Huyền Huyễn Lâm Uyên Hành - Trạch Trư

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 17/12/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    338,733
    Lâm Uyên Hành
    Tác giả: Trạch Trư
    Chương 11: Ông già dưới cây

    Dịch: Tiêu Dao Miêu Các
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Trước khi đi Cầu Thủy Kính nói với hắn rằng giáo dục bị lũng đoạn trong tay sĩ tộc, các sĩ tử hàn môn dựa vào quan học để sánh vai với con cháu sĩ tộc là điều không thể.

    Cầu Thủy Kính nói cho hắn biết, phải có dã tính.

    Là dã tính mà con cháu sĩ tộc không có!

    Từ Thiên Môn tiến vào thế giới kỳ diệu kia, mặc dù có thể sẽ bị tiên kiếm ám sát, nhưng chỉ cần chuẩn bị ổn thỏa là có thể lấy

    được bức tiên đồ kia trước chi thanh tiên kiếm đột kích, có được công pháp mà mình muốn!

    Mặc dù sẽ có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng đây chẳng phải chính là dã tính mà Thủy Kính tiên sinh nhắc tới sao?

    Vấn đề hiện giờ là làm thế nào để có thể mở lại Thiên Môn, tiến vào thế giới kia?

    "Mấu chốt của việc mở Thiên Môn nằm ở tám tháp cổng triều thiên kia."

    Tô Vân trầm tư suy nghĩ: "Tám tháp cổng kia hút nguyên khí của ta, sau đó các loại thần thú và dị thú bám trên tháp cổng bay

    ra, leo lên Thiên Môn. Có lẽ ta chỉ cần dùng nguyên khí của mình một lần nữa để kích phát tám tháp cổng kia, là có thể mở Thiên

    Môn tiến vào thế giới kia."

    Hắn không lập tức thử điều này, bởi vì thế giới sau Thiên Môn thần bí khó lường, và thanh tiên kiếm kia chưa chắc đã đi xa. Hắn đã có được Ngạc Long Ngâm cao cấp hơn, hiện giờ không cần thiết phải tiến vào Thiên Môn thêm lần nữa.

    "Hoa nhị ca, bả vai trái của huynh cao hơn một tấc rồi."

    Bên ngoài thôn Hồ Khâu, Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly đang tự mình chăm chỉ luyện tập, hóa thân như ngạc long diễn luyện sáu chiêu thức của Ngạc Long Ngâm lần này tới lần khác.

    Tô Vân đứng một bên, tuy thiếu niên bị mù không nhìn thấy gì, nhưng hắn lại hệt như có thể nhìn thấy động tác của bọn họ mà thi thoảng lại sửa chữa chỉ dạy.

    "Tiểu Phàm, lúc luyện hình rồng thì cơ thắt lưng của đệ cứng quá, phải nhớ là không dùng cơ ở eo để phát lực, mà là sử dụng cột sống."

    "Thanh Khâu Nguyệt, khí thế Ngạc Long Xuất Uyên của muội không đủ, mềm nhũn chứ không tạo ra chút cảm giác hung ác nào!"

    Từ khi hắn chạy trốn ra khỏi Thiên Môn tới nay đã qua gần hai mươi ngày. Trong khoảng thời gian này, hắn truyền bốn lôi âm của

    Ngạc Long Ngâm cho đám người Hoa Hồ với lý do là Cầu Thủy Kính đã truyền thụ lại.

    Còn về chuyện hắn mở ra Thiên Môn, tính linh phi thăng lên thế giới kia thì hắn lại định nói cho Hoa Hồ. Dẫu sao chuyện này quá ly kỳ, vả lại trong đó còn cất giấu rất nhiều bí mật khiến người ta sợ hãi.

    Ví dụ như vì sao cơ thể của Khúc bá lại chết trong thế giới kia? Vì sao lão phải liều chết đánh cắp bức quái đồ?

    Vì sao bức quái đồ kia lại có thể bổ sung hoàn chỉnh công pháp, thậm chí còn khiến nó vượt xa công pháp gốc?

    Còn cả thanh tiên kiếm kia đến từ nơi nào?

    Nếu kể những chuyện kỳ quái này ra, với đám người Tô Vân mà nói đây chưa chắc đã là chuyện tốt.

    "Về thế giới và bức tranh sau cánh cửa kia, người biết càng ít càng tốt. Đám người Hoa nhị ca không biết chuyện này, cũng coi như là bảo vệ bọn họ." Tô Vân cẩn thận cảm nhận động tác của đám người Hoa Hồ, bồi dưỡng cảm ứng không khí của bản thân, lòng thầm nghĩ.

    Tuy tuổi hắn không lớn, nhưng sống một mình nhiều năm đã khiến cho hắn có được tư duy kín đáo mà người cùng lứa tuổi không có được.

    Người mà mắt không nhìn thấy gì thì sẽ càng nghĩ nhiều hơn.

    Bảo vật sẽ khiến người ta nảy lòng tham, nhất là bảo vật như tiên đồ.

    Trong thời gian mười mấy ngày, Hoa Hồ đã luyện thành loại thành tựu thứ hai của Ngạc Long Ngâm. Ly Tiểu Phàm, Hồ Bất Bình và Thanh Khâu Nguyệt cũng đều thuận lợi tu được loại thành tựu thứ nhất của Ngạc Long Ngâm.

    Mà Hoa Hồ cũng thuận lợi tu thành tầng thứ ba của quyển thượng Hồng Lô Thiện Biến. Ba tiểu hồ ly kia cũng đã tu đến tầng thứ hai, tiến bộ cực kỳ nhanh.

    Chính là vì có bốn lôi âm do Tô Vân dạy cho bọn họ mới khiến bọn họ tiến bộ thần tốc như vậy.

    Về bản thân Tô Vân, khoảng thời gian này hắn lại càng tiến bộ kinh người hơn!

    Tu vi nguyên khí của Tô Vân dần dần vững chắc, hắn đã tu luyện quyển thượng Hồng Lô Thiện Biến đến tầng thứ ba viên mãn, mang máng có xu thế bước vào tầng thứ tư.

    Tầng thứ nhất của quyển thượng Hồng Lô Thiện Biến là lấy bản thân làm trời đất, đốt lò lửa trong cơ thể.

    Dấu hiệu của việc tu thành tầng thứ hai chính là lửa ở trong lò có hai tầng màu sắc, tầng thứ nhất lửa màu tím, tầng thứ hai lửa màu đỏ, bởi vậy còn được gọi là Lửa Hai Tầng.

    Tầng thứ ba của Hồng Lô Thiện Biến, lò lửa lại có thêm một tầng lửa nữa, đó là ngọn lửa màu cam.

    Tầng thứ tư thêm một tầng lửa màu vàng.

    Tầng thứ năm thêm một tầng lửa màu trắng.

    Tầng thứ sáu thêm một tầng lửa màu lam.

    Sau Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ sáu viên mãn là có thể tiến vào cảnh giới Nguyên Động.

    Tô Vân từng "tận mắt" nhìn thấy thần ngạc độ kiếp, nên ngạc long hắn quan tưởng càng chân thật, càng mạnh mẽ, và càng chấn

    động hơn của đám người Hỏa Hồ, cho nên tốc độ tu hành của hắn cũng càng nhanh hơn.

    Hiện giờ hắn thôi động Hồng Lô Thiện Biến, lò lửa có ba tầng lửa, khi tu luyện thì tu vi nguyên khí tăng lên nhanh hơn!

    Nhưng mặc dù Tô Vân tu luyện thành thạo sáu chiêu Ngạc Long Ngâm, trong đầu hắn vẫn luôn hiện ra một bóng kiếm.

    Đó chính là một kiếm đã chém chết thần ngạc khi nó đang độ kiếp!

    Một kiếm kia trực tiếp phá vỡ sáu chiêu Ngạc Long Ngâm, chém giết ngạc long, khiến Tô Vân còn chấn động hơn cả thần ngạc độ

    kiếp!

    Một kiếm kia cứ xuất hiện lặp đi lặp lại trong đầu hắn, không xóa đi được.

    Mỗi khi tu vi của hắn tăng thêm một bước là bóng ma của thanh kiếm kia lại xuất hiện, tra tấn tâm linh hắn. Dường như có một

    âm thanh đang nói cho hắn biết, bất kể hắn tu luyện sáu chiêu Ngạc Long Ngâm đến mức hoàn mỹ cỡ nào thì cũng khó trốn

    thoát được một kiếm này!

    Thậm chí có đôi khi Tô Vân sẽ choàng tỉnh khỏi giấc ngủ, hắn mơ thấy mình đang thi triển Ngạc Long Ngâm thì bị một kiếm đột

    ngột chém đứt đầu!

    "Thủy Kính tiên sinh nói, quyển thượng Hồng Lô Thiện Biến chỉ là một loại công pháp Trúc Cơ, chỉ có sáu tầng, tu luyện tới tầng thứ sáu coi như đã Trúc Cơ thành công. Khi đó ta có thể đẩy bóng kiếm trong mắt ta đi."

    Tô Vân thầm nghĩ: "Ngày mai là ta có thể luyện thành Hồng Lô Thiện Biến tầng thứ ba, tới cuối năm ta nhất định có thể tu luyện

    tới tầng thứ sáu!"

    Tâm tình hắn dần trấn tĩnh lại, không nghĩ về chuyện thanh tiên kiếm kia nữa.

    Cầu Thủy Kính đã nói cho hắn rằng với hắn mà nói, Trúc Cơ chỉ là một cửa ải, vượt qua là mắt sẽ khỏi hẳn, khi đó hắn có thể tu

    luyện tính linh và tính linh thần thông giống người bình thường.

    Chỉ là Tô Vân không ngờ Cầu Thủy Kính còn giấu diếm hắn một điều.

    Cầu Thủy Kính chưa nói cho hắn biết thực ra hắn đã tu luyện ra tính linh thần thông từ trước rồi.

