V.I.P  Tu Chân Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Chương 1191 (Free 1066) - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/5/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 269: Thề giết Dạ Táng

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Không chỉ đám người này, giờ khắc này, cả Linh Khê Tông hầu như tất cả mọi người đều dâng lên sát ý đằng đằng, có người dằn xuống đáy lòng, có người nói thẳng ra miệng.

    Bạch Tiểu Thuần trở về muộn, dù hắn không tận mắt nhìn thấy, không chính tai nghe được Linh Khê Tông trong khoảng thời gian này chuẩn bị chiến tranh như thế nào, nhưng cũng tưởng tượng ra được, cả Linh Khê Tông, trên dưới đoàn kết một lòng, dốc hết sức cho trận chiến!

    “Nói tới Huyết Khê Tông, Tiểu Thuần, ngươi ra ngoài rèn luyện, không biết có nghe trong Huyết Khê Tông xuất hiện một thiên kiêu kinh người, tên là Dạ Táng, mới được tấn chức trở thành Trung Phong Huyết Tử hay không?!” Hầu Vân Phi hỏi.

    “A?” Bạch Tiểu Thuần đang phát sầu vì hai tông sắp đánh nhau, nghe Hầu Vân Phi hỏi, cúi mắt xuống.

    “Ta với Bắc Hàn Liệt, Quỷ Nha, và Thượng Quan Thiên Hữu có ước định, nếu ai chiến trường nhìn thấy Dạ Táng, sẽ gọi nhau liên thủ, giết chết Dạ Táng, Tiểu Thuần, đến lúc đó ngươi cũng gia nhập vào nha!” mắt Hầu Vân Phi lóe sát ý, từ sau khi đột phá địa mạch Trúc Cơ, khí chất Hầu Vân Phi hoàn toàn thay đổi, càng thêm trân quý tình bạn với Bạch Tiểu Thuần.

    Bạch Tiểu Thuần hãi hùng, liếm môi, đang định lên tiếng, những người chung quanh nghe thấy cái tên Dạ Táng, thì đều bùng lên sát ý, ngay cả Hứa Bảo Tài cũng nghiến răng nghiến lợi.

    Nhất là Trương Đại Bàn, mắt rực lửa, chỉ có một mình Hầu tiểu muội là sợ hãi.

    ” Dạ Táng vô cùng hung tàn, giết người vô số, ta nghe nói, tên này thích hút máu người, mỗi ngày nếu không thôn phệ một số lượng máu tươi nhất định, sẽ trở nên nóng nảy, nghe đồn nó có liên quan tới công pháp hắn tu hành.” Một người trong đám hừ một tiếng.

    “Thích hút máu người?” Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, thực không thể tưởng tượng nổi, hắn cẩn thận suy nghĩ, đâu có loại chuyện này đâu a…

    “Ta nghe nói Dạ Táng tính cách vặn vẹo, là một tên siêu háo sắc, trong Huyết Khê Tông nổi danh xấu xa, nhưng quá tàn nhẫn hung tàn, trấn áp tất cả những người phản kháng.” một thanh niên trong nhóm nghiến răng.

    “Siêu háo sắc? Tính cách vặn vẹo…” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, hắn nghĩ kiểu nào cũng cảm thấy mô tả này không phải mình…

    “Nhiêu đó xi nhê gì, ta còn nghe nói cái này Dạ Táng có sở thích Luyện Thi, làm cho người ta tức lộn ruột!!” Hứa Bảo oán hận tham gia.

    Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há hốc mồm…

    “Nhưng hắn đúng là một thiên kiêu, vốn lúc đầu chẳng có tiếng tăm gì, chỉ là phàm đạo Trúc Cơ, nhưng lại phát triển mạnh mẽ áp chế cả Huyết Mai lẫn Trung phong Đại trưởng lão, đè ép Tống Khuyết, trở thành Huyết Tử!”

