↑ ↓

 Tiên Hiệp Ngã Dục Phong Thiên - Bom Tết - FULL 1614C - Nhĩ Căn

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Zerulos, 8/10/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    141,253
    Chương 1608: Kết thúc một kỷ nguyên.
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Mạnh Hạo luôn luôn suy tư một vấn đề, trong tinh không Thương Mang trước hắn thật sự chỉ có ba vị Siêu Thoát. Vấn đề này lúc trước khi Mạnh Hạo gặp được lão già áo bào vàng, hắn đã từng tìm hiểu.

    Có lẽ, số lượng cụ thể thế nào không quan trọng, quan trọng chính là ba vị Siêu Thoát kia đã chặt đứt ngón tay La Thiên, chính là những người tiêu biểu nhất.



    Thời khắc này Mạnh Hạo nhìn lại, thân ảnh ba người kia ở rất xa, dường như hắn còn mơ hồ thấy được thân ảnh của hắn đang đi trong chỗ sâu của vũ trụ…
    Mạnh Hạo hiểu rõ, vũ trụ mới là nơi hắn muốn đi. Nơi đó là thế giới của người Siêu Thoát, nơi đó là thiên địa của người Siêu Thoát, mà ở đó, hắn có thể truy tầm đến cảnh giới sau Tổ Cảnh.

    Đường tu hành vĩnh viễn không có bờ bến, như đạo không có giới hạn, như pháp vô biên, như thuật vô tận…

    Không nói người khác, chỉ là La Thiên, Mạnh Hạo đã thấy con đường tu hành vô tận. Hắn có thể tưởng tượng được, lúc La Thiên toàn thịnh cường hãn đến trình độ nào, chỉ sợ là hắn đã khiến hết thảy hoảng sợ.
    - Còn chưa phải lúc rời đi. Mạnh Hạo nhìn chỗ sâu của vũ trụ, rất lâu sau đó, hắn nhẹ giọng lên tiếng. Trên thực tế, liên hệ giữa hắn và Sơn Hải tinh không đã rất nhạt rất nhạt, nhưng trong lòng hắn có ràng buộc không thể buông xuống, hắn cần phá giải nguyền rủa La Thiên. Nhưng khuôn mặt quen thuộc kia, hắn cần đưa hồn chủng của họ đi vào luân hồi.

    Hắn mỉm cười, hướng về chỗ sâu vũ trụ phất tay một cái. Mạnh Hạo xoay người, bước một bước vào tinh không Sơn Hải, bước chân vào quê hương vừa quen thuộc vừa xa lạ của hắn. Lúc xuất hiện chính là trên núi thứ chín Sơn Hải Giới, núi băng đóng băng tất cả hồn chủng của mọi người đang ở kia, hắn yên lặng đứng nhìn hai cái quan tài đó.
    Một bên là Hứa Thanh đang ngủ say. Một bên là một con bướm trông rất sống động.

    Ánh mắt Mạnh Hạo mềm nhẹ, hắn yên lặng khoanh chân ngồi ở chỗ kia, yên lặng nhìn đôi quan tài đó. Bóng lưng của hắn cao lớn nhưng lại cô độc, cũng mang theo một chấp niệm.

    - Ta đã tìm được biện pháp, cho ta một ít thời gian… Mạnh Hạo nhẹ giọng lẩm bẩm, hai mắt nhắm nghiền, đắm chìm trong tĩnh tọa.

    Phương pháp phá giới nguyền rủa chính là trở thành La Thiên!
    La Thiên dù chết nhưng trong phút cuối cùng đã dung hợp cùng Mạnh Hạo, hắn đã thu được hết thảy những thứ hắn cần, hóa thành một mầm móng trong ký ức của hắn.

    Có thể nói đó là những tàn niệm, tàn niệm này từ từ lớn mạnh…

    Thần sắc Mạnh Hạo bình tĩnh, hắn yên lặng tùy ý để thời gian trôi qua. Hắn vẫn khoanh chân ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích, thậm chí hắn cũng thu hồi ý chí, không chú ý cũng không để ý bất cứ thứ gì.

    Thời gian cứ trôi, rất nhanh đã qua 30 ngàn năm…
    Trong tinh không Sơn Hải lại xuất hiện một đời tu sĩ, chiến tranh với Thương Mang Phái trong 30 ngàn năm qua cũng bạo phát rất nhiều lần. Lão thằn lằn trở về cát bụi, Đầu To còn có kiến chúa cùng với đóa hóa khổng lồ kia cũng đã héo tàn.

    Kể cả Anh Vũ cùng Bì Đống, bọn họ vốn có thọ nguyên gần như vô tận, nhưng trôi qua một thời gian dài như vậy cũng bắt đầu xuất hiện triệu chứng mục nát. Bắt đầu từ đó, trong phiến tinh không này, có một truyền thuyết dành riêng cho bọn họ…

    Vì thế mới xuất hiện tam gia giáo, ngũ gia phái. Tinh không vốn khô khan nay có nhiều thứ thú vị hơn xưa.
    Lại thêm 30 ngàn năm nữa, Anh Vũ trở về, vô cùng mệt mỏi, khí tức mục nát càng đậm. Mạnh Hạo nhìn Anh Vũ rồi tự mình tạo nên băng quan, đóng băng Anh Vũ.

    Về phần Bì Đống, cô linh của nó sau mấy ngàn năm phiêu bạc cũng lựa chọn trở về, nói chuyện đâu đâu với Mạnh Hạo. Cuối cùng cùng ở chung một chỗ với Anh Vũ.

    Chờ tới lúc Mạnh Hạo phá giải nguyền rủa, khiến bọn họ tỉnh lại… mà biển thứ chín và Kháo Sơn lão tổ vốn là không thể kiên trì được đến bây giờ, nhưng với sự trợ giúp của Mạnh Hạo, tuy rằng họ đã ngủ say nhưng vẫn luôn kiên trì dù thời gian có lâu bao nhiêu chăng nữa.
    Mạnh Hạo nhìn băng quan của Anh Vũ và Bì Đống, hắn chợt phát hiện, tia liên hệ của cùng của mình với thế giới này dường như cũng bị cắt đứt.

