang ngẩng đầu nhìn chân trời, nhìn kia bầu trời đỏ rực kia, nhìn vào đôi mắt đầy hỗn loạn và lạnh lùng đáng sợ đó!

    Đôi mắt quỷ dị như nhận ra, thoáng quay qua nhìn lại hắn.

    Chỉ một cái thoáng nhìn, Mạnh Kỳ đã thấy trong lòng đập rộn, mỗi một suy nghĩ mỗi một ý tưởng đều như trở thành độc lập riêng mình.

    Đúng lúc này, trong mắt hắn có một vệt sáng tím hiện lên, quỷ dị và thần bí, mạnh không hề thua kém đôi mắt của Thiên Đạo quái vật, tất cả hỗn loạn và điên cuồng đều tan thành mây khói.

    Bốn mắt giao nhau, tầm mắt va chạm. Thời gian lại bắt đầu đảo ngược, dòng sông thời gian đang im lắng biến thành biển động rít gào.

    ............

    Dùng Thất Sát bi, Mạnh Kỳ lùi về những đoạn lịch sử mà hắn đã từng để lại dấu vết trong Chân Thật giới lặng lẽ trồng xuống Vô Thượng Tâm Ma, để làm biển chỉ đường cho mình sau này đăng lâm Bỉ Ngạn, “Chiếu sáng” biển khổ vô biên.

    Trong di tích Minh Hoàng, Thất Sát đạo nhân trường kiếm đặt ngang gối, hai mắt nhắm nghiền, như không hề quan tâm tới hành vi của Mạnh Kỳ.

    Bỗng nhiên, Thất Sát đạo nhân mở mắt ra, lẩm bẩm:

    “Hắn còn có khả năng thăm dò tương lai?”

    ............

    Đông Hải, sóng biếc không thấy giới hạn, đảo nhiều không đếm xuể.

    Quý Hưng cưỡi lâu thuyền hoa lệ về nơi mình sinh ra, sau lưng là bằng hữu và người hầu đông đảo, cho thấy hắn rất có địa vị trong phiến hải vực này.

    “Hòn đảo này ngay cả cái tên cũng không có, thoạt nhìn cũng bình thường quá thôi, không ngờ lại sinh ra được một người như Quý thiếu ngài.” Một tên bằng hữu cười lấy lòng.

    Quý Hưng nhìn ngọn núi chỉ còn non nửa và cái thôn nghèo rách nát, cởi áo choàng ra ném cho người hầu, nghiêm mặt: “Chư vị chờ chút, tại hạ đi bái kiến gia sư.”

    Nói xong, không đợi ai trả lời, hắn đã cất bước đi nhanh lên sơn đạo, hướng về chỗ núi bị thiên lôi đánh xuống, ở đó có một ngôi nhà cỏ, trong đó có ân sư của hắn.

    Nhìn theo Quý Hưng biến mất cuối đường, người vừa lên tiếng chậc chậc cảm khái:

    “Sư phụ của Quý thiếu là ai vậy nhỉ, dạy ra được một nhân kiệt hào cường như hắn sợ là người tiên ban đi?”

    Bên cạnh lập tức có người phụ họa: “Đảo chủ bảy mươi hai đảo xung quanh đều cung kính với Quý thiếu, thường hỏi thăm sức khỏe lão nhân gia, rõ ràng là kính sợ người sư phụ ở sau lưng hắn, không ai dám chọc tới. Nếu không phải là người trong tiên ban, với cái thói mắt cao hơn đỉnh của bọn họ há sẽ như thế sao?”

    “Sư phụ của Quý thiếu lặng lẽ ẩn cư ở nơi này, không trách được chúng ta thiển cận.”

    “Đúng vậy đúng vậy, chắc là hồi lão nhân gia cường thịnh từng danh chấn cả mảnh hải vực này cũng không chừng!”

    .........

    Những lời bàn tán đều bay vào tai Quý Hưng, hắn chỉ mỉm cười, không để ý.

    Đúng vậy, nếu không phải gặp được sư phụ ẩn cư ở đây, làm sao mình học được một thân thần công tuyệt học kinh thế hãi tục như thế này? Còn cao hơn “Tinh Hỏa đại pháp” mà các đảo chủ trân quý tới mức nào luôn ấy chứ!

    Nếu không có sư phụ, làm sao mình được bảy mươi hai vị đảo chủ tất cung tất kính, từ lúc đặt chân vào giang hồ tới nay vẫn hữu kinh vô hiểm?

    Trước khi rời đảo, mình vẫn tưởng sư phụ chỉ là một võ giả nghèo túng, chán ngán thất vọng với lang bạt giang hồ nên mới tới ẩn cư ở đây, không còn để ý tới thế sự, nhưng rồi đi khắp hải vực, kiến thức dần tăng lên, sự hiểu biết về sư phụ mới mỗi ngày một thay đổi. Không ngờ sư phụ lại là một người sâu không lường được, là núi cao ngưỡng chỉ đến như thế, mỗi khi mình tưởng là mình đã biết cảnh giới và thực lực, thân phận địa vị ngày xưa của người thì lại xuất hiện những sự việc phủ định đi suy nghĩ đó.

    Đến cuối cùng, mình chỉ có thể cảm khái, rằng sư phụ quả thật giống như Thần Long trong mây, thấy đầu không thấy đuôi, chỉ cần biết sư phụ rất lợi hại rất lợi hại là được.

    Quý Hưng di chuyển nhanh như tên bắn, chỉ thoáng chốc đã nhìn thấy gian nhà cỏ. Hắn nhìn thấy một nam tử đen đen cung kính đứng ở ngoài cửa, chính là đảo chủ Châu Lưu đảo ở gần đây, một trong những đại tông sư ít ỏi của mảnh hải vực này.

