[Kiếm Hiệp] Cổ Đạo Kinh Phong - Cổ Đạo Kinh Hồng (New: C680)

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi llFate, 12/2/11.

  1. Chương 21 : Thiếu niên ý khí

    Dich : mts86vt
    Nguồn : www.tangthuvien.com
    Khi Thiên Cơ lão nhân cùng Tiểu Thư xuống lầu, một vị nữ tử bạch y như tuyết cũng đúng lúc lên lầu, phiêu nhiên ngang qua, chính là Trích Tiên Tử. Nàng nghe được đối thoại của hai người, nhưng cũng không có lưu ý.

    -Là Trích Tiên Tử.
    Tiểu Thư nhỏ giọng nói.

    -Làm sao vậy?
    Thiên Cơ lão nhân hỏi.

    -Gia gia, trước đây ngươi không phải ngầm tính qua một quẻ cho Trích Tiên Tử, nói nàng suốt đời đều là...

    -Ai, ngươi cũng nói rồi mà, quẻ của gia gia không chuẩn bao nhiêu. Lần kia chẳng qua cũng là nói bậy một trận, lừa bịp thôi.

    -Nhưng sư phụ nàng lại rất tin tưởng mà.

    -Ta cũng không có biện pháp, ai kêu bà ta cứ cố hết sức muốn gia gia xem bói cho đồ nhi của bà .

    -Ai, ta thấy, một quẻ đó của gia gia rất là chuẩn.

    -Ha ha, Tiểu Thư, có chuẩn hay không thì cũng không có ảnh hưởng gì đến ngươi, chỉ ảnh hưởng đến ngươi cái kia thôi... Ha ha.

    Hai người vừa nói rồi đi ra khỏi Vọng Giang Lâu.

    Khi Trích Tiên Tử hiện thân trên lầu, lập tức đưa tới một trận xôn xao, ai cũng thật không ngờ đột nhiên đi vào một vị nữ tử như thiên tiên như thế, trong đó kinh hỉ nhất không ai hơn Sở Phong. Hắn không ngờ nhanh như vậy lại thấy nàng, nhớ tới nàng ngày hôm qua tại Cổ Đãng sơn từng rút kiếm tương trợ bản thân, vội vã hướng nàng vẫy tay ra hiệu.

    Trích Tiên Tử cũng liếc mắt thấy được nàng, cũng biết hắn đang hướng ra hiệu với mình. Nàng do dự chỉ chốc lát, không có đi qua, lại tìm một cái bàn trống rồi ngồi xuống. Tiểu nhị trên lầu vội vã vẻ mặt ân cần đi đến bắt chuyện.

    Sở Phong vô cùng thất vọng, thầm nghĩ: "Quên đi, người ta xinh đẹp thiên tiên, sao lại để ý tới một vô danh tiểu tốt còn non nớt như ta chứ".

    Đang nghĩ ngợi, "lộc cộc!lộc cộc!" Đi lên là một công tử bột, không phải ai khác, chính là tên Giang Thiếu Bảo vừa rồi tại trên đường lớn ở Hàng Châu ngang ngược hống hách, ức hiếp bách tính, cũng chính là Thiếu bảo chủ của Chấn Giang Bảo.

    Chấn Giang Bảo tại vùng Hàng Châu cực kỳ có danh vọng, giang lão bảo chủ một thanh đại hoàn đao, uy chấn một phương, hơn nữa trọng nghĩa khinh tài, nhiệt tình vì lợi ích chung, rất được võ lâm nhân sĩ Giang Đông kính ngưỡng. Đáng tiếc sinh ra nhi tử, tốt mã dẻ cùi, suốt ngày trầm mê cùng hoa gian liễu hạng, võ công của phụ thân chỉ học được ba, bốn thành, lại ỷ vào thế lực Chấn Giang Bảo, khắp nơi làm xằng làm bậy, muốn làm gì thì làm. Chỉ vì cũng chỉ có một nhi tử như thế, Giang lão phu nhân đối với hắn càng thêm thương yêu, mọi cách dung túng, giang lão bảo chủ cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua.

    Hôm nay, vị Thiếu bảo chủ này không biết từ đâu nghe được tin đồn, thiên hạ đệ nhất tiên tử hiện thân tại Hàng Châu, vì vậy sáng sớm ngay tại Hàng Châu chạy đông chạy tây, khi chạm mặt hai bà cháu bán trái cây kia, liền cậy thế ức hiếp một phen, vừa lúc để Sở Phong thấy. Trích Tiên Tử chân trước bước vào Vọng Giang Lâu, hắn chân sau thì theo tiến vào.

    Giang Thiếu Bảo phe phẩy quạt xếp giả vờ tiêu sái đi tới bên cạnh bàn Ngụy Đích đang ngồi, tiểu nhị vội vàng nặn ra vẻ mặt tươi cười, cúi đầu khom lưng nói:
    -Giang thiếu gia, ngài. . .

    Giang Thiếu Bảo cũng không lên tiếng, chỉ dùng quạt xếp vẫy vẫy về phía sau, tiểu nhị kia đương nhiên hội ý, lập tức khom người thối lui.

    Giang Thiếu Bảo vừa thu lại quạt xếp, thanh thanh cổ họng, giả vờ ưu nhã vái chào rồi nói:
    -Tiên tử đường xa mà đến, sao không thông báo tiểu sinh một tiếng để tiểu sinh cung nghênh tiên giá, chút tận tình địa chủ.

    Ngữ khí cố gắng nhã nhặn đó, nghe được làm cho người phát run.

    Ngụy Đích nhíu mày, nói:
    -Giang Thiếu Bảo chủ khách khí, ta chẳng qua đúng lúc trên đường đi qua nơi đây, sao dám quấy rối Thiếu bảo chủ.

    Giang Thiếu Bảo vội vàng nói:
    -Tiên tử lời ấy thì quá khách khí, Chấn Giang Bảo ta tại Hàng Châu cũng coi như có chút danh tiếng, tiên tử giá lâm dư hàng, tiểu sinh sao có thể dám thất lễ.

    Nói rồi liếc nhìn chỗ ngồi đối diện với Ngụy Đích, lại nói:
    -Không biết tiểu sinh có thể ngồi xuống hay không, cùng tiên tử đồng tịch? Nếu được thì không gì vinh hạnh bằng!
    Miệng tuy là hỏi, nhưng đã làm ra tư thế ngồi xuống.

    -Chậm đã!

    Ngụy Đích hô một tiếng, Giang Thiếu Bảo hơi kinh ngạc.

    Ngụy Đích nói:
    -Thiếu bảo chủ đừng trách móc, vị trí này đã có người rồi.

    Giang Thiếu Bảo phe phẩy cây quạt, nói:
    -Ai, vị trí này rõ ràng trống mà, tiên tử hà tất nhẫn tâm như vậy, cự tuyệt tiểu sinh dành cho người ngoài thiên lý?
    Nói rồi lại muốn ngồi xuống, Giang Thiếu Bảo này cũng thật là mặt dày.

    Ngụy Đích nhăn mày, đột ngột hướng Sở Phong vẫy tay, nói:
    -Công tử có thể qua đây cùng đồng tịch hay không?

    Thực khách trên lầu nhất thời đều nhìn về phía Sở Phong, thập phần kinh ngạc.

    Sở Phong nhíu mày, vẫn là đứng lên đi qua, ngồi xuống tại vị trí đối diện Ngụy Đích, cũng không lên tiếng.

    Giang Thiếu Bảo thấy thiếu niên lam sam trước mắt này tướng mạo cũng không khác thường, mặc dù có vài phần anh khí, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là hạng người vô danh mới xuất hiện, có thể nào cùng bản thân đường đường là Thiếu bảo chủ của Chấn Giang Bảo so sánh được, không khỏi tâm sinh không cam lòng, hai hàng lông mày nhếch lên, nói:
    -Không biết các hạ tôn tính đại danh, cư phủ nơi nào, còn xin chỉ giáo!

