↑ ↓

 Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C100

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    143,142
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 81: Ủng hộ Lê Sương Mộc?

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “Cẩn thận!”.

    Trong khi tất cả mọi người ở đây vẫn còn đang đắm chìm trong bầu không khí quỷ dị mà con mèo đen mang tới, Lê Sương Mộc đột nhiên quát to một tiếng, đẩy Tăng Phi ra.

    Sau đó mọi người liền trông thấy một tia sáng bạc chiếu xuống vị trí Tăng Phi vừa đứng, “Đinh” một tiếng. Vừa cúi đầu nhìn thì phát hiện đó là một thanh đao nhọn, sau khi chạm mặt đất thì nảy lên và xoay tròn, âm thanh mặt đao kim loại ma sát với mặt đất chói tai dị thường. Mũi đao lần lượt chỉ về phía mỗi người, cuối cùng dừng lại tại vị trí của Tăng Phi…

    Nếu như vừa rồi không phải là Lê Sương Mộc kịp thời đẩy Tăng Phi ra, thanh đao đáng sợ này đã cắm vào trong não Tăng Phi rồi. Không cần phải nói, đây chính là “kiệt tác” của Tử Thần.

    Tất cả mọi người nhìn theo mũi đao, tất cả ánh mắt đều tập trung lên khuôn mặt của Tăng Phi.

    Thịt trên mặt Tăng Phi run rẩy, nhìn nhìn đao nhọn trên mặt đất đang chỉ vào mình, rồi lại nhìn những người khác, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi lạnh, chỉ nghe hắn gượng cười nói: “Các cậu…nhìn tôi làm gì?”.

    Đúng vậy, nhìn hắn làm gì? Nhìn hắn thì có có tác dụng gì?

    Tử Thần muốn giết người, ai cũng không ngăn cản được.

    Thanh đao này có phải ám chỉ, người tiếp theo sẽ là Tăng Phi… Kỳ thật vô luận là ai cũng không khác biệt lắm, bởi vì tất cả mọi người ở đây đều là mục tiêu tất sát của Tử Thần. Hơn nữa, Tử Thần tuyệt sẽ không câu nệ về trình tự giết người và số lượng người chết. Nếu như có thể, Tử Thần chắc chắn sẽ tận diệt đưa bọn hắn.

    Trầm mặc trong chốc lát, Tề Tiểu Vân lấy dũng khí nhìn chung quanh, ánh mắt lóe lên: “Chúng ta vẫn nên… Nhanh rời khỏi nơi đã. Các cậu không cảm thấy nơi này rất u ám sao?”.

    Lê Sương Mộc lắc đầu nói: “Đường mỹ nữ, cô gọi điện thoại cho Ngụy Minh xem tình hình của bọn họ thế nào. Chúng ta trước hết phải đổi trang phục đã, bằng không thì vừa đi ra khỏi đã bị chú ý”.

    Hoàn toàn chính xác, lúc này trên người Lê Sương Mộc, Doãn Khoáng và Bạch Lục khắp nơi đều là vết máu, quần áo cũng rách nát hết. Nhất là Doãn Khoáng, quần áo toàn thân đều là lỗ như bị chuột gặm.

    Đường Nhu Ngữ quét mắt liếc ba người, sắc mặt hồng lên, gật đầu nói: “Chúng tôi ở bên ngoài chờ các cậu”.

    Nói xong mang theo đám Tề Tiểu Vân, Âu Dương Mộ ra khỏi hẻm nhỏ.

    Thấy sáu người Đường Nhu Ngữ rời đi, nụ cười nhàn nhạt trên mặt Lê Sương Mộc bắt đầu thu liễm, chỉ thấy hắn đột nhiên quay người, nắm cổ áo Doãn Khoáng lên đè vào tường, dùng mũi chân hất một cái liền đem thanh đao nhọn lạnh như băng trên đất rơi vào lòng bàn tay, dán vào trên cổ của Doãn Khoáng: “Bây giờ có thể giải thích một chút không, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”.

    “Lê Sương Mộc, làm gì vậy?”. Bạch Lục chấn động. Tăng Phi cũng kinh nghi nhìn Lê Sương Mộc và Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng lẳng lặng nhìn Lê Sương Mộc sau đó nói: “Thật có lỗi…”.

    “Xin lỗi có tác dụng sao?”. Lê Sương Mộc lạnh lùng nhìn Doãn Khoáng: “Ân oán giữa cậu và Vương Ninh. Hà tất đem tất cả mọi người kéo vào?”.

    “Cái gì?!”. Bạch Lục và Tăng Phi hai người nhìn nhau, không rõ ràng cho lắm, lại nhìn Doãn Khoáng.

    “…”. Doãn Khoáng trầm mặc, sau đó nói: “Vương Ninh đã định trước sẽ là địch nhân trong tương lai của chúng ta”.

    “Địch nhân? Cái gọi là địch nhân chẳng qua chỉ là hai bên xung đột về lợi ích!”. Lê Sương Mộc khinh thường khinh thường hừ lạnh một tiếng, đao nhọn trong tay chuyển động: “Doãn Khoáng, lý do này không đủ thuyết phục ta. Ta cho ngươi thêm một cơ hội, nói ra một lý do mà ta có thể tiếp nhận. Nếu không…”.

    Trên tay dùng sức, một tia máu liền chảy ra từ trên cổ Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng nói: “Lớp 1204 cần một kẻ địch cường đại, một áp lực khiến chúng ta không thể không tạm thời bỏ qua khoảng cách mà đoàn kết lại đối phó. Vừa vặn, Vương Ninh chính là lựa chọn tốt nhất! Vô luận là bên trong đề thi chung lần này hay là tương lai, nếu không có một áp lực thực sự lớn, nội bộ an nhàn hòa bình như vậy vĩnh viễn cũng không thể chân chính đoàn kết lại. Học trưởng Hùng Bá đã từng nói, không có đoàn kết, thì sáng tạo đoàn kết. Ta tự nhận ta thủ đoạn và quyết đoán như ngươi, không cách nào làm cho những người khác trong lớp tin phục, nhưng mà ta có thể dùng phương pháp của anh ta”.

    Lê Sương Mộc nhìn Doãn Khoáng, Doãn Khoáng thản nhiên nhìn lại. Tăng Phi và Bạch Lục một bên mù mờ, nghi hoặc.

    Cuối cùng, Lê Sương Mộc buông Doãn Khoáng ra.

    Hiển nhiên, hắn đã chấp nhận lời giải thích của Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng nói: “Lê Sương Mộc, tôi nghĩ cậu nên đảm nhiệm chức vụ lớp trưởng lớp 1204. Hiện tại những người may mắn còn sống sót phần lớn đều chọn ủng hộ cậu. Hơn nữa, cậu có thực lực có quyết đoán. Lớp 1204, cần một người lãnh đạo như cậu”.

    “Không có hứng thú”.

    “Nhưng nếu như thế sẽ không có ai đứng ra…”.

    “Cậu thì sao?”.

    “…Tôi tự biết rõ mình không có biệt tài đó”. Một chút ảm đạm hiện lên trong mắt Doãn Khoáng, sau đó hắn thản nhiên nói: “Trong mắt tôi,1204, chỉ có một mình cậu có tư cách trở thành lớp trưởng. Những người khác, tôi không phục”.

    Tăng Phi và Bạch Lục nhìn nhau, lại nhìn Doãn Khoáng một chút, cuối cùng nhìn về phía Lê Sương Mộc. Nói thật, Doãn Khoáng và Lê Sương Mộc nói nhiều lời như vậy, bọn hắn chỉ nghe ra một câu: “Doãn Khoáng ủng hộ Lê Sương Mộc làm lớp trưởng”!

    Lê Sương Mộc làm lớp trưởng?

    Tăng Phi thì không sao, hắn thấy ai làm lớp trưởng đều được. Thế nhưng Bạch Lục… Nói thật quyền lực ai không thích chứ, đặc biệt là tại một nơi như “đại học” này. Hắn đã tận mắt nhìn thấy, người đàn ông mà hắn tự mình thề phải vượt qua kia, khi đứng trước mặt người khác uy phong như thế nào. Đại trượng phu, phải như thế! Cho nên nếu nói Bạch Lục không động tâm đối với vị trí lớp trưởng là không có khả năng.

    Bạch Lục có chút ghen ghét Lê Sương Mộc rồi. Cũng rất kỳ quái vì cái gì mà Doãn Khoáng lại ủng hộ Lê Sương Mộc như thế. Hắn không khỏi nhìn lại Lê Sương Mộc một lần, âm thầm so sánh với bản thân.

    Chỉ thấy Lê Sương Mộc híp mắt, cuối cùng nói: “Chuyện này nói sau”. Sau đó liền đứng một bên bắt đầu thay quần áo.

    Trong nội tâm Doãn Khoáng thở phào một cái.

    Tăng Phi tò mò hỏi: “Doãn Khoáng, các cậu vừa rồi rốt cuộc đang nói cái gì?”.

    Doãn Khoáng lắc đầu, hắn tất nhiên không thể để cho những người khác biết mình lợi dụng bọn họ đối phó với Vương Ninh: “Các cậu cũng nghe thấy rồi đó, tôi hi vọng Lê Sương Mộc sẽ làm lớp trưởng lớp 1204. Ài, chuyện này sau này hãy nói. Chúng ta tranh thủ thời gian thay quần áo đi. Đừng để cho đám nữ sinh ở ngoài chờ. Không bọn họ lại tưởng chúng ta là gay đấy”.

    Bạch Lục cũng biết bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, liền trừng to mắt, nói: “Thảm rồi thảm rồi, không thể tưởng được Tiểu Doãn Tử thuần khiết cũng bị ô nhiễm rồi. Ài, trên đời này nơi nào mới có cúc hoa thuần khiết đây?”.

    “Hai người các cậu…”

    Tăng Phi bó tay rồi: “Cách xa tôi ra xa một chút đi”. Sau đó liền chạy tới xa xa giải trừ ngụy trang trên người.

