Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C100

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    167,238
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 76: Vận Mệnh Spa (1)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Đang lúc mọi người chờ đợi trong lo lắng, đồng hồ cuối cùng cũng điểm 9h.

    Âu Dương Mộ vẫn chú ý đến Vận mệnh Spa đối diện từng giây từng phút thấp giọng nói: “Chị, Issac kìa!”.

    Đường Nhu Ngữ quay đầu nhìn lại, trên cửa cổ thủy tinh phản chiếu dung nhan xinh đẹp và đôi mắt sáng ngời của cô. Quả nhiên trông thấy Issac dáng người mập lùn đang đẩy cửa bước vào spa.

    “Cơ hội của chúng ta đến rồi, nhất định phải chứng minh cho bọn đàn ông kia thấy, không có bon hắn, chúng ta vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ, giành lấy điểm tích lũy!”.

    Sau khi nói xong, Đường Nhu Ngữ liền đứng lên, lơ đãng nhìn lướt qua người vẫn chăm chú lật lật tờ báo, hất cằm ra hiệu với mấy cô gái, rời ghế đến quầy thanh toán.

    Tiền Thiến Thiến vẫn theo sát sau 5 người.

    Sau khi các cô rời quán cafe, người đang đọc báo kia tiện tay ném tờ báo lên bàn, đồng thời cũng lộ ra khuôn mặt thật sự vẫn nằm sau tờ báo.

    Một lão già tóc bạc, mặc quần áo màu trắng, rất có tinh thần.

    Nhưng so với khuôn mặt đầy nếp nhăn kia thì làn da trên cổ tay của hắn lại rất mịn màng, không phải làn da mà người già có thể có. Hắn đeo găng tay màu trắng, chỉ khi không để ý mới lộ ra một chút phần da cổ tay.

    Khóe miệng trên khuôn mặt già nua đó chưa bao giờ mất đi vẻ giễu cợt.

    “Ài, ta vẫn quá xem trong các ngươi rồi. Sớm biết như vậy đã không cần ngụy trang thế này, phí công. Doãn Khoáng, ngươi cũng có lúc tính sai a”. Lão già thở dài nói, âm thanh rất trẻ trung.

    Hắn nhàn nhã bưng ly cafe đã nguội lên, vừa muốn uống lại đặt xuống, đi ra trước quầy: “Làm cho ta một ly khác, nóng. lát nữa ta sẽ quay lại thưởng thức”.

    Nói xong, hắn giống như làm ảo thuật rút ra mấy tờ đô đặt lên quầy rồi đi ra khỏi quán.

    “MING YUN SPA? Vận mệnh? Ha ha”. Lão già đứng trước cửa quán phong cách cổ xưa khẽ cười một tiếng: “Trong tiếng Trung không phải là ‘mệnh, choáng váng’ sao? Ha ha, không ngờ Tử Thần cũng vui tính như thế. Choáng váng? Nếu ta không nhầm thì tên Issac đó bị tượng Phật rơi trúng đầu mà chết, max choáng luôn”.

    (ND: có một chữ khác cũng đọc giống chữ “vận”, nghĩa là hôn mê, choáng váng)

    “Mệnh của ta, vĩnh viễn nằm trong tay chính mình”. Lão già khinh thường, tiện tay tháo găng ra ném xuống mặt đường, lộ ra đôi tay thon dài trắng nõn.

    Găng tay màu trắng nằm trên mựt đường xanh đen tương phản đến chói mắt.

    Sau đó, hắn bỏ hai tay vào túi đi vào “Vận Mệnh Spa”.

    Vừa tiến vào, một không khí rất Trung Hoa ập tới. Quầy hàng làm bằng gỗ, bình phong bằng gỗ, những bức tranh trên tường, hương trầm mùi hoa hồng, sứ thanh hoa, còn có cả đèn lồng ảm đạm xung quanh. Đi qua một cánh cửa mà giống như vượt qua cả Thái Bình Dương trở về với quê nhà tại phương Đông.

    Bên trong cô gái phương Đông rất xinh đẹp, Trong đó có một người mặc đồ màu lam đang nằm gục trên quầy, bộ ngực lớn bị ép lên trên mặt bàn tạo thành đường cong khiến người ta muốn phun máu.

    Đường Nhu Ngữ vừa đánh bà chủ tiệm ngực lớn bất tỉnh xong thì nhìn thấy một lão già đi đến, sau khi ngẩn người liền lộ ra một nụ cười mê người, nói: “Thật xin lỗi, lão tiên sinh, hôm nay chúng ta tạm ngừng kinh doanh. Để đền bù, lần sau khi ngài tới sẽ được giảm giá đến 80%”.

    Lão già nhìn Đường Nhu Ngữ ngẫm nghĩ, cười nói: “Đúng vậy, hôm nay tạm ngừng kinh doanh. Nhưng kẻ phải đi không phải là ta, mà là các ngươi. Ta nói đi, cũng không phải là bước qua cánh cửa kia, mà là… Chết!”.

    “Ngươi!?”.

    Đúng lúc này, đột biến xảy ra!

    Lão già vừa dứt lời thì đột nhiên vội vàng lùi ra sau một bước, thân thể cũng cố ngả về sau nửa phần, giống như đang tránh né cái gì đó.

    Vèo!

    Một mũi tên ánh sáng lập lòe sượt qua trước ngực lão già trực tiếp xuyên qua cửa sổ bay ra ngoài.

    Mũi tên tiếp tục cắt đứt một sợi thừng cột chó bên ngoài cửa sổ, con chó được trả tự do liền kếu lên vài tiếng vui mừng.

    Trong phòng, sau khi mũi tên bay qua, một vết rách xuất hiện trước ngực lão già.

    Lão già sững sờ nhìn vết rách trên quần áo, sau đó liền chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Đường Nhu Ngữ, hơi nghi hoặc rồi tỉnh táo lại ngay.

    Chỉ thấy hắn giơ tay lên, xé lớp ngụy trang xuống, lộ ra một khuôn mặt thanh tú, đeo thêm cái kính khung mỏng nữa, địch thị là Vương Ninh!

    “Ngươi đã sớm biết là ta?”. Vương Ninh thần sắc lạnh lùng liếm liếm đôi môi khô khốc, bình thản như nước.

    Đường Nhu Ngữ cười cười: “Vương Ninh, ngươi chơi trò dịch dung trước mặt ta chẳng khác gì chơi trước mặt Quan Công. Biết vì sao không? Bởi vì ta họ Đường”. Đường Nhu Ngữ khi nói đến họ Đường thì ngẩng đầu ưỡn ngực, phi thường kiêu ngạo.

    “Đường?”. Vương Ninh nhíu mày.

    “Ha ha!”. Đường Nhu Ngữ không khỏi nở nụ cười, nói: “Ninh Vương a Ninh Vương, ngươi tự xưng là ngôi sao mới hạng nhất trong giới sát thủ, chẳng lẽ ngay cả họ Đường cũng không biết, ta thật sự rất nghi ngờ, danh xưng Ninh Vương của ngươi rốt cuộc làm sao mà có?”.

    Cuối cùng, sắc mặt Vương Ninh trở nên vô cùng khó chịu, xanh mét như đồng xanh bị gỉ.

    “Ngươi là người trong Đường môn?”.

    “Tuy là không so được với Lê gia của Lê Sương Mộc, nhưng cũng không kém bao nhiêu”. Đường Nhu Ngữ thừa nhận thân phận của cô: “Vậy thì, Ninh Vương, trước khi chết, ngươi còn có lời gì muốn nói không?”.

    Vương Ninh ngẩn người, sau đó liền cất tiếng cười to, ôm bụng cười giống như muốn gục xuống. Tiếng cười thoải mái đắc ý lại xen lẫn khinh thường kia nghe rất chói tai.

    “Trước khi chết? Ngươi nói ta sao?”. Vương Ninh chỉ vào cái mũi của mình hỏi, tuy ngoài miệng đã ngừng cười, thế nhưng trong mắt vẫn còn nét cười rất khoái trá.

    Khóe miệng Đường Nhu Ngữ co giật vài cái, sau đó nói: “Vương Ninh, ngươi cứ cười đi. Để ta xem ngươi còn có thể đắc ý tới khi nào”.

    “Được rồi, được rồi, ta không cười”. Vương Ninh vẫy vẫy tay nói: “Thời gian của ta rất quý báu, không có thời gian cùng các ngươi nói chuyện tào lao…”. Ngữ khí bình thản trở lại, sau đó một làn khói đen quỷ dị xuất hiện từ tay hắn, chính là vũ khí Hắc Liêu.

    Chủy thủ đen kịt mặt ngoài khói đen nhàn nhạt lượn lờ. Không biết con dao găm này vốn là của hắn dùng từ trước hay là vào đại học mới đổi.

    “Đúng rồi, ta không ngại nói nhảm với các ngươi thêm một câu”. Vương Ninh đẩy kính mắt, khóe miệng nhếch lên: “Tựa hồ các ngươi đã sớm biết ta sẽ tới đây? Không ngại giải thích cho ta chứ”.

    Đường Nhu Ngữ cùng Âu Dương Mộ đi lên trước, che những nữ sinh khác sau lưng.