    Hắn chính thức trở thành người cô đơn, yên lặng trên núi thứ chín này, một mình tĩnh tọa.

    Cho đến 100 ngàn năm trôi qua, trong tinh không rốt cuộc cũng xuất hiện biến hóa. Lão già áo bào vàng Thương Mang Phái bị Mạnh Hạo phạt cấm túc giờ đã xuất quan, quét ngang bốn phương tám hướng, nhưng hắn cũng không dám đến gần Sơn Hải Giới.
    Mặc dù như thế, hắn vẫn trở thành đối tượng được tất cả tu sĩ ngưỡng mộ cùng tôn kính. Thời gian trôi đi, lại qua 100 ngàn năm sau, lão già áo bào vàng cũng mệt mỏi, hắn dù sao cũng không phải là chân chính Siêu Thoát, hắn vẫn còn trong nguyền rủa, hắn trầm mặc rất lâu, lựa chọn như lời năm đó Mạnh Hạo nói cho hắn biết chính là rời khỏi tinh không này, đi vào vũ trụ.

    Trước khi đi, hắn đến Sơn Hải Giới. Hắn yên lặng đứng bên ngoài núi thứ chín, từ xa đứng nhìn, rồi ôm quyền cúi đầu thật sâu.

    Trong Sơn Hải Giới, hắn chỉ còn một cố nhân là Mạnh Hạo. Bây giờ hắn rời đi, đem cả tinh không Sơn Hải, cả Mạnh Hạo quên lãng.
    Có lẽ, hắn cũng quên tinh không Sơn Hải rốt cuộc là như thế nào.

    100 ngàn năm, 200 ngàn năm, 300 ngàn năm, 400 ngàn năm...

    Cho đến 1 triệu năm, trong tinh không Sơn Hải lại có một thế lực xuất hiện. Một rồi lại thêm một cường giả sinh ra, cường giả như lão già áo bào vàng thậm chí cũng xuất hiện một vị.

    Đó là một nữ nhâ, một nữ tử thiên tư kinh người, chỉ đáng tiếc, thần hồn của nàng, vẫn chưa Siêu Thoát.

    Khi nàng xuất thủ, tông môn Thương Mang Phải thủy chung tồn tại suốt 1 triệu năm liền sụp đổ, trở thành cát bụi dĩ vang. Cả tinh không chỉ còn lại Sơn Hải Giới.

    Sơn Hải mặc dù có liên hệ với Mạnh Hạo nhưng cũng sẽ không vĩnh hằng, bởi vậy khi 1 triệu năm tiếp theo, một vị cường giả nửa Siêu Thoát lại sát nhập Sơn Hải Giới.

    Đó là một cuộc đại chiến, trận chiến này Sơn Hải Giới thắng nhưng cũng bị tàn phá rất nhiều, tử vong vô số.

    Từ đó về sau, Sơn Hải Giới gần như trở thành một cột mốc, mỗi một triệu năm đều có người nửa Siêu Thoát xuất hiện, thậm chí nhiều lúc còn có đến ba vị.

    Mà tất cả mọi người đều đặt mục tiêu vào Sơn Hải Giới, dường như bọn họ luôn chấp nhất nơi đó có thể làm cho thần hồn của họ thăng hoa, hoàn chỉnh con đường Siêu Thoát.

    Nhưng cuối cùng hủy diệt Sơn Hải Giới cũng không phải là những người nửa Siêu Thoát kia mà là sau 50 triệu năm, Sơn Hải Giới tự nội loạn rồi mục nát.

    Tu sĩ Sơn Hải Giới tách ra dần dần bị lạc trong tinh không. Mà Sơn Hải Giới cũng dần dần trở thành phế tích, lơ lửng trong tinh không, rách nát vô cùng rồi từ từ tiêu tán. Đệ Nhất Sơn Hải biến mất, Đệ Nhị Sơn Hải cũng như vậy cho đến chín núi chín biển giờ chỉ còn lại Đệ Cửu Sơn Hải.

    Lúc này, Mạnh Hạo đã bế quan được… 100 triệu năm.

    Một năm này, cả tinh không đột nhiên xuất hiện một trường hạo kiếp, hạo kiếp này không giải thích được, đó là một luồng gió hủy diệt hết thảy, thổi qua tinh không, mang đi tất cả sinh mạng…

    Dường như, một kỷ nguyên đã kết thúc.
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    141,253
    Chương 1609: Trở thành La Thiên.
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Hắc phong kia không chỉ là hủy diệt cũng là sinh cơ, khi nó thổi qua, tinh không yên tĩnh rất lâu, nơi này lần nữa xuất hiện tinh tú, xuất hiện thế giới, xuất hiện sinh mạng.

    Từ nguyên thủy, rất nhanh quá độ đến tu hành, trên một di tích kỷ nguyên, vì để cho chúng sinh trong tinh không căn nguyên lột xác.



    Cũng chính đúng lúc này, Mạnh Hạo từ lúc ngồi mở mắt ra, trong mắt hắn mờ mịt, hắn phát hiện mình không nhớ đượcmình là ai, hắn dường như quên mất tất cả, có lẽ đó không phải là quên mất, mà là quá lâu, lâu đến mức hắn không thể nhớ lại.
    Hắn sở dĩ thức tỉnh là bởi vì hắn phát hiện, thân thể mình bắt đầu mục nát... Mặc dù mục nát này rất chậm rất chậm nhưng vẫn là xuất hiện.

    Thời gian trôi qua, trong kỷ nguyên mới, năm tháng trôi đi, một đời lại một đời, từng quần tộc, từng cường giả, bọn họ mặc dù trong dòng sông thời gian này có đoạn ngắn rực rỡ như hoa, lại hợp thành ánh sáng thế kỷ hoa mỹ nhiều màu, kỷ nguyên này, từ bắt đầu là nguyên thủy, phát triển đến cường thịnh, thậm chí lúc tối đia, cùng một thời đại, xuất hiện bảy tu sĩ nửa bước Siêu Thoát.

    Dần dần, lại đi vào đường cùng, trăm triệu năm trôi qua, hắc phong kia lần nữa thổi đến, hết thảy lại lần nữa trở lại.

    Một kỷ nguyên tiêu tán, lại một kỷ nguyên mới xuất hiện.