    ———-

    Không lâu sau, mấy người đổi xong quần áo, đi ra góc đường.

    Âu Dương Mộ lạnh lùng liếc bọn hắn nói: “Các cậu đàn ông làm gì mà lề mề vậy? Không phải là ở bên trong làm cái gì mờ ám chứ?”. Âu Dương Mộ cụt một tay hiển nhiên tâm tình vô cùng không tốt. Lúc này cô chính là một cây xương rồng, ai đụng vào sẽ bị đâm.

    Đường Nhu Ngữ một bên thấy Bạch Lục lại chuẩn bị muốn đấu võ mồm với Âu Dương Mộ liền vội vàng nói: “Vừa rồi tôi gọi điện cho Ngụy Minh và Phan Long Đào, không ai nghe”.

    Bạch Lục bị Đường Nhu Ngữ trừng mắt cười hặc hặc, thức thời nhún nhún vai, không nói nữa.

    “Cả hai người?”. Doãn Khoáng vội vàng truy vấn, cảm giác bất an nồng nặc.

    Đường Nhu Ngữ gật đầu: “Ngụy Minh gọi hai lần, lần thứ nhất có tiếng chuông, đột nhiên bị cắt đứt. Lần thứ hai đã không có âm thanh gì. Sau đó tôi thử bấm số của Phan Long Đào, ngay cả giọng tổng đài cũng không có”.

    Lê Sương Mộc vội rút ra một tấm bản đồ để trên mặt đất, ngón tay chỉ lên trên địa đồ, hỏi: “Doãn Khoáng, cậu để bọn họ đi đường hay là ngồi xe?”.

    Doãn Khoáng nói: “Tất nhiên là để cho bọn họ đi bộ. Tôi còn cố ý dặn dò bọn họ phải cẩn thận Tử Thần. Đương nhiên, những thứ này đều là nói nhảm. Nếu như chỉ cần cẩn thận là có thể trốn tránh Tử Thần, cuộc thi lần này đã không đến mức khó như vậy”.

    Lê Sương Mộc thở dài, nói: “Xem ra bọn họ cũng không làm như cậu nói. Bọn họ nhất định là ngồi xe đi. Hơn nữa Doãn Khoáng, cậu không để ý đến khoảng cách ở giữa hai nơi…”. Nói xong, Lê Sương Mộc chỉ: “Nơi Issac và cô gái đeo kính chết cách nhau cả nửa thành phố, không mất hơn nửa tiếng tuyệt đối không đến được”.

    Doãn Khoáng ngẩn người.

    Hắn lúc trước tâm tư đều đặt trên người Vương Ninh, thật sự không cân nhắc đến điểm. Tuy hiệu trưởng đã đem từng địa điểm tử vong lần đầu của mỗi nhân vật truyền vào trong đầu mọi người, nhưng chỉ là biết rõ phương vị mà thôi. Cụ thể hai nơi cách nhau bao nhiêu mọi người không rõ ràng lắm.

    Chỉ có Lê Sương Mộc kiếm một tấm bản đồ.

    Tâm tình Doãn Khoáng nặng trịch: “Cậu nói… Bọn hắn rất có thể đã…”.

    Lê Sương Mộc cúi đầu xem xét địa đồ, nói: “Có lẽ vậy. Hiện tại điện thoại không gọi được, chúng ta cũng không biết tình huống bên kia của bọn hắn như thế nào. Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể đuổi tới nhìn xem thôi”.

    “Chúng ta…cũng ngồi xe sao?”. Bạch Lục thấp thỏm nói.

    Lê Sương Mộc nói: “Trừ phi cậu nguyện ý đi bộ hơn nửa tiếng, sau đó nhặt xác của Ngụy Minh và Phan Long Đào”.

    “…”

    “Đi thôi!”. Lê Sương Mộc sắc mặt âm trầm, thu hồi địa đồ, nói: “Không có thời gian để chúng ta do dự đâu. Dũng cảm đối mặt đi, các sinh viên!”.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    143,142
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 82: Thủ đoạn của Lê Sương Mộc!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “Chúng ta…đi xe gì đây? Xe buýt hay tàu điện ngầm”. Bạch Lục hỏi.

    Lê Sương Mộc nói: “Nếu như cậu nguyện ý đem tính mạng của mình giao vào tay người khác”. Nói xong, hắn liền hỏi: “Có ai biết lái xe không? Nhất định phải rất thuần thục”.

    Đường Nhu Ngữ nói: “Tôi”.

    “Đi theo tôi”.

    Lê Sương Mộc nói xong liền đi đến một chỗ đỗ xe cách đó không xa. Đường Nhu Ngữ tuy rằng nghi hoặc nhưng cũng biết bây giờ không phải là lúc nói nhảm, nhanh chóng bước theo.

    Bạch Lục thấy thế liền hỏi: “Hắn muốn làm gì vậy?”.

    “Lấy xe”. Doãn Khoáng sắc mặt có chút quái dị, sau đó nói: “Hoặc phải gọi là…trộm!”.

    Quả nhiên không ngoài dự đoán của Doãn Khoáng, Lê Sương Mộc đi tới bên cạnh một chiếc xe việt dã Honda mới tinh, không biết múa may như thế nào mà mở được cửa xe, chui vào, nhẹ nhàng khởi động xe, ngay cả còi báo động cũng không kêu. Sau đó hắn đi ra, rất lịch sự mời Đường Nhu Ngữ lên xe.

    Đường Nhu Ngữ lúc này sắc mặt đỏ lên, không biết là xấu hổ hay là khẩn trương, sau khi ngượng nghịu một chút liền chui vào xe.

    Mà Lê Sương Mộc lại thản nhiên kéo cửa một chiếc Chevrolet mới tinh khác ra.

    Đám Doãn Khoáng nhìn mà líu lưỡi.

    “Hắn cứ như lấy xe nhà mình vậy?”. Tăng Phi ha ha cười nói: “Lê Sương Mộc rốt cuộc là ai không biết?”.

    Bạch Lục lắc đầu nói: “Không biết”.

    Hai chiếc việt dã, đủ cho mười người ngồi rồi.

    “Lên xe đi”. Lê Sương Mộc ló đầu ra, nói với Đường Nhu Ngữ: “Theo sát phía sau tôi. Duy trì tốc độ 60km/h, Không cướp đường, không chiếm đường. Những người khác chú ý tình huống chung quanh. Một khi có biến không nên hốt hoảng, chạy nhanh ra khỏi xe. Hiện tại muốn gấp cũng gấp không được đâu. Được rồi, tạm thời chỉ có những điều này”.

    Tiền Thiến Thiến kéo ghế lái phụ Chevrolet ra đầu tiên, ngồi xuống bên người Lê Sương Mộc. Những người khác đều không khỏi đưa ánh mắt về phía Lê Sương Mộc, vô luận là nam hay nữ đều muốn ngồi xe của hắn. Không thể không nói, sự trấn tĩnh và tự nhiên của Lê Sương Mộc lúc này đã đem lại cho mọi người một cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.

    Có lẽ, đây chính là hắn điểm hấp dẫn của hắn. Người đàn ông như một câu đố này, vô luận lúc nào cũng đều có thể bảo trì đầu óc tỉnh táo, gặp biến không kinh sợ. Cho tới bây giờ mọi người vẫn chưa bao giờ nhìn thấy trên mặt hắn xuất hiện biểu cảm tiêu cực nào.

    Những tình huống như vậy ngược lại làm cho chị cả Đường Nhu Ngữ thẹn đỏ mặt. Nhưng trong nội tâm cô vẫn rất bội phục Lê Sương Mộc. Một người đàn ông có thể mang đến cảm giác an toàn… Đương nhiên, đàn ông như vậy, đối với phụ nữ mà nói, chính là thuốc phiện!

    Bạch Lục ở một bên lúc này cũng không khỏi cảm thán, mình so với Lê Sương Mộc đúng là kém quá nhiều.

    Doãn Khoáng kéo Bạch Lục và Tăng Phi một cái, sau đó tự mình ngồi lên xe của Đường Nhu Ngữ. Hiển nhiên đây chính là tặng xẻ của Lê Sương Mộc tặng cho những nữ sinh kia.

    Như vậy, Tề Tiểu Vân cùng với hai người khác an vị trên xe của Lê Sương Mộc, Âu Dương Mộ, Doãn Khoáng, Tăng Phi, Bạch Lục lên xe Đường Nhu Ngữ.

    Hai chiếc xe con vững vàng khởi động.

    Lúc đi qua cửa Vận Mệnh Spa, đám Doãn Khoáng liền xuyên qua cửa sổ xe nhìn thấy nhân vật trong nội dung cốt truyện cùng với ông bác da đen mặc đồ màu đen. Lúc này bọn họ đang nói chuyện.

    Đúng lúc này, ông bác da đen đột nhiên quay đầu, nhìn lại phương hướng của đám Doãn Khoáng, khóe miệng kia, nở một nụ cười mơ hồ…

    Doãn Khoáng cả kinh: “Các cậu vừa rồi nhìn thấy không? Ông ta đột nhiên nhìn thoáng qua chỗ chúng ta. Còn cười mỉm”.

    Bạch Lục nói: “Có à? Tại sao ta không thấy?”.

    Tăng Phi cũng nói: “Tôi cũng không thấy, Doãn Khoáng, cậu cũng đừng nghi thần nghi quỷ làm người khác sợ. Tôi bây giờ vẫn còn kinh hồn táng đảm đây”.

    Âu Dương Mộ đột nhiên quay đầu lại, ngữ khí lạnh như băng nói: “Các cậu có thể yên tĩnh một chút hay không? Đứng ảnh hưởng người khác lái xe”.

    Trong xe lập tức yên tĩnh.

