↑ ↓

[Đô thị] Người cha tuyệt vời - C4

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 19/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Người Cha Tuyệt Vời
    Tác giả: Độc Cô Nhân
    ---o0o---
    Chương 1: Gặp giáo viên chủ nhiệm
    Bây giờ đã qua thời gian khô nóng nhất trong năm, mặc dù trong văn phòng nhà trường có lắp điều hòa, vậy mà Chu Luân vẫn cảm thấy hiện tại đầu mình đầy mồ hôi, thế nhưng lấy tay xoa xoa lại không thấy có chút mồ hôi nào. Thế mới biết hóa ra chính mình bị ảo giác, có lẽ đó chính là mồ hôi lạnh mà người ta vẫn nhắc tới trong truyền thuyết.

    "Anh Luân, hi vọng anh hiểu được."

    Ngồi trước mặt Chu Luân là một cô gái trẻ tuổi tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu với cử chỉ điềm đạm. Cô gái này là Hoàng Vân Chi, giáo viên của con gái Chu Luân, hay phải nói là giáo viên chủ nhiệm lớp.

    Hoàng Vân Chi nhìn người đàn ông không lớn hơn mình mấy tuổi trước mặt, thật không biết làm sao mà hắn lại có con gái được mười lăm tuổi cơ chứ. Căn cứ từ lời nói của con gái hắn mà nàng biết được, hắn năm nay hình như chỉ có hai mươi tám tuổi, lẽ nào lúc mười ba tuổi thì hắn đã có hai cô con gái? Đến cùng liệu có phải con gái đẻ của hắn không?

    Bất quá những điều này không phải trọng điểm, hiện tại nàng mời Chu Luân đến trường học không phải vì vấn đề này, mà là muốn nói một chút liên quan tới hai cô con gái của hắn.

    "Hai cô con gái của anh đã đánh một bạn học làm trật khớp tay, hơn nữa hai mắt bị đánh sưng vù, mũi thì chảy máu không ngừng và gãy mất hai cái răng. Nghiêm trọng nhất là người học sinh bị đánh đó đã ngất đi, đây là một sự kiện bạo lực trong nhà trường rất nghiêm trọng.

    Hoàng Vân Chi mặt không hề cảm xúc nhìn Chu Luân mà nói, bất quá ngoài miệng thì nói như vậy, kỳ thực trong lòng nàng cũng không khó chịu vì việc này, không phải là nàng dung túng chuyện như vậy, mà bởi vì người học sinh bị đánh kia thật đáng đời, ỷ vào nhà mình có chút tiền có chút quyền, tuổi thì còn nhỏ mà ở trong trường học cả ngày gây chuyện thị phi làm xằng làm bậy, không phải trêu chọc bạn học nữ thì chính là bắt nạt bạn học nam.

    Nàng thân là giáo viên tuổi còn trẻ lại rất có trách nhiệm, đối với chuyện như vậy đương nhiên là ghét ác như cừu, bất quá nàng chỉ là một giáo viên chủ nhiệm nho nhỏ mà thôi, những thầy chủ nhiệm hay hiệu trưởng kia đối với chuyện như này hầu như đều chẳng quan tâm, nàng có muốn quản cũng quản không được, mà cho dù có quản thì người khác cũng không nhất định sẽ nghe nàng.

    Ngày hôm nay sự việc xảy ra khi người học sinh kia lại dám đi trêu chọc con gái của Chu Luân, kết quả đương nhiên không cần nhiều lời. Người học sinh kia chưa kịp trêu chọc vài câu đã bị hai cô con gái của Chu Luân, mỗi người cầm một tay đè hắn xuống đánh cho một trận no đòn. Có người nói người học sinh này bị đánh đến nỗi khi mẹ hắn đến cũng không nhận ra được hắn.

    Đối với chuyện này, Hoàng Vân Chi âm thầm khen hay, bất quá thân là giáo viên nàng cũng không thể biểu hiện ra mặt, hơn nữa chuyện này lại phát sinh tại lớp mà nàng chủ nhiệm, nàng tự nhiên cần đưa ra một câu trả lời, vì lẽ đó mà nàng mời vị phụ huynh là Chu Luân lại đây.

    "Cô giáo Chi, mức độ nghiêm trọng của chuyện này tôi rất rõ ràng!"

    Chu Luân trên mặt cố nặn ra một nụ cười hướng về Hoàng Vân Chi gật gật đầu mà nói.

    "Cô giáo yên tâm đi, vị bạn học bị đánh kia tôi sẽ bỏ ra toàn bộ tiền thuốc thang, đến lúc đó cô thông báo cho tôi một tiếng là được, hiện tại tôi muốn biết chính là nhà trường muốn xử phạt con gái của tôi thế nào?"