    Chuông vàng chính là tính linh thần thông của hắn, nhưng hắn tu ra chuông vàng thì chẳng những không tu luyện tới cảnh giới

    Nguyên Động, Uẩn Linh, thậm chí là còn chưa Trúc Cơ!

    Cầu Thủy Kính coi trọng hắn cũng chính vì nguyên nhân này.

    Một thiếu niên mù, ở Thiên Thị viên yêu quái đầy rẫy này, và ở trấn Thiên Môn nơi không có ai là người sống ngoài hắn, không những sinh sống hơn sáu năm, mà còn dựa vào ý chí mạnh mẽ của bản thân kiên cường quan tưởng ra tính linh thần thông trong

    sáu năm!

    Không nói tới thiên phú, chỉ riêng nghị lực đó đã là hiếm có trong thiên hạ rồi!

    Sắc trời tối dần, mặt trời sắp khuất sau rặng núi. Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly cũng luyện tập mệt mỏi, bèn dừng lại nghỉ ngơi. Tô Vân

    nói với Hoa Hồ: "Hoa nhị ca, đêm nay Thiên Thị viên mở chợ đêm, không thể bỏ qua. Các huynh muốn cùng ta đi chợ đêm

    không?"

    Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly rùng mình mấy cái liên tục, cả đám cuống quít lắc đầu.

    Thanh Khâu Nguyệt đứng thẳng lên như sóc, vẫy chiếc đuôi hồ ly của mình: "Tiểu Vân ca, bọn muội không đi đâu!"

    "Cũng được, chợ đêm chẳng có gì thú vị, mọi người ít khi trò chuyện."

    Tô Vân ngẫm nghĩ, lại mời tiếp: "Thôn Hồ Khâu bị phá hủy rồi, chi bằng mọi người đến trấn Thiên Môn ở cùng với ta, như vậy

    cũng tiện cho việc chăm sóc lẫn nhau."

    Ba tiểu hồ ly nhất tề quay sang nhìn Hoa Hồ, Hoa Hồ vội vàng lắc đầu từ chối.

    Tô Vân buồn bã một mình quay về trấn Thiên Môn.

    Bốn con hồ yêu đứng dậy, dõi mắt nhìn theo bóng cậu thiếu niên mù rời đi trong đêm tối. Ly Tiểu Phàm chần chừ rồi nói: "Nhị ca,

    chúng ta thật sự không nói cho Tiểu Vân ca rằng trong trấn Thiên Môn chỉ còn một mình huynh ấy là người sao?"

    Hoa Hồ lắc đầu: "Lúc trước Dã Hồ tiên sinh đã dặn chúng ta ngàn vạn lần đừng nói chân tướng về trấn Thiên Môn cho Tiểu Vân.

    Mấy ngày Thủy Kính tiên sinh ở đây cũng không hề nói tới chân tướng cho đệ ấy. Chân tướng quá tàn khốc, chúng ta nói cho đệ

    ấy, chưa chắc đệ ấy có thể chấp nhận được. Hãy để cho đệ ấy từ từ phát hiện ra thì tốt hơn."

    Ba tiểu hồ ly lặng lẽ gật đầu.

    Hoa Hồ nhìn Tô Vân cô đơn chiếc bóng bước đi, dáng vẻ đầy cô đọc, không khỏi mềm lòng, bèn đuổi theo Tô Vân và nói: "Ba

    người các ngươi ở lại thôn, ta cùng Tiểu Vân đi quỷ... Phì, đi chợ đêm!"

    Ba tiểu hồ ly nhón chân nhìn theo, Hồ Bất Bình hỏi: "Các ngươi nói xem, liệu Hoa nhị ca có bị quỷ thần ăn luôn không?"

    Hai tiểu hồ ly còn lại đồng loạt trợn mắt trừng hắn một cái, Hoa Bất Bình vội vàng cụp đuôi, cười làm lành: "Ta nói đùa thôi mà!"

    "Hoa nhị ca, chúng ta về trấn Thiên Môn trước!"

    Tô Vân và Hoa Hồ đi qua Hoàng thôn, vòng qua Khe Rắn. Tô Vân rất hưng phấn, đề nghị: "Nhà của ta còn một ít bảo vật, đưa hết đi chợ đêm. Nếu không bán được, chúng ta có thể lượn vài vòng trong chợ đêm. Ta vẫn chưa từng di dạo trong chợ đâu, có khi còn mua được mấy thứ tốt."

    Sắc mặt Hoa Hồ xám ngoét, cố gắng làm cho giọng mình bình tĩnh: "Tiểu Vân, trong nhà của đệ thì có thứ gì tốt chứ? Thôi ta đừng đi chỗ quỷ... trấn Thiên Môn nữa, chúng ta cứ tới thẳng chợ đêm đi."

    Tô Vân nghĩ nghĩ, cười nói: "Mấy năm nay ta bày hàng, quả thực chưa từng bán được món đồ nào, nghĩ rằng quả thực đồ của nhà

    ta không tốt. Cũng được, chúng ta trực tiếp tới chợ đêm!"

    Hắn chỉ tới phía trước: "Nhị ca, căn nhà bên dưới gốc liễu kia chính là nhà của Sầm bá! Sầm bá là một người cực kỳ tốt, những

    lúc như thế này bá ấy luôn đợi ta! Huynh có nhìn thấy bá ấy không?"

    Hoa Hồ đưa mắt nhìn theo, chỉ thấy bên dưới gốc liễu vẹo cổ kia chỉ có một ngôi mộ hoang, ngoài ra còn có một ông lão treo cổ

    dưới cây liễu, tứ chi buông xuôi, gió thổi qua khiến cơ thể lão đung đưa.

    "Có thể nhìn thấy..." Răng nanh trong miệng Hoa Hồ rung lên cành cạch, hắn ôm chặt lấy đuôi mình, lảo đảo đi theo sau Tô Vân.

    "Sầm bá, Sầm bá!"

    Tô Vân gọi từ đằng xa: "Ta dẫn một người bạn tới này!"

    Hoa Hồ nhét đuôi vào miệng để tránh mình kêu ra tiếng, bước thấp bước cao đi theo Tô Vân, thầm nghĩ trong bụng: "Không sợ, không sợ, ta là yêu quái, yêu quái không sợ quỷ thần..."

    Một vầng trăng khuyết treo cau trên bầu trời đêm, tỏa ra ánh trăng mông lung. Từ đằng xa Hoa Hồ thấy ông lão treo cổ dưới gốc cây liễu kia móc cổ mình ra khỏi dây thừng, nhẹ nhàng hạ xuống nấm mồ nhỏ bên dưới, không phát ra tiếng vang gì.

    Hoa Hồ lòng đầy sợ hãi theo Tô Vân đi tới dưới cây liễu.

    Tuy mắt Tô Vân không nhìn thấy gì, nhưng hắn dường như lại thấy được ông lão ngồi trên mộ, khom người chào: "Sầm bá."

    Đôi mắt lóe lên ánh sáng màu xanh lục trong bóng đêm của Sầm bá nhìn chăm chú vào Hoa Hồ phía sau Tô Vân, trông giống hệt

    ma trơi trong mộ.

    Hoa Hồ ôm chặt đuôi, liều mạng cắn lấy đuôi của mình, suýt nữa thì ngất xỉu.

    "Là Tiểu Vân à."

    Trong giọng nói của Sầm bá mang theo sự lạnh lùng chặn người khác ngoài ngàn dặm, hờ hững nói: "Hôm nay ngươi tới hơi trễ.

    Đến là được rồi, còn mang lễ vật làm gì..."

    Bịch.

    Hoa Hồ ngửa mặt ngã lăn ra đất, hắn đã ngất đi rồi, tứ chi ôm đuôi vẫn run rẩy không thôi.
     
    banhdacua25 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    338,733
    Lâm Uyên Hành
    Tác giả: Trạch Trư
    Chương 12: Nếu kẻ sĩ nổi giận

    Dịch: Tiêu Dao Miêu Các
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    "Sầm bá, đây là Hoa nhị ca, là bằng hữu của ta."

    Tô Vân đá vào Hoa Hồ đã ngất nằm dưới đất. Hoa Hồ vẫn mãi không tỉnh lại, thiếu niên chần chừ một lát rồi nói: "Sầm bá, Thủy Kính tiên sinh truyền thụ Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho ta, nói rằng ta tu thành công pháp này là có thể chữa khỏi đôi mắt."

    Sầm bá im lặng một lát rồi nói: "Lúc trước ngươi tiến vào chợ đêm là để tìm kiếm biện pháp chữa khỏi đôi mắt. Hiện giờ ngươi đã chắc chắn có thể chữa được mắt rồi, vậy thì không vào chợ đêm nữa. Lần này ngươi tới là để nói cho ta biết, đây là lần cuối cùng ngươi đến chợ đêm."

    Tô Vân nói: "Tuy rằng ta không cần đi chợ đêm, nhưng ta vẫn sẽ thường xuyên đến nơi này. Sầm bá vẫn luôn chăm sóc ta. Là bá bảo ta chuyển đến sinh sống ở trấn Thiên Môn, lại nói cho ta về vạch thời gian, còn bảo ta rằng có thể dựa vào dây thừng ở gốc cây này để leo lên chợ đêm, tìm người chữa trị mắt cho ta. Mỗi lần ta đến chợ đêm, Sầm bá còn luôn ở phía dưới chờ ta bình yên trở về..."

    "Ta không cần ngươi ghi nhớ cái tốt của ta."

    Sầm bá lạnh lùng cắt ngang lời hắn. Lão đứng dậy khỏi ngôi mộ, chắp tay sau chiếc lưng gù đi tới trước mặt hắn rồi nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngươi chỉ là một thằng nhóc đáng ghét sống cạnh nhà ta mà thôi! Ngươi ở trong nhà ngươi mà không an phận, gõ gõ tới mức khiến ta ngủ không ngon. Không phải là ta tốt với ngươi, mà là ta muốn đuổi ngươi đi."

    Tô Vân mỉm cười.

