V.I.P  Tu Chân Nhất Niệm Vĩnh Hằng - 1520 (Free 1066) - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/5/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 107: Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Trong lòng Bạch Tiểu Thuần mang đầy thương cảm mà trở về Hương Vân Sơn, hắn cũng không dám tiếp tục thí nghiệm đám Quái đan còn thừa lại trong túi trữ vật nữa. Hơn nữa, lúc này đi về Hương Vân Sơn, tất cả đệ tử trên đường gặp hắn đều nhìn với ánh mắt đầy quái dị, có hung ác, còn có thêm phẫn nộ.

    “Kiên trì với lý tưởng vĩ đại của mình sao lại có thể khó khăn đến như vậy chứ, cũng không nên oán ta a, chính là Lý thúc nói ta phải tự thân nghiên cứu đấy.” Bạch Tiểu Thuần đầy cảm khái, bước chân chậm rãi đi về tới động phủ, rồi ngồi nơi này ngẩn người nhìn bầu trời xa xăm.

    Hơn nửa năm trước, có vài vần để nan giải phát sinh trong lúc luyện dược, hắn từng đi tìm Lý Thanh Hậu hỏi. Sau khi nghe được Bạch Tiểu Thuần hỏi về mấy vấn đề kia, Lý Thanh Hậu cũng rất kinh ngạc, loại nghiên cứu dược đạo đến mức độ này, y cũng thấy được một dược sư bình thường cũng khó mà làm được.

    Nhớ tới thành tích của Bạch Tiểu Thuần trên bia đá Thảo mộc, Lý Thanh Hậu đầy chờ mong đối với dược đạo của hắn. Mỗi người đều có những lý giải về dược đạo khác hẳn nhau, Bạch Tiểu Thuần có chấp nhất như vậy khiến Lý Thanh Hậu rất vui mừng, cũng không trực tiếp nói đáp án cho hắn mà cổ vỗ hắn thường xuyên thử nghiệm nhiều hơn, bởi vì chỉ có bản thân thử nghiệm đan dược của chính mình mới có thể thu hoạch được dược đạo chân chính của bản thân. Nếu như còn gò ép theo khuôn phép thì vĩnh viễn sẽ không thể nào khai mở ra lĩnh vực dược đạo đại sư của mình được đấy, dù sao thì nguồn gốc của Đan phương cũng là do rất nhiều đời thử nghiệm mới ra được!

    “Không được, ta có lý tưởng, có mơ ước, Lý thúc nói rất đúng, chỉ có bản thân mình tự đạt được thì mới chân chính thuộc về mình. Cho dù có gian khổ cũng phải cố gắng chịu đựng mà vượt qua!” Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần lại cắn răng, tuy hắn không dám thử nghiệm Quái đan nữa nhưng lại càng thêm chấp nhất với dược đạo hơn nữa.

    “Ta nhất định phải trở thành một dược sư vĩ đại!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, dứt khoát đi thẳng đến phòng luyện dược, rồi lại lần nữa điên cuồng mà chìm đắm trong luyện đan, hoàn toàn quên đi mọi chuyện bên ngoài.

    Thời gian cũng đảo mắt mà trôi qua mấy tháng rồi, Bạch Tiểu Thuần cũng chậm rãi nắm giữ phương pháp luyện chế đan dược cấp ba càng thêm nhuần nhuyễn, lần lượt giải quyết từng vấn đề này đến vấn đề khác. Linh dược cấp ba trong tay hắn cũng không còn nhiều khó khăn nữa.

    Nhưng một vấn đề khó khăn lớn hơn lại dần xuất hiện.

    Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ phát hiện, cho dù hắn có thuần thục luyện chế đan dược cấp ba đến thế nào thì xác suất thành công cũng không tăng lên. Bình thường mà nói, thì mười lần luyện đan, hắn chỉ thành công năm lần, một lần trong năm lần kia chính là hình thành nên Quái đan mà bản thân vô pháp nhận biết được, bốn lần còn lại sẽ hình thành nên Độc đan với tạp chất chiếm gần mười thành bên trong.

    Bạch Tiểu Thuần phát điên lên, hắn cũng thử đem Độc đan này đi Luyện linh, nhưng hiệu quả Luyện linh lại rất kém, chỉ khi nào xuống đến hạ phầm thì mới có thể luyện linh gia tăng phẩm chất cao hơn được mà thôi.

    Hắn lại có một loại rất chấp nhất mà chính bản thân cũng không nhận ra. Trong tính cách của hắn hình như có một loại triệu chứng mãnh liệt, không hài lòng được thì hắn vẫn cứ đứng ngồi không yên.

