V.I.P  Mạt Thế Mạt Thế Nguy Thành - Chap 1131 Hùng Miêu Khoái Bào

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,851
    Được thích:
    165,994
    Chương 02: Thức ăn mỹ vị
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    - Chúng tôi thực sự không có đồ ăn, từ hôm qua đến hôm nay chưa được ăn cái gì. Hôm nay, sau khi tôi và chồng tôi tranh chấp với anh xong, cả buổi chiều đều ở đây vì cái ăn mà buồn rầu. Càng về sau thực sự không có biện pháp, tôi nói phải ra ngoài, xem hàng xóm có ai ở nhà không, nói không chừng có thể tìm được một chút thức ăn. Chỉ như vậy chúng tôi cùng đi ra ngoài, lúc ra ngoài thì phát hiện nhà lão Vương đang mở cửa, vì vậy chúng tôi liền vào tìm đồ ăn. Phòng khách rất an toàn, nhưng không ngờ khi vửa mở cửa phòng bếp thì xuất hiện Vương lão gia đang ở trong đó, ông ấy đã thành Tang thi. Tôi cùng chồng sợ quá chạy ra khỏi nhà Vương lão gia, tôi cầm chìa khóa mở cửa muốn mở cửa nhà của tôi nhưng vì quá gấp gáp nên rơi chìa khóa xuống đất, tôi không biết nó rơi chỗ nào nữa. Mà Vương lão gia đuổi theo sau, trực tiếp đẩy ngã chồng tôi, tôi rất sợ hãi, cũng không dám chạy xuống lầu, tôi không biết liệu có những Tang thi khác dưới hành lang nữa hay không.
    -
    Tần Hiểu Yến vừa khóc vừa kể lể. Mà nghe cô ta nói vậy, Tần An cau mày hỏi:

    - Các người ra ngoài tìm đồ ăn, tại sao phải khóa cửa nhà mình? Sợ bị trộm sao?

    Tần Hiều Yến khóc càng ác liệt hơn, thật ra cô cũng không biết tại sao mình lại khóa cửa nhà mình nữa, có thể chỉ vì quá khẩn trương, quá sợ. Nhớ lại tất quả những chuyện đã qua, Tần Hiểu Yến khóc nhỏ lại, mà Tần An mượn ánh trăng ngoài cửa nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn 2 giờ sáng.

    Hắn đứng lên nhìn Tần Hiều Yến đang quỳ dưới đất nói:

    - Tối nay trước tiên cô cứ ngủ một giấc trên ghế sô pha này đi sáng mai nhanh chóng trở về nhà cô.

    Nói xong, hắn cầm chìa khóa ra ngoài cửa khóa trái lại. Tần An sợ người đàn bà ngốc này buổi tối lại chạy ra ngoài dẫn Tang thi vào nhà. Lo lắng như vậy thật ra có chút dư thừa, hôm nay Tần Hiểu Yến đã thành sợ chết khiếp rồi, có mà cho thêm mấy lá gan cô ta cũng không dám đi ra ngoài. Thực tế, bình thường nhìn từ trên lầu xuống dưới, từng nhóm Tang thi lớn ăn thịt người, mặc dù nhìn thì trong lòng có chút đau lòng, nhưng là người xem cũng không biết sợ dám đi xuống. Nhưng khi phải trực tiếp đối diện với những quái thú này, nỗi sợ hãi trong tâm can sẽ đánh sụp ý chí cá nhân, huống chi là Tần Hiểu Yến lá gan nhỏ như vậy chứ không được coi là người con gái trưởng thành? Tần An cũng không ở cùng Tần Hiểu Yến mà đi về phòng của mình, đi ngủ tiếp, cho đến 12 sáng hôm sau mới dậy.

    Tháng bảy ở thành phố Hàng Châu là rất oi bức, sau khi Tần An tỉnh dậy thì tùy tiện lấy một cái quần lót mặc vào đi ra phòng vệ sinh, hắn chưa tỉnh ngủ nên đã quên mất trong nhà có một người đàn bà.