    Sầm bá hừ một tiếng, đi quanh hắn một vòng: "Lúc mắt ngươi mù đã khiến người ta ghét, mắt không mù lại càng khiến người ta ghét hơn. Ta phải đi, đi xa nhà, thật xa, không về nữa, để đỡ thấy ngươi là phiền."

    Đôi mắt Tô Vân đỏ bừng lên: "Sầm bá, bá..."

    "Tối nay ta sẽ đi."

    Sầm bá vẫn lạnh lùng nhìn hắn, trong giọng nói vẫn lạnh lùng từ chối người ngàn dặm như trước: "Dù sao chúng ta làm hàng xóm một thời gian, ta để dây thừng này lại cho ngươi, coi như cho ngươi có cái để nhớ."

    Sống mũi Tô Vân cay cay, hắn không nhịn được muốn rơi nước mắt, trong lòng có chút buồn bã và mất mát: "Sầm bá, bá không chờ khi ta chữa khỏi mắt rồi hẵng đi sao? Ta muốn nhìn bá một lần, Sầm bá đã chăm sóc ta như cha mẹ của ta vậy..."

    Sầm bá nhìn hắn, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt dần tiêu tan, dường như bên dưới ánh mắt lạnh lẽo kia cất giấu nội tâm nóng như lửa, nói: "Ta nhìn thấy ngươi là thấy phiền rồi, không gặp còn tốt hơn. Sau khi ngươi trở về từ chợ, kéo dây thừng một cái, nó sẽ tự rơi xuống."

    Lão đi vào trong mộ của mình. Đột nhiên ngôi mộ nho nhỏ kia có ánh sáng chói lóa vô tận bay vọt lên, nhất thời hàng vạn tia sáng cao tới vạn trượng chiếu rọi khắp bầu trời, tung trào, tràn bờ, sau đó càng lúc càng lên cao!

    Ánh sáng kia do vô số chữ viết tạo thành, những hàng chữ xộc lên trời cao, hệt như một vách đá cao vút khiến người ta phải ngước nhìn, tiếng đọc chữ ù ù vang, hệt như có vô số âm thanh đang đọc vậy.

    Trong ánh sáng đó, Sầm bá bước lên những chữ viết xếp chồng này mà như đang đi trên biển sách.

    Lão không còn là một ông già lưng còng nữa, lão đi càng cao thì lại càng ngày càng trẻ ra, hệt như vị cường giả bụng đầy kinh luân thơ hoa mà lại chẳng tài nào thi triển khát vọng, chỉ có thể rời bỏ nơi trần thế.

    Lão đi càng lúc càng xa, chữ viết cũng dần biết mất theo.

    Cuối cùng, Sầm bá và chữ viết của lão cùng biến mất giữa bầu trời sao mênh mông.

    Tiếc rằng Tô Vân không thể nhìn thấy cảnh tượng này.

    Tại Sóc Phương cách đó mấy trăm dặm, nơi quỳnh lâu chọc thẳng vào mây, những tòa lầu các nối nhau san sát.

    Cầu Thủy Kính đứng trên tòa lầu các cao nhất của thành Sóc Phương, nhìn thấy phương xa có quầng sáng như dòng nước chảy ngược từ mặt đất tuôn trào lên trời cao, ông không khỏi xúc động.

    "Tính linh ngời sáng, ánh sáng như ánh trăng, chữ viết như thiên tượng đẹp đẽ giáng xuống. Nho Thánh, một trong bốn đại thần thoại của nước Nguyên Sóc, từ bỏ sự chấp nhất cả đời, rời thế quay về với Thần đạo."

    Cầu Thủy Kính giơ chén lên kính: "Chúc Sầm thánh nhân lên đường bình an."

    Hoa Hồ lén lút he hé mắt liếc qua bầu trời, Sầm bá đã đi rồi, hắn ta mới thở phào một hơi, vùng người đứng dậy.

    Tô Vân tìm được dây thừng kia, nói: "Hoa nhị ca, tới chỗ này. Chúng ta bám theo dây thừng ở gốc cây này leo lên chợ đêm."

    "Dây thừng kia, là dây thừng Sầm lão quỷ dùng để thắt cổ..." Hoa Hồ lạnh rung, nhưng lại không dám nói những lời này ra khỏi

    miệng, kiên trì đi tới bên người Tô Vân.

    Tô Vân nhắc nhở hắn ta: "Nhị ca, huynh nắm lấy dây thừng này, nó sẽ tự động mang chúng ta tiến vào chợ đêm."

    Hoa Hồ nắm lấy dây thừng, đột nhiên nghe thấy một tiếng vù, dây thừng kia hệt như sống lại mà điên cuồng sinh trưởng lên bầu trời.

    Bên tai Hoa Hồ là tiếng xé gió ù ù, hắn cúi đầu nhìn xuống, trong bóng đêm, đừng nói là cây liễu, ngay cả trấn Thiên Môn cũng biến thành một chấm nhỏ xíu.

    "Đừng sợ, đừng sợ!"

    Hắn ta dường như nghe thấy tiếng an ủi của Tô Vân: "Sắp đến rồi, sắp đến rồi."

    Người Hoa Hồ cứng ngắc, hắn ôm chặt lấy sợi dây thừng còn đầu óc thì trống rỗng.

    Cuối cùng dây thừng không mọc lên nữa, Tô Vân khẽ rung một cái, đặt chân xuống đất, rồi quay người nắm lấy gáy Hoa Hồ, định túm hắn xuống khỏi dây thừng.

    Hoa Hồ vẫn cố sống cố chết ôm lấy dây thừng không chịu buông ra. Tô Vân phải ra sức vặn mở móng vuốt của hắn ta, thế mới kéo hắn xuống khỏi dây thừng được.

    Hoa Hồ tiếp đất, nhưng vẫn cứng đờ ra đó, giữ nguyên tư thế ôm chặt dây thừng.

    "Hoa nhị ca, nếu huynh mà không đi, sẽ lạc đường không tìm thấy ta đâu." Tô Vân bước đi thẳng.

    Hoa Hồ vội guồng đôi chân cứng nhắc đuổi theo hắn, hai chân trước vẫn ôm chặt lấy ngực, trông rất là buồn cười.

    Những người đã tới chợ quỷ đều giữ im lặng, nhìn quét qua quầy hàng của từng vị quỷ thần.

    Tô Vân dẫn Hoa Hồ, kẻ mà đôi chân cứng ngắc tới mức di chuyển khó khăn, đầy hứng thú đi khắp nơi trong chợ quỷ. Hắn không

    nhìn thấy, nên đành phải nhờ Hoa Hồ nói cho hắn những bảo vật kia có hình dạng gì.

    Hoa Hồ thầm kêu khổ, hận bản thân sao lại thương hại Tô Vân rồi theo hắn đi tới nơi quỷ quái này.

    "Dã Hồ tiên sinh từng nói, quỷ thần ở chợ quỷ kiêng kỵ nhất chính là ăn nói lung tung. Mà ta lại chính là hồ ly, ăn nói lung tung

    chính là chỉ ta rồi*..."

    *tác giả chơi chữ vì trong từ gốc là: "hồ ngôn loạn ngữ", ý hồ là chỉ hồ ly, ngôn là chỉ lời nói. Hồ kết kết hợp với loạn thì thành lung tung, xàm xiên, còn ngôn ngữ thì mọi người biết rồi.

    Hoa Hồ đứng thẳng bằng hai chân bên cạnh Tô Vân, rụt đầu ôm đuôi của mình, mở to mắt nhìn quỷ thần trong bóng tối mà

    không biết làm gì.

    Tô Vân bên cạnh tuy không nhìn thấy, nhưng lại quay sang phía Hoa Hồ, đưa cho ánh mắt đầy sự cổ vũ.

    Bịch.

    Hoa Hồ ngã lăn quay ra đất, phần gáy đập bịch xuống đất, ngất xỉu.

    "Nhị ca, có phải huynh luyện công đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi? Dạo này hay té xỉu ghê."

    Tô Vân lắc đầu, dùng một tay nắm lấy đuôi của Hoa Hồ rồi kéo hắn ta di chuyển trong chợ quỷ. Hoa Hồ lặng lẽ hé mắt, thở phào

    nhẹ nhõm.

    "Theo hắn đi vào nơi này đúng là muốn chết mà!"

    Đôi mắt Hoa Hồ đảo lung tung, mặc dù bị Tô Vân cầm đuôi kéo đi thì đầu sẽ không ngừng ma sát với mặt đất, nhưng tốt xấu

    đảm bảo được tính mạng.

    Nhưng đúng lúc này, hắn ta đột nhiên nhìn chằm chằm vào một bóng người trong chợ quỷ. Khuôn mặt Hoa Hồ ngây ra, sau đó

    hắn nghiến răng nghiến lợi.

    "Tiểu Vân..."

    Hoa Hồ nói với giọng khàn xuống và nghẹn ngào: "Ta thấy kẻ đã giết tiểu muội rồi!"

    Người Tô Vân hơi run run, hắn dừng bước, buông đuôi của Hoa Hồ ra, quay người lại, rồi hỏi với ngữ khí bình tĩnh đến mức khiến

    người ta cảm thấy sợ hãi: "Nhị ca, huynh thực sự nhìn thấy người nọ? Huynh khẳng định là không nhận sai người?"

    "Ta tuyệt đối không nhận sai!"

    Hoa Hồ nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm bóng dáng một thiếu niên trên chợ quỷ. Thiếu niên kia có tướng mạo thanh tú,

    mặc bộ y phục đỏ rực hệt như dệt lửa trên người vậy.

    Tô Vân nhấc chân đi tới phía thiếu niên mặc đồ đỏ kia.

    Hoa Hồ hơi ngẩn ra, vội vàng cản hắn lại: "Tiểu Vân, ngày đó ta thấy lửa bùng lên phía sau gã, trong lửa có thần điểu bay ra,

    chứng tỏ gã không tu luyện Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên mà là một loại công pháp thần điểu khác. Vả lại gã đã đạt tới loại thành tựu thứ ba, đã làm được khí huyết hiển hóa. Đệ không phải đối thủ của gã."

