Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C100

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    2,376
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 91: Ông bác da đen lại là

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “Các ngươi không nên tới nơi này”. Ông bác da đen nhẹ nhàng đẩy một cỗ thi thể từ từ đi tới, nói: “Nơi này là nơi nghỉ ngơi của người chết. Người sống đến đây chỉ quấy nhiễu bọn họ…”. Nói xong, ông ta tự mình đặt thi thể mới song song với thi thể cũ, không để ý đến ai đeo khẩu trang và găng tay màu trắng lên, tựa như muốn bắt đầu công việc – xử lí thi thể.

    “Nhưng…”. Ông bác da đen đột nhiên quay đầu, liếc Doãn Khoáng và Tiền Thiến Thiến sau lưng hắn, giọng nói trầm thấp xuyên qua chiếc khẩu trang: “Jason nói, các ngươi không quấy rầy đến hắn. Xem ra các ngươi cũng là những vị khách rất lễ phép. Tiếc là hiện tại là giờ làm việc, nếu như các ngươi muốn thì có thể ngồi xuống, uống chén trà”. Nói xong, ông ta liền không để ý tới Doãn Khoáng và Tiền Thiến Thiến nữa, bật chiêc đèn làm việc lên, cúi đầu kéo khóa chiếc bọc đựng xác ra.

    Lúc thấy thứ được đựng trong bọc, Tiền Thiến Thiến trợn to mắt, vừa muốn hét lên thì thấy ông bác da đen ra hiệu “suỵt”, cô liền dùng tai che miệng sau đó cúi đầu xuống trốn sau lưng Doãn Khoáng. Doãn Khoáng có thể cảm giác được cô đang run rất mạnh.

    Cho dù Doãn Khoáng đã học qua môn “Giải phẫu sinh lý”, lúc này nhìn thấy ông bác da đen lấy từ trong cái bọc ra từng đoạn tay chân gãy, nội tạng, ruột lòng phèo phổi các thứ sau đó ghép lại thành hình người sau đó nói với cái xác kia: “Nhìn xem, Jason, ta đã tìm cho người một người bạn mới. Chỉ mong các ngươi có thể vui vẻ với nhau” cũng bị dọa sợ.

    “Doãn… Doãn Khoáng, chúng ta hay là mau đi đi…”. Cái trán Tiền Thiến Thiến dán vào lưng Doãn Khoáng tuy rằng hơi có một chút cảm giác an toàn nhưng vẫn còn rât sợ hãi.

    Lúc này trong mắt Tiền Thiến Thiến ông bác da đen dù không phải Tử Thần thì cũng đáng sợ không thua gì Tử Thần. Điều này thật ra không liên quan đến tố chất tâm lý, nhát gan hay không nhát gan, trừ loại người biến thái ra không thích nhìn “màn trình diễn” nói chuyện với người chết này. Ngay cả Doãn Khoáng cũng đã có chút chùn bước, nhưng hắn nhìn lại quyển bút ký trên mặt bàn, bình ổn lại tinh thần, sau đó nhỏ giọng nói: “Tiền Thiến Thiến, nếu như cô sợ, cứ đi ra bên ngoài chờ tôi. Có một số việc, tôi nhất định phải hỏi rõ ràng”

    Tiền Thiến Thiến ngập ngừng, sau đó vội vàng lắc đầu: “Tôi… Tôi không muốn”.

    Doãn Khoáng khẽ cau mày, lại lập tức giãn ra, lắc đầu không nói gì.

    Sau đó Doãn Khoáng liền nhìn thấy ông bác da đen khâu vá những đoạn tay chân cụt lại, để nội tạng về vị trí như cũ, rồi lại dùng cách đặc thù nào đó che vết khâu đi. Toàn bộ quá trình thuần thục vô cùng, giống như đã luyện tập vô số lần. mà ông ta ngoài trừ mấy câu lúc đầu ra cũng không nói gì nữa, vô cùng chăm chú, dường như hai người Doãn Khoáng đã bị quên lãng.

    “Đây là…”.

    Doãn Khoáng đứng một bên nhìn, sắc mặt biến đổi liên tục, khi thì nhíu mày, khi thì cắn môi, khi thì mắt híp lại, khi thì trừng mắt, khi thì nghi hoặc, khi thì hiểu rõ, khi thì trầm tư. Tốc độ thay đổi sắc mặt này không kém một nghệ sĩ chuyện nghiệp bao nhiêu. Vì sao? Bởi vì. Doãn Khoáng ngạc nhiên phát hiện, cảm giác của hắn đối với người da đen này ngày càng yếu, càng ngày càng yếu. Dù ông ta đang ở cách hắn không xa, ở ngay trong tầm mắt, vậy mà hắn gần như không còn cảm thấy được ông ta! Thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó, ông ta đột nhiên hoàn toàn biến mất, chung quanh cũng biến mấtm chính mình cũng biến mất, đó là một loại cảm giác… không thể diễn tả bằng lời. Trời đất phảng phất như trở về trạng thái ban đầu, không có bất kỳ thứ gì hết, tất cả đều không tồn tại!

    Giờ khắc này, Doãn Khoáng thậm chí cảm giác mình như muốn tiêu tán đi… như đám sương mù tiêu tán giữa thiên địa, từ nay về sau không còn tồn tại trong thiên địa nữa, đã không còn hỉ nộ, đã không còn vui buồn, không còn gì nữa… Thẳng đến khi, một âm thanh kim loại thanh thúy vang lên trong lỗ tai hắn, Doãn Khoáng mới sợ hãi run lên một cái. Sau đó, hắn lại thấy được tay chân của mình, lại thấy được ông bác da đen đang làm việc cách đó không xa, Tiền Thiến Thiến run rẩy sau lưng, tất cả đều trở về như ban đầu! Giống như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

    Tựa như có một tiếng thở dài thất vọng mà tiếc nuối, không biết bắt đầu từ đâu… Doãn Khoáng cũng không có để ý tới.

    Nhưng mà lúc Doãn Khoáng muốn tìm lại cảm giác khi nãy thì lại phát hiện… Không có! Không có cái gì? Không có gì cả! Không có chính là không có, không có gì cả!

    Doãn Khoáng đột nhiên cảm thấy có một cơn bực bội không tên tích tụ trào dâng lên một cách rất khó tả, đè nén trong lòng vô cùng khó chịu.

    “Bạch!”. Hắn tự tát mình một cái, sự đau đớn đã kích thích tri giác của hắn, phân tán lực chú ý của hắn. Có như vậy, Doãn Khoáng mới cảm thấy khá hơn chút.

    Công việc của ông bác da đen cũng đã hoàn thành, ông ta chậm rãi ngẩng đầu, tháo găng tay và khẩu trang ra, dùng vải che bộ thi thể vừa xử lý lại, trong miệng nói: “Anh bạn, nghỉ ngơi cho tốt. Yên tâm, ta cam đoan ở đây sẽ không có ai tới quấy rầy ngươi”.

    Sau đó ông ta lại nói với thi thể bên cạnh: “Jason, ngươi hãy giúp đỡ Tom một chút”. Nói xong cũng vải che lại.

    “Tốt rồi”. Ông bác da đen phủi tay, ngẹo đầu cười nói với Doãn Khoáng: “Hiện tại là thời gian dành cho những vị khách không mời mà tới này rồi. Tuy răng nơi này không thích hợp để đón khách”. Ông ta đi tới trước cái bàn, nhẹ nhàng khép quyển sổ lại, nói: “Ta đã tha thứ cho các ngươi tội làm lộn xộn đồ đạc của ta. Như vậy, bây giờ mời nói mục đích các ngươi tới nơi này”.

