↑ ↓

 V.I.P  Tu Chân Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Chương 1007 (Free 650) - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/5/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 266: Ta đã trở về!

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Không ở lại Thủy Nguyệt gia tộc lâu, hoàng hôn cùng ngày, Thủy Nguyệt gia tộc đã tặng hậu lễ, cẩn thận cung kính tiễn đưa Bạch Tiểu Thuần nghênh ngang tiêu sái rời đi, sau khi bay mấy canh giờ, đã tới gần Lạc Trần sơn mạch.

    Hắn bay càng thêm vội vã, vừa bay, vừa cẩn thận tỏa ra linh thức kiểm tra, Bạch Tiểu Thuần phát hiện Lạc Trần sơn mạch có hơi khác so với lúc trước.

    Hình như có một luồng khí tức kinh người đang ẩn trong sơn mạch, dù không bộc phát, nhưng cũng đủ làm cho Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía.

    “Chuyện gì xảy ra…” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, càng thêm cẩn thận, cho đến đêm khuya, cuối cùng cũng nhìn cảnh một cảnh làm hắn chấn kinh.

    Ở gần đó có một màn sáng trong suốt mà nhìn từ xa không thể nào thấy được, nó chắn ngang bên trên Lạc Trần sơn mạch, tạo thành một bức tường ánh sáng cực lớn!

    Lạc Trần sơn mạch dài bao nhiêu, thì bức tường ánh sáng này lớn bấy nhiêu, ngăn đôi ngay tại chỗ giao giới giữa Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông, màn sáng này, Bạch Tiểu Thuần không cần lấy mình ra kiểm tra, cũng đoán ra nó rất mạnh, hắn mà cố ép xông qua, nhất định sẽ hình thần câu diệt, hồn phi phách tán.

    Bạch Tiểu Thuần biến sắc, ngắm nghía kĩ lưỡng, cảm nhận được đằng sau màn sáng có chấn động của công pháp Linh Khê Tông.

    “Lạc Trần sơn mạch… Phòng tuyến mạnh nhất của Linh Khê Tông dùng để đối kháng Huyết Khê Tông!” Bạch Tiểu Thuần tâm thần chấn động, hắn nhớ tới lời đồn về Lạc Trần sơn mạch đã được nghe thấy hồi còn ở Linh Khê Tông.

    Nghe đồn, sơn mạch này vốn chính là một cái phòng tuyến, là Linh Khê Tông vạn năm xây dựng nên…

    “Hồi còn ở trong Huyết Khê Tông, không cảm giác được nhiều sự thay đổi của thế giới bên ngoài, không ngờ… chiến tranh giữa Huyết Khê Tông và Linh Khê Tông đã thành lửa sém lông mày… màn sáng này xuất hiện, đã chứng minh điều này.” Bạch Tiểu Thuần im lặng một lúc, khẽ quay đầu lại nhìn hướng Huyết Khê Tông.

    Sau nửa ngày, xác định chung quanh không có ai, hắn mới hít sâu, giơ tay phải lên, tháo mặt nạ ra, để lộ gương mặt thật!

    Cất mặt nạ đi, Bạch Tiểu Thuần hất tay áo, huyết khí của Huyết Khê Tông bị Bất Tử Trường Sinh Công vận chuyển, làm cho rụt lại, không còn lộ ra nữa, cùng lúc, Tử Khí Thông Thiên Quyết, từ trong Linh Hải bùng ra, sau đó, Bạch Tiểu Thuần bước tới màn sáng.

    Ngay lúc chạm vào màn sáng, một luồng ý chí kinh người lạnh lẽo quét qua người Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần không nhúc nhích, trong lòng hồi hộp.

    May là chỉ sau mấy lần hít thở, ý chí lạnh lẽo kia lặng lẽ tiêu mất, Bạch Tiểu Thuần lại khôi phục hành động, bước ra khỏi màn sáng.

    “Cái đó hẳn không phải là thần thức của lão tổ, mà là trận linh của trận pháp!” Bạch Tiểu Thuần sợ hãi quay đầu lại nhìn màn sáng sau lưng, hít vào một hơi, nhìn quanh, nơi đây không còn là màu đỏ, mà là màu xanh biếc vô biên.

    “Bạch Tiểu Thuần ta… Đã trở về!” Bạch Tiểu Thuần thì thào, thân thể nhoáng một cái, hóa thành cầu vồng vọt đi, Tử Khí Thông Thiên Quyết trong cơ thể toàn lực vận chuyển, hào quang màu tím mãnh liệt từ trên người hắn bùng ra, nhuộm bốn phía xung quanh thành màu tím.

    Trong mi tâm hắn, con mắt thứ ba mở ra, cả trời đất hiện ra đầy màu sắc, hắn không cần phải che giấu nữa, bấm pháp quyết chỉ một cái, tử khí hóa đỉnh hàng lâm, kinh Thiên động Địa, Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, hơi nước tản ra khắp nơi, Thủy Trạch quốc độ… hàng lâm.

    Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, cảm giác không chút cố kị làm cả thể xác lẫn tinh thần của hắn vô cùng sung sướng.

    “Lý thúc, Trương Đại Bàn, Hầu tiểu muội, Hầu Vân Phi, Hứa Bảo Tài, Chưởng môn sư huynh, Thiết Đản… Ta đã trở về!!” Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, tốc độ nhanh hơn, phá vỡ bầu trời, bay nhanh đi xa.

    Trên đường, lúc nghỉ ngơi hắn còn lấy ra Quy Văn nồi, nhìn cái nồi mà xúc động thật lâu.

    “Trong Huyết Khê Tông ta không dám dùng, bây giờ rốt cuộc cũng có thể đi luyện linh bốn lần rồi!!” Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, hắn đã sớm thu thập rất nhiều tài liệu cho luyện linh lần bốn, lúc này không còn chút chần chừ, lập tức luyện linh.

    Mọi Pháp bảo đều nhanh chóng được luyện linh bốn lần, nhất là chiêu bài Pháp bảo Tiểu Mộc kiếm, sau khi luyện linh lần bốn, nó không còn giống gỗ, mà có màu vàng kim!

    Kim Ô Kiếm cũng vậy, hào quang tỏa ra chói mắt, đồng thời tản mát ra khí tức ác liệt, làm cho Bạch Tiểu Thuần cũng phải kinh hãi.

    Cái đèn lồng Tống gia lão tổ cho, Bạch Tiểu Thuần cũng xách ra luyện, luyện xong, ngân quang văn lóng lánh, Bạch Tiểu Thuần cầm trong tay, cảm nhận được khí tức bên trong đèn làm da đầu hắn cũng phải tê dại.

    “Bây giờ ta đã rất mạnh mẽ… tới mức ngay cả chính ta cũng phải sợ hãi bản thân.” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, cẩn thận cất đèn lồng đi, vui vẻ bay về Linh Khê Tông.

    Trên đường hắn nhớ tới tiểu Ô Quy, nên lôi nó ra, theo thói quen lắc nó mấy cái, nhìn đầu đuôi và tứ chi của tiểu Ô Quy va đập vào mai, phát ra âm thanh đùng đùng.

    Khi thì lại níu lấy cái đuôi của tiểu Ô Quy kéo mạnh ra một cái, phát hiện ra cái đuôi này có thể kéo vô cùng dài, vừa thả tay, liền phịch một tiếng bắn trở về.

    “Còn có thể như vậy?” Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, tóm lấy bốn cái chân hết sức kéo ra, sau cùng tóm lấy cái đầu, kéo mạnh, a ha, rõ ràng cũng có thể lôi ra rất dài.

    Bạch Tiểu Thuần nắm lấy tiểu Ô Quy quất mạnh vào một chỗ núi đá như đang dùng vũ khí, nổ đùng một tiếng, núi đá cứng rắn vỡ vụn, mà tiểu Ô Quy lông tóc không tổn hao gì.

    Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tiểu Ô Quy này không đơn giản, nên trên đường đi thường lôi nó ra khi lắc, khi kéo, khi ném khi quất rất vui tay, mấy hôm sau, lúc hắn đang lắc tiểu Ô Quy, thì mơ hồ ngửi thấy một mùi thơm ngát.

