↑ ↓

 Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C100

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 71: Vây giết (2)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Nếu như chỉ cần đánh bại Đường Triệu Thiên, Doãn Khoáng tự tin tuyệt đối có thể tiêu diệt hắn. Thế nhưng kỹ năng huyết thống spiderman của Đường Triệu Thiên rất phiền toái, một khi hắn muốn chạy, thì đúng là không ai có thể đuổi được. Để chắc chắn, ba người quyết định cùng tiến lên.

    Doãn Khoáng đã từng cho Đường Triệu Thiên nằm bẹp dí, Bạch Lục có huyết thống người sói, thực lực không chênh lệch nhiều so với Đường Triệu Thiên, thêm một người trước đó đã từng một quyền KO Đường Triệu Thiên là Lê Sương Mộc, ba người phối hợp, nếu lại để cho Đường Triệu Thiên chạy thì thật sự rất xấu hổ.

    Vì vậy, ba người tách ra, lẫn vào giữa đám tay chân Dã Lang bang.

    Tình hình trận chiến lúc này đang vô cùng thảm khốc, loạn cào cào, căn bản không ai chú ý trong vòng chiến có thêm ba người. Mà giữa trung tâm cuộc chiến, Đường Triệu Thiên vẫn còn đang đánh rất xung, đá liên hoàn, nắm đấm vung vù vù như cuồng phong hướng về phía đám tay chân Dã Lang bang, hơn nữa đều ra tay độc ác, phàm là bị hắn đánh trúng đều nằm trên đất không dậy nổi.

    “Ha ha! Một đám vô dụng! Thống khoái, thế này mới thống khoái chứ! Ha ha…”. Đường Triệu Thiên tựa hồ đã bị đè nén rất lâu, dựa vào cơ hội này phát tiết hết ra ngoài. Chỉ thấy hắn cầm lấy một cánh tay người, bẻ gãy giống như chiếc đũa, xương cốt trắng bệch đâm rách da chồi ra ngoài, máu tươi phun tung tóe, kích thích làm hắn càng điên cuồng.

    Doãn Khoáng chui qua khe hở giữa đám người, đôi mắt càng lúc càng lóe ra màu hổ phách yêu dị: “Tên điên này… Cho dù chết nghìn vạn lần cũng không đủ. Giết hắn ta căn bản không có bất kỳ gánh nặng trong lòng nào”. Mặc kệ là tự an ủi cũng được, tìm lý do cũng được, ý muốn giết Đường Triệu Thiên của Doãn Khoáng ngày càng kiên định.

    Lê Sương Mộc không biết dùng bộ pháp đặc dị gì, nhẹ nhàng xuyên qua đám người, đến bên cạnh Đường Triệu Thiên đầu tiên, chỉ thấy tay hắn nắm chặt một thanh đoản kiếm, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh lửa nóng bỏng làm lòng người phát lạnh.

    “Hả?”.

    Trong tích tắc Lê Sương Mộc xuất thủ, cảm giác loài nhện của Đường Triệu Thiên đã cảnh báo hắn. Đường Triệu Thiên cũng không nghĩ một đám người thường co thể tạo thành uy hiếp với hắn: “Chẳng lẽ bọn chúng dùng súng?”. Ý nghĩ này chợt lóe lên, Đường Triệu Thiên vội vàng làm động tác né tránh.

    Hắn cho rằng mối nguy hiểm này đến từ súng lục. Nếu đúng là như thế, cú lắc người này của hắn có lẽ có thể né được. Đáng tiếc là, đó không phải súng mà là đoản kiếm.

    Theo sự né tránh của Đường Triệu Thiên, đoản kiếm của Lê Sương Mộc như độc xà nhìn chằm chằm vào con mồi xoay một góc 30° rồi đột nhiên đâm ra, nhắm vào dưới xương sườn Đường Triệu Thiên!

    Lúc vị trí xương sườn truyền đến cảm giác tê dại quái dị, Đường Triệu Thiên mới cảm thấy có gì đó sai sai… Nếu như hắn lại một lần nữa cưỡng ép bẻ hướng thân thể của mình sang một bên, mũi kiếm lạnh như băng vẫn kia sẽ để lại một cái lỗ thấy cả xương trên người hắn.

    Sịnh mệnh lập tức tụt 5 điểm!

    Đường Triệu Thiên thậm chí không kịp kêu lên thảm thiết, đầu hắn đã bị một tên lưu manh cầm côn sắt đánh mạnh vào, cắt ngang tiếng kêu của hắn. Bước chân hắn lảo đảo.

    Nhưng tốt xấu gì hắn cũng là spiderman, bị đánh lén vẫn nhanh chóng phản ứng lại, xoay người đấm mạnh vào đầu tên lưu manh, làm cả khuôn mặt đó lún hết vào trong đầu, lần này hắn thật sự muốn giết người rồi!

    Nhưng thế thì sao, một đám dầu đường xó chợ liều mạng, bị đánh tàn phế thậm chí chết là chuyện thường ngày, không có tên nào bị Đường Triệu Thiên dọa sợ, ngược lại càng điên cuồng vây công Đường Triệu Thiên.

    Lê Sương Mộc đứng trong chỗ tối vừa muốn tiếp tục ra tay đã thấy Bạch Lục đang cười lạnh nhích tới gần Đường Triệu Thiên, liền lựa chọn đứng ngoài hỗ trợ.

    “Nhìn ta đi!”. Bạch Lục dựng dựng ngón cái với Lê Sương Mộc, bước tới sau lưng Đường Triệu Thiên, một cánh tay lớn vỗ lên vai hắn.

    Đường Triệu Thiên đột nhiên quay đầu lại, một đấm đập tới, khuôn mặt dữ tợn như hận không thể ăn thịt người khác. Khi hắn nhìn rõ bản mặt của Bạch Lục, sắc mặt đại biến: “Sao lại là ngươi?”.

    “Ông nội đến với cháu đây!”.

    Bạch Lục hét lớn một tiếng, chỉ thấy bàn tay hắn đột nhiên phồng to lên, nổi gân xanh, móng tay dài ra, da thịt giống như sắt thép. Tuy vẫn chưa phải móng vuốt của sói nhưng đã không còn là bàn tay của nhân loại.

    Năm cái móng tay cong như lưỡi liềm cắm sâu vào bả vai Đường Triệu Thiên.

    “AAAAAA!!”.

    Giờ khắc này, Đường Triệu Thiên mới kêu một tiếng tê thanh liệt phế.

    Hắn lại phát ra một tiếng kêu kì quái, hít một luồng khí lạnh vào phổi… sau đó trực tiếp phun một đống máu nóng hổi lên mặt tên cầm côn sắt.

    Tất cả những tên lưu manh đang nổi điên đều ngừng lại, nhìn nhìn Đường Triệu Thiên, còn cả người phương đông kia nữa. Tất cả đều hít một hơi lạnh, trừng to mắt, sợ hãi nhìn về phía Bạch Lục.

    Chỉ vì tay phải của Bạch Lục đã đâm vào bụng dưới Đường Triệu Thiên, máu tươi chảy ra từ khe hở, dọc theo cánh tay Bạch Lục nhỏ giọt trên mặt đất!

    “Hừ hừ!”. Bạch Lục cười lạnh nói: “Đường Nhện, ngày đó lúc ngươi bắt nạt ta, khẳng định không ngờ ngươi cũng có hôm nay?”.

    “Khục…”. Đường Triệu Thiên ho ra một ngụm máu, hai tay nắm thật chặt Bạch Lục: “Bạch…! Khục… Sớm biết như vậy lần đó ta đã giết ngươi rồi”. Đường Triệu Thiên cười thảm.

    “Đáng tiếc. Ngươi vĩnh viễn cũng không có cơ hội đó nữa”. Bạch Lục khinh thường cười cười.

    Xoẹt! Tay phải rút ra từ trong bụng Đường Triệu Thiên, tùy tiện để máu tươi phun tùn tóe lên khắp người, nói: “Ta chỉ giết ngươi một lần! Biết vì sao không? Bởi vì ngươi ngay cả tư cách làm đối thủ của ta cũng không có. Ngươi không xứng!”.

    Nói xong, hắn nhấc Đường Triệu Thiên lên, nói với đám lưu manh xung quanh: “Người này, do chúng ta… Mafia xử! Các ngươi ai có ý kiến?”.

    Lúc này đây Doãn Khoáng cùng Lê Sương Mộc cũng đã đứng ở bên người Bạch Lục.