    Ngữ khí đó thực sự là khinh miệt hết sức xem thường. Sở Phong thản nhiên cười, nói:
    -Tại hạ chẳng qua là một vô danh tiểu tốt, cũng sẽ không đập hàng phá quán người khác, cũng không biết đốt nhà tranh người ta, lại càng không biết cưỡng đoạt phụ nữ. Chính gọi là đạo bất đồng, hà tất nói ra danh tự làm hoen ố oai của Thiếu bảo chủ.

    Mấy câu nói đó thật đúng là hết sức trào phúng, thực khách trên lầu ai không biết những hành vi "Chuyện tốt" của Thiếu bảo chủ này, một đám đều lén trộm cười.

    Giang Thiếu Bảo mặt đỏ lên, tím mặt giận dữ nói:
    -Ý ngươi là gì?

    Sở Phong ngạc nhiên nói:
    -Thiếu bảo chủ cho rằng lời của ta ý là gì?

    Giang Thiếu Bảo giận tím mặt, bung quạt xếp, đang muốn phát tác, đảo mắt vừa nhìn Ngụy Đích, 'phạch' Thu hồi quạt xếp, mạnh mẽ đem một hơi thở nuốt trở vào, ngược lại ha ha cười, nói:
    -Hảo! Hảo! Núi xanh còn đó, chúng ta sau này còn gặp lại!
    Nói xong phe phẩy quạt xếp, 'Hừ' lạnh một tiếng, đi xuống lầu.

    Ngụy Đích hướng Sở Phong mỉm cười, nói:
    -Đa tạ công tử.
    Dáng tươi cười đó quả thật tuyệt mỹ mê người mà không có chút tân trang.

    Sở Phong cười nói:
    -Không khách khí. Ta còn chưa có cảm tạ qua cô nương hôm qua tại Cổ Đãng sơn rút kiếm tương trợ chứ.

    Ngụy Đích mỉm cười, nói:
    -Một chút việc nhỏ, hà tất phải nói đến.

    Có thể cùng vị nữ tử như thiên tiên này đồng tịch, Sở Phong thực sự vui mừng, hắn lấy ra một chén, tự châm một ly trà, đang muốn để vào bên mép, Ngụy Đích đột ngột mở miệng:
    -Công tử. . .
    Nói tới phân nửa, lại muốn nói lại thôi.

    Sở Phong kỳ quái, hỏi:
    -Cô nương muốn nói cái gì?

    Ngụy Đích chần chờ nửa ngày, rốt cuộc mở miệng nói:
    -Công tử có thể. . .có thể trở về chỗ cũ hay không?

    Thanh âm tuy nhỏ, nhưng mỗi một chữ Sở Phong cũng nghe được rõ ràng, hắn bỗng nhiên đứng lên, nhìn Ngụy Đích, thản nhiên nói một câu:
    -Cáo từ!

    Xoay người đi cũng không quay đầu lại trực tiếp đi xuống lầu.

    Đôi môi của Ngụy Đích khẽ mở, nghĩ muốn nói gì, cuối cùng không có lên tiếng, chỉ nhìn thân ảnh của hắn, trong lòng thở dài. Nàng đương nhiên biết Sở Phong trong lòng buồn bực. Vừa rồi hắn hướng mình vẫy tay, mình không để ý đến hắn, hiện tại bản thân mượn hắn tới thoát khỏi người khác dây dưa, lại trước ánh mắt dõi theo của nhiều người đuổi hắn đi, mặc cho ai cũng chịu không nổi, hắn nhất định là cho rằng mình đang trêu đùa hắn.

    Sở Phong xác thực trong lòng rất tức giận, chính gọi là tính cách thiếu niên. Ngụy Đích mượn hắn tới để thoát khỏi Giang Thiếu Bảo, hắn cũng không ngại, nhưng hắn vạn lần không nghĩ tới Ngụy Đích dĩ nhiên lại nói hắn phản hồi nguyên vị, điều này quả thực là một loại nhục nhã. Ban đầu ngươi đã không muốn cùng ta đồng tịch, hà tất phải gọi qua, ngươi cho là xinh đẹp có thể tùy ý chọc ghẹo người khác sao. Đổi lại là nữ tử khác, Sở Phong còn không có tức giận như vậy, nhưng nữ tử này lại là Tây hồ sơ ngộ, lại tại Cổ Đãng sơn ngầm giúp đỡ qua bản thân.
     
  2. Chương 22 : Hổ bào long tỉnh

    Dich : mts86vt
    Nguồn : www.tangthuvien.com
    Sở Phong đi ra Vọng Giang Lâu, vô cùng buồn chán.

    -Hảo tiểu tử, rốt cuộc xuống rồi!

    Hóa ra Giang Thiếu Bảo cũng không có rời đi, chờ ngay tại cửa tửu lâu, vừa thấy Sở Phong đi ra, vung lên quạt xếp, muốn lao tới.

    Sở Phong tâm tình đang rất buồn chán, lười cùng hắn dây dưa, cũng không nhìn hắn cái nào, sải bước đi.

    -Muốn chạy!
    Giang Thiếu Bảo co cẳng đuổi theo.

    Sở Phong tại trên đường cái đi không nhanh không chậm, thập phần thong dong tiêu dao, nhưng mặc cho Giang Thiếu Bảo đem cả lực bú sữa cũng xuất ra, vừa kêu vừa la, nhưng vẫn đuổi không kịp.

    Đương nhiên, bằng chút công phu đó của Giang Thiếu Bảo, Sở Phong dù cho chạy một chân, cũng có thể khiến hắn hửi bụi.

    Giang Thiếu Bảo đuổi một đoạn, ngay cả bóng người Sở Phong cũng không thấy, vừa hận vừa giận, nói:
    -Hừ, tiểu tử, bị bản thiếu gia tìm được, nhất định cho ngươi biết mặt!

    Hắn xoay người mới vừa đi vài bước, bỗng dừng lại, thầm nghĩ: tiểu tử này đi rồi, không có hắn vướng chân nữa , cơ hội tốt cho bản thiếu gia trở lại Vọng Giang Lâu gặp Trích Tiên Tử.' Nghĩ như vậy, trong lòng mừng thầm, vì vậy liền quay lại Vọng Giang Lâu.

    Trích Tiên Tử còn ở trên lầu, tuy nhiên đối diện nàng cũng đã có người ngồi, một sư thái khoảng bốn mươi tuổi, đeo trường kiếm, băng lãnh nghiêm mặt, Trích Tiên Tử ngồi đối diện, vẻ mặt rất kính cẩn.

    Giang Thiếu Bảo cũng không phải người chưa thấy qua việc đời, biết sư thái này tuyệt không dễ chọc, vì vậy lùi về dưới lầu, lại có chút không muốn quay đầu lại liếc mắt nhìn trên lầu, thầm nghĩ: quên đi, lần sau lại tìm cơ hội, vẫn là tìm Trương huynh, Lý huynh cùng nhau tìm xuân hoa thu nguyệt đi. Nghĩ thế liền ly khai Vọng Giang Lâu.

    Sở Phong đi nơi nào? Hoá ra hắn là đi Hổ Bào Tuyền.

    Hổ Bào Tuyền là thiên hạ đệ tam tuyền danh xưng là "Long tỉnh trà diệp hổ bào thủy", được ca tụng là Tây hồ song tuyệt, hắn dù thế nào cũng phải đi thưởng thức một chút lấy nước ở Hổ Bào Tuyền nấu với trà long tỉnh ở Tây hồ.

    Hổ Bào Tuyền ngay tại bên ngoài vài dặm bên trong Hổ Bào Tự dưới Bạch Hạc Phong, rất nhanh đã đến. Nước suối quả nhiên rất mát lạnh, Sở Phong lấy tay vốc nước, nếm một ngụm, quả nhiên là ngọt ngào. Hắn thấy bên cạnh có một bộ phù điêu "Mộng hổ đồ" : trên mặt đá có vẽ một hòa thượng đầu gối lên tay phải, nhắm mắt nằm nghiêng, thần thái an tĩnh hiền lành, hai con cọp đang từ phía bên phải đi tới phía cao tăng đang ngủ, trông rất sống động.