    “Tạp chất, làm sao mới có thể loại trừ được tạp chất!” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ vằn lên, nhìn chòng chọc vào một lượng lớn Độc đan trước mặt, ngày đêm khổ sở suy nghĩ. Hán cũng từng nghĩ tới chuyện hỏi Lý Thanh Hậu, nhưng lại nghĩ tới y từng cổ vũ mình cần tự suy nghĩ, nghiên cứu, hắn lại cắn răng thêm lần nữa mà lâm vào điên cuồng.

    Thời gian trôi qua khiến mọi người cảm giác được Bạch Tiểu Thuần cuồi cùng cũng chịu yên tĩnh một chút, không có tiếng nổ ầm vang, không còn thú nhỏ quấy rối đầy núi, loại tháng ngày yên tĩnh này khiến cho rất nhiều người có chút không quen.

    Chỉ là tiệc vui chóng tàn, một tháng sau, vào đêm khuya ngày hôm nay, tóc tai Bạch Tiểu Thuần lại đầy bù xù đang đứng cạnh đan lô, cả người dường như phát điên mà không ngừng bấm niệm pháp quyết điểu khiển hỏa diễm, không ngừng ném thảo dược vào trong Đan lô, hai mắt đầy tơ máu.

    “Thành, cuối cùng cũng sắp thành, lần này ta đã giải quyết tất cả vấn đề, càng thêm sáng tạo vào bên trong, gia nhập Lôi Công Đằng, còn cho thêm Dẫn Lôi Hoa vào, rồi Khô Mộc Xuân, Âm Dương Thảo. Ta tự sáng kiến ra phương pháp đặc thù tẩy rửa tạp chất bên trong, nhất định sẽ thành công, đây chính là Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp do chính bản thân Bạch Tiểu Thuần ta sáng tạo ra đấy!” Hắn đang đầy phấn chấn thì đan lô trước mặt cũng chợt chấn động mạnh một cái, dược hương nhanh chóng xuất hiện. Nhưng ngay khi dược hương vừa tỏa ra, thì đột nhiên, trên bầu trời đêm của Hương Vân Sơn lúc này đang còn trong veo không có chút gợn mây, trăng sáng treo cao.

    Nhưng đột nhiên một tầng mây dày đặc trong nháy mắt chợt xuất hiện, rồi một tia chớp vang dội từ trên cao đánh xuống, trận pháp động phủ cũng phải chấn động, còn có không ít tia chớp lọt vào trong trận pháp đánh xuống đan lô.

    Trong động phủ lúc này đầy tia chớp, còn Bạch Tiểu Thuần thì cười đầy điên cuồng mà tránh đi từ trước, khi mà tia chớp biến mất thì hắn mới hưng phấn chạy đến cạnh đan lô rồi nhìn sang.

    Chỉ nhìn thấy trong Đan lô không có đan dược nữa, chỉ còn một ít cặn bã màu đen, còn thêm khói đen đang bốc lên.

    “Để nhiều Dẫn Lôi hoa quá rồi!” Tóc tai Bạch Tiểu Thuần đầy bù xù như một tên điên cuồng nghiên cứu học thuật, hung hằng vò đầu bứt tóc một hồi rồi xuất ra thảo dược bắt đầu điều phối.

    Cùng lúc đó, không ít đệ tử Hương Vân Sơn nhìn thấy đạo tia chớp kia, cả đám đều trợn tròn mắt phát hiện ra nơi mà đạo tia chớp kia bổ xuống, lại chính là động phủ của Bạch Tiểu Thuần.

    “Chẳng lẽ đến ông trời cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần đây không vừa mắt sao?”

    “Nhất định là vậy, Trời xanh có mắt, định hạ xuống một đạo sấm sét đánh chết hắn a.”

    Trong lúc mọi người còn đang ngổn ngang các loại suy nghĩ trong lòng, thậm chí có không ít người còn đang cười trên nỗi đau của người khác, thì các trưởng lão trên Hương Vân Sơn cũng đã chú ý tới đạo sét này, tất cả đều kinh ngạc.

    “Xem như là Lý chưởng tòa luyện dược cũng không dẫn tới Lôi đình, trong truyền thuyết cũng chỉ có đan dược cấp bảy trở lên mới xuất hiện Lôi kiếp, Bạch Tiểu Thuần này đang làm gì vậy?”

    Một buổi trưa ba ngày sau, tiếng cười của Bạch Tiểu Thuần lại vang khắp động phủ. Hắn nhìn chằm chằm vào đan lô, hoa tay bấm niệm pháp quyết, tản ra linh lực bạo phát ra hỏa diễm, rồi hắn hét lớn một tiếng, hai tay vỗ mạnh lên trên đan lô.

