V.I.P  Khoa Huyễn  Võng Du Lãnh địa ác ma

  1. ilovenovel97

    ilovenovel97 Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    22/3/20
    Bài viết:
    66
    Được thích:
    12
    Chương 34: Ân Oán (1)

    “Oa!” Hổ Nữu che miệng, tỏ vẻ rất kinh ngạc.

    Trong giới võng du có một người chơi lấy ID là Tịch Dương, người chơi thường gọi “Truy phong giả”

    Không giống như biệt danh 'Phong Tệ giả' của Tiêu Phàm chỉ có số ít người biết đến hoặc nhớ rõ, vài năm gần đây “Truy Phong giả: trở thành một cao thủ nổi tiếng trong giới võng du mà cả phụ nữ lẫn trẻ em đều biết.

    Tịch Dương tẩu vị phong tao, thao tác hoàn mỹ, kỹ thuật PK cao, đứng đầu trong số người chơi cao thủ. Mấy năm gần đây Tịch Dương bỗng nhiên vùng lên trong số tân binh giới võng du, có độ nổi tiếng trên mạng cực cao, nhiều fans, nghe đồn rằng Tịch Dương ngoài đời thật là một soái ca.

    Trước khi chơi “Tân Sinh”, Tịch Dương có thói quen sử dụng nhân vật hiệp khách, thợ săn, xạ thủ để chơi game võng du. Phong cách đấu pháp nhẹ nhàng bay bổng, hơn nữa hắn ta chủ yếu sử dụng vũ khí là cung tên. Vậy nên mọi người mới gọi Tịch Dương là “Truy Phong giả”

    Xà Cơ là Tiểu Bạch chưa từng nghe qua ID này nhưng Hổ Nữu thì khác, cô hưng phấn nói: "“Oa, Phàm muội muội, anh có quen biết đại thần kìa. Sao anh không sớm nói cho tôi biết chúng ta có người chơi trâu bò như vậy bảo kê. Nếu vậy chúng ta cần gì khổ sở luyện cấp nữa."

    “Anh Phàm, thật lâu không gặp anh.” Lúc này Tịch Dương đã bước đến, nhìm chằm chằm vào Tiêu Phàm.

    “Anh biết không? Trong những ngày không có anh, tôi vẫn luôn muốn gặp anh, nghĩ đến việc sớm ngày tự tay đâm chết anh, báo thù cho Tiểu Thúy!"

    Hổ Nữu cảm thấy không khí hiện tại hình như không thích hợp lắm, nhanh chóng tránh xa hai người này.

    Tiêu Phàm và Tịch Dương mắt to mắt nhỏ trừng nhau, đường như trong lúc bọn họ trừng nhau có thể bắn tia chớp trong không khí, lóe sắng bùm bùm.

    “Tôi muốn giết chết anh, anh Phàm.” Tịch Dương trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, nghiến răng nghiến lợi nói.

    “Ngu ngốc.” Tiêu Phàm nhẹ nhàng nói ra hai chữ.

    “Tôi thường nhớ về Tiểu Thúy, Tiểu Thúy nghịch ngợm, Tiểu Thúy đáng yêu, Tiểu Thúy địu dàng. Mỗi ngày, cô ấy đều hỏi tôi có khỏe không, rồi cổ vũ tôi, trò chuyện với tôi, an ủi tôi những khi mệt mỏi." Vẻ mặt Tịch Dương tràn đầy hạnh phúc, đường như hắn ta đang chìm trong những hồi ức đẹp đẽ.

    Nhưng rồi đột nhiên sắc mặt của hắn ta thay đổi: “Là anh! Phàm cai Là anh cướp cô ấy khỏi cuộc sống của tôi! Là anh đã khinh thường rồi hại chết cô ấy! Tất cả những chuyện ngày hôm nay đều do anh mà ra!”

    “Vì vậy tôi muốn giết chết anh trong trò chơi mà anh thích nhất, khiến anh thân bại danh liệt, khiến anh không thể siêu sinh, báo thù cho cô ấy!” Khuôn mặt đẹp trai của Tịch Dương bỗng chốc trở nên vừa đau khổ vừa hung ác.