    Đường Nhu Ngữ hai tay khẽ rung, hai luồng ngân quang lóe lên, hai thanh phi đao hình thù kỳ lạ lạnh như băng được kẹp giữa những ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô: “Hừ! Ngươi rất nhanh sẽ biết thôi. Tiểu Vân, mang theo mọi người trốn vào trong phòng, nơi này giao cho chúng ta”.

    Đám người Tề Tiểu Vân cũng biết mình không giúp được gì, vội vàng lui ra đi vào lối đi nhỏ.

    Vương Ninh nhìn các cô suy nghĩ, cười ha ha nói: “Vô luận các ngươi trốn như thế nào, đều không thể tránh khỏi nụ hôn của Hắc Liêu – thứ được hiệu trưởng ca ngợi là lưỡi hái của tử thần”. Vương Ninh lè lưỡi, liếm liếm Hắc Liêu.

    “Những con người bình thường, làm sao có thể tránh thoát lưỡi hái của tử thần đây?”.

    “Không thể không nói, Vương Ninh, ngươi đúng lad tên điên”. Đường Nhu Ngữ nói: “Thật không biết hiệu trưởng tại sao phải tuyển loại người như ngươi vào, còn cùng lớp với ta, thật xui xẻo”.

    Đường cong trên khóe miệng Vương Ninh kéo thẳng, hai mắt híp thành một đường thẳng: “Thật sao? Hắc! Chúc mừng ngươi, Đường Nhu Ngữ, ngươi đã thành công chọc giận ta. Vậy thì, ta sẽ chơi đùa với ngươi một chút. Ngươi chuẩn bị hưởng thụ khoái cảm tử vong đi…”.

    Chữ cuối cùng còn chưa nói xong, thân hình Vương Ninh liền hóa thành một tấm lụa màu trắng, phóng tới Đường Nhu Ngữ.

    Bên trong tấm lụa màu trắng xen lẫn một vệt đen…

    ————-

    Bên ngoài Vận Mệnh Spa, Lê Sương Mộc nhìn chung quanh, cách đó không xa, Bạch Lục đã ngụy trang chạy chậm tới, nói với Lê Sương Mộc: “Cô ta còn chưa đi ra, xem ra đang đánh với Vương Ninh rồi. Thật phiền phức, đã bảo đánh nhau không phải chuyện của bọn họ”.

    Lê Sương Mộc nói: “Phụ nữ Đường gia luôn luôn như thế. Đừng quản nhiều, chúng ta vào thôi”.

    “Không đợi Doãn Khoáng?”.

    “Cậu ta sẽ trở lại nhanh thôi”.

    “Ừm”.

    Nhưng mà đúng lúc này, một tiếng hét tuyệt vọng đầy hoảng sợ của phụ nữ truyền vào lỗ tai hai người, nhìn lại, chỉ thấy một đứa bé trai đang cầm một cái bóng bay còn to hơn thân cả người nó chạy ra giữa đường, chạy về phía một con chó nhỏ đang cào xé cái gì đó. Trên mặt đứa bé còn mang theo nụ cười ngây thơ thuần khiết…

    Lỗ tai Bạch Lục giật giật, lập tức sắc mặt đại biến: “Tôi cứu người, cậu cứu con chó!”. Nói xong liền dùng tốc độ nhanh nhất xông tới!

    Lê Sương Mộc cũng liền lao ra.

    Vì sao?

    Chỉ bởi vì bọn họ đều nghe được âm thanh chói tai của tiếng lốp xe ma sát với mặt đường…

    Ánh mắt đảo qua, tại góc rẽ, một chiếc xe buýt mất khống chế vọt ra, đổi hướng một góc 90°! Bên phải đầu xe đụng vào một cái đèn đường,

    rồi lại đâm phải cột điện, cà vào mặt tường đổ nát bên đường mới khó khăn về lại được trên mặt đường cái.

    Thế nhưng không biết vì sao, chiếc xe buýt này sau khi đổi hướng, không chậm đi ngược lại còn tăng tốc, lao thẳng tới cậu bé đang ôm con chó nhỏ.

    Người đứng hai bên đường thét lên hoảng sợ. Nhất là mẹ của cậu bé, như muốn gào nát cả cuống họng.

    Có thể tưởng tượng, nếu như xe buýt vẫn không đổi hướng, cậu bé kia nhất định sẽ thành thịt nát dưới bánh xe…

    Nhưng, nếu như xe buýt đổi hướng, trừ khi lái xe quá ngu ngốc, bằng không hắn nhất định sẽ bẻ lái sang phải, bởi vì bên trái khắp nơi toàn là người.

    Mà bên phải chỉ có một thứ duy nhất là Vận Mệnh Spa…​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    167,238
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 77: Vận Mệnh Spa (2)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Vù!

    Ngay thời điểm Lê Sương Mộc cùng Bạch Lục một ôm chó một ôm người phóng sang bên đường, chiếc xe buýt mất khống chế sau lưng kia vọt tới trước mang theo một trận gió lạnh buốt thổi tóc mai hai bên tung bay, gần như cạt vào chân hai người. Nếu như chỉ chậm hơn một giây sợ rằng ba người một chó được đi tàu lượn trên không miễn phí ngay.

    Nhưng may mắn là ngay khi hai người cứu được cậu bé và con chó nhỏ, tài xế theo bản năng bẻ tay lái, nhưng độ cong cũng không lớn, chiếc xe thậm chí không ra nổi khỏi làn đường nói chi là đụng vào Vận Mệnh Spa. Chiếc xe vẫn tiếp tục mất khống chế lúc lắc chạy về phía xa, không biết lúc nào mới có thể dừng lại.

    Phù!

    Tất cả mọi người thở phù một hơi.

    Người mẹ của đứa bé, một người phụ nữ tóc vàng cảm ơn Bạch Lục rối rít. Làm một người mẹ, con của mình chính là điều quan trọng trọng nhất, vừa vỗ vỗ thân thể của đứa bé nước mắt vừa rơi không ngừng.

    Lê Sương Mộc kéo Bạch Lục, liền xoay người rời đi.

    Bạch Lục cười, thoát khỏi bàn tay ẩm ướt của người phụ nữ sau đó vỗ vỗ khuôn mặt đang cười vui vẻ phúng phính như bánh bao của đứa bé: “Phải nghe lời mẹ nghe chưa, đừng chạy loạn. Anh bây giờ có chuyện quan trọng cần làm. Bye bye”. Nói xong cũng nở một nụ cười mà hắn tự cho là rất mê người, tiêu sái rời đi.

    “Vừa rồi nguy hiểm quá. Chậm chút nữa thì đừng nói chúng ta, chỉ sợ người trong spa đều bị ép thành bánh thịt”. Bạch Lục lòng vẫn còn sợ hãi nói.

    “Nói không chừng còn làm Vương Ninh chạy được”. Lê Sương Mộc nhìn con chó nhỏ đang cào xé cái găng tay màu trắng trên mặt đất một cái, nói: “Đi nhanh thôi, Đường Nhu Ngữ và Âu Dương Mộ chắc không phải đối thủ của Vương Ninh đâu”.

    Nói xong, hai người tăng tốc vọt vào trong spa.

    Đập vào mí mắt là hình ảnh một thân ảnh màu trắng đang lướt tới, chém ra một vệt lưu quang màu đen tóe máu, cánh tay của Âu Dương Mộ rớt xuống. Hắn lại xoay người, đá bay Âu Dương Mộ ra xa.

    (ND: lưu quang: khi một vật chuyển động nhanh, hình ảnh của nó tại vị trí cũ vẫn được giữ lại một thời gian ngắn trong mắt thường, nhiều hình ảnh tạo thành một “vệt”:D)

    Âu Dương Mộ “Hự!” một tiếng, thân thể mềm mại như bị tàu siêu tốc đụng phải, đập mạnh vào bức tường bức gỗ làm nó vỡ vụn, trực tiếp bay xuyên qua tường sang một gian phòng khác.

    Mà ở góc tường, Đường Nhu Ngữ vẻ mặt tái nhợt đang ôm ngực, khóe miệng vẫn còn chảy máu.

    Khi cô nhìn thấy Lê Sương Mộc cùng Bạch Lục xông vào, thanh đao nhỏ được kẹp trong ngón tay rung lên theo cổ tay, phát động dị năng phong hệ. Thanh đao nhỏ hình thù kỳ lạ liền hóa thành một vệt sáng bạc phóng nhanh tới thân ảnh màu trắng kia.

    Đường Nhu Ngữ đổi dị năng phong hệ cũng là có suy tính cả. Không thể nghi ngờ là khả năng khống chế gió có thể phát huy tối đa sức mạnh của kỹ năng mà cô am hiểu nhất.

    Cô am hiểu nhất là gì?

    Từ họ của cô thì không khó đoán ra… Ám khí Đường môn!

    Thân ảnh màu trắng đang lượn lờ không theo một quy tắc nào cả đột nhiên ngừng lại, vô số hình ảnh màu trắng trùng điệp lên nhau, hiện ra thân ảnh rõ ràng của Vương Ninh.

    Đối mặt với ám khí mà Đường Nhu Ngữ bắn ra, Vương Ninh cũng không dám đối chọi trực tiếp mà lựa chọn né tránh!

    Trong khoảnh khắc thanh đao bay sượt qua gương mặt của hắn, Vương Ninh rùng mình, phần eo vặn vẹo, quay người vung Hắc Liêu ra.

