↑ ↓

 LS Q.Sự Ngân Hồ - Kiết Dữ 2 (New: C213 - Hạ) Nguồn: banlong.us - Tháo zen: C55

Thảo luận trong 'Truyện do Bàn Long dịch' bắt đầu bởi Vô Ưu, 23/2/16.

  1. Vô Ưu

    Vô Ưu Tiêu dao gió nội mây ngàn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,192
    银狐 - 正文
    NGÂN HỒ - KIẾT DỮ 2
    [​IMG]

    --o0o--
    Tự chương:
    Dịch: Lạ
    Biên: Lạ

    Nguồn: banlong.us


    Tự chương

    Được một cơn mưa gột rửa sạch sẽ, ngay cả sa mạc cũng khiến lòng người say đắm.

    Chưa kể đến những cây hồ dương lá úa vàng, chỉ cần thấy những bụi cây hoàng hậu xanh tươi bị lạc đà dẫm ngang cũng khiến mọi người đều cảm thấy ấm áp.

    Lười nhác không làm gì, cứ vậy mà nằm trên một tảng đá, mắt ngắm vầng dương dần khuất sau đường chân trời. Nơi đó, dường như đang bốc lên một đám sương mù, cuối cùng đã nuốt chửng mặt trời đỏ ối. Một ngày trống rỗng cứ thế lại trôi qua.

    Một vì sao rất lớn vốn cố chấp nằm sát mặt trời, khi vầng dương hạ xuống bèn lộ ra ánh sáng lung linh chói mắt như ngọc bích. Trước khi mặt trăng xuất hiện, nó chính là thứ hùng mạnh nhất tầng không.

    Cuối cùng bóng đêm cũng trùm lên mặt đất, rất nhiều vì sao cũng lục tục hiện ra phủ kín trời đêm, dường như đang nháy mắt đầy đắc ý với người đang ngắm chúng. Nhưng cũng chẳng lâu sau khi mặt trời xuống núi, vì sao sáng chói kia cũng dần dần rời bỏ địa cầu, khuất xa ánh mắt mọi người. Một vì sao lại cùng mọc cùng lặn với mặt trời, đó chính là nỗi đau thương lớn nhất của bản thân!

    Mặt trời cũng bao gồm nhiều loại, nhưng có những thứ dù không được gọi là thái dương nhưng vẫn tồn tại tương tự như một mặt trời. Khi nó bắt đầu tỏa ánh hào quang, cũng chính là lúc những thứ khác phải im lặng.

    Im lặng, hay còn gọi là bịt miệng có rất nhiều cách. Tỷ như bây giờ, sau khi bị đánh thuốc mê rồi vất vào sa mạc, cũng là một phương thức bịt miệng.

    Không hề oán trách, thắng làm vua, thua làm giặc! Đạo lý này trước nay ai cũng hiểu.

    Chẳng qua, có một số người sống quá gấp... Trải qua nhiều năm sau thì mới phát hiện trong đường đời của mình có rất nhiều niềm vui không tên, ngay cả khoảnh khắc được lặng yên ngắm sao trời cũng chưa hề có.

    Giờ đây, có thể thoải mái ngắm một lúc rồi...

    Ánh sáng huy hoàng của vì sao cuối cùng cũng đã trở nên trong trẻo. Dưới ánh sao chiếu rọi, tảng đá thế mà lại trở nên lạnh hơn. Cuối cùng, ngay cả tư duy của con người cũng bị quang huy thê lương lạnh buốt khóa chặt.

    Thật ra, những vì sao cách chúng ta rất xa, để tính khoảng cách cần phải dùng đơn vị ‘năm ánh sáng’. Nhưng thỉnh thoảng, chúng ta lại mong ước được tính bằng đơn vị thời gian. Mặc dù không phù hợp với thường thức vật lý nhưng chẳng qua cũng chẳng can hệ gì. Vật lý học là bộ môn sửa cũ thành mới, chính xác hay không thì ai có thể chứng minh rõ ràng đâu!?

    Trong mắt là một đám hàn quang, chỉ có trời mới biết rằng chúng đang chép lại tin tức trong suốt một năm dài. Nhưng với ai trong chúng ta cũng thế, có kẻ nào giải mã để đọc được nội dung của những tin tức ấy đâu...

    Chúng ta chối từ ánh sao sa vào mắt mình, vì nó quá trong và lạnh. Bởi nó quá nhạt nhòa và chân chất. Cho nên, cũng khá là vô tình!

    Nguyện dùng đôi mắt cháy bỏng của mình quan sát thế giới, nhưng chẳng ai muốn để ánh sao lịch sử lạnh giá chui vào đầu mình cả. Mặc dù rất sáng, nhưng cái lạnh thấu xương như nước đá với chúng ta mà nói, nó chính là một sự tổn thương vô cùng sâu sắc.

    Nếu cho chúng ta cẩn thận tường thuật chi tiết quá trình tử vong, không nghi ngờ gì nữa, từ ngữ để mô tả chính xác nhất là: tướng sĩ chết trận lạnh như băng...

    Ánh sao mang đến tin tức lạnh như băng. Tin tức cũng đã chết, chỉ được ghi vào trong sử sách huy hoàng chói lọi, nơi chúng ta bái tế.

    Nếu có thể, chúng ta hẳn sẽ mong ước rằng mình sẽ biết được tương lai phía trước là gì và không hề muốn biết về quá khứ đã qua. Thế là sai rồi! Vậy hình ảnh được dừng ở nơi nào là tốt? Bất kể là bị nấu trong ngũ đỉnh hay là Vạn hộ hầu đều không quan trọng. Quan trọng nhất là... họ đã từng tồn tại!

    Thanh niên thì không thích hợp để thưởng thức những thứ đã mốc meo, bốc mùi mộ địa.