    Bên cạnh có một câu đối:
    Hổ di tuyền nhãn tự nam nhạc đồng tử
    Lịch bách thiên vạn kiếp lưu thử chân nguyên
    .

    Thì ra lai lịch của Hổ Bào Tuyền này, còn có thêm một truyền thuyết khá lý thú.
    Tương truyền, cao tăng đại Đường Tính Không hòa thượng tới đây, yêu mến vẻ sơn sắc linh tú nơi này, liền ở lại, nhưng bởi vì phụ cận không có nguồn nước, định bụng chuyển đi, một đêm đột ngột chiêm bao thấy thần nhân nói với hắn: "Nam nhạc có một đồng tử tuyền, cần phải xua đuổi hai con hổ nơi đó về đến đây." Ngày hôm sau, hắn quả nhiên thấy có hai con cọp đến đào đất làm hang, nước suối lập tức tuôn ra, xưa lấy tên là Hổ Bào Tuyền.

    Sở Phong thầm nghĩ: nếu tới đây rồi, vô luận như thế nào cũng phải uống một ngụm hổ bào long tỉnh. Đang nghĩ ngợi, bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng phật hiệu:
    -A di đà phật!
    Thanh âm có chút quen thuộc.

    Sở Phong quay đầu vừa nhìn, à , chính là tiểu hòa thượng Vô Giới lần trước gặp ở Vọng Giang Lâu.

    -Vô Giới tiểu sư phụ, ngươi cũng tới đây?
    Sở Phong cười nói.

    -Tiểu tăng thụ sư mệnh, muốn tới nơi này nếm một ngụm hổ bào long tỉnh.

    -A?
    Sở Phong có chút kỳ quái, đang muốn mở miệng hỏi. Vô Giới lại nói:
    -Tiểu tăng trước cảm tạ bữa cơm chay kia của Sở huynh.

    Sở Phong vừa nghe, vỗ đầu, nói:
    -Ai nha, bữa cơm kia, ta còn chưa có trả tiền chứ!
    Thì ra lúc đó Ngụy Đích muốn hắn trở lại chỗ ngồi, trong lòng hắn rất tức giận, đi thẳng xuống lầu, lại quên bản thân còn chưa có trả tiền.

    Vô Giới hai tay tạo thành chữ thập nói:
    -Vậy thí chủ chẳng phải là cùng tiểu tăng ăn quịt sao. A di đà phật, thiện tai, thiện tai.

    Sở Phong có chút xấu hổ, nói:
    -Ăn quịt cơm, còn thiện tai, thiện tai sao.

    Vô Giới lại nói:
    -Thí chủ không có trả tiền, chính là chưởng quỹ không có lấy tiền, chưởng quỹ không có lấy tiền, chính là bố thí chúng ta. Bố thí là đứng đầu lục độ, đương nhiên thiện tai, thiện tai.

    Sở Phong nở nụ cười, nói:
    -Ta đây sau này ăn cơm không trả tiền, để chưởng quỹ bố thí bố thí, hảo thiện tai, thiện tai.

    Vô Giới nghiêm trang nói:
    -Thí chủ như vậy cũng không được nói là tiểu tăng dạy.

    Sở Phong nở nụ cười.

    Vô Giới nói:
    -Không ngờ ở chỗ này lại gặp thí chủ, quả nhiên thí chủ cùng tiểu tăng có duyên.

    Sở Phong cười nói:
    -Ngươi sẽ không phải là muốn kéo ta đi làm hòa thượng chứ.

    -A di đà phật, trong lòng vữa nghĩ đó là duyên, thí chủ làm hay không làm hòa thượng cũng như nhau.

    -Có lẽ thật là có duyên, ta tới nơi này cũng là vì nếm một lần Hổ Bào Long Tỉnh, cũng không ngờ nơi đây gặp được ngươi.

    -A di đà phật!
    Phía sau hai người bỗng nhiên vang lên một tiếng phật hiệu. Một lão hòa thượng không biết khi nào đã đứng ở phía sau hai người. Lão hòa thượng này lông mi bạc trắng, vẻ mặt hiền lành, ăn mặc một bộ tăng bào sắc đỏ thẫm, nhìn dáng dấp tựa hồ là chủ trì trong chùa.

    Vô Giới vội vã hai tay tạo thành chữ thập nói:
    -Đệ tử Vô Giới bái kiến Tuệ Không chủ trì.

    Sở Phong cũng vội vã hành lễ nói:
    -Tại hạ Sở Phong ra mắt chủ trì.

    Lão hòa thượng hiển nhiên biết Vô Giới, nói:
    -Vô Giới, ngươi không ở Thiếu Lâm tự, sao chạy tới này chỗ?

    Vô Giới kính cẩn nói:
    -Sư phụ sai đệ tử tới nếm một ngụm Hổ Bào Long Tỉnh.

    Sở Phong vội vàng nói:
    -Lão đạo sĩ cũng kêu tại hạ tới nếm một ngụm Hổ Bào Long Tỉnh.

    Tuệ Không mỉm cười, nói:
    -Các ngươi đi theo ta.

    Hai người theo Tuệ Không chủ trì vào thiện phòng, khoanh chân ngồi xuống, đã cảm thấy trà hương lượn lờ.

    Tuệ Không rót cho mỗi người một ly trà, nói:
    -Lão nạp vừa lúc nấu được một ấm trà Long Tĩnh, các ngươi nếm thử.

    Vô Giới nếm một ngụm, Tuệ Không hỏi:
    -Thế nào?

    Vô Giới đáp:
    -Không mất vị thanh ngọt của nước suối, lại không mất mùi thơm ngọt của trà Long Tĩnh, hảo trà!

    Tuệ Không mỉm cười, lại hỏi Sở Phong:
    -Sở thí chủ nghĩ như thế nào?

    Sở Phong cũng nếm một ngụm, gãi gãi đầu, nói:
    -Trong việc này có chân ý, muốn nhận xét cũng đã không biết nói sao. Ta không biết làm sao miêu tả.

    Tuệ Không cũng mỉm cười, nói:
    -Thí chủ không nói, nhưng là nói.

    Sở Phong nói:
    -Lão đạo sĩ nói Hổ Bào Long Tỉnh là thượng phẩm trong trà, cần phải đồng thời được nước suối Hổ Bào Tuyền cùng trà Long Tĩnh Tây hồ, hôm nay rốt cuộc có thể nếm thử, quả thật tuyệt không thể tả.

    Tuệ Không nói:
    -Thí chủ cũng là người trong trà đạo.

    Sở Phong cười nói:
    -Ta chỉ uống, sẽ không nấu, chủ trì mới là người trong trà đạo, không biết chủ trì dùng phương nào nấu ra trà hương diệu như vậy.

    Tuệ Không nói:
    -Lão nạp chỉ tùy ý nấu, cũng không có định pháp.

    Sở Phong ha ha cười nói:
    -Vậy vị trà chẳng phải là sẽ tùy ý mà biến.

    Tuệ Không nói:
    -Thí chủ đúng là hiểu được chân ý của trà lão nạp pha .

    Sở Phong gãi gãi đầu, nói:
    -Ta chỉ là thuận miệng nói một chút.

    Vô Giới nói:
    -Thuận miệng đó là tùy ý, tùy ý đó là chân ý.

    Sở Phong nhún nhún vai, cười nói:
    -Ta cũng không có cao thâm thiện ý như vậy.

    Tuệ Không đột nhiên nói:
    -Sở thí chủ, lão nạp xem ngươi, ấn đường ám sinh khó hiểu, sợ rằng có tai bay vạ gió.