    Một đám lưu manh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

    Lê Sương Mộc tiện tay ném ra một túi vàng, đập xuống đất, những hạt vàng liền lăn ra từ trong túi, nhìn một đám người mắt sáng lên. Lê Sương Mộc nói: “Dùng vàng đổi người. Nếu không đồng ý thì các ngươi cũng sẽ giống như hắn”.

    Dã Lang bang xúm lại bàn bạc, sau đó một gã mặt sẹo cầm dao bầu đứng dậy nói: “Người có thể mang đi, nhưng phải để một cánh tay của hắn lại!”. Tuy hắn không biết ba người này có phải “mafia” hay không, nhưng từ sự tàn nhẫn đó công với việc vung tiền như rác, cũng không phải thế lực mà bang hội nhỏ như bọn chúng có thể đắc tội, yêu cầu để lại một cánh tay chỉ là vì sĩ diện.

    Bạch Lục cười hặc hặc nói: “Việc này thì đơn giản thôi”.

    Nói xong, hắn nhặt một thanh đao dưới đất lên chặt xuống gọn gàng chém đứt một cánh tay của Đường Triệu Thiên: “Ok chưa? CHúng ta còn có việc, bye bye”.

    Hắn liếc mắt cùng Doãn Khoáng Lê Sương Mộc, vác theo Đường Triệu Thiên đang kêu thảm thiết chui vào một con hẻm nhỏ.

    Bạch Lục tiện tay ném Đường Triệu Thiên lên đống rác, lạnh lùng nói: “Nói! Vương Ninh ở đâu?”.

    Có lẽ Đường Triệu Thiên tự biết mình chắc chắn phải chết, dứt khoát kiên quyết nói: “Muốn biết Vương Ninh ở đâu? Phì! Mơ! Hừ hừ, các ngươi chờ xem, Vương Ninh nhất định sẽ báo thù cho ta. Cả đám các ngươi đều sẽ chết! Dù sao lần này chết cũng không bị giảm tuổi thọ. Muốn giết thì giết đi”.

    Lê Sương Mộc gật gật đầu, thản nhiên nói: “Xem ra ngươi sẽ không nói. Được rồi, ngươi đã muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi”. Có vẻ giết một người với hắn mà nói chỉ là việc đơn giản như ăn cơm uống nước.

    Không đợi hắn ra tay, Doãn Khoáng đột nhiên nói: “Chờ một chút, để tôi thử xem”. Nói xong Doãn Khoáng ngồi xổm người xuống, nhấc cổ áo Đường Triệu Thiên, nói: “Đường Triệu Thiên, cho ngươi cơ hội cuối cùng. Nói ra đi, để chết cho dứt khoát. Không nói, ta sẽ lấy ngươi làm thí nghiệm”. Hai mắt màu đen của Doãn Khoáng dần dần nhạt đi, hiện ra màu hổ phách sáng rực: “Ngay cả ta cũng không biết, năng lực này sẽ có hiêu quả như thế nào. Cho nên, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ”.

    Con mắt G, có vẻ như không chỉ đơn giản như phần giới thiệu của nó, Doãn Khoáng cảm thấy ngoại trừ hiệu quả thị giác đặc biệt, nó còn có gì đó vi diệu hơn. Vừa hay trước mặt có một đối tượng thí nghiệm.

    “Đường Triệu Thiên, muốn trách cũng chỉ có thể trách chính ngươi. Từ việc ngươi đứng ở phía đối lập với chúng ta, đã định trước giữa chúng ta không có khả năng hòa giải. Huống hồ, vì chính mình… Ta cần ngươi để làm thí nghiệm!”. Doãn Khoáng thầm than trong lòng, đồng tử lại càng sáng lên.

    Nhìn thấy đôi mắt quỷ dị của Doãn Khoáng, đột nhiên Đường Triệu Thiên tim đập nhanh hơn… Đây là một loại tín hiệu cực kỳ nguy hiểm: “Ngươi… Ngươi muốn làm gì?”.

    “Nói! Vương Ninh ở nơi nào?”.

    “Ta… Hừ! Muốn dọa ta à? Muốn biết lắm sao… mơ đi…”.

    Nhưng mà, hắn còn chưa nói xong, cặp mắt màu hổ phách của Doãn Khoáng lập loè yêu quang chói mắt, phát ra ánh sáng vàng nhàn nhạt, đôi mắt phẫn nộ của Đường Triệu Thiên lập tức ngốc trệ…

    “Nhắc nhở: Đầu óc của ngươi đã bị sóng tinh thần tấn công, đại não bị thương nghiêm trọng. Trí lực tạm thời giảm 1 điểm”.

    “Nhắc nhở: Đầu óc của ngươi đã bị sóng tinh thần tấn công, tinh thần bị sóng điện trùng kích không thể chống cự, ngươi lâm vào trạng thái thực vật”.

    “Nhắc nhở: Bởi vì ngươi đang trong trạng thái bị thương, sinh mệnh liên tục giảm xuống, đến 0 thì tính là đã chết”.

    “Nhắc nhở: Bộ phận ý thức của ngươi bị sóng tinh thần cường đại quấy nhiễu, trí nhớ bị đánh cắp”.

    “Doãn Khoáng… Ta và ngươi, không chết không thôi!!!’.

    Trước khi ý thức lâm vào bóng tối vô tận, đây là tiếng thét cuối cùng trong đầu của Đường Triệu Thiên.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 72: Ông bác da đen bí ẩn

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “Doãn Khoáng, cậu làm gì hắn thế?”. Bạch Lục rất hiếu kỳ.

    Doãn Khoáng lắc đầu, một tay vịn vách tường xanh đen, một tay xoa xoa đôi mắt đang đau nhói nóng rực của mình, nói: “Không có gì Chỉ là thí nghiệm một năng lực đặc thù còn chưa hoàn toàn nắm vững”.

    “Hắn sao rồi?”.

    “Biến thành người thực vật”. Doãn Khoáng thở dài, lại than vãn: “Nhưng có vẻ không được bao lâu sẽ lại bình thường. Đương nhiên nếu như cậu cảm thấy chưa hết giận, có thể trực tiếp bắn thêm một súng vào đầu hắn”.

    Bạch Lục nhún nhún vai nói: “Được rồi, ta cũng không biến thái đến mức SM với thi thể, đó là báo ứng của hắn”.

    (SM: sớt gg:v)

    Lê Sương Mộc nói: “Đã như vậy, đi thôi”.

    Ngay lúc này, tiếng cảnh báo chói tai dồn dập từ bốn phương tám hướng truyền đến, tất nhiên là cảnh sát đã đến.

    Chỉ thấy thân hình cao lớn của Ngụy Minh nhảy vào hẻm nhỏ, lo lắng hô: “Không tốt rồi, cảnh sát đã đến”.

    “Nghe thấy rồi”. Lê Sương Mộc điềm tĩnh lấy ra hai vật, ném cho Doãn Khoáng một cái trong đó, nói: “Đây là câu trảo con dơi của cậu, tôi nhặt lại giúp, lúc trước quên trả”.

    Doãn Khoáng mắt sáng lên, nhận lại câu trảo con dơi, nói: “Cảm ơn, thứ này tốt xấu gì cũng là 300 học điểm. Đúng lúc cần dùng”.

    Lúc này ánh đèn báo động đủ loại màu chiếu tới hẻm nhỏ, tăng thêm một chút sắc màu cho con hẻm u ám. Tiếng bước chân dồn dập truyền vào lỗ tai mọi người.

    Một bóng người dài dài hiện ra dưới ánh đèn, sắp đi vào con hẻm thăm dò.

    “Đi thôi!”.

    Bóp cò, hai cái móng vuốt sắc bén phá không, móc vào điểm lồi ra từ nóc nhà một cách chắc chắn. Đây là một trong những trang bị chuyên dụng của Batman, có thể chịu được sức nặng tối đa là 5 tấn, kéo vài người tất nhiên không có vấn đề gì.

    Lúc một đám cảnh sát đi vào trong ngõ nhỏ, dùng đèn pin trong tay chiếu chiếu, ngoài trừ một đống đồ bỏ đi đầy đất thì chỉ có một thi thể phần bụng bị thủng một lỗ to.

    Một người cảnh sát thử xem hơi thở của Đường Triệu Thiên, sau đó nói với cảnh sát trưởng: “Sếp, hắn chết rồi”.

    “Móa, tên giết người này đúng là ma quỷ, thật không dám tưởng tượng vũ khi gì có thể tạo ra vết thương này”.