    Mùi thơm này mặc dù nhạt, nhưng sau khi Bạch Tiểu Thuần hít vao, tu vi trong người trong chớp mắt trở nên sinh động hẳn lên, hắn vừa mới vận chuyển, vô số linh khí khắp chung quanh lập tức bị hút vào trong người, Linh Hải truyền ra chấn động kinh người.

    “Hả?” Bạch Tiểu Thuần sững sờ, muốn thử lại lần nữa, nhưng tu vi đã trở lại bình thường, hắn quan sát kĩ, phát hiện chỉ một lần vận chuyển vừa rồi, đã bằng hắn tu luyện như bình thường một tháng.

    Bạch Tiểu Thuần hít sâu, nhìn chằm chằm tiểu Ô Quy.

    “Chẳng lẽ nó đúng là Vĩnh Hằng Bất Diệt chi vật…” tim Bạch Tiểu Thuần đập thình thịch, nhớ tới đủ màn kì dị của tiểu Ô Quy, tay không ngừng lắc mạnh.

    Nhưng tha hồ lắc cỡ nào, cái mùi thơm kia cũng không xuất hiện nữa. Bạch Tiểu Thuần không cam lòng, trên đường không ngừng lay lắc, rốt cuộc đến ngày thứ ba, từ trong cơ thể tiểu Ô Quy lại xịt ra mùi thơm.

    Bạch Tiểu Thuần vội hít sâu vào, tu vi lại bộc phát, linh lực trời đất như bị hút, điên cuồng vọt tới, tạo thành một vòng xoáy thật to.

    Những gia tộc tu chân gần đó có người thấy được, không thể không há hốc mồm.

    Bạch Tiểu Thuần vui sướng, ngửa mặt lên trời cười to.

    “Ha ha ha, Bạch Tiểu Thuần ta quả là thông minh a, không làm uổng phí công sức, tiểu Ô Quy này đúng là bảo bối, rõ ràng có thể giúp ta tu hành nhanh hơn.” Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn đã hạ quyết tâm, mỗi ngày sẽ lôi tiểu Ô Quy ra lắc một lần.

    Lại đi qua mấy ngày, rốt cuộc cũng tới ngày Bạch Tiểu Thuần nhìn phương xa, thấy được sơn môn Linh Khê Tông, thấy ba núi bờ Nam, bốn núi bờ bắc, Chủng Đạo sơn vượt qua ngay giữa Thông Thiên Hà, trên mỗi đỉnh núi đều có ánh sáng tỏa ra…

    Một cỗ uy áp và chấn động từ Linh Khê Tông đang không ngừng khuếch tán ra ngoài.

    Bạch Tiểu Thuần kích động, cầm lấy tiểu Ô Quy lắc mạnh.

    “Rốt cuộc đã trở về… Còn nhớ năm đó lúc ta rời đi, bao nhiêu là người không nỡ rời xa ta…”

    “Mấy ngày ta đi vắng, những người kia nhất định rát nhớ ta… Không biết Lý thúc bế quan như thế nào…” trong lòng Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, rất nhớ Lý Thanh Hậu.

    Hắn lắc mạnh tiểu Ô Quy, tốc độ tăng nhanh hơn, hóa thành một làn cầu vồng bay thẳng tới sơn môn Linh Khê Tông.

    Vừa mới tới gần, lập tức có bốn đạo cầu vồng từ trong sơn môn bay ra, một tiếng quát khẽ.

    “Người đến dừng lại!”

    Trong bốn tu sĩ bay ra, có một người là Ngưng Khí Đại viên mãn, ba người khác đều là Ngưng Khí tầng năm sáu, tay đã sẵn sàng thi triển thuật pháp, mắt sáng rực nhìn Bạch Tiểu Thuần, bốn người sững sờ.

    Nhất là lão đại trong đám, mắt trợn to, cả người run run, chính là Trần Phi…

    “Bạch Tiểu… Bạch sư thúc!” Trần Phi thất thanh, may hắn phản ứng nhanh, vội vàng đổi kiểu xưng hô, ôm quyền chào, ba người kia cũng sửng sốt, cúi người bái kiến Bạch Tiểu Thuần.

    “Không tệ không tệ, mọi người hãy cố gắng tu hành.” Bạch Tiểu Thuần cực kì đắc ý, cảm thấy đây mới đúng là nhà của mình nha, nên lập tức bày ra bộ dáng tiền bối, khẽ gật đầu tán thưởng, kéo bốn người đi vào trong sơn môn.

    Trận pháp Linh Khê Tông không hề cản Bạch Tiểu Thuần, nên chỉ sau chốc lát, Bạch Tiểu Thuần đã bay vào Linh Khê Tông, nhìn bờ Nam quen thuộc, nhìn người ra vào huyên náo, những bóng người bay tới bay lui, cũng nhìn thấy Thanh Phong sơn, Tử Đỉnh Sơn, Hương Vân Sơn, nhìn xuống khu vực đệ tử ngoại môn dưới núi, nhìn những con chim phượng bay trên trời, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vô cùng thân thiết, hắn cảm thấy cần phải đi làm cho tất cả mọi người biết rõ, Bạch Tiểu Thuần mà họ không nỡ rời xa, đã trở về!

    “Chư vị đồng môn, Bạch Tiểu Thuần ta… Đã trở về!!” Bạch Tiểu Thuần đứng giữa không trung, ngửa mặt lên trời la lớn, thanh âm như lôi đình nổ vang, truyền khắp cả bờ Nam…

    Nghe thấy tiếng Bạch Tiểu Thuần, Trần Phi đầy đồng cảm nhìn xuống bờ Nam.​
     
    banhdacua25, Simi1988, lconle and 2 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 267: Các ngươi nhất định rất nhớ ta

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    “Huynh đệ tỷ muội Linh Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần ta, đã trở về rồi!”

    Tiếng Bạch Tiểu Thuần nổ vang, vang vọng khắp bờ nam, ngay cả bờ bắc cũng loáng thoáng nghe thấy…

    Linh Khê Tông vốn dĩ rất là náo nhiệt bỗng trở nên im lặng một cách quỷ dị, những con chim phượng trên không trung run lên, quên cả bay.

    Trên Hương Vân Sơn, từ khi Lý Thanh Hậu bế quan, Chu trưởng lão thay thế trở thành chưởng tòa, vốn đang ngồi tọa, đột nhiên nghe thấy câu nói ầm vang như lôi đình kia, cả người sửng sốt.

    Chu Tâm Kỳ, vốn vừa tu luyện xong trên Chủng Đạo Sơn, mới đứng dậy đang định ra ngoài, nghe thấy câu nói kia, hoàn toàn biến sắc.

    Hứa Bảo Tài, đang trên Thanh Phong Sơn gặp mấy người bạn, đang nói khoác mình không gì không biết, bỗng nhiên bị âm thanh kia ngắt ngang, ngây người mở to mắt.

    Trương Đại Bàn đang nhăn mày nhăn mặt đứng im nghe Hứa Mị Hương răn dạy, nghe thấy câu nói kia, ngẩng phắt đầu lên nhìn ra ngoài.

    Cả bờ nam, tất cả tu sĩ, những ai đã từng bị Bạch Tiểu Thuần trong lúc vô tình liên lụy, đều nghe thấy câu nói kia, đồng loạt ngây người…

    Trên Hương Vân Sơn, một vị trưởng lão đang giảng giải tu hành, đệ tử xung quanh đang nghiêm túc nghe giảng, bỗng tiếng Bạch Tiểu Thuần ầm vang cắt ngang, vị trưởng lão kia sắc mặt đại biến, những đệ tử này cũng có mấy người giật mình kinh hãi.

    Trên Chủng Đạo Sơn, Trịnh Viễn Đông đang cầm một cái ngọc giản, sắc mặt âm trầm, tin trong ngọc giản làm ông rất đau đầu, đang định tuyên bố một nhiệm vụ đi ra ngoài, thì nghe thấy câu nói kia, bước chân dừng lại, sắc mặt biến đổi.

