V.I.P  Mạt Thế Mạt Thế Nguy Thành - Chap 1131 Hùng Miêu Khoái Bào

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,846
    Được thích:
    164,623
    Chương 04: Trực diện tang thi
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Bên ngoài rải rác có vài cái xác.
    Mặc dù bị cắt điện nước như ngày hôm này, tuy nhiên đồ dự trữ trong phòng vẫn có thể đủ cho họ sống thêm vài tháng nữa, có thể nói rằng vẫn chưa đi đến bước đường cùng.

    Dũng khí như thế nào đã làm một người đàn ông dường như không giúp ích được gì lại dũng cảm bước ra khỏi chỗ này mà đi đối diện với đầy mối nguy hiểm ngoài kia ?

    Tần Hiểu Yến không hiểu.

    Tần An kiểm tra lại quần áo của mình lần cuối cùng, không hề có vấn đề gì.

    Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Tần Hiểu Yến nói:

    - Đi giặt đồ nội y mà tôi vừa mới thay ra đi!

    Tần Hiểu Yến có đôi chút sững sờ, nàng muốn nói cái gì đó, nhưng lại không biết trong lúc này bản thân nên nói gì, khuyên Tần An đừng ra ngoài hay sao ? Tự giễu cợt mình đôi chút, Tần Hiểu Yến biết rằng lời nói của mình đối với Tần An không đáng một xu nào, căn bản là Tần An sẽ không nghe lời nàng.

    Chẳng biết phải làm thế nào, Tần Hiểu Yến đành đi vào phòng của Tần An, cầm lấy chiếc quần trong ở trên giường.

    Còn Tần An thì không hề chần chừ khẽ mở cánh cửa phòng nhìn ra ngoài.

    Ánh nắng sau chiều tà chiếu từ ngoài hành lang ngoài cửa sổ.

    Trên hành lang, một cái xác sống đang đi quanh quẩn, trên mặt đất rải rác những vết máu và những đống xương khô thối rữa.

    Sau khi Tần An mở cánh cửa chống trộm, xác chết kia nghe thấy tiếng động liền xông đến, nhoài người trên phía ngoài hàng rào, từ miệng phát ra tiếng kêu đáng sợ giống như một con dã thú khát máu.

    Một con mắt của hắn đã lồi ra ngoài, một con mắt còn lại toàn bộ đều là màu đen, đó là trạng thái mạch máu bị khô cạn bao trọn lấy con mắt, ngũ quan đa phần đều méo mó, nhưng vẫn có thể nhận ra xác chết đó chính là lão Vương hàng xóm.

    Tần An cầm trong tay một con dao nhật bản, điều chỉnh lại hơi thở của bản thân.

    Trực diện với tang thi, không những cần một cơ thể cường tráng, càng cần đến dũng khí và sự gan dạ.

    Đối với những sinh vật không linh hoạt này, thật ra đơn thể không đáng sợ, chỗ dựa duy nhất của bọn chúng là răng đã biến thành màu đen xám, chỉ cần bị hàm răng đó cắn thì ngay lập tức sẽ bị truyền nhiễm.

    Trên đài “Ngày tận thế”, mỗi ngày đều có thể phát thanh về những yếu điểm của cương thi, làm sao để giết chúng.

    Đơn giản mà nói, chính là phá hủy não, đài “Ngày tận thế” nói về nguyên nhân là do não bị vi-rút T ký sinh, nếu như não đã bị phá hủy, có không khí đi vào, như vậy vi-rút T sẽ bị không khí chứa nhiều khí oxy gây tê liệt, khiến cho bọn chúng rơi vào tình trạng hôn mê, nên cái xác đó sẽ mất đi chức năng vận động, sau vài tiếng đồng hồ, vi-rút T sẽ tự khắc bị chết đi.

    Sau vài phút ngắn ngủi, hơi thở của Tần An trở nên ổn định hơn, hắn đã khắc phục được nỗi sợ hãi khi trực diện với cương thi.

