V.I.P  Mạt Thế Mạt Thế Nguy Thành - Chap 496 - Hùng Miêu Khoái Bào

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,834
    Được thích:
    161,788
    Chương 08: Thiên ngoại dị vật
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Ngày hôm sau, Tần An cùng Tần Hiểu Yến dậy sớm khác hẳn với lệ thường.

    Tần An tối hôm qua ngủ rất thư thái, còn mơ một giấc mộng đẹp có hương vị vô cùng ngọt ngào.

    Mà Tần Hiểu Yến hiển nhiên là ngủ không được, hai mắt thâm quầng, nhìn Tần An với ánh mắt tràn đầy u oán!

    Nàng thật sự hoài nghi không biết thân thể của Tần An có vấn đề gì hay không, sờ soạng nàng cả nửa buổi tối, không ngờ lại cứ không tiếp tục thực hiện bước cuối cùng với nàng!

    Nàng làm sao biết được Tần An thật ra thì rất vui vẻ trong lòng. Hắn giống như một tiểu xử ca (anh chàng còn zin) vậy, lần đầu tiên phát hiện, thì ra là hành hạ thân thể của nữ nhân là một chuyện cũng khiến cho người cảm giác vô cùng khoái lạc.

    Ăn điểm tâm xong rồi, Tần Hiểu Yến bắt đầu tiến hành vận động ở trong nhà, rèn luyện thể năng của bản thân mình.

    Mà Tần An thì ăn mặc chỉnh tề, bắt đầu công tác thanh lý của hắn!

    Đã có kinh nghiệm của ngày hôm qua, ngày hôm nay tốc độ thanh lý nếu so với ngày hôm qua đã nhanh hơn rất nhiều.

    Thời gian một ngày, Tần An dọn dẹp toàn bộ tất cả căn phòng trong chung cư, giết chết 30 con Zombie, đồng thời dọn dẹp 11 cái xác không biến thành Zombie, là người chết đói ở trong nhà.

    Tóm lại, bất kể là Zombie hay hoặc là thi thể của người chết, hắn đều mở cửa sổ ném ra ngoài hết!

    Bảo đảm toàn bộ trong chung cư chỉ có hắn cùng với Tần Hiểu Yến là hai người sống tồn tại.

    Cuộc sống của hai người cứ như vậy tiếp tục.

    Tần An sau khi dọn dẹp hoàn tất cả chung cư, bắt đầu tiêu diệt Zombie ở bên ngoài.

    Dọn dẹp Zombie bên ngoài so với dọn dẹp Zombie ở bên trong nhà là việc hoàn toàn khác nhau!

    Cách làm của Tần An là mở cửa cư xá, hấp dẫn mấy con Zombie ngoài cửa vào, sau đó hắn chui vào nhà, cách hàng rào cửa lần lượt giết chết Zombie.

    Tần An phát hiện, những con Zombie này so với mấy tháng trước hắn quan sát ở trên lầu, đã có một chút khác biệt!

    Tốc độ chạy của bọn chúng trở nên nhanh hơn, tay chân cũng trở nên linh hoạt hơn mà lại không cứng nhắc nữa. Bọn chúng đã có thể leo thang lầu rồi.

    Móng tay Zombie đều sinh trưởng rất nhanh, móng tay dài cứng mà còn sắc bén, đã trở thành thủ đoạn công kích hữu hiệu của bọn chúng ngoại trừ răng nanh ra.

    Chỉ có điều không biết nếu như bị móng tay Zombie cào một chút, có bị lây nhiễm hay không đây?

    Mặc dù có nghi vấn như vậy, nhưng Tần An lại tuyệt đối không dám thử!

    Tìm tòi vật tư trong tất cả căn hộ trong toàn bộ cư xá. Những vật tư này đặt cùng đồ đạc trong nhà của Tần An, có thể khiến cho hai người bọn hắn ẩn nấp ở trong nhà sinh sống được bảy tháng!

    Thật ra thức ăn có rất nhiều, chủ yếu là nguồn nước bắt đầu trở thành vấn đề lớn.

    Thời gian mỗi ngày một qua đi, thủ pháp Tần An giết Zombie cũng càng ngày càng thành thục. hắn đã không cần dẫn Zombie vào trong cư xá, giết chết bọn chúng ở cách hàng rào cửa nữa.

