V.I.P  LS Q.Sự Minh Triều Ngụy Quân Tử - 507- Tặc Mi Thử Nhãn

  1. vide

    vide Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    15/2/11
    Bài viết:
    377
    Được thích:
    336
    Minh Triều Ngụy Quân Tử
    Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
    Nguồn: Banlong.us
    Dịch: Vide
    === oOo ===


    Chương 1: Thất ý tướng công



    Tình huống khi Tần Kham tỉnh lại khiến cho hắn có một loại cảm giác – ‘Chết béng đi cho xong!’.

    Thực tế là hắn đang chết.

    "Đang chết" nghĩa là - hắn đang đứng ranh giới giữa sống và chết.

    Một sợi dây thừng cuốn lấy cổ của hắn, mà cả người hắn đang treo lủng lẳng như kiểu thịt bò khô treo gác bếp, cột vào xà nhà tung tăng đón gió...

    Con mẹ nó! Mưu sát!

    Tần Kham vừa sợ vừa giận không nhịn nổi chửi toáng lên trong lòng. Hiện hắn cũng chẳng kịp thắc mắc về chuyện lạ đời là tại sao sau khi tỉnh lại từ tai nạn máy bay mà lại bị treo lủng lẳng giữa không trung rồi… hiện việc duy nhất Tần Kham còn có trong đầu chỉ có thể là làm sao để sống được cái đã.

    Hai tay Tần Kham cầm lấy dây thừng dùng sức ghì xuống, ý đồ đem cổ của mình nới lỏng ra một chút, không ngờ kết quả là dây thừng lại càng xiết chặt… qua chốc lát thì hai cánh tay hắn xụi lơ mềm oặt như hai sợi mì ướt, không còn nổi chút sức lực nào nữa.

    Trong đầu Tần Kham mờ mờ cảm giác hoàn cảnh chung quanh như vừa quen vừa lạ, phảng phất có một giọng nói đang tự nói với mình rằng chỗ này là nhà của mình đấy… mà hắn thì chính đang bị treo ở trên xà nhà của mình rồi.

    Loại cảm giác này rất quỷ dị, thật giống như kiểu bệnh nhân đa nhân cách, trong thân thể có hai cái ‘chính mình’… mà rốt cuộc cái ‘chính mình’ lạ lẫm kia càng ngày càng suy yếu, càng lúc càng mờ nhạt mỏng manh, cuối cùng không cam lòng ly thể mà đi...

    Gương mặt Tần Kham đã sưng phù tím bầm, cả người bị dây thừng treo dưới xà ngang, thân thể ở giữa không trung đong đưa, tay vẫy chân đạp, suy yếu vô lực giãy dụa…

    Hô hấp càng ngày càng khó khăn, ý thức càng ngày càng mơ hồ, tới khi Tần Kham đã giãy dụa không nổi nữa, hắn cũng vốn nghĩ rằng thế là đã xong… thì bỗng cửa phòng bị đá văng ra, một tiếng quát vang vọng dội vào ý thức đã dần mơ hồ của hắn: "Tần tướng công thắt cổ rồi!"

    Tần Kham đang mơ mơ màng màng mà cơ hồ vần muốn phì cười… mẹ nó vì sao trước khi cứu người cứ nhất định phải rống toáng lên rồi mới nhào vào cứu chứ nhỉ? ... Ngươi đem ta cứu xong rồi mới rống không hơn à?

    Sau đó Tần Kham bỗng cảm thấy hai chân mình đang lơ lửng giữa không trung bị người ôm lấy, sau đó... dùng sức kéo kéo xuống, mỗi lần kéo là một lần dây thừng trên cổ thít chặt thêm một phần… Đến mức này thì đầu lưỡi Tần Kham cũng không khỏi không nhịn được mà lè ra ngoài ặc ặc...

    Một lần, hai lần, ba lượt...

    Làm sao để cứu người khác bị treo cổ thì Tần Kham cũng không rõ ràng lắm, nhưng mà mẹ nó chứ… cho dù không thể như cao thủ trong phim một tiêu ném đứt dây thừng thì cũng được dùng sức trâu lực bò hết kéo lại ghì xuống như thế này đi nha.

    Phong cách này quá hiếm thấy rồi...