    Cửa phòng vệ sinh đang đóng, Tần An lấy tay đẩy ra, cảnh tượng trước mắt làm hắn ngẩn người ra tại chỗ.

    Bồn cầu trong nhà vệ sinh, có một người đàn bà đang ngồi, chính là Tần Hiểu Yến.

    Tần Hiểu Yến mặc một cái áo lót màu đen nhỏ bó sát người, trước ngực đính thêm hai điểm nhỏ trông rất nổi bật, áo lót rất ngắn, làm eo của Tần Hiểu Yến lộ ra hoàn toàn, ở chỗ đó da sáng bóng, trắng như tuyết như ngọc, nhìn eo trắng trẻo như vậy rất là cám dỗ.

    Bên dưới cô ta mặc một cái quần cộc, lúc này đang tụt xuống đầu gối, cái mông trắng trắng ngồi trên bồn cầu làm người nhìn vào mạch máu muốn nổ ra.

    Nhìn dáng người đẹp lần nữa của Tần Hiểu Yến, thật ra dáng dấp rất có mùi vị, càng nhìn càng thấy đẹp, chẳng qua trước kia Tần An không dùng con mắt đàn ông nhìn phụ nữ khi nhìn cô ta, trong lòng Tần An, Tần Hiểu Yến không phải là người ghét hàng xóm, ghét hắn.

    Nhưng lúc này khi chứng kiến cảnh trước mắt, bản năng đàn ông trên người Tần An có chút phản ứng.

    Mà Tần Hiểu Yến như bị dọa sợ hãi, mặt cô ta đỏ ửng lên, không dám nhìn Tần An, nhưng hai người chỉ cách nhau mấy centimet, mà Tần An dùng ánh mắt nhìn cô như nhìn người khỏa thân vậy, làm cô không thể tránh được.

    Tần An ở trong mắt của cô, vẫn luôn là người đàn ông mập mạp, lôi thôi lếch thếch, nhưng người đàn ông mập ngày thường lúc này đứng trước mắt cô có chút bất đồng.

    Tần Hiểu Yến chưa bao giờ nghĩ khi Tần An cởi quần áo ra thì có cơ thể cường tráng như vậy, trên ngực kia có chút cơ bắp, hai cánh tay cường tráng, trên bụng có chút cơ, cùng với hai cái chân thẳng tắp và cao, mà có thể dễ thấy nhất chính là ở giữa chân hắn lúc này có vật nổi lên dựng thẳng lên muốn vọt ra khỏi vải, làm nhịp tim cô như muốn ngừng đập.

    Không biết là sợ hay xấu hổ, Tần Hiểu Yến nghe được giọng của mình khi nói chuyện, trong giọng nói mang theo vẻ run rẩy:

    - Tần An, khóa phòng vệ sinh của nhà anh hỏng rồi, tôi không khóa được, anh ra ngoài một chút được không?

    Giọng nói của Tần Hiểu Yến rất nhẹ, như là sợ mình nói lớn sẽ kích thích đến Tần An.

    Mà Tần An rốt cuộc cũng phản ứng, mắt hắn đỏ lên, cười nhạo mình lại có phản ứng với người phụ nữ hàng xóm mà mình ghét nhất.

    Vì chứng minh mình thật ra cũng không để bụng chuyện Tần Hiểu Yến làm mình có chút phản ứng, Tần An không đi ra ngoài, mà đi đến cạnh vòi hoa sen mở nước, bắt đầu rửa mặt, rửa mặt xong, mới không nhanh không chậm đi ra khỏi phòng vệ sịnh đóng cửa lại.

    Sau khi Tần An ngồi trên ghế sô pha, trước mắt hắn vẫn hiện ra dáng vẻ của Tần Hiểu Yến ngồi trên bồn cầu, hình ảnh đó thật lâu sau vẫn chưa quên đi được.

    Mấy phút sau, Tần Hiểu Yến mới từ phòng vệ sinh đi ra, cô có chút không thích ứng được, thân thể dựa vào tường, nhìn người Tần An chỉ mặc một cái quần lót ngồi trên ghế sô pha có chút ngượng ngùng mở miệng nói:

    - Anh không mặc quần áo vào sao?

