Linh Dị Mao Sơn chi âm dương quỷ y

  1. Bé xinhh

    Bé xinhh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    3/2/21
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    0
    Mao Sơn chi âm dương quỷ y
    Tác giả : Quỷ Khốc Lão Hủ
    Nguồn : Wiki dịch

    Editor : Thanh Tú
    Thể Loại : Nguyên sang, Nam sinh, Hiện đại , HE , OE , Kinh dị , Huyền huyễn , Sảng văn , Hài hước , Linh dị thần quái
    "Ngô môn một trăm lẻ tám kim châm, có thể định nhân sinh tử, có thể đuổi ma trừ yêu.
    Hắc Bạch Vô Thường, ta chưa từng sợ hãi. Yêu ma quỷ quái, ta cũng một người đã đủ giữ quan ải.
    Này địa phủ, vẫn là cái kia địa phủ, nhưng Diêm Vương —— lại muốn đổi chủ!"
     

    Các file đính kèm:

  2. Bé xinhh

    Bé xinhh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    3/2/21
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    0
    Chương 1: Mồ hoang gặp quỷ
    Vào ngày tân dậu, tháng giáp ngọ, năm bính thân, người ta kỵ đưa tang, đào mộ, cúng tế.
    Nhưng ở một vùng tại Kiến Châu, thuộc khu vực hoang sơ nào đó nằm trên vùng núi, lại có những tia sáng hiện lên một cách quỷ dị, giống như có những lão quỷ đang thắp lên ngọn đèn dầu, từ xa nhìn lại, khiến người ta lạnh cả tóc gáy, không rét mà run
    “Cũng không biết cha nghĩ như thế nào, nhưng mà mê tín sẽ hủy cả đời a!”
    Một người trẻ tuổi ngồi xổm trên sườn núi, một tay cầm lấy nhang và nến, một tay còn lại thì cầm bật lửa, buồn bực mà lẩm bẩm: “Nghe nói đại học mỹ nữ rất nhiều, hiện tại thì tốt rồi, gì cũng không có! Hừ, địa phương quỷ quái này thật là quái dị! Toàn thân nãy giờ cứ có cảm giác lạnh lạnh.”
    Đỉnh núi cao này không có gió, thế nhưng lại thật quỷ dị, bật lửa vài lần lại không sáng lên
    Ba tháng trước, cha Diêm Ninh mắc bệnh qua đời, để lại cho Diêm Ninh bức di ngôn duy nhất, không phải là cố gắng học tập cho tốt, hay cố gắng trở nên thật nổi bật, mà là dặn dò hắn vào dịp sinh nhật lần thứ 18, giống như những lần sinh nhật trước kia, phải đến ngọn núi này thắp nhang đến hết đêm.
    Trong lúc đốt nhang không thể dừng lại, phải đợi đến sáng hôm sau khi gà gáy mới có thể rời đi
    Nhưng khổ nhất chính là vào sinh nhật năm nay lại trùng vào ngày Diêm Ninh thi đại học!
    Tuy rằng Diêm Ninh không biết việc qua đêm ở nơi này có ý nghĩa gì, nhưng vẫn là nghe lời cha, mà từ bỏ thi đại học.
    Sau khi vất vả thắp nhang và nến xong, hắn chắp tay hướng thần đất lạy một cái, rồi chọn một chỗ ngồi xuống.
    Ở trước mặt Diêm Ninh, có một cái hố, còn có một cái mộ bia ngâm đen, không có họ tên, nằm cô độc nghiêng ngã vào cỏ dại. Mấy con đom đóm ở mộ bia chung quanh lén lút tản ra những tia sáng mập mờ, làm cho không khí càng thêm âm trầm và quỷ dị
    “Phương Sĩ Thiên? Ngươi nói xem ta rốt cuộc thiếu ngươi cái gì, mà mỗi năm ta đều phải hành xác tới đây, bồi tội như vậy a!” Diêm Ninh biết đây chỉ là một cái mồ hoang, từ trước đến nay hắn hương khói nhiều nhất cũng chỉ là thiêu chết tên gia hỏa này thôi.
    Trong suốt mười bảy năm qua, Diêm Ninh luôn cùng cha đi tới nơi này, bởi vì có cha theo, nên hắn không lo lắng gì hết, nhưng hôm nay hắn phải một mình qua đêm ở chỗ quái quỷ này, đối mặt một ngôi mồ hoang, hắn không khỏi có chút sợ hãi, sợ bỗng nhiên dưới đất sẽ chui lên một con quỷ toàn thân máu đen, bắt lấy hắn mà ăn tươi nuốt sống.
    “Diêm Ninh …”
    Phía sau Diêm Ninh đột nhiên truyền đến một tiếng gọi, âm thanh kia có chút mờ ảo, mỏng manh
    Hắn lập tức hoảng sợ, tức khắc quay đầu nhìn lại, nhưng lại không thấy một người nào, lập tức có chút sợ hãi mà run rẫy nói: “Má ơi, sẽ không thật sự gặp quỷ chứ?”
