↑ ↓

 Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C100

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    150,000
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 86: Trưởng thành, ngày thứ tư điên cuồng

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Nếu như suy đoán của Doãn Khoáng và Lê Sương Mộc đã được chứng minh là đúng, người được cứu hoàn toàn có thể đạt được một đoạn thời gian an toàn, điều này cũng có nghĩa là mọi người không cần chờ đợi Tử Thần hàng lâm trong tuyệt vọng nữa. Tất cả mọi người không khỏi thả lỏng một chút. Thậm chí, bọn họ còn mơ hồ trông cho thiết kế của Tử Thần đến nhanh nhanh. Bởi vì một khi được cứu, sẽ có 24h an toàn tuyệt đối, có thể ăn một bữa cơm no, ngủ một giấc thật ngon. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là bọn hắn có thể sống sót sau thiết kế của Tử Thần, nếu không hết thảy đều là vọng tưởng.

    Thời điểm mà mọi người ở đây đều đang đắm chìm trong niềm vui có được hy vọng một lần nữa, Tăng Phi đột nhiên nói: “Lê Sương Mộc, hai nữ kia làm sao bây giờ?”.

    Khuôn mặt mọi người lập tức cứng lại. Nhất là Đường Nhu Ngữ và Âu Dương Mộ, trên mặt tràn đầy áy náy và đấu tranh. Doãn Khoáng cướp lời Lê Sương Mộc nói trước: “Nói thực, nếu như các cô ấy ngay cả dũng khí vượt qua sự sợ hãi của bản thân cũng không có, mang theo cũng chỉ sẽ trở thành gánh nặng của chúng ta. Không sai, nếu như chúng ta nguyện ý, chúng ta có thể cứu họ. Nhưng bọn họ sẽ nguyện ý cứu người khác sao? Không nói đến việc bọn họ có năng lực hay không, chỉ cần nhìn phản ứng vừa của họ sẽ biết. Như vậy, chúng ta có trách nhiệm gì mà phải cứu họ thêm lần nữa? Nơi này là một “đại học” rất quỷ dị chứ không phải nhà trẻ. Tự chúng ta ốc còn không mang nổi mình ốc nữa là… Vô luận các cậu nghĩ như thế nào, tôi thật sự không muốn mang theo các cô ấy”.

    Tăng Phi há to miệng, hắn cảm thấy lời nói của Doãn Khoáng không ổn lắm. Thế nhưng hắn lại nghĩ không ra được câu nào có thể phản bác lại. Bởi vì cứu vớt chính là như vậy. Trong đoàn đội, không lo họa đến ít, chỉ lo họa chia không đều. Thử hỏi, dựa vào cái gì các cô có thể hưởng thụ sự cứu vớt của người khác mà không phải trả giá chút nào. Người như vậy, sao có thể tồn tại trong đoàn đội? Như vậy cũng không khác gì việc đem sinh mệnh của tất cả mọi người trong đội ra đùa giỡn.

    Bạch Lục liếc Tăng Phi, sau đó nói: “… Cứ để bọn họ như vậy… Ý của ta là, nếu như hai người này điên lên, có thể làm vài chuyện điên rồ hay không… Các cậu cũng biết, khi phụ nữ điên cuồng có thể rất đáng sợ đó”.

    Bạch Lục vừa dứt lời, Đường Nhu Ngữ và Âu Dương Mộ sắc mặt thay đổi:” Bạch Lục, ngươi có ý gì?”.

    Đường Nhu Ngữ cũng nhìn Bạch Lục với ánh mắt bất thiện. Tuy Đường Nhu Ngữ và Âu Dương Mộ không có khả năng bảo hộ hai người Tề Tiểu Vân nhưng cũng tuyệt đối không để cho người khác xúc phạm họ. Lê Sương Mộc khoát khoát tay, nói: “Nếu như các cô ấy muốn tiếp tục sống yên ổn tại lớp 1204 này thì tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện ngu ngốc đó. Nếu như thật sự còn muốn sống, hai người, hoàn toàn có thể cứu vớt lẫn nhau. Trái lại… Nếu như không mạnh mẽ lên, sớm muộn gì cũng phải chết thôi”.

    Nói xong Lê Sương Mộc liền cất bước rời khỏi. Doãn Khoáng, Bạch Lục, Tăng Phi, Tiền Thiến Thiến theo sát. Đường Nhu Ngữ nhìn Âu Dương Mộ, thở dài, nói: “Lê Sương Mộc nói không sai. Ở cái nơi này, kẻ hèn yếu, kết cục duy nhất chính là cái chết. Khác nhau ở chỗ sớm muộn mà thôi. Coi như chúng ta có thể giúp đỡ một lần, chẳng lẽ có thể luôn luôn bảo vệ? Không chỉ là bọn họ, cho dù là chúng ta cũng giống như vậy thôi. Đi thôi. Đám trợ giáo nói đúng, sau khi trải qua cuộc thi lần này, rất nhiều người sẽ giác ngộ được điều này. Muốn sống sót, phải dựa vào đoàn đội, nhưng căn bản nhất vẫn phải dựa vào chính mình”.

    ———

    Lại nói Tề Tiểu Vân và một nữ sinh khác nhà hàng hỗn loạn.

    “Hu hu! Chị Tiểu Vân, chúng ta, chúng ta làm sao bây giờ? Em… em… “. Người nhỏ nhất trong sáu chị em – Khâu Vận che mặt khóc, cô chỉ mới 16 tuổi, đôi mắt tròn xoe giống như của một con gấu bông cỡ lớn, cột tóc thành hai cái đuôi ngựa vô cùng đáng yêu. Chỉ tiếc, tại đại học, “kute” cũng không được cộng thêm thuộc tính nào. Đứng trước sinh tử, dễ thương cũng chỉ là điều nực cười mà thôi.

    Người không thể thích nghi, chỉ có thể bị loại bỏ!

    Tề Tiểu Vân nhìn Khâu Vận sững sờ, ánh mắt run rẩy ngày càng tập trung lại. Sau đó, cố đấm mạnh một cái lên tường, dòng máu đỏ tươi chảy ra từ nắm tay trắng hồng. Khâu Vận lại càng hoảng sợ: “Chị Tiểu Vận, chị làm gì vậy?”.

    Tề Tiểu Vân thu hồi nắm đấm, nhìn máu tươi trên đó, rồi ấn hai đầu vai Khâu Vận, thần sắc kiên định nói: “Tiểu Vận, nếu như bọn hắn không muốn giúp chúng ta, chúng ta liền dựa vào chính mình. Cho dù chết, chị cũng muốn một cái chết không oán không hối! Cho nên, Tiểu Vận, dũng cảm lên. Cho dù chỉ có hai chúng ta, chúng ta vẫn có cơ hội sống sót!”.

    “Chị Tiểu Vân…”. Thật lâu sau, Khâu Vận chùi đi vệt nước mắt, dùng sức gật cái cằm tròn trịa, nói: “Được, em nghe chị”.

    “Vậy mới tốt chứ. Tiểu Vận, chúng ta phải chứng minh cho bọn hắn thấy, cho dù không có bọn hắn chúng ta vẫn có thể sống sót! Đi thôi!”.

    Khâu Vận hỏi: “Đi đâu ạ?”.

    “Đi tìm Tử Thần!!”.

    Hai bóng người một cao một thấp, một đuôi ngựa và hai đuôi ngựa, ba cái đuôi ngựa vung qua vung lại, dần bước đi.

    “Chị Tiểu Vân… chị, có ghét chị cả không?”.

    “Ghét? Không! Không ghét, cũng không có gì để ghét. Ba ba của chị nói, người chỉ biết oán trách người khác, vĩnh viễn cũng không thể thấy được chỗ thiếu hụt của chính mình, cũng vĩnh viễn không thể thật sự trưởng thành. Hiện tại chị đã hiểu ý của ông ấy rồi. Không thể trách được chị cả, chỉ có thể trách tự chúng ta nhu nhược, vô dụng. Cho nên, Tiểu Vận, chúng ta càng phải chứng minh cho họ thấy!”. Tề Tiểu Vân dừng một chút, nói: “Dùng hành động của chúng ta nói cho họ biết, chúng ta cũng có thể trở thành đồng đội đáng tin tưởng. Chị thật sự rất hi vọng, sáu chị em chúng ta… có thể làm chị em tốt mãi mãi, mặc kệ sau này thế nào…”.

    Giọng nói của hai người dần dần bị tiếng ồn trên đường cái lấn át.

