[Kiếm Hiệp] Cổ Đạo Kinh Phong - Cổ Đạo Kinh Hồng (New: C680)

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi llFate, 12/2/11.

  1. Chương 6 : Sơ lộ phong mang

    Dich : mts86vt
    Nguồn : tangthuvien

    Ván cờ đã bài trí xong, trên mặt đất còn có một số quân cờ trắng đen mỗi bên mười quân, quân trắng so với quân đen nhiều hơn một quân, xem ra là đến lượt đi của cờ trắng, Như vậy cờ trắng là muốn kiểm soát nước sống, tấn công, tiếp ứng, hay là tiêu diệt cờ đen?
    Mọi người ngẩng đầu nhìn phía bàn cờ trên thạch bích, chỉ thấy các quân cờ đen đen trắng trắng như ngôi sao giữa đám mây được bố trí tại trên thạch bích, quân đen cùng quân trắng vây quanh lẫn nhau, giống như hai con đại long hắc bạch quấn vòng vào nhau.Trong số mọi người ở đây đương nhiên không thiếu cao thủ kỳ đạo, vậy mà cũng nhất thời thấy không rõ kỳ thế.

    Mọi người đều thì thầm với nhau, có người nói:
    -Ta thế nào ngay cả một thế cờ cũng nhìn không ra, cũng quá mất mặt, Lý huynh, ngươi thì sao?

    -Ta càng xem càng hồ đồ, quân đen nhìn như là 'hình mòng'[1], nhưng thực tế là dày.

    -Không đúng, phải là quân trắng 'hình mòng' , nhưng thực tế là dày. . .

    -Không đúng, quân đen giống như là bị vây hãm nhưng vẫn còn đường sinh, mà quân trắng rất chắc chắn.

    -Cũng không đúng, quân đen quân trắng cũng rất chắc chắn mà cũng không phải chắc chắn, đều bị nguy, cũng đều có sinh cơ. . .

    Mọi người ngươi một lời, ta một tiếng, trở thành tranh cãi.

    Giữa lúc mọi người tranh luận không ngớt, tìm không ra manh mối, chợt có một thanh âm thanh nhã êm tai hô lên:
    -Là quan hệ song song trường sinh kiếp!

    Mở miệng chính là thanh bào nữ tử yên lặng không nói từ lâu.

    Quỷ Tử Tiên Sinh không khỏi liếc mắt nhìn một cái thanh bào nữ tử, có vài phần kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ sẽ có người nhanh như vậy nhìn ra thế cờ mình bố trí.

    -A, thực sự là trường sinh kiếp!
    Có người tinh thông với kỳ đạo cũng đã nhìn ra.

    Nếu đã bị gọi lên kỳ hình, những người khác rất nhanh cũng đã nhìn ra, nhất thời nghị luận sôi nổi.

    Cái gọi là trường sinh kiếp, chính là một loại kỳ hình cực hiếm thấy trong cờ vây, bởi vì song phương sẽ không ngừng tại một nơi đánh bắt, mà có thể làm cho kỳ hình không ngừng tuần hoàn nhiều lần, vĩnh viễn không ngừng nghỉ, cho nên loại kỳ hình này được xưng là trường sinh kiếp. Trường sinh kiếp xuất hiện, thông thường chỉ có thể hòa cờ.

    Sở Phong lẩm bẩm:
    -Kiếp này so với cái liên hoàn kiếp mà ta cùng lão đạo sĩ bày ra còn muốn phức tạp hơn.

    Quỷ Tử Tiên Sinh mở miệng:
    -Trường sinh kiếp, kiếp hậu trường sinh!Ai có thể giải được kiếp này, đó là phá cục thành công. Các vị, mời!

    Mọi người không khỏi cau mày: trường sinh kiếp, tuần hoàn nhiều lần, vĩnh viễn vô chừng mực, làm sao có thể phá? Hiện tại trên bàn cờ có góc không có một quân nào, đúng là kiếp vị của trường sinh kiếp, trên bàn cờ cũng chỉ có những nơi đó có thể giảm biến hóa, nhưng vô luận đặt quân như thế nào, cũng chỉ có thể hình thành trường sinh kiếp, cờ trắng có thể hay không tự chịu diệt vong.

    Mọi người chỉ trỏ, lại múa máy một hồi lâu, rốt cuộc có người mở miệng nói:
    -Quỷ Tử tiền bối, trường sinh kiếp nhiều lần tuần hoàn, chỉ có thể phán hòa, không người có thể phá!

    Quỷ Tử Tiên Sinh tay loát râu mép, mỉm cười.

    Mọi người thấy Quỷ Tử Tiên Sinh không lên tiếng, bắt đầu ầm ỹ lên:
    -Quỷ Tử tiền bối, ngài bày thế trường sinh kiếp này rõ ràng là làm khó người mà.

    -Chính là vậy, hiểu chút kỳ nghệ cũng biết kỳ hình này chỉ có thể phán hòa.

    -Quỷ Tử tiền bối, không bằng ngươi xuất thủ phá cho mọi người xem, ta lúc này nhất định không tin có thể giải được.

    -Huynh đài, bảy năm trước ngươi đã nói qua, nếu có thể giải được ván cờ coi như con rùa , lần trước đã bò qua một lần, không biết lần này ngươi lại dự định làm cái gì?

    -Lần này nếu như thật có thể giải được trường sinh kiếp này, ta coi như Vương bát đản.
    Mọi người đều cười ầm lên.

    Quỷ Tử Tiên Sinh vẫn là loát râu mép, mỉm cười nói:
    -Chớ vội chớ vội, ván cờ này ta muốn bày bảy ngày, hiện tại mới ngày đầu tiên.

    Quỷ Tử Tiên Sinh càng thong thả, mọi người lại càng là sốt ruột, lại càng reo hò ầm ỹ, rồi lại không hề có biện pháp.

    Sở Phong nhìn phía thanh bào nữ tử, thấy nàng ngẩng đầu ngóng nhìn thạch bích, dường như có chút suy nghĩ.

    Thanh bào nữ tử kia đột nhiên lẩm bẩm:
    -Cờ trắng là bị cờ đen vây, chỉ có thể lấy trường sinh kiếp thủ hòa, tuy nhiên cờ trắng cũng ngầm che đậy sát khí, nếu như trên góc bên trái kia có một khoảng trống vậy có thể đỡ được nhiều, thêm 2 ô, cờ trắng liền có thể thoát vòng vây phản công cờ đen, đáng tiếc!

    Thanh âm của nàng tuy nhỏ, nhưng Sở Phong hai lỗ tai nhạy cảm dị thường, trong lòng khẽ động: Quỷ Tử Tiên Sinh không phải nói đây là một thế tàn cục sao, cờ vây làm sao sẽ có tàn cục, chẳng lẽ chữ "Tàn" này có thâm ý khác? Hắn lần nữa nhìn phía từng đạo vết kiếm đan xen khắp nơi.

    Mọi người càng ngày càng ầm ỹ, đều yêu cầu Quỷ Tử Tiên Sinh xuất thủ phá cục, Quỷ Tử Tiên Sinh thủy chung vẫn là khí định thần nhàn, thản nhiên nhìn mọi người, chỉ hơi mỉm cười.

    Sở Phong bỗng nhiên tiến lên trước hai bước, vái chào Quỷ Tử Tiên Sinh rồi nói:
    -Tiền bối, vãn bối nguyện ý thử một lần!

    Toàn bộ ánh mắt nhất thời chuyển hướng Sở Phong, ngay cả thanh bào nữ tử cũng đem ánh mắt hướng qua.