    “Nghe nói một lão tổ của Huyết Khê Tông thu hắn làm nghĩa tử…”

    “Dạ Táng này đan đạo cũng rất ma tính, có danh xưng là Ôn Ma…” Mọi người ngươi một lời ta một câu, khi nhắc tới đan dược với cái danh xưng Ôn Ma, mấy người còn quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần, làm Bạch Tiểu Thuần run rẩy.

    “Cái kia… Dạ Táng đó hư hỏng tới như vậy? Chắc đều là nghe đồn thôi…” Bạch Tiểu Thuần theo bản năng muốn giải thích một chút, nhưng hắn còn chưa nói xong, Trương Đại Bàn đã vung nắm đấm.

    “Tiểu Thuần ngươi không biết a, chỗ kinh khủng nhất của Dạ Táng không phải là sự hung tàn của hắn, mà là khả năng bói toán của hắn, hắn hầu như không gì không biết a, chuyện gì hắn cũng chỉ cần bấm ngón tay tính toán, mọi chuyện trên đời, chuyện trong lòng, ờ, chuyện có liên hệ tới ngươi, hắn cũng tính ra được hết, người này nhất định phải diệt!” Trương Đại Bàn sợ Bạch Tiểu Thuần khinh địch, vội nói.

    Mọi người xung quanh nhao nhao đồng ý.

    Bạch Tiểu Thuần trơ mắt nhìn Trương Đại Bàn, nhớ lại lúc mình lấy thân phận Dạ Táng trở về tông…

    “Đúng đó, gia hỏa này không thể lưu lại, chết tiệt, nếu Hứa Bảo Tài ta có thần thông đó, có chết cũng không hối tiếc, theo ta biết, người trong tông môn chúng ta muốn giết Dạ Táng đã lập thành một đội có hơn mười người.

    Những người có tên trong danh sách truyền thừa cũng đã bắn tiếng, bảo trong trận chiến sẽ giết Huyết Tử lập uy, ngay cả các Thái Thượng Trưởng Lão cũng nghĩ cách giết hắn, ta còn nghe nói Chưởng môn từng nói, ai giết được Huyết Tử sẽ được trọng thưởng!

    Cho nên chỉ cần trận chiến khai mào, Dạ Táng chắc chắn phải chết!” Hứa Bảo Tài nghiến răng.

    Bạch Tiểu Thuần vã mồ hôi trán, trong lòng rất tủi thân, hắn nhớ lúc hắn hóa thân Dạ Táng, đâu có đắc tội nhiều người như vậy a… Vì sao ai cũng muốn giết hắn?

    Nghe thấy người trong danh sách truyền thừa và Thái Thượng Trưởng Lão cũng tham gia, ngay cả Chưởng môn sư huynh cũng ra lời khuyến khích, trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm run rẩy, vừa muốn mở miệng, từ Chủng Đạo sơn đã vang tới giọng nói uy nghiêm của Chưởng môn Trịnh Viễn Đông.

    “Bạch Tiểu Thuần, nhanh tới gặp ta!”

    “A!” Bạch Tiểu Thuần suýt nữa nhảy dựng, biến sắc, theo bản năng đưa tay lên sờ mặt, xác định bản thân không đeo mặt nạ, mới bay nhanh tới chỗ Trịnh Viễn Đông.

    Bạch Tiểu Thuần hít sâu, đi vào trong điện, nhìn thấy Trịnh Viễn Đông đang đứng quay lưng ra ngoài.

    Trong đại điện, hỏa đăng lờ mờ, có một áp lực mơ hồ tồn tại, Bạch Tiểu Thuần vốn sẵn đang chột dạ, thấy vậy càng thêm run, nhìn Trịnh Viễn Đông.

    “Chưởng môn sư huynh thân mến…”

    “Bạch Tiểu Thuần, ngươi thật to gan!” Trịnh Viễn Đông quay phắt lại, ánh mắt như điện, giọng nói vang rền, tu vi Trúc Cơ Đại viên mãn hoàn toàn bộc ra, đã mơ hồ có một chút khí tức Kết Đan cảnh.