    Sở Phong ngạc nhiên, nhịn không được lấy tay sờ sờ ấn đường, tiếp xúc giữa hai hàng lông mày, nói:
    -Không thể nào, lão đạo sĩ thường nói ta ấn đường no đủ, sáng bóng hồng nhuận mà.

    Tuệ Không khẽ cười nói:
    -Ấn đường là quan hệ tới tính mệnh con người, là nơi tinh khí nguyên thần sở tụ, tùy thời vận mà biến, thí chủ phải cẩn thận.

    Sở Phong không đồng ý nói:
    -Ta xuống núi mới không có mấy ngày, người cũng nhận thức không được mấy, vậy có thể có tai bay vạ gió gì!

    Tuệ Không nói:
    -Con người, không ai có thể lường trước được mọi sự, Lão nạp chẳng qua thuận miệng nói một chút, thí chủ cũng không cần để ở trong lòng.

    Phẩm qua trà, Sở Phong cùng Vô Giới ly khai Hổ Bào Tuyền.

    Sở Phong hỏi:
    -Vô Giới tiểu sư phụ, ngươi chuẩn bị đi đâu?

    Vô Giới nói:
    -Ta phải về Thiếu Lâm, hồi âm sư mệnh.

    -A? Sư phụ ngươi thực sự sai chạy thật xa tới nơi này nếm một miệng trà
    Sở Phong hết sức kỳ quái.

    -Đúng vậy, tiểu tăng lúc đầu cũng không hiểu rõ lắm, hiện tại cũng hiểu được.

    -Hiểu được cái gì?
    Sở Phong càng cảm thấy được kỳ quái.

    Vô Giới hai tay tạo thành chữ thập, nói:
    -Trong việc này có chân ý, muốn phân biệt đã vong ngôn.

    Sở Phong nở nụ cười, Vô Giới cũng cười.
     
  3. Chương 23 : Mô Kim huynh đệ

    Dich : mts86vt
    Nguồn : www.tangthuvien.com
    Ban đêm, là thời điểm xuất hiện của trăng và sao. Ngụy Đích lại đi tới Tây hồ, chỉ thấy mặt hồ sóng nước trong vắt, trên bờ bóng cây trùng trùng, đa dạng, có khác một vẻ thanh u tao nhã Ngụy Đích bồi hồi dưới bóng cây, dưới ánh trăng đêm Tây hồ thật yên tĩnh, làm nàng tâm khát thần say.

    Nàng lửng thững đi lên Tô Đê, hai bên liễu ảnh thon thon, theo gió lướt nhẹ qua. Nàng lẳng lặng đi tới, bất tri bất giác đi tới bờ bên kia.

    Xa xa bỗng nhiên có bóng người chợt lóe, lướt vào trong rừng cây. Ngụy Đích thầm cả kinh, người này khinh công cao, cũng không ở dưới bản thân. Nàng triển khai thân hình liền đuổi theo, lao vào rừng cây.

    Khi nàng thấy rõ thân ảnh người nọ, càng thêm kinh hãi, người nọ dĩ nhiên hai tay các xách một người vạm vỡ, lại vẫn di chuyển như bay. Khinh công cao tuyệt, khiến kẻ khác nhìn mà kinh ngạc.

    Người nọ chạy tới một nơi bí mật, ' bịch! Bịch' Ném hai hán tử cầm trong tay xuống mặt đất, lạnh lùng hỏi:
    -Ta hỏi lại một lần, nói hay không?

    Thanh âm lanh lảnh quái dị, thậm chí có chút chói tai. Hắn ăn mặc một bộ hắc bào rộng thùng thình, thẳng dài tới gót chân, tóc xoã tung tản ra hoàn toàn che khuất khuôn mặt, chỉ lộ ra hai con mắt u ám âm lãnh, lóe dị quang âm tà, thập phần kinh khủng.

    Ngụy Đích mặc dù nhìn không được hắc bào nhân này là ai, nhưng nàng lập tức nhận ra hai hán tử trên mặt đất kia, là trên giang hồ tiếng tăm vang dội Mô Kim huynh đệ!

    Cái gọi là Mô Kim, chính là trộm mộ.

    Truyện tam quốc kể lại khi Tào Tháo thiết lập Mô Kim giáo úy, chuyên môn khai quật phần mộ trộm lấy tài vật, "Mô Kim" một từ cũng nguồn gốc từ lúc này. Đương nhiên đây chỉ là thuật lại, chưa hẳn là thật.

    Mô Kim huynh đệ thân thủ bất phàm, trộm mộ vô số, không thiếu tác phẩm kinh thế. Nổi danh nhất là bọn hắn đã tìm ra đệ tam thạch quách của Sở bình vương thời kì Chiến quốc
    *thạch quách : quan tài bằng đá.

    Tương truyền thời xuân thu Chiến quốc, Sở bình vương e sợ người trộm mộ của hắn, bèn lệnh hơn năm mươi thợ đá xây dựng một phần mộ dưới đáy hồ, lại e sợ bọn họ tiết lộ, sau khi phần mộ hoàn thành, đem toàn bộ thợ đá giết sạch bên trong phần mộ, độc nhất một lão hán lén thoát được. Sau đó Ngũ Tử Tư sống tại Ngô quốc, Tôn Võ mấy lần đưa binh diệt Sở quốc, bởi vì một nhà Ngũ Tử Tư là bị Sở bình vương giết chết, vì báo đại cừu, Ngũ Tử Tư 'làm ngược lại', quyết định đào lên thi thể của Sở bình vương để giải hận.

    Lúc đó Ngũ Tử Tư trải qua được lão hán trốn thoát được kia chỉ điểm, trước tát khô hồ nước, dưới đáy hồ đào lên một thạch quách, bên trong quan tài chỉ có y quan, chính là quan tài giả, sau đó lại tại dưới quan tài giả đào được quan tài thật, thành công lấy được thi thể Sở bình vương , liền đánh ba trăm roi. Đây là sự kiện Ngũ Tử Tư quật mộ tiên thi nổi danh trên lịch sử!

    Thế nhưng, đồn đãi Sở bình vương là xây thạch quách ba nơi, một chỗ thạch quách cuối cùng không chỉ chôn dấu rất lớn vàng bạc tài bảo, lại thêm một thứ như truyền quốc trùng khí của Sở quốc, cho rằng được chôn cùng. Nhưng hậu nhân vô luận khai quật như thế nào, cũng tìm không được một nơi thạch quách cuối cùng.

    Mô Kim huynh đệ không chỉ phát hiện thạch quách này, còn thành công đào lên thạch quách mấy nghìn năm này, việc này tại trong Mô Kim Môn, Ban Sơn Môn, Tá Lĩnh Môn, Phát Khâu Môn tứ đại môn phái trộm mộ khiến cho cực đại oanh động. Tuy nhiên không ai biết Mô Kim huynh đệ từ trong thạch quách đạt được cái gì, Mô Kim huynh đệ cũng không hề đề cập tới.

    Mô Kim huynh đệ trộm mộ suốt đời, nhưng để cho bọn họ tiếc nuối nhất chính là khi bọn họ phát hiện lăng Tần Thủy Hoàng chân chính, lại cùng tận tất cả tinh lực, thủy chung vô pháp tiến nhập, khiến cho bọn họ ăn năn suốt đời.

    Bọn họ nhiều năm trộm mộ, bởi vậy luyện được một thân khinh công trác tuyệt cùng bản lĩnh ẩn náu tuyệt diệu, không ngờ hôm nay lại thua bởi trên tay thần bí hắc bào nhân này.

    Trên người Mô Kim huynh đệ y phục còn loang lổ dấu vết bùn đất, hình như vừa rồi mới trộm mộ đi ra, bọn họ co quắp trên mặt đất, nghe hắc bào nhân quát hỏi, trong đó một người nói:
    -Cho dù ngươi một chưởng kết liễu chúng ta, chúng ta vẫn là câu nói kia.
    Nghe ngữ khí của hắn, dường như đã bị thương.