    ———–

    Đêm xuống, Lê Sương Mộc lại xem xét một khách sạn thật tỉ mỉ, bỏ ra một ít đô la, thuê 7 căn phòng rộng nhất. Sau đó lại đưa ra một yêu cầu quái dị với quản lý, đưa tất cả đồ vật trong phòng trừ giường ngủ ra ngoài. Mới đầu quản lý nhất quyết không đồng ý với yêu cầu quái dị này, thế nhưng dưới tuyệt kỹ đô la chưởng cuối cùng cũng phải đồng ý. Doãn Khoáng vẫn cảm thấy không an toàn, liền đưa ra thêm một ít điều kiện kỳ lạ, ví dụ như ngắt nguồn điện, cắt hết nước, từ chối hết tât cả những phục vụ đặc biệt… Quản lý bị đô la nên choáng váng nên hồ đồ thế nào lại đồng ý hết.

    Cứ như vậy, một nhóm 7 người ở trong gian phòng trống rỗng nghênh đón ngày thứ tư. Mỗi người đều ngủ một giấc thật ngon, kể cả Doãn Khoáng – người đã hết 24h an toàn, giống như cho dù là Tử Thần cũng không thể là gì bon hắn.

    Nhưng, có thật sự là như thế không?

    ————

    “Alo? Alo! Cảnh viên 4848180, cảnh viên 4848180. Khu 2B có tình huống dị thường hay không?”.

    “Ha ha, chào buổi sáng, người đẹp. Nghe giọng nói của cô đúng là một loại hưởng thụ. Đương nhiên, cô nên tin tưởng ánh mắt của Roger này, bởi vì đây là một đôi mắt ưng. Ta nói, thật ra cô nên hâm mộ ta, biết không, Jill, đón lấy ánh nắng bình minh, ngắm nhìn thành phố nhỏ xinh đẹp từ trực thăng, nhấm nhấp ly cafe ngon lành trong tay, cuộc sống thật tươi đẹp a. A, cô xem, hình đầu lâu trên cái ly đang cười với ta đấy, cái ly này quá ngầu rồi…”.

    Nhưng mà, kẻ tên Roger tự nhận là có đôi mắt ưng này, lại không nhìn thấy, một đống báo rách đang bị gió thổi bay tới chỗ hắn.

    Trên mặt báo viết: “Vì tính mạng của ngươi, xin hãy cất cafe đi”.



    Một ngày mới đã đến, nghênh đón Doãn Khoáng không phải là ánh bình minh tuyệt đẹp, mà là một trận tiếng ồn từ cánh của chiếc trực thăng mất khống chế! Không sai, chính là tiếng từ cánh trực thăng! Cánh quạt đang xoay tròn với tốc độ cao kia lập tức đập nát cửa sổ thủy tinh, phát ra tiếng động vô cùng lớn. Sau đó vô số mảnh kiếng bể bị cánh quạt bắn ra, ánh sáng mặt trời chiết xạ ra hàng nghìn vệt sáng bay tới Doãn Khoáng vừa mới bò dậy!

    Rất rõ ràng, đây là kiệt tác của Tử Thần!

    Trong nháy mắt, Doãn Khoáng có một loại cảm giác rơi vào hầm băng. Không kịp nghĩ nhiều, hắn tung chăn lên, đồng thời lập tức khởi động hình thái G, toàn thân đều được bao phủ dưới một tầng giáp xương. Chiếc chăn kia biến thành một bức tường cản lại hầu hết mảnh thủy tinh, vẫn có một ít bắn lên người Doãn Khoáng. Một phần bị bộ giáp chặn lại văng ra, còn lại cái thì cắt qua người, cái thì đâm thẳng vào thịt. Không quá vài giây, Doãn Khoáng cả người toàn là máu.

    Đương nhiên Doãn Khoáng chắc chắn sẽ không đứng yên làm cái bia ngắm, hắn lập tức đi chuyển. Dù cho dưới chân có dẫm phải mảnh kính hắn cũng không để ý, mỗi bước đều để lại một dấu chân đỏ máu. Cuối cùng hắn cũng đi ra được đằng sau một mặt tường. Chưa kịp thở phào một cái thuận tiện chửi Tử Thần vài câu thì đã phải bổ nhào về phía trước!

    Sau một khắc, một mái chèo từ cánh quạt tách ra bay tới với lực ly tâm xoay tròn tốc độ cao đâm thẳng vào mặt tường nơi Doãn Khoáng đứng núp. Nếu như hắn chỉ chậm khoảng nửa giây thì cổ đã giắt trên cánh quạt rồi.

    “Fuck!! Tử Thần!!”. Doãn Khoáng nhe răng trợn mắt mắng to một tiếng. Nhưng chỉ một tích tắc sau, âm thanh chấn động mãnh liệt của một vụ nổ truyền tới… Trực thăng nổ! Lửa, miểng thủy tinh, cánh quạt gãy, bộ xương trên phi cơ đều bắn tới gian phòng. Kia bức chỗ Doãn Khoáng ẩn núp căn bản không thể chịu được áp lực đó, bị đuôi chiếc phi cơ quay đến ủi nát, cánh quạt cũng quay theo xác chiếc trực thăng cắt tới Doãn Khoáng!

    Doãn Khoáng cũng không quay đầu lại liền chạy ầm ầm về phía cánh cửa, trực tiếp húc nát nó. Nhưng mà bên kia cánh cửa lại có một người công nhân vệ sinh… Người kia tựa hồ vẫn chưa biết có chuyện gì mà âm thanh chấn động mạnh như vậy, đứng ở cửa bít mất lối đi. Doãn Khoáng làm gì còn chú ý nhiều như vậy, đẩy người công nhân ra, lăn vội sang một bên.

    XOẸT!!

    Đợi đến khi Doãn Khoáng quay đầu lại nhìn, công nhân kia đã bị cái mái chèo lớn xoắn cho thành hai nửa, máu tươi nội tạng đầy đất. Thậm chí còn có một đoạn ruột còn nóng hổi bay tới bên người Doãn Khoáng. Hắn vừa nhìn qua… đoạn ruột kia thế mà nằm thành hình số 2…

    “Đây là…”.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    150,000
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 87: Tự cứu! Cứu người!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Trên mặt đất, khắp nơi đều là nước vung vãi, gần như lan ra cả nửa lối đi nhỏ. Mà ở cách đó không xa là một chiếc xe vệ sinh đổ trên mặt đất. Nhìn theo dây điện ở phía sau chiếc xe, luồng điện chớp lóe tại một chỗ dây hở vô cùng chói mắt. Nước bẩn hòa với nước sạch thành một hỗn hợp sền sệt đang chảy tới chỗ hở điện kia…

    Doãn Khoáng mắt trừng mắt như mắt trâu, vội vàng muốn bò lên, thế nhưng chân giẫm mạnh trên mặt đất liền đạp phải bãi nước đọng trượt ngã… Trong chớp mắt này, Doãn Khoáng thậm chí không cần quay đầu lại cũng biết sắp có chuyện gì.

    Hắn chỉ cảm thấy toàn bộ lông trên người đều bị dựng lên.

    Một giây sau, dòng điện chạy qua nước đọng trên mặt đất truyền vào người Doãn Khoáng!

    “Nhắc nhở: Ngươi đã bị điện giật, sinh mạng liên tục giảm xuống mỗi giây 2 điểm, tiếp tục cho đến khi tử vong”.

    Khoảnh khắc này, Doãn Khoáng chỉ biết hệ thần kinh của mình đang bị tấn công một cách mạnh mẽ, tất cả các giác quan đều biến mất trong nháy mắt, toàn thân co giật không tự chủ. Dòng điện không khiến hắn chết ngay, nhưng cứ tiếp tục thời cái chết là không thể nghi ngờ.

    Mặc dù Doãn Khoáng có cường hóa G, tố chất thân thể không giống người thường, nhưng nói cho cùng thì cũng chỉ là máu thịt mà thôi.

    Mặt đường trơn ướt căn bản không có chỗ mượn lực, hắn làm sao ra khỏi khu vực nước đọng? Hơn nữa dòng điện đang kích thích máu thịt, thân kinh mãnh liệt, khiến hắn toàn thân vô lực.

    Hơn nữa, vũng nước đọng trong đó có cả máu của người công nhân vẫn không ngừng chảy lan rộng ra trên sàn như có một sức mạnh nào đó dẫn dắt, càng muốn chặt đứt đường sống của Doãn Khoáng, cho dù người khác muốn cứu hắn cũng không được. Doãn Khoáng lúc này cũng sợ là đã không trụ được đến khi được cứu nữa. Hắn có 35 điểm sinh mệnh, nói cách khác, hắn chỉ có thể chịu được tối đa 17s.

    Hiện trường vô cùng hỗn loạn, nào là xác máy bay, nào là dụng cụ vệ sinh, máu, xác người…

    “Tử Thần! Ngươi muốn mạng của ta, ta nhất quyết không cho người đấy!!”. Doãn Khoáng chỉ có thể gào thét trong nội tâm, bởi vì dòng điện, hắn ngay cả há miệng cũng không được. Nhưng tiếng thét trong lòng so với tiếng thét ngoài miệng vẫn mạnh mẽ hơn. Dựa vào một chút quật cường còn lại, Doãn Khoáng nỗ lực mở ra con mắt G, ngọn lửa màu hổ phách yêu dị lập tức bùng cháy!