    Dùng cái kéo ah đám khốn nạn...! Tần Kham bỗng nhiên rất muốn chửi cả cha lẫn mẹ cuộc đời, cực kỳ cực kỳ muốn chửi ấy.

    ...

    ...

    Cảm giác ở giữa không trung từ trên cao nhìn xuống thật ra cũng rất không tồi, hết thảy động tĩnh trong phòng đều nằm gọn trong mắt Tần Kham… đương nhiên nếu như không có sợi dây thừng chó chết ghìm chặt cổ của hắn mà nói thì càng hay hơn rồi.

    Bên dưới là một đám thôn dân đang tay chân luống cuống ra sức kéo hắn xuống khỏi xà nhà… Ozawa tối cao nàng ơi có thấy chăng các thôn dân cực kỳ chất phác, tràn đầy yêu thương nhiệt tình này chứ!

    Đương nhiên, cũng có cả hình ảnh không hài hòa đấy nhé! Lẫn trong cả nhóm người nỗ lực cứu sống hắn thì ánh mắt càng ngày càng mơ hồ của Tần Kham lại mẫn cảm phát hiện một gã trẻ tuổi lén lén lút lút thừa dịp người không chú ý, đem một cái chặn giấy bằng ngọc thạch trên bàn sách trong phòng lặng lẽ nhét vào trong ngực.

    Hành động của thằng này khiến Tần Kham bỗng nhiên tức giận một cách kỳ lạ, giống như đang ngồi xe bus mà phát hiện ví tiền của mình bị ăn trộm vậy...

    Buông! Cái chặn giấy kia là của ta...

    Tần Kham trong lòng gào thét.

    Còn có một người tuổi còn trẻ khác nữa lặng yên không tiếng động đem một cây quạt xếp treo ở một góc phòng nhét vào tay áo. Buông! Cây quạt của ta...

    Thằng L này đến cùng là tới cứu người hay là đến ăn cướp hả?

    Sống lại nhất định tìm chúng mày tính sổ!

    BA~!

    Dây thừng quanh cổ rốt cục cũng không phụ sự mong đợi của mọi người… bị một đám thôn dân tốt bụng suýt nữa chữa lợn lành thành lợn què kéo đứt rồi.

    Tần Kham rơi phịch xuống, đau cái là lại bị ngã đập mặt.

    "Tần tú tài, Tần tú tài! Ngươi sao rồi?" Một đám thôn dân ba mồm bảy lưỡi xúm xít bu vào hỏi han, có mấy người còn dùng sức lay lay bả vai còn đang xụi lơ của Tần Kham nữa.

    Tần Kham ong ong váng cả đầu, chỉ cảm thấy trong mắt là cả trời sao bay múa… hắn gượng mở to mắt, đợi cho ánh mắt dần dần khôi phục thì mới nhận ra cả một đám ăn mặc quần áo cổ đại đang vây quanh chính mình —— phải nói là cách ăn mặc của đám người này thực buồn cười.

    Mọi người đều mặc áo vải ngắn màu xám được dệt thủ công, nơi hông thì dùng dây thừng buộc túm lại, tóc dài hướng lên đỉnh đầu buộc vắt thành một cái búi tóc… nguyên một đám ngươi trên mặt tràn đầy vẻ khắc khổ...

    Nông dân cổ đại hả?

    "Tần tướng công, ngươi không sao chớ?" Một gã người cổ đại ước chừng hơn 40 tuổi mặt mũi tràn đầy tang thương quan tâm hỏi thăm.

    Tướng công? Đây là xưng hô gì? Ngoại trừ lúc chơi mạt chược thì có bao giờ mình bị người khác gọi là tướng công đâu nhỉ?

    Tần Kham không nói chuyện, hắn thật sự nói không ra lời… mặt của hắn hiện tại còn tím xanh, yết hầu phảng phất như vừa bị đao cùn cứa qua cứa lại tràn lên từng đợt đau đớn, miệng há hốc thở hổn hển đớp vội lấy từng tràng không khí quý giá.

    Thôn dân nhiệt tình bưng tới một chén nước ấm, đưa tận miệng giúp hắn uống xong thì Tần Kham mới nằm vã xuống trên mặt đất lạnh lẽo như băng trong chốc lát… tới đó thì cơn đau ở yết hầu mới đỡ đi một ít.

    Ý thức vốn mơ hồ dần dần thanh tỉnh, Tần Kham lúc này mới có sức dò xét những thôn dân chung quanh.