    Mạnh Hạo lần nữa mở mắt, hắn phát hiện thân thể của mình có cảm giác mục nát càng thêm mãnh liệt...

    Trong kỷ nguyên thứ hai, Đệ Cửu Sơn Hải của Sơn Hải Giới, bị người phát hiện, nơi này trở thành địa phương vô số người khát vọng, nơi này trở thành thánh địa tu hành khi bọn họ học xong, cả kỷ nguyên này, tựa hồ đều vây quanh tranh đoạt Đệ Cửu Sơn Hải.
    Cho đến khi kỷ nguyên thứ hai kết thúc, kỷ nguyên thứ ba mở ra.

    Như một tuần hoàn, vòng đi vòng lại, không ngừng luân hổi, không ngừng lặp lại, kỷ nguyên thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu... cho đến thứ mưới, thứ hai mươi, thứ ba mươi...

    Mạnh Hạo nhớ không rõ, đến cùng vượt qua bao nhiêu kỷ nguyên, hắn quên mất năm tháng trôi qua, hắn chỉ biết là, rất lâu trong quá khứ, rất lâu... lâu đến thân thể hắn từ từ xuất hiện dấu hiệu mục nát nhỏ nhoi, dần dần tản ra toàn thân, dần dần ở tất cả khu vực thân thể hắn, cũng bắt đầu tiêu tán.
    Trước hết tiêu tán, chính là cặp chân hắn, từ chân bắt đầu, từng điểm từng điểm, cho đến lan tràn đến đùi, cho đến lan tràn đến thân thể.

    Trong quá trình, sinh mạng trong tinh không Sơn Hải cũng dưới kỷ nguyên đếm không hết, không ngừng tuần hoàn, không có đầu cuối, cũng không có đình chỉ.

    Tàn khốc này đây là quy tắc vũ trụ, cũng là một loại luân hồi.

    Cho đến một ngày, thân thể Mạnh Hạo gần như toàn bộ tiêu tán, chỉ còn lại năm ngón tay, còn lại một mắt trái, lúc này, Mạnh Hạo bỗng nhiên sợ hãi, cho dù cảm giác sợ hãi này hắn đã rất lâu không cảm thấy nhưng vẫn xuất hiện cảm giác này, hắn bản năng muốn đi ngăn trở tiêu tán của mình.

    Có lẽ, bởi vì thân mình hắn tiêu tán, lực lượng căn nguyên của hắn, phạm vi lớn sáp nhập vào trong tinh không, khiến cho trong kỷ nguyên này, xuất hiện một người, người này vượt qua tất cả người mạnh nhất của kỷ nguyên trước, hắn hấp thu căn nguyên Mạnh Hạo, trở thành... Siêu Thoát hoàn chỉnh!

    Khi một khắc Siêu Thoát kia, Mạnh Hạo mờ mịt, hắn bản năng muốn cắn nuốt đánh úp, nhưng phát hiện mình đã yếu đi, hư nhược đến mức hắn không kịp thức tỉnh, chưa chuẩn bị đã bị đối phương chặt đứt một ngón tay, từ nay về sau rời đi.

    Đau nhức kịch liệt kia, khiến Mạnh Hạo run lên, run rẩy của hắn ảnh hưởng tinh không, nhưng hắn phát hiện mình muốn thức tỉnh, còn quá khó khăn, hắn cần thời gian.

    Cho đến một kỷ nguyên quá khứ, cho đến sau một kỷ nguyên, từ đó xuất hiện một người, cướp đi căn nguyên của mình, chém ngón tay thứ hai của mình, Mạnh Hạo cảm nhận được đau đớn, vượt qua tất cả, hắn nổi điên, hắn phẫn nộ, hắn gầm thét.

    Hết thảy đây khi người thứ ba Siêu Thoát xuất hiện, chém xuống ngón tay thứ ba của hắn, bùng phát đến cực hạn, hắn rốt cuộc... thức tỉnh, mặc dù người Siêu Thoát thứ ba trốn ra, nhưng hắn nơi này có thể thức tỉnh, hết thảy đủ rồi.

    Hắn bắt đầu kế hoạch, bắt đầu suy nghĩ biện pháp làm mình sống lại, kia chính là... niết bàn!

    Biện pháp này, hắn rốt cuộc nghĩ tới, hắn bắt đầu mưu đồ hết thảy... nhưng hắn đã yếu đi, vì thế hắn tràn ra huyết mạch của mình, tích lũy đủ lực lượng niết bàn.

    Rất nhanh, khi hắn trong chờ đợi, hắn chờ người đầu tiên đến, sáp nhập người này vào cơ thể, trong thân thể hắn, xuất hiện quả Niết Bàn Quả thứ nhất.

    Hắn biết, Niết Bàn Quả như vậy, hắn cần 99 quả, một khi hoàn thành, hắn có thể niết bàn sống lại.

    Thời gian trôi qua, quả thứ hai, quả thứ ba, quả thứ tư... hắn rất kiên nhẫn, không ngừng chờ đợi, đợi chờ huyết mạch mình tản ra, chiếm được thu hoạch.

    Cho đến khi hắn thu hoạch 98 quả Niết Bàn Quả, hắn rốt cuộc chờ đợi người xuất hiện hóa thành quả Niết Bàn Quả cuối cùng.
    Đó là trời đất cắn nuốt lòng trời lở đất, trong quá trình này, mấy người chặt đứt ba ngón tay hắn cũng âm thầm quấy nhiễu, nhưng hết thảy, cuối cùng khi cho là mưu tính của hắn thất bại, hắn thành công, hóa người kia thành quả Niết Bàn Quả thứ 99, dung hợp trong cơ thể, phát động lực lượng niết bàn.

    Ở đó trong chớp mắt, đầu óc hắn ngập tràn nổ vang, nổ vang kia làm hắn run rẩy, hắn mở mắt, thanh âm của hắn bỗng nhiên quanh quẩn tinh không.

    - Ta, là La Thiên! Giọng hắn buồn buồn quanh quẩn, trong đầu truyền đến đau nhức kịch liệt như xé rách, dưới đau nhức kịch liệt này, hắn nhớ lại sâu trong ký ức của hắn, ký ức bị hắn quên mất!