    Sóng tinh thần đặc thù của con mắt G, chẳng những có thể dùng lên người khác, mà còn có thể dùng lên bản thân!! Doãn Khoáng dùng hết chút sức lực cuối cùng, cố gắng quay đầu, để mắt của mình đối diện với mặt nước đọng. Hắn muốn sử dụng vũng nước đọng kia như một tấm gương… Hắn muốn lợi dụng bước sóng ngắn kỳ dị của con mắt G tự thôi miên chính mình!

    “Không cảm giác… Không cảm giác… Doãn Khoáng, ngươi không có bất kỳ tri giác nào…”.

    Doãn Khoáng không biết làm như vậy có tác dụng hay không, thậm chí làm như vậy có thể sẽ có nguy hại rât lớn, nhưng ít nhất, đây là điều duy nhất hắn có thể làm, là hy vọng sống sót duy nhất! Bởi vì dòng điện xâm nhập, hắn căn bản không cách nào nhúc nhích. Chỉ cần có thể động, là hắn có thể bóp cò súng câu trảo con dơi!

    “Nhắc nhở: Ngươi bị sóng tinh thần không ổn định thôi miên, vỏ đại não bị tổn thương, linh hoạt -10, tốc độ -10, cảm giác -10. Tình trạng này kéo dài tùy thuộc vào tố chất thân thể của ngươi”.

    “Thực sự có tác dụng!”. Doãn Khoáng mừng to, tâm niệm vừa động, câu trảo con dơi bên trong thùng vật phẩm liền xuất hiện ở trong tay.

    Bóp cò súng một cái, móng vuốt bắn ra, bắt lấy phích cắm của chiếc xe vệ sinh giật ra. Dòng điện vừa tra tấn Doãn Khoáng khổ không thể tả kia lập tức biến mất.

    “Nhắc nhở: Ngươi thành công tránh thoát thiết kế của Tử Thần lần thứ hai. Ban thưởng 1000 học điểm, 2 điểm đánh giá cấp F, 4 Điểm học phần, 4 điểm đánh giá tổng hợp”.

    “Nhắc nhở: Bởi vì ngươi thành công tránh thoát thiết kế của Tử Thần lần thứ hai, theo “Quy tắc” hạn chế, 48h tiếp theo Tử Thần không theer thiết kế ngươi”.

    “Ha ha!! Ha ha! Ta còn sống!!”.

    Cảm giác dòng điện trên người biến mất, Doãn Khoáng lập tức lớn tiếng kêu gào trong sung sướng. Tuy rằng dòng điệnchỉ tồn tại có 10s, nhưng Doãn Khoáng vẫn có cảm giác được sống lại từ trong cõi chết, hắn cảm thấy mình đã đặt một chân vào địa ngục rồi, thử hỏi tại sao lại không cất tiếng cười to được?

    Sau đó, cuối cùng thì nhân viên quản lý khách sạn cũng tới. Khi bọn hắn chứng kiến Doãn Khoáng té trên mặt đất, khung cảnh hoang tàn, nhất là người công nhân bị xoắn thành hai nửa máu tươi đầy đất kia, đầu óc lập tức mất đi năng lực tư duy. Cuối cùng vẫn là quản lý tỉnh táo, vội vàng phân công mọi người hành động.

    Gần như cùng lúc đó, tất cả mọi người đều phá cửa phòng chạy ra, đều bị hoảng sợ. Tại sao lại là phá cửa? Bởi vì cửa căn bản không cách nào mở ra được! Cho nên tốc độ của bọn hắn có hơi chậm một chút.

    Doãn Khoáng được mọi người đưa ra đại sảnh. Mà người quản lý kia thì không ngừng ghé vào lỗ tai hắn xin lỗi. Thẳng đến khi Doãn Khoáng hung hăng rống một câu “Cút!” hắn mới ngượng ngùng tránh ra. Sau đó không đợi đám Bạch Lục hỏi Doãn Khoáng đã nói: “Tử Thần nổi điên, hắn đã bắt đầu lạm sát người vô tội, cho dù là người không ở trong danh sách tử vong cũng giết. Chúng ta phải lập tức rời khỏi nơi này”.

    Mọi người nhìn nhau sau đó gật đầu. Bạch Lục chịu trách nhiệm đỡ Doãn Khoáng, một đám người vội vã ly khai từ cửa sau. Mà một khắc bọn hắn rời đi này, một chiếc xe tải mất khống chế đâm vào đại sảnh khách sạn, đè luôn một người nằm dưới bánh xe…

    “Doãn Khoáng, cậu không sao chứ?”. Bạch Lục vừa bước đi cẩn thận vừa hỏi, trong giọng có chút áy náy. Những người khác cũng không khác lắm, dù sao một ngày trước còn nói cứu vớt lẫn nhau, hôm nay giống như vừa nuốt lời. Doãn Khoáng lắc đầu, nói: “Không có việc gì. Tôi và các cậu không giống nhau, tôi có thể thông qua việc tự cứu có được thời gian an toàn Hiện tại đã là lần thứ hai rồi. Các cậu không cần để ý, tôi không có ý trách cứ gì. Rõ ràng Tử Thần không để cho các cậu tới cứu tôi, thậm chi muốn một mẻ hốt gọn tất cả”. Vì không để đoàn đội lại sinh ra khoảng cách, Doãn Khoáng trực tiếp nói rõ ra.

    Đối mặt với Tử Thần đã không còn kiêng kỵ thứ gì, mọi người càng phải đoàn kết.

    “…Vậy tiếp theo chúng ta đi đâu?”. Tăng Phi hỏi.

    Doãn Khoáng nói: “Đi nhà xưởng kia. Vô luận là vì chính chúng ta, hay là vì cả lớp, chúng ta đều không thể từ bỏ điểm tích lũy. Hơn nữa, nếu như hai người Ngụy Minh và Phan Long Đào không có chuyện gì mà nói, nhất định họ sẽ đến bên ngoài nhà xưởng chờ chúng ta”.

    “Ngụy Minh?”. Tăng Phi hỏi: “Bọn hắn thật sự còn sống không?”.

    “Tôi cũng không biết”. Doãn Khoáng ho khan vài tiếng, nói: “Chỉ mong bọn hắn không có sao”.

    Bởi vì Lê Sương Mộc cố ý lựa chọn khách sạn không xa nhà xưởng đó nên mười phút sau mọi người đã an toàn đi tới bên ngoài nhà xưởng.

    “Doãn Khoáng!! Lê Sương Mộc!”.

    Mới vừa đến bên ngoài nhà xưởng, hai âm thanh kích động đã truyền vào lỗi tai mọi người. Thì ra là hai người đã mất tích hơn một ngày Ngụy Minh và Phan Long Đào! Hai bóng hình một cao một thấp, một cường tráng một mập mạp đang vừa phất tay vừa chạy tới. Bọn hắn quả nhiên chờ đám Doãn Khoáng bên ngoài nhà xưởng. Tất cả mọi người đều có chút kích động, giống như gặp lại vào kiếp sau vậy. Bạch Lục đấm một quyền lên ngực Ngụy Minh: “Đại Ngụy Tử, ta còn tưởng rằng ngươi bị người ta bạo cúc sau đó về trường rồi”.

    Nét mặt hưng phấn của Ngụy Minh lập tức cứng lại: “Ngươi mới bị bạo cúc đó! Ông nội ngươi vẫn sống rất tốt! Để ta kể cho, hôm qua đúng là kinh hiểm… Nếu như không phải Phan Long Đào cứu ta, ta thiếu chút nữa đã bị tàu điện ngầm nghiền thành bánh thịt rồi. Nghĩ lại thật là hốt cả hền. Hiệu trưởng vậy mà nói người được cứu có 24h an toàn không bị Tử Thần thiết kế! Về sau ta cũng cứu Phan Long Đào một lần, phát hiện cũng là như vậy!”.

    Đám Bạch Lục nhìn nhau, tuy Ngụy Minh nói rất nhẹ nhàng, nhưng không khó tưởng tượng ra cảnh tượng nguy hiểm lúc đó, Bạch Lục Bạch Lục liền cười nói: “Hặc hặc! Vậy ngươi và Tiểu Phan có muốn… lấy thân báo đáp nhau hay không?”.

    Phan Long Đào lập tức sặc nước méng, tránh xa Ngụy Minh ra, nói: “Ta… Ta không gay”.

