V.I.P  Mạt Thế Mạt Thế Nguy Thành - Chap 1131 Hùng Miêu Khoái Bào

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,851
    Được thích:
    165,551
    Chương 006: Làm lành
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    12h trưa, Tần An mới trợt tỉnh dậy. Một vòng tay ấm áp, hắn nhìn người phụ nữ tràn đầy sắc xuân, phần cơ thể bên dưới lại trông rất là nóng bỏng. Tình cờ hắn phát hiện có vết cắn bên môi dưới của Tần Hiểu Yến, với vết máu đã khô trên khóe môi.

    Cau mày một chút, hắn nghĩ lại, đây có phải là do chính mình gây ra không? Dường như tối qua hắn đâu có hôn người phụ nữ này?

    Người phụ nữ chìm trong giấc ngủ, Tần An nhẹ nhàng đứng dậy, sau đó mặc quần áo đi ra ngoài phòng.

    Hồi tưởng về sự việc phát sinh tối qua, khiến cho Tần An cảm thấy bất an, Hắn vẫn cho rằng mình là một người đàn ông đứng đắn, nhưng sao mới xa cách Lý Dĩnh được hơn 5 tháng, bản thân đã bị sự dục vọng làm cho đau đầu rồi sao?

    Từ sau khi Tần Hiểu Yến đến, Tần An đã 2 tháng nay không đi vào bếp. Khi hắn bước vào phòng ngủ lớn, nhìn bên trong ngoài gạo, miến, mì tôm và các loại rau dưa muối ra, rau xanh đã không còn, trứng gà thì vẫn còn mười mấy cân (tàu).

    Tần An lấy ra một ít gạo, nấu chín bằng bếp ga, và xào thêm 4 quả trứng gà, rồi dùng bát con đựng thêm một ít dưa muối, sau đó đem đồ ăn để vào phòng khách. Đúng lúc ấy, Tần Hiểu Yến từ trong phòng Tần An bước ra ngoài.

    Cô mặc trên người một chiếc áo sơ mi bằng lụa màu trắng của Tần An. Chiếc áo sơ mi khá rộng nó khiến cho phần ngực của cô hoàn toàn bị che khuất, nhưng lại khiến cho đôi chân đã dài lại càng trở nên đẹp hơn nữa.

    Tần Hiểu Yến đêm qua ngủ rất ngon, thậm chí có thể nói là từ sau khi virut t bùng phát được 5 tháng ở thành phố Hàng Hải, đây là một đêm cô ngủ sâu giấc nhất.

    Trước đây khi chồng là Lưu Thiên Vũ vẫn còn sống, nằm trong lòng của Lưu Thiên Vũ, cô chưa bao giờ được giấc ngủ ngon như vậy.

    Đi lại gần Tần An, Tần Hiểu Yến đắm đuối nhìn người đàn ông trước mặt. Nhưng Tần An lại né tránh khỏi ánh mắt của cô, và nói:

    - Dậy rồi? Ăn đi thôi!

    Tần Hiểu Yến đột nhiên phát hiện, người đàn ông trước mặt mình thực tế rất bình dị, bìnhdị một cách đáng yêu.

    Hai tháng gần đây, cô luôn cẩn trọng , nhưng kể từ sau buổi tối hôm qua, khi được nghe câu truyện tình đơn giản mộc mạc của Tần An và Lý Dĩnh, cô đột nhiên không còn cảm giác sợ Tần An nữa.

    Tần An bị Tần Hiểu Yến nhìn có chút khó chịu, khuôn mặt tỏ ra rất hung dữ nói:

    - Nhìn tôi làm gì? Không ăn sao?

    Đối diện với khuôn mặt hung dữ của Tần An, Tần Hiểu Yến tự nhiên cảm thấy có chút buồn cười, mắt cô chuyển động và rụt rè nói:

    - Chủ nhân, tôi có thể mặc chiếc áo sơ mi của anh không? Tôi cảm thấy hơi lạnh.

    Tần An bị cách xưng hô của Tần Hiểu Yến làm cho sững sờ, phải mất một lúc lâu mới bừng tỉnh và nói:

    - Cô, cô gọi tôi là gì?