    Hắn là La Thiên, nhưng cũng không hoàn chỉnh!

    Hắn ngẩng đầu, nhìn phương xa, nơi đó phương hướng vũ trụ, là đầu cuối vũ trụ, ở nơi nào, hắn cảm nhận được khí tức không cách nào hình dung, khiến hắn run rẩy, khí tức kia ẩn chứa tiên khí kinh khủng nồng đậm, đó là... Tiên!

    Nếu so sáng với giống như huỳnh hỏa cùng mặt trời!
    Khí tức kia cực lớn đến có thể đối kháng với vụ trụ này, cường hãn đến khó có thể hình dung!

    Còn tồn tại cùng mình kia, lại có liên hệ thiên ty vạn lũ, hắn nhớ lại tự mình tới, tự mình... từ sâu trong vũ trụ, một lần trong chiến tranh, bị người kia chém xuống một lũ phân thân.

    Lũ phân thân này, bị Trục Xuất đến nơi này, cùng với bản thế cắt đứt liên lạc, bản năng đoạt xá một vùng tinh không, trở thành chủ tinh không.

    Sâu trong lòng, đối với tồn tại của người kia, La Thiên có sợ hãi cùng khiếp đảm mãnh liệt!

    "Ầm ầm ầm!"

    Toàn bộ đều nghĩ tới, thậm chí hắn rõ ràng hiểu rõ, địa phương tồn tại của bổn tôn La Thiên là trung tâm vũ trụ này, nơi đó chí cực khổng lồ, lúc này sâu trong khu vực, cùng nơi đó so sánh một vùng cằn cỗi, nơi này... chỉ có thể xem như một góc.
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    141,253
    Chương 1610: Phân thân của ai.
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Đây hết thảy quanh quẩn tinh thần Mạnh Hạo, thân thể Mạnh Hạo đột nhiên chấn động, trong đầu của hắn không biết từ lúc nào xuất hiện một ấn ký, ấn ký này lóng lánh, tràn ra một luồng ý phong thiên, hóa thành ánh sáng, ầm ầm khuếch tán, Mạnh Hạo theo bản năng nâng tay lên, hướng về phía xa.

    - Nguyền rủa của ta... giải! Miệng của hắn nói ra khiến hắn cảm thấy không giải thích được từ này, nhưng hắn lại có cảm giác bản năng, tự mình phải làm như vậy.



    Gần như khi hắn nói, một tiếng sấm quanh quẩn tinh không, ầm ầm truyền khắp cả tinh không, lại nổ vang tại nơi của Mạnh Hạo, băng sơn chứa tất cả hồn chủng phong ấn, trực tiếp nổ vang một khe nứt

    Khi khe nứt xuất hiện, tất cả hồn chủng bên trong vốn ảm đạm, nhưng trong chớp mắt, trái tim giống như sống lại, xuất hiện sôi sục, xuất hiện nhảy lên, xuất hiện sinh cơ.

    Cánh cửa luân hồi, dường như vào lúc này không đóng cửa với bọn họ nữa, mà ầm ầm mở ra.

    Vô số hồn chủng sống lại, thiên lôi quanh quẩn, trong đầu Mạnh Hạo giống như có một bàn tay trực tiếp xâm nhập vào trong, xé rách, đau đớn kịch liệt, khiến Mạnh Hạo gầm thét, hai mắt hắn đỏ thẫm, thân thề hắn run rẩy, trong đầu óc hắn, từng ký ức hình ảnh bị lãng quên vào lúc này toàn bộ thức dậy.

    Hắn nhớ lại Sơn Hải Giới, nhớ lại cha mẹ, nhớ lại Hứa Thanh, nhớ lại Sở Ngọc Yên, nhớ lại mập mạp, nhớ lại Vương Hữu Tài, nhớ lại Kháo Sơn lão tổ, nhớ lại biển thứ chín, nhớ lại tất cả...

    Hắn nhớ lại mình cùng trận chiến La Thiên ấy, nhớ lại tự mình bế quan, nhớ lại Thủy Đông Lưu... trước khi chết giao cho mình ngọc giản có kế hoạch bên trong!
    Đầu có của hắn giống như nổ vang, máu tươi từ thất khiếu Mạnh Hạo chảy ra, hắn ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập tơ máu, thanh âm khàn khàn, nhưng lại vô cùng kiên định.

    - Ta không phải La Thiên, ta là... Mạnh Hạo!

    - Ta là... Mạnh Hạo! Mạnh Hạo vùng vẫy ngẩng đầu, ngửa mặt lên trời rống lớn, tiếng hô của hắn truyền vào tinh không, khiến tinh không nổ vang, trong kỷ nguyên ày, hắn ở Đệ Cửu Sơn Hải, lúc này cũng ngập trời.

    Mạnh Hạo hô hấp dồn dập, hắn nhớ lại tất cả, năm đó cùng trận chiến La Thiên cuối cùng, hắn mượn thân thể đối phương chiếm cứ ngắn ngủi, lục lọi đủ suy nghĩ, hóa thành chấp niệm, trồng trong đầu mình, từ từ ngưng tụ ra tàn niệm La Thiên, với niệm này, hắn giống như vẽ ra La Thiên, chủ động làm đối phương đoạt xá.

    Đây đúng là kế hoạch của Thủy Đông Lưu, kế hoạch này vô cùng điên cuồng, một khi thất bại, Mạnh Hạo đánh mất chính mình, trở thành La Thiên, nhưng lại là phương pháp duy nhất phá giải nguyền rủa... Chỉ có La Thiên mới có thể phá giải, mặc dù giết hắn, nếu hắn không muốn cũng không thể nào phá giải.

    Còn biện pháp phá giải có một... trở thành La Thiên!
    Cho nên mới có cảnh tượng này.

    Mạnh Hạo run rẩy, hô hấp dồn dập, hắn ngẩng đầu nhìn băng sơn vỡ vụn, nhìn hồn chủng sống lại bên trong, hắn cười ha hả, tiếng cười quanh quẩn, hắn biết, chính mình rốt cuộc... thành công.