    Doãn Khoáng há to miệng, vẫn không nói gì, cái đầu nhỏ của Tiền Thiến Thiến liền vươn ra từ sau lưng Doãn Khoáng, vội vội vàng vàng nói: “Chú ơi, cháu muốn hỏi, làm sao mới tránh được sự đuổi giết của Tử Thần?”. Tiền Thiến Thiến không muốn ở lại nơi này thêm một khắc nào nữa, cho nên cô muốn hỏi thật nhanh, vô luận có được đáp án hay không, sau đó thì có thể rời đi rồi. Một loli nhỏ xinh đẹp yếu ớt, mở miệng kêu chú… Được rồi, nếu như là nơi khác mà không phải phòng để xác, đổi lại một người khác chứ không phải ông bác da đen đang mim cười quỷ dị thì… cảnh tượng này có thể làm người ta mơ tưởng viển vông…

    Chỉ tiếc, nơi này chính là phòng để xác, có một ông bác da đen đầu trọc. Đôi mắt đen của ông ta liếc Tiền Thiến Thiến, khóe miệng nhếch lên, nói: “Một người được pháp tắc yếu ớt bảo vệ… Ha ha, xem ra Tử Thần lại gặp được một phiền phức rồi…”. Giọng của Ông bác da đen tràn đầy trêu tức, không để ý tới biểu lộ nghi ngờ của Tiền Thiến Thiến, ông ta nhìn về phía Doãn Khoáng: “Thật sự là thần kỳ a… Lại là một người được pháp tắc bảo vệ, chỉ tiếc… Có lẽ đây là một loại an bài từ cõi tối tăm… cho các ngươi đi tới chỗ này của ta. Nhưng các ngươi phải thất vọng rồi, nơi này không có đáp án mà các ngươi muốn”.

    Nói xong, ông ta lấy ra một cây viết, sau đó mở quyển sổ kia ra, viết một chữ “X” thật to lên mỗi trang.

    “Bí mật của Tử Thần đã bị tiết lộ rồi, như vậy thì nó không còn là bí mật nữa”. Ông ta đưa quyển sổ tới trước mặt Doãn Khoáng, nói: “Ta tặng nó cho ngươi. Tôn trọng người chết là một loại mỹ đức vô thượng đáng khen ngợi. Có lẽ nó có thể giúp ngươi, có lẽ không thể. Tất cả đều xem ở ngươi”.

    Doãn Khoáng sững sờ nhìn ông bác da đen, sau đó đưa tay tiếp nhận quyển sổ.

    Sau đó, hắn nhận được nhắc nhở của hiệu trưởng.

    “Nhắc nhở: Ngươi đạt được “Bút Ký Tử Vong” do Tử Thần dự bị tặng”.

    “Vật phẩm: Bút Ký Tử Vong không trọn vẹn”.

    “Giới thiệu: Kẻ tránh thoát 10 lần thiết kế của Tử Thần sẽ trở thành “hậu tuyển Tử Thần”. Kẻ tránh thoát 100 lần có thể trở thành “người giám sát Tử Thần”. Kẻ luôn luôn tránh thoát thiết kế của Tử Thần có thể tìm hiểu “Tử Vong Pháp Tắc”, từ đó mà trở thành “Tử Thần dự bị”, trở thành kẻ thoát khỏi “Tử Vong Pháp Tắc”. Đây là ghi chép của một “Tử Thần dự bị”, ghi chép về những sự kiện tử vong. Nó giới thiệu cặn kẽ sự cố tử vong lần thứ nhất, cũng ghi chép về từng người bị “Tử Thần hợp cách” nhắm vào. Là bản không trọn vẹn. Tất cả ghi chép về thiết kế tử vong đều đã mất hiệu quả”.

    (ND: hậu tuyển là ứng cử viên thôi, đủ tư cách ứng tuyển =))

    “Bình xét cấp bậc: Vật phẩm truyền kỳ (ngụy)”.

    “Tác dụng: Đọc”.

    “Bình luận: Người đến từ bên ngoài, coi như là ngươi có được nó, ngươi cũng đừng mơ tưởng có được nó!!”. (ND: Chắc ý là bản trọn vẹn:D)

    Chữ ký của câu nói này rõ ràng là… Tử Thần!!

    Sắc mặt Doãn Khoáng lập tức tái nhợt, trừng to mắt nhìn ông bác da đen: “Ông!!”.

    Ông bác da đen cười cười, nói: “Người đến từ bên ngoài, ánh mắt của ngươi nói cho ta biết, ngươi đã biết thân phận của ta”. Ông ta phảng phất như một trí giả thông hiểu hết thảy mọi điều. Nói xong, ông ta nhún nhún vai, quay đầu nhìn về phía hai cỗ thi thể cách đó không xa: “Người chết, nên được tôn trọng… Hi vọng ngươi có thể tiếp tục giữ được loại mỹ đức này. Rời khỏi nơi này đi, chúc các ngươi may mắn. Tử Thần, vẫn dõi theo các ngươi như trước”.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 92: Mục tiêu mới!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “Cuối cùng ngoại trừ biết thân phận “Tử Thần dự bị” của ông bác da đen, những thứ khác cái gì cũng không biết. Còn có quyển Bút Ký Tử Vong không biết có tác dụng gì hay không này. Ài, chuyến này có tính là trắng tay không?”. Doãn Khoáng ngồi trên một cái ghế dài ở công viên, vỗ trán đầy khổ não.

    “Ài, nội dung cốt truyện thì càng đào càng sâu, thậm chí có khả năng vượt qua cả phạm vi nhiệm vụ lần này, nhưng nó lại không hề có ích lợi gì đối với nhiệm vụ cả. Cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn chờ đợi Tử Thần thiết kế”. Ngửa đầu, nhắm mắt lại, Doãn Khoáng cảm giác đầu mình thật đau.

    Đột nhiên một hương thơm nhàn nhạt bay tới, sau đó Doãn Khoáng liền nghe thấy âm thanh của Tiền Thiến Thiến: “Cậu khát nước chưa? Tôi mua nước cho cậu này. Tôi cũng không biết thích uống cái gì nên mua nước khoáng luôn”. Doãn Khoáng mở mắt ra, không tự chủ liếm liếm đôi môi khô khốc, liền nói: “Cảm ơn”. Nói xong mở nắp chai ra tu mấy ngụm, chỉ thấy nước ngọt vô cùng, đồng thời dòng nước lạnh buốt cũng thoáng xua đi muộn phiền trong lòng.

    Tiền Thiến Thiến cũng ngồi ở một đầu khác của chiếc ghế dài, đung đưa đôi chân, cái này giơ lên cái kia lại hạ xuống.

    “Doãn Khoáng, cậu nói chúng ta nên làm gì bây giờ? Ông chú da đen ngoại trừ nói mấy câu khó hiểu ra thì không nói cho chúng ta biết cái gì hết. Ài, tôi đã sớm nghĩ tới. Đừng nói ông ấy có biện pháp nào tránh được Tử Thần không, cho dù có, cũng chưa chắc nguyện ý nói cho chúng ta biết a”.

    Doãn Khoáng liếc nhìn Tiền Thiến Thiến, đột nhiên, một câu của ông bác da đen lại hiện lên trong đầu hắn: “Một người được pháp tắc bảo vệ”, tựa hồ ta cũng nói với mình một câu như vậy, chỉ có điều đằng sau còn có thêm hai từ “đáng tiếc”, sau đó lại thần thần bí bí, chỉ nói một nửa rồi thôi.

    “Người được… lực lượng pháp tắc bảo vệ?”. Doãn Khoáng cắn môi một cái, nhìn Tiền Thiến Thiến, trong nội tâm thầm nghĩ: “Ông bác da đen là “Tử Thần dự bị”… Dựa theo Bút Ký Tử Vong giới thiệu, chỉ có người vẫn luôn tránh được thiết kế của Tử Thần mới có thể trở thành “Tử Thần dự bị”. Còn có một câu là “tìm hiểu Tử Vong Pháp Tắc”. Ông ta lại tự xưng là “kẻ vùng vẫy”. Tử Vong Pháp Tắc, Tử Vong Pháp Tắc, thứ gọi là pháp tắc này đến cùng là chỉ cái gì đây?… Kết hợp với “được pháp tắc bảo vệ”, cho tới bây giờ cho tới bây giờ Tử Thần vẫn chưa từng thiết kế Tiền Thiến Thiến. Nếu như là bởi vì “pháp tắc bảo vệ” mà nói, vậy có phải chỉ có lực lượng pháp tắc khác mới có tư cách đối chọi với Tử Vong Pháp Tắc, hoặc là, phải lĩnh ngộ được Tử Vong Pháp Tắc…”.

    “Doãn Khoáng? Doãn Khoáng… Cậu làm gì mà ngẩn ra vậy…”. Tiền Thiến Thiến đôi má hơi ửng đỏ, trong lòng nghĩ: “Nếu như hắn cũng nhìn mình như vậy, thật là tốt biết bao…”.