    Quỷ Tử Tiên Sinh có chút kinh ngạc nhìn hắn, loát râu mép, gật đầu nói:
    -Hảo! Hậu sinh khả uý! Mời!
    Nói xong lui thân sang một bên.

    Sở Phong rút ra trường kiếm, thân hình triển khai, như lưu tinh cản nguyệt hướng tới phía dưới thạch bích, nhún người nhảy lênn ba trượng cao, hai chân tại mép thạch bích đạp liên tục, thoáng cái lên tới góc phải cao nhất bàn cờ, trường kiếm cắm vào, thân hình rơi nhanh xuống, mang theo kiếm tại bên phải bàn cờ vẽ ra một đường dọc thẳng tắp, mọi người nhất thời ngạc nhiên, không rõ nguyên do, tuy nhiên lập tức có người hô:
    -Ai nha! Bàn cờ này đường nét không được đầy đủ, thiếu một đường hàng dọc![2]

    Mọi người đều đếm, bừng tỉnh đại ngộ. Trên bàn cờ này đường ngang là 19, nhưng đường dọc chỉ có 18, nguyên lai Quỷ Tử Tiên Sinh vừa rồi khi vẽ bàn cờ, cố ý vẽ thiếu một đường dọc, tuy nhiên bởi bàn cờ này thực sự quá lớn, ai cũng không có chú ý, cũng không ai đi đếm, thảo nào lúc trước hắn nói đây là một cái đại tàn cục, ý tứ hoá ra là bàn cờ không trọn vẹn, hiện tại Sở Phong chính là ở trên đó vẽ thêm một đường dọc.

    Sở Phong nhanh chóng rơi xuống mặt đất, thân hình cũng vừa chuyển, đầu dưới chân trên, trường kiếm hướng mặt đất ra sức một chút, thân kiếm bị đè thành hình cung lại đàn hồi, Sở Phong bằng lực đàn hồi này bắn thẳng lên cao hai trượng, hai chân liền đạp lên thạch bích, rất muốn phát động thêm một sức lực để mà đạp lên đỉnh, vẽ thêm cho thành 19 đường dọc. Tuy nhiên hắn chân khí không thể tiếp tục, mắt thấy xu thế bay lên đã hết, đúng lúc này, "Chi" một tiếng xé gió, ngay sau đó 'keng' một tiếng, một thanh trường kiếm đâm thẳng vào thạch bích bên cạnh chân hắn.

    Sở Phong đại hỉ, đầu ngón chân khẽ đạp lên thân kiếm, bay lên trời, thoáng cái lên tới đỉnh chóp bàn cờ, sau đó thân hình vừa sa xuống, vừa sử dụng kiếm vẽ thêm một đường dọc, đương nhiên không quên đem thanh kiếm kia rút ra, mang theo kiếm xuống.

    Mặc dù là có người âm thầm tương trợ, tuy nhiên hắn quả thực thân thủ cũng bất phàm, giành được mọi người liên thanh hoan hô.

    Sở Phong đem thanh cổ trường kiếm cắm trở về vỏ, sau đó nhìn thanh trường kiếm ngầm giúp đỡ mình. Chỉ thấy kiếm này thon dài mỏng, mỏng manh nhẹ nhàng, trên thân kiếm trong suốt có khắc hoa văn như sóng gợn, thẩm thấu thần vận cô thanh khiết tịnh.

    -Là Tích Thủy kiếm!
    Có người kinh hô lên tiếng.

    Toàn bộ ánh mắt đều hướng về phía Trích Tiên Tử, vỏ kiếm phía sau Trích Tiên Tử quả nhiên là trống không.

    Sở Phong trong lòng vui vẻ: thì ra là nàng!

    Hắn đi qua, đem kiếm hoàn lại, nói:
    -Đa tạ cô nương rút kiếm tương trợ, không ngờ Tây hồ vội vã từ biệt, nhanh như vậy lại gặp mặt, thực sự là. . . Thực sự là. . .
    Thật là cái gì, hắn lại nhất thời nghèo từ nói không ra.

    Ngụy Đích thấy hắn vẻ mặt lúng túng, hầu như muốn bật cười, tuy nhiên vẫn là nhịn xuống, hoàn kiếm vào vỏ, cũng không lên tiếng.

    Mọi người thập phần kinh ngạc, không ngờ Trích Tiên Tử luôn luôn cô cao thanh ngạo lại đột nhiên xuất thủ tương trợ tên ngốc tiểu tử vô danh tiểu tốt này, đồng thời nghe ngữ khí của tiểu tử này, hai người nhất định là quen biết.

    -Hảo! Hảo! Quả nhiên hậu sinh khả uý!
    Quỷ Tử Tiên Sinh mở miệng,
    -Ván cờ này ta bày tên là tàn phổ cục, bởi vì trên bàn cờ thiếu một đường, hiện tại vị tiểu huynh đệ này đã đem bàn cờ bổ sung đầy đủ, vậy tiểu huynh đệ mời đi cờ!

    Hiện tại trên bàn cờ nhiều hơn một đường, cũng bỗng nhiều hơn 19 giao điểm, cho dù ai cũng hiểu được đi cờ, tuy nhiên muốn đem quân cờ bằng đá trên mặt đất ném lên thạch bích, cũng không phải mỗi người đều có thể làm được.

    [1]hình mòng: là một hình cờ xấu, các quân cờ rời rạc nhau
    [2]bàn cờ vây chuẩn là có 19 nét ngang và 19 nét dọc hợp lại thành 361 giao điểm
    P/s: Rất nhiều thuật ngữ chuyên môn cờ vây rất khó hiểu, mình đã cố gắng tham khảo qua cờ vây, nhưng khả năng chỉ có hạn, bạn nào có cao kiến để sửa thì góp ý
     
    Last edited by a moderator: 23/2/11
  2. Chương 7 : Kỹ kinh tứ tọa
    Dich : mts86vt
    Nguồn : tangthuvien

    Sở Phong đi tới bên cạnh một quân cờ trắng ,có chút do dự. Hắn đương nhiên biết đi cờ thế nào, nhưng hắn cũng biết bằng công lực bản thân, thực sự không nắm chắc có thể đem quân cờ bằng đá gần trăm cân này ném lên thạch bích, cho dù có thể ném lên thạch bích, cũng không nhất định có thể đóng vào thạch bích, cho dù có thể đóng vào thạch bích, cũng không nhất định có thể đóng đúng vào vị trí mà bản thân muốn đặt quân.

    Tuy nhiên hắn sẽ không lùi bước, cho dù không được, hắn cũng sẽ thử một lần.

    Tất cả mọi người theo dõi hắn, vừa rồi thân pháp của hắn tất cả mọi người đều nhìn thấy, xác thực cũng có nét độc đáo, hiện tại muốn nhìn nội kình của hắn như thế nào.

    Sở Phong đang muốn đưa tay ôm lấy quân cờ bằng đá, chợt có người nói:
    - Sở huynh, nếu như huynh đã đem bàn cờ bổ sung hoàn chỉnh, chẳng biết có thể để cho ta thay thế đặt quân cờ được không, ta cũng có chút ngứa nghề.
    Mở miệng chính là Mộ Dung.

    Sở Phong minh bạch Mộ Dung là muốn giải vây cho mình, trong lòng cảm kích, tuy nhiên hắn lại không yên tâm, vạn nhất Mộ Dung cũng công lực không đủ, vậy há chẳng phải là khiến cho hắn tự mình làm xấu mặt! Đại trượng phu có cái nên làm, có việc không nên làm, chính là biết rõ phải mất mặt, cũng không có thể gieo vạ cho người khác.