    Đúng là một người đàn ông sỉ tình, chỉ tiếc bị tĩnh yêu làm cho thương tích đầy mình.

    Tiểu Thúy và Tịch Dương là một cặp lưỡng tình tương duyệt, sống hạnh phúc bên nhau. Không ngờ một ngày nọ, Tiểu Thúy bị kẻ độc ác là Mệnh Phàm để ý tới. Hắn thích vẻ đẹp của Tiểu Thúy, muốn cường thủ hào đoạt. Không ngờ Tiểu Thúy liều chết phản kháng, kẻ độc ác kia thấy Tiểu Thúy không biết điều như vậy thì bỗng chốc giận dữ, một kiếm giết chết nàng. Tới lúc Tịch Dương trở về thì chỉ còn thấy Tiểu Thúy xinh đẹp nằm trong vũng máu. Hắn ta hối hận vô cùng, ngửa mặt lên trời kêu rên, thề phải giết chết kẻ độc ác Mệnh Phàm. Dù có phải đuổi tới chân trời góc bể thì hắn ta cũng phải báo thù cho Tiểu Thúy...

    Hổ Nữu dùng bộ não cá vàng phân tích tình hình, vẻ mặt ta đây hiểu rõ tiền căn hậu quả nhìn Tiêu Phàm nói: “Tôi nhìn nhầm anh rồi, Phàm muội muội, không ngờ anh lại là người như vậy."

    Xà Cơ bu môi, vẻ mặt đáng thương nhìn Tiêu Phàm. Dáng vẻ giống như không muốn tin Tiêu Phàm là người như vậy.

    Xà Cơ bu môi, vẻ mặt đáng thương nhìn Tiêu Phàm. Dáng vẻ giống như không muốn tin Tiêu Phàm là người như vậy.

    Thấy vẻ mặt của Hổ Nữu, Tiêu Phàm lập tức hiểu cô nàng này đang nghĩ gì, tức giận trừng mắt nhìn cô: “Rốt cuộc đầu óc của cô để đâu thế hả? Cô và tôi quen nhau bao lâu rồi, cô cảm thấy tôi là người như vậy sao? Chẳng lẽ cô quên đây là đâu rồi sao? Trận doanh Ác Ma đấy! Cái tên này chắc chắn có vấn đề nên mới xuất hiện ở đây!”

    Đúng vậy, Tiêu Phàm cảm thấy những hành động của Tịch Dương rất giống một bệnh nhân tâm thần...

    Hắn ta ở đây? Đúng rồi, hắn ta đang ở Trận doanh Ác Ma.

    “Ừm, có vẻ hợp lý đấy.” Hổ Nữu bỗng nhiên hiểu ra, liếc Tiêu Phàm: “Được rồi, vậy tôi tạm thời tin anh, ai bảo anh là em gái ngoan của tôi chứ."

    Xà Cơ thấy Hổ Nữu chọn tin tưởng Tiêu Phàm thì lại nghĩ đến Hổ Nữu hiểu biết về những chuyện trong trò chơi hơn mình. Nếu cô ấy đã tin Tiêu Phàm thì mình cũng nên tin tưởng, vì vậy cô nàng cũng lập tức vui vẻ thay đổi thái độ.

    Gì mà tên kia rõ ràng có vấn đề nên mới ở trong Trận doanh Ác Ma? Tịch Dương không hiểu bọn họ đang nói gì, mà hắn ta cũng không muốn hiểu, bởi mục đích chính của hắn ta là đánh bại Tiêu Phàm.

    Tịch Dương nâng cung lên, lấy mũi tên xuống, tỏ ý muốn đánh nhau một trận với Tiêu Phàm.

    Tiêu Phàm liếc hắn ta: “Anh thật phiền.”

    “Tuy anh hại chết Tiểu Thúy nhưng tôi vẫn rất kính trọng anh. Vì vậy, tôi muốn PK một trận quang minh chính đại với anh, lấy vũ khí ra đi." Tịch Dương nhìn Tiêu Phàm hoàn toàn không động đậy thì mở miệng.