    Ân, cách ăn mặc của họ thật sự rất buồn cười, bất luận lúc mơ màng hay khi đã tỉnh ra thì thẩm mỹ quan của Tần Kham cũng không chút nào cải biến.

    À mà bây giờ còn chưa phải lúc truy cứu cách ăn mặc của họ… Tần Kham cảm thấy có một việc phải xử lý ngay lập tức đã.

    Tần Kham đưa mắt tại dạo qua một vòng đám người chung quanh, bỗng nhiên hai mắt hắn sáng ngời, tay phải yếu ớt run rẩy vươn ra tóm lấy cở tay một người tuổi còn trẻ.

    "Đồ... trả ta!"

    Đây là câu nói đầu tiên của Tần Kham, thanh âm khàn đặc tựa như tiếng xé vải cực kỳ khó nghe.

    Người trẻ tuổi bị túm lấy kinh hãi, dưới cái nhìn soi mói của đám thôn dân vội vàng móc ra cái chặn giấy ngọc thạch trong lồng ngực đặt trên mặt đất, mặt đỏ bừng quay đầu chạy đi mất.

    Rất tốt, biết hổ thẹn cũng coi như dũng cảm, người này còn có thể cứu chữa.

    Gian nan quay đầu, Tần Kham lại bắt được cổ tay một người khác.

    "Giao ra đây... Bằng không đừng trách ta rồi!"

    Tần Kham suy yếu hừ hừ.

    Thằng này cũng thất kinh móc ra một cây quạt xếp từ trong tay áo, để trên mặt đất rồi che mặt xấu hổ mà trốn.

    Da mặt thực mỏng, nếu là ta chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn như thế đi...

    Bắt xong hai tên trộm vặt, Tần Kham nhịn không được có chút đắc ý.

    Không biết còn có... thằng trộm vặt nào nữa không nhỉ?

    Tần Kham vô ý thức hai tay túm loạn xạ xung quanh…

    Sau đó từ trong lòng bàn tay truyền đến một hồi cảm xúc ấm áp thoải mái...

    Mềm nhũn đấy, rất thoải mái…

    Bánh bao hấp hả?

    Mẹ cha nó cái loại trộm gì nữa đây, còn ăn trộm đồ vật không đáng tiền như vậy...

    "Giao ra đây!" Tần Kham hung hăng, bánh bao cũng là của ta!

    Một tiếng hét e lệ duyên dáng vang lên, sau đó là một tiếng rống to cực kỳ phẫn nộ: "Thằng khốn nạn! Dám sờ mó vợ ông..."

    Mẹ tổ sư… Ăn trộm bánh bao trong nhà ông còn dám mắng ngược lại nữa cơ à?Vô liêm sỉ!

    Tần Kham dứt khoát dựng thẳng ngón giữa, sau đó... triệt để hôn mê.

    ************************************************** *********

    Trời xanh hờn nước xuân biêng biếc.
    Mưa dìu mộng dựa chiếc thuyền nan.
    Bên sông người đẹp tựa trăng ngàn.
    Tay ngà đón rượu muôn vàn tuyết mai.
    Chưa từng tuổi chớ hoài quê mẹ.
    Về chốn xưa đau xé ruột gan.

    (Tao dịch. Đêk hay cũng phải chịu.)

    Mưa Giang Nam vốn khiến người vừa vui lại buồn.

    Đại Minh Hoằng Trị năm thứ 17, Giang Nam, Thiệu Hưng phủ, Sơn Âm huyện, Tần trang.

    Tần Kham đứng bên đường mòn duy nhất từ cửa thôn đi thông tới thị trấn, chắp tay nhìn bầu trời đang mưa rả rích, trong mắt tràn đầy vẻ cô đơn quạnh quẽ.

    Từng thôn dân mặc áo vải thô ngắn vác nông cụ trải đi qua nhao nhao quay đầu lại đánh giá hắn, trong vẻ kính sợ không thể che đi nét hiếu kỳ.

    Tiếng xì xầm bàn tán được các thôn dân tận lực đè thấp vẫn rơi rõ ràng từng cân từng chữ vào trong tai Tần Kham.

    "Tần tướng công sau khi được cứu sống thì trở nên ngu ngốc hay sao ấy nhỉ?"