    Giờ này hắn có thể chân chính trực diện Zombie, nhanh chóng chém đứt đầu của bọn chúng, làm được một cú đánh là dứt điểm một con.

    Một tháng sau, tất cả Zombie trong toàn bộ tiểu khu bao gồm ở trong lẫn ở ngoài, không ngờ đã bị Tần An dọn dẹp toàn bộ!

    Cái tiểu khu này vốn thuộc loại tiểu khu hạng sang, tiểu khu cũng không lớn, chỉ có năm tòa lầu cao 18 tầng, mà mỗi một căn hộ đều thuộc loại đại hộ (diện tích lớn), diện tích bên trong vượt qua 150 mét vuông.

    Vòng ngoài tiểu khu được bao bọc bằng tường vây cao 5 mét, có ba cái cổng chính. Tần An khóa toàn bộ ba cái cổng chính lại, bảo đảm Zombie phía ngoài không cách nào tiến vào bên trong tiểu khu.

    Tìm tòi hết tất cả hộ gia đình trong cả năm tòa nhà lớn, sau đó di dời toàn bộ vật tư có thể sử dụng về lại căn cư xá của mình, tốn của hắn hết một tháng nữa.

    Lần này, không ngờ lại súc tích vật tư đủ có thể khiến hai người Tần An sống thêm ba bốn năm!

    Xem ra trước khi Virus T đại bạo phát, mỗi nhà đều có trữ bị vật tư đầy đủ!

    Chỉ là điề có một số nhà người ta có thể sớm rời khỏi thành phố Hàng Hải, cho nen thức ăn nước uống tràn đầy trong nhà đều để lại cho Tần An vậy.

    Có đầy đủ vật tư, người cao hứng nhất không ngờ lại là Tần Hiểu Yến.

    Nàng thậm chí còn xa xỉ dùng mười thùng nước khoáng, nấu nóng lên đổ vào trong bồn tắm, tắm nước nóng một cái cho đã thèm!

    Thời gian gần hai tháng, khiến cho quan hệ giữa Tần An và Tần Hiểu Yến hoàn toàn tiến nhập vào thời kỳ trăng mật.

    Tần Hiểu Yến hiện giờ đã hoàn toàn xem mình là vợ của Tần An.

    Đối với Tần An, xưng hô cũng từ Tần An, chủ nhân, lão Tần, tiểu An An cuối cùng biến thành “lão công” (ông xã).

    Mà Tần An cũng ngầm cho phép danh xưng này.

    Tháng mười một, Thành phố Hàng Hải đã giảm thấp nhiệt độ, nhiệt độ ban đêm chỉ còn khoảng 7 - 8 độ C.

    Lúc này Tần An đang nằm trên ban công nhà mình.

    Vào lúc hắn tìm tòi vật tư, phát hiện trong một gia đình có một cái giường theo kiểu sa *** không tệ, vừa vặn có thể xếp đặt vào bên trong thành ban công, do đó Tần An đã mang nó về, thỉnh thoảng ra ban công nằm, tay cầm kính viễn vọng quan sát tình hình bên ngoài.

    Tiếng chuông gõ, đúng mười giờ đêm.

    Rửa mặt chải đầu hoàn tất, Tần Hiểu Yến mặc một áo lông thật dày, mở cửa ban công, nhảy lên trên giường lai sa ***, cuộn vào trong ngực Tần An.

    Thở ra một hơi khí trắng, nàng nói với Tần An:

    - Lão công, quá nửa đêm anh còn đang nhìn cái gì đó vậy, không lạnh sao?

    Tần An cũng rất tự nhiên khoát tay của mình lên trên vai Tần Hiểu Yến, ngón tay còn kẹp một điếu thuốc lá thơm, tay kia của hắn thì lại cầm kính viễn vọng nhìn ra trời đêm, nhìn xa ra phía ngoài.

    - Em nói xem, trong Thành phố Hàng Hải còn có người khác sống không?

    Lời nói của Tần An có chút ít phiền muộn.

    Tần Hiểu Yến khẽ nhíu mày, đáp:

    - Thành phố Hàng Hải có nhân khẩu thường trú là 8 triệu người, người ngoài địa phương tới tạm trú cũng khoảng 8 triệu nữa. Giờ này Virus T bạo phát đã hơn bảy tháng rồi, em nghĩ hẳn là không có người nào sống nữa rồi?