    -Ngươi nghĩ rằng ta sẽ không giết các ngươi?
    Hắc bào nhân âm lãnh nói:
    -Các ngươi không nói ta cũng biết, hắc hắc hắc hắc.
    Tiếng cười đó quả thực làm cho người lạnh sương sống.

    Mô Kim huynh đệ đúng là có tiếng gan lớn, nhưng vừa nghe tiếng cười đó của hắc bào nhân, dĩ nhiên lộ ra vẻ sợ hãi nói:
    -Tiền bối, cho dù ngươi đạt được nó, không có chúng ta dẫn đường, cũng đừng muốn mở. . . A!

    Hai người đột nhiên bi thảm kêu một tiếng, hai bàn tay khô héo của hắc bào nhân đâm thẳng vào ngực Mô Kim huynh đệ, thẳng tới cổ tay. Bọn họ con ngươi cũng lồi ra, gắt gao nhìn chằm chằm hắc bào nhân, nằm mơ cũng thật không ngờ hắn sẽ bất ngờ xuất thủ.

    Hắc bào nhân hai tay khoét vào, ' soạt " một tiếng, không ngờ đem trái tim hai người móc ra.

    Ngụy Đích thoáng cái tim đập thình thịch, cả người tóc gáy dựng thẳng, không ngờ thủ đoạn của hắc bào nhân hung tàn như vậy, đáng sợ nhất là hắn xuất thủ lại không hề có dấu hiệu.

    Hắc bào nhân nhìn trái tim hai người trên tay máu chảy đầm đìa, lắc đầu, hình như có chút thất vọng, sau đó 'bịch' vứt trên mặt đất."Xuy!" Hắn dùng bàn tay rạch cái bụng của một người trong đó ra, đem hai ngón tay duỗi đi vào, kẹp vật gì đó ra ngoài. Ngụy Đích hầu như muốn nôn mửa, thân thể không khỏi run một chút.

    Hắc bào nhân tiếp theo tại trên người tên còn lại tìm tòi một lần, hình như còn muốn lục soát ra cái gì, nhưng cũng không có phát hiện, hắn có chút thất vọng, bàn tay nâng lên, lại muốn hướng cái bụng người nọ vạch tới!

    Ngụy Đích vội vàng quay đầu, hắc bào nhân hai mắt tà quang chợt lóe, "Hắc hắc" âm hiểm cười hai tiếng:
    -Nếu thấy được, còn không ra?

    Ngụy Đích lắc mình ra, hắc bào nhân đem tay đặt ở bên mép, khẽ liếm tiên huyết trên ngón tay. Ngụy Đích cố nén buồn nôn, nói:
    -Bọn họ đã không còn lực đánh trả, tiền bối vì sao còn tàn nhẫn như vậy?

    Hắc bào nhân ánh mắt quét về phía Ngụy Đích, hai mắt nhất thời lộ ra vẻ âm tà dâm tục, thậm chí còn lộ ra dáng tươi cười, chỉ là dáng tươi cười kia khiến người sợ run lên.

    -Rất xinh đẹp, thật đẹp. Ngươi chính là Trích Tiên Tử trên giang hồ xưng là thiên hạ đệ nhất tiên tử? Hắc hắc, thực sự là đẹp.

    Nổi da gà, nàng lại hỏi:
    -Ngươi vì sao phải giết bọn hắn?

    -Trái tim của ngươi nhất định rất đẹp, rất xinh đẹp, rất đẹp.
    Hắc bào nhân hai mắt nhìn chằm chằm ngực Ngụy Đích, ánh mắt thậm chí có chứa vẻ thưởng thức.

    Cường liệt bất an làm cho Ngụy Đích không tự chủ được lui về phía sau một bước, nhưng hắc bào nhân lại theo tiến lên trước một bước, Ngụy Đích thậm chí nhìn không thấy hai chân hắn đã từng di chuyển qua.

    Điềm xấu phát lên tại trong lòng Ngụy Đích, nàng đang muốn lại hỏi , hắc bào nhân lại mở miệng:
    -Ngươi muốn biết ta vì sao phải giết bọn hắn ? . . .

    Hắn vốn có đang nói chuyện, lại đột nhiên xuất thủ, không hề có dấu hiệu, thân hình chợt lóe, bàn tay cắm xuống, thoáng như lợi đao đâm thẳng vào ngực Ngụy Đích, vừa nhanh vừa độc ác lại đột nhiên.

    Cũng may Ngụy Đích gặp qua hắn xuất thủ, từ đầu đến cuối toàn thân đề phòng, thân hình phút chốc nhảy đi vài thước, tuy là né được, cũng đã kinh hãi một thân mồ hôi lạnh!

    -Lăng Ba Vi Bộ? Hắc hắc!

    Trong tiếng cười hắc bào nhân đã chợt hiện trước người Ngụy Đích, một chưởng chụp xuống. Ngụy Đích xoay thắt lưng, khó khăn lắm mới tránh được. Hắc bào nhân căn bản không cho nàng thở dốc, bàn tay biến trảo thẳng hướng ngực nàng.

    Ngụy Đích khẽ quát một tiếng, lăng không dựng lên, xoay người hạ xuống ngoài mấy trượng, nhưng khi nàng hạ xuống, thân hình hắc bào nhân cũng thiểm tới, ngũ chỉ thoáng như năm cái lưỡi câu đâm tới, thân thể mềm mại của Ngụy Đích thoát lướt ngang vài thước, hắc bào nhân trảo thủ biến chưởng lại cắt về phía bụng dưới nàng, Ngụy Đích chỉ có lại lướt ngang qua hai xích, hắc bào nhân bàn tay lại hóa trảo, chụp vào yết hầu Ngụy Đích, Ngụy Đích chỉ có lại lướt ngang một thước.

    Hắc bào nhân biết Ngụy Đích đã chân khí đã cạn, âm hiểm cười một tiếng, bàn tay chụp thẳng tới, hung mãnh sắc bén. Ngụy Đích xác thực vô pháp lại thi triển thân pháp tuyệt diệu của nàng để tránh né, chỉ có khẽ quát một tiếng, vận khởi chân khí toàn thân, một chưởng nghênh tiếp.

    Thẳng đến lúc này hắc bào nhân còn chỉ là lấy một tay công kích, mà Ngụy Đích thậm chí còn không có cơ hội rút kiếm.

    "Phanh!" Một tiếng vang, Ngụy Đích bị đánh bay mấy trượng, ngã trên mặt đất, tuy nhiên nàng lập tức đứng lên, mắt lạnh nhìn hắc bào nhân. Nàng không có đưa tay đi rút kiếm, không phải nàng không muốn rút, mà là hiện tại chân khí trong cơ thể nàng khuấy động cuộn trào mãnh liệt, nàng tuyệt không có thể làm cho hắc bào nhân phát hiện bộ dạng khác thường của nàng.

    Hắc bào nhân vốn định lập tức tiến sát, chợt thấy Ngụy Đích như không có việc gì đứng lên, lập tức dừng lại thân hình, có chút kinh ngạc nhìn chăm chú vào nàng.

    Hai người nhìn nhau, ai cũng không có di chuyển.

    -Nội công không tệ!
    Hắc bào nhân đột ngột nói một câu.

    Ngụy Đích không có lên tiếng, nàng không dám mở miệng, nhưng nàng không mở miệng, hắc bào nhân nở nụ cười, song chưởng đột nhiên phân ra, hai mắt tàn nhẫn như lang sói lóe lênm đánh về phía Ngụy Đích. Ngụy Đích đứng ở nơi đó, không hề có sức phản kháng.
     
  4. Chương 24 : Vô tâm chi thất

    Dich : mts86vt
    Nguồn : www.tangthuvien.com
    Sở Phong cũng đi tới Tây hồ, bởi vì chưởng quỹ Vọng Giang Lâu nói cho hắn, ánh trăng Tây hồ cũng là rất đẹp.

