Tiên Hiệp Ngã Dục Phong Thiên - Bom Tết - FULL 1614C - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Huyền Ảo - Dị Giới' bắt đầu bởi Zerulos, 8/10/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    175,348
    Chương 1613: Cha mẹ kiếp này.
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Tinh không Sơn Hải, còn có một khu vực, nơi đó có một tinh tú, nhìn kỹ là viên tinh tú này thật ra tương tự với Nam Thiên Tinh của Sơn Hải Giới.

    Lúc này trên tinh tú này, thân ảnh Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh vô thanh vô tức xuất hiện, thân thề Mạnh Hạo khẽ run, hắn cho là tu vi cao cho dù thế gian này có gì cũng không thể làm hắn động dung, nhưng khi hắn đến tinh tú này, trong lòng vẫn lo được lo mất.



    Bởi vì nơi này là nơi luân hồi của cha mẹ hắn.
    Sơn Hải Điệp hóa thành kia, tu sĩ Sơn Hải Giới, rồi sau vô số kỷ nguyên ngủ say, cuối cùng sau khi giải nguyền rủa, cha mẹ bước chân vào luân hồi, đối với yêu của Mạnh Hạo đã đến cực hạn.

    Loại yêu đó, vô tư...

    Trên tinh tú này, một nơi trong đại lục, có một đô thành, bên trong có dòng sông chảy qua thành thị, dân cư rất nhiều, lại vì nơi này quan trọng nên phồn hoa hơn, thương lữ lui tới nên nào cũng có.

    Lúc này, tiếng người bên trong ồn ào, mà náo nhiệt nhất lại là khu vực đông nam nơi tầng bảy, nơi đó vốn là một quảng trường phạm vi cực lớn, lúc này người tấp nập, tiếng hoan hô, thanh âm vui sướng, không ngừng truyền ra.

    Thậm chí xa xa, cũng không thiếu thanh niên đều mang mong đợi, khát vọng, nhanh chóng chạy tới.

    - Nghe nói không, Mạnh đại thiện nhân vì khuê nữ duy nhất chọn con rể!

    - Nghe nói tiểu thư Mạnh gia quốc sắc thiên hương, ngay cả Hoàng Tử đã từng động tâm muốn cưới làm chính thê nhưng lại bị Mạnh Bán Thành cự tuyệt!
    - Đó là địch quốc Mạnh đại thiện nhân, hoàng cung đều có thể tự ý ra vào, ở nơi này nghe nói vì quê hương...

    - Mau mau, lần này chọn rể, lại nói tiếp trò đùa, nhưng trên thực tế lại là thật, chỉ nói duyên phận, không nói thân phận, tú cầu kia còn vào trên người nào, người đó chính là con rể Mạnh gia!

    Chuyện này đã sớm chấn động, thậm chí ngoài lầu bảy tầng, một khu vực lớn không ít quý tộc vương công, thậm chí tài tử trong quốc gia phàm tục đã sớm chiếm lấy vị trí, rậm rạp chằng chịt, toàn bộ đều kiển chân mong đợi, nhìn tầng chót nhất lầu bảy tầng kia.
    Rất nhanh, không khí nơi này lên đến đỉnh phong, trên lầu bảy tầng xuất hiện một nữ nhân, nữ nhân này mang khăn che mặt, nhìn không rõ, nhưng mơ hồ nhìn lại cũng có thể cảm nhận được xinh đẹp quốc sắc thiên hương.

    Ánh mắt nàng như nước, nhìn đàn người phía dưới, dần dần cặp mắt có chút mê mang, nàng cũng không biết tại sao mình lại như vậy, nhưng trong trực giác nàng nhất định có thể ở nơi này tìm được một người rất trọng yếu, dường như kiếp trước hắn là phu quân của nàng.

    Dường như kiếp trước bọn họ là bướm, cùng bay vào luân hồi, chờ đợi nối tiếp tiền duyên.
    Đúng lúc này, một thanh âm từ trên lầu truyền ra.