    Tần Hiểu Yến mỉm cười nói:

    - Chủ nhân à, tối qua anh chỉ cho tôi mặc mỗi bộ quần áo lót, mà mặc mỗi bộ quần áo lót khiến cho tôi cảm thấy không tự nhiên. Tôi có thể mặc áo sơ mi của anh không? Nếu như anh không đồng ý, tôi sẽ cởi nó ra.

    Cô nói xong, bất ngờ đưa hai tay lên, từ từ cởi bỏ cúc áo, lồng ngực đang bị chèn ép bỗng dưng không có gì che chắn chợt lộ ra trước mắt của Tần An.

    Tần An dường như đã bị làm cho kinh ngạc, Khốn kiếp! Người phụ nữ này lại đang muốn cám dỗ hắn sao!?

    Tần An rất khó chịu, hắn thật không thể hiểu vì sao Tần Hiểu Yến đột nhiên lại không sợ hắn nữa?

    Nỗ lực kìm nén đôi mắt của bản thân để không nhìn vào thân thể đầy quyến rũ của Tần Hiểu Yến nữa, hắn kéo ghế ngồi xuống, đoạn cầm bát cơm lên và nói:

    - Cô muốn mặc gì thì mặc.

    Hắn nói với giọng điệu rất nhẹ nhàng.

    Khuôn mặt tươi cười của Tần Hiểu Yến càng trở nên nồng nàn, cô cúi người xuống ôm lấy cổ của Tần An, sau đó hôn lên má của Tần An và nói:

    - Vậy thì cảm ơn chủ nhân nhiều nhiều rồi!

    Nói xong, cô cười tủm tỉm ngồi bên cạnh Tần An, cầm lấy đũa, gắp một miếng trứng thật to đặt lên bát của Tần An và nói:

    - Chủ nhân ăn nhiều một chút nhé!

    Tần An bị lời nói của Tần Hiểu Yến làm cho tóc tai cứng đờ, cặm cụi ăn một miếng rồi nói:

    - Đừng gọi tôi là chủ nhân, cô là người phụ nữ thật đê tiện.

    Tần Hiểu Yến dường như cười ra thành tiếng. Cô lại càng thêm khẳng định, Tần An đúng là một người đàn ông thật giản dị. Hắn có chút giống với nam nhân vật chính trong bộ phim “Truyền kỳ A Cam” trước đây cô từng xem.

    Khi theo đuổi người con gái mình yêu, hắn có thể sớm tối ngồi canh trước cổng nhà người mình yêu, kiên trì một năm, chỉ để mỗi sáng mua một bữa ăn sáng và buổi tối mang đến một trai nước cho người con gái ấy.

    Công việc tưởng trừng đơn giản nhưng thực ra lại rất là gian truân. Cho dù ngày tận thế có đến, hắn có thể hàng ngày vận động trong nhà từ 5-6 tiếng, mà kiên trì 5 tháng liền không thay đổi, đây là công việc khi nhìn thì tưởng đơn giản nhưng khi thực hiện lại rất khó để hoàn thành.

    Rốt cuộc, mọi sự khó khăn gian khổ chính là hàng ngày đều làm lặp đi lặp lại chỉ mỗi một sự việc mà thôi.

    Trong cái xã hội phù hoa và hiện thực, phẩm chất như vậy không thể nói là tốt hay xấu, chỉ có thể nói là quá tốt rồi.

    Tần Hiểu Yến quyết định trang điểm một cách thật đẹp để nắm lấy cơ hội hiếm có này giữa 2 người. Cô không cần phải tỏ ra ngoan ngoãn như trước đây từng đứng đối diện với Tần An.

    Dưới không khí cực kỳ lạ lùng, hai người cuối cùng cũng ăn xong bữa trưa.

    Nhìn đũa bát và đĩa trên bàn ăn, Tần An ngẩn người ra, sau đó có chút buồn bực nói:

    - Cô vẫn không chịu thu dọn đi sao?

    Hắn khẽ nghiêng đầu, phát hiện Tần Hiểu Yến đang nhìn vào cơ thể mình. Tần An bị cô nhìn làm cho nổi cả da gà.