    Hắn đi tới chỗ hôm qua hắn phóng túng cuồng ca, ngẩng đầu nhìn ra xa, mặt hồ sóng nước trong vắt, không có thuyền, cũng không có tiếng đàn, lại có một loại cảnh trí thanh u khác.

    Hắn không khỏi nhớ tới Ngụy Đích, đội dù giấy dầu, phiêu nhiên mà đến, phiêu nhiên mà đi. Lúc đó bản thân lại đối với nàng không kiêng nể gì cả vịnh ca trêu chọc, nếu như trở lại một lần, bản thân còn có thể như vậy sao? Trên mặt hắn không khỏi lộ ra dáng tươi cười, dáng tươi cười kia rất ngây thơ, thật giống như trẻ con mới sinh ra lần đầu tiên triển lộ dáng tươi cười, không có pha lẫn bất luận tạp chất gì.

    Hắn nhớ tới trên núi Cổ Đãng khi bản thân biết là nàng rút kiếm tương trợ, hầu như có chút thụ sủng nhược kinh, cứ thế líu lưỡi nghèo từ. Hắn lại cười, sau đó nghĩ tới chuyện ban đêm tại Vọng Giang Lâu, không khỏi lại có chút khổ sở.

    Hắn nhớ tới lời nói của lão đạo sĩ trước khi xuống núi với hắn:
    "Tiểu tử, ta xem ngươi dáng dấp còn thuận mắt, sau khi xuống núi nhất định có không ít nữ tử coi trọng ngươi, ngươi cũng không nên quá lòng tham, tám mười người là tốt rồi."

    Xem ra sự tình cũng không như lão đạo sĩ sở liệu, Sở Phong cười khổ một chút.

    Hắn cũng lửng thững đi lên Tô Đê, hai bên tơ liễu nhẹ nhàng, hương sen nhè nhẹ theo cơn gió từ mặt hồ đưa tới. Hắn cũng không có đi qua bờ bên kia, mà là dừng trên Tô Đê, đêm Tây hồ dưới ánh trăng thanh u tĩnh lặng cũng làm cho hắn tâm trì thần say, sau đó tựa hồ nghe được một tiếng la lên.
    ...
    Trong rừng cây, hắc bào nhân âm hiểm cười hướng Ngụy Đích đánh tới, Ngụy Đích tâm chìm xuống, nàng nhớ tới sư phụ trong lúc vô ý nói qua một câu với mình: "Ngươi đã định trước suốt đời số khổ!" Đáy lòng thản nhiên phát lên một tia đau thương, nhắm lại hai mắt.

    Hắc bào nhân lao tới phân nửa, ánh mắt đột nhiên chợt lóe, đột ngột dừng lại thân hình, do dự chỉ chốc lát, quay người lại, vài động tác lên xuống lại tiêu thất đi.

    Ngụy Đích vừa sợ lại kinh ngạc, lại cầm cự không được, 'ọc!' Một ngụm tiên huyết phun ra, cả người mềm liệt trên mặt đất. Nàng cố không hơn gì nữa, lập tức khoanh chân ngồi, ngưng thần vận khí, bởi vì lại chậm nửa khắc, bản thân một thân võ công liền muốn phế đi, một chưởng vừa rồi kia của hắc bào nhân xác thực không phải chuyện đùa.

    Nhưng ngay khi nàng mới vừa vận khởi Tích Thủy bí quyết, có tiếng bước chân đột ngột hướng bên này đi tới. Nàng thất kinh, hiện tại không thể thu công, cũng không có thể di chuyển, thậm chí miệng không thể nói, chẳng khác nào mặc cho người ức hiếp.

    Tiếng bước chân càng ngày càng gần, nàng không dám tưởng tượng, tâm nhắm trầm xuống.

    "Sưu!"
    Một thân ảnh lướt tới trước người Ngụy Đích, một thân lam sam, đeo cổ kiếm, vẻ mặt kinh ngạc nhìn qua còn có vài phần ngờ nghệch, chính là Sở Phong!

    Ngụy Đích vừa thấy Sở Phong, lại không khỏi thở dài một hơi, yên lòng, chính cô ta cũng không rõ đây là vì sao.

    Nguyên lai hắc bào nhân kia là phát hiện có người tới rồi, mới đột nhiên rời đi, buông tha Ngụy Đích. Đương nhiên, nếu như hắn biết Ngụy Đích đã thân chịu trọng thương, mà người đến cũng chỉ là một tiểu tử mới vào nghề, hắn chưa hẳn đơn giản rời đi như vậy.

    Sở Phong thấy Ngụy Đích ngồi xếp bằng dưới đất, vừa mừng vừa sợ lại kỳ quái, nghĩ không ra ở chỗ này lại gặp gỡ vị nữ tử như thiên tiên này, chút buồn bực tại Vọng Giang Lâu đã sớm ném lên đến chín từng mây.

    Hắn thấy Ngụy Đích vẫn không nhúc nhích, trợn tròn mắt nhìn mình, không nói một lời, khóe miệng thấm vết máu, đảo mắt lại thấy cách đó không xa nằm hai cổ thi thể, cho rằng nàng nhất định là cùng hai người kia liều mạng đấu, vội vã hỏi: "Cô nương bị thương?" Ngữ khí thập phần quan tâm.

    Ngụy Đích nhướng mày, rất là phiền muộn: lẽ nào ngươi nhìn không ra ta đang vận công điều tức, không thể nói chuyện sao?

    Sở Phong xác thực không biết, nguyên lai phương pháp hắn tu luyện vận khí điều tức có thể tùy thu tùy phóng, vả lại không cần cố định tư thế, hoàn toàn tùy ý. Hắn càng không biết tuyệt tâm pháp vận công của tuyệt đại đa số môn phái là không thể chịu quấy rối.

    Hắn thấy Ngụy Đích không có lên tiếng, còn nghĩ nàng là bị thương rất nghiêm trọng, không mở miệng được, nhất thời khẩn trương nói:
    -Cô bi thương rất nghiêm trọng sao?

    Sở Phong thấy Ngụy Đích con ngươi xoay tới xoay lui, không giống có lo lắng cho sinh mệnh, đột ngột vỗ đầu nói:
    -Ta biết rồi ngươi là bị điểm huyệt, cho nên không thể di chuyển, không thể nói!

    Ngụy Đích vừa nghe, hầu như bị tức bất tỉnh đi, nếu không phải tại Cổ Đãng trên núi nàng kiến thức qua tiểu tử này có chút ngu đần, thật đúng là cho rằng hắn là đang cố ý chọc ghẹo mình.

    Sở Phong thấy con ngươi Ngụy Đích xoay chuyển mạnh một cái, còn tưởng rằng bản thân suy đoán đúng, đắc ý nói:
    -Quả nhiên là bị điểm huyệt đạo, đáng tiếc lão đạo sĩ không có đã dạy ta điểm huyệt giải huyệt, ta không giúp được ngươi giải huyệt. Tuy nhiên ngươi yên tâm, ta nghe lão đạo sĩ nói qua, cho dù bị điểm huyệt, thông thường qua một, hai canh giờ sẽ tự động giải.

    Ngụy Đích vừa buồn cười vừa tức giận lại bất đắc dĩ, tiểu tử này dĩ nhiên ngay cả điểm huyệt giải huyệt thủ pháp cơ bản như vậy cũng ko biết! Còn may là hắn không biết, không thì hắn sẽ tại trên người mình sờ loạn chụp loạn một trận rồi.

    Nàng hướng Sở Phong trừng mắt, ý là kêu hắn canh giữ ở bên người mình, để cho bản thân tiếp tục vận khí điều tức.

    Sở Phong nào có thể lĩnh hội được thâm ý bao hàm của nàng nháy mắt, còn tưởng rằng nàng có cái lời gì muốn nói, bèn hỏi:
    -Cô có phải là có điều gì muốn nói với ta không?

    Ngụy Đích thập phần bất đắc dĩ, chỉ có lại trừng mắt nhìn.