    Tần An thở dài, nói:

    - Đúng a! Mấy ngày nay ngay cả Chương trình radio Ngày Tận Thế cũng không còn phát nữa, xem ra tình huống càng ngày càng nguy rồi!

    Tần Hiểu Yến đưa tay vào trong quần áo của Tần An, đặt lên trên bụng của hắn.

    Bàn tay nhỏ bé lạnh như băng khiến cho Tần An khẽ run lên, nhưng không ngăn cản động tác của nàng.

    Tần Hiểu Yến rất là hài lòng, mở miệng nói:

    - Thành phố Hàng Hải là thành thị đầu tiên mà Virus T đại bạo phát ở trong đại lục. Trong vòng mười ngày virus bạo phát, đã có rất nhiều người đã đi ra khỏi nơi này. Sau đó chánh phủ tổ chức quân đội tiến hành cô lập, nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi liền hủy bỏ mệnh lệnh cô lập, bởi vì Virus T đã bạo phát quy mô rộng lớn trên toàn quốc rồi. Hình thức đã không còn cách nào khống chế. Em và Lưu Thiên Vũ đều là người Thành phố Hàng Hải, phụ mẫu em đều ở nước ngoài, khi đó vốn cũng muốn rút lui khỏi nơi đây. Nhưng mà suy đi nghĩ lại cũng không biết rút đi chỗ nào, còn không bằng ở nhà chờ một chút, chờ đến khi virus bị khống chế là ổn rồi. Không ngờ rằng, Virus này căn bản là không cách nào khống chế!

    Trong lời nói của Tần Hiểu Yến cũng không mang một chút ưu thương nào, nàng mỉm cười tiếp tục nói:

    - Nhưng mà, cũng may mắn không có bỏ chạy, bằng không em làm sao có thể gặp được anh chứ?

    Tần An cũng thổi ra một ngụm khói trắng. Ban công này ăn thông cùng bên ngoài. Lúc này nhiệt độ đoán chừng cũng trên 0 vài độ C. Ném tàn thuốc trong tay xuống dưới lầu, Tần An cười nói:

    - Cái gì gọi là gặp anh, em đã nhận thức anh mấy năm rồi mà!

    Tần Hiểu Yến thoát ra từ trong lòng Tần An, ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó nói:

    - Thật ra thì em cảm giác mình dường như đã nhận thức anh cả đời rồi! Nhưng chúng ta kỳ thực chỉ xem là chân chính nhận thức mới có bốn tháng này thôi! Anh nói có đúng không?

    Tần An mỉm cười gật đầu, ngữ khí của Tần Hiểu Yến trở nên nhu hòa, nhẹ nhàng dùng khuôn mặt ma sát môi Tần An, mở miệng nói:

    - Lão công! Anh chừng nào thì “ấy” người ta thế? Em sợ anh đang do do dự dự, vạn nhất ngày nào đó chúng ta chết thì làm sao bây giờ? Anh còn chưa chuẩn bị xong sao? Anh còn không quên được Lý Dĩnh sao?

    Tần An cười khổ sở, lần nữa đốt lên một điếu thuốc, hít sâu một hơi, nhưng không lên tiếng.

    Trầm mặc, trải qua thật lâu, Tần Hiểu Yến mới từ trong tâm tình thất lạc thoát đi ra, nỗ lực nặn ra nụ cười nói:

    - Lão công, anh nói lá gan của anh vì sao lớn như vậy, anh chẳng lẽ không sợ lũ Zombie đó hay sao? Bọn chúng nhìn qua kinh khủng như vậy, anh thật không phải là người bình thường!

    Tần An nói:

    - Thật ra thì anh không phải là người bình thường, hồi cấp 2 anh có một cái biệt danh, các học sinh khác gọi anh là Tần ngốc tử!

    Tần Hiểu Yến hơi sững sờ, thuận miệng hỏi:

    - Tần ngốc tử? Tại sao gọi như vậy, lão công anh kể cho em nghe đi?