    Ánh mắt của Tần Hiểu Yến nhin đối diện với Tần An, cô cười tủm tỉm, rồi nói:

    - Chúng ta đã là hàng xóm của nhau mấy năm rồi, tôi luôn cho rằng anh là một thằng béo vô dụng, nhưng 2 tháng ở gần anh, tôi đột nhiên cảm thấy mình không hiểu rõ anh, cảm thấy anh giống như một con sư tử hung giữ. Chỉ vì sự việc của Lý Dĩnh tôi cũng từng đắc tội với anh, cho nên tôi rất sợ anh, sợ anh ăn tươi nuốt sống tôi. Nhưng đến tối hôm qua, tôi đột nhiên không sợ anh một chút nào nữa. Anh biết vì sao không?

    Tần An nghi ngờ và chưa có lời giải đáp cũng chính là ở vấn đề này, hắn lắc đầu.

    Tần Hiểu Yến cười nói:

    - Bởi vì tôi phát hiện anh thực chất không hề phức tạp và còn rất giản dị, anh cũng là con người bằng da bằng thịt, khi tìm được người phụ nữ mình yêu, thì anh sẽ cảm thấy thỏa mãn. Mấy năm nay thực ra không phải anh không dám nghĩ đến điều này, mà có lẽ trong mắt anh được cùng chung sống với Lý Dĩnh là một điều hạnh phúc lớn nhất của anh. Nhưng Lý Dĩnh đương nhiên còn muốn nhiều hơn thế nữa. Trong thế giới của cô ấy, cuộc sống không phải đơn thuần chỉ được ở bên cạnh anh là sẽ hạnh phúc. Cho nên anh với cô ấy không giống nhau và thật rất khỏ để tưởng tưởng khi mà hai người có thể cùng chung sống với nhau rất nhiều năm. Tôi đột nhiên cảm thấy, thực ra mình đang làm một việc rât có ích. Tôi giới thiệu Lý Dĩnh cho Trình Cương, để cô ấy rời xa anh, khi đó anh mới thấy được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Con người và đặc biệt là đàn ông, cả đời này không phải chỉ biết sống vì một người phụ nữ.

    Tần An nghe xong những lời nói của Tần Hiểu Yến khẽ cau mày, sau đó trên mặt tỏ vẻ phẫn nộ nói:

    - Đàn bà lúc nào cũng tự cho mình là đúng!

    Nét mặt của Tần Hiểu Yến vẫn mỉm cười, tiếp tục nói:

    - Tối qua sau khi anh bế tôi vào phòng, tôi thật sự rất sợ, nhưng hôm nay, tôi thật sự không cảm thấy sợ nữa. Người đàn ông của tôi đã chết, còn anh cũng là người đã li dị vợ. Vậy một người đàn ông đơn độc và một người đàn bà góa chồng bị nhốt chung cùng trong một phòng, anh nghĩ sẽ làm gì tôi? Bản tính của anh là một người đàn ông lương thiện. Anh không thể vì những chuyện nhỏ trước đây giữa chúng ta mà giết tôi. Nhiều nhất cũng chỉ là muốn chiếm hữu tôi. Tần An, Tôi nói chuyện với anh không phải là thích anh. Nhưng đến tối hôm qua tôi đột nhiên hiểu rồi. Trong thế giới này, tôi có thể dâng hiến vô điều kiện cả bản thân mình cho anh. Bởi vì anh là độc lực để tôi tiếp tục sống. Tôi đáng lẽ ra phải dùng lòng biết ơn để cảm ơn anh, chứ không phải là lòng sợ hãi!”

    Tần An bị những lời nói của Tần Hiểu Yến làm cho thẫn thờ, hắn không thể hiểu nổi người phụ nữ đang đứng ở trước mặt hắn. Phải một lúc lâu hắn mới nói:

    - Chồng của cô mới mất được 2 tháng, cô có thể ở cùng với người đàn ông khác được sao?