    Một câu khiến cho mọi người cười ha ha. Ngụy Minh thì giơ nắm tay nói: “Bạch Lục, ngươi muốn mềm xương không?”.

    Bạch Lục vội vàng hặc hặc vài tiếng: “Đùa thôi, đùa thôi, tạo không khí một chút”.

    Âu Dương Mộ ở một bên nói: “Miệng chó không mọc được ngà voi”.

    “Cảm ơn, ta là sói”. Bạch Lục lộ ra hai cái răng nanh: “Răng của ta tuyệt đối trắng hơn ngà voi”.

    Âu Dương Mộ “Hừ” một tiếng, quay đầu đi, cặp môi đỏ mọng ngập ngừng không biết nói cái gì. Đúng là Bạch Lục nói xàm xàm nhưng lại làm cho không khí tốt hơn một chút.

    Kế tiếp do mấy người đang có thừoi gian an toàn Tăng Phi, Ngụy Minh, Phan Long Đào đi mua đồ ăn sáng. Sau khi ăn một bữa thật no, mọi người liền ngồi xuống, yên lặng chờ đợi nhân vật trong phim xuất hiện.​
     
    thanhla and banhdacua25 like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    150,000
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 88: Cảnh báo của ông bác da đen

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    *Boom nhẹ:D Định up sớm mà dính mấy kèo ăn nhậu ngày Tết:v*

    Cạch!

    Cửa xe đen kịt mở ra một người mặc đồ đen nhảy xuống.

    “Cuối cùng ông cũng tới rồi. Nhanh làm việc đi”. Một cảnh sát chịu trách nhiệm phong tỏa hiện trường nói với ông bác da đen. Ông ta huýt sáo, tùy ý liếc người cảnh sát, đôi mắt đen chuyển động, thu hết tất cả sự vật xung quanh vào trong mắt, vừa huýt sáo vừa lấy xe đẩy và bọc đựng xác từ trong xe ra.

    Lúc ông ta đi ngang qua một người da đen liền nghe được một tiếng mắng chửi: “Lại là ngoài ý muốn?! Lại là ngoài ý muốn?! Điều này… Căn bản là không thể! Một, hai lần, ba lần… Bây giờ là lần thứ mấy? Đến cùng là xảy ra chuyện gì?”. Người kia nói xong liền quăng văn kiện trong tay ra, giấy bay đầy trời. Một đám đặc vụ mặc thường phục chỉ có thể cúi đầu, không dám thở mạnh một cái.

    Thanh tra da đen Bullock thật sự là buồn bực muốn nổi điên! Ông ta cảm thấy nếu như mình không phát tiết một chút có lẽ sẽ sắp phải vào bệnh viện tâm thần thật. Vì vậy, ông ra rút ra một điếu thuốc. Nhưng mà, ông ta chưa kịp đốt lên, một bàn tay còn đen hơn tay ông ta duỗi tới, nhẹ nhàng kẹp lấy điếu thuốc trên đôi môi sậm màu lấy xuống.

    “Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”. Giọng nói trầm trầm khàn khàn lại mang theo một chút hài hước vàng lên: “Hơn nữa, nhân sinh vô thường, lúc nào cũng có thể gặp chuyện ngoài ý muốn”. Nói xong, ông bác da đen đặt điếu thuốc lên trên tai Bullock: “Chúc ông may mắn”. Ông ta lại huýt sáo, đẩy xe đến chỗ xác của chiếc trực thăng cách đó không xa. Chỗ đó thực sự có thi thể chờ ông ta thu liễm.

    Thanh tra da đen Bullock sững sờ lấy điếu thuốc trên tai xuống, hai ngón tay kẹp lấy nhìn nhìn, sau đó nhún vai, đặt lại vào trong hộp thuốc: “Nói đúng, hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”. Sau đó nói với đám đặc vụ: “Các ngươi còn ở nơi này làm gì? Muốn ta mời các ngươi đi uống cafe sao? Còn không mau đi làm việc!”. Bullock lúc này đây đã không ngăn được cơn giận của mình nữa: “Mặt khác, toàn lực tìm kiếm tung tích đám du học sinh Trung Quốc kia. Ta có việc cần nhờ bọn họ”.

    Một, hai, ba, tổng cộng ba thi thể, tử trạng thê thảm, khóa kéo của chiếc bọc đựng xác kéo lại, cuộc sống của bọn họ trên cõi đời này, vô luân là đẹp hay xấu, thiện hay ác, giàu hay nghèo, tất cả rồi cũng biến thành số không!

    Ngay tại thời điểm ông bác da đen để tay lên cửa sau của chiếc xe muốn đóng lại, ông ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn về một hướng khác. Huýt sáo, tựa hồ tấu lên một khúc nhạc buồn cho người chết vì tai nạn, lắc đầu: “Lại có việc phải làm…”.

    Thanh tra da đen Bullock cách đó không xa đột nhiên lại nhận được một cuộc điện thoại báo cảnh sát: “Cái gì!? Được! Tôi đến ngay!”.

    ———–

    Theo kịch bản trong phim, anh chàng da đen Nathan vốn phải chết. Hăn tranh chấp cãi nhau với đốc công Roy, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn nên bỏ dở cuộc cãi lộn. Nhưng đốc công Roy dữ dằn cộc tính không hề để một sinh viên đại học như Nathan vào mắt, vẫn còn muốn dạy dỗ hắn một phen. Chẳng qua là, thời điểm bọn họ đang tranh chấp, một chiếc móc sắt lớn trên đỉnh đầu đột nhiên rớt xuống. Không biết Nathan nghĩ như thế nào, hắn liền đẩy Roy một cái, chiếc móc sắt không nên lên đầu hai người nhưng lại đập vào lưới sắt dưới chân họ. Nathan không có chuyện gì, Roy lại rớt xuống sau đó mắc lại trên móc sắt như cá mắc câu. Móc câu xuyên qua cằm trồi ra từ đỉnh đầu ông ta, tử trạng thê thảm dị thường. Anh chàng da đen Nathan vì thế mà thoat chết. Giống như… đốc công Roy đã thay thế vị trí tử vong của Nathan… Vì thế nên hắn được sống?

    Tiếp theo, Sam và Molley cùng với Peter vẻ mặt chán chường thêm chút điên điển xuất hiẹn. Mà Peter liền chộp lấy Nathan hỏi khôg ngừng, ép hỏi xem có phải hắn cố ý giết Roy để ông ta thay thế hắn hay không. Nathan hiển nhiên là rất bối rối, đầu óc mơ hồ liền thừa nhận, hắn đúng có một chút cố ý!

    (ND: Vì ông bác da đen đã từng nói với các nhân vật này là “giết người trả nợ” nên bọn họ đều nghĩ chỉ cần giết một người nào đó bất kỳ thì người đó sẽ thay thế cho mình)

    Peter ngày càng cảm thấy, giết chết người khác có thể thay thế cho mình, chính mình có thể thoát khỏi thiết kế của Tử Thần! Nhân vật chính Sam hiển nhiên không đồng ý với quan điểm với Peter. Sau đó, mọi người lại nói đến người tử vong tiếp theo, đến lượt thủ trưởng Dennis hói đầu!

    (ND: Các nhân vật đều chết theo thứ tự giống như khi họ đi qua cây cầu trong giấc mơ của Sam nên đám nhân vật biết thứ tự người chết, sau Nathan là đến Dennis)

    Đằng sau một cỗ máy lớn cách đó không xa, đám Doãn Khoáng, Lê Sương Mộc đang nhìn cuộc nói chuyện giữa các nhân vật trong phim, đồng thời bàn coi chút nữa ai cứu người. Lê Sương Mộc nói: “Để cho Đường Nhu Ngữ đi, cô ấy am hiểu ám khí lại cường hóa dị năng phong hệ, cứu thủ trưởng Dennis hói đầu kia chỉ có cô ấy hợp nhất.

    Mọi người nhìn Đường Nhu Ngữ, Doãn Khoáng nói: “Không có vấn đề”.

    Ngụy Minh lại tò mò nói: “Bạn học Đường còn có thể chơi ám khí? Bạch Lục cười nói: “Ha ha, cái này ngươi không biết đâu. Đường mỹ nữ người ta đường đường chính là đại tiểu thư Đường gia, ám khí là nghề của nàng”.

    “Cái gì đường, kẹo hay sao?”. Ngụy Minh chỉ là người bình thường, tất nhiên đến họ Đường và ám khí có ý nghĩa gì.

    Đương nhiên, có lẽ hắn đã nghe qua Đường Môn, cũng biết ám khí Đường Môn, nhưng đó là trong tiểu thuyết a.

    Bạch Lục cười nói: “Ha ha, đợi chút nữa mở to mắt ra mà nhìn”.