    Họ thích hợp để làm một thứ mới mẻ hơn, tỷ như làm một đứa trẻ sơ sinh trong lòng mẹ.

    Có một tia sáng lưu lạc khắc sâu vào mắt. Không biết nó đã phiêu lãng bao lâu trong dòng sông thời gian nhưng kỳ quái một điều là nó không lạnh lẽo, lại mang theo sự ấm áp, khiến chúng ta sung sướng...

    Ánh mắt tự nhiên chuyển động theo nguồn sáng ấm áp ấy. Ánh sáng va chạm lẫn nhau tất nhiên sẽ sinh ra vài hai tia lửa, hơn nữa chúng cũng rất nóng, nóng đến độ bỏng rát...

    Ấm áp, chính là cảm giác tốt nhất! Chúng ta như một đứa trẻ rúc vào lòng mẹ, cùng với mùi sữa tươi thơm nồng...

    Mượn năng lượng ánh sáng, chúng ta bắt đầu cuộc lữ trình giữa thời không...

    Mặt trời luôn ấm áp. Ánh sáng được chiết xạ gấp khúc, bay vụt qua sao Thủy, tránh thoát sao Kim nóng hừng hực rồi đâm vào một tinh cầu mang màu xanh thẳm...

    Có ánh sáng, tất nhiên trời đã hừng đông!

    Ánh sáng dần phủ kín mặt biển, sau đó vươn lên núi cao. Đất trời bừng sáng!

    Nhưng đáng tiếc, ánh sáng huy hoàng đến mấy cũng không thể xuyên qua nổi những tầng mây dày đặc...

    Mực nước cũng như mây đen đang bao phủ bầu trời Đông Kinh... Tuy đang giữa ban ngày nhưng lại u ám tựa lúc hoàng hôn. Mưa như trút nước khiến toàn bộ thế gian đều đắm chìm ướt sũng.

    Đây là một hồi thiên tai do tính đỏng đảnh của ông trời. Sấm chớp rạch nát tầng không, nổ đùng đùng vang vọng...

    Mưa tàn phá ngôi thành đầy ánh sáng này, trên bờ đê của con đập lố nhố những bóng người mang dáng vẻ chật vật. Họ như những con kiến đang cố đắp bờ đê cao lên. Dùng bùn cát, dùng túi cỏ, dùng đá tảng và dùng thân mình, thậm chí còn dùng cả những con thuyền lớn hòng tu bổ một lỗ hổng lớn khủng khiếp.

    Một chiếc thuyền hoa ba tầng khổng lồ từ thượng nguồn sông Hoàng Hà đang chòng chành chạy tới trong dòng nước mãnh liệt. Một lão thuyền công diện mục dữ tợn đứng ở mũi thuyền đang gào thét, hạ xuống các loại mệnh lệnh, có hơn mười sợi dây thừng bện bằng gai đang xiết lại, hằn lên người mấy trăm tráng hán. Giữa tiếng hô đồng thanh trầm thấp, họ đang nhọc nhằn kéo chiếc thuyền hoa đến gần lỗ hổng.

    Mắt thấy chiếc thuyền hoa đã kề sát lỗ hổng, lão thuyền công dùng toàn lực ghì bánh lái, rống lớn:
    - Nguyên Nhất, Nguyên Võ! Đập bể ván thuyền! Mau!!!

    Hai trung niên cường tráng đi xuống một chỗ còn trống của khoang đáy dự phòng, giơ búa tạ giáng mạnh xuống một tấm ván sàn. Một búa xuống, tấm ván gỗ liền nứt ra, hơn nữa còn có những dòng nước đùng đục ti li phun lên, đồng thời cả khoang thuyền đều vang lên tiếng răng rắc kinh người.

    Hai tráng hán xong việc đi khỏi. Trong tiếng thúc giục của lão thuyền công, họ tung người nhảy xuống sông Hoàng Hà. Người trẻ tuổi hơn nổi trên mặt nước, trước khi nhanh chóng trầm xuống dưới thuyền hoa bèn quát to:
    - Cha!

    Cùng chìm theo chiếc thuyền hoa, lão thuyền công thấy hai con trai đang nổi lên trước mặt, cuối cũng cũng như trút được gánh nặng trong lòng. Lão xua tay quát:
    - Đi nhanh, đi nhanh đi...

    Chiếc thuyền hoa chở đầy cát đá giờ đã vượt qua lỗ hổng khổng lồ, tạo thành một cơn sóng lớn đánh ập lên boong thuyền. Trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng của lão thuyền công đâu nữa...

    Từng bao đầy cát đá trút xuống nước như mưa, những chiếc thung lớn đan bằng trúc chất đầy đá tảng đang được những nhóm tráng hán dòng vào dòng chảy xiết. Thấy nước dần chảy chậm lại, quan viên lẫn dân phu trên bờ đê không khỏi hét lớn, nhịp tay càng lúc càng nhanh hơn.

    Xoẹt... Ầm...

    Một tia sét hình xiên tựa thanh kiếm sắc chợt giáng xuống cây liễu đang rủ mình trên bờ sông, chém nó thành hai khúc. Trong nháy mắt, mấy người đang trú mưa dưới tàng cây đã hóa thành hỏa cầu bốc cháy.

    Con đập cao lớn đang run rẩy, chợt lặng lẽ rạn thành một khe nhỏ. Ngay sau đó, một tiếng ‘Uỳnh’ điếc tai vang vọng, từng tảng đất lớn đổ sụp xuống, nước sông đục ngầu đựa vạn con ngựa chứng chồm lên, chỉ trong giây lát đã xé toang bờ đê thành một lỗ hổng còn đáng sợ hơn. Đám người đang vất vả trên bờ đê chỉ chạy được mấy bước thì đã bị hồng thủy nuốt chửng.

