HOT  Huyền Huyễn  Linh Dị Ma Lâm Thiên Hạ - 1295 - Thuần Khiết Tích Tiểu Long

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    110,077
    Được thích:
    191,613
    Chương 10: Ngài Có Thích Không
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===

    Răng nanh đâm vào cổ, tựa như ống hút cắm vào ly trà sữa.

    Tên hộ vệ chỉ có thể hét thảm, cùng với rên rỉ nghẹn ngào, bởi dòng máu của ahứn đang điên cuồng tụ lại nơi cổ, sau đó chuyển vào trong miệng A Minh.

    Dưới tình huống này, dù có muốn hét lên, cũng không thể hét được, tiếp đó, chính là một sự kiềm chết nặng nề cùng tử vong.

    Bên tai tên hộ vệ như chỉ nghe được tiếng máu tươi chảy róc rách như suốt, sức mạnh, tinh lực, thậm chí linh hồn của hắn đều như bị hút đi.

    Hắn phản kháng, hắn không muốn chết, tuy ánh mắt hắn không nhìn thấy, hắn cũng không biết tên ác ma đối diện là ai, nhưng kiếm trong tay hắn, vẫn không ngừng biểu hiện thái độ đối kháng với tử vong!

    “Phốc!”

    “Phốc!”

    “Phốc!”

    Thanh kiếm không ngừng quấy lên.

    Thân thể A Minh cũng khẽ run lên, nhưng nụ cười thỏa mãn trên mặt hắn, lại càng thêm rõ ràng.

    Đối với A Minh mà nói, cảm giác này, độ ấm này, mùi vị này… hắn đã rất lâu không được hưởng thụ!

    Thời khắc này, tựa như tấm màn phủ bụi bị xé ra, hắn lần nữa tìm được bản thân, lần thứ hai sống lại, hiện ra bộ dạng vốn của hắn!

    Máu tươi, hiến tế, tất cả là của hắn! Thịnh yến của hắn!

    Trước cửa buồng, sau khi tên hộ vệ cầm kiếm đâm A Minh, Trịnh Phàm gần như bản năng cầm một cái ghế làm vũ khí.

    Lương Trình bị đạp bay ra ngoài, không rõ sống chết, lúc này, hắn thực sự không nghĩ tới việc chạy, bởi thế giới này với hắn, quá mức xa lạ.

    Trừ bỏ khách sạn này, trừ bỏ báy, hoặc hiện là sáu người này, hắn còn có thể đi đâu?

    Nhưng biến cố của A Minh, khiến Trịnh Phàm có chút không biết phải làm gì.

    Không phải mọi người đều biết thành người thường sao?

    Nhưng, chí ít chuyện này với hắn, là một chuyện tốt.

    Phong Tứ Nương cũng xuất hiện trước cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt, nàng không như Trịnh Phàm, trong mắt không có bất kỳ kinh ngạc, có chăng chỉ tràn đầy hưng phấn!

    A Minh khôi phục, dù chỉ là một chút, nhưng cũng là khôi phục!

    Tuy rằng không biết nguyên nhân vì sao, nhưng nếu A Minh có thể khôi phục, vậy… nàng?

    Nửa năm làm người bình thường, khiến đám ma đầu bọn hắn thực sự như sống trong cực hình!

    Cho nên, dù là đã biến thành người bình thường, nhưng sau khi nghe Trịnh Phàm chọn con đường thứ hai, tất cả bọn hắn đều lộ vẻ hưng phấn!

    Bọn hắn không cam chịu sống như người bình thường, bọn hắn không cam lòng bình bình thường thường qua ngày, dù là mất đi năng lực trước đó, nhưng trái tim bọn hắn vẫn không chịu bình thường.

    Huống chi, hiện tại nàng lại nhìn thấy… sức mạnh!

    Hy vọng!

    “Tách!”

    Da dẻ tên hộ vệ bắt đầu nhăn nheo, thân thể hắn cũng như quả khí cầu bị thủng, nhanh chóng quắt lại.

    Cuối cùng…

    “Phù phù!”

    Thân thể tên hộ vệ co quắp mềm nhũn… chỉ để lại A Minh đang bị kiếm ghim trên cửa.

    Khóe miệng A Minh, vẫn lưu lại vết máu.

    Hắn le lưỡi, có chút chưa hết thèm liếm liếm khóe miệng, tựa như không muốn lãng phí bất cứ tinh hoa.