    "Vốn đang có tú tài công danh lại bị bãi đi rồi, có thể nào không ngốc?"

    Chủ đề bắt đầu kéo dài...

    "Nhìn không ra Tần tướng công văn nhược là thế lại còn có một mặt hảo hán tử tâm huyết đi a."

    "Đúng vậy, một tú tài mười chín tuổi đầu lại dám đem công tử nhà Tri Phủ lão gia đánh cho hộc máu, chậc chậc..."

    "Đến cùng cũng là quá dại dột, quá vọng động rồi… tú tài sao có thể đắc tội Tri Phủ công tử chứ? Nhìn xem, hôm trước Học chính đại nhân Thiệu Hưng phủ không phải đã đưa tin tới cho Sơn Âm huyện sao? Ai, tú tài công danh bị bãi rồi, gia sản còn toàn bộ bị đưa đi làm bồi thường tiền thuốc cho Tri Phủ lão gia, đáng tiếc đáng tiếc..."

    "Tần tướng công vì sao đánh Tri Phủ công tử thế?"

    "Nghe nói là vì một nữ nhân..."

    "..."

    "..."

    Rõ ràng là các thôn dân chỉ xì xầm bàn tán, nhưng lại bàn tới nổ trời nổ đất.

    Tần Kham chắp tay đứng bên bờ ruộng chỉ biết cười khổ.

    Ngoại trừ cười khổ, hắn thật sự không biết nên dùng loại biểu lộ nào để diễn tả tâm tình hiện giờ nữa.

    ‘Tú tài’ mà các thôn dân đang xì xầm bàn tán chính là hắn, Tần Kham.

    Mà công tử nhà Tri Phủ lão gia, cùng với nữ nhân khiến hai người đấu đá kia... nói thật, Tần Kham hoàn toàn không nhớ rõ.

    Bởi vì Tần Kham này cũng đã không phải Tần Kham kia rồi, trong lòng của hắn cất giấu một bí mật kinh thiên động địa, đó là... Hắn đến từ thế kỷ hai mươi mốt.

    Theo lý mà nói thì giờ phút này đúng ra hắn phải đang ngủ ở trong một khách sạn năm sao nào đó, cùng một nàng tiếp viên hàng không vừa cấu kết tới tay lăn qua lộn lại trên giường lớn với điều hòa mát lạnh… mà vô cùng không phải đứng ung dung nhìn trời ngắm đất ở bên bờ ruộng trong một thôn nhỏ thuộc Minh triều Hoằng Trị năm thứ 17...

    Lý luận chỉ là lý luận, dù sao không phải sự thật.

    Sự thật là… Tần Kham hắn xuyên cmnr.

    Tần Kham là người tốt, bất luận kiếp trước hay là kiếp này thì người nhận thức hắn cũng sẽ không có ai phản đối kết luận này cả.

    Ông trời chính là không công bằng như thế, đám khốn khiếp giết người phóng hỏa tội ác ngập trời khác thì chẳng làm sao, mà Tần Kham hắn - một cái thanh niên tốt điển hình tận tâm ra sức phát triển sự nghiệp, yêu trẻ kính già, à mà nhiều nhất cũng chỉ có chút tật nhỏ ham mê hái hoa thì lại bị xuyên việt.

    Được rồi, xuyên việt cũng thôi đi.

    Thế nhưng mà... quần áo thời Minh triều thật là khó coi ah, hơn nữa... hai tấm ván gỗ để giẫm lên trong nhà xí vì sao lại yếu đến thế cơ chứ? (ßThằng này max nhọ!!!)

    Vì sao!!
     
    Last edited by a moderator: 23/1/18
    ichuoi, buinhi99, Simi1988 and 7 others like this.
  2. vide

    vide Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    15/2/11
    Bài viết:
    377
    Được thích:
    336
    Minh Triều Ngụy Quân Tử
    Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
    Nguồn: Banlong.us
    Dịch: Vide
    === oOo ===

    Chương 02: Treo cổ tú tài





    Đời trước đúng là đáng giá để hoài niệm...