    Cũng trên Chủng Đạo Sơn, có hai vị Thái Thượng trưởng lão cũng biến sắc, chính là hai người trước đây bị hạt châu tụ lực của Bạch Tiểu Thuần làm rách hết quần áo.

    Bạch Tiểu Thuần thấy mình vừa rống một câu, cả bờ nam đều trở nên yên tĩnh, chim trên không quên bay, những tu sĩ đang bay đều ngừng lại, thì vô cùng cảm động.

    “Tất cả mọi người đều còn nhớ ta… Họ nhất định là rất nhớ ta, cuộc sống không có ta, e là ngay cả tu hành cũng trở thành buồn tẻ… Trần Phi, ngươi nói có đúng hay không?” Bạch Tiểu Thuần quay đầu cảm khái hỏi Trần Phi.

    Trần Phi không biết nên nói gì, đành cố vẽ mấy câu lấy lòng.

    “Bạch sư thúc thần công cái thế, thanh danh hiển hách, sau khi trở về chỉ quát to một câu, cả trong ngoài Linh Khê Tông đều phấn chấn!” Trần Phi vừa mở miệng, ba người còn lại đều trợn tròn mắt, vốn khi nghe Bạch Tiểu Thuần rống to, đã ngây ra rồi, thấy khắp nơi xung quanh phản ứng lớn như vậy, càng thêm ngây dại, giờ nghe Trần Phi sư huynh nổi danh lãnh khốc, lại nói ra loại lời này, thì không thể không hít sâu.

    Ba người chưa từng trải qua thời có Bạch Tiểu Thuần, vốn những chuyện Bạch Tiểu Thuần chỉ là được nghe nói, chưa có kinh nghiệm nếm trải qua, nên ngơ ngác quay sang nhìn nhau.

    “Ha ha, đương nhiên, mọi người đều rất nhớ ta mà, ngươi xem, ta chỉ hô một câu, mọi người đều kích động đến ngây dại.”

    “Các ngươi yên tâm, ta đã trở về, không bao giờ đi nữa…” Bạch Tiểu Thuần cảm động, đang muốn tiếp tục hô to thêm mấy câu, thì một tiếng thét kinh thiên động địa đã vang lên, sau đó, cả ba ngọn núi bờ nam đều rùng rùng ầm ĩ.

    “Ông trời không có mắt a, Bạch Tiểu Thuần đã trở lại!”

    “Chết tiệt, hắn không phải đi ra ngoài lịch lãm rèn luyện sao, sao mới có mấy năm đã về nhanh thế?”

    “Tiêu rồi, Linh Vĩ Kê vừa mới nhiều lên được một tí…”

    “Luyện dược Cuồng Ma đã trở về!!”

    Những tiếng thét chói tai gào lên nhốn nháo, đám chim phượng trên trời thét lên thảm thiết, vội vã bay đi, những tu sĩ đang sững giữa không trung đa số đều là tu sĩ Trúc Cơ, nhớ lại cảnh khủng bố Bạch Tiểu Thuần xé quần áo ngày đó trên quảng trường, ai nấy da đầu run lên, cấp tốc bỏ chạy.

    Những đệ tử bình thường trên ba núi nhớ lại những cảnh thê thảm xưa kia, ai nấy đều bi phẫn.

    Chu Tâm Kỳ nghiến răng, hừ lạnh một tiếng, dứt khoát tiếp tục bế quan…

    Hứa Bảo Tài vốn không định thò mặt ra, nhưng nhớ lại thân phận của Bạch Tiểu Thuần, không thể không bay ra đi đón.

    Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, nghe những thét lên bốn phía, vội ho một tiếng, sờ mũi, nhìn bốn người Trần Phi.

    “Ha ha, các ngươi xem, mọi người thật là nhiệt tình…”

    Trần Phi vã mồ hôi trán, vắt hết óc, cũng không nghĩ ra câu tiếp theo phải nói thế nào. Ba người kia thì nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy kinh sợ, họ không thể tin được, có người có thể chỉ nói ra một câu, lại khiến cho cả bờ nam gần như sụp đổ…

    Bạch Tiểu Thuần cũng có chút xấu hổ, trong lòng không phục chút nào, thầm nghĩ mình ở Huyết Khê Tông, làm tới Huyết Tử, đi tới nơi nào, cũng được người người cung kính, không ai dám nói nữa chữ không, mình chỉ cần trừng mắt, đối phương lập tức bị hù phát run.

    Trong lòng còn đang không ngừng so sánh, trên Tử Đỉnh Sơn, Trương Đại Bàn đã ngửa mặt lên trời thét dài, hóa thành cầu vồng bay ra.

    Hầu tiểu muội đang ngồi tu luyện, vui vẻ tung tăng như chim sẻ, vội vàng xông ra…

    Hắc Tam Bàn, Hầu Vân Phi, và những người với Bạch Tiểu Thuần giao tình không cạn đều vui vẻ bay ra.

    Trịnh Viễn Đông vội ho một tiếng, cảm thấy ra mặt không tiện, nên từ xa nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhớ tới những chuyện đối phương đã từng nghịch ngợm gây ra, khẽ cười.

    Một tiếng gầm vui sướng từ bờ bắc vọng tới, Thiết Đản đã dài tới mười trượng, như một ngọn núi nhỏ, từ bờ bắc vọt tới, tiếng gầm của nó khiến cả vạn thú bờ bắc đều gào thét theo.

    Sự gào thét ấy khiến cả bờ bắc kinh ngạc đến ngây người, đệ tử bờ bắc không biết xảy ra chuyện gì, cũng bay ra theo, tới ranh giới bờ nam, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần xa xa, ai nấy sửng sốt, sắc mặt đại biến, hít sâu, nghẹn ngào kinh hô.

    “Bạch Tiểu Thuần!!”

    “Hắn trở lại rồi!!”

    Sau đó vội vàng chạy đi báo cho bạn bè ở bờ bắc, thế là bờ bắc cũng nhanh chóng rơi vào rúng động…

    Bạch Tiểu Thuần cười to, bước nhanh tới, Thiết Đản vọt tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần dừng lại, mở to đôi mắt to, vẻ mặt vui sướng, cơ thể từ từ thu nhỏ lại bằng như hồi mới sinh ra, cắn lấy ống quần Bạch Tiểu Thuần, nói thế nào cũng không nhả ra, như sợ Bạch Tiểu Thuần lại quăng nó qua một bên, một mình đi ra ngoài chơi.

    Bạch Tiểu Thuần vui sướng, ôm lấy Thiết Đản, lại ôm cổ Trương Đại Bàn vừa mới tới, Trương Đại Bàn kích động, có rất nhiều lời muốn nói, nhưng thấy Hầu tiểu muội đã tới, nên chỉ nháy mắt ra hiệu cho Bạch Tiểu Thuần rồi lui ra.

    Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, nhìn Hầu tiểu muội, hắn đã không còn ngây thơ như ngày trước, qua thời gian ở Huyết Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần đã thành thục không ít, hắn chủ động tiến lên, ôm cổ Hầu tiểu muội.

    Hầu tiểu muội đỏ mặt, không ngừng hờn dỗi.

    Hầu Vân Phi, Hứa Bảo Tài, và những đệ tử chịu ơn của Bạch Tiểu Thuần trong Vẫn Kiếm Thâm Uyên đều tới, ai cũng kích động, trăm người vây quanh Bạch Tiểu Thuần, hỏi thăm trò chuyện ồn ào, kể cho Bạch Tiểu Thuần nghe những chuyện xảy ra trong tông môn những năm qua, vừa nói vừa kéo nhau bay về Chủng Đạo Sơn.

    Bạch Tiểu Thuần cũng tranh thủ thời gian hỏi mọi người về Lý Thanh Hậu, nhưng không ai biết rõ, chỉ bảo không nghe thấy tin đồn gì không tốt, Bạch Tiểu Thuần cũng thấy yên tâm.

    Hơn trăm người túm tụm kéo nhau đi, khiến những đệ tử chỉ mới nghe đồn, chưa có kinh nghiệm sống với Bạch Tiểu Thuần đều kinh ngạc.