    Diêm Ninh căng thẳng đứng lên, tức khắc bị một màn trước mắt làm cho sợ tới mức ngồi phịch xuống mặt đất, chỉ thấy ở phía sau hắn, cách đó không xa có cây hòe già, trên cây lại treo lơ lửng cái đầu nữ nhân!
    Cái đầu nữ ở trên cây không ngừng đong đưa, biểu tình có chút thống khổ, nhìn hắn rất đáng sợ
    Diêm Ninh nhìn kỹ lại, mới phát hiện từ thân cây hòe thân có một cái lỗ, Diêm Ninh nhìn kỹ mới phát hiện cái đầu này đúng là từ cái lỗ ấy chui ra.
    “Cô… cô là người hay là quỷ?” Diêm Ninh lui về phía sau hai bước, thuận tay nhặt lên một hòn đá lớn, lựa chọn thời cơ ném hòn đá qua
    Nữ nhân nhìn qua cũng rất đẹp, da trắng, mắt phượng đưa tình, nhưng lúc này ngũ quan vặn vẹo, sắc mặt lộ vẻ tím tái
    Diêm Ninh lại hỏi: “Cô có phải hay không bị mắc vào góc cây không ra được?”
    Nữ nhân gật đầu hai cái, Diêm Ninh lúc này mới yên lòng, trong lòng âm thầm mừng rỡ: “Đúng là người dọa người, hù chết mình rồi! Nữ nhân này thoạt nhìn cùng tuổi, chắc không sai biệt lắm, trai đơn gái chiếc, chờ lát nữa đem cô cứu ra, không chừng sẽ có một đêm xuân phơi phới!”
    Diêm Ninh cười hắc hắc, trông có vẻ rất là xấu xa, sau đó tùy tay cầm ngọn nến đi qua.
    Cây hòe già rất lớn, nhưng gốc cây trên người lại không to, ở giữa cái lỗ còn lộ ra một đôi chân
    Diêm Ninh nghĩ liệu có phải nữ nhân này quá nhàm chán nên mới chui vào trong này hay không, nếu không phải trùng hợp hắn ở chỗ này, nói không chừng nữ nhân này liền đem chính mình tìm đường chết.
    Diêm Ninh đi đến cây hòe, bắt lấy mắt cá chân của cô, đang chuẩn bị kéo ra bên ngoài, lúc này lại đột nhiên phát hiện này hai chân gót chân thế nhưng lại hướng ra đối diện với mặt, vừa ngẩng đầu thì thấy nữ nhân kề sát mặt mình, này……chẳng lẽ đầu nữ nhân này quay về phía sau lưng?
    Phát hiện ra điểm này, Diêm Ninh ngay lập tức bị dọa sợ tới mức hồn vía lên mây, nhưng lại không dám quay đầu lại để chạy trốn, lại trộm nhìn về phía nữ nhân, thì thấy đầu của nàng ta vẫn không ngừng giãy giụa làm lộ ra một lớp vẩy màu xanh lục, Diêm Ninh lúc này mới biết rằng, nữ nhân trước mắt của mình thật sự không phải người mà chính là quỷ.
    “Này, tỷ tỷ, cô đừng khẩn trương nha, tôi không có biện pháp để giúp cô đâu, bây giờ tôi gọi điện thoại kêu cảnh sát đến, cô nhịn một chút.”
    Diêm Ninh đã sớm đem lời cha nói bỏ quên ở sau đầu, chỉ hận không thể nhanh chân hơn mà chạy trốn. Nữ nhân kia đột nhiên ngừng giẫy giụa, đôi mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm vào Diêm Ninh. Bỗng nhiên, ả há ra cái miệng, lè ra cái lưỡi thật to, trên đầu lưỡi vậy mà quỷ dị phân nhánh, như thế này thì rõ ràng đây chính là xà tinh!
    “Đậu!” Diêm Ninh la lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy, ả nữ nhân kia cười lạnh từ hốc cây chui ra, là một con xà yêu, đầu người thân rắn!
    Diêm Ninh đời này chưa thấy qua cảnh tượng đáng sợ như thế này, lập tức sợ tới mức ngồi dưới đất, trong lòng đang muốn bỏ chạy mà hai chân lại không nghe, chỉ biết ngồi đó mà nhìn kia xà yêu cứ chậm rãi, chậm rãi từ hốc cây bò tới. Sau một hồi uốn éo, xà yêu thực mau liền chui ra hốc cây, Diêm Ninh lúc này mới thấy rõ gương mặt thật của ả: Thì ra, ả ta là một mỹ nữ xà, toàn thân xanh biếc, dài gần 5 mét, trên khuôn mặt tinh xảo lúc này lại lộ ra một nụ cười tàn nhẫn. Diêm Ninh lại nhìn về phía hốc cây, chỉ thấy một khối thi thể không đầu từ hốc cây đang lòi tới, vừa rồi cặp kia chân chính là của tên gia hỏa xui xẻo này và biết đâu tiếp theo gốc cây lại có thêm đôi chân của hắn
    Giống như loài vật đánh hơi được con mồi của mình, ả xà yêu dùng tốc độ dị thường bay đến trước mặt hắn, chớp mắt liền bò tới trước mặt Diêm Ninh, đôi mắt như bóng đèn cực đại lập loè ánh sáng khiến cho người ta cảm giác hít thở không thông, Cái miệng ả há to, phun phì phì, Diêm Ninh thậm chí có thể đếm được trong cái miệng của ả có mấy chiếc răng nanh đang đe dọa tính mạng của hắn! Đầu tiên, ả ngửi ngửi người Diêm Ninh, giống như con người đang ngồi trước bàn tiệc mà thưởng thức hương vị của thức ăn vậy, Diêm Ninh vừa chạy vừa la làng:" Tôi… tôi ba tháng không tắm rửa, người hôi đến mức không thể chịu được, nếu cô muốn ăn tôi thì trước tiên cho tôi đi tắm một cái có được không?”