    Nếu bàn về uy áp do tu vi sinh ra, Bạch Tiểu Thuần không có cảm giác gì, nhưng hắn vốn đã kính sợ Trịnh Viễn Đông và Lý Thanh Hậu, nên đối phương vừa quát một cái, hắn chột dạ ngay, vô thức nghĩ, chẳng lẽ chưởng môn đã biết mình chính là Dạ Táng…

    “Chưởng môn sư huynh, ta sai rồi…” Bạch Tiểu Thuần mặt buồn rười rượi, mặc kệ đối phương có biết thân phận Dạ Táng hay không, cũng cứ nhận sai trước thì tốt hơn.

    “Cả gan làm loạn, tùy tiện hồ đồ, ngươi đi ra ngoài rèn luyện cũng thì thôi, thế lại còn ẩn tàng khí tức, ngươi có biết có bao nhiêu kẻ muốn tìm giết ngươi hay không, Huyết Khê Tông tứ đại Huyết Tử còn lập lời thề nhất định giết ngươi, lỡ chúng tìm ra ngươi thì sao hả!”

    “Tông môn đành nói với bên ngoài là ngươi đang bế quan, âm thầm đi tìm ngươi, cơ hồ lật cả Đông Lâm châu lên một lượt!” Trịnh Viễn Đông nổi giận.

    Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, nhẹ nhàng thở ra, trong lòng cảm động, cúi đầu ngoan ngoãn nhận sai.

    Trịnh Viễn Đông mắng cho một trận, thấy Bạch Tiểu Thuần có vẻ biết lỗi, thì hừ một tiếng, lại thấy tu vi Bạch Tiểu Thuần đã đến Trúc Cơ trung kỳ, thần sắc cũng dịu đi, chỉ vẫn nghiêm mặt.

    “Được rồi, ta sẽ không hỏi vì sao ngươi phải che dấu hơi thở, hay là đi đâu, ngươi không còn nhỏ nữa, làm việc phải tự biết chừng mực… Gọi ngươi tới đây, là muốn giao cho ngươi một cái nhiệm vụ!”

    Bạch Tiểu Thuần nghe vậy, biết bị mắng xong rồi, vỗ ngực, ra dáng nghiêm túc, lên tiếng.

    “Sư huynh mời nói, dù lên núi đao xuống biển lửa, chỉ cần sư huynh nói một câu, sư đệ ta tuyệt không nhíu mày!” Bạch Tiểu Thuần muốn biểu hiện bản thân, nhưng nghĩ thấy không thể nói ra chữ chết, nên một câu nói này nghe rất uy phong, nhưng lại không hề có ý nào là lấy bản thân ra để cam đoan mình sẽ cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.

    “Linh Khê Tông ta sắp cùng Huyết Khê Tông khai chiến, nhiệm vụ của ngươi, chính là trên chiến trường, giết chết kẻ quan trọng nhất trong tứ đại Huyết Tử của Huyết Khê Tông,… Dạ Táng!” Trịnh Viễn Đông hất tay áo, giọng nghiêm nghị.

    “A?” Bạch Tiểu Thuần thầm kêu khổ, cảm thấy mình muốn điên, Huyết Khê Tông bảo mình giết Bạch Tiểu Thuần, Linh Khê Tông lại bảo mình giết Dạ Táng…

    Cái hành vi tự giết mình này, Bạch Tiểu Thuần thật sự không biết phải làm sao… thực là không khỏi phát sầu.

    Trịnh Viễn Đông thấy sắc mặt Bạch Tiểu Thuần kì quái, nghi hoặc nhìn hắn.

    “Ngươi sao thế? Huyết Khê Tông Huyết Tử, bất kỳ một kẻ nào cũng đều đáng chết!”