    “Đây không phải là việc của chúng ta”. Cảnh sát trưởng thu hồi súng, nói: “Báo cho gã nhân viên liệm xác điên điên khùng khùng kia đi”.

    “Bây giờ chúng ta làm gì?”.

    “Thu đội, chẳng lẽ hơn nửa đêm còn bị lôi ra để dọn dẹp hộ lũ nhân viên vệ sinh sao. Tên Rocky chết tiệt, chỉ biết kiếm thêm phiền phức cho ta, chắc ta phải kéo hắn về giam vài ngày”. Nói xong, gã để lại hai cảnh sát trông coi hiện trường, cho những người khác rút, trong miệng còn lầm bầm.

    Một đám cảnh sát tới vội vàng mà đi cũng vội vàng. Còn hai tên phải ở lại thì hậm hực không thôi, đành rút điếu thuốc ra hút.

    ——-

    Nóc nhà.

    Bốn ánh mắt chăm chú nhìn nhất cử nhất động của đám cảnh sát, thấy bọn chúng chỉ xem xét qua qua rồi đi, Bạch Lục liền nhổ một bải nước bọt: “Cũng không khác gì cảnh sát Trung Quốc, có tinh thần vì dân liều mạng a? Nhưng mà ta dam nói, tốc độ phá án nhất định không nhanh bằng cảnh sát Trung Quốc”.

    Lê Sương Mộc nói: “Thật ra đối với việc xã hội đen dùng vũ khí đánh nhau, phương thức xử lý đều không khác nhau lắm. Cho nên còn không bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ thành không có gì, bọn hắn xử lý càng qua loa, không phải càng có lợi cho chúng ta sao? Đi thôi, về ngủ”.

    Doãn Khoáng đột nhiên nói: “Đợi chút”.

    Ngụy Minh vừa mới ngáp một cái duỗi lưng cho thoải mái, bị Doãn Khoáng cắt ngang liền ho khan, may là Bạch Lục nhanh tay che miệng của hắn lại, nói không chừng lại bị hai tên cảnh sát phía dưới phát hiện.

    “Còn vấn đề gì sao?”. Lê Sương Mộc hỏi.

    Doãn Khoáng nói: “Các cậu vừa rồi không nghe thấy cảnh sát dẫn đầu nói sao, ‘gã liệm thi điên điên khùng khùng’ đó”.

    Lê Sương Mộc nói: “Cậu nói là, ông bác da đen kia?”.

    “Đúng. Tôi cảm thấy người này không chỉ đơn giản như vậy. Lần thứ nhất thấy hắn, tôi đã có cảm giác thâm sâu không lường được rồi. Cảm giác ‘mọi chuyện đều nắm trong lòng bàn tay’. Tôi nghĩ nếu ở lại đợi thêm chút nữa không chừng có thể thu được tin tức có giá trị”. Dừng một chút, Doãn Khoáng lại nói: “Dù sao cũng chỉ chờ thêm vài phút, dâu có mất cái gì đúng không?”.

    Ngụy Minh trừng to mắt, một đôi mắt trâu đầy tơ máu… Nhưng ở đây có ai không phải như thế chứ? Cả ngày lo sợ Tử Thần, lúc nào cũng có thể bị tử vong uy hiếp, cả sinh lý và tâm lý đều hết sức chịu đựng rồi.

    Nhưng thế thì sao?

    Bốn người, một vì sống sót trở về bên gia đình, một vì trở nên mạnh mẽ trở về hoàn thành sứ mệnh của gia tộc, một muốn trở thành tồn tại vượt qua cả thần linh trong tưởng tượng của bản thân, một muốn thu được nhiều điểm thưởng hơn để không trở thành gánh nặng cho đồng đội. Tất cả đều có chấp niệm của riêng mình và lý do không cho phép chính mình thất bại!

    Dù khổ hơn nữa mệt hơn nữa, ít nhất với tư cách là đàn ông, bọn họ đều lựa chọn nghiến răng chịu đựng!

    “Ừ. Cứ thế đi”. Ngụy Minh vỗ vỗ đầu, nói: “Ông bác da đen nhất định có liên quan tới Tử Thần, nếu không ông ta ăn no rửng mỡ chạy qua chạy lại trước mặt đám nhân vật chính giả bộ ngầu sao. Ông ta hoặc là có lòng tốt thật, hoặc là cố ý lừa đảo, thật muốn lột lớp mặt nạ của ông ta xuống a!”.

    Bạch Lục cười nói: “Nhìn không ra nha, ngay cả Ngụy Minh não toàn cơ bắp cũng biết suy luận rồi, thất kính thất kính!”. Nói xong liền chắp tay một cái.

    Ngụy Minh nói: “Hừ! Ngươi đại tiểu tiện còn không khống chế được còn đứng đây làm gì? Mau kiếm chỗ nào ngồi xổm đi”.

    Lê Sương Mộc cũng nhịn không được mỉm cười, không giống trước đây chút nào. Nếu như Tiền Thiến Thiến ở đây, chỉ sợ là đã mắt đầy trái tim rồi.

    “Vớ vẩn! Ok you win”. Bạch Lục tức giận nói.

    Ngụy Minh cười ha ha, vẻ mặt đắc ý: “Haha, sao hả? Còn nói ta không hài hước đi, ta hài hước sặc chết ngươi. Đợi khi nào rảnh ta sẽ cho ngươi chuyện về Hoa Cúc đại đế và Liên Hoa đường chủ”.

    Nói nói một hồi cũng đỡ buồn ngủ, bất giác tăng thêm sự hòa hợp giữa bốn người.

    “Đúng rồi Doãn Khoáng, cậu còn chưa nói đã làm gì với Đường Triệu Thiên? Sao hắn lại thành người thực vật? Vừa rồi sao hai mắt cậu lại quỷ dị như thế?”. Bạch Lục tò mò hỏi, lập tức lại nói: “Đương nhiên, chỉ là hiếu kỳ một chút, nếu như là bí mật cá nhân thì thôi”.

    Doãn Khoáng thản nhiên cười cười, nói: “Không có gì không thể nói. Kỳ thật…”.

    Đột nhiên, một tiếng thắng xe chói tai truyền vào lỗ tai mọi người, cắt lời Doãn Khoáng.

    Bốn người liếc nhau: “Ông ta đến rồi”.

    Sau đó, cả bốn yên lặng thò đầu ra, quả nhiên trông thấy một cỗ xe màu đen đứng ở đầu hẻm, cửa xe mở, ông bác da đen vẫn một bộ đồ đen thần bí như trước bước ra từ ghế lái. Đế giày cứng rắn đạp lên nhựa đường phát ra tiếng bước chân cộc cộc kỳ dị, giống như đang nhảy điệu nhảy clacket.

    (Claket: nhảy thiết hài, dùng giày đế sắt nhảy trên sàn gỗ)

    Ông ta giống như mãi mãi chỉ mặc một bộ đồ đen, hai tay bỏ vào túi, có vẻ lười biếng, khóe miệng luôn có một nét cười quái dị, đôi mắt đen sâu thẳm huyền bí tựa như có thể hiểu hết mọi sự trên thế gian.

    Một cảnh sát trông coi hiện trường nói: “Này…, ở đây giao cho ông”. Hắn muốn hô tên của ông bác da đen, nhưng lại phát hiện mình không biết ông ta tên gì. Nhưng cũng không sao, ai muốn quen với một người cả ngày tiếp xúc cùng thi thể chứ.

    Nói xong liền khoác vai tên cảnh sát trẻ tuổi: “Đi thôi”.

    “Ai vậy?”.

    “Tốt nhất đừng tò mò về ông ta, sẽ gặp đen đủi đấy. Thật ra ta cũng không biết ông ta là ai, tên là gì, từ đâu tới, chỉ nghe nói ông ta là một người vô cùng đen đủi cũng vô cùng may mắn. Hơn nữa ông ta còn thích ở cùng một chỗ với thi thể… Được rồi, không nói nữa, đi uống rượu thôi”.

    Không để ý tới hai tên cảnh sát, ông bác da đen đi tới bên cạnh thi thể Đường Triệu Thiên, ngồi xổm người xuống, sau đó vươn tay, vuốt hai mắt đang trợn to của Đường Triệu Thiên khép lại. Vẻ mặt lười nhác của ông ta bỗng trở nên trang nghiêm vô cùng, giống như một giáo đồ thành kính đang tụng niệm Thánh kinh: “Vô luận ngươi khi còn sống làm ác như thế nào, làm thiện như thế nào. Hiện tại, ngươi đã chết. Bụi về với bụi, đất về với đất. Cậu bé, nguyện cho ngươi đạt được phán xét công bằng nhất. Nguyện cho linh hồn ngươi được cứu rỗi”.