    Cứ như thế, một chiếc Chevrolet phía trước, một chiếc Honda phía sau, tránh những con đường đông xe, tránh chỗ thi công nguy hiểm, tránh công trường kiến trúc, duy trì khoảng cách xa với xe hai bên trái phải. Hơn nữa còn tuân thủ nghiêm khắc quy tắc giao thông, đèn đỏ ngừng đèn xanh đi, thỉnh thoảng còn ấn còi một cái, cũng không đi nhanh, không vượt qua xe khác.

    Người trong xe đều là tim vọt lên tận cổ họng, không dám thở mạnh một cái.

    Trên đường, một quả dưa hấu đột nhiên lăn xuống từ ven đường, lăn đến lốp xe Chevrolet, xe lập tức dừng lại. Lê Sương Mộc cũng không cãi nhau cùng chủ nhân của nó, bắt tay hữu nghị, việc gì cũng không xảy ra.

    Doãn Khoáng có thể tưởng tượng, nếu như đổi là một người tánh khí nóng nảy, nhất định sẽ cãi cọ với người kia, thậm chí còn đánh nhau. Tiếp theo đó có thể là một chuỗi chuyện ngoài ý muốn, hoặc là biển quảng cáo nện xuống, hoặc là kính tấm rơi xuống, hoặc là một chiếc xe mất khống chế, thật sự là chuyện gì cũng có thể phát sinh.

    Sau đó hai chiếc xe không thể không đi qua một chỗ kiến trúc thi công, Lê Sương Mộc liền trực tiếp xuống xe kiểm tra một phen, liên tiếp tìm ra vài tai hoạ ngầm, ví dụ như ốc vít nới lỏng, súng bắn đinh vứt bừa bãi, thùng sơn, dây thừng sắp đứt, sau đó lại để cho những công nhân kia giải trừ tai hoạ ngầm, tất cả mất 5′.

    Tiếp theo lại gặp chậu hoa từ trên cao rơi xuống, xe trọng tải, mặt đường rải đầy xăng, một tên lưu manh muốn chết chơi điện thoại di động bên trong trạm xăng, thiếu niên chơi trượt ván trên đường cái, thậm chí còn có một đám cướp cầm súng cướp ngân hàng, giơ súng muốn bắt đám Doãn Khoáng làm con tin, trực tiếp bị Lê Sương Mộc hạ!

    Nguy hiểm nhất chính là lần mà chiếc Chevrolet phanh không ăn! Làm cho đám Tề Tiểu Vân bị hù hồn phi phách tán, thét lên không ngừng, sau đó Lê Sương Mộc phải quát một câu: “Không im lặng ta liền cho các ngươi mỗi người một viên đạn!”. Sau đó hắn liền ổn định tay lái, bảo Tiền Thiến Thiến gọi điện thoại cho Doãn Khoáng phía sau, sau khi tách hai chiếc xe ra, Lê Sương Mộc dùng phanh tay ngay tại khu vực rộng rãi. Lốp xe ma sát trên mặt đường nửa vòng tròn mới dừng lại.

    Lần này cũng may là có Lê Sương Mộc, dựa vào tố chất tâm lý siêu cường cùng kỹ thuật lái xe cao siêu của hắn mới có thể vô kinh vô hiểm hóa giải được nguy cơ. Nếu thay đổi người khác, chỉ sợ tâm hoảng một cái, tay run một cái dẫm nhầm chân ga, chiếc xe này đã trực tiếp đâm vào bức tường ven đường!

    Sau khi kiểm tra lại phát hiện không có chuyện gì, phanh cũng không hỏng. Không cần phải nói đây lại là kiệt tác của Tử Thần.

    Lúc này đây tất cả mọi người cơ hồ đem mất hết hồn vía. Đừng nhìn đám Doãn Khoáng nói cái gì dũng cảm đối mặt tử vong, dũng cảm chống lại Tử Thần, thời điểm tử vong chính thức phủ xuống, bản năng cầu sinh thường thường có thể chiến thắng bất kỳ lý trí gì bất kỳ lý nào, khi ngươi muốn sống phát điên lên thì cái chết lại càng sớm.

    Cho dù là Lê Sương Mộc, sau khi dừng được xe cũng dựa vào một bên hút hết nử điếu thuốc mới một lần nữa khởi động xe.

    Lúc hai chiếc xe đứng ở phía ngoài trung tâm chữa trị mắt, tất cả mọi người đều lao ra như điên. Bọn họ không muốn ngây người trong xe thêm một khắc nào nữa. Trong mắt mọi người, chiếc xe không khác gì một cỗ quan tài!

    “Sợ muốn chết, vừa rồi thật quá kinh khủng”. Tề Tiểu Vân rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt, trong lòng thầm nghĩ: “Sớm biết như vậy đã không ngồi xe của hắn, xe chị cả không làm sao cả”.

    Bạch Lục cũng nói: “Mẹ kiếp, đoạn đường này đúng là kinh hồn”.

    “Không có thời gian cho các cậu than vãn đâu”. Lê Sương Mộc chau mày, trong nội tâm đối với những nữ sinh chỉ biết oán trách kia rất bất mãn tới cực điểm. Nhưng ngược lại biểu hiện của Tiền Thiến Thiến làm cho hắn có chút ghé mắt. Vừa rồi không la cũng không hét, chỉ nhắm mắt nắm thật chặt dây an toàn. Bởi vậy ánh mắt hắn khi nhìn Tiền Thiến Thiến dịu dàng hơn so với đám Tề Tiểu Vân một ít.

    “Một đường tới đây đều không nhìn thấy Ngụy Minh và Phan Long Đào”. Lê Sương Mộc nhìn qua bốn phía nói: “Mọi người tìm chung quanh một chút, xem có ở cạnh đây không. Để lại hai người tùy thời chuẩn bị cứu cô gái đeo kính. Bạch Lục, Âu Dương Mộ lưu lại. Những người khác đi tìm người”.

    Tề Tiểu Vân không hài lòng, hỏi: “Tại sao phải nam sinh kia ở lại? Hắn không phải đã đổi năng lực huyết thống sao?”. Ai cũng biết, người ở lại

    có khả năng đạt được phần thưởng. Những nữ sinh chưa đổi huyết thống kia tự nhiên không đồng ý.

    “Tạch…!”.

    Lê Sương Mộc trực tiếp rút súng lục ra, đè trên đầu Tề Tiểu Vân: “Ngu xuẩn! Nếu như ngươi có thể tay không tiếp người trưởng thành rơi xuống từ lầu bốn, ngươi có thể ở lại!”.

    “Mặt khác, ta nói cho ngươi biết, nhân tố không ổn định trong đội ngũ cũng đã diệt trừ. Nếu như ngươi muốn trở thành phần tử tiêu cực kế tiếp, ta có thể cho ngươi một viên đạn. Nghe đây, chúng ta muốn là điểm tích lũy mà không phải phần thưởng. Nếu như còn chất vấn, ngươi có hai loại lựa chọn. Thứ nhất, bị ta giết! Thứ hai, thoát ly đoàn đội, bị Tử Thần giết chết!”.

    Tề Tiểu Vân lập tức kinh hồn bạt vía, nước mắt không ngừng chảy ra, tùy thời đều có thể rơi xuống!

    Đường Nhu Ngữ kéo Tề Tiểu Vân ra, quay lại nói với Lê Sương Mộc: “Cô ấy cũng chỉ là thuận miệng thôi, không có ý gì khác, hiện tại chính sự quan trọng hơn. Âu Dương Mộ và Bạch Lục lưu lại tôi không có ý kiến. Cậu thu súng lại đi”. Hoàn toàn chính xác. Âu Dương Mộ cánh tay bị chặt đứt, hành động bất tiện, Lê Sương Mộc hiển nhiên đã là rất chiếu cố nàng rồi.

    Sau đó Đường Nhu Ngữ cũng lạnh giọng nói với đám Tề Tiểu Vân: “Lê Sương Mộc nói cũng đúng, nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta bây giờ chính là bảo về tính mạng của mình, cũng toàn lực kiếm lấy điểm tích lũy. Phần thưởng về sau sẽ có cơ hội khác. Hơn nữa 1000 điểm thưởng cơ bản cũng đủ để đổi huyết thống rồi. Nếu ai dám xằng bậy, tổn hại lợi ích của mọi người, cũng đừng trách ta trở mặt!”.

    Mấy nữ sinh chưa từng thấy Đường Nhu Ngữ tức giận lập tức câm như hến, thưa dạ không thôi.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  3. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,909
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 83: Cứu vớt

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Sau đó, trừ hai người Bạch Lục và Âu Dương Mộ ra, tám người chia làm bốn tổ, phân biệt tìm kiếm bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Sau khi bố trí, mọi người liền tản ra tìm kiếm tung tích của Ngụy Minh và Phan Long Đào.

    Mười phút sau. Mọi người lại lần nữa tập hợp tại bên ngoài bệnh viện mắt. Bởi vì lúc trước đã ước định, chỉ tìm mười phút, mười phút sau vô luận kết quả như thế nào đều phải trở lại điểm tập hợp.

    Sau đó Lê Sương Mộc hỏi: “Phát hiện tung tích của bọn họ không?”.

    Doãn Khoáng lắc đầu, nói: “Hỏi rất nhiều người, không hề có tin tức”. Mặc dù bây giờ không phải thời điểm để áy náy và tự trách, nhưng mà Doãn Khoáng vẫn có chút khúc mắc trong lòng. Vốn là hảo tâm, không ngờ lại thành chuyện xấu, để bây giờ hai người bọn họ đều không rõ tung tích, sống chết không rõ.

    Tại nơi khắp nơi đều là địa phương nguy hiểm này, hai người bọn họ chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

    Đường Nhu Ngữ cũng nói: “Bên này cũng không có bất kỳ phát hiện nào”.

    Tăng Phi yên lặng lắc đầu.

    Lê Sương Mộc hít sâu một hơi, nói: “Đã như vậy, cũng không cần quản nữa. Chúng ta làm tốt chuyện trước mắt đã”. Nói xong, hắn rút ra một điếu thuốc, vừa muốn đốt lại tựa hồ như nhớ ra cái gì đó, hạ điếu thuốc xuống, đem cả cái bật lửa ném vào thùng rác bên cạnh.