    Xem ra, lần PK này không thể tránh được. Nếu đã vậy, Tiêu Phàm đành lấy lên: Lang Nha Bổng của Black Goblin]

    [Loại: Vũ khí]

    [Phẩm chất: Rác rưởi]

    [Độ bền: 90%]

    [Lực công kích: Bình thường]

    [Thuộc tính: Không]

    [Hiệu quả đặc biệt: Nếu đánh vào đối thủ nhất định sẽ khiến đối phương mất máu.]

    [Điều kiện trang bị: Không]

    [Chú thích: Tốt quá, có thể không cần dùng gậy xương nữa, gara gara.]

    Nhưng Tiêu Phàm vừa bày ra tư thế chiến đấu thì bên tai lại vang lên tiếng của hệ thống...

    [Hệ thống nhắc nhở: Vũ khí hiện tại của bạn chỉ là loại bình thường rác rưởi, sử dụng mỗi giây sẽ khiến giá trị quyến rũ giảm từ 2 xuống 0, kỹ năng Phẩm Cách Thân Sĩ bị thu hồi.EÌ

    Trời ơi! Vì thế nên tôi mới đau đầu về mấy chuyện truyền thừa kỹ năng này! Hệ thống, ngươi đừng khinh người như vậy chứ!

    Phong cách Thân sĩ bị thu hồi, cơ thể Tiêu Phàm hơi đừng lại, đợi tới lúc Tiêu Phàm cất “hai thứ rác rưởi” là cây rìu và Lang Nha Bổng xong thì ánh sáng trắng mới trở về tay chân hắn.

    Tiêu Phàm không thể làm gì khác ngoài việc đánh bằng tay không, một kỹ năng tăng 5% sức mạnh và BUFF máu 20%, rõ ràng hơn hẳn hai món vũ khí rác rưởi chỉ tăng được vài điểm công kích kia.

    Nhưng Tịch Dương nhìn thấy Tiêu Phàm cất vũ khí thì lại hiểu lầm.

    “Phàm ca, anh khinh thường tôi sao?”

    Tịch Dương rất tức giận, hắn lập tức mở menu trò chơi ra...

    Duangduang! Trên đầu Tịch Dương xuất hiện một chuỗi ký tự khiến người ta chói mắt! Điều này khiến cả những người đang tụ tốp năm tốp ba đằng kia cũng nhìn về phía này!

    “Liệp Thủ Truy Phong!” Bốn chữ trên đầu Tịch Dương sáng lấp lánh.

    Lúc này, cô gái mà hắn ta gọi là Mạn Mạn đứng đẳng kia nhìn thấy thì hai mắt như hóa thành hình trái tim, mê mẩn hô: “Anh Tịch Dương, anh đẹp trai quái”

    Đây là danh hiệu!

    Trước đây, khi hệ thống giới thiệu có nói sẽ dựa trên phong cách của người chơi trong trận doanh để đưa ra một đanh hiệu phù hợp cho họ. Hơn nữa, lúc danh hiệu này xuất hiện thì người chơi cũng sẽ nhận được một kỹ năng danh hiệu vĩnh viễn. Ngoài ra nếu muốn có một danh hiệu thì phải có một thói quen hình thành từ lâu, một khi tạo thành thì không thể thay đổi được.

    Con mẹ nó! Hệ thống, ngươi thật thiên vị, từ thiên tài đứng thứ hai tới kỹ năng tạo được từ thói quen.

    Tiêu Phàm không còn tâm trạng nào mà để ý tới cái danh hiệu kia xuất hiện có hợp lý hay không. Tình hình hiện tại của hắn rất tệ. Tuy sau khi PK với A Hoa tỷ, Tiêu Phàm đã bị đánh một trận rất thảm, giá trị PK cũng đã trở về con số 0. Nhưng dù vậy, hắn vẫn không thể không để ý tới chuyện thắng thua, dù thế nào, chết đi sẽ mất điểm kinh nghiệm.