    Tần Kham nhớ rõ mình là một gã Don Juan thường xuyên đi công tác xa, thường xuyên ngồi máy bay hối hả đi lại khắp nơi… hôm đó hắn đang ngồi ở khoang hạng nhất trên máy bay cùng nữ tiếp viên xinh đẹp kiều diễm mắt đi mày lại, đôi bên còn trao đổi cả số điện thoại, hẳn là không sai biệt lắm đã có thể sau khi xuống máy bay hẹn nhau chui vào một khách sạn năm sao nào đó khai pháo đại chiến rồi… kết quả hắn ngứa ngáy trong lòng nên thừa dịp người khác không chú ý chạy vào phòng giải khát của máy bay, thuận tay sờ sờ cái mông căng tròn mọng nước của em tiếp viên kia vài cái, còn đang định nói thêm mấy câu ngọt ngào buồn nôn thì máy bay bỗng nhiên rung lên kịch liệt, sau đó tối sầm rồi từng tràng nổ mạnh ầm ầm vang lên. Kết quả là Tần Kham mất đi tri giác ngay tức thì, khi tỉnh lại thì chính là lúc hắn đang lơ lửng dưới xà nhà tại thời đại chủ nghĩa phong kiến Minh triều Hoằng Trị năm thứ 17…

    Câu chuyện này cho chúng ta một bài học ý nghĩa sâu sắc. Đó là trên máy bay không nên nhả nhả nhớt nhớt thả dê, kể cả là con gái nhà người ta tự nguyện cũng không được… Hậu quả rất nghiêm trọng.

    ************************************************** ********

    Giang Nam, mùa xuân vốn nhiều mưa.

    Mưa bụi rậm rạp vần vũ, như bàn tay người tình ôn nhu ve vuốt trên cơ thể tình lang, triền miên...

    Sắc trời âm u, sương mù mờ mịt bao phủ khắp đồng ruộng khiến lòng người bỗng có một loại áp lực e ngại lo sợ không yên.

    Tần Kham đứng bên ruộng lúa non, ngẩng đầu nhìn trời, thở dài mang theo vô hạn đìu hiu, trong miệng thì thào tự nói: "Không có điện thoại, không có TV, không có em gái karaoke ôm..."

    Sau lưng hắn bỗng vọng lại tiếng bước chân, một em gái nhỏ ăn mặc quần áo xám dệt thủ công khoảng 6~7 tuổi dung mạo trên trung bình một chút dắt một con trâu từ ruộng về đi qua… khi cô bé quay đầu nhìn hắn thì thần sắc có chút sợ hãi đấy.

    Tần Kham hứng thú đánh giá cô bé một lượt, thở dài: "Loli ngược lại thì cũng là có, đáng tiếc ăn mặc quá không gợi cảm, nước mũi cũng nhiều một chút..."

    Xuyên qua được vài ngày rồi nên Tần Kham hiển nhiên là nhận ra tiểu loli này đấy.

    Bé gái này không có tên chữ, người trong thôn cũng gọi cô là Hổ Nữu.

    Tần Kham đứng cạnh bờ ruộng, bình tĩnh nhìn em Loli nhìn qua nhìn lại cũng không moi ra chút tiềm lực sau khi lớn lên khuynh quốc khuynh thành nào này, khóe miệng bỗng nhiên nhếch lên một tia cười quái dị.

    Sau khi tỉnh lại đến giờ thì Tần Kham đầy một bụng nghi vấn, thế nhưng hắn không dám hỏi… sợ bị các thôn dân coi thành dị đoan.

    Vận mệnh của dị đoan thường chỉ là bị thiêu chết mà thôi.

    Hẳn bé gái này có thể giải thích cho hắn vài điều đi....

    Vì sao Tần Kham chỉ dám hỏi trẻ con?

    Bởi vì cô bé này yếu ớt, phóng mắt toàn bộ Tần trang thì người duy nhất có thể khiến Tần Kham cảm thấy có sự ưu việt về mặt võ lực chỉ sợ cũng chỉ có bé loli này rồi.

    "Hổ Nữu, tới đây!" Tần Kham trưng ra dáng vẻ tươi cười chân thành vẫy vẫy tay với Hổ Nữu.

    Hổ Nữu sợ hãi nhìn hắn, chần chờ từng bước một đi lại.

    Tần Kham nắm bàn tay nhỏ bé dơ hầy của Hổ Nữu, cười hòa ái như cầu vồng sau mưa Giang Nam vậy.