    “…Mặc kệ? Vạn nhất bọn hắn đang gặp nguy hiểm thì sao? Bọn hắn là bạn học của chúng ta đó”. Tề Tiểu Vân nói. Ý của nàng kỳ thật chính là “Ngươi quá máu lạnh”.

    Lê Sương Mộc thở ra một hơi, ánh mắt sâu thẳm ngước nhìn tầng bốn bệnh viện mắt, nói: “Như vậy ngươi dạy ta phải làm gì đi, sao hả?”.

    “Ta…”. Tề Tiểu Vân ngữ khí trì trệ, không nói nữa. Kỳ thật cô cũng không phải là để ý sinh tử của hai người Ngụy Minh, chẳng qua là nghe Lê Sương Mộc nói không lọt tai liền thọt một câu. Lại không ngờ Lê Sương Mộc căn bản không quan tâm.

    Mọi người im lặng. Hoàn toàn chính xác, tuy rằng rất vô tình, nhưng đây là đây là. Tính mạng của mình còn chưa tự đảm bảo được, làm sao quan tâm tới sống chết của người khác?

    Đúng lúc này, Bạch Lục đột nhiên chỉ vào xa xa nói: “Nhìn kìa, cô gái đeo kính kìa”. Mọi người nhất tề nhìn lại, quả nhiên trông thấy Olivia với mái tóc màu ô liu gợn sóng đang bước đi rất đỏm dáng hướng vào bệnh viện.

    Cô hình như cũng chú ý đến một đám người đang nhìn mình chằm chằm, ném tới một nụ cười rất tươi, tựa hồ rất hưởng thụ ánh mắt của người khác khi họ ngắm mình.

    Doãn Khoáng bĩu môi: “Nói thật, tôi thật sự cảm thấy cô ta vô cùng xấu. Nếu như không phải hiệu trưởng yêu cầu, tôi cũng không muốn cứu”. Doãn Khoáng vốn không phải người nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng đối với cô gái này hắn thật sự không có chút thiện cảm nào, thậm chí còn hơi đáng ghét. Cười trộm tại lễ truy điệu của những người chết vì tai nạn, không tôn trọng người chết. Cô ta hờ hững với cái chết của cô gái thể dục dụng cụ thì cũng thôi, thậm chí lại còn có chút hả hê. Loại người luôn tự cảm thấy mình tốt đẹp, nội tâm lại xấu xí không chịu nổi.

    Bạch Lục tựa hồ cũng như thế, nói: “Mặc kệ, không liên quan, đây chỉ là nhiệm vụ trong cuộc thi mà thôi. Ha ha. Ta ngược lại lần đầu tiên thấy Tiểu Doãn Tử ngươi ghét một người”.

    “Tôi bình sinh hận nhất hai loại người. Một là kẻ vũ nhục thân nhân của tôi, hai là những kẻ bất kính với người chết”. Doãn Khoáng nói: “Cho dù là Vương Ninh, sau khi hắn chết một lần tôi cũng sẽ không hận hắn nữa. Còn cô gái này, không giết nàng đã tốt rồi. Các cậu ai muốn cứu thì cứu đi, dù sao cũng là 5 điểm tích lũy”.

    Lê Sương Mộc liếc Doãn Khoáng, nói: “Như vậy, ai nguyện ý cứu cô ta?”.

    Phần thưởng 500 học điểm, mấy nữ sinh đều rất động tâm, nhưng các cô tự biết mình không có năng lực đó, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ. Doãn Khoáng đã tỏ vẻ không muốn cứu, mà Bạch Lục tựa hồ cũng không muốn lắm, Tăng Phi không đủ khả năng, Lê Sương Mộc thì giống như muốn nhường.

    Cuối cùng, Đường Nhu Ngữ đứng dậy, nói: “Các cậu đã không muốn, như vậy để tôi làm. 500 học điểm, đến lúc đó chúng ta chia đều”. Cô cường hóa dị năng phong hệ, kỳ thật muốn tiếp một người rơi xuống từ cao ốc độ khó cũng không có bao nhiêu. Mấy nam sinh nhìn nhau, Lê Sương Mộc nói:”Vốn phần thưởng không nhiều, chia đều căn bản không có ý nghĩa gì”.

    Tiền Thiến Thiến hạ quyết tâm theo Lê Sương Mộc, cũng tỏ vẻ không cần.

    Như vậy 5 chị em Đường Nhu Ngữ vừa vặn mỗi người có thể được chia 100 điểm, tuy là không nhiều lắm nhưng thật ra cũng không tính là ít. Sau đó mười người chờ ước chừng mười lăm phút liền thấy nam nữ chính Sam và Molley đang có vẻ rất khẩn trương từ trong một chiếc xe taxi nhảy xuống, sau đó vọt vào bệnh viện mắt. Bọn họ muốn thông báo cô gái đeo kính biết phải cẩn thận Tử Thần.

    Lê Sương Mộc nói: “Chú ý, sắp bắt đầu rồi”.

    Lúc này Doãn Khoáng giơ lên một tấm bảng không biết lấy từ đâu ra, cười hặc hặc nói: “Tốt nhất là để cái bảng này giữa đường cho chắc”.

    Mọi người vừa nhìn thì thấy dòng chữ đỏ trên nền trắng: “Đường đang thi công, mời xe cộ đi vòng!”.

    Bạch Lục ngạc nhiên: “Cái này cũng nghĩ tới? Ta phục rồi”.

    “Không có biện pháp. Đây là bên lề đường đó, mặc dù con đường này rất vắng nhưng ai biết liệu chút nữa có gì ngoài ý muốn hay không. Có chuẩn bị vẫn tốt hơn một chút. Mọi người vẫn phải cẩn thận. Tấm bảng này khong ngăn được xe mất khống chế đâu”. Nói xong, Doãn Khoáng liền chạy ra thật xa đem cái bảng kia đặt giữa đường.

    Mà đúng lúc này, một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền vào lỗ tai mọi người, sau một khắc, chính là âm thanh kính vỡ giòn giã. một vật thể rơi xuống từ trên không.

    Cùng lúc đó, một cỗ xe tải xuất hiện ở xa xa, hơn nữa tốc độ còn không chậm, tựa hồ thấy được tấm biển giữa đường liền khẩn cấp thắng xe. Xe đột nhiên mất kiểm soát, “Rầm!” một tiếng húc bay tấm biển, sau đó bảy lần quặt tám lần rẽ cuối cùng đâm vào cái cây bên đường. Cánh cửa sau của xe mở toang, một đống thùng tròn rơi xuống nằm la liệt trên mặt đất.

    Doãn Khoáng vừa thấy da đầu lập tức run lên: “Mẹ nó! Hàng độc!”. Khỏi cần nói, nếu như chiếc xe kia không dừng lại sớm, một đống thùng đựng chất độc kia sẽ lăn tới chỗ đám Doãn Khoáng sau đó là cái gì gì mà khí độc khuếch tán, một đám game over các kiểu.

    Mà lúc này Đường Nhu Ngữ cũng lợi dụng dị năng phong hệ của mình điều khiển luồng gió thổi lên trên làm tốc độ rơi của cô gái đang tay chân khua loạn xạ trong không trung kia chậm lại, thành công tiếp được cô ta.

    Đường Nhu Ngữ lập tức nhận được âm thanh của hiệu trưởng.

    “Nhắc nhở: Sinh viên đại học năm nhất Đường Nhu Ngữ, thành công giải cứu một người hẳn phải chết. Ban thưởng 500 học điểm, 2 điểm đánh giá tổng hợp, 2 điểm học phần”.

    “Nhắc nhở: Toàn thể học sinh lớp 1204 may mắn còn sống sót chú ý, bởi vì thành công cứu một người hẳn phải chết trong sắp xếp của Tử Thần, tích phân của lớp tăng thêm 5 điểm”.

    “Nhắc nhở: Toàn thể học sinh lớp 1204 may mắn còn sống sót chú ý, bởi vì ‘Quy tắc’ hạn chế, trong vòng 24h Tử Thần không thể thiết kế người được cứu”.

    Lê Sương Mộc lập tức ra tay, bấm lên cổ Olivia làm cô ta hôn mê, khỏi tý nữa cô ta la hét ầm cả lên thì phiên toái.

    Doãn Khoáng ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, chỉ thấy một đám người từ lầu bốn đưa đầu ra ngoài, là nam nữ nhân vật chính và bác sĩ y tá của bệnh viện.

    “Cảnh sát sẽ tới liền đấy. Nhanh đi thôi. Tuyệt đối không thể dây dưa cùng cảnh sát”. Tề Tiểu Vân giúp Đường Nhu Ngữ đỡ Olivia hỏi: “Tại sao phải chạy, không phải chúng ta cứu được cô ta rồi sao?”. Doãn Khoáng nhìn lại một cái, cạn lời, nghĩ thầm: “Lúc nào cũng có người phá team mới được sao? Đường Triệu Thiên, rồi lại đến con ngốc này”.

    Bạch Lục cũng có chút khó chịu: “Cô muốn ở lại nhận huân chương công dân tốt sao, chúng ta sẽ không cản. Đi thôi đi thôi”.

    Đường Nhu Ngữ buông Olivia đang hôn mê xuống, nói với đám Tề Tiểu Vân: “Nơi này không thể ở lâu. Bởi vì chúng ta không cách nào giải thích rõ ràng”.

    Mọi người liền nhanh chóng ly khai hiện trường.

    Sau khi bọn hắn rời đi, Sam cùng Molley và một bác sĩ y tá từ cổng lớn vọt ra, hô hào tên của cô gái đeo kính. Sam nhìn bóng lưng đám người Lê Sương Mộc phía xa xa, trên mặt tràn đầy nghi hoặc.

    Lúc mọi người thấy Olivia đã không còn gì đáng lo cũng không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi. Nhưng mắt phải của cô ta xem ra bị mù hoàn toàn rồi.