    Hôm nay, Tịch Dương lại có thêm một danh hiệu. Vậy có nghĩa hắn ta đã có ít nhất một kỹ năng danh hiệu và một kỹ năng thiên phú. Hơn nữa, hắn ta là kẻ có thực lực hàng đầu trong trò chơi. Tiêu Phàm cảm thấy với thực lực hiện tại của hắn thì hoàn toàn không có cơ hội thắng hắn ta.
     
  2. ilovenovel97

    ilovenovel97 Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    22/3/20
    Bài viết:
    66
    Được thích:
    12

    Tịch Dương thấy sau khi Tiêu Phàm nhìn thấy danh hiệu của hắn ta, tuy sắc mặt hắn hơi thay đổi nhưng cả người vẫn không nhúc nhích, vẫn không chịu lấy vũ khí ra thì lập tức cảm thấy mình bị Tiêu Phàm coi thường, vô cùng tức giận: “Tốt nhất anh nên đưa ra tất cả thực lực của mình, tôi đã đạt tới cấp 15. Một lát nữa, khi chúng ta PK, tôi chắc chắn sẽ không nương tay.”

    Tiêu Phàm nghe hắn ta nói thì càng lo lắng hơn. Nhanh như vậy mà hắn ta đã đạt tới cấp 15, vậy thì mình còn đánh thế nào được!

    Kỹ thuật đứng đầu, kỹ năng danh hiệu lại còn chênh lệch tận 5 cấp. Nếu vậy, mình đánh với hắn ta có thể chịu được một chiêu sao?

    Tuy Tịch Dương muốn đánh một trận quang minh chính đại với Tiêu Phàm nên muốn dùng toàn bộ thực lực của bản thân. Nhưng thấy Tiêu Phàm vẫn không lấy vũ khí ra, hắn ta cũng không thèm chờ nữa, lấy mũi tên nhọn đặt lên cung tên, một mắt khép hờ, mắt còn lại nhìn thẳng về phía trước, kéo căng đây cung.

    Thấy Tịch Dương định thả tay để mũi tên bay đi thì một giọng nói vui mừng vang lên vang vọng cả chiến trường...

    “Phàm ca!”

    Tịch Dương nhìn về phía âm thanh phát ra, chỉ thấy trên con đường mòn tiến vào rừng, sương khói bay mịt mù, vô cùng hùng vĩ.

    Sương khói bay kia khiến tầm mắt của Tịch Dương bị mờ đi, trong lúc nhất thời hắn ta không nhìn rõ được đó là thứ gì. Chỉ cảm thấy sương khói này càng tới gần thì mặt đất càng rung động...

    Tới lúc sương khói đó bay đi thì hắn ta cũng nhìn rõ được kẻ đứng phía sau đó, không ngờ đó lại là hai người đàn ông thô lễ.

    Tịch Dương trợn tròn mắt há hốc mồm, khiếp sợ nhìn hai người trước mặt, dây cung vốn đang kéo căng cũng vô thức buông xuống.

    Nói thật lòng, Tịch Dương chưa từng nhìn thấy ai xấu xí như vậy. Gương mặt người này thật sự rất xấu xí, tuy đường nét trên gương mặt cũng rất cứng cỏi, góc cạnh rõ ràng. Nhưng không hiểu sao hắn ta lại thất hai bím tóc đuôi ngựa, trên đầu còn cài một bông hoa màu vàng. Người còn mặc một bộ quần áo kiểu công chúa màu hồng đáng yêu, chỉ là có vẻ hơi chật, cái váy hoàn toàn không thể chứa được người hắn ta, vải đã bị rách vài chỗ. Vốn là một bộ váy bó sát rất kín đáo thế mà khi hắn ta mặc lên người lại lộ ra hai cánh tay đen và đầy lông.

    Tịch Dương cảm thấy axit trong dạ dây của mình đang bắt đầu trào ngược.

    Từ lúc nghe được giọng nói thô lỗ kia, Tiêu Phàm đã biết là ai. Chỉ là hắn không ngờ hôm nay hệ thống lại gắn cho cô ta một bộ trang phục như vậy, khiến cô ta càng trở nên khó coi hơn.