    Tần An nói:

    - Nhớ đại khái là lần đầu vào lúc đó! Người ngồi cùng bàn với anh là một cô nàng tên là Lý Na, tính tình như là một cái tên con trai, tinh nghịch vô cùng, dù sao thì cũng luôn khi dễ anh! Anh khi đó tính tình cũng có vẻ hướng nội, do đó vì thế bị cô nàng ăn hiếp một trận! Có một ngày, cô ả bắt một con sâu lông bỏ vào trong quần áo của anh! Lần đó thật sự đã chọc anh giận, anh bắt đầu cự cãi với cô ta, còn muốn đánh cô ta. Cô ta thấy anh muốn đánh cô ta, liền mắng anh hẹp hòi, nói anh đánh nữ nhân, không phải là đàn ông! Bị cô ấy nói thế, anh đánh cô ta là không đúng, không đánh lại không hả được cơn tức ấy! Sau đó anh liền chủ động đánh đố cùng cô ấy, nói muốn nuốt sống con sâu lông kia. Nếu như anh dám ăn, thì cô ấy phải quỳ xuống gọi anh là ba ba (cha), còn nếu như không dám ăn, anh sẽ quỳ xuống dập đầu lạy cô ta, sau này mặc cô ta ăn hiếp!

    Khóe miệng Tần Hiểu Yến há thật to, gần như không thể tin được lại có người đánh đố như vậy, nàng theo bản năng lên tiếng hỏi:

    - Anh không thật sự ăn con sâu lông kia chứ?

    Tần An gật đầu, trên mặt mang nụ cười, nói:

    - Ừ! Tôi móc từ trong túi ra một cái bật lửa, đốt trụi lông con sâu lông đó, sau đó khi thân thể của nó còn đang uốn éo nhúc nhích, liền ăn sống nó hết luôn! Kết quả biến thành rất nhiều đồng học lớp của anh đều nôn mửa đầy cả ra! Mà Lý Na đó, sau khi ói xong, thật sự cũng quỳ xuống gọi anh một tiếng ba ba! Từ đó về sau, đồng học lớp của anh đều xem anh là quái vật, biệt danh Tần ngốc tử cũng sinh ra từ đó. Mà Lý Na ấy lại sợ đến khiếp đối với anh. Cô ta chủ động xin thầy chủ nhiệm không cho ngồi cùng bàn với anh nữa, hơn nữa sau đó đều tránh anh càng xa càng tốt!

    Tần Hiểu Yến khuôn mặt nghệch cả ra, hồi lâu sau mới nói:

    - Lão công, anh không phải ngốc, anh thật là đáng tởm!

    Tần An nói:

    - Ha ha, thật ra anh thật sự không ngốc!

    Tần Hiểu Yến ngẩn ra nhìn Tần An, trong lòng lại dâng lên một chút cảm khái, có thể cùng một nam nhân như vậy ở cùng một chỗ, thật ra cũng rất tốt.

    - Lão công, em hơi lạnh!

    Tần Hiểu Yến áp khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng của bản thân mình vào trên mặt Tần An.

    Tần An gật đầu, nói:

    - Được thôi, chúng ta vào nhà!

    Hai người tay nắm tay, vừa định quay trở về phòng khách, bỗng nhiên, trên bầu trời có một đạo ánh lửa bay vụt đến. Nó giống như sao băng rơi xuống từ thiên hà, mang theo đuôi sao chổi màu tím thật dài, cuối cùng, đập vào bên trong tiểu khu!

    Lực va đập quá lớn, Tần An có thể cảm thấy mặt đất đều đang chấn động.

    Hai người nhìn nhau một cái, kinh ngạc vạn phần, đó là cái gì? Là vẫn thạch ? Có phải là vệ tinh từ trên trời rơi xuống?
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,834
    Được thích:
    161,788
    Chương 09: Biến Hoá
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Trong khu phố nhỏ, bao quanh là khói bụi. Những xác sống ngoài ngõ dường như đã bị chấn động rất lớn, gầm thét vô cùng bất an.

    Lúc này Tần An ăn mặc chỉnh tề, tay nắm lấy con dao nhật bản, cẩn thận tiếp cận nơi mà sao băng rơi. Còn Tần Hiểu Yến trong tay cũng cầm một con dao cắt rau đi theo phía sau Tần An. Đêm nay trăng rất tròn , trăng sang rất tự nhiên làm cho tầm mắt của người nhìn không gặp phải ảnh hưởng gì.