    - A! A!!! Trời cao ơi...

    Một quan viên vận lục bào giơ hai tay lên trời rống giận, sau đó tung người nhảy vào lòng sông đang cuộn sóng ba đào. Nước sông đục ngầu đang hình thành một vũng xoáy, liền dễ dàng nuốt chửng luôn vật tế nhỏ bé ấy.

    Trên mặt sông, ôi trên mặt sông!

    Nếu như bạn gục xuống, dõi theo bờ đê phẳng lì nhìn lại Đông Kinh thì bạn sẽ thấy ngay tòa thiết tháp ba tầng. Mà nay, đê Hoàng Hà đã...
     
    Last edited by a moderator: 10/3/16
  2. Vô Ưu

    Vô Ưu Tiêu dao gió nội mây ngàn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,192
    Quyển 1: Mưa gió phá Trung Châu
    Chương 1: Thuyền của Thiết Tâm Nguyên (thượng).

    Dịch: Lạ
    Biên: Lạ

    Nguồn: banlong.us
    Chương 1: Thuyền của Thiết Tâm Nguyên (Thượng)

    Thiết Vương thị tựa vào bồn tắm, gào thét tên trượng phu trong cơn mưa sầm sập. Mưa gió tạt vào miệng, dường như trời cao đang ra lệnh bịt miệng nàng vậy.

    Nhìn bốn phía mịt mờ nước đục, nàng không còn gào thét nữa, chấp nhận số mệnh ngồi giữa bồn tắm. Một tay nàng cầm cây dù rách bươm che lưng, tay còn lại thì ôm chặt lấy đứa con trai vẫn còn quấn tã, đồng thời cầm một cái muôi không ngừng tát nước mưa ra ngoài.

    Thân là một nông phụ, Thiết Vương thị hiểu lúc này mình nên làm gì. Trượng phu dù tình nguyện dù chết đuối cũng không chịu bám lấy bồn tắm, liên lụy đến đứa con trai chỉ năm tháng tuổi của mình. Bất kể thế nào cũng không để chàng tuyệt hậu!

    Cho nên, Thiết Vương thị lập tức cố nén bi thương, rướn cổ ra ngóng xem còn nơi nào để hai mẹ con mình có thể cập bến hay không?!

    Trước khi tính mạng của mình tiêu tan, phải đảm bảo con trai được an lành. Nếu không, khi đến âm phủ thì người ta sẽ đánh mình chết tốt.

    Trôi dạt suốt một đường, nàng đã gặp rất nhiều cảnh tượng kỳ quái mà mơ cũng không thấy nổi. Đầu tiên là một con lợn đang ngậm chặt một thân cây khô, nhưng vậy mà lại chịu đựng được rất lâu. Sau một con sóng ập tới, con lợn béo ú kia mới chìm vào làn nước.

    Thiết Vương thị đột nhiên hoảng sợ. Con lợn béo thế mà lại đang cố gắng bơi đến bồn tắm của mình. Nàng muốn bỏ đi thật nhanh nhưng chân tay tê dại, không cách nào cử động được.

    Trong hồng thủy có rất nhiều súc gỗ lớn, không biết là xà của nhà ai, đập mạnh lên đầu con lợn béo khiến nó kêu lên thảm thiết. Sau khi cố vùng vẫy mấy lượt thì nó đã bị cơn lũ lớn đẩy đi xa.

    Thiết Vương thị thề, khi mình và lợn béo bốn mắt nhìn nhau, nàng phát hiện chúng ánh lên khát vọng sống vô tận... Vô cùng hy vọng.

    Sau đó, nàng còn nhìn thấy hai người nằm úp sấp lên một cây xà nhỏ. Một người nằm lên thì còn nổi được một ít lên mặt nước, nếu phải cõng đến hai người thì nó đã chìm hẳn xuống nước. Họ chỉ có thể cố ngẩng cao đầu, hít thở một cách khó khăn trên mặt sông.

    Do bị sóng nước che mắt, tuy Thiết Vương thị nhìn rõ bọn họ nhưng họ không nhìn thấy Thiết Vương thị. Nàng rất kinh ngạc vì bỗng nhiên thấy người này chợt dìm đầu người kia xuống nước. Nàng hết hồn vội bụm miệng, sợ rằng tiếng hét sẽ khiến người kia thấy được mình. Nếu y có thể dìm chết đồng bạn của mình, sau khi thấy bồn tắm thì nhất định sẽ còn điên cuồng hơn nữa.

    Kết quả hiện ra rất nhanh. Thiết Vương thị thấy cây xà thoát khỏi ràng buộc nên nổi lềnh bềnh trên mặt nước, còn hai người kia thì mất dạng.

    Một con thái hoa xà* đang quấn chặt trên một nhánh cây, ngay gần nó là một bầy rắn khác đang bơi đến. Thế nhưng lại có mấy con chuột đồng, thường ngày đều tránh tiệt thái hoa xà, cũng đang cùng trú chân trên nhánh cây đó. Dần dần, nhánh cây đã chen chúc lúc nhúc bởi cơ man nào là rắn và chuột. Chuyện này hẳn sẽ không tồn tại được lâu! Tin rằng chẳng mấy chốc xung quanh cái xà nhà đáng nguyền rủa này sẽ có thêm nhiều sinh mạng hoàn toàn biến mất.
    (*Thái hoa xà: Rắn ăn chuột. Là một loại rắn dữ nhưng không độc, chỉ ăn các động vật nhỏ như chuột, chim, sóc…)

    Một con chuột đồng chợt nhảy vào bồn tắm nhưng Thiết Vương thị vẫn tỉnh khô, chỉ một chày đã đập chết nó nhưng có điều, nàng không hề ném xác nó ra. Thân là con dâu nhà nông, Thiết Vương thị hiểu rõ giá trị quý báu của một dúm thịt sau mỗi cơn hồng thủy. Thịt chuột đồng cũng là món ngon, sau khi rời khỏi Vương gia nàng đã từng ăn rồi.