    Tần Hiểu Yến gật đầu có đôi chút đau buồn rồi nói:

    - Đôi khi, đến cả bản thân chúng ta cũng không hiểu mình sống vì cái gì. Tôi với Lưu Thiên Vũ vừa mới quen nhau vài ngày, thì bị hắn chuốc say rồi hãm hiếp. Sau khi sự việc xảy ra hắn quỳ gối xin tôi tha thứ cho hắn, nói hắn sẽ lấy tôi. Khi đó tôi không có sự lựa chọn, chỉ có thể lấy hắn. Cuộc sống sau khi kết hôn cũng thoải mái, điều kiện gia đình hắn cũng rất tốt, thu nhập của bản thân cũng không tồi. Bọn tôi cũng trải qua những ngày tháng yên bình. Nhưng sau khi kết hôn được một năm tôi chợt phát hiện hắn ngoại tình với người con gái khác, cũng từng cãi nhau, đánh nhau nhưng cuối cùng tôi vẫn phải chấp nhận tiếp tục chung sống với hắn. Còn hắn và người đàn bà bên ngoài vẫn còn vương vấn không dứt ra được. Tôi một mắt nhắm một mắt mở mù quáng chung sống ngần ấy năm. Hai năm trở lại đây thái độ của hắn đối với tôi ngày càng tồi tệ, muốn đánh tôi thì đánh, muốn chửi tôi thì chửi. Tôi biết hắn năm nay đã 31 tuổi vừa đúng độ chín chắn, còn tôi trong mắt hắn chỉ là bã đậu, sắp qua 30 tuổi rồi. Hắn có thể li hôn với tôi và tùy tiện tìm một cô gái khác để kết hôn, còn tôi thì không thể. Cho dù tôi có li hôn với hắn cũng chưa chắc đã tìm và lấy được một người tốt. Tôi vốn dĩ cho rằng cả đời này sẽ sống như vậy, không nghĩ rằng đột nhiên lại gặp phải thảm họa này. Chính vì vậy có thể nói mọi việc trên thế giới này đều có mặt tốt và xấu của nó. Nếu như ngày hôm nay tôi mất đi tất cả, nhưng ít ra tôi vẫn còn sống, thì sẽ giống như lại được hồi sinh. Tôi có thể giống như trước đây không thể nào nghĩ ra quỹ đạo của cuộc sống. Có lẽ đây là một điều tốt phải không?

    Tần An lặng nhìn Người phụ nữ trước mặt, ánh sáng trong đôi mắt của cô Tần An chưa từng nhìn thấy.

    Đây có phải là người hàng xóm đáng ghét của hắn? Đây là người phụ nữ mà 2 tháng nay hắn cảm thấy như đang sống chung với hổ sao?

    Nhìn một lúc lâu, Tần An mới mở miệng nói:

    - Cô rất xinh đẹp, cũng không phải là bã đậu.

    Tần Hiểu Yến cười, đó là nụ cười hạnh phúc từ trong trái tim.

    Cô liền đứng dậy, chiếc áo sơ mi bằng lụa màu trắng cùng cô tung bay như đang khiêu vũ cùng cô.

    Một đôi gò bồng đảo như hiện ra trước mắt Tần An, khiến cho trái tim của Tần An không ngừng đập mạnh.

    - Tôi đi quét dọn, anh hôm nay có phải đi ra ngoài không?

    Tần An thay đổi tâm trạng, cười khẩy nghĩ bản thân mình thật vô dụng, tại sao đột nhiên để cho người phụ nữ này dường như thay đổi mình sao?

    Hắn tức giận không thèm nói một câu nào, lấy quần áo tư trang tối qua mặc vào rồi mở cửa đi thẳng ra ngoài.

    Tần Hiểu Yến nhanh như chớp đem bát đĩa bỏ vào nhà bếp, tráng qua nước. Sau đó chạy vào trong phòng thay một bộ đồ thể thao bó sát người, cầm lấy một con dao thái thịt đứng trước cửa, rồi lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.

    Nhưng bên ngoài đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Tần An nữa.

    Hắn xuống lầu rồi sao?

    Tần Hiểu Yến cảm thấy bất an chạy ra khỏi phòng, tựa vào cầu thang, từ từ đi xuống dưới, chỉ nhìn thấy Tần An đang đi ở tầng thứ mười bảy, dùng chìa khóa mở một cánh cửa.

    Tần Hiểu Yến nhẹ nhàng nói:

    - Anh cẩn thận một chút nhé!