    Lúc này, Phan Long Đào vẫn một mực yên lặng lên tiếng: “Tôi… Tôi đột nhiên cảm thấy chỗ này rất không an toàn…”. Lê Sương Mộc nhìn về phía hắn, hỏi: “Có phải cậu… phát hiện ra cái gì không?”.

    Phan Long Đào nói: “Không có. Tôi chỉ có một loại trực giác”.

    Doãn Khoáng hỏi: “Cảm giác của cậu là bao nhiêu?”.

    Phan Long Đào trả lời: “Chỉ số cảm giác cơ bản của tôi không cao, chỉ có 10 điểm. Nhưng mà kỹ năng đứng đầu của tôi là kỹ năng bị động “Cảm Giác Tai Nạn”. Hiệu quả là cộng thêm 5 điểm cảm giác và 1 điểm vận thế”. Phan Long Đào cũng không có giấu giếm mà thẳng thắn nói ra kỹ năng và thuộc tính của mình.

    15 điểm cảm giác!?

    Ánh mắt mọi người nhìn về phía hắn cũng thay đổi. Bạch Lục bắt lấy Phan Long Đào: “Tiểu tử ngươi, nhìn không ra nha. Cảm giác vậy mà cao như thế. Còn nữa, ngươi nói 10 điểm cảm giác là thấp sao, thuộc tính trí lực cao nhất cũng chỉ có 5 điểm, đạt tới hoặc vượt qua cũng khó lường rồi, ngươi còn không biết xấu hổ nói chỉ số cơ bản chỉ có 10 điểm?? Ghen tỵ chết ta rồi”.

    Lông mày Doãn Khoáng nhíu lại: “Bạch Lục, cậu nói thật sao?”.

    Bạch Lục Bạch Lục “Ặc” một tiếng, sau đó cười gượng vài tiếng, nói: “Lúc đám học trưởng nói chuyện phiếm không cẩn thận để ta nghe được. Chắc là không giả”.

    Lê Sương Mộc liếc Doãn Khoáng sau đó nói: “Đã như vậy, mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi. Trốn cũng trốn không khỏi, chỉ có thể dũng cảm đối mặt. Được rồi, Dennis đã đến. Đường Nhu Ngữ, xem ở cô đấy”. Đường Nhu Ngữ Một bên một bên gật gật đầu, trên mặt tràn đầy tự tin: “Giao cho tôi!”. Nói xong, tay cô rung lên, một tiểu đao hình thù kỳ lạ xuất hiện. Ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào chiếc cờ lê cỡ lớn – thứ gây nên cái chết của Dennis.

    “Ngay lúc này!”. Khi thấy chiếc cờ lê rơi xuống sắp chạm vào cánh quạt đang quay tròn, Đường Nhu Ngữ rung tay bắn chuôi đao ra, nhanh như thiểm điện! Nếu nhìn kỹ còn có thể phát hiện hai luồng gió nhỏ hình đinh ốc xoáy tròn xung quanh chuôi đao.

    Choang!!

    Tia lửa văng tung tóe. Tiểu đạo hình thù kỳ lạ đánh lên chiếc cờ lê một cách chuẩn xác.

    Sau khi phóng đao, Đường Nhu Ngữ liền thoát lực. Gần như cùng lúc đó, một hộp đinh đặt chênh vênh bị gió thổi rơi từ trên tầng xuống chỗ cánh quạt. Một đống đinh bị cánh quạt đánh bay về phía đám Doãn Khoáng, chính xác là hướng về phía Đường Nhu Ngữ!

    Cũng may, mọi người sau khi được Phan Long Đào cảnh báo đều đã có chuẩn bị. Trong nháy mắt đống đinh bắn tới, Âu Dương Mộ gần Đường Nhu Ngữ nhất liền nhào tới đẩy Đường Nhu Ngữ ngã xuống đất. Doãn Khoáng nhanh tay lẹ mắt cầm một tấm sắt chắn sau lưng Âu Dương Mộ thấp giọng quát: “Đi mau!”.



    Thời điểm mọi người chạy ra khỏi nhà xưởng, tất cả không khỏi thở phào một hơi. Ngụy Minh nói: “Kinh khủng thật. May mà phản ứng nhanh”.

    Bạch Lục cười ha ha một tiếng, vỗ vai Phan Long Đào: “Cái này đúng là công của Tiểu Phan Tử a. Nếu hắn không cảnh báo trước… Chúng ta có lẽ người đầy lỗ rồi”.

    Những người khác nhìn về phía Phan Long Đào ánh mắt cũng thân thiện hơn nhiều. Phan Long Đào thì chỉ cười.

    Nhưng mà vừa lúc đó, một cỗ xe đen kịt dừng lại ngay bên cạnh. Cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt của ông bác da đen hiện ra trước tầm mắt của mọi người.

    Trên gương mặt đó, vẫn như trước mang theo một nét cười mơ hồ, làm cho người khác không đoán được cái gì. Mà theo sự xuất hiện của ông ta, bầu không khí quỷ dị cũng xuất hiện. Sau đó, ông ta hắn dùng âm thanh trầm thấp khàn khàn nói: “Những kẻ ngoại lai, ta có một đề nghị hay dành cho các ngươi”. Không đợi mọi người phản ứng, ông ta tiếp tục nói: “Mua vé tàu hỏa hoặc máy bay nhanh chóng rời khỏi thành phố này. Tất cả hành động của các ngươi, đã chọc giận Tử Thần. Phàm nhân, thì không cách nào thừa nhận lửa giận của Tử Thần đâu”.

    “Nếu không… Chúng ta sẽ gặp lại đấy… Bây giờ ta phải làm việc rồi”. Nói xong, ông bác da đen cười cười, huýt sáo, nổ máy xe đi vào nhà xưởng, dần dần biến mất trong tầm mắt mọi người.​
     
    bacgiang, banhdacua25 and thanhla like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    150,000
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 89: Hàng loạt vấn đề

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Có lẽ ông bác da đen chỉ hảo tâm nhắc nhở, hoặc là có nguyên nhân gì khác, nhưng vô luận như thế, đám Doãn Khoáng đều khó có khả năng rời khỏi thành phố nhỏ bị cái bóng của Tử Thần bao phủ này. Không nói đến sau khi rời khỏi có thể thoát khỏi sự đuổi giết của Tử Thần hay không, rời đi rồi những nhân vật kia phải làm sao đây, chết một người trừ 10 điểm a. Đám Doãn Khoáng mất công tạo nên cục diện đoàn kết hiện giờ, sao có thể dễ dàng để nó trở nên lãng phí. Cho nên đối với lời đề nghị của ông bác da đen, tất cả mọi người đều là nghe tai trái ra tai phải. Sau đó là toàn tâm toàn ý làm nhiệm vụ của ngày thứ tư, tự cứu mình và cứu người.

    Ngày hôm nay, Tử Thần đã thể hiện sự điên cuồng và mạnh mẽ của hắn một cách trọn vẹn, quả thực hắn có thể dùng bất cứ thủ đoạn nào. Nhưng, tuy rằng hung hiểm, nhưng cuối cùng không ai tử vong. Ngoại trừ Lê Sương Mộc tự đoạn một cánh tay những người còn lại đều không có việc gì lớn.

    Khi màn đêm buông xuống thành phố nhỏ, Doãn Khoáng tìm cớ ly khai đội ngũ, sau đó đi lòng vòng bốn phía quanh thị trấn nhỏ, cuối cùng cũng tìm được phố người Hoa. Hắn tìm một phòng trà đẹp và yên tĩnh ngồi xuống. Dù sao hắn cũng có đến 48h an toàn, trong thời gian này hoàn toàn không cần lo lắng bị Tử Thần thiết kế.

    Quán trà này gọi là Quán Trà Lưu Long. Lần đầu tiên thấy cái tên lạ này, Doãn Khoáng liền ngây ngẩn cả người, thẳng đến khi tiểu nhị gọi hắn mới phục hồi tinh thần lại. Hắn liền hỏi vì sao lại đặt là Quán Trà Lưu Long. Tiểu nhị là người Trung Quốc, cũng là du học sinh, nhìn thấy người châu Á như Doãn Khoáng liền vui vẻ. Sau đó hắn liền giới thiệu ý nghĩa của tên quán trà cho Doãn Khoáng biết, ý nghĩa quan trọng nhất chính là “truyền nhân của rồng”. Về phần chữ “Lưu”, là người châu Á tha hương làm khách nơi dị quốc, uống một chén trà quê hương, nhớ về tổ quốc. Ý nghĩa thứ hai chính là chỗ đặc biệt của quán trà này, trà Long Tĩnh của Tô Hàng!

    Sau khi nghe giải thích xong, Doãn Khoáng liền hỏi một vấn đề: “Có thể dùng nhân dân tệ thanh toán không?”.