    Choang!

    Kim loại va chạm, tia lửa văng tung tóe.

    Lúc thấy rõ gương mặt của người tới, sắc mặt bình thản của Vương Ninh cuối cùng cũng biến đổi: “Là ngươi!?”.

    Nhưng trả lời hắn cũng không phải là người trước mặt mà là một âm thanh khác: “Là ông mày đây!”.

    Một tiếng quát lớn, quyền phong ập tới!

    (ND: quyền phong: luồng gió do nắm đấm tạo ra)

    Vương Ninh điểm chân một cái, thân thể lướt về sau một chút. Sau đó hắn liền thấy một quả đấm to cạt qua chóp mũi mình, đấm vào cái quầy bằng gỗ làm nó rặc một tiếng vỡ thành hai nữa, mảnh gỗ bay tán loạn.

    Vương Ninh tránh thoát một quyền liền liếc qua quầy hàng vỡ vụn, trong nội tâm không khỏi thầm nghĩ: “Một quyền vừa rồi kia mà đánh trúng đầu ta, không chết cũng tàn tật rồi…”.

    Hắn theo thói quen lật lật Hắc Liêu, sau đó nắm thật chặt trong tay, lúc này hắn mới chính thức nhìn rõ người vừa tập kích mình. Vương Ninh không khỏi lộ ra một tia kinh sợ: “Sao lại là ngươi?”.

    Bạch Lục nhếch miệng cười cười, lộ ra bốn chiếc răng nanh sắc nhọn, gào rú như dã thú: “Tại sao không thể là ta? Ha ha. Vương Ninh, hôm nay để bổn đại gia chơi với ngươi”.

    Tuy Bạch Lục tạm thời không thể biến thân hoàn toàn, nhưng khi khởi động huyết thống thân thể của hắn vẫn thay đổi ít nhiều, ví dụ như răng nanh dài ra, móng vuốt trở nên sắc bén, da mặt cứng ngắc, lông trên người mọc dài ra như cứng như kim châm, đồng thời cơ thể cũng cao lên, đã có hình thái ban đầu của người sói.

    “Tại sao bọn này lại ở đây?”. Vương Ninh không thèm để ý Bạch Lục kêu gào, mà tự hỏi trong lòng. Trên gương mặt thanh tú lộ ra vài phần bất an.

    Bạch Lục lè cái lưỡi đỏ chót liếm môi một cái: “Vương Ninh, Doãn Khoáng nói quả nhiên không sai, ngươi thật sự định phá hư cuộc thi chung của chúng ta. Lại để cho tên khốn Đường Triệu Thiên kia trở lại ám sát chúng ta. Hảo thủ đoạn, thật âm hiểm. Chỉ tiếc là ngươi lại đánh giá quá cao Đường Triệu Thiên mà bỏ quên Doãn Khoáng”.

    “Doãn Khoáng…” Lông mày Vương Ninh chậm rãi nhíu lại.

    “Hừ hừ! Vương Ninh, nếu ngươi thật sự muốn thoát ly lớp 1204 thì cứ việc xéo đi, không ai thèm giữ. Nhưng ngươi lại…”. Bạch Lục tiến lên trước một bước, con mắt dã thú kia nhìn Vương Ninh trừng mắt một cách hung tợn: “Ngươi không nên phá hoại mọi thứ, động đến lợi ích chung của mọi người. Giữa chúng ta vốn không có thù hận gì, nhưng néu ngươi đã tuyệt tình như vậy thì đừng trách chúng ta”.

    Vương Ninh lạnh lùng nhìn Bạch Lục, sau đó hắn “Hừ” một tiếng, sau đó âm thanh hừ hừ liền biến thành tiếng cười to, khinh thường, trào phúng, còn có một tia lửa giận!

    “Ngươi cười cái gì?”.

    Vương Ninh miễn cưỡng ngưng cười, mỉa mai nhìn Bạch Lục và Lê Sương Mộc nói: “Ta cười các ngươi qua ngu ngốc, bị người ta sử dụng làm vũ khí còn không biết. Buồn cười, quá buồn cười. Nhưng ít nhất đúng như Doãn Khoáng nói, ta quả thật muốn ly khai lớp 1204 đấy. Bởi vì đẳng cấp của các ngươi thật sự là quá rác rưởi, cùng lớp với các ngươi chính là sỉ nhục ta. Mạng của các ngươi, ta sẽ lấy hết”.

    “… Hừ! Cuồng vọng!”. Bạch Lục cũng không so đo với lời nói của Vương Ninh, sau khi khởi động huyết thống người sói hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, hận không thể phát tiết một phen, không muốn nói nhảm cùng Vương Ninh hết bài này đến bài khác. Hét lớn một tiếng, đùi phải đạp một cái, móng vuốt sắc bén trảo tới Vương Ninh!

    Lê Sương Mộc một bên tựa hồ đang trầm tư thấy Bạch Lục đã động thủ cũng chỉ có thể bỏ qua suy tính trong đầu, tiện tay bỏ đoản kiếm vào trong thùng vật phẩm ra, sau đó tay run lên, Thanh Phong dài 1m xuất hiện trên tay của hắn.

    Vũ khí của Lê Sương Mộc lại là một thanh trường kiếm. Một thanh kiếm tạo hình cổ xưa, rất giống với trường kiếm thời Tần, thân kiếm hình lá liễu, vừa hẹp lại vừa dài. Nhưng kỳ quái là, thân kiếm bị một tầng gỉ sét bao quanh hiện ra màu đồng xanh, chuôi kiếm lại màu đỏ nhạt.

    Trên thân kiếm có khắc tên nhưng vì gỉ sét nên nhìn không rõ.

    Rất khó tưởng tượng, một thanh kiếm đầy gỉ sét như thế có thể dùng để đánh nhau được hay không?

    Lê Sương Mộc lẳng lặng nhìn trường kiếm trong tay, ánh mắt dịu dàng, dường như thứ hắn đang nhìn không phải là một thanh kiếm gỉ mà là một hồng nhan tuyệt sắc, chỉ nghe hắn thì thào nói: “Một ngày nào đó, ta sẽ vì ngươi mà cởi bỏ hết tất cả dơ bẩn trên người…”.

    Nói xong, tay hắn rung lên, hai chân ảo ảnh đan xen, một kiếm đâm về phía Vương Ninh!

    Vương Ninh vừa né tránh móng vuốt sắc bén trở tay dạy dỗ Bạch Lục một màn khó quên, không ngờ sau lưng đột nhiên lạnh lẽo thấu xương, trên mặt lại cảm thấy một cỗ sóng nhiệt đập vào mặt.

    “Nguy hiểm!”.

    Vương Ninh kinh ngạc, Hắc Liêu chém ra.

    Đinh một tiếng, tia lửa liên tiếp bắn ra.

    Sau một khắc, bóng kiếm màu đồng xanh biếc lại trực chỉ cổ họng Vương Ninh.

    “Lê Sương Mộc! Kiếm của hắn… Không ngờ lại nhanh như thế! Xem ra ta còn đánh giá hắn quá thấp. Nếu như không có… Có lẽ ta thật sự không phải là đối thủ của hắn”.

    Vương Ninh âm thầm cắn răng, cố hết sức đè thấp, không lùi mà tiến, Hắc Liêu trong tay đâm tới trái tim Lê Sương Mộc.

    Lấy mạng đổi mạng!

    Vương Ninh tự tin, thời điểm kiếm của Lê Sương Mộc đâm vào cổ họng mình, dao của hắn cũng sẽ xuyên vào trái tim của Lê Sương Mộc… Đồng thời, hắn cũng dám khẳng định, Lê Sương Mộc tuyệt đối sẽ không cùng mình lấy mạng đổi mạng.

    Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lê Sương Mộc lựa chọn thu kiếm ngăn cản. Đồng thời dưới chân đạp một cái, kéo khoảng cácảia xa.

    Động tác phiêu dật nối liền, chính xác như một gã hiệp khách võ công cao cường. Thân pháp quỷ dị tiêu sái, kiếm như thiểm điện bôn lôi, chiêu thức thu phát tự nhiên.

    Cho dù là khi đang rút lui, trường kiếm trong tay vẫn đâm liên tục, huyễn hóa ra tất cả ba kiếm ảnh, hướng tới con mắt, cổ họng và trái tim của Vương Ninh, làm cho Vương Ninh không thể không gấp rút dùng chủy thủ đón đỡ.

    Đinh đinh đinh!

    Vương Ninh cũng không phải bình thường, ba nhát kiếm đều bị con dao trong tay hắn chặn được. Khuôn mặt anh tuấn của Lê Sương Mộc cũng ngày càng ngưng trọng. Hiển nhiên thực lực của Vương Ninh hơi có chút vượt qua dự liệu của hắn.

    Mặc dù có thể chặn được hết nhưng bước chân của Vương Ninh cũng bị rối loạn. Kiếm của Lê Sương Mộc nhanh nhưng vẫn ẩn chứa lực lượng không hề thua kém, mỗi nhát chém đều khiến hổ khẩu Vương Ninh tê dại. Sau khi ngăn được nhát cuối cùng thì chân hắn cũng lảo đảo như muốn ngã.