    Hắn cười cười, nói:
    - Đa tạ Mộ Dung huynh, quân cờ này vẫn là để ta đặt được rồi."

    Mộ Dung đã đi tới, thong dong nói:
    - Sở huynh yên tâm, ta sẽ không làm cho Sở huynh thất vọng!

    Vừa nhìn ánh mắt đó của Mộ Dung, Sở Phong biết bản thân lo lắng là dư thừa, vì vậy gật đầu, thối lui một bước.

    Mộ Dung vén ống tay áo, hỏi:
    -Sở huynh chuẩn bị đặt quân vào nơi nào?

    Hiện tại, cờ trắng có hai điểm có thể đi, nước 3-3 hoặc là nước 3-4. Nếu như đi nước 3-4 thì cờ trắng sẽ hình thành bao vây đới với cờ đen, một lần toàn bộ tiêu diệt quân đen; nhưng nếu như đi nước 3-3, thì sẽ hình thành kỳ thế song hoạt, cờ đen và cờ trắng bên nào cũng không thể giết chết đối phương.

    -Đi nước 3-3!

    Khi tất cả mọi người cho rằng Sở Phong tất sẽ lựa chọn nước đi 3-4, một lần bao vây tiêu diệt cờ đen, Sở Phong lại ngoài ý muốn lựa chọn đi nước 3-3.

    Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, Mộ Dung cũng ngẩn ra, ngay cả thanh bào nữ tử kia một vòng lụa mỏng xanh che khuôn mặt cũng lung lay một chút, hiển nhiên vô cùng kinh ngạc lựa chọn của Sở Phong, chỉ có Quỷ Tử Tiên Sinh loát râu mép, khẽ mỉm cười.

    Có người nhỏ giọng nói:
    - Nguyên lai tiểu tử này không hiểu kỳ đạo, thật ngu!

    -Đúng thế, may mà hắn còn hiểu được đi vào nước song hoạt, bằng không thì tự mình đem cờ trắng giết chết cũng không biết.

    - Nhìn tiểu tử đầu thiếu i-ốt này, ta đã biết hắn không am hiểu thế nào là cờ sống-cờ chết.

    Mọi người ngươi một lời, ta một tiếng, Sở Phong cũng không có lên tiếng, chỉ hướng Mộ Dung gật đầu.

    Mộ Dung ống tay áo phải cuốn lên, cuốn lấy một quân cờ bằng đá hướng ra phía ngoài vung lên, quân cờ bằng đá 'vù' Một tiếng bay về phía thạch bích, 'Ầm' đóng vào chính giữa tai điểm 3-3, không nhúc nhích tí nào. Mộ Dung lộ ra chiêu thức ấy, quả nhiên là Kỹ Kinh Tứ Tọa, phải biết rằng hắn cũng chỉ dùng ống tay áo dễ dàng đem quân cờ bằng đá cuốn lên thạch bích, quả nhiên không hổ là người đứng đầu võ lâm Tam công tử, thảo nào tuổi còn trẻ đã tiếp nhận chức vụ gia chủ Mộ Dung thế gia.

    Sở Phong ở bên cạnh thấy rõ ràng, Mộ Dung phất ống tay áo một cái, bàn tay giấu ở bên trong tay áo tức khắc biến thành đạm tử sắc, trong nháy mắt lại khôi phục bình thường.

    Mộ Dung hướng Quỷ Tử Tiên Sinh cúi chào, nói:
    -Tiền bối, bêu xấu.

    Quỷ Tử Tiên Sinh loát râu mép, gật đầu nói:
    - Hảo, hảo, hậu sinh khả uý, thật là nhân tài xuất hiện lớp lớp! Xem ra thiên hạ suy cho cùng vẫn là thuộc về người trẻ tuổi các ngươi!

    Mộ Dung vội vàng nói:
    - Tiền bối quá khen, vãn bối công phu thô thiển làm cho tiền bối bị chê cười.

    - Hảo! Hảo! Không kiêu không nóng vội! Hảo!

    Quỷ Tử Tiên Sinh chuyển hướng Sở Phong, nói:
    - Tiểu huynh đệ nếu đã quyết định bố cục ván cờ, lão hủ cũng không xem thêm nữa, không ngờ chưa tới nửa ngày, thì đã có người giải được ván cờ của lão hủ, hảo! Hảo! Không biết tiểu huynh đệ là làm sao phát hiện trên bàn cờ thiếu một đường?

    Sở Phong gãi gãi đầu, nói:
    - Ta đếm trên dưới có 19 đường ngang, mà trái phải lại chỉ có 18 đường dọc, cho nên liền biết bàn cờ thiếu một đường.

    Mọi người vừa nghe, hầu như muốn té ngửa, nói như vậy không phải là chưa nói sao.

    Quỷ Tử Tiên Sinh ngẩn ra, như bừng tỉnh nói:
    -Té ra là như vậy, mọi người đều say mê với biến hóa trong bàn cờ, tiểu huynh đệ lại một mình đếm sự khác biệt giữa ngang và dọc, hảo!

    Sở Phong thầm nghĩ: "Nếu không có thanh bào nữ tử kia, ta chưa hẳn đã nhìn ra bàn cờ không trọn vẹn." Hắn nhịn không được nhìn lén về phía thanh bào nữ tử, thấy nàng cũng đang nhìn phía bên mình.

    Quỷ Tử Tiên Sinh lại nói:
    - Tiểu huynh đệ, ngươi đã phá giải ván cờ của ta, vậy cùng lão hủ đánh cờ một ván đi, lão hủ cũng rất lâu rồi không có đấu cờ.

    Sở Phong cũng không chối từ, nói:
    - Vậy vãn bối cả gan hướng tiền bối thỉnh giáo!

    Quỷ Tử Tiên Sinh lần thứ hai hiện ra ánh mắt tán thưởng, loát râu mép nói:
    -Hảo! Hảo!

    Dưới thạch bích có một cái bàn hình vuông bằng đá, hai gã đồng tử rất nhanh tại trên bàn đá bày sẵn bàn và quân cờ, tại bốn điểm ở bốn góc trên bàn cờ cũng đã xen kẽ đặt lên trắng đen mỗi bên 2 quân cờ đệm

    Ở đây giải thích sơ sơ một chút cái gì gọi là quân đệm, thời cổ đại khi đánh cờ, trước tiên ở sẽ tại 4 điểm 4 góc bàn cờ đan xen đặt quân cờ trắng và đen, được gọi là 'quân thế ', cũng gọi là 'quân đệm', cờ vây hiện đại thì không có. Cổ nhân cho rằng, đặt 'quân đệm ' thì hai bên đều không thể mượn góc để cố thủ, thì ví như quần hùng tranh giành thiên hạ, nhất định sẽ nghĩ thiết lập tại vùng trung tâm, quyết không đồng ý an phận ở một góc.

    Chuyện phiếm qua đi, Quỷ Tử Tiên Sinh cùng Sở Phong ngồi ở hai bên bàn đá, mọi người bốn mặt vây quanh đứng xem.

    -Mời!

    Quỷ Tử Tiên Sinh khoát tay, Sở Phong cũng không khách khí, nhặt lên một quân trắng đặt xuống, Quỷ Tử Tiên Sinh lập tức nhặt lên một quân đen đặt xuống, hai người bắt đầu đánh cờ.

    Sở Phong tuy là được chấp trắng đi trước, nhưng sau hơn mười lượt, ưu thế đi trước đã không còn tồn tại, lại đi thêm hơn mười nước nữa, ưu thế đi trước đã chuyển tới bên Quỷ Tử Tiên Sinh, sau đó qua tiếp hơn mười nước, những người kỳ đạo cao đã nhìn ra, kỳ nghệ Sở Phong mặc dù cao, nhưng đem so với Quỷ Tử Tiên Sinh, vẫn là cách tương đối xa. Tuy nhiên sự ứng biến của Sở Phong trái lại làm cho mọi người giật mình, đôi khi có những nước đi thần kì, ngoài dự đoán mọi người.