    Tuy rằng mấy ngày nay Tô Vân chăm chỉ tu luyện, nhưng hiện giờ hắn mới chỉ đạt tới loại thành tựu thứ hai của Ngạc Long

    Ngâm.

    Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên là một loại công pháp Trúc Cơ, phần lớn công pháp Trúc Cơ là giống nhau, tuy thiếu niên mặc

    đồ đỏ trên chợ quỷ kia không tu luyện Hồng Lô Thiện Biến, nhưng gã đã tu luyện tới loại thành tựu thứ ba, đã làm được khí huyết

    hiển hóa, chứng tỏ gã đã tu luyện công pháp Trúc Cơ đến tầng thứ sáu!

    Thiếu niên mặc đồ đỏ sắp tiến vào, thậm chí là có khả năng đã tiến vào cảnh giới Nguyên Động rồi!

    "Khâu tiểu muội cũng là bạn học của ta.”

    Tô Vân bước đi, hệt như ngạc long bơi trong nước vòng qua Hoa Hồ, hắn nói với sắc mặt bình tĩnh: "Các ngươi đều là bạn học của

    ta, mà Dã Hồ tiên sinh còn là người thầy đã dạy ta làm người. Tuy ta bị mù không nhìn thấy các ngươi, nhưng trong lòng ta các

    ngươi đều là người sống."

    Trong lòng hắn, những kẻ cùng học với hắn trong ngôi trường làng rách nát đấy không phải là những con hồ ly, mà là những thiếu

    nữ thiếu niên sinh động. Bọn họ là bạn cùng trường, cũng là bằng hữu với nhau.

    Tình nghĩa của sáu năm cùng trường đã đủ đáng quý rồi.

    Hắn thực sự không phải đồng loại của đám hồ yêu, nhưng đám hồ yêu lại tiếp nhận hắn.

    Nhưng chỉ trong một đêm, bạn học biến thành hồ yêu, biến thành những xác chết lạnh lẽo.

    Ở trong lòng Tô Vân, kẻ đã chết không phải hồ yêu, mà là những bạn cùng trường mỗi người một nét tính cách riêng biệt.

    "Đừng manh động!"

    Hoa Hồ lại ngăn cản hắn lại: "Bọn họ đông người! Còn nhiều thời gian!"

    Nhưng đúng lúc này, Hoa Hồ tựa như nhìn thấy thứ đang bước đi không phải là Tô Vân, mà là một con ngạc long hung ác tới cực

    điểm, cơ bắp gân cốt phồng lên đầy dữ tợn, ai dám cản đường sẽ bị ngạc long đạp nát!

    Đầu óc Hoa Hồ trống rỗng, chờ khi hắn ta tỉnh táo lại thì Tô Vân đã lướt qua hắn, với những bước chân vững vàng đi thẳng tới

    chỗ thiếu niên áo đỏ tới từ trong thành.

    Kẻ sĩ mà giận, máu chảy năm bước!

    Tô Vân đã đi ra bước đầu tiên.
     
    banhdacua25 thích bài này.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    338,733
    Lâm Uyên Hành
    Tác giả: Trạch Trư
    Chương 13: Năm bước giết một người

    Dịch: Tiêu Dao Miêu Các
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Khí thế của Tô Vân lại càng tăng cao.

    Trong vòng năm bước, hắn muốn thiếu niên tới từ trong thành phải ngã xuống nơi đây để báo thù cho bạn học, cho Dã Hồ tiên sinh!

    "Đồng Phàm huynh, nếu chợ quỷ có đồ tốt thì đã bị người ta lấy đi từ lâu rồi, làm sao còn đến lượt chúng ta nữa?"

    Thiếu niên áo đỏ kia đồng hành với một đám thiếu niên nam nữ. Một người đàn ông trong số đó tuy trông lớn tuổi hơn hẳn, nhưng lại gọi thiếu niên áo đỏ là huynh, hắn ta cười nói: "Cho dù nơi đây có bảo vật gì, Đồng gia các huynh chắc gì đã để ý. Hà tất phải vất vả chạy tới đây làm gì?"

    "Dương Thắng, có lẽ ngươi không biết." Đồng Phàm mỉm cười, thản nhiên nói: "Vị lão thần tiên ở kinh thành của nhà ta nhận được tin tức nói rằng tiền tuyến đánh trận, rất nhiều vị tướng quân đã chết. Những tướng quân này đều là các đại nhân vật, bọn họ chết rồi, quá nửa là tính linh sẽ đến nơi này. Ý của lão thần tiên là bảo chúng ta tới đây kiếm thứ tốt."

    Dương Thắng khẽ nhíu mày: "Kiếm thứ tốt từ trên người các vị tướng quân đã vị quốc vong thân, không khỏi..."

    Đám nam nữ thiếu niên kia đều cười vang, tranh nhau nói: "Bọn họ vị quốc vong thân là oanh liệt nhường nào? Là muốn phong thần đó! Bọn họ phong thần, đến chút của cải sau khi chết cũng không chịu quyên cho chúng ta sao?"

    "Thay vì để chúng rơi vào tay người khác, không bằng để cho chúng ta đi, dù sao chúng ta còn là sĩ tử cơ mà! Dương lão ca, ngươi nói xem có đúng không?"

    "Đúng, đúng!"

    Dương Thắng đồng ý một câu, đột nhiên trong lòng có cảm giác, bèn quay đầu lại thì thấy Tô Vân đang đi tới, khuôn mặt hắn ta toát lên vẻ nghi hoặc.

    "Là tên mù học cùng lũ hồ ly trong trường làng..."

    Hắn ta vừa nghĩ tới đây, đột nhiên sắc mặt biến đổi, tầm mắt đỏ ngầu, trong cơn hoảng hốt hắn ta chỉ cảm thấy bốn phía xung quanh mình không còn là chợ quỷ nữa, mà là một mảng đầm lầy bùn đất lầy lội, mà Tô Vân thì hệt như một con ngạc long đang lặn ở trong đầm!

    Mà tầm mắt hắn ta đỏ ngầu là do bị khí thế của Tô Vân đè ép làm cho mắt sung huyết!

    "Ngạc Long Ngâm? Thủy Kính tiên sinh truyền thụ môn dưỡng khí này cho hắn rồi sao? Cẩn thận!"

    Hắn ta hét lên, đồng thời cơ thể phản ứng trước, không nói thêm gì mà chộp tới Tô Vân.

    Đồng Phàm với mấy sĩ tử trẻ tuổi nghe tiếng thì quay đầu lại, đưa mắt nhìn Tô Vân, nụ cười vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt bọn họ.

    Dương Thắng thò tay với bàn tay hệt như vuốt của ngạc long túm lấy phần lưng của Tô Vân. Thứ hắn ta thi triển ấy thế mà cũng là Ngạc Long Ngâm!

    Chiêu thức mà Tô Vân thi triển là chiêu thức hoàn chỉnh, mà hắn ta đã bóc tách chiêu thức thành chiêu tán thủ khác biệt, chỉ giữ lại những thủ đoạn tấn công, không câu nệ hình thái của chiêu thức.

    Điều này cực kỳ cao minh.

    Chiêu thức là chết, mà bóc tách chiêu thức thành tán thủ là sẽ có càng nhiều cách thức biến hóa và tổ hợp lại, tốc độ phản ứng cũng càng nhanh hơn.

    Kẻ có thể làm được đến bước này đều là sĩ tử có thiên phú cực kỳ cao!

    Nào ngờ khi ngạc long trảo của Dương Thắng tóm lấy cơ bắp trên lưng Tô Vân, thì hắn ta đột nhiên cảm ứng được những tiếng chấn động thình thịch từ trên lưng của Tô Vân, ba mươi ba lần liên tục, làm cho hắn ta như đang túm một con ngạc long to lớn, năm ngón tay bị rung chấn khiến chúng tê dại nhức mỏi, không thể giữ được Tô Vân!

    "Ngạc Long Tại Tích, đả thông liên tục ba mươi ba đốt trên cột sống, đúng là thân pháp thật tốt! Thủy Kính tiên sinh truyền thụ cho hắn Hồng Lô Thiện Biến được cùng lắm là một tháng, trong thời gian ngắn ngủi như vậy thì riêng việc nắm giữ hoàn chỉnh Hồng Lô Thiện Biến còn có chút khó, càng khỏi nói tới việc tu thành Ngạc Long Ngâm!'

    Trong mắt Dương Thắng ánh lên đầy vẻ khó tin.

    Hắn ta là một trong số những sĩ tử đã theo Cầu Thủy Kính đi đến Thiên Thị viên, tiến vào trong chợ quỷ Thiên Môn, cho nên hắn ta cũng biết Tô vân. Hắn cũng đoán ra mười ngày Thủy Kính tiên sinh ở lại đây rồi mới về Sóc Phương, quá nửa là truyền dạy Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên cho Tô Vân.

    Chỉ là tốc độ tu luyện của Tô Vân không khỏi có chút quá nhanh rồi.

    Lúc trước vì tu hành một chiêu Ngạc Long Tại Tích này mà Dương Thắng đã phải vất vả một thời gian.

    Chiêu này cần đả thông ba mươi ba đốt sống, muốn làm được bước này thì cần lượng nguyên khí hùng mạnh để chống đỡ. Vả lại cần đả thông từng đốt một, không có khả năng đả thông liên tiếp ba mươi đốt sống ngay tức thì.

    Hắn ta đã phí mất ba lần nửa tháng mới tu luyện nên Ngạc Long Tại Tích, vì điều đó hắn ta còn nuốt không ít linh đan diệu dược để tăng tu vi nguyên khí.

    Cầu Thủy Kính dạy Tô Vân mười ngày, như vậy Tô Vân tu luyện Ngạc Long Ngâm tối đa một tháng mà đã tu thành chiêu thứ năm của Ngạc Long Ngâm, Ngạc Long Tại Tích, điều này không thể không khiến Dương Thắng kinh ngạc.

