V.I.P  Tu Chân Nhất Niệm Vĩnh Hằng - 1535 (Free 1066) - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/5/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 101: Nguyên Từ châu và Thủy Trạch Quốc Độ

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Chưởng tọa Lạc Nhật Phong hừ lạnh một tiếng, tay phải vung lên, lập tức có một cỗ đại lực ầm ầm rơi xuống. Những đệ tử Lạc Nhật Phong ở nơi đây đều toàn thân run rẩy, mỗi người giống như bị sơn loan áp đỉnh, đáy lòng đều kêu khổ, liên tục kêu rên.

    Nhất là huynh đệ Bắc Hàn Liệt hai người, ở dưới uy áp này lại càng đau khổ, tu vi ở trong cơ thể, đáy lòng căm ghét Bạch Tiểu Thuần lại càng cường liệt, nhưng lại không dám lộ ra mảy may.

    “Các ngươi còn chưa cút về bờ Bắc, mỗi người đều bế quan mười năm, không được ra ngoài!” Chưởng tọa Lạc Nhật Phong mặc dù ra tay, nhưng những người này dù sao cũng là đệ tử Lạc Nhật Phong của y, y nhìn thì như nghiêm khắc, nhưng thực ra cũng có bao che. Giờ phút này y vừa nói vừa vung tay áo, một cơn giớ lớn đảo qua, trực tiếp vòng quanh hơn một trăm đệ tử của Lạc Nhật Phong ở nơi đây, quăng về phía phương xa.

    Đến lúc này y mới lần nữa nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trên mặt bày ra bộ dáng tươi cười, gằn từng chữ một.

    “Tiểu Thuần, bây giờ ngươi đã có thể nghĩ ra a?”

    Bạch Tiểu Thuần biết mình không thể làm quá mức, hắn làm người biết được nặng nhẹ, biết kết quả lúc này đã là tốt nhất rồi, nghe thấy vậy thì vội ho một tiếng, trong lòng rất là đắc ý.

    “Ha ha, sư huynh không cần phải làm như thế, Bạch Tiểu Thuần ta là vinh quang đệ tử, là sư đệ của chưởng môn, những sư chất tiểu bối này mặc dù hồ nháo, nhưng ta sao lại đi chấp nhặt với bọn hắn, đều là một đám tiểu hài tử ngang bướng mà thôi.” Bạch Tiểu Thuần bày ra bộ dáng mọi người đều là cùng thế hệ. Đáy lòng chưởng tọa Lạc Nhật Phong cười khổ, Trịnh Viễn Đông ở bên cạnh cũng vội ho một tiếng, đáy lòng không biết bao nhiêu lần đã hối hận về quyết định ban đầu.

    Bạch Tiểu Thuần giả vờ như không nhìn thấy, vỗ ngực một cái, đè xuống đắc ý ở trong lòng, đang muốn nói ra phần còn lại của đan phương.

    Nhưng vào lúc này, Lý Thanh Hậu bỗng ho khan một tiếng.

    “Đối với Dược Sư, mỗi Linh Dược do mình tự sáng tạo ra, đan phương đều cực kỳ trân quý, nếu bờ Bắc muốn đan phương, không biết muốn dùng cái gì để đổi.”

    Bạch Tiểu Thuần chớp chớp mắt im lặng đứng ở một bên, mở to mắt nhìn bốn chưởng tọa của bờ Bắc.

    Bốn vị chưởng tọa của bờ Bắc đưa mắt nhìn nhau, tay phải của bà lão chưởng tọa Diên Vĩ Phong lấy ra từ trong tay áo một hạt châu.

    Hạt châu này có màu xanh, bên trong giống như là có một đoàn khí đang lưu chuyển, thậm chí còn tràn ngập từng trận lực từ làm bốn phía xuất hiện từng tầng chấn động.

    “Cái này là Nguyên Từ châu, được lấy từ tâm hạch của Nguyên Từ Cự Nhân, có được một tia nguyên từ lực, tự nó thi triển có thể làm ảnh hưởng tới khả năng chuyển động của pháp bảo trong phạm vi nhất định. Đối với tu sĩ Trúc Cơ cũng là một bảo vật không tầm thường, dùng tu vi Ngưng Khí thi triển có lẽ có chút miễn cưỡng, tuy nhiên ở trong Thiên Kiêu Các có một cặp cánh linh từ, phối hợp với nhau có thể trở thành đòn sát thủ của tu sĩ Ngưng Khí, tốc độ tăng lên rất nhanh, dù tu sĩ Trúc Cơ có muốn đuổi theo, sợ rằng cũng rất đau đầu!”