    Bạch Tiểu Thuần giật mình, vội vỗ mạnh vào ngực.

    “Chưởng môn sư huynh yên tâm, Dạ Táng kia tính cách vặn vẹo, thích hút máu người, việc ác bất tận, như kẻ phát rồ, ai nấy đều muốn giết, ta còn nghe nói hắn dụ dỗ Trung phong Đại trưởng lão, còn được mấy lão tổ của Huyết Khê Tông coi trọng, loại người này, ta nhất định sẽ giết hắn!” Bạch Tiểu Thuần ngoài mặt chính khí lớn tiếng tuyên bố, trong lòng lại sầu khổ hết biết.

    “Ngươi hiểu biết về Dạ Táng không ít nhỉ.” Trịnh Viễn Đông kinh ngạc.

    Bạch Tiểu Thuần thầm rên rỉ, sao lại nói lỡ lời vậy chứ, vội vàng chữa cháy.

    “Bạch Tiểu Thuần một thân chính khí, lúc ra ngoài du lãm lúc cũng được nghe nói tới tên rồ Dạ Táng kia, Chưởng môn sư huynh yên tâm, Bạch Tiểu Thuần ta cam đoan nhất định hoàn thành nhiệm vụ!”

    Trịnh Viễn Đông nhìn Bạch Tiểu Thuần, mặt dịu hẳn đi.

    “Với Thiên Đạo Trúc Cơ của ngươi, lại còn là tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhất định sẽ giết được tên Dạ Táng đó. Ta sẽ sắp xếp những người khác phối hợp với ngươi, có cả mấy Thái Thượng Trưởng Lão và người trong danh sách truyền thừa tham gia, tạo cơ hội cho ngươi!”

    “Ngươi phải nhớ, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ giết Huyết Tử, chỉ cần làm được chuyện này, dù ngươi có chưa Kết Đan, cũng sẽ được đưa vào danh sách truyền thừa!”

    “Danh sách truyền thừa… Mới là căn cơ của Linh Khê Tông ta, dù đến lúc không còn gì, tông môn cũng sẽ dành hết tài nguyên cho nó!” Trịnh Viễn Đông chậm rãi nói, vẻ đầy thâm ý sâu sắc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hàm nghĩa trong lời nói khiến Bạch Tiểu Thuần xúc động, trong lòng ấm áp.​
     
  2. Nhất Niệm Vĩnh Hằng
    Tác Giả: Nhĩ Căn
    Chương 270: Có điều suy nghĩ

    Nhóm Dịch: HTP
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Tiểu Băng

    Hắn đã hiểu, đây là Chưởng môn sư huynh hướng dẫn cho mình. Dù sau trận chiến Linh Khê Tông chiến bại, bản thân vẫn được dành sẵn đường riêng để đi.

    Có lẽ Thiên Đạo Trúc Cơ cũng có thể giúp cho Bạch Tiểu Thuần luôn được nổi tiếng, nhưng nếu lập được chiến công giết được Huyết Tử, hắn cũng sẽ được đưa vào trong danh sách!

    “Ngươi vừa trở về, đi bái sư tôn lão nhân gia một cái, sau đó đi nghỉ ngơi đi, còn chuyện ra chiến trường, ngươi thuộc nhóm Truyền Tống thứ tư…” Trịnh Viễn Đông nói tiếp.

    Bạch Tiểu Thuần hít sâu, cúi đầu chào Trịnh Viễn Đông, nhưng không rời đi ngay, mà hỏi thăm tình hình Lý Thanh Hậu. Lúc Lý Thanh Hậu bế quan vốn không nói gì nhiều, Bạch Tiểu Thuần cũng tưởng đấy chỉ là bế quan bình thường, hôm nay nghĩ lại mới thấy bế quan trùng kích Kết Đan, không phải đơn giản như vậy.