    Tần An bị Tần Hiểu Yến nhắc, mới nhớ mình chỉ mặc một cái quần lót, mặt không kìm chế được lại ửng đỏ lên, đồng thời trong lòng cũng có chút tức giận nói:

    - Đây là của tôi, tôi muốn mặc gì thì tôi mặc cái đấy.

    Nói xong ánh mắt trừng lớn nhìn Tần Hiểu Yến nói:

    - Cô có thể đi rồi.

    Đầu Tần Hiểu Yến có chút chóang váng, đã hai ngày cô chưa ăn cơm, tối qua nằm ngủ trên sô pha nhà Tần An một đêm, cũng khóc một đêm, nhớ lại cảnh lão Vương ăn thịt ăn thịt người giống như ác mộng cũng hành hạ cô khốn khổ một đêm, lúc này cô đã cạn kiệt sức.

    Về nhà mình sao? Trước không nói làm gì, bây giờ căn bản cô không dám ra khỏi cửa, cho dù đi về, trong nhà cũng không có gì ăn, không có chồng, không có thức, để cho một người đàn bà như cô thì sống tiếp thế nào chứ?

    Từ vách tường trượt từ từ xuống, Tần Hiểu Yến khóc ồ lên.

    Tần An dĩ nhiên hiểu được hoàn cảnh bây giờ của cô, thở dài một hơi, hắn đi đến phòng bếp, trước nấu cơm bằng bếp ga, sau đó lại xào thức ăn, trộn hành tráng trứng, xào cải.

    Sau khi chuẩn bị xong, Tần An bê chúng ra phòng khách đặt lên bàn ăn, sau đó nhìn Tần Hiểu Yến vẫn đang ngồi bệt dưới đất nói:

    - Trước tiên cô đến ăn cơm đi.

    Thật ra Tần Hiểu Yến sớm đã ngửi thấy mùi cớm với mùi rau xào, cô cảm thấy nước miếng của cô chảy ra hết rồi.

    Bị kẹt trong nhà ba tháng, đồ dự trữ trong nhà họ cũng không phải nhiều , một tháng tới nay vẫn ăn mì ăn liền , hôm nay lại hai ngày qua chưa ăn gì, bây giờ lại ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, căn bản không kháng cự nổi cám dỗ.

    Tần Hiểu Yến chống đỡ cơ thể từ dưới đất đứng dậy, đi từ từ đến bàn ăn ngồi xuống, thấy trên bàn ăn có ba món xào thơm ngon, cô không thể khống chế được ăn.

    Mới đầu còn dè chừng ánh mắt của Tần An, ăn rất chậm, sau đó nhanh chóng ăn như hổ đói, ăn ngấu ăn nghiến.

    Mấy phút sau, một bát cơm lớn đã bị Tần Hiểu Yến ăn hết, cô chưa bao giờ nghĩ Tần An nấu thức ăn lại ngon như vậy, thậm chí cô còn cảm thấy đây là bữa ăn ngon nhất cô từng ăn trong đời.

    Lấy hạt cơm cuối cùng trong bát cho vào miệng, Tần Hiểu Yến có chút e sợ nhìn Tần An.

    Tần An cúi đầu, trong bát còn một phần ba phần cơm, hắn cảm thấy ánh mắt củah Tần Hiểu Yến, trong lòng cảm thấy có chút buồn cười.

    Người đànbaà này ngày thường thì khí thế hiên ngang, hôm nay thì lại như người ăn mày thổ bỉ như vậy.

    Đưa tay chỉ hướng phòng bếp, Tần An nói:

    - Phòng bếp vẫn còn cơm, cô tự đến xới đi.

    Tần Hiểu Yến vội đứng lên nói tiếng cảm ơn, đi tới phòng bếp.

    Tần An len lén nhìn bóng lưng của Tần Hiểu Yến, nhìn cái mông tròn chĩnh của cô, không khỏi nghĩ đến cảnh vừa rồi trong phòng vệ sinh, cơ thể lại nóng lên.