    “Nguyện cho linh hồn ngươi được cứu rỗi…”.

    Con hẻm nhỏ lạnh lẽo âm u bởi vì một câu nói của ông ta mà như sáng lên?! Là ảo giác sao?

    Ông bác da đen nói xong liền để thi thể Đường Triệu Thiên vào bọc đựng xác, kéo khóa buộc chặt.

    Trong khoảnh khắc đó, đám Doãn Khoáng nhìn thấy khuôn mặt của Đường Triệu Thiên, vốn là biểu cảm đầy oán hận, lúc này bình thản đến lạ kỳ, tựa như một đứa trẻ đang ngủ say và đang có một giấc mơ ngọt ngào.

    “…Oát đờ hợi?!”.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 73: Từ bỏ? Tuyệt đối không thể!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “Xem ra ông ta có một lực lượng thần bí không muốn người khác biết”. Doãn Khoáng sờ lên cằm nói.

    Lê Sương Mộc cùng Bạch Lục đều không tự chủ được gật đầu.

    Lê Sương Mộc nói: “Có lẽ, sau khi giải quyết xong Vương Ninh, chúng ta sẽ tìm ông bác da đen nói chuyện một chút. Nói không chừng có thể tìm được manh mối gì đó”.

    Ngụy Minh vuốt vuốt con mắt nhức mỏi: “Đây là chuyện của sau này. Mấy anh trai à, ta mệt lắm rồi, về thôi, rạng sáng rồi đó”.

    Lê Sương Mộc cũng nói: “Ừm. Hôm nay về lấy lại tinh thần, sáng sớm ngày mai đi đối phó Vương Ninh. Tên này một ngày chưa chết, chúng ta sẽ sống không an ổn”.

    “Oáp”. Bạch Lục ngáp một cái thật to, nói: “Con mẹ hắn! Các cậu nói, tên Vương Ninh này có thể bị Tử Thần thiết kế chết rồi hay không? Như vậy không cần chúng ta động thủ nữa. Nếu ta có năng lực của Tử Thần thì tốt biết bao, chậc! Haiz, muốn ngủ một giấc thật say quá”.

    Ngụy Minh nói: “Chỉ sợ ngươi hai mắt nhắm lại rồi không mở ra nữa a”.

    “Ngươi mỏ quạ đen”.

    Bạch Lục thấy Doãn Khoáng cúi đầu trầm tư liền hỏi: “Tiểu Doãn Tử, có phải lại nghĩ ra được điểm gì quan trọng hay không?”.

    “Hả”. Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, đặc biệt là cái kiểu xưng hô là lạ kia, làm cho Doãn Khoáng chỉ biết câm nín.

    “Cũng không có gì… Chúng ta về ngủ thôi”.

    “Đúng đúng. Có chuyện gì ngày mai rồi hãy nói, ngày mai rồi hãy nói”. Ngụy Minh khuôn mặt phờ phạc, mí mắt sập xuống: “Tôi thấy tôi đứng đây cũng ngủ được”.

    Bốn người dùng câu trảo con dơi để xuống đất, sau đó đi về phía khách sạn.

    Không bao lâu bọn họ đã tới nơi, 1207 Washington, cũng chính là nơi những người còn sống của lớp 1204 đang ở.

    Tại bàn lễ tân, Doãn Khoáng nói với mọi người: “Mọi người chịu khó một chút, ngày mai cố gắng dậy sớm, tốt nhất là 5h”.

    “Gì?!”. Ngụy Minh há to miệng: “Vkl, bây giờ là 4h kém. Doãn Khoáng, người sắt cũng không chịu được dày vò như vậy đâu”.

    Doãn Khoáng nói: “Đây cũng là bất đắc dĩ thôi. Phải giải quyết Vương Ninh đã, mọi người phải đồng tâm hiệp lực”.

    “Hừ!”. Ngụy Minh hậm hực: “Đều là do Vương Ninh hại. Con mẹ hắn! Lúc hắn muốn đi không ai giữ lại, bây giờ bị hành hạ như thế này. T mà bắt được thì hắn no đòn”. Sau đó hắn lại hữu khí vô lực nói: “Được rồi được rồi, 5h thì 5h. Ta đi ngủ trước”.

    Doãn Khoáng nhắc nhở: “Tất cả mọi người cẩn thận một chút. Thiết kế của Tử Thần lúc nào cũng có thể xuất hiện lúc chúng ta sơ ý nhất”.

    Ngụy Minh vẫy vẫy tay, liền lê chân đi tới cửa phòng của mình.

    “Rầm” một tiếng, âm thanh của một thứ nặng đổ xuống giường, sau đó là tiếng ngáy như sấm rền.

    Lê Sương Mộc nói: “Mọi người nghỉ ngơi cho tốt đi. Ngày mai gặp”.

    “Ngày mai gặp”.

    “Ngày mai gặp”.

    Doãn Khoáng tiến vào gian phòng của mình, mở đèn lên, nhìn trang trí chung quanh bên trong căn phòng, phát hiện nó vô cùng đơn giản, cũng không phát hiện đồ vật gì có thể gây nguy hiểm đến tính mạng, thầm nghĩ: “Xem ra lo lắng của mình là dư thừa. Lê Sương Mộc cẩn thận như thế, tất nhiên không thể tùy tiện tìm đại một khách sạn”.

    Vỗ vỗ cái đầu hỗn loạn, Doãn Khoáng nằm lên giường, tiện tay kéo chăn quấn người lại: “Phương pháp này có thể thành công hay không đây… Thôi chờ đến nagyf mai rồi tính… Ngày mai…”.

    Hô hấp nhẹ nhàng thay thế lời nói mơ hồ, tất cả trở nên im lặng.

    ——

    Cộc cộc cộc!

    Đang mơ màng, Doãn Khoáng tựa hồ nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.

    “Ai vậy? Sáng sớm… Ồn ào quá…”. Doãn Khoáng nói mớ, kéo chăn quấn lên đầu, nói với giọng khó chịu: “Em… Bà cụ non… Để anh ngủ chút nữa… Lát nữa anh mua búp bê cho…”.

    Trong chăn đột nhiên yên tĩnh lại, sau một khắc, Doãn Khoáng đẩy mạnh chiếc chăn ra, xoa mặt mấy cái, xoa cho hết tất cả sự mệt mỏi trên khuôn mặt, lúc này mới nhảy xuống.

    “Đợi anh… Anh nhất định sẽ trở về!”. Khoảnh khắc đặt tay vào chốt cửa, Doãn Khoáng rất hy vọng, đằng sau cánh cửa sẽ là một đôi mắt giống như búp bê đang nhìn hắn và nói: “Anh lại ngủ nướng rồi!”.

    Nhưng giấc mơ và hiện thực luôn có một khoảng cách rất lớn.

    Mở cửa, trước mặt là hai nam sinh sắc mặt ngưng trọng. Một là Ngụy Minh, một là Phan Long Đào. Lúc này, trên mặt bọn họ vẫn còn vẻ buồn ngủ, nhưng càng nhiều hơn là một sự sợ hãi tuyệt vọng.

    Trong lòng Doãn Khoáng nhảy lên, đột nhiên có một dự cảm xấu: “Làm sao vậy?”.

    Ngụy Minh thở dài nặng nề, nói: “Lâm Tú Nhân chết rồi…”.

    Doãn Khoáng ngẩn người, chỉ có thể cười khổ và thở dài: “Chuyện xảy ra khi nào?”.

    Lâm Tú Nhân đứng thứ 3 trong 6 chị em Đường Nhu Ngữ, một cô gái bình thường, Doãn Khoáng chỉ biết tên còn lại không biết gì cả. Có lẽ là hai người Đường Nhu Ngữ cùng Âu Dương Mộ quá xuất chúng, nên Doãn Khoáng đều không có ấn tượng gì với bốn người còn lại.

    Nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp, khi nghe tin có người chết, Doãn Khoáng vẫn xúc động rất lâu… Mình có thể cũng sẽ chết một cách không rõ ràng như thế…

    Phan Long Đào lòng vẫn còn sợ hãi nói: “Cách đây không lâu, có thể là do quá tối, đi WC dẫm phải cục xà bông trượt chân đập đầu vào cửa sổ, bị mảnh kính vỡ đâm vào cổ, hít thở không thông mà chết”.