    Tần Kham moi trái móc phải trong áo, lấy ra một bó to táo chín mà buổi chiều rồi hắn hái trộm của dân làng trên đường tới đây.

    Hổ Nữu nhìn mớ táo trong tay hắn, nuốt một ngụm nước bọt.

    Nụ cười của Tần Kham lúc này càng trở nên hòa ái dễ gần rồi.

    "Hổ Nữu, chúng ta chơi một trò chơi nhé?"

    Hổ Nữu gật đầu.

    "Anh hỏi, em đáp. Đáp đúng thưởng cho em một quả táo, đáp sai thì phạt em đi ngắm dế với anh..."

    Dừng một chút, nhìn lại dung nhan chẳng có tí liên quan nào tới vẻ sắc nước hương trời của Hổ Nữu, Tần Kham rất lý trí sửa lại câu nói, ảm đạm thở dài: "... Đáp sai rồi cũng không sao, chỉ cần em không ép anh đi ngắm dế cùng là được rồi."

    Hổ Nữu đương nhiên không cách nào từ chối trò chơi mê người như thế.

    Tần Kham nhìn bé, nói: "Vấn đề thứ nhất, chiều hôm qua làm sao anh lại thắt cổ?"

    Vấn đề này rất quan trọng, bởi vì Tần Kham tận chiều hôm qua mới xuyên tới, tỉnh lại thì đã đang bị treo trên xà nhà rồi nên hắn rất muốn biết rõ chủ nhân đời trước của cỗ thân thể này đã gặp phải đả kích kiểu gì mà khiến hắn xuyên qua phải hoàn cảnh giàu cảm xúc và kịch tích như thế.

    Hổ Nữu cắn ngón tay nghĩ một lát rồi nói khẽ: "A Công nói, anh bị bãi công danh..."

    Tần Kham ngẩn người, chậm rãi gật đầu.

    Lý do này cũng coi như là hợp lý đi, người đọc sách cổ đại dường như hết sức coi trọng công danh a. Một khi bị bãi đi thì khả năng thắt cổ cũng hẳn là khá bình thường, như hắn thắt cổ rồi không chết mới gọi là không bình thường.

    Liên tưởng một chút tới lời xì xầm vừa rồi của các thôn dân… nào là đắc tội Tri Phủ công tử, bị bãi tú tài công danh, ngay cả của cải đều bị đem đi bồi thường sạch sành sanh… Tình cảnh như vậy đã không chỉ là tiền đồ ảm đạm mà quả thực là tuyệt vọng rồi. Tần Kham cảm thấy nếu là người bình thường thì cũng đều có khả năng lựa chọn đi thắt cổ, nói thực sau khi biết hoàn cảnh này của ‘mình’ thì hắn cũng có một loại xúc động muốn tiếp tục thắt cổ đi. Hơn nữa nếu như lão trời già còn nể tình mà nói thì… tốt nhất lần sau xuyên đến cái Hoàng đế hoặc Vương gia đẹp trai giàu có nào đó...

    Một quả táo đưa đi, Hổ Nữu đến phủi bụi cũng không thèm làm mà trực tiếp bỏ vào miệng nhai rôm rốp......., nước miếng văng tung tóe quanh miệng.

    "Vấn đề thứ hai... Trong trang đánh giá anh như thế nào? Các hương thân đều rất yêu mến anh hả?" Tần Kham tiếp tục dùng quả táo mời mọc tiểu loli.

    Vấn đề này cũng cực kỳ trọng yếu, phía trước đã chịu phải đả kích rất trầm trọng rồi nên Tần Kham rất hy vọng có thể nghe được một chút cổ vũ, hi vọng hình tượng của mình trong mắt người ngoài phải cao đẹp một chút, sáng lạn một chút, ít nhất cũng không nên là cái loại tầm tầm hạng trung đi.

    Hổ Nữu nháy nháy con ngươi suy nghĩ nửa ngày mới gật đầu nghiêm túc nói: "A Công cùng các tộc thúc đều nói tướng công là Tần trang ta trăm năm mới ra một tú tài, là sao Văn Khúc hạ phàm, hơn nữa bộ dáng ngày thường của anh rất anh tuấn, tất cả mọi người đều thích anh..."

    Cái bản mặt mốc của Tần Kham từ hôm qua đến giờ phút này mới có thể nở ra được một nụ cười rạng rỡ tựa nắng mai.