    Cho tới hơn 100 nước, tình hình dần dần trở nên gấp gáp, Quỷ Tử Tiên Sinh bỗng nhiên liên tục đi hai nước hay, rốt cuộc đồng thời có dấu hiệu ăn hai đám quân trắng của Sở Phong, Sở Phong nhất thời rơi vào khốn cảnh, hai nhóm quân trắng nếu như bị ăn mất, thắng bại đã định.
     
    Last edited by a moderator: 23/2/11
  3. Chương 8: Đối dịch kinh tâm
    Dich : mts86vt
    Nguồn : tangthuvien
    Tất cả mọi người đều hồi hộp nhìn ván cờ, hai nơi đang chuẩn bị ăn của Quỷ Tử Tiên Sinh quá lợi hại, thực sự tuyệt vời.

    Giữa lúc Sở Phong vô kế khả thi, thanh bào nữ tử bên cạnh bỗng nhiên mở miệng thì thầm:

    "Tham soa phân lưỡng thế, huyền tố dẫn song hành!"

    Sở Phong trước mắt sáng ngời, nhặt một quân cờ điểm vào 2-2.

    *điểm: đi quân cờ vào lãnh địa đối phương

    -Thần kỳ!

    Lập tức có người hô,
    - Hảo một nước 'nhất tử giải song chinh'( một nước đi giải hay mối nguy), lấy chinh giải chinh, mượn kiếp ủ kiếp, một nước giải hai có thể cùng 'Trấn Thần Đầu' năm đó Cố Sư Ngôn đánh bại đông doanh vương tử còn tốt hơn!

    Ở đây cũng tiện thể nói một chút 'Trấn Thần Đầu'. thời Đường Tuyên Tông, vương tử nước đông doanh tới triều, vương tử xin được đánh cờ vây hữu nghị, Đường Tuyên Tông bèn lệnh đương thời đệ nhất quốc thủ Cố Sư Ngôn cùng y đánh cờ. Hai người cho tới hơn 30 nước, Cố Sư Ngôn bị vương tử 'song chinh', nhất thời rơi vào khốn cảnh. Cố Sư Ngôn sợ phải bôi nhọ quân mệnh, dừng nước cờ suy ngẫm một lúc lâu, dứt khoát bạo dạn dánh một nước cờ, lại 'nhất tử giải song chinh' , thế nên mới gọi là 'Trấn Thần Đầu'. Vương tử trợn mắt lui tay, đẩy bàn chịu thua.


    Lại nói đến Quỷ Tử Tiên Sinh thấy Sở Phong đi một nước thần kì này, rất là kinh ngạc, tuy nhiên hắn cũng có nước hay khác để đáp trả, lập tức đi một nước chen vào giữa thế trận, kẹp lại quân trắng, thanh bào nữ tử lại khẽ đọc:

    "Liệt địa tứ duy cử, phân huy lưỡng trận tiền!"

    Sở Phong lập tức điểm cờ vào 4-2, nước cờ này vừa điểm xuống, cờ trắng đã không còn lo lắng, mọi người không khỏi vì Sở Phong thở dài một hơi, đồng thời cũng âm thầm nhìn phía thanh bào nữ tử kia, khẽ thì thầm: không ngờ thanh bào nữ tử che mặt này kỳ đạo cao như vậy.


    Kỳ đạo của Sở Phong mặc dù không bằng Quỷ Tử Tiên Sinh, nhưng thanh bào nữ tử bên cạnh mỗi lần đều mở miệng ngầm giúp đỡ Sở Phong, mà Sở Phong cũng thỉnh thoảng có những nước cờ đáp trả rất tuyệt diệu, rốt cuộc nhất thời không rơi vào hạ phong.


    Cho tới hơn 100 nước, quân đen của Quỷ Tử Tiên Sinh lại vô thanh vô tức đối với quân trắng tiến hành giáp công, muốn một lần chặt đứt đại long của cờ trắng.


    Sở Phong lại lâm vào vô kế khả thi, thanh bào nữ tử mở miệng nói:

    "Cửu niên trùng bả quyết, tứ hải các phiêu bồng."

    Sở Phong ý hội, lập tức điểm xuống 9-4, chuẩn bị tiếp ứng quân trắng, quân đen há lại để cho hắn tiếp cận, lập tức áp chế.


    Thanh bào nữ tử lại thì thầm:

    "Lưu thi thiên tuế hạc, tống khách ngũ vân xa."

    Sở Phong ngay tức thì điểm xuống 5-5 để tiếp ứng , quân đen của Quỷ Tử Tiên Sinh lập tức thêm khóa mềm(gông), lợi hại, gọng kìm này đem một số quân cờ ở đường biên Sở Phong vây chặt lấy.


    Sở Phong lại lần nữa rơi vào vắt óc suy nghĩ. Thanh bào nữ tử lại thì thầm:

    "Trung gian hữu dư địa, hà tất luyến biên bàng?"

    Nàng vừa đọc, Sở Phong tức thời sáng tỏ thông suốt, đúng a, ở trung tâm một mảnh trống không, bản thân hà tất phải vì đường biên mà khó khăn? Hắn ngay tức thì nhặt quân cờ đi một nước, nước này thật tuyệt, không chỉ làm cho quân trắng mở mang, còn vây khốn được một quân đen.


    Quỷ Tử Tiên Sinh hơi suy tư, cư nhiên không cứu quân đen bị vây kia, nhưng lại phủ đầu áp chế, muốn mạnh mẽ chặt đứt quân trắng.


    Thanh bào nữ tử lúc này thì thầm:

    "Đắc thế xâm thôn viễn, thừa nguy đả kiếp doanh!"

    Sở Phong biết nàng là muốn bản thân thừa cơ bắt đi quân đen, nhưng lần này hắn cũng không có thuận theo, lại nhìn bàn cờ nghĩ: bắt đi quân đen quả thực có thể tạm giải khốn đốn đang gần kề, tuy nhiên cờ trắng vẫn còn nguy hiểm bị chặt đứt.


    Tất cả mọi người kỳ quái nhìn hắn, ngay cả thanh bào nữ tử cũng đem ánh mắt từ bàn cờ dời về phía hắn, bắt quân giải vây là sự đáp trả tốt nhất rồi, hắn còn đang suy nghĩ cái gì chứ?


    Sở Phong trầm tư một lúc, rốt cuộc đi một nước cờ, nhưng không có bắt đi quân đen, mà là đặt quân tại góc bên phải.


    Hôn chiêu! Hôn chiêu! ( Đi nước cờ hỏng )


    Mọi người cau mày, rõ ràng là một nước đi không có tác dụng, cờ trắng cũng bị chặt đứt.


    Quỷ Tử Tiên Sinh nhặt một quân cờ đang muốn đặt xuống chặt đứt cờ trắng, bỗng dừng lại, chậm rãi thu hồi, nhất thời nhìn chằm chằm bàn cờ suy ngẫm. Mọi người nhất thời kỳ quái, thực sự nhìn không ra vừa rồi nước đi tầm bậy của Sở Phong vừa rồi có chỗ thần kỳ gì, lại làm cho Quỷ Tử Tiên Sinh cũng phải do dự.


    -Vây Nguỵ cứu Triệu? !

    Thanh bào nữ tử bỗng nhiên kinh ngạc nói.