    - Thành công, thành công! Nước mắt Mạnh Hạo trong nháy mắt chảy xuống, hắn vùng vẫy đứng lên, hắn mỗi lần hít thởi, cũng khiến cho tinh không này run lên, thân thể hắn đang khôi phục nhanh chóng, thần thức của hắn, thần hồn của hắn, ý chí của hắn, tu vi của hắn, đều vào lúc này, ầm ầm bùng phát trong cơ thể khô kiệt.
    Rất lâu sau đó, Mạnh Hạo rốt cuộc bình tĩnh lại, hắn hít sâu, nhìn sâu trong vũ trụ nơi xa, hắn nhớ lại ánh mắt La Thiên trước khi chết, cũng muốn tự mình nổi lên trở thành La Thiên, thu được ký ức.

    Nhớ lại đoạn ký ức kia, lòng Mạnh Hạo bình tĩnh lại, xuất hiện dao động mãnh liệt, hắn lúc này hồi tưởng lại, vẫn không cách nào tin tưởng mình đã thấy hết thảy.

    La Thiên hoàn chỉnh năm đó ảnh hưởng cả tinh không, vì cảm ngộ căn nguyên của hắn, xuất hiện quỷ, xuất hiện ma, xuất hiện thần, xuất hiện yêu...
    Những cường giả Siêu Thoát này đều vì La Thiên mà ra, nhưng La Thiên... không ngờ chỉ là một phân thân tồn tại vô thượng!

    Tồn tại kia ngay trong vũ trụ, chỉ có đều năm tháng quá lâu quá lâu, phân thân này đã cùng bản thể cắt đứt, ở nơi này trở thành La Thiên.

    Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra phức tạp, nhìn về phía vũ trụ, hắn không biết bản thể La Thiên, đến cùng cường hãn đến trình độ nào, là người nào có thế chém ra phân thân La Thiên cường hãn như vậy.

    Đồng thời cũng trong chớp mắt Mạnh Hạo hiều được hàm nghĩa câu nói.
    "La Thiên, sợ tiên!"

    Hắn sợ hãi tiên, chính là bổn tôn này, hoặc là nói bổn tôn La Thiên mới thật sự là... Tiên!

    Cho nên vô luận là tự mình còn là người Siêu Thoát trước, đều không thể trở thành tiên, mặc dù La Thiên không ngăn trở cũng không thể trở thành tiên!

    Bí mật này, thần không biết, ma không biết, quỷ không biết, có lẽ bọn họ đoán một chút, cho nên mới đi vũ trụ, duy chỉ có lúc này, Mạnh Hạo biết rõ đây là thật.
    - Vũ trụ... Mạnh Hạo trầm mặc rất lâu, trong mắt của hắn tuôn ra rực rỡ cùng mong đợi trước nay chưa từng có, hắn không sợ hãi chân tướng, ngược lại trong lòng dâng lên mong đợi trước nay chưa có.

    Hắn mong đợi đi vào vũ trụ, đi trung tâm vũ trụ, trong tương lai, đấu một trận với người gọi là tiên kia!

    - Nghĩ đến, bọn họ ba người cũng là nghĩ như vậy! Mạnh Hạo nhẹ giọng nói, vung tay áo, trừ đi hết thảy dấu vết trong tinh thần mình, đè xuống mong đợi với vũ trụ, còn có chuyện trọng yếu hơn cần phải làm.
    Hắn hít sâu, ánh mắt rơi trên băng quan Hứa Thanh,ánh mắt nhu hòa, chậm rãi đi tới, nhìn Hứa Thanh trong băng quan, nhìn nàng dung nhan xinh đẹp, ôn nhu trên mặt Mạnh Hạo, nhẹ nhàng cúi đầu xuống, khi hắn cúi đầu, băng quan tự mình hòa tan, sương mù tứ tán, môi Mạnh Hạo hôn lên trán Hứa Thanh.

    Cái hôn này xa cách năm tháng không đếm được, cái hôn này mang theo tưởng niệm của Mạnh Hạo, cái hôn này ẩn chứa chấp nhất kỷ nguyên này của hắn.

    - Thanh nhi... Thê tử của ta.
    - Muội ngủ rất lâu, nên tỉnh lại. Mạnh Hạo nhẹ giọng nói.

    Lông mi Hứa Thanh khẽ run, chậm rãi mở mắt, trong mắt là mờ mịt, lại là rõ ràng, nhìn Mạnh Hạo trước mắt, dần dần, trên mặt nàng nở nụ cười, thần tình trong mắt sâu như hồ nước,không thấy được đáy.

    Mạnh Hạo cười, lôi kéo Hứa Thanh đứng lên từ trong băng quan, hắn xoay người nhìn băng quan của cha mẹ cùng Anh Vũ và Bì Đống, đã sớm hòa tan, Anh Vũ cùng Bì Đống bên trong hoảng sợ nhìn Mạnh Hạo thét thảm thiết.
    - Đừng hôn ta, chết tiệt, ghê tởm, ngươi dừng lại, tam gia không thích ngươi, trên người ngươi không có lông, ngươi đừng đến quấy rầy! !

    - Cút cút cút, trinh tiết ngũ gia, tuyệt không thể hủy trong tay ngươi, Mạnh Hạo, ngươi là ác ba, ngươi không thể làm như vậy, ngươi làm như vậy không đúng, thất đức như vậy...

    Anh Vũ cùng Bì Đống tựa hồ bị hù dọa, run run ôm lẫn nhau, không ngừng hét lên...

    Nhìn bọn họ, Mạnh Hạo cười, đây là lúc vui vẻ nhất trong vô số năm tháng của hắn.
     
    rocklina, Vô Ưu, buinhi99 and 2 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    141,253
    Chương 1611
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Hứa Thanh bồi bên bên cạnh Anh Vũ, nhìn Anh Vũ cùng Bì Đống, cũng nở nụ cười, ôn nhu như nước, lúc này xinh đẹp không thể tả.

    Mạnh Hạo hít sâu, ánh mắt rơi vào băng quan của cha mẹ đã hóa thành Sơn Hải Điệp, lúc này khi băng quan hòa tan, cha mẹ của Mạnh Hạo hóa thành Sơn Hải Đẹp dần dần trở thành vô số điểm sáng, những điểm sáng này vô cùng sặc sỡ, ẩn chứa sinh cơ, dường như mơ hồ tụ thành thân ảnh một nam một nữ.