    "Ý trường học lúc đầu là muốn trực tiếp buộc thôi học."

    Hoàng Vân Chi bưng chén trà lên uống một hớp rồi nói.

    "Nhưng mà cân nhắc tới hai cô con gái của anh còn nhỏ, có lẽ nên cho các nàng một cơ hội, vì lẽ đó nhà trường đổi thành thông báo trước toàn trường và đình chỉ hai tuần không được lên lớp, anh về phải cố gắng răn dạy các nàng, không thể lại tùy tiện đánh người nữa!"

    "Ừm."

    Chu Luân gật đầu, có chút không hài lòng nhưng cũng không phản đối, tên kia bị đánh vận khí đúng là vẫn còn tốt, nếu như vào thời điểm khác hay địa điểm khác, có lẽ đánh cho tàn phế cũng là nhẹ, nghiêm trọng sợ rằng ngày hôm sau cũng đừng nghĩ có thể nhìn thấy mặt trời.

    Bất quá, nghĩ thì nghĩ thế chứ Chu Luân cũng sẽ không cứ như thế nói ra, hắn biết vị giáo viên chủ nhiệm Hoàng Vân Chi cũng là có lòng tốt mà nhắc nhở thôi.

    Nhưng mà hai con nhóc kia cũng thật là càng ngày càng làm càn, lại dám trong trường học động thủ đánh người, hơn nữa còn đem người ta đánh ngất, thật là chỉ biết gây phiền toái cho mình mà.

    Bất đắc dĩ lắc đầu một cái, Chu Luân một mặt mỉm cười đứng lên sau đó nói với Hoàng Vân Chi.

    "Cô giáo Chi, nếu như không còn chuyện gì khác, vậy tôi trước hết xin phép đưa con gái tôi về, bao giờ thì hai đứa nó có thể trở lại đi học?"

    "Còn có vài ngày nữa là mùng một tháng mười, chờ qua đợt nghỉ dài mùng một tháng mười thì hai em có thể tiếp tục trở lại đi học."

    Hoàng Vân Chi cũng đứng lên, đây là chuẩn bị muốn tiễn khách.

    "Còn có một chuyện phải nói cho anh, người học sinh bị đánh kia trong nhà là có quyền có thế, chuyện này bọn họ không nhất định sẽ bỏ qua đâu, anh tốt nhất vẫn nên nghĩ biện pháp giải quyết chuyện này đi."

    "Cảm ơn lời nhắc nhở của cô giáo, tôi sẽ chú ý!"

    Chu Luân một mặt mỉm cười gật đầu với Hoàng Vân Chi, sau đó đưa tay ra cùng nàng hơi nắm tay.

    "Hẹn gặp lại, cô giáo Chi."

    "Tôi còn có việc nên không tiễn, hẹn gặp lại."

    Hoàng Vân Chi mỉm cười gật đầu, Chu Luân cũng không nói thêm gì trực tiếp xoay người đi ra ngoài phòng làm việc.

    Hoàng Vân Chi nhìn bóng lưng Chu Luân biến mất, sau đó lại hơi lắc đầu bất đắc dĩ, thật là một người đàn ông kỳ lạ!

    (chưa xong còn tiếp)
     
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Người Cha Tuyệt Vời
    Tác giả: Độc Cô Nhân
    ---o0o---
    Chương 2: Cha và con gái
    Chu Luân vừa ra khỏi văn phòng thì lập tức liền có hai cô bé tuổi mười lăm chạy tới hai bên trái phải ôm lấy canh tay của hắn. Hai cô bé này kỳ thực cũng không coi là nhỏ, dáng người tầm 1m50, chắc chỉ khoảng 2-3 năm nữa là có thể đuổi kịp chiều cao hơn mét bẩy của ông bố Chu Luân này rồi.

    Hai cô bé này chính là con gái của Chu Luân, đây là một cặp song sinh, năm nay mới vừa mười lăm tuổi, thế như so với các bạn đồng trang lứa thì trông chín chắn hơn nhiều, đương nhiên không phải chỉ là về hình thể mà còn cả về tâm trí.

    Cặp song sinh này không chỉ có tướng mạo giống nhau, chiều cao thân hình cũng tương tự, hơn nữa ngay cả tính cách cũng khá giống nhau. Theo Chu Luân thì cả hai đều hiếu động tinh nghịch, chỉ có những lúc hai chị em ở bên cạnh hắn thì mới biểu hiện ngoan ngoãn.

    Hai cô con gái đều có mái tóc xõa ngang vai, trên đầu mỗi người đều có một chiếc kẹp tóc xinh xinh hình con bướm, không giống nhau chỉ ở chỗ của cô chị là màu xanh da trời, còn của cô em là màu hồng. Người chị tên là Chu Nguyệt còn cô em tên là Chu Linh.