    Tần An không nhìn cô, nói:

    - Cô cứ đứng ở đó đi, có nguy hiểm gì thì lập tức về phòng.

    Tần Hiểu Yến cảm thấy có chút ấm lòng, một sự thay đổi kỳ diệu dường như đã bắt đầu.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,851
    Được thích:
    165,551
    Chương 07: Còn chưa chuẩn bị xong
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Mở lớp cửa rào sắt, lại mở khóa cửa chống trộm bên trong.

    Tần An thu dọn công cụ mở khóa, sau đó nắm lấy con dao Nhật, cẩn thận dè dặt mà chầm chậm mở cửa ra.

    Chính vào lúc vừa mới mở hé khe cửa ra.

    Bên trong truyền đến tiếng gầm gừ trầm thấp.

    Có xác sống!

    Tần An nhíu mày, lùi về sau một bước, rồi dùng dao đẩy cửa ra.

    Trong phòng, một người phụ nữ chỉ mặc mỗi chiếc quần short đang đi lòng vòng, làn da của cô trắng bệch xám ngoét, đã không còn chút huyết sắc nào, trên cổ có một vết cắn rất sâu, tóc để xõa, nhìn lên trên mặt, hai hắm đen hoắm, không có môi trên, làm răng màu đen xám lộ ra bên ngoài trông rất kinh khủng dị thường.

    Tần An biết người phụ nữ này, cô tên Vương Lệ Hoa, cùng ở một khu nhà, trước đó khi gặp mặt, đều rất nhiệt tình vẫy chào hỏi thăm Tần An.

    Tần An khẽ thở dài, dùng sức đóng cửa rào sắt lại.

    Tiếng đóng cửa đã kinh động đến cái xác sống, nó gào thét xông đến cánh cửa rào.

    Nhưng cánh cửa rào lúc này đã bị khóa trái, ngăn trở bước tiếng của cái xác sống.

    Đằng sau nó, một cái xác sống khác cũng từ trong phòng ngủ xông ra, chính là chồng của Vương Lệ Hoa!

    Hai cái xác sống chen ngay cửa rào, bốn cánh tay toàn bộ đều thò ra, miệng mở lớn, gào rống.

    Tần An không do dự nữa, nhấc con dao Nhật lên, lần lượt chém đứt đầu của hai cái xác sống! Chém đầu, là thủ pháp giết xác sống hữu hiệu nhất.

    Dùng sức đạp cửa rào sắt một cái, thi thể của hai cái xác sống theo đó mà ngã xuống, Tần An lại mở cửa rào sắt lần nữa, đi vào bên trong.

    Cẩn thận kiểm tra tất cả các phòng, xác định không có nguy hiểm, anh mới thu con dao Nhật lại, nhấc thi thể của hai cái xác sống lên rồi vứt xuống lầu.

    Mà lúc này, Tần Hiểu Yến cũng lách người theo vào.

    Tần An không biết tại vì sao người phụ nữ lại trở nên gan to như thế, lúc nhìn cách ăn vận hiện tại của Tần Hiểu Yến, Tần An suýt chút đã bật cười.

    Tần Hiểu Yến tay trái cầm một cây chổi, tay phải cầm một cái ki, phần hông buộc một cái thắt lưng, mà trên thắt lưng lại cài một con dao phay!

    Tần An nghi hoặc mở miệng hỏi:

    - Cô muốn làm gì?

    Tần Hiểu Yến lúc này sắc mặt có chút xanh xao, mở miệng đáp:

    - Tôi giúp anh dọn dẹp một chút!

    Tần An nhìn hai cái đầu của xác sống vẫn còn đang ngọ nguậy lăn rơi trên đất, giơ con dao Nhật trong tay lên, cắt nát toàn bộ hai cái đầu, rồi mới vẫy tay nói với Tần Hiểu Yến:

    - Được, cô đem hai cái đầu nát này vứt xuống lầu đi! Cô dám không?

    Sắc mặt của Tần Hiểu Yến càng tái nhợt hơn, trước tiên cô lắc lắc đầu, rồi lại gật gật đầu mà nói:

    - Tôi không dám cho lắm, có điều tôi nhất định phải làm như vậy! Nhất định phải dần dần chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng! Như thế tôi mới có nhiều cơ hội để sống tiếp hơn! Tôi muốn cùng anh sống tiếp!

