↑ ↓

 V.I.P  Tu Chân Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Chương 1126 (Free 963) - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/5/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 105: Động vật đại vượt ngục!

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Bạch Tiểu Thuần nhìn một đám tảng đá đầy phô thiên cái địa lao đến, trong trong run lên, lập tức chạy vào trong động phủ. Trận pháp lay động, cản hơn vạn tảng đá lại, vẻ mặt của Bạch Tiểu Thuần như đưa đám. Lúc này hắn cũng biết bản thân đã chọc giận rất nhiều người, nhưng mà hắn cũng rất oan ức a, thật tình hắn cũng không cố ý.

    “Ta cam đoan, đây chính là một lần cuối cùng, ta chắc chắn!” Hắn tranh thủ mở miệng giải thích tiếp.

    Chờ đám người bên ngoài phát tiết lửa giận xong, Bạch Tiểu Thuần mới hết lời giải thích, mọi người mới đồng loạt mang theo cơn giận đã nguôi ngoai kia mà rời đi.

    Bạch Tiểu Thuần than thở không thôi, hắn sửa sang lại động phủ đã bị vỡ vụn vài phần, rồi lại đến bên phòng luyện dược, ngồi xuống suy tư. Nhớ lại chuyện tình vừa mới phát hiện ra, một hồi lâu hắn lại cắn răng một cái, thận trọng lấy ra Đan lô cuối cùng, dựa theo phân tích của bản thân mà đi luyện chế Linh dược.

    Trọng điểm của hắn lúc này chính là dựa trên sự tương sinh tương khắc của thảo dược. Sau mấy này, dược hương cũng lan truyền ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần rơi lệ đầy mặt. Hắn phấn chấn hét lớn lên một tiếng, rốt cuộc hắn cũng đã thành công khắc phục được vấn đề Đan lô nổ tung vô cùng nghiêm trọng, đồng thời còn bước đầu hiểu rõ thêm về những biến hóa tương sinh tương khắc.

    “Thành thạo luyện chế Linh dược cấp ba, ở trong tầm tay!” Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn. Từ lúc này, hắn lại lần nữa đắm chìm trong luyện đan, hoàn toàn lâm vào tình cảnh quên mình.

    Dần dần, đệ tử Hương Vân Sơn cũng không còn nghe thấy tiếng Đan lô nổ ầm vang như trước nữa. Tất cả cũng dần yên lòng lại, cuộc sống tại Hương Vân Sơn dường như lại trở về an tĩnh như trước.

    Bạch Tiểu Thuần phát hiện ra cho dù bản thân đã giải quyết được vấn đề Đan lô, thế nhưng trong quá trình luyện chế Linh dược cấp ba, xác suất thành công vẫn không tăng cao lên được. Hơn nữa, đến cuối cùng hắn lại luyện chế ra đủ loại Quái đan.

    Chỉ là Bạch Tiểu Thuần cũng không còn xem nhẹ mấy viên Quái đan này như trước kia nữa, mỗi lần luyện ra lại cảm giác như mỗi viên đều cất giấu một bí mật nào đó bên trong, nói không chừng có thể có Linh dược thần kỳ nào đó xuất hiện trong danh sách Quái dược này.

    “Cần phải thử nghiệm một chút để xem những đan dược này có tác dụng gì.” Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng lẩm bẩm. Rồi hắn lập tức đi ra khỏi động phủ, xuống phường thị dưới chân núi mua không ít thú nhỏ đem về, còn dùng điểm cống hiến đổi thêm vài thứ ở tông môn.

    Hắn đem nhốt một đám lại bên trong động phủ, lần thứ hai bắt đầu tiến hành dùng thú để thí nghiệm. Thậm chí hắn còn mang đầy mong chờ trong lòng mà lấy ra một miếng ngọc giản trống để ghi chép từng thí nghiệm một.

    Sau khi chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi rồi lấy một con thỏ ra, lựa ra một viên đan dược đen tuyền trong đám Quái đan này, ném cho con thỏ.

    Con thỏ ngửi ngửi, rồi một ngụm ăn vào. Sau khi nuốt xong, đột nhiên thân thể nó run rẩy, hai chân đạp đạp một chút rồi cả người nó phù phù một tiếng mà ngã sấp xuống, không động đậy.