    Tiếng khóc của con trai chợt khiến Thiết Vương thị đang chết lặng tỉnh lại. Nàng xốc dậy tinh thần, ghì con trai thật chặt vào bộ ngực nở nang của mình. Thằng bé bú vô cùng có lực, điều này khiến nàng vô cùng vui sướng. May là nãy giờ thằng nhóc này không vùng vẫy loi choi tí nào.

    Nếu như lúc này nàng rảnh mắt cúi đầu nhìn con mình một chốc, ắt hẳn nàng sẽ thấy được thần sắc trên khuôn mặt nhỏ xinh xắn của con mình: trước sau đều mang một vẻ phiền não.

    Thiết Tâm Nguyên ngấu nghiến hết một ‘bình sữa’ rồi đổi sang bên kia chiến tiếp. Hắn không muốn vậy nhưng sức mạnh bản năng mạnh quá, căn bản hắn không cưỡng nổi như khi đang xem Ozawa. Chỉ cần thấy đói bụng, tự nhiên liền buột miệng khóc tu tu, rồi sau đó chợt có hai ‘bình sữa’ xuất hiện, đợi hắn ôm chầm lấy mà thưởng thức.

    Thiết Tâm Nguyên có lý do để phiền não. Vốn hắn đang một mình nằm giữa sa mạc ngắm sao, những tưởng đã hồn du địa phủ thì sau khi tỉnh dậy lại phát hiện mình đã đến một địa phương khác. Tiếng mưa sa và nước chảy vang vọng bên tai... Ủa, clgt? Trong sa mạc tuyệt đối sẽ không có nhiều nước như vậy!

    Sau một thời gian dài suy tư, hắn đồ rằng mình hiện đang ở trên một chiếc thuyền, một chiếc thuyền vô cùng nhỏ, cảm giác tựa như thiếu nữ Giang Nam lắc thúng hái sen.

    Vốn hắn cũng muốn xác minh an nguy trước mắt của bản thân nhưng sau khi thấy được cánh tay nhỏ xíu mũm mĩm của mình, hắn cương quyết bỏ ngay ý định này. Giờ đây, hắn đành phải ký thác sinh mạng của mình vào thiếu phụ tên Vương Nhu Hoa.

    Thiết Tâm Nguyên, hắn cũng từ miệng nàng mà biết được cái tên ấy. Chỉ cần thoáng rảnh rỗi, bà thím này liền nói liên miên bất tận, lẩm nhẩm không ngớt về chuyện gia đình mình, bao gồm cả cái tên không đến nỗi tệ này.

    Theo những câu tự thuật đứt ngãng của Vương Nhu Hoa, Thiết Tâm Nguyên đã hiểu khá rõ về hoàn cảnh trước mắt. Hắn cũng biết chuyện: có một người thợ rèn tên Thiết A Thất đã cố sức đẩy mình ra khỏi một thôn trang đang vô còn hỗn loạn, cuối cùng cả thôn bị hồng thủy nuốt chửng.

    Vương Nhu Hoa không chỉ một lần nhìn trời thề thốt rằng nhất định sẽ nuôi Thiết Tâm Nguyên lớn lên thành người, rằng sẽ tiếp tục giữ lại hương hỏa cho Thiết gia. Mặc dù biết bà thím này đang chém gió để tự động viên tinh thần, cóp nhặt từng tí dũng khí để sinh tồn và đang cố tìm một chủ đề để nói, hòng tránh bản thân nàng ngủ phải thiếp đi.

    Chính vì mấy lời lảm nhảm này đã khiến cho Thiết Tâm Nguyên quyết định từ nay sẽ sống bằng chính cái tên này. Họ đã làm tận trách nhiệm của một người cha, họ đã làm trọn trách nhiệm của một người mẹ. Như thế, nếu bản thân mình không thể làm tròn trách nhiệm của một đứa con trai thì quả thật chẳng còn gì để nói nữa!

    Nếu như đây chính là địa ngục, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy nó cũng không tệ!
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/3/16
  3. Vô Ưu

    Vô Ưu Tiêu dao gió nội mây ngàn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,192
    Chương 1: Thuyền của Thiết Tâm Nguyên (hạ).
    Dịch: Sói
    Biên: Lạ

    Nguồn: banlong.us

    Chương 1: Thuyền của Thiết Tâm Nguyên (hạ).

    Bây giờ, trách nhiệm của một đứa con ngoan là không làm cho mẹ thêm bận lòng. Mặc dù toàn thân hắn ướt nhẹp nhưng hắn vẫn quyết định nghỉ khóc, ngủ cái đã. Đối với Vương Nhu Hoa, đây chính là sự báo đáp tốt nhất rồi.

    Vương Nhu Hoa hy vọng rất nhiều, nàng hiện đã bắt đầu nghĩ đến cảnh con mình thành thân. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay trắng bệch của con trai, trong lòng chợt thoáng xao động.

    Một xác trâu trôi lại gần nàng, Vương Nhu Hoa nhìn xác của con vật rất có giá trị này, trong lòng cảm thấy khá ư xót của. Trước kia trong nhà mình cũng có trâu.

    Lại thêm một xác chết nữa trôi qua, bây giờ Vương Nhu Hoa không còn quá sợ xác chết nữa. Lênh đênh trên sông suốt một ngày một đêm, nàng đã nhìn thấy quá nhiều xác chết rồi.