    Xà yêu quơ quơ khuôn mặt, cái miệng đã mở rộng đến tận mang tai, hung tợn mà nhào tới Diêm Ninh. Dưới tình thế cấp bách không kịp né tránh, Diêm Ninh liền đem cục đá trong tay hung hăng đập mạnh vào mặt xà yêu, đập cho đến khi khuôn mặt của xà yêu biến dạng, càng nhìn càng ghê rợn
    “Gào…gào”! Xà yêu thống khổ thét lên một tiếng thật thảm thiết, quật mạnh đuôi rắn về phía Diêm Ninh, đem hắn cuộn lại thật chật như là bó bánh chưng, Diêm Ninh không có cách nào nhúc nhích, khuôn mặt trở nên tím tái vì thiếu không khí, hít thở không thông.
    Hắn buồn bực nghĩ: “Xong rồi, lúc này thực sự chết chắc rồi! Cha a, lần này thực sự hại chết con rồi, aaaa!”.
    Đột nhiên lúc này có tiếng người vang lên: “Nghiệt súc! Đường đường là Quỷ Đế…Hắn đâu phải là người mà ngươi có thể chạm vào?!”. Trong đêm tối, bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát, như sao băng xẹt qua phía chân trời. Giọng nói vừa dứt, Diêm Ninh liền cảm giác cả người được buông lỏng, quay đầu lại nhìn về phía xà yêu kia, thì thấy cơ thể của ả đã bị chặt đứt làm hai!
    “Tiểu tử, ngươi không sao chứ?”. Diêm Ninh xoay đầu, mới phát hiện phía trước chính mặt mình là một ông bác trung niên, mặc quần áo tả tơi, đang đứng ở giữa nắm mồ hoang mà cha bắt mình ra thắp nhang đốt nến, thoạt nhìn qua vị trung niên này thì có một cảm giác gầy yếu, trong tay cũng không 1 tấc sắt, nhưng Diêm Ninh biết vị trung niên này chính là người vừa rồi đã giết chết con xà yêu hung hăng kia
    “Này! Còn chưa hoàn hồn lại à?” Ông bác trung niên kia từ chỗ mồ hoang đi tới, duỗi tay vỗ vỗ vào bả vai của Diêm Ninh, nhưng hắn lại không có chút cảm giác nào, cúi đầu nhìn lại thì bàn tay của vị trung niên kia xuyên qua thân thể của mình, lúc này Diêm Ninh bị dọa đến mức choáng váng, té ngã lộn nhào mà bò về phía sau vài bước: “Quỷ a!” Vị trung niên kia bắc đắc dĩ trợn trắng mắt: “Hừ, cái gì mà quỷ với không quỷ, ngươi nghĩ sao mà xưng hô với ân nhân cứu mạng của mình như vậy chứ?”
    Diêm Ninh lúc này mới nhớ ra quỷ hồn này, à không, vị nam tử trung niên này chính là người vừa cứu mạng mình, nên trong lòng cũng buông một chút phòng bị, cẩn thận đánh giá vị trung niên trước mặtt, hắn phát hiện ra tuy rằng người trung niên này thoạt nhìn có hơi gầy yếu, nhưng ánh mắt lại toát lên một vẻ nghiêm nghị, chính khí pha lẫn chút cổ quái, thật giống hệt như…… chủ nhiệm lớp hắn
    “Tôi … tôi đây nên gọi bác như thế nào?”
    “Ngươi có thể kêu ta Phương Sĩ Thiên, hoặc gọi ta là sư phụ cũng được!”
    @@ ​
     
    Last edited by a moderator: 12/2/21
  3. Bé xinhh

    Bé xinhh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    3/2/21
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    0
    Chương 2 : Hắc Vô Thường
    Phương Sĩ Thiên? Đây chẳng phải là người mà hằng năm Diêm Ninh luôn thắp hương hay sao?
    “Mẹ nó, quả nhiên là ông! Ông có biết chỉ vì thắp hương cho ông, mà đến cả thi đại học tôi cũng không thi không? Ôi mỹ nữ của tôi, đại học của tôi!”
