Đô Thị Lục tiên sinh, em muốn sủng anh

Thảo luận trong 'Đô thị - Sắc Hiệp' bắt đầu bởi Biyu Yuri, 24/11/20.

  1. Biyu Yuri

    Biyu Yuri Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Tác giả: Mạc Li
    Thể loại: Ngôn tình, Đô thị
    :g25:
    Giới thiệu:
    Ông chủ thần bí mua lại ngân hàng chỉ để theo đuổi vợ. Các tân binh bỏ đi một cách khó hiểu và sợ hãi, liệu có phải là âm mưu? Hay là ông chủ có bệnh? Tân binh non trẻ Tống Ân Tinh vừa hết thời gian thử việc đã được sang Ngân hàng Trung ương Singapore để trao đổi công việc và học tập. Đến Singapore, người đàn ông bí ẩn Lục Dạ Minh cũng xuất hiện. Khi rút tiền, anh nhìn kĩ khuôn mặt cô, số dư trong thẻ dày đặc đến mức làm cô sợ hãi. Cô xin lỗi, thanh âm ấy như ôm trọn lấy anh, vì lời nói đó, anh sẵn sàng tặng cho cô xe và biệt thự. Mời cô làm khách mà lại cử người tới đánh cô. Đây là kiểu vận hành thần thánh nào! Anh ấy dịu dàng và đôc đoán, không nghi ngờ gì nên Tống Ân Tinh không phản kháng. Anh ta là người đàn ông hoàn mĩ, anh ta quyêt tâm và dứt khoát nhưng đôi với Tống Ân Tinh thì lại không rõ ràng. Sau đó, Tống Ân Tinh bị tấn công không thể giải thích được, và thân thế của Lục Dạ Minh dần dần được phơi bày. Trong quá khứ đáng quên của Tống Ân Tinh….hóa ra anh đã bảo vệ cô rất nhiều năm…. Khi ông chủ đã yêu thì không thể ngăn cản!
     
  2. Biyu Yuri

    Biyu Yuri Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Chương 1: Suốt bao nhiêu năm, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau

    Chap 1:

    Một chiếc xe ô tô màu đen đang chạy nhanh đột ngột dừng lại trước cổng Ngân hàng Châu Á của Singapore, khi nhân viên bảo vệ định bước tới thì bị chủ tịch chặn lại. Chủ tịch thở hổn hển, sửa soạn lại trang phục và không quên măng người bảo vệ: "Anh còn chưa nhận được thông báo à? Đây là chủ nhân mới của chúng ta."

    Người ngồi ghế sau xe liền mở cửa bước ra không đợi người khác phục vụ. Dáng người cao gầy toát lên khí chất băng lãnh của bậc quân vương, dù đeo cặp kính đen cũng không thể che đi được vẻ ngoài tuấn tú. Quý Phong chưa bao giờ thây lão đại của mình lo lắng như vậy, người đàn ông nói với chủ tịch: "Người phụ nữ đó đến từ Trung Quốc."

    Chủ tịch gật đầu: "Một dịch vụ chăm sóc khách hàng ở phòng VIP đã được giao cho cô ấy."

    Quý Phong dẫn người đàn ông vào trong Ngân hàng.

    Tông Ân Tinh từ trong phòng máy nhìn ra, thây hai vị khách hàng VIP oai phong lẫm liệt này, trong lòng không khỏi lo lắng, mong cho ngày đầu tiên đi làm không mắc sai lầm. Cô ấy đứng lên kính cẩn chào bằng tiếng anh, sau khi cô ấy nói xong thì ngồi xuống nhưng họ vẫn đứng đó. Tống Ân Tinh lại đứng dậy và lặp lại lời chào tiếng anh, nhưng người bên kia vẫn không thấy động tĩnh.

    Tống Ân Tinh nhìn bộ dạng của hai người và hỏi bằng tiếng nhật, nhưng người bên kia vẫn không đáp lại. Điều này khiến cô rất xâu hổ, liệu có phải người Trung Quốc không?

    "Thưa ngài, ngài muốn xử lý công việc gì?" Cô hỏi bằng tiếng trung.

    Người đàn ông đứng đầu ngồi xuống.

    Khách hàng này từ khi ngồi xuống đã nhìn chằm chằm Tống Ân Tinh bí mật kiểm tra ngoại hình, cô mặc quần áo chỉnh tề, thoáng thấy trước trán có vài sợi tóc bị rơi ra cô liền vuốt ra sau tai.

    Tống Ân Tinh cảm thấy người đàn ông trước mặt có chút.. kì quái?

    Tống Ân Tinh ho nhẹ một tiếng, "Xin chào, tôi có thể giúp được gì ạ?"

    Quý Phong phản ứng trước, khi thấy lão đại mình chỉ biết nhìn chằm chằm cô gái kia. Anh lấy thẻ ngân hàng ra và đưa cho Tống Ân Tinh: "Rút tiền."

    Tống Ân Tinh quẹt thẻ để đăng nhập, trên màn hình hiện ra tên chủ thẻ là "Lục Dạ Minh", hẳn là người trước mặt. Nhìn lại số dư trong thẻ, Tống Ân Tinh bị sốc vì những con số 0 nhiều tới mức không tưởng.