    "Chết rồi?" Bạch Tiểu Thuần trợn to mắt, sau đó nhanh chóng đến quan sát mới thở phào phát hiện con thỏ không chết, mà chỉ là hiệu quả đan dược này quá lớn, linh khí dồn dập trùng kích khiến cho con thỏ này hôn mê mà thôi.

    Mãi tới hơn hai canh giờ thì con thỏ này mới tỉnh lại, có điều nó lại đứng thẳng hai chân như người thường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

    Bạch Tiểu Thuần khẽ di lên một tiếng. Ngay sau đó, con thỏ cũng khẽ di lên một tiếng khiến Bạch Tiểu Thuần giật nảy người.

    "Ngươi biết nói chuyện?"

    "Ngươi biết nói chuyện?" Con thỏ cũng lộ ra dáng vẻ giật nảy người, nhại lại theo.

    Bạch Tiểu Thuần lập tức cảm thấy phấn chấn, đi vài vòng quanh con thỏ, con thỏ cũng lộ vẻ phần chấn, cũng đi vòng quanh Bạch Tiểu Thuần vài vòng. Một người một thỏ trong động phủ tạo thành một tình cảnh đầy quỷ dị.

    “Ha ha, dan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.”

    Con thỏ cũng cười ha hả nhại theo lời Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút quái dị bèn dứt khoát mở một căn phòng trong động phủ rồi ném con thỏ vào trong.

    “Thôi được, ngươi đã có linh trí rồi, ngay sau nếu tu hành có thành tựu nhớ rõ về đây báo ân này cho ta. Trước mắt cứ giam ngươi vào trong a, chờ sau này ta mang các ngươi phóng sinh ở bên ngoài tông môn.”

    Ném con thỏ vào, Bạch Tiểu Thuần cũng không cần để ý tới nữa mà bắt đầu tiến hành thực nghiệm một lượt. Lần này hắn chọn lấy một con khỉ, lựa một viên đan dược màu vàng, ném cho con khỉ ăn. Mới đầu nó làm ngơ như không thấy, sau đó mới nhìn kỹ đan dược một chút rồi cầm lên, đưa lên miệng gặm gặm, rơi ra không ít mảnh vỡ nhưng đại bộ phận đan dược đều bị nó ăn hết.

    Sau khi ăn xong, con khỉ cũng không có gì thay đổi, chỉ hình như có một cỗ âm phong chợt lùa qua rồi nhanh chóng biến mất. Bạch Tiểu Thuần hiếu kì chộp lấy con khỉ này loay hoay xem xét một phen, nhưng con khỉ chỉ như bị choáng váng ngây ngốc một chút, khi hắn xác nhận con khỉ này không có thay đổi gì thì thở dài ném vào trong thạch thất.

    Mấy ngày này, Bạch Tiểu Thuần lần lượt thí nghiệm, một đám thỏ ăn xong đan dược, hai mắt chúng nó càng thêm đỏ tươi, đồng thời phát ra tiếng gầm nhẹ, từng con nhảy dựng lên như muốn cắn lấy Bạch Tiểu Thuần.

    Bạch Tiểu Thuần rất kinh ngạc, một bên ghi ghi chép chép, một bên đem mấy con thỏ này ném vào thạch thất, nhìn bọn chúng cắn xé lẫn nhau nhưng tuyệt nhiên lại không đổ một chút máu nào.

    Bạch Tiểu Thuần còn mua được mấy con vịt nữa, sau khi ăn đan dược, thì chúng nó run rẩy, cánh của mỗi con đều trở nên to rộng ra, rồi bay lên trong động phủ. Hơn nữa thần sắc của từng con cũng đầy cảm giác ưu nhã, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng phải trợn mắt há mồm kinh ngạc, đối với đám Quái đan này của mình càng có thêm nhiều hứng thú hơn nữa.

    Thời gian trôi qua cũng đã hơn nửa tháng, mấy ngày này Bạch Tiểu Thuần chỉ chuyên tâm thí nghiệm đan dược trên thú vật, rồi ghi chép từng cái một. Thỉnh thoảng, trong động phủ của hắn lại truyền ra tiếng cười đầy điên cuồng.