    Cầm dao nhật lên, tay Tần An nắm lấy cán dao, đâm ra bên ngoài, đâm vào đầu của cái xác, sau đó lại dùng lực lưỡi dao ngoáy vài cái trong đầu của cái xác mới rút dao ra.

    Gần như chỉ là mười mấy giây, cương thi vung vung cái tay cứng đờ, sau đó từ từ ngã ra phía sau.

    Khi mà thời khắc cơ thể của nó đập vào mặt đất, Tần An thở dài một tiếng, khát vọng ở trong lòng cũng tăng lên, đúng vậy, hắn cần phải tiếp tục sống!

    Lấy từ trong túi áo ra một đôi bao tay cao su mang vào tay, Tần An mở cửa hàng rào.

    Sau khi ra khỏi cửa nhà, Tần An quay đầu lại nhìn một chút, Tần Hiểu Yến mặt trắng bệch, sợ hãi trông theo hắn.

    Tần An khẽ cười, không để ý đến nàng.

    Không chút lo sợ mà đi đến cạnh cái xác đã chết, nắm lấy cái xác này, kéo đến bên hành lang, mở cửa sổ và quẳng ra bên ngoài.

    Cái xác mục thối rữa ở hành lang rất khó chịu.

    Tần An cau mày đôi chút, khi quay ngược về nhà, cầm theo cái chổi và hốt rác, dọn dẹp sạch sẽ phần tay chân còn lại trên nền đất.

    Tần Hiểu Yến run rẩy dựa vào tường nhìn theo hành động của Tần An.

    Nàng không hề biết rằng người đàn ông này lại có gan to đến vậy.

    Từ từ rồi đôi mắt trở nên đẫm lệ, nàng biết lúc này Tần An đang xử lý những tay chân còn lại, chính là ông xã của mình Lưu Thiên Vũ.

    Sau khi xử lý xong hành lang, Tần An tay nắm cán dao, cẩn thận tiến vào nhà của ông Vương, lục soát tất cả các phòng một lần. Không phát hiện ra bất kỳ cương thi nào nữa.

    Ở trong nhà bếp, phát hiện một chút gạo, đồ ăn như trứng gà,.. mà trong một cái phòng ngủ nhỏ phát hiện mấy thùng nước suối, Tần An dọn hết những thứ đó về nhà mình.

    Ở cao ốc Tan Nguyên này mỗi tầng đều có ba hộ, mà mục đích của Tần An chính là bắt đầu từ ngày hôm nay cần phải lục soát mỗi căn hộ ở Tan Nguyên.

    Tần An có một sở thích đó là mở khóa. Trước đây, với kỹ năng này thì hắn kiếm được một khoản thu nhập nhất định.

    Trong những ngày cuối cùng như hôm nay, kỹ năng này đã nâng cao lên thành một kỹ năng sinh tồn thiết yếu để lục soát đồ vật.

    Lấy dụng cụ mở khoá từ balo từ phía sau, trong một phút ngắn ngủi, Tần An liền mở toang cánh cửa nhà Tần Hiểu Yến

    Quay người lại, nhìn lại ngôi nhà của mình Tần Hiểu Yếu chợt run rẩy, Tần An liền nói:

    - Cô có cần về nhà lấy chút đồ để mặc hay không?

    Tần Hiểu Yến lúc này đang mặc trên mình quần áo của Lý Dĩnh.

    Vóc dáng của hai người phụ nữ đều rất đẹp, nhưng bên ngoài thì những tiểu tiết nhỏ bên ngoài cũng có những điểm khác biệt.

    Lấy hết gan dạ, Tần Hiểu Yến lưỡng lự đi đến cửa nhìn ra bên ngoài.

    Trong hành lang, đã được Tần An dọn dẹp sạch sẽ, tuy nhiên trên mặt đất máu me vẫn còn nhiều, nhưng cũng đã khô lại.