    (ND: trước khi rơi từ lầu bốn Olivia đã gặp tai nạn trong phòng khám khiến mắt phải bị hư)

    Tiếp theo cảnh sát và xe cứu thương cũng đã đến…

    Đám Lê Sương Mộc thì xuyên qua hai con đường mới ngừng lại. Tiếp theo, bọn hắn liền một nhà hàng lộ thiên ngồi xuống, kêu mấy phần đồ ăn, yên lặng bắt đầu ăn.

    Nhưng tất cả mọi người là cúi đầu yên lặng ăn cơm, còn Doãn Khoáng và Lê Sương Mộc lại cúi đầu một gạt gạt cơm, một uống rượu đỏ, tựa như đang tự hỏi cái gì.

    Lê Sương Mộc ngẩng đầu, nhìn Doãn Khoáng nói: “Cậu cũng phát hiện?”.

    Doãn Khoáng gật gật đầu: “Xem ra, hiệu trưởng sắp xếp bộ phim Final Destination 5 này làm cuộc thi, chính là để bức thành viên trong lớp phải đoàn kết lại…”.

    Sau đó, trừ hai người Bạch Lục và Âu Dương Mộ ra, tám người chia làm bốn tổ, phân biệt tìm kiếm bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Sau khi bố trí, mọi người liền tản ra tìm kiếm tung tích của Ngụy Minh và Phan Long Đào.

    Mười phút sau. Mọi người lại lần nữa tập hợp tại bên ngoài bệnh viện mắt. Bởi vì lúc trước đã ước định, chỉ tìm mười phút, mười phút sau vô luận kết quả như thế nào đều phải trở lại điểm tập hợp.

    Sau đó Lê Sương Mộc hỏi: “Phát hiện tung tích của bọn họ không?”.

    Doãn Khoáng lắc đầu, nói: “Hỏi rất nhiều người, không hề có tin tức”. Mặc dù bây giờ không phải thời điểm để áy náy và tự trách, nhưng mà Doãn Khoáng vẫn có chút khúc mắc trong lòng. Vốn là hảo tâm, không ngờ lại thành chuyện xấu, để bây giờ hai người bọn họ đều không rõ tung tích, sống chết không rõ.

    Tại nơi khắp nơi đều là địa phương nguy hiểm này, hai người bọn họ chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

    Đường Nhu Ngữ cũng nói: “Bên này cũng không có bất kỳ phát hiện nào”.

    Tăng Phi yên lặng lắc đầu.

    Lê Sương Mộc hít sâu một hơi, nói: “Đã như vậy, cũng không cần quản nữa. Chúng ta làm tốt chuyện trước mắt đã”. Nói xong, hắn rút ra một điếu thuốc, vừa muốn đốt lại tựa hồ như nhớ ra cái gì đó, hạ điếu thuốc xuống, đem cả cái bật lửa ném vào thùng rác bên cạnh.

    “…Mặc kệ? Vạn nhất bọn hắn đang gặp nguy hiểm thì sao? Bọn hắn là bạn học của chúng ta đó”. Tề Tiểu Vân nói. Ý của nàng kỳ thật chính là “Ngươi quá máu lạnh”.

    Lê Sương Mộc thở ra một hơi, ánh mắt sâu thẳm ngước nhìn tầng bốn bệnh viện mắt, nói: “Như vậy ngươi dạy ta phải làm gì đi, sao hả?”.

    “Ta…”. Tề Tiểu Vân ngữ khí trì trệ, không nói nữa. Kỳ thật cô cũng không phải là để ý sinh tử của hai người Ngụy Minh, chẳng qua là nghe Lê Sương Mộc nói không lọt tai liền thọt một câu. Lại không ngờ Lê Sương Mộc căn bản không quan tâm.

    Mọi người im lặng. Hoàn toàn chính xác, tuy rằng rất vô tình, nhưng đây là đây là. Tính mạng của mình còn chưa tự đảm bảo được, làm sao quan tâm tới sống chết của người khác?

    Đúng lúc này, Bạch Lục đột nhiên chỉ vào xa xa nói: “Nhìn kìa, cô gái đeo kính kìa”. Mọi người nhất tề nhìn lại, quả nhiên trông thấy Olivia với mái tóc màu ô liu gợn sóng đang bước đi rất đỏm dáng hướng vào bệnh viện.

    Cô hình như cũng chú ý đến một đám người đang nhìn mình chằm chằm, ném tới một nụ cười rất tươi, tựa hồ rất hưởng thụ ánh mắt của người khác khi họ ngắm mình.

    Doãn Khoáng bĩu môi: “Nói thật, tôi thật sự cảm thấy cô ta vô cùng xấu. Nếu như không phải hiệu trưởng yêu cầu, tôi cũng không muốn cứu”. Doãn Khoáng vốn không phải người nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng đối với cô gái này hắn thật sự không có chút thiện cảm nào, thậm chí còn hơi đáng ghét. Cười trộm tại lễ truy điệu của những người chết vì tai nạn, không tôn trọng người chết. Cô ta hờ hững với cái chết của cô gái thể dục dụng cụ thì cũng thôi, thậm chí lại còn có chút hả hê. Loại người luôn tự cảm thấy mình tốt đẹp, nội tâm lại xấu xí không chịu nổi.

    Bạch Lục tựa hồ cũng như thế, nói: “Mặc kệ, không liên quan, đây chỉ là nhiệm vụ trong cuộc thi mà thôi. Ha ha. Ta ngược lại lần đầu tiên thấy Tiểu Doãn Tử ngươi ghét một người”.

    “Tôi bình sinh hận nhất hai loại người. Một là kẻ vũ nhục thân nhân của tôi, hai là những kẻ bất kính với người chết”. Doãn Khoáng nói: “Cho dù là Vương Ninh, sau khi hắn chết một lần tôi cũng sẽ không hận hắn nữa. Còn cô gái này, không giết nàng đã tốt rồi. Các cậu ai muốn cứu thì cứu đi, dù sao cũng là 5 điểm tích lũy”.

    Lê Sương Mộc liếc Doãn Khoáng, nói: “Như vậy, ai nguyện ý cứu cô ta?”.

    Phần thưởng 500 học điểm, mấy nữ sinh đều rất động tâm, nhưng các cô tự biết mình không có năng lực đó, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ. Doãn Khoáng đã tỏ vẻ không muốn cứu, mà Bạch Lục tựa hồ cũng không muốn lắm, Tăng Phi không đủ khả năng, Lê Sương Mộc thì giống như muốn nhường.

    Cuối cùng, Đường Nhu Ngữ đứng dậy, nói: “Các cậu đã không muốn, như vậy để tôi làm. 500 học điểm, đến lúc đó chúng ta chia đều”. Cô cường hóa dị năng phong hệ, kỳ thật muốn tiếp một người rơi xuống từ cao ốc độ khó cũng không có bao nhiêu. Mấy nam sinh nhìn nhau, Lê Sương Mộc nói:”Vốn phần thưởng không nhiều, chia đều căn bản không có ý nghĩa gì”.

    Tiền Thiến Thiến hạ quyết tâm theo Lê Sương Mộc, cũng tỏ vẻ không cần.

    Như vậy 5 chị em Đường Nhu Ngữ vừa vặn mỗi người có thể được chia 100 điểm, tuy là không nhiều lắm nhưng thật ra cũng không tính là ít. Sau đó mười người chờ ước chừng mười lăm phút liền thấy nam nữ chính Sam và Molley đang có vẻ rất khẩn trương từ trong một chiếc xe taxi nhảy xuống, sau đó vọt vào bệnh viện mắt. Bọn họ muốn thông báo cô gái đeo kính biết phải cẩn thận Tử Thần.

    Lê Sương Mộc nói: “Chú ý, sắp bắt đầu rồi”.

    Lúc này Doãn Khoáng giơ lên một tấm bảng không biết lấy từ đâu ra, cười hặc hặc nói: “Tốt nhất là để cái bảng này giữa đường cho chắc”.

    Mọi người vừa nhìn thì thấy dòng chữ đỏ trên nền trắng: “Đường đang thi công, mời xe cộ đi vòng!”.

    Bạch Lục ngạc nhiên: “Cái này cũng nghĩ tới? Ta phục rồi”.

    “Không có biện pháp. Đây là bên lề đường đó, mặc dù con đường này rất vắng nhưng ai biết liệu chút nữa có gì ngoài ý muốn hay không. Có chuẩn bị vẫn tốt hơn một chút. Mọi người vẫn phải cẩn thận. Tấm bảng này khong ngăn được xe mất khống chế đâu”. Nói xong, Doãn Khoáng liền chạy ra thật xa đem cái bảng kia đặt giữa đường.

    Mà đúng lúc này, một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền vào lỗ tai mọi người, sau một khắc, chính là âm thanh kính vỡ giòn giã. một vật thể rơi xuống từ trên không.

    Cùng lúc đó, một cỗ xe tải xuất hiện ở xa xa, hơn nữa tốc độ còn không chậm, tựa hồ thấy được tấm biển giữa đường liền khẩn cấp thắng xe. Xe đột nhiên mất kiểm soát, “Rầm!” một tiếng húc bay tấm biển, sau đó bảy lần quặt tám lần rẽ cuối cùng đâm vào cái cây bên đường. Cánh cửa sau của xe mở toang, một đống thùng tròn rơi xuống nằm la liệt trên mặt đất.

    Doãn Khoáng vừa thấy da đầu lập tức run lên: “Mẹ nó! Hàng độc!”. Khỏi cần nói, nếu như chiếc xe kia không dừng lại sớm, một đống thùng đựng chất độc kia sẽ lăn tới chỗ đám Doãn Khoáng sau đó là cái gì gì mà khí độc khuếch tán, một đám game over các kiểu.

    Mà lúc này Đường Nhu Ngữ cũng lợi dụng dị năng phong hệ của mình điều khiển luồng gió thổi lên trên làm tốc độ rơi của cô gái đang tay chân khua loạn xạ trong không trung kia chậm lại, thành công tiếp được cô ta.