    ” Lý thúc của ngươi, đã thuận lợi Kết Đan, được vào danh sách truyền thừa, hôm nay đang củng cố tu vi, đã sắp xuất quan.” Trịnh Viễn Đông vừa cười vừa nói.

    Bạch Tiểu Thuần phấn khởi, ôm quyền rời đi.

    Đi ra đại điện, Bạch Tiểu Thuần tới bái bức họa của sư phụ, rồi mới trở về động phủ. Thiết Đản đã nằm chờ sẵn, thấy Bạch Tiểu Thuần liền chạy tới.

    “Lần trước nhận ra ta?” Bạch Tiểu Thuần vỗ Thiết Đản mấy cái.

    Thiết Đản vội vàng gật đầu, miệng ư ử.

    “Thế nào, cha ngươi có lợi hại không, hoành hành trong Huyết Khê Tông, không ai dám trêu.” Bạch Tiểu Thuần đắc ý, đang định khoác lác, chợt nhận ra Thiết Đản đã thay đổi quá nhiều, nhìn kỹ, giật mình phát hiện, tu vi Thiết Đản đã sắp đến Trúc Cơ Hậu Kỳ, khiến cả lòng hắn ê ẩm.

    “Ngươi sao tu luyện nhanh quá thế…” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không công bằng, nghĩ đến bản thân vất vả khổ cực, xuất sinh nhập tử, một lòng tu hành mới tới Trúc Cơ trung kỳ, nhưng Thiết Đản mỗi ngày đều chỉ đi chơi lông nhông, thế mà cũng không thua gì hắn.

    Thiết Đản đắc ý, kêu to vài tiếng, người khác nghe không hiểu ý của nó, nhưng Bạch Tiểu Thuần nuôi nó từ nhỏ tới lớn, làm sao nghe không hiểu, hắn mở to mắt, hít sâu.

    “Chưởng tọa Diên Vĩ Phong mỗi ngày đều cho ngươi ăn đan dược? Lão tổ đời thứ nhất thường xuyên củng cố kinh mạch cho ngươi? Lão Long kia… thường xuyên cho ngươi uống sinh mệnh chi huyết của nó?”

    “A? Ngươi còn đi Bí Cảnh? Ngươi ngươi ngươi…” Bạch Tiểu Thuần cảm thấy thật ghen tị, trừng mắt nhìn Thiết Đản.

    “Nói, trong thời gian này có còn đi trộm yếm hay không?”

    Thiết Đản rống lên vài tiếng, một người một thú, cứ như vậy nói chuyện với nhau, cho đến sắc trời dần dần muộn, Bạch Tiểu Thuần nghĩ với tu vi Thiết Đản hiện giờ, không chừng có ngày mình sẽ bị nó vượt qua, nên kết thúc cuộc nói chuyện, vội vã ngồi xuống tu luyện, tu hành Tử Khí Thông Thiên Quyết.

    Hôm nào cũng có người tới bái phỏng, cho tới mấy ngày sau mới dần yên tĩnh lại.

    Những ngày này, Bạch Tiểu Thuần gặp gỡ trò chuyện với không ít người, nhận ra Linh Khê Tông đã có nhiều cái khác so với trước.

    Năm đó lúc hắn rời đi, Linh Khê Tông lấy tu hành làm chủ, dù luôn có cạnh tranh, nhưng không sao cả, gì chứ đàm tiếu lẫn nhau có ở đâu cũng nghe thấy, nhưng mọi thứ nói chung rất nhẹ nhàng, nhưng hôm nay… Hầu như ai cũng nặng nề, cả Linh Khê Tông tràn đầy áp lực.

    Ai cũng cố gắng chuẩn bị cho mưa gió sắp tới.

    Linh Khê Tông, chưa bao giờ mạnh mẽ như hiện giờ!

    Hàng hóa trong phường thị dưới núi hầu như đã bán sạch, giao dịch giữa đệ tử trong tông môn giá cả cũng đắt hơn không chỉ gấp mấy lần.