    Diêm Ninh khóc không ra nước mắt, không nghĩ người mà mình luôn thắp hương lâu nay lại có dáng vẻ như thế này. Vừa nói dứt câu, Phương Sĩ Thiên liền đột nhiên vung tay áo, ném Diêm Ninh bay ra ngoài, dừng lại kế bên thi thể của xà yêu. Diêm Ninh la lên một tiếng, lại chạy về Phương Sĩ Thiên bên người, hét lớn: “Ngươi làm cái gì! Ta nói cho ngươi, ta từ nhỏ trái tim không tốt, nếu là ta có bất trắc gì, ta……”
    Phương Sĩ Thiên hơi hơi mỉm cười: “Ngươi định sẽ làm gì ta?”
    “Tôi…… Tôi mẹ nó không thắp hương cho ngươi nữa!” Diêm Ninh nói xong, liền lấy chân đem hương nến bên cạnh đá ngã lăn toàn bộ.
    Ngay khi ngọn lữa vừa tắt, Diêm Ninh đột nhiên cảm giác phía sau lưng lạnh cả người, quay đầu nhìn lại thì thấy sắc mặt của Phương Sĩ thiên trở nên cực kỳ khó coi.
    Diêm Ninh lúc này có chút hơi chột dạ, nhưng hiện tại đã cưỡi lên lưng cọp rồi thì khó mà leo xuống, vẫn mạnh miệng nói, “Ngươi nhìn xem, không phải mấy cây hương nến sao, đâu đến nỗi đem ngươi tức đến như vậy? Ngươi nói hai câu dễ nghe, ta liền thắp hương lại cho ngươi.”
    Phương Sĩ Thiên đột nhiên bay đến bên người Diêm Ninh, lôi hắn ra khỏi nơi đó, biểu tình hết vội vàng, dường như đang lẫn tránh gì đó. Diêm Ninh kinh hô: “Ông .. ông muốn làm gì? Đừng có mang tôi đi xuống âm tào địa phủ nha! Tôi..tôi không cần ông nói tốt nữa đâu! Ông mau buông tay tôi ra đi, tôi liền đi thắp hương cho ông !”
    “Đinh linh linh ——”
    Lúc này, trên sườn núi vang hoang vu im vắng đột nhiên vang lên lên âm thanh của lục lạc, theo sau là âm thanh của kèn sona, âm thanh càng lúc càng lớn, lớn đến mức muốn đâm thủng cả màng tai của Diêm Ninh
    “Này, bây giờ là buổi tối mà cũng có người làm tang sự hả?” Diêm Ninh vừa hỏi vừa che kín lỗ tai lại
    “Không,” Phương Sĩ Thiên buông lỏng cánh tay ra, sắc mặt âm trầm mà nói: “Là hắn tới”
    Diêm Ninh lại hỏi: “Đó là ai?”
    Phương Sĩ Thiên đáp: “Phạm Vô Cứu.”
    Diêm Ninh lại nói: “Không quen biết.”
    Lúc này bèn nghe thấy Phương Sĩ Thiên nói rằng: “Hắn còn có một cái tên, đó là Hắc Vô Thường.”
    Trên sườn núi không biết từ khi nào bỗng xuất hiện nhiều giấy tiền vàng mã, sương mù bao phũ khắp ngọn núi, trong sương mù xuất hiện sáu thân ảnh trắng bệt, chậm rãi hiện ra, trên vai bọn họ khiêng kiệu đen, đang từ từ tiến đến chỗ Diêm Ninh.
    Diêm Ninh có chút sợ hãi, đợi đến khi sáu người đó tiến tới, Diêm Ninh càng lúc càng hoảng sợ. Sáu người đang khiên kiệu kia lại là sáu người giấy đang mặc áo tang! Khuôn mặt cứng đờ, sắc mặt tái nhợt, trên khuôn mặt còn đánh hai khối tròn má hồng màu đỏ tươi, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm cho người khác gặp ác mộng mấy ngày liền. Trong ánh mắt của Diêm Ninh hiện lên tia hoảng sợ, sáu cái người giấy chậm rãi quỳ xuống, đặt cái kiệu đen xuống đất, Phạm Vô Cứu cất tiếng nói: “Phương Sĩ Thiên, lá gan của ngươi cũng thật không nhỏ.”
    Phương Sĩ Thiên nhàn nhạt đáp: “Tới thật là nhanh.”
    Một cánh tay tái nhợt vén tấm màn kiệu lên, bên trong lộ ra một người người toàn thân mặc trang phục màu đen, tay cầm câu hồn liên chậm rãi bước xuống.
    Người đàn ông đầu lưỡi dài ba thước, tròng mắt chỉ có độc nhất tròng trắng, trên đầu của hắn còn đội một cái mũ cao, đúng là cái người mà trong truyền thuyết hay nhắc đến: Hắc vô thường hay còn gọi là Phạm Vô Cứu!
    Phạm Vô Cứu cất giọng khàn khàn hỏi: “Tiểu tử này chính là hắn?”