    Nhưng ngay khi hắn ta thất thủ không giữ Tô Vân lại được, Tô Vân đã như ngạc long lặn xuyên qua đám sĩ tử, thẳng tới Đồng Phàm!

    "Mục tiêu của hắn là Đồng Phàm!"

    Trong lòng Dương Thắng kinh hãi, Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí thiên là công pháp cơ sở mà Cầu Thủy Kính mang tới từ Đông Đô, môn công pháp này không xuất hiện trong quan học của Sóc Phương, chỉ có đám học trò theo Cầu Thủy Kính tu hành trong tư thục mới được học nó.

    Đồng Phàm không biết môn công pháp này, e rằng sẽ bị thiệt thòi!

    "Nhưng tên mù này chỉ tu luyện trong một tháng, tu vi nguyên khí còn yếu, Hồng Lô Thiện Biến của hắn tu luyện tối đa chỉ tầng thứ ba. Mà Đồng Phàm đã tu luyện Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên tới tầng thứ sáu."

    Hắn ta vừa nghĩ tới đây, Tô Vân đã vượt qua mọi người, rồi nhảy vọt lên.

    "Ầm ầm..."

    Tiếng rồng ngâm truyền ra từ nơi lồng ngực của Tô Vân khiến sắc mặt Dương Thắng đại biến. Tiếng rồng ngâm này hoàn toàn không giống tiếng rồng ngâm phát ra từ Ngạc Long Ngâm mà Cầu Thủy Kính dạy!

    Tiếng rồng ngâm do Ngạc Long Ngâm phát ra là tiếng kêu phát ra khi nguyên khí vận hành, giống với tiếng gầm của ngạc long, rền vang như tiếng sấm, nên mới được gọi là Ngạc Long Ngâm.

    Mà âm thanh do nguyên khí vận hành phát ra trong lồng ngực của Tô Vân lại không chỉ là lôi âm ngạc long, mà là hơn bốn loại lôi âm rồng ngâm.

    "Thủy Kính tiên sinh từng nói rằng sở dĩ môn công pháp này có thể phát ra tiếng lôi âm rồng ngâm là vì nguyên khí trong cơ thể vận hành quá mãnh liệt, nguyên khí ma sát tạo ra tiếng vang."

    Dương Thắng ra sức nhảy vào đám người, sắc mặt âm sầm: "Tên mù phát ra bốn loại lôi âm, độ mãnh liệt của nguyên khí của hắn gấp hẳn người khác bốn lần! Đồng Phàm gặp nguy hiểm rồi!

    Nhưng mà..."

    Oành oành oành!

    Dương Thắng tung một chiêu Thần Ngạc Bãi Vĩ quét bay đám sĩ tử chặn đường, tia sáng trong mắt như rọi ra bốn phía: "Nếu ta mượn cơ hội này cứu Đồng Phàm, như vậy mối quan hệ giữa ta và Đồng gia Sóc Phương lại thân thiết hơn một phần! Có khi còn có thể lên như diều gặp gió..."

    Phản ứng của Đồng Phàm cũng không chậm.

    Khi Dương Thắng lên tiếng nhắc nhở, gã cũng đã phát hiện Tô Vân xông vào giữa đám sĩ tử, nhắm thẳng gã mà tới. Khi Tô Vân đi được bước thứ ba, gã đã thôi động nguyên khí.

    Khi Tô Vân đi ra bước thứ tư, Tất Phương Thần Hành Dưỡng Khí thiên của hắn đã bắt đầu vận hành.

    Khi Tô Vân đi ra bước thứ năm, sau lưng Đồng Phàm đã hiện ra dị tượng thần điểu Tất Phương.

    Thần điểu kia mãnh liệt như lửa, nương theo tay Đồng Phàm vỗ cánh bay vọt ra, lao thẳng tới Tô Vân.

    Nhưng cùng lúc đó, Tô Vân nhảy vọt lên, tấn công từ trên xuống, hai tay hắn nhanh như chớp thò xuống tóm lấy cằm và gáy của Đồng Phàm.

    Đồng Phàm chỉ cảm thấy bản thân gã bị một con ngạc long cắn vào đầu, tầm mắt tối sầm xuống, lòng đầy kinh hãi.

    Thân thể Tô Vân trên không trung hệt như ngạc long bắt được con mồi mà túm lấy đầu Đồng Phàm, kéo gã lên, phát lực nơi thắt lưng như một con cá sấu xoay người giữa không trung, muốn vặn gãy cổ của gã.

    Thân thể Đồng Phàm bị quẳng lên không trung, chỉ nghe thấy bảy đốt sống cổ của mình phát ra tiếng lách cách, lòng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: "Nhanh quá! Không kịp ngăn cản..."

    Cùng lúc đó, Dương Thắng nhào tới, con ngươi đột nhiên co rút lại: "Thức thứ hai của Ngạc Long Ngâm, Ngạc Long Phiên Cổn! Nếu để mặc hắn thi triển chiêu này, đầu của Đồng Phàm sẽ bị hắn ta vặn xuống mất!"

    Hắn ta bèn giơ tay túm lấy chân của Đồng Phàm, cũng thi triển ra chiêu Ngạc Long Phiên Cổn!

    Ngạc Long Phiên Cổn, hay còn được gọi là Tử Vong Phiên Cổn, bị một chiêu này vặn gãy cổ hay vặn rụng đầu cũng là chuyện quá ư dễ dàng.

    Biện pháp tốt nhất để đối kháng với chiêu Ngạc Long Phiên Cổn này chính là cũng thi triển Ngạc Long Phiên Cổn, triệt tiêu tư thế xoay người của Tô Vân, như vậy mới cứu được Đồng Phàm.

    Hai người một người túm đầu của Đồng Phạm, một kẻ thì bắt lấy đôi chân của gã, nhanh chóng quay cuồng xoay người giữa không trung, rơi xuống mặt đất, chỉ nghe thấy tiếng tay gió xé gió phần phật.

    Đám sĩ tử dưới đất vội vàng né tránh.

    Bịch bịch!

    Tô Vân và Dương Thắng một trước một sau rơi xuống đất, hai người vẫn một kẻ nắm đầu Đồng Phàm, kẻ kia giữ chân của gã.Khóe mắt Dương Thắng giật giật dữ dội, ban nãy lúc ở giữa không trung, cả hai bọn họ gần như đồng thời thi triển chiêu Ngạc Long Phiên Cổn, nhưng hắn ta xoay được năm vòng thì kiệt sức, còn Tô Vân thì xoay được hẳn bảy vòng.

    Cùng một chiêu thức, Tô Vân xoay được nhiều hơn hắn ta hai vòng rồi mới rơi xuống đất.

    Các sĩ tử khác không nhìn ra, nhưng Dương Thắng biết, khi Tô Vân xoay nhiều hơn hắn ta một vòng thì tám đốt sống cổ của Đồng Phàm đã bị vặn gãy da thịt rồi!

    Tô Vân xoay được vòng thứ hai thì khí quản và thực quản của Đồng Phàm đứt, đầu óc hoàn toàn bị ngừng cung cấp máu, đã ngất ngay tại chỗ.

    Lúc bọn họ rơi xuống đất, mạch máu, gân bắp, xương cổ và khí quản của Đồng Phàm đã hoàn toàn bị vặn gãy, chỉ còn lại da cổ là còn nguyên.

    Đồng Phàm đã ngừng thở.
     
    banhdacua25 thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    338,733
    Lâm Uyên Hành
    Tác giả: Trạch Trư
    Chương 14: Bảy ngày độ kiếp

    Dịch: Tiêu Dao Miêu Các
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Tay Dương Thắng đột nhiên nặng trịch, chính là Tô Vân đã buông Đồng Phàm, rồi lùi ra sau.

    Dương Thắng quăng đôi chân của Đồng Phàm, lao tới đuổi theo. Các sĩ tử khác cũng xông tới, lại thấy bộ pháp của Tô Vân kỳ dị như ngạc long chui vào trong nước, lặn xuống vực thẳm, nương theo cơ thể đám sĩ tử kia tránh né sự truy kích của Dương Thắng.

    "Tu vi của hắn không cao, nhưng thân pháp lại cực kỳ tài tình, mọi thứ đều được tính toán rất chính xác. Chính xác tới mức khiến lòng người lạnh lẽo..."

    Dương Thắng chỉ loáng thoáng nhìn thấy Tô Vân lướt qua đám sĩ tử đang lao ùa tới, rồi rút vào trong bóng tối của chợ quỷ, cùng một tên hồ yêu một trước một sau biến mất không thấy đâu nữa!

    Mà hắn ta lại bị đám sĩ tử này cản lại, chặn mất đường đi và tầm nhìn.

    Điều khiến Dương Thắng khiếp sợ hơn là, khi tên nhóc mù kia lùi ra sau, đám sĩ tử đều giơ tay chộp tới vai hắn hòng giữ hắn lại, nhưng ai nấy đều thất bại.

    Cho dù đám sĩ tử thôi động nguyên khí tấn công Tô Vân, nhưng còn chưa kịp tung chiêu thức ra thì Tô Vân đã thoát khỏi phạm vi tấn công của bọn họ rồi.

    "Tên người mù này nhìn như là đi xuyên qua đám người, nhưng lại tính toán vô cùng chính xác, chẳng những né được ta, tránh việc bị ta tấn công chính diện, mà còn hoàn toàn né tránh được đòn tấn công từ những người khác! Mà những công kích đó hoàn toàn biến thành chướng ngại cản ta đuổi theo hắn."

    Sắc mặt Dương Thắng nặng nề nghiêm trọng.

    "Không xong!"

    Một tiếng la lớn của một tên sĩ tử vang lên từ phía sau hắn: "Đồng Phàm chết rồi!"

    Dương Thắng quay người lại, trầm giọng nói: "Hỡi các vị cùng trường, nơi đây là chợ quỷ Thiên Môn, không cho phép lớn tiếng kêu la! Các ngươi chưa được nghe nhiều về truyền thuyết chợ quỷ hay sao?"

    Hắn ta nhìn lướt qua một lượt, đám sĩ tử dần tỉnh táo lại.