    Đường Nhu Ngữ lập tức nhận được âm thanh của hiệu trưởng.

    “Nhắc nhở: Sinh viên đại học năm nhất Đường Nhu Ngữ, thành công giải cứu một người hẳn phải chết. Ban thưởng 500 học điểm, 2 điểm đánh giá tổng hợp, 2 điểm học phần”.

    “Nhắc nhở: Toàn thể học sinh lớp 1204 may mắn còn sống sót chú ý, bởi vì thành công cứu một người hẳn phải chết trong sắp xếp của Tử Thần, tích phân của lớp tăng thêm 5 điểm”.

    “Nhắc nhở: Toàn thể học sinh lớp 1204 may mắn còn sống sót chú ý, bởi vì ‘Quy tắc’ hạn chế, trong vòng 24h Tử Thần không thể thiết kế người được cứu”.

    Lê Sương Mộc lập tức ra tay, bấm lên cổ Olivia làm cô ta hôn mê, khỏi tý nữa cô ta la hét ầm cả lên thì phiên toái.

    Doãn Khoáng ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, chỉ thấy một đám người từ lầu bốn đưa đầu ra ngoài, là nam nữ nhân vật chính và bác sĩ y tá của bệnh viện.

    “Cảnh sát sẽ tới liền đấy. Nhanh đi thôi. Tuyệt đối không thể dây dưa cùng cảnh sát”. Tề Tiểu Vân giúp Đường Nhu Ngữ đỡ Olivia hỏi: “Tại sao phải chạy, không phải chúng ta cứu được cô ta rồi sao?”. Doãn Khoáng nhìn lại một cái, cạn lời, nghĩ thầm: “Lúc nào cũng có người phá team mới được sao? Đường Triệu Thiên, rồi lại đến con ngốc này”.

    Bạch Lục cũng có chút khó chịu: “Cô muốn ở lại nhận huân chương công dân tốt sao, chúng ta sẽ không cản. Đi thôi đi thôi”.

    Đường Nhu Ngữ buông Olivia đang hôn mê xuống, nói với đám Tề Tiểu Vân: “Nơi này không thể ở lâu. Bởi vì chúng ta không cách nào giải thích rõ ràng”.

    Mọi người liền nhanh chóng ly khai hiện trường.

    Sau khi bọn hắn rời đi, Sam cùng Molley và một bác sĩ y tá từ cổng lớn vọt ra, hô hào tên của cô gái đeo kính. Sam nhìn bóng lưng đám người Lê Sương Mộc phía xa xa, trên mặt tràn đầy nghi hoặc.

    Lúc mọi người thấy Olivia đã không còn gì đáng lo cũng không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi. Nhưng mắt phải của cô ta xem ra bị mù hoàn toàn rồi.

    (ND: trước khi rơi từ lầu bốn Olivia đã gặp tai nạn trong phòng khám khiến mắt phải bị hư)

    Tiếp theo cảnh sát và xe cứu thương cũng đã đến…

    Đám Lê Sương Mộc thì xuyên qua hai con đường mới ngừng lại. Tiếp theo, bọn hắn liền một nhà hàng lộ thiên ngồi xuống, kêu mấy phần đồ ăn, yên lặng bắt đầu ăn.

    Nhưng tất cả mọi người là cúi đầu yên lặng ăn cơm, còn Doãn Khoáng và Lê Sương Mộc lại cúi đầu một gạt gạt cơm, một uống rượu đỏ, tựa như đang tự hỏi cái gì.

    Lê Sương Mộc ngẩng đầu, nhìn Doãn Khoáng nói: “Cậu cũng phát hiện?”.

    Doãn Khoáng gật gật đầu: “Xem ra, hiệu trưởng sắp xếp bộ phim Final Destination 5 này làm cuộc thi, chính là để bức thành viên trong lớp phải đoàn kết lại…”.​
     
    thanhla and banhdacua25 like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    143,142
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 84: Ý đồ của hiệu trưởng!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Bạch Lục đang vùi đầu ăn cơm ngẩng đầu lên hỏi: “Các cậu lại thích tỏ vẻ bí hiểm cái gì vậy? Thoải mái chút đi. Có chuyện gì nói thẳng ra đi. Tiểu Doãn Tử, không phải cậu lại phát hiện bí mật gì chứ?”. Đối với cách xưng hô của Bạch Lục với mình, Doãn Khoáng cũng cạn lời, mặc kệ hắn luôn.

    “Cậu vừa rồi nhận được nhắc nhở của hiệu trưởng đúng không?”.

    Bạch Lục nói: “Có. Người còn sống đều nhận được, sao ta lại không”.

    Doãn Khoáng gật gật đầu, nhìn về phía Lê Sương Mộc. Lê Sương Mộc đang thưởng thức rượu, dùng động tác ưu nhã cắt miếng bít tết, nói: “Cậu nói đi”.

    Doãn Khoáng liền kêu tất cả mọi người lại, liếc một vòng, nói: “Tôi nghĩ tất cả đều nhận được nhắc nhở của hiệu trưởng đúng không? Tôi vừa rồi đã suy nghĩ một chút, từ trong đó nhận ra một điều. Có lẽ nó có thể giúp chúng ta vượt qua đề thi chung lần này. Nhưng, điều kiện tiên quyết là tất cả mọi người phải đoàn kết lại. Đoàn kết một cách tuyệt đối!”.

    Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

    Đường Nhu Ngữ nói: “Chẳng lẽ bây giờ chúng ta còn chưa đủ đoàn kết sao?”.

    Doãn Khoáng lắc đầu, nói: “Còn chưa đủ, còn lâu mới đủ. Tôi hỏi các cậu, nếu như trong chúng ta có một người bị Tử Thần thiết kế, các cậu có dám liều mạng cứu người đó không?”.

    “…”

    Yên lặng.

    Cho dù là chị em Đường Nhu Ngữ, sau khi nhìn nhau một cái cũng lựa chọn trầm mặc. Đường Nhu Ngữ hỏi: “Cái này liên quan gì tới việc vượt qua cuộc thi?”.

    Doãn Khoáng nói: “Đương nhiên là có liên quan. Hơn nữa còn rất quan trọng. Các cậu xem lại nhắc nhở của hiệu trưởng đi, rồi cẩn thận suy nghĩ một chút”. Doãn Khoáng dừng một chút, thấy sắc mặt của Đường Nhu Ngữ, Âu Dương Mộ, Tăng Phi thay đổi, hắn mới tiếp tục nói: “Tôi nghĩ các cậu cũng đã phát hiện. Những kẻ hẳn phải chết như chúng ta, thời điểm bị Tử Thần thiết kế, nếu được người khác cứu, cũng sẽ trở thành “người được cứu” và có 24h an toàn?”.

    Đường Nhu Ngữ thở ra một hơi nặng nề, nói: “Hóa ra…lại là như thế? Doãn Khoáng nói không sai! Cái này nhất định là hiệu trưởng cố ý an bài. Hiệu trưởng đang dùng phương pháp này để khiến chúng ta phải tuyệt đối đoàn kết. Hiệu trưởng… Thủ đoạn rất hay a!”.

    Tề Tiểu Vân hỏi: “Chị, các người đang nói cái gì vậy?”.

    Đường Nhu Ngữ giải thích: “Nói theo cách khác. Nếu như em bị Tử Thần thiết kế, nhưng lại được chị cứu, vậy em có 24h an toàn. Mà chị – người cứu em, trong lúc bị Tử Thần thiết kế cũng được người khác cứu, như vậy chị cũng có được 24h an toàn. Cứ thế, mỗi khi một người gặp nguy hiểm đều được người khác đánh liều cứu thoát, tất cả chúng ta đều có 24h an toàn… Nhưng…”.

    Lê Sương Mộc nói: “Nhưng vấn đề là, điều này gần như là không thể!”. Khuôn mặt của hắn rất mỉa mai cũng rất bất lực: “Có ai nguyện ý xả thân cứu người chứ? Cậu sao? Cậu sao? Được rồi, coi như các cậu đều nguyện ý, vậy nếu như có một người người tham sống sợ chết, được người khác cứu, nhưng hắn lại không muốn cứu người khác. Từ lúc đó, vòng tuần hoàn này sẽ bị cắt đứt, thậm chí sẽ xuất hiện nội chiến trong đội, cuối cùng tự giết lẫn nhau. Sau 24h an toàn lại gặp phải thiết kế của Tử Thần, lúc đó thì ai cứu”.

    “Cho nên nói…”. Doãn Khoáng cắn mạnh quả táo nhai nuốt xuống: “Chỉ có đoàn kết tuyệt đối không có bất kỳ khoảng cách nào, tất cả thành viên lớp đều tín nhiệm nhau vô điều kiện, trợ giúp lẫn nhau, mới có thể làm uy hiếp của Tử Thần giảm đến mức thấp nhất! Nếu như tôi đoán không lầm, lần thứ hai sau khi được cứu sẽ có 48h an toàn, lần thứ ba sẽ là 96h. Đến lúc đó cuộc thi đã kết thúc. Tôi nghĩ đây chính là lý do tại sao chỉ đưa ra phần thưởng cho 3 lượt cứu người. Mọi người có ý kiến gì không?

    Lê Sương Mộc nhìn đồng hồ, tính toán thời gian một chút, nói: “Bây giờ cách thời điểm cuộc thi chấm dứt còn 108h. Nói cách khác, nếu như chúng ta có thể làm được như thế, ít nhất vẫn phải cứu nhau 2 lần! Sau đó chúng ta có thể bình an vượt qua cuộc thi lần này. Ai có ý kiến gì không?”.