    "Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp!"

    Đan lô chấn động, trong nháy mắt đó, trên đỉnh Hương Vân Sơn đột nhiên ngưng tụ vô số tầng mây, rồi một tia sét ầm vang lao xuống đánh thẳng vào động phủ của Bạch Tiểu Thuần.

    Lần này vô sô đệ tử đều nhìn thấy được tia chớp này, tất cả đều thất kinh, sấm sét bên tai còn vang vọng, nhìn thấy động phủ của Bạch Tiểu Thuần rung lên một cái.

    Trong động phủ, Bạch Tiểu Thuần đấy phấn chấn đến bên Đan lô, nhìn vào cũng không thấy đan dược bên trong mà chỉ có cặn thuốc và đám khói đen bốc lên. Chỉ là hắn mới hít vào một hơi thì cảm thấy hoa mắt chóng mặt, lúc hắn lùi lại cũng không phát hiện ra, trong miệng hắn vậy mà còn sùi ra bọt mép.

    “Cho nhiều Lôi Công Đằng vào quá rồi!” Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, rồi phù phù một tiếng ngã nhào xuống. Sau ba canh giờ, hắn mới tỉnh táo lại, nhanh chóng nhả hết khí hít phải, sai đó nuốt vài viên đan dược. Sau đó hắn lại ngẩng đầu lên rồi tiếp tục Luyện dược.

    Khoảng thời gian sau, sấm sét ngày càng nhiều, càng ngày càng thêm dày đặc. các đệ tử Hương Vân Sơn thường xuyên nhìn thấy sấm sét từ trên trời đánh thẳng xuống động phủ của Bạch Tiểu Thuần, mọi người dần dần cũng trợn mắt há hốc mồm đầy kinh ngạc, các trưởng lão thường xuyên lưu tâm đến việc này cũng kinh hãi không thôi.

    Bọn họ không khỏi nghi ngờ nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì không chừng Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ bị sét đánh chết.

    Chỉ là Bạch Tiểu Thuần sợ chết như vậy nhưng hết lần này đến lần khác dưới trạng thái luyện dược điên cuồng cũng không màng tới tử vong, đắm chìm trong dược đạo, không ngừng cải biến Đan phương, điều chỉnh các phối hợp nhắm khiến cho Thiên Lôi Tầy Dược đại pháp có thể có hiệu dụng.

    "Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp!"

    Ầm!

    "Đáng chết, Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp!"

    Ầm!

    Trận pháp phòng ngự trong động phủ của Bạch Tiểu Thuần lúc này đã mất đi tác dụng, thanh âm chói tai của hắn thường xuyên từ trong động phủ truyền ra. Sau khi mọi người nghe được hàng loạt thanh âm của hắn thì cũng hiểu được không sai lệch nhiều lắm, sở dĩ có sấm sét như vậy, là bởi vì Bạch Tiểu Thuần đang phát minh ra một loại cách thức tẩy đi tạp chất dược đạo nào đó.

    Thậm chí không ít trưởng lão còn cảm thấy hứng thú mà chú ý đến Bạch Tiểu Thuần. Lần này, cho dù sấm sét cuồn cuộn nhưng không có ai ngăn cản hắn cả.

    Ngay cả Lý Thanh Hậu đối với ý tưởng sáng tạo này của Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy đầy vui mừng, thỉnh thoảng cũng có chú ý hắn một chút.

    Chẳng qua là…tiệc vui chóng tàn, sau khi Bạch Tiểu Thuần phối hợp hơn một trăm lần vẫn chưa tạo thành tỷ lệ phối hợp hoàn hảo, thế là hắn bắt đầu gia tăng thêm các loại thảo dược khác. Cũng không biết là do tác dụng của loại thảo dược nào, mà một chiều hoàng hôn trong mấy ngày sau, tiếng Bạch Tiểu Thuần vừa hô hào lên thì sấm sét tràn ngập trên bầu trời. Không còn là một đạo lôi đình như lúc trước, mà là mấy chục đạo sét đang không ngừng lượn lờ, rồi toàn bộ đánh xuống.

    Quỷ dị hơn nữa, mấy chục đạo này, chỉ có một đạo đánh xuống động phủ của Bạch Tiểu Thuần, còn mấy đạo khác lại tán loạn khắp nơi trên Hương Vân Sơn.

    Ầm ầm ầm ầm!