    Tần An nghe lời Tần Hiểu Cầm nói thì có hơi lộ vẻ xúc động, cô ấy muốn cùng mình sống tiếp sao? Tại sao kia chứ? Cô ấy chẳng phải rất ghét mình sao?

    Lòng đầy nghi hoặc, lại không biết nên hỏi từ đâu.

    Tần Hiểu Yến sau cùng cũng hành động, quét cái đám não nát ra đó vào trong ki, rồi đi đến bên cửa sổ, đem nó đổ xuống! Lặp đi lặp lại mấy lần, mới dọn sạch hết căn phòng!

    Sống tiếp sao? Tần An đột nhiên cảm thấy tâm tình trở nên tốt hơn! Người phụ nữ này chắc có lẽ thích hợp để sống tiếp! Cô ấy đã chuẩn bị sẵn để nghênh đón tai họa của thời mạt thế rồi, giống như bản thân mình vậy!

    Tần An cũng không ngây ra nữa, anh bắt đầu tìm kiếm vật tư hữu dụng trong phòng.

    Thức ăn, nước uống, nến, thuốc, vũ khí, vv... Chỉ cần phát hiện thứ dùng được, thì sẽ mang nó khiêng đến tầng 18.

    Hai người lu bu hơn nửa tiếng, Tần Hiểu Yến lại đến của lầu tầng 18 canh phòng, còn Tần An lại bắt đầu mở cửa phòng của nhà kế tiếp.

    Đây gọi là quen tay hay việc, nhà ở tiểu khu này đều có hai cửa.

    Một cửa chống trộm, một cửa rào sắt, như vậy rất có lợi cho hành động giết xác sống của Tần An.

    Đã có kinh nghiệm, tự nhiên cũng sẽ có hiệu suất, trong thời gian một buổi chiều, tầng 17 và tầng 16 tổng cộng có sáu hộ nhà, được thanh lý sạch sẽ, đã giết 7 cái xác sống, thu được đồ ăn và nước uống có thể dùng trong hai tháng, cũng xem như đã thắng lợi trở về.

    Mặt trời lặn trời tây, lúc hai người trở về nhà ở tầng 18, đã chỉ có thể nhìn thấy áng mây đỏ hồng ở phía tây, mà không nhìn được mặt trời lặn.

    Tần An còn tạm, Tần Hiểu Yến thì mỏi mệt dựa vào trên sô pha, toàn thân cô đã ướt đẫm mồ hôi.

    Cái áo sơ mi bằng tơ sợi dán chặt lên người cô, mồ hôi khiến tấm áo trở nên trong suốt, khiến thân thể uyển chuyển triển lộ ra ngoài.

    Tần An nói:

    - Tôi phát hiện người phụ nữ như cô thật sự có hơi kì lạ! Cô cười cái gì?

    Tần Hiểu Yến lắc lắc đầu, cười nói:

    - Tôi cũng không biết, chỉ là muốn cười thôi!

    Tần An hỏi ra nghi vấn trong lòng, nói:

    - Trước đó cô sợ xác sống đến bộ dạng như kia, sao lại đột nhiên không sợ nữa?

    Tần Hiểu Yến nói:

    - Chắc có thể bởi vì có anh đó! Có anh ở bên tôi, thì tôi không sợ nữa! Nhìn anh giết xác sống dễ như thái rau vậy, thì tôi cũng có xúc động muốn động thủ giết xác sống rồi đây! Ngày mai hãy để tôi cũng thử, được không?

    Bởi vì có tôi sao?

    Tần An cảm thấy lòng chợt ấm, không nhịn được cũng cười luôn, ngoài miệng nói:

    - Cô cũng đủ yêu nghiệt rồi đấy!

    Trong lòng lại nghĩ là, thật là tiểu tiện nhân biết câu người!

    Lại là một màn yên lặng, Tần An nói với Tần Hiểu Yến:

    - Thể lực của cô quá kém! Bắt đầu từ mai khi ngủ dậy thì luyện tập trong phòng đi, một mình tôi ra ngoài xử lý đám xác sống là được, đợi cho thể lực của cô tốt lên một chút thì tôi sẽ để cô ra ngoài giết xác sống! Dù sao thì cũng có cửa rào sắt bảo vệ, cũng không nguy hiểm cho lắm! Mấu chốt là xem ở dũng khí và lòng gan dạ.