    - Tiểu nữ chọn rễ, không hỏi xuất thân, không hỏi lai lịch, chỉ hỏi duyên.

    - Tú cầu ném ra rơi trên thân người nào, người đó chính là phu quân tiểu nữ! Thanh âm kia già nua, dường như mang theo bất đắc dĩ, gần như thực hiện trò chơi, vốn Mạnh Bán Thành không đồng ý nhưng nữ nhi của hắn vô cùng cố chấp.

    Thanh âm quanh quẩn, tất cả mọi người trên lầu đều phấn chấn, từng người hô hấp dồn dập, toàn bộ nhìn lầu, đám người ở ngoài, có một thư sinh, thư đồng đi theo phía sau, dường như đi ngang qua nơi này, hắn vừa đi vừa oán trách thư đồng, bởi vì thư đồng kia lười biếng, khiến hắn bỏ lỡ xe ngựa vào thành, không thể không ở lại nơi này một đêm.

    Đối với náo nhiệt này, hắn không hứng thú, nhưng lại có gió thổi tới, dường như mê mắt, lúc ngẩng đầu, dưới ánh mắt trời, cùng nữ tử trên tầng lầu các ánh mắt nhìn nhau.

    Cái nhìn ày dường như xuyến thấu...

    Cái nhìn này dường như ngoái đầu nhìn lại từ kiếp trước...
    Cái nhìn này dường như xúc động thần hồn...

    Cái nhìn này dường như mở ra hình ảnh kiếp trước...

    Loáng thoáng, thư sinh thấy được dường như ở lâu tương tự, hắn đứng ở nơi đó, bên cạnh mình là cô gái kia.

    Loáng thoáng, thư sinh này dường như thấy được cùng đối phương trở thành con bướm, bay múa trong tinh không.

    Loáng thoáng, thư sinh này dường như thấy được tuổi già lẫn nhau, lẫn nhau mỉm cười, tương nhu dĩ mạt, cả cuộc đời...
    Loáng thoáng, thư sinh này dường như thấy được cùng đối phương ôm nhau đi vào luân hồi.

    Hết thảy lúc này đều yên tĩnh, như tách ra từ trong thế giới hắn, xung quanh hết thảy đều vào lúc này trở nên mơ hồ, cả thế giới, trong cả thiên địa, chỉ có nữ tử trên lầu các kia, trở thành rõ ràng duy nhất, sâu đậm trong đáy lòng hắn.

    Thư sinh chấn động toàn thân.

    Trừ hắn ra, nữ tử trên lầu các kia cũng chấn động, đồng dạnh khi nữ tử này nhìn thư sinh, thân thể run lên, trong mắt lộ ra hào quang chưa từng có trước đây.

    Trong lòng nàng có một thanh âm tự nói với mình, tự mình cố ý yêu cầu thành thân như thế, sở dĩ lựa chọn nơi này hết thảy đều vì người kia, mà người kia... chính là thư sinh này!

    Nàng cười, dùng toàn lực, ném tú cầu trong tay về hướng thư sinh kia.

    Màu sắc tú cầu rực rỡ, xinh đẹp, trong bầu trời này bay thành vòng cung, từ từ rơi xuống...
    Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh đứng trong đám người, bọn họ nhìn cảnh tượng này, trên mặt Mạnh Hạo nở nụ cười, lòng của hắn ổn lại, nữ nhân kia là mẫu thân của hắn, thư sinh của là phụ thân của hắn.

    Trước mắt thấy cảnh tượng như vậy, Mạnh Hạo cười, hắn cười rất vui vẻ, nhưng rất nhanh, hắn thấy tú cầu kia rơi xuống nơi có một tu sĩ đến quấy nhiễu.

    Tu sĩ này có chút không biết hành vi nay của hắn xúc phạm đến cái gì...