    Bọn họ ôm nhau, đi về hư vô, trong hư vô, lúc này nổ vang quanh quẩn, có một cánh cửa lớn, chậm rãi phủ xuống, hoàn toàn mở ra, đó là cánh cửa luân hồi, bước chân vào cửa này, có thể luân hồi lần nữa trong thế gian này, thần hồn bất diệt.

    Cùng lúc đó, băng sơn kia xuất hiện khe nứt cũng nhanh chóng hòa tan, khi hòa tan, những hồn chủng sống lại bên trong hóa thành thân ảnh mơ hồ, toàn bộ trôi đi, thẳng tới cửa luân hồi.

    Dường như chờ đợi luân hồi, đã đợi quá lâu, từ xa nhìn lại, những hồn chủng này hợp thành một hồn sông mênh mông kinh thiên, theo cha mẹ Mạnh Hạo sáp nhập vào cánh cửa luân hồi...

    Mạnh Hạo nhìn cảnh tượng này, hồn trong sông đó, hắn thấy được mập mạp, thấy được Vương Hữu Tài, thấy được Lý Linh Nhi, thấy được Chỉ Hương, thấy được Thái Dương Tử, thấy được Phương Du, Tôn Hải, thấy được Đan Quỷ sư tôn, thấy được Mãn Nhi, thấy được tất cả khuôn mặt quen thuộc, mỗi người kia cũng làm Mạnh Hạo tưởng niệm, bên trong còn có Hải Mộng Chí Tôn, Địa Tạng, Thủy Đông Lưu, còn có ngoại công của Mạnh Hạo, còn có tổ phụ của hắn...

    Ánh mắt Mạnh Hạo nhu hòa, mang tưởng niệm, mang hồi ức, lôi kéo tay Hứa Thanh, rất cấp bách, rất cấp bách.

    Vẫn nhìn theo những hồn chủng này biến mất trong cửa luân hồi, cảm nhận được bọn họ đã chuyển thể đầu thai, lần nữa xuất hiện trong tinh không, Mạnh Hạo cười.

    Cũng đồng dạng vào lúc này, biển thứ chín đã khô héo đến cực hạn, ầm ầm cuồn cuộn, nước biển bên trong trong nháy mắt vô tận, Cổ Ất Đinh Tam Nguyệt, khôi phục linh động!

    Còn có núi trong núi thứ chín kia, Kháo Sơn lão tổ, gần như chỉ còn lại mai rùa, nhưng trong chớp mắt, sinh cơ trong mai rùa bùng phát long trời lở đất, sinh cơ xuất hiện, đầu của nó từ trong mai rùa đưa ra, hít sâu, ngửa mặt lên trời rống lớn.

    - Lão tổ nhà ngươi lại trở về!
    Thiên địa nổ vang, Triệu Quốc của phần lưng lão lúc này cũng phát ra sinh cơ dồi dào.

    Hết thảy hết thảy, đều hướng về tốt đẹp, không ngừng nở rộ!

    Nhoáng một cái đã mấy chục năm.

    Tinh không Sơn Hải, trong kỷ nguyên không biết này, mặc dù là Sơn Hải Giới không còn, nhưng trong cả tinh không, tu sĩ hợp thành thế lực, mọc lên như nấm, tung hành cát cứ khắp tinh không này.

    Không thể không nói thế lực mạnh nhất, trong thế giới cùng nhiều tinh tú này, vô số người phàm cùng tu sĩ từ từ mang kỷ nguyên này xông lên đỉnh phong.

    Có người nói, đây là chú định nhấc lên một niên đại huy hoàng, cũng nhất định xuất hiện một người mạnh nhất thời đại, bởi vì mấy chục năm, trong tất cả thế lực, đều sinh ra rất nhiều người thiên tư hảo hạng, thậm chí cũng thấy thiên kiêu tuyệt thế trong truyền thuyết vạn năm.

    Khi thiên kiêu này xuất hiện trong thời đại, cả giới tu chân của tinh không cho thấy rực rỡ kinh người.

    Không ai biết tại sao phải như vậy, gần như vô số thiên kiêu không ngờ cùng năm, sinh ra trong tinh không, phảng phất như hẹn ước, đồng thời xuất hiện.

    Vả lại bọn họ tuy rằng không nhận ra nhau, nhưng khi gặp lại nhau, phảng phất như quen thuộc không nói nên lời, làm cho bọn họ sẽ không tranh đấu lẫn nhau, giống như hữu duyên kiếp trước.

    Những người này chính là sau khi giải đi nguyền rủa, tu sĩ Sơn Hải Giới trong quá khứ đã luân hồi chuyển thế.

    Nhưng không phải tất cả tu sĩ Sơn Hải Giới đều chọn con đường tu hành, có không ít... trong kiếp này lựa chọn trở thành người phàm, vượt qua cả đời chính mình.

    Nhưng bất kể như thế nào trên người bọn họ tồn tại từ chúc phúc của tinh không này, đó là chúc phúc của Mạnh Hạo, có chúc phúc này, những tu sĩ Sơn Hải trong quá khứ bất kể bọn họ ở nơi nào bao lâu, bất kể có bao nhiêu kiếp, thần hồn bọn họ vĩnh hằng bất diệt, cho dù là kỷ nguyên này tiêu tán, cũng không thể trừ đi thần hồn của bọn họ.

    Bọn họ tại ý nghĩ nào đó trở thành vĩnh hằng, cái này cho bọn họ đủ thời gian, cho đến Siêu Thoát cuối cùng, ngược dòng tất cả nhớ lại, bọn họ sẽ nhớ lại tất cả.
    Tinh không rực rỡ, thời đại huy hoàng, đã mở màn.

    Ngày này, trên một tinh tú, có một thanh niên, thanh niên này trên mặt có chút tàn nhang, thân thể rất béo, giống như một quả cầu thịt, trong tay hắn cầm một trường thương, vẻ mặt ngạo nghễ đứng trước mặt một nữ nhân.

    Nữ nhân kia gương mặt xinh đẹp, nhưng lúc này cau mày, hung hăng trợn mắt nhìn người mập mạp trước mắt này.