    Vi-rút T đã phát được 7 tháng rồi, tuy nhiên đối với con người mà nói thì đây là tai hoạ trước đây chưa có, nhưng hình như đối với trui đất thì đây chính là điều tốt nhất. Không còn khí thải của công trường, không ảnh hưởng của khói xe, không khí những ngày này rất là đẹp, ngay cả ánh trăng cũng sáng hơn trước những ngày tận thế nhiều.

    Dần dần cũng tiếp cận được điểm va chạm.

    Một vật thể bay cũng không gọi là to từ đâu xuất hiện trước mắt hai người Tần An.

    Đó là một vật hình nón cao hơn ba mét, dưới đáy cái nón hình tròn có đường kính khoảng 1 mét. Kỳ quặc là lớp vỏ bên ngoài phát ra ánh sáng màu tím.

    Tần An và Tần Hiểu Yến nhìn nhau, hai người quen biết đã vài tháng, đã có thể hiểu ngầm đôi chút, đều có thể nhìn ra được mối nghi ngờ của đối phương, đây là cái gì ?

    Tần An ra hiệu cho Tần Hiểu Yến dựa về sau một chút, còn bản thân thì tiếp cận vật thể hình cái nón đó, nhẹ nhàng dùng đầu dao đâm vào vỏ ngoài của vật thể đó.

    Bỗng nhiên một tràng âm thanh tí tách vang lên làm cho Tần An nhanh chóng kéo Tần Hiểu Yến lui về phía sau.

    Cái bệ hình tròn của vật thể đó sau khi phát ra âm thanh, liền phát ra một loại ánh sáng loá mắt khác thường, sau khi lập loè ánh sáng vài giây, dần dần thì tản đi, còn cái bệ hình tròn lại biến mất một cách kỳ lạ.

    Tiếp đó, hai luồng ánh sáng xanh dương và đó chiếu lên trời, cao đến trăm mét sau lại nhanh chóng hạ xuống, sau cùng mới hạ xuống trước mặt hai người Tần An.

    Cả hai người đều cảm thấy tim của mình dường như đập nhanh hơn rất nhiều, cố gắng mở to mắt để nhìn, sau khi ánh sáng xanh đỏ trở nên nhạt dần, ánh mặt trăng chiếu xuống, lại có hai thanh kiếm không vỏ cắm trên mặt đất.

    Ánh sáng màu xanh là cán kiếm to lớn!

    Thân kiếm dài phải có mét sáu mét bảy, rộng khoảng ba mươi phân, chất liệu ánh bạc nhìn không ra là kim loại nào. Cán kiếm theo phong cách cổ xưa cũng không to lắm, người bình thường đều có thể nắm lấy.

    Thanh kiếm nhỏ ánh sáng màu đỏ nhìn bình thường, thân kiếm mỏng, thông qua chất liệu của cây kiếm màu đỏ cũng không thể đoán ra được tạo thành từ kim loại nào.

    Lúc này những việc phát sinh quá kỳ lạ, hai người Tần An lại không biết như thế nào mới được.

    Qua một hồi lâu, Tần An cuối cùng cũng hành động, hai chân bước đến cạnh thanh kiếm màu sáng xanh, chần chừ một chút rồi tiện tay nắm lấy cán thanh kiếm.

    Cầm chưa mát tay, chạm vào cảm giác vô cùng thoải mái.

    Tần Hiểu Yến cũng theo phía sau Tần An, học theo Tần An cấm lấy cán thanh kiếm nhỏ màu đỏ, muốn rút nó lên khỏi mặt đất, nhưng đã dùng lực hai lần đều không thể mảy may lay động nó.
    Hai người hy vọng thêm một lần nữa, chính vào lúc đó, Tần An bỗng dưng cảm thấy trong tay rất nóng, cái cán của thanh kiến to bắt đầu tăng nhiệt độ.

    Tần An ngạc nhiên muốn thả cán kiếm ra, nhưng tay giống như là bị dùng keo dán chắc với cán kiếm, căn bản là không thể nào tách rời.

    Cũng như vậy, Tần Hiểu Yến cũng gặp phải cảnh ngộ như vậy.