    Mấy ngày sau, mấy con gà nhà bình thường ăn đan dược của hắn vào, cả thân thể nhanh chóng phình to ra gần bằng hình thể của con voi. Mà Bạch Tiểu Thuần đối với sự thần kỳ của đan dược càng thêm khắc sâu, tinh thần vô cùng phấn chấn, tiếp tục lấy Quái đan ra thử nghiệm.

    Dần dần, trong thạch thất của hắn, có những con thú nhỏ, xuất hiện mấy con cóc có đầy con mắt trên thân thể, những con cóc này không ngừng kêu to, mỗi lần kêu thì ánh mắt trên toàn thân nó lại chớp động một lần.

    Còn có một con hổ được Bạch Tiểu Thuần bỏ Linh thạch ra mua, sau khi ăn đan dược rồi thì mọc ra tám cái đầu nữa cùng mọc chung một chỗ, trở thành một con hổ chín đầu, mỗi lần nó rống lên, chín đầu đều rống to một lúc đầy uy phong.

    Còn có một đám chim bay bình thường, không có biến hóa đặc thù gì mà chỉ không ngừng tiêu chảy.

    Thời gian chậm rãi trôi qua, thí nghiệm của Bạch Tiểu Thuần cũng chưa từng chấm dứt, hắn còn có ý định đem toàn bộ Quái đan ra tìm hiểu tác dụng. Thậm chí có một bầy khỉ sau khi ăn đan dược của hắn xong, thì cả đám trở chứng động kinh mà không ngừng run rẩy.

    Còn thêm một đám mèo suốt ngày nấc cục, nhưng tiếng nấc lại như tiếng sấm khiến Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đầy kinh ngạc, hắn cũng không biết đến cùng mình luyện chế Quái đan gì nữa. Khoa trương hơn, có một đám ngỗng sau khi ăn đan dược xong thì tròng mắt trở nên trắng dã nhìn rất khiếp sợ, hơn nữa hết lần này tới lần khác đều rất trung thành, như một đám chó chủ động trông coi động phủ cho Bạch Tiểu Thuần.

    Cuối cùng Bạch Tiểu Thuần còn mang cá trong suối đem thí nghiệm, một đám cá kia trở nên phát cuồng mà chen lấn nhau nhảy ra ngoài. Mỗi con đều mọc chân, đi tới đi lui trong động phủ của hắn.

    Bạch Tiểu Thuần nhìn đám cá này có chút kinh ngạc mà trợn tròn mắt, hắn bèn ném toàn bộ vào trong thạch thất. Lúc này, gian thạch thất kia của Bạch Tiểu Thuần đã trở thành một thế giới đầy cổ quái.

    Trong này, có một con khỉ ở một chỗ trên cao chống cằm, ngẩn người như đang trầm tư suy nghĩ, một bầy khỉ ở dưới mắc chứng động kinh không ngừng run rẩy, một đám thỏ với con mắt đỏ tươi đang đánh nhau cùng với đám gà có kích cỡ to ngang ngửa con voi.

    Bên cạnh là một đám cóc có rất nhiều con mắt đang nhìn cảnh náo nhiệt này. Còn có một con thỏ đang ở bên cạnh không ngừng học tập các loại dáng điệu, không ngừng khoa chân múa tay, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng “A?” “Ngươi biết nói chuyện?” “Ha ha, dan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.” chỉ biết ba câu đấy.

    Giữa không trung còn có một đám vịt đầy ưu nhã bay tới bay lui, một đám chim bay lượn, phút chốc phân chim lại không ngừng rơi xuống đầy mặt đất, toàn thân con Hổ chín đầu cũng dính toàn phân chim, không ngừng rống giận. Bên cạnh con Hổ là đám cá mọc chân vây quanh không ngừng chạy tới chạy lui, mà sau lưng đám cá là đám mèo hay nấc cục đang không ngừng đuổi sau bọn chúng.

    Ngay vị trí cửa vào, là mấy con ngỗng đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn hết thảy, đầy bộ dáng của một thủ vệ.

    Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn gian phòng. Lúc này hắn mới chỉ thử nghiệm một phần trong đám Quái đan mà thôi, trong túi Trữ vật của hắn còn nhiều nữa, hắn vẫn muốn tiếp tục thí nghiệm nhưng đã không còn thú nhỏ nữa.

    “Dược đạo quá thần kỳ.” Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ. Rồi thu ánh mắt đầy kiên định về, như muốn đem tất cả Quái đan thí nghiệm cho xong, thế là hắn rời khỏi động phủ, xuống phường thị dưới núi tiếp tục mua thêm một đám thú nhỏ.

    Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần vừa đi ra khỏi động phủ, đột nhiên trong thạch thất, đối tượng thí nghiệm thứ hai của Bạch Tiểu Thuần từ đầu đến cuối vốn không có biến hóa gì, chỉ là một con khỉ thích ngẩn người trầm tư đột nhiên xoay tròn hai mắt. Rồi nó cúi đầu xuống nhìn đại môn động phủ, trong mắt lộ ra đầy vẻ của bậc trí giả, cả người nó nhoáng lên đến thẳng cửa thạch thất. Rất nhanh, cửa thạch thất được mở ra!

    Ngay sau đó, đại môn động phủ của Bạch Tiểu Thuần dưới sự loay hoay của con khỉ, vậy mà cũng được mở ra!

    Ánh nắng bên ngoài rơi xuống, trong nháy mắt lúc con khỉ xông ra ngoài, đám gà, vịt, cá, mèo lúc này có chút ngây ngốc, rồi một đám động vật bị Bạch Tiểu Thuần bắt nhốt này toàn bộ đồng loạt vượt ngục mà xông ra ngoài.

    Lúc này Chu Tâm Kỳ vừa mới bước ra khỏi động phủ, nàng vừa ra tới cửa thì nhìn thấy một đám vịt con kêu lên cạc cạc, đầy ưu nhã bay trên bầu trời. Chu Tâm Kỳ sững người, nhìn kỹ vài lần, vốn nàng đã đem năm quyển Linh Thú thuộc nằm lòng, vậy mà lại không hề nhận ra được đám vịt đang bay trước mặt thuộc giống loài gì.

    "Đây là vật gì?" Ngay lúc Chu Tâm Kỳ thì thào nói nhỏ thì bỗng nhiên nhìn thấy mấy con gà to như con voi đang chạy bên người, trên thân gà còn có một con thỏ đang gầm nhẹ.

    "A?"

    "Ngươi biết nói chuyện?"

    “Ha ha, đan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần ta thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.”

    Chu Tâm Kỳ trợn to mắt, nửa ngày còn chưa kịp phản ứng, trợn mắt hốc mồm, thậm chí còn có loại cảm giác đang nhìn thấy ảo ảnh .
     
  2. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 106: Con thỏ điên cuồng!

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Lúc này Hứa Bảo Tài cùng một số đệ tử ngoại môn đang tiến hành khảo hạch tấn thăng dược đồ, Từ trưởng lão đứng một bên quan sát. Vốn sự tình rất nghiêm túc, thế nhưng ngay lúc này lại có một đám chim bay ngang qua bầu trời, thanh âm phốc phốc liên tục… trong nháy mắt đó vô số phân chim rơi rớt xuống như mưa, Hứa Bảo Tài cũng vậy, mà đám đệ tử tham gia tấn thăng, còn có đám người bốn phía đến quan sát, thậm chí là cả trên tóc Từ trưởng lão nữa, tất cả đều dính đầy phân chim…

    Tất cả mọi người đều ngây người, theo bản năng ngẩng đầu lên thì thấy đám chim kia đang không ngừng rơi vãi vô số phân chim, rồi không ngừng đi xa…

    “Đám chim này…có chút lạ lẫm…”

    “Đáng chết, thế nào mà bọn chúng, thế mà…thế mà không ngừng tiêu chảy!!!” Toàn bộ đám đệ tử cũng đều kinh hô lên, mà Từ trưởng lão cũng có chút ngây người, bất chợt sắc mặt cũng thay đổi.

    Lúc này tại một nơi trên sơn đạo, Trần Tử Ngang và Triệu Nhất Đa đang nhìn nhau hầm hầm.