    (ND: nhiều người cứ nghĩ nhanh đồng nghĩa với mạnh nhưng không phải, một đòn tấn công phát ra nhanh có thể là một đòn không chuẩn bị tốt, không dồn được hết sức mà phát ra vội vàng (thường là như thế):D)

    “Lê Sương Mộc. đây là ngươi bức ta!”.

    “Vương Ninh, đây là lựa chọn của ngươi”.

    Hai người bốn mắt đối nhau, ánh mắt va chạm trên không trung như muốn phát ra tia lửa.

    Hắc Liêu trong tay Vương Ninh như độc xà phun nọc độc, hắc ảnh phát ra liên tục. Mà trường kiếm trong tay Lê Sương Mộc lại múa ra một màn kiếm như nước nhìn không thấu, chặn hết đòn đánh của Vương Ninh, ngươi công ta thủ, ta công ngươi thủ.

    Phong cách của Vương Ninh là tàn nhẫn xảo trá, toàn là sát chiêu. Còn Lê Sương Mộc phát huy hết sức câu “chỉ có nhanh là không phá được”.

    Binh khí đụng nhau nhưng hai người cũng không quên quyền chưởng giao kích, bình bịch liên tục.

    Bạch Lục một bên gần như không xen vào được.

    Đường Nhu Ngữ một mực yên lặng đột nhiên vung tay, một viên bi thép từ trong tay cô bắn ra, lăn tới Vương Ninh…

    Chủy thủ cùng trường kiếm, Vương Ninh binh khí ngắn hiển nhiên kém hơn một chút, mũi kiếm của Lê Sương Mộc đã chém vào đầu vai Vương Ninh tạo ra một đường máu. Ai cũng không biết, rõ ràng thanh kiếm gỉ sét, sao lại có thể sắc bén như thế!

    Vương Ninh bị lực lượng cường đại của Lê Sương Mộc ép lùi về sau liên tục.

    “Xem ra, chỉ có thể dùng…”.

    Nhưng mà ngay khi Vương Ninh ra sức đẩy Lê Sương Mộc ra, muốn sử dụng con át chủ bài, một viên bi thép lăn tới dưới chân hắn.

    Vương Ninh kinh ngạc, thân thể của hắn liền ngã về phía sau.

    Mà vào lúc này tiếng gầm của Bạch Lục truyền vào tai hắn, dùng khóe mắt nhìn qua, chỉ thấy một cái bóng chân quất tới hông mình.

    “Mẹ nó! Hai đánh một!”.

    Vương Ninh trong lòng căm tức không thôi, hai tay giao nhau đón đỡ.

    Trên đùi bị một lực mạnh tác động, hắn bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường phía sau quầy, trực tiếp tạo ra một cái động lớn.

    “Ha ha!”. Bạch Lục vui sướng cười lớn một tiếng: “Vương Ninh! Mạng của ngươi thuộc về ta!’.

    Nói xong liền vồ tới như dã thú, chui qua cái động dao Vương Ninh tạo ra…

    “Cẩn thận!!”.

    Đường Nhu Ngữ một mực nghỉ ngơi ở góc tường đột nhiên khẽ kêu lên… Thế nhưng đúng lúc này, chỉ nghe “Oành!” một tiếng, một bóng người bắn ra như đạn pháo từ trong cái động trên tường, đập mạnh vào cửa sổ làm nó vỡ vụn, bay luôn ra ngoài!​
     
    thanhla and banhdacua25 like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    167,238
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 78: T vs G (1)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Một người bị đánh bay xuyên qua cửa sổ, một người phá cửa vọt vào.

    Bay là ngoài là Bạch Lục, xông vào là Doãn Khoáng!

    Bốn mắt nhìn nhau, một đôi đồng tử màu u lam là của Vương Ninh, còn đôi mắt màu hổ phách như toát ra lửa là của Doãn Khoáng.

    Vương Ninh nhảy ra khỏi cái động do hắn tạo ra vẻ mặt trêu tức nói: “Doãn Khoáng…”.

    Doãn Khoáng bước lên vài bước đứng cạnh Lê Sương Mộc, hai mắt híp lại thành một đường thẳng: “Vương Ninh, cuối cùng chúng ta lại gặp nhau”.

    “Ha ha”. Vương Ninh cười khẽ: “Ngươi lại tự tới cho ta giết”. Nói xong, Vương Ninh lườm Lê Sương Mộc: “Lê Sương Mộc, ta nghĩ ngươi cũng thấy đấy, đây là ân oán cá nhân của ta và Doãn Khoáng. Ngươi còn muốn tham gia sao?”.

    Lê Sương Mộc nhìn Doãn Khoáng rồi lại nhìn Vương Ninh, nói: “Nói thật, nếu chỉ là ân oán cá nhân của hai người các ngươi, ta không có lý do tham gia. Nhưng…”. Dừng một chút, hắn tiếp tục nói: “Từ quyết định ly khai lớp 1204 của ngươi, hơn nữa còn ra tay với người trong lớp, ý đồ lợi dụng Đường Triệu Thiên quấy rối, ngươi đã đứng ở phía đối lập với ta. Ngoài ra, ta cũng rất thích có một kình địch như ngươi”.

    Vương Ninh chau mày sau đó giãn ra: “Tốt. Lê Sương Mộc, ngươi không hổ là kẻ địch đủ tư cách mà ta nhìn trúng! Về phần ngươi, Doãn Khoáng…”. Vương Ninh nhìn trên dưới Doãn Khoáng một chút, sau đó nói: “Nói thật, ta thật sự bội phục đầu óc của ngươi, mưu lược của ngươi! Ngươi trong lúc bất tri bất giác lại có thể tập hợp tinh anh của lớp 1204 vốn bị chia rẽ lại, trở thành ngọn thương trong tay ngươi, đối phó với Vương Ninh ta”. Nói tới đây, Vương Ninh nở nụ cười: “Ngươi là đúng là thật coi trọng ta, hoặc nói là, ngươi rất hận ta!”.

    Doãn Khoáng không phủ nhận, khẽ gật đầu: “Ngươi nói không sai! Ta thật sự hận ngươi, vô cùng vô cùng hận ngươi! Biết tại sao không? Ta hận sự nhát gan của ngươi, hận sự tham lam của ngươi, hận sự dối trá của ngươi… Ngươi cướp mất T virus mà ta đánh đổi bằng tính mạng. Có thể đó không chỉ là T virus, mà còn là hi vọng của ta, hi vọng sống sót, hi vọng trở nên mạnh mẽ, hi vọng trở lại thế giới thực của ta! Vương Ninh… Ngươi nói, ta có lý do gì không hận ngươi? Tiểu nhân ích kỷ!”.

    Lúc này đây sắc mặt Doãn Khoáng đỏ lên, tựa hồ tất cả phẫn hận tích góp trong lòng đều bộc phát ra: “Ta vốn đưa ra một kế hoạch có khả năng thực hiện, cũng đã nói mỗi người có một phần T! Các ngươi không đáp ứng thì thôi, ta không phản đối! Thế nhưng ngươi vậy mà lại đưa lựu đạn có gắn định vị cho ta, để ta dụ những tên lính đánh thuê kia rời đi. Ngươi cho rằng ta ngu sao! Lại nói đến lần trước ngươi muốn giết ta, ngươi cho rằng ta không biết sao? Ta chưa bao giờ đắc tội ngươi, nhưng ngươi lại luôn luôn nhằm vào ta, Vương Ninh, ngươi cho ta một lý do không hận ngươi đi!?”.

    Vương Ninh thấy Doãn Khoáng mặt đỏ lên, khẽ lắc đầu: “Chậc chậc chậc. Doãn Khoáng, ngươi không biết bộ dáng của ngươi bây giờ rất tầm thường, rất buồn cười sao? Quả nhiên, người bình thường như ngươi, làm sao hiểu được đạo lý ‘nhược nhục cường thực’? Chỉ biết ôm lấy thù oán, hậm hực, sau đó cái gì cũng không làm được. Có lẽ ngươi còn nên cảm ơn ta, bởi vì ta đã dạy cho ngươi, trên đời này sống sót mới là chân lý duy nhất, thế giới này là thế giới thuộc về kẻ mạnh! Nếu như ta là ngươi, ta sẽ chọn ẩn nhẫn, sau đó trở nên mạnh mẽ, càng mạnh càng mạnh hơn nữa, cuối cùng mới giẫm kẻ thù của mình dưới chân như một con chó, tùy ý lăng nhục, lúc đó sẽ thoải mái đến mức nào a? Mà ngươi lại chỉ biết chơi đùa mấy cái mưu kế ngây thơ, tự cho là tất cả đều nằm trong lòng bàn tay mình. Ha ha, buồn cười, chẳng lẽ không ai dạy cho ngươi, đứng trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả âm mưu chỉ là rác rưởi sao?”.

    (ND: nhược nhục cường thực giống với câu cá lớn nuốt cá bé)

    “Đây chính là lý do cho tới bây giờ ta vẫn không coi ngươi là kẻ địch đủ tư cách”. Vương Ninh nhìn về phía Lê Sương Mộc: “Chỉ một điểm này, ngươi có lẽ nên học tập Lê Sương Mộc, hậu tích nhi bạc phát! Không ra tay thì thôi, vừa ra tay thì như sấm sét, không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng thì rung động chín tầng trời (nhất minh chấn cửu tiêu). Ngươi và hắn, vĩnh viễn không cùng một đẳng cấp. Ngươi căn bản không có tư cách làm địch nhân của ta”.