    “Mọi người đâu?”.

    “Đều ở trong phòng của Đường Nhu Ngữ”. Ngụy Minh nói: “Tâm tình của mọi người đều không tốt. Tôi lo là hành động hôm nay…”.

    Doãn Khoáng nắm thật chặt nắm đấm: “Mang tôi đi nhìn xem”.

    Ba người tới căn phòng của Đường Nhu Ngữ, tất cả mọi người đang chen chúc trong căn phòng hẹp, không khí rất bi thương. Một nữ sinh che mặt khóc thút thít, tiếng khóc như cứa vào lòng người.

    Đường Nhu Ngữ thấp giọng an ủi cô.

    Về phần Lâm Tú Nhân đã chết thì được bọc trong một cái chăn để trên giường.

    “Doãn Khoáng…”. Bạch Lục ngoắt tay, ý bảo hắn ngồi chỗ bên cạnh.

    Những người còn lại trông thấy Doãn Khoáng, nhìn thoáng qua liền cúi đầu xuống, cố nặn ra vẻ tươi cười xem như chào hỏi.

    Doãn Khoáng nhìn về phía Lê Sương Mộc, Lê Sương Mộc cũng nhìn về phía Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng ý hỏi Lê Sương Mộc làm sao bây giờ. Mà trên khuôn mặt tuấn lãng của Lê Sương Mộc cũng đầy vẻ bối rối, gặp tình huống này hắn cũng bó tay.

    Nếu không có ai phá vỡ sự im lặng, không khí bi thương này sẽ tiếp tục mãi.

    Đồng hồ đang chỉ 5h30′.

    Ánh sáng nhàn nhạt từ từ xuất hiện, một ngày mới, đã bắt đầu, ngày thứ 3 tại thế giới Final Destination.

    Cuối cùng, Doãn Khoáng xiết chặt nắm tay, hít sâu một hơi, nói: “Chẳng lẽ mọi người cứ ngồi như vậy mãi, cái gì cũng không làm? Chờ Tử Thần tới sao? Sau đó bị đoàn diệt? Các người cứ như vậy mà từ bỏ sao?”.

    Cuối cùng đã có âm thanh, hơn mười ánh mắt đang ngẩn ngơ không biết đang nhìn cái gì lấy lại tiêu cự.

    Âu Dương Mộ hỏi: “Còn có thể thế nào? Chúng ta không làm được gì cả. Bộ phim Final Destination này chính là một bộ phim không có lời giải. Vô luận chúng ta làm như thế nào, trả giá nhiều cố gắng hơn nữa, cũng chỉ vô dụng mà thôi! Kết quả cuối cùng đều như nhau! Chúng ta căn bản không có cách nào tránh thoát khỏi thiết kế của Tử Thần. Toàn bộ chúng ta đều chỉ là người bình thường, làm sao chống lại một vị thần? Ta… Ta thật sự không hết chịu nổi rồi, cả ngày lo lo lắng lắng. Ta tình nguyện chết đi cho rồi, còn tốt hơn hiện tại nhiều. Ngươi còn muốn chúng ta phải làm như thế nào đây?”.

    Âu Dương Mộ càng nói càng kích động, đến cuối cùng cơ hồ là hét lên với Doãn Khoáng. Hai hàng nước mắt tuôn ra ào ào.

    Có lẽ là tất cả mọi người là đều nghĩ như vậy, hoặc là Âu Dương Mộ đã kích thích mọi người, tâm trạng bị Âu Dương Mộ kéo xuống, một cảm xúc tiêu cực lan tràn khắp căn phòng.

    “Hay là từ bỏ đi”. Nữ sinh đang thút thít nỉ non được Đường Nhu Ngữ an ủi kia đột nhiên bắt lấy cánh tay của Đường Nhu Ngữ nói: “Chị, chúng ta không đấu lại Tử Thần đâu. Em không muốn cứ phải sống trong lo sợ như vậy, em không muốn! Em thật sự rất mệt… rất mệt. Em không cần học điểm, không cần cái gì mà điểm tích lũy, em xin chị đó, để em trở về trường đi…”.

    Trở về, ý nói là hãy giết cô đi!

    “Tiểu Vân…”. Đường Nhu Ngữ bị nữ sinh kia nữ sinh kia làm tâm hoảng ý loạn, không biết làm như thế nào cho phải.

    Nhát gan? Nhu nhược? Đang xấu hổ?

    Đột nhiên, Bạch Lục đứng lên, khuôn mặt khinh thường, cười lạnh nói: “Hừ!! Nhìn bộ dạng này của các người… Còn muốn sống sót trong đại học? Buồn cười, thật đáng buồn!”. Giọng nói oang oang dội khắp cả căn phòng: “Ta bây giờ rốt cuộc cũng hiểu được vì sao Vương Ninh phải làm như vậy! Bởi vì hắn đã sớm nhìn ra, cái lớp này căn bản hết thuốc chữa rồi! Cùng lớp với các ngươi, trông chờ vào các ngươi sớm muộn gì cũng bị liên lụy chết. Các ngươi muốn thế nào thì như thế đó. Bố đếch care nữa”. Nói xong, Bạch Lục ra ngoài, đóng cửa cái rầm.

    Doãn Khoáng cũng lập tức đứng lên nói: “Tôi… không muốn nói nhiều. Mỗi người có cách sống khác nhau. Đã có người muốn lựa chọn từ bỏ, tôi cũng đành chịu. Nhưg mà, Doãn Khoáng tôi, tuyệt đối sẽ không từ bỏ! Dù là cuối cùng khó thoát khỏi cái chết, ít nhất tôi cũng sẽ không hối hận. Nếu như lớp 1204 chính là như thế này, nói thật, không cần phải ở lại nữa, tôi sẽ không đem mạng sống và tiền đồ của mình đi đánh bạc tại một cái lớp như thế này. Các vị, tự giải quyết cho tốt đi”.

    Nói xong, Doãn Khoáng cũng đi ra khỏi phòng.

    Ngụy Minh cũng đứng lên, thở dài, đi ra ngoài.

    Tăng Phi thở dài xa xôi: “Nếu như ta lựa chọn từ bỏ, cha ta nhất định sẽ đập chết ta. Ta không muốn ông ấy phải hổ thẹn”. Nói xong cũng đi ra.

    Lê Sương Mộc rút ra một điếu Marlboro, đốt lên, hít sâu một cái, phun khói, nói: “Họ Đường, quản cho tốt chị em của cô đi. Tôi hy vọng chuyện hôm nay sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi không có thời gian để lãng phí cùng mấy người. Cậu thì sao”.

    Phan Long Đào khẽ run rẩy, nhìn Lê Sương Mộc đang nhìn từ trên cao xuống, nắm tay lại: “Tôi… Tôi có thể làm đàn ông!”.

    “Vậy đi thôi”. Nói xong, Lê Sương Mộc liền đi ra khỏi phòng.

    Phía sau hắn, có một đạo bóng hình xinh đẹp chăm chú đi theo, nắm tay nhỏ xiết chặt nói lên chủ nhân của nó lúc này đang rất khẩn trương cùng sợ hãi.

    Sau đó mới tới Phan Long Đào.

    Trong phòng lại yên lặng giống nhau lúc đầu, lần này ngay cả tiếng khóc cũng không có…​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 74: Tính sai!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    Trong lối đi nhỏ hẹp, Bạch Lục, Doãn Khoáng, Tăng Phi, Ngụy Minh nhìn nhau không nói gì.

    Tiếp theo, Lê Sương Mộc, Tiền Thiến Thiến cùng với Phan Long Đào từ trong phòng đi ra. Bảy người đứng trong lối đi rộng chưa đến 2m, ánh sáng từ bóng đèn tròn tạo ra những chiếc bóng cô tịch cao thấp khác nhau.

    Bạch Lục “chậc” một tiếng nói: “Thật không chịu nổi đám đàn bà này mà, ngoại trừ đẻ ra thì không tin được cái gì. Tiếp theo chúng ta làm gì đây?”.

    Lê Sương Mộc nhìn về phía Doãn Khoáng.

    Sau đó, tất cả mọi người nhìn về phía Doãn Khoáng.