    Doãn Khoáng chìm trong suy nghĩ của chính mình, không hề di chuyển ánh mắt, vẫn luôn luôn để trên người Tiền Thiến Thiến. Mặc dù Doãn Khoáng không hề để ý đến Tiền Thiến Thiến nhưng ánh mắt thì cứ nhìn chằm chằm. Tiền Thiến Thiến bị Doãn Khoáng nhìn mặt cũng đỏ lên, cúi đầu, chân khua loạn. Nhưng khi vừa nhớ đến ánh mắt nhìn mình không có một chút cảm tình nào của một người con trai khác, cô lại có chút ai oán. Những Doãn Khoáng giống như không nghe cô nói gì, ai oán liền biến thành phiền não.

    Sau đó Tiền Thiến Thiến liền lấy dũng khí vươn tay quơ quơ trước mắt Doãn Khoáng: “Doãn Khoáng! Cậu nhìn tôi lâu như vậy làm gì?”.

    Một tiếng này cũng không nhỏ, Doãn Khoáng lập tức tỉnh lại từ trong trầm tư, thấy bộ dáng của Tiền Thiến Thiến, lông mày hơi nhíu một chút, sau đó cũng hiểu ra mình vừa thất thố. Nhưng cũng chỉ là thất thố mà thôi, dù sao Doãn Khoáng cũng không có hứng thú gì với cô gái mê trai này, tuy có hơi xấu hổ nhưng vẫn thản nhiên nói: “Xin lỗi xin lỗi, cô đừng hiểu nhầm. Vừa rồi suy nghĩ hơi nhập thần. Đừng hiểu nhầm”.

    Rất rõ ràng, Doãn Khoáng không phải loại người am hiểu việc tiếp xúc với nữ giới. Nếu như đổi lại là một cao thủ tình trường, nói vài câu mập mờ, dù Tiền Thiến Thiến không có khả năng vứt Lê Sương Mộc vừa cao vừa đẹp kia ra khỏi đầu ngay thì ít nhất cũng lưu lại trong lòng một chút gì đó. Mà Doãn Khoáng vừa nói như vậy, cảm tình của Tiền Thiến Thiến đối với Doãn Khoáng liền giảm mạnh: “Rõ ràng vừa rồi nhìn mình chằm chằm, suy nghĩ cái gì chứ. Có người nhìn chằm chằm vào con gái nhà người ta suy nghĩ vấn đề sao?”.

    Doãn Khoáng thấy biểu cảm của Tiền Thiến Thiến liền biết mình giải thích không có chút hiệu quả nào, nhưng cũng không để trong lòng, cô ấy nghĩ thế nào thì thế đó đi, giải thích giống như chột dạ. Vì vậy Doãn Khoáng liền hỏi: “Tiền Thiến Thiến, có phải cô… còn có những kỳ năng đặc thù khác không? Thứ cho tôi mạo muội. Nếu như cô nguyện ý thì nói, không muốn cũng không sao”.

    “Kỹ năng đặc thù khác?”. Tiền Thiến Thiến vẻ mặt nghi hoặc, sau đó ánh mắt có chút né tránh: “Không có a? Tôi… kỹ năng đặc thù chỉ có +10 mị lực thôi… Không có gì khác. Thật đó… Tôi không lừa cậu”.

    Trong lòng Tiền Thiến Thiến lại nghĩ: “Mình làm sao có thể nói kỹ năng đó cho hắn biết đây? Thật là.. xấu hổ chết người. Hiệu trưởng tại sao lại cho mình một kỹ năng cổ quái như vậy, thật là…”. Biến hóa trên mặt Tiền Thiến Thiến cũng không tránh được ánh mắt của Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng thở dài một hơi, thầm nghĩ: “Nếu như cô ấy không muốn nói coi như xong. Coi như là thật sự được pháp tắc thần kỳ nào đó bảo vệ. Về phần thông qua lĩnh ngộ “Tử Vong Pháp Tắc” để thoát khỏi thiết kế của Tử Thần, căn bản chính là người si nói mộng. Tồn tại như ông bác da đen, luôn luôn tránh thoát Tử Thần mới lĩnh ngộ được một bộ phận “Tử Vong Pháp Tắc”. Chỉ bằng mình? Giống như một đứa trẻ 2 tuổi đi thi đại học vậy, không biết lượng sức, vừa phí công vừa hao tổn tinh thần”.

    “Nhưng!”. Tay Doãn Khoáng ngày càng siết chặt: “Cũng không thể nói lần này đi gặp ông bác da đen không có bất kỳ thu hoạch nào. Ít nhất, mình đã biết đến một loại sức mạnh mới – Pháp Tắc Chi Lực! Như như mình đoán không lầm, Tử Thần thiết kế và giết người là nhờ việc lĩnh ngộ hoàn toàn và vận dụng “Tử Vong Pháp Tắc”. Lợi dụng hết tất cả những thứ có thể lợi dụng, liên tục tạo ra những việc ngoài ý muốn để giết người, năng lực này thật là nghịch thiên a. Như vậy, cái chết có “Tử Vong Pháp Tắc”, những thứ khác thì sao? Tất cả những thứ trên đời này, đều có quy tắc của riêng mình. Cho nên, chỉ cần có thể lĩnh ngộ một loại pháp tắc nào đó trong rất nhiều pháp tắc… Lĩnh ngộ Tử Vong Pháp Tắc có thể trở thành Tử Thần… Cho nên phải chăng… chỉ cần lĩnh ngộ bất kỳ một loại nào đó liền có thể trở thành… Thần?”.

    (ND: Pháp tắc: quy luật, quy tắc)

    “Tuy rằng khoảng cách này đối với mình rất xa xôi. Nhưng nó đã cho mình thấy một mục tiêu rõ ràng, một phương hướng để tiến tới! Giống như việc một kẻ nghèo khó sống trên núi như mình thi đậu đại học đệ nhất Bắc Hạ, lúc đó chẳng phải là ngàn vạn khó khăn sao, nhưng cuối cùng mình vẫn làm được! Còn lần này, mình cũng giống như đang học tại một đại học vậy, chỉ cần cố gắng. Phải bắt cho bằng được tờ giấy chứng nhận tốt nghiệp chết tiệt này!”. Nắm tay của Doãn Khoáng càng siết càng chặt.

    Tiền Thiến Thiến ở một bên thấy Doãn Khoáng thần sắc biến đổi liên tục không khỏi lo sợ trong lòng: “Chẳng lẽ hắn nhìn ra mình lừa hắn sao? Hắn có tức giận hay không? Nhưng, loại kỹ năng này, mình làm sao có thể nói cho hắn được? Cho dù… cho dù Lê hỏi mình… cũng không nói. Làm sao bây giờ? Nếu như hắn nói với những người khác mình lừa hắn, những người đó sẽ nhìn mình như thế nào? Những người khác không quan trong… Nhưng Lê sẽ nhìn mình như thế nào? Doãn Khoáng…”. Trong lòng Tiền Thiến Thiến không khỏi dâng lên oán khí yếu ớt: “Sớm biết như vậy đã không đi cùng hắn. Bây giờ phải làm sao đây?”.

    Lông mày Doãn Khoáng nhíu lại, quay sang Tiền Thiến Thiến hỏi: “Cô… rất căng thẳng sao?”. Không biết vì cái gì, Doãn Khoáng tựa hồ có thể cảm giác được tâm tình Tiền Thiến Thiến đang dao động, trực giác nói cho Doãn Khoáng biết, tinh thần Tiền Thiến Thiến có vẻ không ổn định, hơn nữa dường như còn có chút bất mãn với mình.

    “Hả?”. Tiền Thiến Thiến hoảng hốt, vội vàng nói: “Không, không có đâu. Làm sao có thể, tôi sao lại căng thẳng?”.

    Doãn Khoáng thở dài, nghiêm túc nói: “Tiền Thiến Thiến, tôi nói rồi, mặc dù cô không muốn nói, tôi cũng sẽ không trách cô. Dù sao mỗi người đều có quyền giữ bí mật của riêng mình. Tôi cũng vì nhớ đến câu nói của ông bác da đen nên mới hỏi một câu, xem có gì giúp được cho việc chạy trốn Tử Thần không thôi. Cô không nói là quyền của cô. Hi vọng cô không hiểu làm ý của tôi”.

    Tiền Thiến Thiến lặng lẽ mở mắt, đôi má lại đỏ lên: “Hình như… mình hiểu lầm hắn?”.

    Sau đó, Tiền Thiến Thiến yếu ớt hỏi: “Cậu… Cậu vừa rồi lại suy nghĩ à?”.

    Doãn Khoáng nhướng mày: “Kkhông thì cô cho rằng tôi làm gì? Cô…”.