    Một lượng lớn sấm sét oanh tạc như vậy khiến không ít người kêu lên thảm thiết. Trong nhất thời, Hương Vân Sơn lại chấn động thêm một lần nữa, động phủ của Chu Tâm Kỳ cũng bị trúng một đạo nhưng được trận pháp ngăn cản lại. Nhìn thấy không có gì đáng ngại, Chu Tâm Kỳ liếc nhìn về phía động phủ của Bạch Tiểu Thuần đầy hung ác, nhưng đành đè nén cơn giận này xuống.

    Lý Thanh Hậu cùng với đám trưởng lão Hương Vân Sơn đành đi xuống trấn an đám đệ tử, dù sao thì sự chấp nhất trong dược đạo của Bạch Tiểu Thuần cũng khiến bọn họ đầy tán thưởng.

    Nhưng lúc này Bạch Tiểu Thuần đã gần như điên dại, một lúc lau sau, một đám mây đen bao phủ, rồi lần này là gần một trăm tia sấm sét kéo đến, toàn bộ đánh thẳng xuống Hương Vân Sơn.

    Tiếng vang ngập trời nổi lên, nhiều đệ tử nhìn lên trên bầu trời rồi nhanh chóng lao thẳng về chỗ ở của mình, không dám ra ngoài. Lý Thanh Hậu cùng với các trưởng lão khác đều ngây người.

    Nhìn thấy gần trăm tia chớp đánh xuống, phần lớn khu vực trên Hương Vân Sơn đều bị rung chuyền, mà động phủ của Chu Tâm Kỳ lại ở gần động phủ Bạch Tiểu Thuần nhất nên lại có thêm sáu bảy đạo sấm sét đánh vào chỗ của nàng, động phủ của Chu Tâm Kỳ chấn động mạnh mẽ, trận pháp cũng vặn vẹo.

    Cũng không có chấm hết, mà nửa nén nhang sau đó, trong tiếng kinh hô xôn xao đầy mãnh liệt của vô số đệ tử, lúc này trên bầu trời, từng tầng mây dày đặc, to lớn, trong đó còn có mấy trăm đạo sấm sét chớp lóe.

    Tất cả đánh thẳng xuống Hương Vân Sơn, từng tòa động phủ đều rung chuyển, không ít nơi còn trực tiếp nổ tung, động phủ của Bạch Tiểu Thuần lúc này cũng như muốn bị sụp đổ, chỉ còn gắng gượng chèo chống mà thôi.

    Động phủ của Chu Tâm Kỳ vậy mà lại hút tới hơn năm mươi đạo sấm sét, lần lượt oanh tạc cơ hồ như thiên kiếp hàng lâm trực tiếp đem động phủ của nàng đánh tới, sụp đổ nổ tung.

    Sắc mặt Chu Tâm Kỳ tái nhợt, nhanh chóng chạy ra bên ngoài. Nàng ngơ ngác nhìn động phủ của mình đã bị san thành bình địa, bèn kêu lên đầy thê lương.

    "Bạch Tiểu Thuần!!!’

    Còn thêm một số động phủ của các đệ tử nội môn khác, cũng bị sấm sét đánh tan vỡ, từng người đều chạy ra ngoài mà rống giận kinh thiên, bọn họ đang định chạy đến tính sổ với Bạch Tiểu Thuần thì đột nhiên, mây đen trên bầu trời lại cuồn cuộn, mức độ cực kì dày đặc, tạo thành một uy áp bao phủ lấy toàn bộ mặt đất. Trong lòng Chu Tâm Kỳ run lên, vẻ mặt biến đổi đầy kinh hãi. Mấy đệ tử nội môn đang tính tìm Bạch Tiểu Thuần gây phiền toái, nhìn thấy cảnh này đều trợn mắt há mồm, tâm thần đầy chấn động.

    Đến cả chưởng tòa Thanh Phong sơn và Tử Đỉnh Sơn cũng phải chú ý đến nơi này, nhìn thấy tầng tầng mây kia thì trợn to hai mắt, thậm chí chưởng môn Trịnh Viễn Đông từ xa xa nhìn xem một chút cũng chợt tê dại cả da đầu.

    Trong tầng mây dày đặc kia, là hơn ngàn đạo sấm sét!!!

    “Đây là….đây là muốn diệt Hương Vân Sơn a!!!”

    "Bạch Tiểu Thuần! !"

    “Trời ạ, hắn đang làm cái gì vậy, làm sao hắn làm được như vậy chứ? Thế mà….thế mà nhiều đạo sấm sét đến như vậy!!!”

    "Địch tập! Địch tập!!!" Vô số người ở cả nội ngoại môn Hương Vân Sơn đều hoảng sợ kinh hô lên.

    Trên Hương Vân Sơn, toàn bộ đệ tử đều run rẩy, kể cả đệ tử ngoại môn và nội môn lúc này đều có chung một loại cảm giác mãnh liệt, đó chính là nguy cơ sinh tử!