    Khác một chỗ là bên hông xác chết này có một cái túi tiền bằng vải, chỉ có người làm ăn mới dùng thứ này. Vương Nhu Hoa bạo gan đoán trong đó chứa rất nhiều tiền.

    Vương Nhu Hoa liếc liếc xác chết kia rồi quyết đoán chộp một thanh gỗ kéo nó tới đây. Lúc xác chết trôi đến bên cạnh Vương Nhu Hoa, tim nàng không tự chủ được mà nhảy lên đánh ‘thịch’ một cái. Xác chết nhìn nàng chằm chằm bằng cặp mắt trắng bệch, giống như đang cố bảo vệ tài sản của mình.

    Đã chết trôi còn muốn giữ của? Ngươi không chết thì ai chết? Vương Nhu Hoa khẽ cắn môi lần nữa để lấy thêm can đảm.

    May là xác chết này mắc vào một thanh gỗ to nên mới không bị bao tiền kéo chìm xuống đáy sông.

    Nàng mất rất nhiều sức mới cởi được cái túi tiền xuống, quấn chặt quanh hông mình. Nàng đoán trong này ít nhất có hai xâu tiền.

    Vương Nhu Hoa đẩy cái xác kinh khủng đó ra ngoài, lòng nàng vô cùng nặng nề. Theo luật thì trộm tài sản trên xác chết sẽ bị đánh bằng côn công khai giữa phố.

    Trước kia, Thiết Thập Bát ở Thiết gia trang cũng vì mò được một xác chết trong khe nước, trộm miếng ngọc bội của nó đem bán, bị quan phủ bắt được. Lão tộc trưởng sai người đánh hắn ba mươi roi, sau đó gông cổ giải đi quanh phố thị chúng suốt một ngày.

    Vương Nhu Hoa nhớ lại kết cục của Thiết Thập Bát, trong lòng khá hồi hộp. Đứa con mười bốn tuổi của Thiết Thập Bát sau này không dám gặp mặt ai, đến bây giờ cũng không có bà mai nào chịu làm mối cho nó. Nàng không muốn tương lai con mình cũng giống vậy.

    Vương Nhu Hoa muốn vứt túi tiền đi, nhưng nhìn hình hoa sen thêu trên đó lại không nỡ. Chỉ riêng cái túi này ít nhất cũng bán được hai mươi đồng.

    - Vứt hay không đây?

    Vương Nhu Hoa nhìn con mình vừa tỉnh giấc, đang tròn mắt bi ba bi bô gì đó.

    Thiết Tâm Nguyên rất muốn bảo mẹ hắn vứt cái túi tiền đi, giữ lại tiền là được rồi. Nhưng lời hắn vừa ra khỏi miệng liền biến thành bi bô bi ba vô nghĩa.

    May là Vương Nhu Hoa cũng thông minh, quyết đoán vứt cái túi tiền đi, chỉ giữ lại tiền bên trong. Chợt Thiết Tâm Nguyên ngây ngốc nhìn mẹ mình hôn lên từng đồng tiền, từng thỏi bạc vụn.

    Hắn hơi lờ mờ, người thiếu phụ vừa góa chồng này sao lại có biểu hiện điên cuồng như vậy?

    Trên đồng tiền có in chữ nhưng Thiết Tâm Nguyên cũng không rõ nó viết cái gì. Có điều khi hắn nhìn thấy hình dạng đồng tiền tròn có lỗ vuông liền thở phào nhẹ nhõm. Xem ra mình cũng không rớt xuống một thế giới kinh dị gì, loại tiền đồng này mình đã từng nhìn thấy.

    Chẳng biết từ bao giờ, gió bắt đầu thổi trên mặt nước, cơn mưa nặng hạt cũng biến thành mưa bụi nhẹ nhàng. Vương Nhu Hoa thông minh biết dùng cây dù rách để mượn sức gió, khiến cho cái bồn tắm trôi theo ý muốn.

    Bồn tắm tránh được những gốc cây to trên mặt nước, trên mấy gốc cây đó bám đầy người. Vương Nhu Hoa nghĩ rằng, sẽ an toàn hơn khi giữ mình và con cách xa đám người này.

    Cơn đại hồng thủy làm thay đổi rất nhiều người, bác hàng xóm ngày thường hiền hậu rất có thể sẽ biến thành ác ma. Con heo làm mọi cách để sống sót kia đã giúp Vương Nhu Hoa hiểu ra đạo lý này.

    Ở trên mặt nước, tình nghĩa gì đó đều ảo như hoa trong gương - trăng trong nước.

    Dọc đường, Vương Nhu Hoa không phải không gặp người rơi xuống nước.

    Không nói đến cả Đông Kinh chìm trong lũ, chỉ riêng một Thiết gia trang đã có hơn ngàn người gặp thiên tai.

    Tất cả đàn ông đều phải lên đê, trong trang chỉ còn lại người già yếu, phụ nữ và trẻ em. Thất ca là thợ rèn nên mớiđược tộc trưởng gia gia giữ lại chế tạo công cụ, nên mới được ở lại thôn.

    Vương Nhu Hoa không dám nhớ lại khoảnh khắc cơn đại hồng thủy che trời lấp đất kia ập xuống…

    Thất ca giúp rất nhiều người trèo lên bè gỗ, nhưng lúc mẹ con nàng muốn leo lên lại không ai bằng lòng chừa một chỗ trống. Chỉ cần những người đó chừa ra một chỗ nhỏ thì Thất ca đã không phải chết…

    Vì thế, Vương Nhu Hoa chỉ lạnh lùng nhìn vô số người bị cơn hồng thủy nuốt chửng mà trong lòng chẳng áy náy gì.