    “Biết rõ còn cố hỏi.” Phương Sĩ Thiên hừ lạnh một tiếng.
    “Vậy đem hắn giao ra đây, ngươi cũng biết hậu quả khi cùng Diêm Vương đối nghịch như thế nào rồi!” Phạm Vô Cứu nói, khuôn mặt không có chút biểu cảm nào, không nhìn rõ cảm xúc
    Diêm Ninh có chút không vui: “Sao càng nghe càng thấy mơ hồ, hai người có thể giải thích một chút không, rốt cuộc là chuyện như thế nào?”
    Phương Sĩ Thiên nhìn Diêm Ninh liếc mắt một cái, nói: “Hắn là tới bắt ngươi đi, nếu không muốn chết thì phải nghe lời của ta.”
    Diêm Ninh trong lòng hoảng hốt, Phạm Vô Cứu chính là Câu Hồn sứ giả, bị hắn bắt đi khẳng định không có kết cuộc tốt.
    Hắn trộm nhìn thoáng qua Phạm Vô Cứu, phát hiện Phạm Vô Cứu vẫn như cũ thờ ơ, lúc này mới hiểu ra lời Phương Sĩ Thiên vừa nói chỉ có hắn mới có thể nghe được.
    Phương Sĩ Thiên còn nói thêm: “Chờ lát nữa ta ngăn đón Phạm Vô Cứu, ngươi phải liều mạng chạy xuống núi, chạy trốn tới phòng mạch Ngô Môn, phải nhớ kỹ rằng tuyệt đối không được quay đầu lại!”
    Diêm Ninh khóc không ra nước mắt: Mình chỉ là tới đây thắp hương, sao lại thành ra chọc tới Diêm Vương rồi? Bất quá cuộc sống hiện tại vẫn tốt hơn là đi xuống âm phủ!
    “Các ngươi đã nói chuyện xong chưa?” Phạm Vô Cứu lạnh giọng nói, “Phương Sĩ Thiên, tội của ngươi còn không có cái định luận, hiện giờ còn chuẩn bị tội thêm nhất đẳng?”
    Phương Sĩ Thiên chậm rãi đi tới chỗ Hắc Vô Thường: “Ta vốn chỉ vì nhìn thấy sư đệ mới ra tay tương trợ, nhưng hiện giờ ta hiểu được rất nhiều, có một số việc, dù trời không cho nhưng người nhất định phải làm!”
    “Hảo, hảo, hảo!” Phạm Vô Cứu lần đầu tiên lộ ra tươi cười, bất quá lúc này nụ cười lại rất lạnh, “Vậy ta đây liền đem hai người các ngươi mang về để Diêm Vương định tội!”
    Diêm Ninh vừa thấy tình hình giữa hai người không ổn, nhanh chân liền chạy.Phạm Vô Cứu thấy Diêm Ninh chạy trốn, vung tay lên, lúc này câu hồn liên liền hướng về phía Diêm Ninh mà bay, hung hăng mà đánh vào sau lưng Diêm Ninh, Diêm Ninh cảm thấy trời đất quay cuồng, dường như toàn bộ linh hồn đều bị rút ra khỏi thân thể.
    Nhưng vào lúc này, Phương Sĩ Thiên đột nhiên ra tay, dùng tay không bắt lấy câu hồn liên, trong tay áo đột nhiên bay ra mười tám cây kim châm, thẳng tắp phóng xuyên thân thể của Phạm Vô Cứu, Phạm Vô Cứu bị đau, kêu lên một tiếng:
    “Ngô Môn Quỷ Thuật, 108 kim châm trong quỷ châm, ngươi thế mà lại luyện thật thành như vậy!”
    Diêm Ninh ngồi phịch xuống đất hít thở, lúc này mới khôi phục ý thức, vội vàng đứng lên, té ngã lộn nhào mà hướng dưới chân núi phóng đi, phóng lên xe máy, nhanh như chớp mà chạy đi mất.
    Phạm Vô Cứu thấy Diêm Ninh đào tẩu, vội vàng ra lệnh sáu người khiên kiệu đứng lên đuổi theo, tốc độ thậm chí so ô tô còn nhanh gấp ba lần!
    “Đứng lại đó cho ta!” Phương Sĩ Thiên lại lần nữa phất tay áo, 36 kim châm phóng ra hướng thẳng người giấy.
    Phạm Vô Cứu cũng ra tay, điều khiển câu hồn liên bay múa trong không trung, chặn lại không ít kim châm của Phương Sĩ Thiên, nhưng kim châm số lượng quá nhiều, vẫn đánh chết năm cái người giấy, còn duy nhất một người giấy đang bay về phía Diêm Ninh.
    Phương Sĩ Thiên nhìn người giấy trốn thoát, trong lòng hơi hơi rùng mình: Diêm Ninh, sống chết có số, nhưng mọi chuyện do ngươi, đây chỉ mới là bắt đầu —— từ này là chỉ người giấy bắt đầu.