    Mặt Mạnh Hạo lập tức sa sầm, loại chuyện này còn nghiêm trọng hơn phóng hỏa giết người, hắn nâng tay lên, chỉ ngón tay, tú cầu kia nhanh chóng tránh thoát quấy nhiễu của tu sĩ, chạy thẳng đến thư sinh, trong chớp mắt, rơi trên ngực thư sinh.

    Thư sinh sửng sốt, hắn gắt gao bắt lấy tú cầu, hô hấp dồn dập, hắn nhìn nữ tử trên lầu các, nữ tử kia cười ngượng ngừng, cúi đầu lui vào trong.

    Cùng lúc đó, rất nhiều gia đinh Mạnh gia đi ra, vây quanh thư sinh, từng người một cung kính, bốn phía tất cả mọi người ảo não cùng hâm mộ, thư sinh được đưa vào lầu các, trở thành con rể Mạnh gia, trở thành phu quân tiểu thư Mạnh gia.
    Mạnh Hạo nhìn hết thảy, trên mặt càng thêm nhu hòa, mấy ngày sau, thư sinh cùng tiểu thư Mạnh gia thành thân, bày ra yến hội, trở thành trọng đại của đô thành này.

    Trong yến hội, Mạnh Hạo kéo Hứa Thanh, cũng tham gia.

    Tham gia ngày hỉ của cha mẹ mình làm Mạnh Hạo cảm thấy cổ quái, nhưng lại vui vẻ, lễ vật hắn cùng Hứa Thanh đưa tới.

    Đó là một bức chữ.

    "Đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn hạnh phúc..."
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    175,348
    Chương 1614: Cô phàm một mảnh ngày vừa đến.
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Mấy ngày sau, Mạnh Hạo mang theo Hứa Thanh rời khỏi, đó là hạnh phúc cha mẹ hắn, chúc phúc của Mạnh Hạo vĩnh hằng tồn tại.

    Còn tu sĩ trước kia quấy nhiễu kia, kết cục không cần nói, hắn đắc tội chính là Mạnh Hạo, là chủ nhân tinh không này, so với hắn tru diệt một tông môn hay lật đổ một thế giới còn nghiêm trọng hơn vô số lần.



    Hắn biến mất, không có bất cứ dấu vết gì, như bị trừ đi, còn trong ký ức tất cả mọi người, giống như hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện ở trong tinh không này.
    Vốn với thân phận cùng địa vị của Mạnh Hạo hắn sẽ không làm như vậy, nhưng tu sĩ nho nhỏ này thật sự... xúc phạm đến nơi sâu trân quý nhất nhất trong lòng Mạnh Hạo.

    Tu sĩ kia thịt nát xương tan, hắn cũng không biết mình đã phạm phải đại họa tày trời gì.

    Trước khi đi, Mạnh Hạo ở trên tinh tú này, vui vẻ mang theo Hứa Thanh đi sông đô thành, đi hạ du, chỗ làng chài nào đó.

    Ở nơi này, Mạnh Hạo thấy được một người đánh cá, đây là đại hán trung niên, hắn dạt lưới, từ sông kia vớt không ít cá, cũng rất kinh ngạc nhìn trong lưới, thấy một vật giống như hồ lô tháo xuống.

    Hắn rất kỳ quái, ở đáy sông này, tại sao có thể có hồ lô, vả lại vô luận hồ lô thế nào cũng đều mang mát mẻ, nhất là vị trí miệng hồ lô kia, bị lấp một cọc gỗ, khiến cho hồ lô này càng giống một vật chứa.

    Mang theo tò mò, hắn cầm hồ lô này trong tay, áng chừng một chút, muốn mở ra, hắn được Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh.