    Doãn Khoáng nghe xong, cắn mạnh môi dưới, hai tay nắm chặt: “Ta… Căn bản không muốn so đấu cùng bất kỳ kẻ nào, cũng không muốn trở thành kẻ thù của bất kỳ ai! Ta chỉ muốn sống sót sau đó rời khỏi ngôi đường đáng chết này, trở lại bên người thân! Các ngươi vốn không hiểu! Những ngươi khác quậy phá thế nào ta không muốn quản! Các ngươi muốn làm thế nào thì làm thế đó, liên quan gì tới ta?! Thế nhưng Vương Ninh ngươi lại chọc tới ta, cướp đoạt T virus của ta, phá hủy hi vọng của ta!”.

    Nói xong, Doãn Khoáng cắn chặt răng, cả người vang lên những tiếng răng rắc giòn giã, giống như âm thanh bẻ ngón tay. Càng ngày thân hình hắn càng cao lên, vốn chỉ có 1m65 đã tăng lên 1m8, cơ thể cũng ngày càng cường tráng.

    Cơ bắp căng phồng lên làm chiếc áo khoác da căng lên, giống như không phải cơ bắp của người, cứng rắn như sắt thép.

    Đồng thời, một loại vật chất làm từ xương trồi lên từ da của Doãn Khoáng, sau đó lập tức ngưng kết thành hình, tạo thành những phiến xương mỏng bao phủ cả cơ thể.

    Thoạt nhìn toàn thân Doãn Khoáng như được khoác lên một bộ cốt giáp có ánh kim của kim loại.

    Doãn Khoáng vốn có ngoại hình thanh tú giờ đây trở thành một hung thú đầy xương xẩu, thỉnh thoảng lại có ánh sáng bàng bạc lóe lên trên bộ giáp.

    “Vương Ninh!!”. Doãn Khoáng hét lớn một tiếng, hai cái đồng tử màu hổ phách yêu dị phát ra ánh sáng quỷ dị: “Ngươi có được cường hóa T thì sao chứ? T virus, căn bản không thể đánh đồng với G virus. Ngươi không ngờ sao? Cướp T virus của ta, bức ta không thể không sử dụng G virus, khiến ta có được cường hóa G. Có thể nói, có thể có thực lực hôm nay, ta còn phải cảm tạ ngươi! Để trả ơn, ta sẽ cho ngươi mở mang kiến thức một chút, trước mặt G virus, T virus không là cái gì!”.

    “G virus…”. Nhìn thấy hình dáng của Doãn Khoáng, Vương Ninh khẽ than một tiếng, sau đó thở dài thật sâu, trên mặt tràn đầy tiếc hận, nói: “Đáng tiếc, đáng tiếc. Virus thần kỳ như thế, lại dùng trên người ngươi, thật sự là phí của trời. Vậy thì… Ta cũng sẽ để ngươi biết, sau khi có được cường hóa T, ta đã trở nên mạnh mẽ như thế nào! Coi như ngươi hên, có cường hóa G thì sao? Ngươi, biết cách sử dụng sao?”.

    Ánh sáng u lam trong đôi mắt của Vương Ninh bùng cháy, đồng tử giãn ra sau đó lập tức co lại!

    Sau đó, Doãn Khoáng cảm giác được một sức mạnh vô hình cường đại tác động lên cơ thể của mình, từng đợt từng đợt giống như thủy triều, sóng sau mạnh hơn sóng trước, tựa hồ muốn đẩy ngã mình.

    “Cái này là… Niệm động lực của Alice giống như trong phim sao? Mạnh như vậy!?”.

    Tuy Doãn Khoáng luôn luôn cảnh giác nhưng vẫn bị niệm động lực mạnh mẽ đẩy lùi, không lùi một bước thì trên mặt đất lún một dấu chân rất sâu.

    “Ta không tin năng lực cường đại như vậy không có hạn chế!”. Trong lòng Doãn Khoáng hiện lên một suy nghĩ: “Sức mạnh của Tử Thần manh mẽ như vậy còn bị ‘Quy tắc’ hạn chế, không lý nào một năng lực như niệm động lực có thể sử dụng không chút kiêng kỵ gì. Vương Ninh, để ta xem ngươi duy trì được bao lâu?”.

    Nghĩ như thế, Doãn Khoáng hét lớn một tiếng, song chưởng đẩy ra, hai tay bị xương bao trùm như bàn tay của ác ma, chống cự lại niệm lực bài sơn đảo hải kia.

    Lê Sương Mộc đứng bên cạnh Doãn Khoáng cũng chịu ảnh hưởng của niệm động lực liên tục lùi bước. Chẳng qua không biết hắn làm gì mà quanh thân thể bao phủ đầy sương mù màu đỏ nhạt, tuy rất khó thấy nhưng không thể thoát khỏi con mắt G của Doãn Khoáng, sức mạnh kỳ dị này khó khăn chống đỡ niệm động lực của Vương Ninh.

    Đồng thời Doãn Khoáng còn phát hiện, trong bụng Lê Sương Mộc thậm chí có một luồng khí xoáy! Chính luồng khí xoáy này không ngừng tác động đưa khí lưu màu đỏ nhạt vận chuyển đến toàn thân, phần khí đỏ nhạt dư thừa tràn ra ngoài từ lỗ chân lông. Doãn Khoáng biết nơi luồng khí này càng đậm đặc thì năng lượng tại đó càng mạnh.

    Nhưng tại sao sơ với những nơi khác, luồng khí xoáy kia lại ảm đạm vô quang, giống như một cái hố đen?

    Chỗ đó, chính là nhược điểm của Lê Sương Mộc sao?

    (ND: dưới con mắt G của Doãn Khoáng năng lượng là ánh sáng màu đỏ)

    Đương nhiên lúc này không phải lúc phân tâm nghĩ tới việc này, Doãn Khoáng chỉ liếc qua một chút. Khi sử dụng con mắt G, Doãn Khoáng không chỉ được tăng mạnh về thị giác mà còn cả năng lực tư duy, phản ứng,… Quá trình Doãn Khoáng nghĩ đến những điều trên cũng không đến 1s.

    Một giây sau, con mắt G đã phản hồi đến bộ não của Doãn Khoáng tình trạng thân thể của Vương Ninh: Cũng giống như Lê Sương Mộc, thân thể của Vương Ninh được tạo thành từ ánh sáng đỏ, nó đột nhiên ảm đạm đi, đặc biệt là vùng đại não!

    “Quả nhiên…”. Trong nội tâm Doãn Khoáng thở phào nhẹ nhỏm: “Nếu như hắn vẫn luôn thi triển niệm động lực, mình căn bản không thể chạm vào hắn”.

    “Vương Ninh, ngươi cũng nếm thử con mắt G của ta đi!”. Nghĩ như vậy, hai cái đồng tử màu hổ phách của Doãn Khoáng bỗng nhiên sáng ngời, một luồng sóng chấn động vô hình phát ra từ mắt…

    “Có thể kiên trì dưới ‘T niệm lực’ của ta lâu như vậy, Doãn Khoáng, ngươi có tư cách làm đối thủ của ta, nhưng để làm địch nhân thì ngươi vẫn còn kém xa”.

    Giọng nói của Vương Ninh truyền vào trong tai Doãn Khoáng, mà bản thân hắn cũng tiến tới trước mặt Doãn Khoáng, Hắc Liêu trong tay quét qua cổ họng.

    “Nếu như ta có thể giết ngươi một lần, thì sẽ có thể giết ngươi lần thứ hai. Hừ! Cường hóa G thì sao? Còn không phải bại tướng dưới tay ta?”. Khoảnh khắc Hắc Liêu chạm đến cổ họng Doãn Khoáng, khóe miệng Vương Ninh cũng lộ ra một tia mỉa mai, trong lòng lại càng khinh thường Doãn Khoáng.

    Hắn dường như đã thấy được cảnh máu tươi bắn ra từ trong cổ Doãn Khoáng…

    Hắc Liêu, xẹt qua cổ họng Doãn Khoáng.

    Nhưng tia máu được mong chờ không xuất hiện. Doãn Khoáng đâu rồi, cả Lê Sương Mộc, quang cảnh bên trong Vận Mệnh Spa cũng biến mất… Trước mắt là mặt biển xanh mênh mông không nhìn thấy bờ, cả đất trời chỉ có màu xanh nước biển, màu trắng của đám mây và một mặt trời chói lóa trên bầu trời. Ngoài ra không có gì!

    Mà hắn, lại đang đứng trên một tấm ván gỗ trôi nổi phập phồng lắc lư trên mặt biển, tựa như bất kỳ lúc nào có thể bị biển sâu nuốt chửng.

    “Đây… chuyện gì xảy ra!?”.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    167,238
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 79: T vs G (2)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Không đợi Vương Ninh suy nghĩ quá nhiều, một vẹt sáng xanh xuất hiện sau lưng hắn, hướng tới cái ót của Vương Ninh. Vương Ninh phản ứng cũng không chậm, thân thể xoay tròn, Hắc Liêu trong tay vẽ ra một vòng cung màu đen.

    Choeng!!!

    Tiếng kim loại ma sát rợn người vang lên, tia lửa tóe ra.