    Theo sau đó, Phạm Vô Cứu dùng câu hồn liên hướng Phương Sĩ Thiên đánh tới, Phương Sĩ Thiên trốn tránh không kịp, bị câu hồn liên
    đánh trúng một cái, thân thể hư hao ba phần, thoạt nhìn càng thêm trong suốt tái nhợt. Phạm Vô Cứu lại lần nữa giơ lên câu hồn liên, trên mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn tươi cười: “Cản trở ta bắt người, Phương Sĩ Thiên, ân oán giữa ngươi và ta, đêm nay hai ta chậm rãi tính!”
    ……
    Diêm Ninh chạy motor, chạy một đường đầy bão táp, rất nhiều lần thiếu chút nữa là va chạm vào chân núi, đường mương, nhưng cũng thật may mắn, cuối cùng cũng về tới trong khu.
    Hắn nhớ rất rõ phòng khám Ngô Môn này, nghe nói chủ cũ của phòng mạch tên là Diệp Niệm Xuân, cũng coi như là một thế hệ danh y có tiếng, nhưng bởi vì người này cực kỳ tham tiền, không có tiền thì chắc chắn không chữa bệnh, cho nên danh tiếng cũng không tốt.
    Vào mấy năm trước, Diệp Niệm Xuân đột nhiên mất tích, để lại quán không ai trông coi, quán cũng từ đó bị bỏ hoang.
    Theo như lời của cha Diêm Ninh kể, năm đó nếu không phải Diệp Niệm Xuân không chịu ra tay, mẹ của Diêm Ninh cũng sẽ không khó sinh mà chết, cho nên dù như thế nào thì Diêm Ninh cũng sẽ không quên phòng mạch này.
    Đã là rạng sáng, xóm nhỏ hoang vắng không một bóng người, Diêm Ninh phóng xe như bay, cuối cùng ngừng ở bên ngoài một cái hẻm nhỏ.
    Cuối hẻm nhỏ có một phòng mạch, trước cửa có bảng hiệu, phía trên viết “Ngô Môn một diệp”, hai bên viết “Thuốc đến bệnh trừ, tài nghệ hồi sinh”, “Người giữ sinh tử là Diêm Vương”.
    Diêm Ninh không kịp dừng lại chiếc motor của mình, liền vọt vào ngõ nhỏ, một chân đá văng cửa phòng mạch rồi bước vào.
    Đập vào mắt của hắn là cái kệ, phía trên dùng chữ phồn thể viết rất nhiều tên thuốc, còn có một quyển sách cũ, một bộ bàn tính Toán Châu còn thiếu mấy viên được đặt trên một cái bàn trước kệ thuốc.
    Tất cả mọi thứ nơi đây đều rất cũ nát, mạng nhện giăng khắp nơi, mấy lọ thuốc trên kệ đều bị hư thúi
    Xem ra đã rất lâu rồi không có ai ghé qua nơi này, có lẻ những thứ có giá trị đều đã bị trộm lấy đi mất.
    “Phương Sĩ Thiên ơi Phương Sĩ Thiên, ông mau chóng chạy nhanh lại đây đi!” Diêm Ninh lẩm bẩm, rồi dùng tay đóng cửa phòng mạch lại, dọn dẹp một chút rồi ngồi xuống đất, mồ hôi nhễ nhại.
    Mùi thuốc hư hỏng lâu năm không ai dọn dẹp hòa với mùi chuột chết, tạo thành một loại mùi rất là khó chịu.
    Diêm Ninh ngồi nghỉ một lát, rồi không chịu được, liền đứng dậy đi mở cửa sổ, nhưng hắn mới ngẩng đầu, liền thấy trên cửa sổ có một khuôn mặt tái nhợt, một đôi mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm Diêm Ninh……
    @@​
     
    Last edited by a moderator: 12/2/21
  4. Bé xinhh

    Bé xinhh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    3/2/21
    Bài viết:
    4
    Được thích:
    0
    Chương 3: Sự khủng bố của người giấy
    Cái mặt người trên cửa sổ chính là người giấy đã đuổi theo Diêm Ninh đến tận đây, lúc Diêm Ninh phát hiện ra nó, nó đã bò nửa cái thân vào trong nhà. Lúc này Diêm Ninh đã hoảng sợ đến tột độ, lấy một cái chân bàn đã bị gãy kia hướng người giấy mà ném rồi chạy đi, nhưng không hiểu sao người giấy này thật cứng, chân bàn cứ như vậy mà rớt xuống!
    “Mẹ nó, người giấy cũng có thể thành tinh?” Diêm Ninh tức giận mắng một tiếng, đem toàn bộ những gì có ở đây ném hết ra cửa sổ, nhưng cũng không ăn thua gì, thứ duy nhất biến hóa chỉ là cản lại tốc độ của người giấy kia. Rất nhanh, những gì trong phòng có thể ném được Diêm Ninh đều đã sử dụng hết, trên bàn chỉ còn có chiếc bàn tính cũ kia.