    Hai người họ bị doạ đến thốt lên bất ngờ, tay cũng đau đến nỗi họ không thể nào chịu được nữa.
    Sau đó, hai thanh kiếm bắt đầu biến hoá, chúng như có cùng sinh mệnh bắt đầu nhúc nhích, phân tách vỡ ra, giống như hàng tỉ tế bào đang không ngừng phân tách

    Chỉ một lúc công phu của chúng đã biến thành hai con cua mình đầy máu thịt nhưng không có da, thịt và mạch máu của con màu đỏ làm cho người nhìn thấy cũng sợ hết hồn.

    Tần Hiểu Yến đã bị doạ đến muốn ngất đi.

    Còn Tần An tuy vẫn mở to mắt cùng nhìn về phía trước.

    Dần dần Tần An phát hiện thân kiếm biến hoá thành máu thịt của con cua, dần dần bắt đầu nhỏ đi, chúng bắt đầu chui vào cơ thể của mình và Tần Hiểu Yến.

    Khi mà chúng đang trong quá trình chui vào cơ thể của mình, Tần An có thể cảm nhận được máu thịt của mình như đang bị vô số những con sâu bọ cắn xé, cái cảm giác đau đớn xé nát tâm can cũng làm cho hắn

    Thời gian dần trôi qua, sau một giờ đồng hồ, máu thịt của hai con cua cuối cùng đã hoàn toàn chui vào cơ thể của Tần An và Tần Hiểu Yến, cảm giác đau đớn xé nát tâm can đó cũng dần dần mất đi.

    Toàn thân của Tần An đều toát mồ hôi, dần dần rồi hắn cũng mất đi nhận thức, té nhào xuống đất rồi ngất đi.

    Không biết đã qua bao lâu, Tần An nghe thấy bên cạnh mình đang có ai đó gào thét gì.

    - Tần An! Chồng ơi! Anh hãy nhanh tỉnh lại! Anh tỉnh lại đi!

    Từ từ mở mắt ra, mặt của Tần Hiểu An gần trong gang tấc.

    Thở ra một hơi thật dài, Tần An ngồi dậy, nhìn theo tứ phía, đây vẫn là ở trong hẻm nhỏ nhà hắn, mặt trời đã lên rất cao, lúc này đã là buổi trưa rồi sao ?

    - Nhìn qua Tần Hiểu Yến, Tần An nói: Em không sao chứ? Cuối cùng là như thế nào rồi?

    Tần Hiểu Yến nước mắt lưng tròng, lắc đầu, nhoài vào trong ngực Tần An, nức nở mà nói:

    - Em cũng không biết, em cũng mới chỉ tỉnh lại được một lúc, tỉnh lại thì thấy anh nằm ở đây, gọi nửa ngày anh cũng không tỉnh! Doạ chết em rồi!

    Nàng ta vừa nói vừa khóc càng thương tâm hơn, hình như đúng là đã rất khiếp sợ.

    Tần An ôm lấy nàng vào lòng, vuốt lấy tóc, biểu thị an ủi.

    Mắt nhìn tứ phía, đúng là quá khác thường, ở phía trước xa cách tầm mười mấy mét, có một cái hố không to lắm, còn vật thể hình hình không rõ từ đâu và hai thanh kiếm từ trước khi ngất xỉu đều đã biến mất rồi!

    Cuối cùng đây là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là một giấc mộng?

    Giơ tay phải lên, đây chính là bàn tay mà hắn nắm lấy thanh kiếm, chỉ thấy trên lòng bàn tay có một dấu hiệu kỳ lạ, không biết là có phải bị bỏng vì thanh kiếm ngày hôm qua hay không.

    Vẫn nghi hoặc, Tần An nắm lấy tay của Tần Hiểu Yến, nhìn thấy trên bàn tay của nàng ấy cũng có một dấu hiệu kỳ lạ, nhưng không giống với của hắn.

    Hiển nhiên là những chuyện trại qua trước khi ngất không phải là giấc mộng.
    Đỡ lấy Tần Hiểu Yến, Tần An đứng dậy, sau đó cử động một chút vai rồi lại đá chân, phát hiện cơ thể không có gì bất thường.

    Lại nhìn Tần Hiểu Yến mà nói:

    - Cơ thể em có sao không? Có cảm thấy có gì khó chịu không?

    Mắt Tần Hiểu Yến vẫm đẫm nước mắt, nhưng mà lúc này đã không còn khóc, xoay xoay cái cổ, lắc lắc cái mông nói:

    - Không có chỗ nào không đúng cả!