    Tần An chợt cau mày, hắn cũng có đôi chút không bình tĩnh mà nói:

    - Nhà ông Vương tôi đã kiểm tra qua rồi, không có cương thi, tầng lầu này đã an toàn rồi.

    Tần Hiểu An gật đầu trong lo lắng, sau đó dùng tốc độ chạy đua trăm mét, đột nhiên chạy từ nhà Tần An ra ngoài, xông vào nhà của nàng.

    Tần An lắc đầu không biết nói gì, liền theo sau đi vào.

    Nhà của Tần Hiểu Yến to hơn nhà của Tần An 30m2, theo kết cấu ba phòng ngủ, hai phòng khách hai phòng vệ sinh.

    Căn nhà này là do ba mẹ của Lưu Thiên Vũ mua cho hắn, vì vậy vợ chồng nhà Tần Hiểu Yến trước đây không có áp lực phải vay tiền để mua nhà.

    Quay trở về nhà mình khi đã rời đi hai tháng, Tần Hiểu Yến cảm thấy thân thiết. Trong phòng lớn nhất, cảm thấy vô cùng u ám, giống như là không có người.

    Bước đến phòng ngủ của chính mình, Tần Hiểu Yến lấy một cái vali cầm tay, sau đó xếp những đồ vật tuỳ thân vào bên trong.

    Cô chọn toàn những bộ bó sát người, phù hợp với việc vận động đi lại, còn lại những bộ đẹp và rườm rà nàng không hề lấy. Những ngày tận thế này thì trang phục đẹp còn để cho ai ngắm?

    Tần An kiểm tra bốn bề trong căn phòng, liền lấy những đồ vật mà bản thân cảm thấy hữu dụng mang về nhà của mình.

    Sau cùng, hắn đi đến phòng của Tần Hiểu Yến, nhìn thấy Tần Hiểu Yến đang gắng sức để kéo khoá cái vali vào, đè hết người lên chiếc vali còn tay thì đang lần mò cái khoé kéo của cái vali.

    Lúc này, Tần Hiểu Yến đang mặt trên người chiếc quần dù bó màu trắng của Lý Dĩnh.

    Mông của nàng căng tròn nhìn vào còn hơn cả Lý Dĩnh.

    Tần An lén nuốt nước bọt, hắn bước tiến lên phía trước, giơ tay lên đập vào mông của Tần Hiểu Yến.

    - A!

    Tần Hiểu Yến kinh ngạc hét lên, quay người lại rồi luì về sau, sau cùng dựa vào tường, cả khôn mặt đỏ lên và nhìn theo Tần An, còn hai tay thì để phía sau che mông của mình lại.

    Tần An dùng tay xoa xoa bàn tay của mình, khi mà bàn tay chạm vào mông của Tần Hiểu Yến, cảm giác xác thịt và đàn hồi làm cho hắn cảm thấy cảm giác dụ hoặc chết người trước nay chưa từng có.

    Không để ý đến Tần Hiểu Yến, Tần An ổn định lại tâm trạng của mình, giơ tay ấn bằng chiếc vali, sau đó dễ dàng kéo chiếc khoá kéo.

    Không hỏi han gì, Tần An nghiêng mặt về phía tủ quần áo nhìn, chỉ nhìn thấy bên trong có vài bộ nội y gợi cảm.

    Chất liệu của những bộ đồ lót này đều là nửa trong suốt, có đồng phục, cũng có cả ren đen quyến rũ.

    Tần An ngừng lại rồi đứng lên, cầm lấy những bộ nội y quyến rũ kia, sau đó đưa cho Tần Hiểu Yến.

    Tần Hiểu Yến ý thức được điều gì đó, đôi chút bất an nhìn Tần An hỏi:

    - Lấy những thứ này để làm gì?

    Tần An trong lòng có chút giật mình, sau đó cũng không nhìn Tần Hiểu Yến, xách vali đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

    - Sau này mặc ở trong nhà.

    - Hả ?

    Tần Hiểu Yến không phản ứng kịp, ngơ ngác ở đó.