    Sở Phong vỗ đầu nói:
    -Ai nha, ta đã quên, cô không thể nói chuyện. Như vậy đi, có phải là cô có gì nói với ta, nếu đúng thì nháy mắt mấy cái.

    Ngụy Đích không thể làm gì khác hơn là lại trừng mắt nhìn.

    -Vậy cô muốn nói cái gì?
    Sở Phong hỏi.

    Ngụy Đích hầu như lại bị hắn chọc giận bất tỉnh đi, cũng chỉ biết trừng mắt với hắn.

    -Ai nha, ta lại đã quên, cô không thể nói chuyện.
    Sở Phong suy nghĩ nửa ngày, mới hỏi:

    -Cô có phải là muốn ta giúp việc gì không?

    Ngụy Đích vội vã trừng mắt nhìn.

    -Muốn ta giúp cô cái gì?
    Sở Phong lẩm bẩm nói, lại nghĩ nửa ngày, đột ngột vỗ đầu, nói:
    -Ta biết rồi, ta biết cô muốn ta làm cái gì?

    Ngụy Đích trong lòng vui vẻ, cho rằng hắn rốt cuộc minh bạch ý tứ của mình. Ai biết Sở Phong lại nói:
    -Cô nương nhất định là cảm thấy buồn bực, muốn cho ta giải buồn. Này cũng khó trách, tay chân không thể di chuyển, lại không thể nói chuyện, nhất định rất khó chịu. Ta khi còn bé không nghe lời, mẹ ta cũng phạt ta như vậy, ngay cả mắt cũng không cho phép nháy chứ, chỉ có thể ở trong lòng niệm khẩu quyết, không biết khó chịu bao nhiêu. Không bằng ta kể cho cô nghe mấy truyện cười cho cô giải buồn?

    Ngụy Đích thực sự là vừa tức vừa vội vừa buồn cười, bản thân hiện tại tối cần phải chính là bình tâm tĩnh khí vận công điều tức, hắn còn muốn kể truyện cười pha trò mình, muốn cho mình tẩu hỏa nhập ma sao!

    Dưới tình thế cấp bách nàng chớp mắt mạnh một cái, Sở Phong vừa thấy, còn tưởng rằng suy đoán đúng, vui mừng nói:
    -Ta võ công mặc dù không ra gì, nhưng ta mà kể truyện cười thì có thể có chút thủ đoạn, ngươi chăm chú nghe được rồi. Khụ, khụ.

    Sở Phong còn thanh thanh cổ họng, mới mở miệng nói:
    -Chuyện kể rằng có một nha dịch muốn đưa một phần công văn khẩn cấp đi châu phủ, quan huyện sợ hắn đi chậm quá, liền cấp một con khoái mã cho hắn. Nha dịch này lại cầm dắt ngựa còn mình đi bộ, có người hỏi hắn: ' việc gấp như vậy, sao không cưỡi ngựa?' nha dịch kia đáp: ' sáu cái chân đi, chẳng phải mau hơn so với bốn cái chân sao?'

    Ngụy Đích hầu như muốn cười đi ra, chân khí trong cơ thể một trận bốc lên, vội vã bảo vệ cho tâm thần.

    Sở Phong nhìn ra Ngụy Đích muốn cười, càng thêm vui mừng, nói:
    -Còn có truyện càng buồn cười. Trương Tam nói với Lý Tứ: 'Nhà của ta có một mặt trống, mỗi lần gõ vào, âm thanh nghe nghìn dặm!' Lý Tứ liền nói: 'Nhà của ta có một con trâu, tại Giang Nam uống nước, đầu thẳng duỗi tới Giang Bắc!' Trương Tam lắc đầu, nói: 'Làm gì có con trâu lớn như vậy?' Lý Tứ đáp: 'Không có con trâu lớn như vậy, lấy gì cho ngươi làm mặt trống đó?'

    Ngụy Đích hầu như lại muốn cười đi ra, tâm thần lung lay.

    Sở Phong càng thêm hăng say, nói:
    -Truyện thứ ba thì càng buồn cười chứ, chuyện kể...

    Hắn đột nhiên dừng lại, bởi vì hắn thấy sắc mặt Ngụy Đích càng ngày càng tái nhợt, khóe miệng còn bắt đầu rướm máu, thì ra Ngụy Đích bắt đầu áp chế không được chân khí trong cơ thể.

    Sở Phong quá sợ hãi, nói:
    -Cô làm sao vậy? Chẳng lẽ thực sự bị trọng thương?

    Hắn thấy Ngụy Đích ký không nháy mắt, cũng không đảo con ngươi, chỉ nhìn thẳng vào mình, bỗng nhiên kinh hô:
    -Chẳng lẽ cô bị trúng Thất Tâm Chưởng?

    Thất Tâm Chưởng là giang hồ một loại võ công cực tà môn, người trúng chưởng tim hoàn toàn không đập, nhưng có hô hấp khí tức, thậm chí còn có thể đi lại như thường, cùng thường nhân không khác, tuy nhiên sau ba canh giờ hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

    Sở Phong vội vàng đưa tay cầm lấy bàn tay Ngụy Đích, chỉ cảm thấy lòng bàn tay của hắn ấm áp nhu nhuận, mềm mại không có xương, lại dùng tay sờ sờ trán nàng, lẩm bẩm:
    -Lòng bàn tay ôn nhuận, cũng không phát nhiệt, không giống trúng Thất Tâm Chưởng.

    Hắn vừa nói nghiêng đầu đem khuôn mặt dán vào ngực Ngụy Đích, muốn nghe tim nàng đập!
     
  5. Chương 25 : Tiên thiên đạo dẫn
    Dich : mts86vt
    Nguồn : www.tangthuvien.com
    Ngụy Đích quá sợ hãi, nam nữ thụ thụ bất thân, lúc này cũng không được! Nàng dưới tình thế cấp bách, quát một tiếng, tay phải bạt ngang, Sở Phong trong kinh hoàng đem đầu lắc mạnh, vẫn là chậm một chút, "Xuy!" Trên mặt đã bị móng tay ngón út của Ngụy Đích xước một chút, lập tức lưu lại một đạo vết máu cong cong.

    Sở Phong đang kinh ngạc, Ngụy Đích một ngụm tiên huyết phun ra, chân khí trong cơ thể như hồng thủy vỡ đê, bắn loạn lung tung, thoáng cái tán loạn thành vô số đạo. Nàng biết tất cả cũng không thể vãn hồi rồi, hai tay vô lực buông xuống, thân thể mềm nhũn đổ về phía trước.

    Sở Phong trong lòng kịch chấn, vội vàng đỡ vai nàng, thấy sắc mặt nàng trắng bệch, ánh mắt cũng mất đi thần thái thanh tú, tìm tòi mạch đập, rất là mất trật tự, kinh hô:
    -Thì ra ngươi tẩu hỏa nhập ma, sao không nói sớm?

    Ngụy Đích bất đắc dĩ địa cười khổ một cái: Ta tẩu hỏa nhập ma, không phải tất cả đều bởi vì ngươi?

    Sở Phong vội vàng ngồi xếp bằng tại đối diện Ngụy Đích, tay trái để ở lòng bàn tay trái , tay phải để ở lòng bàn tay phải của nàng, thành hình dáng đan xen nhau, sau đó hô một câu:
    -Tiên thiên đạo dẫn, nghịch chuyển kiền khôn!

    Ngụy Đích lập tức cảm thấy có một đạo chân khí từ lòng bàn tay trái truyền vào trong cơ thể bản thân, nàng không khỏi lại cười khổ một cái.

    Đừng nói là Sở Phong, chính là sư phụ của mình đích thân đến cứu, cũng là bất lực, bản thân lần này dù cho bảo trụ được tính mệnh, cũng là cả đời không thể di chuyển, không thể nói, quả thật so với chết còn khó chịu hơn.