    “Không có!”. Tiền Thiến Thiến vội vàng nói lớn, sau đó âm thanh lại yếu xuống: “Tôi không nghĩ gì cả… Thấy cậu ngẩn người nên hiếu kỳ, hiếu kỳ thôi”.

    Doãn Khoáng gật gật đầu: “Ừm”.

    “Thời gian cũng không còn nhiều lắm, chúng ta về thôi. Dù sao cũng không có chuyện gì nữa”. Nói xong Doãn Khoáng liền uống hết nửa chai nước khoáng, đậy nắp lại rồi ném một cái ra sau, nhắm vào một chiếc thùng rác cách đó không xa.

    Tiếc là chai nước chị chạm vào mép thùng rồi rơi xuống đất.

    Tiền Thiến Thiến vốn là đang bối rối, nhìn thấy Doãn Khoáng thất thủ không khỏi cao hứng trở lại, nhảy lên một cái, nói: “Cậu đúng là kém. Cho cậu xem một chút này. Hây!”. Nói xong, Tiền Thiến Thiến cầm chai nước vẫn còn một nửa quăng ra, “Bịch” một tiếng đập vào thùng rác. Thùng rác kia tựa hồ là trống không, bị đập một cái liền đổ trên mặt đất, chai nước lại răn ra.

    Tiền Thiến Thiến nguyên bản muốn hét lên lại bị nghẹn lại, đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Doãn Khoáng không tự giác được cười cười, quay người đi tiếp. Hắn lại đột nhiên quay đầu lại, sau khi dừng một chút liền đi tới thùng rác kia.

    “Này, cậu muốn làm gì thế?”. Tiền Thiến Thiến tò mò hỏi.

    Doãn Khoáng không đáp, chỉ đi qua, dựng thùng rác dậy sau đó để hai chai nước vào, trở lại bên người Tiền Thiến Thiến, nói: “Tốt rồi, đi thôi”.

    “Đúng là người kỳ quái!”. Tiền Thiến Thiến chu miệng một cái, sau đó lập tức đi theo.

    Lúc này, một trận gió thổi tới, thổi một tờ báo bay tới trên mặt ghế chỗ Doãn Khoáng vừa ngồi. Trên mặt báo viết: “Bảo vệ môi trường thành phố, ai ai cũng có trách nhiệm”. Ngày in là “18”.​
     
    banhdacua25, thanhla and bacgiang like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 93: Tử vong tiếp diễn

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Gần giữa trưa, mây đen kéo tới, thời tiết cũng chuyển từ oi bức sang ẩm ướt, cơn gió nhẹ thổi qua bãi cỏ, gợn lên một làn sóng xanh. Tình hình này lại sắp mưa đây.

    Lúc Doãn Khoáng và Tiền Thiến Thiến cầm theo mấy hộp KFC trở lại nơi cắm trại, phát hiện hai người Bạch Lục và Âu Dương Mộ đang yên lặng ngồi trên đồng cỏ, không nói một lời, không khí còn nặng nề hơn cả thời tiết. Chứng kiến bộ dáng của hai người bọn họ, trong lòng Doãn Khoáng xuất hiện một dự cảm giác không tốt.

    “Hai người bọn họ không phải theo dõi cô gái đeo kính sao? Chẳng lẽ…”. Doãn Khoáng không khỏi bước nhanh hơn, vôi vàng đi tới hỏi: “Có phải xảy ra chuyện gì không?”.

    Bạch Lục nhìn Doãn Khoáng, tựa hồ tâm tình không tốt, bĩu môi, với lấy KFC trong tay Doãn Khoáng: “Trời đất bao la, ăn no là lớn nhất! Ừm… Đùi gà này… Hương vị coi như không tệ”. Nói xong liền đem cả cái đùi gà nhét vào trong mồm, nhai nhồm nhoàm, nuốt hết xuống bung ngay cả xương cũng không nhả, sau đó lại lấy một cái đùi khác.

    Doãn Khoáng đưa ánh mắt về phía Âu Dương Mộ, Âu Dương Mộ thở dài, nói: “Cô ta chết rồi”.

    “…”

    Doãn Khoáng thầm nghĩ: “Quả nhiên”.

    Còn Tiền Thiến Thiến thì lập tức che miệng, nói: “Làm sao lại chết vậy? Không phải vẫn luôn theo sát cô ấy sao?”.

    Bạch Lục trợn trắng mắt, nuốt một cái đùi gà, nói: “Cô nói nghe nhẹ nhàng vậy. Chúng tôi đi theo cô ta không sai, nhưng không đến mức cả đi WC cũng đi theo a, cả khi người ta XXOO với đàn ông cũng nhìn chằm chằm a? Ta nói cô ta chết thật đáng đời mà! Mù một mắt vẫn chơi “chế phục” cùng đàn ông làm loạn trong bệnh viện. Cô ta không phải thích bị chọc sao, cao trào lần thứ nhất hưng phấn cực kỳ, đạp vào giường bệnh, làm bay cả cái ống tiêm. Cái ống tiêm đó cắm luôn vào mắt trái cô ta, nước thuốc bên trong cũng đi vào trong đầu hết”. Nói xong Bạch Lục lại hung hăng cầm lên một cái đùi gà, cắn mạnh.

    Âu Dương Mộ liếc Bạch Lục, nhưng cũng không nói gì thêm, bởi vì Bạch Lục nói rất đúng. Cho nên lúc Doãn Khoáng và Tiền Thiến Thiến nhìn về phía cô, cô cũng bất đắc dĩ gật đầu. Doãn Khoáng thở dài, nói: “Được rồi. Chết thì cũng đã chết, người như thế chết cũng đáng. Ăn no trước đi, ăn no rồi mới có tinh lực ứng phó Tử Thần”.

    Âu Dương Mộ tuy rằng thoạt nhìn không có vẻ đói bụng, nhưng cô cũng đang rất đói, cảm ơn một tiếng rồi cầm một cái hamburger yên lặng ăn.

    Sau đó không lâu, Phan Long Đào và Ngụy Minh trở về. Xem vẻ mặt nhẹ nhàng của bọn hắn hiển nhiên là tin tức tốt. Quả nhiên, bọn hắn đã thành công cứu được nam chính Sam và nữ chính lần thứ nhất. Nhắc tới cũng trùng hợp, bởi vì từ sau khi xảy ra vụ Peter, nam chính và nữ chính liền dính cùng một chỗ, thành ra Tử Thần dứt khoát thiết kế hai người cùng một lần luôn. Nhưng cũng không phải rất thuận lợi, bởi vì trong khi đang cứu người, thanh tra da đen kia không biết từ đâu nhảy ra, không hỏi nguyên do muốn bắt Ngụy Minh và Phan Long Đào. Sau đó Phan Long Đào quăng ra một quả pháo sáng, hai người mới thành công chạy thoát.

    Nghe xong hai người tự thuật, Doãn Khoáng nói: “Cảnh sát kỳ thật sớm đã nhìn chằm chằm vào chúng ta. Bởi vì mỗi lần những nhân vật kia gặp chuyện không may, chúng ta đều có mặt. Một hai lần cũng thôi, đây lại lần nào cũng thế cả, tất nhiên là không bình thường. Chẳng qua là bọn họ không có chứng có xác thực thôi. Bây giờ chỉ sợ họ sẽ bắt đầu truy đuổi chúng ta. Ài, độ khó lại tăng rồi. Từ giờ trở đi, chúng ta ngoại trừ ứng phó Tử Thần, còn có cảnh sát Mỹ nữa”.

    Ngụy Minh và Phan Long Đào nghe xong lo sợ không thôi. Doãn Khoáng thấy thế nói: “Các cậu không cần để trong lòng, cảnh sát tham gia chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi. Hoặc là nói, đây là an bài của hiệu trưởng. Đúng rồi các ngươi cứu nam nữ chính là lúc nào?”.

    Ngụy Minh nói: “Hơn 9h sáng. Sau đó bị một đám cảnh sát đuổi, chúng tôi tìm cách cắt đuôi nên bây giờ mới về. Làm sao vậy?”.

    Doãn Khoáng nhìn về phía Bạch Lục: “Còn cô gái kia là khi nào chết?”.

    Bạch Lục nói: “Đại khái là khoảng 10h”.

    Doãn Khoáng nhẹ nhàng thở ra: “Tốt, từ đó suy ra Tử Thần vẫn thiết kế theo thứ tự như cũ, chỉ sợ hắn không làm thế thì mới phiền thôi”.