    “Bạch Tiểu Thuần, ngươi đạt được đệ nhất trong thiên kiêu chiến, có một lần tư cách tiến vào Thiên Kiêu các lựa chọn bảo vật, cánh Linh Từ ta đã mang đến cho ngươi, dùng hạt châu này để đổi lấy đan phương!” Bà lão vừa nói vừa vung tay phải lên, trong tay lại có thêm một đôi cánh màu xanh, cùng một chỗ với hạt châu kia bay về phía Bạch Tiểu Thuần, trôi lững lờ ở trước mặt hắn.

    Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, tốc độ của hắn dù cũng không tầm thường, nhưng nếu tu sĩ Trúc Cơ thật sự muốn đuổi theo thì vẫn còn chưa đủ. Nhưng bây giờ, hắn nhìn qua Nguyên Từ châu và cánh Linh Từ ở trước mặt, lập tức cảm nhận được hai pháp bảo này sau khi kết hợp lại với nhau thì có thể bộc phát ra tốc độ cực hạn. Loại bảo vật có thể bảo mệnh này, làm cho hắn lập tức thấy động tâm.

    “Hơn nữa, nếu như ngươi có đầy đủ cơ duyên, nói không chừng có thể cảm ngộ được nguyên từ lực, cảm ngộ ra Dẫn Xích bí pháp, một trong thập đại bí thuật của Linh Khê Tông ta!” Bà lão bên ngoài thì cười nhưng trong lòng thì lại không, hờ hững mở miệng.

    Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái, đang định đồng ý, nhưng lại cố nhịn, liếc mắt nhìn Lý Thanh Hậu, chờ Lý Thanh Hậu quyết định. Bạch Tiểu Thuần đã sớm coi Lý Thanh Hậu là thân nhân, loại chuyện này, hắn sẽ nghe theo ý của Lý Thanh Hậu, cho dù Lý Thanh Hậu bắt hắn phải dâng ra đan phương, đối với hắn cũng không có vấn đề gì lớn.

    Đó chẳng qua chỉ là một cái đan phương mà thôi, đối với bờ Bắc thì đó là thánh vật, nhưng đối với hắn mà nói, trong túi trữ vật của hắn bây giờ số lượng quái đan không biết tác dụng vẫn còn không ít, giờ phút này cũng đã hạ quyết tâm, khi trở về nhất định phải lần lượt thử một chút, xem những quái đan này có cất giấu tác dụng kỳ diệu như thế nào.

    Lý Thanh Hậu quét mắt nhìn Nguyên Từ châu và cánh Linh Từ, lại nhìn về phía bốn chưởng tọa của bờ Bắc, cuối cùng ánh mắt rơi lên trên người của bà lão kia, trong mắt lóe lên, bỗng nhiên nói.

    “Cộng thêm Thủy Trạch Quốc Độ, một trong thập đại bí pháp mà bờ Bắc các ngươi truyền thừa!”

    Lý Thanh Hậu vừa nói ra, mí mắt của chưởng môn Trịnh Viễn Đông nhảy lên một cái.

    “Không có khả năng!” Chưởng tọa Lạc Nhật Phong nghe Lý Thanh Hậu mở rộng miệng, lập tức cả giận nói. Chẳng những y không đồng ý, mà lão giả chưởng tọa Khung Đính Phong cũng lập tức trừng mắt lên.

    “Lý hắc tử, ngươi đừng có quá mức, Thủy Trạch Quốc Độ là bí pháp truyền thừa của bờ Bắc chúng ta, là một trong thập đại bí pháp của Linh Khê Tông, cùng với Quỷ Dạ Hành xếp ngang hàng là bí thuật đệ nhất, tuyệt đối không có khả năng cho bờ Nam các ngươi!”

    Bạch Tiểu Thuần đứng ở phía dưới xem náo nhiệt, chợt nghe thấy chưởng tọa của Khung Đính Phong thế mà gọi Lý Thanh Hậu là Lý hắc tử, làm hắn sửng sốt một chút.

    “Buồn cười, một ngàn năm trước, Quỷ Dạ Hành còn là bí pháp truyền thừa của Tử Đỉnh Sơn, cũng bị bờ Bắc các ngươi làm giao dịch giống như vậy mang đi, sao hôm nay bờ Nam chúng ta muốn đổi bí pháp truyền thừa của các ngươi lại không được!” Lý Thanh Hậu hất tay áo lên, cười lạnh mở miệng.

    Mấy chưởng tọa của bờ Bắc nhất thời đều nghẹn lời.

    Chưởng tọa Quỷ Nha Phong, là một người toàn thân có chút mơ hồ, bộ dáng mơ hồ có chút không nhìn rõ, giờ phút này thâm sâu thở dài.