    Sau đó, hắn cúi xuống, nhìn cái bụng bị quấy tới nát bấy, cùng với thanh trường kiếm vẫn đang ghim hắn trên cửa.

    A Minh đưa tay, nhưng có chút không với tới chuôi kiếm.

    Trịnh Phàm lập tức tỉnh thần, ném ghế trong tay chạy tới trước mặt A Minh, bản năng nắm lấy chuôi kiếm, nhưng lại có chút do dự.

    Người bình thường bị lợi khí đâm phải, không thể tùy tiện rút ra, nếu không sẽ tạo thành vết thương lớn hơn.

    Nhưng A Minh, là người bình thường sao?

    - Chủ thượng, ngươi còn muốn thưởng thức thêm bao lâu nữa?

    - Ách…

    Trịnh Phàm nắm chặt chuôi kiếm, lần nữa thăm dò:

    - Rút?

    - Rút.

    Trịnh Phàm dùng lực, lần đầu rút, không được!

    Hắn hít sâu một hơi, lần nữa hai phát lực, lần này dùng toàn lực, không chút giữ lại.

    “Ba!”

    Trường kiếm bị Trịnh Phàm nhổ ra, quán tính trực tiếp đẩy hắn lui sau mấy bước mới ổn định lại được.

    A Minh từ trên cửa rơi xu ống, bởi ổ bụng hắn đã bị quấy nát, cho nên vừa hạ xuống, một đống mảnh nội tạng vụn chảy ra ngoài.

    Cảnh tượng này, thực sự có chút kích thích.

    Một mùi máu tươi nồng nặng tới gay mũi tràn ngập, cổ họng Trịnh Phàm có chút lăn lăn, nhưng vẫn cố nhịn xuống.

    Có điều, đối mặt với hình ảnh này, hắn thực sự không biết phải làm sao.

    Cũng may, chuyện tiếp đó đã không cần hắn phải làm, Phong Tứ Nương từ trong buồng đi ra, không chút khách khí đạp đầu A Minh, hỏi:

    - Có cần tìm một cái quan tài hay không?

    - Muốn.

    Tiếp đó, Tứ Nương chỉ vũng máu tạng trên đất:

    - Mấy thứ này, cần nhét trở lại không? Sau đó cùng kim may vá bụng ngươi lại?

    - Không cần không cần, hút no máu rồi, có bỏ chút này cũng không sao.

    - Chà chà chà.

    Phong Tứ Nương nghe vậy, khẽ lộ vẻ ước ao, cảm khái:

    - Hấp Huyết quỷ các ngươi thực đúng là tiện.

    - Ha ha ha…

    A Minh cười lớn, chỉ tiếc thân thể hắn hiện quá thê thảm, cho nên giọng nói vẫn khó tránh vẻ vô lực yếu ớt.

    - Nếu ngươi muốn tiện như vậy, ta có thể cắn ngươi một cái.

    Để ngươi thành sơ ủng cho ta, cũng khiến ngươi thành Hấp Huyết quỷ.

    - Được, nhưng chờ lão nương già đã, lúc đó đỡ phải mất tiền mua mỹ phẩm.

    Dùng một chút, Phong Tứ Nương cúi người xuống, nhìn chằm chằm A Minh, tiếp tục nói:

    - Từ khi nào?

    Nửa năm qua, đám người đều chuyên tâm làm người thường, nào ai nghĩ, trong lúc bất ngờ, lại có một tên phản đồ.

    - Ngày hôm qua.

    - Vì sao?

    A Minh có chút khó khăn quay đầu sang bên khác, nhìn về phía Trịnh Phàm còn đang cầm kiếm:

    - Chủ thượng… tỉnh.

    Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm liền thấy ánh mắt Phong Tứ Nương nhìn hắn sáng rực lên, trong ánh sáng kia, mang theo một cảm giác khát vọng điên cuồng, nếu buộc phải mô tả, vậy có thể nói là…

    Vô cùng khao khát!

    Ánh mắt nóng bỏng của Tứ Nương khiến Trịnh Phàm có chút không chịu được, có điều nhìn bộ dạng A Minh rất kém, nhưng lại không phải vấn đề lớn, Trịnh Phàm mở ném trường kiếm trong tay xuống đấy, chạy sang một bên, đỡ Lương Trình bị đạp bay lúc trước dậy.

    Đây là lần đầu Trịnh Phàm chạm tới thân thể Lương Trình, hơi trùng xuống, cảm nhận rõ nhất chính là rất lạnh.