    “Hôm này, hai chúng ta nơi đây, nên quyết ra…” Mâu thuẫn giữa hai người từ lúc là tạp dịch đã xuất hiện, càng lúc càng kịch liệt hơn. Ánh mắt nhìn nhau đầy tàn nhẫn, nhưng bọn họ còn chưa kịp nói xong thì trên mặt đất khoảng giữa hai người chợt nổi lên một đám bụi đất, rồi một đám cá mọc chân đang vội vàng chạy ngang qua.

    Hai người này còn đang sững sờ thì lại thấy tiếp thêm mấy con mèo không ngừng nấc lên những tiếng sấm động đang nhanh chóng đuổi theo đám cá kia. Một màn này khiến cho hai người trợn mắt há mồm, có một loại cảm giác không thật, thậm chí còn quên cả sự đối địch vừa rồi mà trợn mắt nhìn nhau.

    “Đây là…ngươi có vừa nhìn thấy đám cá mọc chân không?” Triệu Nhất Đa cảm thấy như mình vừa bị ảo giác, bèn theo bản năng hỏi một câu.

    “Ta còn nhìn thấy một đám mèo nấc ra tiếng sấm động…” Trần Tử Ngang ngơ ngác đáp lời.

    Lúc này cũng có không ít tiếng hét kinh ngạc vang lên từ trong đám đệ tử ngoại môn nơi sườn núi, một đám thỏ mắt đỏ đang hướng về bọn hắn mà táp tới, cho dù có bị ngăn cản lại thì đám thỏ vẫn cứ hung hăng như thế, hai hàm răng còn nghiến kèn kẹt nghe mà khiến người khác giật mình.

    Hơn nữa còn có một con thỏ, đang ngồi trên lưng một con gà khổng lổ, không ngừng nói luyên thuyên.

    “A?”

    "Ngươi biết nói chuyện?"

    “Ha ha, đan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần ta thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.”

    Toàn bộ Hương Vân Sơn ngay trong giờ khắc này, điên cuồng…vô số người nghe được câu này, trong nháy mắt liền hiểu ra, nguyên do của mọi chuyện là từ Bạch Tiểu Thuần mà ra!

    Tại khu vực đệ tử nội môn, mấy con cóc đang nhảy tới nhảy lui trên mặt đất, đám đệ tử nội môn nhìn thấy bọn chúng đều trợn mắt há hốc mồm, mấy con mắt trên lưng của bọn chúng nói sao thì cũng vô cùng kinh người.

    Còn một con hổ chín đầu, mạnh mẽ đâm thẳng vào trong tông môn, không ngừng gào rống. Trong một ngày này, toàn bộ Hương Vân Sơn hoàn toàn hỗn loạn, vô số người bị chấn động không ngừng lao ra ngoài.

    Còn có một con khỉ…làm thế nào mà bò lên nóc lầu các của Lý Thanh Hậu, đứng ngay ở điểm cao nhất của Hương Vân Sơn. Nó ngồi đó, nhìn Hứa Mị Nương vừa rời đi sau khi ôn chuyện xong với Lý Thanh Hậu, nó cúi đầu chống cằm đầy trầm tư…

    Sắc mặt Lý Thanh Hậu tái xanh, đứng bên ngoài lầu các ngẩng đầu nhìn con khỉ kia. Y đang muốn nổi giận thì chợt một tiếng phốc vang lên, vô số bãi phân chim từ trên trời rơi xuống không ngừng khiến y ngây cả người.

    Hương Vân Sơn, đã cực kì lâu…không có chuyện náo nhiệt như vậy. Vô số đệ tử ngoại môn, còn thêm đệ tử nội môn đều bị xuất động. Đám thú nhỏ kia không tạo nên ảnh hưởng gì đối với bọn hắn, chỉ có đám chim không ngừng tiêu chảy đang bay trên kia mà thôi, cũng không cách nào tưởng tượng nổi thân thể chúng nó nhỏ như vậy mà lại có thể chứa nhiều phân chim đến thế…

    Còn có con thỏ kia, lúc đầu chỉ biết ba câu nói, nhưng dần dần, nó càng ngày càng nói nhiều, học càng thêm nhiều động tác. Cuối cùng, ngay cả thanh âm của nó cũng trở nên cực lớn, gần như gào thét xé họng.