    “Quỷ Dạ Hành vốn là thích hợp với Quỷ Nha Phong chúng ta. Thôi, đây là chuyện cũ năm xưa, không nói đến nữa, nhưng đây là Thủy Trạch Quốc Độ, bao nhiêu năm rồi, bờ Bắc chúng ta ngoại trừ Thiên Dực lão tổ tám ngàn năm trước, dù cũng có một số người luyện thành, nhưng cuối cùng hình thành đều là chi linh vô dụng. Bí pháp này rất khó khăn, Lý chưởng tòa ngươi sao lại làm khó chúng ta.”

    “Không có Thủy Trạch Quốc Độ, không đổi đan phương.” Lý Thanh Hậu chém đinh chặt sắt.

    Bạch Tiểu Thuần ở phía dưới, nhìn những người ở phía trên đang tranh chấp Thủy Trạch Quốc Độ, đáy lòng rất kinh ngạc. Hắn cảm thấy điều kiện lúc trước đã rất tốt rồi, giờ phút này đáy lòng rất là buồn bực, đối với Thủy Trạch Quốc Độ cũng có chú ý, đồng thời cũng có thêm hiểu biết mới về Lý Thanh Hậu, thầm nghĩ đừng nhìn chưởng tọa thường ngày nghiêm túc như vậy, lại có thể gõ lên đòn trúc. Đây thật sự là tấm gương cho chúng ta a, hẳn là bởi vì điều này, nên y mới bị gọi là Lý hắc tử?

    Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần khi nhìn về phía Lý Thanh Hậu, ở trong mắt đã có sùng bái.

    Bốn chưởng tọa của bờ Bắc trầm ngâm, truyền âm trao đổi với nhau. Sau một lúc lâu, vẫn là lựa chọn đồng ý. Dù sao bí pháp truyền thừa tuy trọng yếu, nhưng lúc này ở trước mắt lại là viên đan dược trân quý kia.

    Rất nhanh, dưới sự ra hiệu của Lý Thanh Hậu, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng đem đan phương của phát tình đan nói ra hoàn chỉnh. Đan phương của viên thuốc này đặc thù, có mấy vị chưởng tọa ở chỗ này, bốn phía sớm đã bị phong ấn, khiến cho đan phương Bạch Tiểu Thuần nói ra, chỉ có mấy người bọn họ là có thể nghe được.

    Sau khi lấy được đan phương, bốn chưởng tọa của bờ Bắc cùng nhau nghiên cứu một lát. Sau khi cả bốn người đều đã gật đầu, một cái ngọc giản màu xanh lam từ trong tay bà lão của Diên Vĩ Phong bay ra, thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

    “Thủy Trạch Quốc Độ, đứng đầu thập đại bí pháp. Thần thông này cần quan sát bách thú, hình thành bản mệnh chi linh, vô trung sinh hữu, dùng thủy trạch hóa hình, phủ xuống thế gian hình thành quốc độ.”

    “Linh Khê Tông vạn năm qua, trừ Thiên Dực lão tổ năm đó ngưng tụ ra một tôn Thiên Dực thú, tung hoành bát phương, thì sau này còn có một số người tư chất kinh diễm đã tu thành, nhưng bản mệnh chi linh đều là những vật phàm tục.”

    “Phương pháp này đến cuối cùng có thể xuất hiện bản mệnh chi linh gì, đều căn cứ vào tâm tính của người tu luyện, hiểu rõ linh thú mà định ra. Một trăm người tu hành Thủy Trạch Quốc Độ thì xuất hiện chính là một trăm chủng loại bản mệnh chi linh khác biệt, có thể mạnh, có thể yếu. Thiên Dực lão tổ xuất hiện chính là Thiên Dực thú cường hãn vô biên, nhưng có người xuất hiện chỉ là một con thỏ, một số rắn rết mà thôi.”

    “Bạch Tiểu Thuần, ngươi tuy là đệ tử của bờ Nam, tuy hai bờ Nam Bắc của Linh Khê Tông ta nhìn như cạnh tranh, nhưng cuối cũng vẫn là một nhà. Ta hi vọng ngươi cuối cùng có thể tu thành, huyễn hóa ra bản mệnh chi linh thuộc về ngươi.” Bà lão nhìn Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi nói ra. Mặc dù bà ta mở miệng nói như thế, nhưng vô luận là bà ta, hay là ba chưởng tọa khác, đều không cho rằng Bạch Tiểu Thuần có thể đem Thủy Trạch Quốc Độ tu luyện đến đại thành.

    Bởi vì Thủy Trạch Quốc Độ cần phải quan sát vô số linh thú, mà về điểm này thì bờ Nam không có đủ.

    Giao dịch hoàn thành, bốn chưởng tọa của bờ Bắc cùng với Trịnh Viễn Đông rời đi, chỉ còn Lý Thanh Hậu ở lại. Khi y nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trong mắt có ẩn giấu nhu hòa, nhưng cũng rất nghiêm khắc.