    Trong lòng có chút khinh bỉ mình, âm thầm nói: “Đàn ông, quả thật đều là động vật nửa dưới, mình cũng không phải ngoại lệ. Huống hắn đã cô đơn làm hòa thượng mấy thàng rồi.”

    Có chút buồn bực, từ trên ghế đứng lên, Tần An trở lại phòng, mặc bộ quần áo thể thao trắng ngắn vào, khoách áo choàng màu đen vào để che giấu phản ứng của mình.

    Chờ hắn trở lại phòng ăn một lần nữa, đã nhìn thấy Tần Hiểu Yến vẫn đang tiếp tục ăn cơm, mới lúng túng phát hiện, lúc này bọn họ đang mặc quần áo giống như tình nhân.

    Ăn cơm, Tần Hiểu Yến nhanh chóng xử lý sạch sẽ đồ ăn trên bàn ăn, mang vào phong bếp rửa sạch sẽ, lại trở lại phòng khách dựa vào tường không biết làm gì.

    Tần An ngồi trên ghế sô pha, lạnh lùng nhìn Tần Hiểu Yến, hắn biết người đàn này lúc này cần giúp đỡ.

    Trước kia hắn có đọc một quyển sách, hắn biết khi một người thích dựa người vàot ường, đó là biểu hiện của cảm giác thiếu an toàn.

    Nên làm gì với cô đay? Chẳng lẽ đuổi cô ra ngoài không quan tâm cô sống chết như thế nào sao?

    Suy tính một lúc, cũng không phải làm thế nào, trong lòng Tần An có chút phiền não, không nghĩ ra được thì tạm thời không thèm nghĩ nữa.

    Cái này cũng không coi là quyết định, Tần An cũng không để ý đến Tần Hiểu Yến nữa, bắt đầu rèn luyện như mọi ngày mà Tần Hiểu Yến vẫn bất động dựa vào tường nhìn vào trong phòng, Tần An làm các động tác vận động, trong mắt dâng lên tia ngạc nhiên cùng thư thái.

    Không trách được tại sao cảm giác được Tần An gậy hơn, hơn nữa còn cường tráng hơn nhiều, hóa ra mỗi ngày hắn đều rèn luyện đều đặn.

    Thời gian trôi qua, hơn 5 giờ chiều, Tần An mới nghỉ, mệt mỏi ngồi trên ghế sô pha.

    Mà Tần Hiểu Yến như pho tượng vậy, một mực vẫn dựa vào tường không nhúc nhích.

    Tần An thở mạnh, cầm một cái khắn lau mồ hôi trên trán của mình, nhìn Tần Hiểu Yến một lúc, mói mở miệng nói:

    - Muốn ở lại phải không?

    Tần Hiểu Yến như vớ được phao cứu mạng vậy, trong ánh mắt ánh lên tia vui mừng, dùng sức gật đầu một cái.

    Tần An khẽ mỉm cười, sau đó mở miệng nói:

    - Được rồi, như vậy chúng ta thảo luận về điều kiện đi.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    106,851
    Được thích:
    165,994
    Chương 03: Điều kiện bất bình đẳng
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    - Điều kiện?

    Tần Hiểu Yên có chút căng thẳng. Tần An gật đầu, rồi nói:

    - Cô cũng biết chúng ta đều không thích nhau, làm hàng xóm mấy năm nay, e rằng nói chuyện với nhau không quá 100 câu

    Tần Hiểu Yên khó chịu gật đầu, quả thật vậy, trở thành hàng xóm của nhau cũng chỉ chào hỏi khách sáo vài lần, sau đó như người xa lạ, nguyên nhân cũng tại chồng mình Lưu Thiên Vũ.

    Lưu Thiên Vũ thường nói người không phải là đàn ông, hắn thường nói với Tần An, Lý Dĩnh lấy Tần An giống như bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu!

    Lý Dĩnh là người phụ nữ có năng lực, tốt nghiệp đại học, làm nhân viên bán hàng cho công ty thuốc trong nước, lương mỗi tháng hơn 10 nghìn.