    Họ không thể nào tưởng tượng được, trong tông môn, lại có một người như vậy, khiến vô số người bất đắc dĩ, lại cũng cùng lúc làm cho vô số người nhiệt tình làm bạn.

    “Ta đã được nghe rất nhiều tin đồn về Bạch sư thúc…”

    “Bạch sư thúc, rốt cuộc là người như thế nào?”

    “Ta cảm thấy, hình như từ lúc Bạch sư thúc bước vào tông môn vừa rồi, Linh Khê Tông có cái gì đó khác với bình thường, ngày thường tuy cũng nhốn nháo, nhưng lúc nào cũng bị đè nặng áp lực sắp có chiến tranh, còn bây giờ… hình như không cảm thấy áp lực đó nữa?” ba người đi cùng Trần Phi thì thào với nhau.

    Trần Phi đứng nhìn theo đám người kia đi xa, nhìn theo bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, trong mắt phức tạp, nghe thấy ba người kia thì thầm, thì im lặng một lúc, mới lên tiếng.

    “Bởi vì hắn, chính là Bạch Tiểu Thuần… có tên trong danh sách chuẩn truyền thừa của Linh Khê Tông ta, Thiên Đạo Trúc Cơ, không ai sánh kịp, hào quang của một mình hắn đã vượt qua tất cả mọi người, khiến mọi người vừa yêu lại vừa hận, nhưng đều phải tâm phục khẩu phục!”

    Ba người kia không nói gì, trong mắt đã có vẻ hiểu ra, ánh mắt nhìn theo Bạch Tiểu Thuần có thêm kính ý.

    Cả Linh Khê Tông, khi vì Bạch Tiểu Thuần trở về mà ồn ào, cũng có một người đi ra khỏi động phủ trên đỉnh Diên Vĩ bờ bắc, nhìn về bờ nam xa xa.

    Đó là một cô gái, gió nhẹ thổi bay mái tóc của nàng, lộ ra dung nhan tuyệt mĩ, đôi mắt ướt át long lanh như nước, cơ thể lồi lõm nhấp nhô, mị lực vô hạn, dù mặc đồ bảo thủ kín mít, nhưng vẫn mang tới nét phong tình, cả người như hừng hực lửa khiến người ta không nhịn được muốn tới gần, dù biết mình sẽ bị đốt cháy…

    “Ca ca, ngươi rốt cục cũng trở lại rồi…” Nữ tử che miệng cười khẽ, giọng trong vắt.​
     
    banhdacua25, Simi1988, lconle and 2 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 268: Chúng ta tin ngươi mà

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Bờ Nam Linh Khê Tông, ai nấy đều nhìn lên trời, nhìn đám đông cả trăm người của Bạch Tiểu Thuần, đang uy phong bay về Chủng Đạo sơn.

    Bên trong vang ra giọng nói khoác lác và tiếng cười đầy đắc ý của Bạch Tiểu Thuần.

    “Ta nói cho các ngươi nghe, mấy năm nay, ta rèn luyện phải nói là kinh Thiên động Địa, đoạt được Trúc Cơ Đan từ trong đám đông, làm sụp cả một tòa thánh sơn, một kiếm bay ra, giết chết hơn mười Trúc Cơ tu sĩ, thần cơ diệu toán, pháp lực vô biên a!”

    “Bao nhiêu cường giả ở trước mặt ta, đều phải run rẩy cúi đầu, bao nhiêu Ngưng Khí đệ tử dưới cái trừng mắt của ta, đều phải trắng bệch mặt cầu xin ta tha thứ.” Giọng Bạch Tiểu Thuần rất lớn, đầy khoe khoang vang vang khắp nơi.

    Đám ồn ào xung quanh hắn ai cũng cười, rõ ràng chả ai tin lời hắn nói, nhưng nụ cười họ dành cho hắn đều là chân thành, nét mặt họ nhìn hắn rõ ràng cho thấy họ nhớ hắn, có cảm khái, có cả chờ mong.

    Đối với họ, Bạch Tiểu Thuần là đồng môn, cũng là bằng hữu có thể giao phó tính mạng!

    Hắn mặc dù bất hảo, nhưng trong những lúc quan trọng, lại thường có thể nghịch chuyển Càn Khôn, hắn mặc dù hay gây chuyện, nhưng trong những thời khắc sinh tử, lại có thể làm cho người ta yên tâm!

    Thân là Thiên Đạo Trúc Cơ, có tên trong danh sách truyền thừa, nhưng họ không hề nhìn thấy sự cuồng ngạo trên người Bạch Tiểu Thuần, mà ngược lại là đủ thứ trò vặt vãnh làm người ta phải dở khóc dở cười, làm cho Bạch Tiểu Thuần tropng lòng họ không phải là nhìn từ xa cao cao tại thượng, mà là vô cùng gần gũi, là bằng hữu thật sự.

    Nhất là Hầu Vân Phi, loại cảm giác này còn mãnh liệt hơn, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhìn Hầu tiểu muội luôn đi theo bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, mặt hắn luôn cười, trong nụ cười có cả ý chúc phúc.

    Hầu tiểu muội xấu hổ đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch, trong đầu đều là hình ảnh Bạch Tiểu Thuần ôm mình ban nãy, đôi mắt nhìn hắn sáng long lanh.

    Vẻ mặt này, rất là giống Tống Quân Uyển.

    Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, nhìn tất cả mọi người, những gương mặt quen thuộc khiến hắn nhớ lại đủ chuyện trước đây ở Linh Khê Tông.

    Cảm giác về nhà ấm áp này làm Bạch Tiểu Thuần cảm động, chuyện một câu hô to dẫn tới những tiếng la hét vừa rồi sớm đã bị hắn tự động quẳng đi mất.

    “Các ngươi không tin? Bạch Tiểu Thuần ta rất lợi hại đó, từng có Nguyên Anh lão quái phải khen ngợi ta đó, còn có một Nguyên Anh lão quái, sau khi nhìn thấy ta, muốn thu ta làm nghĩa tử!” Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, ngạo nghễ nói.

    “Chúng ta tin mà.” Hầu Vân Phi vừa nói vừa cười, đám Trương Đại Bàn thì thần sắc cổ quái, cũng luôn mồm nói tin.

    Bạch Tiểu Thuần buồn bực, hắn rất muốn nói cho mọi người biết, mình ở Huyết Khê Tông luyện dược, tranh giành đầy uy phong trong cơ thể Huyết Tổ, và là Trung Phong Huyết Tử uy danh lừng lẫy.

    Nhưng mà kiểu nào cũng không thể nói, cảm giác có mà không được khoe này làm Bạch Tiểu Thuần rất là tức giận.

    “Ta nói đều là thật, ta ở bên ngoài rèn luyện, đã trở thành lão đại một phương, có một yêu nghiệt tuyệt mỹ, không phải ta là quyết không lấy làm chồng!” Bạch Tiểu Thuần vừa nói đến đó, Hầu tiểu muội nheo mắt, tủm tỉm.

    “Yêu nghiệt tuyệt mĩ nào thế? Tiểu Thuần ca ca, ngươi nói rõ chi tiết chút.”

    “Ách…” Bạch Tiểu Thuần lập tức cảnh giác, cảm nhận được sát khí như có như không từ người Hầu tiểu muội.

    Đang nghĩ tìm cách dời chủ đề, đột nhiên một cột sáng cực to từ trong Chủng Đạo sơn ầm ầm phóng lên, cột sáng to cả mấy chục trượng, đâm thẳng xuyên vào mây xanh.

    Trong chớp mắt, đất rung núi chuyển, thương khung nổ vang, cả trời đất đều chấn động, mây bỗng dưng xuất hiện, tụ vào một chỗ, tạo thành một vòng xoáy thật lớn, chói mắt như một mặt trời màu trắng!

    Trong vòng xoáy ẩn hiện một con Ô Nha (quạ đen)!

    Ô Nha đang nhắm mắt, uy áp từ trong vòng xoáy tỏa ra, bao phủ cả trời đất, làm ai nấy đều hít thở dồn dập.

    Hai bờ nam bắc Linh Khê Tông đều im bặt.