    Tần An gật đầu, rồi lại nhìn theo cái hố không to lắm ở phía trước mặt, cảm thấy vô cùng bất thường, nghĩ một hồi vẫn không ra kết quả, chỉ có thể kéo Tần Hiểu Yến đi về ngôi nhà mười tám tầng của mình.

    Sau khi họ về đến nhà, cuối cùng phát hiện ra những biến đổi trên cơ thể mình, hai người lên đến mười tám tầng lầu, vậy mà không cảm thấy cơ thể có bất kỳ mệt mỏi nào!

    Đây đối với Tần An cũng họi là bình thường, nhưng không thể ngờ được mặt Tần Hiểu Yến cũng không đỏ, tim không đập mạnh, leo lên mười tám tầng lầu, giống như là đi bộ bình thường một chút trên đất bằng, can bản là không có bất kỳ cảm giác nào!

    Vài ngày tiếp theo, hai người đều rất sầu não, không có tâm để làm những chuyện khác, ngày ngày nghiên cứu thảo luận về vật thể nón từ trên trời rơi xuống và hai thanh kiếm kỳ lạ ngày hôm đó, rốt cuộc là cái gì, đến từ đâu, lại đi đâu rồi.

    Nhưng mà nghiên cứu mãi vẫn không hề có kết quả.

    Trong lòng Tần An thật ra có chút manh mối, bởi vì hắn tận mắt nhìn thấy tác dụng máu thịt của hai thanh kiếm đó, chui vào cơ thể của mình và Tần Hiểu Yến.

    Chỉ là chuyện này quá bất thường, còn không thể chấp nhận và hiểu hơn cả ngày tận thế và những cái xác sống kia, Tần An sợ sẽ làm Tần Hiểu Yến sợ, vậy nên không dám nói cho nàng nghe.
    Cả hai người đều ngây ngây ngô ngô như vậy, tiếp tục qua ngày đoạn tháng, đồng thời cũng cảm nhận được sự biến đổi trong cơ thể mình!

    Đúng vậy, sau khi trải qua câu chuyện kỳ lạ ngày hôm đó, cơ thể của hai người phát sinh những biến đổi rõ ràng.

    Tần Hiểu Yến có thể một tay nâng bao gạo năm mươi ký, lên xuống mười tám tầng lầu nhanh như bay, có nghĩa là năng lượng của nàng ta so với năng lượng của một người trưởng thành còn mạnh hơn, nhưng đáng kinh ngạc là tốc độ của nàng ấy. Khi mà nàng ấy chạy nhanh, giống như là không chịu ảnh hưởng của sức cản và trọng lực! Mà còn thính giác và thị giác của nàng còn tăng cao độ rộng lớn vô cùng, nàng ấy có thể nghe được chuyện xảy ra ngoài vài trăm mét.

    Biến hoá của Tần An và Tần Hiểu Yến không giống nhau lắm, sự biến hoá của Tần An là sức mạnh và sự cứng rắn của cơ thể.

    Một nắm đấm hắn có thể đánh vỡ bức tường gạch hai lớp, mà nắm tay không hề mảy may tổn thương. Trên mặt đất bằng hắn có thể nhảy lên cao tầm năm sáu chục mét, sau khi tiếp đất thì tạo thành lại một cái hố, vậy mà hai chân không hề bị tổn thương! Hơi giống với phim khoa học viễn tưởng Mỹ Người Khổng Lồ xanh trước đây.

    Đối với sự biến đổi như vậy, Tần Hiểu Yến kinh ngạc vui mừng bất thường, nàng ta biết rằng nhất định có liên quan đến câu chuyện kỳ lạ tối ngày hôm đó. Mặc dù vẫn không hiểu tại vì sao, đã có được năng lực đặc biệt như vậy dù sao đi nữa cũng là việc tốt!

    Tần An thì nghĩ nhiều hơn nàng, bởi vì hắn biết trong cơ thể mình và Tần Hiểu Yến đã dung hợp với hai thanh kiếm cổ quái đó!

    Sự biến đổi của họ nhất định do hai thanh kiếm đó gây nên!

    Còn thanh kiếm đó rốt cuộc là gì? Là quỷ thần hay là người ngoài hành tinh đến?