    Lúc này, Bạch Lục hỏi: “Đúng rồi Doãn Khoáng, cậu tới chỗ ông bác da đen kia, có thu hoạch gì không?”.

    Doãn Khoáng trầm ngâm một chút, sau đó lắc đầu, nói: “Không thể nói không có, cũng không thể nói có”. Nói xong, Doãn Khoáng đưa quyển sổ ông bác da đen cho hắn ra: “Ông ấy đưa vật này cho tôi. Mặt khác, thân phận của ông ấy tôi cũng biết rồi. Chỉ có thế này, nhưng mà không giúp được gì cho việc tránh né Tử Thần cả. Tử Thần vẫn nhìn chằm chằm chúng ta như trước”.

    Trong lòng Doãn Khoáng cũng rất nặng nề. Tuy bây giờ hắn đang trong thời gian an toàn, nhưng hắn hiểu, một khi thời gian này qua đi, cái hắn phải đối mặt là thiết kế thứ ba của Tử Thần! Đây cũng là lần cuối cùng của hắn ở trong cuộc thi này, nhất định sẽ không hề đơn giản. Ít nhất, sau khi Doãn Khoáng nhìn thấy mấy dòng ghi chép trong Bút Ký Tử Vong, “thiết kế kẻ vùng vẫy lần thứ ba”, không khỏi rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Bởi vì hắn biết rõ, nếu đúng là như thế, cơ hội để hắn thoát được chỉ có một phần!! Cho nên, Doãn Khoáng không thể không khẩn trương được.

    (ND: 1 phần là 10%)

    Sau khi Bạch Lục tiếp nhận bút ký, lông mày nhíu lại, nói: “Cái gì đây? Hiệu trưởng nhắc nhở “vật phẩm đặc thù, không cần giới thiệu, không có quyền sử dụng”?”.

    Doãn Khoáng nghe xong nghĩ thầm: “Xem ra quyển bút ký này chỉ có mình dùng được. Nhưng hình như tất cả mọi người đều có thể lật xem, vậy có thể sử dụng hay không có gì khác nhau? Trừ khi cái gọi là “đọc” không chỉ là lật xem…”.

    “Cậu mở ra xem thì biết”. Nhưng những thứ ghi bên trong đã mất hiệu lực rồi, đừng coi là thật”.

    Quả nhiên, sau khi Bạch Lục lật xem liền biến sắc: “Là thiết kế đối với mỗi người chúng ta!?”.

    Âu Dương Mộ, Ngụy Minh, Phan Long Đào cùng Tiền Thiến Thiến nghe xong cũng không khỏi biến sắc. Bởi vì Tiền Thiến Thiến lúc trước không hề chú ý đến quyển bút ký này, cho nên cũng không hỏi Doãn Khoáng, tất nhiên không biết nội dung của nó. Cả bốn người đều tiến lên trước để xem.

    “Lần thứ hai của tôi là… bị giội axit sunfuric?”. Giọng nói của Ngụy Minh run rẩy.

    Phan Long Đào cũng sắc mặt tái nhợt.

    Bạch Lục lại tự giễu cười cười: “Tử Thần thực coi trọng ta, bị nổ chết… Doãn Khoáng, cậu nói quyển bút ký này từ đâu mà có?”.

    Lúc này Tiền Thiến Thiến nói thay Doãn Khoáng: “Là ông bác da đen kia đưa cho Doãn Khoáng đấy”.

    Doãn Khoáng nói: “Đúng là thế. Tôi biết rõ các cậu nghĩ gì, các cậu nhất định cho rằng ông bác da đen là Tử Thần”.

    Tiền Thiến Thiến hỏi: “Chẳng lẽ không đúng sao? Trên này viết rõ ràng như vậy mà. Ài, tôi vốn cho rằng ông bác da đen cho dù không phải người tốt thì cũng không phải người xấu. Không ngờ ông ta là Tử Thần”.

    Doãn Khoáng giải thích: “Ông ấy không phải Tử Thần. Ông ấy là “Tử Thần dự bị””.

    “Quyển bút ký này là ông ấy đưa cho tôi nên tôi có thể thấy giới thiệu của nó. Ông bác da đen là người luôn luôn tránh thoát thiết kế của Tử Thần, đã lĩnh ngộ được một ít “Tử Vong Pháp Tắc”. Tôi nghĩ, ở mức độ nào đó, suy nghĩ của ông ấy không khác Tử Thần lắm. Quyển bút ký này chính là thứ ông ấy dùng ghi chép lại thiết kế của Tử Thần hợp cách. Doãn Khoáng không giấu giếm gì, trên thực tế cũng không có gì để giấu giếm.

    “Tử Thần dự bị?!”. Mọi người cũng kinh ngạc không kém Doãn Khoáng lúc trước.

    Bạch Lục nhịn không được cảm thán: “Nếu đúng như cậu nói thì ông ta cũng mạnh mới mức nào a? Một người có thể tránh thoát Tử Thần vô số lần, cũng không còn là người nữa rồi!”.

    Âu Dương Mộ nói: “Hoặc nên nói là ông ta đã thành Bán Thần rồi! Phù… May là lúc trước chúng ta không coi ông ta như địch nhân. Bằng không thì không phải bị hai Tử Thần đuổi giết sao! Quá nguy hiểm rồi”.

    (ND: bán thần: một nửa thần)

    Bạch Lục cũng tim đập nhanh hơn: “Ta lúc đầu còn muốn nói mặc kệ ông ta có phải Tử Thần hay không đều phải làm ông ta…”. Bạch Lục đột nhiên nghĩ đến cái gì: “Các cậu nói… Lớp khác có tên nào ngu như vậy không, trực tiếp ra tay với ông ta… Nếu như tôi có thể nghĩ như vậy, cũng sẽ có người nghĩ như vậy mà? Làm thế thật thì đúng là ngu người luôn”. Bạch Lục không khỏi có chút nhìn có chút hả hê.

    Doãn Khoáng nói: “Kệ đi, quản chuyện mình đã. Coi như đã biết thân phận ông bác da đen, những chúng ta vẫn bị Tử Thần đuổi giết như trước. Rất rõ ràng, ông bác da đen chắc chắn sẽ không giúp chúng ta. Chúng ta phải dựa vào chính mình”.

    Mọi người nghe xong đều yên lặng gật đầu.

    Sau đó mọi người liền ngồi xuống, vừa ăn trưa vừa chờ tin tức của những người khác. Doãn Khoáng thì xem Bút Ký Tử Vong, hy vọng có thể tìm được cách gì đó từ quyển bút ký này, dù sao cũng nên thử một lần. Nhưng Doãn Khoáng đã tìm được một ít tin tức hữu dụng. Tử Thần sở dĩ thiết kế bọn Đường Triệu Thiên đầu tiên là bởi vì bọn hắn giết những người lang thang vô tội, bị “oan hồn” của người đó bám vào trên người, dẫn tới sự chú ý của Tử Thần! Có thể nói, đám Đường Triệu Thiên vì tự cho là thông minh nên đã tự bóp chính mình.

    Không lâu sau đó ba người Lê Sương Mộc, Đường Nhu Ngữ, Tăng Phi cũng đã trở về.

    Một tin tốt, hai tin xấu.

    Tin tốt là Lê Sương Mộc cứu được Nathan. Tin xấu thứ nhất là, Dennis chết rồi, lần thiết kế thứ hai đối với vị thủ trưởng hói đầu này càng thêm phức tạp, càng thêm bất ngờ, Đường Nhu Ngữ chưa kịp phản ứng thì ông ta đã thịt nát xương tan rồi. Một tin xấu khác là khắp nơi trong thành phố đang dán lệnh truy nã bọn họ!

    Doãn Khoáng thở dài, nói với mọi người: “Ngày thứ năm, độ khó lại tăng lên. Tử Thần thiết kế càng thêm nhiều, gần như chỉ cần hết thời gian an toàn là bị thiết kế ngay. Hơn nữa, cảnh sát cũng tham gia, tăng độ khó của việc cứu người. Cách thời điểm kết thúc nhiệm vụ còn hai ngày rưỡi…”.​
     
    thanhla, banhdacua25 and bacgiang like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 94: Bắt cóc!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Nghe Doãn Khoáng thở dài xong, Bạch Lục hỏi: “Vậy kế tiếp chúng ta nên ứng phó như thế nào? Lại chết mất hai nhân vật nữa rồi. Còn lại bốn người, trong đó có một người đang bị giam trong tù, Tử Thần muốn thiết kế hắn chúng ta cũng bất lực. Tính ra cũng chỉ có ba người cứu được. Nói thật ta bây giờ còn lười tính điểm tích lũy của chúng ta nữa, bị trừ nhiều điểm như vậy, muốn vào top 3 cũng quá xa vời rồi!”.