    Hai chị em rất ăn ý đứng mỗi người một bên Chu Luân, cái này cũng là thói quen của các nàng, cô chị ở bên phải còn cô em ở bên trái, sau đó vẻ mặt biểu hiện oan ức, hai đôi mắt to long lanh ánh nước mà nhìn Chu Luân, rồi lại trăm miệng một lời nói.

    "Ba ba, việc này không liên quan đến chúng con, đều là do tên béo đáng chết kia quá to gan, lại dám trêu trọc chúng con, vì thế chúng con mới động thủ."

    Chu Luân nhìn hai cô con gái đáng yêu một chút, cười bất đắc dĩ, rút hai tay từ trong lồng ngực các nàng ra rồi xoa đầu các nàng mà nói.

    "Được rồi, ba ba biết, ba ba không trách hai con!"

    Đúng vậy, đúng là không thể trách các nàng, bởi vì đây đều là do mình dạy các nàng, mặc kệ là võ công hay là câu nói "Ai mạo phạm các con, các con có thể tiên hạ thủ vi cường mà đánh ngã hắn xuống rồi nói sau", đều là chính mình dạy các nàng, có thể trách ai? Tự trách mình sao? Thật là chuyện cười mà.

    Bất đắc dĩ lắc đầu, Chu Luân kéo tay các nàng đi xuống dưới lầu, điều này làm cho hai chị em Chu Nguyệt, Chu Linh có chút kỳ quái.

    "Ba ba, chúng con còn phải đi học, ba ba muốn dẫn chúng con đi đâu?"

    "Giáo viên chủ nhiệm của hai con nói với ba, các con bị đình chỉ học, bây giờ chúng ta đi về nhà thôi."

    Chu Luân mỉm cười nói, đối với việc con gái mình bị đình chỉ học, hắn đúng là không hề có chút lo lắng sốt ruột gì cả, kỳ thực không đi học cũng không có gì, nếu như cần thì với đầu óc của hai chị em hoàn toàn có thể thi được vào trường cấp 3 có tiếng ở Hà Nội, loại chương trình học này đối với các nàng mà nói căn bản không có độ khó gì. Sở dĩ còn đến trường, chỉ là cả nhà bọn hắn muốn thể hiện ra là một gia đình bình thường mà thôi, nếu không cũng không cần phải ở đây lãng phí thời gian.

    "Nhưng mà phải nói, giáo viên chủ nhiệm Hoàng Vân Chi của các con đúng là rất tốt, không chỉ có dung mạo xinh đẹp, lại có khí chất, so với mấy giáo viên chủ nhiệm già mấy năm trước của các con thì hơn nhiều!"

    "Ba ba"

    Chu Nguyệt nghiêng đầu hơi nghi hoặc một chút mà nhìn Chu Luân.

    "Ba ba đột nhiên nói điều này có mục đích gì?"

    "Thì nói chuyện thôi mà!"

    Chu Linh cũng đang nghiêng đầu nhìn Chu Luân, vẻ mặt và động tác hoàn toàn tương tự.

    "Ba ba không phải muốn tìm mẹ kế cho bọn con chứ? Nếu như vậy thì bọn con tuyệt đối sẽ không đồng ý!"

    "Đúng vậy"

    Chu Nguyệt gật đầu khẳng định, sau đó dừng lại một chút cùng Chu Linh đồng thanh nói.

    "Tuyệt đối sẽ không đồng ý! Tuyệt đối không!"

    "Ha ha..."

    Chu Luân cười khổ vài tiếng rồi lắc đầu bất đắc dĩ.

    "Yên tâm đi, ba ba sẽ không tìm mẹ kế cho hai con, nhưng mà 'Lòng yêu thích cái đẹp mọi người đều có', ba chỉ thưởng thức người đẹp thì có thể chứ?"

    "Thưởng thức?"

    Chu Nguyệt cùng Chu Linh quay đầu nhìn nhau, sau đó đồng loạt lắc lắc đầu.

    "Không được!"

    "Tại sao?"

    "Có hai người đẹp bé nhỏ chúng con cho ba ba thưởng thức là được rồi, không cần người khác!"

    "Nhưng ba ba muốn thưởng thức người đẹp trưởng thành cơ, chứ không phải người đẹp vị thành niên. Phải biết..."

    "Nói chung không được là không được!"

    "Ây... được rồi, không được thì không được đi!"

    "Ừm, ba ba tốt nhất, hôn một cái tưởng thưởng nào, moaz!"

    Chu Nguyệt cùng Chu Linh hai người phân biệt ở hai bên má Chu Luân hôn một cái, Chu Luân bất đắc dĩ lắc đầu.