    - Ngươi có đáp ứng ta hay không, nếu ngươi không đáp ứng trở thành đạo lữ của mập gia, mập gia sẽ...
    Mập mạp này trực tiếp hét lên, đặt trường thương trong tay lên miệng, cắn một cái, "rắc" một tiếng, mũi thương nát.

    Sau đó làm vẻ mặt ngạo nghễ, thản nhiên nói: - Biết không, mập gia trong tinh không này là người thiên tư nhất, mập gia từng trong mộng có cảm ngộ, cùng ý chí tinh không này là huynh đệ, đi theo ta, sau nay ta bất hủ, ngươi bất hủ! Hắn nhẹ nhàng ung dung, nhưng trong mũi khó chịu, thân thể không khỏi run lên, nói thầm trong lòng mình học một chiêu cũng không nổi, không chịu nổi nữa rồi.

    Nữ nhân sửng sốt một chút, mở to mắt, nàng là đệ tử Thần Vũ Tông, đây là lần đầu tiên ra cửa, nhưng không nghĩ lại gặp tên mập mạp này, khi nhìn thấy mình lập tức dây dưa không nghỉ, đã dây dưa mấy tháng rồi.

    - Có bệnh! Nữ nhân nhìn mập mạp run run, cam thấy hơi sợ, hừ lạnh, xoay người muốn rời khỏi.

    - Đừng đi! Mập mạp rống lớn đuổi theo, làm ra bộ dáng lấy lòng trước mặt cô gái, không ngừng ân cần đi theo.
    Cho đến khi bọn họ đi xa, một tiếng cười khẽ từ nơi bọn họ đứng lúc trước truyền ra, thân ảnh Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh từ từ hiện ra trong hư vô, Hứa Thanh che miệng ngăn tiếng cười truyền ra, trên mặt Mạnh Hạo cũng là nụ cười.

    Mập mạp này rõ ràng là chuyển thể luân hổi của mập mạp Lý Phú Quý.

    - Vô sỉ, quá vô sỉ!

    - Nguyên lai tiểu tử này năm đó có nhiều đạo lữ như vậy, chính là đeo đuổi người ta không bỏ cuộc à!
    Anh Vũ cùng Bì Đống trên vai Mạnh Hạo, vẻ mặt khinh thường.

    Mạnh Hạo cười lắc đầu, nhìn về phía xa.

    - Đi thôi, đi xem một chút những người khác, sau đó đến lúc chúng ta rời đi... Mạnh Hạo nhẹ giọng nói, trong mắt tiếc nuối nhưng lại kiên định.
     
    rocklina, Vô Ưu, buinhi99 and 2 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    141,253
    Chương 1612: Dấu vết thất lạc.
    † Chia sẻ bởi: BànLong.us †



    Một đường đi tới, trong các thế lực của tinh không Sơn Hải này, Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh thấy được từng thân ảnh quen thuộc năm đó, thấy được rực rỡ của từng người sau luân hồi.

    Bọn họ thấy được Chỉ Hương, nàng trở thành công chúa quốc gia phàm tục, thấy được Lý Linh Nhi, nàng bái nhập một tông môn, trở thành đệ tử thân truyền duy nhất trong tông môn này.



    Thấy được Vương Hữu Tài, hắn là một tán tu, sát khí tràn ngập, đánh ra uy danh của mình.
    Thấy được Đổng Hổ, hắn cư nhiên trở thành đệ đệ Vương Hữu Tài, cùng với Vương Hữu Tài, trong giới tán tu, thanh danh hiển hách!

    Thấy được Thái Dương Tử, thấy được rất nhiều thân ảnh quen thuộc.

    Còn có Hải Mộng Chí Tôn, nàng kiếp trước tu hành, kiếp này lựa chọn phàm tục, thành thân, sinh con, tràn đầy hạnh phúc... Còn có Địa Tạng, hắn ở trong thế giới phàm tục trở thành phủ nha cương trực công chính, vì dân giải oan!

    Còn có Đan Quỷ, trình độ đan đạo của hắn, là thiên phú luân hồi cũng không thể biến đổi, trở thành thiên kiêu Đan Tông được khen là hiếm thấy trong tông môn đan đạo lớn nhất trong tinh không này.

    Phàm Đông Nhi trở thành thủ lĩnh phản loạn trong thế giới phàm tục, mang theo vô số dân chúng, phản kháng chính sách tàn bạo, mặc dù là người phàm nhưng trên người nàng lại ngưng tụ khiến cho ánh mắt mọi người đều tin phục.

    Phương Du cùng Tôn Hải, hai vợ chồng này dường như có duyên, cho dù luân hồi cũng không dứt, rõ ràng ở hai tông môn xa vời, nhưng dưới vận mạng, một ngày nào đó gặp nhau...

    Còn Kha Vân Hải cùng Kha Cửu Tư sau khi luân hồi dưới trợ giúp của Mạnh Hạo lại trở thành cha con, phụ từ tử hiếu, tiếp theo chi tình cha con năm đó.

    Tất cả thân ảnh trong con đường Mạnh Hạo đi, trong tinh không Sơn Hải này, trong mắt của hắn đều có thể nhìn thấy.

    Trong những người này, có lựa chọn phàm tục, có lựa chọn tu hành, nhưng vô luận là thế nào, trên người bọn họ đều có chúc phúc của Mạnh Hạo, đều có sủng ái của tinh không này, bọn họ đều sẽ vui vẻ.

    Tiếng động cười vui quanh quẩn, trong Sơn Hải Giới của quá khứ, tất cả hồn chủng luân hồi đều như thế, Mạnh Hạo nhìn thấy bọn họ vui vẻ, hắn cũng cười không ngừng.

    Loại vui vẻ này từ khi nguyền rủa bắt đầu đã hủy theo Mạnh Hạo.

    Hắn thấy được nữ nhi của Sở Ngọc Yên, Mãn Nhi, nha đầu kia sau khi luân hồi, vẫn lựa chọn tu hành, hôm nay là một trong những thiên chi kiều nữ các thế lực cường đại nhất trong tinh không. Trên người của nàng có Mạnh Hạo thân là yêu của phụ thân, nàng đích thật là thiên chi kiều nữ, bởi vì phụ thân nàng là ý chí tinh không này.