    Có người cũng nhìn ra manh mối, nguyên lai một nước đi vừa rồi của Sở Phong, ẩn chứa muôn vàn biến hóa, nếu như Quỷ Tử Tiên Sinh khinh suất chặt đứt, vậy một nhóm cờ đen ở góc phải rất có khả năng bị quân trắng vây hãm.


    Quỷ Tử Tiên Sinh cuối cùng không có chặt đứt cờ trắng, mà là đi nước cờ nối, quân trắng kéo dài, quân đen cắt, quân trắng lui, quân đen nối, quân trắng cũng nối, vài nước đi này biến hóa tinh diệu dị thường, quân đen đem một nhóm cờ đen ở góc phải nối được cả một rãnh cũng không lộ ra, nhưng quân trắng cũng ung dung nối thành một mảnh, đã không còn nguy cơ bị chặt đứt.


    - Quả thật là vây Nguỵ cứu Triệu! Diệu!

    Lúc này mới có người kinh hô lên tiếng, đồng thời cũng càng thán phục sự quan sát chi tỉ mỉ của thanh bào nữ tử đối với ván cờ .

    Kỳ thế càng ngày càng phức tạp, tuy rằng không có kịch liệt đánh giáp lá cà, nhưng là mọi nơi nguy cơ tứ phía, làm cho người khác thở không nổi.


    Cho tới sau hơn hai trăm nước đi, một màn làm cho người ta chậc lưỡi xuất hiện, trên bàn cờ hắc bạch như hai con đại long quấn lấy nhau, lại hình thành sinh tử kiếp sát!


    Tất cả mọi người lặng ngắt như tờ nhìn chằm chằm bàn cờ, nín thở ngay cả quả tim cũng đổ mồ hôi.


    Sinh tử kiếp là thiên hạ đại kiếp nạn, quan hệ đến sự tồn vong song phương quân cờ cả bàn, chỉ cần sai một chút, hoàn toàn thua cả bàn, hiện tại song phương như đi một đôi dép bằng băng mỏng, thận trọng thêm thận trọng, trong một bước đều không phải ngươi chết chính là ta mất mạng, xác thực làm cho người thở không được.


    Hơn mười nước qua đi, sinh tử kiếp sát còn đang tiếp tục, nhưng kỳ thế đối với Sở Phong càng ngày càng hung hiểm, thậm chí đã rơi vào tuyệt cảnh. Hắn đếm số quân đã đi, lại đếm số quân bị bắt đi. Một nước đi này của hắn, hoặc là giải kiếp, hoặc là toàn bộ vong! Hắn không ngừng tính toán biến hóa của ván cờ, nhưng kỳ thế rắc rối phức tạp thì làm sao có thể tính toán ra được điểm cuối! Một nước cờ này kết quả là tự chịu diệt vong, hay là sống sót sau tai nạn, ai cũng không cách nào dự đoán. Giờ này khắc này, hắn mới chính thức cảm nhận được lời nói của lão đạo sĩ:

    "Kỳ đạo, thiên biến vạn hóa, một là sinh , hai là chết, sinh sinh tử tử, biến hoá thất thường, chỉ có thể dụng ý, không được dựa vào thế!"

    Sở Phong đang nghĩ ngợi, thanh bào nữ tử trầm mặc đã lâu rốt cuộc mở miệng khẽ thì thầm:

    "Thử trung hữu chân ý, dục biện dĩ vong ngôn!"

    Mọi người vừa nghe, sửng sốt: trong thơ đã không có con số nào, cũng không còn ám chỉ, cái này kêu người ta phải đặt cờ nơi nào?


    Sở Phong lại trong lòng khẽ động: nàng là nhắc nhở bản thân dùng ý, không muốn chấp nhất kỳ thế, chính cùng lời nói của lão đạo sĩ không bàn mà hợp ý nhau.


    Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi thả lỏng tâm trạng, bình tĩnh trở lại. Hai mắt hắn tuy là nhìn bàn cờ này, nhưng kỳ thế trước mắt từ từ tiêu thất, lại chậm rãi hiện ra ở trong đầu, hắc bạch ở trong xen kẽ vào nhau, hắn linh quang chợt lóe, liền đi một nước cờ.


    Nước cờ này trước khi chưa có hạ xuống, ai cũng nhìn không ra cờ trắng có khả năng giải kiếp, nhưng nước cờ này vừa hạ xuống, kỳ thế tức thời nổi lên biến hóa vi diệu.


    Quỷ Tử Tiên Sinh liền đi nước cờ dồn ép, quân trắng 'bẻ', quân đen đóng, quân trắng mở, quân đen đâm, quân trắng nhảy, quân đen dừng, quân trắng lại nhảy, mạo hiểm vượt qua.


    Có người thất thanh kinh hô:

    -Là vô ưu kiếp, sinh tử kiếp biến thành vô ưu kiếp, diệu quá!diệu quá!

    Nguyên lai vài nước đi vừa rồi của Sở Phong, cư nhiên vô thanh vô tức đem sinh tử kiếp hóa giải thành vô ưu kiếp.


    Vô ưu kiếp, danh như ý nghĩa, chính là kiếp nạn này đối với song phương cũng không hề ảnh hưởng, cho nên vô ưu, thực sự là nơi tuyệt lộ còn gặp đường sinh.


    Giữa lúc tất cả mọi người đang vì mấy nước cờ này của Sở Phong mà vỗ tay tán dương, lại có người kinh hô:

    - Ai nha! Còn không chỉ như vậy, hiện tại cờ đen còn bị quân trắng phá mắt, không có cách nào khác kết thành sống! Mọi người lại nhìn kỹ, quả nhiên, quân trắng không chỉ giải kiếp, còn phá mắt vị cờ đen.

    -Vậy cờ đen không phải là bị phải thua?

    Có người nhỏ giọng hỏi.

    -Có thể phải thua, không có phương pháp tạo mắt, có thể không thua sao?

    Có người nhỏ giọng đáp.

    - Quỷ Tử Tiên Sinh nhưng là thiên hạ đệ nhất kỳ thủ, làm sao thất bại?


    - Ai, thiên hạ đệ nhất kỳ thủ cũng có lúc lật thuyền trong mương!


    - Nhưng đây chỉ là một tiểu tử chưa dứt sửa?


    -Cái này gọi là hạt quyền đánh chết lão sư phụ!


    Giữa lúc mọi người đang nhỏ giọng nghị luận, Quỷ Tử Tiên Sinh lại nhặt một quân cờ đen khác không chút hoang mang điểm vào phía dưới bên trái, đây có thể nói là nước cờ ma quỷ, nhìn như sơ sài, nhưng cờ vừa điểm xuống, quân trắng mắt vị cũng bị phá, không có cách chế tạo sống


    Biến cố lần này thực sự ngoài dự đoán mọi người, hiện tại cờ đen cờ trắng đều không thể chế tạo sống, thập phần hung hiểm, đến tột cùng ai có thể sau cùng đem cả quân cờ của đối phương tiêu diệt hết, tất cả mọi người không có nắm chắc, liền ngay cả thanh bào nữ tử kia cũng căng thẳng, tấm lụa mỏng xanh thoáng cái phiêu động.


    Quân trắng dẫn, quân đen chạm, quân trắng công, quân đen bẻ, quân trắng bẻ lại, quân đen vây, quân trắng áp, quân đen áp lại. . . những nước cờ liên tiếp làm cho mọi người thở không nổi, bộ bộ kinh tâm, lòng bàn tay mọi người cũng ứa ra mồ hôi.


    Nhưng mà, cứ tiếp diễn như thế, trong sự rắc rối phức tạp, cả hai bên hắc bạch cuối cùng lại chuyển thành thế tứ kiếp liên hoàn thiên cổ hiếm thấy !