    A Công của Hổ Nữu hẳn là loại trưởng lão trí giả trong thôn đi, lời nói của hắn chắc cũng rất khách quan, hơn nữa có trí tuệ cao vời.

    Tần Kham kìm lòng không được vuốt vuốt khuôn mặt tuấn tú của mình, vui vẻ hớn hở nói: "Anh cũng thật sự thích chính mình, mặc kệ em có tin hay không nhưng quả thật sáng nay anh bị chính vẻ đẹp trai của mình đánh thức dậy đấy nhé..."

    Nhưng hiển nhiên Tần Kham cao hứng quá sớm, ngay câu nói sau đó của Hổ Nữu đã đem hắn sút mạnh từ Thiên Đường thẳng vào Địa Ngục.

    "Thế nhưng mà... A Công cùng các tộc thúc từ ngày hôm qua đều lén lút sau lưng gọi anh là ‘ treo cổ tú tài ’, cái gì là treo cổ tú tài thế?"

    Nụ cười của Tần Kham cứng lại, hai tay mơ hồ run rẩy.

    Hắn đang nghiêm túc cân nhắc không biết nên bóp chết bé Loli trước mặt hay chạy đi bóp chết A Công của cô bé...

    "Hai vấn đề cuối cùng..." Tần Kham móc từ trong ngực ra một đồng tiền, đây là tất cả gia sản còn lại của ‘hắn’, tràn ngập chờ mong nhìn Hổ Nữu hỏi: "Anh đến cùng là phải đền cho người ta bao nhiêu tiền thế? Còn nữa, vì sao anh lại nghèo thế này hả?"

    Hổ Nữu: "..."

    Lúc này thì Tần Kham quả thật chơi quá khó Hổ Nữu rồi. Vấn đề thứ nhất thuộc về phạm trù kinh tế, tuổi này của Hổ Nữu chắc chắn sẽ không quan tâm nhà Tần tướng công có bao nhiêu gia sản. Vấn đề thứ hai lại thuộc về phạm trù triết học, nguyên nhân có rất nhiều… ví dụ như thế giới quá bất công, hoặc quá nhiều người có giá trị hơn hắn, hoặc hắn quá mức phế vật không biết kiếm tiền... vân vân và vân vân…

    Ai ngờ Hổ Nữu vậy mà biết rõ đáp án vấn đề thứ hai, hai mắt nàng si ngốc chằm chằm vào đồng tiền trong tay Tần Kham, cắn môi dưới e ngại nói: "Nếu em trả lời thì anh có cho em đồ trên tay không thế?"

    Tần Kham nhướn lông mày, giơ lên hai cánh tay: "Em muốn quả táo ở tay trái hay là đồng tiền bên tay phải?"

    "Đều muốn." Hổ Nữu hiển nhiên không có ngu như biểu hiện.

    "Được." Tần Kham hào phóng ngất trời.

    Hổ Nữu nhận lấy tiền cùng quả táo, toàn bộ nhét vào trong ngực áo rồi mới cười khanh khách: "A Công em đã từng nói qua, người nghèo thường có hai cái nguyên nhân, một là lười, hai là đần, anh cảm thấy anh thuộc về loại nào?"

    Tần Kham buồn rầu gãi gãi mũi, hắn chợt phát hiện ra tại sao mình lại nghèo như vậy rồi… bởi vì này hai cái nguyên nhân này hắn đều làm cực tốt.

    Hổ Nữu cầm lấy đồng tiền cùng quả táo, như tiểu hồ ly trộm được 100 con gà cười khanh khách chạy đi xa.

    Tần Kham vẻ mặt đau khổ đứng gãi mũi cả nửa ngày nhìn theo thân ảnh hưng phấn của Hổ Nữu, bỗng nhiên cũng cười ra tiếng.

    Thơ ấu, thật tốt.

    Như vậy hồn nhiên, vô tư lự thật tuyệt vời… nó đáng giá để hết thảy các từ ngữ tốt đẹp trên thế gian tả về nó, dù là thời thơ ấu của người cổ đại cũng vậy.

    Tần Kham cảm thán vài câu, sau đó cũng cười cười hướng phía Hổ Nữu chạy theo.

    Mưa Giang Nam mưa, vẫn rả rích như cũ...
     
    ichuoi, Simi1988, Wind and 6 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)