    "Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp!" Bạch Tiểu Thuần sớm đã trở nên vong ngã, không chút chú ý gì tới mọi chuyện bên ngoài. Lúc này hai mắt hắn đỏ vằn lên, nhìn đan lô trước mặt rồi rống to lên, đồng thời nâng hai tay vỗ mạnh lên Đan lô.

    Ầm!!!
     
  2. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 108: Trương Đại Bàn đầy nghĩa khí!!!

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Nhìn thấy một màn này, Lý Thanh Hậu cũng phải trợn mắt há mồm, y cũng không kịp ngăn cản mà nhanh chóng đưa tay phải bấm niệm pháp quyết, điểm một chỉ hướng về không trung. Trong nháy mắt, một màn sáng mãnh liệt xuất hiện bao phủ lấy toàn bộ Hương Vân Sơn, màn sáng ngũ sắc đó cực kỳ tươi đẹp lộng lẫy.

    Cùng lúc đó, một ngàn đạo sấm sét trong tầng mây trên bầu trời cũng thi nhau phủ xuống Hương Vân Sơn, bị màn sáng ngăn cản nên toàn bộ đánh thẳng lên màn sáng. Tiếng nổ vang ngập trời, ầm vang liên tục không ngừng, màn sáng lóe lên liên tục hóa giải đi.

    Một mực kéo dài hơn ba mươi hơi thở, khi đạo sấm sét cuối cùng bị hóa giải thì màn sáng cũng tiêu tán đi. Các đệ tử Hương Vân Sơn lúc này còn đang không ngừng run rẩy, bọn họ vừa có một loại nguy cơ đầy mãnh liệt. Lúc này mỗi người đều chậm rãi trở nên đỏ ngầu cả hai mắt, cùng nhau nhìn về phía động phủ của Bạch Tiểu Thuần.

    “Bạch Tiểu Thuần!!!” Vô số người gào thét kinh thiên, cũng không biết ai là người đầu tiên xông tới, nhưng mọi người cũng rất nhanh đồng loạt phóng tới động phủ của Bạch Tiểu Thuần, thậm chí cả những trưởng lão và Lý Thanh Hậu cũng hóa thành cầu vồng mà nhanh chóng bay tới gần.

    Bên trong động phủ đang lung lay gần đổ sập xuống, Bạch Tiểu Thuần còn đang chăm chú nhìn Đan lô chằm chằm, hắn có chút kinh ngạc khi không thấy sấm sét đánh xuống bèn phân thần ra bên ngoài một chút. Lập tức hắn nghe thấy tiếng gào thét vang vọng đinh tai nhức óc, còn mãnh liệt hơn tiếng sấm vô số lần nữa.

    Bạch Tiểu Thuần bị dọa tái nhợt mặt mày, nhảy dựng lên một cái. Lúc này hắn mới chú ý động phủ của mình đều đang nhanh chóng sụp đổ, bèn tranh thủ thời gian chạy ra ngoài.Vừa mới chạy ra, thì phía sau hắn vang lên một tiếng rầm, bởi vì quá nhiều người tới nới này, tạo thành một chấn động không nhỏ khiến động phủ của hắn không còn gắng gượng nổi nữa mà lập tức đổ sụp xuống.

    Cả người Bạch Tiểu Thuần trở nên choáng váng, bụi đất bốn phía mịt mù. Hắn hoảng sợ phát hiện ra, bốn phía xung quanh hắn đều là vô biên vô hạn đệ tử Hương Vân Sơn đang hằm hằm nhìn hắn.

    “Chuyện này…” Bạch Tiểu Thuần vừa muốn giải thích, thì Chu Tâm Kỳ trong đám người hét lên đầy thê lương.

    “Bạch Tiểu Thuần, bồi thường động phủ cho ta!!!”

    “Đả đảo Bạch Tiểu Thuần!!!”

    “Đáng chết, động phủ của ta cũng bị ngươi hủy rồi!!”

    “Quá đáng, ngươi căn bản không phải là luyện đan, đầu tiên là làm nổ Đan lô, sau là đủ loại thú nhỏ quỷ dị, tiếp đến lúc này là sấm sét, ngươi…ngươi….ngươi…” Vô số người rống giận nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong long mỗi người đều phẫn nộ kinh thiên, hai năm nay bọn họ bị tra tấn đến gần phát điên lên rồi…

    Bạch Tiểu Thuần đầy ấm ức, hắn thật sự là luyện đan, chỉ là nhìn động phủ của Chu Tâm Kỳ cách đó không xa đã bị san thành bình địa, trong lòng hắn cũng đầy áy náy.