    Tứ kiếp tuần hoàn, hiếm thấy trong hiếm thấy! Quý hiếm trong quý hiếm! Bất luận quân đen hay là quân trắng, cũng tuyệt sẽ không đi tiêu kiếp, bởi vì bất luận ai đi tiêu kiếp, đều sẽ tặng không cho đối phương một mảnh quân cờ, ai sẽ ngốc như vậy? Vì vậy song phương chỉ có không ngừng liên hoàn đánh kiếp, nhiều lần tuần hoàn, không ngừng nghỉ. Càng thần kì chính là, tứ kiếp tuần hoàn này vẫn là do song phương cố tấn công vào mà hình thành, thực sự diệu tuyệt thiên cổ!


    -Tứ kiếp liên hoàn là nghe được nhiều hơn, nhưng chưa từng thấy qua, nào ngờ cuối cùng có thể tận mắt nhìn thấy tứ liên kiếp, thật không uổng công cuộc đời này, không uổng công cuộc đời này rồi!

    Có người liên thanh cảm khái than.

    -Đúng thế, lão phu đánh cờ vây hơn mười năm, may mắn mắt thấy qua tam liên kiếp một lần, hôm nay cư nhiên tự thân nhìn thấy tứ liên kiếp, diệu, diệu a!"


    Tứ liên kiếp vừa hiện, chỉ có thể cờ hoà. Quỷ Tử Tiên Sinh hơi ngẩng đầu liếc mắt nhìn Sở Phong, làm như hỏi hắn là muốn cờ hòa hay không. Thanh bào nữ tử bên cạnh lại không lên tiếng, hiển nhiên cũng cho rằng chỉ có thể cờ hoà.


    Đương nhiên, có thể cùng Quỷ Tử Tiên Sinh hòa cờ cũng đủ để oanh động thiên hạ, nhưng mà Sở Phong sẽ đáp ứng hòa cờ sao?
     
    Last edited by a moderator: 23/2/11
  4. Chương 9 : Kiếp kiếp tương liên
    Dich : mts86vt
    Nguồn : tangthuvien

    Trên bàn cờ đã hạ thành tứ kiếp liên hoàn mà thiên cổ hiếm thấy, trong lúc tất cả mọi người cho rằng Sở Phong sẽ thừa cơ hướng Quỷ Tử Tiên Sinh cầu hoà, Sở Phong lại làm một cái cử chỉ làm cho tất cả mọi người trố mắt đứng nhìn.

    Hắn lại đi một nước cờ, không có tiếp tục đả kiếp, mà là chủ động tiêu kiếp!

    Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, ngay cả thanh bào nữ tử cũng "A" một tiếng kinh hô. Quỷ Tử Tiên Sinh có chút ngạc nhiên, bất quá hắn đương nhiên sẽ không nương tay, quân đen điểm xuống, lập tức bắt đi một mảnh quân cờ trắng.

    Thoáng cái vứt bỏ một mảnh quân cờ, còn có thể tiếp tục sao?

    Chỉ thấy Sở Phong quân trắng kéo dài, quân đen nối, quân trắng bay, cuối cùng lặng lẽ mà hướng về long đầu đại long của cờ đen bao vây. Có người phát giác ý đồ của Sở Phong, ý nghĩ kỳ lạ của hắn dĩ nhiên là muốn vây bắt long đầu đại long của cờ đen!

    Đương nhiên, nếu như có thể chặt bỏ long đầu, không chỉ có thể trung hoà một mảnh quân cờ vừa rồi bị vứt bỏ, thậm chí có thể một lần hành động chuyển bại thành thắng, nhưng điều này có thể sao? Chủ động thí hơn mười quân cờ đi vây kín long đầu cờ đen, không thể nghi ngờ là đem mình thiết lập vào tử địa rồi sau đó sinh, hung hiểm có thể nghĩ!

    Quỷ Tử Tiên Sinh đương nhiên sẽ không làm cho Sở Phong thực hiện được, quân đen lập tức củng cố, muốn tiếp ứng cho hắc long đầu, quân trắng bẻ, quân đen chọc, quân trắng khoét, quân đen phong, quân trắng cắt, quân đen chống cắt, trên bàn cờ nhất thời kinh tâm động phách, ky phong truy đuổi lẫn nhau, hai người hiển nhiên là đi nước cờ tranh giành đánh trực diện, kịch liệt ẩu đả.

    Tất cả mọi người trong lòng run sợ nhìn chằm chằm bàn cờ, trái tim cũng bị cầm lên tới cổ họng, không dám lên tiếng, cũng không dám thở dốc, mồ hôi hột từng giọt từng giọt rơi xuống!

    Quân trắng hổ, quân đen chạy, quân trắng chèn, quân đen kẹp, quân trắng bay công, quân đen bay đè áp, quân trắng kẹp lại, quân đen 'độ' [1]qua, đi đến giai đoạn này, quân đen đại long đầu đã cùng long thân an toàn nối lại, tuy nhiên cũng thẳng đến lúc này, mọi người mới phát hiện, quân trắng của Sở Phong vây kín hắc long đầu cư nhiên chỉ là phô trương thanh thế, hắn đã vô thanh vô tức đem hơn mười mắt ở trung tâm vây quanh, thu hết vào trong túi.

    -Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương!(Kế của Lưu Bang[2])

    Lần này ngay cả Quỷ Tử Tiên Sinh cũng khẽ gật đầu, lộ ra thần sắc tán thưởng. Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thắng bại muốn nhìn cũng phải sau khi thu quan tử.

    Quỷ Tử Tiên Sinh cùng Sở Phong cũng không có đi thêm nước cờ nào, bởi vì ai thắng ai thua đã trở nên không quan trọng, một ván cờ này đủ để cho mọi người suốt đời khó quên. Cả ván cờ bày ra các loại biến hóa tinh diệu, lý giải đối với kỳ đạo, bất luận người nào cũng cảm khái vô cùng!

    Tuy nhiên vẫn là có người hiểu chuyện, tinh tế một chút đi tính toán ván cờ, kết quả trên bàn cờ quân đen so với quân trắng nhiều hơn hai, bởi vậy Sở Phong cuối cùng thua Quỷ Tử Tiên Sinh hai quân.

    Sở Phong đứng dậy vái chào, nói:
    -Tiền bối kỳ đạo cao thâm mạc trắc, vãn bối thụ giáo chịu thua!

    Quỷ Tử Tiên Sinh cười ha ha, nói:
    - Hảo! Hảo! Lão phu rất lâu rồi không có chơi qua ván cờ sảng khoái lại kinh tâm động phách như vậy, tự mình thí hơn mười quân cờ chủ động tiêu kiếp, hảo khí phách! Hảo khí khái! Thực sự là anh hùng xuất thiếu niên!

    Sở Phong vội vàng nói:
    - Tiền bối khích lệ, nếu không có người từ bên cạnh chỉ điểm, vãn bối đã sớm thua.
    Nói xong, liếc trộm nhìn phía thanh bào nữ tử.

    Thanh bào nữ tử bỗng nhiên mở miệng nói:
    -Ta nghe nói phương pháp của đông doanh phân định ván cờ thắng bại là tính số 'mục' mà không đếm quân cờ, án theo cách này, quân trắng chưa bại![3]

    Quỷ Tử Tiên Sinh loát râu mép nói với thanh bào nữ tử:
    - Cô nương cho rằng, đạo cờ vây, thích hợp số mục hay là số quân.

    Thanh bào nữ tử không thể đáp.