    "Được rồi được rồi, chúng ta mau trở về thôi, trước hết đi mua một ít thức ăn, tối nay ba ba sẽ nấu một bữa ngon cho hai con!"

    "Vâng"

    Cha con ba người cứ như vậy rời đi trường học, đối với bọn hắn mà nói trường học cũng không phải nơi đáng giá để lưu luyến, cũng không có ai cần lưu luyến, chí ít hiện tại là không có, bởi vì Chu Nguyệt cùng Chu Linh cũng vừa mới lên cấp 3, hiện tại mới giữa tháng 9, mới khai giảng được có mấy ngày, các nàng cũng chưa có bạn thân nào cả.

    Chạng vạng, mặt trời dần ngả về đằng tây, mặt trời ở cuối chân trời chầm chậm chìm dần xuống, Chu Luân loay hoay bận bịu ở trong phòng bếp, Chu Nguyệt cùng Chu Linh thì đang ở ngoài phòng khách xem ti vi rồi thì thầm to nhỏ chuyện con gái.

    Cũng không phải các nàng không muốn đi giúp đỡ, mà là Chu Luân không cho các nàng làm, từ nhỏ tới lớn đều như vậy, Chu Luân có lẽ không nỡ để cho hai cô con gái phải bận bịu, vì thế dần dần Chu Luân đã trở thành một toàn chức vú em. Đến bây giờ, tuy Chu Nguyệt và Chu Linh các nàng cũng biết nấu cơm, thế nhưng bất kể các nàng nói thế nào Chu Luân đều không muốn các nàng tới làm, ngay cả hỗ trợ cũng không cho.

    Cũng không lâu lắm, Chu Luân cũng xào xong món rau cuối cùng, lại bưng đi ra đặt trên mặt bàn ăn, tiện tay lại lau vào trên tạp dề, sau đó mặt mỉm cười hô.

    "Nguyệt Nhi, Linh Nhi, lại đây ăn cơm tối nào!"

    "Chúng con tới liền!"

    Chu Nguyệt cùng Chu Linh tắt ti vi đi tới, nhìn trên bàn ăn có tiêu chuẩn bốn món ăn một món canh, Chu Nguyệt cùng Chu Linh cao hứng ngồi vào chỗ, hai người đều nhíu nhíu cái mũi nhỏ đáng yêu, sau đó than thở rằng.

    "Thơm quá đi!"

    "Sườn chua ngọt, cá chép sốt cà chua, thực sự đã lâu không có được ăn những món này do ba ba làm!"

    Chu Linh không thể đợi thêm nữa liền gắp một miếng sườn chua ngọt bỏ vào trong miệng, nhanh chóng nhai nhai rồi nuốt, tiếp theo lại cười hì hì nói.

    "Ba ba làm cơm vẫn ngon như vậy, ân, so với trước đây còn ngon hơn, ba ba quả thực là đầu bếp tài năng nhất rồi!"

    "Còn nói nhiều, mau mau ăn cơm đi!"

    Chu Luân mang theo nụ cười cưng chiều mà nặn nặn mũi nhỏ của Chu Linh, sau đó bưng bát cơm ngồi xuống, nhìn một chút Chu Nguyệt rồi lại nhìn Chu Linh đang cao hứng, khẽ cười rồi sau đó lại hỏi.

    "Vậy, ngày hôm nay các con ra tay nặng như thế, có biết lai lịch của đối phương không, không nói cho ba ba một chút sao?"

    "Vâng, vẫn để cho chị con nói đi, con ăn no trước rồi lại nói, hì hì..."

    Chu Linh nuốt thức ăn trong miệng, sau đó cười hì hì nói, nhìn Chu Linh với dáng vẻ như ăn mày nhỏ vậy, Chu Luân và Chu Nguyệt đều lắc đầu bất đắc dĩ, bất quá Chu Nguyệt cũng không nói gì thêm, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp nhìn về phía Chu Luân.

    "Ba ba, ngày hôm nay người mà bị con đánh đó, cha của hắn có một công ty, gia sản đại khái khoảng 100 tỷ, hắn còn có một người chú, có người nói là bang chủ một bang phái, bình thường làm chuyện xấu không ít, có thể nói là chết chưa hết tội, hơn nữa cái công ty kia có tin tức ngầm nói bọn họ cũng không phải thông qua thủ đoạn chính quy mà chiếm được."

    "Nói tóm lại chỉ một câu."

    Chu Linh đột nhiên xen vào nói.

    "Bọn họ đều không phải người tốt lành gì, có người nói bọn họ cùng trưởng phòng công an nào đó có giao dịch, có thể đối với bọn họ động thủ!"

    "Ừm, Linh Nhi nói không sai"

    Chu Nguyệt một bên tán thành nói.

    "Loại người xấu này giết một cái ít một cái!"

    "Khặc khặc..."