    Tần An mới chỉ tốt nghiệp phổ thông, làm bảo vệ lương mỗi tháng chỉ có hơn 2 nghìn. Họ sống trong ngôi nhà hơn 180 m2, tất cả đều phụ thuộc vào lương của Lý Dĩnh để duy trì cuộc sống

    Điều này làm cho Lưu Thiên Vũ có tâm trạng như không ăn nho mà biết nho chua.
    Vì vậy, Lưu Thiên Vũ luôn coi Tần An là vật vô giá trị, nên Lý Dĩnh lấy Tần An là vô cũng thiệt thòi.

    Thật ra Tần Hiểu Yến hiểu rằng, cô không phải là không thích Tần An mà là đố kỵ với Lý Dĩnh, đều là phụ nữ, mà cô không kiếm được nhiều tiền như vậy lại phải dựa vào đàn ông để sống.

    Không những thế chồng cô Lưu Thiên Vũ ngày nào cũng lảm nhảm bên tai cô Lý Dĩnh tốt thế này giỏi thế kia, lâu dần kiến cho sự đối kỵ trong lòng cô trở thành ghét Lý Dĩnh, thậm chí có thể nói là hận.

    Tuy vậy, nỗi hận chỉ chon sâu trong lòng cô, cô không giám thể hiện ra ngoài, nhưng đối với Tân An lại khác, cô không do dự như vậy, vì chồng cô Lưu Thiên Vũ không thích Tần An.

    Lưu Thiên Vũ Nói xấu sau lưng Tần An, cũng chỉ là bề ngoài. Tuy nhiên, còn một chuyện, Tần Hiểu Yến là phụ nữ nên cô không thể coi nhẹ, cô phát hiện chồng mình càng ngày càng thấy Lý Dĩnh tốt, thậm chí cô còn phát hiện Lưu Thiên Vũ đã từng hẹn riêng Lý Dĩnh ăn cơm ở quán cơm dưới tầng.

    Việc này khiến cô không thể chấp nhận được. Vì thế cô đã giới thiệu Lý Dĩnh cho sếp Trình Cương của mình .

    Trình Cường vừa trẻ vừa đẹp trai lại có tiền, đúng là không phụ sự kỳ vọng của cô, trong vòng 6 tháng ngắn ngủi Trình Cường đã tán đổ Lý Dĩnh, điều này khiến cho Tần Hiểu Yến thấy vui vì đã trả đũa được Lý Dĩnh.

    Đối với Trình Cường, là đồng nghiệp với nhau mấy năm nên cô rất hiểu, cô biết Trình Cường là người đàn ông như thế nào, thậm chí cô nhìn thấy được tương lai sau này của Lý Dĩnh, nhất định rất đau khổ.

    Trình Cương là một tên khốn chỉ biết chơi đùa phụ nữ, là đồng nghiệp mấy năm Tần Hiểu Yến đã thấy rất nhiều phụ nữ bị hắn lừa dối.

    Khi Trình Cương đi cùng Lý Dĩnh, trong lòng Tần Hiểu Yến nghĩ: Trình Cương, sếp phải cố gắng hết sức để Lý Dĩnh yêu sâm đậm, sau khi đã chơi chán cô ta thì tàn nhẫn ruồng bỏ cô ta! Hãy khiến cho người phụ nữ đáng ghét đó phải xuống địa ngục.

    Trong suy nghĩ đang lên đến đỉnh điểm, sự tức giận hiện rõ trên mặt. Tần An nhìn thằng vào Tần Hiểu Yên, không biết cô ta đang nghĩ gì, anh ho nhẹ một tiếng rồi nói

    - Cô đang nghĩ gì vậy?

    - Tần Hiểu Yến bị Tần An gọi, có chút ngạc nhiên, sau đó kiểm soát lại cảm xúc của mình, cố gắng làm cho giọng nói trở nên bình tĩnh, rồi nói

    - Không, không nghĩ gì!