    Có thể có ý kiến gì? Mười người chỉ nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ nếu như mình gặp nguy hiểm thì ai sẽ cứu mình, chính mình có thể đủ can đảm cứu người khác lúc họ gặp nguy hiểm hay không? Không ai biết. Lòng người cách nhau một cái bụng, nhân tính chính là ích kỷ, ham lợi ghét họa. Người khác cứu ngươi, có thể ngươi sẽ vô cùng cảm kích, nhưng bảo ngươi mạo hiểm tính mạng cứu người khác, có ai nguyện ý? Ai cũng không biết…

    Doãn Khoáng nhìn mọi người: “Tôi nghĩ, đây chính là lý do vì sao phụ đạo viên Hỏa Diễm Nữ Vương luôn nhấn mạnh là chúng ta phải đoàn kết. Cuộc thi thế này, thậm chí không được có chút tư tâm nào. Muốn sống sót, cách duy nhất chính là cứu người khác và được người khác cứu. Chúng ta thì sao? Từ khi bắt đầu luôn hô hào cái gì mà phải đoàn kết nhưng sau đó thì? Thực sự là rất buồn cười. Coi như là chúng ta vượt qua đề thi chung lần này, nhưng những người chết thì sao? Đường Triệu Thiên, Lưu Hạ Thiên khẳng định là sẽ mang oán hận đối với

    chúng ta. Mà những người khác bị bọn họ xúi giục cũng sẽ trở thành kẻ địch với chúng ta! Đến lúc đó phải làm sao? Hừ! Chuyển lớp? Chỉ sợ các lớp khác cũng không khác lắm. Tuy điều tôi nói có chút lo xa, nhưng sớm muộn gì cũng phải đối mặt thôi”.

    Lê Sương Mộc đặt dao nĩa lên bàn, nói: “Cậu thật sự nghĩ hơi xa, nhưng cũng đúng, những vấn đề này chúng ta sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Nhưng trước đó… Tôi hi vọng những người đang ngồi tại đây hãy suy nghĩ kỹ một chút. Chúng ta hãy nói chuyện thẳng thắn và cởi mở với nhau đi. Nếu như hiệu trưởng đã chỉ ra một đường sống, chỉ cần không phải ngu xuẩn sẽ không đi tìm chết. Như vậy, các cậu, có thể đoàn kết tuyệt đối hay không? Trước hết tôi sẽ tỏ thái độ. Tôi có thể! Các cậu tin cũng tốt, không tin cũng chẳng sao. Bởi vì Lê Sương Mộc tôi chưa bao giờ làm chuyện có hại đối với chính mình. Mặt khác, nếu như ai không thể làm được, phải bị trục xuất vô điều kiện khỏi đoàn đội. Không thể bởi vì một người mà hại cả đội. Đương nhiên, nếu như ai ngôn hành bất nhất, tôi sẽ đích thân giết chết người đó. Hơn nữa, tôi sẽ khiến cho hắn không thể ở lại lớp 1204 nữa!”.

    (ND: ngôn hành bất nhất: lời nói và hành động không giống nhau, ở trên ý là nói được mà không làm được)

    Lê Sương Mộc, thật sự động rồi. Trong lòng chín người còn lại đều run lên theo từng lời nói hắn nói, ánh mắt nhìn Lê Sương Mộc cũng thay đổi. Từ trên người Lê Sương Mộc, bọn họ có thể cảm thấy một hơi thở rất nguy hiểm. Đồng thời khí thế của Lê Sương Mộc cũng chèn ép mọi người không dám thở mạnh. Mấy người đã cường hóa thì tốt hơn một chút. Các nữ sinh cúi đầu, cũng không dám nhìn thẳng Lê Sương Mộc.

    Lúc này đây Lê Sương Mộc lộ ra vẻ thần bí khó lường. Nhưng không ai biết, Lê Sương Mộc lúc này cũng buồn bực dị thường. Nếu như có thể thì hắn cũng không muốn quản mấy cái việc vặt này, hắn chỉ muốn quan tâm đến việc làm thế nào để mạnh lên. Nhưng giờ này khắc này hắn lại không thể không đứng ra, hơn nữa còn phải dùng thủ đoạn thật mạnh mẽ, đem tất cả mọi người trói lại chung một chỗ! Bởi vì chuyện này quan hệ đến lợi ích của hắn.

    Doãn Khoáng thầm nghĩ trong lòng: “Lê Sương Mộc quả nhiên vẫn không nhịn được. Rất tốt, phải như vậy…”. Sau đó hắn nói: “Tôi đồng ý với cách nhìn của Lê Sương Mộc, cũng ủng hộ hắn”.

    Như thế, Lê Sương Mộc và Doãn Khoáng liền kết thành một tổ.

    Bạch Lục cười ha ha, nhìn thoáng qua Lê Sương Mộc, trong lòng ngán ngẩm: “Có thể sống ai nguyện ý chết a. Ta cũng tham gia”.

    Tăng Phi nhìn Tính ta một người, thầm nghĩ: “Có lẽ có một người như vậy đứng ra lãnh đạo mọi người cũng không tệ”. Liền nói: “Cho một slot”.

    Tiền Thiến Thiến ngồi bên người Lê Sương Mộc rung môi dưới: “Còn… Còn tôi nữa”.

    Đường Nhu Ngữ nhìn Lê Sương Mộc mỉm cười nói: “Có thể cùng Thiếu chủ Lê gia kề vai sát cánh, Đường Nhu Ngữ tôi thật vinh hạnh. Lê đại thiếu, quả nhiên danh bất hư truyền”. Lời của cô có chút lấy lòng, có chút vui đùa, nhưng mà cũng lộ ra vẻ khâm phục.

    Giờ này khắc này, đoán chừng cũng chỉ có Lê Sương Mộc mới có tư cách đứng ra nói chuyện, cũng chỉ có hắn có thể đủ sức làm cho mọi người tin phục!

    Sau đó Đường Nhu Ngữ liền nói với mấy người Âu Dương Mộ Tề Tiểu Vân: “Điều này dù sao cũng liên quan đến sinh tử. Cho nên chị không thể nào lựa chọn hộ các em. Các em chỉ có thể tự mình quyết định. Nhưng mà, ài, ta phải nói rõ, ở lại, sẽ phải trả giá, bằng không thì đến lúc đó… Chị không bảo vệ nổi các em. Các em, cẩn thận suy nghĩ thật kỹ đi”.

    Âu Dương Mộ chán nản nói: “Chị, em bây giờ thành cái dạng này… Em vẫn nên đi thôi. Em không cứu được người khác, cũng không cần người khác cứu, đỡ cho đến lúc đó liên lụy mọi người”.

    “Tiểu Mộ…”.

    Bạch Lục há to miệng, liếc Lê Sương Mộc, chỉ có thể lầm bầm một câu: “Không phải là thiếu đi cánh tay thôi sao, có gì đâu. Dù gì cũng lf người cường hóa huyết thống ám dạ tinh linh, sao lại kém coi như vậy”.

    Âu Dương Mộ nhất thời tức đến đỏ bừng khuôn mặt: “Ngươi… Tốt! Ta liền ở lại. Họ Bạch, đến lúc đó ngươi đừng cầu ta cứu ngươi. Hừ!”.

    Tề Tiểu Vân và hai nữ sinh khác nhìn nhau, sau đó lại nhìn Lê Sương Mộc một chút, trong mắt toàn là kinh hoảng. Đi theo bọn họ? Có thể các cô sẽ không dám mạo hiểm tính mạng cứu người, sau đó cũng bị Lê Sương Mộc giết chết! Rời khỏi bọn họ, không được ai cứu, các cô cũng sẽ chết không khác gì… Trước cũng chết, sau cũng chết, rốt cuộc lên lựa chọn thế nào đây?

    Ba người đều sắp khóc đến nơi.​
     
    thanhla and banhdacua25 like this.
  5. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,909
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 85: Dùng sinh mệnh trả một cái giá lớn!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Lê Sương Mộc vẫn dùng tư thế ưu nhã cắt thịt bò trên bàn ăn như trước, sau đó dùng dĩa đưa miếng vào trong miệng nhai một cách cẩn thận, sau khi nuốt liền nhấp một ngụm rượu đỏ. Thần thái điềm tĩnh và động tác ưu nhã của hắn quả là làm cho người khác hưởng thụ về thị giác. Những người phụ nữ nước Mĩ xung quanh cũng không nhịn được liên tục nhìn qua bên này, thậm chí có người bạo dạn tới gần. Những người khác không thể nào nhàn nhã tự nhiên như Lê Sương Mộc. Cho dù là giả bộ, bọn hắn cũng giả bộ không được.

    Ba người Tề Tiểu Vân đang phải đối mặt với một quyết định liên quan đến sinh tử. Ở lại, hay là rời đi? Đôi khi, hai chọn một, chính là lựa chọn khó khăn nhất trên đời!

    Doãn Khoáng thỉnh thoảng nhìn về phía Lê Sương Mộc, lại mấy người Tề Tiểu Vân, sắc mặt trầm thấp. Những người khác cũng không khác Doãn Khoáng lắm, nhìn bộ dáng xoắn xuýt đấu tranh của ba người, bọn họ ngày càng cảm thấy cùng chung đội với ba người này rất không có cảm giác an toàn. Thế nhưng chẳng lẽ phải tuyệt tình bài trừ các cô ra khỏi đội hay sao? Cho nên, bọn họ lựa chọn trầm mặc.

    Đúng lúc này! Một trận âm phong thổi qua, thổi cho khăn trải bàn trắng noãn phập phồng. Nếu có người để ý, sẽ phát hiện nó còn thổi qua thân dưới của một người phụ nữ mặc váy ngắn…

    Không có dấu hiệu nào, một tiếng thét của phụ nữ vang lên: “A!! Lưu manh!”.

    Mọi người nhao nhao nhìn lại theo tiếng kêu, liền trông thấy một người phụ nữ mặc váy ngắn quay người lại tát “Bạch!” một cái vào mặt một người công nhân. Khuôn mặt hung tợn của người công nhân xuất hiện thêm một dấu tay đỏ.

    Hiển nhiên một công nhân sẽ không bao giờ cư xử như một quý ông. Còn chưa kịp giải thích đã bị ăn bạt tai, máu nóng dồn lên đầu, lúc này hắn lập tức chửi thề một tiếng: “Con điếm!”. Sau đó liền trả lại một cái tát.