    Có lẽ Doãn Khoáng người lãnh đạo trong bảy người, nhưng hắn là người mưu trí nhất không phải nghi ngờ… Ngoại trừ Phan Long Đào, những người còn lại đều đã nhận thức được trí và dũng của Doãn Khoáng. Có lẽ so với những mưu sĩ mưu đứng đầu, Doãn Khoáng vẫn còn non nớt vô cùng, nhưng không có ai hoài nghi tiềm lực trong tương lai của hắn.

    Doãn Khoáng thở dài một tiếng, nói: “Vốn là nếu có sự phối hợp của chị em Đường Nhu Ngữ, kế hoạch của ta tối thiểu có 9 phần thành công, nhưng hiện tại, chỉ có 6 phần, hay 5 phần cũng không chừng… Nhưng nếu như đã như vậy, vô luận như thế nào cũng phải muốn thử một lần”.

    Ngụy Minh nói: “Doãn Khoáng, cậu cứ nỏi thẳng ra đi. Chúng ta làm như thế nào?”.

    Doãn Khoáng cắn môi một cái, nói: “Tới quán chân cứu kia mai phục bên ngoài, chờ Vương Ninh mắc câu”.

    “Quán châm cứu?”. Bạch Lục nói: “Cậu có thể khẳng định Vương Ninh sẽ đi vào trong đó chứ”.

    “Không thể, nhưng mà khả năng cao là thế”. Doãn Khoáng nói: “Hiển nhiên Vương Ninh lúc này đây đang muốn phá hư đề thi chung của chúng ta lần này. Cho nên khả năng hắn cứu Issac rất lớn. Hơn nữa, tôi còn nghĩ là sau khi hắn cứu Issac sẽ lị giết! Cứu người 5 điểm, nhưng chết lại trừ 10. Lớp chúng ta sẽ bị trừ 5 điểm”.

    Mọi người không nói gì. Rất rõ ràng, tất cả đều đồng ý với nhận định của Doãn Khoáng.

    “Tên điên này còn là một tên điên tham lam!”. Bạch Lục cắn răng, hậm hực nói: “Không, hẳn là con chó điên, bắt được ai thì cắn người đó. Thật muốn bẻ hết răng của hắn đi, để xem hắn còn cắn người thế nào?”.

    Lê Sương Mộc bóp tắt điếu thuốc: “Bây giờ không phải lúc phàn nàn, chúng ta nhanh khởi hành thôi”.

    “Ừm”.

    Mọi người gật đầu.

    Nhưng khi bọn hắn ra khỏi khách sạn, lại nhìn thấy bảy người nam có nữ có ăn mặc đang đi về bên này, tên đầu chổi còn vừa chạy vừa hô: “Anh hùng, anh hùng!”. Sáu người khác đều là toàn thân đầy khuyên sắt.

    Đám Doãn Khoáng Lê Sương Mộc vừa nhìn, không khỏi quay lại nhìn nhau đầy ngờ vực.

    Bảy người này đám lưu manh đêm qua bị Doãn Khoáng dạy dỗ một trận, sau đó Lê Sương Mộc lại cho bọn hắn một túi vàng. Lúc này trên mặt bọn hắn vẫn còn sưng múp, dán băng keo đầy đầu.

    “Chẳng lẽ là đến báo thù hay sao?”. Doãn Khoáng siết chặt nắm đấm.

    Đầu chổi hết hồn, liên tục khoát tay, nói: “Chúng ta… Chúng ta có một cái tin tức rất quan trọng muốn nói cho các ngài biết”.

    Lê Sương Mộc nhướng mày, bước lên trước nói: “Nói thử coi, tin tức gì? Nếu như có ích với chúng ta, ta sẽ trả thù lao cho ngươi”.

    Đầu chổi nhịn không được xoa xoa đôi bàn tay: “Tôi thề có Chúa, tin tức này nhất định sẽ có trợ giúp với các ngài. Về phần trả thù lao, tối hôm qua đã trả rồi”.

    “Tối hôm qua là tối hôm qua, hôm nay là hôm nay”. Lê Sương Mộc nói: “Mau nói”.

    Ánh mắt của đầu chổi sáng lên, đắc ý thầm nghĩ: “Xem ra ta vẫn rất tinh mắt, người này thật hào phóng”. Theo bản năng chùi nước miếng ở khóe miệng, đầu chổi nói: “Là thế này…”.

    Sau khi nghe xong, Doãn Khoáng kích động lộ rõ trên khuôn mặt, hưng phấn đập tay: “Vương Ninh, cái này gọi là thông minh bị thông minh hại! Ta xem ngươi có chết hay không!”.

    Tin tức đầu chổi nói có liên quan tới Vương Ninh.

    Vương Ninh sau khi biết Đường Triệu Thiên đã chết, tìm một đám lưu manh ở đầu đường, phác hoạ lại đám Doãn Khoáng cùng Lê Sương Mộc, muốn đám côn đồ này chú ý bọn họ, tùy thời báo cáo hành tung. Tất nhiên Vương Ninh cũng không thiếu phần thưởng.

    Trùng hợp là đám mà Vương Ninh tìm được lại là đám bảy người này.

    Có lẽ là mị lực của Vương Ninh quá thấp, cũng có thể là phần thưởng của hắn kém xa cho nên bảy tên này quyết định đem Vương Ninh bán đi!

    Chẳng qua là không biết nếu như Vương Ninh biết người hắn phái đi bán hắn đi thì sẽ có biểu cảm như thế nào, chắc là hận không thể rút gân lột ra bảy tên này ra.

    “Cái này có phải ‘tự gây nghiệt, không thể sống’ hay không?” Bạch Lục cười to, nói: “Doãn Khoáng, xem ra ông trời cũng giúp chúng ta!”.

    Doãn Khoáng không trả lời mà cúi đầu sờ sờ cằm trầm tư: “Vương Ninh sẽ tin tưởng những tên côn đồ này sao, cũng có thể… Hắn đang dùng những tên côn đồ này mê hoặc chúng ta? Vương Ninh sẽ cho rằng chúng ta không thể phát hiện sự theo dõi của một đám côn đồ sao… Chẳng lẽ, hắn muốn minh tu sạn đạo (ND: giả bộ đã sửa xong con đường đang bị hư), ám độ trần thương (ND: chọn con đường, cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới)…”.

    Lê Sương Mộc dùng ánh mắt ngăn Bạch Lục lại, sau đó đưa một tay vào túi, thật ra là lấy hai túi vàng là từ thùng vật phẩm, ném cho đầu chổi, nói: “Cảm ơn. Tin tức của ngươi xác thực rất hữu dụng đối với chúng ta. Túi vàng này là tiền mua tin tức. Túi vàng kia là muốn ngươi giúp chúng ta một chuyện nhỏ”.

    Bảy người nhất thời con mắt lóe sáng, cười suýt nưa thì rút gân. Nhưng người Mỹ tựa hồ không biết cái gì gọi là khách khí, khẽ vươn tay, đầu chổi nắm thật chặt hai túi vàng trong ngực: “Có thể cống hiến sức lực cho các anh hùng là vinh hạnh của Jack. Ha ha”.

    Lê Sương Mộc nhìn về phía Doãn Khoáng, hỏi ý của hắn.

    Doãn Khoáng cắn môi một cái, sau đó nói: “Như vậy, các ngươi đợi chút nữa gọi điện thoại cho hắn. Nói là, ngươi bị chúng ta phát hiện, sau đó bị chúng ta đánh một trận, nghiêm hình bức cung các ngươi, cuối cùng các ngươi không chịu nổi tra tấn liền khai ra hắn. Sau đó lại nói ta bắt các ngươi lừa hắn chúng ta đi về hướng phố Lincoln, hiểu chưa”.

    Quán massage châm cứu kia ở phố Lincoln!

    “Doãn Khoáng, sao lại như thế?”. Ngụy Minh nóng nảy, mở miệng nói: “Sao lại nói cho Vương Ninh biết chúng ta tới quán châm cứu, như thế hắn không bỏ chạy sao?”.

    Lê Sương Mộc liếc Doãn Khoáng, tựa hồ đã hiểu ý đồ của Doãn Khoáng, liền gật đầu, sau đó nói với tên đầu chổi: “Tốt! Cứ thế mà làm! Các ngươi nghe rõ chưa?”.

    Đầu chổi gãi đầu một cái, nói: “Tôi bị anh hùng phát hiện? Sau đó anh hùng đánh chúng ta một trận? Sau đó…”.