    Tần An đã rời khỏi đó nói vọng vào từ bên ngoài:

    - Cô không đi sao? Nếu không đi thì tôi sẽ về nhà tôi và khoá cửa cho cô ở bên ngoài!

    Tần Hiểu Yến vừa nghe thấy cơ thể liền run rẩy không mảy may suy nghĩ liền chạy theo ra ngoài, chạy về nhà của Tần An. Lấy một thùng nước khoáng từ trong phòng ngủ, mở nắp thùng ra, đổ vào bồn tắm.

    Tần An cởi trần, vào trong nhà tắm tắm táp sạch sẽ. Không biết lúc nào hắn đã toát đầy mồ hôi.

    Giết một cương thi, chuyển một chút đồ, theo lý mà nói không thể toát nhiều mồ hôi như vậy, xem ra vẫn là do quá hồi hộp.

    Tần Hiểu Yến cầm một cái khăn sạch sẽ, nhìn Tần An đang mình trần, nhớ lại hồi nãy vừa mới bị Tần An vỗ mông, mặt đột nhiên trở nên đỏ.

    Ánh mắt theo không kịp đã mất đi một phần ba thùng nước, Tần Hiểu Yến sợ sệt hỏi:

    - Nước đã bị cắt rồi, sau này chúng ta có nên tiết kiệm dùng nước?

    Tần An rửa mặt xong, liền lấy khăn trên tay của Tần Hiểu Yến, mang làm ướt, bắt đầu lau thân trên của mình, không nhìn Tần Hiểu Yến mà nói:

    - Cần phải tiết kiệm! Sau này không có sự cho phép của tôi, cô không được tuỳ ý tắm, còn nữa, muốn đi vệ sinh thì về nhà cô, không có cách nào xối bồn rồi, đừng để nhà có mùi khó ngửi!

    Tần Hiểu Yến mặt càng đỏ hơn, nhưng vẫn kiên trì nói:

    - Ra ngoài sao, tôi không dám.

    Tần An nói:

    - Dần dần rồi tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ tất cả các phòng ở Đan Nguyên này, bất kể người sống hay xác chết, đến lúc đó phòng ốc dành cho những hoạt động của chúng ta sẽ tương đối nhiều, cũng có thể thu thập được nhiều đồ vật khác nữa.

    Nói xong câu này, Tần An cũng tắm tương đối sạch rồi, tiện tay bỏ luôn khăn trên tay vào bồn rửa mặt.

    Nhìn qua Tần Hiểu Yến, bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, sau đó cười kỳ lạ nói:

    - Nếu như cô không dám đi vệ sinh một mình, cô có thể gọi tôi đi cùng! Nhưng mà từ hôm nay, không phải cái gì cũng tự dưng mà có được! Cô cần phải dùng những thứ mà cô có để trao đổi!

    Tần Hiểu Yến ngẩn người ra một chút, đôi chút không hiểu hỏi:

    - Dùng cái gì để đổi?

    Tần An nói:

    - Từ hôm nay tôi bảo vệ và cho cô đồ ăn, còn cô phải nấu cơm giặt đồ, đó gọi là trao đổi. Nếu như cô muốn tôi giúp đỡ những chuyện khác, cũng cần phải đưa ra những thứ phục vụ khác để trao đổi.

    Tần Hiểu Yến vẫn nghĩ chưa ra, miệng vẫn lặp lại:

    - Phục vụ khác ?

    Bỗng nhiên cô ta nghĩ ra gì đó, mặt liền đỏ hơn, răng cắn nhẹ vào môi.

    Cô ta không tiếp tục hỏi nữa, quay người đi ra khỏi nhà vệ sinh, đi vào nhà bếp, chuẩn bị nấu cơm.

    ần An nhìn theo bóng của Tần Hiểu Yến, sau khi nhìn theo hồi lâu, bỗng nhiên tự cười giễu cợt, đen tối trong lòng, con người mà, sự gò bó làm mất đi đạo đức, đến cuối cùng cũng giống như dã thú mà thôi.