    “Lễ vật ta thu, ngươi rời đi đi.” Quý Hưng nghe thấy giọng nói quen thuộc của sư phụ.

    Đảo chủ Châu Lưu đảo vui mừng quá đỗi, không ngừng hành lễ, phấn chấn rời đi, không quên khen ngợi Quý Hưng mấy câu.

    Quý Hưng bước đến trước nhà tranh, tam khấu cửu bái, kích động nói:

    “Đệ tử bất tài bái kiến sư phụ.”

    Người trong nhà cỏ trầm mặc một lát, mới cảm thán: “Ừm, coi như cũng được. Mọi hành động lời nói của ngươi, vi sư đều nghe các đảo chủ nhắc tới, có sự kiêu ngạo, nhưng không bỏ bê võ đạo, không quên lời dạy bảo của vi sư.”

    “Lời sư phụ dạy, đệ tử không dám quên!” Quý Hưng không biết vì sao đổ mồ hôi lạnh, vội vàng đáp.

    Giọng nói của người trong nhà cỏ nhuốm phần tang thương: “Nếu đã vượt qua kiểm tra, hôm nay vi sư cũng cho ngươi được chính thức trở thành môn hạ, nói cho ngươi biết tình hình của bổn môn và thân phận thật sự của vi sư.”

    “Đa tạ sư phụ!” Quý Hưng vui mừng hết sức, không khác gì đảo chủ Châu Lưu đảo vừa rồi, đuôi mày khóe mắt đầy kích động.

    Két một tiếng, Quý Hưng nghe tiếng cửa mở, ngẩng đầu lên, nhìn thấy được cảnh tượng ở trong nhà.

    Thời gian như không hề tác động gì đến sư phụ, người vẫn giữ nguyên bộ dáng trung niên nho nhã, chỉ có vài sợi tóc bạc và khóe mắt chút nếp nhăn mà thôi.

    “Vi sư họ Hà tên Mộ, hơn trăm năm nay hành tẩu Đông Hải, danh hiệu mà thế nhân biết tới nhiều nhất là ‘Thiên Khuyết kiếm’.” Sư phụ của Quý Hưng thản nhiên nói.

    Hà Mộ? Thiên Khuyết kiếm? Quý Hưng sửng sốt, không thể tin được.

    Đây chính là kiếm tiên nổi danh nhất Đông Hải mấy chục năm trước, nghe nói hồi đó đã thành tựu Địa Tiên chi cảnh. Người lại chính là sư phụ của mình?

    Thật sự là làm người ta không thể tưởng được a!

    Hà Mộ không để ý tới phản ứng của Quý Hưng: “Hơn trăm năm trước, vi sư xuất thân từ thánh địa Đạo môn, Côn Luân sơn Ngọc Hư cung. Ngươi tới đây, bái tổ sư để được trở thành môn hạ chính thức, sau này sẽ được gặp các sư thúc sư tỷ.”

    Tên tuổi của Côn Luân sơn Ngọc Hư cung, dù đã hơn trăm năm trôi qua, nhưng Quý Hưng vẫn được nghe tới, biết nó có liên quan với Vạn Giới Thông Thức phù, là một tông môn cực kỳ hiển hách, là thánh địa đạo môn, không biết vì sao sau này lại suy yếu, biến mất trong dòng sông lịch sử.

    Không ngờ sư phụ của mình lại xuất thân từ Côn Luân sơn Ngọc Hư cung!

    Không ngờ mình lại có được liên quan với thánh địa của Đạo môn năm xưa!

    Hắn đứng dậy, trang trọng bước vào nhà tranh.

    Hà Mộ khẽ bước sang bên, giúp hắn nhìn thấy phía trong có thờ hai pho tượng, tượng ở trên là “Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn”, tượng ở dưới là “Nguyên Hoàng Tô Mạnh”.

    “Tổ sư bổn môn là Nguyên Thủy Thiên Tôn, sư tổ Nguyên Hoàng Thiên Tôn của ngươi là đệ tử đời thứ hai, là chưởng giáo hiện thời.” Hà Mộ trang nghiêm giới thiệu.

    Nguyên Hoàng Tô Mạnh? Quý Hưng miệng há hốc.

    Cái tên tuổi này hắn không xa lạ tí nào hết nha. Chính là bậc đại năng tự chứng truyền thuyết đầu tiên của Chân Thật giới từ thời cận đại đến nay, sau này đăng lâm Tạo Hóa, trở thành kẻ đại thần thông, quấy động phong vân thiên hạ, Vạn Giới Thông Thức phù chính là do ngài tiện tay làm ra, khiến bao đời người nhớ mãi không quên đến nay.

    Một người vĩ đại như vậy lại là sư tổ của mình!

    Thực đẹp tới mức giống như mơ, tới mức không giống thật!

    “Sư tổ, không phải nghe nói sư tổ đã vẫn lạc rồi sao?” Quý Hưng đột nhiên nhớ tới chuyện này.

    Hà Mộ lạnh nhạt: “Sư tổ chưa vẫn lạc, đến ngày người trở về, tất sẽ làm cả chư thiên khiếp sợ.”

    Quý Hưng không hỏi thêm, gian nan nuốt ngụm nước bọt, theo lời hướng dẫn của Hà Mộ, bắt đầu làm lễ nhập môn.

    Khi mắt của hai người rời khỏi bức tượng của Nguyên Hoàng, không ngờ trong mắt của bức tượng đột nhiên toát ra một mạt màu tím.
     
    banhdacua25 and minh luan like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)