    "Trời ạ, đây là cái gì!"

    “Ngươi thấy gì không, con thỏ còn biết nói chuyện!”

    “Bạch Tiểu Thuần, đây nhất định lại là do ngươi làm ra!”

    “Ta nói nhỏ cho ngươi biết a, hôm qua ta nhìn thấy Chu trưởng lão cùng với chim phượng của lão đó, còn trong một căn phòng, còn có âm thanh cổ quái trong đó truyền ra…”

    “Chu Tâm Kỳ sư tỷ, còn có Đỗ Lăng Phỉ sư tỷ, dù cho Bạch Tiểu Thuần có ngăn cản, Hứa Bảo Tài ta nhất định cũng sẽ đoạt được các người!”

    “Hầu Vân Phi sư huynh thật là xấu xa, không được nha…a…đây là cái gì, ta nhìn thấy mấy con khỉ này vậy mà không ngừng run rẩy đấy!”

    “Mị Hương sư muội, không phải Lý Thanh Hậu ta bạc tình bạc nghĩa. Đợi tu vi ta đột phá, bước vào Kim Đan, nhất định sẽ kết đạo lữ cùng nàng!”

    “Ha ha, đan dược này không tệ. Bạch Tiểu Thuần ta thật sự quá lợi hại đi, đến con thỏ này vậy mà cũng biết nói chuyện.” Con thỏ này không ngừng chạy, lời nó nói càng ngày càng thêm nhiều. Mà lỗ tai nó hết lần này đến lần khác đều rất linh, chỉ cần nghe được lềện lặp lại nói ra như đúc. Dần dần, sắc mặt không ít người đều đại biến, bởi vì con thỏ đáng chết này có lỗ tai quá thính, cơ hồ như đem toàn bộ bí mật của đám đệ tử nói ra hết, còn chỉ mặt gọi tên.

    Trong đó có không ít chuyện tình khiến người khác nghe được đều không thể tưởng tượng nổi, nhất là một đoạn chuyện kia của Lý Thanh Hậu…Vốn là chuyện này chưa bao giờ được nghe nói đến, khiến cho tất cả mọi người đều chấn động, không ít trưởng lão cũng trợn tròn cả hai mắt.

    Hứa Bảo Tài sợ ngây người, Hầu Vân Phi trợn tròn mắt, còn cả người Lý Thanh Hậu thì run lên bần bật.

    Đúng lúc này thì Bạch Tiểu Thuần từ phường thị trở về. Hắn thắng lợi về đây, mang theo thêm rất nhiều thú nhỏ, ánh mắt đầy mong chờ, lần này hắn dự định đem toàn bộ Quái đan thí nghiệm hoàn tất. Nhưng vừa mới đặt chân tới Hương Vân Sơn, còn chưa đi được mấy bước, một loạt phân chim dội xuống, Bạch Tiểu Thuần vội vàng né tránh mà ngẩng đầu nhìn bầu trời.

    Nhìn thấy đám chim bay qua.

    “A, có chút quen mắt…” Hắn còn đang kinh ngạc thì bụi cỏ bên cạnh đột nhiên lay động sột soạt, rồi một đám cá mọc chân chạy vội qua, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, ngay sau đó là một đám mèo nấc lên đầy tiếng sấm, lại chạy nhanh theo sau. Tròng mắt Bạch Tiểu Thuần như muốn rớt ra ngoài, sau đó…còn có một bầy khỉ không ngừng run rẩy cả người, còn phun đầy bọt mép mà chạy tới rồi lướt ngang qua người hắn.

    Bạch Tiểu Thuần run rẩy, trợn mắt há hốc mồm, tóc gáy dựng đứng lên, toàn thân lạnh lẽo.

    “Cái này…cái này…không thể thế a!” Hơi thở hắn đầy dồn dập, vội vàng xuất ra Kim Ô Kiếm, rồi bay lên. Đôi cánh sau lưng hiện ra, hắn hô lên một tiếng rồi nhanh chóng bay thẳng lên Hương Vân Sơn.