    Nhất là Linh dược và bùa chú, những loại tiêu hao phẩm trong chiến đấu, và pháp bảo, chúng đều trở thành thứ có tiền cũng không mua được, việc luyện linh dạo này ở Tử Đỉnh Sơn vô cùng nhộn nhịp, người tới đây luyện linh nối liền không dứt.

    Nhiều người tới tìm Bạch Tiểu Thuần, muốn nhờ hắn luyện dược dù biết hắn luyện dược rất khủng bố, nhưng họ vẫn hy vọng.

    Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu tình hình, cau mày ngồi ngoài động phủ nhìn xuống núi xa xa, từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn phong cảnh đẹp đẽ của Linh Khê Tông.

    Nhìn những dãy núi quen thuộc, nhìn Thông Thiên Hà đang chảy xiết, Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới nhân quả của trận chiến tranh này…

    “Khu vực trung du, Không Hà Viện…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, danh ngạch thay thế Không Hà Viện, đối với hạ du, là một khát vọng không thể nào tả được.

    “Đáng giá không…” Bạch Tiểu Thuần khẽ than, từ đáy lòng, hắn không hề muốn hai tông đánhnhau, có lẽ trong mắt người khác, Huyết Khê Tông là Ma Tông tàn bạo, nhưng với Bạch Tiểu Thuần, hắn cảm thấy Huyết Khê Tông đối với hắn rất tốt.

    “Một cái Không Hà Viện, có lẽ không đáng, nhưng nếu tăng thêm hy vọng cho lão tổ đột phá, tăng thêm khả năng tông môn có thể lớn mạnh vô hạn, và các đệ tử có môi trường linh khí dồi dào hơn để tu luyện, vậy thì… đương nhiên sẽ khác!” một giọng nói ôn hòa bỗng vang lên sau lưng Bạch Tiểu Thuần.

    Bạch Tiểu Thuần sững sờ, quay đầu lại nhìn, thấy Lý Thanh Hậu mặc trường bào xanh, khí sắc tươi tỉnh đang mỉm cười đứng sau lưng.

    Lý Thanh Hậu hiện giờ khác với Lý Thanh Hậu Bạch Tiểu Thuần từng biết. Mọi thứ đều nội liễm vào trong, sự uy nghiêm cũng giảm đi một ít, nhưng hắn cảm thấy trong người Lý Thanh Hậu như có một cái vòng xoáy rất to, một khi tỏa ra, sẽ gây nên kinh thiên động địasâu không lường được.

    Loại cảm giác này, trên người một số Thái thượng trưởng lão cũng còn không mạnh được tới như thế, Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, sau nửa ngày mới reo lên.

    “Lý thúc!!” Bạch Tiểu Thuần kích động, đã rất lâu không nhìn thấy Lý Thanh Hậu, hắn phấn khởi đứng bật dậy, ôm lấy Lý Thanh Hậu.

    Lý Thanh Hậu cười, sờ đầu Bạch Tiểu Thuần.

    “Ừ, cao lên không ít.” Trong mắt Lý Thanh Hậu, Bạch Tiểu Thuần vĩnh viễn là thằng bé con đốt nhang những mười ba lần, được ông đưa lên trên núi.

    Chỉ một câu đơn giản, nhưng làm cho mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ hoe, hồi còn ở Huyết Khê Tông, hắn phải che giấu tung tích, sự nhớ nhung Lý Thanh Hậu cũng phải vùi dưới đáy lòng.

    Sau khi trở lại Linh Khê Tông, hắn cảm thấy Lý Thanh Hậu bế quan không giống bình thường, bây giờ được tận mắt nhìn thấy Lý Thanh Hậu Kết Đan thành công, Bạch Tiểu Thuần vô cùng sung sướng, còn sung sướng hơn cả lúc hắn luyện chế được đan dược cao cấp.