    Khiển trách Bạch Tiểu Thuần, để cho hắn không vì đạt được đệ nhất thiên kiêu chiến mà kiêu ngạo, lại càng chỉ điểm cho Bạch Tiểu Thuần một số chỗ không hiểu về mặt tu vi, cuối cùng còn đem cách sử dụng của cái vòng tay kia và một số chỗ đặc thù của Nguyên Từ châu chỉ rõ một cách kỹ càng.

    “Nguyên Từ châu cùng với cánh Linh Từ có tác dụng rất lớn đối với ngươi, phải làm quen cho thuần thục. Còn có Thủy Trạch Quốc Độ kia, nó so với Thảo Mộc Giai Binh của Hương Vân Sơn chúng ta còn huyền diệu hơn. Còn có Long Tượng Hóa Hải Kinh, công pháp này là do đệ nhất lão tổ, người đã đem Linh Khê Tông ta từ hạng chót của Thông Thiên Hà giết tới hạ du, khai tông lập phái sáng tạo ra, ngươi phải quan sát nhiều hơn nữa, sau này lúc ta truyền thụ cho ngươi Thảo Mộc Giai Binh, dùng công pháp này thôi động, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.” Lý Thanh Hậu lại dặn dò một phen, đến lúc này mới rời đi.

    Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần cảm động, hướng về phía Lý Thanh Hậu ôm quyền cúi đầu thật sâu, nhịn không được hỏi một câu.

    “Lý thúc, bọn họ vì sao lại bảo ngươi là Lý hắc tử? Thật quá đáng!” Bạch Tiểu Thuần hiếu kỳ nhìn về phía Lý Thanh Hậu.

    Bước chân của Lý Thanh Hậu ở giữa không trung ngừng lại, sắc mặt tối sầm, quay đầu trừng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút.

    “Chuyện của người lớn, ngươi không cần quá để ý tới. Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, Dược Sư chúng ta, dược đạo trân quý, sao có thể tùy tiện đem cho người ta!” Nói xong, Lý Thanh Hậu quay người rời đi.

    Bạch Tiểu Thuần như có điều suy nghĩ, trong mắt càng thêm khâm phục, thầm nghĩ tám chín phần mười, là do đan dược của Lý Thanh Hậu khiến cho không ít người cảm thấy đau lòng tâm đen.

    Sau khi đưa tiễn Lý Thanh Hậu, hắn về tới động phủ, nhớ tới lai lịch của Long Tượng Hóa Hải Kinh mà Lý Thanh Hậu vừa mới nói, đáy lòng rất là kính nể vị đệ nhất lão tổ kia.

    “Lời mở đầu của vị đệ nhất lão tổ có nhắc tới gông cùm xiềng xích, đến cùng thì cái gì là gông cùm xiềng xích?” Bạch Tiểu Thuần trầm tư một lát, mơ hồ có chút kiến giải, nhưng lại không cách nào chứng thực, lắc đầu đặt xuống đáy lòng, sau đó nhìn về phía Nguyên Từ châu ở trong tay, dựa theo cách mà Lý Thanh Hậu đã chỉ dạy, một ngụm nuốt vào.

    Hạt châu này vừa vào tới miệng liền hóa thành một đoàn khí, dung nhập vào bên trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, xoay quanh ở đan điền, không có khó chịu gì. Bạch Tiểu Thuần cảm thụ một lát, phát hiện thân thể của mình hình như nhẹ hơn một chút, thử di chuyển một phen, lập tức phát giác ra tốc độ nhanh hơn ngày thường, giống như là có một mối liên hệ kỳ dị nào đó cùng với thiên địa này.

    Bạch Tiểu Thuần cảm thấy rất thần kỳ, lại cầm lấy cánh Linh Từ. Đây là một đôi cánh màu xanh, mỏng như cánh ve, mơ hồ trong suốt. Bạch Tiểu Thuần há mồm phun ra một luồng linh khí, đem cái cánh này lập tức luyện hóa. Một nén nhang về sau, hai mắt của hắn lóe lên, cánh Linh Từ ở trong tay biến mất, lúc xuất hiện đã ở sau lưng của hắn.

    Một loại cảm giác máu tan vào trong nước, giống như đôi cánh Linh Từ kia đã trở thành một bộ phận ở trên người hắn, có thể điều khiển tự nhiên như cánh tay. Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, tâm niệm vừa động, đôi cánh ở sau lưng bỗng nhiên vỗ nhẹ.