    Tuy nhiên chuyện khiến nàng kinh dị đã xảy ra, một đạo chân khí Sở Phong truyền vào trong cơ thể bản thân cực kỳ thuần khiết, thoáng như toàn bộ tiên thiên. Đạo chân khí này cũng không có mạnh mẽ tụ tập với chân khí tứ tán mất trật tự trong cơ thể của mình, mà là không ngừng chạy tới tứ chi hài, những nơi nó đến, chân khí tản mạn phụ cận cũng tùy theo lưu chuyển, tựa như đã bị hút theo.

    Sở Phong cuồn cuộn không ngừng hướng trong cơ thể Ngụy Đích quán thâu chân khí, đến cuối cùng, Ngụy Đích kinh hãi phát hiện, Sở Phong lại đem tự mình một thân chân khí toàn bộ đưa vào trong cơ thể mình, quả thực không thể tin được! Phải biết rằng, chân khí được người luyện võ coi như là so với sinh mệnh còn quan trọng hơn, tên này quả thực điên rồi.

    Giờ đây Sở Phong cũng chỉ là một cỗ thi thể không xác, hầu như một con kiến cũng có thể giẫm lên chết hắn. Ngụy Đích khiếp sợ nhìn hắn, Sở Phong chỉ cười cười, có chút ngu đần, cũng có chút ngây thơ.

    Chân khí của Sở Phong sau khi tại trong cơ thể Ngụy Đích du chuyển một chu thiên, từ hữu chưởng Ngụy Đích truyền quay lại trong cơ thể Sở Phong, Ngụy Đích kinh ngạc phát hiện, bản thân luồng chân khí này đi theo lưu chuyển tùy theo chảy vào trong cơ thể Sở Phong, nàng bản năng muốn thử đi ngăn cản chân khí tiết ra ngoài, lập tức phát hiện vẻ thống khổ hiện trên mặt Sở Phong, nàng lấy làm kinh hãi, vội vã thả lỏng tâm thần, tùy ý Sở Phong làm.

    Chân khí trong cơ thể lần lượt chảy vào trong cơ thể Sở Phong, Ngụy Đích cảm thấy thân thể trở nên trống rỗng, cảm giác có chút kỳ dị, hình như là bản thân, lại hình như cũng không phải bản thân. Nàng đột nhiên phát hiện, bản thân hình như có thể cảm thụ được Sở Phong đang suy nghĩ cái gì, nhưng không hiểu rõ lắm, lúc ẩn lúc hiện.

    Ngụy Đích đang nghĩ ngợi, chân khí lại từ lòng bàn tay trái truyền vào trong cơ thể bản thân, như trước là do chân khí của Sở Phong dẫn dắt, theo sau luồng chân khí đã tán thành vô số đạo của mình. Ngụy Đích kinh ngạc phát hiện, chân khí tán loạn thành vô số đạo này của bản thân bắt đầu ngưng tụ lên. Chân khí tại trong cơ thể hai người mỗi lần lưu chuyển một lần, bản thân chân khí này liền ngưng tụ một ít, đến cuối cùng lại một lần nữa hội tụ thành nhất thể, hơn nữa mỗi một lần lưu chuyển, còn hùng hậu thêm một phần. Ngụy Đích vừa mừng vừa sợ, quả thực không thể tin được.

    Hiện tại, nàng có thể rõ ràng địa cảm thụ được ý thức của Sở Phong, nàng cũng biết Sở Phong đồng dạng có thể cảm thụ được ý thức của mình, hai người phảng phất biến thành đồng nhất một người, ý thức, ý nghĩ thậm chí cảm giác đều có thể cho nhau nhận biết. Ngụy Đích hai mắt cũng khôi phục thần thái trước kia, vả lại càng thêm trong sáng thanh tú.

    Tuy nhiên làm cho Ngụy Đích kỳ quái chính là, hai cổ chân khí còn đang không ngừng lưu chuyển, vả lại càng chuyển càng nhanh, không lưu chuyển một lần, liền tăng cường một phần, thuần hậu một phần. Ngụy Đích thầm nghĩ: chẳng lẽ hắn muốn mượn việc này tăng tiến công lực?

    Nhưng hai cổ chân khí càng chuyển càng nhanh, càng chuyển càng mạnh mẽ, hầu như tới nông nỗi vô pháp khống chế! Ngụy Đích rốt cuộc phát hiện, nguyên lai ngay cả Sở Phong cũng không biết, nên như thế nào đi đình chỉ chân khí lưu chuyển!

    Hai người nhất thời hung hiểm vạn phần, còn tiếp tục còn như vậy, tất có một phương đầu tiên sẽ cầm cự không được chân khí trùng kích, cả người vỡ toang mà chết! Lớn nhất có thể là Sở Phong, bởi vì tu vi của hắn dù sao muốn so với Ngụy Đích kém rất nhiều.

    Đương nhiên, cũng không phải hoàn toàn không có cách nào, chỉ cần chờ khi hai cổ chân khí cũng chảy vào trong cơ thể bản thân, lại đột nhiên triệt chưởng, như vậy hai cổ chân khí thì ở lại trong cơ thể bản thân, nếu như có thể đem hai cổ chân khí hòa hợp nhất thể, công lực còn tăng trưởng gấp bội, đây là tha thiết ước mơ của bất luận người luyện võ nào. Tuy nhiên làm như vậy, một phương khác sẽ bởi vì mất đi chân khí mà bỗng nhiên thành phế nhân, thậm chí ngay cả người thường cũng không bằng.

    Sở Phong cùng Ngụy Đích cũng biết loại phương pháp này, cũng không có làm như vậy.

    Tình thế càng ngày càng hung hiểm, Sở Phong thần tình trở nên có chút quái dị, Ngụy Đích biết hắn bắt đầu chống đỡ không nổi hai cổ chân khí cường đại trùng kích.

    Ngụy Đích bỗng nhiên hướng Sở Phong thản nhiên cười, nụ cười này quả thực làm cho minh nguyệt trên bầu trời cũng buồn bã thất sắc. Nguyên lai nàng ngầm hạ quyết định, chân khí bản thân một lần rót vào trong cơ thể Sở Phong, sẽ không tiếc tất cả triệt chưởng, cho dù mất đi một thân chân khí cũng sẽ không tiếc.

    Nàng tâm niệm khẽ động, Sở Phong lập tức cảm giác được, lúc này chân khí của Ngụy Đích đang muốn rót vào trong cơ thể bản thân, hắn đột nhiên hữu chưởng hướng vào phía trong dẫn động, thân thể chợt ngửa về phía sau, Sở Phong đột nhiên triệt chưởng, ngưng tụ với chân khí tại hữu chưởng Ngụy Đích không chỗ phát tiết, chỉ có mang theo hữu chưởng nàng "Oanh" kích tại trên người Sở Phong.

    Một dẫn một ngửa đó của Sở Phong mặc dù đã xảo diệu cực kỳ, nhưng tuy nhiên cũng chỉ có thể tan mất một bộ phận chưởng kình, hắn vẫn đang bị đánh bay mấy trượng, "Oanh" nặng nề đánh vào một thân cây, 'rắc' một tiếng, ngay cả cái cây cũng đụng phải đứt, lại ' ầm' nặng nề ngã trên mặt đất.

    'Ọc' Sở Phong một ngụm tiên huyết phun mạnh ra!

    Ngụy Đích quá sợ hãi, phi thân nhảy, cúi người nâng dậy Sở Phong, thấy hắn tái nhợt, hai mắt thất thần, vội hỏi:
    -Ngươi làm sao vậy?

    Sở Phong lại một tay đẩy ra nàng, phi thân chạy vào ở chỗ sâu trong rừng cây, chỉ để lại một câu:
    -Không được đi theo!

    Ngụy Đích mờ mịt nhìn thân ảnh hắn, không biết tư vị gì. Bị người một tay đẩy ra như vậy, bất luận một người nữ tử nào cũng không dễ chịu, huống hồ nàng vẫn là thiên hạ đệ nhất tiên tử.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)