    Người phụ nữ bị tát mạnh ngã ngồi trên mặt đất, bàn tay theo bản năng túm lấy khăn trải bàn bên cạnh.

    Một chiếc dao ăn trên bàn cũng bị xê dịch theo chiếc khăn, chuôi dao đã lòi ra ngoài bàn, nhưng vẫn chưa rơi xuống.

    “Dace!!”. Một người đàn ông cạnh đó hét lên, vọt tới tên công nhân: “Ta phải giết ngươi!”. Nói xong liền tiện tay cầm một chiếc dao trên bàn đâm tới!

    Tên công nhân thân hình cường tráng, to như một con trâu, đâu có ngại gì, cười gằn một tiếng bắt được tay người kia, cướp lấy con dao rồi một đá sút bay người. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú rồi giơ ngón giữa lên, cười ha ha đẩy đám người ra bước đi.

    Người đàn ông bị đá kia không chịu thua, liền cầm một bình rượu ném tới! Không ngờ anh ta ném rất chính xác, bình rượu đập trúng ót tên công nhân vỡ tan, rượu đỏ xối ướt hết cả người. Nếu không phải hắn đang đội nón bảo hộ, chỉ sợ đã mất nửa cái mạng.

    “Fuck you!!”. Tên công nhân khuôn mặt trở nên đầy dữ tợn, cởi chiếc nón bảo hộ quăng trên mặt đất, nhe răng trợn mắt đi tới. Mà lúc này phục vụ viên của nhà hàng, đầu bếp, bảo về xung quanh cùng với một ít người có tâm liền chạy tới khuyên can, kéo hai người ra. Trong đó có một bảo vệ mập mạp còn trực tiếp bị đá một cái liên tục lùi về sau.

    Người bảo vệ béo bị đạp ra sau dẫm vào chiếc nón bảo hộ bị vứt trên đất, bươc đi loạng choạng, hai tay vung loạn, liền ngã ngửa xuống đất! Mà cánh tay của hắn lại vừa vặn đánh vào chuôi dao đang lòi ra khỏi bàn, con dao lập tức bật lên xoay tròn…

    Cùng lúc đó, một đám người khuyên can, không biết ai đá vào đáy bình rượu vỡ trên đất, làm nó lăn đi, không gặp chút trở ngại nào xuyên qua chân tất cả mọi người. No lăn về phía một người mặc đồ đầu bếp màu trắng, trong tay ông ta còn cầm cái nĩa thép to bên trên cắm toàn thịt nướng. Khỏi cần nói, ông ta chính là đầu bếp của nhà hàng. Chỉ thấy ông ta đang gào thét vô cùng hung hăng, thịt mỡ trên khuôn mặt rung rinh: “Dám gây sự trong nhà hàng của ta?!”.

    Thế nhưng không ai để ý, bởi vì tên công nhân và người đàn ông kia đang đánh nhau túi bụi. Ông ta lại hét một tiếng, cầm cây nĩa thép xông tới. Người này hiển nhiên cũng không phải dạng vừa!

    Trong lúc xông tới ông ta không chú ý dưới chân, chiếc bình vỡ đã lăn tới ngay bên dưới… Chiếc nĩa bay lên, thịt nướng cũng bay loạn trong không trung…

    Đám Doãn Khoáng khi nhìn thấy cách chỗ mình không xa xảy ra cảnh tượng hỗn loạn đó trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy không ổn rồi… Không thể nói bọn hắn hay nghi thần nghi quỷ, có khói sẽ có lửa, bọn hắn thật sự bị Tử Thần dọa thảm lắm rồi. Bởi vì Tử Thần sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Ai biết bây giờ có xảy ra chuyện gì hay không?

    “Tôi… Tôi đi WC một lát…”. Một nữ sinh bên người Tề Tiểu Vân đứng lên, toàn thân đều run rẩy. Có lẽ bởi vì run rẩy, cô không cần thận đụng đổ chai mù tạt. Mà cái chai kia cũng không vặn chặt, mù tạ liền đổ ra, theo làn gió phiêu tán trong không khí. Nhất thời trong không khí tràn ngập một mùi vị cay cay nồng nồng. Tất cả mọi người liền nhắm mắt lại theo bản năng.

    “A, mắt của tôi!”. Một giọng nữ thét lên.

    Doãn Khoáng kêu lên sợ hãi: “Không tốt! Cẩn thận!”. Ngay tại thời điểm hắn muốn khởi động con mắt G, bên tai đột nhiên nghe một tiếng “Vèo!”, tiếp theo là một âm thanh quái dị.

    Rầm! Âm thanh một vật nặng rơi xuống đất. Chờ đến lúc mọi người thử mở mắt, đang mơ màng thì phát hiện nữ sinh nói muốn đi WC kia đã ngã xuống trên bàn. Trong miệng của cô đang cắm một cái dao ăn khác! COn dao ngập lút vào trong đầu chỉ để lại chuôi dao bên ngoài! Máu tươi nhuộm hồng cả chiếc khăn trải bàn trắng noãn…

    (ND: âm thanh quái dị chắc là tiếng dao cắm vào đầu:v)

    Tuy rằng cô ta vẫn còn nhuc nhích, nhưng hiển nhiên không thể sống tiếp…

    “Phương Phương…”. Sắc mặt Đường Nhu Ngữ lộ vẻ sầu thảm. Tề Tiểu Vân và một nữ sinh khác lập tức hét rầm lên.

    Không đợi mọi người cảm khái, một bạn học khác lại đứng trước nguy cơ tử vong, đột nhiên một vòng sáng thoáng hiện trong làn sương mù tạt còn chưa tan hết, thẳng hướng Tăng Phi! Doãn Khoáng đứng gần Tăng Phi nhất lúc này đã mở con mắt G, thấy một vệt sáng màu u lam vọt tới chỗ Tăng Phi, hắn nhanh chong đẩy Tăng Phi ra. Tăng Phi chỉ cảm thấy bị cái gì đó đụng phải, thân thể nghiêng sang một bên, sau đó hắn cảm thấy gò má lạnh lẽo, rồi lại nóng rực.

    Đó là cây nĩa lớn bằng thép của ông đầu bếp, bay sượt qua gương mặt của Tăng Phi!

    Nhưng mà đúng lúc này, tên công nhân giơ “bạn trai của Dace” lên, ném lên mép bàn cái rầm. Mặt bàn nhếch lên, làm tất cả đồ vật trên bàn cũng bay theo, bay thẳng tới lưng của Tăng Phi. Nào là mảnh kính, mảnh bình rượu vỡ, dao nĩa…

    Tăng Phi lúc trước nghiêng sang, tay chống lên mặt bàn, bàn tay lập tức truyền tới một cơn đau kịch liệt, hình như là đặt tay vào một cái ly vỡ. Hắn rụt tay lại làm cơ thể ngã ngửa ra sau. Lúc cái ót sắp chạm đất, mảnh bình rượu vỡ trên đất lại dựng đứng lên…

    Tăng Phi giống như có lẽ đã cảm giác được cái gì, mắt trợn to, đồng tử co lại như cây kim… Hắn chỉ cảm thấy cái ót lạnh như băng…

    Vào lúc này Lê Sương Mộc và Doãn Khoáng đồng thời ra tay, nắm chặt cổ áo Tăng Phi, giữ hắn lại vị trí cách mặt đất 10cm. Tăng Phi lúc này đây đã ngửi được một mùi rượu nồng nặc. Trong lòng hắn không khỏi tự giễu cảm thán: “Thì ra, đôi khi mùi vị của tử vong chính là mùi rượu a…”.

    Doãn Khoáng và Lê Sương Mộc cũng không cho hắn quá nhiều thời gian cảm khái, liền tranh thủ kéo hắn lên. Doãn Khoáng nói: “Chúng ta đi mau, nơi đây không thể ở lâu”. Mọi người nhao nhao đứng dậy.

    “Phương Phương làm sao bây giờ?”. Tề Tiểu Vân hỏi.

    Lê Sương Mộc hừ lạnh một tiếng: “Hai người các cô ở lại với cô ta đi”. Nói xong xoay người rời đi, dưới chân sinh ra gió.

    Tề Tiểu Vân và nữ sinh bên cạnh cô lập tức sắc mặt tái nhợt. Mà Doãn Khoáng sau khi liếc một cái, âm thầm thở dài, kéo Tăng Phi bỏ chạy. Bạch Lục nhìn cũng chưa từng nhìn hai người Tề Tiểu Vân, bỏ mấy tờ đô ra xem như thanh toán, cầm một cái bánh mì lên bước đi.

    “Chị cả…”.

    Đường Nhu Ngữ im lặng lắc đầu, cô gái này cũng tương đối quả quyết: “Các em đã dùng hành động chứng minh lựa chọn của mình. Phương Phương gần các em nhất, chỉ cần tiện tay đẩy một cái là có thể cứu. Nhưng các em đã không làm như thế. Vô luận như thế nào, các em đã không thể nào đạt được sự tín nhiệm và tin tưởng của mọi người nữa. Người, cũng nên vì hành động của chính mình mà gánh vác trách nhiệm. Thật đáng tiếc, cố gắng sống sót đi”. Nói xong đứng dậy liền đi.

    Trong mắt Âu Dương Mộ hiện lên vẻ không đành, nhưng cuối cùng vẫn bất đắc dĩ lắc đầu.

    Không để ý tới Tề Tiểu Vân và một nữ sinh khác, sau khi đi tới địa điểm coi như là tạm an toàn, Doãn Khoáng hỏi: “Tăng Phi, sao rồi?”.

    Tăng Phi vẫn còn sợ hãi, sắc mặt tái nhợt: “Hiệu trưởng nhắc nhở, tiếp theo tôi có 24h an toàn…”.

    “Quả nhiên là như vậy!”.​
     
    Lôi Soái, thanhla and banhdacua25 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)