    Đường Nhu Ngữ nói: “Cũng chưa chắc, đề thi chung độ khó như nhau, các lớp khác xem chừng cũng không khá hơn chúng ta, nói không chừng còn tệ hơn chúng ta nhiều. Không đến thời khắc cuối cùng thì vẫn còn cơ hội”.

    Doãn Khoáng gật gật đầu, nói: “Bạn Đường nói đúng. Kỳ thật chúng ta cũng không cần quá bi quan. Chết mất hai nhân vật tuy là bất lợi, nhưng mặt khác cũng có lợi. Chúng ta có thể tập trung sức lực vào việc cứu những người còn lại. Bây giờ cách lúc cuộc thi chấm dứt còn khoảng ba ngày, nếu như cứu bọn họ mấy lần cũng được không ít điểm tích lũy, còn cả phần thưởng nữa”.

    Ngụy Minh gặm một cái đùi gà, nói: “Nhưng bây giờ cảnh sát đã cho chúng ta là hung thủ giết người, lùng bắt chúng ta khắp nơi, muốn cứu người khó lắm”.

    Mọi người nghe Ngụy Minh nói xong cũng không khỏi lộ vẻ khổ sở.

    Doãn Khoáng thu hết vẻ mặt của mọi người vào trong mắt, sờ cằm, nói: “Thật ra, nếu như cảnh sát đã cho là chúng ta là hung thủ, không cần cố kỵ nữa. Tôi có một cách, nếu như làm tốt, nói không chừng còn có thể chơi”. Đương nhiên, Doãn Khoáng nói “chơi”, có nghĩa là liều mạng!

    Mọi người lập tức nhìn về phía Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng mím môi một cái, nói: “Hoặc là không làm, đã làm thì cho nên, chúng ta dứt khoát khống chế ba nhân vật kia lại!”.

    “Bắt cóc!?”.

    Bạch Lục hỏi: “Doãn Khoáng, đây là cách của cậu sao? Xong cmn rồi. Chúng ta cũng không phải chưa từng nghĩ tới việc khống chế bọn họ, nhưng làm như vậy có ý nghĩa không?”.

    Âu Dương Mộ cũng nói: “Đúng vậy. Bắt cóc bọn họ, Tử Thần liền không thể thiết kế nữa, mà chúng ta cũng không cách nào cứu vớt, vậy làm sao kiếm được điểm tích lũy?”.

    Lê Sương Mộc nói: “Mọi người trước hết nghe Doãn Khoáng nói hết đã. Mặc kệ thế nào cũng không thể khoanh tay không làm gì?”.

    Tiền Thiến Thiến cũng nói: “Doãn Khoáng, cậu mau nói đi”.

    Doãn Khoáng nhún nhún vai, nói: “Lúc trước sở dĩ không khống chế mấy nhân vật kia lại, là vì sợ kinh động cảnh sát, chọc vào tổ ong vò vẽ. Nhưng hiện tại, chúng ta không còn lựa chọn rồi. Cũng không phải như Âu Dương Mộ nói, mọi người thử nghĩ xem, nếu như chúng ta bắt cóc bọn họ, không phải để bảo vệ mà dùng bọn họ để dụ Tử Thần mắc câu thì sao? Chúng ta có thể lựa chọn một nhà xưởng bỏ hoang, sau đó nhốt những nhân vật kia ở bên trong. Sau đó lại thiết kế một ít cạm bẫy, dụ dỗ Tử Thần thiết kế bọn họ, sau đó chúng lại cứu! Các cậu nói, phương pháp này như thế nào?”.

    Tất cả mọi người rơi vào trầm tư.

    Cuối cùng, Lê Sương Mộc phá vỡ sự yên lặng, nói: “Có thể thử một lần! Hiện tại chúng ta cũng không có phương pháp tốt hơn”.

    Tăng Phi một bên nói: “Thế nhưng làm như vậy, có phải quá tàn nhẫn hay không… Dù sao bọn họ cũng là người mà”.

    Doãn Khoáng im lặng.

    Bạch Lục khoát tay chặn lại, nói: “Bây giờ chúng ta không thể để ý nhiều như thế, quản những nhân vật do hiệu trưởng chế tạo làm gì? Phương pháp Doãn Khoáng nói ta cảm thấy rất tốt, cứ làm như thế đi. Mọi người nói sao?”.

    Đường Nhu Ngữ cụp mi xuống, sau đó nhàn nhạt nói: “Mặc dù có chút vô nhân đạo, nhưng mà đây là phương pháp xử lý tốt nhất rồi. Bây giờ không phải thời điểm nói chuyện nhân từ”.

    Âu Dương Mộ chỉ nói: “Nghe theo chị”.

    Ngụy Minh há to miệng, lựa chọn trầm mặc.

    Tăng Phi thở dài.

    Mà Phan Long Đào cũng rất tự giác không tỏ thái độ. Bởi vì hắn biết rõ, lúc này hắn còn chưa chính thức trở thành người của đoàn đội này.

    Cuối cùng, Doãn Khoáng nói: “Như vậy là thông qua rồi? Việc này không nên chậm trễ, bây giờ mau ăn no đi, đợi chút nữa hành động”. Mọi người không nói gì, yên lặng cúi đầu ăn KFC.

    Lúc này, Lê Sương Mộc nói: “Doãn Khoáng, có thể cho tôi xem quyển Bút Ký Tử Vong kia một chút hay không?”.

    Vừa rồi lúc nói chuyện phiếm, Tiền Thiến Thiến đã thấp giọng nói cho Lê Sương Mộc quá trình thăm hỏi ông bác da đen. Nhưng chuyện về “pháp tắc bảo vệ” Tiền Thiến Thiến lại không nói, không biết là cô căn bản không để ý lời nói của ông bác da đen hay là còn có nguyên nhân khác.

    Doãn Khoáng hiển nhiên thấy Tiền Thiến Thiến thấp giọng thì thầm với Lê Sương Mộc, liền tiện tay ném Bút Ký Tử Vong cho Lê Sương Mộc, nói: “Những thứ ghi lại bên trong đã mất hiệu lực. Nhưng cũng có thể tham khảo”.

    Sau đó Doãn Khoáng lại nói: “Tăng Phi, Phan Long Đào, còn Ngụy Minh nữa, thời gian an toàn của các cậu chắc qua rồi chứ?”.

    Ngụy Minh nói: “Qua rồi”.

    Tăng Phi nặng nề gật đầu.

    Doãn Khoáng nói: “Đã như vậy, phân tổ có lẽ nên điều chỉnh lại một chút. Tăng Phi vẫn cùng tổ với bạn Đường. Ngụy Minh cùng tôi một tổ. Phan Long Đào và Bạch Lục, Âu Dương Mộ một tổ. Về phần Tiền Thiến Thiến…”.

    Tiền Thiến Thiến đưa ánh mắt chờ mong nhìn về phía Lê Sương Mộc. Lê Sương Mộc giống như không nhìn thấy, nói: “Cô ấy vẫn cùng cậu một tổ đi. Như vậy tương đối an toàn”.

    Tiền Thiến Thiến miệng nhỏ há ra, trong lòng u oán: “Hắn vẫn chê mình vướng víu sao? Mình… tại sao lại vô dụng như vậy chứ…”.

    Doãn Khoáng bĩu môi, thầm nghĩ: “Người ta thích ngươi mà, ngươi cũng không phải là không nhìn ra. Mấy công tử ca không phải thích mỹ nữ đi theo sao”. Phàn nàn trong lòng một tiếng, nói: “Được rồi. Đã như vậy Tiền Thiến Thiến vẫn cùng một tổ với tôi”. Dù sao cũng cùng một lớp, hơn nữa còn cùng nhau trải qua hai tràng cảnh, không thể phũ được. Tuy rằng bảo vệ hai người hơi phiền nhưng mà chút tự tin đó Doãn Khoáng vẫn có.

    “Như vậy, bây giờ phân nhiệm vụ”.

    Có lẽ tạm thời Doãn Khoáng lãnh đạo đoàn đội này không được, nhưng bày mưu tính kế thì những người khác vẫn rất tin phục.