    “Anh nói đùa sao? Đến tận nhà mình rồi còn dùng mấy tờ giấy xanh đó làm gì nữa? Dùng tờ màu đỏ mới tốt”.

    Doãn Khoáng cười cười tiến vào, gọi một bình trà, tìm một bàn yên tĩnh ngồi xuống.

    Hiện tay trước mặt Doãn Khoáng là một tờ giấy A4, phía trên viết đầy những cái tên. Cao nhất bên trái là tên Doãn Khoáng, Lê Sương Mộc, sau đó từ trên xuống dưới là Đường Nhu Ngữ, Âu Dương Mộ, Bạch Lục, Tăng Phi, Ngụy Minh, Phan Long Đào, còn cả Tiền Thiến Thiến. Những cái tên được khoanh bằng mực đỏ, ý là đã qua 24h an toàn.

    Bên trên tên của Lê Sương Mộc viết hai chữ “xe” và “độc”, ý là Tử Thần thiết kế hắn chỉ dùng độc và tai nạn xe! Độc, chính là nọc rắn, có quỷ mới biết nó từ đâu tới. Sau đó Tử Thần tựa hồ muốn cái chết của Lê Sương Mộc tới nhanh hơn, lại đưa tới một chiếc xe buýt mất khống chế! Nếu như không phải Doãn Khoáng phản ứng nhanh cứu lấy, Lê Sương Mộc có tránh được cũng không sống được bao lâu. Hoạt động kịch liệt sẽ khiến tốc độ độc phát tán trong cơ thể tăng cao, chỉ cần đến tim và đại não là hắn chết chắc. Tiếp theo, Lê Sương Mộc vì bảo vệ tính mạng mà tự chặt tay của mình. Sau đó Lê Sương Mộc lại cứu được Đường Nhu Ngữ suýt nữa bị tấm kính dày đè lên, Đường Nhu Ngữ cứu được Âu Dương Mộ sắp bị lưới sắt cắt, rồi Âu Dương Mộ lại cứu được Bạch Lục. Cứ như thế, hết một vòng chỉ còn lại Tiền Thiến Thiến, còn lại tất cả mọi người đã có được thời gian an toàn.

    Việc liên lụy đến nhiều người vô tội là không thể tránh khỏi, mọi người cũng rất bất đắc dĩ, Tử Thần đã thật sự nổi điên!

    Duy chỉ có Tiền Thiến Thiến làm cho Doãn Khoáng cực kỳ tò mò, cô gái luôn đi theo Lê Sương Mộc này, có thể nói là cảm giác tồn tại vô cùng thấp, cho đến bây giờ vẫn chưa từng bị Tử Thần thiết kế. Doãn Khoáng cũng không hy vọng điều đó xảy ra nhưng điều này thật sự không hợp lẽ thường. Cẩn thận suy nghĩ một chút, từ khi tiến vào thế giới Final Destination, cô gái này hình như là chưa từng gặp nguy hiểm. Là thiết kế của Tử Thần chưa xảy ra hay là Tử Thần căn bản không thiết kế cô?! Doãn Khoáng lập tức loại trừ khả năng thứ nhất, bây giờ đã là ngày thứ tư rồi, nếu như Tử Thần muốn thiết kế thì nó cũng nên xảy ra rồi chứ? Khả năng thứ hai lại càng vớ vẩn, cô chỉ là một cô gái yếu ớt nhát gan, ngoại trừ một kỹ năng đặc biệt là “Điềm Đạm Đáng Yêu” ra tựa hồ cũng không có biểu hiện xuất chúng nào. Cũng đều là “kẻ lừa gạt”, Tử Thần hoàn toàn không có lý do gì không thiết kế cô cả.

    Nghĩ mãi mà không có lời giải, Doãn Khoáng chỉ có thể vẽ một dấu hỏi thật to bên trên tên của Tiền Thiến Thiến, lẩm bẩm nói: “Xem ra, cô bé này có điều gì còn che dấu đây… Chẳng lẽ ngoại trừ mê trai đẹp ra còn có gì đặc biệt?”.

    Nghĩ tới đây, Doãn Khoáng đột nhiên mở thuộc tính của mình ra, ánh mắt đặt vào cột kỹ năng đặc biệt.

    “Phù Hộ Thần Bí”, hắn thầm nghĩ: “Nếu như năng lực này của mình không bị hiệu trưởng cưỡng ép tước đoạt… có lẽ tình trạng của mình cũng không trở nên quá tệ. Kỹ năng đặc thù ngay cả hiệu trưởng cũng không thể giải thích, nhất định là vô cùng mạnh mẽ. Đáng tiếc, nó đã bị hiệu trưởng tước đoạt!”.

    Sau đó, Doãn Khoáng vòng 9 cái tên trong đó có cả hắn: “…Nếu như tổ hợp trước mắt là, Lê Sương Mộc là vị trí toàn năng, mình đảm nhiệm phân tích suy luận và cận chiến, Bạch Lục và Ngụy Minh chính là tanker, Đường Nhu Ngữ cao thủ ám khí, Âu Dương Mộ đánh xa, Tăng Phi bắn tỉa, Tiền Thiến Thiến có cũng được mà không có cũng không sao, tổ hợp như vậy đã gần tiếp cận hoàn mỹ. Còn có một Phan Long Đào đang chờ khảo chứng. Nếu như có thể tiếp tục duy trì… có lẽ cũng đủ tư cách lăn lộn một phen! Cố gắng a…”.

    Sau khi cảm khái một tiếng, Doãn Khoáng nhìn sang bên phải, đó là tên của các nhân vật trong phim. 8 nhân vật, sắp xếp theo trình tự tử vong trong nội dung cốt truyện. Cô gái thể dục dụng cụ và Isaac đã được gạch chéo bằng mực đỏ. Cô gái đeo kính, thủ trưởng hói đầu Dennis cùng với Peter cứu một giờ trước thì được khoanh lại. Về phần tên Peter điên vì tình thì trực tiếp bị Bullock mang đi. Đám Doãn Khoáng tiện tay cứu Bullock, dù sao người này cũng không đáng chết.

    (ND: Peter muốn giết Molley để thay thế mình nhưng Bullock xuất hiện nên Peter giết Bullock luôn, sau đó hắn định giết Molley tiếp để diệt khẩu nhưng bị Sam giết trước. Túm lại là đáng lẽ Peter và thanh tra Bullock đã chết nhưng được đám Doãn Khoáng cứu)

    Nam chính Sam cùng nữ chính Molley và anh chàng da đen Nathan, ba người này không thể nghi ngờ đã trở thành một phiền toái không lớn không nhỏ. Bởi vì sự xuất hiện của lớp 1204, tình tiết của bộ phim nhất định sẽ có sự thay đổi. Đám Doãn Khoáng không biết họ sẽ chết lúc nào, ở đâu, nên điều duy nhất có thể làm là luôn luôn đi theo. Cô gái đeo kính đã hết 24h an toàn lại phải đối mặt với thiết kế của Tử Thần. Mà vấn đề là Tử Thần có thiết kế theo trình tự như cũ nữa hay không? Nếu như vậy thì tốt, nếu không thì phải phân cho một hai người theo dõi cô ta, tùy thời ứng phó Tử Thần. Nói thật đây thật sự là một chuyện rất phiền toái.

    “Tử Thần, còn cả hiệu trưởng nữa, các ngươi muốn chơi đùa chết chúng ta có phải không!”. Doãn Khoáng cười khổ, hắn lại viết xuống tờ giấy: “Tử Thần”, “hiệu trưởng”, “một muốn giết người một muốn cứu người”.

    “Mình tại sao lại có cảm giác cả hai muốn phân cao thấp với nhau a? “Diêm Vương muốn ngươi canh ba chết, ai dám giữ ngươi đến canh năm”, mà hiệu trưởng lại trả lời là “Ta dám!”, giọng điệu này rõ ràng là giọng cãi nhau”. Hiệu trưởng thần bí rốt cuộc là có ý gì. Thế giới này có thật chỉ là thế giới mà hiệu trưởng chế tạo ra để phục vụ cho cuộc thi không?

    Từng vòng tròn chỉ có hai chữ đợi giải.

    Sau đó hắn lại viết xuống bốn chữ “ông bác da đen”, nối lại với “Tử Thần”, đánh một dấu hỏi chính giữa.

    “Ông bác da đen này đến cùng là ai? Tử Thần… Sứ giả của Tử Thần… Địch nhân của Tử Thần… Hoặc là cái gì cũng không phải? Tất cả cũng chỉ có mấy loại khả năng này. Khả năng ông ta là Tử Thần vô cùng thấp, gần như có thể loại trừ. Sứ giả của Tử Thần? Nhưng ông ta lại trợ giúp những kẻ lừa gạt Tử Thần… Hơn nữa ông ta còn nói Tử Thần không thích bị lừa gạt. Nếu như ông ta lừa gạt Tử Thần thì Tử Thần đã sớm giết ông ta rồi. Như vậy, ông ta là địch nhân của Tử Thần? Nói đùa sao? Một phàm nhân, làm địch nhân của Tử Thần?”. Cười khổ một tiếng, Doãn Khoáng lại vòng quanh bốn chữ “ông bác da đen” thêm vài vòng.