    Quỷ Tử Tiên Sinh nói:
    -Cờ vây vốn dĩ lấy sống là căn bản, mắt vị mặc dù tại bên mình, là sự sống còn của cờ, sao lại có thể xâm chiếm để tính toán. Cờ vây là do tiên tổ hoàng đế sáng chế, truyền tới Đông Doanh, Đông Doanh không giải thích được kỳ đạo, lấy vây lãnh địa là căn nguyên, mà không biết cờ sống mới là phải, xằng bậy tự bóp méo, không biết đã mất căn bản!

    Thanh bào nữ tử trầm tư chỉ chốc lát, thật sâu hạ thấp người nói:
    - Một lời nói của tiên sinh, dạy người hiểu ra, hôm nay mới ngộ được đạo cờ vây!

    Quỷ Tử Tiên Sinh mỉm cười gật đầu.

    Sở Phong nói:
    - Lão đạo sĩ cũng nói qua, đạo cờ vây, cờ sống mới là phải!

    Quỷ Tử Tiên Sinh nói:
    -Đạo cờ vây, thanh với thần, hội và ý , nước với hình. Tiểu huynh đệ, ngươi sơ lược cũng tới kỳ thần rồi, giả lấy thời gian, tất thành châu báu! Không biết tiểu huynh đệ có nguyện ý hay không bái lão hủ làm thầy?

    Mọi người vừa nghe, rất là kinh ngạc: Quỷ Tử Tiên Sinh thành danh hơn mười năm, chẳng bao giờ thu đồ đệ, không ngờ hôm nay như vậy phá lệ với tiểu tử lam sam trước mắt có chút ngớ ngẩn này.

    Sở Phong lại vái chào, nói:
    - Đa tạ đã lọt vào mắt xanh của tiền bối! Tuy nhiên vãn bối vẫn là thích trường kiếm giang hồ, tiêu dao thiên hạ!

    Mọi người không khỏi lắc đầu thở dài, Quỷ Tử Tiên Sinh cũng vẻ mặt thất vọng, tuy nhiên cũng không có miễn cưỡng. Hắn tiện tay lấy lên hai quân cờ ,một đen một trắng, đưa cho Sở Phong, nói:
    -Hai quân cờ này coi như là tiểu lễ vật lão hủ tặng cho tiểu huynh đệ. Nhớ kỹ! Thế sự như kỳ, trên bàn cờ hắc bạch phân minh, nhưng thế sự thường thường hắc bạch cũng không phân minh. Kỳ đạo, nhân đạo, thiên đạo, đạo đạo tương thông; sinh kiếp, tử kiếp, thiên kiếp, kiếp kiếp tương liên! Ghi nhớ kỹ! Thận trọng!

    [1]độ :nối quân mình về qua dưới chân quân địch ở trên biên gọi là 'độ'
    [2] :Để che mắt các nước Tam Tần, ngay khi vào Thục, Lưu Bang cho đốt đường sạn đạo (con đường nối vùng đất phong của mình với Tần) khiến các nước này không chú ý tới mình.
    Tháng tám năm 206 TCN, Hàn Tín được phong làm đại tướng, bắt đầu ra quân bình định Tam Tần, do các vua chư hầu Chương Hàm (Ung vương), Tư Mã Hân (Tắc vương) và Đổng Ế (Địch vương) án ngữ làm phên giậu cho Sơn Đông để cản đường Lưu Bang. Ông giả cách sai người đi sửa đường sạn đạo, vốn mất rất nhiều công sức thời gian, khiến Tam Tần yên trí rằng quân Hán còn lâu mới ra được cửa ải. Nhưng thực ra Hàn Tín dẫn đại quân đi theo đường Trần Thương đi qua huyện Cố Đạo đánh úp Ung Vương Chương Hàm. Chương Hàm đón đánh quân Hán ở Trần Thương. Ung vương bị thua chạy về, dừng lại đánh đất Hạo Trĩ, lại thua trận, bỏ chạy đến Phế Khâu. Hán vương đuổi theo, bình định đất đai của Ung vương, đi về đông đến Hàm Dương, lại cho một cánh quân riêng vây Ung vương ở Phế Khâu, còn sai các tướng bình định Lũng Tây, Bắc Địa, Thượng Quận.
    Năm 205 TCN, Hàn Tín lại điều quân đánh Tắc Vương Hân, Địch vương Ế. Bị đánh bất ngờ, Tư Mã Hân và Đổng Ế đầu hàng. Hàn Tín kéo về đông, Hà Nam vương Thân Dương cũng đầu hàng theo.
    Sau khi giết Hàn vương Thành, Hạng Vũ cho người thân tín của mình là Trịnh Xương làm Hàn Vương. Hàn vương không chịu đầu hàng Hán. Hàn Tín mang đại quân đánh bại Xương.

    [3]:
    Cách phân định thắng bại của Nhật Bản và trên thế giới hiện nay là tính số 'mục' (mắt):Số giao điểm trống chiếm được. Còn Trung Quốc là tính số quân,chỉ áp dụng tại trong nước.
     
    Last edited by a moderator: 23/2/11
  5. Chương 10 : Sơ thí thân thủ
    Dich : mts86vt
    Nguồn: tangthuvien
    Ván cờ kết thúc, mọi người tùy theo phân tán đi, Ngụy Đích cùng thanh bào nữ tử kia không biết bao thuở đã ly khai, Sở Phong cùng Mộ Dung cùng nhau xuống núi, hai người vừa đi vừa nói chuyện.

    Mộ Dung nói:
    -Sở huynh sơ xuất giang hồ liền phá ván cờ của Quỷ Tử Tiên Sinh, có thể nói nhất cử thành danh a!

    Sở Phong nói:
    -Mộ Dung huynh chớ pha trò ta, bản thân ta không có gì, chính là tự mình biết mình, nếu như không phải bạch y cô nương kia rút kiếm tương trợ, còn có Mộ Dung huynh thay ta ném thạch, ta đã sớm thành trò cười rồi, Mộ Dung huynh vừa rồi một lần ném thạch kia của huynh, thực sự là tiêu sái, thật làm cho ta ước ao!

    Sở Phong nói xong đem ống tay áo phất một cái, học hình dạng Mộ Dung cuốn áo vung thạch.

    Mộ Dung nở nụ cười, nói:
    -Chút tài mọn, há để nhắc đến.

    Sở Phong kinh ngạc nói:
    -Thế này mà chỉ là chút tài mọn? vậy ta đây tính là gì chứ, tiểu kĩ của tiểu trùng sao?

    Mộ Dung 'khì' một tiếng, tiếng cười này lại như ẩn chứa sự mềm mại tình hoài của thiếu nữ.

    Sở Phong hầu như cho rằng Mộ Dung là nữ cải trang nam , nhịn không được nhìn hắn từ trên xuống dưới,, từ đỉnh đầu đến bộ ngực, lại đến thắt lưng, lại đến gót chân, Mộ Dung thân hình thon dài tuấn mỹ, nhưng mà hiển nhiên đúng là thân nam nhi, xem ra kiều thái chợt hiện cùng khí chất tao nhã của hắn có quan hệ.

    Mộ Dung thấy Sở Phong thẳng nhìn chằm chằm bản thân, vội vã thu liễm dáng tươi cười, kiều thái vừa rồi tiêu thất sạch trơn, phục hồi vẻ mặt hào hoa phong nhã.

    Sở Phong cười nói:
    -Mộ Dung huynh, vừa rồi ta còn thật nghĩ đến ngươi nữ phẫn nam trang. Ta nghĩ ngươi là từ nhỏ do nha hoàn tỳ nữ hầu hạ đã quen, cho nên có vài phần dáng vẻ nữ nhi.