    Tần Hiểu Yến gật gật đầu, hỏi:

    - Anh định đem cả khu này ra thanh lý hết à?

    Tần An gật đầu, sau đó nói:

    - Đúng vậy, nếu không thì làm gì đây? Thanh lý xong khu này thì đi thanh lý xác sống bên ngoài, giết từng chút từng chút một thôi! Dù sao rảnh thì cũng rảnh ra đấy!

    Tần Hiểu Yến nghe rồi khẽ cười, xê mông đến bên cạnh Tần An, sau đó ôm lấy cổ Tần An, hôn Tần An một cái rồi nói:

    - Thật sự chẳng nghĩ ra! Anh bảo vệ nhỏ ngày xưa nay đã trở thành thợ săn xác sống rồi, ha ha!

    Tần An còn chưa thể thích ứng với chuyển biến của Tần Hiểu Yến, có chút bối rối nói:

    - Tôi chỉ hy vọng có không gian hoạt động rộng lớn hơn! Nghe radio điện đài tận thế nói, bệnh độc t đang tiến hóa biến dị, đã có một số xác sống trở nên mạnh hơn rồi!

    Tần Hiểu Yến lặng đi, hỏi:

    - Mạnh như thế nào?

    Tần An nói:

    - Bọn chúng đang tiến hóa theo các hướng khác nhau, trước mắt số xác sống thuộc loại hình chỉ có sức mạnh và tốc độ được phát hiện, sau này có thể tiến hóa thành quái vật mạnh mẽ hơn hay không, đều không biết được! Cho nên, có không gian hoạt động lớn hơn, chúng ta mới có nhiều cơ hội sinh tồn để sống tiếp hơn!

    Tần Hiểu Yến có chút chấn động, không ngờ được xác sống còn có thể tiến hóa!

    Lặng đi một hồi, Tần An đột nhiên đứng dậy, đi vào bếp nói:

    - Tối nay chúng ta cứ ăn mì gói đi! Tôi trông cô đã rất mệt rồi, đi rửa ráy chút rồi đợi dùng bữa nào!

    Tần Hiểu Yến không ngờ được Tần An lại sẽ chủ động đi nấu cơm cho cô, hôm nay anh đã làm hai bữa cơm rồi, đây là đãi ngộ mà từ khi cô vào nhà Tần An đến nay, lần đầu tiên thụ hưởng qua.

    Cô lại nắm bắt được một đặc điểm của Tần An, chính là càng quen thuộc với anh, thì anh sẽ càng hiểu lễ thứ. Như lúc hai tháng giữa bọn họ có khoảng cách trước đó, Tần An sẽ đối xử với cô kiểu hô tới quát lui rồi.

    Mà hiện nay, hai người lại không biết vì sao mà lại kéo gần khoảng cách, Tần An trong chốc lát cứ như đã trở nên dịu dàng rất nhiều.

    Tần Hiểu Yến trong lòng vui vẻ, chầm chậm đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, bưng thau rửa mặt qua, chỗ nước đó là nước mà Tần An đã dùng để lau người.

    Tần Hiểu Yến hơi do dự một chút, lấy một cái khăn lông ném vào thau nước, sau đó cởi đồ trên người xuống, lấy khăn lông từ chậu nước, từng chút từng chút một chà lau thân thể của mình.

    Sau khi cô rửa ráy xong, Tần An cũng đã nấu mì xong, Tần An cũng vào nhà vệ sinh, vẫn dùng thau nước đó rửa ráy một chút, sau đó trở lại cùng ăn với Tần Hiểu Yến.

    Sau bữa tối, hai người sớm đã lên giường, hôm nay quả thực là rất mệt, đặc biệt là Tần Hiểu Yến.

    Mà giường mà hai người họ lên, đương nhiên là cùng một chiếc.

    Tần Hiểu Yến chủ động theo Tần An vào trong phòng, còn Tần An thì đương nhiên cũng sẽ không phản đối.