    Sau đó, hắn nhớ lại những câu mà ông ta đã từng nói.

    Lần đầu gặp mặt, ông ta nói: “Các ngươi không nên tới nơi này, nhưng các ngươi vẫn xuất hiện. Các ngươi đã làm trái với quy tắc của Tử Thần, còn có…”. Còn có cái gì?

    “Các ngươi lừa gạt, đã không chỉ là Tử Thần…”. Như vậy còn có ai nữa?

    “Tất cả phải xem lựa chọn của các ngươi”. Lựa chọn? Lựa chọn cái gì?

    Lần thứ hai gặp, là lúc ông ta xử lí thi thể Đường Triệu Thiên. Ông ta nói vài câu kỳ quái lại có thể làm cho Đường Triệu Thiên vốn tràn đầy oán khí nhắm mắt lại. Từ điểm này Doãn Khoáng cảm thấy, ông bác da đen tuyệt đối không phải người xấu. Một người có thể tôn trọng người chết, Doãn Khoáng không cho rằng ông ta có nhân phẩm kém.

    Tiếp theo là buổi sáng hôm nay, ông ta lại cảnh báo, khuyên bọn họ rời khỏi thành phố này. Ông ta còn nói một câu: “Tất cả hành động của các ngươi, đã chọc giận Tử Thần”.

    “Xem ra, việc cấp bách trước mắt là phải tìm được ông bác da đen kia!”. Doãn Khoáng nghĩ như vậy.

    Đám Doãn Khoáng làm cái gì mà chọc giận Tử Thần? Lừa gạt Tử Thần, hay là cứu những người cần phải chết kia.

    Doãn Khoáng lại nối “Tử Thần” và “hiệu trưởng” lại, lẩm bẩm nói: “Tuy rằng rất xa vời, nhưng sớm muộn có một ngày, ta sẽ hiểu rõ những vấn đề này. Hiệu trưởng, đại học, tồn tại vì cái gì, có mục đích gì không muốn người khác biết? Thông qua phương thức giáo dục như vậy sẽ bồi dưỡng ra được dạng tồn tại gì…”.

    Doãn Khoáng quay đầu, thở dài nhìn cảnh tượng phồn hoa bên ngoài cửa sổ.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    150,000
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 90: Bút ký tử vong

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: T.Y

    Ngày thứ năm, trời râm không gió.

    Doãn Khoáng cầm bản đồ, vừa xem địa đồ vừa đi lại. Dù sao hắn đang ở kỳ an toàn cho nên không phải lo lắng thiết kế của Tử Thần. Mà Tiền Thiến Thiến theo phía sau Doãn Khoãng lại không cách nào nhàn nhã như hắn được. Lúc này cô chỉ có thể nhắm mắt theo đuôi Doãn Khoáng, cái đầu nhỏ hết nhìn trái lại nhìn phải, trên mặt đầy sự sợ hãi, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt một chỗ.

    Vì sao Tiền Thiến Thiến lại đi theo Doãn Khoáng mà không phải là Lê Sương Mộc? Nói ra cũng đơn giản nhưng lại có chút phức tạp. Đêm qua khi Doãn Khoáng trở lại khu cắm trại, mọi người liền bàn bạc xem nhiệm vụ kế tiếp nên đối phó thế nào. Kết quả cuối cùng sau khi thương lượng chính là, phân tổ! Mọi người chia nhau theo dõi những nhân vật trong phim, tùy thời cứu viện. Họ có tổng cộng chín người, chia làm năm tổ. Doãn Khoáng riêng một tổ, còn lại tám người kia cứ hai người làm một tổ. Tổ của Bạch Lục cùng Âu Dương Mộ chịu trách nhiệm bám theo cô gái đeo kính. Tiếp đó tổ của Tiền Thiến Thiến và Lê Sương Mộc sẽ theo dõi bên trong khu rừng. Đường Nhu Ngữ và Tăng Phi phụ trách Dennis. Cuối cùng, Ngụy Minh cùng Phan Long Đào sẽ theo sát nhân vật nam chính Sam. Còn Nữ chính Molley, trước khi Sam chết cũng không cần để tâm đến.

    Mà Doãn Khoáng một mình một tổ, mục tiêu của hắn chính là ông bác da đen. Hắn dứt khoát đi tìm ông ta nói chuyện một chút.

    Về sau, Lê Sương Mộc lấy lí do chỉ còn một cánh tay nên không thể đảm bảo an toàn cho Tiền Thiết Thiến. Vì cho đến bây giờ, chỉ có một mình Tiền Thiến Thiết chưa bị Tử Thần thiết kế, nói cách khác bất cứ lúc nào cô cũng có thể gặp nguy hiểm. Vì vậy hắn liền ném Tiền Thiến Thiến cho Doãn Khoáng. Tiền Thiến Thiến vốn có chút không muốn nhưng khi nhìn thấy ánh mắt “không được ý kiến” của Lê Sương Mộc lúc ấy, cô liền mềm nhũn. Tuy rằng Doãn Khoáng cũng không muốn mang theo cục tạ Tiền Thiến Thiến nhưng hắn cũng không có cách nào từ chối, cho nên chỉ có thể gật đầu đồng ý.

    Sau đó Tiền Thiến Thiến vốn luôn theo đuôi Lê Sương Mộc liền đi theo Doãn Khoáng. Lúc đầu Doãn Khoán vô cùng mất tự nhiên, về sau hắn cũng quen dần, thỉnh thoảng còn quên mất phía sau có một Tiền Thiến Thiến.

    Thời điểm Doãn Khoáng ngẩng đầu lên lần nữa, Tiền Thiến Thiến liền yếu ớt nói với hắn: “Doãn Khoáng, cậu… cậu luôn cúi đầu như thế, không sợ có gì đó đột ngột xuất hiện sao?”.

    Doãn Khoáng quay đầu lại, lúc này mới nhớ tới Tiền Thiến Thiến phía sau. Cẩn thận cân nhắc một chút, Doãn Khoán cười nói: “Cô yên tâm, cô và tôi cùng một tổ, tôi sẽ bảo vệ cô hết sức có thể”.

    Tiền Thiến Thiến giương mắt nhìn Doãn Khoáng, sau đó nói: “Doãn Khoáng, cảm ơn cậu”.

    Doãn Khoáng cười cười, lại cúi đầu nhìn địa đồ, nhưng hắn lại lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Tiền Thiến Thiến nói: “Tôi nói này, bạn học Tiền, cô không thể cứ như thế này mãi được. Nói thật, tô có thể bảo hộ cô một lần, hai lần, nhưng không thể nào bảo hộ cô mãi được. Lê Sương Mộc cũng vậy, mọi người đều như vậy. Tại nơi này, nếu như quả thật muốn sống sót, tôi cảm thấy phần lớn nên dựa vào chính mình. Cho nên, tô hy vọng cô có thể vượt qua nỗi sợ trong lòng, dũng cảm một chút, chứng minh ý nghĩa tồn tại của mình. Bằng không thì, thứ cho tôi nói thẳng, cô khó có thể nhận được sự công nhận của mọi người. Bất luận như thế nào, người khác không có nghĩa vụ gạt bỏ hết mà đi bảo vệ một mình cô”.

    Dừng lại một chút, Doãn Khoáng thở dài: “Cứ theo sau người khác như vậy, nếu một ngày cô bị vứt bỏ, đến lúc đó, cô có thể trông cậy vào ai? Hiện tại thức tỉnh vẫn còn kịp. Hy vọng cô hiểu những gì tôi nói”.

    Nghe Doãn Khoáng nói xong, thân hình nhỏ bé của Tiền Thiến Thiến không khỏi run lên, đôi mắt to lặp tức đỏ bừng, đầu cũng cúi thấp xuống. Doãn Khoáng vừa định thở dài, Tiền Thiến Thiến đã nói: “Tôi… Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cậu, Doãn Khoáng, cậu là người tốt. Chỉ là tôi… chẳng qua vẫn chưa kịp thích ứng. Nhưng tôi cam đoan, tôi sẽ không làm vướng chân mọi người”.

    Doãn Khoáng gãi tóc, gật gật đầu, thầm nghĩ: “Đây không phải là thẻ người tốt trong truyền thuyết đấy chứ?”. Nhún vai một cái, Doãn Khoáng nhìn về phía cách họ không xa nói: “Cuối cùng cũng tìm thấy, chúng ta đi thôi. Đi gặp ông bác da đen thần bí kia. Có lẽ ông ta có thể cung cấp cho chúng ta một chút manh mối… Hy vọng là vậy”.