    Chu Luân ho khan hai tiếng, sau đó có chút bất đắc dĩ nói.

    "Nguyệt Nhi, con là con gái, phải uyển chuyển một chút, con nói như vậy sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của con!"

    Bất quá sau khi nói xong câu này, Chu Luân khóe miệng lại nổi lên một nụ cười.

    "Các con đều đã nói bọn họ không phải người tốt, vậy chúng ta lại chuẩn bị để bọn họ sám hối vì những sai lầm mà bọn họ đã làm thôi!"

    (chưa xong còn tiếp)
     
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Người Cha Tuyệt Vời
    Tác giả: Độc Cô Nhân
    ---o0o---
    Chương 3: Sun, Moon và Star (1)
    Một nhà ba người vui vẻ ăn xong cơm tối, Chu Luân thì thu thập bát đũa, Chu Nguyệt cùng Chu Linh thì đi tắm rửa, hai chị em này bất luận làm cái gì hầu như đều là cùng nhau, tắm rửa thì cùng nhau tắm, ngủ thì đồng thời ngủ, liền ngay cả kết quả học tập ở trường học các nàng cũng luôn đạt được kết quả ngang hàng số một, thật không biết làm sao mà các nàng làm được.

    Bất quá cũng chính bởi vì như vậy mà ngày hôm nay mới xảy ra chuyện đánh người nghiêm trọng như thế. Trường học chỉ cảnh cáo cùng đình chỉ học mà thôi, cũng không có trực tiếp khai trừ, hai chị em thành tích tốt như vậy thì những vị lãnh đạo trong nhà trường còn hi vọng có thể ra hai cái thủ khoa khi thi tốt nghiệp đây.

    Sau khi cơm nước tắm rửa xong xuôi, cha con ba người lại tập hợp trong phòng khách vừa xem ti vi vừa trò chuyện rất thân mật cho tới nửa đêm mười một giờ. Lúc này Chu Nguyệt cùng Chu Linh mới trở về phòng đi làm chuẩn bị, Chu Luân thì thu dọn qua loa một chút phòng khách.

    Còn chuẩn bị làm gì, cái này phải nhắc tới một thân phận khác của Chu Luân, Chu Luân là một cổ võ giả, không phải tu luyện một loại quyền pháp nào đó, mà là nội công tâm pháp trong truyền thuyết. Đương nhiên những dạng quyền pháp hay kiếm pháp khác, Chu Luân cũng có trải qua, tuy không nói tinh thông các lộ quyền pháp, thế nhưng đại bộ phận cũng có thể nói là quen tay hay việc.

    Chu Luân luyện nội công tâm pháp, theo hắn nói đó là gia truyền, vì lẽ đó thân là con gái cưng của Chu Luân thì Chu Nguyệt cùng Chu Linh tự nhiên từ nhỏ đã có luyện tập, hai chị em đều có thiên tư thông tuệ, hơn nữa có cao thủ Tiên thiên cảnh giới như Chu Luân vận dụng chân khí giúp các nàng nuôi dưỡng kinh mạch, chỉ ít năm như vậy cũng tự nhiên có thành tựu không nhỏ, tuy rằng vẫn không có đạt đến cảnh giới Tiên thiên, nhưng cũng đã là Hậu thiên chí cảnh, có lẽ không tới vài năm nữa là có thể đạt tới cảnh giới Tiên thiên.

    Phải biết thời đại này võ thuật đã xuống dốc, ngay cả ngoại gia quyền đều có rất ít người luyện, chớ nói chi là nội công tâm pháp. Từ ngàn năm qua, ngoại trừ một vài danh môn đại phái cùng một ít gia tộc thực lực mạnh mẽ ra thì hầu như đều thất truyền.

    Cho tới cách phân chia thực lực cổ võ, đại thể có thể chia làm mấy cảnh giới: Nhập môn, Hậu thiên tam lưu, Hậu thiên nhị lưu, Hậu thiên nhất lưu, Hậu thiên chí cảnh, Tiên thiên chi cảnh, Địa cảnh, Thiên cảnh còn tiếp sau đó chính là lấy võ nhập đạo được nhắc tới trong truyền thuyết. Bất quá truyền thuyết chung quy chỉ là truyền thuyết, mặc kệ sự hiểu biết Chu Luân hay những đại môn phái kia ghi lại trong điển tịch, đều không có ai có thể đạt tới cấp bậc kia.

    Chu Luân năm nay bất quá là hai mươi tám tuổi mà thôi, có thể đi vào Tiên thiên chi cảnh có thể nói là thiên tài, mà Chu Nguyệt cùng Chu Linh càng là thiên tài trong thiên tài. Phải biết thời đại này tuy rằng cao thủ Tiên thiên chi cảnh có không ít, thế nhưng trên căn bản đều là năm mươi, sáu mươi tuổi. Thậm chí còn là bảy mươi, tám mươi tuổi, hơn nữa số lượng tuyệt đối cũng không nhiều, như vậy có thể nói một nhà bọn họ được coi là yêu nghiệt.