    Áo Lương Trình thủng một lỗ lớn, trước ngực cũng hiện một vết thương, nhưng xem ra cũng không sâu, máu cũng không chảy nhiều, có điều máu này là máu đen, nhìn qua như dầu mỏ.

    - Còn tốt chứ?

    Trịnh Phàm có chút thân thiết hỏi.

    Lương Trình lắc đầu:

    - Không sao.

    Nếu là người thường trúng một kiếm đó, đoán chừng đã bị chém ngang hồng, nhưng dù sao Lương Trình cũng có Cương thi chi thể, nói một câu “Da dày thịt béo” cũng không hề sai.

    - Dọn chút đút, trước dọn cái xác này và đưa người kia đi đã.

    Phong Tứ Nương nói.

    Hộ vệ đã bị giết, công tử ca thì bị bắt sống, chuyện cần làm, không phải vội vã thẩm vấn moi tin, mà là khắc phục hậu quả ở đây đã.

    - Chủ thượng, phiền ngài theo ta một chút.

    Nói xong, Tứ Nương nhìn về phía Lương Trình, lại chỉ chỉ A Minh nằm trên đất:

    - Ngươi giúp hắn.

    Lương Trình có chút suy yếu, nhưng vẫn gật đầu, đưa tay từ trong phòng lấy ra một dải lụa màu, qua loa băng vết thương trên ngực, sau đó bắt đầu dọn dẹp đống bầy nhầy bên cạnh A Minh.

    Trịnh Phàm theo Tứ Nương vào trong buồng, tên công tử ca đang hôn mê trên giường, không chút nhúc nhích.

    - Chủ thượng cũng thích tất chân sao?

    Tứ Nương kéo Trịnh Phàm tới trước bàn trang điểm.

    - Là nam nhân, cơ bản không ai ghét?

    - Nếu ngài thích, lần sau nô gia sẽ mặc cho ngài xem.

    Nói xong, Tứ Nương lục ngăn tủ, lấy ra không ít đồ, tiếp đó lại đổ một chút chất lỏng trong bình nhỏ ra tay, không ngừng ma sát, lại bôi lên mặt Trịnh Phàm.

    Mùi vị có chút gay mũi, da dẻ cũng cảm thấy nóng rực đau đớn, Trịnh Phàm còn chưa rõ phải làm gì, hắn cũng không dám hỏi, cứ tiếp tục ngồi ở đó.
     
    tempking1970 thích bài này.
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    110,077
    Được thích:
    191,613
    Chương 11: Thẩm Vấn
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===

    - Chủ thượng, có thể nhắm mắt lại một chút.

    - Được!

    Trịnh Phàm nhắm hai mắt lại, cảm nhận bàn tay Tứ Nương không ngừng “Bóp nặn” mặt hắn.

    Đang hóa trang?

    Hoặc là… dịch dung?

    Khoảng mười phút sau, Tứ Nương bóp bóp bả vai Trịnh Phàm mấy cái, nói:

    - Chủ thượng, có thể mở mắt được rồi.

    Trịnh Phàm mở mắt, nhìn thấy hình ảnh trong gương đồng, thế mà lại giống tên hộ vệ kia tới bảy phần.

    - Chủ thượng, ngài lột quần áo tên kia mặc vào, nô gia còn cần chuẩn bị một chút.

    Mặc đồ của người chết là chuyện kiêng kỵ, nhưng giờ người thì cũng đã giết, chuyện kiêng kỵ hay không đã không còn đáng kể.

    Trịnh Phàm ngoan ngoãn gật đầu, đẩy cửa bước ra, đã thấy sàn nhà đã được Lương Trình lau dọng, bên cạnh còn có một chậu nước, bên trong là thứ vừa chảy ra từ trong bụng A Minh, nếu làm sạch một chút, có thể làm một… nồi lẩu.

    Mà bản thân A Minh, lại đang được đặt trong một cái bồn tắm, chỉ lộ ra cái đầu.

    Lương Trình đưa tay chỉ sang góc, nơi đó đã có quần áo tên hộ vệ kia:

    - Trên đó có chút vết máu, chủ thượng tìm mấy dải lụa che đi một chút.

    - Được.

    Cũng không cầu kỳ, Trịnh Phàm trực tiếp thay quần áo.

    Chờ hắn thay xong, Tứ Nương đã từ trong buồng bước ra, nhưng dù là Trịnh Phàm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn sợ hết hồn.

    Người đi ra đâu phải Tứ Nương, rõ ràng là tên công tử ca kia.