    Diêm Ninh cắn răng một cái, nắm lấy bàn tính kia, dùng hết sức lực mà hướng giấy ném, bàn tính ném tới người giấy trên người, tức khắc phá thành mảnh nhỏ, nhưng người giấy lại cực kỳ thống khổ mà kêu thảm thiết một tiếng, chớp mắt công phu liền biến mất không thấy.
    Mà ngay khi chiếc bàn tính Toán Châu kia rơi xuống đất, lại tỏa ra hào quang mỏng manh. Diêm Ninh lập tính sáng mắt hơn, vội vàng tiến lên luống cuống tay chân mà nhặt cái bàn tính Toán Châu: “Thứ này có thể đánh được người giấy? Chẳng lẽ Diệp Niệm Xuân đem cái bàn tính này đi khai quang?”
    Diêm Ninh đem toàn bộ bàn tính rơi trên mặt đất lên, còn sót một viên, chỉ có 23 viên, Diêm Ninh đem toàn bộ những gì còn sót lại của Toán Châu bỏ vào túi, để ngừa còn có tà ám tới đuổi giết hắn.
    Toán Châu lợi hại như vậy, liệu sổ sách bên kia có thể giúp mình không?
    Diêm Ninh khóa kỹ cửa sổ, chạy thật nhanh về tới cái bàn bên, lật xem từng quyển sổ sách, nhưng điều làm cậu thất vọng chính là những quyển sổ sách này chỉ là sổ sách bình thường, ngày ghi lại đến chín chín năm ba tháng, cũng không có cái gì thể hiện sự kỳ quái của địa phương
    Ôm lòng hiếu kỳ, Diêm Ninh đem sổ sách kia được ghi trước khi hắn sinh một năm, tùy ý lật, phát hiện trang trước khi hắn sinh đã bị xé mất, không thấy đâu.
    Có một tờ giấy nằm đằng kia, bị người xé đi rồi, nhưng những mãnh giấy bị xé ra không được ngay ngắn, đoán chừng tờ giấy này được xé trong lúc vội vàng
    Những chuyện ân oán trong thế hệ Diêm Ninh không biết quá nhiều, nhưng Diêm Ninh không tin những chuyện này hết thảy là chỉ trùng hợp, trong này nhất định có cái gì bí mật mà không thể cho ai biết.
    Nếu không Phương Sĩ Thiên vì cái sao sẽ ở đêm nay xuất hiện? Vì sao Phạm Vô Cứu vì cái gì lại muốn bắt mình?
    Diêm Ninh không rõ, dứt khoát liền không nghĩ, mắt nhìn thấy ngoài cửa còn có một con người giấy đang rình Diêm Ninh như hổ rình mồi, không cho Diêm Ninh thời gian để suy nghĩ nhiều.
    Đúng lúc này, Diêm Ninh ở bàn sách phát hiện ra sự kì quái: Mặt bên của sổ sách, lại dùng bút mực đỏ viết hai chữ “Đứt quảng”
    Diêm Ninh khi còn nhỏ đi theo phụ thân hái thuốc mà sống, đối với tến của một vài loại dược có thể hiểu đôi chút, “đứt quãng” chính là một loại dược thần bí, theo như truyền thuyết xưa là dùng Hoàn Hồn Đan làm thuốc dẫn.
    Diêm Ninh buông sổ sách, nương theo ánh sáng mong manh từ ngọn đèn, từ giá dược trên cao tìm thấy hai chữ “đức quảng”, nhưng tìm trong tìm ngoài tận ba lần, vẫn như cũ mà không tìm thấy “đứt quảng”
    Hắn nhụt chí mà về bên bàn sổ sách, buồn bực mà dậm chân, trên mặt buồn bực, lẩm bẩm:
    “Diệp Niệm xuân, không hổ danh là một tên cáo già, nhà ở này chỉ sợ nơi nơi đều là cơ quan ám môn đi!”
    Vừa lẩm bẩm xong, chợt thấy dưới chân có một cái tấm gỗ, Diêm Ninh thô bạo mà xốc tấm ván gỗ lên, bên trong có một đàn hương tiểu hộp, phía trên chính viết “Đứt quãng” hai chữ
    Diêm Ninh trong lòng vui vẻ, chạy nhanh bế lên hộp, nhìn trong hộp thấy có một quyển sách cổ, tên là 《 Ngô Môn Quỷ Thuật 》.
    “Ngô Môn Quỷ Thuật? Còn không phải là vừa rồi Phương Sĩ Thiên dùng để đối phó Phạm Vô Cứu pháp thuật sao?” Diêm Ninh buông dược hộp, hưng phấn mà đem sách cổ ôm ở trong tay, lật xem lên, nhưng còn không có kịp đọc, liền có một tiếng vang lớn, Diêm Ninh ngẩng đầu nhìn lại, đại môn thế nhưng đã bị phá khai, người giấy lại hung hăng tiến vào!
    Diêm Ninh cố chạy nhanh lui về phía sau, từ trong túi móc ra ba viên Toán Châu, hung hăng mà triều người giấy ném đi.