    Tần An gật đầu, nói tiếp

    - Chúng ta đều không thích đối phương, ở cùng nhau như vậy chắc chắn sẽ có xung đột, nhưng bây giờ tôi không thể tàn nhẫn để cô về nhà một mình được, nếu không cô sẽ bị chết đói hoặc bị xác chết ăn thịt, dù sao tôi cũng không phải là người máu lạnh, nhưng nếu giữ cô ở lại, chúng ta phải nói rõ nhưng quy định.

    Tần Hiểu Yến cười nhạt rồi gật đầu, quyền chủ động đều nằm trong tay Tần An, nếu muốn sống, cô không cóquyền đưa ra điều kiện để thỏa thuận với hắn? Thôi thì chỉ có thể chịu đựng trong lòng!

    Nhìn dáng vẻ phục tùng của Tần Hiểu Yến, đột nhiên khiến cho tâm trạng của Tần An tăng lên niềm vui, nói:

    - Nếu muốn ở lại, từ giờ trở đi cô phải nghe theo tôi! Phụ trách dọn dẹp, giặt quần áo , nấu cơm trong nhà, tôi nói bất cứ điều gì đều không được cãi lại, cô đồng ý không?

    Tần Hiểu Yến không nói mà chỉ gật đầu. Tâm trạng Tần An vui hơn, nhìn đồng hồ gần 6 giờ rồi, hắn nói:

    - Được rồi, cô đi nấu cơm đi! Nấu cơm tôi xong thì dọn phòng tôi sạch sẽ, đem quần áo của tôi đi giặt nữa!

    Tần Hiểu Yến ngạc nhiên, ý không hài lòng, muốn phản kháng, nhưng nghĩ lại nếu phản kháng có tác dụng gì sao?

    Thở dài, Tần Hiểu Yến đành chấp nhận tất cả, cô biết, muốn sống cô phải nghe theo sự sắp đặt của người đàn ông trước mắt vô điều kiện.

    Cứ như thế đã hình thành nên điều kiện bất bình đẳng, bắt đầu cuộc sống chung giữa hai người, trong nhà có người phụ nữ khiến cho Tần An thấy rằng cuộc sống dường như đã trở nên tốt hơn một chút.

    Ba tháng qua, anh đã sống cuộc sống cô đơn, và bây giờ cũng có người sống cùng rồi, mặc dù anh không thích người phụ nữ này, nhưng dù sao cũng tốt hơn phải sống một mình, người phụ nữ này đâu đến nỗi quá xấu!

    Thời gian như giọt nước rơi trên miếng bọt biển, trôi qua nhanh như chớp mắtchốc lát đã 2 tháng trôi qua.

    Tần An của ngày hôm nay đã khỏe mạnh hơn, hai tháng qua hắn chưa từng dừng tập thể thao, có Tần Hiểu Yến làm việc nhà nên hắn có nhiều thời gian hơn, giơ tay mặc quần áo, há miệng đưa thức ăn vào, sống cuộc sông mà trước đây anh chưa bao giờ tận hưởng.

    Điều kiện kinh tế quyết định địa vị của hai vợ chồng trong gia đình , trước đây gia đình Tần An vợ làm chủ.

    Công việc nội trợ trong gia đình đều do Tần An làm, đồng nghiệp cười nhạo hắn là đồ sợ vợ chỉ biết sống dựa vào vợ, anh cũng không quan tâm mà chỉ cười.

    Hắn cho rằng hắn và Lý Dĩnh đến với nhau vì tình yêu, đã lập gia đình rồi thì lo gì câu nói sợ vợ chỉ biết sống dựa vào vợ nữa đây?

    Lý Dĩnh kiếm được nhiều tiền hơn, công việc bán hàng cũng nhiều áp lực hơn so với công việc làm bảo vệ ,đương nhiên là mệt hơn rồi, như vậy hắn đảm nhận công việc gia đình là điều hiển nhiên.

    Hắn không cho đây là việc đáng xấu hổ, cho đến khi Lý Dĩnh rời bỏ hắn.

    Tình yêu khi đối mặt với thực tế, hóa ra không có ý nghĩa gì. Vợ chồng cũng giống như con chim rừng, khi gặp nạn mỗi con bay về một hướng.