    Thời điểm Vương Ninh quay người ngăn cản đánh lén sau lưng, hắn nghe bên tai thổi tới một trận gió lạnh… Vương Ninh có ngu ngốc cũng sẽ không nghĩ đây là gió biển. Một cái chân quất tới như một chiếc roi, cuộn xoáy không khí.

    “Đáng chết!”.

    Vương Ninh căm tức nghiến răng, một lần nữa phát động T niệm lực – kỹ năng huyết thống thức tỉnh sau khi cường hóa T.

    Kỹ năng huyết thống: T niệm lực

    Hiệu quả kỹ năng: Tiêu hao 6 điểm năng lượng, tạo ra niệm lực = trí lực x4

    Trí lực của Vương Ninh vốn là 4 điểm, sau khi đạt được cường hóa T biến thành 5 điểm, cho nên sức mạnh của niệm lực được sinh ra là 5×4=20 điểm.

    20 điểm dễ dàng tạo ra niệm lực tản ra bốn phía xung quanh.

    Lực lượng của Lê Sương Mộc hiển nhiên chưa tới 20 điểm nên khi T niệm lực chạm vào thân thể liền bị đẩy lùi liên tục. Mà Doãn Khoáng bởi vì khởi động hình thái dị hóa G nên lực lượng vừa vặn đạt 20 điểm, T niệm lực chỉ có thể đẩy hắn lùi vài bước, ngay khi Doãn Khoãng toàn lực ngăn cản T niệm lực không làm gì được hắn nữa.

    Nhưng vì Vương Ninh thi triển T niệm lực, đẩy hai người Lê Sương Mộc cùng Doãn Khoáng ra nên đã thành công hóa giải nguy cơ.

    Vương Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, hắn vốn thần sắc tự nhiên lúc này đây đã hơi thở dốc, trên trán cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Xem ra liên tục thi triển T niệm lực đối với hắn cũng là việc qua sức. Hơn nữa, những thứ trước mắt vẫn làm Vương Ninh âm thầm khẩn trương lên.

    Chung quanh hắn vẫn như cũ là mặt biển rộng mênh mông bát ngát.

    Điểm bất đồng duy nhất là chân của hắn đang dẫm lên mặt nước nhưng cũng không bị chìm xuống. Trong cảm giác của Vương Ninh, hắn vẫn đang dẫm lên mặt đất rắn chắc chứ không phải nước.

    Lông mày Vương Ninh nhíu lại: “Ảo giác?”. Đây chính là năng lực của cường hóa G? Buồn cười, tưởng thứ ảo giác có thể mê hoặc được ta sao? Ngươi cũng quá thiếu hiểu biết về phương thức huấn luyện của sát thủ rồi”.

    Hít một hơi thật sâu, Vương Ninh chậm rãi nhắm mắt lại, Hắc Liêu nắm trong tay, đặt trước ngực. Hô hấp của hắn càng lúc càng đều, vành tai bắt đầu động đậy…

    Tuy thế giới của Vương Ninh đã trở nên tối đen, nhưng làm như thế hắn sẽ không bị cảnh vật hư huyễn xung quanh quấy nhiễu.



    Bên trong Vận Mệnh Spa.

    Doãn Khoáng cùng Lê Sương Mộc nhìn thấy Vương Ninh nhắm mắt lại đồng thời bàn chân bắt đầu di động, liền biết rõ ý đồ của Vương Ninh là nghe tiếng phân biệt vị trí.

    Bởi vậy hai người cũng cố hết sức kiềm chế hơi thở, dùng tay và mắt ra hiệu.

    Doãn Khoáng chỉ chỉ đôi mắt của mình, sau đó duỗi ra một ngón tay, ý là ánh mắt của ta chỉ có thể duy trì 1′. Lê Sương Mộc nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhìn về phía Đường Nhu Ngữ ở góc tường.

    Đường Nhu Ngữ đầu óc linh hoạt, lập tức hiểu ý cuả Lê Sương Mộc. Chỉ thấy cô giơ tay lên, hai luồng gió nhẹ được sinh ra, thổi tới bên tai Vương Ninh.

    Gió thổi qua bên tai, thần kinh Vương Ninh lập tức kéo căng, liền tránh sang một bên.

    Nhưng mà sau một khắc, Vương Ninh cũng cảm giác được một luồng gió còn mạnh hơn ập tới từ trước mặt.

    “Không tốt!”. Vương Ninh bây giờ mới nhớ ra, còn có một Đường Nhu Ngữ cường hóa dị năng phong hệ ở đây. Tuy dị năng của cô còn rất yếu, gần như không có khả năng tổn thương được hắn, nhưng dùng để quấy nhiễu thính giác thì dư xài. Ý đồ nhắm mắt lại nghe âm thanh đoán vị trí của Vương Ninh liền thất bại.

    Luồng gió mạnh ập tới, Vương Ninh theo bản năng mở to mắt.

    Đập vào mắt chính là một nắm đấm đang ngày càng lớn, một nắm đấm bị xương trắng bao trùm.

    Vương Ninh lúc này muốn đã không kịp rồi, dứt khoát ngạnh kháng!

    “Hừ! Ngươi cho rằng chỉ có là đổi đạo cụ phòng ngự sao?”. Vương Ninh nhìn quả đấm đang muốn đánh vào đầu mình nói, khóe miệng cười lạnh đầy khinh thường.

    Xoảng!

    Âm thanh thủy tinh vỡ nát vang lên.

    Vương Ninh vẫn hoàn hảo như cũ đứng ở nơi đó. Nhưng sắc mặt của hắn rất ngưng trọng.

    “Thủ hộ Long tinh, giá trị 1000 học điểm và 1 điểm đánh giá cấp F, có thể bổ sung năng lượng, bị hắn đánh tụt 20 điểm phòng ngự. Như vậy, một quyền này của hắn có lực lượng khoảng chừng 20 điểm. Doãn Khoáng… Xem ra. Ta không thể khinh thường ngươi nữa rồi…”.

    Vật phẩm: Thủ hộ Long tinh

    Hiệu quả: Sau khi bổ sung năng lượng có 30 điểm phòng ngự, khi về 0 thì mất hiệu lưc. Tái bổ sung có thể tái sử dụng, mỗi lần bổ sung năng lượng giá trị phòng ngự tối đa giảm 2 điểm.

    Giá: 1000 học điểm,1 điểm đánh giá cấp F.

    Vương Ninh không có việc gì, Doãn Khoáng lại bị Thủ hộ Long tinh phản chấn ngược lại, lùi về sau liên tục. Nhưng Doãn Khoáng cũng không ngừng, đạp chân một cái, huy quyền tiếp tục tấn công một đòn thật mạnh!

    (ND: huy: vung)

    Vương Ninh không có ý định sử dụng Thủ hộ Long tinh nữa, nó chỉ còn 10 điểm phòng ngự, không chịu nổi đòn trọng kích của Doãn Khoáng. Thứ hai là Vương Ninh lúc này đây đã có chuẩn bị, Doãn Khoáng làm sao đánh trúng?

    Bởi vậy thời điểm Doãn Khoáng tiến đến sát bên mình thì Vương Ninh đã phát hiện, hắn còn dẫm mạnh chân bước nhanh tới giật chỏ vào huyệt Thiên Trung trên ngực Doãn Khoáng.

    “Mẹ nó! Cứng vậy! Hắn rốt cuộc có bao nhiêu điểm phòng ngự?”. Khuỷu tay truyền tới cơn đau kịch liệt làm cho Vương Ninh có chút run rẩy, sau một khắc, tay của hắn nắm đầu vai Doãn Khoáng, thân thể chúi xuống, một đòn ném qua vai quăng Doãn Khoáng xuống đất.

    Hắc Liêu trong tay hắn trở ngược ép xuống, vuốt qua cổ Doãn Khoáng.

    Vương Ninh thích nhất là cắt cổ người khác… Sự mỹ lệ của sinh mạng, là bắn ra một vệt máu tươi từ cổ ngay trước khi chết!

    Lần này Vương Ninh lại không được như ý nguyện. Chỉ kém một chút thôi. Ánh sáng màu xanh đột nhiên xuất hiện, đem sự mong chờ của Vương Ninh biến thành bọt nước.

    “Lê Sương Mộc!”.

    Vương Ninh nghiến răng, nhắm chặt hai mắt: “Đã như vậy thì…”.

    Đinh một tiếng, tiếng chốt kim loại bị kéo ra. Sau một khắc, bạch quang chói mắt tràn ngập toàn bộ không gian!

    Pháo sáng!

    Lê Sương Mộc vội vàng không kịp chuẩn bị liền rơi vào trạng thái mù, không thể không nhanh chóng thoái lui về phía sau. Không chỉ Lê Sương Mộc, Đường Nhu Ngữ, cả Bạch Lục vừa chạy vào và Âu Dương Mộ vừa hoạt động lại được đi từ trong phòng ra ngoài, đều bị ánh sáng trắng chói mắt kích thích khiến cho bị mù tạm thời, hai mắt đau đớn không thôi, nước mắt rươm rướm.

    “Nếu như ta nhìn không thấy, tất cả các ngươi cũng đừng nghĩ có thể nhìn thấy cái gì! Đây chính là pháo sáng đặc biệt mà ta đã đổi, có thể duy trì 5′, 5′ đồng hồ cũng đủ để ta có thể đánh các ngươi mười mấy lần rồi”.