    Lúc này Bạch Lục cũng kịp phản ứng: “Ta biết rồi, cái này gọi là tưởng thật lại là giả, tưởng giả lại là thật. Vương Ninh nhất định sẽ cho là chúng ta đi cứu cô gái đeo kính. Hắn như thế nào cũng không nghĩ ra những tên côn đồ này trái lại giúp đỡ giúp chúng ta!’.

    “Các ngươi rốt cuộc đang nói cái gì vậy?”. Ngụy Minh không nhịn được nói.

    Phan Long Đào một bên hình như cũng hiểu, kéo Ngụy Minh thấp giọng giải thích cho hắn.

    Doãn Khoáng bỏ ra 10 phút đồng hồ cuối cùng cũng dạy đầu chổi nói xong, hận không thể đánh hắn một trận, chưa từng thấy qua người ngu xuẩn như vậy!

    “Được rồi”. Doãn Khoáng cố nén cảm giác muốn đánh người, nặn ra vẻ tươi cười: “Chờ một chút nữa ngươi nói với hắn như thế”.

    Đầu chổi gãi đầu: “Như vậy… Như vậy… Sau đó…”. Ngay lúc Doãn Khoáng thật sự muốn đánh hắn, hắn đột nhiên ngẩng đầu, nói: “Tôi hiểu rồi. ngài cứ yên tâm, hãy tin tưởng tôi”.

    “Phù! Đi đi đi đi!”.

    Đưa mắt nhìn bảy người đầu chổi đang rời đi, Doãn Khoáng nói: “Trí lực của tên đó có phải là chỉ có 1 điểm?”.

    “Khụ khụ…”. Ngụy Minh đột nhiên ho khan: “Hôm nay đẹp trời a”.

    Thời điểm mọi người ở đây muốn ly khai, sau lưng một tiếng truyền tới một giọng nói dễ nghe: “Chờ một chút!”.

    Mọi người nhìn lại, liền thấy 5 chị em Đường Nhu Ngữ đứng ở cửa khách sạn.

    Ánh sáng mặt trời buổi sáng chiếu lên người các cô, dường như phủ thêm cho các cô một bộ đồ màu vàng cam.

    ———

    “Cái gì? Ngươi chắc chắn là một người tên Doãn Khoáng bảo ngươi nói như vậy?”.

    “…”

    “Bọn hắn tổng cộng bao nhiêu người?”.

    “…”

    “7… 6 nam 1 nữ… Quả nhiên chỉ là một đám bùn nhão. Tốt rồi, các ngươi làm không tệ, cứ như vậy đi…”.

    “…”

    “Ngươi đang đùa sao? Từ trước đến giờ chỉ có ta lấy tiền của người khác, chưa từng cho ai. Hừ! Tiền của Vương Ninh ta cũng không phải dễ cầm như vậy…”.

    ——–

    “Cũng nên bắt đầu rồi. Muốn đấu với ta… Các ngươi còn quá non”.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 75: Chuẩn bị sẵn sàng!

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: Accel

    “…Quyết định vậy đi”. Doãn Khoáng nhìn thấy Đường Nhu Ngữ, trong nội tâm thầm tán thán mỹ mạo cùng sự dũng cảm của nàng: “Sẽ có nguy hiểm nhất định. Các cô cẩn thận một chút”.

    Đường Nhu Ngữ nói: “Yên tâm, giao cho chúng ta. Những thứ khác chúng ta không giúp được gì, chút chuyện nhỏ này còn không làm khó được chúng ta”.

    Âu Dương Mộ một bên lạnh lùng nhìn lướt qua Bạch Lục, phồng má nói: “Hừ! Chỉ là Chính là muốn chứng minh cho những người khác thấy, phụ nữ chúng ta ngoại trừ sinh em bé, còn rất nhiều chuyện có thể làm tốt. Hơn nữa tuyệt đối không thua kém đàn ông các ngươi. Chỉ sợ các ngươi những đại nam nhân này trông thì ngon mà không dùng được!”.

    Bạch Lục cười hặc hặc, ngón trỏ xoa xoa khóe miệng, cười râm nói: “Có dùng được không, thử thì biết”.

    “Ngươi…”. Âu Dương Mộ mặt đỏ lên: “Vô sỉ!”.

    Đáp lại Âu Dương Mộ là hàm răng chỉnh tề trắng sáng của Bạch Lục: “Ta dùng CloseUp Lửa – Băng, răng rất tốt”.

    (ND: sỉ và xỉ đồng âm, vô sỉ là không biết xấu hổ, vô xỉ là không có răng)

    Ngụy Minh đụng Bạch Lục một cái: “Hai người các ngươi được chưa, chính sự quan trọng hơn”.

    Đường Nhu Ngữ lôi kéo Âu Dương Mộ, sau đó hỏi Doãn Khoáng: “Các cậu lúc nào động thủ?”.

    “Đợi sau khi Vương Ninh cùng các cô tiến vào quán châm cứu liền động thủ”. Doãn Khoáng nói: “Đến lúc đó việc chiến đấu giao cho chúng ta. Các cô chỉ cần khống chế người ở bên trong quán quán châm cứu lại là được rồi”.

    “Tốt. Bây giờ chúng ta tách ra”.

    “Còn nữa…”. Ánh mắt Doãn Khoáng lướt qua chung quanh, nói: “Tôi đoán chừng từ hôm nay trở đi, độ khó nhiệm vụ sẽ tăng lên. Các cậu không chỉ phải cẩn thận Tử Thần, đồng thời còn phải cẩn thận cảnh sát bản địa. Bọn họ sẽ nhìn chằm chằm vào chúng ta. Phải cắt đuôi mấy tên cảnh sát mặc thường phục đang bám theo đã. Nếu như đưa tới thêm một đoàn cảnh sát thì phiền toái”.

    Kỳ thật mọi người vừa đi ra khỏi khách sạn đã phát hiện rồi, chung quanh có tản bộ, có dắc chó đi dạo, có bán hot dog, còn có thành phần tri thức, nhìn qua thì chỉ như là cư dân thông thường, nhưng đám người Lê Sương Mộc rất cảnh giác, làm sao có thể không biết những người này chính là ai”.

    Đường Nhu Ngữ cười cười khinh thường: “Nếu như ngay cả bọn này còn không đối phó được, ta đây thật sự cũng nên tự sát rồi. Tốt rồi, việc này không nên chậm trễ”.

    Có thể thấy đây là một cô gái rất tự tin.

    Nói xong, cô mang theo mấy chị em rời đi.

    Lê Sương Mộc nhìn thoáng qua Tiền Thiến Thiến sau lưng, nhíu mày nói: “Cô không đi theo họ sao”.

    “Hả?”. Tiền Thiến Thiến hốt hoảng, sau đó nói: “Tôi… Tôi muốn đi theo các cậu”. Không biết cô vì sao lại khẩn trương, một cái tay nhỏ nắm chặt góc áo.

    Lê Sương Mộc nói: “Đi theo chúng ta nguy hiểm hơn, cô vẫn nên đi theo họ đi. Chỉ sợ chúng ta không để ý được cô nhiều đâu”.

    Có lẽ cân nhắc đến việc Tiền Thiến Thiến dù sao cũng là nữ sinh, lời nói của Lê Sương Mộc đã tương đối khéo léo rồi. Chỉ cần không ngốc đều nghe được ý của hắn, Tiền Thiến Thiến là một cái đuôi vướng víu”.

    “Tôi…”. Tiền Thiến Thiến cúi đầu xuống, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy ủy khuất, làm người ta thấy đáng thương.

    Lông mày Lê Sương Mộc càng nhíu càng chặt.

    Mấy người Doãn Khoáng, Bạch Lục cũng không khỏi hơi mất kiên nhẫn, hiện tại là lúc cần tranh thủ thời gian, làm gì có thời gian lãng phí trên người Tiền Thiến Thiến.

    Tiền Thiến Thiến lại khẽ gật đầu, yếu ớt nói: “… Vậy các cậu cẩn thận”. Từ “các’ nghe rất nhỏ, mọi người chỉ nghe được chữ “cậu”, chỉ cần không phải chỉ cần không phải mắt mù đều nhìn ra, “cậu” là chỉ ai.

    Tiền Thiến Thiến sau khi nói xong liền chạy tới Đường Nhu Ngữ ở phía xa.

    Đối với việc Tiền Thiến Thiến rời đi, Lê Sương Mộc tựa hồ không để trong lòng, nói với mọi người: “Chúng ta cũng đi thôi. Đường vòng, chỉ sợ phải nhiều tốn nhiều thời gian hơn. Hơn nữa, tốt nhất chúng ta nên thay đổi trang phục một chút. Bằng không thì dựa vào sự khôn khéo cẩn thận của Vương Ninh, có thể sẽ phát hiện chúng ta rất dễ dàng. Cho nên thời gian chúng ta có cũng không nhiều”.