    Trận PK căng thẳng kịch liệt giữa Tiêu Phàm và Tịch Dương bị sự xuất hiện đột ngột của A Hoa Tỷ đánh cho tan tành. Ánh mặt trời mãnh

    liệt vừa chiếu rọi cửa vào Sa Xà Cốc hiện tại cũng đã có vẻ ấm áp dịu dàng hơn rồi...

    “Chao ôi, ở đây vẫn còn một anh đẹp trai nè." A Hoa Tỷ nhìn Tịch Dương, nói.

    Nhưng nhận thấy Tịch Dương cứ trơ ra như phống, ngây ngốc đứng ở đằng kia, A Hoa Tỷ vô cùng tiếc nuối: “Không ngờ lại là một gã ngốc, thật là uổng phí cho gương mặt đẹp trai kia.”

    A Hoa Tỷ lại nhìn về phía Tiêu Phàm, ánh mắt sáng lên, lộ ra tình cảm của người thiếu nữ.

    Đúng là người đẹp vì lụa, hệ thống thời trang vừa lên sóng, Mệnh Phàm ca ca đã đẹp trai đến thế này rồi.

    Sắc mặt A Hoa Tỷ ửng hồng, tay chân luống cuống, ra vẻ nhỏ nhẹ nói: “Phàm ca ca, người ta gọi anh, sao anh lại không để ý người ta."

    Theo sau A Hoa Tỷ là A Phát Ca và A Quý Ca đang nhìn Tiêu Phàm, ánh mắt đầy vẻ thương hại.

    Hôm qua Hổ Nữu và Xà Cơ đã trải qua trường hợp này một lần, thế nhưng vẫn chưa thích ứng được. Thừa dịp mọi người không chú ý bèn lặng lẽ rời đi, đến khu Lục Lâm gần đó, hít thở bầu không khí tươi mới.

    Thế nhưng Tịch Dương lần đầu tiên phải chịu công kích tinh thần lớn thế này, nên chống đỡ không được bao nhiêu. Hắn bắt đầu khom người, tay phải che miệng, không nói nên lời. Tình trạng của chàng trai Thời Vũ Hoàn và cô gái tên Man Man đứng cạnh bên hắn ta cũng không tốt hơn bao nhiêu.

    ”A Hoa... cô nương, đã lâu không gặp.” Tiêu Phàm run rẩy nói.

    Trời ơi, Phàm ca ca nói năng ấp úng, còn ngượng ngùng xấu hổ nữa. Mới một ngày không gặp đã nói lâu quá không gặp rồi kìa.

    “Đáng ghét, hôm qua còn gọi người ta là Hoa Hoa, Hoa cô nương gì chứ." A Hoa Tỷ hai tay ôm mặt, vì ngượng ngùng nên không dám nhìn thẳng vào mắt của Tiêu Phàm.

    “Hoa... Hoa.” Tiêu Phàm dùng hết sức lực toàn thân nói hai ra chữ này.

    Lúc này Tịch Dương rốt cuộc cũng không chịu được kích động trước mắt, lên tiếng cắt ngang nhanh như nước chảy.

    “Phàm ca, anh đê tiện lắm, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, chúng ta đi." Tịch Dương đưới sự đìu đỡ của Thời Vũ Hoàn, đi về phía bìa rừng Lục Lâm.

    “Phàm ca, tuy em rất cảm kích anh đã giúp em trừ bỏ Tiểu Thúy bên cạnh anh Tịch Dương, nhưng hiện tại Tịch Dương và anh đã trở mặt thành thù. Anh biết đó, em không thể rời khỏi anh ấy, thế nên chỉ có thể đứng về phía anh ấy thôi, xin lỗi.”

    Man Man trước khi đi còn nghịch ngợm cười với Tiêu Phàm, sau đó cùng Tịch Dương biến mất vào trong cánh rừng.

    “Hai anh em nhà kia đều có bệnh!” Tiêu Phàm nhớ đến chuyện trước kia, liền hung hăng chửi mắng.