    Hầu Tiểu Muội và Hầu Vân Phi cũng ở trong đám người, lúc này vẻ mặt hai người bọn họ cũng đầy bất đắc dĩ. Hầu Tiểu Muội vốn nghiêng về phía Bạch Tiểu Thuần, lúc này cắn răng đi định giải thích với đám người xung quanh giùm hắn, nhưng đã bị Hầu Vân Phi hoảng hồn bịt chặt miệng lại. Lúc này, không khéo rất dễ khiến càng nhiều người phẫn nộ hơn a…

    Đám đệ tử Hương Vân Sơn đều đồng lòng hạ quyết tâm quyết không để cho Bạch Tiểu Thuần tiếp tục luyện đan. Bằng không mà nói mỗi ngày bọn họ đều không có cảm giác an toàn đấy, nhất là khi nhớ đến một tràng sấm sét trước đó khiến cho cả bọn không kìm được mà còn rống lên đầy mãnh liệt hơn.

    Thế cục trước mắt nhìn qua đã dần mất khống chế, thì đúng lúc các trưởng lão Hương Vân Sơn cũng hóa thành cầu vồng đến đây, thậm chí thân ảnh của Lý Thanh Hậu cũng đã xuất hiện giữa không trung, lúc này đám đệ tử Hương Vân Sơn mới yên tĩnh trở lại. Nhưng cả đám đều lộ ra vẻ đáng thương mà nhìn Lý Thanh Hậu, trong mắt đầy hi vọng mong chờ Lý Thanh Hậu có thể làm chủ cho bọn họ.

    Lý Thanh Hậu cực kỳ đau đầu, y hung hăng trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái. Dẫn Thiên lôi đánh xuống cũng không phải là việc khó, vốn Lôi đình trên bầu trời có thuộc tính Dương, chỉ cần dùng biến hóa của thảo mộc hình thành nên khí tức thuộc tính Âm thì có thể dẫn phát Lôi đình xuống, chỉ là số lượng sấm sét bị hắn dẫn xuống nhiều như vậy cũng khiến Lý Thanh Hậu có chút kinh hãi. Thực ra, thì Lý Thanh Hậu cũng có chút hiểu ra, chuyện này cũng có liên quan đến bản thân Hương Vân Sơn đấy, bởi vì Hương Vân Sơn vốn là ẩn chứa Âm khí.

    Bất quá đám đệ tử không phát hiện ra mà thôi, còn hành động vừa rồi của Bạch Tiểu Thuần chỉ như là một cái kíp nổ.

    Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng đầy áy náy đối với mọi người, đồng thời hắn cũng cảm thấy có chút oan uổng, đành trơ mắt nhìn Lý Thanh Hậu.

    “Bạch Tiểu Thuần, về sau ngươi muốn luyện dược, cũng không được luyện ở Hương Vân Sơn, ra ngoài luyện!” Lý Thanh Hậu bất đắc dĩ mở miệng.

    “Đúng, ra ngoài luyện, không thể luyện dược tại Hương Vân Sơn được!”

    “Hắn đâu phải là luyện dược, hắn là đang luyện chúng ta a!!!”

    “Không sai, nếu như hắn cứ luyện như vậy, ngày nào đó hắn hủy luôn cả Hương Vân Sơn ta cũng không thấy kỳ quái!” Đệ tử bốn phía đều nhao nhao kích động, cảm thấy Lý Thanh Hậu quả thật quá sáng suốt.

    “Ta…” Bạch Tiểu Thuần đang muốn giải thích thì Lý Thanh Hậu đã hất tay áo lên.

    “Quyết định như vậy đi, tất cả giải tán!” Y nói xong lại trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút. Bạch Tiểu Thuần đành ngậm miệng lại, vẻ mặt như đưa đám, trong lòng đầy khổ sở, cảm thấy như mình vừa làm cho Lý Thanh Hậu phải thất vọng.

    Đám người bốn phía thấy Lý Thanh Hậu làm chủ như vậy rồi, cả đám mới trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái mới dần tiêu tán đi. Đến khi tất cả mọi nơi đều trống không người, thì Lý Thanh Hậu đứng trước mặt Bạch Tiểu Thuần mới thở dài một tiếng.

    “Đem Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp của ngươi, trình bày cho ta xem.”

    Bạch Tiểu Thuần lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra thần thái đầy mãnh liệt, nhanh chóng đem đại pháp do mình sáng tạo ra này nói kỹ càng qua một lượt. Càng nói, mặt mày hắn cũng càng trở nên phấn chấn, sau nửa này mới kết thúc rồi mang theo đầy mong chờ nhìn về phía Lý Thanh Hậu.