    Dương Thắng nói tiếp: "Đồng Phàm huynh bị bạo dân ở Thiên Thị viên giết chết, chuyện vô cùng hệ trọng, chúng ta đều có trách nhiệm với cái chết của Đồng Phàm huynh! Đồng gia là thế gia đại phiệt của thành Sóc Phương, đến hừng đông, các ngươi lập tức quay về Sóc Phương báo tin cho Đồng gia. Ta ở lại nơi đây tìm kiếm tên bạo dân kia, cần phải bắt được hắn ta rồi dẫn đến Đồng gia, làm cho Đồng gia tự tay lấy mạng kẻ thù, báo thù rửa hận cho Đồng Phàm huynh, như vậy mới không phụ tình nghĩa bạn chung trường!"

    Đám sĩ tử đều đồng ý.

    Dương Thắng thở phào một hơi, thầm nghĩ: "Ta nói cho bọn họ ta ở lại là để bắt tên nhóc mù đưa tới Đồng gia, bọn họ sẽ không dám đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu ta. Đồng Phàm chết rồi cũng tốt, ta với Đồng Phàm chỉ là bạn cùng trường, nhưng tình nghĩa lại sâu đậm, ta liều lĩnh báo thù cho Đồng Phàm, Đồng gia chắc chắn sẽ cảm động vì điều đó! Gà rừng biến thành phượng hoàng bắt đầu từ đây!"

    Bên kia, Tô Vân dẫn Hoa Hồ xuôi theo Thần Tiên Táctrượt xuống khỏi chợ quỷ. Chờ khi bọn họ chạm đất, Tô Vân rung Thần Tiên Tác, sợi dây thừng này tự động rụng xuống.

    Tô Vân cuộn dây thừng lại rồi đeo lên vai, nói: "Hoa nhị ca, huynh đi đón Tiểu Phàm, Bất Bình và Tiểu Nguyệt tới trấn Thiên Môn, không thể ở lại thôn Hồ Khâu được nữa rồi... Chờ chút, trên đường phải đi qua Khe Rắn, ta sẽ đi với huynh."

    Hoa Hồ còn đang khiếp sợ chuyện Tô Vân giết chết Đồng Phàm. Hắn ta cũng học Ngạc Long Ngâm, nhưng trong trận chiến này, Ngạc Long Ngâm của Tô Vân làm cho hắn thấy được cách dùng mà hắn chưa từng ngờ tới.

    Tô Vân xông vào vòng vây, giết chết Đồng Phàm báo thù cho Khâu tiểu muội thôn Hồ Khâu, làm cho Hoa Hồ hừng hực nhiệt huyết.

    Hắn ta dần trấn tĩnh lại, theo Tô Vân đi tới Khe Rắn, thầm nghĩ: "Tiểu Vân cùng ta quay về thôn Hồ Khâu, ắt hẳn là đã thấy ta có chút mất hồn mất vía, sợ ta đi ngang qua Khe Rắn sẽ bị con rắn Cả Thôn Ăn Cơm độc chết."

    Trong lòng hắn ta bỗng chợt ấm áp, đây là bạn cùng trường của hắn, tuy không phải đồng loại, nhưng lại hơn hẳn đồng loại, thân thiết như huynh đệ.

    Bọn họ đi tới Khe Rắn, Tô Vân cẩn thận đi trước dẫn đường. Còn Hoa Hồ thì tranh thủ ánh trăng mờ tối đưa mắt nhìn, chỉ thấy con hắc xà to lớn kia vẫn đang cuộn mình trên tảng đá ngầm trong khe nước, đang hô thấp thổ nạp với trăng mùng bảy và các ngôi sao trên bầu trời cao.

    Con hắc xà hít vào thở ra, thân thể cũng phồng lên xẹp xuống, khi nó hít thở cơ thể nhấp nhô, vảy của nó xoay tròn quanh thân vang lên tiếng loạt xoạt, hệt như sắp bay ra ngoài, rất là đáng sợ.

    Hoa Hồ thấy các ngôi sao và ánh trăng nơi xa trên bầu trời cao như bị một thứ sức mạnh kỳ dị làm cho tập trung lại, hóa thành những điểm sáng rơi thẳng xuống dưới, khi con hắc xà hô hấp thổ nạp thì chúng bị hút vào trong người nó.

    Mà trên trán, bên trên mắt con hắc xà này dường như mọc ra hai cái sừng nhọn.

    "Con rắn Ăn Cơm này, chẳng phải là sắp biến thành rồng rồi sao!" Hoa Hồ hoảng sợ.

    Chỉ thấy con rắn lớn màu đen kia đang nhảy múa dưới ánh trăng, khi thì cơ thể dựng thẳng lên cao bằng người, uốn éo giữa không trung, khi thì hạ thấp xuống, mài đầu lên tảng đá, tư thế nhảy của nó trông rất kỳ quái, như mang theo một loại mị lực kỳ dị.

    Đột nhiên con rắn đó như nhìn thấy bọn họ, thế mà không tiếp tục thổ nạp tinh quang của ánh trăng nữa, mà chui vào làn nước.

    Hoa Hồ kinh hãi trong lòng, chỉ thấy nước trong Khe Rắn đột nhiên gợn sóng, dòng nước đang không ngừng dâng lên, nhanh chóng ngập quá bắp chân của bọn họ.

    Ngay sau đó, sóng nước bao phủ lấy thắt lưng Tô Vân, Hoa Hồ vốn thấp nên đã bị dòng nước nhấn chìm.

    Mà nước trong Khe Rắn còn đang không ngừng dâng cao, sắp bao trùm cả Tô Vân lại.

    Hoa Hồ nghe thấy giọng của Tô Vân trong dòng nước: "Hoa nhị ca, Long Du Khúc Chiểu."

    Hắn ta vội vàng thi triển Long Du Khúc Chiểu, nhất thời có thể khống được tư thế của cơ thể và thế nước ở xung quanh, đứng vững người lại.

    "Nhị ca, ta bị nước đẩy trôi, lạc đường rồi." Tô Vân ở cách Hoa Hồ không xa, bơi lượn trong dòng nước xiết hệt như một con cá sấu lớn, nói với sắc mặt bình tĩnh.

    Trong dầu hắn có một tấm bản đồ của khu vực xung quanh trấn Thiên Môn, lại thêm chuông vàng xoay tròn từng giây phút một, cho nên hắn có thể biết được vị trí chính xác của mình.

    Nhưng nước trong Khe Rắn dâng lên đã nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn bị dòng nước đẩy đi, không rõ là bị đẩy trôi bao xa, cho nên không xác định được vị trí của mình trong bản đồ.

    Hoa Hồ sử dụng thân pháp Long Du Khúc Chiểu kéo hắn lên một tảng đá trồi lên khỏi mặt nước.

    Tô Vân lại có chút ấn tượng với tảng đá này, thiếu niên lấy từ trong ngực ra một chiếc la bàn, sờ sờ cây kim xác định phương hướng rồi, thế mới tìm được vị trí của mình trên bản đồ.

    Xoạt!

    Mặt nước đột nhiên tung tóe, một con rắn màu đen to lớn trồi ra khỏi mặt nước, dựng cao hơn người. Nó nhìn chăm chú xuống bọn họ với đôi mắt rắn âm u, một mùi tinh vô cùng nồng nặc truyền đến.

    Hoa Hồ cố lấy dũng khí xoay người che trước Tô Vân, ngửa đầu lên nhìn con rắn, lòng thầm nghĩ: "Không trốn thoát được rồi. Cả Thôn Ăn Cơm dùng nước lũ chặn đường lui của chúng ta, ta không thể chạy được, nhưng Cả Thôn Ăn Cơm giết ta làm thức ăn, Tiểu Vân có thể nhân cơ hội chạy trốn!"

    "Tiền bối!"

    Phía sau hắn ta vang lên giọng của Tô Vân, ngữ khí của hắn rất bình tĩnh, làm cho người ta chợt có cảm giác an toàn: "Tiền bối chặn bọn ta lại là có gì muốn chỉ giáo?"

    Trong lòng Hoa Hồ lo sợ bất an, nắm chặt nắm tay lại, ngửa đầu nói: "Cả Thôn Ăn Cơm, ngươi ăn ta trước đi!"

    Con hắc xà kia đột nhiên há to mồm, đầu cúi xuống mang theo tiếng gió rít gào.

    Hoa Hồ sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, kêu lên: "Tiểu Vân, đệ tranh thủ lúc nó ăn ta, mau chạy đi!"

    Một lát sau, Hoa Hồ phát hiện mình vẫn đang bình yên vô sự, không bị nuốt chửng, vì thế hắn ta lặng lẽ mở mắt ra, đã thấy con rắn kia mở to miệng để ở ngay trước mặt hắn.

    Trong miệng kia chi chít những chiếc răng sắc nhọn như móc câu!

    Mà Tô Vân vẫn đang bình yên đứng sau lưng hắn, không hề bỏ chạy, cũng không bị con rắn nuốt chửng.

    Hoa Hồ không hiểu, chỉ thấy con hắc xà vẫn há to mồm, không hề động đậy.

    "Chẳng lẽ nó đang chờ chính ta tự đưa mình vào trong miệng nó?"

    Hoa Hồ tức giận bất bình, đang định đưa đầu vào trong miệng con rắn: "Nó sỉ nhục hồ ly ta quá rồi!"

    Tô Vân nghiêng đầu hỏi: "Hoa nhị ca, huynh nhìn thấy cái gì?"

    Hoa Hồ dừng lại, lúc này hắn ta cũng nhận ra điều không đúng, bèn vội vàng kể những gì mình nhìn thấy cho Tô Vân.

    Tô Vân trầm ngâm nói: "Cả Thôn... Tiền bối nhất định là có việc cần nhờ tới chúng ta, cho nên mới chặn chúng ta lại. Nhị ca cẩn thận quan sát rồi nói cho ta xem huynh nhìn thấy gì."