    Anh hùng là việc dành cho một hán tử như Thất ca, còn mình chỉ là một người phụ nữ. Một phụ nữ ẵm con nhỏ, chả cần phải tội nghiệp hộ bất kỳ kẻ nào.

    Vương Nhu Hoa cố gắng nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp sống chung với Thất ca, khóe mắt chảy xuống từng giọt lệ. Nét mặt nàng lúc thì thương tâm, lúc lại kiêu ngạo. Bởi vì nhờ có Thất ca mà ông trời mới ban cho mẹ con nàng một cơ hội sống sót.

    Bấy giờ Thiết Tâm Nguyên đã no căng bụng, phè phỡn nhả ti ra.

    Vương Nhu Hoa rất nhiều sữa, hắn bú đẫy mồm mà sữa vẫn không ngừng nhễu xuống mặt mình. Hắn nhìn dáng dấp của mình, xem ra mình sẽ là một thanh niên cứng rồi!
     
    Last edited by a moderator: 10/3/16
  4. Vô Ưu

    Vô Ưu Tiêu dao gió nội mây ngàn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,192
    Chương 2: Vận khí của Thiết Tâm Nguyên (thượng).
    Dịch: Táo
    Biên: Lạ

    Nguồn: banlong.us

    [Chương 2: Số mạng của Thiết Tâm Nguyên.

    Vương Nhu Hoa không được như con mình. Lúc này, nàng đang nắm chặt chày gỗ giằng co với một con hồ ly trắng như tuyết. Nó rất đẹp, toàn thân một màu như được tẩy trắng mà thành, bốn chân quẫy đạp trong nước lỗ mũi hếch lên cao còn miệng thì nheo nhéo như tiếng trẻ con khóc.

    Như thường ngày, ắt hẳn Vương Nhu Hoa vô cùng cao hứng khi bắt con hồ ly này, xẻ thịt lấy lông mang đổi mấy xâu tiền. Nàng từng rất ưng ý một đôi giầy nhưng tiếc là không đủ tiền mua, Thất ca thì tuyệt đối không bao giờ mua sắm những món đồ xa xỉ như thế.

    Nhưng hôm nay hoàn cảnh lại hoàn toàn khác, con hồ ly liên tục muốn bơi đến gần bồn tắm. Vương Nhu Hoa xua đuổi quyết liệt, nhất định không cho bất kỳ một ai hay con gì nhảy vào bồn tắm cứu sinh của hai mẹ con mình.

    Dù phải vẫy vùng trong nước như con hồ ly vẫn hết sức kiêu ngạo rướn cao đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm Vương Nhu Hoa như trêu tức, không ngừng cố gắng tiến lại gần để thử thách sức kiên nhẫn của nàng, nhưng tiếc thay hết lần này đến lần khác đều bị đánh đuổi ra xa.

    Cuối cùng thì Vương Nhu Hoa là người chiến thắng. Hồ ly bị đòn đau ở mũi nên đành bỏ cuộc, chấp nhận trôi xuôi theo dòng nước. Chỉ là nó vẫn không ngừng ngước đầu nhìn bồn tắm đầy lưu luyến, giống như muốn nhớ mặt mũi của Vương Nhu Hoa vậy.

    Nhớ tới mấy sự tích về hồ ly được đồn đãi trong thôn, nàng vội vàng kéo vạt áo che mặt mình, miệng thì lớn tiếng hù dọa đuổi nó đi xa.

    Bất ngờ thay, nàng lại không hề phát hiện ra trong tã lót của con trai thế mà lại xuất hiện một cái đầu nho nhỏ lộ ra dưới cánh tay mủm mỉm, đang ngước mắt nhìn mẫu thân dần xa đầy lưu luyến.

    Thiết Tâm Nguyên bực hết cả mình. Mẫu thân bị con hồ ly lớn thu hút nên không hề tâm đến tình huống sau lưng. Hồ ly lớn nghi binh khiến mẫu thân chú ý, để con hồ ly nhóc toàn thân ướt nhẹp này gắng gượng bò vào trong bồn tắm.

    Sau khi tên láu cá xâm nhập được vào bên trong liền trợn mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên, rồi không vô tư chui vào trong tả lót như nhà mình. Khi tìm được một nơi mềm mại đáng yêu dưới mạn sườn hắn, bèn dụi dụi mắt rồi đặt mông xuống ngủ.

    Thiết Tâm Nguyên nhận ra tiểu tử này đã dùng hết sức để leo vào. Mặc dù bộ lông ướt nhẹp của nó khiến hắn không được thoải mái, nhưng không biết vì sao hắn lại chấp nhận sự có mặt của tiểu hồ ly mà không cần lý do gì.

    Tiểu hồ ly đói bụng, lại nghe được mùi sữa trên người Vương Nhu Hoa nên bướng bỉnh thò đầu ra muốn liếm láp. Điều này dẫn đến sự bất mãn của Thiết Tâm Nguyên.

    Hắn vội vàng ôm chặt nó bằng hai tay nhấn đầu vào trong tã lót, sau đó liền khóc lớn lên để át tiếng kêu của tiểu hồ ly.

    Đứa con là tất cả với Vương Nhu Hoa, nên nàng vội vàng đút sữa cho con, còn mình thì chăm chú quan sát bốn phía, tiếp tục tìm kiếm một nơi thích hợp để lên bờ sinh sống.

    Nàng không phát hiện ra sữa của mình theo khóe miệng con trai đang chạy xuống một cái dạ dày réo to vì đói. Nước chảy dần chậm lại, trên mặt nước thậm chí có thể tìm thấy mấy vạt hoa màu chưa thu hoạch. Lúa mạch thì chìm hẳn trong nước, chỉ có đậu tương vẫn kiên cường đứng thẳng. Quả đậu lông xù cố gắng mọc trên mặt nước, khiến Vương Nhu Hoa nhìn thấy hết sức vui mừng.