    Ai nấy đều nghiêm mặt nhìn vào cột sáng.

    Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, không biết chuyện gì đang xảy ra.

    “Dù ta có địa vị cao cả, cũng đâu cần ta trở về, đón tiếp long trọng như vậy! ” Bạch Tiểu Thuần lầm bầm.

    Hứa Bảo Tài nuốt nước miếng, vẻ mặt hồi hộp, nghe Bạch Tiểu Thuần lầm bầm thì liếc cho một cái khinh thường, khẽ nói.

    “Mấy hôm trước nghe nói hôm nay sẽ tiễn nhóm đầu tiên đi, xem ra chính là vào giờ này.”

    “Chuyện gì thế, cái gì nhóm đầu tiên rời đi, đi đâu?” Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác.

    “Đi Lạc Trần sơn mạch!” Hứa Bảo Tài trả lời.

    “Tiểu Thuần ngươi đi lâu không biết, nhưng chắc chắn có nghe chuyện Huyết Khê Tông với Linh Khê Tông ta sắp co chiến tranh chứ? Trận chiến này không thể đánh trong Linh Khê Tông được, tông môn đã quyết xác định địa điểm chiến đấu là ở trong Lạc Trần sơn mạch, dựa vào Lạc Trần sơn mạch đại trận, quyết chiến với Huyết Khê Tông!” mắt Hầu Vân Phi lóe sáng, sau khi đột phá địa mạch Trúc Cơ, địa vị của hắn trong tông môn đã hoàn toàn thay đổi, bái một Thái Thượng Trưởng Lão làm sư phụ, biết được rất nhiều tin tức.

    Bạch Tiểu Thuần giật thót, chiến tranh, không ngờ đã tới quá gần.

    “Hôm nay, chính là ngày tông môn thực hiện truyền thống, tiễn nhóm tu sĩ đầu tiên ra Lạc Trần sơn mạch!” Hầu Vân Phi nói. Một thanh âm tang thương uy nghiêm từ trong Chủng Đạo sơn vang ra, vọng khắp Linh Khê Tông.

    “Nhóm đệ tử đầu tiên Truyền Tống, lập tức đến đây!”

    Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cả hai bờ nam bắc, những làn cầu vồng ào ạt bay về phía Chủng Đạo Sơn.

    Những cầu vồng này, có tu sĩ Trúc Cơ, có Ngưng Khí Đại viên mãn, và rất nhiều đệ tử chưa tới trình độ phi hành, đang ào ào chạy về Chủng Đạo sơn.

    Trong những cầu vồng kia, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Quỷ Nha, Bắc Hàn Liệt, khí thế hai người mạnh hơn tu sĩ bình thường, như hai ngôi sao băng bay vụt.

    Nhóm đầu tiên này có chừng hơn hai ngàn tu sĩ, có cả một Thái Thượng Trưởng Lão.

    Cuối cùng, từ trong vòng xoáy trên trời ngưng tụ ra một thân ảnh, một nam tử trung niên, khí tức tu vi còn mạnh hơn cả Thái Thượng Trưởng Lão.

    Bạch Tiểu Thuần lập tức nhận ra người kia, chính là người năm đó đã giúp Thiết Đản, sau đó còn nói chuyện với Tống gia lão tổ, tên là Lý Tử Mặc, là một trong ngũ đại lão tổ của Linh Khê Tông!

    “Lão tổ đời thứ ba!!” ai đó kinh hô.

    Nhóm tu sĩ đầu tiên đã tập họp xong trên đỉnh Chủng Đạo sơn, Lý Tử Mặc vung mạnh tay phải, cột sáng trên Chủng Đạo sơn rực lên, hào quang tỏa ra, bao phủ tất cả mọi người, lóe lên một cái, trong nháy mắt hơn hai nghìn tu sĩ biến mất.

    Truyền tống đi rồi, nhưng cột sáng trên Chủng Đạo sơn vẫn kết nối với trời, không ngừng nổ vang, hào quang trên những ngọn núi khác cũng trở nên mãnh liệt hơn, cái nào cũng như muốn phóng thành cột sáng.

    Tiếng Hầu Vân Phi văng vẳng.

    “Bọn họ là nhóm đầu tiên, mấy ngày nữa nhóm thứ hai cũng sẽ Truyền Tống, ta ở trong danh sách nhóm thứ hai.”

    Bạch Tiểu Thuần giật mình, nhìn Hầu Vân Phi. Những người ở trong nhóm chung quanh Bạch Tiểu Thuần cũng không ít người lao xao, nói ra số nhóm của mình.

    Bạch Tiểu Thuần nhận ra, mọi người ở đây, cho dù là Ngưng Khí tu sĩ, ngay cả Hầu tiểu muội, cũng đều có tên trong danh sách tham chiến.

    Trận chiến này, chính là trận tử chiến của Linh Khê Tông!!

    “Ta nghe sư phụ nói, Lạc Trần sơn mạch là đại trận Linh Khê Tông ta bố trí trước kia, chính là để cảnh giác Huyết Khê Tông xâm lấn, đại trận đó do mấy đời Linh Khê Tông xây dựng gia cố, rất không tầm thường, Huyết Khê Tông tuy mạnh, nhưng một trận chiến này ai thắng còn chưa biết đâu!” Trương Đại Bàn lên tiếng.

    “Hoàn toàn chính xác, Huyết Khê Tông khinh người quá mức, mấy cái điều kiện đó, dù Linh Khê Tông ta có đáp ứng, cũng khác gì khuất phục, còn không bằng đứng lên ra đánh một trận!”

    “Từ lúc bái nhập Linh Khê Tông, nơi này chính là nhà của ta, sinh là người Linh Khê Tông, chết cũng là quỷ Linh Khê Tông!”

    “Một trận chiến này, không cách nào tránh khỏi, dù thắng hay bại, cũng huyết chiến đến cùng!” mọi người xung quanh Bạch Tiểu Thuần đều đóng góp ý kiến, mắt ai cũng nổi lên sát ý.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 269: Thề giết Dạ Táng

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Không chỉ đám người này, giờ khắc này, cả Linh Khê Tông hầu như tất cả mọi người đều dâng lên sát ý đằng đằng, có người dằn xuống đáy lòng, có người nói thẳng ra miệng.

    Bạch Tiểu Thuần trở về muộn, dù hắn không tận mắt nhìn thấy, không chính tai nghe được Linh Khê Tông trong khoảng thời gian này chuẩn bị chiến tranh như thế nào, nhưng cũng tưởng tượng ra được, cả Linh Khê Tông, trên dưới đoàn kết một lòng, dốc hết sức cho trận chiến!

    “Nói tới Huyết Khê Tông, Tiểu Thuần, ngươi ra ngoài rèn luyện, không biết có nghe trong Huyết Khê Tông xuất hiện một thiên kiêu kinh người, tên là Dạ Táng, mới được tấn chức trở thành Trung Phong Huyết Tử hay không?!” Hầu Vân Phi hỏi.

    “A?” Bạch Tiểu Thuần đang phát sầu vì hai tông sắp đánh nhau, nghe Hầu Vân Phi hỏi, cúi mắt xuống.

    “Ta với Bắc Hàn Liệt, Quỷ Nha, và Thượng Quan Thiên Hữu có ước định, nếu ai chiến trường nhìn thấy Dạ Táng, sẽ gọi nhau liên thủ, giết chết Dạ Táng, Tiểu Thuần, đến lúc đó ngươi cũng gia nhập vào nha!” mắt Hầu Vân Phi lóe sát ý, từ sau khi đột phá địa mạch Trúc Cơ, khí chất Hầu Vân Phi hoàn toàn thay đổi, càng thêm trân quý tình bạn với Bạch Tiểu Thuần.

    Bạch Tiểu Thuần hãi hùng, liếm môi, đang định lên tiếng, những người chung quanh nghe thấy cái tên Dạ Táng, thì đều bùng lên sát ý, ngay cả Hứa Bảo Tài cũng nghiến răng nghiến lợi.

    Nhất là Trương Đại Bàn, mắt rực lửa, chỉ có một mình Hầu tiểu muội là sợ hãi.