    - Chu gia đại ca này, hồ lô này, có thể bán cho ta hay không? Mạnh Hạo nhìn đại hán, ánh mắt rất sáng, dường như thấy gì đó làm hắn đặc biệt vui vẻ, mở miệng cười.
    Đại hán sửng sốt một chút, dường như kinh ngạc đối phương làm sao biết được họ của mình, nhìn hồ lô trong tay, toét miệng cười.

    - Một hồ lô, đáng giá bao nhiêu tiền, tiểu ca ngươi thích, đưa cho ngươi. Nói xong, đại hán cầm hồ lô trong tay đưa cho Mạnh Hạo.

    Mạnh Hạo nhận lấy hồ lô, cười lắc đầu, ánh sáng trong mắt sáng lên, Hứa Thanh ở bên cạnh rất kinh ngạc, nàng đi theo Mạnh Hạo một đường, thấy được rất nhiều cố nhân, mỗi một cố nhân, nàng đều có cảm giác, nhưng đại hán này nàng không nhận ra.
    - Nhất định phải mua, như vậy đi, hồ lô này, mười lượng bạc được chứ? Mạnh Hạo mở miệng cười, nhấc tay lên, trong tay hắn nhiều hơn mười lượng bạc.

    Đại hán mở to mắt, hắn cảm thấy thanh niên này có chút ngốc, hít sâu một hơi nhận lấy bạc, dường như cảm thấy ngượng ngùng gãi đầu, nhìn Mạnh Hạo.

    - Cái này...

    - Không sao, Chu gia đại ca, đây là ba lượng bạc ngươi cầm chắc, đây là ta năm đó thiếu Chu gia các ngươi. Mạnh Hạo lần nữa lấy ra ba lượng bạc, đặt vào trong tay đại hán.

    Lần này đại hán hoàn toàn ngây người.

    - Còn có viên đan dược này, dùng này rót nước uống, trong tinh không này, nhất mạch Chu gia đời đời đều được chúc phúc, toàn gia an khang, đây là... vố số kỷ nguyên đến, lợi tức của ba lượng bạc. Mạnh Hạo đặt ba lượng bạc cùng đan dược đặt vào tay đại hán, cả người hắn dường như thở ra một hơi, khí tức trên người hắn lúc này càng thêm linh động, mơ hồ dường như tu vi phải đột phá.
    Dường như một sợi nhân quả liên miên vô số năm tháng lúc này rốt cuộc viên mãn.

    Mạnh Hạo cười ha ha, cầm hồ lô, mang Hứa Thanh, hướng về bầu trời xa xa, một bước đi, bước chân vào bầu trời, đi ra tinh không.

    Trong tinh không, Hứa Thanh thực không hiểu rõ nhìn Mạnh Hạo.

    - Người kia là ai? Nàng không nhịn được hỏi.

    - Năm đó trước khi huynh lên núi tu hành, huynh còn là một thư sinh, thiếu viên ngoại Vân Kiệt Huyện Chu ba lượng bạc... Qua bao nhiêu kỷ nguyên, vốn lẫn lời rốt cục trả sạch. Mạnh Hạo cười ha ha một tiếng.

    Hứa Thanh mở to mắt, dường như cảm thấy có chút khó tin, sau một lúc lâu nở nụ cười, vừa nhìn hồ lô trong tay Mạnh Hạo.

    - Huynh năm đó ở Đại Thanh Sơn ném ra hồ lô, không nghĩ tới dạo một vòng, lại xuất hiện ở kiếp này, về lại trong tay huynh, như vậy huynh hứa một nguyện, ném vào sâu trong vũ trụ. Trong mắt Mạnh Hạo sáng lên, mang theo mong đợi, hắn dường như có chút xấu hổ, với vẻ mặt nhìn sâu vào vũ trụ xa xa, Hứa Thanh nhìn thấy, không nhịn được cười ra tiếng, nàng có thể tưởng tượng... chỗ sâu vũ trụ tương lai, xấu hổ cùng giấy nợ của Mạnh Hạo sợ là muốn... xuất hiện lần nữa.