    Trong nháy mắt, thân thể Bạch Tiểu Thuần đã hóa thành tàn ảnh, đập thẳng đến vách đá ở phía xa xa, làm Bạch Tiểu Thuần bị hù hét lên một tiếng, vội vàng dừng lại, nhưng lại không khống chế được tốt, cả người trực tiếp đâm thẳng vào vách đá.

    Phịch một tiếng, toàn bộ động phủ đều bị chấn động một cái, nhưng da thịt Bạch Tiểu Thuần quá cứng, nên trong lúc va chạm lại trực tiếp dính vào trên vách đá, một lúc lâu mới rơi xuống bịch một tiếng, phát ra tiếng kêu rên.

    Bạch Tiểu Thuần nhe răng nhếch miệng, sau khi đứng dậy vẫn còn sợ hãi đưa mắt nhìn vách đá bị lún vào một cái hố, không dám thử ở trong động phủ nữa. Sau khi ra ngoài, một lần nữa lấy dũng khí, vỗ cái cánh ỏ sau lưng, trong nháy mắt bay thẳng đến nơi xa.

    Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần đã quen thuộc với tốc độ mà cái cánh này bộc phát ra, trong lòng rất là đắc ý, có loại cảm giác vô địch thiên hạ rồi.

    “Ha ha, Bạch Tiểu Thuần ta có được tốc độ này, sau này Chu trưởng lão đừng hòng đuổi theo ta!” Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười to, thân hình lóe lên, ở giữa không trung lượn vòng vài cái, trở về tới động phủ.
     
  2. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 102: Có ai ở đây không

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Thời gian thoáng cái đã trôi qua mấy tháng, lúc này Bạch Tiểu Thuần đã vô cùng quen thuộc với khu vực của đệ tử nội môn trên Hương Vân Sơn, do vậy mà cái cảm giác mới mẻ khi vừa trở thành đệ tử nội môn cũng đã vơi bớt đi nhiều.

    Phần lớn thời gian của hắn là ở trong động phủ, có khi là tu hành, cũng có khi luyện chế linh dược tại phòng luyện dược, Phát Tình đan cũng được hắn luyện chế ra không ít.

    Cuộc sống như vậy khiến hắn cảm thấy rất vui vẻ, vì với hắn mà nói, tu hành là vì trường sinh, tu vi của mình càng cao thì thọ nguyên đạt được cũng càng thêm nhiều.

    Mà luyện chế linh dược chính là niềm hứng thú của hắn. Lý tưởng của hắn là sẽ luyện chế ra Trường Sinh Bất Tử đan, đây là một khát vọng vĩ đại của hắn, thúc đẩy hắn không ngừng mà luyện chế Linh dược. Có điều sự thật lại tàn khốc là sau mấy tháng thực hiện như vậy thì lúc này hắn đau buồn phát hiện ra, bản thân mình đã không còn thảo dược rồi.

    Dù là có trong tay một vạn Linh thạch được ban thưởng cho đệ nhất Thiên Kiêu chiến, nhưng tài liệu cần thiết để luyện chế đan dược cấp ba thì không thể mua được, cho dù là ủy thác những gia tộc tu chân kia thì giá tiền phải trả cũng rất cao.

    Mà phương pháp tốt nhất chính là có đầy đủ điểm cống hiến, trao đổi với tông môn.

    “Điểm cống hiến…” Bạch Tiểu Thuần ngồi trong động phủ, mặt ủ mày chau, điểm cống hiến chính là thứ hắn thiếu thốn nhất. Lúc này hắn chợt do dự một phen, rồi dứt khoát đi ra khỏi động phủ, đến Nhâm vụ, nơi giao nhận nhiệm vụ cho đệ tử nội môn tại bên dưới bia đá nhiệm vụ.

    Bởi vì đệ tử nội môn không nhiều nên nơi này không tấp nập người ra vào như khu giao nhận nhiệm vụ của đệ tử ngoại môn, phần lớn những người khác đến rồi đi cũng rất vội vàng, tựa như thời gian là vô cùng quý giá. Lúc này Bạch Tiểu Thuần cũng đã lảo đảo đi đến, đứng nơi đó nhìn vào tấm bia đá nhiệm vụ mà chọn lấy một cái.

    “Nguy hiểm không cần lấy!”

    “Điểm cống hiến thấp, không lấy!”

    “Lâu dài cũng không thể nhận…” Bạch Tiểu Thuần thì thầm nói nhỏ. Cuối cùng ánh mắt hắn rơi đến nhiệm vụ ở trên cùng. Nhiệm vụ này do trưởng lão tông môn ban bố ra, cần nội hạch của Ký Diệt Thú, giá cả một viên nội hạch đổi được một ngàn điểm cống hiến.