    Hoa Hồ cẩn thận quan sát con rắn lớn này, chỉ thấy răng độc mọc chi chít hệt như móc câu trong khoang miệng của nó. Rắn độc bình thường chỉ có hai đến bốn chiếc răng nanh độc, mà riêng nó đã có tới tám cái.

    Ngoài răng nanh độc ra, còn có những chiếc răng không độc khác, chừng hơn ba mươi cái. Ngoài ra không còn gì khác biệt.

    Đột nhiên Hoa Hồ phát hiện lưỡi của con hắc xà này đang quấn quanh một thanh kiếm, chuôi của nó hướng về phía hắn.

    "Trong khoang miệng của nó có một thanh kiếm. Chẳng nhẽ Cả Làng Ăn Cơm ngăn chúng ta lại là định để chúng ta rút thanh kiếm này ra cho nó à?"

    Hoa Hồ chợt hiểu, bước tới cầm lấy chuôi kiếm, thầm nghĩ: "Sao thanh kiếm này lại chọc vào đây? Chẳng lẽ lúc Cả Nhà Ăn Cơm ăn thịt người thì nuốt luôn cả kiếm xuống, lại bất cẩn làm kiếm đâm vào miệng nó rồi?"

    Hắn ra sức rút kiếm, nhưng lại vô cùng thuận lợi, thanh kiếm này gần như được hắc xà đẩy ra khỏi miệng nó.

    Hoa Hồ lại ngẩn ra, không rõ vì sao hắc xà có thể tự rút kiếm mà còn cản đường bọn họ.

    "Nhị ca, huynh tìm được gì rồi?" Tô Vân hỏi.

    Hoa Hồ nói về thanh kiếm, rồi đưa chuôi kiếm cho Tô Vân.

    Tô Vân vuốt ve chuôi kiếm, thanh kiếm này chạm vào thấy ấm áp, không giống được đúc từ sắt thép, mà là được mài ra từ xương cốt vậy.

    Kiếm mài từ xương cốt lại sắc bén dị thường!

    Tô Vân vung kiếm khẽ chém một cái, tảng đá dưới chân bị cắt một khối lớn!

    Thiếu niên trầm ngâm một lát, rồi ngẩng đầu cười nói: "Ta đã hiểu rồi."

    Hắn giơ tay, cầm chắc thanh kiếm, mũi kiếm chỉ hướng hắc xà.

    Hắc xà ngẩng phắt đầu lên, mắt rắn dựng thẳng, nhìn vào hắn với ánh mắt âm u.

    Hoa Hồ hoảng sợ, la lên: "Tiểu Vân, đệ làm cái gì vậy? Cả Thôn Ăn Cơm sẽ nuốt chửng đệ đó!"

    Sắc mặt Tô Vân không chút thay đổi, hắn trầm giọng nói: "Tiền bối, ta chuẩn bị xong rồi!"

    Đại hắc xà chậm rãi cúi đầu xuống, chạm vào mũi kiếm. Chỉ nghe tiếng xoạt xoạt truyền tới, mũi kiếm đâm vào trong miệng rắn, dọc theo môi trên và môi dưới của con rắn tìm kiếm một lượt.

    Tô Vân khom người, giơ hai tay nâng thanh kiếm xương kia lên.

    Đại hắc xà thè đầu lưỡi ra quấn quanh thanh kiếm, kéo nó vào trong miệng rồi lập tức bơi vào khe nước.

    "Nửa đêm của bảy ngày sau, lúc mà âm khí dày đặc nhất, là ngày ngày giờ tốt lành để ta lột xác, hóa thành giao long."

    Trong đầu Tô Vân đột nhiên vang lên một giọng nói có chút chói tai: "Các ngươi giúp ta lột xác, có thể tiến tới quan sát."
     
    banhdacua25 thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    338,733
    Lâm Uyên Hành
    Tác giả: Trạch Trư
    Chương 15: Lòng người hiểm ác còn hơn cả yêu quái

    Dịch: Tiêu Dao Miêu Các
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    "Bảy ngày độ kiếp?"

    Tô Vân ngẩn ra: "Cả Thôn Ăn Cơm sắp hóa thành giao long rồi sao?"

    Con đại hắc xà kia đã quay trở lại tảng đá của mình, tiếp tục thổ nạp tinh hoa trăng sao. Mà dòng nước trong khe cũng dần rút xuống, trở lại như trước.

    Tô Vân và Hoa Hồ nhảy xuống tảng đá, một người một hồ ly tiếp tục đi tới thôn Hồ Khâu.

    "Cả Thôn Ăn Cơm chặn chúng ta lại, rốt cuộc là để làm gì?" Hoa Hồ không nhịn được bèn hỏi.

    "Nó sắp lột xác hóa thành giao long."

    Tô Vân nói: "Nhưng chính bản thân nó không cách nào lột xác được, bởi vì nó đã tu luyện cơ thể mình tới mức vô cùng cứng rắn, không thể lột lớp da rắn, mặc dù là mài cọ xuống mặt đá cũng không thể mài vỡ được lớp da rắn kia. Bởi vậy nó mới sử dụng răng nanh độc của mình luyện thành một thanh kiếm, định dùng thanh kiếm rạch da rắn để tiện cho mình lột xác hóa thành giao long."

    Hoa Hồ thế mới hiểu ra: "Bản thân Cả Thôn Ăn Cơm không thể tự rạch da của mình, cho nên mới cần nhờ tới đệ."

    Tô Vân cười nói: "Là mượn tay của ta và mắt của huynh. Nó cảm ơn chúng ta giúp nó lột xác, nên mời chúng ta bảy ngày sau tới Khe Rắn quan sát nó hóa thành giao long."

    Đôi mắt Hoa Hồ lập tức ngời sáng, hắn ta hưng phấn nói: "Với chúng ta mà nói, quan sát rắn hóa thành giao long là một cơ hội hiếm có, điều này có thể giúp chúng ta quan tưởng!"

    Hắn càng nói càng hưng phấn, rồi đột nhiên tỉnh táo lại: "Chúng ta có thể quan sát Cả Thôn Ăn Cơm hóa thành giao long, nhưng Tiểu Vân lại không nhìn thấy..."

    Hắn không reo hò nữa, mà cười nói: "Rắn hóa giao long thì có gì đẹp đẽ mà xem? Không thấy mới tốt cho Ngạc Long Ngâm. Cả Thôn Ăn Cơm độc chết đường ca của ta, ta mới không thèm đi xem."

    "Đi, nhất định phải đi!"

    Tô Vân nói với vẻ rất thật tình: "Cả Thôn Ăn Cơm hóa thành giao long, xảy ra biến đổi về hình thái, giao long còn mạnh hơn cả ngạc long, lại càng có nhiều lợi ích hơn cho Ngạc Long Ngâm! Loại kỳ ngộ này không phải ai cũng có thể gặp được! Nhị ca, nếu huynh muốn báo thù cho Dã Hồ tiên sinh, như vậy huynh nhất định phải tới cuộc độ kiếp của bảy ngày sau!"

    Hoa Hồ im lặng một lát, rồi gật đầu.

    Hai người đi tới gò Hoàng Phần từ lúc nào không hay. Thôn của chồn vàng được xây dựng ở nơi này, mặc dù đêm đã khuya nhưng ánh lửa vẫn sáng rực khắp gò đất này.

    Đám chồn vàng của Hoàng thôn giơ cao bó đuốc ngồi quây lại với nhau. Trưởng thôn của Hoàng thôn, lão chồn già kia đứng trên một bục cao, tay giơ ngọn đuốc, hô to: "... Kẻ kia ức hiếp tộc ta quá đáng! Ăn người của tộc ta, phóng độc người của tộc ta. Không biết bao nhiêu huynh đệ tỷ muội, bao nhiêu thúc bá chí thân của chúng ta đã chết dưới lớp răng độc và trong bụng hắn rồi!"

    "Nếu hắn lột xác thành giao long, đó chính là ngày tộc ta bị diệt! Lúc này đây, hỡi các vị, chính là lúc này. Nhân lúc hắn yếu lấy mạng hắn!"

    Lão trưởng thôn đứng trên đài cao bước nhanh hô to với đám chồn ở bên dưới: "Lúc hắn lột xác chính là lúc hắn yếu nhất! Nhân lúc hắn độ kiếp hóa thành giao long, chúng ta hãy ùa lên diệt trừ hắn!"

    "Diệt trừ!" Đám chồn bên dưới giương cao ngọn đuốc, giơ tay hô to, tạo nên hợp âm to và vang.

    Lão trưởng thôn lạnh lùng nói: "Giết hắn rồi, lão phu bỏ tiền bày một buổi tiệc mời cả thôn ăn cơm!"

    Đám chồn dưới bục lại càng hưng phấn hơn, lại càng phẫn nộ hơn: "Cả thôn ăn cơm..."

    Tô Vân và Hoa Hồ dừng chân nghe một lúc. Bọn họ cũng có nghe nói qua về ân oán giữa Hoàng thôn và đại hắc xà.

    Hoàng thôn nằm ở gò Hoàng Phần, khá gần Khe Rắn. Với đại hắc xà mà nói, gò Hoàng Phần cũng nằm trong phạm vi lãnh địa của nó, cho nên lúc nào bụng đói là sẽ bắt mấy con chồn về làm một bữa, nhét cho đầy bụng.

    Đám chồn ở Hoàng thôn đương nhiên coi đây là oán thù sâu nặng, chắc chắn phải báo thù.

    Đương nhiên trong tin tức mà Tô Vân nghe được, thường là đại hắc xà lại cắn chết một người nào đó ở Hoàng thôn, chứ hắn không rõ cư dân của Hoàng thôn không phải người.

    Ở trong lòng cậu thiếu niên mù, các khu vực xung quanh trấn Thiên Môn này đều là người, vô cùng náo nhiệt.

    Còn ở trong mắt người tới từ vùng đất bên ngoài, đừng nói là trấn Thiên Môn, ngay cả trăm dặm xung quanh trấn Thiên Môn đều không thấy bóng một người sống nào!