    “Lê Sương Mộc, cậu chịu trách nhiệm tìm kiếm nhà xưởng nhà kho bỏ hoang xung quanh, không có vấn đề gì chứ?”.

    Đối với năng lực quen thuộc hoàn cảnh của Lê Sương Mộc, Doãn Khoáng vẫn rất tin tưởng. Về cơ bản là mỗi khi đến nơi nào, Lê Sương Mộc đều có thể quen thuộc từng ngóc ngách nhỏ trước tiên, cũng không làm sao mà luyện thành.

    Lê Sương Mộc chỉ nói ba chữ: “Giao cho tôi”.

    “Bạn Đường, Tăng Phi, các cậu chịu trách nhiệm bắt cóc Nathan. Phần lớn thời gian hắn đều ở nhà xưởng, không khó tìm lắm. Tôi, Ngụy Minh, Tiền Thiến Thiến chịu trách nhiệm bắt cóc nhân vật chính Sam. Sau đó Bạch Lục chịu trách nhiệm bắt cóc nhân vật nữ chính Molley. Chúng ta tùy thời liên lạc điện thoại. Nhóm nào thành công trước thì lấy điện thoại của nhân vật đó gửi tin cho một người khác, bảo người đó đến nhà hàng Sam làm việc gặp mặt. Còn nữa, tận lực tránh sự chú ý của cảnh sát. Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta rồi”. Doãn Khoáng nói xong, lại bổ sung: “Lê Sương Mộc, lại làm phiền cậu. Bây giờ trong thành phố toàn là lệnh truy nã chúng ta, cho nên phải cải trang một chút mới được”.

    Cả đám nghỉ ngơi hơn 2h, thẳng đến giữa trưa, cơn mưa dầm mịt mờ, Doãn Khoáng liền kêu gọi mọi người. Sau khi Lê Sương Mộc thi triển diệu thủ của hắn thay đổi trang phục cho mọi người một chút, tất cả mọi người gần như đã thay đổi hình dạng.

    Doãn Khoáng biến thành một thanh niên xăm nửa mặt, nói với mọi người: “Thời gian không sai biệt lắm. Mọi người, thành bại chỉ trong hành động lần này. Còn nữa, phải luôn luôn cẩn thận, Tử Thần lúc nào cũng có thể xuất hiện”.

    Mọi người miễn cưỡng cáo biệt lẫn nhau, Lê Sương Mộc đi tới bên người Doãn Khoáng, đem Bút Ký Tử Vong giao cho hắn, nói: “Doãn Khoáng, cậu có nghĩ tới việc tập hợp đủ 5 bản Bút Ký Tử Vong không?”. Lông mày Doãn Khoáng nhíu lại: “5 bản? Cậu nói…?”.

    Lê Sương Mộc gật đầu: “Final Destination hiện tại có 5 phần, nếu như tập hợp đủ 5 bản thì sao?”.

    Doãn Khoáng nhìn nhìn Bút Ký Tử Vong trong tay, nói: “Cái này tôi còn chưa nghĩ tới”.

    Lê Sương Mộc nói: “Có lẽ, có liên quan tới “Tử Vong Pháp Tắc”! Lê Sương Mộc nói xong liền đi.

    Doãn Khoáng mở to mắt: “Đúng vậy! Tại sao mình không nghĩ đến”. Doãn Khoáng vỗ vỗ đầu: “Nếu như quyển bút ký này do ông bác da đen lĩnh ngộ một phần “Tử Vong Pháp Tắc” viết ra, có phải nó cũng ẩn chứa một phần “Tử Vong Pháp Tắc”? Cái gọi là “đọc” thật ra chính là lĩnh ngộ Tử Vong Pháp Tắc?”.

    Doãn Khoáng chưa kịp cao hứng, nghĩ lại hắn lại đắng lòng: “Tập hợp đủ 5 bản? Nói cách khác phải vượt qua 5 phần Final Destination!? Trực tiếp tìm sợi dây thắt cổ tốt hơn, muốn chết cũng không nên làm thế a? Thôi, chuyện này quá xa xôi, chưa cần nghĩ tới. Tạm thời vượt qua cuộc thi này rồi nói sau”.

    Sau đó hắn liền nói với Ngụy Minh và Tiền Thiến Thiến: “Chúng ta đi thôi, chậm thì sinh biến”.

    Ngụy Minh nói: “Thời gian quái quỷ này, thật muốn kết thúc cho nhanh”.

    Tiền Thiến Thiến nhìn thoáng qua phương hướng Lê Sương Mộc rời đi, trong lòng thầm than, sau đó chạy bước nhỏ đuổi theo Doãn Khoáng.​
     
    bacgiang, banhdacua25 and thanhla like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 95: Hữu kinh vô hiểm

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Cốc cốc cốc!

    “Vào đi”.

    *có kinh sợ nhưng không có nguy hiểm

    “Không tốt, thưa ngài”. Đặc vụ Jim đẩy mạnh cửa ra, lớn tiếng kêu lên: “Mục tiêu Nathan bị người lạ rõ bắt đi rồi!”.

    Thanh tra da đen vỗ bàn, cầm súng trên bàn giắt vào dưới sườn, nói: “Chuyện xảy ra khi nào? Có biết là ai làm hay không?”. Nói xong, ông ta đi ra ngoài.

    Đặc vụ Jim vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa nói chuyện: “Mới 5″ trước. Cụ thể không rõ ai làm cả, chỉ dự đoán sơ bộ là những du học sinh Trung Quốc kia”.

    “Có thể khẳng định không?”.

    “Trừ bọn họ ra, tôi nghĩ không ra còn có ai nữa”.

    Lúc này bọn họ đã đi tới bãi đỗ xe, thanh tra da đen mở cửa xe ngồi vào: “Jim, đừng nói với tôi người của cậu mất dấu rồi nhé”.

    Jim vừa muốn đuổi kịp, nghe thấy lời của thanh tra da đen thì bị khựng lại: “Thật xin lỗi ngài, nhưng bọn chúng quá giảo hoạt!”.

    Rầm!

    Mất dâu hết rồi, vậy còn lên xe làm gì? Thanh tra da đen đóng mạnh cửa xe, sau đó sút một cước lên nó. Đúng lúc này, điện thoại của Jim vang lên.

    “Hả?… Cái gì!? Được, được, chúng tôi tới liền đây!”. Sau khi súp điện thoại, Jim vội vàng nói: “Thưa ngài, một mục tiêu khác – Molley cũng bị người lạ bắt cóc! Lúc này bọn Thompson đang đuổi theo bọn chúng”.

    Thanh tra da đen trừng mắt, mở cửa xe chui vào: “Chỗ nào?”.

    Jim cũng tiến vào trong xe: “Ở đoạn giữa Queensway. Thưa ngài, có muốn báo cho tổ hành động đặc biệt không?”.

    Thanh tra da đen thuần thục quay xe, giẫm mạnh chân ga, chiếc xe liền lao ra ngoài: “Lập tức thông báo,bảo bọn họ tới… Phố Washington!”.

    “Hả… Gì cơ? Ngài nói chỗ nào”.

    Thanh tra da đen nói: “Cậu để bọn Thompson bám theo bọn bắt cóc thật chặt, chỉ theo dõi thôi. Nói với hắn nếu như để mất dấu thì đừng mơ có ngày nghỉ nữa!”.

    Jim tò mò hỏi: “Vậy chúng ta thì sao?”.

    “Chúng ta tới một nhà hàng ở phố Washington, nếu như đám học sinh kia đã bắt cóc Nathan và Molley, như vậy bọn chúng cũng sẽ ra tay với Sam. Cậu nói cho tiểu tổ hành động đặc biệt Thomas, cho người bí mật phong tỏa quảng trường Washington, tùy thời chờ lệnh. Chú ý, là bí mật phong tỏa, bảo hắn đừng để cho cả thế giới đều biết!”.

    “Vâng thưa ngài”. Jim liền bấm một số điện thoại.

    Thanh tra da đen mặt âm trầm lẩm bẩm nói: “Các ngươi đến cùng sẽ làm gì đây?”.

    ————

    “Doãn Khoáng?”.

    “Như thế nào rồi? Thành công không?”.

    Thời gian gần tới 4h chiều. Cả thành phố bị bao phủ bởi những đám mây đen, mưa phùn rơi lả tả, thỉnh thoảng có cơn gió lành lạnh. Lúc này ba người Doãn Khoáng, Ngụy Minh, Tiền Thiến Thiến đang ngồi trên băng ghế dài bên ngoài nhà hàng đối diện chỗ Peter làm việc.