    Tuy rằng sử dụng võ công trừng ác hành thiện là vi phạm pháp luật quốc gia, thế nhưng Chu Nguyệt và Chu Linh lại cho là mình là thiên tài luyện võ vạn người có một, dù cho không được lão ăn mày bán cho bí kíp như là Cửu Dương Thần Công, cũng không có người nói cho các nàng đại loại như là "Trọng trách giữ gìn hòa bình thế giới tráo cho các ngươi", thế nhưng các nàng cho rằng mình có năng lực tự nhiên phải noi theo các vị tiền bối hành hiệp trượng nghĩa, cướp phú tế bần.

    Bất kể các nàng là tâm huyết nhất thời dâng trào hay là thật sự có lý tưởng vĩ đại như thế, Chu Luân vẫn hết sức cưng chiều hai cô con gái bảo bối của mình, đồng thời không nói hai lời mà cùng các nàng hành động. Hai, ba năm qua không biết có bao nhiêu thương nhân làm giàu bất nhân, người trong bang phái làm chuyện xấu hay những tham quan ô lại bị bọn họ thế thiên hành đạo.

    Ngày hôm nay lại có thêm một tên tìm đường chết, bọn họ tự nhiên sẽ không bỏ qua. Cái gọi là hành động chính là chỉ điều này, đương nhiên bọn họ sẽ không tùy tiện giết người, tội không nặng thì giáo huấn một chút là được rồi, nhiều nhất cũng chính là đánh cho tàn phế mà thôi, còn nhưng tên làm đủ việc xấu, tự nhiên là giết một cái ít đi một cái.

    Dưới sự dạy dỗ của Chu Luân, lúc bắt đầu thì hai chị em có chút không đành lòng, nhưng qua một thời gian thì giết người đối với các nàng đã không phải chuyện gì ghê gớm, đương nhiên bình thường ở bên ngoài tất nhiên là biểu hiện thục nữ rồi. Sợ rằng cũng không có ai ngờ được bề ngoài là cặp chị em song sinh đáng yêu hoạt bát, mà trong bóng tối có thể nói là sát thủ máu lạnh.

    "A, chị à, vóc người của chị thật sự càng ngày càng tốt rồi!"

    Trong phòng Chu Linh có chút hâm mộ nói.

    "Hai cái bánh bao nhỏ lại lớn rồi!"

    "A, em muốn chết à! Đừng táy máy tay chân!"

    Cũng không biết Chu Linh đến cùng làm cái gì, trêu trọc Chu Nguyệt e thẹn mà kêu lên, khiến cho ở bên ngoài Chu Luân vừa mới thu dọn phòng khác có chút bất đắc dĩ cười cợt, con gái lớn rồi, các nàng tâm sự sẽ không giống như trước đây cái gì cũng đều nói với mình.

    Nghĩ tới đây Chu Luân không khỏi thất vọng một chút, con gái có thể ở bên cạnh mình bao lâu đây? Lớn rồi dù sao cũng nên có cuộc sống của chính mình, cũng không thể cả đời ở bên mình a!

    "Đành đến đâu biết đến đó thôi!"

    Bất đắc dĩ lắc đầu, Chu Luân cũng trở về phòng của mình đi thay quần áo, đổi vào một bộ trang phục dạ hành. Hành tẩu giang hồ đương nhiên là phải cẩn tắc vô ưu, nếu như tướng mạo của mình bị người ta biết, phỏng chừng ngày hôm sau các chú cảnh sát liền tìm tới cửa, lúc đó thì phiền phức to rồi.

    Đổi trang phục dạ hành, sau đó mang theo một tấm mặt nạ che mặt, ân, chỉ là mặt nạ che nửa mặt trên mà thôi, tùy ý mang theo một chút phi tiêu phi đao gì đó, lại dắt thêm hai chuôi ống đồng một lớn một nhỏ, đại khái ống đồng này có cơ quan, khi bấm vào cơ quan thì ống đồng sẽ dài ra biến thành một thanh dài như kiếm bình thường, đây chính là vũ khí của Chu Luân.

    Đương nhiên Chu Nguyệt cùng Chu Linh cũng có vũ khí, dù sao thời đại này các nàng cũng không thể thực sự đeo một thanh kiếm dài đi ra ngoài hành hiệp trượng nghĩa, có vật thay thế như vậy tuy rằng không phải là kiếm, thế nhưng cũng tương tự, đây là Chu Luân tìm người dùng hợp kim chế tác thành, độ cứng và sắc bén đều thượng thừa, sắt thép bình thường cũng không lợi hại được như thế.