    Trên đường đi, Bạch Tiểu Thuần thấy tất cả thú nhỏ, thậm chí trên đường trở về, hắn bắt gặp không ít ánh mắt đầy vẻ cổ quái của đám người phía dưới khiến hắn đều cảm thấy hãi hùng khiếp vía không thôi. Về tới động phủ, hắn phát hiện đại môn động phủ mở to, bên trong trống rỗng chỉ còn mấy con ngỗng như thủ vệ đứng ngơ ngác ở đó.

    “Làm sao bọn chúng chạy ra được chứ!” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được, đanh định tra xét thì hắn chợt quay phắt đầu lại, thấy một con thỏ đang chạy nhanh qua. Hắn đang định tiến đến vồ lấy con thỏ thì chẳng biết vì sao mà tốc độ của nó vọt tăng, nhanh chóng biến mất tăm. Bạch Tiểu Thuần nhìn vậy thì có chút ngây người, vừa lúc đó thì hắn nghe được tiếng rống giận của Lý Thanh Hậu truyền ra từ trên đỉnh Hương Vân Sơn.

    “Bạch Tiểu Thuần, ngươi tự mình xử lý cho gọn gàng lại, còn một con thú còn chưa xử lý xong, một bãi phân chim còn chưa giội sạch thì ta sẽ mang ngươi đi Vạn Xà Cốc! Nhất là cái con thỏ đáng ghét kia, làm cho nó im miệng lại!”

    Nghe được ba chữ Vạn Xà Cốc, Bạch Tiểu Thuần cho dù có đoạt được vị trí đệ nhất thiên kiêu chiến, Bất tử da Ngân Bì đại thành thì vẫn cứ như trước run lên một cái. Bóng ma Vạn Xà Côc trong lòng hắn quả thật rất lớn, lúc này hắn đưa vẻ mặt như đưa đám theo bản năng mà ngẩng đầu, sau đó tròng mắt hắn suýt chút nữa cũng rơi ra ngoài.

    Hắn nhìn thấy trên đỉnh của lầu các kia, là một con khỉ đang chống cằm ngồi đó, lộ ra đầy vẻ trầm tư.

    Bạch Tiểu Thuần suýt khóc, hắn nhanh chóng bay lên đỉnh núi, cả người nhảy lên thẳng đến con khỉ kia. Con khỉ nghiêng nghiêng đầu liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái, trong mắt lộ ra đầy vẻ cảm khái, dường như vừa hưởng thụ được một chút tự do khó có được. Bạch Tiểu Thuần nhìn vậy có chút sửng sốt, đưa tay vồ một cái rồi nắm con khỉ trong tay, ném vào trong túi Trữ vật.

    Lúc này hắn mới thận trọng rời đi. Một đường bôn ba tại Hương Vân Sơn, trong ánh mắt đầy cổ quái của vô số đệ tử, vẻ mặt của Bạch Tiểu Thuần như đưa đám, đưa tay một phát bắt lấy con hổ chín đầu, rồi lại bắt lấy đám cóc đầy con mắt trên lưng mà nhanh chóng rời đi.

    Rất nhanh, gà to như voi, đám cá mọc chân, mèo nấc ra tiếng sấm, đều bị Bạch Tiểu Thuần lần lượt bắt đi. Rồi hắn nhanh chóng bay trên bầu trời, vài cái quơ tay là dễ dàng bắt được đám vịt bay lượn mang đi.

    Về phần đám khỉ động kinh kia cũng bị Bạch Tiểu Thuần ném vào trong túi trữ vật. Lăn lộn cả ngày trời, khó khăn nhất là đám chim tiêu chảy không ngừng, hắn phí rất nhiều khí lực mới bắt hết được một đám chúng nó. Cho đến khi đêm xuống, hắn đếm tới đếm lui mà vẫn không thấy được con thỏ đầy bép xép kia.

    Tìm rất lâu, Bạch Tiểu Thuần uể oải phát hiện ra là con thỏ kia hẳn đã trốn đến nơi nào đó kín đáo đến mức hắn không tìm thấy được.

    “Ài….” Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng, nhìn Hương Vân Sơn đầy phân chim, cùng đường, hắn dùng cả đêm mới quét sạch sẽ đám phân chim kia. Đến khi mặt trời vừa mọc, thì hắn cũng lê lấy cái thân thể đầy mệt mỏi về tới động phủ, rồi lăn ra ngủ một giấc dài.