    Hơn nữa địa điểm có Ký Diệt Thú là nằm trong dãy sơn mạch hoang vu cách Linh Khê tông không xa. Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm trong chốc lát, loại Ký Diệt Thú này cũng được giới thiệu tại Đệ tứ Linh Thú quyển, chính xác mà nói thì nó cũng không phải là một loại hung thú gì cả mà chỉ là một sinh mệnh kỳ lạ dựa vào kí sinh mà tồn tại.

    Nó chọn ký sinh trên người một vài loại hung thú, khiến cho hung thú kia mọc ra thêm một cái đầu nữa. Đến khi cái đầu này hoàn toàn thành hình thì hung thú cũng héo rũ mà chết, Ký Diệt Thú thành thục hóa thành Cửu Nhật Điểu.

    Kì lạ chính là trong giai đoạn ký sinh, con thú này có giá trị dược dụng rất lớn, nhưng khi thành thục, phá sọ mà ra trở thành Cửu Nhật Điểu thì toàn thân từ trên xuống dưới lại không có giá trị gì đáng kể. Thậm chí Cửu Nhật Điểu này cũng chỉ sống được trong chín ngày, sứ mạng tồn tại duy nhất của nó chính là trước khi tử vong, nó lại tìm được một đầu hung thú khác mà tiếp tục kí sinh.

    Cũng tương tự như Luân hồi…

    Loại Kí Diệt Thú này, nói theo một cách nào đó thì cũng chính là một vật vĩnh sinh đầy hi hữu, vẫn cứ luôn tồn tại trong vô tận luân hồi.

    Trước kia, Bạch Tiểu Thuần nhớ kỹ đệ tứ thiên Linh thú quyển cũng chính là do ấn tượng sâu sắc với Ký Diệt Thú này.

    “Cái khó của nhiệm vụ này là phải tìm kiếm Ký Diệt Thú trong sơn mạch có phạm vi quá lớn. Mỗi một người tìm kiếm như vậy thì vô cùng phiền phức, hao phí rất nhiều thời gian, vì thế cho nên mới có điểm công hiến cao đến như vậy.”

    Bạch Tiểu Thuần tra xét dãy sơn mạch hoang vu một chút, biết rõ mặc dù phạm vi sơn mạch rất lớn nhưng hung thú chủ yếu lại dưới Trúc cơ, rất hiếm thấy được hung thú có trình độ Trúc cơ.

    Suy tư một lát, Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận nhiệm vụ này. Hắn cũng không lập tức xuất phát mà trở lại động phủ, thu xếp mọi thứ một phen rồi mới ra ngoài, đạp lên Kim Ô Kiếm mà cấp tốc bay xa.

    Sơn mạch hoang vu cách Linh Khê tông không xa, với tốc độ của Bạch Tiểu Thuần thì chỉ cần phi hành trong khoảng một ngày là đến nơi. Có điều tu vi của hắn không đủ, nên khi thì phi hành, khi thì chạy nhanh dưới mặt đất. Cứ như vậy, cuối cùng sau ba bốn ngày thì hắn cũng đã tới được dãy sơn mạch hoang vu này.

    Nơi đây hùng vĩ, từ xa nhìn qua những sườn núi uốn lượn như trải dài không có điểm cuối, chỉ thấy một mảng cây cối xanh tươi phủ kín tạo thành khu rừng rậm rạp, thỉnh thoảng còn có tiếng chim thú kêu vang truyền ra.

    Bạch Tiểu Thuần cũng không lập tức tìm Ký Diệt Thú, mà đi dạo một vòng tại dãy sơn mạch hoang vu. Mãi đến nửa tháng sau, hắn tìm thấy được một sơn cốc trong sơn mạch hoang vu, nơi này như là cửa rừng của khu rừng rậm kia đấy. Bạch Tiểu Thuần ngồi trên cây đại thụ trong sơn cốc, nhìn toàn bộ khu vực sơn cốc trước mặt, ánh mắt cũng dần lộ ra vẻ linh động.

    “Dùng phương pháp bình thường mà làm thì quá hao phí thời gian, hơn nữa như vậy cũng chính là thuần túy chỉ dựa vào vận may. Nói không chừng, vận khí tốt thì có thể tìm được một viên nội hạch, không tốt hẳn cả tháng cũng khó mà gặp một viên đấy.”

    “Lúc này chính là lúc mà trí tuệ của Bạch Tiểu Thuần ta được thể hiện ra đấy.” Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, cả người nhoáng một cái chợt đi về phía xa.

    Ngày hôm sau, Bạch Tiểu Thuần đứng tại một nơi trên đỉnh núi, phân biệt phương hướng một chút, đang định lấy Phát Tình đan ra thì chợt nhớ đến chuyện gì đó, bèn chạy khắp bốn phía mà hô hoán.