    Đem hai cái ống đồng tùy ý cài ở bên hông, sau đó lại đi ra đại sảnh, Chu Nguyệt cùng Chu Linh đã sớm chuẩn bị kỹ càng ở chỗ này chờ hắn. Nhìn thấy các nàng, Chu Luân nhếch miệng nở nụ cười.

    "Moon, Star, đã chuẩn bị xong chưa?"

    "Chuẩn bị kỹ càng, Sun!"

    Chu Nguyệt cùng Chu Linh đồng thanh hồi đáp, còn Sun Moon hay Star, đó chính là danh hiệu của bọn họ, ra bên ngoài vẫn không nên tùy tiện bại lộ danh tính thật thì tốt hơn, miễn đưa tới những hoài nghi không cần thiết.

    "Nếu đã chuẩn bị kỹ càng, vậy thì lên đường thôi"

    Chu Luân gật gật đầu sau đó nhìn về phía Chu Nguyệt cùng Chu Linh, mặt nạ của các nàng có in hình mặt trăng cùng ngôi sao, mặt trăng là Chu Nguyệt còn ngôi sao là Chu Linh, Chu Luân thì trên mặt nạ có hình mặt trời.

    (chưa xong còn tiếp)
     
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,026
    Người Cha Tuyệt Vời
    Tác giả: Độc Cô Nhân
    ---o0o---
    Chương 4: Sun, Moon và Star (2)
    "Moon, nói đi, lần này chúng ta nên làm như thế nào?"

    Bởi vì chuyện này do Chu Nguyệt cùng Chu Linh đề nghị, cho nên các nàng đương nhiên là chỉ huy rồi. Bất quá Chu Linh bình thường rất lười suy nghĩ những thứ này cho nên mọi việc đều do Chu Nguyệt chỉ huy, nàng và Chu Luân chỉ làm tốt nhiệm vụ chấp hành là được rồi.

    "Một cái bang phái nhỏ, cộng thêm một cái công ty nhỏ mà thôi, ngoại trừ một trưởng phòng cảnh sát ra thì không có phiền phức lớn."

    Chu Nguyệt nhìn một chút Chu Luân rồi lại nhìn Chu Linh, nàng nói không sai, tốt xấu cũng là trưởng phòng cảnh sát, cấp bậc không thấp, không phải thông qua việc hắn có giao dịch với bang phái và công ty nhỏ mà có thể đẩy đổ, nhiều lắm thì sưu tầm một chút chứng cớ, tạm thời liền để hắn tiêu dao thêm một quãng thời gian đi.

    "Chúng ta trực tiếp tiêu diệt cái bang phái kia, sau đó sẽ đi tìm ông chủ của cái công ty kia, nói không chắc có thể tìm tới một ít chứng cớ giao dịch, bất quá chúng ta cần thu thập được đủ chứng cớ mới có thể ra tay với tên trưởng phòng cảnh sát kia, hắn dù sao cũng là nhân viên công vụ cấp bậc không thấp, chúng ta không thể tùy tiện được, bằng không chính là đối với chính quyền khiêu khích, không có vấn đề gì chứ?"

    "Không có vấn đề!"

    Chu Luân cùng Chu Linh đồng thanh đáp, Chu Nguyệt hài lòng gật gù.

    "Vậy thì lên đường thôi!"

    Muốn xuất phát, tất nhiên không thể đi từ cửa chính mà phải từ cửa sổ, nhà Chu Luân là ở tầng năm, người thường tuyệt đối không dám từ nơi này nhảy xuống, bất quá ai bảo cả nhà bọn họ không phải là người thường đâu, có nội công đương nhiên sẽ có thứ đại loại như là khinh công.

    Đạp Tuyết Vô Ngân, đây chính là khinh công gia truyền của Chu Luân, có người nói luyện tới cảnh giới tối cao thì có thể bước đi trên tuyết mà không lưu lại vết tích, còn có một cách nói khác là luyện tới mức độ cao nhất một mảnh bông tuyết có thể chịu đựng được trọng lượng thân thể con người, tại thời điểm bông tuyết bay tán loạn có thể giẫm lên bông tuyết mà bước đi trong không trung.

    Đương nhiên đây chỉ là truyền thuyết, chí ít hiện tại cha con ba người vẫn không có đạt đến loại trình độ đó, bất quá có người nói đạt tới Thiên cảnh là có thể lăng không phi hành trong chốc lát, cũng không biết là thật hay giả, ngược lại hiện tại không thấy có cao thủ Thiên cảnh, ngay cả Địa cảnh cũng chưa thấy xuất hiện, cho nên nói tới điều này cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

    Bây giờ hai chị em Chu Nguyệt Chu Linh nhẹ nhàng nhảy một cái có thể ra xa mười một mười hai mét, từ tầng năm nhảy xuống, trải qua một lần đệm tại ban công tầng ba thì đã nhẹ nhàng an toàn mà tiếp đất, sau đó nhanh chóng vọt về hướng đại bản doanh của bang phái nọ, nhìn dáng dấp bọn họ không phải Phi Diêm Tẩu Bích thì cũng tương tự.