    “Tiểu Thuần, chiến tranh, không phải đơn giản như ngươi nghĩ.” Lý Thanh Hậu ngồi xuống.

    “Ngoài mấy thứ ta vừa nói, còn có cả việc tăng lên nội tình cho tông môn, sự khống chế tài nguyên cho khu hạ du, có cả tranh giành danh lợi cá nhân, cho nên, khiến cho mọi thứ đều khác!”

    “Trận chiến Huyền Khê Tông với Đan Khê Tông cũng đã đến khâu cuối cùng, Đan Khê Tông đại bại, gần nửa đệ tử nhập vào Huyền Khê Tông, khiến Huyền Khê Tông tuy tổn thất không ít, nhưng được bổ sung lại nhanh chóng, họ đang diệt sơn môn cuối cùng của Đan Khê Tông, sau một thời gian nữa, họ sẽ trở nên còn mạnh hơn trước rất nhiều.”

    “Nhưng ngay thời điểm hiện giờ, Huyền Khê Tông ngoài việc diệt Đan Khê tông, còn phải lo điều chỉnh lại sự lộn xộn và khác biệt giữa người cũ với người mới, có thể nói đây là thời điểm Huyền Khê Tông yếu nhất. Họ cần phải diệt Đan Khê Tông thật nhanh, nhanh chóng chỉnh hợp lại tông môn. Huyết Khê Tông kéo dài đến bây giờ mới ra tay, chính là vì muốn tập trung dùng toàn lực bức Linh Khê Tông chúng ta nghe theo điều kiện của họ, họ muốn phong tông.” Lý Thanh Hậu từ từ giải thích.

    “Nhất định phải chiến? Không có cách nào khác sao?” Bạch Tiểu Thuần chần chừ, muốn nói cái gì đó.

    “Không cần nghĩ quá nhiều, trận chiến này không thể tránh né, là tông nào muốn lên trung du, thì sớm muộn cũng phải có một cuộc chiến, bây giờ không đánh, sau khi thỏa hiệp, ngày sau sẽ tạo nên mối họa vô cùng, thà rằng bây giờ dùng toàn lực đánh mở ra một con đường sáng!” Lý Thanh Hậu khẽ nói.

    “Trận chiến tranh này, là bất đắc dĩ, Huyết Khê Tông bất đắc dĩ, chúng ta cũng vậy, nhưng lại không thể không đánh, dù chúng ta có đồng ý bỏ qua tư cách tấn thăng, người ta cũng sẽ không tin, mọi lời hứa hẹn giữa các tông môn đều là dối trá.”

    “Trừ phi, có một cách nào đó, khiến hai tông môn tin tưởng được nhau.”

    “Nhưng mà…đây là chuyện không thể xảy ra.” Lý Thanh Hậu lắc đầu, nhìn Bạch Tiểu Thuần.

    “Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần nhớ, trên chiến trường, phải luôn đi theo sau lưng ta, lần này ta e là… sẽ chết rất rất nhiều người…” Lý Thanh Hậu thở dài, đứng dậy, thấy Bạch Tiểu Thuần ngẩn người, giống như có điều suy nghĩ, bèn khẽ vỗ lên vai hắn.

    “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp một người trưởng bối, sư tôn của ta!”

    Bạch Tiểu Thuần giật mình, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy Lý Thanh Hậu nhắc tới sư tôn của mình. Người có thể làm sư tôn Lý Thanh Hậu, ít nhất cũng phải là Thái Thượng Trưởng Lão, cũng rất có thể là một trong năm lão tổ của Linh Khê Tông.

    Bạch Tiểu Thuần không nghĩ nữa, đi theo Lý Thanh Hậu ra khỏi Chủng Đạo sơn, Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, phát hiện Lý Thanh Hậu đang đi tới một khu trống trải đằng sau Chủng Đạo sơn.

    Chỗ đó không có gì cả, chỉ có Thông Thiên Hà chảy xiết đi xa.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)