    Tống Ân Tinh thao tác máy rất chậm, dù đã qua hai tuần đào tạo nhưng cô vẫn chưa quen với hệ thống điều hành nước ngoài và gặp một chút khó khăn khi rút tiền.

    "Xin lỗi ngài, vui lòng đợi trong giây lát." Tống Ân Tinh hơi căng thẳng, cô nhìn chằm chằm màn hình cẩn thận tìm kiếm các phương án.

    Lục Dạ Minh vẫn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô, lông mi dài lộ ra vẻ lo sợ của cô, chiếc khăn lụa màu xanh lam quấn quanh chiếc cổ trắng ngần, bộ đồng phục ngân hàng đang mặc trên người tôn lên dáng người mảnh khảnh của cô.

    Tống Ân Tinh càng lúc càng lo lắng, bàn tay di chuột vô tình đẩy con dấu xuống đất. Lục Dạ Minh hất hàm với Quý Phong và anh ta rời đi.

    Anh ta có phải đi tìm quản lí không?

    Tống Ân Tinh vội vàng đứng dậy hét với Quý Phong: "Chờ một chút! Xin lỗi, làm ơn chờ một chút, tôi.." Chưa kịp nói xong, cô đột nhiên sặc nước miếng, ho khan một tiếng.

    Lục Dạ Minh đột nhiên đứng lên, tháo kính râm xuống, khuôn mặt tuấn tú không mấy thân thiện: "Gọi điện thoại cho chủ tịch."

    Người này đúng là.. sao có thể gọi chủ tịch!

    "Anh Lục, thực xin lỗi, tôi vừa chuyển từ Trung Quốc sang Singapore, hệ thống cũng không rành lắm, phiền anh đợi một chút." Tống Ân Tinh nhẹ giọng cầu xin.

    Lục Dạ Minh nhìn bảng tên trước ngực áo cô và đọc tên: "Tống Ân Tinh"

    Ánh mắt anh tuấn lạnh lùng, Tống Ân Tinh nhất thời không dám lên tiếng, cho đên khi lãnh đạo ngân hàng đi vào, Lục Dạ Minh nói với Tống Ân Tinh: "Mời cô ra ngoài trước."

    Tống Ân Tinh do dự một lúc rồi rời khỏi phòng, cô chạy đến phòng tài chính để tìm Trân Châu.

    Trân Châu ngạc nhiên khi thấy cô đi tới: "Sao em lại ở đây?"

    Cô ấy kể về vấn đề của khách hàng VIP vừa rồi, và Trân Châu cũng trở nên căng thẳng.

    Hai người tới phòng ăn để nói chuyện, Trân Châu phân tích: "Ngày đầu tiên đi làm thao tác chậm là bình thường, chỉ cần khách hàng không phàn nàn gì với em thì chắc không có vấn đề gì to tát đâu. Hơn nữa đây chỉ là vấn đề nhỏ đâu cần phải gọi cho chủ tịch, anh ta đâu cần như vậy."

    Tống Ân Tinh chống cằm không nói gì, hiển nhiên là có chút phiền muộn. Trân Châu sờ sờ cô: "Đừng lo lắng, em ngồi đây trước, chị sẽ cho em xem. Dù sao chúng ta cũng được chi nhánh Trung Quốc cử sang đây học, những người Singapore không thể bắt nạt chúng ta được."

    Trân Châu có tính cách rất nóng nảy, khi họ mới từ Tô Châu đến Singapore, người trong ngân hàng đã chỉ trích họ và lần nào Trân Châu cũng mắng lại họ. Tống Ân Tinh cảm thấy rất bực bội khi thấy mình không làm gì như thế này. Nghĩ vậy, cô thu hết can đảm để đi cứu vãn tình hình.

    Sau khi Lục Dạ Minh dặn dò mọi thứ, anh ta bị ai đó chặn lại ngay khi vừa ra khỏi ngân hàng.

    Tống Ân Tinh đã cân nhắc trước những lời nói, nhưng cô vẫn bị làm cho hoảng khi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông này. Cô luôn là người mỏng manh và không biết tự bảo vệ mình. Dù vậy, cô vẫn thu hết cản đảm để ngăn chặn đối thủ bằng vòng tay rộng mở. Cô lắp bắp: "Lục.. Lục tiên sinh, tôi là người mới, xin anh đừng làm khó tôi."

    Gió thổi, những sợi tóc rơi từ trán Tống Ân Tinh bay vào miệng Lục Dạ Minh.

    Lục Dạ Minh đút hai tay vào túi quần, nhìn cô đỏ bừng mặt, theo bản năng đưa tay lên gỡ tóc ra.

    "..."

    Tống Ân Tinh hét lên, tưởng rằng anh ta sẽ đánh mình, cánh tay chặn trước mặt rồi lùi lại suýt ngã xuống.

    Lục Dạ Minh đã nhanh chóng nắm lấy cánh tay cô và theo quán tính cô ôm lấy anh. Một mùi thơm thoang thoảng tràn vào chóp mũi cô, Lục Dạ Minh ôm chặt lấy đầu cô.

    Quý Phong đứng một bên nhìn một cách ngớ ngẩn, và lần đầu tiên trong đời anh thấy lão đại ôm một người phụ nữ.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)