    Mỗi khi nghĩa đến điều này, trong lòng Tần An cảm thấy rất đau.

    Virus T phát tán trong thành phố này đã được 5 tháng rồi, tầng dưới lân cận ngày nào cũng có người ra vào, chắc họ bị mắc kẹt tại các nhà dân, có lẽ vì thức ăn đã hết họ không thể không ra.

    Nhưng kết quả cuối cùng của họ đều là chết, có những người bị ăn chỉ còn lại bộ xương, còn số khác thì trở thành xác chết di động, điều này không biết là may hay không may đây.

    Hàng ngày Tần An đều ở trên ban công, cầm kính thiên văn quan sát tình hình phía dưới, dường như không có hi vọng được cứu viện, thành phố Hàng Hải phồn vinh trước đây thực sự đã trở thành một thành phố chết.

    Mấy ngày gần đây, thực sự không nhìn thấy người nào sống sót, có vẻ như phải chết cũng đã chết gần hết.

    Nghĩ đến đây Tần An không thể không nhớ đến Lý Dĩnh, nếu như Lý Dĩnh không chuẩn bị đầy đủ lương thực cho anh, có lẽ bây giờ hắn đã chết rồi phải không?

    Trong tay Tần An cầm cái radio, đây là công cụ duy nhất để biết được tình hình bên ngoài.

    Bây giờ là 12h trưa, bất radio lên, bài hát kết thúc là một giọng nữ tuyệt vời vang lên.

    - Xin chào các bạn thính giả nghe đài, đây là chương trình phát thanh cuối tuần, tôi là Từ Thiên Kiều

    - Bây giờ tôi sẽ cung cấp cho các bạn tình hình toàn quốc!

    - Virus T bùng phát đã được 5 tháng rồi, cuối tuần cũng đến rồi, chúng tôi đang ở trong trang trại trên núi Vân Đãng, đây là nơi chính phủ xây cho những người còn sống sót tập trung, ở đây chúng tôi đã tập trung được hơn 4000 người may mắn sống sót.

    - Đến nay, chúng tôi đã bị mất liên lạc với nhưng nới tập trung khác, tình hình ngày càng xấu đi, lương thực tại các điểm tập trung đã ít đi, trước mắt đối với chúng ta mà nói không phải là xác chết di động mà là lương thực.

    - Hàng ngày đội quân bảo hộ ở chỗ chúng tôi vẫn ra ngoài tìm lương thực, mỗi lần đi tìm đều có người bị chết, điều này thật khiến cho người phải phiền muộn.

    - Cuộc sống trở nên khó khăn, và thậm chí không nhìn thấy hi vọng.

    - Mặc dù vậy, tôi hy vọng rằng những người còn sống sót đừng tư bỏ can đảm để sống tiếp, chúng ta phải sống mới biết được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai!

    - Còn một tin xấu tôi muốn nói cho các bạn biết, các nhà nguyên cứu phát hiện, Virus T vẫn đang biến thể, xác chết di động vốn không có nhận thức gì thì nay đã trở nên thông mình hơn, mạnh mẽ hơn rồi!
    - ......

    Giọng nói tuyệt với vẫn vọng ở bên tai, tin tức mà phát thanh viên cung cấp cho đều là tin xấu, điều này làm cho tâm trạng của Tân An trở nên chán nản.

    Chương trình phát thanh cuối cùng đã kết thúc sau1 tiếng, Tần An tắt radio, bước xuống cầu thang với tâm trạng nặng nề cáu gắt.

    - Tần An

    Tiếng gọi của Tần Hiểu Yến vang lên sau lưng.

    Tần An quay lại phía sau nhìn Tần Hiểu Yến phát hiện sắc mặt của cô có chút không tự nhiên.

    Hai tháng sống chung, vì vậy họ đã thích nghi với sự xuất hiện của nhau, cho nên nhìn biểu hiện của Tần Hiểu Yến, Tần An có chút nghi ngờ, nói:

    - Có việc gì?