    Cách đó không xa có một gò đất nhỏ, bên trên toàn là người chen chúc. Không ít người nhìn thấy mẫu tử Vương Như Hoa liền quát to, thậm chí có mấy hán tử lao vào trong nước, dự định kéo hai người vào trong gò đất.

    Vương Nhu Hoa mất thấy bèn không nói không rằng khua chày gỗ bơi ra xa. Thân là người Đông Kinh ở Đại Tống, nhìn đám người quần áo lam lũ, nàng liền nhận ra ngay chúng là đám lưu dân ăn xin. Nếu có Thất ca ở đây thì hiển nhiên không cần sợ chúng, nhưng hiện giờ quả phụ cô nhi lỡ lạc vào tay chúng thì hậu quả hết sức đáng sợ.

    Trong thành, có rất nhiều câu chuyện đáng sợ đồn đãi về đám người này. Trong đó kinh khủng nhất là về đám lưu dân sống nơi cống ngầm thành Đông Kinh. Bọn chúng bắt phụ nữ và trẻ con vào trong cống, nữ nhân thì bặt vô âm tín, trẻ con thì chỉ e đến chín phần mười sẽ thành tàn phế, hình dạng thì quái dị, y phục thì rách rưới để ăn xin trong kinh thành.

    Đám hán tử trông thấy Vương Nhu Hoa đã chạy xa thì hết sức tức giận chửi ầm lên. Dù đã an toàn nhưng nàng vẫn thấy lồng ngực run rẩy, tim đập thình thịch. May là Thất ca đã kể cho mình nghe chuyện ác của đám người này... Hộ tịch cả nhà đều được cất giữ trong đống tã lót, đều nhờ Thất ca nhét vào trong lúc khẩn yếu nhất. Thiên tai lớn như vậy thì chỉ có người Đông Kinh bản địa mới được quan phủ trợ giúp. Còn về phần đám lưu dân kia thì đều là kẻ làm biếng, không ở nguyên quán trồng trọt mà lại chạy tới nơi này gây họa.

    Sau khi kiểm tra, thấy hộ tịch vẫn được bảo quan tốt, Vương Nhu Hoa liền muốn trút nỗi bực tức, nhổ một bãi nước bọt về phía đám người kia. Trong suy nghĩ của nàng, người không chịu chăm chỉ làm việc là những kẻ vô dụng, phế vật lười biếng nhác thây.

    Cúi đầu nhìn thấy con yêu đang ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, Vương Nhu Hoa nhoẻn cười áp trán vào má con. Với nàng, chỉ cần con trai mình còn thì cuộc sống của vẫn còn hi vọng.

    Nhóc tì này lại hết sức hiểu chuyện, chỉ cần cho hắn ăn no thì sẽ không hề quấy khóc. Thậm chí lúc muốn tè hay đi bĩnh thì sẽ khóc thét lên cầu cứu mẫu thân. Xong hết thảy thì hắn lại vô cùng an tĩnh.

    Đôi tròng mắt của con trai tròn xoe sáng rỡ, nhìn kỹ sẽ thấy chúng ánh lên màu lam nhạt mờ mờ, tựa như hai viên bảo thạch màu đen, khiến nàng gần như không thể dời mắt, chỉ muốn nhìn mãi.

    Dù Vương Nhu Hoa chưa từng thấy bảo thạch, nhưng điều này không hề cản trở sự tưởng tượng của nàng.
     
    Last edited by a moderator: 10/3/16
    aimenqt, darkntnt, Yanmin and 45 others like this.
  5. Vô Ưu

    Vô Ưu Tiêu dao gió nội mây ngàn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,192
    Chương 2: Vận khí của Thiết Tâm Nguyên (hạ).
    Dịch: Tạ
    Biên: Lạ

    Nguồn: banlong.us

    Chương 2: Vận khí của Thiết Tâm Nguyên

    Bảo thạch là bảo bối sáng nhất! Chính miệng Thất ca đã nói như vậy.

    Đôi khi nàng có thể nhìn thấy vẻ người lớn chững chạc trong đôi mắt nó, điều này khiến Vương Nhu Hoa không nén được thầm tự hào. Có con cái nhà ai thông minh lanh lợi như con mình cơ chứ?

    Nếu như Lục công nhà mình thoát được kiếp nạn này, người ắt hẳn sẽ yêu thích Tâm Nguyên lắm đây! Lão nhân gia thường nói rằng con cái Thiết gia rất khỏe mạnh, làm thợ rèn chắc chắn sẽ là một tay thợ khéo nhưng không hề thông minh. Bây giờ ra một thằng Tâm Nguyên rồi, lão nhân gia người chắc đã hài lòng lắm nhỉ?

    Nàng quay đầu nhìn biển nước sau lưng, cửa tiệm Thiết gia nào còn thấy bóng dáng nữa đâu!

    Vương Nhu Hoa vội gạt giọt lệ khẽ lăn nơi khóe mắt, lại chiếc dù rách xuống bồn tắm, đu theo nó trôi đến nơi đất lành dành cho hai mẹ con bà.

    Mưa cũng đã ngừng rơi, bồn tắm cũng không chòng chành nữa. Vương Nhu Hoa khẽ dụi đôi mắt đã sụp mí, cố sức nhìn quanh để chúng không díu lại vì buồn ngủ.

    Nếu không phải con mình ngưng khóc thì có lẽ nàng đã không còn giữ tỉnh táo được nữa.

    Thấy con mình đã nín khóc, Vương Nhu Hoa mới giật mình phát hiện, thì ra bồn tắm đã mang hai mẹ con mình trôi đến dưới chân tường thành Đông Kinh rồi.