    Ở đầu dây bên kia, Bạch Lục nói: “Thành công. Nhưng một đám mặc thường phục lại bám chặt đằng sau, không biết làm sao mới cắt đuôi được”.

    Doãn Khoáng nhướng mày: “Các cậu lái xe?”.

    “Đúng, làm sao vậy?”.

    Doãn Khoáng vỗ vỗ cái ót, nói: “Xuống xe nhanh. Các cậu không sợ bị Tử Thần thiết kế à? Cố gắng đi vào chỗ nào hẹp hẹp, cắt đuôi được thì cắt, không thì trực tiếp…”.

    “Cái này… Đươc! Tôi nghe lời cậu. Đúng rồi, tôi đã dùng di động của Molley gửi nhắn tin cho Sam rồi. Tên đó rất ngu, không biết gọi điện lại xác nhận, gửi lại “Ok” luôn. Được rồi, cứ vậy đi, bye”.

    Sau khi cúp điện thoại, Doãn Khoáng thở phào một hơi: “Còn một người”.

    Ngụy Minh một bên hỏi: “Doãn Khoáng, làm thế có được thật không? Còn nữa, Tử Thần thật sự sẽ bị lừa sao?”.

    Doãn Khoáng cười khan một tiếng, nói: “Chúng ta đã không có lựa chọn khác nữa, không phải sao? Ngụy Minh, bây giờ chỉ là mới bắt đầu, sau này chúng ta còn phải đối mặt với càng nhiều sự lựa chọn khó khăn. Nói thật tôi cũng không biết làm như vậy có được hay không, nhưng trừ phi chúng ta từ bỏ cuộc thi này, từ nay về sau chịu đựng nhục nhã, bằng không thì phải thử hết tất cả các cách”.

    Ngụy Minh miễn cưỡng cười, không nói gì nữa.

    Tiền Thiến Thiến nói: “Các cậu nhìn xem, nam chính Sam đến rồi”.

    Doãn Khoáng và Ngụy Minh quay đầu nhìn lại, quả nhiên trông thấy nhân vật nam chính Sam đẹp trai mang theo vẻ ưu sầu xuống khỏi taxi sau đó vội vàng đi về phía nhà hàng.

    Doãn Khoáng nói: “Đi thôi, chúng ta không thể rớt lại phía sau, bây giờ chỉ còn Sam thôi là xong rồi”.

    Nói xong, ba người Doãn Khoáng băng qua đường, theo sát Sam tiến vào nhà hàng…

    —————-

    “Rầm” một tiếng, cửa sắt phía sau nhà hàng bị đẩy ra, sau đó một bóng người lảo đảo nghiêng ngã xông ra ngoài, lại chính làm nam chính Sam!

    Sau đó Doãn Khoáng, Tăng Phi và Tiền Thiến Thiến lần lượt lao ra. Doãn Khoáng cắn răng, oán hận không thôi: “Không ngờ cảm giác của tên này còn cao hơn mình! Chẳng lẽ đây chính là hào quang của nhân vật chính trong truyền thuyết?”. Doãn Khoáng cũng không biết Sam rốt cuộc có bao nhiêu điểm cảm giác, nhưng lúc hắn sắp tiếp cận Sam, Sam từa hồ cảm nhận được ác ý của đám Doãn Khoáng, không suy nghĩ nhiều liền tách đám đông ra chạy mất. Ít nhất là hắn có 15 điểm. Nhưng ngẫm lại cũng bình thường, nếu như cảm giác không cao, hắn làm sao có thể tránh thoát thiết kế của Tử Thần? Có lẽ cũng có nguyên nhân khác dẫn đến việc hắn có thể dự đoán sự cố phát sinh.

    “Ta không tin tốc độ của ngươi nhanh hơn ta!”. Doãn Khoáng cười lạnh một tiếng, đuổi theo hướng Sam chạy, phát huy cực hạn 12 điểm tốc độ. 12 điểm tốc độ là khái niệm gì, Doãn Khoáng cũng không biết. Nhưng hắn đã từng thử một chút, dùng 12 điểm tốc độ, khoảng cách 100m hắn chỉ mất 6s! Cái thành tích này nếu như ở hiện thực thì tuyệt đối là quán quân môn chạy nhanh, trước không có ai sau này cũng không có ai so được. Cho nên, Sam làm sao có thể chạy trốn khỏi Doãn Khoáng? Khoảng cách vốn cũng không xa ngày càng rút ngắn, sau đó Doãn Khoáng đưa tay đập vào gáy Sam, hắn liền hôn mê bất tỉnh. Bởi vì tác dụng của quán tính, Sam còn lộn mấy vòng trên mặt đất mới dừng lại.

    Nhưng mà đúng lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên: “Không được nhúc nhích!!”.

    Ba người Doãn Khoáng chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy thanh tra da đen đang dùng súng chỉ vào bọn họ Một người khác là đặc vụ Jim cũng vọt ra từ cửa sắt, không kịp thở gấp liền móc súng ra, hô một câu: “Không… Không được nhúc nhích!”.

    “Giơ tay lên!”.

    Có lẽ là bởi vì chú ý sự an toàn của con tin nên thanh tra da đen không trực tiếp nổ súng. Tiền Thiến Thiến giơ tay lên trước tiên, khuôn mặt kinh hoảng. Ngụy Minh mặt âm trầm, cũng chầm chậm giơ lên. Bất quá hắn lại nhích về phía Doãn Khoáng, giống như muôn ngăn trước mặt Doãn Khoáng.

    “Ta nói, không được nhúc nhích!”. Jim chuyển họng súng về phía Ngụy Minh.

    Doãn Khoáng kêu Ngụy Minh một tiếng, sau đó chậm rãi giơ tay, đột nhiên hắn kêu lên: “Lê Sương Mộc, bắn chết bọn chúng đi!”.

    Thanh tra da đen và Jim cả kinh, theo bản năng quay đầu lại, nhưng sau khi thấy trước mắt không có gì, sắc mặt hai người lập tức biến đổi, tiếp theo bọn hắn cảm thấy ót đau nhức, trước mắt tối sầm, liền ngã trên mặt đất. Tố chất thân thể thanh tra da đen rất tốt, không lập tức bất tỉnh, chỉ nghe ông ta nói: “Các ngươi… Trốn không… đâu”.

    Doãn Khoáng nhíu mày, quay người nói với Ngụy Minh: “Chúng ta tranh thủ thời gian rời khỏi nơi này. Nếu tôi đoán không lầm, ông ta đã có sự chuẩn bị khác. Cũng may, ngoại trừ hai người này, không ai biết bộ dạng của chúng ta”.

    Đang đi được khoảng 200m, Doãn Khoáng đột nhiên phát hiện mấy nhân vật khả nghi, hắn không khỏi có chút kính nể đối với thanh tra da đen kia: “Có thể suy đoán ra hành động của mình nhanh như vậy, còn bố trí hết rồi, đúng là không đơn giản”.

    Đường lớn không thể đi rồi, chỉ có thể xuyên qua con đường nhỏ. May là trước khi xuất phát Doãn Khoáng có nhìn địa đồ thành phố một lần, dựa vào trí nhớ hơn người, có thể coi như khá thuận lợi.

    Nhưng ngay khi vừa muốn rời khỏi quảng trường Washington lại xảy ra chút vấn đề, hai tên mặc thường phục đã sớm ngồi chổm hổm trong con hẻm nhỏ. Hai tên này cũng không ngốc, thấy đám Doãn Khoáng hành vi khác thường, một người trong đó trên vai còn khiêng một người, liền cảnh giác lên. May là Doãn Khoáng phản ứng nhanh chóng, không chờ bọn họ phản ứng, bắn hai phát qua. Từ khi về tới đại học, hắn đã siêng năng luyện tập, hai phát tuy rằng không trúng mi tâm nhưng cũng trúng bộ bị yếu hại. Sau đó hắn không quản sống chết của bọn họ, chuồn lẹ.

    Đến khi đi ra ngoại thành, ba người mới thật sự thở phào một hơi. Về phần Tiền Thiến Thiến, đã mệt tới mức đi không nổi nữa rồi. Tóm lại, chuyến bắt cóc này, hữu kinh vô hiểm.

    Nhưng kế tiếp, còn có chuyện mạo hiểm hơn cần bọn hắn làm…​
     
    banhdacua25, bacgiang and thanhla like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)