    “Ừm”.

    ———-

    Ước chừng một giờ sau, một nhóm sáu người Đường Nhu Ngữ đã tới bên ngoài quán châm cứu phố Lincoln – Vận Mệnh Spa (Minh Yun Spa), đi lòng vòng xung quanh một hồi liền vào một quán cafe ngồi, kêu mấy ly cafe, sau đó nhìn quyên qua cửa sổ thủy tinh chú ý động tính ở con phố đối diện.

    Có lẽ mới 7h sáng nên quán cafe lúc này không có bao nhiêu người. Trừ nhân viên phục vụ cùng sáu người Đường Nhu Ngữ ra cũng chỉ có bốn người. Trong đó có một cô nàng tóc nâu gợn sóng mặc đồ đen đang gõ cách cách vào bàn phím laptop Apple trước mặt, thỉnh thoảng lấy tay đẩy đẩy gọng kính trên mũi. Ba người khác đều là đàn ông, phân biệt ngồi ở ba vị trí gần cửa sổ, một người đọc báo, một người viết sách, một người nhâm nhi thưởng thức cafe.

    Trong quán cà phê coi như yên tĩnh, tràn ngập các loại mùi thơm của cafe, làm cho người ta tinh thần mê say lại phấn khởi, đích thật là nơi tốt nhất để xua đi sự nhàm chán của sáng sớm.

    Đương nhiên nếu như không có tiếng nói chuyện của mấy mỹ nữ phương Đông, vậy thì càng tuyệt vời. Tuy rằng giọng nói phương Đông rất dễ nghe.

    “Chị, chị nói họ Doãn kia có thể tin không? Có lẽ chúng ta không nên tới đây? Em thấy có gì đó không đúng”. Âu Dương Mộ thấp giọng nói.

    Đường Nhu Ngữ nhìn Âu Dương Mộ, hiện lên trong mắt nét cười, đồng thời trong lòng cũng rất nghi hoặc, sau đó liền giả bộ như bất mãn nói: “Như thế nào? Em không tin chị sao? Chẳng lẽ chị có thể hại em sao? Em tình nguyện tin một người ngoài mà không tin chị, còn gọi chị làm gì?”.

    “Không… chị hai không có ý đó đâu…”. Tiểu Vân một bên Âu Dương Mộ giải thích.

    “Không phải thì là ý gì?”. Đường Nhu Ngữ khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói còn lạnh hơn: “Họ Doãn đang tính kế, ta không thể nhìn ra sao? Hừ! Bọn hắn chiếm bệnh viện mắt bên kia, độc chiếm phần thưởng, dựa vào cái gì?”.

    “Nhưng mà… Em thấy hắn nói cũng đúng”. Âu Dương Mộ quật cường chống đối, nói: “Hắn không phải nói nếu như cứu được cái tên mập mạp kia (ND: ý nói Issac), sẽ thay đổi… sao”.

    Đường Nhu Ngữ cười lạnh một tiếng, nói: “Thay đổi thì sao? Chẳng lẽ em cho rằng, dựa vào hai người chúng ta còn không ứng phó được? Tiểu Mộ, em sao lại nói giúp người ngoài? Chúng ta bây giờ đã phân rõ giới hạn cùng bọn hắn rồi. Em rốt cuộc đứng về bên nào?”. Lời này đã có chút chanh chua.

    Âu Dương Mộ vẫn kiên quyết: “Em… Chẳng qua là cảm thấy, hắn nói cũng có lý…”.

    “Được rồi. Chuyện này đừng lằng nhằng nữa”. Đường Nhu Ngữ quả quyết nói: “Nếu như em còn goi chị là chị thì cứ theo chị mà làm. Còn 7 người, cố gắng một chút ít nhất có thể cướp được 3 người. Cứu được toang bộ cũng có 1500, cộng thêm phần thưởng cố định chắc cũng đủ cho chúng ta dùng”.

    “…”. Âu Dương Mộ tựa hồ khuất phục, mặt mũi đầy ủy khuất, vùi đầu uống cafe, ly và thìa chạm vào nhau phát ra tiếng tinh tinh trong trẻo.

    Xoạt xoạt!

    Âm thanh của tờ báo vang lên, truyền vào trong tai Đường Nhu Ngữ, cô cmr thấy giống như một tiếng cười nhạo khe khẽ, Đường Nhu Ngữ ngẩng đầu, giả bộ như nhìn về phía con phố đối diện, kì thực con mắt nhìn lướt qua trong quán cà phê: “Sẽ không… trùng hợp như vậy chứ? Tên Doãn Khoang này, thật đúng là…”.

    Nghĩ như vậy, Đường Nhu Ngữ liếc qua đám Âu Dương Mộm sau đó cúi đầu uống cafe…

    Thật ra cuộc nói chuyện trên… Đã diễn ra tại nhiều nơi. Quán cafe này chính là quán cuối cùng.

    ————

    Trên đỉnh một tòa nhà.

    Doãn Khoáng nhô đầu ra, nhìn về phía quán châm cứu đối diện, sau đó nói với Tăng Phi: “Tăng Phi, nơi này giao cho cậu. Một khi Vương Ninh lao từ trong ra liền nổ súng! Vô luận như thế nào đều phải giết hắn. Lần này nếu để cho hắn chạy thoát, chúng ta sẽ rất khó có cơ hội khác. Thế nào, nắm chắc không?”.

    Cách ăn mặc của Doãn Khoáng và Tăng Phi lúc này gần như là một người hoàn toàn khác. Doãn Khoáng đội tóc giả màu vàng, mặc áo khoác da nhỏ, mặc quần bò rách, trên cổ đeo một cái vòng cổ đầu lâu, loè loẹt, không còn là chàng trai nhỏ thanh tú lúc trước. Còn tăng Phi thì mặc âu phục, tóc chải ngược bóng bẩy, đeo gọng kính vàng, cặp da, độn bụng to lên, trên mặt cũng thoa một ít phấn, thoạt nhìn tựa như một người trung niên thành đạt.

    Những trang phục này, đều là do Lê Sương Mộc thiết kế.

    Nghe Doãn Khoáng nói xong, Tăng Phi không khỏi thở dài lắc đầu: “Lúc đầu thật tốt… Bây giờ tại sao lại biến thành như thế này chứ?”.

    Doãn Khoáng nói: “Đây chính là lựa chọn của Vương Ninh, cách sống của hắn. Chúng ta có thể làm gì khác? Có lẽ trước kia là bạn bè, nhưng bây giờ, đã là địch nhân rồi. Tăng Phi, tôi hy vọng cậu nên tỉnh lại đi. Bởi vì việc này liên quan đến an nguy của tất cả chúng ta, tương lai của chúng ta. Hiện tại chúng tôi mới là chiến hữu của cậu, mà Vương Ninh là địch nhân”.

    Tăng Phi cười khổ một tiếng, vỗ vỗ bả vai Doãn Khoáng nói: “Doãn Khoáng, cậu nói đúng. Địch nhân thì địch nhân… Yên tâm đi, tôi chỉ cảm thán chút thôi, tôi sẽ không đem sự an nguy của mọi người ra đùa. Bây giờ các cậu mới là chiến hữu của tôi”.

    “Cẩn thận!”.

    “Cậu cũng vậu!”.

    ————

    “Lê Sương Mộc? Phát hiện hắn không?”. Doãn Khoáng bấm số của Lê Sương Mộc.

    “Hắn ngụy trang có thể qua mắt được người khác nhưng gặp tôi thì xem như hắn không may rồi”.

    “Tốt! Tôi lập tức báo cho đám Bạch Lục”.

    “Cứ như vậy đi, tôi đi vào trước”.

    “Cẩn thận”.

    ———–

    Về sau báo cho Bạch Lục, Doãn Khoáng liền cất điện thoại, thở hắt ra, cười âm lãnh: “Vương Ninh, chúng ta cũng nên đem sổ sách ra tính hết đi…”.

    “Tăng Phi… Cả mọi người nữa, xin lỗi… Vô luận như thế nào cũng tuyệt đối không thể để cho Vương Ninh lấy được nhiều học điểm như vậy!”. Sau khi hơi thất thần một chút, Doãn Khoáng hai mắt tập trung trở lại, từ từ đi xuống cầu thang.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)