    Không có ràng buộc hết thảy, mở ra tất cả trói buộc Mạnh Hạo, với tính cách của hắn, lần nữa trở về.

    - Chúng ta cũng nên đi, sâu trong vũ trụ đó, có quỷ, thần, ma, ba thứ này từ lúc nhiều năm trước đã chờ chúng ta... ta xem một chút có thế hay không để cho bọn họ cũng viết cho huynh một giấy nợ. Mạnh Hạo mang chí hướng lớn, vẻ mặt thần thánh, khiến Hứa Thanh ôm bụng cười, Anh Vũ gào khóc kêu gào cùng lời nói chững chạc không ngừng của Bì Đống, bước ra trước, bước này hạ xuống, thân ảnh hắn biến mất ở tinh không Sơn Hải, khi xuất hiện ở trong vũ trụ mênh mông kia.

    Vũ trụ rực rỡ, ẩn chứa khả năng vô hạn, thần bí không dừng lại hết, từng hạt giống của thế giới như vậy, mỗi một hạt đều ẩn chứa sinh mạng vô tận.

    Phía trước Mạnh Hạo, có một chiếc thuyền, cũng hướng về sâu trong vũ trụ, khoang thuyền có nắp đậy, bên trong không nhìn rõ, cả chiếc thuyền nhìn như rách nát nhưng lại dường như tràn ra lực lượng vô cùng, với vũ trụ vì hải, chậm rãi đi về phía trước.
    Đầu thuyền có một lão già ngồi, hai mắt khép kín, khoanh chân tĩnh tọa, nơi đuôi thuyền có một thanh niên mặc áo đen, thần sắc lạnh lùng, ngồi ở nơi kia, hình như có sát khí ẩn chứa trong cơ thể.

    Lão già kia là Diệt Sinh!

    Thanh niên kia là Lục!

    - Hai vị đạo hữu, có thể hay không nhường hai vợ chồng ta, dựng thuyền thuận buồm xuôi gió? Tiếng cười Mạnh Hạo truyền ra, lôi kéo Hứa Thanh, lần nữa đi ra một bước, khi hạ xuống, đã ở trong chiếc thuyền.
    Lục ở đuôi thuyền mở to mắt, nhìn Mạnh Hạo, gật đầu, lại lần nữa nhắm mắt, nhưng khóe miệng lại không khỏi cười vui vẻ.

    Về phần Diệt Sinh, cũng mở mắt, trong mắt lộ ra thâm thúy, nhìn Mạnh Hạo hồi lâu cũng cười cười, thản nhiên nói: - Đồ nhi, trên thuyền người mới đến, rượu đã chuẩn bị thêm hai trản.

    Lời nói hắn quang quẩn, thanh âm của một nữ tử trong thuyền tràn ra, sau đó nắp thuyền xốc lên, lộ ra thân ảnh mềm mại, còn vẻ mặt xinh đẹp cười tự nhiên như cười chế giễu.

    Nàng nhìn thấy Mạnh Hạo, thấy được Hứa Thanh, mắt lộ ra ánh sáng rực rỡ, hai má nổi lên ráng mây đỏ, dường như có chút ngượng ngùng.

    - Phương Mộc sư huynh Hứa Thanh tỷ tỷ, ta cũng không phải muốn quấy rầy, đây là thuyền sư tôn ta, cái kia... sư tôn là để ta đi theo. Nữ tử nói, nở nụ cười.

    Mạnh Hạo sửng sốt, mở to mắt.

    Hứa Thanh nhìn nữ tử trước mắt, ánh mắt nhu hòa, che miệng cười, tiến lên nắm tay nữ tử.

    Nữ tử xinh đẹp lại kiều diễm này, không phải Sở Ngọc Yên còn có thể là ai?

    Ngã Dục Phong Thiên, toàn văn hoàn.


    FULL
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/12/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)