    “Có ai không a? Ở đây có đồng môn Linh Khê tông nào không a?” Tiếng la chói tai của Bạch Tiểu Thuần truyền khắp bốn phía, tựa như đang kêu cứu.

    Xa xa, có một thân ảnh đang giao chiến với một đầu hung thú. Vẻ mặt người này đầy lạnh lùng kiêu ngạo, mặc trường bào đệ tử nội môn Linh Khê Tông, gã cũng có nghe tiếng Bạch Tiểu Thuần la lên từ nơi xa xa, trong mắt đầy vẻ khinh miệt.

    “Lại thêm một đệ tử không biết tự lượng sức, tu vi không đủ mà còn dám tới đây. Lúc này kêu cứu thì có thể làm được gì chứ, trong sơn mạch hoang vu này, chỉ có cường giả mới có thể đến đây mà thôi.” Thần sắc gã đầy khinh thường, căn bản cũng không có lấy cái suy nghĩ có nên đi cứu viện hay không nữa. Trong tông môn luôn khuyến khích mọi người đoàn kết với nhau nhưng dù sao vẫn không tránh khỏi có một vài người có thiên tính bạc bẽo, lạnh nhạt đấy.

    Bạch Tiểu Thuần hô hoán cả buổi cũng không thấy có người trả lời, nên hắn mới yên tâm mà ném ra một đám Phát Tình Đan. Trong tiếng rầm rầm kia, toàn bộ đan dược này nổ tung, hóa thành bột phấn hòa trong gió đi xa.

    Thời gian dần qua, toàn bộ hung thú của cả một khu vực này, bất luận đang làm gì, khi ngửi thấy bột phấn theo gió thổi tới thì cả người chúng nó đều run rẩy, hai mắt đỏ lên, hơi thở phì phò rồi dần dần truyền ra tiếng gào rú liên hồi.

    Tiếng gào rú vang vọng, sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe được thì đập đôi cánh sau lưng một cái mà lao thẳng về phía xa.

    Ngay sau lưng, tại một khu vực mà hắn không chú ý tới, tên đệ tử vẫn còn vẻ khinh miệt trên mặt, đột nhiên có một cơn gió thổi qua, con hung thú đang đánh giết gã bỗng nhiên chấn động, rồi hai mắt nó chợt đỏ lên, phát ra tiếng gào đầy điên cuồng. Thậm chí nó còn liều lĩnh lao vào tên đệ tử nội môn kia khiến gã đầy kinh hoảng mà tranh thủ tránh đi.

    Nhưng ngay khi gã vừa tránh đi, thì toàn bộ đám hung thú trong khu vực này đều gào rú lên. Một đám lao ra ngoài, ánh mắt đỏ lên, toàn bộ trở nên nóng nảy khiến gã thanh niên này đầy hoảng sợ, nhanh chóng chạy trối chết. Sau lưng gã là một lượng lớn hung thú gào rú đuổi theo, hù dọa gã vội vàng kêu lên ra cầu cứu.

    Chỉ là Bạch Tiểu Thuần đã đi xa, không nghe thấy rồi…

    Sau ba canh giờ, tại một chỗ đầu ngọn gió, Bạch Tiểu Thuần lại hô hoán lên lần nữa rồi chờ đợi một chút, không thấy có người đáp lại, hắn mới ném ra rất nhiều Phát Tình đan nữa.

    Rất nhanh, tiếng gào thét trong khu vực này cũng dần truyền ra.

    Bạch Tiểu Thuần không dừng lại. Hai ngày sau, hắn lấy sơn cốc kia làm trung tâm, tất cả những nơi xung quanh phạm vi này đều bị hắn ném ra thanh đan. Lúc này, nguyên một mảng khu vực lớn liên tiếp nhau đều bị bột phấn thanh đan bao phủ tám hướng, tất cả hung thú trong này đều trở nên phát cuồng, tiếng gào rú càng thêm mãnh liệt hơn, thậm chí còn thêm nóng nảy, hung hăng hơn.

    Trong lúc tình thế sắp không khống chế được thì Bạch Tiểu Thuần đã nhanh chóng trở về trong sơn cốc rồi. Ở nơi này, hai mắt hắn cũng chợt sáng lên, vung vẩy Kim Ô Kiếm quét thành một con đường, rồi lấy ra rất nhiều Thư Hương Đan, cẩn thận ở chỗ này bóp nát ra. Dần dần, hương khí nơi này đã trở nên nồng đậm.

    Bạch Tiểu Thuần rất cẩn thận, hắn cẩn thận từng li từng tí mà tránh né, rồi nhanh chóng lùi về phía sau, thậm chí hắn còn thay một bộ quần áo khác. Sau khi chắc chắn bản thân không dính chút bột phấn Thư Hương Đan nào nữa thì mới trốn trong sơn cốc, cúi đầu nhìn về con đường nhỏ trước mặt.