    Giọng nói sắc nhọn của Vương Ninh vang lên trong lỗ tai mọi người.

    “Cũng chưa chắc!”.

    Vương Ninh chợt xoay người: “Doãn Khoáng, đến bây giờ ngươi lừa bịp? Ngươi chẳng lẽ không thể bày ra một chút năng lực sao? Xem ra cường hóa G của ngươi cũng chỉ có thế mà thôi”.

    “Hừ!”. Âm thanh Doãn Khoáng dội tới từ một hướng khác: “Ngươi muốn ụ ta nói chuyện để tìm ra vị trí của ta đúng không? Ngươi cho rằng ta sẽ quan tâm sao?”. Mỗi một câu nói Doãn Khoáng đều đổi qua một vị trí khác, cộng thêm tiếng vọng chung quanh quấy nhiễu nghe khá ảo.

    “Đây là cường hóa T? Chẳng lẽ nó chỉ cho ngươi một cái niệm động lực? Nếu đúng như vậy thì hơi khó coi đấy”.

    “Ngươi muốn mở mang kiến thức?”. Doãn Khoáng thay đổi vị trí, Vương Ninh cũng chuyển động: “… Nhìn cho kỹ đi!”.

    Doãn Khoáng đứng trong chỗ tối dùng con mắt G quan sát nhất cử nhất động của Vương Ninh. Bởi vì hiệu quả ảo giác đã sớm giải trừ, tốc độ tiêu hao năng lượng giảm xuống, cho nên lúc này lúc này còn có thể mở ra con mắt G. Chỉ có điều, bởi vì con mắt tự động chống cự lại bạch quang nên trực tiếp hao phí mất 5 điểm năng lượng, lúc này năng lượng của Doãn Khoáng đã sắp khô kiệt.

    Thính lực của Vương Ninh rất nhạy, nên Doãn Khoáng cũng rất cẩn thận.

    “WTF…?!”.

    Dưới cái nhìn của con mắt G, Vương Ninh do ánh sáng đỏ tạo thành kia đột nhiên có rất nhiều vật hình rắn xuất hiện từ lòng bàn tay, ngoe nguẩy trong không trung. Doãn Khoáng đếm thầm một chút, mỗi bàn tay có tất cả năm cái, hai tay là mười, bên trong mỗi xúc tu đều là ánh sáng đỏ chói mắt!

    Chúng giống như có sinh mệnh, tùy ý giãy dụa, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì đó. Ngay sau một khắc, mười đầu xúc tu đều nhắm thẳng tới vị trí của Doãn Khoáng, phóng tới như độc xà!

    “Đây không phải năng lực của Tyrant trong Resident Evil 3 sao!”. Doãn Khoáng lắp bắp kinh hãi, sau đó vội vàng tránh né. Thế nhưng tốc độ xúc tu thật sự là quá nhanh, Doãn Khoáng còn chưa kịp giơ chân lên đã bị một cái xúc tu cuốn lấy. Sau đó mười đầu xúc tu lập tức quấn chặt trên người Doãn Khoáng, đem hắn bọc lại.

    Đầu của mỗi xúc tu đều mọc ra gai độc, đâm vào trong cơ thể Doãn Khoáng!

    “Ngươi hãy từ từ mà cảm nhận đi, cường hóa T biến dị có lợi hại không. Ha ha! Doãn Khoáng, bây giờ ngươi đã hiểu chưa, ngươi đã định trước luôn là bại tướng dưới tay ta!”.

    “Doãn Khoáng!!”. Nghe thấy âm thanh của Vương Ninh, Bạch Lục kinh hãi, lớn tiếng hô hào.

    “Kêu đi, kêu to lên! Kế tiếp chính là các ngươi. Ta sẽ hòa tan các ngươi thành một bãi nước mủ, cho các ngươi chết không toàn thây. Khà khà… Ha ha ha…”. Vương Ninh không ngừng kêu gào, vô cùng đắc ý.

    Nhưng tiếng cười của Vương Ninh cũng không tiếp tục được bao lâu liền im bặt…

    “Chuyện gì xảy ra? Vì sao lại như vậy? Doãn Khoáng, ngươi tên khốn này, ngươi làm cái gì vậy!?”.

    Âm thanh của Vương Ninh đã biến thành hoảng sợ!

    Pặc pặc pặc!

    Vô số gai xương trắng bệch đâm ra từ bên trong, cắt đứt hết tất cả xúc tu, từng đoạn từng đoạn xúc tu rơi đầy đất, lập tức khô héo.

    Mười xúc tu trên tay Vương Ninh cũng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được héo rũ, giống như một cây dưa leo tươi xanh mọng nước đột nhiên biến thành đậu giác phơi khô.

    Vương Ninh hoảng sợ vội vàng vung Hắc Liêu trong tay chặt đứt mười cái xúc tu trong lòng bàn tay, lúc nảy cảm giác bị cắn nuốt mới dần dần biến mất.

    “Ta nói rồi!”. Doãn Khoáng chậm rãi đứng dậy, hài hước nhìn Vương Ninh: “T virus, căn bản không thể đánh đồng cùng G virus. Ngươi muốn dùng T hòa tan G của ta, không ngờ bị G của ta phân giải ngược lại? Ha ha!”.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    167,238
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 80: Cái đuôi của con mèo đen!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Vương Ninh chết rồi.

    Nhưng không phải đám Doãn Khoáng giết, mà là bị Tử Thần giết. Kết quả như vậy có chút ngoài như đoán, nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ một chút thì đó cũng là việc hợp tình hợp lý. Bởi vì con mắt của Tử Thần vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bọn hắn – những kẻ lừa gạt, không bỏ qua bất kỳ cơ hội đòi nợ nào.

    Không thể không nói Vương Ninh rất cường hãn. Doãn Khoáng cũng phải thừa nhận điều đó, nếu như hắn một mình đối chọi với Vương Ninh, cuối cùng người chết nhất định là hắn. Dưới thế liên thủ giáp công của ba người Lê Sương Mộc, Doãn Khoáng, Bạch Lục, hắn mỗi lần đều có thể biến nguy thành an, có nguy hiểm nhưng không tính mạng vẫn đảm bảo. Bản năng chiến đấu mạnh mẽ, kinh nghiệm chiến đấu phong phú làm người ta kinh thán không thôi.

    Hắc Liêu trong tay hắn đã để lại trên người Doãn Khoáng và Bạch Lục không ít vết thương.

    (ND: quên nói “liêu” nghĩa là răng nanh, hắc liêu có nghĩa là nanh đen:D)

    Cũng bởi vì ba người Doãn Khoáng thật sự không biết cách phối hợp, mỗi người đều tự đánh theo cách của mình, mà Vương Ninh phát huy uy lực cường hóa T đến mức độ tối đa quả thật rất cường hãn. Cứ như thế, bốn người giằng co gần 5 6′. Cuối cùng Doãn Khoáng lách qua được một nhát đâm từ Hắc Liêu trong tay Vương Ninh, dùng hết sức bình sinh, cũng chính là 20 điểm lực lượng, đạp Vương Ninh bay ra ngoài, lại đụng nát một bức tường xuyên qua căn phòng kế bên.

    Sau đó, có lẽ Vương Ninh tự biết mình chắc chắn phải chết, hắn tàn nhẫn với người khác, lại càng tàn nhẫn với chính mình, dứt khoát quyết định dùng thanh chủy thủ Hắc Liêu xanh đen cắt cổ mình, cười cười nhìn đám Doãn Khoáng: “Không ai có thể giết chết Ninh Vương ta! Ngoại trừ ta…”.

    Thế nhưng không đợi hắn nói xong, hai bức tượng Phật Di Lặc đang cười bằng sắt dùng để trang trí trên tường đột nhiên rơi xuống. Cái thứ nhất rơi trúng đầu Vương Ninh, không đập chết hắn mà làm rơi thanh dao găm trong tay, cái thứ hai tiếp tục rơi xuống đầu Vương Ninh “rắc!” làm đầu hắn nứt ra!

    Mang theo vô vàn nuối tiếc, cuộc thi của Vương Ninh đã kết thúc, chỉ để lại một thi thể đại não rạn nứt. Thanh dao Hắc Liêu hóa thành một làn khói đen bay vào trong thi thể của Vương Ninh.

    Nhìn thi thể Vương Ninh kính mắt thấm máu vỡ vụn, Doãn Khoáng đột nhiên lảo đảo, dựa vào tường gỗ một bên ngồi xuống, tầng giáp xương bao trùm bên ngoài thân thể kia cũng bởi vì hao hết năng lượng mà thu lại vào trong cơ thể Doãn Khoáng.

    “Cuối cùng…cũng chết rồi”. Doãn Khoáng đầu tựa lên tường gỗ, liếc nhìn Vương Ninh trên đất, lẩm bẩm nói: “Ngươi giết ta một lần, ta giết ngươi một lần. Sổ sách giữa chúng ta tạm thời xem như xong… Nếu như ngươi muốn trả thù, Doãn Khoáng ta tùy thời phụng bồi!”.

    Bạch Lục cũng từ trong trạng thái nửa sói trở về như cũ, thoát lực ngồi trên một cái ghế nói: “Tên Vương Ninh cũng quá khó đối phó rồi. Thiệt là, chọc vào một địch nhân như vậy, thật không biết là nên cảm thấy không may hay là cần phải cảm thấy hưng phấn đây!”.