    ” Dạ Táng vô cùng hung tàn, giết người vô số, ta nghe nói, tên này thích hút máu người, mỗi ngày nếu không thôn phệ một số lượng máu tươi nhất định, sẽ trở nên nóng nảy, nghe đồn nó có liên quan tới công pháp hắn tu hành.” Một người trong đám hừ một tiếng.

    “Thích hút máu người?” Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, thực không thể tưởng tượng nổi, hắn cẩn thận suy nghĩ, đâu có loại chuyện này đâu a…

    “Ta nghe nói Dạ Táng tính cách vặn vẹo, là một tên siêu háo sắc, trong Huyết Khê Tông nổi danh xấu xa, nhưng quá tàn nhẫn hung tàn, trấn áp tất cả những người phản kháng.” một thanh niên trong nhóm nghiến răng.

    “Siêu háo sắc? Tính cách vặn vẹo…” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, hắn nghĩ kiểu nào cũng cảm thấy mô tả này không phải mình…

    “Nhiêu đó xi nhê gì, ta còn nghe nói cái này Dạ Táng có sở thích Luyện Thi, làm cho người ta tức lộn ruột!!” Hứa Bảo oán hận tham gia.

    Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há hốc mồm…

    “Nhưng hắn đúng là một thiên kiêu, vốn lúc đầu chẳng có tiếng tăm gì, chỉ là phàm đạo Trúc Cơ, nhưng lại phát triển mạnh mẽ áp chế cả Huyết Mai lẫn Trung phong Đại trưởng lão, đè ép Tống Khuyết, trở thành Huyết Tử!”

    “Nghe nói một lão tổ của Huyết Khê Tông thu hắn làm nghĩa tử…”

    “Dạ Táng này đan đạo cũng rất ma tính, có danh xưng là Ôn Ma…” Mọi người ngươi một lời ta một câu, khi nhắc tới đan dược với cái danh xưng Ôn Ma, mấy người còn quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần, làm Bạch Tiểu Thuần run rẩy.

    “Cái kia… Dạ Táng đó hư hỏng tới như vậy? Chắc đều là nghe đồn thôi…” Bạch Tiểu Thuần theo bản năng muốn giải thích một chút, nhưng hắn còn chưa nói xong, Trương Đại Bàn đã vung nắm đấm.

    “Tiểu Thuần ngươi không biết a, chỗ kinh khủng nhất của Dạ Táng không phải là sự hung tàn của hắn, mà là khả năng bói toán của hắn, hắn hầu như không gì không biết a, chuyện gì hắn cũng chỉ cần bấm ngón tay tính toán, mọi chuyện trên đời, chuyện trong lòng, ờ, chuyện có liên hệ tới ngươi, hắn cũng tính ra được hết, người này nhất định phải diệt!” Trương Đại Bàn sợ Bạch Tiểu Thuần khinh địch, vội nói.

    Mọi người xung quanh nhao nhao đồng ý.

    Bạch Tiểu Thuần trơ mắt nhìn Trương Đại Bàn, nhớ lại lúc mình lấy thân phận Dạ Táng trở về tông…

    “Đúng đó, gia hỏa này không thể lưu lại, chết tiệt, nếu Hứa Bảo Tài ta có thần thông đó, có chết cũng không hối tiếc, theo ta biết, người trong tông môn chúng ta muốn giết Dạ Táng đã lập thành một đội có hơn mười người.

    Những người có tên trong danh sách truyền thừa cũng đã bắn tiếng, bảo trong trận chiến sẽ giết Huyết Tử lập uy, ngay cả các Thái Thượng Trưởng Lão cũng nghĩ cách giết hắn, ta còn nghe nói Chưởng môn từng nói, ai giết được Huyết Tử sẽ được trọng thưởng!

    Cho nên chỉ cần trận chiến khai mào, Dạ Táng chắc chắn phải chết!” Hứa Bảo Tài nghiến răng.

    Bạch Tiểu Thuần vã mồ hôi trán, trong lòng rất tủi thân, hắn nhớ lúc hắn hóa thân Dạ Táng, đâu có đắc tội nhiều người như vậy a… Vì sao ai cũng muốn giết hắn?

    Nghe thấy người trong danh sách truyền thừa và Thái Thượng Trưởng Lão cũng tham gia, ngay cả Chưởng môn sư huynh cũng ra lời khuyến khích, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm run rẩy, vừa muốn mở miệng, từ Chủng Đạo sơn đã vang tới giọng nói uy nghiêm của Chưởng môn Trịnh Viễn Đông.

    “Bạch Tiểu Thuần, nhanh tới gặp ta!”

    “A!” Bạch Tiểu Thuần suýt nữa nhảy dựng, biến sắc, theo bản năng đưa tay lên sờ mặt, xác định bản thân không đeo mặt nạ, mới bay nhanh tới chỗ Trịnh Viễn Đông.

    Bạch Tiểu Thuần hít sâu, đi vào trong điện, nhìn thấy Trịnh Viễn Đông đang đứng quay lưng ra ngoài.

    Trong đại điện, hỏa đăng lờ mờ, có một áp lực mơ hồ tồn tại, Bạch Tiểu Thuần vốn sẵn đang chột dạ, thấy vậy càng thêm run, nhìn Trịnh Viễn Đông.

    “Chưởng môn sư huynh thân mến…”

    “Bạch Tiểu Thuần, ngươi thật to gan!” Trịnh Viễn Đông quay phắt lại, ánh mắt như điện, giọng nói vang rền, tu vi Trúc Cơ Đại viên mãn hoàn toàn bộc ra, đã mơ hồ có một chút khí tức Kết Đan cảnh.

    Nếu bàn về uy áp do tu vi sinh ra, Bạch Tiểu Thuần không có cảm giác gì, nhưng hắn vốn đã kính sợ Trịnh Viễn Đông và Lý Thanh Hậu, nên đối phương vừa quát một cái, hắn chột dạ ngay, vô thức nghĩ, chẳng lẽ chưởng môn đã biết mình chính là Dạ Táng…

    “Chưởng môn sư huynh, ta sai rồi…” Bạch Tiểu Thuần mặt buồn rười rượi, mặc kệ đối phương có biết thân phận Dạ Táng hay không, cũng cứ nhận sai trước thì tốt hơn.

    “Cả gan làm loạn, tùy tiện hồ đồ, ngươi đi ra ngoài rèn luyện cũng thì thôi, thế lại còn ẩn tàng khí tức, ngươi có biết có bao nhiêu kẻ muốn tìm giết ngươi hay không, Huyết Khê Tông tứ đại Huyết Tử còn lập lời thề nhất định giết ngươi, lỡ chúng tìm ra ngươi thì sao hả!”

    “Tông môn đành nói với bên ngoài là ngươi đang bế quan, âm thầm đi tìm ngươi, cơ hồ lật cả Đông Lâm châu lên một lượt!” Trịnh Viễn Đông nổi giận.

    Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, nhẹ nhàng thở ra, trong lòng cảm động, cúi đầu ngoan ngoãn nhận sai.

    Trịnh Viễn Đông mắng cho một trận, thấy Bạch Tiểu Thuần có vẻ biết lỗi, thì hừ một tiếng, lại thấy tu vi Bạch Tiểu Thuần đã đến Trúc Cơ trung kỳ, thần sắc cũng dịu đi, chỉ vẫn nghiêm mặt.

    “Được rồi, ta sẽ không hỏi vì sao ngươi phải che dấu hơi thở, hay là đi đâu, ngươi không còn nhỏ nữa, làm việc phải tự biết chừng mực… Gọi ngươi tới đây, là muốn giao cho ngươi một cái nhiệm vụ!”

    Bạch Tiểu Thuần nghe vậy, biết bị mắng xong rồi, vỗ ngực, ra dáng nghiêm túc, lên tiếng.

    “Sư huynh mời nói, dù lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần sư huynh nói một câu, sư đệ ta tuyệt không nhíu mày!” Bạch Tiểu Thuần muốn biểu hiện bản thân, nhưng nghĩ thấy không thể nói ra chữ chết, nên một câu nói này nghe rất uy phong, nhưng lại không hề có ý nào là lấy bản thân ra để cam đoan mình sẽ cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.