    “Hung thú ngoan ngoan…đến nhanh một chút!” Bạch Tiểu Thuần khe khẽ hát vang một khúc hát, vẻ mặt đầy hưng phấn chờ đợi.

    Thời gian trôi qua, mùi hương Thư Hương Đan cũng dần lan ra. Dần dần, tất cả hung thú trong cả mảnh khu vực lớn này bị kích thích bởi Phát Tình đan, vốn đang phát cuồng, lúc này ngửi thấy mùi Thư Hương đan mà đồng loạt gào rú ngập trời rồi hướng về sơn cốc vội vàng lao đến. Rất nhanh, càng ngày càng có nhiều hung thú chạy như điên mà đến, tựa như thú triều, khiến cho mặt đất phải rung chuyển.

    Sau một lúc lâu, một đợt hung thú đầu tiên kéo đến, Bạch Tiểu Thuần lập tức đứng thẳng người, ngưng thần nhìn về phía dưới. Trong chớp mắt, một lượng lớn hung thú khác nhau đang cấp tốc chạy như bay trên con đường nhỏ này mà tiến đến đây, tiếng gào rú ngập trời. Bạch Tiểu Thuần trợn tròn cả hai mắt nhìn vô số hung thú phía dưới, hai mắt lóe lên, tay phải bấm quyết điểm một chỉ, Kim Ô Kiếm lập tức bay ra đến thẳng một con Hổ trong đó.

    Phần lưng con Hổ này đột nhiên lại có thêm một cái đầu thứ hai nữa. Kim Quang lóe lên, cái đầu này lập tức nổ tung, một viên nội hạch bay ra bị Bạch Tiểu Thuần khống chế chụp lấy, ném vào trong túi trữ vật. Kim quang lại tiếp tục bay lượn thẳng đến một con hung thú có hai đầu mà đi.

    Đợt thú triều này kéo dài chừng một canh giờ khiến cả sơ cốc đều rung chuyển, như sắp bị đám thú kia va đập tan nát. Mặt mày Bạch Tiểu Thuần đầy hớn hở, không ngừng điểu khiển phi kiếm lóe sáng. Đến khi thú triều tiêu tán, hắn vui mừng khôn xiết phát hiện ra, vậy mà mình đã thu thập được mười viên nôi hạch Ký Diệt Thú.

    “Vẫn cứ là Bạch Tiểu Thuần ta thông minh a.” Bạch Tiểu Thuần đắc ý nhìn nội hạch Ký Diệt Thú trong túi trữ vật của mình. Rồi hắn nhoáng người bay ra khỏi mảng khu vực này, đi tới khu vực kế tiếp.

    Đến khi Bạch Tiểu Thuần đã đi khỏi đây thật lâu, thì trong khu rừng ở khu vực này, có một thanh niên với quần áo toàn thân rách rưới, bộ dạng đầy thê thảm, gắng gượng bước đi từng bước đầy gian nan. Gã khóc không ra nước mắt, hai mắt mờ mịt, nhìn qua mơ hồ có chút giống với Bắc Hàn Liệt...

    “Cái sơn mạch hoang vu này làm sao vậy…cái phiến thế giới này làm sao vậy…Hung thú tại đây không ăn người nữa, mà là…ta…ta…” Nước mắt gã cũng đã cạn hết, mất hồn mất vía.

    Cứ như vậy, khoảng thời gian này cứ trôi đi từng ngày, Bạch Tiểu Thuần dựa vào Phát Tình đan mà hoành hành gần như toàn bộ sơn mạch hoang vu này. Những nơi hắn đi qua, vô số hung thú điên cuồng, mà mỗi lần hắn ném đan dược ra thì cũng đều từng hô hoán vài tiếng để dò hỏi xem bốn phía xung quanh có người hay không.

    Cũng nhiều lần, có đệ tử đáp lại ngay lập tức. Những lần này, Bạch Tiểu Thuần đều mang đầy áy náy nói cho đối phương biết kế hoạch của mình, rồi tiễn đưa một viên nội hạch với tư cách là tạ lễ, khích lệ người này rời khỏi đây, đồng thời cũng hi vọng người đó nói cho những đồng môn khác, tranh thủ vài ngày này mà rời đi. Bản thân hắn còn đưa ra thêm một viên nội hạch để cảm ơn. Phần lớn các đệ tử nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đều lập tức nhận ra hắn, đến khi nghe được kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần xong thì thân thể của mỗi người đều run lên, rồi tranh thủ chạy vội ra khỏi đây.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 4, Guests: 4)

  1. Lamrock82,
  2. Tachlo,
  3. takiem