    Trong ba người, trạng thái Lê Sương Mộc nói tốt nhất: “Bây giờ không phải thời gian nghỉ ngơi. Chúng ta tốt nhất là nhanh rời khỏi nơi này. Gây ra động tĩnh lớn như vậy, không có khả năng không kinh động cảnh sát”.

    Doãn Khoáng cùng Bạch Lục cũng nghĩ như thế, miễn cưỡng đứng lên.

    “Đúng rồi, Doãn Khoáng, Ngụy Minh và Phan Long Đào đâu?”. Bạch Lục đột nhiên hỏi.

    Doãn Khoáng nói: “Dù sao bọn họ ở chỗ này cũng không giúp được gì, cho nên ta bảo bọn họ tới chỗ cô gái đeo kính chết rồi. Hai nhân vật chính đã chết, không thể để cho bọn họ chết nữa. Bằng không chúng ta kiếm đâu ra điểm tích lũy đây?”.

    “Hai người đó không sao chứ?”. Bạch Lục lo lắng hỏi.

    Doãn Khoáng thở dài: “Trong thế giới này, ở đâu mới là tuyệt đối đây?”.

    Lúc này Âu Dương Mộ được Tề Tiểu Vân, Tiền Thiến Thiến dìu đã đi tới. Mà Đường Nhu Ngữ tuy rằng bị Vương Ninh tổn thương không nhẹ nhưng không có gì đáng ngại, cũng không ảnh hưởng hành động của cô.

    “Issac chết rồi?”. Lê Sương Mộc hỏi.

    Tề Tiểu Vân cột tóc đuôi ngựa “Ừm” một tiếng: “Vừa rồi chúng tôi đi điều tra, đã chết”.

    “Không phá hư hiện trường chứ?”. Lê Sương Mộc cũng không muốn để lại cho cảnh sát manh mối gì, không thì phiền phức.

    Tề Tiểu Vân thả tóc xuống, nói: “Tuyệt đối không có. Cha của tôi là cảnh sát. Bình thường tôi nhàm chán cũng xem qua vài quyển sách trinh thám”. Cô gái yếu ớt này cũng bắt đầu học cách kiên cường rồi.

    “Như vậy chúng ta nhanh rời khỏi nơi này thôi. Nơi này có cửa sau không”. Bạch Lục mắt nhìn thi thể Vương Ninh trên mặt đất, cảm thấy sợ hãi trong lòng, cảm giác toàn bộ không gian đều âm sầm, hắn ngây người cũng được một lát rồi.

    “Có cửa sau. Các cậu đánh nhau ở phía trước, chúng tôi cũng không có nhàn rỗi. Chúng ta đi nhanh đi”. Nói xong, Tề Tiểu Vân liền đỡ Âu Dương Mộ chỉ còn một cánh tay, mang theo mọi người hướng về phía cửa sau.

    Bạch Lục thấy bộ dáng của Âu Dương Mộ, nhịn không được nói: “Này, nữ hiệp cụt một tay, cô không sao chứ?”.

    Âu Dương Mộ lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Không chết được. Có phải ngươi…rất vui không?”. Cánh tay phải được nắm chặt trong tay cô. Có lẽ chỗ cụt tay miệng vết thương đã hết đau, nhưng mà trong lòng vẫn còn đau lắm. Hai mắt đỏ lên, cố hết sức chịu đựng không để nước mắt rơi xuống.

    Bạch Lục “Ặc” một tiếng, cảm giác có chút tự tìm mất mặt: “Thật ra, cũng không cần quá lo lắng. Đợi trở lại đại học, cánh tay này cũng không phải vấn đề lớn, ha ha, không phải sao?”. Bạch Lục buồn bực.

    Lại lạnh lùng thoáng nhìn, Âu Dương Mộ không để ý tới Bạch Lục nữa.

    “Tốt thôi”. Bạch Lục nhún nhún vai.

    Một đoàn người vội vã từ cửa sau Vận Mệnh Spa đi ra. Bọn hắn bước chân vừa mới trước ra, đám cảnh sát cùng thanh tra da đen Bullock đã chân sau vọt vào.

    Sau đó bọn họ bị cảnh tượng bừa bộn trong quán làm kinh ngạc sợ không nói ra lời.

    “OMG, nơi này vừa mới đã xảy ra động đất cấp 12 sao?”. Một nhân viên cảnh sát sợ hãi than.

    “Sếp, ở đây có một thi thể!”.

    “Trưởng quan, bên này cũng có một thi thể!”.

    Về phần bà chủ quán và nhân viên thì không có gì đáng lo ngại.

    Rất nhanh thi thể Vương Ninh và Issac đã được đặt trước mặt đám cảnh sát. Thi thể Vương Ninh coi như hoàn hảo, có lẽ là do thân thể đã trải qua cường hóa, chỉ có hộp sọ bị vỡ mà thôi. Issac thì không tốt như vậy, hắn thậm chí ngay cả đầu cũng không còn, trên người còn cắm đủ các loại kim châm và vết cháy xém, lúc này vẫn còn hơi nóng và mùi thịt cháy có thể nói là vô cùng thể thảm.

    Thanh tra da đen lông mày nhíu lại: “Bọn họ chết như thế nào?”.

    Một nhân viên cảnh sát nói: “Bị tượng Phật bằng sắt rơi từ trên tường xuống đập chết. Giống như…cũng là một chuyện ngoài ý muốn. Đương nhiên phải điều tra thêm một bước nữa mới biết tình huống chính xác được”.

    “Ngoài ý muốn… Ngoài ý muốn…”. Vẻ mặt thanh tra Bullock tiều tụy, lấy mắt kiếng xuống, vuốt vuốt đôi mắt xung huyết, đôi môi muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ có thể nói: “Thông báo cho nhà tang lễ đi, để bọn họ tới thu liễm thi thể người chết. Mau chóng xác nhận thân phận người chết”.

    “Thân phận người chết đã xác nhận”. Một cảnh sát đi tới, đưa qua hai tờ giấy chứng nhận, CMND của Issac và thẻ học sinh của Vương Ninh.

    Thanh tra da đen vừa nhìn hai tờ giấy lập tức có cảm giác muốn thổ huyết: “Lại là bon hắn, du học sinh Trung Quốc, còn một người là kỹ thuật viên công ty Presage/Paper. Lại cùng có liên quan đến sự cố sập cầu…”.

    Thanh tra da đen vội vàng lấy điện thoại ra, bấm một dãy số: “Jim, mấy du học sinh Trung Quốc kia thế nào rồi?”.

    “Sếp… Thật có lỗi, chúng tôi mất dấu rồi”.

    ————-

    Không lâu sau đó tăng Phi an toàn cùng mọi người hội hợp tại một góc đường bí ẩn. Nghe tin Vương Ninh chết, Tăng Phi cũng thổn thức không thôi, sau đó chán nản nói: “Nói thật, tôi thật sự không muốn dùng viên đạn của tôi để giết hắn”.

    Nhưng kể từ bây giờ, cậu không dùng viên đạn của cậu thì thanh đao của hắn sẽ cắt qua cổ của mỗi người chúng ta”. Bạch Lục nói.

    Tăng Phi cười khổ: “Cậu nói đúng”.

    Lúc này Đường Nhu Ngữ hỏi: “Vậy kế tiếp chúng ta đi đâu?”. Tuy cô coi như đang hỏi mọi người, nhưng ánh mắt của cô lại liếc về phía Doãn Khoáng: “Có lẽ hắn có thể tìm được phương pháp bình an vượt qua đề thi chung lần này”. Tuy Đường Nhu Ngữ biết rõ ý nghĩ này vô cùng buồn cười, nhưng nàng vẫn cần một hy vọng… Hoặc là nên nói, mỗi người ở đây đều cần một hy vọng.

    Doãn Khoáng nhìn nhìn mọi người, vừa muốn mở miệng thì… “Đinh” một tiếng, tựa hồ đồ vật gì đó bằng sắt rơi xuống đất.

    Trong lòng mọi người run lên, quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.

    Chỉ thấy tại một góc cách đó không xa, không biết từ khi nào xuất hiện một con mèo đen gầy nhom, đứng bên cạnh một đống đồ bỏ đi, nghiêng người nghiêng đầu, một đôi đồng tử sáng ngời đang nhìn chằm chằm vào qua bên này, cái đuôi đen vẫy một cái.

    Ánh mặt trời xuyên thấu qua con hẻm nhỏ, rọi xuống trên người con mèo, cái bóng của con mèo lắc lư theo chuyển động của nó.

    Dưới góc nhìn của mấy người Doãn Khoáng, bóng của chiếc đuôi mèo đen kịt, vung qua vung lại như một lưỡi liềm đang gặt lấy cái gì đó, hoặc là sắp sửa thu hoạch thứ gì đó.

    “A!!”. Một nữ sinh nhát gan thét lên.

    Con mèo đen căn bản không bị tiếng hét này kinh động, phi thường bình tĩnh ngoắt ngoắt cái đuôi, cử động bốn cái chân gầy còm. Sau đó, thân thể đen thùi lùi của nó dần dần khuất sau bức tường, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người…​
     
    thanhla thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)