    Còn thú tính là gì?

    Đấu tranh, sinh tồn, sát hại, vẫn đang tiếp diễn...
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,846
    Được thích:
    164,623
    Chương 05: Đêm của ngày tận thế
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Sau bữa tối, Tần Hiểu Yến vẫn như những ngày thường dọn bát đũa vào trong bếp rồi tráng qua lượt nước.

    Cô có ý thức được sự khủng hoảng nên liền tắt nước, trong suy nghĩ của cô dùng nước thì nhất định phải tiết kiệm.

    Còn Tần An thì ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, trong tay đang nghịch bộ nội y sexy được lấy từ nhà Tần Hiểu Yến mấy năm về trước.

    Làm xong việc nhà, Tần Hiểu Yến muốn về phòng ngủ nơi mà luôn luôn có một bồn tắm đầy nước để nghỉ ngơi, thì lại bị Tần An gọi lại.

    Tần Hiểu Yến rất không bằng lòng đi về phía phía hắn, đến nay cô có chút sợ người đàn ông này.

    Sống với nhau được hai tháng, Tần Hiểu Yến biết thái độ của hắn dành cho cô cũng dần thay đổi.

    Khi mới bắt đầu thái độ của hắn lạnh nhạt còn mang chút chán ghét, nhưng giờ đây, vẻ lạnh nhạt thì vẫn vậy, nhưng chán ghét thì biến thành hâm mộ.

    Tần Hiểu Yến là một người phụ nữ gần 30 tuổi, cô có thể đọc hiểu được ngọn lửa trong ánh mắt của hắn còn mang ý nghĩa gì.

    Cô rất sợ nhưng càng không thể chống lại.
    Trước đây cô cũng xem một vài bộ phim tiểu thuyết về ngày tận thế, có thể tưởng tượng được rằng khi đạo đức không còn, khi người phụ nữ không còn ràng buộc với đàn ông, thì người phụ nữ yếu thế đó phải đối mặt với những gì.

    Tần An ném bộ quần áo của người hầu gái màu đen cho Tần Hiểu Yến và nói : “Mặc vào!”
    Tần Hiểu Yến không đón lấy bộ quần áo Tần An ném đến, người bỗng bắt đầu run lên.
    Thực ra Tần An cũng rất ghét con người hiện tại của mình, hắn biết trong giờ khắc này đầu óc hắn đang bị mê muội nhưng cũng không thể nào kiểm soát được mình.

    Tần Hiểu Yến do dự một hồi, cuối cùng vẫn phải nhặt bộ quần áo mỏng ở dưới đất lên, giọng run run nói: “Tôi có thể về phòng tôi thay không?”

    Tần An cười nhạt hỏi lại: “Phòng của cô?”

    Tần Hiểu Yến không tiếp lời, chỉ cúi đầu xuống.

    Ánh nhìn của Tần An dừng lại trên cổ Tần Hiểu Yến đến lạnh người, hắn nhận ra rằng cái cổ của người phụ nữ này rất dài, khi cúi đầu xuống, giữa cổ và vai lộ ra một hõm rất đẹp.

    Tần An gật nhẹ đầu nói: “Được!”

    Tần Hiểu Yến như nhận được đặc ân, vội vàng quay về phòng ngủ.

    Phòng khách chỉ còn lại hơi thở nặng nề của Tần An, hắn nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài của sổ,anh hoàng hôn vẫn không thay đổi y như mấy tháng trước, lòng hắn có chút ớn lạnh.

    Không biết bao lâu, dường như rất lâu sau đó, Tần Hiểu Yến mới bước ra khỏi phòng ngủ.

    Ánh hoàng hôn chiếu vào trong phòng, chiếu lên người Tần Hiểu Yến, ánh mắt của Tần An cũng trở nên đờ đẫn.