    Kỹ thuật dịch dung bực này, thực sự đạt tới mức đăng phong tạo cực, dùng trên người người khác thì còn có thể có tì vết, nhưng làm trên người chính bản thân nàng, lại hoàn toàn thành thạo điêu luyện.

    Tứ Nương cầm một dải lụa trắng đi tới trước mặt Trịnh Phàm, giúp Trịnh Phàm chỉnh tóc cùng che vết máu trên quần áo.

    Lúc này, Trịnh Phàm không nhịn được mà cảm khái:

    - Quá giống!

    Tứ Nương nở nụ cười, có chút kiêu ngạo:

    - Chủ thượng, thuật dịch dung của nô gia, từng xưng là đệ nhị tà thuật đông phương a.

    - Số một là gì?

    - PhotoShop.

    Trịnh Phàm: “…”

    - Được rồi!

    Tứ Nương cầm thanh kiếm bên cạnh, đưa nó trở lại bao, sau đó đưa Trịnh Phàm:

    - Chủ thượng, chúng ta xuống đi.

    Đây vốn là quy trình theo kế hoạch, nếu ngươi đã tới khách sạn, đương nhiên sẽ phải rời đi, bỏ khách sạn khỏi diện tình nghi.

    Trịnh Phàm học theo tư thế tên hộ vệ, ôm trường kiếm trong ngược, bước sau Tứ Nương xuống lầu.

    Thời gian này, trong khách sạn không quá náo nhiệt, nhưng cũng có bốn năm bàn đang ngồi uống rượu.

    Nhìn thấy hai người bước xuống, một người không nhịn được mà đưa tay vỗ bàn:

    - Yo, không phải một đêm điên loan đảo phượng sao, giờ mới được bao lâu chứ, đã xong rồi?

    - Ha ha ha, đúng đấy, lão bản nương kia đang tuổi lang hổ, xem ra là muốn tránh đi, sợ bản thân bị hút khô đây.

    - Đáng tiếc, đáng tiếc, hôm nay lão tử không mang đủ bạc, nếu không để lão tử tới, nhất định có thể khiến bà nương kia cầu xin tha thứ, sau đó tuyệt sẽ không bỏ lão tử.

    Tứ Nương nghe vậy, lộ vẻ xấu hổ, không nhịn được nhìn bốn phía, quát lớn:

    - Thô bỉ!

    Tiếng chửi rất gượng ép. Gương mặt đỏ lên như bị nắm bím tóc.

    Biểu lộ chi tiết, thực sự đạt tới mức cực hạn.

    Trịnh Phàm tiếp tục không chút cảm xúc bước theo Tứ Nương, hắn không biết diễn như Tứ Nương, nên cũng không dám lên tiếng.

    Hình tượng “Công tử ca” xấu hổ, lại khiến đám khách khứa cười vang, ô ngôn uế ngữ càng không chút kiêng nể đập tới.

    Công tử ca bước vội, nhanh chóng rời khách sạn, tựa như không muốn ở đây thêm một chút nào nữa.

    Vừa rời khách sạn, đã thấy người mù Bắc từ bên ngoài trở về.

    Một tay cầm điểm tâm, một tay cầm không ít các tấm lụa tốt.

    Có thể nghĩ được, người mù Bắc “Hầu hạ” vị phu nhân kia rất tốt, không những giữ lại tới đêm khuya, còn tặng không ít lễ.

    Hai bên gặp nhau trước cửa, khẽ gật nhẹ tới mức không thể nhận ra, nhưng người nào làm việc đó.

    Trịnh Phàm đi sau Tứ Nương, cất bước trên đường phố.

    Nói thật, đây là lần đầu Trịnh Phàm đi xa như vậy, phải biết, lúc trước hắn mới chỉ tới chỗ người mù đoán mệnh trước cửa là xa nhất.

    Đi chừng mười lăm phút, Tứ Nương lắc mình bước vào trong một con hẻm, Trịnh Phàm cũng đồng thời vào theo.

    Con hẻm này tựa như hẻm phố cổ, nhà nhà dày đặc kề sát nhau.

    Tứ Nương lấy chìa khóa, mở một cánh cửa, ra hiệu cho Trịnh Phàm bước theo.

    - Chủ thượng, đây là một cứ điểm khác của chúng ta ở trong thành, hiện chúng ta thay đồ, sau đó lại trở lại, quần áo này để ta xử lý.

    - Được.