    Sáng sớm, đám đệ tử Hương Vân Sơn nhìn sơn môn rực rỡ mà không ngừng nhớ lại mọi chuyện hôm qua, đối với đan dược của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đã cực kì khắc sâu ấn tượng. Hầu như tất cả mọi người đều bị dính qua phân chim, trong lòng đầy tức giận, nhưng cũng đành hết cách, dù sao bọn họ cũng thấy Bạch Tiểu Thuần lần này không phải cố ý gây ra.

    Có thể hết lần này tới lần khác gây chuyện nhưng đều là không cố ý khiến trong lòng tất cả mọi người đều đầy bi thiết, đối với sự kinh khủng của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ được cảm thụ một cách trực tiếp nhất đấy!

    Ngủ một giấc tới trưa, Bạch Tiểu Thuần mới tỉnh dậy, hắn cũng không dám tiếp tục thí nghiệm quái đan nữa mà đi khỏi sơn môn, đến một vùng hoang dã, tìm được một mảnh đất đầy an toàn mới mở túi trữ vật đem tất cả thú nhỏ thả ra.

    "Các ngươi tự do..." Bạch Tiểu Thuần nhìn đám thú nhỏ đó, cười khổ nói.

    Những con thú chưa kịp nuốt Quái đan trong nháy mắt liền chạy tứ tán đi, còn đám thú đã từng nuốt Quái đan rồi thì đồng loạt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Nhìn qua bọn chúng, Bạch Tiểu Thuần lại lấy ra không ít đan dược trong túi trữ vật.

    “Ăn mấy viên đan dược này, không chừng các ngươi cũng có thể có khả năng tu hành, sau này đừng gây chuyện nữa, lần này các ngươi hại ta thật thảm a.” Mỗi một con thú nhỏ, Bạch Tiểu Thuần đều cho một viên đan dược, cuối cùng vung tay lên, quay người định rời khỏi đây thì con hổ chín đầu kia chợt gầm to lên một tiếng.

    Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại nhìn nó, Con hổ chín đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt lóe lên ánh sáng kì dị như muốn nhớ kỹ lấy hình ảnh Bạch Tiểu Thuần, sau đó mới quay người nhoáng một cái mà chạy về phía xa.

    Những con vịt trên bầu trời, còn đám chim bay, đám cá trên mặt đất, mèo nấc ra tiếng sấm, thậm chí còn mấy con ngỗng thủ vệ, mấy con cóc đầy mắt trên lưng, đám khỉ động kinh đều như con hổ chín đầu kia, nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy kì dị rồi mới lập tức giải tán.

    Mà rời đi cuối cùng là con khỉ hay trầm tư kia, nó nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong ánh mắt đầy vẻ trí tuệ, dường như Bạch Tiểu Thuần còn cảm nhận được một cảm giác đầy tang thương.

    Nó liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu, sau đó quay người đi xa.

    Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, một khắc này hắn có một cảm giác rất mãnh liệt, cái con khỉ này như trở thành một bậc lão nhân đầy cơ trí, ánh mắt lộ đầy vẻ tang thương kia khiến Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình không nhìn lầm đâu đấy.

    Hắn trầm mặc lấy ngọc giản ra, tìm ghi chép về đan dược mà con khỉ kia nuốt vào. Vốn trước đây bị hắn ghi là Phế linh dược, nhưng lúc này lại trở thành một cái được hắn ghi chép là trọng điểm.

    “Viên đan dược kia…có chỗ dược liệu ta không hiểu rõ!” Bạch Tiểu Thuần như có điều suy nghĩ. Nhìn những thân ảnh đang rời đi khắp nơi kia, ánh mắt hắn lộ ra đầy vẻ chúc phúc. Đám thú nhỏ này thay đổi là do hắn, từ sâu trong lòng hắn vẫn mong bọn chúng có thể sống sót, vui vẻ mà sống đấy.

    Một lúc lâu sau, Bạch Tiểu Thuần quay người, khẽ vỗ cánh sau lưng, nhanh chóng trở về.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)