    Chó ngao thủy chung ở bên cạnh nàng, bồi nàng tiếp tục lớn lên.
    Ngóng nhìn Mãn Nhi, nhìn nụ cười vui vẻ của Mãn Nhi, trong mắt Mạnh Hạo nhu hòa, nhấc tay lên, hắn trong thần hồn của Mãn Nhi để lại một ấn ký, đó là ấn ký của hắn, có ấn ký này, liên hệ cha con cho dù Mạnh Hạo rời đi xa thế nào cũng sẽ không ngừng.

    Sâu trong vũ trụ, có lẽ rực rỡ, có lẽ phồn hoa nhưng cũng chứa hung hiểm vô cùng, Mạnh Hạo có thể mang theo Hứa Thanh cùng đi, nhưng hắn càng hi vọng, tất cả thân nhân cùng bằng hữu của mình ở nơi này, lưu lại trong tinh không, hắn đến... bảo vệ.

    Bởi vì nơi này là nhà hắn, bởi vì những người này là người nhà của hắn.
    - Bọn họ rất vui vẻ. Hứa Thanh nắm tay Mạnh Hạo, nhẹ giọng nói, Mạnh Hạo gật đầu, mang Hứa Thanh đi càng đi càng xa.

    Trên đại lục ở một nơi tinh không, nơi này thời tiết thay đổi, truyền thuyết là bởi vì kỷ nguyên trước, nơi này đã từng có một đóa hoa lớn, bên trong có hai thế giới băng hỏa bất đồng, khiến cho nơi này miễn là xuất hiện trong thiên địa, trong một năm một nửa là tuyết bay liên miên, một nửa kia là nóng bức chí cực.

    Hoàn cảnh như vậy khiến cho mọi ngươi nơi này tính tình rõ ràng giống nhau, tu hàng phần nhiều cũng bởi vì băng hỏa lần lượt thay đổi nên cũng có chỗ độc đáo.

    Lúc này, vị trí trung tâm thế giới này, nơi đó có một ngọn núi, núi này nửa băng tuyết nửa xích viêm, duy chỉ có vị trí đỉnh núi, nơi này bốn mùa như xuân.

    Một thanh niên, khoanh chân ngồi ở chỗ kia, mang nụ cười trên mặt, trong mắt ngưng tụ sâu sắc, nhìn phương xa, hắn gọi là Thủy Đông Lưu, hắn sinh ra không phải tên này, tên này do hắn tự mình nói lên, hắn nói tất cả mọi người rằng tên hắn vốn là... Thủy Đông Lưu.

    Hắn trên đại lục này, đệ tử một tông môn nhỏ, ngày thường hắn không theo tu hành, nhìn phương xa, mỉm cười như đợi cái gì.

    Có người hỏi hắn, đang chờ cái gì.

    - Ta đang đợi cố nhân, hắn hẳn đang rời đi, nhưng trước khi rời đi, hắn sẽ đến cáo biệt ta. Mỗi một lần, hắn đều trả lời như vậy.

    Ngày lại ngày trôi qua, hắn ngồi ở nơi này, nhìn một bên tuyết bay, nhìn một bên nóng bức, cho đến một này, trong mắt hắn xuất hiện ánh sáng, xoay người lại, hắn cười.
    - Đã lâu không gặp.

    Thân ảnh Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh, khi lời nói Thủy Đông Lưu truyền ra, từ trong hư vô đi tới, xuất hiện ở trước mặt Thủy Đông Lưu, nhìn Thủy Đông Lưu, Mạnh Hạo cũng cười như vậy, ôm quyền, cúi đầu thật sâu.

    Cúi đầu này, đã bái chính là phương pháp phá giải lời nguyền của Thủy Đông Lưu năm đó, đã bái chính là tôn kính đối với Thủy Đông Lưu.

    Thủy Đông Lưu cười to, tiếng cười quanh quẩn, có chút vui vẻ.
    - Gặp lại cố nhân, làm người sinh ra chuyện may, ta sớm đã bói cho ngươi một quẻ, chuyến này... ngươi nhất định rực rỡ vũ trụ, còn nơi này, lão phu còn ở, hết thảy không lo gì!

    - Đa tạ tiền bối. Mạnh Hạo hít sâu, đối với việc Thủy Đông Lưu có thể khôi phục ký ức, Mạnh Hạo không bất ngờ, Thủy Đông Lưu là một kỳ nhân, vô luận đã từng Cửu Phong hay hồn đến từ nơi xa lạ, bọn họ dung hợp cùng một nơi, đối với Sơn Hải Giới, đối với Mạnh Hạo, đối với vùng tinh không này, cũng có tình cảm như Mạnh Hạo.

    Hứa Thanh bên cạnh Mạnh Hạo, cũng cúi đầu với Thủy Đông Lưu, đối với lão nhân này, nàng từ đáy lòng tôn kính.

    Thủy Đông Lưu cười lắc đầu, cẩn thận nhìn Mạnh Hạo, lại nhìn Hứa Thanh một chút, ánh sáng trong mắt rơi trên người Anh Vũ, trong mắt hắn thâm thúy, rất lâu sau đó, hắn chậm rãi nói.

    Hắn nhìn thoạt trẻ nhưng thanh âm lại già nua vô cùng, ẩn chứa lực lượng của năm tháng.

    - Anh Vũ này, cùng La Thiên đến từ... một nơi, nó quên mất quá khứ, phong ấn chính mình, cùng nó bước chân vào vũ trụ, ngươi đã tới đỉnh phong, nhưng rất lâu trước đây, có người nói cho ta biết.
    - Hắn nói đạo không giới hạn. Thủy Đông Lưu lắc đầu, lần nữa nở nụ cười, khi đứng dậy, hướng về phương xa mà đi, một bước vào bầu trời, một bước vào hư vô, càng chạy càng xa...

    Thân thể Anh Vũ chấn động, trong mắt mờ mịt, dường như nhớ lại gì đó, nhưng lại mê mang, hồi lâu, thanh âm Mạnh Hạo truyền vào tai nó.

    - Không nên nghĩ nữa, sau này... ta giúp ngươi tìm dấu vết thất lạc.
     
    rocklina, Vô Ưu, buinhi99 and 2 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 5)