    - Nói như vậy, kém chút là có chuyện ngoài ý muốn rồi?

    Người mù Bắc ngồi cạnh bồn tắm, cầm một quả quýt trong tay, vừa bóc vừa hỏi.

    - Coi như thế đi, chúng ta có chút đáng giá thấp thế giới này.

    A Minh ngồi trong bồn tắm, bình tĩnh nói.

    - Hừm, là sai lầm của ta.

    Người mù Bắc khẳng khái thừa nhận sai lầm trong sắp xếp của bản thân.

    - Là sai của ngươi, nhưng không sao, bởi ta cảm thấy, chỉ có thế giới như thế, mới có thể khiến chúng ta cảm thấy hưng phấn.

    Đưa một múi quýt vào trong miệng, người mù Bắc khẽ gật, sau đó đưa A Minh một múi.

    - Nếu ta ăn, nó sẽ lộ ra.

    A Minh nói.

    - Ta muốn xem.

    A Minh không mở miệng.

    Lương Trình còn đang lau sàn, làm công tác khắc phục hậu quả.

    Người mù Bắc như có điều suy nghĩ:

    - Người của chúng ta, vẫn chưa đủ… mà, chút nữa còn cần lấy tro bếp lên đây dải một lần, ở đây chưa hết mùi máu tanh đâu.

    Lương Trình gật gù, ra hiệu hiểu rõ.

    - Cũng may, hữu kinh vô hiểm, giờ chờ Tiết Tam trộm đồ trở lại, có điều, ta vẫn cảm thấy, thứ hữu dụng thực sự, là con cá lớn các ngươi bắt được, đêm nay bận rộn một hồi, nhất định thu được tin tức hữu dụng, coi như là bước đầu thành công đi.

    Các ngươi tiếp tục làm việc, ta tới thẩm vấn tên công tử ca kia.

    - Hay là, chờ chủ thượng trở về thẩm vấn đi.

    A Minh nói.

    - Ta cảm thấy, chủ thượng sẽ không làm chuyện này, lúc đó dù sao cũng sẽ giao cho ta.

    - Nhưng vẫn nên tuân thủ quy trình.

    A Minh nhắc nhở.

    “Hít…”

    Người mù Bắc có chút ngoài ý muốn, hít một ngụm khí dài, quay đầu nhìn A Minh trong bồn tắm, khóe miệng nở nụ cười:

    - Đây là nguyên nhân ngươi khôi phục thực lực sao?

    - Cái gì?

    - Nói là cùng giả bộ, thế mà ngươi lại lén lút xuất đầu.



    Thay quần áo, rửa rửa thứ dính dính trên mặt, Trịnh Phàm cùng Phong Tứ Nương trở lại khách sạn.

    Vào khách sạn bằng cửa sau, vừa bước tới trong sân, đã thấy người mù Bắc đã đứng chờ ở đó, bên cạnh là người lùn Tiết Tam, hẳn là hắn mới trộm đồ trở về.

    Người mù Bắc trịnh trọng nói với Trịnh Phàm:

    - Chủ thượng, tên công tử ca kia, mời ngài đi thẩm vấn!

    Tiết Tam ở bên bổ sung:

    - Chủ thượng, tên kia cũng không phải xương cứng gì, nếu muốn lấy tin, Tam nhi ta có mấy biện pháp.

    Tựa như đã lâu không dằn vặt người, có vẻ Tiết Tam không đợi được nữa.

    - Ách… vẫn là đề ngươi đi thẩm vấn đi, ta chờ kết quả là được.

    Trịnh Phàm nhún nhường nói.

    Hắn thực sự không có kinh nghiệm về mặt này, hơn nữa chuyện đêm nay đã đủ nhiều, thời gian có hạn, dù hắn có muốn học, cũng không nóng lòng nhất thời.

    Như đã đoán trước, người mù Bắc cung kính khom lưng đáp một tiếng:

    - Vậy chờ thuộc hạ thu thập được tin tức, lại báo cáo với chủ thượng.

    - Hừm, khổ cực ngươi rồi.

    - Chủ thượng khách khí, đây là việc thuộc hạ phải làm.

    Tiếp đó, người mù Bắc nhìn về phía Tứ Nương:

    - Tứ Nương hỗ trợ sao chép văn kiện mà Tiết Tam mang về.

    Phong Tứ Nương gật gù:

    - Ta biết.

    Người mù Bắc xoay người rời đi, Tiết Tam bước theo sau.
     
    tempking1970 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)