    Mái tóc đen dài xõa vai

    Khuôn mặt trái xoan trắng nõn

    Ngũ quan xinh xắn đoan trang

    Chiếc áo quây màu đen bao trọn bộ ngực đầy đặn, mặc dù đã bị che kín nhưng vẫn thấy nhô ra.

    Hai chấm trước ngực nhô lên khiến người ta nhìn vào cũng khó để dời mắt.

    Người phụ nữ này đã sắp 30 tuổi mà vẫn giữ được vòng eo nhỏ nhắn, vùng bụng không có chút thịt thừa.

    Phía thân dưới, bộ trang phục trong suốt càng không che kín được chút nào, càng khiến Tần An càng nhìn càng bị ám ảnh.

    Hắn chưa từng biết rằng, phụ nữ cũng có thể đẹp như vậy.

    Rất lâu sau đó, hắn mới đứng dậy, đi về phía Tần Hiểu Yến rồi ôm cô về phòng của mình, hắn cũng cảm nhận được lúc này đây người cô đang run lên trong vòng tay hắn.

    Nhưng Tần Hiển Yến cảm thấy sự sợ hãi này còn mãnh liệt hơn Tần An, thậm chí cô còn nghe được tiếng răng của mình va đập vào với nhau, cô sợ hãi khi nghĩ đến những việc xảy ra sắp tới, thậm chí cô rất tuyệt vọng.

    Trong phòng ngủ là một màu đen đặc, mặc dù ánh hoàng hôn đã lặn về tây, nhưng ở phía đông kia ánh trăng lại vẫn chưa lên.

    Tần An ôm trọn Tần Hiểu Yến vào lòng, cảm nhận được cả người cô đang run lên, nhưng hắn lại nghĩ đến Lý Dĩnh, nghĩ đến cô ta, sự mất đi lý trí cũng dần bị tiêu tan.

    Trong đêm tối, hai con người ôm nhau trên giường mà không có bất cứ động tĩnh gì.

    Sau một hồi, sự sợ hãi trong lòng Tần Hiểu Yến cũng dần được lắng xuống, người cô dán chặt trên người Tần An, mùi cơ thể của người đàn ông xa lạ cũng khiến cô càng hoa mắt đau đầu.

    Tại sao hắn không có động tĩnh gì? Có lẽ nào hắn chỉ muốn ôm cô mà không phải cưỡng đoạt?

    Lại một lúc lâu sau đó, cũng là khi Tần Hiểu Yến chuẩn bị đi vào giấc ngủ, Tần An bỗng nói: “Tôi quen Lý Dĩnh khi đang tìm kiếm việc làm.”

    Sự sợ hãi trong lòng Tần Hiểu Yến lúc này không biết sao lại mất dần đi, cô nhận ra bờ vai người đàn ông này rất khỏe, ở trong vòng tay hắn cô đột nhiên cảm thấy an toàn khác lạ.

    Tần An tiếp tục nói: “Con người cô ấy khi đó khác hẳn với hiện tại”.

    Giản đơn, tốt bụng, kiên trì và rất có lý tưởng.

    Ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã bị cô ấy cuốn hút, đến nay tôi vẫn chưa thể quên được cái cảm giác đó.

    Tôi chưa hề nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại có thể dũng cảm xin số điện thoại và địa chỉ nhà của cô gái mà mới gặp lần đầu.

    Sau đó cô ấy làm việc trong Công ty y dược, còn tôi thì làm bảo vệ, tôi của khi đó đúng thực sự cũng rất nhiệt huyết.

    Những hoảng cách về học vấn, thu nhập, diện mạo, hoàn cảnh gia đình đều bị tôi quên sạch. Tôi chỉ biết là tôi yêu cô ấy, muốn ở bên cô ấy.

    Cô ấy có rất nhiều người theo đuổi, nhưng có lẽ tôi là người khờ nhất.

    Mỗi sáng tôi đều mang đến trước của nhà cô ấy một phần nước đậu nành và một chiếc bánh bao.