    Giọng nói của Tần Hiểu Yến có chút hơi run, nói;

    - Mất nước rồi!

    Tần An in lặng, anh biết cuộc sống sẽ trở nên khó khăn hơn.

    Im lặng một lúc, anh hỏi:

    - Chúng ta còn nhiều thùng nước khoáng không?

    Tần Hiểu Yến trả lời

    - Còn hơn 100 thùng, chất đống trong phòng ngủ nhỏ, còn có mấy trăm chai đóng chai, nhưng sợ là chỉ dùng được vài tháng, sau này phải làm thế nào?

    Đúng thế!Sau này phải làm thế nào?Tần An cau mày lên.

    Ngay cả điểm tập trung của chính phủ còn gặp khó khăn nói gì đến một nhân vật nhỏ bé như mình, làm thế nào để sống tiếp những ngày sau đây?

    Suy nghĩ một hồi, Tần An đã có đáp án của riêng mình, rời khỏi nhà!

    Nếu muốn tiếp tục sống thì phải rời khỏi nhà.

    Hiện nay nhà chỉ coi là chỗ tránh nạn, nếu dùng hết lương thực, nhà này giống như nhà tù!

    Muốn thoát khỏi xác chết di động này, yếu tố quan trọng nhất chính là có đủ khả năng để giết chết bọn chúng.

    Tấn công chính là cách phòng vệ tốt nhất!

    Nghĩ đến đây, Tần An ngẩng mặt lên, nhìn Tần Hiểu Yến không nói câu nào, rời khỏi hành lang đi vào phòng khách, sau đó đi vào phòng ngủ nhỏ, Tần Hiểu Yến theo sát phía sau.

    Trong phòng ngủ chất đầy thùng nước, một bên là bàn trang điểm một bên là kệ đặt mấy con dao và một thanh kiếm nhật.

    Những vật này đều do Lý Dĩnh trước khi bị Virus T phát tác chuẩn bị, khi đó cô có các triệu chứng ban đầu của bệnh chỉ là sốt, khó thở.

    Lúc đó thành phố đã loạn lên rồi, xảy ra nhiều vụ trộm cắp, những binh khí này do Lý Dĩnh chuẩn bị cho Tần An phòng khi bọn trộm cắp đến để phòng thân, nhưng không nghĩ rằng nó lại có tác dụng lớn đến như vậy.

    Cầm thanh kiếm nhật lên quay trở lại phòng khách, vung lên mấy lần rất trơn tru
    Tần An vốn là lính trong quân đội xuất ngũ, sau khi tốt nghiệp cấp 3 thì đi lính sau đó làm bảo vệ, thân thể chắc khỏe.

    Năm tháng trở lại đây hắn điều điên cuồng tập luyện, khiến cho thể lực của anh vừa nhanh nhẹn vừa dẻo đã đạt đến trạng thái tốt nhất.

    Anh quay lại phòng ngủ của mình,Tần An lấy trong tủ đồng phục ngụy trang khi mặc trong quân đội mặc lên người và đi đôi giày thể thao.

    Tần Hiểu Yến nhìn Tần An mặc quần áo chỉnh tề có chút nghi ngờ,hỏi:

    - Anh muốn làm gì?

    Tần An không để ý đến cô, lấy một túi nhỏ, nhét hết dụng cụ mở khóa vân vân những dụng cụ mà anh cho là hữu dụng đều nhét hết vào túi, sau đó đeo lên lưng, đồng thời cầm thanh kiếm lên.

    Tim Tần Hiểu Yến đập nhanh hơn, cô có chút không chắc chắn hỏi:

    - Anh muốn đi ra ngoài sao?

    Tần An chuẩn bị xong hết rồi mới quay sang nhìn Tần Hiểu Yến, nói:

    - Ừ!

    Tần Hiểu Yến vội vàng lấy tay bịt miệng mình lại, cô gần như kêu lên thành tiếng.
    Sống cùng Tần An hai tháng, nhưng Tần Hiểu Yến cảm giác như đã quen với người đàn ông này mấy năm rồi, thật là lạ quá.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)