    Nhưng khi trải qua biến cố thôn Hồ Khâu, Tô Vân bắt đầu có chút nghi ngờ về nơi mình sống. Chỉ là hắn không được tận mắt nhìn thấy, cho nên trong lòng hắn bốn phía xung quanh trấn Thiên Môn đều là người, chứ không phải yêu ma quỷ quái.

    "Bảy ngày sau, e là Khe Rắn sẽ náo nhiệt rồi." Hắn thầm nghĩ.

    "Sắp đến Hồ Khâu rồi!" Hoa Hồ bước nhanh hơn, cười nói.

    Tô Vân đuổi kịp hắn. Lúc sắp tới cổng thôn thì Hoa Hồ đột nhiên dừng lại, cảnh giác nói: "Có mùi những người khác!"

    Tô Vân lập tức thôi động Hồng Lô Thiện Biến, lò lửa thiên địa trong cơ thể chợt bốc cháy, nguyên khí lập tức ào lên như dòng nước sôi trào, nguyên khí phập phồng trong lồng ngực, phát ra những tiếng sấm đùng đùng!

    Những khối cơ bắp sau lưng hắn căng ra, xương sống lách cách vang lên, gân và khí huyết trong cơ thể bắt đầu khởi động, hóa thành một con giao long.

    Hình xăm rồng xuất hiện, khí thế của hắn tăng lên tới mức cực hạn, sẵn sàng ứng đối bất trắc bất cứ lúc nào!

    Nhưng đúng lúc này, từ phía sau hắn vang lên giọng nói của Dương Thắng: "Thảo nào có người nói hồ ly giống chó, mũi thính y hệt. Tô Vân ở trấn Thiên Môn, ta phải gọi ngươi một tiếng học đệ mới đúng. Bảy tháng trước ta đã mời Thủy Kính tiên sinh đảm nhiệm giảng dạy tư thục."

    Hoa Hồ vội quát to một tiếng, Hồ Bất Bình, Thanh Khâu Nguyệt và Ly Tiểu Phàm bị đánh thức, lập tức chạy ra khỏi thôn Hồ Khâu. Cả đám nhìn chằm chằm Dương Thắng như gặp đại địch.

    Dương Thắng mặc kệ bọn họ, cười nói: "Học đệ giết chết Đồng Phàm, đã tạo ra một sự quấy nhiễu rất lớn cho ta, nhưng nguy cơ cũng là nguy hiểm và cơ hội. Ngươi giết Đồng Phàm, ta liền biết cơ hội của ta đến rồi. Chỉ cần giao học đệ ngươi cho Đồng gia, ta chẳng những không lo cơm áo gạo tiền, thậm chí còn có thể lên như diều gặp gió, trở thành kẻ đứng trên người khác!"

    Tô Vân quay người lại, nói: "Học huynh, tiên sinh của quan học và Thủy Kính tiên sinh không dạy ngươi đạo lý làm người sao?"

    Dương Thắng hơi ngẩn ra, rồi bật cười nói: "Một kẻ không theo học chính quy, được một con hồ ly hoang dã dạy như ngươi mà cũng xứng nói tới đạo lý làm người với ta sao?"

    Tô Vân nghiêm mặt nói: "Ta nghe nói sau khi con người chết, tính linh sẽ bất diệt, bám vào người của đám muông thú mà hóa thành yêu. Cho nên yêu cũng có khả năng là người. Ta lại nghe nói yêu chết rồi, tính linh bất diệt, cũng có khả năng bám vào thân người, cho nên, kẻ khoác da người chưa chắc đã là người."

    Dương Thắng tỏ ra châm chọc, vận chuyển Hồng Lô Thiện Biến trong cơ thể, thản nhiên nói: "Học đệ ạ, ngươi lớn lên ở nơi yêu ma quỷ quái này, trải qua những ngày tháng ăn tươi nuốt sống, mà ngươi lại còn dạy ta cách làm người? Đúng là buồn cười!"

    Trong một khoảnh khắc Hồng Lô Thiện Biến của hắn ta tăng lên tới cực hạn, thẳng lên tầng thứ sáu!

    Hắn ta quan tưởng ngạc long, nguyên khí trong cơ thể phát ra lôi âm ngạc long, đinh tai nhức óc!

    Khí thế của hắn ta ngày càng mạnh, khí huyết trong cơ thể cũng ngày càng dày. Nguyên khí và máu đang chảy đã hình thành nên hình xăm ngạc long trên da mặt. Mà hình xăm ngạc long kia lập tức rời khỏi cơ thể hắn, hình thành ảo ảnh một con ngạc long dài tới một trượng sáu một trượng bảy ở phía sau hắn ta!

    Con ngạc long này lắc đầu quẫy đuôi, trông rất sống động!

    Khóe mắt Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly giật loạn, có chút không biết nên làm gì.

    Dương Thắng quá mạnh, hắn ta đã tu luyện Ngạc Long Ngâm tới loại thành tựu thứ ba, khí huyết hiển hóa.

    Con ngạc long ở phía sau hắn ta chính là do khí huyết phóng ra ngoài hiển hóa thành ngạc long!

    Khi hắn ta ra tay, con ngạc long sau lưng hắn cũng sẽ tấn công cùng với hắn!

    Thậm chí con ngạc long do khí huyết hiển hóa còn có thể hợp thể với hắn ta, làm cho mỗi một chiêu một thức của hắn có uy lực tăng lên gấp bội.

    Dương Thắng không phải người mà bọn họ có thể ứng phó được.

    Tô Vân chậm rãi nhắm mắt lại, dò hỏi: "Học huynh, ta muốn hỏi một chút, làm sao ngươi lại biết thôn Hồ Khâu? Lần trước theo Thủy Kính tiên sinh hẳn là lần đầu tiên ngươi tới đây chứ? Lúc ấy đã tối muộn, ngươi không có khả năng thấy rõ những nơi xung quanh trường làng được."

    Hoa Hồ ngẩn ra, quay sang nhìn Tô Vân với ánh mắt nghi hoặc.

    Tô Vân lại nói tiếp: "Thủy Kính tiên sinh bảo các ngươi quay về Sóc Phương, ngươi lại càng không có khả năng biết nơi đây có thôn Hồ Khâu. Bây giờ là ban đêm, mà ngươi có thể lập tức mò tới nơi đây. Điều này chứng tỏ, lúc Thủy Kính tiên sinh bảo ngươi quay về Sóc Phương, ngươi không hề đi."

    Dương Thắng cười.

    "Học đệ thật thông minh, Thủy Kính tiên sinh bảo bọn ta về trước, nhưng lúc ở chợ quỷ ta lại gặp được người quen, chính là Đồng Phàm. Gia thế nhà ta thấp kém, không có địa vị gì, bình thường khó mà gặp được bậc công tử thế gia này. Cơ hội này là hiếm có, làm sao ta có thể bỏ qua?"

    Dương Thắng nhìn thôn Hồ Khâu phía sau Tô Vân, cười nói: "Vả lại đồng hành với Đồng Phàm còn có các công tử và tiểu thư các thế gia khác, vì vậy ta đã ở lại."

    Tô Vân hỏi: "Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"

    Dương Thắng thản nhiên đáp: "Các công tử tiểu thư của thế gia đại phiệt giàu kiến thức, có thứ tốt gì mà bọn họ chưa thấy, có gì hay ho mà chưa từng chơi. Chút bản lĩnh của ta khó mà nhập mắt xanh bọn họ, nên chỉ cùng bọn họ chơi đùa mà thôi."

    Hắn ta mỉm cười: "Khắp Thiên Thị viên này đầy rẫy yêu ma quỷ quái, các công tử tiểu thư thế gia đều thích săn thú, vả lại làm thế còn thể hiện cái đại nghĩa hàng yêu trừ ma. Cho nên bọn ta tìm kiếm khắp nơi, rồi tìm được tới nơi đây."

    Hoa Hồ nức nở một tiếng, nước mắt lập tức rơi.

    Tô Vân nói: "Học huynh, ngươi đã gặp Dã Hồ tiên sinh, cũng biết Thủy Kính tiên sinh rất kính trọng Dã Hồ tiên sinh. Khi ngươi tới thôn Hồ Khâu này thấy được Dã Hồ tiên sinh, ngươi hẳn là nên khuyên can bọn họ."

    "Ta không hề làm thế."

    Dương Thắng lắc đầu: "Đúng là ta nhận ra lão hồ ly kia, nhưng các công tử tiểu thư đang hào hứng, ta nói lời ngăn cản chẳng phải làm bọn họ không vui? Ta lấy lòng bọn họ còn không kịp, sao có thể làm ra loại chuyện phá bầu không khí như vậy được? Các công tử tiểu thư chơi vui vẻ thì mới dìu dắt ta được."

    Hoa Hồ và ba tiểu hồ ly cắn chặt răng nhìn chằm chằm Dương Thắng, cơ thể càng căng cứng.

    "Cho nên ta chẳng những không được làm người ta mất hứng, mà còn phải khiến bọn họ tận hứng mới được."

    Ánh mắt Dương Thắng đầy lạnh lùng, từ từ lướt qua Tô Vân và mấy tiểu hồ ly: "Làm sao thì mới có thể tận hứng? Đương nhiên là cùng chung niềm vui với bọn họ, cùng nhau hàng yêu trừ ma. Cho nên ta cũng ra tay giết vào con hồ yêu."

    Hắn ta lạnh nhạt nói: "Học đệ, sau khi ngươi giết Đồng Phàm, dẫn một con hồ ly rời khỏi chợ quỷ, ta nhìn thấy con hồ ly kia là biết ngươi sẽ tới chỗ này. Học đệ, ngươi cũng sẽ trở thành món quà để ta tranh công xin Đồng gia ban thưởng!"

    Còn chưa dứt lời, lôi âm trong lồng ngực hắn ta đã ầm ầm chấn động, đinh tai nhức óc!

    Dương Thắng vừa sải bước ra, khí huyết dầy đặc, hệt như ngạc long lao ra khỏi đầm lầy, hung ác vồ tới Tô Vân!
     
    banhdacua25 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)