    Mỗi tối tôi đều đứng đợi cô ấy trở về và đưa cô ấy một chai nước khoáng.

    Năm đó có 364 ngày, mỗi sáng, mỗi tối tôi đều được nhìn thấy cô ấy một lần, sau một năm đó chúng tôi đã gặp nhau hơn 720 lần.

    Gặp gỡ nhiều lần như vậy nhưng tôi chưa bao giờ ngỏ lời đề nghị cco ấy làm bạn gái mình. Tôi rất hèn... Tôi không dám...

    Còn cô ấy thì như một tiên nữ tốt bụng mà thượng đế đã ban tặng cho tôi.

    Đêm cuối cùng sau một năm dài quen biết, khi tôi đưa cho cô ấy chai nước khoáng Nongfu Spring (nước khoáng Nông Phụ), cô ấy không nhận lấy mà kéo lấy tay tôi và nói : “Tần An, chúng ta kết hôn đi!”

    Âm thanh bắt đầu dừng lại, Tần Hiểu Yến có thể cảm nhận được nhịp đập con tim Tần An, ký ức đẹp dường như cũng khiến cho nhịp tim của người đàn ông này đập nhanh hơn.

    Lúc này, cô bị Tần An ôm siết chặt trong lòng nhưng cũng không còn chút sợ hãi nào nữa.

    Cảm giác này thật là lạ lùng, cả người gần như khỏa thân bị một người đàn ông ôm trọn trong lòng nhưng lại đang nghe người đó kể chuyện về một người con gái khác.

    Hai năm đầu sau khi kết hôn, chúng tôi tôn trọng lẫn nhau, cuộc sống cũng được coi là hạnh phúc.

    Nhưng ba năm sau, vì cuộc sống giữa chúng tôi luôn xảy ra mâu thuẫn, hôn nhân cũng vì thế mà nhạt dần đi.

    Kết hôn được sáu năm, mọi vấn đề dường như bỗng đột nhiên bùng nổ.

    Thu nhập của chúng tôi khác biệt ngày càng nhiều, sự khác biệt về địa vị xã hội và môi trường sống cũng ngày càng lớn.

    Năm thứ năm sau khi kết hôn, chúng tôi không thể sinh con, đi kiểm tra thì bác sỹ nói sức khỏe chúng tôi đều rất tốt, nhưng cuộc hôn nhân năm năm cũng không làm chúng tôi có được một đứa bé thuộc về mình.

    Cuộc sống của hai vợ chồng tôi cũng không tồn tại vấn đề gì, tôi biết thực ra cô ấy là một người có nội tâm nhiệt thành, một người phụ nữ đầy khát khao và hăng say, nhưng lại rất bị động

    Còn tôi, khi đối diện với cô ấy cũng không thể phát huy hết khả năng của mình. Bởi vì cô ấy luôn là nữ thần bất khả xâm phạm trong lòng tôi.

    Chúng tôi cũng tìm đến bác sỹ tâm lý trong vấn đề này.

    Cuối cùng, chúng tôi chung sống không còn được hòa hợp và bắt đầu ngủ riêng, một tháng cũng không ở bên nhau lần nào.

    Và sau đó, cô đã giới thiệu cho cô ấy người đàn ông tên là Trình Cương

    Cô ấy đã thay đổi hoàn toàn, ngày càng lạnh nhạt hơn với tôi, cho đến khi chúng tôi quyết định ly hôn”.

    Con tim Tần Hiểu Yến lúc này cũng chợt thấy nhói đau, câu chuyện được kể rất ngắn ngọn và nhạt nhẽo. Nhưng cô lại cảm nhận được tình cảm của người đàn ông này dành cho người phụ nữa kia.

    Đợi mãi, khi Tần An không nói tiếp nữa, chút buồn ngủ của Tần Hiểu Yến cũng đột nhiên biến mất.

    Cô liền nói: “Xin lỗi”.