    A Hoa Tỷ không chú ý đến tình hình xung quanh, đến khi cô hoàn hồn lại mới phát hiện ra anh đẹp trai kia đã đi rồi. A Phát Ca, A Quý Ca, Hỗ Nữu, Xà Cơ cũng đã cách một khoảng xa, vậy hiện tại chỉ có hai người cô và Tiêu Phàm ở đây thôi!

    Hô hấp A Hoa Tỷ bắt đầu trở nên nặng nề, sắc mặt càng thêm đỏ ửng...

    A, không được rồi! Ngại quá!

    “Phàm ca ca, em còn có việc, đi trước đây!” A Hoa Tỷ cướp đường chạy mất.

    Tiêu Phàm nhìn tình hình kỳ quái hiện tại, Tịch Dương đi rồi, cũng không cần PK nữa, A Hoa Tỷ cũng đi nốt, không cần phải nghĩ nên ứng phó thế nào, đúng là bớt được bao nhiêu việc. Có điều, A Hoa Tỷ cũng thật giỏi, kéo hai người A Phát Ca và A Quý Ca cấp 1 chẳng bao lâu đã giúp họ vọt lên cấp 10.

    Phía xa xa, A Hoa Tỷ nện một quyền lên trên gò đất, để lại một quyền ấn thật sâu, “Ai đa, sao mình lại vô dụng như thế này nhỉ, có điều, Phàm ca lại đẹp trai lên rồi.”

    “Anh với cái tên Tịch Dương kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nói cho chị nghe được không nào?” Hổ Nữu kéo cánh tay Tiêu Phàm, nũng nịu hỏi.

    “Buông tay ra! Cái tên não có vấn đề kia là Tịch Dương bạn củng phòng đại học trước đây của tôi, thần kinh phản ứng trong game của hắn vô cùng linh hoạt. Có thể là do hẳn vốn là học sinh chuyên thể dục, vận động viên cấp quốc gia. Cô gái bên cạnh hắn ta tên là Man Man, là em gái ruột của Tịch Dương, một đứa biến thái cuồng anh trai. Còn về Thời Vũ Hoàn kia tôi không quen biết hắn, đoán chừng có lẽ là người Tịch Dương quen biết trong game. Nhìn bộ dạng đeo kính lịch sự của hắn ta, đoán chừng cũng giống như tôi, sở trường nhân vật là phân tích phán đoán, nếu không cái gã đầu óc ngu sỉ tứ chỉ phát triển như Tịch Dương chẳng ai phụ trợ cho hắn, chắc chắn hắn không thể nào luyện lên cấp 15 nhanh như vậy."

    Đúng vậy, Tịch Dương trong hiện thực là học sinh chuyên thể dục, có sức khỏe của vận động viên cấp quốc gia, tính ra vào game online sẽ càng mạnh hơn.

    Tiêu Phàm nhìn vẻ mặt chờ mong của Hổ Nữu: “Hết rồi, tôi nói hết sự tình rồi đó.”

    “Cái gì cơ, chuyện mấu chốt tôi muốn biết nhất anh vẫn chưa nói! Mau nói đến Tiểu Thúy đi, Tiểu Thúy đáng yêu của tôi ấy!” Nghe thấy câu trả lời cho có lệ của Tiêu Phàm, Hổ Nữu tất nhiên sẽ không cam lòng rồi.

    Lúc này, Tiêu Phàm mặt trịnh trọng nhìn Hổ Nữu, hai tay đặt lên bờ vai cô, nhìn thẳng vào hai mắt của Hổ Nữu, nghiêm túc nói: “Tin tôi đi, bọn họ là đồ ngốc, cô mà biết được chân tướng của chuyện kia sẽ hối hận đấy!”

    Hổ Nữu bị hành động thân mật này làm cho đỏ mặt, cái gì chứ, là không muốn nói sao. Dù sao sau này trong game này cũng sẽ còn cơ hội gặp lại đám người Tịch Dương, đến lúc đó, cứ hỏi người tên Man Man là biết ngay thôi.

    Tiêu Phàm không biết hắn nói như vậy chỉ khiến Hổ Nữu càng thêm tò mò về Tiểu Thúy.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)