    Liên quan tới tư liệu của bang phái nọ, Chu Nguyệt cùng Chu Linh đã sớm thăm dò, hơn nửa tháng qua ở trong trường học cũng không lãng phí thời gian, có thể thăm hỏi được tin tức thì cũng đã thăm hỏi rồi.

    Bang phái này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không tính quá nhỏ, toàn bộ bang chúng có chừng hơn trăm người, bất quá làm chuyện xấu cũng không ít, ở trong quán rượu bọn hắn buôn bán độc phẩm là rất bình thường, còn đánh nhau ẩu đả là việc nhỏ, chủ yếu là bức hiếp người lương thiện hay sát nhân diệt khẩu bọn họ cũng làm không ít.

    Đặc biệt vì trợ giúp anh em của hắn làm ăn mà đối với những đối thủ càng không nương tay, quả thực là cực kỳ tàn ác, cực kỳ bi thảm, ...

    Bất kể nói thế nào thì bọn họ đều không phải người tốt lành gì, coi như giết bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ gánh nặng trong lòng.

    Quán bar Bố Tướng, tên rất tục, nhưng ở chung quanh đây lại coi như là một loại quyền uy, đối với những côn đồ tép diu đều có lực uy hiếp, tuyệt đối không dám ở nơi này ngang ngược, bởi vì nơi này tổng bộ của bang Lưỡi Lê, người của bang Lưỡi Lê căn bản đều ở nơi này, đều là những người thủ đoạn độc ác, tuy không nói trên tay mỗi người đều có án mạng thế nhưng cũng không phải người tốt lành gì.

    Chu Luân cùng Chu Nguyệt Chu Linh ăn mặc trang phục dạ hành nhẹ nhàng như lướt qua bầu trời, mũi chân khẽ điểm một thoáng trên bệ cửa, hộp điều hòa hoặc là dây điện .. không một tiếng động đã tiếp cận quán bar Bố Tướng, cha con ba người trực tiếp bay tới một con hẻm tối, nhìn kỹ một chút quán Bố Tướng.

    Quán bar Bố Tướng mặc dù nói là một quán bar, nhưng cũng chỉ có lầu một là quán bar mà thôi, lầu hai lầu ba còn cả lầu bốn lầu năm thì Chu Luân chưa từng tới vì thế mà không biết trên đó có gì, bất quá nghĩ tới cũng không phải nơi tốt lành gì, chính là long đàm hổ huyệt.

    "Moon, chúng ta nên bắt đầu thế nào?"

    Chu Luân nhìn về phía Chu Nguyệt hỏi.

    "Quán bar lầu một còn có rất nhiều người vô tội, chúng ta trước hết để bọn họ giải tán, sau đó ..."

    Chu Nguyệt rút ra ống đồng rồi làm động tác quơ quơ.

    "Còn lại đương nhiên giết một cái ít đi một cái"

    "Không sai!"

    Chu Linh cũng rút ra ống đồng.

    "Bọn họ hung hăng càn quấy quen rồi, lần này chúng ta mà tha mạng cho bọn họ, bọn họ không chắc sẽ còn đi thương tổn người khác, chúng ta lần này làm đến cùng thôi!"

    "Thục nữ, phải thục nữ, không được nói như thế sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của các con a!"

    Chu Luân có chút bất đắc dĩ, bất quá hắn cũng không có suy nghĩ nhiều, mấy người nên giết thì giết, bọn học đã lựa chọn con đường này thì cần phải có giác ngộ tới kết quả.

    "Như vậy, con muốn làm như thế nào?"

    "Con cùng Star từ phía trên đi vào, Sun ở lầu một phụ trách sơ tán đoàn người, thế nhưng chú ý không nên để những người kia chạy, hiểu chưa?"

    Chu Nguyệt nhìn Chu Luân cùng Chu Linh hỏi, hai người đồng thời gật đầu.

    "Rõ rồi!"

    "Vậy thì chuẩn bị đi, hiện giờ đã là 12h35, Sun cần phải trong vòng hai mươi lăm phút đem người không liên quan sơ tán đi, sau hai mươi lăm phút là đúng 1h, đến lúc đó mặc kệ người có liên quan hay không chúng ta đều đúng giờ hành động! Bắt đầu đi!"

    (chưa xong còn tiếp)
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)