    Dư quang của Mặt Trời đã biến mất triệt để, trong phòng là một màn đen đặc.

    Tần Hiểu Yến nằm trên giường lăn đi lộn lại cũng không ngủ được, kì thực cô có hơi sợ tối.

    Tần An ở bên cạnh đã truyền đến tiếng hít thở bình ổn.

    Người đàn ông này đã ngủ rồi sao?

    Tần Hiểu Yến đột nhiên có chút hẫng, mà trong chớp mắt, một tia cười đã bò lên mặt cô.

    Lúc này đã là tháng 9, nhiệt độ không khí trong đêm chưa đến hai mươi độ, lúc ngủ cần đắp một tấm thảm mỏng.

    Tần Hiểu Yến đột nhiên xốc tấm thảm trên người ra, chui vào trong ổ chăn của Tần An.

    Còn Tần An, kì thực cũng không ngủ được, anh cảm thấy có một thân thể lành lạnh, đang dán sát trên người anh.

    Hô hấp trở nên ngưng trọng, Tần An nghiêng người, ôm Tần Hiểu Yến vào trong lòng.

    Giọng của người phụ nữ như đang nói mê.

    - Chủ nhân, trên người anh thật là ấm!

    Còn Tần An thì không nói gì, chỉ ôm chặt lấy người phụ nữ đang chen vào lòng mình, hai tay vuốt ve qua lại trên cơ thể hấp dẫn đó.

    Tần Hiểu Yến vẫn phát ra âm thanh trầm thấp, mở miệng nói:

    - Anh muốn không?

    Tần An trầm mặc rất lâu, tay không dừng lại, nhưng lại mở miệng đáp:

    - Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong.

    Tần Hiểu Yến nổi cáu trong lòng, thầm nhủ: Chưa chuẩn bị sẵn mà còn sờ đến hăng say như vậy!

    Tay của Tần An đã thò vào trong áo của Tần Hiểu Yến, cảm giác tay tuyệt vời như thế khiến Tần An không nỡ buông ra.

    Tần An đối với chuyện phòng the của nam nữ thật ra vẫn luôn có một chút trở ngại tâm lý.

    Đối với người phụ nữ mình rất thích, anh luôn rất cẩn thận.

    Trước đây lúc làm với Lý Dĩnh, anh luôn chỉ qua loa rồi thôi, nhẹ nhàng hôn môi, nhẹ nhàng vuốt ve, nhẹ nhàng tiến vào, nhẹ nhàng đưa đẩy, tuy rằng thời gian có thể là rất lâu, nhưng vẫn cứ luôn là như vậy, thật sự không hề có chút kích tình nào để nói.

    Đây cũng là một nguyên nhân trọng yếu nhất khiến cho quan hệ giữa anh và Lý Dĩnh trở nên lạnh nhạt.

    Nhưng đối với Tần Hiểu Yến, thì Tần An lại chẳng có cái trở ngại này, tuy rằng hiện nay anh có chút thích người phụ nữ này, nhưng đây tuyệt đối không tính là yêu.

    Đôi tay vuốt ve xoa nắn thân thể mỹ miều của Tần Hiểu Yến một cách rất có sức, Tần An trước đây không có chạm vào Lý Dĩnh như thế này, thì đương nhiên cũng là trước giờ chưa từng trải nghiệm loại hưng phấn vào lúc này.

    Hơi thở gấp gáp của anh ngày càng nồng đậm, mở miệng hỏi:

    - Cô... vì sao lại gọi tôi là chủ nhân?

    Tần Hiểu Yến đã bị lửa nóng do Tần An khêu gọi đốt cháy người, lời cô nói ra đã đứt quãng từng đoạn, lại mang theo cơn thở dốc nồng đậm, đáp:

    - Anh không biết thứ tôi mặc là trong phục của nữ hầu bằng sợi đen sao? Chủ nhân, tôi muốn rồi, cho tôi được không?

    Yên lặng qua đi, tay của Tần An vẫn không dừng lại, ngoài miệng lại cứ nói:

    - Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong!

    Vì thế, một đêm cứ qua đi trong cơn tự tiêu khiển của Tần An và trong sự kiềm nén đầy đau đớn của Tần Hiểu Yến!
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)