    Tần An thở dài nói: “Thực ra cũng không thể trách bất cứ ai, nếu tôi có thể tốt hơn một chút, khiến cô ấy không phải lo lắng cuộc sống hiện tại thì có lẽ chúng tôi sẽ ở bên nhau đến đầu bạc! Cô nói rất đúng, tôi là một người đàn ông bất tài, tôi không thể giữ được trái tim của vợ mình thì còn có thể trách cứ ai đây?”

    Đêm ngày tận thế, trong sự lặng yên cũng mang chút kỳ dị.

    Dưới lầu thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng gào thét của những xác chết.

    Tần Hiều Yến luôn thấy sợ hãi khi nghe những âm thanh này, đặc biệt sau khi khi chồng cô bị xác chết ăn thịt.

    Tiếng gào thét dưới lầu lúc này cũng giống như mọi ngày, bị gián đoạn rồi đưa đến bên tai, nhưng giờ đây Tần Hiểu Yến không còn cảm thấy sợ hãi nữa, vì trong lòng cô lúc này đã chị nỗi đau của Tân An chiếm trọn.
    “ Anh rất nhớ cô ấy phải không?” Tần Hiểu Yến nói rất nhẹ, nhẹ đến nỗi dường như nghe không thấy.

    Mặc dù nghe thấy nhưng đến mãi lâu sau, Tần An mới trả lời: “Nhớ! Làm sao có thể không nhớ đây? Mặc dù tôi không xứng với cô ấy, nhưng ai bảo tôi yêu cô ấy đến vậy? Yêu là ích kỉ, yêu cô ấy thì dĩ nhiên không muốn đế cô ấy dời xa, cho nên tôi rất ghét cô, hoặc nói là tôi rất hận cô, nếu cô không giới thiệu Trịnh Cương cho cô ấy, thì có lẽ cô ấy sẽ không dời bỏ tôi sớm như vậy”.

    Nói xong tay Tần An một mực tìm kiếm nơi ngực của Tần Hiểu Yến.

    Áo ngực cỡ D khiến tay Tần An không thể nắm hết được.

    Nhưng Tần An vẫn giữ chặt lòng bàn tay, trong bóng tối hơi thở của hắn cũng gấp gáp hơn, bàn tay càng dùng lực hơn cố ý nắn bóp.

    Tần Hiểu Yến cảm nhận được sự đau đớn phía bên trái ngực, hình như nỗi đau này kéo theo cả nỗi đau của con tim như chìm vào địa ngục.

    Cô mím chặt môi dưới cố gắng không để mình phát ra bất cứ âm thanh nào, cảm giác của cô lúc này rất khác thường, không sợ hãi, không lo lắng, không đau lòng thậm chí cũng không đau đớn.

    Cô vẫn cứ im lặng chịu đựng như vậy cho đến khi đôi bàn tay như ma quỷ đó chịu dừng lại, cho đến khi hơi thở của Tần An dần ổn định trở lại.

    Đêm càng về khuya, bờ môi đã bị cô bị cắn đến rớm máu, khuôn mặt cũng đẫm lệ rơi.

    Cô không biết tại sao mình lại khóc.

    Có thể là vì nỗi đau của Tần An, cũng có thể là do mình bị đối xử thô lỗ, cũng có thể là do nghĩ đến người đàn ông của mình bị xác chết ăn thịt và cũng có thể vì nỗi tuyệt vọng của ngày tận thế!

    Đêm càng lúc càng về khuya, nằm sát cạnh người đàn ông này cô cũng dần đi vào giấc ngủ.

    Trong giấc mơ là một miền ấm áp và cô muốn có được nhiều hơn.

    Nhưng sự thật, người cô co quắp lại cố gắng nằm sát người đàn ông này hơn nữa, gần như là muốn nhập vào cơ thể người đàn ông này.

    Trong đêm của ngày tận thế, tại một thành phố đầy rẫy những thây ma, có ai biết được rằng trong góc nhỏ này lại có một đôi nam nữ đang ôm nhau đi vào giấc ngủ.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)