    Quan binh đứng trên tường thành dường như đã thấy hai mẹ con nàng, họ liền thả xuống một chiếc giỏ trúc được buộc vào một sợi dây to, hét to bảo nàng nhanh bò vào.

    Vương Nhu Hoa ôm nhi tử nhanh chóng trườn vào trong chiếc giỏ, trong tay vẫn nắm chặt chiếc bồn tắm. Bất kể binh lính trên đầu tường có quát mắng như thế nào, nàng vẫn không chịu buông ra.

    Không thể làm gì hơn, đám quân binh đành phải nhọc nhằn kéo hai mẹ con Vương Nhu Hoa lẫn cái bồn tắm lên tường thành. Một gã binh sĩ râu quai nón vừa giơ tay, Vương Nhu Hoa liền liền véo mông hiết Tâm Nguyên một cái. Nhận được tín hiệu, hắn liền khóc ré lên một tràng như đứt ruột đứt gan, mẫu thân này véo mình đau quá đi mất!

    Gã lính râu rậm thấy thằng bé khóc thê lương như vậy bèn rụt tay lại, quay đầu nhìn trận hồng thủy dưới tường thành khẽ thở than:
    - Ôi… một cái bồn tắm bán cũng được chút tiền. Chồng nàng đâu?

    Vương Nhu Hoa như không nén được trận lôi đình, lập tức gào lớn:
    - Lão chồng trời đánh thánh đâm ấy biết lũ tới mà còn bỏ hai mẹ con tôi, vào thành tìm đám bạn lêu lổng cầm côn cầm gậy của hắn rồi. Xin ngài Giáo quân ti hãy tìm, tát vỡ mặt hắn dùm tôi đi!

    Gã râu rậm cười lạnh đáp:
    - Sợ là tìm gã không được rồi. Từ khi vỡ đê, chín cổng thành Đông Kinh đã đóng lại, dù muốn hắn vào cũng không được rồi.

    Vương Nhu Hoa biến sắc, ngập ngừng hỏi:
    - Không cho vào thành sao?

    Gã lính râu rậm cười to đáp:
    - Nàng cũng là người Đông Kinh nhỉ. Bây giờ thành Đông Kinh ba mặt đều chìm trong nước lũ, nếu mở cửa thành thì còn nơi nào để ở không? Có biết là nàng may mắn chưa? May là lão tử mềm lòng, nếu không mẹ con nàng ở ngoài thành thì chả biết đã bị bọn ăn mày tha đi đâu mất rồi ấy! Nể chút tình nghĩa anh em trong quân với chồng nàng, đi nhanh lên đi! Lỡ như bị Đô Đầu phát thì ta phải đạp hai mẹ con nàng xuống thành ngay bây giờ đấy!

    Vương Nhu Hoa khẽ bái tạ những binh sĩ đã kéo mình lên thành, lập tức siết chặt túi vải ngang hông, vội kéo cái bồn tắm đi xuống tường thành.

    Thiết Tâm Nguyên vô cùng khâm phục trí thông minh của mẫu thân, chỉ là một nông phụ làng nhàng mà lại có thể tạo quan hệ với một gã quan quân trong nháy mắt, khiến bản thân có thể thoát thân. Đúng là quá giỏi!

    Hắn cảm giác, chỉ cần có một mẫu thân như thế, chẳng cần đến phụ thân thì hắn sẽ chắc chắn nên người.

    Vương Nhu Hoa kéo chiếc bồn tắm xuống thành, vượt qua rào chắn rồi mới khẽ thở phào. Binh lính tốt bụng trong thành Đông Kinh không nhiều lắm. Hôm nay gặp được người lính này, xem như cũng là của hiếm.

    Thường ngày, đám lính này đã gieo không ít họa xuống các thôn trang lân cận. Chúng cậy khỏe, nên đã làm vô số chuyện như trộm cắp, đùa giỡn gái lành… Đám hoa mầu đêm trước còn đang xanh tốt, sáng ra đã hoang tàn, bị đám binh lính kia trộm sạch sẽ không còn một cọng.

    Nghe đồn chúng còn nghĩ ra một món mới tên gọi là thanh mạch. Chúng dùng thanh mạch trộm được bỏ vào nồi sao lên, sau đó vo viên cho vào nồi xào, rồi nêm thêm nước muối. Khi chín tới, nó sẽ thành một món ăn rất ngon, nghe đồn hai văn tiền mới mua được một chén nhỏ.

    Bọn quan binh thì kiếm tiền đầy túi, còn dân chúng ngoài thành khổ không tả được. Dù ngươi muốn bán lúa mạch nhà mình tự trồng tự sao không được, vì Khuyến nông lệnh mà đám quan lại ban hành đã nói rõ: Nghiêm cấm nông phu thu hoạch hoa mầu chưa chín.

    Chuyện quái gì vậy? Thanh mạch mà có giá gấp đôi hoàng mạch sao?!?

    Đúng lúc này, tiểu hồ ly cũng dần dần tỉnh lại, vẫn nằm im trong tã lót. Đôi tay vừa nhỏ vừa ngắn của Thiết Tâm Nguyên không thể ngăn được nó, chỉ có thể kẹp chặt lấy đôi chân, tránh cho con tiểu hồ ly phá hoại hạnh phúc mai sau, không có chuyện gì làm nó đi mút mút ‘con giun’ của mình mấy cái thì toi đời.

    Vương Nhu Hoa đột nhiên phát hiện dưới tã lót của con mình có điều bất thường. Vừa khi lật tã lót ra, nàng chợt hét lên thất thanh khi thấy một con tiểu hồ ly đang nằm úp sấp trên bụng con mình.
     
    Last edited by a moderator: 10/3/16
    zeussekki, aimenqt, darkntnt and 43 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)