    Tần An là một người không tin vào thần thánh, vì vậy hắn cho rằng cây kiếm đó nhất định thuộc về người ngoài hành tinh, có đúng hay không thì không cách nào giải thích được!

    Sau khi hai người dần dần thích nghi với năng lực mới, lại đã qua được vài ngày, không còn phát sinh những chuyện kỳ lạ nữa, vì vậy họ cũng chỉ có thể coi như chưa xong cũng như là xong, tiếp nhận toàn bộ sự mới mẻ của mình!

    Có năng lực đặc biệt, đành thi vị như vậy trong những ngày tận thế này họ càng dễ dàng để sống hơn! Đây có thể lại là việc tốt!

    Cuộc sống phút chốc trở nên an nhàn hơn, mỗi buổi tối hai người đều ôm lấy nhau mà ngủ, tay của Tần An chưa từng hiền lành như vậy, đều phải đi đến bước cuối cùng.

    Còn Tần Hiểu Yến thì đã tự nguyện thích nghi việc cùng nhau chia sẻ niềm vui với Tần An. Tuy rằng đôi tay mạnh mẽ của Tần An có thể để lại trên người Tần Hiểu Yến những vết tích, nhưng Tần Hiểu Yến lại cảm thấy đó là con dấu của sự hạnh phúc.

    Ban ngày thì hai người đi bộ ở trong khu phố, rèn luyện cơ thể, tận hưởng không khí của những ngày tận thế còn trong lành hơn những ngày trước tận thế!

    Cơ thể của họ đều đã được tăng cường, gần đến tháng mười hai, thành phố Hàng Hải càng thêm lạnh lẽo, vậy mà hai người chỉ mặc trang phục rất mỏng lại không cảm thấy chút lạnh nào!

    Không cần đi làm, không cần vì tiền mà lo âu, cuộc sống như vậy dù là rất tốt nhưng qua lâu dần thì cũng có chút buồn tẻ.

    Vì vậy thỉnh thoảng họ cũng cần tìm những hoạt động tạo niềm vui, đó chính là giết những cái xác sống!

    Tần An ôm Tần Hiểu Yến vào ngang ngực, có thể trực tiếp nhảy cao lên năm mươi mét, đáp xuống trên tường của cái ngõ, sau đó tìm một vùng đất trống nhảy xuống dưới.

    Sau khi những cái xác sống quanh đó nhìn thấy dáng của hai người, liền lập tức vây lại!

    Lúc này những cái xác sống đã trở nên mạnh hơn, sức mạnh và tốc độ đều tăng hơn nhiều so với trước đây, nếu như là người bình thường, nhất định bị bọn chúng dễ dàng xé thành từng khúc thịt.

    Còn Tần An và Tần Hiểu Yến bây giờ đã không còn là người bình thường!

    Vũ khí của Tần Hiểu Yến chính là con dao nhật bản mà Tần An dùng trước đây, nàng ấy đột nhập vào đám xác chết như một bóng ma, mới một chút đã có thể chặt đầu giết chết mười mấy cái xác sống.
    Vũ khí của Tần An đã đổi thành hai con dao trảm vô cùng lớn, hai con dao này thì mỗi con phải nặng mười lăm kí, dài một mét, rất phù hợp với dạng sức mạnh của Tần An.

    Khi vung tay xông thẳng vào chém, hễ là những xác chết sống ở gần hắn đều bị phân xác!
    Đấu tranh như vậy đã trải qua vô số lần, xem ra hai người Tần An đều vô cùng hùng dũng, tình thế dương như vô song, song cuối cùng cũng thất bại tháo chạy, cuối cùng cũng là họ.

    Thật tình là những xác sống này số lượng quá nhiều! Căn bản không thể giết hết được, tương phản lại càng giết càng nhiều, vậy nên cuối cùng sức kiệt, Tần An chỉ có thể ôm lấy Tần Hiểu Yến quay về con phố nhỏ!

    Một tháng trôi qua, xung quanh khu phố nhỏ đã chất đầy thi thể của những xác sống, ngay cả một số xác sống đã có thể nhẵm lên thi thể của những xác sống này leo tường đi vào khu phố.

    Đối mặt với cục diện nhưvậy, hai người Tần An rất khổ tâm, không biết như thế nào mới tốt.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)