    Lý Thanh Hậu như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu.

    “Dược đạo vô tận, không có người nào dám nói bản thân đã đi đến tận cùng của con đường này. Trên con đường này, bất cứ sự việc nào cũng có khả năng cả. Phương pháp ngươi vừa nói, cũng đã có nhiều người thử nghiệm qua, đều đã thất bại vì lực lượng lôi đình là quá lớn, khó mà điều khiển được. Mặc dù có hiệu quả nhất định, nhưng lại quá cương đi.”

    “Phương pháp này, chờ cho tu vi của ngươi ngày sau cao thêm một chút, ít nhất cũng là Trúc cơ thì mới nên tiếp tục thử nghiệm, hiện tại không nên dùng.” Lý Thanh Hậu không đành lòng ngăn cản đối với chấp nhất về dược đạo của Bạch Tiểu Thuần, đành uyển chuyển nói. Y nói xong, trong mắt còn lộ ra đầy vẻ cổ vũ, vỗ vỗ lấy bả vai Bạch Tiểu Thuần rồi mới rời đi.

    Bạch Tiểu Thuần thở dài, ngồi ngẩn người ở đó một lúc. Đối với việc làm cho không ít động phủ sụp đổ, hắn cũng đầy áy náy. Lúc này hắn thở dài, trong lòng đang nghĩ tới việc cùng lắm là mình nghe theo Lý Thanh Hậu, trước mắt không luyện Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp nữa.

    “Ta đổi sang nghiên cứu phương hướng khác, dùng phương pháp khác loại trừ tạp chất, loại này sẽ không có Lôi đình, cũng không ảnh hưởng được tới người khác. Thế nhưng đi nơi nào luyện a?” Bạch Tiểu Thuần nghĩ ngợi, nhìn về phía Tử Đỉnh Sơn xa xa, hai mắt chợt sáng lên.

    Nhân tiện sắc trời còn chưa tối, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng sửa sang lại vẻ ngoài, quay đầu nhìn động phủ đã sụp đổ, ánh mắt hắn đầy kiên quyết.

    “Vì truy cầu dược đạo, vì luyện ra Trường Sinh Bất Tử đan!” Bạch Tiểu Thuần dứt khoát quay người đi xuống Hương Vân Sơn, thẳng đến Tử Đỉnh Sơn.

    Đối với Tử Đỉnh Sơn, Bạch Tiểu Thuần chính là thông thuộc mọi đường ngang ngõ tắt nơi này đấy. Dù sao lúc trước hắn cùng với Trương Đại Bàn vì tìm kiếm Linh Vĩ Kê mà cả hai đã đi khắp hơn phân nửa Tử Đỉnh Sơn, hơn nữa vì ưa thích người khác gọi mình là Sư thúc nên bản thân hắn cũng đã vòng vo rất nhiều lần tại nơi này.

    Lúc này, hắn đang ở trên Tử Đỉnh Sơn, cảm thụ xung quanh đầy yên tĩnh, không thấy được đệ tử Tử Đỉnh Sơn nóng nảy như đệ tử Hương Vân Sơn, thậm chí một vài người nhìn thấy hắn còn đi chào hỏi khiến Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đầy bùi ngùi thổn thức.

    Hắn đầy mỉm cười mà đi thẳng tới chỗ Trương Đại Bàn ở. Trương Đại Bàn còn chưa thành đệ tử nội môn nên vẫn ở chỗ cũ, Bạch Tiểu Thuần xe nhẹ đường quen mà đi thẳng đến, khi hoàng hôn xuống thì hắn đã đứng trước chỗ ở của Trương Đại Bàn rồi.

    Thấy Bạch Tiểu Thuần đến, Trương Đại Bàn đầy tươi cười, hai người ngồi trong tiểu viện, Trương Đại Bàn đắc ý không ngừng khoe khoang luyện linh chi pháp của bản thân. Y còn báo cho Bạch Tiểu Thuần biết bản thân lúc này trên Tử Đỉnh Sơn đã là đại danh đỉnh đỉnh, không ai không biết chuyện y là một thiên tài luyện linh.

    Bạch Tiểu Thuần bèn tâng bốc vài câu, Trương Đại Bàn càng nghe càng vui vẻ, Bạch Tiểu Thuần bèn ho lên một tiếng.

    “Đại sư huynh, có một chuyện cần thương lượng một chút được không.”

    “Nói!” Trương Đại Bàn vung tay, làm ra một bộ dạng đầy khẳng khái hào sảng.