    Người giấy đã có chuẩn bị tâm lý, linh hoạt mà tránh né, ba viên Toán Châu toàn bộ ném vào không trung!
    Người giấy trên mặt nở nụ cười quỷ dị, khóe miệng cười toát trông vô cùng đáng sợ, chậm rãi mà tiến về phía Diêm Ninh.
    Diêm Ninh hoảng sợ, biết Toán Châu lúc này không dùng được, đành phải đem hết hi vọng đánh cược vào quyển sách cổ này.
    Hắn tùy tay vừa lật, rồi sau đó mạc danh mà tự tin cười, lớn tiếng nói: “Tiểu vương bát đản, chịu chết đi!”
    Người giấy không biết Diêm Ninh đột nhiên từ đâu ra tự tin, cư nhiên bị hù dọa, dừng chân tại chỗ không có đi tới.
    Chỉ nghe Diêm Ninh thanh thanh giọng nói, la lớn: “Đương quy…… Mười hai tiền, xích thược mười tiền! Rễ sô đỏ mười lăm tiền! Trạch Lan mười tiền…… Mẹ nó, đây là trị vô sinh!”
    Diêm Ninh vốn tưởng rằng trong quyển sách này viết những cách trừ yêu ma quỷ quái, không nghĩ tới chỉ có một tờ giấy viết phương pháp chữa bệnh, liền vừa chạy nhanh vừa nói: “Sai lầm, sai lầm, ngươi từ từ, ta lại tìm xem!
    “Líu lo……”
    Người giấy cười lạnh một tiếng, hướng Diêm Ninh mà bay thẳng tới, trên đôi cánh tay tái nhợt mọc ra nhị thước lớn, sắc bén tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, khi vừa chuẩn bị đâm thủng đầu Diêm Ninh, lại nghe Diêm Ninh hô to: “Đạo pháp tự nhiên, càn khôn vô cực, sắc!”
    Đột nhiên, xung quanh Diêm Ninh tỏa ra một luồng ánh sáng, người giấy vừa chạm tay vào ánh sáng ấy, nháy mắt liền hóa thành khói nhẹ tiêu tán.. Người giấy la lên thảm thiết một tiếng, trên mặt lộ ra sự hoảng sợ.
    “Sợ rồi sao! Sợ là đúng rồi! Cho ngươi chết!” Diêm Ninh nhân cơ hội từ trong túi móc ra hai viên Toán Châu, nắm chắc cơ hội, hung hăng mà ném thẳng lên đầu người giấy.
    Người giấy thống khổ mà kêu thảm, thân thể nhanh chóng xụi lơ. Ngay sau đó, đã theo gió rơi xuống đất, biến thành một người giấy bình thường, không còn ma pháp gì nữa.
    Làm xong hết mọi chuyện, Diêm Ninh như trút được gánh nặng, một phen lau sạch mồ hôi lạnh trên trán, nằm phịch xuống mặt đất:
    “Mẹ nó, làm ta sợ muốn chết, cũng may là còn có tác dụng, không là đêm nay phải chết trong tay người giấy rồi… Diêm Ninh ta một đời anh danh, cuối cùng lại chết trong tay người giấy, chuyện này mà truyền ra ngoài, thật khiến người ta cười rụng răng!”
    Diêm Ninh nhẹ nhàng thở ra, nhặt lên kia hai viên Toán Châu, phát hiện Toán Châu đã mất đi ánh sáng, trở nên vô cùng ảm đạm, nghĩ đến là mất đi trừ tà hiệu quả, Diêm Ninh chỉ phải đem Toán Châu vứt bỏ.
    Nhớ lại cảnh tượng đi thăm mộ đêm nay, Diêm Ninh vô luận như thế nào cũng không dám tưởng tượng, nhưng hiện giờ hết thảy đều phát sinh trước mặt hắn, điên đảo trước mắt hắn trong suốt 18 năm vừa qua.
    Diêm Ninh ngồi ở người giấy bên, sửng sốt hồi lâu cũng chưa ổn định được tin thần.
    Vừa lúc này, tiếng gà gáycũng vang lên, Diêm Ninh mở cửa sổ, thấy trời đã sớm không còn một màu đen, bình minh đã tới, một ngày mới lại bắt đầu.
    Hắn ở lại y quán đợi Phương Sĩ Thiên nửa giờ, nhưng hắn lo lắng có hàng xóm láng giềng nhìn đến lung tung làm rối loạn y quán, cho nên cuối cùng mang theo dược hộp cùng sách cổ kia lặng lẽ rời đi.
    Rời khỏi y quán, hắn ngồi trên chuyến xe sớm nhất, giống như là tránh né ôn thần một phen, rời xa trấn nhỏ. Một đường xóc nảy, thẳng đến buổi chiều hắn mới trở lại thành phố nơi hắn ở, lại không nghĩ rằng trong nhà đã có người đang đợi hắn.
    “Diêm Ninh! Tiểu tử ngươi có phải bị gì hay không? Ngày hôm qua thi đại học, ngươi như thế nào không đi?! Ngươi bị điên rồi hả ?!”
    @@​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)