    Tiền Thiến Thiến hỏi: “Doãn Khoáng, cậu nghĩ người da đen kia có phải Tử Thần không? Final Destination, tôi cũng đã từng xem cùng bạn cùng phòng rồi, bọn họ đều nói người đó là Tử Thần”.

    “Tôi không…”. Doãn Khoáng chưa kịp nói hết câu “Tôi không biết” thì một người da đen lang thang xuất hiện bên cạnh hắn. Người nọ toàn thân bốc mùi hôi gay mũi làm người khác khó chịu. Tay phải của ông ta còn ôm một con chó nhỏ màu vàng gầy còm, chú chó này lại im lặng đến lạ thường. Chỉ nghe ông ta nói với Doãn Khoáng: “Cậu có thể giúp đỡ một nghệ sĩ về hưu chật vật không?”.

    Doãn Khoáng nhìn ông ta một cái, thầm nghĩ dù sao tiền Lê Sương Mộc đưa cho hắn cũng không dùng tới, thôi thì cứ đưa cho ông ta cũng được, đều là người cùng khổ. Nói xong, hắn lấy mấy tờ đô xanh biếc đặt vào bàn tay đen kịt của kẻ lang thang kia. “Hy vọng nó có thể giúp ích cho ông”. Sau đó hắn cùng Tiền Thiến Thiến đi về phía nhà tang lễ cách đó không xa.

    Người da đen quay đầu lại nhìn Doãn Khoáng một cái, nói: “Cám ơn, chúc cậu một ngày tốt lành”. Sau đó hắn nói với con chó vẫn luôn ở trên cánh tay phải: “Brownie, nhìn nhìn xem chúng ta có gì này? Cũng không quá tệ, 180 đô. Loại tiền này không phải do Mỹ in ấn có thể ta dùng sẽ không quen. Ha ha, nhưng ít nhất có thể mua một ít thức ăn cho chó thật ngon”.

    Lại nói đến Doãn Khoáng cùng Tiền Thiến Thiến vừa vượt qua bảo an, lén lút tiến vào nhà tang lễ. Có điều mấy ngày này ông bác da đen kia rõ ràng rất bận, Doãn Khoáng cùng Tiền Thiến Thiến tìm khắp nơi cũng không thấy ông ta ở đâu cả. Tìm đông tìm tây một hồi, cuối cùng lại tìm được phòng làm việc của ông ta. Đó là một gian phòng chật hẹp và cực kỳ âm u lạnh lẽo. Chỗ đó ngoại trừ một số dụng cụ chuyên dụng để xử lí thi thể thì có một cái giường lớn, một bộ bàn ghế, một chiếc đèn bàn cũ kỹ, ngoài ra chẳng còn gì khác.

    Đương nhiên còn có một thứ đáng sợ hơn, chính là thi thể còn chưa xử lí trên chiếc bàn hình chữ nhật. Vải quấn xác chết chỉ che khuất nửa người dưới, để lộ nửa thân trên trắng bệch. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, cỗ thi thể kia tuy rằng đã lạnh cứng, nhưng vẻ mặt lại mang theo nụ cười bình thản, cứ như hắn không chết mà là đang ngủ, hơn nữa còn đang mơ một giấc mơ đẹp. Bất quá dù thế nào thì một cỗ thi thể trắng bệch, cùng với khung cảnh vừa yên tĩnh vừa âm lãnh xung quanh thì đúng là dọa người đừng hỏi.

    Tiền Thiến Thiến căng thẳng xoa xoa bàn tay bé nhỏ trắng nõn, lo lắng nhìn khắp bốn phía, thực ra khoản cách giữa họ và cỗ thi thể này rất xa. Chỉ nghe cô run rẩy nói: “Doãn… Doãn Khoáng, nếu ông da đen kia không ở đây, hay là chúng ta… mau đi đi. Lần sau hãy đến tìm ông ta. Chỗ này âm khí nặng quá…”.

    Doãn Khoáng lắc đầu nói: “Nếu đã đến thì không nên để uổng công. Tìm xung quanh xem, không chừng sẽ thu hoạch được gì đó. Nếu cô sợ thì ra ngoài chờ tôi. Tôi sẽ ra ngay”.

    Nghe Doãn Khoáng nói vậy, cái đầu nhỏ của Tiền Thiến Thiến liên tục lắc. Hiển nhiên cô cảm thấy, lúc này ở bên cạnh Doãn Khoáng mới là an toàn nhất.

    Đầu tiên Doãn Khoáng bước đến cạnh cỗ thi thể, chắp tay trước ngực, bộ dạng thành khẩn nhắm mắt vái một cái. Sau đó liền tranh thủ thời gian tìm kiếm đầu mối hữu dụng. Mà Tiền Thiến Thiến cứ như cái bóng luôn theo cạnh hắn. Cho đến khi Doãn Khoáng đi đến trước chiếc bàn duy nhất trong phòng làm việc, hắn mới dừng bước, mắt nhìn chằm chằm vào một món đồ trên bàn.

    Đó là một quyển bút ký rất bình thường, không có chút đặc biệt nào, tùy tiện tìm trong tiệm văn phòng phẩm cũng có thể tìm được một quyển như vậy.

    Thế nhưng, quyển bút ký cực kỳ bình thường này lại thu hút sự chú ý của Doãn Khoáng. Tại sao như vậy? Doãn Khoáng cũng không hiểu nổi, chẳng qua là trực giác cho hắn biết, quyển sổ có vẻ phổ biến này có chỗ không bình thường. Doãn Khoáng chậm rãi vươn tay chạm vào quyển bút ký không thể bình thường hơn kia.

    Sau một khắc, hắn liền nhận được lời nhắc nhở của hiệu trưởng: “Vật phẩm đặc thù, không phải giới thiệu, không có quyền sử dụng!”.

    “Là vật phẩm đặc thù!”. Doãn Khoáng trợn mắt, trong lòng nghĩ: “Lần trước con chó dẫn đường Mary kia cũng có nhắc nhở như vậy. Còn hiện giờ? Quyển sổ bình thường này sẽ là cái gì?” Doãn Khoáng không ngừng tự hỏi, tay cầm một góc quyển sổ thử mở ra xem. Nhưng kỳ lạ là, hiệu trưởng nhắc nhở “không thể sử dụng”, vậy mà Doãn Khoáng vẫn có thể lật từng trang một.

    “Tính mạng của ta chỉ thuộc về bản thân ta, cho dù là thần cũng không có quyền tước đoạt! – Kẻ vùng vẫy”.

    Tờ đầu tiên, chỉ có duy nhất một câu như vậy.

    Tờ thứ hai cũng chỉ có một câu: “Tử vong không hề đáng sợ, cũng không hề bí ẩn. Khi ngươi tĩnh tâm, xua tan đi lớp sương mù dày đặc, ngươi sẽ phát hiện, cái chết thực chất có quy luật nhất định!”. Ký tên vẫn là “Kẻ vùng vẫy”.

    Lúc lật đến trang thứ ba, sắc mặt Doãn Khoáng liền thay đổi. Chỉ thấy trên đó viết: “Sự cố sụp cầu ở phía bắc vịnh. Phải chết 86+8+30=124 người. Số người cần phải chết: 86+8+30=124. Thực tế chết 86 người, còn 38 người xếp vào danh sách tử vong”.

    “Người chết theo trình tự: Candice, Isaac, Olivia, Nathan, Dennis, Peter, Sam, Molley”.

    “Người chết không theo trình tự: Doãn Khoáng, Lê Sương Mộc, Tiền Thiến Thiến,…”. Phía sau lần lượt là tên của các sinh viên lớp 1204. Toàn bộ trang giấy viết đầy tên.

    Sắc mặt Doãn Khoáng tái nhợt, lập tức lật sang trang thứ tư: “ám hiệu tử vongCandice”, “thiết kế tử vong Candice”, “thu hồi thi thể Candice”, “ám thị tử vong người chết không theo trình tự”, “thiết kế tử vong người chết không theo trình tự”, “thu hồi thi thể người đã chết”,…

    Xoát xoát xoát! Doãn Khoáng lật nhanh quyển sổ, tập trung đến mức Tiền Thiến Thiến kéo áo hắn cũng không có phản ứng. Cuối cùng, hắn dừng lại ở trang thứ hai đếm ngược. Phía trên viết: “Thiết kế tử vong kẻ vùng vẫy lần thứ ba…”.

    Thế nhưng hắn chưa kịp xem tiếp thì một giọng nói khàn khàn hùng hậu truyền tới: “Các ngươi không nên đến nơi này…”.​
     
    zHiePz, banhdacua25 and thanhla like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)