    “Huynh có thể giúp ta tìm một chỗ trên Tử Đỉnh Sơn, để ta có thể luyện dược ở đây được không.” Bạch Tiểu Thuần tranh thủ nói, hai mắt mở to nhìn Trương Đại Bàn.

    “Luyện dược? Ngươi cũng là đệ tử nội môn, trong động phủ hẳn cũng phải có phòng luyện dược chứ. Đúng rồi, đoạn đầu tháng này ta bế quan, trước đó từng bị đánh động bởi tiếng sét bên Hương Vân Sơn ngươi, bên đó đã xảy ra chuyện gì rồi?” Bàn tử đầy kinh ngạc, hắn bế quan hơn nửa năm, nên không hiểu rõ nhiều chuyện bên ngoài, hơn nữa những chuyện tình của Hương Vân Sơn, do khác biệt sơn môn nên Tử Đỉnh Sơn có thể biết một ít nhưng cũng không thể nào biết cụ thể được.

    “Chuyện này…là do ta luyện đan không cẩn thận, dẫn tới sấm sét, đem động phủ của mình bị đánh phá.” Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần như đưa đám nói.

    “A?” Trương Đại Bàn trợn to mắt, có chút do dự.

    “Nhưng mà đại sư huynh yên tâm, ta có thể thề, ta luyện dược tại nơi này, tuyệt đối sẽ không xuất hiện sấm sét đấy. Huynh yên tâm, Bạch Tiểu Thuần ta nói lời giữ lời, hơn nữa ta cũng đã luyện thành linh dược cấp ba, sau này ta sẽ tặng huynh một bình linh dược cấp ba.” Bạch Tiểu Thuần tranh thủ giải thích, đồng thời vỗ ngực một cái, đưa ra lời thề cam đoan đầy sắt đá.

    Trương Đại Bàn rất động tâm đối với linh dược cấp ba, dù gì thì loại đan dược này trong phường thị có giá cả rất khoa trương đấy. Hơn nữa, Trương Đại Bàn cũng không cách nào từ chối được yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần, lúc này lại nghe Bạch Tiểu Thuần cam đoan, y ngẫm nghĩ một chút rồi cười ha ha.

    “Một chuyện nhỏ mà thôi, tuy chỗ ta không có nơi luyện dược nhưng ta cũng có quen biết với sư huynh quản lý động phủ, cho hắn chút chỗ tốt để hắn lén cho ta mượn tạm một động phủ của đệ tử nội môn cũng không vấn đề gì, bất quá thời gian dài thì có chút phiền phức.”

    “Không dài không dài, ít thì mấy tháng, mà nhiều nhất chỉ nửa năm!” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, lập tức trở nên phấn chấn.

    Trương Đại Bàn gật nhẹ đầu, để Bạch Tiểu Thuần chờ nơi này, còn y quay người đi ra khỏi chỗ ở. Sau một nén nhang thì y trở về, vẻ mặt đầy đắc ý, trong tay cầm theo một tấm lệnh bài.

    “Thành! Tuy là không phải động phủ đặc biệt tốt gì, nhưng có phòng luyện dược, hơn nữa cũng không cách xa chỗ ở của ta là bao, để ta dẫn ngươi đi.”

    Bạch Tiểu Thuần hoan hô, rồi tâng bốc Trương Đại Bàn vài câu khiến y đầy cao hứng, sau khi đưa Bạch Tiểu Thuần đến động phủ kia mới rời đi.

    Động phủ này quả thật rất đơn sơ, không đáng để so sánh với động phủ của Bạch Tiểu Thuần tại Hương Vân Sơn, nhỏ hơn rất nhiều, nhưng chỉ cần có phòng luyện dược như vậy là đủ với Bạch Tiểu Thuần rồi.

    Hắn hài lòng ngồi trong phòng luyện dược, thở phào một hơi.

    “Còn có đại sư huynh có nghĩa khí!”

    Bạch Tiểu Thuần rất cảm động, bèn nghĩ nhất định bản thân không thể thử nghiệm luyện chế Thiên Lôi Tẩy Dược đại pháp, cũng sẽ không dùng thú nhỏ thí nghiệm Quái đan. Còn về phần Đan lô nổ tung thì Bạch Tiểu Thuần đã có thể tránh được rồi. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy từ lúc này trở đi bản thân mình hẳn là luyện dược cũng sẽ không xảy ra vấn đề khác nữa rồi.

    “Bắt đầu nghiên cứu cách thức loại trừ tư chất!” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần trầm xuống, hắn lấy linh thảo ra, ánh mắt đầy vẻ suy tư, não bộ không ngừng phân tích thơi diễn, dần dần lại chìm đắm vào trong đan đạo.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 3)

  1. Duy Đức