    “Linh Khê Tông ta sắp cùng Huyết Khê Tông khai chiến, nhiệm vụ của ngươi, chính là trên chiến trường, giết chết kẻ quan trọng nhất trong tứ đại Huyết Tử của Huyết Khê Tông,… Dạ Táng!” Trịnh Viễn Đông hất tay áo, giọng nghiêm nghị.

    “A?” Bạch Tiểu Thuần thầm kêu khổ, cảm thấy mình muốn điên, Huyết Khê Tông bảo mình giết Bạch Tiểu Thuần, Linh Khê Tông lại bảo mình giết Dạ Táng…

    Cái hành vi tự giết mình này, Bạch Tiểu Thuần thật sự không biết phải làm sao… thực là không khỏi phát sầu.

    Trịnh Viễn Đông thấy sắc mặt Bạch Tiểu Thuần kì quái, nghi hoặc nhìn hắn.

    “Ngươi sao thế? Huyết Khê Tông Huyết Tử, bất kỳ một kẻ nào cũng đều đáng chết!”

    Bạch Tiểu Thuần giật mình, vội vỗ mạnh vào ngực.

    “Chưởng môn sư huynh yên tâm, Dạ Táng kia tính cách vặn vẹo, thích hút máu người, việc ác bất tận, như kẻ phát rồ, ai nấy đều muốn giết, ta còn nghe nói hắn dụ dỗ Trung phong Đại trưởng lão, còn được mấy lão tổ của Huyết Khê Tông coi trọng, loại người này, ta nhất định sẽ giết hắn!” Bạch Tiểu Thuần ngoài mặt chính khí lớn tiếng tuyên bố, trong lòng lại sầu khổ hết biết.

    “Ngươi hiểu biết về Dạ Táng không ít nhỉ.” Trịnh Viễn Đông kinh ngạc.

    Bạch Tiểu Thuần thầm rên rỉ, sao lại nói lỡ lời vậy chứ, vội vàng chữa cháy.

    “Bạch Tiểu Thuần một thân chính khí, lúc ra ngoài du lãm lúc cũng được nghe nói tới tên rồ Dạ Táng kia, Chưởng môn sư huynh yên tâm, Bạch Tiểu Thuần ta cam đoan nhất định hoàn thành nhiệm vụ!”

    Trịnh Viễn Đông nhìn Bạch Tiểu Thuần, mặt dịu hẳn đi.

    “Với Thiên Đạo Trúc Cơ của ngươi, lại còn là tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhất định sẽ giết được tên Dạ Táng đó. Ta sẽ sắp xếp những người khác phối hợp với ngươi, có cả mấy Thái Thượng Trưởng Lão và người trong danh sách truyền thừa tham gia, tạo cơ hội cho ngươi!”

    “Ngươi phải nhớ, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ giết Huyết Tử, chỉ cần làm được chuyện này, dù ngươi có chưa Kết Đan, cũng sẽ được đưa vào danh sách truyền thừa!”

    “Danh sách truyền thừa… Mới là căn cơ của Linh Khê Tông ta, dù đến lúc không còn gì, tông môn cũng sẽ dành hết tài nguyên cho nó!” Trịnh Viễn Đông chậm rãi nói, vẻ đầy thâm ý sâu sắc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hàm nghĩa trong lời nói khiến Bạch Tiểu Thuần xúc động, trong lòng ấm áp.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 270: Có điều suy nghĩ

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Hắn đã hiểu, đây là Chưởng môn sư huynh hướng dẫn cho mình. Dù sau trận chiến Linh Khê Tông chiến bại, bản thân vẫn được dành sẵn đường riêng để đi.

    Có lẽ Thiên Đạo Trúc Cơ cũng có thể giúp cho Bạch Tiểu Thuần luôn được nổi tiếng, nhưng nếu lập được chiến công giết được Huyết Tử, hắn cũng sẽ được đưa vào trong danh sách!

    “Ngươi vừa trở về, đi bái sư tôn lão nhân gia một cái, sau đó đi nghỉ ngơi đi, còn chuyện ra chiến trường, ngươi thuộc nhóm Truyền Tống thứ tư…” Trịnh Viễn Đông nói tiếp.

    Bạch Tiểu Thuần hít sâu, cúi đầu chào Trịnh Viễn Đông, nhưng không rời đi ngay, mà hỏi thăm tình hình Lý Thanh Hậu. Lúc Lý Thanh Hậu bế quan vốn không nói gì nhiều, Bạch Tiểu Thuần cũng tưởng đấy chỉ là bế quan bình thường, hôm nay nghĩ lại mới thấy bế quan trùng kích Kết Đan, không phải đơn giản như vậy.

    ” Lý thúc của ngươi, đã thuận lợi Kết Đan, được vào danh sách truyền thừa, hôm nay đang củng cố tu vi, đã sắp xuất quan.” Trịnh Viễn Đông vừa cười vừa nói.

    Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, ôm quyền rời đi.

    Đi ra đại điện, Bạch Tiểu Thuần tới bái bức họa của sư phụ, rồi mới trở về động phủ. Thiết Đản đã nằm chờ sẵn, thấy Bạch Tiểu Thuần liền chạy tới.

    “Lần trước nhận ra ta?” Bạch Tiểu Thuần vỗ Thiết Đản mấy cái.

    Thiết Đản vội vàng gật đầu, miệng ư ử.

    “Thế nào, cha ngươi có lợi hại không, hoành hành trong Huyết Khê Tông, không ai dám trêu.” Bạch Tiểu Thuần đắc ý, đang định khoác lác, chợt nhận ra Thiết Đản đã thay đổi quá nhiều, nhìn kỹ, giật mình phát hiện, tu vi Thiết Đản đã sắp đến Trúc Cơ Hậu Kỳ, khiến cả lòng hắn ê ẩm.

    “Ngươi sao tu luyện nhanh quá thế…” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không công bằng, nghĩ đến bản thân vất vả khổ cực, xuất sinh nhập tử, một lòng tu hành mới tới Trúc Cơ trung kỳ, nhưng Thiết Đản mỗi ngày đều chỉ đi chơi lông nhông, thế mà cũng không thua gì hắn.

    Thiết Đản đắc ý, kêu to vài tiếng, người khác nghe không hiểu ý của nó, nhưng Bạch Tiểu Thuần nuôi nó từ nhỏ tới lớn, làm sao nghe không hiểu, hắn mở to mắt, hít sâu.

    “Chưởng tọa Diên Vĩ Phong mỗi ngày đều cho ngươi ăn đan dược? Lão tổ đời thứ nhất thường xuyên củng cố kinh mạch cho ngươi? Lão Long kia… thường xuyên cho ngươi uống sinh mệnh chi huyết của nó?”

    “A? Ngươi còn đi Bí Cảnh? Ngươi ngươi ngươi…” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy thật ghen tị, trừng mắt nhìn Thiết Đản.

    “Nói, trong thời gian này có còn đi trộm yếm hay không?”

    Thiết Đản rống lên vài tiếng, một người một thú, cứ như vậy nói chuyện với nhau, cho đến sắc trời dần dần muộn, Bạch Tiểu Thuần nghĩ với tu vi Thiết Đản hiện giờ, không chừng có ngày mình sẽ bị nó vượt qua, nên kết thúc cuộc nói chuyện, vội vã ngồi xuống tu luyện, tu hành Tử Khí Thông Thiên Quyết.

    Hôm nào cũng có người tới bái phỏng, cho tới mấy ngày sau mới dần yên tĩnh lại.

    Những ngày này, Bạch Tiểu Thuần gặp gỡ trò chuyện với không ít người, nhận ra Linh Khê Tông đã có nhiều cái khác so với trước.

    Năm đó lúc hắn rời đi, Linh Khê Tông lấy tu hành làm chủ, dù luôn có cạnh tranh, nhưng không sao cả, gì chứ đàm tiếu lẫn nhau có ở đâu cũng nghe thấy, nhưng mọi thứ nói chung rất nhẹ nhàng, nhưng hôm nay… Hầu như ai cũng nặng nề, cả Linh Khê Tông tràn đầy áp lực.