    Mộ Dung có chút xấu hổ, Sở Phong nói:
    -Ta nghe nói gia tộc Mộ Dung thế gia rất lớn, đều là ở tại bên trong Mộ Dung sơn trang, ngươi là đệ tử của một nhà nào?


    -Ta. . .
    Mộ Dung thực sự không biết làm sao trả lời, bản thân chính là Mộ Dung gia chủ mà.

    Sở Phong rồi lại nói:
    -Mộ Dung thế gia thực sự là khó lường, ngươi thân là đệ tử cũng lợi hại như vậy, gia chủ của các ngươi chẳng lẽ không phải thiên hạ vô địch!

    Mộ Dung thực sự dở khóc dở cười, nếu như nói chính hắn là gia chủ Mộ Dung thế gia, hắn chẳng lẽ không phải muốn nhảy cao lên mấy trượng !

    Hắn hỏi:
    -Thân pháp của ngươi là sư phụ ngươi. . . Không, lão đạo sĩ dạy ngươi?

    -Đúng vậy, thế nào, không tệ chứ?
    Sở Phong vẻ mặt hơi có chút đắc ý

    Mộ Dung cười cười:
    -Có chút độc đáo, tuy nhiên chỉ là nội kình hơi kém một chút.

    -Lão đạo sĩ cũng nói với ta như vậy, lão còn nói ta lười biếng không chăm chỉ tu luyện nội công, kỳ thực lão so với ta còn lười hơn, mỗi buổi sáng ta còn dậy sớm hơn lão!

    -Mỗi ngày ngươi thức dậy lúc nào?
    Mộ Dung kinh ngạc hỏi.

    -Giờ Thìn. ( 7am-9am)
    Sở Phong đáp.

    Mộ Dung nở nụ cười, giờ Thìn thức dậy đối với người luyện võ mà nói, xác thực đúng là rất lười biếng.

    Sở Phong thấy Mộ Dung cười, bèn hỏi:
    -Ngươi thì thức dậy lúc nào?

    -Giờ mẹo.( 5am-7am)
    Mộ Dung đáp.

    -A! Sớm như vậy! Thảo nào nội kình lợi hại như thế. Kỳ thực giờ mẹo ta cũng đã tỉnh, chỉ là còn nằm ở trên giường.

    -Ngươi làm gì ở trên giường mà lâu tới một canh giờ?
    Mộ Dung kinh ngạc nhìn Sở Phong.

    Sở Phong gãi gãi đầu, nói:
    -Cho nên lão đạo sĩ nói ta lười biếng.

    Mộ Dung nở nụ cười, hỏi:
    -Thời gian ngươi luyện công dài bao lâu?

    -Mười năm.
    Sở Phong đáp.

    -Mười năm?
    Mộ Dung rất giật mình.

    Sở Phong có chút mặt đỏ, nói:
    -Có phải là rất kém cỏi hay không, mười năm mà tu vi mới có chút như thế?

    Sở Phong không biết, Mộ Dung giật mình là hắn luyện công mới chỉ mười năm, cư nhiên đã có tu vi như vậy.

    Hai người bất tri bất giác đi tới dưới chân núi, Sở Phong đột nhiên nói:
    -Từ khi ta xuống núi tới nay, còn chưa có cùng người khác giao thủ qua, Lão đạo sĩ nói ta sau khi xuống núi, phải thường xuyên cùng cao thủ luận bàn so chiêu, như vậy mới có thể đề thăng, không bằng ta cùng Mộ Dung huynh luận bàn được chứ.

    Nói xong "Tranh" rút ra trường kiếm.

    Mộ Dung thấy hắn kiếm cũng rút ra, nghĩ không luận bàn cũng không được, chỉ có nói:
    -Vậy Sở huynh mời ra chiêu đi.

    - Huynh không rút kiếm?
    Sở Phong thấy Mộ Dung hai tay trống không, hỏi.

    Mộ Dung hơi cười:
    -Ta luôn luôn lấy hai tay đối địch, Sở huynh cứ việc ra chiêu.

    Sở Phong thầm nghĩ: ống tay áo của hắn phất một cái cũng lợi hại như vậy, nếu như rút kiếm, ta đây còn chống đỡ thế nào được! Vì vậy nói:
    -Được rồi, Mộ Dung huynh, mời xem chiêu!

    Nói một kiếm chém hướng vai Mộ Dung.

    Mộ Dung hơi nghiêng thân thể né tránh ,Sở Phong không thu lại kiếm thế, lật ngang thanh kiếm, quét ngang ngực Mộ Dung. Mộ Dung bị cả kinh, thắt lưng cong về phía sau, đầu hầu như chạm mặt đất, thân thể quả thực như không có đầu khớp xương, tránh được một kiếm này. Sở Phong thuận thế hồi kiếm đâm thẳng bụng dưới Mộ Dung, Mộ Dung nhảy ra phía sau, mũi kiếm đã cách y phục của hắn không tới một tấc, nhưng vẫn chưa chạm vào hắn.

    Mộ Dung xuất thủ, tả chưởng hướng cổ tay cầm kiếm của Sở Phong, Sở Phong vội vã thu kiếm, Hữu chưởng của Mộ Dung đã chụp về phía ngực hắn, Sở Phong thân xoay tròn, lách tới phía bên phải Mộ Dung, trường kiếm chém thẳng vào cánh tay phải Mộ Dung. Tay phải Mộ Dung cong lại, khuỷu tay tấn công vào bụng Sở Phong, Sở Phong vội dùng tả chưởng ngăn cản, "Bụp" bị đánh văng ra hai bước, Mộ Dung cũng không có thừa cơ áp sát.

    Sở Phong thở nhẹ một tiếng, một kiếm bình bình xuất ra, Mộ Dung thầm cả kinh: Sơ khai thái cực Thái Cực Kiếm Pháp! Hắn một chưởng đẩy ra kiếm phong, theo thẳng tới ngực Sở Phong, Sở Phong trường kiếm cắt xuống, dẫn xuyên quy hải, hóa đi chưởng kình của Mộ Dung, lại rung động trường kiếm, nhất khí hóa tam thanh, phân vào mi tâm Mộ Dung, yết hầu cùng tiểu phúc. Mộ Dung thân mình dao động, đã chuyển tới phía sau Sở Phong, hữu chưởng chụp thẳng giữa lưng Sở Phong. Sở Phong chỉ có lăng không tung lên, Mộ Dung cũng lăng không bay lên, song chưởng tề phách, hài lòng cho rằng lần này có thể đem Sở Phong đánh rớt xuống đất, ai ngờ Sở Phong phút chốc xoay thân, đầu dưới chân trên, trường kiếm hướng Mộ Dung đang lăng không mà lên vạch tới, Mộ Dung song chưởng vỗ tại trên thân kiếm, mà Sở Phong nương theo chưởng kình Mộ Dung trở mình ra hai trượng xa, phiêu nhiên hạ xuống, Mộ Dung không khỏi gật đầu.

    Sở Phong ưỡn thẳng trường kiếm, lại bắt đầu công kích, hai người nhất thời ngươi tới ta đi, đánh được bất diệc nhạc hồ. Mộ Dung thập phần kinh ngạc, kiếm pháp của Sở Phong tương đối tinh thâm, thậm chí có thể nói đã vi nhập kiếm đạo, chỉ là nội kình không đủ cùng với thiếu hụt kinh nghiệm chiến đấu, còn có vẻ non nớt, nhưng năng lực ứng biến của hắn vượt quá thường nhân cũng quả thực làm cho Mộ Dung thán phục không ngớt.
     
    Last edited by a moderator: 23/2/11

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)