    Ai cũng cố gắng chuẩn bị cho mưa gió sắp tới.

    Linh Khê Tông, chưa bao giờ mạnh mẽ như hiện giờ!

    Hàng hóa trong phường thị dưới núi hầu như đã bán sạch, giao dịch giữa đệ tử trong tông môn giá cả cũng đắt hơn không chỉ gấp mấy lần.

    Nhất là Linh dược và bùa chú, những loại tiêu hao phẩm trong chiến đấu, và pháp bảo, chúng đều trở thành thứ có tiền cũng không mua được, việc luyện linh dạo này ở Tử Đỉnh Sơn vô cùng nhộn nhịp, người tới đây luyện linh nối liền không dứt.

    Nhiều người tới tìm Bạch Tiểu Thuần, muốn nhờ hắn luyện dược dù biết hắn luyện dược rất khủng bố, nhưng họ vẫn hy vọng.

    Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu tình hình, cau mày ngồi ngoài động phủ nhìn xuống núi xa xa, từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn phong cảnh đẹp đẽ của Linh Khê Tông.

    Nhìn những dãy núi quen thuộc, nhìn Thông Thiên Hà đang chảy xiết, Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới nhân quả của trận chiến tranh này…

    “Khu vực trung du, Không Hà Viện…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, danh ngạch thay thế Không Hà Viện, đối với hạ du, là một khát vọng không thể nào tả được.

    “Đáng giá không…” Bạch Tiểu Thuần khẽ than, từ đáy lòng, hắn không hề muốn hai tông đánhnhau, có lẽ trong mắt người khác, Huyết Khê Tông là Ma Tông tàn bạo, nhưng với Bạch Tiểu Thuần, hắn cảm thấy Huyết Khê Tông đối với hắn rất tốt.

    “Một cái Không Hà Viện, có lẽ không đáng, nhưng nếu tăng thêm hy vọng cho lão tổ đột phá, tăng thêm khả năng tông môn có thể lớn mạnh vô hạn, và các đệ tử có môi trường linh khí dồi dào hơn để tu luyện, vậy thì… đương nhiên sẽ khác!” một giọng nói ôn hòa bỗng vang lên sau lưng Bạch Tiểu Thuần.

    Bạch Tiểu Thuần sững sờ, quay đầu lại nhìn, thấy Lý Thanh Hậu mặc trường bào xanh, khí sắc tươi tỉnh đang mỉm cười đứng sau lưng.

    Lý Thanh Hậu hiện giờ khác với Lý Thanh Hậu Bạch Tiểu Thuần từng biết. Mọi thứ đều nội liễm vào trong, sự uy nghiêm cũng giảm đi một ít, nhưng hắn cảm thấy trong người Lý Thanh Hậu như có một cái vòng xoáy rất to, một khi tỏa ra, sẽ gây nên kinh thiên động địasâu không lường được.

    Loại cảm giác này, trên người một số Thái thượng trưởng lão cũng còn không mạnh được tới như thế, Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, sau nửa ngày mới reo lên.

    “Lý thúc!!” Bạch Tiểu Thuần kích động, đã rất lâu không nhìn thấy Lý Thanh Hậu, hắn phấn khởi đứng bật dậy, ôm lấy Lý Thanh Hậu.

    Lý Thanh Hậu cười, sờ đầu Bạch Tiểu Thuần.

    “Ừ, cao lên không ít.” Trong mắt Lý Thanh Hậu, Bạch Tiểu Thuần vĩnh viễn là thằng bé con đốt nhang những mười ba lần, được ông đưa lên trên núi.

    Chỉ một câu đơn giản, nhưng làm cho mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ hoe, hồi còn ở Huyết Khê Tông, hắn phải che giấu tung tích, sự nhớ nhung Lý Thanh Hậu cũng phải vùi dưới đáy lòng.

    Sau khi trở lại Linh Khê Tông, hắn cảm thấy Lý Thanh Hậu bế quan không giống bình thường, bây giờ được tận mắt nhìn thấy Lý Thanh Hậu Kết Đan thành công, Bạch Tiểu Thuần vô cùng sung sướng, còn sung sướng hơn cả lúc hắn luyện chế được đan dược cao cấp.

    “Tiểu Thuần, chiến tranh, không phải đơn giản như ngươi nghĩ.” Lý Thanh Hậu ngồi xuống.

    “Ngoài mấy thứ ta vừa nói, còn có cả việc tăng lên nội tình cho tông môn, sự khống chế tài nguyên cho khu hạ du, có cả tranh giành danh lợi cá nhân, cho nên, khiến cho mọi thứ đều khác!”

    “Trận chiến Huyền Khê Tông với Đan Khê Tông cũng đã đến khâu cuối cùng, Đan Khê Tông đại bại, gần nửa đệ tử nhập vào Huyền Khê Tông, khiến Huyền Khê Tông tuy tổn thất không ít, nhưng được bổ sung lại nhanh chóng, họ đang diệt sơn môn cuối cùng của Đan Khê Tông, sau một thời gian nữa, họ sẽ trở nên còn mạnh hơn trước rất nhiều.”

    “Nhưng ngay thời điểm hiện giờ, Huyền Khê Tông ngoài việc diệt Đan Khê tông, còn phải lo điều chỉnh lại sự lộn xộn và khác biệt giữa người cũ với người mới, có thể nói đây là thời điểm Huyền Khê Tông yếu nhất. Họ cần phải diệt Đan Khê Tông thật nhanh, nhanh chóng chỉnh hợp lại tông môn. Huyết Khê Tông kéo dài đến bây giờ mới ra tay, chính là vì muốn tập trung dùng toàn lực bức Linh Khê Tông chúng ta nghe theo điều kiện của họ, họ muốn phong tông.” Lý Thanh Hậu từ từ giải thích.

    “Nhất định phải chiến? Không có cách nào khác sao?” Bạch Tiểu Thuần chần chừ, muốn nói cái gì đó.

    “Không cần nghĩ quá nhiều, trận chiến này không thể tránh né, là tông nào muốn lên trung du, thì sớm muộn cũng phải có một cuộc chiến, bây giờ không đánh, sau khi thỏa hiệp, ngày sau sẽ tạo nên mối họa vô cùng, thà rằng bây giờ dùng toàn lực đánh mở ra một con đường sáng!” Lý Thanh Hậu khẽ nói.

    “Trận chiến tranh này, là bất đắc dĩ, Huyết Khê Tông bất đắc dĩ, chúng ta cũng vậy, nhưng lại không thể không đánh, dù chúng ta có đồng ý bỏ qua tư cách tấn thăng, người ta cũng sẽ không tin, mọi lời hứa hẹn giữa các tông môn đều là dối trá.”

    “Trừ phi, có một cách nào đó, khiến hai tông môn tin tưởng được nhau.”

    “Nhưng mà…đây là chuyện không thể xảy ra.” Lý Thanh Hậu lắc đầu, nhìn Bạch Tiểu Thuần.

    “Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần nhớ, trên chiến trường, phải luôn đi theo sau lưng ta, lần này ta e là… sẽ chết rất rất nhiều người…” Lý Thanh Hậu thở dài, đứng dậy, thấy Bạch Tiểu Thuần ngẩn người, giống như có điều suy nghĩ, bèn khẽ vỗ lên vai hắn.

    “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp một người trưởng bối, sư tôn của ta!”

    Bạch Tiểu Thuần giật mình, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy Lý Thanh Hậu nhắc tới sư tôn của mình. Người có thể làm sư tôn Lý Thanh Hậu, ít nhất cũng phải là Thái Thượng Trưởng Lão, cũng rất có thể là một trong năm lão tổ của Linh Khê Tông.

    Bạch Tiểu Thuần không nghĩ nữa, đi theo Lý Thanh Hậu ra khỏi Chủng Đạo sơn, Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, phát hiện Lý Thanh Hậu đang đi tới một khu trống trải đằng sau Chủng Đạo sơn.

    Chỗ đó không có gì cả, chỉ có Thông Thiên Hà chảy xiết đi xa.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. xidaupbc